Gần đây nhà họ Úy không được yên ổn cho lắm, tựa hồ bị một bàn tay khổng lồ vô hình đang ngấm ngầm phá rối.
Kể từ khi Uý lão gia tử bị trúng gió, các quan viên nhà họ Úy lần lượt bị đàn áp hoặc điều động đi nơi khác.
Thoạt đầu cũng không quá rõ ràng, suy cho cùng thì quan hệ của nhà học Uý cũng tương đối phức tạp, một vài vị trí không trụ vững cũng là chuyện bình thường.
Nhưng nhiệm kỳ mới sắp bắt đầu, các hành động chống lại nhà họ Úy càng thêm thường xuyên, cơ hồ đã chạm đến quyền lợi cốt lõi của Uý gia.
Trải qua nhiều lần điều tra, dường như đều có sự tham gia của một số đối thủ cạnh tranh của Úy gia.
Cho đến khi tân chủ tịch quân ủy nhậm chức, nhà họ Uý đã bị đánh bại trong cuộc cạnh tranh, mâu thuẫn cuối cùng cũng dấy lên, các thế lực khác nhau bắt đầu đấu tranh gay gắt.
Tuy nhiên, sự nghiệp của Uý Huân không hề bị ảnh hưởng gì, ngược lại, sự nghiên cứu và phát triển người máy trí năng đã mang lại định hướng dư luận tích cực cho gia tộc họ Uý.
Tuy nhiên, sự tồn tại của Thượng Khả vẫn là một cái gai đối với Uý Hưng Nghiệp và hầu hết gia đình nhà họ Uý.
"Trông coi cho kỹ tài liệu trong tay cậu."
Một ngày nọ, Thượng Khả đột nhiên nhận được một tin nhắn nặc danh như vậy.
Cái gọi là "tài liệu" đương nhiên chính là tài liệu mà lúc trước Thượng Khả dùng để uy hiếp Úy Hưng Nghiệp.
Úy Hưng Nghiệp vẫn luôn không quên việc này, tuy hắn muốn diệt trừ cậu, nhưng lại bị Úy Huân gắt gao ngăn chặn.
Thượng Khả nắm giữ công nghệ, xác thật đối với Úy gia rất có lợi, nhưng quan hệ của cậu với Úy Huân lại gây ra ảnh hưởng tiêu cực cho Úy gia.
Nếu để Úy Hưng Nghiệp lựa chọn, hắn thà phá huỷ công nghệ này, cũng không cho phép mối quan hệ mờ ám này trở thành vết nhơ của Úy gia.
Mẹ Úy Huân - Tống Mịch Trân vẫn luôn thúc giục Úy Huân kết hôn, hơn nữa còn thường xuyên dắt theo Vương Thấm Nhã, lấy danh nghĩa con dâu chuẩn mực nhà họ Úy.
Vương Thấm Nhã cũng không phải cây đèn cạn dầu, cũng ngầm cố ý vô tình mà bôi đen Thượng Khả, nói cậu cố ý câu dẫn Úy Huân trở thành gay.
Mà Úy Huân sở dĩ cùng cậu kết giao chủ yếu là bởi nhìn trúng trình độ công nghệ của cậu, Thượng Khả hoàn toàn là tình cảm đơn phương.
Đối với cách nói này, đa số mọi người đều tin tưởng.
Bởi vì Úy Huân từ nhỏ đến lớn đều chưa từng yêu đương đồng tính, Thượng Khả lại khác, cha mẹ mất khi cậu mười mấy tuổi, vẫn luôn sống nhờ ở nhà Thích gia.
Thích Thần chính là hoa hoa công tử nổi danh, nếu hai người họ không có gì mờ ám thì với tính cách của hắn, sao lại tốt bụng giúp đỡ đứa trẻ mồ côi không quen thân?
Để chứng minh độ tin cậy của lời đồn, một số người tốt đã đăng ảnh của Thích Thần và Thượng Khả lên vòng bạn bè, trong số đó không chỉ có những bức ảnh thân thiết của cả hai từ khi còn bé đến khi trưởng thành mà còn có cả những tấm ảnh chụp lén Thượng Khả mà Thích Thần đã giữ kín.
Tổng cộng cả hàng trăm tấm, ai nhìn thấy cũng khó có thể tin rằng họ chỉ là bạn bè bình thường.
Một số thuyết âm mưu cho rằng thủ đoạn của Shang Ke thật cao siêu.
Khi cùng đường, cậu ta tìm đến Thích Thần, khi muốn làm giàu, cậu ta đi câu dẫn Uý Huân, quả thực chính là cao thủ trêu đùa nhân sinh.
(Bản gốc là 就是欢-场上的人生玩家
Không nghĩ ra nên dịch thế nào cho thuần Việt)
Thích Thần nhìn những ảnh chụp này, tâm tình thập phần phức tạp.
Ở chung mười mấy năm, hắn thế nhưng vẫn luôn không phát hiện tình cảm của mình đối với Thượng Khả.
Nếu không khôi phục ký ức, có khi hắn vẫn như thằng ngốc vừa vui vẻ xoay quanh Thượng Khả, vừa láo nháo khắp nơi để tìm người yêu.
Rõ ràng chỉ cần bước ra một bước, là có thể biến Thượng Khả thành người yêu của mình.
Với quan hệ thanh mai trúc mã của hai người, cùng với tính cách ôn nhuận của Thượng Khả, cậu tuyệt đối sẽ không cự tuyệt mình theo đuổi.
Nhưng hắn đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất, trơ mắt nhìn hạnh phúc trước mắt bị gã đàn ông kia cướp đi!
Thích Thần không cam lòng, hận không thể quay ngược thời gian.
Khoan đã ... quay ngược thời gian?
Trong đầu Thích Thần hiện lên một ý tưởng.
Việc này chưa chắc không thể được!
Hiện giờ Luân Hồi Đăng ở trong tay hắn, chỉ cần này kiếp này Thượng Khả và Úy Huân đều chết, hắn lập tức có thể khởi động Luân Hồi Đăng, quay ngược thời gian về mười năm trước.
Khi đó Thượng Khả tứ cố vô thân, mình là chỗ dựa duy nhất của cậu, mà Úy Huân chỉ là một kẻ xa lạ.
Sinh mạng của người phàm không quan trọng đối với Thích Thần, người có ký ức của Vật Độc.
Thích Thần nóng lòng muốn thử, không nhận ra nốt ruồi trên lòng bàn tay hắn đang im lặng chớp động.
Bên kia, Úy Huân đã nổi điên rồi.
Đầu tiên, hắn cho người chặn mọi lời vu khống đối với Thượng Khả.
Sau khi nhìn thấy những bức ảnh của Thích Thần và Thượng Khả, máu ghen trào lên.
Hình ảnh Thượng Khả mặc đồng phục học sinh, chơi bóng, cắn bút, ôm thú bông, hoá trang thành mèo Garfield, buộc tóc ...
Từ cấp hai đến khi học đại học, bên người cậu toàn là bóng đang của Thích Thần.
Hai người ôm nhau, chơi đùa, thậm chí còn hôn lên mặt nhau ...
Trông giống như một cặp đôi đang yêu nhau, Uý Huân nhìn mà sôi máu.
Dù đã cố gắng hết sức để kiềm chế nhưng cơn ghen tuông trong lòng khiến hắn không thể chịu đựng nổi.
Trong một lần ân ái, Uý Huân đột nhiên hỏi: "Em đã từng ngủ với Thích Thần chưa?
Giữa tôi và hắn ai tốt hơn?"
Thượng Khả âm u trừng mắt hắn: Bà nội cha nhà anh, nếu lão tử đã lên giường với cậu ta, còn cần anh làm cái gì, sớm chia đôi cơn mơ đi!
Hắn vừa nhìn chính là cao thủ tình trường, là một quyển giáo trình yêu đương sống đấy?
Thượng Khả dùng sức đẩy hắn ra, thuận tay rút cây gậy còn đang vui sướng chôn trong thân thể cậu, sau đó xoay người chuẩn bị chạy lấy người.
"Khả Khả!"
Úy Huân lập tức ôm lấy cậu, thầm mắng mình thật vạ miệng.
Hắn rất yêu Khả Khả, nhưng trước mặt Khả Khả, hắn luôn không khống chế được cảm xúc của mình.
Hắn ghen tỵ Thích Thần có thể chiếm cứ khoảng thời gian tươi đẹp nhất của Khả Khả, trở thành thân nhân quan trọng nhất của cậu.
Mà mình chỉ có thể sử dụng thủ đoạn cường ngạnh để giữ cậu lại bên cạnh.
Thượng Khả trong ngực Úy Huân giãy giụa nửa ngày không được, quay đầu căm tức nhìn hắn: "Đời này của em đã trao cho cái tên đầu heo là anh rồi!"
"Em nói đúng, tôi chính là một cái đầu heo."
Úy Huân hoan hỉ làm heo, ai bảo hắn là con heo duy nhất cướp được cây cải trắng thơm ngọt như Thượng Khả này?
Thượng Khả lạnh mặt: "Cút ngay, tạm thời em không muốn nói chuyện với anh."
"Vậy khi nào em mới nguyện ý nói chuyện với tôi?"
"Để xem đã."
Lần xem xét này, chính là 3 tháng.
Thượng Khả nhốt mình vào phòng thí nghiệm, coi người nào đó như virus mà ném ra ngoài.
Đợi đến khi cậu hoàn thành nghiên cứu robot trang trang trí, bước ra khỏi phòng lại phát hiện Úy Huân đã mất tích.
2 ngày trước Úy Huân gửi cho cậu một tin nhắn, nói hắn phải tới núi Huttayo một chuyến, sau đó liền bặt vô âm tín, gọi điện thoại thì ngoài cùng phủ sóng.
Thượng Khả lập tức xuống tay điều tra, rất nhanh tra ra được cha của Úy Huân - Úy Hưng Nghiệp, hai tuần trước được phái đến biên cảnh núi Huttayo để giám sát cuộc diễn tập quân sự, kế hoạch ban đầu là 7 ngày sau có thể kết thúc, nhưng đến nay vẫn không có tin tức gì của Úy Hưng Nghiệp.
Tin tức có liên quan cũng đã bị phong tỏa, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Thượng Khả cẩn thận lưu ý một chút động tĩnh bên nhà họ Uý, phát hiện hầu hết những thành viên quan trong của Úy gia đều tề tựu đông đủ, xem ra tình hình không mấy khả quan.
Kiên nhẫn đợi thêm mấy ngày, vẫn không có tin tức gì, Thượng Khả quyết định tự mình đến núi Huttayo xem thử.
"Cậu muốn đến núi Huttayo?"
Ngày khởi hành, Thích Thần tìm được Thượng Khả ở sân bay.
"Ừm."
Thượng Khả thuận miệng nói, "Tin tức của cậu thật nhanh nhạy."
Thích Thần cười nói: "Đương nhiên, Úy Hưng Nghiệp sở dĩ bị cử đi núi Huttayo chính là do tôi âm thầm sắp xếp mà."
Thượng Khả ánh mắt sắc bén: "Vì sao?"
"Hắn làm hại cậu, cho nên tôi phải cho giáo huấn hắn một chút."
"Nói như vậy, khoảng thời gian này người nhà họ Uý bị ngáng chân cũng là do cậu giựt dây?"
"Không sai."
Thích Thần thản nhiên thừa nhận.
"Cậu đã bày trò gì ở núi Huttayo?"
Theo Thượng Khả biết, biên cảnh núi Huttayo có một khu căn cứ quân sự, người thường không được phép tới gần.
Bên người Úy Hưng Nghiệp có cảnh sát hộ tống, ngồi trong xe thiết giáp, do dù là lính bắn tỉa cũng không động được đến hắn.
Thích Thần thò người qua ôm lấy eo Thượng Khả: "Cậu hôn tôi một cái, tôi sẽ nói cho cậu."
"Cút."
Thượng Khả không chút lưu tình đẩy hắn ra, sau đó kéo cổ áo hắn hỏi, "Úy Huân đâu?"
"Sao mà tôi biết được?"
Thích Thần buông tay tỏ vẻ vô tội.
Thượng Khả nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu, cho đến khi nghe thấy tiếng loa bảo chuyến bay mới buông ra tay nói: "Tôi phải bay rồi."
Thích Thần giữ chặt cánh tay cậu, thu liễm biểu tình, nghiêm túc hỏi: "Không thể không đi sao?"
"Không thể không đi."
"Vì sao?"
Thích Thần nhịn không được tức giận chất vấn, "Úy Huân có cái gì tốt?
Bạo ngược, không coi ai ra gì.
Lão cha Úy Hưng Nghiệp của hắn còn âm thầm mưu hại cậu, mẹ hắn Tống Mịch Trân thì cho người sỉ nhục cậu, tất cả bạn bè của hắn đều xem cậu như trò cười.
Người như vậy, đáng giá để cậu yêu sao?
Vì cái gì còn không từ bỏ?"
"Từ bỏ?"
Thượng Khả nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ, nhẹ giọng nói, "Nếu ngay cả tôi cũng từ bỏ, vậy thì hắn thật sự chỉ còn hai bàn tay trắng."
Không có ký ức, không có người yêu, ngay cả nhân cách hòn chỉnh cũng không còn tồn tại nữa.
Đời đời kiếp kiếp cô đơn cô quạnh, cho đến khi tan thành mây khói.
Thích Thần chua xót cười, chậm rãi buông tay cậu, nhìn bóng dáng ra đi dứt khoát của Thượng Khả, trong lòng khó chịu không thôi.
Hắn nhắm mắt, khi mờ mắt ra, đã là một mảnh hờ hững.
Khả Khả, cậu không muốn buông tay, tôi cũng thế.
Vậy thì hãy để cái chết chấm dứt hoàn toàn nhân duyên của hai người đi.
Đợi khi thời gian quay lại, mọi thứ sẽ bắt đầu lại từ đầu...
Khi Thượng Khả chạy tới phụ cận núi Huttayo thì phát hiện xung quanh đã bị phong tỏa.
Sau khi hỏi thăm dân bản xứ mới biết được nơi này vừa mới liên tục xảy ra vài trận tuyết lở, đường đi đã bị chặn lại, còn có không ít người bị chôn vùi trong tuyết, cảnh sát và dân phòng đang tiến hành cứu viện.
Tuyết lở?!
Thượng Khả trong lòng trầm xuống, có dự cảm không tốt.
Úy Huân đâu?
Hắn hiện tại thế nào?
Hắn không quan tân sống chết của Úy Hưng Nghiệp, chỉ hy vọng Úy Huân bình an vô sự.
Thượng Khả thử gọi điện lại cho hắn, vẫn không người bắt máy.
Bảo tiêu đi cùng cũng dò hỏi khắp nơi một lượt, may mắn tìm được một trong những bảo tiêu đã đi theo Uý Huân lúc đầu, từ chỗ người này biết được Úy Huân và những nhân viên cứu hộ khác đã tham gia tìm kiếm, sau đó không có liên lạc gì nữa.
"Úy Huân vào núi đã bao lâu?"
Thượng Khả hỏi.
"Khoảng 26 tiếng."
Nhìn tuyết trắng lăn ở phía xa, Thương Kình tự nhiên sẽ không ngốc ở chỗ này đợi.
Khi các vệ sĩ không chú ý, anh ta nhanh chóng hòa vào đám đông.
Khu vực xung quanh đã bị cảnh sát vũ trang phong tỏa, những người không liên quan hoàn toàn không thể vào được.
Nhìn nơi xa trải dài tuyết trắng lạnh lẽo, Thượng Khả đương nhiên sẽ không ngồi ngốc ở chỗ này chờ đợi.
Cậu lợi dụng lúc bảo tiêu không chú ý, nhanh chóng chui vào trong đám người.
Bốn phía đều bị cảnh sát phong tỏa, người không liên quan căn bản không được vào.
Tuy nhiêu việc này không làm khó được Thượng Khả, cậu lén đổi một bộ trang phục cứu hộ, nhập tên của mình vào danh sách nhân viên cứu hộ, kiểm tra vật dụng cần thiết để chuẩn bị cứu viện, sau đó gia nhập vào một nhóm cứu hộ.
Những người gặp phải tuyết lở, phần lớn chỉ những người còn lộ cơ thể ra ngoài mới có thể sống sót.
Một khi bị chôn vùi dưới tuyết, tỷ lệ sống sót là rất thấp.
Đã hơn 20 giờ kể từ trận tuyết lở cuối cùng, đội tìm kiếm cứu nạn chủ yếu mới chỉ chuyển vật tư, trang thiết bị cho những người sống sót bị kẹt bên trong, đồng thời tìm kiếm thi thể các nạn nhân cũng như những người còn bị vùi lấp dưới tuyết, về cơ bản cũng không ôm hy vọng quá lớn.
Thượng Khả đi theo đội cứu hộ băng qua những ngọn núi phủ đầy tuyết trắng trong vài giờ mới đến được nơi tập trung các nạn nhân.
Sau đó, cậu nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trong đám đông.
Hắn mặc quần áo đi trong tuyết, lưng thẳng, thoạt nhìn tuy rằng có chút chật vật, nhưng vẫn còn sống.
Thượng Khả bước nhanh đến, ôm chặt hắn.
"Khả Khả?"
Úy Huân nhấc kính bảo vệ mắt của cậu lên vẻ mặt kinh ngạc, "Sao em lại tới đây?"
"Lo cho anh."
Thượng Khả hai tròng mắt lóe sáng, trong miệng thở ra hơi nước trắng xoá.
Úy Huân vất vả lắm mới nhịn xuống xúc đông muốn hôn môi cậu, nhìn trái nhìn phải rồi kéo cậu qua một bên, thấp giọng nói: "Em đúng là đồ ngốc, không biết nguy hiểm sao?
Ngoài ra, bên ngoài đã bị chặn, làm thế nào em vào được đây?".
Thoáng nhìn thấy bộ đồ cứu hộ trên người, hắn không hỏi thêm câu nào mà thúc giục: "Ở bên cạnh anh, đừng chạy lung tung".
"
"Ừm."
Thượng Khả dừng một chút, hỏi, "Cha anh đâu?
Có khỏe không?"
"Ông ấy không có việc gì, tôi tới đúng lúc, ông ấy vừa mới lên trực thăng rời đi."
Úy Huân ngữ khí nhàn nhạt.
Trạm canh gác biên phòng chỉ cách đây vài chục dặm, xung quanh là băng tuyết phủ trắng xóa, đường xuống chân núi đã được tu sửa, dù có tuyết lở cũng có thể sơ tán tương đối thuận lợi.
Tuy nhiên, vào ngày Uý Hưng Nghiệp trở về theo lịch trình, một trận động đất đã xảy ra, tạo nên mấy trận tuyết lở lớn, chặn đứng con đường xuống núi.
Hầu hết những người đi cùng ông ta đều bị chôn vùi dưới tuyết, may mắn là Uý Hưng Nghiệp ngồi trong xe, dựa vào các thiết bị và vật dụng trên xe mà kiên trì trong vài giờ cho đến khi cứu hộ đến.
Sau khi trị liệu khẩn cấp liền được đưa lên máy bay rời đi, những binh lính và người dân còn lại, bao gồm cả những người được tìm thấy gần đó, chỉ có thể tạm thời ở tại chỗ chờ đợi đội cứu hộ.
Thượng Khả cạn lơi.
Mạng Úy Hưng Nghiệp thật lớn, vứt lại con trai ở đây còn mình thì cuốn khăn đi.
Nơi này địa thế hơi cao, trực thăng không được chở quá 150 kg, nếu Úy Hưng Nghiệp không có thân phận cao, có khi chẳng có khả năng rời đi bằng trực thăng.
"Chúng ta một giờ sau xuất phát."
Người sống sót ước chừng có hai ba mươi người, mỗi người mặc vào trang bị do đội cứu viện mang tới, bổ sung năng lượng, chữa trị cho người bị thương và chuẩn bị khởi hành.
Sau khi nghỉ ngơi, đội trưởng đội tìm kiếm cứu nạn dẫn đầu đi ra khỏi núi theo lộ trình đã định.
Bởi vì đã đi qua một lần nên đường về cũng coi như thuận lợi.
Biến cố xảy ra vào hai tiếng sau, đầu tiên, mặt đất rung chuyển nhè nhẹ, sau đó là một vài tiếng rầm rầm lớn vang lên.
Bức tường tuyết trên núi sụp đổ, sương mù từng đoàn từng đoàn bốc lên trời, mặt đất như bị nuốt chửng, từng lớp nứt ra.
"Mọi người mau chạy!"
Đội trưởng dẫn đầu gân cổ gào to, "Vứt hết balo trên người đi!"
Mọi người vừa chạy vừa ném, cắm đầu cắm cổ chạy theo đội trưởng dẫn đầu.
Tuyết lở như vỡ đê, ào ào lao về phía đám người đang bỏ chạy, bất quá chỉ trong chớp mắt, mấy chục người đã bị cuốn vào trong lớp tuyết dày.
Tuyết lở tới nhanh đi cũng nhanh, ngắn ngủn vài phút liền kết thúc, vài người giãy giụa từ trong tuyết bò ra.
Đội trưởng dẫn đầu may mắn còn sống, anh nhìn chung quanh một vòng, ban đầu có 25 người, hiện giờ chỉ còn lại có 7 người.
"Mọi người đều chuyển đèn hiệu bên người sang trạng thái thu tín hiệu đi, chúng ta vừa đi đến điểm tập kết, vừa tìm kiếm những người sống sót khác."
Thủ lĩnh lập tức hạ lệnh.
Nếu gặp phải tuyết lở, việc dựa vào người ngoài cứu hộ là không thực tế, vì thời gian cứu hộ tốt nhất chỉ có mười lăm phút, những người bị chôn vùi chỉ có thể dựa vào những người đồng hành còn sống để tiến hành giải cứu.
Trong bóng đêm, Thượng Khả cảm giác mình được bao bọc bởi một khối thân thể ấm áp.
Trong nháy mắt khi bị tuyết vùi lấp, cậu thấy Úy Huân ngào về phía cậu, chặt chẽ ôm cậu vào trong ngực.
Không gian bốn phía chật hẹp mà lạnh buốt, chỉ có khe hở nhỏ giữa hai người.
Thượng Khả có thể nghe được tiếng tim đập và hít thở của Úy Huân, nhưng thân thể hắn cứng đờ, không có chút động tĩnh nào, hẳn là đã ngất đi.
Thượng Khả không biết bọn họ cách mặt tuyết bên trên bao xa, căn cứ vào tình huống trước mắt, dựa vào sức lực của mình để bò ra ngoài căn bản là không có khả năng.
Nhưng dù thế nào thì trước khi cứu viện tới, bọn họ phải nghĩ cách tranh thủ thời gian.
Oxy đang nhanh chóng cạn kiệt, có lẽ chỉ cài phút nữa họ sẽ bị ngạt thở.
Thượng Khả mò mẫm tìm kiếm trên người cả hai, rốt cuộc tìm được đèn tín hiệu và một chiếc bình oxi.
Nhưng không may, đèn tín hiệu của Uý Huân đã bị hỏng, bình oxi của Thượng Khả vẫn còn nguyên vẹn, nhưng nó chỉ có thể duy trì hô hấp trong khoảng 40 phút.
Nếu không có đèn hiệu định vị, cơ hội được cứu trong vòng vài chục phút là rất mong manh.
Thượng Khả phải nghĩ cách khác để cho những người bên ngoài tìm được vị trí của họ càng sớm càng tốt
Lấy điện thoại trong túi quần ra, Thượng Khả bật nhạc lên, tăng âm lượng đến mức lớn nhất.
Khu vực này không có sóng điện thoại, chỉ có thể sử dụng trang bị thông tin đặc biệt để tiến hành liên lạc.
Cho dù có thể liên hệ, cậu cũng không có cách nào nói cho người khác biết vị trí của mình.
Tiếng nhạc the thé vang vọng trong không gian tối tăm.
Cơ thể Uý Huân chợt giật nhẹ, nhưng hắn vẫn không tỉnh lại, mà thân nhiệt càng ngày càng thấp.
Thượng Khả cầm lấy bình oxi, nhét vòi phun khí vào miệng Úy Huân, cố gắng hít thở chậm lại để tiết kiệm oxi.
Thượng Khả cố gắng giữ tỉnh táo, chân tay cứng ngắc giơ cao di động lên, từng chút từng chút đẩy lên trên nền tuyết, cánh tay cậu giống như máy móc bị rỉ sét, mỗi di một cử động đều phải dùng hết toàn lực.
Cậu biết chính mình không thể chết được, cậu nhất định phải bảo đảm Úy Huân sống sót, nếu không thì cái chết của cậu sẽ trở nên vô nghĩa.
Nhưng là, thực sự rất lạnh......
Thượng Khả rụt rụt vào ngực Úy Huân, nhưng thân thể hắn lạnh băng, không thể mang lại ấm áp gì cho cậu, chỉ có tiếng tim đập khiến cậu cảm thấy bình yên.
Lớp tuyết quá dày, cánh tay càng ngày càng nặng, di chuyển tay vài chục cm mà như trải qua cả thế kỷ.
Điện thoại càng gần mặt đất, khả năng được cứu sẽ càng lớn.
Vì vậy dù khó khăn đến đâu, Thượng Khả cũng phải kiên trì.
Nhưng mà, khi chỉ còn cách mặt đất mười cm, tiếng nhạc trong điện thoại di động đột ngột dừng lại, tiếp theo là âm thanh tắt máy, giây tiếp theo, xung quanh chìm vào im lặng chết chóc, cũng đẩy Thượng Khả xuống vực sâu của sự tuyệt vọng.
Thượng Khả cả người run lên, thần trí có chút mờ mịt, thoáng hiện ra triệu chứng hạ thân nhiệt.
Cậu cuộn người lại, mắt lướt qua bình oxi, nhưng cuối cùng vẫn không đụng vào nó.
Bình oxi không cung cấp oxy vô thời hạn, nó chỉ tập trung oxy trong lớp tuyết gần đó.
Cậu đã dùng nó cho Uý Huân mấy chục phút, lượng oxy xung quanh có lẽ cũng sắp cạn kiệt.
Sau ba mươi phút, cơ hội sống sót của họ đã giảm từ 20% xuống còn 10%.
Thật sự không thể làm gì, chỉ có thể ở chỗ này chờ chết sao?
Mẹ nó, cậu không cam lòng!
Chết đi sống lại qua nhiều thế giới như vậy, cuối cùng lại ôm chồng chết cóng trong băng tuyết?
Đúng lúc này, mặt đất mơ hồ truyền đến tiếng cọ xát rất nhỏ, Thượng Khả trong lòng mừng rỡ, lại lần nữa vươn tay, muốn hướng về phía trước mặt người cầu cứu, nhưng mà lớp tuyết lại không ngừng bị ép xuống, căn bản không cho cậu vươn tay.
"Tín hiệu hình như ở bên cạnh"
"Vừa rồi hình như còn có tiếng nhạc."
"Mau lại đây, bên này, bên này."
Thượng Khả cho rằng nỗ lực cầu cứu của cậu có hi vọng, kết quả lại nghe tiếng bước chân càng lúc càng xa.
Đáng chết, người ở chỗ này, các người lại chạy đi đâu vậy!
Trên thực tế, lực lượng cứu hộ đã tìm thấy máy tín hiệu của Thượng Khả bị rơi cách đó không xa, khoảng bốn mươi mét so với nơi họ bị vùi lấp.
Chỉ hơn bốn mươi mét, nhưng lại là khoảng cách giữa sự sống và cái chết.
Thượng Khả run rẩy xé toạc cổ áo và dời đầu Uý Huân vào lồng ngực ấm áp của mình, cố hết sức cung cấp độ ấm cho hắn.
Cậu đã kiên trì trong 30 phút dưới trạng thái thiếu oxy, vượt xa giới hạn của người bình thường.
Đại não trở nên trì độn, ý thức cũng dần dần lu mờ, nhưng hy vọng được sống giúp cậu cố gắng chống đỡ.
【 vì sao còn không từ bỏ? 】 giọng nói của Thích Thần vang lên trong đầu.
Từ bỏ?
Vì sao lại phải từ bỏ?
Hy vọng đang ở ngay trước mắt, cậu tuyệt đối sẽ không từ bỏ!
Thượng Khả bắt đầu ăn tuyết, một bên đào, một bên ăn.
Nước tuyết lạnh băng, thấm ướt cơ thể cậu, đông cứng yết hầu cậu, làm máu của cậu đông đặc lại.
Cậu không ngừng ăn, không ngừng ăn, cứng rắn ăn thành một cái hố, ăn ra một đường sống.
"Đội trưởng, ở đây chỉ có máy tín hiệu, không thấy người gặp nạn."
"Người gặp nạn hẳn là ở gần đó, mọi người tìm lại xem, có thể cứu được ai thì cứu."
"Chúng ta tìm kiếm 20 phút, sau 20 phút tiếp tục lên đường."
20 phút tìm kiếm rất nhanh liền trôi qua, đội trưởng dẫn đầu thở dài một tiếng, tập hợp mọi người lại, chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc này, một người đội viên vô tình nhìn thấy cái gì đó màu đỏ tươi trên nền tuyết, chần chờ nói: "Đội trưởng, anh xem thử đây là cái gì?"
Đội trưởng quay đầu nhìn lại, cẩn thận nhìn kỹ vài giây, ngay sau đó kinh hô: "Là bao tay!
Mau, lại đây cứu người!"
Một đám người lập tức chạy tới, lật đật lấy mấy cái xẻng hì hục đào tuyết ra, vội vội vàng vàng đào bới.
Được cứu rồi, Úy Huân, cố gắng chút nữa, không được chết......
Không được chết......Thượng Khả mở to đôi mắt trống rỗng, mặt trắng bệch như tuyết, đôi môi đọng nước tuyết như hai mảnh thuỷ tinh hồng nhạt, sinh mệnh mỹ lệ, vĩnh viễn đọng lại ở thời khắc này.
Trái tim Úy Huân mấy chục giây trước cũng đã ngừng đập.
Nhưng trong nháy mắt khi Thượng Khả chết, ý thức của hắn chợt bị một trận đau nhức đánh tỉnh.
Không được chết!
Ba chữ này giống như có phép thuật hồi sinh sự sống cho Úy Huân.
Hắn chậm rãi mở mắt ra, phía trên đỉnh đầu dần dần xuất hiện ánh sáng, hắn nhìn thấy Thượng Khả đã không còn thở nữa......
————
Trong khách sạn, Thích Thần đứng bên cửa sổ nhìn về phía núi Huttayo, chờ đợi bản án tử của hai người.
Đột nhiên, sắc mặt hắn biến đổi, ngay sau đó phịch một tiếng quỳ xuống đất, ôm lấy đầu mình, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ thống khổ.
Đại não kịch liệt đau đớn như bị xé rách.
Thích Thần rùng mình, mồ hôi như hạt đậu lăn dài xuống.
"Không......
Không!"
Thích Thần bộ mặt dữ tợn, không cam lòng hướng về phía cửa sổ hét lớn một tiếng, sau đó thân thể mất hết sức lực, té xỉu trên mặt đất.
Khi lớp băng tuyết được đào ra, đội cứu hộ đều kinh sợ khi thấy tình trạng của hai người ở dưới hố.
Một người đầy mặt là huyết, làn da nứt nẻ, một đôi mắt giăng đầy tơ máu, lạnh lùng nhìn chằm chằm họ giống như ác quỷ.
Một người cuộn tròn thân thể, một tay ôm đầu nam nhân, một tay giơ lên cao, cơ thể cậu trông như một tác phẩm điêu khắc bằng băng, làn da trong suốt, đôi mắt khép hờ, lẳng lặng nhìn chăm chú người bên cạnh, biểu cảm trên mặt đong đầy nỗi quyến luyến và ôn nhu.
Hai người bị chôn vùi một giờ đồng hồ, một sống một chết, giống như kỳ tích.
Đội trưởng nhìn thấy di động, nhìn thấy bình oxi được gắn với người Thượng Khả nhưng lại được Uý Huân dùng, nhìn thấy Thượng Khả kéo cổ áo mình ra đem một chút độ ấm còn sót lại chia cho Úy Huân, nhìn thấy Thượng Khả dùng một tia sinh mệnh cuối cùng, dùng tay vươn lên mặt đất......
Người này, đem cơ hội sống của mình đều để lại cho người bên cạnh.
Úy Huân và Thượng Khả đều được đưa tới bệnh viện, chẳng qua một người ở trong phòng bệnh ấm áp, một người lại ở trong nhà xác lạnh lẽo.
Tổn thương do tuyết lạnh của Uý Huân không nghiêm trọng lắm, tuy da bị nứt nẻ, thất khiếu chảy máu thoạt nhìn có chút đáng sợ, nhưng không có nguy hiểm gì tới tính mạng, chỉ cần tĩnh dưỡng một đoạn thời gian là có thể xuất viện.
Không ai phát hiện ra, bàn tay vốn dĩ không có gì của hắn hiện tại lại mọc ra một nốt ruồi màu đen.
"Huân gia, tư lệnh viên......"
Bảo tiêu cầm di động đi vào phòng, nhìn tình cảnh thấy trước mắt, chợt im bặt.
Trên chiếc giường lớn trắng tinh, Thượng Khả an tĩnh mà ngủ say.
Úy Huân đưa lưng về phía cửa phòng, ngồi bên mép giường cầm lấy tay Thượng Khả, ôn nhu chà lau.
"Cút đi."
Tiếng hắn không lớn không nhỏ, lại lộ ra sự lạnh lẽo làm lòng người phát lạnh.
Bảo tiêu chần chờ một lát, căng da đầu nói: "Là điện thoại của cha ngài."
"Tôi không phải đã nói rồi sao?
'bất luận kẻ nào' gọi tới đều không tiếp."
Bảo tiêu không dám nói thêm nữa, thật cẩn thận mà lui đi ra ngoài.
Huân gia sau khi từ núi Huttayo trở về, con người hắn dường như hoàn toàn thay đổi.
Ngày hôm sau, Úy Huân mang theo Thượng Khả tới nhà tang lễ, khi đi ra, trên tay có thêm một hũ tro cốt tinh xảo.
"Huân gia, ngài không tổ chức lễ tang cho Thượng tiên sinh sao?"
Bảo tiêu cẩn thận hỏi.
"Người cũng đã chết, làm lễ tang thì có ý nghĩa gì?"
Ngón tay Úy Huân vuốt ve hũ tro cốt, ánh mắt bình tĩnh nhìn ngoài cửa sổ.
"Nhưng mà......"
"Dừng xe."
Úy Huân nâng hũ tro cốt xuống xe, "Các cậu trở về đi."
Nói xong, không hề để ý tới đám bảo tiêu, dọc theo con đường trên phố mà một mình đi về phía trước.
Đi đến bờ biển, Úy Huân cũng không dừng lại mà lập tức đi thẳng xuống biển.
Hắn đã khôi phục lại ký ức, trong một khắc khi Thượng Khả chết đi đã tạo cho hắn nỗi đau khổ thật lớn, khiến cho hắn và mảnh tàn hồn kia mạnh mẽ dung hợp.
Nguyền rủa luân hồi, sinh ly tử biệt......
Theo sự hy sinh của Thượng Khả trong kiếp này đều đã kết thúc.
Thích Thần mất đi Luân Hồi Đăng, cũng mất đi ký ức.
Từ đây về sau, hắn sẽ không bao giờ xuất hiện lại trong sinh mệnh của họ.
Nhưng mà, bọn họ cũng đã mất đi đoá Thương Khung Liệt Diễm kết nối lẫn nhau, một khi nguyền rủa kết thúc, sau khi bọn họ chết, Luân Hồi Đăng sẽ trở lại với chủ nhân của nó.
Không có Luân Hồi Đăng, bọn họ sẽ được đầu thai ở những thế giới khác nhau, không biết khi nào mới có thể gặp lại.
Trừ phi, Luân Hồi Đăng có được linh khí hộ thân của họ.
"Ngươi có thể lấy ký ức của ta, nhưng không được lấy đi tình yêu của ta dành cho em ấy."
"Ta không cần tình yêu của ngươi dành cho cậu ấy, bởi vì, tình cảm của ta với cậu ấy cũng giống như ngươi."
Úy Huân nhắm mắt lại, nỗi đau do linh hồn bị xé rách làm gân mạch hắn như muốn vỡ ra.
Một lúc sau, mắt trái hắn chảy ra một giọt huyết lệ, cùng lúc đó, nốt ruồi trong lòng bàn tay cũng biến mất.
Tôi yêu em.
Kiếp sau, hãy cho tôi được yêu em nhiều hơn.
Ý thức dần dần mơ hồ, Úy Huân ôm tro cốt của Thượng Khả chìm vào trong biển......
"Mau tới đây, có người chết đuối!"
Mọi người vội vàng kéo nam nhân chết đuối vào bờ.
Sau khi tiến hành sơ cứu, người đàn ông ho khan dữ dội rồi tỉnh lại.
Những người xung quanh hò reo vui mừng.
Nam nhân mờ mịt nhìn phía bốn phía, trong tai ầm ầm vang lên, hắn vô thức mở bàn tay ra nhìn, lòng bàn tay trống rỗng, cái gì đều không có.
"Anh đừng cử động, nhân viên cứu hộ sẽ lập tức tới đây."
Xung quanh quá nhiều tiếng ồn làm hắn đầu váng mắt hoa, hoàn toàn không biết bọn họ đang nói cái gì, thất tha thất thểu bỏ đi vài bước.
Ngay sau đó đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn quanh bốn phía.
Từng cái gương mặt xa lạ rõ ràng mà đập vào mắt hắn.
Nhưng gương mặt mà hắn thấy nhất lại không thấy đâu.
Lạnh quá......
Không biết vì cái gì, hắn cảm thấy trong lòng vắng vẻ, dường như hắn đã mất đi một thứ gì đó rất quan trọng.