Đam Mỹ Hệ Thống Công Lược Của Pháo Hôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hệ Thống Công Lược Của Pháo Hôi
Chương 100: Chương 100


Ở một đường thủy cung dưới đáy biển, các khách du lịch ngắm nhìn nhưng bé cá xinh đẹp và kì lạ không thể rời mắt được.
Trương Gia Bảo áp tay trên mặt kính chơi đùa cùng chú cá heo, cả hai vẽ vòng tròn rồi lại phun bong bóng với nhau.
Nhìn chú cá heo vui vẻ lươn một vòng lớn và trở lại bơn tạo bọt thành hình trái tim tặng mình.

Trương Gia Bảo cảm thấy chú cá heo thật thông minh lại dễ thương hết sức.

Nên chơi với nó đến quên mất người kế bên.
Dương Vũ mặt hậm hực nhìn con tiểu tam dám chen chân vào chiến vui chơi của hai người bằng ánh mắt toé lửa.

May mà chú cá heo thức thời mà chỉ chơi với cậu một chút rồi lại chơi với mấy em nhỏ kế bên.

Không thôi là hắn đã ra ngoài mà quyết cùng nó một trận nên thân rồi.
Dương Vũ thấy cơ hội tới, nắm tay cậu đi nhanh ra khỏi khu vực của chú cá heo, đi đến nơi có những con cá nhỏ bơi lội theo đàn.
Đi đến cả buổi chiều, cả hai mới ra khỏi thủy cung dưới biển.
Dương Vũ dẫn cậu đến một nhà hàng biển gần đó.

Đây là nhà hàng mà hắn đặt biệt chọn lọc trên mạng qua các bài đánh giá về đồ phục vụ khách hàng và độ ngon của đồ ăn, cho chuyến đi du lịch này.
Sau khi gọi món, phục vụ một ít thức ăn và nước ngọt trong khi chờ đợi đồ ăn được đem lên.

Vì rất hiểm khi Trương Gia Bảo đi du lịch mà không có cha ba ở bên nên hơi có một chút hứng khởi nhìn đây đó.
Đến khi đồ ăn lên cũng không quên chụp lại gửi vào nhóm chung của hai nhà, cho mọi người xem.

Ba mẹ hai bên cũng đang online mà like những món ăn đẹp mắt và hỏi hai người xem chuyến đi chơi như thế nào.
Trương Gia Bảo trả lời tin nhắn của mọi người xong, thì Dương Vũ cũng đã cắt sẵn những món có thức ăn cần phải cắt cho cậu và đưa đến.
Ăn xong nhân viên theo sắp xếp, mà đưa lên sinh tố mãn cầu và một miếng bánh làm tráng miệng mà Dương Vũ đã gọi trước đó.

Thấy cậu vui vẻ ăn bánh và uống sinh tố, hắn vừa uống một tách cà phê vừa ngắm nhìn cậu ăn.
Lúc ăn xong tính tiền ra ngoài, Dương Vũ cũng không gọi taxI mà cùng cậu lội bộ về khách sạn cho tiêu thực.

Vì nhà hàng chỉ cách khách sạn khoảng 10m đi đường, đi và một quãng đường vắng là sẽ đến nơi.
Khi đi ngang qua một con hẻm của quãng đường vắng.

Bỗng Trương Gia Bảo nghe một tiếng kêu cứu nhỏ không ngừng kêu, cậu quay qua nhìn Dương Vũ kéo kéo áo hắn.
Hắn như biết cậu đang hỏi gì, gật gật đầu đã hiểu từ từ tiến gần đến nơi phát ra tiếng kêu cứu.
Dù sao hai người lúc nhỏ cũng đã được người lớn trong nhà học võ thuật phòng thân, nên cũng sợ hai mà bình tĩnh ứng chiến.

Đi sâu vào hẻm, Trương Gia Bảo thấy được 3 người đàn ông khoảng 30 tuổi đang quay lấy một thiếu niên chừng 16 vào một góc mà cười đê tiện.
Một người trong đó còn cười ra tiếng nói to: " Kêu đi, kêu khàn cổ cũng chẳng ai đến cứu em đâu.

Ngoan, nghe bọn anh đi em sẽ được sung sướng".
Thiếu niên phun một bãi nước miếng lên mặt gã ta nói: " Đồ bi.ến thái, ai thèm theo ông già như ông.

Xấu như ma mà tưởng mình là soái ca chắc, đã xấu mà còn không làm người.

Đúng là rác rưởi ".
Gã đàn ông tức giận nhào đến nắm tóc thiếu niên lên nói: " Mẹ mày, rượu mời không muốn lại muốn rượu phạt phải không? Được tao sẽ làm theo ý mày".
Nói rồi ông ta ra hiệu cho hai người bên cạnh, chuẩn bị lột quần áo thiếu niên.

Không để cho chúng được ý muốn, Trương Gia Bảo bất ngờ xuất hiện đá mạnh khiến chúng ngã ra đất.
Gã đàn ông ăn đau, ngồi dậy chửi bới: " Thằng chết tiệt này, mày muốn chết à?".

Rồi ông ta im lặng nhìn cậu một lúc lâu mới cười cười, ánh mắt trở nên đê tiện nói: " Cũng được đó.

Hai đứa bây nhanh lên, lại có thêm một em ngon miệng đến rồi này".
Ngay lúc gã ta quay lại kêu đồng bọn thì đã bị Dương Vũ đấm cho một cú ngay mặt mà bất tỉnh nhân sự.
Dương Vũ nhìn tên vừa muốn dở trò với cậu mà gân trên trán giật giật, hắn đạp mạnh một cái vào hạ bộ của gã ta rồi đi đến nhìn khắp người cậu xem có bị thương chỗ nào không.
Còn Trương Gia Bảo cứ mặc hắn xem, quay lại nói chuyện với thiếu niên đã đứng dậy từ bao giờ hỏi: " Cậu có sao không? Vừa rồi nguy hiểm quá".
Thiếu niên mừng rỡ đi đến nắm tay cậu lắc lia lắc lịa cảm ơn: " Cảm ơn hai người nhiều lắm.

Nếu không có hai người sợ rằng hôm nay tôi sẽ bị làm nhục ở đây rồi".
Dương Vũ gỡ tay thiếu niên ra, mặt lạnh nói: " Không có gì.

Chỉ là việc nên làm".

Nghe có còi cảnh sát bên ngoài, hắn bình tĩnh nói: " Cảnh sát tụi tôi gọi cũng đến rồi.

Nhờ cậu đem theo bọn bi.ến thái này, đến đồn nói ra sự việc ".
Thiếu niên cũng không lôi kéo gì, chỉ mỉm cười nói: " Tôi đã biết.

À có thể cho tôi xin số điện thoại không? Tôi muốn báo đáp ân cứu mạng hôm nay".
Dương Vũ thấy cậu cũng không muốn bèn từ chối: " Không cần.

Đây là việc ai cũng sẽ làm khi gặp được, nên không cần phải trả ơn đâu.

Chúng tôi đi trước đây".
Nói rồi hắn lách qua người của cảnh sát đang tiến vào và bỏ đi mất.

Bỏ lại thiếu niên nhìn theo họ rồi lại thở dài, sau đó thiếu niên cũng không quan tâm nữa mà tâm trung nói chuyện với cảnh sát, cùng theo bọn họ lên xe.
 
Hệ Thống Công Lược Của Pháo Hôi
Chương 101: Chương 101


Gần cuối tháng 8, Trương Gia Bảo và Dương Vũ chính thức nhập học trở thành học sinh cấp 3.
Tham gia buổi khai giảng cho năm học mới, tham quang trường lớp và nhận biết kí túc xá cho cả hai.

Như đã đoán trước hai người lại cùng nhau chung phòng như những năm trước.
Điều ngạc nhiên là cả hai lại không cùng lớp, Dương Vũ học lớp 10/1, còn Trương Gia Bảo học lớp 10/2.

Điều này làm cho hắn buồn bực rất lâu, chạy đến hỏi mẹ mình, thì được mẹ nói là vì hắn và cậu đều là nằm trong 10 học sinh có thành tích cao trong đợt tuyển sinh.
Nên nhà trường đành phân ra làm mỗi lớp khác nhau có 2 học sinh giỏi, cho cân bằng thành tích của mỗi lớp.

Còn việc hắn bị tách ra khỏi cậu là vị các thầy cô chủ nhiệm rút thăm nên hai người bị hai thầy cô rút trúng nên mới học ở 2 lớp khác nhau.
Nghe được nguyên nhân, lại thấy ba mẹ không chịu giúp mà hắn theo đuổi con dâu tương lai mà còn cười ngoặc nghẽo trên nỗi đau.

Dương Vũ bỏ nhà qua bên Trương gia, ấm ức ôm Trương Gia Bảo kể lễ.
Ở hết 3 ngày 3 đêm bên nhà cậu, Dương Vũ mới bù đắp được tổn thương trong tim mà về nhà mình định cư.

Làm cho Trương Kiêu phải thở phào nhẹ nhõm khi đá được con đỉa đeo em trai yêu quý của mình đi.

Nghĩ đến mỗi lần muốn ôm em trai bé bỏng một cái lại ngửi được cái mùi cafe chết tiệt kia.

Là đã làm Trương Kiêu phải vừa muốn ôm cậu vừa lấy nước hoa xịch cho trôi hết cái mùi chết tiệt đó đi.
Nhưng chuyện gì đến cũng sẽ đến.

Ngày đi học đã tới, anh lại phải nhìn con đỉa đó lại sáp lại gần Trương Gia Bảo cùng lên xe đi đến trường mà đầu đầy hắc tuyến.
Bỏ qua Trương Kiêu, Dương Vũ đang cảm thấy cuộc sống thăng hoa vì mấy ngày này đều được bên cậu không rời.

Nhưng lại nghĩ đến chuyện không thể nhìn ngắm vẻ mặt nghiêm túc nghe giảng là lại thấy căm hận người đã chia tách hắn và cậu ra.
Cuối cùng hắn cũng đã được chiêm ngưỡng kẻ đã chia rẽ lứa đôi.
Hôm đó là ngày đầu gặp mặt của giáo viên chủ nhiệm và các học sinh của họ.

Dương Vũ thì nhìn chằm chằm ra cửa để xác định được kẻ thù.
Hắn rất kiên trì đợi đến khi thầy Nhậm - thầy chủ nhiệm lớp 10/1, phát biểu trước lớp và dặn dò học sinh mới của mình.

Đợi đến khi tiết học kết thúc, Dương Vũ mới theo chân thấy đến văn phòng giáo viên nói chuyện.
Thầy Nhậm như đã biết trước, bình thản nhìn Dương Vũ đang nghiêm túc ngồi đối diện.

Hắn thấy vậy biết trước người đối diện đã có chuẩn bị hỏi: " Chắc thầy biết hôm nay em đến đây là có chuyện gì phải không?".
Thầy Nhậm bình thản nhấp một ngụm trà, nói: " Là về vụ tách lớp với Trương Gia Bảo lớp 10/2 phải không?".
Dương Vũ gật gật đầu: " Dạ.

Nên em muốn Bảo đến lớp mình hoặc là em sẽ chuyển đến lớp 10/2".
Bỗng tách trà trên tay thầy Nhậm bị dọng xuống bàn một tiếng lớn, thầy Nhậm vẫn khuôn mặt tươi cười nhìn hắn: " Không thể được".
Dương Vũ khó hiểu hỏi: " Tại sao ạ?".
Thầy Nhậm hơi nhíu mày, ánh mắt phẫn nộ nói: " Tôi đã mất một học sinh tốt vào tay bà la sát kia rồi.

Tôi không thể mất thêm một đứa nữa".

Dương Vũ bị thay đổi thái độ của thầy Nhậm làm cho không hiểu gì: " Hả???".
Thầy Nhậm không quan tâm đến hắn tiếp tục nói: " Nói cho em biết cô chủ nhiệm lớp 10/2 đó là một bà la sát đáng ghét.

Nếu không phải hôm đó tôi dành lại em, là lớp 10/1 này đã mất đi một học sinh xuất sắc cho lớp rồi.
Bao nhiêu năm nay lớp chúng ta luôn bị bài trên tay bà ta.

Nên em chính là hi vọng lớn nhất của tôi.

Vì vậy không có chuyện em chuyển qua lớp khác được đâu.

Được rồi quyết định vậy đi, tạm biệt em".
Nói rồi vẻ mặt thầy hài hoà, đóng cửa văn phòng giáo viên lại để Dương Vũ chưa kịp nói lời nào ở ngoài hành lang.
Bị tiếng đóng cửa làm giật, hắn hoàng hồn lại muốn mở cửa nhưng đã bị khoá.

Đành gõ cửa gọi vào trong vô vọng.
Mà ở trong văn phòng, thầy Nhậm đang ngồi vào bàn đeo tay nghe nhạc cổ điển, thưởng thức từng ngụm trà mình yêu thích và ngâm nga theo tiếng nhạc.
Tối đó, Trương Gia Bảo thấy được một Dương Vũ không còn sức sống dựa tường đi vào kí túc xá.

Thấy cậu đang ngồi trên giường hắn không nhịn được mà gục ngã, tự đầu lên đùi cậu rưng rưng nước mắt.
Hằn nằm trên đùi cậu, kể hết chuyện lúc trưa lên án thầy chủ nhiệm lớp mình, nói: " Cậu nói xem, sao thầy ấy nỡ ngăn cách tớ với cậu chứ?".
Nhìn con người lúc nào cũng nghiêm túc với người khác, giờ đang nằm trên đùi mình hờn dỗi mà Trương Gia Bảo nhất thời dở khóc dở cười.

Cậu xoa xoa đầu hắn an ủi: " Không sao cả.

Chẳng phải chúng ta chỉ không học chung lớp thôi sao? Còn thời gian còn lại cậu có thể ở bên tớ mà".
Dương Vũ ánh mắt nòng choáy nhìn vào mắt cậu, hỏi: " Thật sao?".
Trương Gia Bảo gật gật đầu: " Thật.

Không phải mẹ Dương còn cho tụi mình ở phòng kí túc xá đôi sao?".
Dương Vũ vui tươi trở lại ôm cậu nằm trên giường: " Đúng rồi nhỉ.

Ừm...Vậy thì đi ngủ thôi".
Trương Gia Bảo cười lớn, gõ đầu hắn: " Chưa có thay đồ ngủ mà ngủ hả?".

Rồi cậu ngồi dậy đi đến tủ lấy ra hai bộ đồ ngủ đưa cho hắn một bộ, còn 1 bộ thì giữ lại vào nhà vệ sinh thay.
Còn Dương Vũ ở vẫn nằm trên giường hít nhẹ mùi hương của cậu còn sót lại trên gối, cùng ánh mắt ấm áp.
 
Hệ Thống Công Lược Của Pháo Hôi
Chương 102: Chương 102


Sau hơn nửa tháng học tập chăm chỉ ở trường học cấp 3.

Trương Gia Bảo được Bạch Vi hẹn đi đến tiệm trà sữa gần trường để giải tỏa căng thẳng.
Đang trò chuyện vui vẻ bỗng Bạch Vi nhớ đến gì đó, nói: " A đúng rồi.

Bảo, cậu còn nhớ cái cậu hoa khôi của trường cấp 2 của tụi mình không? Cái người mà theo đuổi Vũ lúc tụi mình học cuối cấp đó".
Trương Gia Bảo cố gắng tìm tòi trong trí nhớ của mình: " Hừm....là cái cậu trong có vẻ yếu đuối và ngây thơ đó hả?".
Bạch Vi gật gật đầu: " Đúng vậy.

Nghe nói là bây giờ cậu ta đang bị quả báo mà bản thân đã gây ra ".
Dừng uống một ngụm trà sữa, y lại nói tiếp: " Nghe mấy đứa lớp dưới nói, tầm một tháng trước cậu ta đã bị cảnh sát bắt vì tội bạo lực học đường.

Giờ đã bị nhà trường đuổi học rồi đó".
Trương Gia Bảo không thích bàn tán về chuyện người khác lắm, nói: " Thôi đó là việc của người ta, tự làm tự chịu thôi".
Bạch Vi cũng đồng ý : " Cậu nói đúng.

Nhưng mà không phải lúc trước có những lần sách và quần áo của cậu cũng bị đốt à.

Mà cậu ta lúc đó cũng theo đuổi Vũ nữa.

Vậy chẳng lẽ cậu ta chính là người đã làm cái đó?".
Suy nghĩ xong y càng giận dữ, mặt mày hầm hầm như nếu có cậu hoa khôi kia ở đây thì sẽ đâm cậu ta thành trăm nhát vậy.
Không thể giảm bớt được giận dữ, Bạch Vi lấy điện thoại lướt đến tên anh mình nhận nút gọi.

Ngay khi anh hai Bạch vừa bắt máy, y đã xổ một tràng: " Anh hai, em cần anh điều tra những việc xấu của gia đình nhà XXX và vạch trần sự thật ra cho mọi người thấy được sự xấu xí của cái nhà đó".
Anh hai Bạch đầu bên kia cười ra vẻ đáng tiếc nói: " Em chậm một một bước rồi.

Mấy tháng trước cả nhà họ đã phá sản vì tội trốn thuế và buôn bán hàng lậu rồi.

Quá khứ cũng bị khui sạch sẽ, giờ đang bị ngồi tù kìa".
Bạch Vi bất ngờ hỏi: " Ai là người làm vậy?".
Anh hai Bạch: " Anh cũng không biết.

Chắc có lẽ gia đình đó đã đắc tội với người không nên đắc tội rồi".
Trầm mặt một lúc, Bạch Vi nhấp nháy môi nói tên một người nào đó không ra tiếng.

Rồi y trở lại bình thường cười nói: " Này chắc là quả báo rồi.

Cảm ơn anh hai nhiều.

Chiều em sẽ làm cho anh một cái bánh kem nha".
Anh hai Bạch đổ mồ hôi, từ chối ngay tức khắc: " Khỏi cần, anh còn muốn sống.

Anh cúp đây, tối gặp ở nhà".

Nói rồi anh ngắt máy.
Chỉ kịp kêu vài tiếng "anh anh" thì cuộc gọi đã bị dừng.

Bạch Vi gãi gãi đầu hỏi Trương Gia Bảo: " Bộ bánh tớ làm đáng sợ tới vậy sao? Lúc trước hai mẹ tớ còn khen ngon mà".
Trương Gia Bảo không nỡ làm cậu buồn nhưng cũng không thể che giấu sự thật, vỗ vỗ vai y nói: "Cậu không nhớ ăn xong cái bánh đó, thì tới đến 2 dì còn nhập viện à".
Bạch Vi cứng họng, oán trách cậu: " Cậu cũng không cần nói vậy chứ.

Tớ đã rất cố gắng mà".
Cậu thở dài nói: " Sau này nấu ăn thì nhớ xem gia vị trước nhé.

Cũng đừng làm bánh kem mà cho thêm ớt với cá vào".
Y mở to mắt oan ức nói: " Tớ chỉ làm theo công thức trên mạng thôi mà".

Trương Gia Bảo ôm trán: " Cậu không xem cái tiêu đề của nó là cách làm nên một chiếc bánh đến từ địa ngục à ? Sau này muốn học thì đến tiệm bánh có dịch vụ dạy làm mà học biết chưa".
Bạch Vi gật gật đầu, nghe lời nói: " Tớ biết rồi.

À vậy thì sắp tới tớ muốn đến tiệm bánh học cách làm bánh sinh nhật á.

Cậu muốn đi cùng không?".
Trương Gia Bảo nghĩ cũng sắp đến sinh nhật của Dương Vũ rồi nên gật đầu quyết định đồng ý sẽ cùng đi với y.
Thế là gần tới ngày sinh nhật hắn, Trương Gia Bảo đặc biệt xin nghỉ và nhờ một người trong nhà dụ Dương Vũ đi khỏi nhà.

Còn bản thân thì đến tiệm làm bánh với Bạch Vi làm bánh kem, còn lại nhờ mọi người trong nhà trang trí.
Đến tối, khi Dương Vũ cùng ba mình trở về nhà sao một ngày làm việc mệt mỏi.

Thấy trong 2 nhà bên nào cũng tối đen thì hỏi ba mình: " Bộ nhà mình với nhà cha Trương ương ngủ hết hay đi chơi rồi hả bà?".
Ba Dương không nói gì, chỉ cười tủm tỉm nói: " Ba cũng không biết.

Thôi mình vào nhà trước đi".
Dương Vũ nghe lời nhập mật khẩu mở cửa vào, trong bóng tối dần xuất hiện nhiều người cùng vỗ tay hát bài chúc mừng sinh nhật.
Bị đơ mất mấy giây, thì hắn bỗng nghe một giọng quen thuộc ở bên cạnh tài, hối thúc: " Cậu mau cầu nguyện rồi thổi nến đi".
Dương Vũ làm theo lời cậu, chắp tay lại nhắm mắt cầu nguyện điều ước bấy lâu nay của mình.

Cầu mong cho tôi và Bảo Bảo suốt đời suốt kiếp mãi không chia lìa.

Rồi hắn mở mắt ra thổi tắt hết tất cả những ngọn nến trên bánh kem.
Lúc này, những người cầm báo giấy cùng người bật đèn cùng lúc mở ánh sáng và bắn pháo khắp phòng.

Mọi người trong phòng cùng hô lớn: "Chúc mừng sinh nhật, Dương Vũ .
Dương Vũ cười tươi, lấy dao chuẩn bị cắt bánh kem.

Ngay khi nhìn kĩ lại chiếc bánh, hắn bỗng ngạc nhiên nói : " Đây là...".
Mẹ Dương che miệng cười nói: " Đẹp lắm phải không? Đây chính là bánh kem bé Bảo tự làm đó".
Hắn nghe mẹ nói quay qua nhìn cậu: " Của cậu làm sao? Đẹp lắm".

Nói rồi hắn nhịn không được lấy điện thoại ra chụp làm kỉ niệm.
Rồi sau đó mới bắt đầu cắt bánh kem cho mọi người trong phòng.
Tối đó khi kết thúc buổi tiệc, Dương Vũ ôm Trương Gia Bảo đang ngủ say trong lòng.

Còn mình thì xem tấm hình bánh kem lúc nãy mà ánh mắt thoáng dịu dàng.
Trên tấm ảnh chính là hình phiên bản vẽ mini của hắn và cậu đang nắm tay nhau.

Dương Vũ quay qua nhìn cậu một lúc rồi đặt điện thoại sang tủ đầu giường nhắm mắt ôm cậu ngủ.
Thì ra là hai ta luôn có cùng ước muốn với nhau.
 
Hệ Thống Công Lược Của Pháo Hôi
Chương 103: Chương 103


Cuối năm lớp 12, Dương Vũ vui vẻ cùng ôn tập các môn tự nhiên với Trương Gia Bảo.

Chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp trung học phổ thông toàn quốc.
Vì tỉ lệ những học sinh chọn vào khoa học tự nhiên chỉ bằng 1/3 của khoa học xã hội, nên trường có 6 lớp sẽ gộp lại làm 3 lớp để tiết kiệm thời gian nghỉ ngơi cho giáo viên và cả học sinh.
Thế là Dương Vũ được như ý không bị tách lớp với cậu nữa, cũng chẳng có bóng đèn di động Bạch Vi phá rối.

Vì Bạch Vi giờ đang vật lộn với các môn xã hội đến ngươi chết ta sống.
Mặc dù ngày thường học tập Dương Vũ luôn than thở bài học khó khăn và mất chất xám, nhưng hắn lại là học sinh xuất sắc nhất của trường, không đề khó nào không giải được.
Vì vậy nên hôm nay thay vì được ngồi cưng nựng Trương Gia Bảo thì hắn lại được thầy toán giao nhiệm vụ giảng bài cho các bạn trong khi thầy đi vắng.
Nên đầu tiết cả lớp đã được thấy thầy giáo họ của mình mặt mày lạnh băng giảng bài mà không ngừng tạo sát khí.
Qua hai tiết toán, cô vật lí vào dạy hai tiết cuối thì các học sinh trong lớp mới được thả lỏng thần kinh mà yên bình học bài.
Dương Vũ lại trở về trạng thái vui vẻ lúc đầu, tay phải cầm viết xem sơ qua bài rồi lại viết đáp án, tay trái đang nắm tay Trương Gia Bảo lâu lâu lại sờ lên mu bàn tay một chút.
May mắn là phía sau hai người không có ai, nếu không sẽ cảm thấy không còn hứng thú mà học bài nữa.

Vì đây chính là đang ngược cún độc thân mà, nói không được mà đi cũng không xong.
Đến khi kết thúc tiết học, hắn tung tăng dắt cậu đến hàng cơm tấm đối điện trường chuẩn bị cho buổi cơm trưa.

Cô chủ cũng khá quen thuộc hai người, vừa thấy người đến đã cất tiếng: " Vũ đó hả? Hai phần kèm súp như bình thường phải không?".
Dương Vũ gật gật đầu: " Dạ.

Đúng rồi ạ".
Cô chủ: " Được rồi có liền đây.

Hai đứa ngồi đợi cô một chút".
Đến khi cơm vừa lên tới thì hai người đã nghe tiếng ầm ĩ từ xa đến: " Này này cái tên công tử bột kia, suốt ngày rảnh rỗi thì lo học bài đi, đừng cứ kiếm chuyện với ông".
Võ Phong: " Ôi trời tưởng tôi muốn nói chuyện với cậu sao? Tại nhìn cậu ngứa mắt nhịn không được thôi".
Bạch Vi tức đến bốc khói, quyết định mặc kệ gã nhìn về phía trước.

Bỗng thấy bóng dáng của Trương Gia Bảo, y phi nhanh đến ngồi ôm cánh tay cậu: " Bảo ơi, tớ nhớ cậu quá à.

Bữa giờ chẳng gặp được cậu, đã vậy còn phải học bài nữa.

Tớ sắp thăng thiên luôn rồi".
Võ Phong thấy vậy không hiểu sao lại thực sự bực tức trong lòng, quay đầu bỏ đi hướng khác.
Còn Dương Vũ thấy cậu đang dịu dàng xoa đầu cái bóng đèn nào đó thì cảm thấy miệng mình hơi chua chua.

Ánh mắt sát khí như có như không nhìn thẳng Bạch Vi mà không ngừng toả hơi lạnh.
Đánh một cái rùng mình, Bạch Vi xoa xoa hai bên tay khó hiểu nói: " Quái lại, đang là mùa hè.

Tại sao lại lạnh thế này?".

Trương Gia Bảo nghe vậy, lo lắng: " Có phải bị cảm không? Về phòng nhớ uống thuốc cảm nha".
Y cười cười: " Gõ.

Papa đại nhân".
Cậu cười chỉ trán y nói: " Cái gì mà papa, tớ không có con trai lớn như thế này.

Thôi đi gọi cơm đến ăn cùng mình đi".
Nhân lúc Bạch Vi đi gọi cơm, Dương Vũ nhanh nhảu chiếm chỗ kế bên cậu ngồi ăn ngon lành.

Còn rất săn sóc cắt từng miếng thịt nướng đưa cho cậu rồi mới tới bản thân.
Đến khi Bạch Vi bưng phần ăn của mình đến đã thấy hắn làm vẻ mặt chiến thắng nhìn mình.

Y cũng chẳng buồn bã gì quay qua Trương Gia Bảo, hỏi: " Nè, Bảo.

Cậu có ngửi thấy mùi gì không? Khó chịu quá đi".
Trương Gia Bảo ngửi ngửi thử xung quanh không có mùi khó chịu gì, khó hiểu nói: " Đâu có đâu.

Tớ thấy bình thường mà".
Bạch Vi vẫn nhăn mặt nói: " Lạ vậy ta, tớ ngửi thấy chua lắm.

Đúng rồi, đây là mùi giấm chứ đâu".
Cậu: " Hả ".

Một tiếng rồi khó hiểu ngửi lại nhưng chẳng có mùi gì, lắc lắc đầu.
Y cười ra tiếng nói: " Không biết ai làm đổ lu giấm, mà tớ ngửi nghe chua quá trời.

Đúng không? Vũ".

Dương Vũ cười tươi nhẹ nhàng nói: " Nếu còn muốn yên bình ăn cơm thì ngậm miệng lại.

Không thì tớ trộn lại hết đút cậu ăn một lượt ".
Bạch Vi biết đã chọc đến ác quỷ, bèn im lặng thông dông ăn cơm.

Lâu lâu lại ngồi nói chuyện trên trời dưới đất với Trương Gia Bảo.
Kì thi tốt nghiệp trung học phổ thông cuối cùng cũng được kết thúc.

Đánh dấu kết thúc cho 12 năm đèn sách của thế hệ mới.
Và mở ra con đường học tập mới của thế hệ mới, chính là nơi sau này sẽ cho họ những tấm bằng khen cùng với kinh nghiệm để vào đời.
Mà Trương Gia Bảo và Dương Vũ lúc này cũng đã thành công được tuyển thẳng vào đại học top đầu của nước.
Còn hai người thì đang thư giãn nghỉ mát cùng cả nhà và bạn bè ở nơi được xưng là thành phố biển của cả nước XX.
Trương Gia Bảo lúc này vẫn chưa biết chuyện gì mà cùng bạn bè, anh chị cùng nhau đánh bóng chuyền trên bãi biển.

Vì sắp tới đây, một điều bất ngờ sẽ đến với cậu.
 
Hệ Thống Công Lược Của Pháo Hôi
Chương 104: Chương 104


Đánh bóng chuyền đến chán chê, cả bọn rủ nhau đi đến nhà hàng hải sản gần đó thưởng thức hải sản tươi ngon.
Mãi mê ăn uống, thì Dương Vũ đứng lên nói đi vệ sinh rồi đi mất.

Để lại cả đám không nghĩ nhiều mà ngồi cấm cúi ăn uống và trò chuyện sôi nổi.
Đến khi ăn xong, mãi vẫn thấy Dương Vũ về Trương Gia Bảo bất an hỏi chị mình: " Chị ơi, sao không thấy Vũ đâu ạ.

Từ lúc đi đến giờ thì không thấy về nữa".
Trương Thải Nhi giơ điện thoại trong tay lên, nói: " Hồi nãy lúc đang ăn, em ấy có gửi cho chị tin nhắn là có việc bận nên về khách sạn trước.

Thấy mọi người vui quá nên chị tính một chút sẽ nói, không ngờ tới giờ luôn.
Thôi hỏi em ấy làm gì.

Tụi mình đi chơi tiếp thôi".

Nói rồi cô nắm tay cậu, cùng với nhóm đi đến khu vui chơi trên biển phía trước.
Chơi đến chiều tà, những ánh sáng mặt trời dần dần tắt đi chừa lại cho bóng tối.

Trương Gia Bảo có hơi buồn chán ngồi nhìn mọi người vui vẻ chơi trên cầu trượt.
Cậu ngồi thẩn thơ suy nghĩ không biết Dương Vũ đang làm gì, mà không biết nhóm bạn cùng đi du lịch của mình đã tụ lại trước mặt từ bao giờ.
Đến khi người xung quanh bất ngờ la lên một tiếng lớn, mới kéo được cậu về với thực tại.

Trương Gia Bảo tròn mắt nhìn phía trước là nhóm bạn của mình, được bao vây bởi người đi đường xung quanh.
Khi cậu đang định cất lời hỏi rõ, thì cả nhóm đã bắt đầu tiến hành theo sắp xếp.

Khi nhạc được bật lên, Bạch Vi dẫn đầu cả nhóm bắt đầu nhảy theo nhạc.
Ban đầu Trương Gia Bảo còn không hiểu gì, đến khi Dương Vũ không biết từ khi nào xuất hiện ở giữa sân thì cậu cũng hiểu được chuyện gì xảy ra và cũng có một chút bất ngờ.

Hắn cầm bó hoa đi về phía cậu hoà theo tiếng nhạc hạnh phúc của tình yêu.
Dương Vũ đi đến trước mặt cậu, khuỵu một chân xuống nhìn cậu tha thiết, đưa tới bó hoa và hộp nhẫn đã được mở về phía cậu, nói: " Anh yêu em.

Làm người yêu anh nha".

Cuối cùng bao năm tháng, hắn đã chờ đợi để có thể cất lời nói hết mong ước trong lòng rồi.
Trương Gia Bảo xúc động, hai mắt tràn đầy hạnh phúc nhìn chằm chằm.

Sau đó cậu đưa tay về phía hắn: " Được, sau này làm phiền anh chăm sóc em rồi".
Dương Vũ hạnh phúc như muốn nhảy cẩn lên, nhanh chóng ôm cậu quay vòng, trả lời: " Không phiền, không phiền.

Bảo Bảo, anh yêu em nhất".
Đám đông bên ngoài và nhóm bạn đã không biết ngừng ngảy bao giờ, đang hú hét chúc mừng cho hai con người đang ôm nhau quay vòng quay giữa trung tâm.
Đám đông dần tan ra, mọi người đi về khách sạn để lại thời gian cho đôi bạn trẻ.

Trương Gia Bảo và Dương Vũ ở công viên một buổi chiều, đến tối mới nắm tay nhau vung vẻ về khách sạn.
Vừa về đến đã thấy cha ba Trương và ba mẹ Dương vừa đi chơi về đang ngồi ở bên đại sảnh khách sạn thưởng thức trà và nói chuyện.

Dương Vũ liền nắm tay cậu đi đến.

Dương Vũ nghiêm túc quay qua phía cha ba Trương nói: " Từ giờ xin hai cha ba hãy giao Bảo Bảo cho con ạ.

Con xin hứa sẽ chăm sóc, yêu thương và bao dung em ấy suốt đời ".
Cha Trương đang uống ngụm trà nghe vậy thì sốc đến sặc trà ho khan, phải để ba Trương vừa vỗ vỗ lưng vừa buồn cười che miệng.
Qua một lúc, cha Trương cũng đã bình tĩnh lại.

Chuyện này cũng không quá bất ngờ vì ông và chồng nhỏ ( ba Trương ) cũng đã nhìn lâu lắm rồi.
Chỉ là có hơi sớm, vì anh hai Trương Kiêu của cậu chỉ mới có người yêu gần đây thôi.

Còn chị ba và anh tư của cậu thì vẫn đang trong thời gian học tập nói không với yêu đương.
Thấy chồng lớn đã bình tĩnh lại, ba Trương mới hớn hở hỏi: " Ôi trời ơi, đã xác định rồi à? Từ lúc nào vậy? Nói papa nghe nào".
Dương Vũ đứng nghiêm chỉnh nắm chặt tay Trương Gia Bảo trả lời: " Dạ, con vừa cầu hôn em ấy hôm nay.

Bảo Bảo đã đồng ý làm người yêu con rồi ạ".
Trương Gia Bảo ở kế bên cũng mặt hồng hồng gật gật đầu, xác nhận đã đồng ý.

Mẹ Dương thấy hai đứa như dị thì không khỏi thấy cưng gì đâu.
Nghĩ rồi bà cùng ba Dương trao đổi ánh mắt với hắn: Làm tốt lắm con trai và like một cái thật to bự.

Dương Vũ cũng thoải mái tiếp nhận nhìn lại trả lời: Còn không phải là con của ba mẹ sao.

Lúc này, cha Trương đưa tay lên che miệng tằng hắng một tiếng, nói: " Nếu đã quyết định bên nhau thì phải dù có gặp chuyện gì cũng phải giúp đỡ nhau và yêu thương nhau biết chưa.

Các con cũng đã bước vào tuổi trưởng thành, cha và papa cùng ba mẹ Dương cũng không thể ngăn cấm được gì.
Chỉ có thể chúc hai con được hạnh phúc.

Đợi sau này hai đứa tốt nghiệp, sẽ cùng nhau tính đến chuyện đám cưới ".
Dương Vũ cũng từng nghĩ đến chuyện này, nghe vậy thì hơi đỏ tai gật đầu: " Dạ.

Cha cứ yên tâm, con sẽ yêu thương Bảo Bảo đến suốt cuộc đời này".
Ba Trương vui vẻ: " Bọn ta tin tưởng con.

Thật tốt quá, vậy ngày mai chúng ta đến nhà hàng nổi tiếng ở đây đi.

Chúc mừng cho chuyện của hai đứa đã thành".
Thế là theo như sắp xếp của ba Trương, thay vì ngày mai sẽ chuẩn bị về nhà thì cả bọn sẽ ở lại thêm một ngày để ăn mừng ch hạnh phúc của hai người và hôm sau sẽ chuẩn bị đồ về.
 
Hệ Thống Công Lược Của Pháo Hôi
Chương 105: Chương 105


Theo như kế hoạch của ba Trương, cả nhóm đi từ công viên vui chơi thoả thích đến thưởng thức món ngon ở nhà hàng nổi tiếng.

Sau đó sẽ đi ngắm phong cảnh và chiều sẽ cùng nhau mở tiệc B .
Buổi chiều của tiệc chúc mừng gần kết thúc, Trương Kiêu vỗ vỗ vai Trương Gia Bảo ý bảo cậu đi theo mình.
Anh dùng ánh mắt cảnh cáo Dương Vũ đang có ý đồ muốn đi theo.

Thấy hắn đã dừng lại mới dẫn cậu đi trên cát đến một nơi xa gia đình, nhìn xung quanh không có người anh mới mở lời: " Đã chắc chắn chưa?".
Trương Gia Bảo nghĩ một lúc mới biết anh đang muốn nói gì, gật gật đầu: " Dạ, đã nghĩ kĩ rồi ạ.

Dù sao hai chúng em cũng đã ở bên nhau 12 năm rồi ạ.

Cũng đã yêu thầm nhau rất nhiều năm rồi".
Trương Kiêu thở dài, xoa đầu em trai: " Anh cũng chỉ muốn em được hạnh phúc.

Hi vọng em trai của anh sẽ không buồn vì bất cứ chuyện gì khác, làm một người thành công đi trên con đường không có sóng gió.

Nếu sau này, tên kia có làm em khóc, thì cứ nói anh nghe.

Nghe chưa?".
Trương Gia Bảo cười nhẹ, ôm anh mình: " Nghe rõ rồi ạ.

Yêu anh hai quá đi ".
Trương Kiêu xoa đầu cậu: " Ừm ".
Gần ngày vào đại học, Bạch Vi cuối cùng cũng theo như sắp xếp trong nguyên tác lên đường đi du học nước ngoài.
Hôm nay là ngày Dương Vũ và Trương Gia Bảo cùng người nhà họ Bạch đến tiễn y đi.

Bạch Vi và cậu nước mắt lưng tròng tạm biệt nhau.
Sau khi nói lời muốn nói với gia đình, y mới thút thít nắm tay cậu, nói: " Bảo ơi, tớ sẽ nhớ cậu nhiều lắm lắm lắm ".
Trương Gia Bảo cũng nắm tay cậu: " Tớ cũng vậy.

Cậu đi bình an, nhớ ăn uống đầy đủ như vậy mới có sức học tập ".
Bạch Vi lau nước mắt, cười tươi gật đầu: " Ừm.

Đúng papa Bảo của tớ.

Sau này về sẽ mang thật nhiều quà cho cậu".
Cậu cười, nói: " Được, tớ chờ cậu đem về".
Rồi y quay qua Dương Vũ, gương mặt trở nên sắt bén nói: " Trong thời gian tớ vắng mặt.

Mếu cậu mà dám làm Bảo khóc, thì cứ chờ tớ về lột da cậu đi".
Dương Vũ vẫn tinh thần phơi phới, đáp: " Chuyện này cậu không cần lo.

Tớ còn hận không thể bảo vệ 24/24 nữa kìa.

Nếu có người bắt nạn Bảo Bảo thì tớ sẽ cho người đó hối hận vì đã đụng đến cậu ấy.

Nên cậu cứ yên tâm mà đi đi".
Bạch Vi hiểu được hắn muốn bảo bọc cậu cỡ nào, nên yên tâm mà hướng hắn gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Rồi thời gian bay cũng đến, chào tạm biệt mọi người lần cuối cùng rồi Bạch Vi kéo vali vào máy bay.
Nối tiếp Bạch Vi, Trương Gia Bảo và Dương Vũ cuối cùng cũng đến ngày vào học của trường đại học.
Với sự dặn dò của ba mẹ hai bên, cả hai hứng khởi nắm tay nhau bắt đầu cuộc sống đại học.

Nhưng điều làm Dương Vũ tan vỡ là tuy cả hai vẫn sống trong kí túc xá đôi.

Nhưng vì học khác ngành nên lịch học lại khác nhau, hắn buổi sáng thì cậu lại buổi chiều.

Có khi nguyên một tuần chỉ gặp nhau được 2 ngày, làm hắn không thể nào sống nổi.
Thế nên Dương Vũ quyết định cuối tuần sẽ không về nhà, mà tung tăng dắt cậu đi chơi đã đời.
Cả hai cùng nhau đi shopping, chơi bắn súng, đi uống trà sữa, ăn bánh ngọt,....!Đến chiều tối mới về, mà thật sự chỉ có Trương Gia Bảo làm những việc trên thôi.

Còn Dương Vũ suốt cả buổi chỉ ôm chặt cậu không buông.
Đến lúc ngủ cũng nằng nặng phải cùng cậu ngủ chung một giường, với lí do là trời ngày càng lạnh nên ngủ hai người sẽ ấm hơn.
Trương Gia Bảo đã quá quen với lí do không hề thiết thực này, nhưng cũng không thể nào chống lại được ánh mắt cún con.

Nên cậu đành giơ cờ trắng đầu hàng, mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.
Vài tuần trôi qua
Hoạt động chào đón sinh viên mới của các câu lạc bộ diễn ra.

Các lối đi đều được các câu lạc bộ dựng rạp ở một bên, bên trong là các anh chị khoá trên đang sẵn sàng chuẩn bị chào đón đàn em tiếp theo của câu lạc bộ.
Trương Gia Bảo tạm biệt Dương Vũ rồi đi tìm câu lạc bộ mình muốn, nhưng đi một chút cậu bỗng tức khắc dừng lại.
Nhìn cái bóng lớn đang bao trùm mình, không cần hỏi cậu cũng biết là ai.

Cậu quay đầu hỏi hắn: " Sau anh không đi đến câu lạc bộ của mình, mà đi theo em chi vậy?".
Dương Vũ cười khẽ nắm tay cậu đi đến phía trước, nói: " Anh muốn ở chung một câu lạc bộ với em.

Nào, đi thôi kẻo trễ ".
Nói rồi hắn vừa nhìn tên câu lạc bộ vừa tìm kiếm cái tên mà Trương Gia Bảo đã nói với hắn tối qua.
Đi được một lúc, Dương Vũ dừng chân ở trước câu lạc bộ DIỄN KỊCH .

Rồi từ từ cùng cậu đi vào.
Trưởng câu lạc bộ sắp xếp tài liệu thấy có hai sinh viên đẹp trai đi vào, thì thầm cảm thấy thần may mắn đã gõ cửa đến câu lạc bộ này rồi.
Đôi mắt thâm quầng như gấu trúc và bỗng sáng rực rỡ, cô đưa tay ra hiệu cho hai người ngồi xuống ghế rồi hỏi: " Hai em đến để đăng ký vào câu lạc bộ phải không?".
Dương Vũ gật đầu: " Dạ, phiền chị cho chúng em xin 2 giấy đăng ký ạ".
Trưởng câu lạc bộ cũng không chậm trễ, nhanh như một cơn gió đem hai tấm giấy đặt trước mặt hai người, có còn rất ân cần để bút bên cạnh giấy.
 
Hệ Thống Công Lược Của Pháo Hôi
Chương 106: Chương 106


Sau khi đăng ký xong, Dương Vũ và Trương Gia Bảo quyết định sẽ đi tham quan trường một vòng.
Còn trưởng câu lạc bộ thì cầm hai tấm giấy đăng ký mà như trên mây.

Cô đứng đi vào phía sau cửa rạp, vui vẻ nhảy chim sáo.
Các thành viên khác không hiểu chuyện gì hỏi: " Có chuyện gì vậy? Hội trưởng".
Bị nói trúng ngay điểm vui, cô phấn khích kêu lên: " Aaaaa, các em không biết chị mới thấy gì đâu.

Có hai bé sinh viên đẹp trai mới đăng ký vào câu lạc bộ của bọn mình đó.

Ôi hạnh phúc quá đi, vui quá đi.

Haha".

Nói rồi cô lại không ngừng nhảy múa và xoay vòng để thể hiện niềm vui.
Phó hội trưởng đi từ ngoài vào, nghe thấy khích động lắc lắc cô, nói: " Thật sao hội trưởng, nếu thật như chị nói thì lễ hội cuối năm chúng ta sẽ không đau đầu vì thiếu người nữa rồi".
Hội trưởng lúc này mới sực nhớ ra, bừng tỉnh từ trong vui vẻ gõ đầu mình cái: " Đúng rồi.

Sao chị không nhớ chuyện này chứ.

Ngày mai chúng ta sẽ hợp về chuyện này, các em hãy chuẩn bị đề xuất những bộ truyện hay để chọn lọc ra bộ thích hợp nhất cho lần diễn này.
Còn bây giờ, chị và phó hội trưởng đi chiêu mộ sinh viên tiếp đây".

Nói rồi cô kẹp cổ phó hội trưởng kéo ra phía trước, tiếp tục kêu gọi sinh viên mới.
Sau khi một ngày kết thúc, câu lạc bộ Diễn kịch đã chiêu mộ thêm được 2 thành viên.

Tổng cộng là thêm 4 sinh viên năm nhất, làm cho cả câu lạc bộ vui vẻ cả một ngày.
Chiều hôm sau, khi tiết học kết thúc cả câu lạc bộ mở hợp.

Phó hội trưởng đứng lên, nói: " Được rồi.

Giờ anh sẽ đưa ra bộ truyện đầu tiên mà mình thấy hay trước, rồi tới mọi người ha".
Sau khi mọi người biểu quyết đồng ý, anh mới cất giọng giới thiệu bộ truyện của mình: " Bộ của anh tìm được là bộ Romeo and Juliet , anh thấy bộ truyện rất hay và lôi cuốn với tình tiết yêu nhau của cả hai nhân vật chính.
Nó cũng rất phù hợp và cũng là bộ phổ biến trong diễn kịch nên anh thấy nó là thích hợp nhất.

Anh xin hết".

Rồi phó hội trưởng cuối đầu chào và ngồi xuống đợi người tiếp theo đưa ra tác phẩm khác.
Rất nhiều tác phẩm được các thành viên đề cử ra như: Công chúa lọ lem, Bạch Tuyết và bảy chú lùn, công chúa ngủ trong rừng,...
Sau cùng cả hội thấy bộ truyện cổ tích Công chúa lo lem là tác phẩm tốt nhất và hấp dẫn nhất, nên quyết định tác phẩm được chọn sẽ là bộ truyện cổ tích này.
Đây là bộ cổ tích nói về Cinderella - là một cô gái có mẹ mất sớm và cha tái hôn cùng người dì ghẻ có hai đứa con gái riêng.

Qua một thời gian dài, người cha cũng nhắm mắt xuôi tay, bỏ lại cô và dì ghẻ cùng hai người chị gái.
Từ ngày cha mất, cô bị dì ghẻ đối xử như một người ở.

Từ giặt đồ, nấu ăn, rửa chén, chăn ngựa, quét nhà,...đều do cô đảm nhận.
Ngày ngày, Cinderella chỉ loay hoay quét dọn nơi xó bếp khiến bộ dạng cô lúc nào cũng “lem luốt”.

Vì vậy, hai người chị gái đã đặt tên cho cô là “Lọ Lem”.
Cô chẳng có ai có người bạn nào để tâm sự những nỗi buồn tủi, ngoài những con vật nhỏ hiền lành như chuột và chim.
Đến một ngày, đức vua muốn cưới vợ cho hoàng tử nên đã tổ chức tiệc mời các cô gái trong nước đến dự.

Cả nhà dì ghẻ và cô đều háo hức chuẩn bị, nhờ những người bạn chuột và chim giúp đỡ cô đã có cho mình một chiếc váy dự tiệc lộng lẫy.

Nhưng lại bị mẹ con dì ghẻ phá hỏng nên chỉ có thể ở nhà mà không thể đi.

Quá đau buồn, cô chạy ra khỏi nhà rồi khóc.

Như nghe được tủi hờn của cô, bà tiên đã xuất hiện giúp tham gia buổi tiệc.
Đầu tiên, bà tiên biến ra một bộ váy lộng lẫy cùng đôi giầy thủy tinh độc nhất vô nhị.
Thứ hai, bà tìm ra một quả bí ngô đẹp và tròn trịa nhất tạo ra một cổ xe ngựa để đi đến cung điện nơi tổ chức tiệc.
Thứ ba, bà biến các bạn chuột thành ngựa và chim thành người lái xe ngựa, chở cô đi.
Xong việc bà biến mất kèm theo lời dặn: " Nhưng thứ này chỉ có hiệu lực đến 12 giờ đêm.

Nên phải trở về trước 12 giờ ".
Khi đến cung điện, hoàng tử và mọi người đều bị Cinderella thu hút.

Chàng đi đến giơ tay ra mời cô nhảy một điệu, ngay khi hai người cất bước nhảy thì khiến cho mọi người xông xao vì quá xứng đôi vừa lứa.
Mãi mê nhảy nên khi đồng hồ điểm đến 12 giờ cô đã không nhận ra, khi tiếng chuông 12 giờ kêu lên cô hoảng hốt tạm biệt hoàng tử và ra về.

Vì quá hoảng loạn lên khi bước xuống bật thang cô đã vô tình làm rơi một chiếc giầy thủy tinh nhưng không có thời gian nhặt lại nên đành chạy mất.
Đến khi hoàng tử ra đến thì chỉ còn một chiếc giầy thủy tinh trên bật thang.

Chàng nhặt chiếc giầy lên nhìn nó và đã xác định được người mà mình muốn cưới làm vợ.

Sau đó, chàng xin đức vua cưới vợ cho mình với yêu cầu ai mang vừa chiếc giầy này, sẽ được chàng cưới làm vợ.
Khi xứ giả đem theo chiếc giầy đi khắp mọi người, cho các cô gái thử thì vẫn cho có một ai mang vừa.

Cho đến khi Cinderella thử, thì đã vừa khít.
Sứ giả nhanh chóng đón cô về cung điện và tổ chức đám cưới với hoàng tử.

Từ đó hai người sống hạnh phúc bên nhau.
Còn dì ghẻ và hai người chị thì phải tiếp nhận hết các việc công nhà của cô suốt đời.

Và phần 2 của bộ truyện này cũng khá lôi cuốn với chuyện tình và sự thay đổi của người chị cả.

Rất phù hợp khi diễn cả hai phần trong một tiếng được nhà trường chỉ định, cũng là một phần các thành viên muốn chọn nó.
Rồi mọi người tổ chức buổi bóc phiếu phân vai, phó hội trưởng vào vai hoàng tử, một cô bé sinh viên năm nhất vào vai Cinderella, Trương Gia Bảo vai chị cả và Dương Vũ vai chàng bán bánh mì - người yêu của chị cả.
Cùng với hội trưởng vai bà tiên và các thành viên vào vai nhân vật khác.
Hội trưởng nhìn vào tấm bản tên bà tiên mà gục ngã: " Hự, tại sao? Tôi đã lớn nhất rồi, sao còn cho tôi vai già già nữa dị".
Một thành viên vai người chị còn lại, vỗ vai cô nước mắt khẽ rơi: " Đây là định mệnh rồi chị à ".
 
Hệ Thống Công Lược Của Pháo Hôi
Chương 107: Chương 107


Sau hơn một tháng ròng rã, cuối cùng cũng đến lễ hội cuối năm.

Cũng là lúc kiểm tra thành quả luyện tập của các thành viên.
Lại là những ngày trước đó lúc nào Trương Gia Bảo cũng căng thẳng, hồi hộp đến ăn ngủ không yên.

Nhưng hôm nay cậu lại ngủ ngon và tự động thức sớm mà không cần báo thức cùng với trạng thái tĩnh táo, tràn đầy năng lượng.
Đau đớn nhất là vì vai của cậu là nữ nên bắt buộc phải mặc trang phục nữ, từ lúc trang phục được hoàn thành Trương Gia Bảo đã nhìn chằm chằm nó không biết bao nhiêu ngày.

Nếu ánh mắt cậu có tia laze thì giờ chiếc váy đã chi trít lỗ nhỏ rồi.
Nặng nhọc khoát lên chiếc váy và mái tóc giả nặng nề, cậu không khỏi cảm thán về độ chịu đựng của những người phụ nữ thời xưa khi có thể mặc trên người 2 hoặc 3 cục tạ như thế này.
Nếu không phải đã có tập trước thì e rằng cậu té ngã ngay tại chỗ ngay lập tức.
Trang điểm, chỉnh trang lại xong Trương Gia Bảo nhường ghế lại cho Dương Vũ - người đang mặc trang phục của thợ bán bánh mà không cần làm gì khác.

Đàn chị trang điểm cũng không cần làm gì nhiều mà chỉ cố gắng thêm chút phấn làm cho hắn đen đi và một ít son môi.
Đợi đến lúc, hắn đã xong phần của mình, cả hai ra một góc trong phía sau sân khấu ngồi xuống đối thoại lại với nhau.

Khi cảm thấy đã lấy được cảm xúc của nhân vật cũng là lúc vở kịch được bắt đầu.
Vì là đóng vai chị của Cinderella nên Trương Gia Bảo được đánh một lớp phấn dày che đi gương mặt đẹp đẽ thường ngày.

Cậu cùng em gái mình nhập tâm ra sức hành hạ nữ chính, cũng pha lẫn một chút hài hước làm cho cả khán phòng cười lớn.
Mãi cho đến khi hội trưởng trong người chị cả gặp được anh thợ làm bánh, Trương Gia Bảo và Dương Vũ như có tình yêu sét đánh sau lần gặp đầu tiên.
Rồi Cinderella giúp đỡ cậu thay mặt bộ váy mới đơn giản hơn và trang điểm nhẹ nhàng hơn.

Đến lúc cả hai gặp gỡ lần nữa đã khiến cho khán giả xôn xao vì độ đẹp trai và xứng đôi vừa lứa của cả hai.
Cuối cùng đến đoạn kết, chị cả trả lại thân phận cho Cinderella và biến bản thân trở lại, cũng nhận lỗi về mình.

Cậu trả lại đũa thần cho hội trưởng trong vai bà tiên đang r.ên rỉ vì bị treo trên không trung.
Sau đó, Trương Gia Bảo nhìn hoàng tử và Cinderella ôm nhau hạnh phúc.

Còn mình thì chạy đến bên Dương Vũ nắm tay nhau đi vào tiệm bánh mì.
Bức màn đón lại, khán giả đứng lên vỗ tay ào ạt vì vở kịch quá tuyệt vời.

Khi bức màn mở ra lần nữa, các thành viên của câu lạc bộ Diễn kịch cùng nắm tay nhau cúi chào khán giả trong tiếng vỗ tay của mọi người.
Trước khi xuống sân khấu, hội trưởng nhờ một người bạn chụp tất cả thành viên trong câu lạc bộ làm kỉ niệm.

Rồi mọi người mới giải tán, đi vui chơi lễ hội.
Vừa ra khỏi phòng thay đồ, thì Trương Gia Bảo và Dương Vũ đã bị một đống sinh viên bao vây xung quanh.

Có một cậu sinh viên hét lớn lên: " Mấy bạn ơi, cho mình xin chữ ký với.

Hai bạn diễn hay lắm".

Một người khác cũng chen vào nói: " Đúng vậy, đúng vậy.

Hai người xứng đôi quá đi".
Điều này làm cho Trương Gia Bảo sửng sờ tại chỗ, Dương Vũ phải vừa tránh né đám đông vừa ôm chặt cậu trốn tránh mọi người.
Hơn 30p sau, hai người mới thở phào vui mừng vì đã cắt đuôi được đám đông.

Để chắc ăn cậu và hắn đeo kính và mũ lên mới có thể yên tâm đi vòng vòng quanh trường.
Trương Gia Bảo vui vẻ cầm trên tay một cốc nước và xiên thịt vui vẻ cắn từng miếng ăn.

Còn Dương Vũ thì cũng cầm như cậu, nhưng tay cầm nước lại cầm thêm một bọc bánh nhỏ phòng cậu không có đồ ăn để ăn.
Ăn uống xong xuôi, cậu vui vẻ nắm tay hắn nhìn xung quanh.

Bỗng hắn kéo tay Trương Gia Bảo đi đến một hướng, đến khi cậu nhìn kĩ lại thì hai chữ Nhà Ma đập vào mắt.
Mặt cậu cứng đờ, nắm chặt tay Dương Vũ nói: " Hay mình đừng vào có được không? Nơi này không được hay lắm".

Nói rồi cậu càng ngày càng lại gần hắn.
Dương Vũ mặt bình tĩnh dụ dỗ cậu: " Anh thấy không đáng sợ lắm đâu.

Dù gì cũng do sinh viên làm mà, nên sẽ không sao đâu".

Sau hắn có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội này được.

Có như này thì cậu mới ôm chặt hắn không buông thôi.

Tưởng tượng đến khung cảnh cậu sợ hãi ôm chặt vào lòng mình, môi hắn khẽ cong cong cười ngốc nghếch.
Nhưng kế hoạch của Dương Vũ đã sụp đổ.

Khi của căn nhà ma vừa mở ra, bên trong không phải là những nhân vật đáng sợ mà hắn tưởng tượng.

Mà chỉ là một quán cafe phong cách u tối.
Dương Vũ đứng trước cửa câm lặng, được Trương Gia Bảo đang sợ hãi trở nên tươi tắn dắt tay hắn đến bàn ngồi và gọi cafe.
Dương Vũ tê liệt trên ghế, vỡ mộng khóc không ra nước mắt.

Thật là quá lừa người mà, hắn không bao giờ tin tưởng những thứ này lừa tình như thế này nữa đâu.
 
Hệ Thống Công Lược Của Pháo Hôi
Chương 108: Chương 108


3 năm sau
Trương Gia Bảo đang nằm lê lết trên giường, che đi ánh nắng mặt trời mà ngủ một giấc ngủ nướng.
Bỗng chăn che trên đầu cậu bị kéo xuống, một giọng nói trầm thấp phát ra: " Này Bảo Bảo, em không định đi đón Bạch Vi về à.

Không thấy em, là cậu ta lại khóc ầm lên đấy".
Trương Gia Bảo đẩy cánh tay đang nhéo cánh tay đang nhéo má mình ra, ngồi dậy nói: " Dương Vũ, anh mà còn nhéo má em lúc ngủ nữa là tới số nghe chưa".
Dương Vũ cười khẽ, cũng không tiếp tục nhéo mặt cậu nữa.

Đem người nhấc lên rồi đẩy vào nhà vệ sinh, còn không quên đưa cho cậu một bộ đồ đã được hắn chọn trước.
Đến khi Trương Gia Bảo bước ra đã một con người khác.

Đầu tóc bù xù đã được chải gọn gàng, khuôn mặt cũng trở nên tươi tỉnh, kết hợp với bộ đồ trên người càng làm cho cậu tỏa ra nét đẹp của thiếu niên tuổi 21.
Trương Gia Bảo đi thẳng đến bàn ăn ngồi vào, Dương Vũ cũng vừa làm xong bưng đồ ăn ra cùng dùng bữa sáng với cậu.
Cậu ăn xong trước, chóng khuỷu tay xuống bàn đỡ lấy mặt nghiền ngẫm nhìn Dương Vũ nói: " Nè Vũ, anh tính làm gì sau khi tốt nghiệp vậy?".
Dương Vũ 3 năm nay đã chính chắn hơn trước nhiều, giờ hắn cũng đang vừa học lâu lâu lại đến công ty trong nhà xử lý công việc tiếp ba Dương.
Hắn lau thức ăn dính trên khoé miệng Trương Gia Bảo, rồi từ từ nói: " Anh cũng chẳng có ước mơ gì.

Nên sau khi tốt nghiệp sẽ vào công ty phụ giúp ba một tay.

Anh chỉ mong em vui vẻ thực hiện ước mơ của mình thôi, nếu có khó khăn thì anh sẽ xử lý giúp cho em".
Nói rồi hắn còn nựng yêu má cậu một cái, rồi lại đặt một cốc sữa tươi cạnh đĩa của cậu.
Ăn sang xong, Dương Vũ đặt chén đĩa vào máy rửa bát.

Trương Gia Bảo thì nhìn đồng hồ, thấy thời gian đã điểm 10 giờ sáng cậu chỉnh trang lại bản thân một lần nữa rồi hỏi hắn: " Vũ, đến giờ đi rồi".
Dương Vũ từ từ đi ra nhìn thời gian, thấy còn cách thời gian Bạch Vi là gần nửa tiếng nữa.

Hắn vẫn thon thả từ từ mặc áo khoác lên, nói: " Còn nửa tiếng mới tới mà, em đừng gấp từ từ thôi".

Rồi mới cùng cậu đi đến sân bay.
Đúng như dự đoán, Dương Vũ lái xe như thường đến sân bay vẫn còn dư 5p.

Cả hai dò vị trí cổng ra chuyến bay của Bạch Vi và đi vào bên trong đợi.
Đến nơi hai người vô tình gặp được cả nhà họ Bạch cũng đang đến đón y.

Hai bên chào hỏi nhau rồi đợi y ra đến.
Đợi đến khi, Bạch Vi đi ra với bộ đồ vest rất ra dáng người trưởng thành đứng trước mọi người, nhưng lại không ai nhận ra y đang ở trước mặt mà nhìn về phía cửa ra tìm kiếm y.
Chỉ có Trương Gia Bảo nhìn xung quanh không thấy người, bỗng thấy một người quen quen đang đứng trước họ.

Nhìn một lúc lâu cậu mới nhận ra, bất ngờ nói: " Vi đó hả? Sao cậu khan khác thế này?".
Bạch Vi đẩy đẩy kính râm, nhếch mép nói: " Rất đẹp trai phải không?".
Dương Vũ bên cạnh nhìn kĩ một lượt nói: " Y như trẻ con tập tành làm người lớn chứ đẹp nổi gì".

Bạch Vi nháy mắt trở lại tính tình thường ngày: " Nói gì đó tên kia.

Bảo, cậu xem cậu ấy kìa".
Không để cho cậu cất lời, Dương Vũ đã nhanh nhảu ôm chặt cậu nói bằng giọng khiêu khích: " Vô ích thôi.

Cậu ấy đứng về phía tớ".
Bạch Vi chỉ tay về phía hai người: " Hai người các cậu, các cậu...!Thôi không thèm để ý các cậu nữa".

Nói rồi y chạy đến bên gia đình ôm hai mẹ và anh trai mình.
Nói chuyện cũng mọi người một lúc, Bạch Vi vui vẻ dẫn Trương Gia Bảo đi ra ngoài trước để lại Dương và anh hai Bạch cùng hai mẹ của y nói chuyện về công ty.
Chẳng mấy chốc, mọi người đã tập hợp lại ở một nhà hàng lẩu.

Anh hai Bạch và Dương Vũ gọi vài món mà mọi người thấy thích và ngon, rồi mới cùng mọi người ăn đồ quán chuẩn bị trước trong khi đợi thức ăn lên.
Khi đồ ăn lên, Bạch Vi với kinh nghiệm ăn lâu 18 năm cuộc đời đứng lên làm đầu bếp, y bỏ nước lẩu cùng một ít gia vì vào, sau đó mới bỏ thịt và rau vào nồi và chờ đời.
Trong đợi lẩu chính, Dương Vũ có gọi 2 phần cua hấp một cho Trương Gia Bảo và hắn, một cho cả nhà họ Bạch.

Hắn lau tay sạch sẽ rồi đeo bao tay vào chăm chú lột thịt cua ra khỏi vỏ, rồi đặt vào bát Trương Gia Bảo.
Cậu cũng thoải mái thưởng thức và đút cho hắn cùng ăn.

Hai mẹ Bạch cũng không thua kém cũng đang ngồi một bên vui vẻ đút nhau.
Hai anh em Bạch Vi: "....".

Gâu gâu gâu.

Ăn uống gì nữa, no lắm rồi.
Ở một nơi khác, Võ Phong đang ngồi trên ghế nhìn vệ sĩ của mình báo cáo tình hình theo dõi Bạch Vi hôm nay.
Vệ sĩ đưa một tập tài liệu để trên bàn, nói: " Thưa thiếu gia, đây là những gì được chụp lại hôm nay ạ".
Võ Phong nhìn hình ảnh Bạch Vi và Trương Gia Bảo đang vui vẻ nói chuyện trong sân bay và đút nhau ăn, mà tròn mắt u ám.
Gã ta lấy bật lửa từ trong túi ra đốt sạch sẽ những tấm hình thành tro.

Giọng nguy hiểm nói: " Điều trả cho tôi tên kế bên Vi Vi là ai.

Nội trong ngày mai phải có kết quả".
Vệ sĩ cúi đầu: " Vâng.

Tôi đi liền ạ".
Ngay khi tên vệ sĩ ra ngoài, Võ Phong đứng khung cửa sổ nhìn về phía ánh trăng, lẩm bẩm: " Vi Vi, em không thoát khỏi tôi đâu".
 
Hệ Thống Công Lược Của Pháo Hôi
Chương 109: Chương 109


Sau khi ăn một bữa với nhà họ Bạch mừng Bạch Vi về nước.

Trương Gia Bảo và Dương Vũ chuẩn bị học tập để vượt qua kì thi tốt nghiệp của sinh viên năm cuối.
Tuy việc học bận, nhưng học ra học, chơi ra chơi cả hai luôn phân chia rõ ràng.

Nên thời gian bên nhau đều rất ân ái khiến cho những chú cún con trong trường phải ghen tị.
Hôm nay hai người cũng cùng nhau đến thư viện trường để ôn tập.

Những chú cún độc thân lại một lần nữa bụng no căng.

Một số là fan của hai người trong câu lạc bộ Diễn Kịch nhìn thấy thì thầm hú hét trong lòng.
Một cậu omega cùng khoa với Trương Gia Bảo đang thấy hai người thì kéo tay bạn thân mình nói: " Cậu xem kìa.

Đó là anh Vũ và anh Bảo đó, đẹp trai quá đi".
Người bạn bên cạnh cũng nằm trong fan club của hai người ánh mắt tự hào: " Còn phải nói, đã đẹp trai lại còn học giỏi.

Hai anh ấy xứng đáng là của nhau".
Cậu bạn omega kia gật đầu: " Đúng vậy.

Hai người xứng đôi quá chừng.

Đúng là tình yêu AB thần tiên mà.

Ước gì cũng có một anh người yêu như hai người quá đi.

Đúng rồi, cậu có coi vở kịch cuối năm ngoái chưa hay quá đi".
Người bạn thân gật gật đầu trả lời: " Có coi rồi.

Xuất sắc luôn bạn ơi.

Từng vở kịch đều được ghi lại hết trên trang của câu lạc bộ á.

Nhưng tiếc là đó là vở cuối cùng rồi, nên tớ quyết định sẽ về coi lại hết một lần nữa".
Cậu bạn omega cũng tán thành: " Ừ.

Tớ cũng phải về xem mới được".

Rồi cả hai dắt nhau về kí túc xá xem lại tất cả vở kịch của hai người.
Còn chỗ Trương Gia Bảo thì:....
Trương Gia Bảo ánh mắt chết lặng nhìn Dương Vũ đang không ngừng lôi trong túi mình ra nào là bánh kẹo, quạt tay, laptop và điều khiến cậu không thể ngờ là chiếc túi nhỏ bé như dị lại có thể đựng thêm hai bình nước.
Một bình nước sôi để nguội, còn bình còn lại là trà giải nhiệt để cậu uống cho mát người, đã được Dương Vũ đánh dấu rõ ràng.
Trương Gia Bảo bất ngờ mở to mắt hỏi: " Sao anh đem được mấy thứ này vậy.

Sáng nay em có thấy anh chuẩn bị gì đâu".
Dương Vũ gót cho cậu một ít trà giải nhiệt, nói: " Đây uống đi.

Này là anh làm lúc tối qua.

Lúc chiều em đi chơi với Bạch Vi nên tối mệt ôm gối ngủ ngon lành.

Thành ra đâu có thấy anh chuẩn bị đâu".
Trương Gia Bảo gật gù: " Thì ra là vậy ".

Rồi cậu lấy bịch kẹo trên bàn xé ra đút cho hắn một cục và mình một cục, tiếp tục chăm chỉ học bài.
Được một lúc, chuông điện thoại của Dương Vũ vang lên.

Hắn nhìn màn hình một lúc rồi nói vơi cậu: " Anh ra đây một chút, em ăn bánh học bài ngoan nha".
Nói rồi hắn cầm điện thoại đi một góc khuất không người nói chuyện: " Nói đi, có chuyện gì?".
Một giọng nói vang lên từ bên kia đầu dây: " Thưa thiếu gia, có người đang cố gắng tra thông tin của Trương tiểu thiếu gia ạ.

Nên xử lý hắn như thế nào? Thưa ngài".
Dương Vũ nghe thấy có người đang tra thông tin của cậu thì ánh mắt trở nên nguy hiểm, lạnh giọng nói với thuộc hạ: " Cứ cho họ trả đi, nhưng cũng không nên đúng hết hoàn toàn, cậu hiểu chứ? Còn nữa, tra xem là ai đang muốn biết về Bảo Bảo và mục đích của hắn, rõ chưa?".

Thuộc hạ thoáng nghiêm người trả lời: " Đã rõ.

Tôi sẽ không làm ngài thất vọng ".
Sau khi người kia cúp máy, Dương Vũ ánh mắt trở nên tức giận và mang theo suy tư nghĩ về chuyện gì đó.

Được một lúc, khi đã lấy lại được trạng thái ôn hoà thường ngày hắn mới chỉnh lại quần áo, lấy thêm vài quyển mà Trương Gia Bảo nói đang cần rồi mới quay về bàn của cả hai.
Khi về lại bàn, thấy cậu vẫn đang chăm chú đọc sách và giải đề hắn thoáng thở nhẹ.

Tươi cười đi đến đút cậu một viên kẹo mới, Dương Vũ hỏi: " Có thấy đói bụng chưa? Mình đi ăn?".
Trương Gia Bảo nghe hắn hỏi, sờ bụng mình một cái.

Thấy hơi đói nên gật đầu đồng ý: " Dị mình đi đi, em cũng thấy hơi đói".
Hai người nhanh chóng thu dọn sách vở đi đến quán ăn gần trường.

Tối đó, khi đã cơm nước no say Dương Vũ cùng Trương Gia Bảo ngồi trên sô pha trong căn nhà gần trường do hắn mua, vừa xem Conan - thám tử lừng danh vừa ăn trái cây.
Trương Gia Bảo đang theo dõi xem Conan ở phía sau thám tử Mori đang suy luận để vạch trần hung thủ phía sau bức màn, thì được Dương Vũ đã lột xong mãn cầu đưa đến miệng.
Cậu cũng không chần chờ gì mà mở miệng đớp luôn một miếng bự và nhồm nhàm hỏi hắn: " Anh nghĩ ai sẽ là hung thủ? Có phải là chị gái giống phía sau chị ca sĩ kia không? ".
Dương Vũ nhìn lên màn hình suy nghĩ một chút nói: " Anh nghĩ là không phải chị ấy đâu.

Mà là một người khác".
Trương Gia Bảo tròn mắt hỏi: " Dị anh nghĩ là ai? Em thấy chị ta là nghi phạm thích hợp nhất ".
Dương Vũ im lặng mỉm cười nhìn cậu, một lâu sau khi mà nhân vật chính chuẩn bị nói tên hung thủ.

Hắn bỗng lên tiếng cùng lúc : " Hung thủ chính là nạn nhân".
Trương Gia Bảo ngay ngốc: " Hả????".

Rồi cậu hồi thần lại, ánh mắt long lanh nhìn hắn: " Sao anh biết hay vậy?".
Dương Vũ không nói gì, chỉ đút cậu thêm một miếng mãn cầu rồi chỉ tay về phía ti vi, ngay lúc nhân vật chính đang giải thích mọi chuyện.
Cậu cũng chăm chú coi hết một tập, rồi vỗ vỗ tay: " Đúng là vừa ăn vừa xem phim trinh thám đúng là một việc tuyệt vời lại thú vị".
Dương Vũ nhìn cậu cười cười, nói khẽ qua tai cậu: " Đúng vậy.

Rất thú vị ".
 
Hệ Thống Công Lược Của Pháo Hôi
Chương 110: Chương 110


Trương Gia Bảo rùng mình xoa xoa tai đang đỏ, nhìn đồng hồ đã điểm 9 giờ tối, hoảng hốt nói: " Đã giờ này rồi sao? Chúng mình đi ngủ thôi, sáng mai em có tiết nên phải ngủ sớm".
Dương Vũ làm sao không biết cậu đang muốn đổi bầu không khí, hắn càng đến gần ngậm lấy tai cậu một cái, nói: " Em nhớ lộn rồi.

Mai là chủ nhật làm gì mà cần phải học ".
Rồi hắn đẩy ngã cậu xuống ghế, cười khẽ: " Nên chúng ta chơi trò chơi thú vị đi".
Trương Gia Bảo biết mà giả ngu, hỏi: " Hả? Chắc không cần đâu.

Em buồn ngủ rồi, mình đi ngủ thôi".

Xong cậu bật dậy tính đi về giường chùm chăn ngủ.
Nhưng ngay sau đó, Dương Vũ cũng đi nhanh theo vào.

Cửa phòng bị đóng lại cạch một tiếng, cậu nhanh chóng đi về hướng phòng vệ sinh.
Vừa đến nơi, tay đang chuẩn bị đóng cửa lại thì Dương Vũ đã đến kịp giữ chặt cửa lại, thò tay vào bế cậu lên vai đi về phía giường ngủ.
Trương Gia Bảo bị đặt xuống giữa giường, hai tay đặt lên ngực hắn, đỏ mặt nói: " Anh làm gì vậy? Còn chưa cưới nhau đâu".
Hệ thống 003 ở trong không gian bĩu môi: " Ôi trời ơi, tưởng thế nào.

Thì ra là thích rồi còn ngại ".
Dương Vũ lúc này cưới ma mị, giọng hắn khàn khàn nói: " Không có gì hết.

Chỉ là....thấy em rất thơm thôi".

Nói rồi hắn kề mũi vào cổ cậu hít một hơi thật sâu và nhẹ nhàng cắt một ngụm.
Trương Gia Bảo bị đau, mắt ươn ướt nói: " Anh làm gì vậy? Đã bảo là đừng cắn em nữa mà".

Kể từ khi ở bên nhau, mỗi khi hắn đến kì phát tì.nh thì lại cắn vài ngụm sau gáy hắn.
Làm cho Trương Gia Bảo thầm mắng hắn là cún không biết bao nhiêu lần.

Giờ cậu cũng chẳng thể mắng hắn nữa, mà ngoan ngoãn ngại ngùng ở trong lòng hắn.
Dương Vũ thấy vậy môi càng cong lên, ánh mắt nhu hoà nói: " Hình như, anh tiến vào kì phát t.ình rồi.

Em giúp anh một chút được không? Nha".
Trương Gia Bảo lúc này như thật sự tức giận nói: " Còn không phải anh đã làm rồi sao? Vậy còn hỏi em làm gì?".

Vừa nói cậu vừa đánh lên cái tay đang cởi qu.ần áo của cậu.
Đấy hành động và lời nói có lúc nào đi đôi với nhau đâu.
Dương Vũ rũ mắt, vẻ mặt đáng thương hề hề nói: " Anh thấy khó chịu quá.

Xin em đó".

Rồi dùng skill ánh mắt cún con rưng rưng nhìn cậu.
Nhưng Trương Gia Bảo là ai, người đã sống qua 4 thế giới và hơn mấy trăm năm tuổi thọ.

Thì chiêu này cậu phải đành giơ cờ trắng đầu hàng, ai mà có thể qua nổi lời cầu xin ngọt ngào của người yêu chứ.
Thế là cậu đành ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.

Dương Vũ cũng không quá mạnh bạo, hắn chỉ nhẹ nhàng, ôn nhu nắm lấy bé bi của hai người như mọi lần rồi ma sát chúng với tay hắn.

Qua chừng 10p, Trương Gia Bảo đã không nhịn được mà nắm lấy gối nằm không ngừng thở d.ốc.

Ngay khi cậu đang muốn cắn lấy môi dưới để kiểm soát âm thanh của mình, Dương Vũ đã kịp thời trao cho cậu một nụ hôn sâu.
Đến khi buông ra, cậu đã mong lung nghe thấy tiếng hắn thấp thoáng: " Đừng cắn môi nữa.

Sẽ rách môi đó.

Nếu thấy không chịu được thì cứ cắn anh này".

Rồi lật người để cậu lên trên mình và kề miệng cậu đến vai mình.
Lúc đầu Trương Gia Bảo sợ hắn đau nên không dám, nhưng lúc sao nhịn không được nữa mà cạp lấy xương quai xanh đang kề bên miệng.
Trên đầu bỗng phát ra một tiếng suýt xoa, rồi cười khẽ nói: " Ây, bé mèo ngốc này".

Sau đó trên đầu cậu truyền đến một nụ hôn nhẹ.
Rất lâu sau, khi mà cậu đã ra vài lần, thì Dương Vũ mới gầm lên một tiếng bắn ra.

Cả hai cùng nhau nằm ra giường thở d.ốc, đến khi Trương Gia Bảo lấy được nhịp thở thường ngày và được hắn dùng khăn lau đi bãi chiến trường.
Tuy hắn đã ra một lần nhưng mà cậu biết vẫn còn chưa đủ để thỏa mãn với thanh niên đang ở tuổi trưởng thành như Dương Vũ.
Với lại hắn lại còn khỏe mạnh hơn những thanh niên bình thường như bây giờ.

Nhớ đến người yêu ở những thế giới khác, cậu nuốt nước bọt lại gần khẽ nói: " Vũ à.

Hay là....!Hay là chúng ta làm đi".
Dương Vũ bất ngờ, trái cổ hắn khẽ lên rồi lại xuống nhìn chằm chằm vào cậu, nói: " Em có biết em đang nói gì không?".
Lúc này Trương Gia Bảo mới tỉnh táo lại và biết mình vừa đang nói gì, cậu đỏ mặt gục đầu vào vai hắn nói: " Aaa anh quên câu em vừa nói đi, nghe chưa?".
Nhưng làm sao Dương Vũ có thể bỏ qua được, hắn cười khẽ nói vào tai cậu: " Nhưng anh nghe mất rồi.

Không thể quên được rồi ".
Cậu nhanh chóng bật dậy nhìn hắn: " Hả...!".
Chưa để cậu nói tiếp, Dương Vũ đã đặt người yêu ở dưới mình, giọng khàn khàn nói: " Nên là cho anh mượn đùi em một chút nha".
Con người phía dưới còn đang ngây ngốc chưa hiểu chuyện gì, thì đã bị hắn kéo về phía sau và khép hai chân cậu lại.
Ngay sau đó, Trương Gia Bảo cảm nhận được một vật cực nóng đang cố gắng chen vào kẻ hở giữa h.ai ch.ân cậu.
Cậu ngay người, máy móc nhìn xuống dưới.

Bùm mặt cậu đỏ bừng lên, lòng thầm mắng tên này thế mà dám lấy đùi cậu làm công cụ cho chuyện ấy.
 
Hệ Thống Công Lược Của Pháo Hôi
Chương 111: Chương 111


Khoảng nửa tiếng sau, Trương Gia Bảo lại chở về dáng vẻ khi mới làm xong trận đầu mà nằm thở d.ốc.

Người cậu vẫn còn đang run rẩy vì sự vồ vập của bé bi Dương Vũ lúc nãy.
Nhớ đến lúc hắn cứ chà xát lên đùi là lửa nóng trong người lại hừng hực lên, cậu lục tìm điện thoại và bật một bài nhạc thiếu nhi lên muốn làm lạnh cái đầu đen tối này.
Bỗng cả người cậu như bị ai đó nâng lên không trung, Trương Gia Bảo giật mình vội vàng chộp lấy một cái gì đó.

Ngay sau đó, hai tay cậu đã quàng qua cổ một người.
Khi cậu còn đang tự hỏi bản thân đã làm như thế nào để hai tay hoàn hảo nằm trên cổ hắn thì đã nghe Dương Vũ cười khẽ phía trước.

Không biết có phải do giận hắn hay không mà cậu đã phồng má, nói với giọng giận hờn: " Anh cười làm gì? Vui lắm à?".
Dương Vũ lúc này đã không còn vẻ ma mị khi nãy mà đã trở về với dáng vẻ ôn nhu thường ngày, nói: " Không có gì.

Chỉ là bé Bảo nhà mình đáng yêu quá thôi".
Trương Gia Bảo giơ tay đánh vào đầu hắn nói: " Vẫn chưa cưới về đâu.

Mà nói nhà mình, kẻo anh hai em biết là anh mềm mình đó ".
Hắn cười tươi nói: " Chẳng phải anh ấy đã đồng ý giao em cho anh rồi sao?".
Cậu bất ngờ nhìn hắn hỏi: " Sao anh biết được?".
Dương Vũ nhìn lên trần nhà, rồi nhìn cúi đầu xuống nhìn cậu, cười nói: " Không biết nữa.

Chắc là giác quang thứ 6 của anh cho anh biết".
Rồi hắn hôn nhẹ lên môi Trương Gia Bảo và bế cậu vào nhà tắm tẩy rửa.
Hệ thống 003 lúc này thì vỗ tay ngưỡng mộ, nói: " Giác quang nhạy quá bạn ơi, cho xin vía giác quang thứ 6 với".
Sáng hôm sau, Trương Gia Bảo tỉnh dậy với cặp đùi đau rát.

Khi thấy Dương Vũ đi vào gọi mình, cậu đã nhịn không được mà đem gối nắm thẳng vào hắn hai cái liền.
Dương Vũ nhanh nhẹ chụp lấy gối rồi đặt nó lại trên giường, hắn cho chút lo lắng hỏi: " Bảo Bảo, có chuyện gì sao? Sao trông mặt em đỏ quá".
Trương Gia Bảo thấy mặt tên đã gây ra cho cặp đùi tê rát của mình, lửa giận bùng lên tức giận nói: " Tất cả là tại anh.

Tại anh mà....mà đùi của em nó...nó".

Vừa nói nước mắt cậu vừa như trực trào chuẩn bị tuông ra bất cứ lúc nào .
Dương Vũ thấy cậu đang chuẩn bị rơi nước mắt thì càng lo lắng, nói: " Có phải làm đau em rồi không? Để anh đi lấy thuốc mỡ tối qua bôi tiếp".
Thấy hắn đang lo lắng cho mình, nỗi tức giận cũng với đi.

Cậu ôm lấy gấu bông nhỏ được hắn tặng vào lúc nhỏ và đưa đùi ra cho hắn thoa thuốc.

Vì tối qua có thoa một lần thuốc mỡ, nên vết thương cũng không nghiêm trọng gì mà chỉ để lại hơi xót xót một chút, khiến cho Trương Gia Bảo hơi khó chịu.
Đến chiều, thì cuối cùng cũng hết cảm giác khó chịu.

Cậu lại trở về là một người đi lại bình thường.
Nhưng nhiêu đó cũng không làm cậu vui, đến khi bữa tối được Dương Vũ bày lên.

Vì để bồi bổ và dỗ em bé nhà mình, nên đâu đâu cũng là món Trương Gia Bảo thích, làm cho cậu ăn đến no cần.
Xoa xoa cái bụng 6 múi trong 1 múi, Trương Gia Bảo cảm thấy bản thân đang có chút quái lạ.

Tại sao cậu ăn nhiều như vậy, mà lại không béo lên vậy ta.

Tuy 1 múi vẫn là 1 múi, nhưng lượng mỡ không khác lúc mới nhập học chút nào.
Vội vàng cân lại bản thân một chút, phát hiện số kí vẫn là 55kg thì hơi khó hiểu.

Cậu quay qua hỏi Dương Vũ đi từ trong bếp ra: " Vũ ơi, anh có biết tại sao em lại không tăng cân không? Từ lúc nhập học đến giờ, không biết tại sao mà em vẫn như vậy? Có lẽ nào em bị suy dinh dưỡng nên mới không lớn không? Rõ là em ăn nhiều như vậy".
Dương Vũ đi về phía cậu nhìn cậu từ trên xuống dưới: " Anh thấy em vẫn bình thường mà, chỉ là trong em có hơi nhỏ hơn những beta bình thường một chút thôi.

Nếu không thì mai chúng mình xin nghỉ một ngày đi khám thử xem?".
Trương Gia Bảo nghĩ đến cũng còn mấy ngày nữa sẽ thi nên cũng không muốn phân tâm đến chuyện khác, nói: " Thôi, hay cứ để thi xong rồi mình hả đi đi.

Tới lúc đó anh với em đi khám tổng quát".
Dương Vũ cũng thấy cậu nói có lý, gật gật đầu đì vào lấy một dĩa trái cây đã được gọt sẵn cùng ngồi sô pha vừa ăn vừa xem ti vi.
Khoảng 2 tuần sau, việc thi cử đã kết thúc.
Trương Gia Bảo và Dương Vũ sắp xếp đồ đạc chuẩn bị về nhà một chuyến.

Rồi cùng nhau lái xe về nhà ba mẹ mình.
Về đến nhà thì cả nhà hai bên đã ra đón đông đủ.

Nhưng không hiểu sao khi ba Trương và mẹ Dương nhìn cậu qua một cái, thì cả hai lại thở dài nói: " Gầy đi nhiều rồi".

Và kéo cậu vào nhà tắm rửa sạch sẽ.
Đến bữa ăn, hai người thi nhau gắp đồ ăn cho cậu, đến nỗi Dương Vũ ngồi bên cạnh cũng chẳng có cơ hội nào để chen vào.

Mà đến khi cậu no còn phải chén hét đồ mà ba Trương và mẹ Dương gắp cho cậu.
Thế là khi bữa ăn cơm trưa xong, thì đã có hai bé heo con ôm bụng no căng ngồi ở sô pha.

Bé heo lớn ụt ịt nói với heo nhỏ: " Bảo Bảo, chúng ta vườn đi dạo vài vòng cho tiêu thực đi".
Bé heo nhỏ cũng thấy bụng mình nặng nặng, nên cũng gật đầu nắm tay bê heo lớn cùng đi dạo sao nhà.
 
Hệ Thống Công Lược Của Pháo Hôi
Chương 112: Chương 112


Đến giữa đêm, khi Dương Vũ đang ôm Trương Gia Bảo ngủ ngon lành thì mùi hương nhàn nhạt của cậu bỗng nồng đậm hơn.
Khiến cho hắn đang trong cơn ngủ mê bị đánh thức.

Đến khi đã lấy lại được lí trí, Dương Vũ giật mình khi thấy cậu đang nóng như lửa, mồ hôi không ngừng tuôn ra.
Nhận thấy mùi hương sữa dâu nồng đập nơi đấy mũi, hắn mới xác định được người yêu nhỏ đang phân hoá thành một bé Omega.

Nhìn tin tức tố sữa dâu và cafe của mình đang không ngừng quấn lấy nhau.
Dương Vũ vội khống chế răng nanh, lao vào tủ tiêm vội một liều thuốc ức chế.

Rồi sau đó, mới bọc Trương Gia Bảo vào chân, chạy vội xuống nhà gọi ba mẹ: " Ba, mẹ, mở cửa ra đi".
Ba Dương nghe con trai mình kêu lên đầy hoảng hốt, ông vội mở cửa ra: " Có chuyện gì? Sau lại gõ cửa vào ban đêm vậy".

Nhưng khi vừa nhìn xuống Trương Gia Bảo ông giật mình một cái vội đi vào phòng.
Ba Dương đi đến bên vợ mình dặn dò một chút: " Em đến nhà anh Trương gọi họ nói bé Bảo đang tiến hành phân hoá muộn.

Còn anh đi đưa hai nó đến bệnh viện trước đã.

Có gì mọi người tới sau nha".

Nói rồi ông mặc áo ra ngoài, cùng Dương Vũ đang ôm cậu lên xe đến bệnh viện.
( Chắc mọi người thắc mắc tại sao ba Dương không bị ảnh hưởng bởi Trương Gia Bảo phải không? Là vì Alpha đã có bạn đời sẽ không bị ảnh hưởng với Omega khác, nhưng sẽ có ảnh hưởng đối với alpha khác và ngược lại)
Đến cửa bệnh viện, vì Dương Vũ đã gọi điện trước nên bác sĩ phụ trách và y tá đã đứng trước cửa đợi sẵn chỉ cần người đến sẽ đẩy vào phòng cách ly đặc biệt.
Dương Vũ ở ngoại đợi bác sĩ xem xét tình hình của cậu, thấy bác sĩ đi ra liền nhanh chóng đến hỏi: " Em ấy có sao không, bác sĩ? ".
Bác sĩ phụ trách đẩy kính nói: " Cũng nhờ người nhà phát hiện sớm và đưa tới bệnh viện, nên hiện giờ tình trạng của bệnh nhân đã tương đối ổn định do tiêm thuốc ức chế kịp thời".
Dừng một chút, ông mới nổi tiếp: " Có phải cậu là bạn đời của bệnh nhân không?".
Dương Vũ gật đầu: " Vâng, đúng ạ".
Bác sĩ lúc này mới đã ra kết luận: " Vậy là đúng rồi.

Vì bệnh nhân có tỉ lệ phần trăm omega tương đối ít nên không phân hoá được và được xác định giới tính beta.

Nhưng vì ở bên cạnh alpha và tiếp xúc với tin tức tố của alpha trong thời gian dài dẫn đến sẽ phân hoá thành omega.
Vậy nên có lẽ cậu ấy sẽ có chút ỷ lại vào cậu, vì xung quanh cậu ấy đều là tin tức tố của cậu.

Nên sẽ có lợi cho quá trình phân hoá của cậu ấy.

Đợi bệnh nhân tỉnh lại và ổn định hơn, nhờ cậu ở bên cậu ấy".
Dương Vũ thở phào, gật đầu: " Cảm ơn bác sĩ.

Cháu đã ghi nhớ".
Rồi hắn thả lỏng cơ thể đang căng thẳng, nhìn Trương Gia Bảo sau lớp kính bảo vệ.

Lúc này, ba mẹ hai bên đồng loạt cùng đi đến, ba Trương lo lắng đi đến hỏi hắn: " Bảo có sao không con, nó có bị gì không?".
Dương Vũ chấn an ông rồi thuật lại lời nói của bác sĩ vừa nãy nói với mình cho mọi người nghe.

Cha ba Trương nghe vậy rồi nhìn con trai mình nằm trong phòng đã an ổn lồng ngực khẽ lên xuống ngủ đến ngon lành thì thở phào, trái tim đang treo lơ lửng cũng đã trở về như thường ngày.
Cha Trương ôm vai chồng mình chấn an một cái, rồi đi đến phòng khám của bác sĩ phụ trách cho Trương Gia Bảo làm nói về tình hình của cậu và thủ tục nhập viện.
Mãi đến khi Trương Gia Bảo mới tỉnh lại từ trong giấc ngủ thì cũng đã là 12 tiếng sau.

Cậu ngơ ngác nhìn căn phòng trắng xoá, cảm thấy đã nhìn thấy nó ở một lần nào đó.
Đang ngơ ngẩn nhìn trần nhà, thì một bàn tay vẫy vẫy trước mặt cậu.

Tiếng của Dương Vũ vang lên: " Bảo Bảo, em có thấy khó chịu ở đâu không? Có đói không?".
Được hắn kéo về với thực tại, Trương Gia Bảo cũng tỉnh táo hơn nói: " Có ạ.

Sau gáy cứ nóng lên, cũng đói nữa ".

Vừa nói cậu vừa vô thức làm nũng với hắn.
Tâm Dương Vũ mềm nhũn, xoa xoa hai bên má cậu rồi nhanh nhẹn lấy cháo mà ba Trương đã đưa cho đút cậu.
Khi chén sạch xong một bát cháo, hắn lại lấy thuốc ức chế đưa đến cho cậu và một ly sữa.

Thấy Trương Gia Bảo đã uống xong thuốc, Dương Vũ đo thử nhiệt độ của cậu thấy đã giảm nhiều so với lúc tối thì cũng thoáng yên tâm.
Hắn đi vào phòng vệ sinh xả một ít nước ấm chuẩn bị tắm cho cậu.

Bác sĩ đã dặn khi nào Trương Gia Bảo tỉnh lại và nhiệt độ gần ổn định có thể tắm với nước ấm để cơ thể của cậu được thoải mái.
Đưa tay vào nước xem thử độ nóng, thấy nước đã âm ấm Dương Vũ đi ra bế cậu vào ngâm mình.

Trương Gia Bảo không biết tại sao, từ lúc tỉnh lại tuy đã tỉnh táo nhưng cơ thể dường như không có một chút sức lực nào, sau gáy còn nóng đến khó chịu nữa.
Khi được Dương Vũ đặt vào bồn tắm, nước ấm không khỏi làm cậu thấy thoải mái, xuôi tan được một ít khó chịu từ lúc tỉnh đến giờ.
Lúc này, Trương Gia Bảo mới nhỏ đến một chuyện hỏi: " Vũ này, ruốc cuộc là em bị gì vậy? Sao vừa tỉnh dậy đã ở trong bệnh viện rồi?".
Lúc tỉnh cậu còn không biết chỉ thấy căn phòng này rất quen, giờ nhớ lại thì đây chẳng phải là phòng bệnh đặc biệt lúc Dương Vũ phân hoá bị đưa vào sao.
Dương Vũ cười tươi nói: " Bảo Bảo không cảm nhận được sao? Em đang phân hoá trở thành Omega đó".
Trương Gia Bảo mở to mắt không tin: " HẢ???".
 
Back
Top Bottom