Cập nhật mới

Ngôn Tình Hệ Thống Biến Tôi Thành Blogger Nổi Tiếng

Hệ Thống Biến Tôi Thành Blogger Nổi Tiếng
Chương 26: Chương 26


Edit: Nại Nại

"Cho nên, vì sao tôi phải giúp chị?" Quý Lan có hơi giật mình nhưng cố giữ được bình tĩnh.

Cô đã ở nhà Dương Kiến Quốc suốt ba năm cấp 3, mỗi lần ký túc xá của trường đóng cửa vào cuối tuần hoặc vào kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, cô cũng chỉ có thể trở về 'nhà'. Tuy rằng người phụ nữ nhỏ gầy khô quắt không phải mẹ ruột của Dương Đan Di, nhưng ở trên bàn cơm cũng xem như hòa thuận vui vẻ, tựa như mấy ngày hôm trước mụ còn nói không có nhà 100m2 thì đừng hòng cưới được Đan Di của chúng ta vậy. Có thể nhìn ra mụ thật sự xem Dương Đan Di là con ruột mà nuôi dưỡng.

Tại sao mụ lại đồng ý cho cô ta dùng cơ thể của mình để giúp bố ruột của cô ta lập công danh chứ?

Chẳng lẽ, căn bản mụ Dương không biết chuyện này.

"Chẳng lẽ làm kỹ nữ còn bắt tôi giúp chị lập một cái đền thờ hả?" Quý Lan cười cười, cái nhà đó đủ hỗn loạn.

Giọng nữ ở đầu dây điện thoại bên kia chợt dừng lại, nghe có hơi nghẹn ngào: "Lan Lan..."

"Đừng đừng đừng." Quý Lan nhanh chóng ngăn cản, cách xưng hô thân mật như vậy cô không chịu nổi, mấy ngày hôm trước đôi vợ chồng kia gọi cô như vậy cô đã nổi ga dà lộp độp: "Có chuyện thì nói, không có thì tạm biệt, tôi đang bận đây này."

Cô nhìn Phương Hạ đang nhìn chằm chằm vào điện thoại cười ngây ngô cách đó không xa, yên lặng gật gật đầu.

Đúng vậy, đang bận sml đây này.

"Quý Lan, hôm qua mẹ chị gửi tin nhắn bảo đã nhận thư luật sư rồi, lão súc sinh kia không quan tâm." Dương Đan Di cũng mặc kệ Quý Lan nói chuyện khó nghe, tiếp tục nói: "Tuy rằng chị không hiểu lắm về việc thưa kiện, nhưng mà chị nghĩ nhân chứng vật chứng phải giống nhau. Mấy ngày hôm trước camera em giấu ở trong nhà chị đã bị phát hiện, cho dù em có đi kiện có cả luật sư cũng vậy thôi, em vu khống, không thắng được."

Dương Đan Di cười cười, đây là lợi thế của chị ta: "Chị có thể làm nhân chứng cho em, cho nên em phải giúp chị."

Thú vị nha.

Quý Lan nghe thấy ba chữ 'lão súc sinh' đột nhiên cảm thấy quen tai, hiện giờ một nhà ba người này còn tưởng là camera của mình bị hủy nên không còn vật chứng, đúng là dại dột đáng thương, người không văn hóa thật sự đáng sợ.

Có lẽ bây giờ Dương Đan Di thật sự muốn giúp mình, nhưng cô phải có phương án dự phòng chừa đường lui cho mình, lỡ như Dương Kiến Quốc phái chị ta đến nằm vùng thì sao?

"Được." Quý Lan đồng ý: "Chị muốn tôi giúp chị chuyện gì?"

Thiên hạ không có bữa cơm nào miễn phí.

Giống như lúc cô ở trên Weibo ấy, hôm nay cô chia sẻ bài đăng của tôi giúp tôi có lưu lượng, ngày mai tôi cũng phải trả lại.

Mọi người đôi bên cùng có lợi, giúp đỡ lẫn nhau.

"Em đột nhiên trở nên thông minh hơn rồi." Giọng nữ trong điện thoại lại vang lên, không còn vẻ tủi thân như vừa rồi nữa, mà là giọng khen ngợi: "Chị muốn hai người họ ly hôn, nhà cửa thuộc về mẹ chị."

"Bố là bố ruột, mẹ là mẹ kế, chuyện này thú vị đó ha." Quý Lan cười cười: "Lời tôi nói không tính. Vậy đi, hẹn thời gian đi, tôi dẫn theo luật sư đi gặp chị."

Hẹn giờ xong cúp máy, Quý Lan cứ cảm thấy ba chữ 'lão súc sinh' này càng nghe càng quen tai, tìm tin nhắn trên Weibo không có, cô lại mở tin nhắn điện thoại ra.

Tin nhắn đã nhận từ Thẻ SIM 1 đã bỏ, là mấy tin nhắn của Dương Đan Di.

Quý Lan lập tức hiểu ra.

Xem ra là oán hận chất chứa đã lâu nha.

"Em nói xem tối nay chị nên mặc gì để đi gặp anh ta bây giờ?" Phương Hạ cách đó không xa đột nhiên bắt đầu nhỏ giọng lải nhải.

Ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy Phương Hạ đứng ở trước tủ quần áo, trên mặt đất đã phủ kín đủ loại quần áo, còn là những cmn thương hiệu cô không mua nổi ấy.

Từ những bộ có đường xẻ hở hang đến những chiếc váy gợi cảm quyến rũ.

Phòng làm việc đặt nhiều quần áo như vậy mà không sợ bị trộm à?

Mẹ nó, khó trách Phương Hạ đã ra mắt được 6 năm nhưng chưa hot, ném tiền lớn tiền nhỏ xuống xong như này mà trạng thái cũng chưa hư, cho dù có nhiều tiền cũng không được đốt vậy đâu.

Có lẽ mình nói hơi sớm... nói không chừng cô ấy thật sự có thể đầu tư vào phim Tết của đạo diễn Lưu đấy.

"Chị gái ơi... chị mai khai nhị độ* ha?" Quý Lan không chút do dự buột miệng thốt ra

<i>(*Mai khai nhị độ: thành ngữ hoa mai nở hai lần, thường dùng để ẩn dụ cho sự trong sáng và vẻ đẹp của tình yêu, cũng là ẩn dụ cho sự tái xuất hiện của những điều tốt đẹp và những điều tốt đẹp đi theo cặp. Cũng có thể hiểu là từ lóng trên mạng là ghi điểm hai lần, làm cùng một việc thành công hai lần.)</i>

"Em đừng có dùng thành ngữ được không, mai khai nhị độ là dùng như vậy sao?" Phương Hạ trợn trắng mắt, cuối cùng chọn một chiếc váy đính sequin trông rất sang trọng, cô ấy hài lòng gật gật đầu, khoa tay múa chân yếm thử lên người mình xoay người hỏi Quý Lan: "Cái này thế nào?"

"..." Quý Lan bất đắc dĩ: "Người tên Ngô gì đó..."

"Ngô Nam!" Phương Hạ nhanh chóng nói tiếp, Ngô Nam này rất đúng gu của cô ấy.

"Đúng vậy, Ngô Nam. Anh ta là tên ngốc đó, trước không nói đến chuyện anh ta hẹn chị ăn cơm có phải là bị động kinh mà nói nhảm hay không, mà có khả năng nào anh ta dựa theo kịch bản hẹn chị đi đến một nơi sang trọng để ăn cơm không? Chị mặc như vậy là định ngồi ở quán ven đường thưởng thức một bát mì thập cẩm thơm phức cùng với chén rượu vang đỏ còn thừa qua đêm à?"

Vẻ mặt Quý Lan kiểu 'chị đừng có ngốc như vậy chứ' nhìn Phương Hạ.

Phương Hạ hóa đá.

Quý Lan đi thẳng đến tủ quần áo lục lọi vài lần, định chọn cho Phương Hạ một bộ. Kết quả toàn là hàng cao cấp, ngoài hàng cao cấp ra thì cũng chỉ có hàng cao cấp.

Một... một lời không hợp là mua hàng cao cấp hả?

"Đi đi đi." Quý Lan quay đầu kéo Phương Hạ: "Lấy thẻ ngân hàng cùng với chìa khóa xe của chị, đi mua quần áo mới thôi."

Thứ như quần áo này, người giàu mặc quần áo đắt tiền là chuyện bình thường. Nhưng mà, cần phải phù hợp với địa điểm đã.

Cô không chê quán nhỏ bên lề đường, cũng không sùng bái nhà hàng sang trọng nhiều sao, nhưng việc ăn ở một quán ăn ven đường mặc một bộ lễ phục bước lên thảm đỏ cùng với việc mặc một bộ đồ ngủ đi phỏng vấn thì không được thích hợp.

Phương Hạ bây giờ, hiển nhiên cần phải mặc một bộ đồ trông bình thường nhất, nhưng mà cô không biết những người giàu có này thường mua quần áo ở đâu, cho nên cô đành dẫn cô ấy đến trung tâm thương mại Phương Đông luôn.

Dù sao người cũng đẹp mà, có khoác bao tải thì cũng không xấu đi được.

Tuy rằng phòng làm việc của Phương Hạ nằm hơi xa, nhưng mà chỉ cách trung tâm thành phố có 10 phút lái xe thôi.

Kéo cô ấy vào trong, Quý Lan lập tức lấy cho cô ấy một bộ đồ mà cô ấn tượng nhất, nhìn cô ấy trong gương trong phòng thử đồ, cô rất hài lòng. Cũng may sự cố Uniqlo năm nay còn chưa xảy ra cho nên nhân viên cũng không mấy quan tâm, không cản hai cô gái cùng vào phòng thử đồ.

Sau khi thanh toán rồi xách theo quần áo trở về, Quý Lan lại nhận được một cuộc điện thoại.

Lại là số điện thoại lạ như cũ.

Cô có hơi nghi ngờ số điện thoại mới của mình có phải bị lộ ra ngoài rồi không.

"Alo, là Quý Lan hả?" Đầu dây bên kia là giọng nam vô cùng quen tai, hình như là bạn học nào đó.

"Ừ." Quý Lan càng thêm kiên định vào ý nghĩ vừa nãy của mình, cô rõ ràng không có nói cho bất cứ bạn học nào số điện thoại của mình: "Chuyện gì?"

"Tôi là Đặng Lỗi, vừa mới lên QQ không liên lạc được với cậu, ngày đó lúc thi đại học quên thông báo cho cậu, chiều nay giáo viên chủ nhiệm muốn họp lớp đó."

Họp lớp?

Quý Lan có hơi nghi ngờ, hình như kiếp trước đâu có chuyện này đâu.

Hơn nữa bây giờ còn chưa có kết quả thi mà, cũng không có cách nào điền hồ sơ nguyện vọng, họp lớp giờ này có ý nghĩ gì đâu?

Nghĩ ngợi, Quý Lan vẫn quyết định đi thử xem: "Ok, mấy giờ?"

"3 giờ rưỡi." Đặng Lỗi trả lời.

Cúp điện thoại nhìn thời gian, đã 2 giờ 45 phút.

Thông báo đột ngột như này, trường học lại nằm ở vùng ngoại ô kia, ngồi giao thông công cộng cũng phải ít nhất khoảng 1 tiếng rưỡi mới đến nơi.

Trừ phi... Lái xe...

Cô nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Phương Hạ phía trước, vốn dĩ Phương Hạ đang vui vẻ bước đi, đột nhiên rùng mình một cái, quay đầu nhìn lại, bốn mắt nhìn nhau.

Quý Lan lập tức nở một nụ cười tươi rói còn hơn cả hoa nở, nhưng gương mặt lại thảm không nỡ nhìn.

"... Chị cũng đang rảnh, chị đưa em đi."

Phương Hạ rất tự giác, Quý Lan rất hài lòng.

____

Lớp 12/3.

Trong lớp học, mọi người đang hi hi ha ha giỡn hớt với nhau.

Có những lời đã giấu kín suốt 3 năm, cũng có những oán hận tích tụ suốt 3 năm, còn có những cảm xúc dâng trào trong 3 năm đó, tất cả đều đang bùng nổ dữ dội.

Dù sao thì mỗi lần gặp nhau đều sẽ ít đi, một tháng nữa thôi có khả năng cả đời này cũng không còn cơ hội gặp lại.

Nhưng mà hiển nhiên Vương Lôi không bị không khí lừa tình ảnh hưởng đến.

Vừa đi vào lớp, cô ta lập tức gân cổ lên kéo một nữ sinh ở gần cửa nhất: "Tôi nói cho cậu biết, tôi vừa mới nhìn thấy Quý Lan ở ngoài cổng trường ấy! Lại là siêu xe đó! Hơn nữa lần này là siêu xe hàng thật giá thật!"

Không đợi nữ sinh trước mặt khinh bỉ, cô ta lại tiếp tục: "Logo của chiếc xe màu xanh trắng, là BMW! Lần trước về nhà tôi đã làm bài tập về nó rồi! Tuyệt đối là BMW!"

Diêu Dao rất bất đắc dĩ, bạn học này của mình thật sự có hơi nhiều chuyện, hơn nữa mỗi lần nhiều chuyện đều lấy 'siêu xe' mở đầu.

Nhưng Vương Lôi lại không nhìn nhận ra hết tất cả siêu xe, mà chỉ cảm thấy tất cả các loại xe ngoại trừ xe của hãng Jinbei thì đều là siêu xe ấy.

"Hừm..." Diêu Dao có hơi do dự: "Thì... BMW cũng có loại rẻ mà."

"Đây không phải là trọng điểm!" Vương Lôi chậc lưỡi, hứng thú bừng bừng tiếp tục nói: "Lần này người trên xe là một cô gái! Siêu khí chất, hình như tôi đã từng nhìn thấy trên bìa tạp chí rồi hay sao ấy! Cho nên... Có phải Quý Lan cả nam lẫn nữa đều ăn sạch không?"

Diêu Dao tiếp tục bất đất dĩ: "Cậu đọc tạp chí gì, Women's Friend hả?"

Quý Lan vừa mới bước vào cửa đã nghe thấy mấy chữ 'cả nam lẫn nữ đều ăn sạch' thì chân hơi trượt xém tí ngã sml.

Vỗ vỗ vào vai Vương Lôi để cậu ta chú ý đến sự tồn tại của mình, Quý Lan đi tới chỗ ngồi vốn dĩ của mình.

Chỗ ngồi của cô ở hàng cuối cùng, ngay sát tường.

Phía trước là hai nữ sinh đang trò chuyện riêng tư, bên phải là mấy nam sinh đang đánh bài Poker.

Bên trái và phía sau đều là tường, một vị trí bị cô lập.

Quý Lan thở dài một hơi nặng nề, lấy điện thoại ra mở Weibo.

Nhìn thông báo 99+, cô cảm thấy lòng như nước lặng.

Load lại, cô đột nhiên phát hiện ra một chỗ không đúng.

Vừa mới lướt qua một tấm ảnh, sao cô lại cảm thấy quen mắt thế?

Kéo xuống từng cái, cuối cùng Quý Lan cũng nhìn thấy cái Weibo đó.

[Hữu Hữu Hữu Mộc: Ta ghv và cô vợ sdfs của hjasbdkasd 13wd14jhka ta [hình ảnh].]

Trên ảnh là hai con chim, một con màu vàng, một con màu lam.

Quý Lan vui vẻ nghĩ: Chim mình nuôi đúng là đáng yêu.

Ừm...

Ừm???

Chờ một lát, cô đăng Weibo hả??

Nhìn thời gian, 13:05.

Đó là lúc cô đang ở phòng làm việc mà, không thể nghi ngờ không phải cô đăng.

Cho nên là ai đăng?

Đáp án vừa nhìn là hiểu ngay.
 
Hệ Thống Biến Tôi Thành Blogger Nổi Tiếng
Chương 28: Chương 28


Edit: Nại Nại

Quý Lan nghệch mặt ra hơi hơi cúi đầu, ánh mắt ngang tầm với đám lông chân rậm rạp không vào nếp của người đối diện.

Bộ đồ cổ trang có màu nâu nhạt cổ chữ V che cơ ngực như ẩn như hiện, vạt áo bị vén lên toàn bộ được cố định ở phần eo, dưới thân mặc quần short màu nâu, đôi chân trần được bao phủ bởi đám lông tươi tốt, đang bay theo gió.

Đây là một body không xứng với khuôn mặt.

"Vị huynh đài này..." Nuốt nuốt nước bọt, Quý Lan run rẩy mở miệng.

Lúc trước cô chỉ thấy trên báo lá cải rằng vào mùa hè, diễn viên quay phim cổ trang thường sẽ để trống phần th ân dưới để hít thở không khí trong lành. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy, đúng là có hơi bị sốc.

"Ai nha... đừng gọi người ta là huynh đài nha~" Anh giơ tay làm kiểu hoa lan, che miệng cười duyên, giọng nói khàn khàn cố gắng phát âm ra những âm thanh dịu dàng duyên dáng.

Như thể con đường núi có 18 khúc cua.

"Vậy... vị tráng sĩ này?" Quý Lan giật giật khóe mắt, cảm thấy con hàng này có đến 90% là bị bệnh tâm thần.

Giờ cô còn chưa nghĩ đến, cô của một lát sau, sẽ bị ý nghĩ ngu xuẩn bây giờ mà bị trừng phạt.

"Ghét cô quá đi!" Tráng sĩ xấu hổ đấm đấm vào vai phải của Quý Lan, động tác rất nhẹ nhàng. Một lát sau, thấy Quý Lan không nói tiếng nào, anh dịu dàng ngồi xổm xuống, hai mắt tràn đầy tình cảm: "Hai người là người mới đến cung của Vương đại nhân hả?"

Vương đại nhân?

Vương Chí An?

Đạo diễn Vương?

"A... đúng vậy." Quý Lan run lập cập, gật đầu liên tục.

Phương Hạ bên cạnh đã hoàn toàn câm nín.

"Vậy được, hai vị chủ tử đi cùng với nô tỳ thôi." Anh đỡ hai vai Quý Lan đứng lên, sau khi bỏ tay xuống, nhìn thấy Quý Lan và Phương Hạ vẫn chưa có phản ứng gì thì thúc giục: "Hai người còn thất thần làm gì, lát nữa nô tì còn phải đi đón những vị chủ tử khác nữa, còn không mau đuổi theo?"

Quý Lan vẫn còn đứng đực ở đó chưa kịp phản ứng, Phương Hạ kéo vali của hai người rồi lôi kéo Quý Lan đi theo.

Phương Hạ lén chọc vào eo của Quý Lan: "Chị nhớ ra rồi, hình như trong kịch bản có một thái giám rất lợi hại trong triều, 80% là anh ta."

"Thái giám?" Quý Lan nhìn theo bóng dáng thướt tha với phần lưng cơ bắp cùng với phần mông cong kia của người đàn ông trước mặt mà nhăn nhó mặt mày: "Vì sao thái giám lại tự gọi là nô tỳ?"

Phương Hạ: "Chị cũng không biết, nhưng mà trong lịch sử, thái giám đúng là có thể tự gọi mình là nô tỳ, có lẽ là đạo diễn Vương tỉ mỉ thôi."

Quý Lan gật gật đầu, nhỏ giọng hỏi: "Chị có cảm thấy anh ta có hơi bi3n thái không?"

Phương Hạ gật đầu như gà con mổ thốc.

Người đàn ông đi ở phía trước đưa lưng về phía hai người, yết hầu lăn lên xuống, trên mặt không còn vẻ nịnh nọt như vừa nãy nữa, thay vào đó là sự lãnh đạm.

Bỗng nhiên nghĩ đến gì đó, anh khinh thường cười một cái.

Anh nắm chặt lòng bàn tay, lòng bàn tay vẫn còn xúc cảm khi đỡ Quý Lan dậy kia.

Tráng sĩ không nói chuyện nữa, Quý Lan cũng không bận tâm, vừa đi vừa ngắm nhìn phong cảnh hai bên.

Ngói xanh, lan can chạm khắc, mái nhà cong cong đình viện đủ loại.

Tại một nơi như thế này là nơi hoàng đế và triều thần mỗi ngày như thiêu thân lao đầu vào lửa, cùng với những yêu hận tình thù tuần hoàn giữa các bá tánh bình thường.

Còn chưa nghĩ nhiều, tráng sĩ đang nhập vai diễn kia đột nhiên dừng lại, Quý Lan không để ý nên đầu đập vào lưng anh ngã ngửa ra sau.

Cứng như đá, trông như đã từng tập gym rồi ấy.

Tráng sĩ đảo mắt: "Vị chủ tử này sau này đi đường cần phải tập trung chút nha, không phải ai cũng giống như nô tỳ dễ nói chuyện vậy đâu."

Nhìn ngón tay út cong lên thành hình hoa lan của anh, Quý Lan có hơi xấu hổ.

"Là ở đây." Nhìn theo tay của tráng sĩ, là một bãi đất trống đầy đỏ xanh.

Trên bãi đất trống có mấy lều trại màu xanh.

Quý Lan: "Đây là?"

Tráng sĩ: "Là nơi ở của các chủ tử nha."

Quý Lan: "... Đây không giống như những gì tôi tưởng tưởng."

Tráng sĩ: "Trong tưởng tượng của chủ tử thì như thế nào?"

Quý Lan: "Cẩm y ngọc thực, thiếu nữ xinh tươi."

Tráng sĩ: "Đó là đãi ngộ khi các chủ tử nổi tiếng mới được hưởng thụ."

Quý Lan: "Không lừa anh chứ tôi cảm thấy tôi cũng có thể nổi tiếng á."

Tráng sĩ: "Cuộc sống con người như cánh ve sầu, chết như hoa rơi, chuyện không như ước muốn có đến 90%, ý tưởng không thực tế nhiều như lông trâu. Vương đại nhân có tấm lòng nhân hậu, thấy hai vị không có chỗ ở nên đặc biệt tặng cho một phân cảnh nhỏ. Nô tỳ chưa từng dự đoán được vị chủ tử này thế mà lại có những ý tưởng không thực tế như thế!"

Quý Lan: "Tráng sĩ, anh nói sai rồi."

Tráng sĩ: "Ha hả."

Ba quỳ chín lạy tiễn tráng sĩ đi mất, Quý Lan đi vào lều trại lật từng trang kịch bản ra xem.

Vai diễn của Phương Hạ là một con nữ quỷ ác độc.

Có ngực có não, lạnh lùng xinh đẹp, còn có một đoạn tình người quỷ không dứt với đương kim thánh thượng nữa.

Chỉ tiếc là bị thái giám bắt được.

"Em có cảm thấy anh ta có hơi quen mắt không?" Tới đâu hay tới đó, Quý Lan không phải sợ gian khổ, Phương Hạ cũng không phải. Cô ấy lấy ga trải giường của mình trong vali ra, co chân lại, vừa dọn giường vừa hỏi Quý Lan.

Cô ấy nhìn gương mặt kia càng nhìn càng quen mắt, tuy rằng gương mặt kia giống như một ca phẫu thuật thẩm mỹ thất bại, nhưng giữa hai lông mày luôn có một cảm giác quen thuộc.

"Không quen biết, diễn sâu như vậy chắc chắn là đầu óc có vấn đề." Quý Lan mất tập trung trả lời: "Chị nói xem đoàn phim này của đạo diễn Vương, có phải chuyên gia tập hợp những nhân tài thiểu năng trí tuệ không? Vừa rồi bông hoa kỳ lạ kia còn diễn vai thái giám lợi hại nắm giữ quyền lực trong triều nữa kìa."

"Nhấc chân lên!" Phương Hạ vỗ vỗ vào cẳng chân của Quý Lan: "Nói không chừng là luôn giữ trạng thái để duy trì kỹ năng diễn xuất một cách tốt nhất."

Đột nhiên nghĩ đến gì đó, cô ấy đánh vào mông Quý Lan: "Theo như em nói thì chị cũng là nhân tài thiểu năng trí tuệ hả?"

"Ảo giác của chị thôi." Quý Lan rụt chân lại, ngồi dậy, đặt kịch bản lên đùi: "Chị không phải nhân tài thiểu năng trí tuệ, nhưng mà chị phải diễn vai nhân tài thiểu năng trí tuệ."

PHương Hạ: "..." Em nói rất có lý, thế mà chị không có lời gì để nói.

"Ô này, chị có cảnh diễn chung với Ngô Nam nè." Đột nhiên thấy được một hàng chữ, Quý Lan nhướng mày nhìn Phương Hạ bên cạnh.

Ngô Nam vai Dần Đế.

"Đúng vậy." Phương Hạ gật gật đầu, lúc trước khi ăn cơm với Ngô Nam, cô ấy thấy anh ta là một người rất có tổ chức, không giống tên ngốc.

Quý Lan lập tức nổi hứng, chổng mông bò đến bên cạnh Phương Hạ làm mặt quỷ: "Con người anh ta thế nào?"

Phương Hạ nghiêng đầu: "Rất bình thường, không giống ngốc."

"Kiềm chế chút đi." Đột nhiên Quý Lan có loại dự cảm không lành: "Trước kia chị không hề quen biết với Ngô Nam, thế mà anh ta đột nhiên liên lạc với chị, chị không cảm thấy đáng ngờ sao? Cũng đã hơn nửa năm rồi, không có một bài PR nào nói anh ta bình thường cả, thế mà chị lại bảo anh ta bình thường? Không đúng nha, có lẽ là thấy nhiệt độ của chị thấp nhất, định lôi kéo chị xào cp đấy."

"Trong phim ngoài đời, xúc cảnh sinh tình, cách dễ nhất để hút fans." Nói xong, cô còn thảnh thơi chém thêm một đòn nữa.

Một lời trúng đích.

"Em nghe điện thoại đã." Không đợi Phương Hạ trả lời, điện thoại đột nhiên đổ chuông, Quý Lan ném kịch bản cho cô ấy rồi đi ra ngoài lều trại nghe máy.

"Luật sư Chu, có chuyện gì vậy?" Cô xoa eo nhìn lên mặt trời.

"Đã chuyển thành vấn đề dân sự trong vụ án hình sự." Chu Chính nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ ở đầu dây bên kia điện thoại, trong lòng đột nhiên cảm thấy trống rỗng, vốn định hỏi xem Quý Lan khi nào sẽ về, rồi lại cố gắng chuyển chủ đề đi: "Hôm nay tôi định nói với cô một chút chuyện của Dương Đan Di."

"Dương Đan Di sao vậy, anh không định giúp chị ta sao?" Quý Lan ngáp một cái, cô đã định làm một người tiếp tân phủi tay không can thiệp vào, để lại cục diện rối rắm lại cho Chu Chính xử lý là được: "Tôi cũng không hiểu lắm về những vật chứng hay nhân chứng gì đó, anh làm là được rồi."

"Không phải tôi không định giúp, là tôi căn bản không giúp được." Giọng của Chu Chính có hơi khó xử.

"Hả?" Quý Lan khó hiểu.

"Theo như lời cô ta nói với tôi ngày hôm qua, mẹ kế của Dương Đan Di rất nghe lời bố ruột của cô ta, tình cảm rất tốt, làm sao có thể ly hôn được?" Chu Chính có hơi đau đầu: "Hơn nữa cho dù có ly hôn thì nhà ở có khả năng cũng không thuộc về mẹ kế của cô ta đâu."

"Cho nên, tôi không hiểu tại sao Dương Đan Di lại... hận bố ruột như vậy?"

Quý Lan nheo mắt, xem ra Dương Đan Di không kể hết mọi chuyện cho anh ta nghe.

Cho đến giờ mụ Dương luôn tuân thủ theo quan điểm 'chồng là trời', cách đây không lâu mụ đã nghỉ việc trở thành một người nội trợ toàn thời gian, hầu hạ cuộc sống hàng ngày của Dương Kiến Quốc.

Cho nên xem ra, chuyện Dương Kiến Quốc muốn giấu thì cho đến mụ Dương có nằm trong quan tài rồi cũng chưa chắc đã biết, hơn nữa Dương Đan Di cực kỳ quan tâm đ ến thể diện, vì vậy...

Đang nghĩ ngợi, thì cách đó không xa thì vị tráng sĩ lúc nãy cùng đám đông vây quanh một người đàn ông đầu trọc đi về phía bên này.

Quý Lan vội vàng nói vài câu rồi cúp máy, lôi Phương Hạ trong lều ra.

Ra ngoài thì đám người kia đã đến gần.

Dẫn đầu là một người đàn ông đầu trọc thân thiện, hai tay chắp sau lưng, không thể nghi ngờ rằng đây chính là Vương Chí An.

Bên trái là Ngô Nam với vẻ mặt ngu ngơ, mặc quần jeans áo phông trắng, trông rất trẻ trung đầy thanh xuân. Bên phải là vị tráng sĩ kỳ lạ lúc nãy, vẫn là bộ đồ cổ trang lúc nãy, chỉ là trông có hơi trở nên kiên cường hơn không ít.

Phía sau đạo diễn Vương là một đám nam nữ già trẻ Quý Lan không quen biết.

Có đến 99% là ekip đoàn phim.

Quý Lan đi theo Phương Hạ đi tới, vừa mới bắt tay tự giới thiệu xong, tráng sĩ lại đột nhiên lên tiếng: "Vương đại nhân, vai diễn cho nhân vật hoàng hậu nương nương chưa quyết định đâu."

Vẻ mặt khiêu khích, nhưng giọng nói thì trầm khàn từ tính.

Đạo diễn Vương nhíu nhíu mày: "Sao lại thế, không phải mấy ngày hôm trước đã chọn xong hết vai phụ rồi sao?"

Tráng sĩ không trả lời, đạo diễn nhìn về phía Ngô Nam bên cạnh.

Nhưng mà, Ngô Nam đang cúi đầu chơi hai ngón tay của mình, trông ngốc vô cùng.

Quý Lan chọt chọt Phương Hạ, hơi hơi hất cằm chỉ về phía Ngô Nam: "Đây là bình thường mà chị nói sao?"

Phương Hạ: "..."

Còn chưa kịp trêu chọc tiếp thì tráng sĩ lại lên tiếng tiếp: "Nô tỳ cảm thấy tiểu cô nương kia không tồi."

"..." WTF???

Quý Lan mờ mịt mà ngẩng đầu: "Tôi á?"

Bốn mắt nhìn nhau, tráng sĩ ở bên cạnh đạo diễn Vương cười tà mị, câu hồn đoạt phách.

"Vậy ok, chọn cô ấy đi." Đạo diễn Vương rất hài lòng.

Quý Lan: "..." Tôi có một câu cmn muốn nói ngay bây giờ đấy.
 
Hệ Thống Biến Tôi Thành Blogger Nổi Tiếng
Chương 31: Chương 31


Edit: Nại Nại

"Dừng lại, dừng lại, dừng lại!" Mắt thấy Trần Vũ lại muốn động thủ, Quý Lan nhận thua: "Tôi diễn, tôi diễn! Chắc chắn diễn! Bảo diễn gì tôi diễn nấy!"

Nói xong, còn giơ ba ngón tay lên khép lại ra vẻ xin thề, thể hiện sự vô cùng thành kính chân thành của mình.

Trần Vũ buông lỏng tay ra, Quý Lan được hít bầu không khí mới mẻ lập tức cảm động đến rơi nước mắt đầy mặt.

Sửa sang lại quần áo, cô đảo mắt: "Nhưng mà tôi đâu có biết diễn xuất là gì dâu, hơn nữa cũng không có kịch bản."

"Không sao cả." Trần Vũ như biểu diễn màn ảo thuật lấy chiếc điện thoại trong tay áo rộng thùng thình của mình ra, click mở tài liệu trong điện thoại, nhanh chóng lướt đến phần kịch bản.

Là một diễn viên chuyên nghiệp, luôn mang theo kịch bản bên mình là yêu cầu cơ bản nhất. Trong thời buổi công nghệ thông tin phát triển thì kịch bản giấy dày cộm nặng nề kia chỉ thích hợp để đọc ở những địa điểm cố định, cho nên các phiên bản điện tử nhẹ nhàng tiện lợi hơn đã ra đời.

Các đốt ngón tay thẳng dài rõ ràng của Trần Vũ cầm điện thoại, ngón trỏ bấm bấm vào màn hình vài cái, nhanh chóng mở phần suất diễn của hoàng hậu ra.

Trong khu rừng cây nhỏ tối tăm, ở trước màn hình hắt lên ánh sáng, giọng nói trầm thấp của Trần Vũ bắt đầu trần thuật lại cốt truyện.

Hoàng hậu trong bộ phim này là một nhân vật có thiết lập yandere.

Sinh ra là tiên nhưng lại biến thành ma, sau khi quen biết với một hòa thượng đoạn xá ở trần gian thì dây dưa không dứt...

Trần Vũ chuyên tâm đọc cốt truyện, Quý Lan ngồi song song với anh, chăm chú... chơi điện thoại.

Đóng phim?

Nghĩ hay quá.

Không có thông tin gì mới trong nhóm QQ, bọn họ chỉ đang trò chuyện, nói đùa, kể chuyện cười, chơi game hoặc là đang ước lượng điểm thi đại học hay thảo luận về các nguyện vọng gì đó thôi.

Quý Lan lại mở Weibo ra, không còn cách nào khác, rảnh rỗi nhàm chán lướt chơi.

Đây là một loại thói quen trong cuộc sống.

Newsfeed hiện lên bài đăng của Phương Hạ đã chia sẻ:

[Phương tiểu thư V: Xin chỉ giáo nhiều hơn! [trái tim] // Trần Vũ: Phim mới // Đạo diễn Vương Chí An: Truyền Kỳ Chí Quái #Hoa Sát #lên sóng vào mùa hè! #dù sao sống chết cũng là một chuyện lớn #đây là hình ảnh tạo hình của ba diễn viên chính [hình ảnh] [hình ảnh] [hình ảnh].]

Ba tấm ảnh lần lượt là ảnh tạo hình của ba vị diễn viên chính trong phim, người trong tấm ảnh đầu tiên là Trần Vũ.

Trần Vũ? Cùng tên hả?

Quý Lan cẩn thận nhìn kỹ lại.

Ngũ quan anh tuấn, khuôn mặt có góc cạnh rõ ràng.

Có thể là do vấn đề makeup nên người trong ảnh còn mang theo hương vị không phân biệt được chính hay tà.

Nội tâm của Quý Lan tự dưng nổi lên từng cơn sóng phập phồng.

Cô nhìn nhìn tấm ảnh trong điện thoại của mình, lại nhìn người đàn ông bên cạnh mình.

Lại cúi xuống nhìn nhìn tấm ảnh, lại quay sang nhìn nhìn người đàn ông.

Cuối cùng yên lặng đưa ra một kết luận: cùng tên không đáng sợ, mà cùng một cái tên mà hai số phận, vả lại còn cúi đầu không gặp ngẩng đầu thấy như thế này mới đáng sợ.

Thái giám Trần Vũ bên cạnh mình cũng không biết đã đổ máu xui mấy đời lại ở chung với một đại lão Trần Vũ cùng tên như vậy.

Đáng thương, đáng thương!

Nghĩ tới nghĩ lui, ánh mắt của cô khi nhìn Trần Vũ lại có thêm vài phần thương hại.

Trần Vũ đang đọc ngon ơ, đột nhiên cảm thấy có chỗ nào đó sai sai.

Đầu quẹo sang trái 60 độ, lập tức nhìn thấy đôi mắt tràn ngập nước của Quý Lan như có điều muốn nói lại thôi nhìn mình.

Như thể...

Trư Bát Giới nhìn thấy Bạch Cốt Tinh.

Anh nhẹ vỗ lên đầu của Quý Lan: "Chú ý lắng nghe đi."

Nói xong, anh lại cúi đầu bắt đầu đọc.

Quý Lan gật đầu cho có lệ, tiếp tục lướt Weibo.

[Vào chiều ngày hôm nay, một vụ thảm sát nghiêm trọng đã xảy ra tại thành phố W, một gia đình gồm ba người của một người dân họ Dương đã bị sát hại! Trước mắt có hai người chết và một người bị thương, người sống sót vẫn chưa ổn định về mặt cảm xúc sau khi đã được cấp cứu rửa dạ dày. Có thông tin cho biết, trước đó người dân họ Dương đã có mâu thuẫn với cô con gái nuôi...]

Nội dung phía sau Quý Lan không xem nữa, mặc dù khuôn mặt trên ảnh chụp đã bị mã hóa làm mờ, nhưng cô vẫn nhận ra bọn họ rất rõ ràng, là một nhà Dương Kiến Quốc.

Bàn tay của Quý Lan chợt trở nên lạnh cóng.

"Hai người chết một người bị thương."

Trái tim đập lỡ một nhịp, cô click mở phần bình luận, nhanh chóng lướt đọc.

[Tôi đã ở hiện trường khi người đàn ông đó nhảy từ tòa nhà xuống, máu chảy lênh láng hết cả đường, rất đáng sợ!!! Lúc ngã xuống cánh tay của ông ta còn bị thổi bay nữa!!! [ngọn nến] [ngọn nến] [ngọn nến].]

[Đau lòng thay cho lầu trên, nghe nói sau khi người đàn ông đó nhảy lầu thì vợ và con gái của ông ta cũng không chịu nổi, đến quậy phá trước cửa nhà của cô con gái nuôi kia, tội nghiệp quá, có lẽ là muốn một lời xin lỗi, nhưng kết quả lại bị cô con gái nuôi kia đánh trở về, nên họ lập tức tự tử bằng thuốc trừ sâu luôn!]

[Mấy hôm trước lúc thi đại học tôi đã cảm thấy cô gái này không phải dạng người tốt lành gì rồi, xảy ra chuyện lớn đến vậy mà cũng không thèm lên tiếng nói gì cả, ngược lại thì suốt ngày chỉ biết makeup nuôi chim, ngầu như bồn cầu!]

[Haiz, cầu nguyện cho một nhà ba người có thể đoàn tụ trên thiên đường. [ngọn nến] [ngọn nến] [ngọn nến].]

[Đây là Weibo của con gái nuôi đây @Hữu Hữu Hữu Mộc, không cần cảm ơn, tôi tên Lôi Phong. [đầu chó].]

[Người đang rửa ruột kia khỏe chưa, thuốc trừ sâu kia chắc đăng xuất rồi ha...]

[Quý Lan Quý Lan Quý Lan Quý Lan Quý Lan! Cô con gái nuôi đó tên là Quý Lan! Số điện thoại là xxx, số căn cước là xxx, địa chỉ là xxx! Mau đưa cái bình luận này lên top 1 đi!]

Giả dối hư ảo! Hoàn toàn sai sự thật!

Tại sao lại như vậy?

"Trần Vũ, tôi không diễn được." Sắc mặt Quý Lan trắng bệch, giọng nói có hơi run rẩy: "Tôi phải về nhà liền ngay bây giờ!"

____

Chu Chính cảm thấy mọi chuyện phát triển đã nằm ngoài dự kiến của mình.

Chiều nay, Dương Kiến Quốc nhảy lầu tự sát.

Dương Đan Di và Lưu Thúy Phân mỗi người uống một lượng lớn thuốc trừ sâu, đã chết một người, còn một người thì đi rửa ruột đã xuất viện.

Lưu Thúy Phân chính là mụ Dương, mẹ kế của Dương Đan Di.

Anh ta ngồi ở văn phòng lướt web, đột nhiên có hơi bực mình.

Làm gì không làm lại đi nhận cái cục diện rối rắm này chứ?

Nhưng mà hình như gần đây mọi tin tức đủ mọi thể loại ở thành phố W đều có phần dẫn đến Weibo.

Mà trong đó, phần lớn còn có liên quan đến Quý Lan nữa.

Là trùng hợp sao?

Gãi gãi đầu, Chu Chính nhớ lại mấy ngày hôm trước.

Vào ngày đó trong quán cà phê, Dương Đan Di dựa vào cửa sổ, sắc mặt không tốt, không có tinh thần.

Chị ta hỏi anh ta: "Luật sự Chu, anh nói xem trong cuộc sống có những dòng sông nào mà chúng ta không thể vượt qua không?"

"Không có." Đương nhiên Chu Chính hiểu được trong lòng chị ta có khúc mắc, ngoại trừ an ủi thì cũng không còn cách nào khác: "Chuyện nhà cô, người sai là bố cô, còn lại tất cả mọi người đều vô tội, bao gồm cả cô trong đó, điều này chắc hẳn cô là người hiểu rõ hơn ai hết."

Làm luật sự, anh ta luôn có thể vòng vo tam quốc rồi đưa chủ đề lại đúng hướng một cách tự nhiên.

"Cô Dương, cô đừng căng thẳng. Người ta thường hay nói biển khổ vô biên, quay đầu là bờ. Chỉ cần có thể hoàn thành được việc ly hôn thì mọi chuyện đều sẽ ổn cả thôi. Xin hãy tin tưởng tôi."

Anh ta lại bổ sung, hai mắt nhìn thẳng vào Dương Đan Di, chân thành tha thiết thành khẩn, nói ra những gì chị ta đang suy nghĩ.

Lúc đó Chu Chính cũng không chắc chắn được chuyện ly hôn có được hoàn thành hay không.

"Quay đầu là bờ không bao giờ là muộn..."

Sau một hồi lâu sau, Dương Đan Di mới lên tiếng: "Nhưng mà bờ biển đã cách tôi quá xa rồi."

Chu Chính nhớ mang máng hoàng hôn của ngày hôm đó rất đẹp, ánh chiều tà đó lười biếng chiếu rọi lên người của Dương Đan Di, mạ lên người chị ta một viền vàng óng mềm mại.

Cực kỳ giống với câu nói của Phật gia kia... đạp đất thành Phật...

Sau đó anh ta không hỏi nhiều gì thêm nữa, dù sao thì thân chủ cũng không liên quan gì đến vụ án kiện đó.

Rồi cuộc tham vấn vẫn diễn ra bình thường. Dương Đan Di chỉ tỏ ra rất buồn bã, sau khi tham vấn theo đúng trình tự thông thường, Chu Chính đưa chị ta về nhà với thái độ tôn trọng khách hàng là thượng đế.

Mọi chuyện đều rất bình thường.

Vô cùng bình thường.

Cho đến ngày hôm qua, Dương Đan Di gửi tin nhắn cho anh ta.

[Luật sư Chu Chính, trong cuộc sống chắc chắn có một con sông mà con người không thể vượt qua.]

Ngay lúc đó anh ta không trả lời lại, một tin nhắn không đầu không đuôi như vậy anh ta cũng không biết nên trả lời lại cái gì.

Hôm nay, chị ta lại gửi thêm một tin nhắn mới.

[Tôi đã giết người.]

Lúc đó anh ta lập tức gọi lại, nhưng điện thoại đã tắt máy, cho nên...

Chuyện xảy ra vào lúc đó.

Chu Chính báo cảnh sát, gọi xe cứu thương, cầm lấy chìa khóa xe đuổi đến nhà của Dương Đan Di trong trí nhớ.

Dưới lầu là thi thể đã bị chia năm xẻ bảy của một người đàn ông, không biết là tay trái hay là tay phải bị ném bay đi một đoạn, máu thịt lẫn lộn.

Còn Dương Đan Di và mụ Dương thì được đưa lên xe cứu thương.

Không rõ sống chết.

Đang nghĩ ngợi đến chuyện đó thì có một tin nhắn được gửi đến chưa đọc.

Quý Lan.

"Tôi lập tức trở về."

___

Trong xe.

Trần Vũ đeo theo khẩu trang tập trung lái xe.

Vốn dĩ anh muốn tẩy trang xong rồi đưa Quý Lan đi, nhưng mà nghĩ lại thì anh chỉ đóng vai trò làm tài xế mà thôi, cũng không phải là một nhân vật chủ yếu gì, hơn nữa khuôn mặt này đắp từng lớp từng lớp da lên nên vô cùng phiền phức, cho nên anh chọn cách đơn giản không tẩy trang nữa.

Tùy tiện lấy cái khẩu trang đeo lên che đi nửa gương mặt, trông khuôn mặt anh bình thường hơn rất nhiều.

Trụ sở phim ảnh và truyền hình nằm ngay cạnh thành phố W, không gần cũng không xa.

Im lặng, im lặng.

Trong xe vô cùng im lặng.

Quý Lan cầm lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Chu Chính, đối phương trả lời trong một giây.

[Không sao, tôi sẽ xử lý cho, cô cứ ngoan ngoãn ở trong đoàn làm phim là được rồi.]

Quý Lan suy nghĩ, lên tiếng: "Sau khi đến thành phố W rồi thì đưa tôi đến khu chung cư Nguyệt Tú đi, trên google map chắc có hướng dẫn."

"Được." Trần Vũ nói ít ý nhiều, lái xe vào ban đêm điều quan trọng nhất chính là sự tập trung, anh không thể phân tâm được, cho nên cũng không có an ủi gì Quý Lan.

Quý Lan mở thẻ SIM 1 lên.

Quả nhiên những tin nhắn đến toàn là những tin nhắn nguyền rủa, cùng với những cuộc gọi nhỡ nhiều vô số kể.

Haiz, đúng là nhắc tào tháo thì tào tháo đến.

Ấn vào nút nghe rồi giữ cuộc gọi.

"Con mẹ nó, bắt máy rồi bắt máy rồi!" Đầu dây bên kia là mộ giọng nam có chút trẻ con, bối cảnh xung quanh ồn ào, có vẻ là tiệm nét gì đó, còn tụ tập một đống người vây quanh.

Quý Lan không nói gì, đối phương tiếp tục.

"Quý Lan đúng không! Ông đây nói cho mày biết, trong đời ông đây lần đầu tiên nhìn thấy con đi3m đỉnh của chóp như mày, mày nói mày làm cho dượng mày thoải mái vui vẻ không phải là được rồi sao, mặc mát mẻ s3xy như vậy để quyến rũ ai, bây giờ người cũng đã chết rồi, cần thận buổi tối người ta đến tìm mày bạch bạch bạch đấy!"

Đầu dây bên cười vang một trận, rồi tiếp tục chửi rủa những câu nói tục hạ lưu cùng với nguyền rủa ác độc.

Quý Lan không còn lời nào để nói.

Đám đông ở đầu dây bên kia hình như có hơi sốt ruột, có tiếng 'để tao để tao' rồi cướp lấy điện thoại, thay đổi một người khác, tiếp tục mở súng liên thanh mắng nhiếc.

Đột nhiên cô cảm thấy rất mệt mỏi.

Vào đêm đó, là do Dương Kiến Quốc không biết xấu hổ mà mò vào phòng mình, cũng là do lão không cam lòng canh giữ ở trước cửa trường thi của mình, ở trước mặt mọi người nhục nhã mình chủ động cám dỗ quyến rũ lão.

Còn tất cả những gì Quý Lan làm lại chỉ chọn cách im lặng.

Cô chỉ là định chờ phán quyết được công bố cộng với những bằng chứng được đưa ra, cầm chứng cứ đi vả vào mặt của bọn họ, đi đánh vào những anh hùng bàn phím kia.

Cô đâu có sai đâu!

Quý Lan có hơi ấm ức.

Nếu nhất định nói cô sai, thì sai ở chỗ cô ăn mặc xinh đẹp kia! Sai ở chỗ cô thay đổi hình tượng! Sai ở chỗ cô ra tay phản kháng! Sai ở chỗ cô không chịu mắng lại bọn họ!

Sai ở chỗ cô là con gái!

Đột nhiên, một bàn tay vươn ra giật lấy điện thoại mắng vào điện thoại: "Cút cmm đi."

Tiếp theo, anh tắt máy.

Quý Lan cười cười, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Người của công chúng không thể nói bậy đâu."

Trần Vũ nhìn chăm chú vào mắt Quý Lan, không trả lời lại, rồi nhanh chóng quay đầu đi: "Khuya rồi, ngủ một lát đi."

"Ok." Quý Lan nhắm mắt dựa vào cửa sổ, vành mắt tràn đầy nước mắt nóng hổi.

Bọn họ muốn chết đến mức độ nào chứ.

Thuốc trừ sâu ban đầu không màu không mùi, nhưng mà để tránh việc vô tình nuốt phải cho nên nó đã đặc biệt được làm có một mùi hăng gay mũi cộng thêm màu sắc cũng thấy ghê nữa.

Ngoại trừ khả năng nhầm lẫn, thì nguyên nhân duy nhất tuyệt đối là bọn họ muốn tự tử.

Lưu hạc đỉnh hồng hay thất tinh hải đường nổi tiếng trong tiểu thuyết kia so với thuốc trừ sâu y như bác sĩ gặp thầy lang băm vậy.

Thuốc trừ sâu vừa ra trận thì trăm hoa tuyệt chủng, không còn một ngọn cỏ.

Nó đáng sợ ở chỗ không phải vào khoảnh khắc nuốt vào khiến người ta cảm thấy ruột gan như muốn đứt đoạn ra mà là nó gây ra tổn thương phổi, mất đi năng lực hô hấp gây khó thở. Cho dù hối hận rồi, có rửa ruột rồi, cũng không có thuốc nào cứu được, chỉ có thể chờ chết.

Bất kỳ ai dùng thuốc trừ sâu để tự tử, cuối cùng đều sẽ phải chết ngạt mà không thể hít thở được một không khí mới mẻ nào cả, một người sống sờ sờ cứ thế mà đăng xuất.

Quý Lan thở dài, khi mở mắt ra lần nữa, đôi mắt trong suốt sáng tỏ.

Cô rụt rè lên tiếng: "Tôi thật sự làm sai rồi sao?"
 
Back
Top Bottom