Tiên Hiệp Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,540,310
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
he-thong-chua-lanh-cua-nam-phu.jpg

Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Tác giả: Thienthietchinhan
Thể loại: Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn, Đam Mỹ, Xuyên Không, Cổ Đại, Khác, Hệ Thống
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Thienthietchinhan

Thể loại: xuyên thư, huyền huyễn, sư đồ, niên hạ, 1×1.

Giới thiệu:

Nguyên Quân Bạch cũng không ngờ đến, y lại xuyên không vào trong tiểu thuyết chính tay y viết.

Hơn nữa lại là nhân vật phụ, tên giống với tên, khuôn mặt y đúc, lại thêm hệ thống phiền phức bắt y nuôi dưỡng nam phụ.

Nuôi dưỡng nam phụ, rốt cuộc đây là phúc hay họa?​
 
Có thể bạn cũng thích !
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 1: Xuyên không rồi.


Trong phòng rất tối, cũng rất an tĩnh, chỉ có quạt máy tính phát ra tiếng vang nho nhỏ và cùng với tiếng gõ bàn phím liên tục không ngừng.

Phòng không bật đèn, thấy không rõ bài trí xung quanh, chỉ có thể mượn ánh sáng của màn hình, nhìn thấy khuôn mặt gầy yếu tuấn tú và sạch sẽ.

Những ngón tay thon dài của y lướt qua bộ bàn phím, tiếng "cạch cạch" phát ra liên tục không ngừng. Sau một lúc, tiếng "cạch cạch" đó cũng ngừng hẳn.

Nguyên Quân Bạch ngã người tựa vào lưng ghế, y vươn tay xoa đôi mắt mệt mỏi của mình. Y tựa lưng vào ghế một chút rồi trở lại công việc, y nhìn màn hình máy tính rồi vươn tay nhấn nút "Enter".

Chưa đầy năm phút, trên màn hình máy tính của y hiển thị vô số thông báo từ các bình luận của độc giả.

Nguyên Quân Bạch mở khu bình luận lên, y chẳng lộ ra cảm xúc gì chỉ tùy ý nhấn vào một bình luận xem.

Y nhìn lướt qua các bình luận, không biết từ lúc nào đã thành lập một tòa cao lâu, lâu chủ gọi là Các Tiểu Phong, các bình luận đều chỉ nói đến một chuyện.

Tiêu đề hiện rõ trên màn hình của y: Bàn luận về các kiểu ngược nam phụ của tác giả.

Lầu 1: Tôi theo truyện từ lúc mới bắt đầu tới nay, chúng độc giả vì Cố Phong nóng ruột nóng gan không ngừng, tôi vẫn không hiểu vì sao ngài lại có tâm lý khác lạ như vậy, đối với Cố Phong tiến hành đủ loại tàn hại thân tâm.

Nam nữ chính quen nhau, ngược Cố Phong.

Nam nữ chính ở bên cạnh nhau, ngược Cố Phong.

Nam nữ chính đánh nhau, ngược Cố Phong.

Tôi muốn biết rốt cuộc vì sao ngài lại yêu sinh hận đối với Cố Phong? Rốt cuộc ngài có thù oán gì với Cố Phong? Vì sao lại muốn ngược đãi hắn như thế này?

Lầu 2: lâu chủ nói rất đúng, ngược đến nay, xin hỏi đã phế đi tu vi của Cố Phong, một thân công lao, vậy tại sao còn vây đánh hắn nữa? Thêm một chuyện nữa, nam nữ chính vô lý không rõ lý do.

Lầu 3: nam phụ không được yêu thương, cầu tác giả buông tha cho Cố Phong.

...

Lầu 60: đồng ý tất cả lời của đại ca đại tỷ phía trước, cầu đổi công.

Lầu 61: cho nên nói, người nam phụ yêu kỳ thật là tên sư phụ lạnh lùng kia? Dựa vào cái quái gì!

Nguyên Quân Bạch yên lặng lật xem tiếp tục vài bình luận phía dưới. Lúc này chuông điện thoại bên cạnh Nguyên Quân Bạch đột nhiên vang lên, y vươn tay lấy di động, nhìn chằm chằm dãy số trên màn hình, y không do dự mà nhấn nút trả lời.

Người đối diện gần như tức điên lên:"Nguyên Quân Bạch, ngươi mau trả lời ta đi. Rốt cuộc hôm nay ngươi viết cái gì? Sau khi ngươi gửi một chương kia, điện thoại của ta đầy thông báo, tất cả điều là đơn khiếu nại."

Nguyên Quân Bạch chẳng có cảm xúc gì lộ ra, y nói:"Ta vẫn viết như ngày thường."

Người đối diện nghe xong câu này của Nguyên Quân Bạch gần như cạn lời với con người này. Hắn nói:"Ngươi đã xem bình luận chưa vậy?"

Nguyên Quân Bạch nói:"Rồi....!", lúc này máy tính của y đột nhiên phát ra tiếng "xèo xèo", màn hình máy tính lúc sáng lúc tối, chẳng biết tại sao nó như thế này. Các bình luận lần lượt xuất hiện trên màn hình máy tính của y.

Lầu 1: Lúc ngừng lại không ngừng, lúc yêu lại không yêu, cho dù có một số phận khó chấp nhận cũng là do hắn đáng.

Lầu 2: Đặc biệt ngược Cố Phong thật sự là do tác giả cố ý!!

Nguyên Quân Bạch muốn làm gì đó, người trong điện thoại vẫn chưa tắt. Hắn hỏi:"Nguyên chân nhân, ngươi sao rồi?"

Điện thoại trên tay Nguyên Quân Bạch rơi xuống, điện thoại của y chạm mặt sàn. Màn hình điện thoại liền bể nát, lúc này thần trí Nguyên Quân Bạch bắt đầu rơi vào mơ hồ, đôi mắt y mờ đi, y chỉ kịp nhìn thấy ánh sáng máy tính.
Cùng lúc đó, máy tính trước mặt y đột nhiên phát nổ, cả căn phòng đều bị ngọn lửa bao trùm. Nguyên Quân Bạch nằm trên sàn nhà chỉ còn lại tia hơi thở yếu ớt, y cố chịu nhưng chưa được bao lâu thì tia hơi thở yếu ớt kia cũng tan biến.

Có lẽ như vậy cũng nên giải thoát, mười chín năm sống trong đau khổ, chỉ mong được một ngày rời đi. Y lúc này cũng nhẹ nhàng gạt bỏ những suy nghĩ đó rồi trôi vào hư không.

Có lẽ y sẽ không bao giờ biết được hạnh phúc là gì? Niềm vui thật sự là gì?

Xuy.

Bên tai y bỗng có tiếng người cất lên:"Sư đệ...!"

Ong ong ong...

Nguyên Quân Bạch nhíu mày, rốt cuộc là ai? Là ai đang nói, y có chút tò mò, muốn biết người đó là ai. Y không tài nào thoát ra vùng bóng tối này cộng với bên tai luôn có tiếng ong ong.

"Sư đệ.."

Nguyên Quân Bạch mới thoát được vùng tối đó, y chậm chậm mở mắt ra. Y nhìn khung cảnh xung quanh rồi nhìn người bên cạnh, người bên cạnh y có dung mạo bình thường, mặc lam y, người nọ thấy y tỉnh lại liền vui mừng đỡ y ngồi dậy.
Người nọ nói:"Cuối cùng ngươi cũng tỉnh, ngươi có biết ngươi hôn mê ba ngày rồi không?"

Nguyên Quân Bạch nghe xong câu này của người nọ chẳng lộ ra biểu cảm gì, Nguyên Quân Bạch không nhanh không chậm nói:"Nơi này là nơi nào?"

***Lời tác giả***

Hé lô mọi người,

Đã lâu không gặp mọi người, không biết có ai nhớ ta không? Nhưng ta rất nhớ mọi người

Từ nay ta sẽ bắt đầu viết nghiêm túc hơn (mặc dù có vài chỗ không được tốt lắm, hihi)
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 2: Nam phụ xuất hiện


Người nọ nghe xong câu này của y liền sững sờ nhìn y, người nọ nói:"Ngươi thật sự không nhớ sao? Ngươi là phong chủ một ngọn núi của Thanh Phong môn.”

Nguyên Quân Bạch nghe xong chẳng còn cảm xúc gì để nói, y không ngờ mình lại xuyên vào cuốn tiểu thuyết mà chính tay mình viết. Lúc này bên tai y phát ra tiếng “ding” vang lên.

[Hệ thống kích hoạt thành công, xác định nhân vật Nguyên Quân Bạch, phong chủ của Dương Mặc, sư phụ của nam phụ - Cố Phong]

Trước mặt Nguyên Quân Bạch xuất hiện màn hình, trên đó xuất hiện vô số bình luận đỏ tươi, mấy bình luận đó chính là mấy bình luận khiếu nại muốn y thay đổi cốt truyện.

Người nọ thấy Nguyên Quân Bạch không lộ ra biểu cảm gì cảm thấy lo lắng hỏi:”Ngươi không sao chứ?”

Nguyên Quân Bạch mới quay sang nhìn người nọ, trên mặt vẫn khuôn mặt tuấn tú không lộ ra cảm xúc gì. Y nhẹ lắc đầu nói:”Không sao, cảm ơn chưởng môn sư huynh đã quan tâm.”

Trịnh Phong Điền bất ngờ nhìn y, hắn vươn tay sờ trán Nguyên Quân Bạch hỏi:”Ngươi còn mệt không? Mệt thì nghỉ ngơi đi.”

Nguyên Quân Bạch nhẹ nhàng gỡ tay của Trịnh Phong Điền ra. Y xua tay nói:”Không sao, không mệt.”

Trịnh Phong Điền gật đầu mới đứng dậy đi, đối với hắn Nguyên Quân Bạch không lộ ra cảm xúc là chuyện bình thường. Một chút biểu cảm cũng chẳng có, bây giờ hắn chỉ mong Nguyên Quân Bạch có thể lộ ra chút biểu cảm cũng được. Nếu Nguyên Quân Bạch cứ như vậy chắc có lẽ sẽ trở thành khúc gỗ mất.

Nguyên Quân Bạch nhìn vô số bình luận khiếu nại, y nhìn sơ qua nhanh chóng cảm thấy mình bỏ quên chuyện gì đó. Nguyên Quân Bạch ngồi lướt các bình luận mới phát hiện ra là y quên mất còn Cố Phong.

Nguyên Quân Bạch nhìn sang Trịnh Phong Điền đang rời đi, y cất tiếng hỏi:”Chưởng môn sư huynh có thấy Cố Phong ở đâu không?”

Trịnh Phong Điền quay người lại nhìn người ngồi trên giường, trên người chỉ có lớp áo trắng tinh, khuôn mặt tuấn tú cùng với đôi mắt đen láy đang nhìn hắn. Trịnh Phong Điền thở dài nói:”Ngươi đừng trách phạt nó nữa, hiện tại nó đang quỳ trước cửa phòng ngươi đấy.”

Nguyên Quân Bạch nhanh chóng ngồi dậy, đang tính đi ra ngoài thì bị Trịnh Phong Điền ngăn cản. Trịnh Phong Điền bất ngờ nhìn y hỏi:”Ngươi muốn làm gì?”

Nguyên Quân Bạch không nhanh không chậm nói:”Đi tìm Cố Phong.”

Trịnh Phong Điền nắm lấy cánh tay của Nguyên Quân Bạch nói:”Ngươi đi thì cũng phải thay đồ trước đã.”

Nguyên Quân Bạch nghe lời hắn, y nhanh chóng đi thay đồ xong liền lập tức chạy đi tìm Cố Phong. Y vừa mở cửa liền thấy một đứa trẻ đang quỳ trên mặt đất, đứa trẻ đó ngẩng đầu lên nhìn Nguyên Quân Bạch.

Đứa trẻ đó mặc lam y, khuôn mặt nhỏ thanh tú nhìn Nguyên Quân Bạch.

Là nam phụ phiên bản nhỏ - Cố Phong.

Cố Phong chẳng bất ngờ gì, hắn nhìn y chẳng lộ cảm xúc gì. Trịnh Phong Điền đi đến bên cạnh y nói:”Nó cũng biết lỗi rồi, ngươi tha cho nó đi.”

Trịnh Phong Điền nói xong, Cố Phong ngã xuống. Nguyên Quân Bạch nhanh tay bắt được cơ thể hắn, Nguyên Quân Bạch ôm lấy cơ thể của Cố Phong nhìn Trịnh Phong Điền hỏi:”Luôn quỳ ở đây?”

Trịnh Phong Điền chậm rãi gật đầu, hắn đang định nói thì thấy Nguyên Quân Bạch bế Cố Phong đi vào phòng. Trịnh Phong Điền nhìn y bế Cố Phong đi cũng chẳng nói gì quay người rời đi.

Nguyên Quân Bạch bế Cố Phong đi đến giường, y nhẹ nhàng đặt Cố Phong xuống. Y ngồi bên mép giường, vươn tay sờ trán hắn, lúc này màn hình xanh lơ lửng xuất hiện bên cạnh Nguyên Quân Bạch.
[Ký chủ đừng lo, nam phụ chỉ mệt nên mới ngủ thiếp đi.]

Nguyên Quân Bạch bỏ tay khỏi trán Cố Phong, y nhìn sang hệ thống mặt chẳng lộ cảm xúc hỏi:”Vì sao lại đưa ta đến nơi này?”

Hệ thống nhanh chóng đưa ra vô số bình luận đỏ tươi từ các độc giả cho y coi, Nguyên Quân Bạch nhìn một lượt cũng chẳng nói gì. Hệ thống giải thích:

[Mục đích đưa ký chủ đến đây là muốn ký chủ phải tiêu trừ oán niệm của độc giả, không thương tổn nam phụ và xin đảm bảo nội dung vở kịch không lệch khỏi tình huống, nếu không sẽ bị trừng phạt “Crack—“]

Nguyên Quân Bạch nhìn sang đứa trẻ nằm trên giường đang ngủ say.

[Về OOC, ký chủ có quyền tự do OOC. Nhưng không được làm quá giới hạn.]

Hệ thống nói xong các quy định liền biến mất, Nguyên Quân Bạch cũng chẳng nói gì.

Mười chín năm, cứ tưởng có thể thoát khỏi cái thế giới đó nhưng không ngờ lại xuyên vào cuốn tiểu thuyết này.
Từ nhỏ, y đã sống trong sự đau khổ và dằn vật. Lúc đó y tự nhũ với bản thân rằng nhẹ nhàng sống, lạnh lùng cười, thờ ơ với nỗi đau, bình yên trong cảm xúc, bởi câu nói đó đã khiến y trở thành một con người lạnh lùng chẳng cười.

Nguyên Quân Bạch nhìn Cố Phong, ngươi thật sự rất giống ta chỉ tiếc một chuyện. Ta có gia đình nhưng lại không được sống hạnh phúc, ngươi không có gia đình nhưng ngươi lại được hưởng thụ yêu thương từ các độc giả.

Nguyên Quân Bạch đứng dậy, y đi đến ghế ngồi. Y chống tay ngồi được một lúc thì nhanh chóng rơi vào giấc ngủ.

Một lúc sau, Cố Phong tỉnh dậy, hắn nhìn khung cảnh xung quanh rồi mới ngồi dậy. Sao mình lại ở đây? Mình nhớ tình tiết tiếp theo là mình bị sư tôn bỏ mặc ở bên ngoài nhưng sao bây giờ lại ở đây?

Cố Phong nhìn xung quanh, hắn như đang tìm một thứ gì đó hoặc một người nào đó. Hắn nhìn một lúc mới ngừng tầm nhìn ở một chỗ, người nọ mặc thanh y, tay chống đầu, gương mặt tuấn tú đang ngủ say. Hắn bước xuống mang giày vào đi đến bên cạnh y.
Hắn nhìn chăm chú gương mặt tuấn tú đang ngủ say, đây là lần đầu tiên hắn thấy y như vậy. Trước khi hắn trùng sinh, hắn chỉ thấy một biểu cảm duy nhất của người này là lạnh lùng chỉ liếc nhìn hắn rồi quay người rời đi.

Nguyên Quân Bạch đột nhiên run lên khiến cho Cố Phong chú ý tới. Hắn nhìn khuôn mặt trước mặt, không biết là hắn bị mù hay người này khóc thật. Hắn thấy một giọt nước mắt lẻ loi chảy xuống, Cố Phong bất ngờ không biết vì sao trong lòng hắn bỗng nhiên có một chút thương cảm với người này.

Khiến hắn nhớ lại cảnh hắn té xuống vực thẳm ở Nhai Tĩnh, kinh mạch đứt đoạn. Ngày hôm đó khiến hắn không thể nào quên được, bị người này đánh đứt kinh mạch.

Nhưng ông trời lại cho hắn một cơ hội, cho hắn một lần nữa được sống lại. Nhưng bây giờ hắn không thể làm gì với cơ thể nhỏ bé này.
Hắn nhất định phải rời khỏi Thanh Phong môn này và không để cảnh tượng ngày hôm đó lặp lại một lần nữa.
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 3: Bất ngờ.


Nguyên Quân Bạch chậm chậm mở mắt ra, y nhanh chóng tỉnh lại là do tiếng của hệ thống. Y nhanh chóng lấy tay áo lau đi giọt nước mắt còn đọng lại trên mặt, lau xong y nhìn đứa trẻ bên cạnh trên mặt không lộ ra cảm xúc gì.

Hệ thống xuất hiện bên cạnh Cố Phong cất tiếng:

[Bắt đầu tính chỉ số tiêu trừ oán hận của nam phụ, Ting--]

Nguyên Quân Bạch cất tiếng hỏi Cố Phong:"Ngươi không sao chứ?"

Cố Phong bất ngờ, đây là lần đầu tiên hắn nghe sư tôn hắn hỏi hắn như vậy. Có phải hắn bị lãng tai chăng?

Nhất định là chắn chắc sư tôn đang âm mưu chuyện gì đó, mình nhất định phải nghĩ cách rời khỏi đây.

Cố Phong lùi lại hành lễ nói:"Cảm ơn sư tôn đã quan tâm, Cố Phong không sao. Chuyện đó...!"

Nguyên Quân Bạch xua tay nói:"Chuyện đã qua, ngươi đừng nhắc lại. Bây giờ thì đi nghỉ ngơi đi."

Cố Phong hành lễ rồi quay người rời đi, hắn vừa đi được vài bước thì Nguyên Quân Bạch nói tiếp:"Nếu ngươi muốn có thể dọn đến ở cùng ta."

Cố Phong quay người nhìn y hỏi:"Con có thể sao?", Nguyên Quân Bạch nhẹ gật đầu, Cố Phong vẫn không nhịn được hỏi lại:"Con thật sự có thể ở đây sao?"

Nguyên Quân Bạch nghe xong câu này của hắn, dù sao mình cũng làm nhiệm vụ tiêu trừ oán niệm chắc sẽ không sao.

Nhưng Cố Phong lại nghĩ khác, dọn đến ta có thể biết được người này muốn âm mưu chuyện gì.

Nguyên Quân Bạch nhẹ gật đầu nói "có thể", y thấy Cố Phong mỉm cười vui vẻ như một đứa trẻ ngây thơ khiến nỗi lòng của y có chút khuyên giảm.

Cố Phong nhanh chóng rời đi, Nguyên Quân Bạch nhìn hắn, hệ thống nhanh chóng xuất hiện trước mặt y.

[Xin ký chủ chú ý đến chỉ số oán hận của nam phụ, nếu giá trị oán hận vượt quá 100 thì ký chủ sẽ chịu trừng phạt, hiện tại chỉ số oán hận của nam phụ đối với ký chủ là 95, mong ký chủ cố gắng hơn.]

Hệ thống nói xong nhanh chóng biến mất, Nguyên Quân Bạch vươn tay xoa thái dương. Chuyện trước mắt là y phải làm cho chỉ số oán hận của Cố Phong đối với y giảm xuống, sắp tới y phải nghĩ cách với nam chính và nữ chính, nhất định không cho họ làm tổn thương Cố Phong.

Bỗng nhiên có giọng nói cất lên:"Thấy ngươi không sao là tốt rồi."

Nguyên Quân Bạch nhìn ra hướng cửa, một nữ nhân đi cùng với hai nam nhân đi đến chỗ y. Nữ nhân đó mặc hồng y, khuôn mặt kiều diễm, ở đuôi mắt có nốt ruồi mờ nhạt. Nàng nhìn Nguyên Quân Bạch nói:"Ngươi lúc nào cũng làm người khác lo lắng hết đấy, Nguyên sư đệ."

Hai nam nhân phía sau nàng, một người mặc lam y, một người mặc hồng y. Lam y với ánh mắt ghét bỏ, hắn nhìn y một lúc rồi quay sang chỗ khác nhìn, hồng y thấy y khỏe lại liền vui mừng. Nguyên Quân Bạch chẳng bất ngờ với ba người này, y biết họ là ai.

Nữ nhân kia tên Mạc Tu Diệp, nam nhân mặc lam y bên cạnh nàng là Tiêu Ca, nam nhân mặc hồng y là Vân Thu, ba người họ đều là sư huynh, đệ/ tỷ của Nguyên Quân Bạch trong cốt truyện mà y viết.

Đối với ánh mắt ghét bỏ của Tiêu Ca thì Nguyên Quân Bạch chẳng nói gì. Bề ngoài Tiêu Ca có chút nóng tính cùng với có chút ghét bỏ y nhưng Nguyên Quân Bạch biết bên trong hắn rất lo lắng cho y và những người khác.

Vân Thu là một người hòa đồng, vui vẻ nhưng sở thích của hắn có chút khác lạ với người khác. Cái sở thích này của hắn đã nhiều lần khiến độc giả xỉu lên xỉu xuống vì cái sở thích kì lạ này.

Sở thích của hắn là chọn những người có tu vi ngang với hắn hoặc cao hơn một chút để song tu nhưng cái vấn đề là giới tính, những người hắn chọn đều là nam nhân.

Mạc Tu Diệp chẳng có gì để bàn, sau khi sư tôn bọn họ rời đi thì năm người bọn họ tự chia ra quản lý. Trịnh Phong Điền lên làm chưởng môn, những người khác thì làm phong chủ cai quản một nơi, tính cảm đồng môn của bọn họ chưa bao giờ nứt nẻ.
Trong cốt truyện, Nguyên Quân Bạch này có tính tình như rắn độc, mặc dù ít nói lại không lộ ra cảm xúc nhưng một khi đã hành hạ ai đó, nhất định sẽ làm người đó sống không bằng chết. Cố Phong cũng là người một trong số đó nhưng hắn may mắn là không chết trong tay người nọ. Chuyện hành hạ người khác, sư huynh/đệ, sư tỷ của Nguyên Quân Bạch này đều biết, bọn họ chỉ nhắm mắt cho qua.

Y nghĩ lại có chút thương cảm với Cố Phong, có lẽ nên tận dùng thời gian hắn còn nhỏ để yêu thương hắn hơn, cho hắn một cuộc sống như bao đứa trẻ khác.

Mạc Tu Diệp nhìn y nói:"Cố Phong dù sao cũng là đứa trẻ năm tuổi, ngươi cũng đừng mạnh tay với nó. Nếu nó làm sai gì thì ngươi có thể phạt nhẹ một chút có được không?"

Vân Thu gật đầu nói:"Đúng đó, ta biết ngươi còn tức giận nhưng đừng ra tay với đứa trẻ năm tuổi như Cố Phong.", Vân Thu nói xong liền dùng khuỷu tay đẩy Tiêu Ca đang ngồi bên cạnh một cái. Tiêu Ca gật đầu nói "Đúng vậy" rồi quay sang chỗ khác.
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 4: Hoang mang


Tất nhiên y đâu muốn làm như vậy với một đứa trẻ năm tuổi, trong lòng Nguyên Quân Bạch có chút phức tạp.

Mạc Tu Diệp nhìn xung quanh căn phòng hỏi:”Sao ta không thấy Cố Phong đâu nhỉ?”

Nguyên Quân Bạch đáp:”Đi dọn đồ.”

Câu này của y khiến ba người họ cứng nhắc, thần trí hóa đá, biểu tình vặn vẹo không kịp thay đổi. Nguyên Quân Bạch nhìn ba người họ, y thấy biểu tình vặn vẹo của ba người, y nhanh chóng bồi thêm một câu:”Đến đây ở cùng với ta.”

Nghe xong câu nói của y, ba người họ mới thả lỏng nhìn Nguyên Quân Bạch với ánh mắt đầy phức tạp cùng với nghi hoặc, Nguyên Quân Bạch vẫn không lộ ra cảm xúc gì, y nói:”Cho một đứa trẻ năm tuổi ở một mình không yên lòng nên ta bảo Cố Phong dọn đến đây ở.”

Mạc Tu Diệp đứng dậy vươn tay chạm vào trán y nhìn Nguyên Quân Bạch với ánh mắt ngạc nhiên hỏi:”Ngươi còn sốt không? Hay có mệt không?”

Nguyên Quân Bạch gỡ bàn tay của nàng ra lắc đầu nói:”Ta không sao. Trong lúc hôn mê, ta cảm thấy bản thân không tốt nên thay đổi bản thân một chút.”

Mạc Tu Diệp nghe xong gật đầu, Vân Thu nghe xong câu nói này của y cũng gật đầu mỉm cười nói:”Thay đổi cũng tốt.”, Tiêu Ca chỉ nhìn y một cái rồi chán ghét quay sang chỗ khác.

Mạc Tu Diệp nói tiếp:”Ngươi đưa tay ra.”

Nguyên Quân Bạch đưa tay ra cho Mạc Tu Diệp bắt mạch, nàng bắt mạch một lúc rồi bỏ tay khỏi. Nàng nhìn Nguyên Quân Bạch nói:”Bệnh tình của ngươi có chuyển biến tốt, mấy ngày tới ngươi nên nghỉ ngơi tốt đi. Những chuyện khác ngươi không cần lo, bọn ta sẽ thay nhau giải quyết.”

Nguyên Quân Bạch bị như thế này là do Cố Phong làm, nhưng lạ ở một chỗ là tình tiết Cố Phong không cố ý khiến cho Nguyên Quân Bạch kia bị thương lại không có trong cốt truyện, không lẽ là do y không nhớ hoặc có thể là do hệ thống. Nguyên Quân Bạch nghĩ ngợi một lúc lại không nghĩ ra được lý do vì sao lại như thế.

Mạc Tu Diệp đứng dậy, Vân Thu và Tiêu Ca cũng đứng dậy theo nàng. Ba người nhanh chóng rời đi, Nguyên Quân Bạch ngồi lặng đó nhìn ba người họ rời đi. Có lẽ y nên lên kế hoạch dạy dỗ nam phụ rồi.

Nguyên Quân Bạch ngồi một lúc nhanh chóng cảm thấy mệt mỏi, không biết do vết thương trên người hay là do chuyện khác. Trong lòng y nổi lên một chút lo lắng, không biết sau này sẽ ra sao?

Đến khi trời tối, Nguyên Quân Bạch trở lại căn phòng, trên người mặc lớp y phục mỏng manh cùng với mái tóc đen ướt. Y đi bật đèn lên, ánh sáng soi sáng căn phòng, Nguyên Quân Bạch dùng pháp lực làm khô tóc. Mái tóc đen của y nhanh chóng khô đi.

Nguyên Quân Bạch đi đến giường vừa ngồi xuống thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, Nguyên Quân Bạch nhìn ra hướng cửa nói:"Vào đi."

Tiếng "khét" vang lên rồi nhanh chóng vang lên lần nữa, một đứa trẻ khoảng năm tuổi bước vào, đứa trẻ ấy nhanh chóng đi đến chỗ Nguyên Quân Bạch. Nguyên Quân Bạch nhìn đứa trẻ trước mặt hỏi:" Sao ngươi còn chưa đi ngủ?"

Cố Phong bày ra vẻ mặt sợ hãi nhìn y run run nói:"Con không ngủ được, con có thể ngủ chung với người được không?"

Nguyên Quân Bạch mở to mắt, y chưa làm gì sao đứa trẻ này lại run rẩy như vậy? Chỉ là ngủ chung thôi mà, sao dọa nam phụ thành ra như thế này rồi?

Nguyên Quân Bạch thấy Cố Phong run rẩy, trong lòng y có chút không yên. Y đứng dậy đi đến trước mặt Cố Phong, y cúi người xuống bế Cố Phong lên. Cố Phong bất ngờ, hắn ngẩng đầu nhìn y. Có cần phải như vậy không?

Nguyên Quân Bạch bế Cố Phong đi đến giường, y nhẹ nhàng đặt Cố Phong xuống giường nói:"Ngươi sợ thì ngủ ở đây đi."

Nguyên Quân Bạch quay người đi, Cố Phong vươn tay nắm lấy vạt áo hỏi:"Sư tôn, người đi đâu vậy? Người không ngủ cùng con sao?"

Nguyên Quân Bạch ngồi xuống giường, y vươn tay xoa đầu hắn nói:"Ta đi tắt đèn như vậy mới dễ ngủ."
Cố Phong nhanh chóng bỏ tay khỏi vạt áo y, Nguyên Quân Bạch nhanh chóng thổi đèn rồi đi đến giường, y tháo giày ra. Y ngã người xuống giường, Cố Phong cũng nằm xuống. Nguyên Quân Bạch vươn tay ôm Cố Phong vào lòng nói:"Ngươi mau ngủ đi, ngày mai chúng ta còn có chuyện cần làm."

Cố Phong vùi mặt vào người y, hắn nhỏ giọng nói:"Vâng", thật ấm. Người này thật sự đã thay đổi rồi sao? Có phải đã thay đổi rồi không? Mình phải kiểm tra xem rốt cuộc người này có thật sự thay đổi không?

Nguyên Quân Bạch ôm Cố Phong vào lòng, y nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nguyên Quân Bạch chậm chậm mở mắt ra nhìn xung quanh.

Xung quanh y là một không gian khác, lúc này hệ thống xuất hiện trước mặt y.

[Ký chủ yên tâm, đây là không gian mà hệ thống tạo ra. Không gian này sẽ không làm ảnh hưởng đến nhiệm vụ của ký chủ]
Nguyên Quân Bạch nhìn hệ thống nghi hoặc hỏi:"Có chuyện gì sao?"

Hệ thống mở ra chỉ số oán hận của Cố Phong cho y coi.

[Chúc mừng ký chủ, chỉ số oán hận bây giờ là 90, mong ký chủ cố gắng]

Nguyên Quân Bạch nhìn lướt qua chỉ số, y chỉ gật đầu.

[Nhiệm vụ chính của ký chủ bây giờ là nuôi lớn nam phụ cho đến khi nam nữ chính xuất hiện, không để cho nam phụ chịu thiệt và tiêu trừ các bình luận của các độc giả. Cùng lúc các nhiệm vụ chính là những nhiệm vụ phụ, những nhiệm vụ phụ này sẽ không báo trước nên ký chủ cố gắng chú ý]

Nguyên Quân Bạch không ý kiến chỉ gật đầu, hệ thống đẩy y ra khỏi không gian.

Nguyên Quân Bạch chậm chậm mở mắt nhìn người bên cạnh, Cố Phong nằm quay lưng về phía y. Nguyên Quân Bạch nhìn ra ngoài nhẩm tính, y nhanh chóng quay sang nhìn Cố Phong. Y không nghĩ nhiều mà vươn tay ôm lấy Cố Phong.
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 5: Xấu hổ.


Sau khi Nguyên Quân Bạch tỉnh lại từ cơn hôn mê, tính tình của y nhanh chóng thay đổi đến chóng mặt khiến người khác tò mò Nguyên Quân Bạch có phải bị tẩu hỏa nhập ma không?

Từ một con người rắn độc khiến ai cũng phải khiếp sợ vậy mà sau khi tỉnh lại trở thành một người hoàn toàn khác, không hành hạ. Suốt ngày chỉ ngồi trong phòng đọc sách hoặc dạy Cố Phong viết chữ và đọc sách.

Đám người Trịnh Phong Điền thấy y thay đổi liền cảm thấy trong lòng trở nên tốt hơn nhưng có người lại không vừa ý với tính tình hiện tại của Nguyên Quân Bạch. Người này luôn gây ra phiền phức cho Nguyên Quân Bạch, người mà đám người Trịnh Phong Điền không ưa nổi là Chấp Pháp trưởng lão.

Ông ta lúc nào cũng kiếm mọi lý do để Trịnh Phong Điền phạt Nguyên Quân Bạch nhưng lần nào Trịnh Phong Điền cũng nhắm mắt bỏ qua sư đệ của mình. Bởi hắn biết chỉ còn mấy sư đệ, muội này là người thân mà người thân thì hắn lại không nỡ ra tay.

Đến bây giờ, Chấp Pháp trưởng lão cũng không bỏ qua Nguyên Quân Bạch luôn lên kế hoạch hại y thân bại danh liệt nhưng đối với Nguyên Quân Bạch, y chẳng có hứng thú gì với chuyện của ông ta. Y mặc kệ ông ta thích làm gì thì làm nhưng bây giờ có chuyện khiến y đau đầu hơn.

Chính là Cố Phong, từ lúc về chỗ y ở. Y không hiểu đứa nhỏ này nổi chứng gì, suốt ngày đi phá khắp nơi trong Thanh Phong môn. Ngày nào cũng có người đến chỗ y mách về chuyện của Cố Phong, ngày nào y cũng đau đầu về chuyện của Cố Phong. Y không hiểu rốt cuộc đứa trẻ này vì sao lại đi phá khắp nơi trong Thanh Phong môn.

Đến một ngày, Nguyên Quân Bạch ngồi trong phòng cầm quyển sách đọc. Tiêu Ca đẩy cửa đi vào đập bàn tức giận quát:"Nguyên Quân Bạch!!"

Nguyên Quân Bạch bỏ quyển sách trên tay xuống, y ngẩng đầu nhìn người trước mặt. Y ra hiệu "ngừng" không cảm xúc nói:"Có phải lại là Cố Phong không?"

Tiêu Ca cười lạnh nhìn Nguyên Quân Bạch nói:"Ngươi còn biết điều đấy, ngươi xem đồ đệ của ngươi đã làm gì kìa. Nó đi đánh nhau với đồ đệ của ta khiến đồ đệ ta trọng thương nằm liệt giường kìa. Ngươi có biết đồ đệ đó của ta là hạt giống tốt nhất không?"

Nguyên Quân Bạch vươn tay xoa thái dương nói:"Được rồi. Ta sẽ dạy lại đồ đệ của ta, còn chuyện đồ đệ của ngươi. Nếu đồ đệ ngươi cần gì thì nói ta, ta sẽ đền bù cho."

Tiêu Ca nghe xong mới thỏa mãn, hắn "hừ" một tiếng rồi quay người rời đi. Nguyên Quân Bạch nhìn bóng lưng hắn rời đi, y lắc đầu xoa thái dương.

Đến ráng chiều, Cố Phong mới trở về. Khắp người hắn dính đầy bùn, hắn bước vào phòng thì thấy Nguyên Quân Bạch đang ngồi đọc sách. Nguyên Quân Bạch bỏ quyển sách trên tay xuống, y đứng dậy đi đến trước mặt Cố Phong.

Nhìn bộ dạng này của Cố Phong khiến Nguyên Quân Bạch đau đầu với đứa trẻ này. Cố Phong ngẩng đầu nhìn người trước mặt, y không lộ ra bất cứ cảm xúc gì khiến hắn khó biết được người trước mặt đang tức giận hay đang lo lắng.

Hắn chỉ thấy tay áo của y giơ lên.

Đồng tử Cố Phong hơi co lại, đáy mắt hiện lên tia chờ mong.

Tới, tới, tới!

Cố Phong lạnh lùng cười, chỉ chờ tay Nguyên Quân Bạch hung hăng tát trên mặt mình, lại không thể nghĩ tới…

“Ngốc.”

Cố Phong nghe người trước mắt lạnh lùng nói, bạt tai theo dự đoán có thể tát người gần chết cũng không có, nghênh đón hắn chính là cánh tay thô lỗ của người này.

Cố Phong nhịn không được trừng to mắt.

Nguyên Quân Bạch xoa đầu Cố Phong thở dài, nhìn đứa trẻ trước mặt dính đầy bùn đất. Y lo lắng hỏi:"Không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"
Cố Phong thất vọng, hắn không ngờ người này thật sự thay đổi. Mấy ngày qua, hắn vẫn luôn tìm cách chọc giận y để y trục xuất hắn nhưng lần nào trở về hắn cũng chỉ nhận được một câu nói từ y "Không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"

Nguyên Quân Bạch khom lưng bế Cố Phong lên, còn là loại tư thế đại nhân ôm tiểu hài nhi, một cánh tay vòng dưới chân, để Cố Phong ngồi vững vàng trong khuỷu tay y, còn không thể không ôm cổ của y.

Đất bùn trên người Cố Phong liền dính vào y phục của Nguyên Quân Bạch, Cố Phong thấy vậy tưởng y sẽ tức giận, bởi vì hắn biết Nguyên Quân Bạch là một người rất thích sạch sẽ nhưng hắn lại không ngờ, Nguyên Quân Bạch thấy đất bùn dính vào y phục cũng không cảm thấy gì.

Tiểu đồng thấy Nguyên Quân Bạch bế Cố Phong hoảng sợ không ít, mọi người ở xung quanh đều bị cảnh tượng này dọa sợ.
Nguyên Quân Bạch bảo tiểu đồng chuẩn bị nước ấm, tiểu đồng nhanh chóng chuẩn bị nước ấm.

Tay Cố Phong bị buộc ôm cổ Nguyên Quân Bạch cương đến phát đau, ngửi lãnh hương nhàn nhạt trên người Nguyên Quân Bạch, một cảm giác luống cuống và xấu hổ đập vào mặt.

Ma đản không đúng chỗ nào?!

Hắn, hắn bỗng nhiên cảm thấy, cái mông thật nóng!

Nguyên Quân Bạch bế Cố Phong đi một mạch.

“Sư, sư tôn…”

Bên tai là âm thanh hơi có vẻ quẫn bách của đồ đệ, Nguyên Quân Bạch cúi đầu nhìn xuống, thấy Cố Phong trừng to mắt, dưới lông mi thật dài là sự luống cuống và ngượng ngùng, tâm tình của y có chút tốt hơn.
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 6: Nhan sắc mê hoặc.


Nguyên Quân Bạch đem đồ đệ "thẹn thùng” đã hoàn toàn hóa đá đi đến một căn phòng, y đẩy cửa đi vào. Bên trong căn phòng có thùng nước, Nguyên Quân Bạch nhẹ nhàng đặt Cố Phong xuống, y đi đến thùng nước, y đưa tay vào thử nhiệt độ nước bên trong. Nguyên Quân Bạch cảm thấy nước vừa đủ ấm mới bỏ tay khỏi.

Nguyên Quân Bạch quay người đi đến chỗ Cố Phong, y vươn tay cởi y phục trên người Cố Phong. Y cởi lớp y phục đầu tiên thì Cố Phong nắm lấy bàn tay của y. Nguyên Quân Bạch nhìn Cố Phong hỏi:"Sao vậy?"

Cố Phong thẹn thùng nói:"Sư tôn, con có thể tự làm.", Nguyên Quân Bạch có chút khó nói với chuyện này. Có lẽ bị Nguyên Quân Bạch kia hành hạ, đứa trẻ này mới trở nên như thế này.

Cố Phong cởi y phục trên người chỉ chừa lại cái quần, Nguyên Quân Bạch nhìn da thịt của Cố Phong bại lộ ở trước mắt, Nguyên Quân Bạch trực tiếp sững sờ ở tại chỗ, cảm giác tim mình bị nhéo lên. Trên tấm lưng gầy gò của tiểu hài nhi, vô số vết thương chằng chịt khắp nơi... Không chỉ là phía sau lưng, trước ngực cùng tứ chi đều có vết sẹo đếm không hết.

Nguyên Quân Bạch nhìn vết sẹo trên người Cố Phong, trong lòng y xuất hiện sự đau lòng khó tả. Không ngờ Nguyên Quân Bạch kia lại hành hạ một tiểu hài tử năm tuổi.

Nguyên Quân Bạch nhẹ nhàng bế Cố Phong lên. Y bế Cố Phong đi đến thùng nước, nhẹ nhàng để hắn vào thùng nước rồi quay người rời đi. Trước khi đi y bảo với tiểu đồng đi chuẩn bị cho Cố Phong y phục và cũng nhắc Cố Phong không nên tắm lâu nếu không sẽ bị phong hàn.

Cố Phong ngồi trong thùng nước, thả lỏng cơ thể. Rốt cuộc làm sao mới làm y nổi giận đây? Mình đã thử nhiều cách nhưng vẫn không được, có thật y thay đổi chăng? Nếu như vậy thì mình phải thử cách cuối.

Cố Phong làm tất cả chỉ muốn chọc giận Nguyên Quân Bạch để y trục xuất hắn khỏi Thanh Phong môn này. Hắn không muốn cảnh tượng năm đó lập lại một lần nữa.

Cố Phong hắn có thể trùng sinh trở lại bởi vì trước kia hắn từng giấu Nguyên Quân Bạch kia học một công pháp, trong công pháp có một thứ khiến hắn hứng thú. Nếu kinh mạch của hắn bị đứt đoạn thì hắn có thể sử dụng công pháp này khôi phục như cũ hoặc có thể di chuyển thần hồn hắn đến một nơi khác.

Trong lúc hắn rơi xuống vực thẳm, hắn nhanh chóng sử dụng công pháp đó, một sức mạnh khá mạnh di chuyển thần hồn hắn đến nơi này và di chuyển tu vi trước lúc mất của hắn theo. Mặc dù trong thân thể này chưa có tu vi nhưng thần hồn của hắn đã đạt đến Hợp Thể kỳ.

Cố Phong ngâm người một lúc mới bước ra mặc y phục, hắn đi đến phòng Nguyên Quân Bạch

Ở gian phòng khác, Nguyên Quân Bạch đang ngồi coi các bình luận của các độc giả.

Lầu 253: Nhất định phải cho Cố Phong một cuộc sống như bao người khác.

Nguyên Quân Bạch có chút khó nói, rốt cuộc là muốn y nuôi đứa trẻ này như thế nào?

Thật là muốn làm y đau đầu, chắc muốn y cố gắng dành tất cả yêu thương cho Cố Phong. Nguyên Quân Bạch nhìn bình luận một hồi mới chuyển sang xem chỉ số oán hận. Chỉ số oán hận bây giờ vẫn như cũ 90, Nguyên Quân Bạch có chút đau đầu, làm sao để chỉ số này xuống đây?

Bên ngoài bỗng nhiên có tiếng gõ cửa cùng với giọng nói trẻ con, màn hình trước mặt Nguyên Quân Bạch nhanh chóng biến mất. Y nhìn hướng cửa, mặt không cảm xúc nói:”Vào đi.”

Tiếng “khét” vang lên, Cố Phong mặc y phục mới bước vào, thấy Nguyên Quân Bạch mặc y phục khác ngồi trên ghế nhìn hắn. Cố Phong đi đến bên cạnh y, Nguyên Quân Bạch chẳng lộ ra cảm xúc hỏi:”Đói?”

Cố Phong nhẹ gật đầu, mặc dù tính tình thay đổi nhưng vẫn kiệm lời và chẳng lộ ra cảm xúc gì. Nguyên Quân Bạch sai tiểu đồng đưa thức ăn vào trong. Chưa đầy một chén trà, trên bàn đầy nấp thức ăn, Cố Phong nhanh chóng ngồi lên ghế nhìn thức ăn trên bàn.
Nguyên Quân Bạch đưa chén đũa cho hắn, Cố Phong nhận lấy nhanh chóng gấp thức ăn bỏ vào miệng, hắn ăn miếng đầu tiên rồi nhanh chóng nhìn sang Nguyên Quân Bạch. Nguyên Quân Bạch cầm quyển sách đọc, Cố Phong cất tiếng hỏi y:”Sư tôn, người không ăn sao?”

Nguyên Quân Bạch bỏ quyển sách trên tay xuống dời tầm nhìn sang đứa trẻ bên cạnh, y lắc đầu khuôn mặt tuấn tú không lộ ra biểu cảm nói:”Ta đang tích cốc nên không ăn. Con cứ ăn thoải mái đi.”

Cố Phong cũng chẳng hỏi gì, hắn tiếp tục ăn. Nguyên Quân Bạch nhìn dáng vẻ ăn của hắn có chút đau lòng, y nhìn một lúc thở dài mới cầm quyển sách đọc tiếp.

Sau khi ăn xong, mọi thứ trên bàn nhanh chóng dọn sạch sẽ. Nguyên Quân Bạch nhìn khung cảnh bên ngoài qua cửa, bên ngoài trời đã tối, nếu nhẩm tính có lẽ đã đến giờ Dậu.
Cố Phong ngồi bên cạnh nhìn y đọc sách, Cố Phong nhìn qua nhìn lại cảm thấy y đọc sách lại có sức mê hoặc đến như vậy. Hắn chống cằm nhìn y ngồi đọc sách, cái nhan sắc vẫn luôn mê hoặc người khác như ngày nào. Thật sư không có cách nào thoát ra khỏi sự mê hoặc này.

Nguyên Quân Bạch cảm thấy có ai đó đang nhìn y, Nguyên Quân Bạch quay sang nhìn đồ đệ đang ngồi bên cạnh. Gương mặt ngây thơ đang nhìn y, đôi mắt vẫn không chớp, Cố Phong thấy y nhìn mình có chút ngại ngùng, hắn nhanh chóng quay sang chỗ khác.

Nguyên Quân Bạch nhìn hắn vậy có chút phì cười, đồng tử y co lại. Mình vừa rồi mới vui sao?

Đây là lần đầu tiên y cảm nhận được niềm vui, sau mười chín năm đau khổ kia. Sắc mặt Nguyên Quân Bạch lập tức trầm xuống, y nhanh chóng lấy lại tinh thần, quá khứ đó không nên nhắc lại.
Đến giờ Hợi, Nguyên Quân Bạch bỏ quyển sách trên tay xuống. Cố Phong ngồi bên cạnh thấy y bỏ quyển sách trên tay xuống, hắn có chút mệt mỏi. Nguyên Quân Bạch nhìn sang hỏi:”Buồn ngủ?”

Cố Phong nhẹ gật đầu, hắn đang định bước xuống thì y nhanh tay bế hắn đi đến giường. Y nhẹ nhàng để hắn lên trên giường rồi quay người rời đi. Cố Phong vươn tay nắm lấy vạt áo của y nói:”Sư tôn, người đừng đi. Người có thể ở lại ngủ với con được không?”

Nguyên Quân Bạch ngồi xuống giường, y phóng ra một tia linh lực đến ngọn đèn. Ngọn đèn nhanh chóng tắt, cả căn phòng bị bóng tối bao trùm, Cố Phong bị Nguyên Quân Bạch ôm vào lòng. Y ngã người xuống giường, Cố Phong vùi mặt vào lòng y, hắn chậm chậm nhắm mắt lại.
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 7: Đồ đệ nhập ma.


Sáng ngày hôm sau, Nguyên Quân Bạch vẫn như thường ngày, vẫn ngồi trong phòng đọc sách. Cố Phong thì đã ra ngoài chơi, y biết Cố Phong gây ra rất nhiều chuyện khiến y đau đầu nhưng mà dù sao thì cũng là một đứa trẻ ham chơi, y không thể giữ Cố Phong bên cạnh mãi được.

Đến giờ Tỵ, Tiêu Ca mạnh mẽ đẩy cửa chạy vào, Vân Thu cũng đi theo sau hắn. Nguyên Quân Bạch bỏ quyển sách xuống nhìn hai người họ, sắc mặt của hai người đều đại biến. Y nhíu mày nhìn hai người họ hỏi:"Có phải lại là Cố Phong không? Đứa trẻ đó là gây ra chuyện gì nữa sao?"

Vân Thu nhanh chóng đi đến bên cạnh Nguyên Quân Bạch, hắn lập tức nắm lấy bàn tay trắng nõn của y kéo đi, Nguyên Quân Bạch bị hắn kéo đi bất ngờ. Y nhìn người trước mặt hỏi:"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Vân Thu kéo y đi, có vẻ hắn rất gấp gáp, hắn chỉ nói:"Ngươi đến sẽ biết."

Vân Thu cùng Tiêu Ca dẫn y đến cấm địa, ba người vừa đến thì bị luồng khói đen tấn công. Tiêu Ca triệu kiếm chặn lấy, Nguyên Quân Bạch nhìn xung quanh. Khắp nơi đều có ma khí, ma khí này rất nồng, lúc này Vân Thu vươn tay chỉ người đang lơ lửng trên không nói:"Đều là do nó."

Nguyên Quân Bạch nhìn theo hướng Vân Thu chỉ, y dùng pháp lực phóng xa tầm nhìn. Đồng tử y co lại, người lơ lửng trên không lại là đồ đệ của y - Cố Phong, Vân Thu nhìn sắc mặt đại biến của y nói:"Nó bị ma tu nhập vào, bây giờ nó đã bị ma tu điều khiển. Quân Bạch, ngươi nghĩ cách cứu đồ đệ của ngươi đi."

Tiêu Ca đánh tan luồng khói đen quay người lại, ánh mắt ghét bỏ nhìn y nói:"Bọn ta sẽ cố gắng ngăn cản ma tu, ngươi nhân cơ hội đi cứu hắn.", Nguyên Quân Bạch gật đầu.

Tiêu Ca và Vân Thu cầm kiếm đi mở đường cho y, Nguyên Quân Bạch xông đến chỗ Cố Phong, Nguyên Quân Bạch bay lên, y nhìn Cố Phong một thân đầy sát khí, sắc mặt y có chút trầm xuống. Y nhìn Cố Phong nói:"Cố Phong, ngươi mau tỉnh lại đi."

Đôi mắt đỏ tươi của Cố Phong nhìn một lượt qua Nguyên Quân Bạch, hắn chỉ nở nụ cười đầy sát khí, tay phải hắn không biết từ lúc nào đã xuất hiện một thanh kiếm. Thanh kiếm ấy tỏa ra một luồng ma khí cực mạnh khiến Nguyên Quân Bạch cũng phải nhíu mày.

Cố Phong cầm kiếm xông tới chỗ Nguyên Quân Bạch, Nguyên Quân Bạch nhìn Cố Phong đang đánh tới mình. Sắc mặt y vẫn không đổi, bây giờ phải làm sao đây? Mình không thể đả thương đứa trẻ này được, đỡ thì cần không được, đứa trẻ này nhất định sẽ đánh tiếp tục.

Trong lúc Nguyên Quân Bạch do dự không biết làm sao thì mũi kiếm gần như sắp đến chỗ y, Nguyên Quân Bạch không nghĩ nhiều, y lấy thân đỡ lấy một kiếm của hắn. Thanh kiếm đâm xuyên qua bụng y, Nguyên Quân Bạch phun máu, y nhanh tay ôm lấy Cố Phong một thân đầy sát khí, mống mắt đỏ tươi của Cố Phong nhanh chóng trở lại màu đen.

Sát khí trên người Cố Phong nhanh chóng tan biến, hắn bất ngờ hỏi:"Rốt cuộc vì sao người lại đỡ một kiếm của ta? Vì sao người không đánh lại?"

Nguyên Quân Bạch vỗ lưng hắn, miệng y không ngừng phun ra máu nói:"Ngốc, ngươi là đồ đệ của ta, ta lại là sư phụ của ngươi. Ta làm sao lỡ ra tay với đồ đệ của mình chứ, ngươi đúng thật ngốc."

Nguyên Quân Bạch nói xong liền buông tay, cơ thể y rơi tự do xuống, đôi mắt y nhắm liền, luồng khói đen ở dưới cũng tan đi, Tiêu Ca ngẩng đầu nhìn thấy Nguyên Quân Bạch đang rơi xuống, hắn nhanh chóng chạy đến bắt lấy y.

Tiêu Ca nhẹ nhàng tiếp đất, Vân Thu chạy đến chỗ hắn nhìn Nguyên Quân Bạch trên tay Tiêu Ca nói:"Mau đưa y đi tìm Mạc Tu Diệp."

Tiêu Ca nhanh chóng bế Nguyên Quân Bạch đi tìm Mạc Tu Diệp, Cố Phong từ từ tiếp đất, hắn đi đến bên cạnh Vân Thu lo lắng nhìn hướng Tiêu Ca rời đi hỏi:"Sư tôn sẽ không sao chứ?"
Vân Thu nhìn theo hướng bọn họ rời đi, hắn lắc đầu nói:"Khó nói lắm, ngươi xem đi. Y vì ngươi mới bị như vậy, còn ngươi thì sao. Suốt ngày đi phá khắp nơi."

Cố Phong nghe xong lập tức hối hận, hắn không ngờ sự việc lại đến nông nổi này. Vân Thu nhanh chóng mang Cố Phong về Dương Mặc, Tiêu Ca đưa Nguyên Quân Bạch bị thương trở về Dương Mặc. Hắn nhanh chóng đi truyền tin cho Mạc Tu Diệp.

Cố Phong chạy vào trong phòng, hắn đi đến bên giường. Nguyên Quân Bạch thở hổn hển nằm trên giường mặc dù vết thương ở bụng đã được Tiêu Ca dùng linh lực khép lại nhưng một kiếm kia của Cố Phong không biết có đụng đến đan điền hay không.

Cố Phong lo lắng nhìn khuôn mặt trắng bợn của Nguyên Quân Bạch, mồ hôi đầy trên khuôn mặt y. Mái tóc đen của y cũng nhanh chóng chuyển sang màu trắng, đôi mắt nhắm liền, Cố Phong nắm lấy bàn tay trắng nõn của y, run rẩy nói:”Sư tôn, người mau tỉnh dậy đi. Người đừng làm ta sợ, ta thật sự biết lỗi rồi.”
Nguyên Quân Bạch nghe thấy tiếng đồ đệ bên tai, y cố gắng mở đôi mắt lên nhìn sang người bên cạnh. Y vươn tay xoa đầu Cố Phong, trên khuôn mặt vẫn không lộ ra biểu cảm gì. Y nói:”Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ không sao đâu.”

Cố Phong ngẩng đầu nhìn khuôn mặt trắng bợn kia, đáy mắt hắn mang theo lo lắng và hối hận nhìn y, Nguyên Quân Bạch nói xong nhanh chóng rơi vào hôn mê. Cùng lúc đó, Mạc Tu Diệp mang một chiếc hộp gỗ chạy vào, nàng ngồi xuống giường nhanh chóng bắt mạch cho y.

Chưa đầy một chén trà, nàng bỏ tay khỏi, trên khuôn mặt nàng mang theo vài phần đại biến. Tiêu Ca bước vào nhìn khuôn mặt đại biến của Mạc Tử Diệp lo lắng hỏi:”Như thế nào?”

Mạc Tu Diệp nhanh chóng lấy lại tinh thần nhanh chóng quay sang nhìn Tiêu Ca, nàng nói với giọng điệu nghiêm túc:”Ngươi mau mang Cố Phong ra ngoài đi, ta sẽ bắt đầu châm cứu cho Quân Bạch. Nhớ lời ta, không được cho ai vào làm phiền, bất cứ ai cũng không được vào.”
Tiêu Ca nhanh chóng gật đầu, hắn nắm lấy cổ áo của Cố Phong nhanh chóng xách Cố Phong đi, đáy mắt Cố Phong có vài phần không nỡ nhưng nếu hắn làm phiền thì nhất định sẽ làm y mất mạng, hắn đành phải rời đi.
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 8: Ký ức trước xuyên không


Vân Thu, Tiêu Ca cùng với Cố Phong đứng bên ngoài đợi, trong lòng Cố Phong chỉ mong sư tôn của hắn không sao, hắn không ngờ y lại làm như vậy. Không đánh trả ngược lại còn lấy thân mình đỡ lấy một kiếm của hắn.

Hắn không ngờ sự việc lại thành ra như vậy, nếu ngay lúc đầu hắn tin sư tôn đã thay đổi thì hắn sẽ không làm ra những chuyện như vậy. Bây giờ hắn rất hối hận, chỉ cần y không xảy ra chuyện gì thì hắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời y.

Một canh giờ sau, cửa phòng mở ra. Mạc Tu Diệp bước ra với sắc mặt tốt hơn nãy rất nhiều, Cố Phong nắm lấy tay áo nàng hỏi: "Sư tôn như thế nào rồi, sư cô?"

Mạc Tu Diệp nhẹ nhàng xoa đầu Cố Phong mỉm cười nói: "Bây giờ y đã không sao rồi, ngươi yên tâm đi. Chắc ba hay bốn ngày, y sẽ tỉnh lại."

Nỗi lo lắng trong lòng Cố Phong cũng giảm bớt đi vài phần, hắn gật đầu hỏi tiếp: "Sư cô, con có thể vào thăm sư tôn có được không?"

Mạc Tử Diệp nhẹ gật đầu, Cố Phong buông tay khỏi tay áo nàng, hắn nhanh chóng chạy vào trong phòng. Vân Thu nhìn Mạc Tu Diệp với ánh mắt đầy nghi hoặc, hắn hỏi: "Có thật y không sao chứ?"

Mạc Tử Diệp mệt mỏi thở dài nhìn Vân Thu nói: "Đã qua cơn nguy hiểm, chỉ một chút nữa thì y bị phế tu vi rồi. Vết thương ấy rất gần đan điền, chỉ một chút nữa đã có thể phá hủy đan điền."

Vân Thu nghe xong nhẹ thở phào, hắn gật đầu nói: "Không sao là tốt rồi."

Mạc Tử Diệp nhanh chóng rời đi, Vân Thu cùng Tiêu Ca cũng rời đi. Ở trong phòng, Cố Phong đứng lặng nhìn người nằm trên giường, mái tóc trắng càng làm tăng thêm nhan sắc mê người của y. Cố Phong vươn tay nắm lấy bàn tay trắng nõn của y, hắn run giọng nói: "Sư tôn, người mau tỉnh dậy đi. Đồ nhi nhất định sẽ không đi phá nữa, đồ nhi còn có rất nhiều chuyện muốn nói với người."

Người nằm giường không có một chút phản ứng với câu nói của hắn, cả căn phòng lặng yên chỉ nghe lời nói của Cố Phong. Cố Phong nói xong nhanh chóng rơi vào trầm tư nhìn người nằm trên giường.

Trong ba ngày Nguyên Quân Bạch hôn mê, Cố Phong lúc nào cũng ở bên cạnh y, hắn không rời y dù chỉ một bước. Vân Thu lần nào cũng khuyên hắn trở về nghỉ ngơi nhưng Cố Phong cố chấp, hắn nhất định phải ở lại chờ sư tôn hắn tỉnh lại. Vân Thu cũng hết cách, khuyên cỡ nào Cố Phong vẫn không nghe.

Trong lúc hôn mê, vô số ký ức trước khi xuyên không ùa về, Nguyên Quân Bạch đứng trong không gian tối tăm, đôi mắt phượng của y nhìn lướt qua những mảng ký ức trước khi xuyên không đang lơ lửng trước mặt y.

Tất cả những ký ức đó đều là những ký ức mà y không muốn nhớ lại, Nguyên Quân Bạch cố gắng chôn sâu nó nhưng nó vẫn ùa về.

Nguyên Quân Bạch nhìn lướt qua các mảng ký ức, mảng ký ức đầu tiên hiện lên trước mắt y, có hai người, một lớn một nhỏ đang cùng nhau vui chơi. Hai người bọn họ chơi rất vui, Nguyên Quân Bạch biết hai người đó là ai. Ký ức trước mặt y là ký ức thời thơ ấu của y với cha, mẹ y vì sinh non nên đã mất từ khi y sinh ra, cha y đau lòng vì sự ra đi đột ngột này của mẹ y, ông một mình nuôi y lớn.

Mảng ký ức trước mặt y biến mất thì một mảng ký ức khác xuất hiện, cha y mang hai người khác về một người phụ nữ và bên cạnh bà ta là một đứa trẻ năm tuổi, Nguyên Quân Bạch lạnh mặt, y vung tay, mảng ký ức đó liền vỡ thành từng mảng nhỏ.

Nguyên Quân Bạch không muốn xem ký ức đó, y càng xem y càng hận hơn. Mảng ký ức đó tan biến lại đến mảng ký ức khác, Nguyên Quân Bạch cứ vung tay không xem những ký ức đó những ký ức đó đều là những ký ức đau buồn nhất cuộc đời của y, y không muốn xem chỉ muốn chôn sâu nó vào trong lòng.
Cho đến khi còn một mảng ký ức cuối cùng, trong mảng ký ức liền xuất hiện một khuôn mặt khiến Nguyên Quân Bạch cực kỳ khinh tởm, người này chính là em trai cùng cha khác mẹ của y. Ban đầu y cứ nghĩ bọn họ về y sẽ càng hạnh phúc nhưng từ khi bọn họ về, những ngày tháng hạnh phúc trước kia của y nhanh chóng biến mất, bọn họ bắt y làm hết công việc trong nhà, nếu không làm xong nhất định sẽ cho y một trận đòn.

Người em trai này của y cực kỳ đen tối, nó vẫn luôn khao khát được chạm vào thân thể y một lần nhưng lại không chạm vào được, mỗi lần hắn bày mưu tính kế đều thất bại cho nên y vẫn luôn may mắn thoát khỏi đứa em trai này.

Đến năm y hai mươi bốn tuổi cũng chính là lúc y tốt nghiệp đại học, y vừa bước ra khỏi trường thì nhanh chóng rơi vào tay đứa em trai của y, hắn bắt y đến một nơi trong thành phố. Nhốt y trong một căn phòng cách âm, mỗi ngày hắn đều mang cơm đến cho y nhưng điều không làm gì y chỉ ngoài ngắm y rồi quay trở về nhà.
Hắn không dám làm gì vì sợ cha y phát hiện, lúc hắn bắt y được mấy ngày thì cha y biết được y mất tích, ông lo lắng đi tìm y nhưng vô ích. Ngày qua ngày, ông luôn tìm kiếm đứa con của vợ quá cố, y là bảo vật mà ông trân trọng nhất, là thứ cuối cùng mà người vợ quá cố của ông để lại. Những năm trước, ông cố gắng đi làm kiếm tiền để cho y một cuộc sống suиɠ sướиɠ nhưng ông không biết y ở nhà bị mẹ kế và em trai hành hạ. Mỗi lần ông hỏi vết thương trên người là ở đâu, y chỉ trả lời rằng: "Là con bất cẩn nên mới thành ra như thế này.", ông chỉ đành cho qua chuyện.

Nguyên Quân Bạch ở trong căn phòng cảm thấy cô đơn, y lướt qua một lượt nhanh chóng thấy được máy tính, y vui mừng đi đến xem thử. Cũng may máy tính vẫn còn hoạt động, y nhanh chóng kêu cứu trên mạng, ngày qua ngày chẳng ai đến cứu y. Nguyên Quân Bạch tuyệt vọng, có lẽ y sẽ bị nhốt đến suốt đời.
Thời trôi qua, Nguyên Quân Bạch cảm thấy chán nản, y mở máy tính lên bắt đầu viết truyện, từ nhỏ y đã có năng khiếu sáng tác nhưng ước mơ lớn nhất của y là một kỹ sư xây dựng, y muốn tự thiết kế và xây một ngôi nhà riêng cho cha y, vì ước mơ nên y đành từ bỏ năng khiếu mà bước lên con đường ước mơ.

Qua hai năm, câu chuyện của y được nhiều người biết đến và kèm theo đó là một số mâu thuẫn xảy ra, cũng chính ngày y xuyên không đã xảy ra một mâu thuẫn, hầu như các độc giả đều bất mãn với cách ngược nam phụ của y, họ không đồng tình với những cảnh ngược của nam phụ. Vì những mâu thuẫn đó cho nên bây giờ y mới mắc kẹt ở nơi này, còn phải nuôi nam phụ trưởng thành. Y không biết đây là phúc hay họa chỉ mong sao người cha luôn yêu thương y được sống tốt.
Mảng ký ức cuối cùng cũng tan biến, Nguyên Quân Bạch không cảm xúc nhìn về phía trước tựa như đang nghĩ chuyện gì.

***Lời tác giả***

Ta ngoi lên muốn hỏi có ai muốn ta bão chương không? Bao nhiêu chương?
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 9: Tỉnh lại trong đêm.


Đêm ngày thứ ba, Nguyên Quân Bạch tỉnh lại. Y chậm chậm mở đôi mắt phượng nhìn xung quanh, bóng đêm bao trùm căn phòng. Nguyên Quân Bạch ngồi dậy, tay y vô tình chạm phải một thứ khá nhỏ. Y nhanh chóng dùng một chút linh lực tạo ra một quả cầu ánh sáng, ánh sáng từ quả cầu soi sáng căn phòng.

Thứ mà y vô tình chạm phải là bàn tay nhỏ đang nắm chặt túm tóc của y, Nguyên Quân Bạch nhìn sang khuôn mặt ngủ say của Cố Phong. Trong lòng y nỗi lên một cơn lo lắng, y không biết đứa nhỏ này ngủ ở đây bao lâu rồi.

Nguyên Quân Bạch không nghĩ ngợi nhiều, y nhanh chóng bế Cố Phong lên giường. Y ôm lấy thân thể bé nhỏ của Cố Phong vào lòng, đứa nhỏ này thật khiến mình đau đầu.

Sáng ngày hôm sau, Cố Phong trở người, hắn chậm chậm mở mắt ra. Khung cảnh đầu tiên đập vào mắt hắn lại là khuôn mặt tuấn tú đang ngủ say của sư tôn hắn, Cố Phong bất ngờ ngồi dậy, hắn nhìn khung cảnh xung quanh rồi mới nhìn y. Mình làm sao có thể lên giường sư tôn ngủ được vậy?

Cố Phong nhích lại Nguyên Quân Bạch một chút, bàn tay nhỏ của hắn vươn ra. Bàn tay hắn nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt tuấn tú đang ngủ say của Nguyên Quân Bạch, hắn cảm nhận được sự mềm mại từ làn da của y.

Cố Phong không nhịn được mà sờ tiếp khiến cho Nguyên Quân Bạch không nhịn được mà mở đôi mắt phượng ra, y nhìn Cố Phong chằm chằm. Cố Phong nhanh chóng thu hồi bàn tay của mình lại, Nguyên Quân Bạch ngồi dậy nhìn hắn, mái tóc trắng y xõa loạn trên lưng y, y cất tiếng hỏi, giọng nói của y có chút dịu dàng lại có chút lạnh lẽo khiến Cố Phong không biết trả lời sao, y nói:"Ngươi vẫn luôn ở đây sao?"

Cố Phong nhẹ gật đầu, trong lúc sư tôn hắn hôn mê, hắn vẫn luôn ở đây chăm sóc y, từ sáng đến đêm khuya, một bước hắn cũng không rời. Hắn thật sự hối hận vì những chuyện mà hắn gây ra. Nguyên Quân Bạch đau đầu nhìn đứa nhỏ đang ngồi bên cạnh, y vươn tay xoa đầu Cố Phong, khuôn mặt chẳng lộ ra biểu cảm gì nói:"Ngươi về phòng nghỉ ngơi đi."

Nguyên Quân Bạch nói xong, y nhanh chóng mang giày đứng dậy đi nhưng y chuẩn bị đứng dậy đi thì tay áo của y bị hai bàn tay nhỏ của Cố Phong nắm lấy, đôi mắt đen láy của Cố Phong nhìn y. Hắn nhìn y nói với giọng điệu đầy lo lắng, hắn nói:"Sư tôn, chuyện ngày hôm đó. Người có giận ta không?"

Nguyên Quân Bạch quay người lại nhìn thấy vô số nỗi lo lắng lần lượt xuất hiện trên khuôn mặt ngây thơ của Cố Phong, y lắc đầu vươn tay nhẹ nhàng xoa đầu hắn nói:"Vi sư làm sao giận ngươi, tuổi của ngươi là tuổi nên vui chơi, vi sư làm sao có thể ngăn cản."

Hành động này cùng với lời nói vừa rồi của y khiến cho nỗi lo lắng trong lòng Cố Phong nhanh chóng tan biến, bây giờ hắn mới chấp nhận được sự thật, sư tôn của hắn thật sự đã thay đổi rồi! Y đã không còn như trước nữa. Vậy thì hắn nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời y.

Cố Phong chậm chậm buông tay khỏi tay áo y, Nguyên Quân Bạch cũng thu hồi bàn tay của mình. Cố Phong nhanh chóng rời giường, mang giày xong hắn chạy đi. Nguyên Quân Bạch lấy ra bộ y phục khác, y nhanh chóng mặc vào.

Mặc xong, y nhanh chóng chải lại mái tóc trắng của mình, y buộc nửa mái tóc trắng. Buộc xong, Nguyên Quân Bạch đi đến ghế, y ngồi xuống cất tiếng nói:"Hệ thống."

Hệ thống xuất hiện.

[Chúc mừng ký chủ chỉ số oán hận hiện đang ở mức 30, các bình luận của độc giả cũng giảm đi bớt một phần.]

Trên màn hình xuất hiện vô số các bình luận, nhưng tất cả các bình luận đều chuyển sang màu đen. Nguyên Quân Bạch cảm thấy khó hiểu, y chỉ hôn mê ba ngày sao lại có thể khiến cho chỉ số oán hận giảm nhanh đến như vậy ngay cả bình luận cũng vậy, các bình luận cũng giảm đi một phần.
Nguyên Quân Bạch nghĩ ngợi một lúc thì trong lòng y bỗng nhiên nỗi lên tính lười đoán, y chẳng quan tâm vì sao như thế. Gánh nặng trong lòng y cũng giảm bớt đi một phần, chuyện bây giờ chính là phải nuôi nam phụ lớn lên nhưng mà có một vấn đề khó khăn chính là y lại không biết cách nuôi một đứa trẻ.

[Ký chủ có chuyện gì buồn phiền sao?]

Nguyên Quân Bạch cất tiếng nói:"Ta không biết làm sao để nuôi một đứa trẻ nên người."

[Ký chủ có thể tham khảo các bình luận của độc giả. Chắc chắn nó sẽ có ích cho ký chủ.]

Nguyên Quân Bạch vươn một ngón tay, lướt các bình luận. Hệ thống nói rất đúng, các bình luận của các độc giả khiến y thông suốt, Nguyên Quân Bạch chợt nghĩ ra một ý kiến, y sẽ dạy cho nam phụ về thư pháp và kiếm pháp như vậy sau này đứa trẻ này nhất định sẽ trở thành một người toàn tài.
Hệ thống thấy Nguyên Quân Bạch không nói gì liền lập tức biến mất.

Lúc này cửa phòng y mở toang ra, Vân Thu cùng Mạc Tu Diệp bước vào. Hai người ngồi xuống đối diện y, Mạc Tu Diệp nhìn thấy sắc mặt y hồng hào liền tươi cười gật đầu nói:"Xem ra ngươi đã khỏe lại rồi, Quân Bạch."

Mạc Tử Diệp nhìn sang mái tóc trắng của Nguyên Quân Bạch nói:"Ngươi yên tâm, vài ngày nữa mái tóc của ngươi sẽ nhanh chóng trở lại màu đen thôi."

Vân Thu nhìn mái tóc trắng của Nguyên Quân Bạch cười đùa nói:"Ta thấy ngươi để như vậy sẽ đẹp hơn đấy, sẽ không ai dám nói ngươi xấu xí hết."

Nguyên Quân Bạch lạnh lùng nhìn Vân Thu, đây là chẳng phải chê y xấu sao?
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 10: Lo lắng cho đồ đệ


Vân Thu thấy đôi mắt phượng lạnh lùng của Nguyên Quân Bạch đang nhìn mình, hắn nhanh chóng xua tay giải thích:"Ý ta là ngươi để mái tóc màu trắng như vậy sẽ đẹp hơn là mái tóc màu đen đấy."

Nguyên Quân Bạch chỉ "hừ" hắn một tiếng rồi chẳng quan tâm đến hắn nữa. Mạc Tử Diệp nhìn Nguyên Quân Bạch nói:"Chuyện ở cấm địa, ngươi tính sao?"

Nguyên Quân Bạch không lộ ra cảm xúc nói:"Dù sao Cố Phong cũng là đứa trẻ, nó chỉ là ham chơi thôi. Chuyện cấm địa, ta không phạt nó."

Mạc Tu Diệp nghe xong thì gật đầu, Vân Thu ngay lập tức nghiêm túc nhìn y nói:"Ngươi nhớ chú ý cẩn thận đối với lão Chấp Pháp đấy. Ông ta đang tìm cách kéo ngươi từ đỉnh cao xuống đấy."

Nguyên Quân Bạch hiển nhiên biết điều này, lão ta lúc nào cũng tính kế với y. Nguyên Quân Bạch nhìn hai người đối diện nhanh chóng chuyển chủ đề hỏi:"Trong lúc ta hôn mê, Cố Phong có đi phá ở đâu không?"

Mạc Tu Diệp lắc đầu, Vân Thu nhìn y với biểu tình phức tạp, hắn nói:"Trong lúc ngươi hôn mê, đứa nhỏ này không có đi phá nhưng mà…"

Vân Thu nói được nửa câu thì dừng lại khiến cho Nguyên Quân Bạch sinh nghi. Trong lòng y nổi lên dự cảm không tốt lắm. Mạc Tu Diệp nhanh chóng thay Vân Thu nói tiếp:"Đứa trẻ này không có đi phá. Từ lúc ngươi hôn mê, nó vẫn luôn ở bên cạnh ngươi. Một bước cũng không rời."

Nguyên Quân Bạch có chút bất ngờ nói:"Không ăn cũng không uống?"

Mạc Tử Diệp nhẹ gật đầu, khuôn mặt biểu tình phức tạp nhìn y nói:"Bọn ta khuyên đến mấy, nó vẫn không nghe. Nó còn nói đợi ngươi tỉnh lại nó mới chịu nghỉ ngơi."

Nguyên Quân Bạch nghe xong nhanh chóng đỡ đầu, đứa nhỏ này thật sự không khiến mình bớt lo lắng được. Y vươn tay xoa thái dương, hành động này của y khiến cho Mạc Tu Diệp lo lắng hỏi:”Quân Bạch, ngươi không sao chứ?”

Nguyên Quân Bạch bỏ tay xuống, y xua tay nhìn Mạc Tu Diệp nói:”Không sao, ta có chuyện muốn nhờ.”

Mạc Tu Diệp nói:”Chuyện gì có thể làm trong khả năng thì ta nhất định sẽ giúp.”

Nguyên Quân Bạch nghiêm túc nhìn nàng nói:”Ngươi có thể giúp ta xem, đồ đệ này của ta có thể tu luyện được không?”

Mạc Tu Diệp nghe xong gật đầu nhìn y nói:”Được, ngươi muốn xem bây giờ hay để lần sau?”

Nguyên Quân Bạch không cảm xúc nói:”Lần sau ta sẽ dẫn nó đến chỗ ngươi, còn bây giờ thì cứ đến nó nghỉ ngơi đi.”

Mạc Tu Diệp nghe xong nhanh chóng đứng dậy cáo từ rời đi, Vân Thu cũng nhanh chóng đứng dậy quay người đuổi theo nàng, Nguyên Quân Bạch ngồi một lúc liền cảm thấy trong lòng có chút nặng trĩu, y đứng dậy đi sang phòng bên cạnh, y nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào. Nguyên Quân Bạch nhanh chóng đi đến bên giường.

Y nhẹ ngồi xuống giường nhìn người nằm trên giường ngủ, người trên giường ngủ rất ngon, hắn không biết trong phòng mình có thêm một người, y vươn tay sờ khuôn mặt trẻ con đang ngủ. Nỗi lo trong lòng có phần giảm bớt.

Nhiệm vụ chính bây giờ là nuôi dưỡng đứa trẻ này, tình tiết tiếp theo y đã biết rồi. Đứa trẻ này đến tuổi mười sáu thì nam chính lẫn nữ chính sẽ xuất hiện, hai nhân vật này đều bái y làm thầy, cho nên mới có cảnh ngược nam phụ ra đời.

Nguyên Quân Bạch lắc đầu rồi thở dài, y đứng dậy rời đi.

Cố Phong ngủ một ngày một đêm khiến cho Nguyên Quân Bạch lo lắng, y nhanh chóng truyền tin cho Mạc Tu Diệp đến coi Cố Phong.

Mạc Tu Diệp buông tay khỏi tay Cố Phong nói:”Không sao, chỉ là mệt nên mới ngủ như vậy, thể chất có chút suy giảm, ta khuyên ngươi nên bồi dưỡng cho nó. Còn chuyện ngươi nhờ ta.”
Nguyên Quân Bạch đứng đối diện nhìn nàng với ánh mắt lo lắng, Mạc Tu Diệp nhìn y với biểu tình phức tạp nói:”Linh mạch này khó mà tu luyện, nếu muốn tu luyện thì phải ngâm vào tẩy kinh phạt tủy như vậy mới có thể tu luyện mà không bị vướng gì.”

Nguyên Quân Bạch nghe xong gật đầu nhìn Mạc Tu Diệp, nàng lấy ra hai lọ tẩy kinh phạt tủy đưa cho y nói tiếp:”Một lọ có thể ngâm đến hai lần, mỗi ngày cho nó ngâm. Dùng hết hai lọ này thì có thể tu luyện được. Ngươi nhất định phải nhớ đấy.”

Nguyên Quân Bạch vươn tay nhận lấy hai lọ thuốc từ tay Mạc Tu Diệp, tâm tình y cũng nhẹ đi một phần. Mạc Tử Diệp đứng dậy quay người rời đi, Nguyên Quân Bạch ngồi xuống giường, y vươn tay sờ lên khuôn mặt đang ngủ say của Cố Phong.

Trong lòng y lại nổi lên một chuyện lo lắng, ngâm tẩy kinh phạt tủy nhất định sẽ đau nhưng một đứa trẻ như vậy thì làm sao chịu đựng nổi, Nguyên Quân Bạch thở dài nhìn Cố Phong đang ngủ say. Nguyên Quân Bạch nhanh chóng cất hai lọ thuốc vào rồi đi đến ghế ngồi. Nguyên Quân Bạch mở các bình luận lên xem, các bình luận màu đỏ đều bị đẩy lên đầu còn mấy bình luận màu đen bị ở cuối phần bình luận.
Y tắt phần bình luận đi, y cất tiếng:”Hệ thống.”

Hệ thống xuất hiện trước mặt y.

[Ký chủ muốn biết chuyện gì?]

Nguyên Quân Bạch nhớ đến người cha mà y yêu thương, y nói:”Ngươi có thể xem giúp ta, cha ta như thế nào không?”

Hệ thống ngập ngừng.

[Chuyện này ngoài khả năng của hệ thống mong ký chủ bỏ qua]

Nguyên Quân Bạch thất vọng, y hỏi tiếp:”Ngươi có thể cho ta biết, nếu ta hoàn thành nhiệm vụ và đưa cốt truyện đi đúng thì ta sẽ nhận được phần thưởng gì?”

[Phần thưởng thì tùy, có thể là trở về thế giới thực hoặc có thể ở đây hoặc có thể đưa người nhà đến đây. Phần thưởng thì hệ thống không biết trước được, mong ký chủ thông cảm]
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 11: Ngâm tẩy kinh phạt tủy


Sáng hôm sau, Cố Phong tỉnh lại, hắn ngồi dậy. Hành động đầu tiên hắn làm chính là lấy tay xoa đầu. Cố Phong bỏ chăn sang một bên, hắn nhẹ nhàng bước xuống.

Cố Phong vừa ngẩng đầu lên, thứ đập vào mắt hắn lại chính là khuôn mặt tuấn tú thanh lãnh cùng với mái tóc màu trắng của Nguyên Quân Bạch, hắn bất ngờ nhanh chóng đi tới mới thấy đôi mắt lạnh lùng kia đang nhắm mắt.

Nguyên Quân Bạch tay chống đầu vẫn không biết bên cạnh xuất hiện thêm một người. Cố Phong nhìn khuôn mặt mệt mỏi đang ngủ của y có chút hứng thú, hắn nhón chân lên, đôi mắt đầy bất ngờ cùng với nghi hoặc nhìn Nguyên Quân Bạch đang ngủ. Y ở đây từ tối hôm qua sao?

Cố Phong cảm thấy Nguyên Quân Bạch ngủ rất đẹp, vài phần lạnh lùng thanh lãnh của y giảm xuống cùng với đó là vài phần quyến rũ mê người tăng lên lại thêm mái tóc trắng khiến Cố Phong nhìn mãi không thấy chán, chợt đôi mắt xinh đẹp của Nguyên Quân Bạch bỗng nhiên mở ra.

Cố Phong bất ngờ không tự chủ được mà ngã xuống đất, Nguyên Quân Bạch thấy tình thế bất ngờ, y nhanh chóng rời ghế bắt lấy cánh tay của Cố Phong, dùng lực kéo hắn vào lòng. Cố Phong được Nguyên Quân Bạch kéo ôm vào lòng, tay hắn nắm chặt áo ngoài của y. Đôi mắt đen láy nhìn khuôn mặt thanh lãnh của Nguyên Quân Bạch.

Nguyên Quân Bạch nhanh chóng kéo Cố Phong ôm vào lòng, hành động này của y khiến cơ thể y mất cân bằng. Nguyên Quân Bạch thấy tình thế có chút khiến y bất ngờ, y nhanh chóng vươn tay vịn lên mặt bàn, chân phải lùi về sau một bước. Cơ thể y ngay lập tức cân bằng trở lại, Nguyên Quân Bạch cúi đầu xuống. Đôi mắt của y vô ý va chạm với đôi mắt đen láy của Cố Phong.

Nguyên Quân Bạch mặt không cảm xúc, tay y đang chạm vào mặt bàn nhanh chóng chuyển sang xoa đầu Cố Phong, y buông Cố Phong ra rồi ngồi xổm, đôi mắt y nhìn quanh Cố Phong thấy không có vết thương y cũng yên tâm vài phần nhưng trong lòng vẫn còn lo lắng, y nhìn Cố Phong đang còn ngây người hỏi:”Không sao chứ?”

Cố Phong hoàn hồn nhìn khuôn mặt không lộ cảm xúc của Nguyên Quân Bạch nhưng trong mắt y lại có tia lo lắng. Hắn nhẹ lắc đầu ngây thơ nói:”Con không sao, người không sao chứ? Sư tôn?”

Nguyên Quân Bạch lắc đầu nhìn hắn nói:”Ta không sao, sau này nhớ cẩn thận. Đói chưa??”

Cố Phong cúi đầu xuống nhỏ giọng, dáng vẻ này khiến cho Nguyên Quân Bạch có chút cảm thấy trong lòng nổi lên một thứ rung động với dáng vẻ này của Cố Phong. Cố Phong nói xong khiến cho căn phòng chìm vào im lặng, hắn nói:”Dạ, đói.”

Mặc dù âm thanh ngắt quãng khá đúng nhịp nhưng nó khiến cho Nguyên Quân Bạch có chút thương cảm với đứa trẻ này.

Nguyên Quân Bạch vươn tay bế Cố Phong lên ghế ngồi, y ngồi bên cạnh hắn. Nguyên Quân Bạch nhanh chóng kêu người chuẩn bị thức ăn cho Cố Phong, thức ăn được nhanh chóng mang lên. Trên bàn đầy thức ăn, Nguyên Quân Bạch tiện tay đưa cho Cố Phong một cái chén và đôi đũa, Cố Phong nhanh tay nhận lấy, hắn thấy y đưa cho rồi vươn tay rót chén trà uống. Hành động này của Nguyên Quân Bạch, hắn sớm đã quen.

Sau khi ăn xong, thức ăn thừa trên bàn nhanh chóng được người mang đi, Nguyên Quân Bạch lấy khăn tay từ tay áo ra, y nhẹ nhàng lau vết nước sốt còn dính trên khóe môi hắn, Cố Phong cứng đờ nhìn Nguyên Quân Bạch một lúc mới hoàn hồn được. Hắn không nhịn mà đỏ mặt, hành động này của sư tôn khiến hắn không có một chút đề phòng.

Nguyên Quân Bạch lau xong thấy trên khuôn mặt nhỏ xíu của Cố Phong xuất hiện một tầng hồng nhạt, y vươn tay nhẹ nhàng sờ vào trán hắn, y nghi hoặc hỏi:”Sốt sao??”

Cố Phong vươn tay nắm lấy bàn tay đang sờ trán của Nguyên Quân Bạch, hắn lắc đầu nói:”Con không sao, người đừng lo lắng.”

Nguyên Quân Bạch cũng gật đầu, y nhìn sang hai bàn tay nhỏ xíu đang nắm lấy tay y. Cố Phong mới để ý thấy y đang nhìn bàn tay mình, hắn nhanh chóng rút tay về, Cố Phong nhìn sắc mặt Nguyên Quân Bạch nhưng trên khuôn mặt tuấn tú đó chẳng có một biểu cảm hay cảm xúc gì.
Nguyên Quân Bạch đứng dậy bế Cố Phong lên, y dẫn hắn sang phòng bên cạnh, y đẩy cửa đi vào. Bên trong căn phòng đã chuẩn bị sẵn một thùng nước lớn, Nguyên Quân Bạch nhẹ nhàng để Cố Phong xuống. Y đi tới thùng nước, lấy từ trong tay áo ra một lọ thuốc. Nguyên Quân Bạch mở nắp lọ thuốc, y nhanh chóng đổ vào thùng nước, đổ được một lúc liền ngừng lại. Nguyên Quân Bạch đậy nắp lọ thuốc rồi cất đi, y đi đến trước mặt Cố Phong không nhanh không chậm nói:”Vi sư có chuyện muốn hỏi ngươi!”

Cố Phong nhìn y với dáng vẻ nghi hoặc, hắn chậm chậm gật đầu. Nguyên Quân Bạch chẳng lộ ra cảm xúc hỏi tiếp:”Ngươi có muốn trở nên mạnh hơn không?”

Cố Phong gật đầu nói:”Đồ nhi muốn, đồ nhi muốn mạnh mẽ hơn để bảo vệ một người.”

Nguyên Quân Bạch nghe xong câu trả lời này của Cố Phong liền hài lòng, y gật đầu cúi người xuống xoa đầu Cố Phong nói:”Nếu ngươi đã có quyết định như vậy thì ta không cản.”
Nguyên Quân Bạch chỉ vào thùng nước nói tiếp:”Ngâm cái này, ngươi sẽ có thể tu luyện như bao tu sĩ khác. Bên trong đó có tẩy kinh phạt tủy, nó sẽ tẩy gân cốt của ngươi nhưng ngâm trong đó hơi đau, ngươi có chịu được không?”

Cố Phong mạnh mẽ gật đầu nói:”Đồ nhi chịu được.”

Nguyên Quân Bạch nghe xong, y nhanh chóng cởi lớp y phục bên ngoài của Cố Phong chỉ chừa lại y phục bên trong, y cởi xong nhẹ nhàng nhấc Cố Phong lên. Y nhẹ thả người Cố Phong vào trong, y đang định quay người đi thì tay áo bị hai bàn tay nhỏ xíu của Cố Phong nắm lấy.

Nguyên Quân Bạch quay người lại xem thì thấy cả người Cố Phong run rẩy, y cúi người xuống, y vươn tay xoa đầu Cố Phong nói:”Cố gắng chịu trong hai canh giờ.”

Cố Phong run run gật đầu nhưng hai bàn tay hắn vẫn không buông, hắn run giọng nói:”Sư tôn có thể ở đây với con được không?”
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 12: Nhớ đến cố nhân


Nguyên Quân Bạch nhẹ gật đầu, dù sao y cũng chẳng làm gì, ở bên cạnh đứa nhỏ này sẽ bớt lo hơn. Trong lòng Cố Phong có chút vui sướng, thật không ngờ sư tôn lại đáp ứng.

Mới ngâm một canh giờ, Cố Phong đã không chịu được nữa, Nguyên Quân Bạch không biết phải làm sao, y không nghĩ ngợi nhiều mà nhanh chóng nhảy vào thùng nước, y ôm lấy Cố Phong vào lòng. Vừa bước vào, y đã cảm nhận được cơn đau cực mạnh ào tới, Nguyên Quân Bạch cắn răng chịu đựng, y ôm lấy Cố Phong vào lòng, lưng y tựa vào thành thùng.

Cố Phong cảm nhận được có người bước vào ôm lấy hắn, hắn chậm chậm mở mắt ra. Hành động đầu tiên của hắn chính là ngẩng đầu nhìn người ôm mình, mái tóc trắng ướt đẫm, y phục cũng bị ướt gần hết, đôi mắt thanh lãnh của y nhắm liền, người vào không ngờ lại là sư tôn của hắn.

Cố Phong bất ngờ nói không nên lời, hắn biết lí do y vào chắc chắn là lo cho hắn nên mới vào. Cố Phong cúi đầu xuống nở ra nụ cười nhạt, hắn không nghĩ nhiều mà co mình ở trong lòng y. Mặc cho Nguyên Quân Bạch ôm lấy.

Sau một canh giờ, hai thầy trò bọn họ bước ra khỏi thùng nước, Nguyên Quân Bạch nhanh chóng mặc y phục cho Cố Phong rồi bảo hắn về phòng nghỉ ngơi, Cố Phong gật đầu rời đi. Nguyên Quân Bạch thay xong y phục ướt nhèm kia, thay xong y nhanh chóng đi vào phòng Cố Phong.

Vừa bước vào đã thấy hắn ngồi trên ghế, y đi đến xoa đầu hắn hỏi:”Mệt không?”

Cố Phong nhẹ lắc đầu, trên khuôn mặt hắn ngay lập tức nở ra một nụ cười nên có của hài tử, hắn nói:”Không mệt, sư tôn người không sao chứ?”

Nguyên Quân Bạch vẫn không lộ cảm xúc nói:”Không sao, nếu mệt thì nghỉ ngơi đi, còn nếu buồn thì có thể ra ngoài chơi.”

Nguyên Quân Bạch nói xong đang định xoay người đi thì Cố Phong lại nắm lấy tay áo y, Nguyên Quân Bạch ngạc nhiên nhìn Cố Phong. Cố Phong ngây thơ nhìn y nói:”Con có thể ở bên cạnh người được không?”

Nguyên Quân Bạch có chút động lòng với dáng vẻ này của hắn, y gật đầu cúi người xuống bế Cố Phong đi. Trên đường đi, Cố Phong nằm trong lòng Nguyên Quân Bạch, đôi mắt đen láy nhìn khuôn mặt thanh lãnh của Nguyên Quân Bạch nói:”Sư tôn, ta có chuyện muốn nói với người!”

Nguyên Quân Bạch vừa đi vừa đáp:”Cứ nói, ta nghe.”

Cố Phong nghịch với mái tóc trắng của y nói:”Người không hỏi con, người mà con bảo vệ là ai sao?”

Nguyên Quân Bạch nhẹ lắc đầu, y nhìn xuống Cố Phong, trên khuôn mặt vẫn không có cảm xúc nói:”Nếu ngươi không muốn nói thì vi sư sẽ không hỏi. Vi sư không thích ép buộc người khác làm những chuyện mà người đó không thích.”

Lúc này, hai người họ đi đến một ngôi đình trong rừng trúc, Nguyên Quân Bạch đi đến ghế ngồi, y ngồi xuống. Cố Phong nắm trong lòng y vẫn không muốn xuống, Nguyên Quân Bạch chẳng nói gì mặc cho hắn thích làm gì thì làm. Cố Phong nói:”Người mà con muốn bảo vệ chính là người đấy, sư tôn!”

Nguyên Quân Bạch nghe xong có chút bất ngờ, y không ngờ lại có người muốn bảo vệ y. Không hiểu vì sao, Nguyên Quân Bạch bỗng nhiên nở ra nụ cười, y mỉm cười xoa đầu Cố Phong nói:”Vậy thì ngươi phải cố gắng mạnh hơn nữa để bảo vệ vi sư.”

Cố Phong tròn mắt nhìn nụ cười ngắn ngủi rất đẹp trên khuôn mặt tuấn tú của y, hắn cười nói:”Vâng, sư tôn cười thật đẹp. Con nghĩ người nên cười nhiều hơn như vậy sẽ rất đẹp.”

Nguyên Quân Bạch biết đây là lần đầu tiên y cười sau những năm tháng đau khổ vì hai mẹ con kế kia, y gật đầu xoa đầu Cố Phong. Nguyên Quân Bạch chợt nhớ ra một chuyện, y lấy trong tay áo ra một lệnh bài, trên lệnh bài khắc chữ “Dương”.
Lệnh bài này là lệnh bài dành cho đệ tử thân truyền dưới tòa y, Nguyên Quân Bạch biết Cố Phong nhập môn được Nguyên Quân Bạch kia nhận làm đệ tử thân truyền nhưng chưa bao giờ đưa cho hắn lệnh bài này, Nguyên Quân Bạch đưa cho Cố Phong nói:”Ngươi là đệ tử thân truyền cũng là đệ tử duy nhất dưới tòa ta, lệnh bài này ngươi nên giữ.”

Cố Phong vươn tay cầm lấy lệnh bài, hắn nhanh chóng đeo vào thắt lưng của mình, hắn đeo xong liền nhìn Nguyên Quân Bạch, y đang nghĩ chuyện gì đó thì bỗng nhiên lời nói của Cố Phong đánh gãy cái suy nghĩ ấy, hắn hỏi:”Sư tôn đang nghĩ chuyện gì thế?”

Nguyên Quân Bạch nhìn xuống khuôn mặt nhỏ xíu của Cố Phong nói:”Vi sư đang nhớ đến cố nhân.”

Mâu sắc Cố Phong có chút tối sầm lại, trên mặt nhanh chóng khôi phục hoạt bát mà hài tử năm tuổi nên có, âm thanh vẫn giòn giòn:”Cố nhân kia là ai? Có quen biết với chưởng môn sư bá không?”
Cố Phong hỏi vậy chỉ muốn biết cố nhân mà sư tôn hắn nhắc đến có quan hệ như thế nào với y. Nguyên Quân Bạch lộ ra hoài niệm thương tâm, y nói:”Là một người luôn yêu thương vi sư.”

Cố Phong nghe vậy càng muốn biết người đó là ai mà có thể khiến sư tôn của hắn có thể lộ ra cảm xúc như vậy. Nguyên Quân Bạch nói tiếp:”Là phụ thân của ta. Ông ấy rất yêu thương ta nhưng ta không biết bây giờ ông ấy sống như thế nào?”

Cố Phong đổi tư thế, hắn ôm cổ y, cằm tựa lên vai y, hắn an ủi y:”Con nghĩ ngài ấy sẽ ổn thôi. Sư tôn đừng lo lắng.”

Nguyên Quân Bạch ôm lấy Cố Phong, tay y vỗ nhẹ vào lưng Cố Phong, y gật đầu. Cố Phong buông tay khỏi cổ y nói:”Sư tôn?”

Nguyên Quân Bạch gật đầu đáp:”Ta đây.”

Cố Phong nhìn y, khuôn mặt nhỏ xíu điềm tĩnh hỏi:”Người có yêu thích đồ nhi không?”
Nguyên Quân Bạch nghe thấy câu hỏi này của hắn, y chẳng nghĩ ngợi gì nhanh chóng đáp:”Có.”

“Nhiều không?”

Đến câu hỏi này, Nguyên Quân Bạch có chút nghi hoặc nhìn đứa trẻ trong lòng. Nhưng y nhanh chóng bỏ qua mà gật đầu, Cố Phong thấy đáp án trong lòng nhanh chóng nổi lên lòng vui sướng.
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 13: Đồ đệ là thiên tài


Hai người họ ngồi trong đình đến giờ Ngọ. Nguyên Quân Bạch bế Cố Phong đi về, y bế Cố Phong về thư phòng nhẹ nhàng để Cố Phong ngồi trên ghế. Cố Phong ngồi trên ghế nhìn y lấy sách cùng giấy và bút để trên bàn.

Nguyên Quân Bạch dạy Cố Phong viết chữ, đọc sách, vẽ tranh, còn về kiếm pháp đợi khi hắn bước vào tu luyện, y sẽ dạy cho hắn.

Nguyên Quân Bạch ngồi trên ghế tay cầm quyển sách, tay còn lại chống cằm. Cố Phong ngồi bên cạnh y, tay phải cầm bút viết chữ. Viết xong hắn nhanh chóng chuyển sang đọc sách, đọc chỗ nào không hiểu thì sẽ hỏi y. Nguyên Quân Bạch ngồi bên cạnh cũng có chú ý đến hắn, những chữ mà Cố Phong viết đều ngay thẳng, nhìn rất đẹp. Đọc sách thì Cố Phong cũng chỉ hỏi rất ít, Nguyên Quân Bạch thấy đứa nhỏ này nhất định là thiên tài.

Cố Phong quay sang, hắn cất tiếng hỏi:”Muốn sang thì bắc cầu Kiều, muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy. Sư tôn câu này có nghĩa là gì vậy?”

Nguyên Quân Bạch bỏ quyển sách trên tay xuống nhìn sang Cố Phong nói:”Câu này có nghĩa là ở đây muốn nhắc nhở thêm về mối quan hệ giữa cha mẹ và người thầy. Mong muốn các cha mẹ nên dành sự quan tâm đến những người thầy đang đảm nhiệm dạy dỗ con cái c*̉a mình. Người thầy như người cha thứ hai c*̉a các con vì thế muốn có “hay chữ” thì phải yêu mến, kính trọng người thầy. Ba mẹ có tin tưởng có tôn trọng thầy thì con cái mới noi theo mà kính thầy. Đã hiểu chưa?”

Cố Phong nhẹ gật đầu, hắn lại cầm quyển sách đọc tiếp, đọc được một lúc thì Cố Phong lại quay sang nhìn y cất tiếng hỏi:”Sư tôn, nếu một người gϊếŧ hại bao nhiêu sinh mạng thì chúng ta có nên tha cho hắn không?”

Nguyên Quân Bạch nhìn Cố Phong, hai cặp mắt chạm vào nhau. Y mặt không cảm xúc nói:”Tùy trường hợp, nếu những người mà hắn gϊếŧ là người xấu thì còn có thể tha nhưng nếu hắn tàn sát những sinh mạng vô tội thì nhất định sẽ không tha thứ.”

Cố Phong gật đầu rồi hỏi tiếp:”Nếu hắn là con thì người có phạt con không?”

Câu hỏi này của Cố Phong khiến cho Nguyên Quân Bạch không chịu được mà bật cười xoa đầu hắn nói:”Ngươi không nhớ trước đó ta đã nói gì sao!”

Câu trả lời này của Nguyên Quân Bạch khiến cho Cố Phong có chút mất kiên nhẫn nhìn Nguyên Quân Bạch, y nói tiếp:” Ta từng nói ngươi là đồ đệ của ta, ta lại là sư phụ của ngươi. Ta làm sao lỡ ra tay với đồ đệ của mình chứ! Ngươi thật sự không nhớ sao?”

Đáy mắt của Cố Phong có chút vui mừng nhưng vui một lúc thì lại biến mất, hắn vẫn lo lắng. Nếu một ngày nào đó hắn phạm tội thì sư tôn có gϊếŧ hắn không? Cố Phong không yên lòng mà hỏi tiếp:”Nếu có người ép sư tôn ra tay với con thì người sẽ làm thế nào?”

Nguyên Quân Bạch thấy đáy mắt của Cố Phong hiện lên tia lo lắng, y vươn tay xoa đầu an ủi hắn:”Nếu thật sự ép ta ra tay thì ta thà cùng đồ đệ chịu chết còn hơn là ra tay với đồ đệ của mình.”

Cố Phong nghe xong câu trả lời liền vui mừng, hắn nhào đến ôm y. Khuôn mặt nhỏ xíu vùi vào lòng y nói:”Sư tôn là tốt nhất, con thích người.”

Nguyên Quân Bạch bị ôm bất ngờ, y nghe câu “con thích người” này của Cố Phong chỉ tưởng là một đứa trẻ nói yêu thương với cha mẹ, đứa trẻ này đáng yêu nói chuyện êm tai, y cảm thấy ở bên cạnh Cố Phong rất thoải mái, lại có thể vui cười như trước kia.

Cố Phong ôm y một lúc mới buông ra, hắn cố gắng kìm nén vui mừng trong lòng. Cuối cùng hắn cũng biết, mình thật sự đã thích người này mất rồi!

Hai người họ ngồi trong thư phòng đến tối, Nguyên Quân Bạch sai người mang thức ăn vào cho Cố Phong, còn mình thì chỉ uống chén trà. Ăn xong, hai người họ ngồi trong thư phòng đến giờ Dậu, Nguyên Quân Bạch bế hắn về phòng mình, bởi vì trước khi đi Cố Phong nói ngủ một mình hơi sợ nên y mới ôm hắn về phòng mình. Để Cố Phong ngồi trong phòng, còn y đi tắm.
Đến giờ Tuất, Nguyên Quân Bạch quay lại, trên người chỉ có một lớp áo mỏng, ngũ quan đều được cởi ra, mái tóc trắng xõa dài phía sau lưng y. Nguyên Quân Bạch dùng một chút linh lực làm khô tóc. Y tắt đèn rồi đi đến giường, tháo giày rồi nhanh chóng ôm Cố Phong vào lòng ngủ. Cố Phong vùi mặt vào lòng y, đôi mắt của hắn nhanh chóng nhắm mắt lại.

Bốn ngày trôi qua một cách nhanh chóng, hai sư đồ bọn họ vẫn làm những việc như thường ngày. Sáng, Nguyên Quân Bạch bế Cố Phong đi ngâm tẩy kinh phạt tủy ngâm xong thì bế Cố Phong đi đến rừng trúc.

Gần chiều thì ôm Cố Phong về thư phòng dạy vẽ tranh và đọc sách. Sang tối thì ôm Cố Phong về phòng y ngủ.

Trong bốn ngày này, Nguyên Quân Bạch cũng dần dần thích nghi với cuộc sống hiện tại của mình, vết thương trên người y cũng dần dần khôi phục như trước, mái tóc trắng nhanh chóng chuyển sang mái tóc đen và y cũng phát hiện ra Cố Phong còn có tính dính người y nhưng cũng là điều đáng mừng, hắn không còn đi phá cũng đã bớt cho y một nỗi lo.
Về Cố Phong, hắn cũng hiểu được con người của Nguyên Quân Bạch, từ sau khi nhận ra được mình có tình cảm với người này, hắn dành tất cả thời gian bên cạnh y và tình cảm của hắn dành cho y đang dần dần lớn hơn theo đó.

Hệ thống xuất hiện bên cạnh y.

[Chỉ số oán hận hiện tại đạt về 0, chúc mừng ký chủ.]

Nguyên Quân Bạch có chút vui mừng tưởng có thể thoát nhưng lại bị mất kẹt tiếp tục.

[Chỉ số oán hận đã về 0, chúc mừng ký chủ mở ra một chỉ số mới. Chỉ số lần này sẽ là chỉ số gần gũi với điểm số tích lũy.]

Nguyên Quân Bạch vừa bất ngờ cũng vừa hận cái hệ thống, đây chẳng phải là trêu y sao!
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 14: Đồ đệ chuẩn bị học kiếm pháp


“Vết thương cũng đã lành hẵng, bây giờ ngươi có thể sử dụng linh lực.”

Mạc Tu Diệp buông tay khỏi tay y, Nguyên Quân Bạch gật đầu nhìn Mạc Tu Diệp nói:”Ngươi có thể xem giúp đồ đệ ta được không?”

Mạc Tu Diệp chẳng ngạc nhiên gì, nàng nhìn sang tiểu hài tử năm tuổi bên cạnh y, nàng mỉm cười nhìn Cố Phong nói:”Mau đưa tay ra cho sư cô xem.”

Cố Phong tỏ ra vẻ “ngoan ngoãn” đưa tay ra cho nàng. Mạc Tu Diệp bắt mạch cho hắn

Chưa đầy một chén trà thì nàng đã buông tay, ánh mắt có chút nghiêm túc nhìn Nguyên Quân Bạch nói:”Linh mạch đã được đả thông, đồ đệ của ngươi có thể tu luyện.”

Nguyên Quân Bạch gật đầu nói:” Đa tạ.”, y đứng dậy bế Cố Phong rời đi. Mạc Tu Diệp ngồi nhìn bóng lưng y rời đi, không ngờ đứa trẻ này lại có thể thay đổi Quân Bạch, đúng là một đứa trẻ đặc biệt.

Trên đường đi, Cố Phong tựa đầu vào vai y ngây thơ hỏi:”Sư tôn, chúng ta đi đâu vậy?”

Nguyên Quân Bạch vừa đi vừa nói:”Chúng ta đi đến chỗ Tiêu sư thúc. Ta có chuyện muốn nhờ sư thúc ngươi.”

Cố Phong cũng chẳng nói gì, hắn chỉ tựa đầu lên vai y, hắn ngửi thấy mùi hương thoáng qua khiến hắn rất dễ chịu. Hai người họ đi đều chỗ Tiêu Ca, lúc này hắn đang luyện kiếm.

Nguyên Quân Bạch nhẹ nhàng đi đến, y đứng cách xa Tiêu Ca khoảng một trượng, y nhìn hắn luyện kiếm, mỗi chiêu đều mang theo một sức mạnh phá hủy, Nguyên Quân Bạch mỉm cười nhìn Tiêu Ca. Đúng là chiến thần, mỗi chiêu thức đều mang một sức mạnh khủng khiếp chỉ tiếc đến cuối cùng hắn vẫn chết trong tay Nguyên Quân Bạch kia.

Nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú của Nguyên Quân Bạch nhanh chóng biến mất nhưng Cố Phong cũng nhanh chóng thu hồi nụ cười của y vào đáy mắt. Trong lòng hắn nhanh chóng cảm thấy khó chịu khi thấy sư tôn hắn cười với người khác, đột nhiên trong đầu hắn nổi lên một ý nghĩ táo bạo. Nhất định sẽ có ngày hắn sẽ giấu sư tôn đi, không để ai đến gần, chỉ một mình hắn mới có thể thấy được nụ cười của y.

Tiêu Ca vừa luyện kiếm xong, hắn tra kiếm vào vỏ đi đến chỗ hai sư đồ bọn họ. Ánh mắt đầy ghét bỏ nhìn Nguyên Quân Bạch hỏi:”Ngươi đến đây để làm gì?”

Nguyên Quân Bạch bày ra vẻ mặt không cảm xúc đáp trả lại ánh mắt ghét bỏ của Tiêu Ca. Y nói:”Muốn nhờ ngươi một chuyện.”

Tiêu Ca không nhanh không chậm gật đầu nhìn Nguyên Quân Bạch, y nói tiếp:”Ngươi có thể dạy đồ đệ ta về kiếm pháp có được không?”

Tiêu Ca nghe xong, trong lòng nỗi lên nghi vấn, hắn nghi hoặc nhìn y hỏi:”Tại sao ngươi không tự dạy?”

Nguyên Quân Bạch chẳng ngạc nhiên mấy với câu hỏi này của Tiêu Ca, y đáp:”Ngươi giỏi kiếm pháp như vậy không nhờ ngươi chẳng lẽ ta phải nhờ chưởng môn sư huynh dạy giúp.”

Tiêu Ca nghe xong có chút bối rối, hắn bối rối có nên chấp nhận yêu cầu này của y hay không. Hắn sợ đứa trẻ này lại lên cơn đi đánh đồ đệ của hắn, đến lúc đó người chịu thiệt thòi nhất sẽ là hắn.

Thấy Tiêu Ca do dự, Nguyên Quân Bạch bồi thêm một câu khiến cho hắn nhanh chóng đồng ý. Y nói rằng:”Ngươi yên tâm, đồ đệ của ta sẽ không đi phá nữa. Nếu ngươi chấp nhận dạy đồ đệ ta kiếm pháp, mọi yêu cầu mà ngươi đưa ra ta đều chấp nhận.”

Tiêu Ca gật đầu nói:”Được”, Nguyên Quân Bạch nói xong nhanh chóng chuyển tầm nhìn sang Cố Phong đang được y bế. Nguyên Quân Bạch nhẹ giọng nói:”Từ ngày mai, ngươi đến đây học kiếm pháp. Ở đây phải nghe lời Tiêu sư thúc, ngươi mà đi phá, ta liền phạt ngươi.”

Nguyên Quân Bạch nói vậy chỉ muốn dọa Cố Phong, để cho đứa trẻ này đừng phá. Cố Phong nghe xong, trong lòng phì cười, tiểu sư tôn nhà hắn đúng là biết dọa người mà.

Cố Phong tỏ ra vẻ mặt ngây thơ vô tội mỉm cười nói:”Vâng, sư tôn yên tâm. Con nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời sư thúc.”
Tiêu Ca đứng yên nhìn hai sư đồ bọn họ trò chuyện cảm thấy mình không nên đứng đây, nhưng hắn nhìn thấy Cố Phong tươi cười như vậy cũng biết Nguyên Quân Bạch đã thay đổi rất nhiều.

Nguyên Quân Bạch nhìn sang Tiêu Ca, thấy hắn nhìn đồ đệ đang bế trên tay mình. Trong lòng có chút khó chịu, y lạnh mặt nói:”Nếu không còn chuyện gì thì ta xin phép cáo từ.”

Nguyên Quân Bạch nói xong nhanh chóng bế Cố Phong rời đi không để Tiêu Ca kịp phản ứng thì y đã đi xa. Tiêu Ca hoàn hồn đuổi theo y, hắn ngăn cản nói:”Ta cũng có chuyện muốn nhờ ngươi. Ngươi có thể dạy đồ đệ của ta học viết chữ và đọc sách không?”

Nguyên Quân Bạch gật đầu nói:”Được, ngày mai bảo đồ đệ ngươi đến chỗ ta.”, y nói xong nhanh chóng rời đi.

Tiêu Ca nhìn bóng lưng y có chút khó chịu nhưng có người chịu dạy đồ đệ học đã mừng rồi. Tiêu Ca nhìn một lúc rồi quay người rời đi.
Trên đường đi, hai người bọn họ gặp rất nhiều đệ tử của Tiêu Ca. Bọn họ nhìn y rồi nhìn Cố Phong được y bế với ánh mắt bất ngờ và cùng với đó là vô số câu hỏi được đặt ra.

“Người mà Nguyên sư bá đang bế có phải là Cố Phong không?”

“Đúng vậy, là Cố Phong. Nhưng ta nhớ Nguyên sư bá luôn hành hạ hắn, đến nổi tên còn không muốn nhớ mà. Sao hôm nay lại ôm hắn đi khắp nơi trong môn như vậy?”

“Ta còn nghe nói, sau khi Nguyên sư bá tỉnh lại từ cơn hôn mê do bị Cố Phong đả thương, tính tình thay đổi rất nhanh. Lúc nào cũng ở bên cạnh chăm sóc hắn còn nữa Nguyên sư bá còn nhận hắn là đồ đệ thân truyền đem lệnh bài cho hắn.”

“Ngưỡng mộ quá đi, hắn không ngờ là có số hưởng như vậy. Ta thật sự muốn làm đồ đệ của ngài ấy quá.”

“Ngươi đừng có mơ tưởng, dẹp cái mơ tưởng đó đi đi.”
Mọi lời bọn họ nói Cố Phong đều nghe thấy hết, muốn làm đồ đệ của tiểu sư tôn nhà hắn ư? Làm mơ đi, hắn nhất định sẽ không cho phép y nhận thêm một đệ tử nào nữa!

Nguyên Quân Bạch nghe những lời như vậy cũng chẳng nói gì, y càng không quan tâm. Bây giờ y chỉ muốn thoát khỏi cái thế giới này thôi.

Trong lúc y đang nghĩ cách thì một âm thanh êm tai cất tiếng hỏi:”Sư tôn, người vì sao lại muốn Tiêu sư thúc dạy con kiếm pháp?”
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 15: Đi giải quyết công chuyện


Nguyên Quân Bạch vừa đi vừa nói:”Tiêu sư thúc của con là một chiến thấn, sỡ dĩ hắn có cái biệt danh như vậy là do hắn giỏi kiếm pháp. Cho nên hắn là người phù hợp nhất để dạy con kiếm pháp.”

Cố Phong đương nhiên biết điều này, kiếp trước hắn đã từng so kiếm pháp với Tiêu Ca. Lúc đó hắn bại trận vô cùng thảm hại, một thân đầy thương tích. Cố Phong nhanh chóng quên đi chuyện kiếp trước, bây giờ hắn đã thích một người, người mà hắn thích lại là sư tôn của hắn.

Cố Phong hỏi tiếp:”Tại sao người là không chọn sư bá, sư cô để dạy con?”

Nguyên Quân Bạch lắc đầu giải thích:”Chưởng môn sư bá của con rất bận, ta không thể làm phiền hắn được.”

“Sư cô lại càng không thể, nàng mà có chuyện không vui nhất định sẽ lôi con ra để thử thuốc. Đến lúc đó, ta sẽ hối hận.”

Nguyên Quân Bạch thừa biết tính cách của Mạc Tu Diệp, mặc dù nàng giỏi y thuật nhưng tính tình lại thất thường, mỗi lần nàng buồn sẽ tìm ai đó để thử thuốc cho dù người đó có là sư huynh hay sư đệ đi chăng nữa thì đều bị nàng cho thử thuốc.

Cố Phong nghe y nói “hối hận”, hắn biết y rất yêu thương hắn, hắn tin chắc y sẽ không để hắn chịu tổn thương nào nữa.

Nguyên Quân Bạch nói tiếp:”Vân sư bá lại càng không được. Nếu ép chết ta, ta sẽ không giao ngươi cho hắn.”

Nếu y giao Cố Phong cho Vân Thu, nhất định Cố Phong sẽ bị Vân Thu dạy hư. Sau này lớn lên bị người khác gọi là kẻ háo sắc, y không muốn đồ đệ lớn lên trở thành kẻ biếи ŧɦái được. Cho nên y nhất định sẽ dạy đứa trẻ này thật tốt không để nó lớn lên vặn vẹo.

Cố Phong cười tựa đầu lên vai y, nhìn khung cảnh xung quanh. Nhất định hắn phải trở nên mạnh mẽ để có thể bảo vệ sư tôn nhà hắn.

Nguyên Quân Bạch bế Cố Phong về phòng hắn. Nhẹ đến hắn trên giường, y xoa đầu hắn nói:”Mau nghỉ ngơi đi.”

Cố Phong nở nụ cười gật đầu, hắn nằm xuống giường nhìn Nguyên Quân Bạch đứng dậy rời đi.

Nguyên Quân Bạch rời khỏi phòng Cố Phong thì nhanh chóng quay về phòng mình. Y đóng chặt cửa lại, y đi đến ghế nhanh chóng ngồi xuống cất tiếng:”Hệ thống.”

Hệ thống xuất hiện.

[Ký chủ có gì cần sai bảo?]

Nguyên Quân Bạch lạnh mặt nhìn màn hình đang lơ lửng trước mặt nói:”Mau nói cho ta biết rốt cuộc còn bao nhiêu chỉ số nữa.”

Trong lời nói của y có chút tức giận khiến cho hệ thống có chút bối rối.

[Ký chủ bớt giận, thật sự chỉ còn chỉ số này nữa là hết.]

Cơn tức giận trong lòng y cũng khuyên giảm đi vài phần. Nguyên Quân Bạch bình tĩnh nói:”Được, ta tin ngươi. Nếu ta biết ngươi giở trò, ta liền phá nát cái thế giới này.”

Hệ thống im lặng chịu đựng thầm than khổ, thật không ngờ người này còn táo bạo hơn chủ nhân nữa chứ.

Nguyên Quân Bạch cảm thấy cơn tức giận trong lòng mình đã không còn, y mới nói tiếp:”Nói cho ta biết, chỉ số gần gũi là gì? Rồi còn điểm số tích lũy nữa?”

Hệ thống cất tiếng.

[Chỉ số gần gũi thì hệ thống không thể tiết lộ, ký chủ tự tìm hiểu. Mong ký chủ thông cảm, còn về điểm số tích lũy, điểm số này có thể mua những vật phẩm trong hệ thống. Kiếm điểm rất dễ, ký chủ chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là có thể kiếm được điểm.]

Nguyên Bạch Quân nghe xong, y nổi sát khí. Đừng để y biết người tạo ra cái thế giới này, nếu không y nhất định sẽ bầm hắn ra một trăm mảng.

Hệ thống cảm nhận được sát khí này của y có chút rung sợ, hệ thống nhanh chóng trốn đi.
Nguyên Quân Bạch ngồi một lúc thì bên ngoài có giọng nói cất tiếng:”Chủ nhân, chưởng môn có chuyện muốn bàn với ngài.”

Nguyên Quân Bạch thu hồi sát khí nhìn ra hướng cửa nói:”Có chuyện gì?”

Tiểu đồng bên ngoài đáp:”Chưởng môn nói chuyện này có liên quan đến người, chưởng môn bên Thành Vạn môn đem theo sính lễ đến đây để làm thông gia với chưởng môn. Ngài ấy còn nói những sính lễ này đều dành cho chủ nhân.”

Nguyên Quân Bạch có chút ngạc nhiên, chưởng môn của Thành Vạn môn là ai mà có lá gan dám đem sính lễ đến đây. Tiểu đồng nói tiếp:”Ngài ấy đến đây là muốn chủ nhân kết đạo lữ với đệ đệ của ngài ấy.”

Nguyên Quân Bạch nghe xong, mày hơi nhíu, không sợ y đánh hay sao mà dám đến đây đề nghị kết đạo lữ với y. Nguyên Quân Bạch hỏi tiếp:”Chưởng môn thì sao?”
Tiểu đồng nhanh chóng đáp:”Ngài cố gắng từ chối nhưng chưởng môn Thành Vạn vẫn không chịu đi, cứ nhất quyết đòi gặp chủ nhân. Chưởng môn hết cách đành nhờ người đến mời chủ nhân.”

Nguyên Quân Bạch đứng dậy đi mở cửa, khuôn mặt thanh lãng không có cảm xúc nhìn tiểu đồng nói:”Được ta sẽ đến đó. Nếu Tiểu Phong có tìm ta thì nói ta có việc cần giải quyết, bảo đến thư phòng chờ ta trở về.”

Tiểu đồng cúi đầu hành lễ rời đi, Nguyên Quân Bạch nhanh chóng đi đến Hỏa Lục điện.

— — —

Sau hai canh giờ ngủ, Cố Phong chậm chậm mở mắt ra, chuyện đầu tiên mà hắn muốn làm chính là mang giày vào đi tìm sư tôn của hắn.

Cố Phong đi đến phòng y nhưng không thấy y, đúng lúc có tiểu đồng đi ngang qua. Tiểu đồng nhanh chóng hành lễ nói:"Chủ nhân đi giải quyết công việc. Chủ nhân có bảo ngài đến thư phòng đợi chủ nhân trở lại."
Cố Phong nghe xong có chút nghi hoặc hỏi:"Sư tôn đi giải quyết chuyện gì? Đi được bao lâu rồi?"

Tiểu đồng cúi xuống đáp:"Chủ nhân đi được hai canh giờ rồi. Chủ nhân đi giải quyết chuyện của chưởng môn Thành Vạn môn."

Tiểu đồng liền đem chuyện chưởng môn Thành Vạn môn đem sính lễ đến đến làm thông gia với Thanh Vân môn. Muốn Nguyên Quân Bạch kết đạo lữ với đệ đệ của hắn. Nghe đến đây, đáy mắt Cố Phong tối sầm lại, hắn nghe đến chỗ muốn sư tôn hắn kết đạo lữ liền nhanh chóng chạy đến chỗ y ngăn cản. Hắn nhất định sẽ không để sư tôn nhà hắn đi kết đạo lữ với người khác, sư tôn của hắn chỉ có một mình hắn mà thôi.

Tiểu đồng đang muốn ngăn cản hắn nhưng hắn đã đi rất xa, không tài nào đuổi kịp.
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 16: Tần Minh


Ở Hỏa Lục điện.

Trong điện, bầu không khí vô cùng lạnh lẽo, êm ấm đến mỗi có thể nghe thấy tiếng thở của đối phương. Nguyên Quân Bạch ngồi đối diện Trịnh Phong Điền, ánh mắt lạnh lẽo có chút khó chịu nhìn hai người đối diện. Trịnh Phong Điền và Tần Minh đều thấy được ánh mắt này của y, ba người họ ba cặp mắt nhìn nhau.

Nguyên Quân Bạch tức giận ngồi trừng mắt với Trịnh Phong Điền, kêu y đến đây để ngồi nhìn nhau sao? Hai canh giờ ngồi nhìn nhau, một lời không nói đến khi nào mới kết thúc!

Trịnh Phong Điền thấy y đang trừng mình, sống lưng có chút ớn lạnh. Hắn nhìn sang nam nhân bên cạnh, hắn dùng ánh mắt ám chỉ, ngươi mau nói gì đi.

Tần Minh cũng thấy được ánh mắt tức giận của Nguyên Quân Bạch, Trịnh Phong Điền và Tần Minh dùng ánh mắt ám chỉ nhau, ta biết nói gì bây giờ.

Bỗng nhiên âm thanh của tiểu hài tử vang lên, bầu không khí lạnh lẽo nhanh chóng biến mất. Tiếng hài tử êm tai khiến cho Nguyên Quân Bạch không nhịn được mà nhìn sang hướng cửa điện. Cố Phong nhanh chóng chạy đến ôm lấy chân y, khuôn mặt nhỏ xíu lộ ra vẻ đáng thương nói:"Sư tôn, người đi đâu vậy? Con tìm người rất lâu rồi đấy."

Cơn tức giận trong người Nguyên Quân Bạch có chút dịu đi, y đứng dậy cúi người xuống nhẹ nhàng xoa đầu Cố Phong nói:"Vi sư có việc cần giải quyết, sao con lại đến đây?"

Cố Phong ôm chân y, hắn ngẩng đầu, tròn mắt nhìn khuôn mặt thanh lãnh không lộ cảm xúc kia nói:"Thấy người đi lâu như vậy chưa về nên con lo lắng chạy đi tìm người."

Nguyên Quân Bạch nở nụ cười, y cúi người xuống bế Cố Phong lên nói:"Tại vì có người nào đó kêu vi sư đến đây mà không nói một lời ngồi nhìn vi sư đến hai canh giờ vẫn không chịu nói gì."

Cố Phong nghe xong câu nói này của sư tôn của hắn, hắn phì cười, ai mà có thể khiến sư tôn nhà hắn tức giận đến nỗi này, thật sự là chán sống rồi.

Trịnh Phong Điền thầm vui mừng nhưng chưa được bao lâu thì hắn có chút khó nói với câu nói vừa nãy của y. Riêng Tần Minh, hắn không quan tâm đến câu nói kia của Nguyên Quân Bạch, hắn gần như tin rằng y đã thay đổi, hắn từng nghe sau khi y tỉnh lại tính tình nhanh chóng thay đổi, không còn tàn nhẫn như trước. Hắn còn nghe nói y rất yêu thương đồ đệ tên Cố Phong, hắn không tin bây giờ thì hắn đã tin rằng y đã thay đổi.

Nguyên Quân Bạch ôm Cố Phong ngồi xuống ghế, ánh mắt y có vài phần dịu đi. Vừa ngồi xuống, Nguyên Quân Bạch dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn hai người đối diện, Cố Phong ngồi trên đùi y chỉ tay về phía Tần Minh nghiêng đầu nhìn y hỏi:"Sư tôn, con nghe nói có người muốn kết đạo lữ với người. Có phải là người này không?"

Nguyên Quân Bạch thu hồi ánh mắt lạnh lẽo, y nhìn sang đồ đệ đang ngồi trên đùi, y lắc đầu nhẹ giọng nói:"Không phải hắn mà là đệ đệ của hắn - Tần Dương."

Cố Phong gật đầu nhìn Tần Minh, đáy mắt hắn có phần lạnh lẽo. Tần Minh cảm thấy sống lưng có chút ớn lạnh, hắn nhìn xung quanh điện thì nhanh chóng bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Cố Phong. Hắn có chút bất ngờ một hài tử năm tuổi lại có ánh mắt lạnh lùng như vậy, đứa trẻ này thật không bình thường.

Tần Minh lại nhìn sang Nguyên Quân Bạch, hắn không biết y có phát hiện đứa trẻ này có chút lạ hay không!

Cố Phong trầm mặt một lúc liền nhanh chóng thay sắc mặt nhìn y ngây thơ hỏi:" Người đồng ý kết đạo lữ với đệ đệ của hắn sao?"

Nguyên Quân Bạch lắc đầu xoa đầu hắn nói:"Ta không kết đạo lữ với hạng người chỉ ngồi im một chỗ mà không nói gì."
Tần Minh có chút không bằng lòng với câu nói này của y, hắn không phải là không nói gì chỉ là y quá lạnh lùng không biết nên nói gì thôi. Cố Phong vẫn không yên lòng, hắn thật sự không muốn có sư nương.

Nguyên Quân Bạch nhìn sắc mặt của Cố Phong, y cười nhẹ nói đùa:"Con hỏi chi vậy? Con muốn có sư nương sao?"

Cố Phong nghe câu này của y liền giật mình, hắn lộ ra vẻ mặt không bằng lòng, hắn ôm lấy eo y, khuôn mặt nhỏ xíu của hắn vùi vào lòng y, hắn nhỏ giọng nói:"Con không muốn có sư nương gì đó hết! Con cần có người ở bên cạnh là đủ rồi."

Trong giọng nói của Cố Phong có chút tủi thân, uất ức khiến cho Nguyên Quân Bạch có chút động lòng với đứa trẻ này. Y vươn tay xoa đầu nhỏ nói:"Được, ta sẽ không kết đạo lữ. Ta sẽ luôn bên cạnh con."

Cố Phong vùi mặt trong lòng y có chút vui mừng, Nguyên Quân Bạch nói xong nhìn hai người ngồi đối diện, khuôn mặt trở nên lạnh lẽo, ánh mắt mang theo vài phần tức giận nói:"Nếu không còn chuyện gì nữa thì ta xin phép cáo từ."
Nguyên Quân Bạch nói xong liền ôm Cố Phong rời đi. Trịnh Phong Điền và Tần Minh chỉ có thể im lặng nhìn bóng lưng của y rời đi. Trong lòng hai người họ có chút kháng phục với đứa trẻ Cố Phong này, chỉ một câu nói mà có thể khiến y thay đổi cũng đã chứng minh rằng Nguyên Quân Bạch rất sủng đồ đệ này.
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 17: Không muốn có sư nương


Trên đường đi, Cố Phong được Nguyên Quân Bạch bế đi. Trong lòng hắn tràn ngập vui mừng, hắn không ngờ chỉ một cậu nói mà có thể khiến y chấp nhận, xem ra y rất cưng chiều hắn. Cố Phong cười nhìn Nguyên Quân Bạch.

Nguyên Quân Bạch cảm giác như có ai đang nhìn mình, y nhìn xung quanh mới dời tầm mắt sang đồ đệ trên tay mình. Cố Phong thấy y dời tầm nhìn sang mình, hắn nhanh chóng thu hồi nụ cười nhìn y tỏ vẻ vô tội hỏi:"Sư tôn có chuyện gì sao?"

Nguyên Quân Bạch nhìn thấy vẻ mặt vô tội của đồ đệ, chắc có lẽ mình quá đa nghi rồi. Y lắc đầu nói:"Không có gì, ta có chuyện muốn hỏi con. Tại sao lại không muốn có sư nương?"

Cố Phong nghe xong sắc mặt trầm xuống nói:"Người có sư nương rồi, nhất định người sẽ bỏ rơi con. Cho nên con mới không muốn người đi cưới người khác."

Nguyên Quân Bạch nghe xong có chút phì cười, y xoa đầu Cố Phong nói:"Con không cho ta cưới người khác, vậy sao này con đi lấy vợ còn ta thì phải làm sao đây?"

Cố Phong nhìn y lắc đầu nói:"Nhất định con sẽ không lấy vợ, con sẽ ở bên cạnh người đến cuối đời."

Nguyên Quân Bạch gõ nhẹ vào đầu hắn, Cố Phong ôm đầu bĩu môi nhìn y. Nguyên Quân Bạch cười nhẹ nói chỉ nói "ngốc" rồi nhanh chóng quay trở lại Dương Mặc.

Sau khi trở về, Nguyên Quân Bạch chỉ cho Cố Phong cách tu luyện, y cũng cho đồ đệ mình rất nhiều bảo bối để nâng cao trong việc tu luyện. Đến tối, Nguyên Quân Bạch ngồi trong phòng đọc thì Cố Phong vui mừng chạy đến ôm chân y nói:"Sư tôn, con lên Luyện Khí trung kì rồi."

Nguyên Quân Bạch nghe xong, y bỏ quyển sách trên tay xuống nhìn Cố Phong. Trên khuôn mặt nhỏ xíu in nguyên chữ "người khen con đi" khiến cho Nguyên Quân Bạch phì cười, y vươn tay xoa đầu Cố Phong nói:"Giỏi lắm, muốn ta thưởng gì?"

Cố Phong cảm nhận hơi ấm từ bàn tay y, hắn nhìn nói:"Con muốn nhìn thấy người cười."

Nguyên Quân Bạch cũng đáp ứng nhu cầu của hắn, y nở một cười. Cố Phong thấy nụ cười ấy, trong lòng hắn nhanh chóng nổi lên du͙ƈ vọиɠ, thật sự rất đẹp.

Nguyên Quân Bạch nhanh chóng bế Cố Phong đi đến giường nói:"Cũng đã khuya rồi, mau nghỉ ngơi đi.", Cố Phong gật đầu ngã người nằm xuống giường.

Vẫn như mọi ngày, Nguyên Quân Bạch đều ôm Cố Phong ngủ, nhưng hôm nay không hiểu sao y lại không ngủ được. Trong lòng y cứ như một thứ gì đó đè xuống khiến lòng y nặng trĩu, Nguyên Quân Bạch trở người nhìn sang khuôn mặt nhỏ xíu đang ngủ say bên cạnh y.

Nguyên Quân Bạch không tự chủ được mà vươn tay xoa đầu Cố Phong, tại sao mình cứ cảm thấy lo lắng vậy?

Cốt truyện đã lệch hướng chăng?

Câu chuyện này là do y viết nhưng y không biết nó bị lệch chỗ nào, Tần Minh đến hỏi cưới y thật sự không hề có trong cốt truyện. Nguyên Quân Bạch nghĩ đến đây có chút đau đầu, y dẹp cốt truyện có bị lệch hay không sang một bên.

Ngày mai chắc chắn sẽ có nhiệm vụ đến, Nguyên Quân Bạch nhìn khuôn mặt ngây thơ của Cố Phong. Mọi lo lắng trong lòng y nhanh chóng biến mất, y vươn tay ôm Cố Phong vào lòng, không cần nghĩ nhiều chỉ cần biết nhiệm vụ bây giờ là nuôi lớn đứa trẻ này.

Sáng ngày hôm sau, Nguyên Quân Bạch ngồi trong phòng đọc sách thì Vân Thu đẩy cửa đi vào, hắn ngồi đối diện y, hắn nhìn xung quanh nói:"Sao ta không thấy đồ đệ kia của ngươi? Ta nhớ nó dính ngươi lắm mà, một bước cũng không rời."

Nguyên Quân Bạch bỏ quyển sách trên tay xuống bàn, khuôn mặt thanh lãnh không lộ cảm xúc nhìn hắn, đôi mày hơi nhíu lộ ra vẻ bất mãn nói:"Phong nhi đi luyện kiếm với Tiêu Ca rồi. Ngươi đến đây là có việc gì?"
Vân Thu nghe cách xưng hô này của y có chút hứng thú, hắn nhìn khuôn mặt thanh lãnh của Nguyên Quân Bạch hỏi:"Ngươi không sợ Tiêu Ca đánh đồ đệ ngươi sao?"

Nguyên Quân Bạch nhìn hắn với ánh mắt có chút tức giận nói:"Ngươi nghĩ hắn có dám đánh đồ đệ của ta không?"

Vân Thu nhìn thấy tia tức giận trong mắt y, hắn vẫy tay nói:"Ngươi bớt giận, ta biết Tiêu sư đệ có chừng mực nên hắn sẽ không dám đánh đồ đệ của ngươi."

Cơn tức giận trong lòng Nguyên Quân Bạch cũng dịu đi bớt, y cầm quyển sách liếc hắn một cái mới nói:"Ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của ta đấy."

Vân Thu cười nhìn vẻ mặt của Nguyên Quân Bạch nói:"Chưởng môn sư huynh nhờ ta chuyển lời đến ngươi, trấn Nhiên Thủy gần đây có loạn, sư huynh bảo ngươi đến đó làm nhiệm vụ."

Quả nhiên, cuối cùng cũng đến. Nguyên Quân Bạch chỉ "ừm" một tiếng, cùng lúc đó. Hệ thống xuất hiện bên cạnh y.
[Nhiệm vụ đã xuất hiện, nếu ký chủ hoàn thành nhiệm vụ sẽ được 1000 điểm. Nếu không hoàn toàn nhiệm vụ sẽ trừ phạt. Tít -]

Nguyên Quân Bạch im lặng một lúc, hệ thống nói xong nhanh chóng biến mất, không để Nguyên Quân Bạch kịp phản ứng. Hành động này của hệ thống khiến y có chút nghi hoặc, sao lại biến mất nhanh chóng như vậy? Chắc chắn có chuyện gì đó.

Đột nhiên, Vân Thu đứng dậy, Nguyên Quân Bạch dời tầm nhìn sang hắn. Vân Thu nở nụ cười vẫy tay nói:"Đột nhiên ta nhớ ra có chuyện làm nên ta đi trước, không làm phiền ngươi đọc sách nữa. Cáo từ."

Hành động này của Vân Thu khiến y càng nghi ngờ hơn, hắn rất đáng nghi. Ta nhất định phải điều tra mới được.
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 18: Đồ đệ đòi đi theo


Đến giờ Tỵ, Cố Phong cả người ướt đẫm mồ hôi chạy đến phòng Nguyên Quân Bạch. Vừa vào phòng, hắn nhanh chóng ôm lấy chân y, khuôn mặt vui vẻ gọi y:"Sư tôn ~!"

Nguyên Quân Bạch bỏ quyển sách trên tay xuống, y nhìn đứa trẻ đang ôm chân mình. Nguyên Quân Bạch vươn tay xoa đầu Cố Phong nói:"Sao không mau đi tắm?"

Cố Phong có chút phí cười, tiểu sư tôn nhà hắn lại kiệm lời đến như vậy. Không được nhất định phải sửa cái tật này của y mới được. Cố Phong cười híp mắt nói:"Muốn sư tôn tắm cho."

Nguyên Quân Bạch hết cách, y cúi người xuống bế Cố Phong lên. Cố Phong ôm cổ y, Nguyên Quân Bạch bế Cố Phong đi đến hồ Thủy Dương.

Hồ Thủy Dương là một hồ nước lớn, nhiệt độ nước trong hồ khá ấm. Xung quanh hồ trồng rất nhiều linh thảo, linh khí dồi dào.

Nguyên Quân Bạch vẻ mặt thanh lãnh, một mình bế Cố Phong đi trên đường mòn.

Tới phía trước, cách hồ khá gần, hơi nước trong hồ khá mỏng, Nguyên Quân Bạch nhẹ nhàng để Cố Phong xuống, y vươn tay cởi từng lớp y phục trên người Cố Phong chỉ chừa lại một cái quần cho hắn.

Thấy cơ thể Cố Phong bây giờ có chút mập, trong lòng Nguyên Quân Bạch có chút hài lòng. Cởi y phục của Cố Phong xong, y cởi phục trên người cũng chỉ còn lại cái quần, mũ quan cũng gỡ xuống. Nguyên Quân Bạch để y phục sang một bên, y cúi người xuống ôm lấy Cố Phong đi đến hồ.

Cố Phong được y ôm lấy, hai bàn tay của hắn vô ý chạm vào làn da trắng trẻo của Nguyên Quân Bạch, Cố Phong nhanh chóng thu tay lại dời tầm nhìn sang Nguyên Quân Bạch. Khuôn mặt thanh lãnh không lộ cảm xúc, khó có thể biết được y đang có cảm xúc gì.

Nguyên Quân Bạch sợ Cố Phong không biết bơi nên y chỉ đi đến tắm gần vách đá. Nguyên Quân Bạch tựa lưng vào vách đá, tay ôm Cố Phong từ từ buông lỏng. Cố Phong lùi lại, hắn ngẩng đầu nhìn khuôn mặt thanh lãnh của y.

Nguyên Quân Bạch có chút không quen khi có người tắm chung, Nguyên Quân Bạch lấy ra một chiếc khăn đã thấm nước, y nhẹ nhàng lau người của Cố Phong. Mọi động tác, y đều rất nhẹ nhàng, y sợ mạnh tay sẽ làm đau đồ đệ của y.

Cố Phong nắm lấy bàn tay của y khiến Nguyên Quân Bạch có chút bất ngờ, hắn cất tiếng nói:"Có phải ngày mai người sẽ xuống núi đi dẹp loạn?"

Nguyên Quân Bạch nhẹ gật đầu, y vươn tay xoa đầu hắn nói:"Đúng vậy, có chuyện gì sao? Phong nhi?"

Cách xưng hô này của y khiến Cố Phong có chút phì cười, không ngờ sư tôn gọi êm tai đến như vậy. Cố Phong bị cái xưng hô này của y mê hoặc, hắn nhanh chóng lấy lại tinh thần. Hắn nói:"Sư tôn, người có thể cho con đi cùng được không?"

Nguyên Quân Bạch lắc đầu nhìn Cố Phong nói:"Không được, con còn quá nhỏ. Ta không thể dẫn con đi, nếu có chuyện gì xảy ra thì ta làm sao có thể bảo vệ con. Cho nên ngày mai ở đây đợi ta trở về."

Cố Phong nghe xong, hắn trầm mặt, đáy mắt hắn có vài tia khó nói. Hắn muốn đi theo bảo vệ sư tôn nhưng sư tôn lại không cho hắn đi cùng.

Nguyên Quân Bạch thấy vẻ mặt như vậy của đồ đệ, trong lòng y bỗng nhiên nặng trĩu, khó lời diễn tả. Cố Phong nhanh chóng thay đổi sắc mặt, hắn vui vẻ nhìn y nói:"Sư tôn nhớ về sớm, con ở đây đợi người trở về."

Nguyên Quân Bạch cong môi nở nụ cười, đứa trẻ này thật là...

Y biết Cố Phong chỉ nói như vậy nhưng thật sự đứa trẻ này đang lo y như sợ y đi mất. Y nhận ra qua ánh mắt của Cố Phong, trong mắt hắn xuất hiện tia lo lắng, y nhịn không được mà xoa đầu hắn nói:"Được."

Hai người họ tắm xong thì về phòng nghỉ ngơi.

Đến giờ Mùi, đồ đệ của Tiêu Ca đến, đứa trẻ này mặc lam y, khuôn mặt nhỏ xíu cực kỳ dễ thương, đứa trẻ này rất lễ phép, vừa bước vào nhanh chóng hành lễ gọi y một tiếng "sư bá". Trong lòng y có hảo cảm với đứa trẻ này, Nguyên Quân Bạch mỉm cười gật đầu nói:"Nếu đã đến thì mau vào ngồi đi, Thành Sở."
Thành Sở vẫn giữ nguyên tư thế, hắn nghe xong liền ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của Nguyên Quân Bạch, đúng là thật đẹp. Cái ý đó nhanh chóng tắt đi, Thành Sở nhìn sang người bên cạnh y, ánh mắt đầy sát khí của Cố Phong khiến cho hắn có chút ớn lạnh.

Trên mặt Cố Phong in hẳng một câu "Tránh xa khỏi sư tôn của ta ra" khiến cho Thành Sở không nhịn được mà run rẩy, Nguyên Quân Bạch thấy Thành Sở run rẩy, y đứng dậy đi đến trước mặt Thành Sở, y vươn tay vỗ bờ vai đang run của Thành Sở hỏi:"Không sao chứ?"

Thành Sở nhìn y nhanh chóng rơi lệ, Nguyên Quân Bạch thấy đứa trẻ trước mặt mình bỗng nhiên rơi lệ. Y lấy ra chiếc khăn tay từ trong tay áo ra, lau đi những giọt nước mắt của Thành Sở hỏi:"Sao vậy, Tiêu Ca ăn h**p ngươi sao?"

Thành Sở lắc đầu, hắn khóc là có do có một áp lực chèn ép hắn, Cố Phong thấy vậy hắn tức giận nắm chặt tay, ánh mắt đầy sát khí nhìn Thành Sở. Nguyên Quân Bạch cảm thấy có một luồng sát khí, y quay đầu nhìn Cố Phong. Cố Phong ngay lập tức thay đổi sắc mặt mỉm cười ngây thơ nhìn y rồi nhìn sang Thành Sở hỏi:"Thành Sở sư đệ sao vậy, sư tôn?"
Cố Phong gọi như vậy rất đúng, Thành Sở bái nhập môn sau hắn hai tháng nên Cố Phong được quyền gọi Thành Sở là sư đệ. Nguyên Quân Bạch nhìn vẻ mặt ngây thơ của Cố Phong nói:"Ta cũng không biết."

Thành Sở cảm thấy áp lực cũng biến mất, hắn mới phát giác được, hắn đang khóc lóc trước mặt sư bá.

Nguyên Quân Bạch nhìn sang Thành Sở thấy hắn không khóc nữa, trong lòng y cũng bớt lo. Thành Sở được Nguyên Quân Bạch xoa đầu, y cúi người bế Thành Sở đến ghế ngồi.

Cố Phong thấy hành động này của y liền tức giận, Thành Sở lại cảm thấy người sư bá này rất dịu dàng nhưng còn đồ đệ của y có chút khiến hắn sợ hãi. Nguyên Quân Bạch để Thành Sở ngồi bên cạnh Cố Phong còn y thì ngồi đối diện hai đứa trẻ, y bắt đầu dạy cho chúng về thư pháp.
 
Hệ Thống Chữa Lành Của Nam Phụ
Chương 19: Bắt đầu làm nhiệm vụ.


Đến giờ Dậu, Tiêu Ca vì lo lắng nên chạy đến chỗ y xem đồ đệ của mình như thế nào. Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt hắn chính là Nguyên Quân Bạch cười nói vươn tay xoa đầu Thành Sở, Tiêu Ca lại nhìn sang vẻ mặt của đồ đệ mình. Thành Sở cũng vui vẻ mà đáp lại lời y, Tiêu Ca lắc đầu đi vào trong, có lẽ là do hắn nghĩ quá nhiều. Nguyên Quân Bạch nhìn sang hắn nói:"Sư đệ, ngươi đây là lo lắng cho đồ đệ của mình sao?"

Tiêu Ca dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn y, hắn chỉ "hừ" một tiếng rồi chuyển tầm nhìn sang Thành Sở đang ngồi bên cạnh y. Trong lòng Nguyên Quân Bạch có chút phì cười với dáng vẻ này của hắn, y biết rõ tính cách của Tiêu Ca, ngoài miệng nói không nhưng trong lòng lại lắng cho người ta.

Thành Sở cũng là một trong số đó khiến cho Tiêu Ca lúc nào cũng lo lắng, mặc dù từ lúc nhập môn, Thành Sở được Tiêu Ca huấn luyện nghiêm khắc, mấy thứ đó Tiêu Ca chỉ muốn đồ đệ của mình mạnh hơn như vậy sẽ không ai dám bắt nạt đồ đệ.

Nguyên Quân Bạch quay sang xoa đầu Thành Sở mỉm cười nói:"Con nhớ về chép lại. Chiều mai nộp lại cho ta.", Thành Sở ngẩng đầu nhìn y vui cười nói "vâng" rồi nhanh chóng thu dọn sách vở cùng Tiêu Ca trở về.

Cố Phong thấy Thành Sở rời đi, trong lòng hắn xuất hiện một tia vui mừng. Hắn thu gọn sách vở để sang một bên, Nguyên Quân Bạch mới chú ý sang hắn xoa đầu hắn nói:"Ngày mai ta phải đi sớm cho nên con tự ngủ một mình đi."

Cố Phong nghe xong như sét đánh ngang tai, cả người hắn hóa đá, đôi mắt đen láy nhìn y không tin được. Nguyên Quân Bạch sai người mang đồ ăn lên, cho đến khi trên bàn đầy thức ăn, Cố Phong mới hoàn hồn, hắn bắt đầu ăn. Nguyên Quân Bạch nhìn cách ăn của Cố Phong có chút phì cười, chỉ là không ngủ chung một đêm thôi mà sao lại buồn thành như vậy.

Nguyên Quân Bạch xoa đầu Cố Phong nói:"Chỉ một đêm thôi, ngày sau vi sư sẽ bù đắp cho con có được không?"

Cố Phong ngừng ăn, hắn ngẩng đầu nhìn y bĩu môi nói:"Sư tôn hứa rồi đó, người nhất định không được nuốt lời đâu.", Nguyên Quân Bạch cười gật đầu.

Cố Phong ăn xong được Nguyên Quân Bạch bế sang phòng bên cạnh, Nguyên Quân Bạch nhẹ nhàng để Cố Phong nằm lên giường, bàn tay trắng trẻo nhẹ xoa đầu Cố Phong nói:"Con mau nghỉ ngơi sớm đi."

Cố Phong nói "vâng" một tiếng, hắn chậm chậm nhắm mắt lại. Đợi một lúc, Nguyên Quân Bạch mới rời đi, y đi về phòng nghỉ ngơi.

Đến giờ Mão, Nguyên Quân Bạch đã rời đi. Nguyên Quân Bạch một thân thanh y ngự kiếm đến trấn Nhiên Thủy. Nguyên Quân Bạch nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, y nhìn khung cảnh trước mặt. Khung cảnh trước mặt y cực kỳ hoang tàn, Nguyên Quân Bạch chẳng bất ngờ gì.

Dựa theo cốt truyện mà y viết, bọn quỷ của ma giới đã đến trước đó cách một ngày, bọn chúng đi khắp trấn phá, ngày đêm đều xuất hiện. Ban ngày chúng xuất hiện từ giờ Thìn đến giờ Thân, ban đêm thì cả đêm.

Nguyên Quân Bạch đi chuẩn bị đi thì có bàn tay nắm lấy bờ vai y, Nguyên Quân Bạch đề phòng rút kiếm xoay nửa vòng chĩa kiếm vào đối phương, mũi kiếm chạm vào y phục. Nguyên Quân Bạch nhẹ nhàng đẩy màng lớp vải voan mỏng che trước mặt. Nguyên Quân Bạch thu hồi kiếm cau mày nhìn người trước mặt, lạnh giọng nói:"Ngươi là ai?"

Nam nhân trước mặt y có vài phần giống với Tần Minh nhưng đôi mắt của đối phương mang theo vài phần bất ngờ, ở đuôi mắt có nốt ruồi đen nhạt. Nam nhân cúi người ôm quyền nói:"Tại hạ tên là tên Tần Dương là đệ đệ của chưởng môn Thành Vạn môn. Ngài có phải là phong chủ của Dương Mặc - Nguyên Quân Bạch?"

Nguyên Quân Bạch nhẹ gật đầu, y dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tần Dương nói:"Là ta, ngươi đến đây là có việc gì?"

Tần Dương vẫn giữ nguyên tư thế nói:"Ca ca của ta nói muốn ta đến đây giúp tiền bối.", Nguyên Quân Bạch nghe xong, trong lòng y liền lên một cơn tức giận, hai con người đó chắc chắn đã lên kế hoạch hết rồi. Sau chuyện này nhất định phải cho bọn họ một bài học mới được.
Ở Thanh Phong môn, Tần Minh và Trịnh Phong Điền bỗng nhiên cảm thấy cơ thể có chút ớn lạnh. Trịnh Phong Điền nhìn sang hắn nói:"Chắc có lẽ Tần Dương cũng đã đến nơi rồi nhỉ."

Tần Minh cầm ly trà lên, hắn nhẹ gật đầu nói:"Đúng vậy, có lẽ hai chúng ta nên nghĩ cách áp chế cơn giận của Quân Bạch lại. Sau chuyện này, y chắc chắn sẽ bầm hai chúng ta ra đấy."

Trịnh Phong Điền gật đầu, hắn cũng nghĩ đến chuyện này. Hắn đoán chắc Nguyên Quân Bạch làm xong nhiệm vụ trở về sẽ bầm hai người bọn hắn ra.

Ở trấn Nhiên Thủy, Nguyên Quân Bạch chỉ lạnh lùng nhìn hắn, vứt một câu rồi quay người rời đi. Y nói:"Nếu vậy thì phải theo sát ta."

Tần Dương nhanh chóng đuổi theo sau y, Nguyên Quân Bạch cũng chẳng để ý hắn, Tần Dương nhìn tấm lưng của y, người trước mặt hắn lại lớn tuổi hơn hắn nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp thời niên thiếu. Hắn đã một trăm tuổi nhưng người trước mặt này đã hai trăm tuổi.
Một thanh y, một lam y đi qua hết ngôi nhà này đến ngôi nhà khác, hai người họ vẫn không thấy một bóng người. Đi được một lúc thì Tần Dương phát hiện ra một bóng người đang lắp ló nhìn hai người, từ chỗ bóng người đó đến chỗ bọn họ khá gần.

Nguyên Quân Bạch vì đeo nón màng, lớp vải voan trắng che đi khuôn mặt thanh lãnh của y nên y không thấy được. Tần Dương không nói một lời mà đuổi theo bắt lấy bóng người đó, bóng người đó thấy Tần Dương đang chạy đến thì nhanh chóng chạy trốn đi.

Nguyên Quân Bạch chưa phản ứng thì Tần Dương đã biến mất, y đứng đơ ra một lúc sau y mới hoàn hồn thì Tần Dương đã trở lại, hắn xách một đứa trẻ đi đến trước mặt y. Nguyên Quân Bạch nhìn khuôn mặt không cảm xúc của Tần Dương qua lớp vải voan mỏng, y đỡ đầu nói:"Ngươi bỏ đứa trẻ xuống đi."
Tần Dương nghe lời y thả đứa trẻ trên tay xuống, đứa trẻ được thả xuống, nó ngồi xổm xuống, cả cơ thể nó run rẩy cực điểm. Nguyên Quân Bạch ngồi xổm theo đối diện khuôn mặt nhỏ gầy hỏi:"Có thể cho ta biết gia đình của đệ đang ở đâu không?"

Thanh âm của y rất nhẹ và dịu dàng khiến cho đứa trẻ ngẩng đầu nhìn người trước mặt, trong lòng nó cũng bớt sợ hơn nhìn người đeo nón màng nhưng vẫn run rẩy nói:"Gia đình... của đệ... đang trốn... trong nhà...", âm thanh ngắt quãng khiến cho Nguyên Quân Bạch ngẩng đầu trừng mắt với Tần Dương.
 
Back
Top Bottom