Cập nhật mới

Khác [Hệ Liệt] Cố Đô Dạ Vọng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
393232327-256-k395281.jpg

[Hệ Liệt] Cố Đô Dạ Vọng
Tác giả: Franwoids1710
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tiếng gió rì rào, gió khẽ lướt qua hàng cây xưa,
Đâu đây tà áo dài khẽ bay bên thành quách cũ.
...

Huế trầm lặng như một hơi thở, sâu hơn cả một giấc mơ.

Một Huế đã từng oằn mình trong những biến cố, một Cố Đô uy nghiêm pha lẫn u sầu.

Nhưng giữa những tầng tro bụi lịch sử, Huế vẫn lấp lánh đẹp tựa vầng trăng cổ tích.

Tình yêu như một khúc hoài ca vang lên giữa những vết tích hoài niệm phủ rêu phong thời gian.

Hoa Ngô Đồng rơi rụng như sương dẫn lối cho người.

Con đường mòn nhỏ vừa xa lạ vừa quen thuộc đưa người đến với bí mật đã ngủ yên hàng trăm năm.

Chỉ một ánh nhìn đã khắc sâu vào trong tim.

Nơi lăng mộ cô tịch, vận mệnh đã se mối duyên hồng.

-•-•-•-
-"Bao giờ được ăn?"

-"Sắp rồi."

-"Mấy canh giờ trước ngươi cũng nói như vậy."
...

Một thời gian nữa trôi qua.

-"Chín chưa?"

-"C-Chưa..."

-"Rốt cuộc ngươi có biết nấu ăn không thế!!!!"

-"Có mà, biết mà..."

-"Nghe đây, nếu như lần này còn không làm ra món gì ăn được.

Ta liền ăn luôn ngươi."

-"Ôi!!!

Trùng hợp quá.

Anh cũng muốn 'ăn' em đấy."



vietnam​
 
[Hệ Liệt] Cố Đô Dạ Vọng
Lời nói đầu


Ngày 21/4/2025:

Mình đã ghé thăm Huế.

Tất nhiên, mình choáng ngợp bởi phong cảnh, lăng mộ,... và cung điện nơi đây.

Cảm thấy thật sự rất yêu Huế, đây là lần đầu tiên mình có cảm giác này, đối với một nơi nào khác ngoài quê hương của mình.

Ý tưởng về bộ này nảy ra khi mình đang đi bộ đến lăng Minh Mạng (mình với các bạn đi nhầm đường).

Có một con đường mòn nhỏ, gập gềnh và với mình thì best khó đi vì đôi guốc 6cm của mình (chân đau vô cùng khi leo núi).

Vì lẽ đó nên mình bị tụt lại rất nhiều so với các bạn của mình, rồi khi mình đang lững thững bước đi thì có cảm nhận được có thứ gì đó rơi trúng đầu.

Ngẩng lên thì thấy từ mấy cây Ngô Đồng đang rơi xuống rất nhiều hoa.

Cảm giác đứng dưới trời rợp hồng cùng những bông hoa nhỏ li ti đang rơi rụng như sương thật sự rất đẹp, rất tuyệt.

Do là đi nhầm đường nên con đường mòn kia chỉ có mỗi nhóm mình đi thôi, mà mình thì đi cuối nên khung cảnh hoa rơi đó chỉ mỗi mình mình thấy.

Giờ nghĩ lại, có khi Huế đang cổ vũ mình cũng nên.

Bởi khung cảnh kia các bạn của mình cũng không thấy được (cả nhóm cùng đi qua nhưng chỉ mỗi mình thấy được cảnh hoa Ngô Đồng rơi xuống).

Đấy, ai bảo đi như ma đuổi làm chi, cứ chầm chậm như mình lại hay.

Cảm nhận đầy đủ không gian xung quanh luôn.

Và ý tưởng nảy ra trong quá trình gồng cơ đuýt lên leo núi cùng với món quà xinh đẹp từ thiên nhiên kia mình đặt tên là: Cố Đô Dạ Vọng.

Nó có nghĩa là trong đêm ở Cố Đô, vọng về tiếng ai thở dài từ trăm năm trước.

....

Trong bối cảnh đầy ma mị, huyền bí và cũng trang nghiêm vô cùng của lăng mộ hoàng đế.

Tình yêu giữa thủ hộ giả và thiếu niên thiên tài âm nhạc đã nở rộ từ bao giờ...

Nàng vì cái gì mà qua bao tuế nguyệt, vẫn một mực canh giữ nơi đây?

-"Em thật sự không cùng anh ra ngoài sao?"

-"Không thể đi, và cũng... không đi được."

-"Điều đó, thật sự quan trọng đến vậy sao?"

-"Quan trọng."

-"Hơn cả anh?"

-"Hơn cả chàng..."
 
[Hệ Liệt] Cố Đô Dạ Vọng
Văn án


Một cánh bướm mỏng manh,

Làm chao đảo cả một vương triều...

Nàng thuộc về bao la vùng trời,

Là khát cầu duy nhất trong tim đế vương.

...

Nếu Cố Đô có được linh tính, 'nó' sẽ nhớ nhất điều gì?

Nhớ một vương triều từ rực rỡ huy hoàng đến lụi tàn?

Hay nhớ một kinh thành đã từng là nơi phồn hoa bậc nhất thế gian, trải qua bao biến cố, nay đã khuyết mòn theo năm tháng?

Hoặc là, nhớ về từng bậc quân vương từng ngự trị?

Và nó...

Sẽ nhớ đến nàng ấy nhất phải không?

Nàng theo Khai Quốc Hoàng Đế đến, rồi dừng bước cùng vị Hoàng Đế kiệt xuất nhất triều đại ấy.

Nhưng nó biết, nàng vẫn ở đây.

Hay nói đúng hơn, nàng vẫn...luôn ở đây.

Cho dù đã rất nhiều năm không xuất hiện, cho dù nàng cùng hắn đã chìm sâu vào giấc ngủ hàng trăm năm trước.

Nhưng nó hiểu, nếu kinh thành thật sự xảy ra chuyện, nàng sẽ thức giấc.

Tựa như năm đó vậy.

Năm tháng chiến tranh, giữa boom đạn, khói lửa, máu và nước mắt, giữa sinh và tử.

Khoảnh khắc Hoàng Thành suýt chút nữa sụp đổ, nó đã cảm nhận được.

Một hơi thở cực kì quen thuộc.

Một thức sức mạnh khổng lồ dần lan tỏa, vững vàng 'ổn định' lại đô thành sắp thất thủ trong loạn thế.

Là nàng.

Nàng vẫn luôn, lặng lẽ thủ hộ nơi này.

...

Thân mình rực rỡ sắc màu tươi sáng, đẹp đến mức khiến lòng người thổn thức.

Mỗi cú đập cánh đều có những bụi phấn li ti rơi rụng, đẹp tựa mỹ cảnh trong thần thoại cổ xưa.

Thiểm Điệp tự do bay lượn giữa không trung.

Đến vì thiên mệnh, ở lại vì nhân tình.

Người ta nói: Bạc nhất đế vương tình, nhưng tại sao, ánh mắt đó lại dịu dàng đến vậy, trái tim đó... yêu thương đó, từ vô thức tràn ra.

Tất cả như hóa thành từng sợi xích, khóa chặt linh hồn và cơ thể của nàng.

Vây khốn nàng trong tình yêu của đế vương, đồng thời cũng...bảo vệ nàng giữa vòng xoáy quyền lực và 'bão giông' nhân gian.

Tên là thành lập khởi nguồn của mối liên kết, hắn biết rõ nàng sẽ mãi không thuộc về hắn, càng biết rằng, mình không thể ở bên nàng lâu dài.

Suy cho cùng, tuổi thọ của nhân loại, vẫn là quá ngắn ngủi.

Vậy nên, chẳng dám đặt cho nàng 'một cái tên'.

Hắn là ai?

Sẽ là ai?

Là hạt bụi nhỏ bé vụt sáng, có chút lấp lánh trong dải sinh mệnh bao la vĩnh hằng của nàng.

Hay là...người sẽ khiến nàng nhớ mãi không quên?

-"Sinh mệnh... của ta...đã đi đến...hồi kết rồi."

-"Tiểu điệp...nàng...nàng..."

-"...K-Không..."

-"A Tỷ..."

-"A Tỷ à..."

Một tiếng thở dài đầy u sầu vang lên cắt đứt những lời người muốn nói.

Bàn tay trắng nõn , thon nhỏ, tinh tế với những khớp xương rõ ràng đẹp tựa ngọc thạch điêu khắc mà thành nhẹ nắm lấy bàn tay to lớn, thô ráp của nam nhân, bàn tay của hắn giờ đây nhăn nheo và xám xịt, điển hình của việc biểu hiện một sinh mệnh sắp chấm dứt.

-"Như ngươi mong muốn..."

-"Ta sẽ ở bên ngươi, mãi đồng hành cùng ngươi."

Lời hứa của nàng!

-"..."

-"Vậy nên, ngủ đi.

Ta cam đoan...sẽ không kẻ nào có thể quấy rầy giấc ngủ của ngươi."

-"...A...Tỷ..."

-"...Có..."

-"Thật tốt...vì...có....nàng..."

-"Ta cũng vậy.

Gặp được ngươi, ta rất vui.

Thật tốt vì người luôn đồng hành bên ta chính là ngươi."

-"Chúng ta...sẽ...gặp lại nhau...chứ?"

-"Sẽ..."

Nàng mỉm cười, che đi ánh sáng khác thường vừa lóe lên trong đôi mắt xinh đẹp.

-"Trời xanh, nắng vàng, gió dịu dàng, hoa ngô đồng nở rộ.

Quốc gia dân giàu, hòa bình và hưng thịnh, chính là lúc chúng ta gặp lại nhau."

-"Đảm Nhi, hẹn gặp lại."

-"A Tỷ...hẹn...gặp lại."
 
[Hệ Liệt] Cố Đô Dạ Vọng
Hồi khởi đầu: Chân Mệnh Thiên Tử


"Đ𝖆̣𝖎 𝕹𝖔̣̂𝖎 đ𝖊̣𝖕 𝖓𝖍𝖚̛ 𝖝𝖚̛𝖆, 𝖈𝖍𝖎̉ 𝖑𝖆̀ 𝖓𝖌𝖚̛𝖔̛̀𝖎 𝖈𝖚̃ 𝖐𝖍𝖔̂𝖓𝖌 𝖈𝖔̀𝖓.

𝕽𝖊̂𝖚 𝖕𝖍𝖚̉ 𝖙𝖚̛𝖔̛̀𝖓𝖌 𝖝𝖚̛𝖆, 𝖕𝖍𝖚̉ 𝖑𝖚𝖔̂𝖓 𝖈𝖆̉ 𝖐𝖞́ 𝖚̛́𝖈."

•••

Đùng!!!!!

-"Giết!!!

Giết sạch!!!"

-"Chém!!!"

-"Không được để sót một ai!!!!"

Roẹt...

Khói lửa chiến tranh đã lan tràn khắp nơi, binh đao xé toạc cả một vùng trời Phú Xuân.

Tiếng hò hét xé tan bầu trời đêm, nhuộm đỏ kinh thành bằng máu và lửa.

Kinh đô từng rực rỡ bậc nhất giờ đây chìm trong biển lửa, xác chất thành núi, máu chảy thành dòng.

Lách cách...

Ầm ầm...

Ầm...

Những tòa lầu các nguy nga ầm ầm sụp đổ, bị ngọn lửa dữ tợn cắn nhuốt, thiêu thành tro tàn.

Tiếng binh khí cứa vào da thịt, tiếng la hét tuyệt vọng, tiếng trẻ con khóc than, tiếng vận mệnh đứt gãy...

Đây chính là, địa ngục trần gian.

Thiếu niên lang Nguyễn Phúc Ánh quỳ giữa đống tàn tích, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn và máu.

Có thể là máu của chàng, cũng có thể là máu của người khác.

Quá nhiều người đã ngã xuống,người hầu, người làm, thị vệ và cả... những người thân của chàng.

Sớm đã biết triều đại này sớm muộn cũng bị lật đổ, nhưng khi nó thực sự xảy ra, chàng lại chẳng thể chấp nhận nổi.

Đó đều là... thân nhân của chàng a.

-"Công tử..."

-" Chúa Thượng... các Phu Nhân, Thế Tử cùng Tiểu Thư và Công Tử khác, đều đã bị quân Tây Sơn..."

-"Xin hãy nén bi thương, Công Tử."

Nguyễn Phúc Ánh không trả lời, chàng chỉ yên lặng quỳ tại đó, đôi mắt vô hồn kèm theo nỗi đau trí mạng.

-"Công Tử...ngài chính là...huyết mạch duy nhất còn sót lại của Chúa Thượng."

-"Công Tử, ngài phải sống, sống để trả món nợ máu mà chúng đã đối xử với ngài."

-"Chúng thần, xin thề chết theo Công Tử."

Một câu 'huyết mạch duy nhất còn sót lại' đã gọi tỉnh Nguyễn Phúc Ánh, chàng cúi đầu, nhìn vào vật mà từ đầu đến cuối mình vẫn luôn nắm trong tay.

Đó là một chiếc kén rực rỡ sắc màu, nhỏ chỉ khoảng hai phần ngón tay út.

Là thứ mà ông nội chàng đã giao lại cho chàng trước lúc lâm chung.

Bao nhiêu năm nay, nó vẫn luôn ở bên cạnh chàng.

Niềm bi thương dần bị hận thù cắn nhuốt, Nguyễn Phúc Ánh nắm chặt tay, mặc cho chiếc kén đâm mạnh vào da thịt, mặc cho máu không ngừng nhỏ giọt từ bàn tay chàng.

Ánh mắt lần trở lên kiên định, thiếu niên mười lăm tuổi cất giọng lạnh lùng:

-"Ngươi... nói đúng."

-"Ta không những phải sống, mà còn phải sống thật mạnh mẽ.

Mạnh mẽ đến mức, có thể đạp nát quân thù."

Chàng từ từ đứng lên, bóng lưng thiếu niên mảnh khảnh mà lại thẳng tắp đem theo một khí thế mạnh mẽ lạ lùng.

Chàng ngoái đầu nhìn những cận về trung thành đang quỳ gối đằng sau:

-"Đi thôi."

-"Tất cả...hãy theo ta."

-"Gia tộc họ Nguyễn đã rơi xuống vực sâu, nhưng còn ta.

Ta nhất định sẽ trở lại và nhất định sẽ... vươn đến ngôi vị cao nhất kia."

-"... rồi mở ra một thời đại mới."

Mầm mống hận thù đã được gieo trồng vào trong lòng của thiếu niên thiên tài vừa mất đi tất cả.

Người thân, gia tộc, địa vị,... tất cả đã hóa tro tàn.

Vị tướng trưởng thành trên lưng ngựa này dùng hai mươi lăm năm thời gian để kết thúc tất thảy ân oán cũng là chấm dứt cuộc nội chiến liên miên suốt mấy thế kỉ qua.

Thống nhất Đất Nước, mở ra một thời kì thái bình thịnh thế.

...

Nàng giật mình, choàng tỉnh khỏi cơn mơ.

Kì lạ, nàng vốn đâu phải nhân loại, ấy vậy mà nàng thật sự đã mơ, giấc mơ trân thực đến như vậy.

Trong mơ, nàng thấy lại bản thân mình của những năm tháng trước, khi Nguyễn Phúc Ánh mang theo bản thể của nàng rời đi, bắt đầu cuộc sống lưu vong nay đây mai đó của mình.

Nàng vẫn nhớ, nhớ vì sao mình đến thế giới này.

Có một giọng nói tang thương như vọng lại từ thời viễn cổ đã nói với nàng: Đến bên Chân Mệnh Thiên Tử.

Nàng vâng lời, tìm đến nhân gian, những tưởng đã tìm được người đó, ai ngờ người có được nàng lại khiến nàng chán ghét vô cùng: chúa Nguyễn Phúc Khoát.

Ban đầu, ông là một chúa tài năng cực kì, ông đã tiếp nối công cuộc mở cõi và ổn định vùng đất phương Nam.

Phát triển kinh tế Đàng Trong, chăm lo nông nghiệp, khuyến khích buôn bán giao thương.

Gửi sứ giả đi học hỏi Trung Hoa, đồng thời bảo vệ bản sắc riêng dân tộc bằng cách định chế trang phục riêng cho đất nước.

Củng cố quân sự, củng cố Phú Xuân làm trung tâm chính trị vững mạnh.

Thời kì lúc bấy giờ, nhân dân sống yên ổn, triều đình ổn định thậm chí công cuộc Nam tiến vẫn tiếp tục được mở rộng.

Nàng cảm thấy yên tâm về những điều đó vậy nên đã không ngần ngại chìm sâu vào giấc ngủ.

Người được chọn đang làm rất tốt, vậy thì cần gì đến nàng?

Nàng vẫn nên chìm sâu vào giấc ngủ, nhanh chóng tích lũy sức mạnh để sớm ngày phá kén thôi.

Chỉ là, đến khi nàng một lần nữa tỉnh dậy, đất nước đã thay đổi đến nghiêng trời lệch đất.

Chúa Nguyễn Phúc Khoát anh minh năm nào nay đã trở lên lười nhác, vì ham hưởng lạc mà bỏ bê triều chính.

Dẫn đến các quan lại cấp dưới cũng học theo thói xa xỉ đó, nạn tham ô, hối lộ cũng vì thế mà ngày càng nghiêm trọng.

Khắp nơi tiếng than vãn của dân chúng vang vọng đến tận trời cao.

Chính vì vậy, nàng đã chẳng còn muốn hiện thân nữa.

Nhưng nàng vẫn luôn quan sát tất cả bọn họ.

Từ trên xuống dưới, từ quan to đến quan nhỏ, nhà cửa chạm trổ, tường xây bằng gạch đá, trướng vóc màn the, đồ dùng toàn bằng đồng, bằng sứ, bàn ghế bằng gỗ đàn, gỗ trắc, ấm chén bằng sứ.

Thậm chí yên ngựa, dây cương đều nạm vàng, nạm bạc, quần áo là lượt, nệm hoa, chiếu mây, lấy phú quý phong lưu để khoe khoang lẫn nhau.

Họ coi vàng bạc như cát, thóc gạo như bùn, hoang phí vô cùng...

Triều đình ngày càng suy yếu, lòng dân chán ghét, các cuộc khởi nghĩa nông dân nổ ra liên tiếp báo hiệu sự cai trị của chúa Nguyễn đã sắp đến hồi kết.

Một người từng hết lòng vì dân vì nước ấy, ai ngờ cuối đời lại chết trong u mê, để lại một Đàng Trong tan tác, một thời đại sẽ sớm chia lìa...

Tất cả, nàng chẳng quan tâm, chỉ trừ một người: Nguyễn Phúc Ánh, chàng ta là cháu nội của người ấy.

Từ lần đầu tiên nhìn thấy chàng, từ một cục bột nhỏ xíu đến thiếu niên anh tuấn vô song.

Nàng đã dần phát hiện ra chàng khác với tất cả mọi người xung quanh.

Thiếu niên thiên tài với đôi mắt sáng như sao và hàng lông mày đầy khí phách hiển nhiên là người làm nên chuyện lớn.

Nàng cuối cùng cũng hiểu ra, sự dao động của thiên mệnh trên người chúa Nguyễn Phúc Khoát là từ đâu mà có.

Thì ra là...do huyết mạch của ông.

Thiếu niên mang trên mình lực lượng của Thiên Đạo này, chính là thứ khiến nàng dừng chân bên cạnh chúa Nguyễn Phúc Khoát.

Còn vì sao chàng khác với những người khác à?

Là do chàng ấy, lạnh nhạt hờ hững, ánh mắt chàng, là ánh mắt của người đã nhìn thấu tất cả, chàng vẫn luôn bình thản đến lạ thường trước những thói hư tật xấu của những người xung quanh.

Phải chăng chàng cũng biết, triều đại đã mục rỗng đến cùng cực này, sớm muộn cũng sẽ có ngày tiêu vong?

Và khi ngày đó thật sự đến, chàng lại chẳng thể chấp nhận nổi.

Cũng đúng thôi, cho dù có từng thất vọng như thế nào, thì đó cũng đều là thân nhân của chàng, là huyết mạch tương liên, là máu thịt của chàng.

Họ chết đi như thế, chàng căm giận...cũng là lẽ thường.

Nàng đã thấy, thấy ánh mắt từ trống rỗng chết lặng của chàng dần chuyển sang phẫn hận, oán độc.

Vị thiếu niên lang luôn trầm mặc đứng nơi xa xa nhìn ngắm vòng xoáy vương quyền giờ đây chính thức bước vào trung tâm của vòng xoáy.

Mất đi tất cả khiến chàng như trưởng thành chỉ sau một đêm, trong đôi con ngươi từng thanh triệt sạch sẽ giờ đây nhuốm một màu u ám, thâm trầm.

Ẩn ẩn trong đó là mối thù không đội trời chung với quân Tây Sơn.

Vận mệnh đã bắt đầu lăn bánh.

Nàng theo chàng bôn ba khắp chốn.

Cùng vào sinh ra tử và cùng nhau, tìm đường sống chỗ chết.

Dòng dõi chúa Nguyễn xưa chỉ còn mỗi Nguyễn Phúc Ánh còn sống, quân Tây Sơn tất sẽ không tha cho chàng.

Chàng đã phải chạy trốn từ rừng sâu, núi cao đến hải đảo.

Có lúc phải giả làm dân thường, có lúc trốn trong nhà dân, trong những khó khăn gian khổ đó, nàng vẫn luôn đồng hành cùng chàng, dùng năng lực của bản thân để tạo ra 'những may mắn bất ngờ' cứu giúp cho chàng sống sót một cách 'thần kì trong mắt thế gian'.

Luôn ẩn mình ở bên cạnh chàng, nàng cảm thấy như thế này cũng rất tốt, cho đến khi... chàng suýt nữa tự tử vì quá cùng quẫn.

Đây là lần đầu tiên Nguyễn Phúc Ánh nhìn thấy nàng, linh thể thoát ra từ chiếc kén thất sắc mà ông nội giao lại cho chàng.

Chỉ một ánh mắt, đã khiến cho trái tim đang chìm trong tuyệt vọng vang lên những nhịp đập bất thường, bởi vì nàng...

Mái tóc dài xoăn nhẹ bồng bềnh tuyệt đẹp, hồng lam chi phát đặt biệt bắt mắt lại đẹp đến nao lức lòng người.

Tuyệt sắc dung nhan tựa ngọc điêu khắc mà thành, đôi mắt phượng sâm thẳm cùng hàng mi dày và cong vút trông vừa uy nghi vừa tịch mịch.

Làn da trắng nõn, mềm mịn như lụa, nàng vận một bộ y phục hồng phấn đồ dần thành màu lam ở phía cuối, tựa như mái tóc của nàng vậy.

Bộ y phục mềm như cánh bướm giữa mưa sớm.

Áo dài chấm gót, xẻ tà thướt tha, cổ áo giao lĩnh thêu chỉ bạc ánh lên hình hồ điệp bay lượn.

Mỹ nhân tuyệt sắc khuynh thành, thân hình mảnh mai như thể chỉ cần gió khẽ thổi là tan vào sương khói.

Nhìn kĩ thì, y phục của nàng luôn ẩn hiện những hoa văn cánh bướm.

Mỗi động tác giơ tay nhấc chân của nàng, giống như chỉ cần nàng muốn thì những hồ điệp kia sẽ lập tức bay ra ngoài vậy.

-"Nàng..."

Nguyễn Phúc Ánh lắp bắp.

-"Đừng chết..." nàng chầm chậm lên tiếng, bản thân cũng cúi người xuống, sao cho mắt đối mắt với chàng, người đang ngồi dưới đất.

Cái cúi người của nàng, đem theo cả hương thơm đặc trưng của nàng: mùi cánh rừng sau cơn mưa, nhè nhẹ thoang thoảng, thanh khiết mà xa xôi.

Mùi hương ấy, không hiểu sao khiến chàng an tâm đến lạ.

-"Ngẩng đầu lên."

-"Nguyễn Phúc Ánh!"

-"Thiên hạ chưa định?

Hà cớ gì ngươi đã vội định đoạt số mệnh của chính mình?"

-"Ngươi cảm thấy, bản thân mình như vậy, sẽ xứng với những người đã vì ngươi mà ngã xuống hay sao?"

Ánh sáng trong đôi mắt của nam nhân dần thắp lên.

Nàng mỉm cười, hướng tới chàng một bàn tay.

Khoảnh khắc bàn tay chàng đặt vào bàn tay nàng, cái dìu chàng đứng dậy của nàng, cũng chính là vực dậy một trang sử mới sắp được viết lên một cách huy hoàng.
 
[Hệ Liệt] Cố Đô Dạ Vọng
Giấc Mộng Xưa


Nàng một mực phò tá theo bên cạnh Nguyễn Phúc Ánh, tại những tháng năm gian khổ tưởng chừng như bất tận đó, nương tựa và giúp đỡ lẫn nhau.

Sinh tử chi giao này khiến nàng vừa có cái nhìn khác về chàng, lại vừa có tình cảm với chàng.

Ban đầu chỉ là thuận theo Thiên Đạo, đến bên Chân Mệnh Thiên Tử để trợ giúp người đó.

Chỉ là khi cùng chung sống, cùng trải qua những khổ nạn của kiếp nhân sinh nàng mới sinh ra tình cảm với chàng.

Vậy nên cũng là thật lòng ở lại bên chàng đấy.

Mà Nguyễn Phúc Ánh cũng vô cùng yêu quý nàng, ban đầu chàng choáng ngợp trước nhan sắc của nàng, chấn động trước sức mạnh của nàng.

Sau này khi đã ở bên nhau dài lâu, chàng phát hiện ra, nàng ấy dù mang dáng hình của một thiếu nữ trưởng thành, có thể suy tính rất nhiều chuyện, mưu lược và sức mạnh đều thượng thừa.

Nhưng nàng mới chỉ thật sự tiếp xúc cùng với thế gian này trước đó không lâu mà thôi.

Có dũng có mưu, nhưng lại vô tư như một đứa trẻ.

Biết rất nhiều chuyện, biết cách sử dụng sức mạnh của mình một cách tốt nhất, biết mưu tính cho chàng nhưng đối với cuộc sống bên ngoài lại chẳng biết gì.

Không biết cách chăm sóc bản thân, không biết đến những tâm tư tình cảm của con người.

Thậm chí thứ tình cảm nhà nàng dành cho chàng, cũng chỉ là...thứ tình cảm vì gắn bó lâu dài mà sinh ra.

Tựa như việc ngươi đã quen ở bên người này, thì cứ là người đó mãi đi.

Thật ra không phải người đó thì cũng không sao cả, chỉ là do đã quen rồi, lười thay đổi a.

Nói sâu xa hơn một chút, Nguyễn Phúc Ánh tin rằng, chỉ cần có người nào khác ở cạnh nàng, bất kì ai, chỉ cần đủ lâu, đủ chân thành hơn chàng, liền sẽ có được 'tình cảm' của nàng.

Biết làm sao đây, khi thứ 'tình cảm' của nàng cũng vô tư giống y như nàng vậy.

Có điều, Nguyễn Phúc Ánh vẫn cảm thấy có thể chấp nhận được, bởi cho đến hiện tại, cũng chỉ có chàng có được tình cảm của nàng mà thôi.

Cứ như vậy, nàng ở bên chàng, cùng đi qua những tháng ngày mà chàng tưởng chừng như mình sẽ chẳng thể sống nổi.

Một mực ở bên chàng, không tiếc tiêu hao sinh mệnh lực của bản thân giúp chàng chạy thoát trong những trận đánh hung hiểm thập tử nhất sinh.

Cho đến khi nàng gặp hắn.

Nguyễn Huệ!

Keng.

Hai thanh kiếm va chạm vào nhau, từ ánh mắt của đối phương, Nguyễn Huệ và nàng đều nhận ra sự kinh diễm của mình dành cho người đối diện.

Thứ sức mạnh nóng bỏng này...

Người con gái thuộc về Nguyễn Phúc Ánh này... thú vị...

Nam nhân này...

Lực lượng của Thiên Đạo dao động trên người của hắn thậm chí còn nhiều hơn của Nguyễn Phúc Ánh.

Nàng giật mình, sao lại có nhiều Chân Mệnh Thiên Tử thế này???

Là Noãn hay là nam nhân kia đây?

Nàng hoang mang, đứng ngây ra giữa chiến trường, không biết nên đứng về phía bên nào.

Cho đến khi Nguyễn Phúc Ánh của nàng bị Nguyễn Huệ đánh cho đến mức hít vào còn nhiều hơn thở ra.

Trời ạ!!!

Lơ đễnh một cái mà nam nhân kia đánh Noãn suýt chết.

Quả thật là một nam nhân nguy hiểm, gương mặt anh tuấn cương nghị cùng sát khí dày đặc quanh thân.

Là khí thế rèn luyện từ bao lần vào sinh ra tử, người đã kinh qua vô số trận mạc này chính là một...

Chiến thần.

Không thể tiếp tục dây dưa với người này nữa, nàng vội vàng mang theo Nguyễn Phúc Ánh rời đi.

Nếu ở lại đánh tiếp thì kết cục không biết sẽ thế nào nhưng nàng biết, nếu nàng muốn rời đi, thì không gì có thể cản.

Vậy là nàng rời đi cùng Nguyễn Phúc Ánh, bỏ lại sau lưng một ánh mắt nóng rực chưa từng rời khỏi nàng.

Đến giờ thì nàng đã hiểu vì sao, một người có khí vận của Thiên Đạo trên người như Nguyễn Phúc Ánh lại chật vật đi đến ngai vị kia như vậy rồi.

Là bởi vì, thế gian còn một Chân Mệnh Thiên Tử khác.

Một bầu trời không thể có hai con rồng.

Cuộc chiến của những Chân Mệnh Thiên Tử không phải thứ mà một tiểu thiểm điệp như nàng có thể tham dự.

Tựa như Nguyễn Huệ khi đó, nội khí thế của hắn thôi, cũng đã ép cho nàng không thở nổi.

-"Noãn này."

-"Ừm sao thế?"

Nguyễn Phúc Ánh vừa cúi đầu nghiên cứu binh thư vừa đáp lời.

-"Nguyễn Huệ kia xem chừng..."

-"Đừng có nói lấp lửng như thế, nói như vậy là không lịch sự."

-"Sao ta sợ chàng ta quá."

được Nguyễn Phúc Ánh cổ vũ, nàng nhanh nhảu nói ra suy nghĩ của mình.

Nàng là 'thần vật' mà Thiên Đạo phái xuống phò tá Chân Mệnh Thiên Tử, nói khó nghe thì là tay sai của Thiên Đạo đó.

Vậy nên đối với Chân Mệnh Thiên Tử, kẻ được coi như đứa con của Thiên Đạo, nàng dù cho có mạnh mẽ đến đâu, cũng tự giác sinh ra e sợ đối với người đó.

Chắc hẳn đây cũng là ý của Thiên Đạo, bởi nếu nàng thật sự không sợ không lo bất cứ điều gì, thì với thứ sức mạnh duy nhất trên thế gian đó, ắt sẽ gây nên đại họa cho nhân gian.

Vậy nên nàng phải sợ, phải cúi đầu trước Chân Mệnh Thiên Tử.

Cho dù nàng là sự tồn tại vượt trên tất cả bọn họ.

-"Hửm?

Ý nàng là sao?"

Nguyễn Phúc Ánh gập sách, bàn tay thon dài với những khớp xương rõ ràng khẽ gõ nhịp nhàng lên bàn, từng âm vang như đánh vào trái tim nàng.

Chàng nghiêng người, một tay chống đầu, nhướng mày thích thú nhìn thiếu nữ tuyệt sắc đã theo mình bao năm kia.

-"Sợ thế nào?"

-"Thì là..." nàng lắp bắp, ánh mắt đảo khắp nơi, cố tìm ra một câu nói hợp tình hợp lý để báo cho chàng.

Nhìn bàn tay thon dài đẹp đẽ của chàng, lại nhớ đến cơ thể lực lưỡng của Nguyễn Huệ.

Cùng là Chân Mệnh Thiên Tử mà khác nhau quá, Noãn của nàng mang một dáng vẻ thư sinh nho nhã, tuấn tú dịu dàng còn Nguyễn Huệ là kiểu đẹp rắn rỏi, khí phách, mạnh mẽ giống như núi sông đúc lên thành hình.

Hắn chỉ cần đứng một chỗ thôi, khí thế trên người hắn cũng đã đủ để khiến mọi người chủ động thuần phục.

-"Tay hắn to nhỉ?" nàng thăm dò hỏi, lấm lét nhìn chàng, bàn tay đó mới vài ngày trước đánh chàng thừa sống thiếu chết a.

-"Rồi sao?"

Nguyễn Phúc Ánh phì cười nụ cười như gió xuân lướt qua mặt hồ, dịu dàng mà say đắm lòng người.

Nhìn nàng bây giờ khiến chàng buồn cười quá.

-"Nếu...nếu như mà trận đánh có hắn, ta có thể... tránh đi không?"

-"Tại sao?"

-"Ngươi không hiểu sao?" nàng gấp gáp nói.

-"Tay hắn to như vậy, nếu như chụp trúng ta, lại thuận tay một cái, đem cánh của ta xé ra làm hai.

Vậy chẳng phải điệp sinh chấm dứt hay sao?"

-"Gì mà điệp sinh chấm dứt chứ."

Nguyễn Phúc Ánh bật cười, trong cái đầu nhỏ của nàng, luôn là bao nhiêu ý tưởng kì quái.

-"Ngươi là nhân sinh, còn ta là điệp sinh, đúng rồi còn gì."

Từ khi nàng gặp Nguyễn Huệ đã trở nên rất khác thường, lại nhìn bộ dạng hiện giờ của nàng, Nguyễn Phúc Ánh liền nói ra suy nghĩ của mình:

-"Nàng sợ hắn?"

Câu nói này khiến nàng giật bắt.

Có điều, cũng chẳng có gì để mà phải che giấu cả.

Nàng gật đầu, thẳng thắn thừa nhận với chàng.

-"Đúng vậy a.

Noãn...hắn cũng có dao động của Thiên Đạo trên người, cùng với ngươi là Chân Mệnh Thiên Tử đó."

-"Ta sợ hắn lắm, lại càng sợ..."

-"Sợ gì?"

Nguyễn Phúc Ánh thẳng người ngồi dậy, quả nhiên điều chàng lo nhất đã trở thành sự thật, Nguyễn Huệ kia thật sự cũng là một Chân Mệnh Thiên Tử.

-"Sợ mình nhịn không được mà bị hắn hấp dẫn."

Quả nhiên là vậy, nàng sợ Chân Mệnh Thiên Tử nhưng đồng thời cũng sẽ bị người đó thu hút.

Bởi đó chính là sứ mệnh của nàng - ở cạnh phục vụ cho Chân Mệnh Thiên Tử.

Nguyễn Phúc Ánh thu lại nụ cười nhìn thiếu nữ đang lúng túng trước mặt, lần đầu tiên hắn cảm thấy, vô cùng căm ghét Nguyễn Huệ.

Có thể là vì ân oán của hai nhà, cũng có thể vì những mối thù đã kết liên tục trong suốt mấy năm qua tích lũy từ những trận chiến của cả hai.

Càng có thể vì địch ý trời sinh giữa các Chân Mệnh Thiên Tử: ngai vàng chỉ có một và người chiến thắng cuối cùng sẽ có được thiên hạ.

Hoặc cũng có thể...vì nàng.

Sợ nàng bị cướp mất, sợ nàng rời bỏ mình.

Sợ những yêu thương kia bị thu hồi rồi đau đớn thay lại trao cho kẻ thù không đội trời chung của mình.

-"Được rồi, vậy thì nàng cứ tránh hắn hết mức có thể đi."

-"Thật sao?" tuyệt sắc thiếu nữ ngẩng đầu, trên gương mặt xinh đẹp là cả một niềm hân hoan khiến cho gương mặt vốn đã cực kì xinh đẹp càng trở lên rạng rỡ, rung động lòng người.

-'Thật."

Nguyễn Phúc Ánh mỉm cười, che giấu sát khí nơi đáy mắt.

-"Oa.

Noãn là tốt nhất." nàng vui đến mức nhảy vòng vòng quanh chàng, vừa nhảy vừa hứa hẹn:

-"Có điều ngươi yên tâm, nếu như chẳng may có chuyện gì bất trắc, ta lập tức xông ra cứu ngươi.

Ngươi cũng biết mà, nếu ta muốn đi, thì không ai có thể giữ ta lại."

-"Được rồi.

Ta tin nàng mà."

...

Nguyễn Huệ không hổ danh Chiến Thần, ở một khoảng thời gian, hắn liên tiếp đánh bại Nguyễn Phúc Ánh ép cho chàng đến mức không thở nổi.

Lực lượng Thiên Đạo trên người Nguyễn Huệ càng mạnh thì lực lượng trên người chàng lại càng yếu đi.

Dĩ nhiên, Nguyễn Huệ càng mạnh thì nàng lại càng sợ hắn, càng muốn...đến bên cạnh hắn.

Tại trận chiến ấy, mắt sắp thấy Nguyễn Phúc Ánh sắp chết dưới tay Nguyễn Huệ.

Rõ ràng biết bản thân nên xông đến cứu chàng nhưng lực lượng phát ra từ hai Chân Mệnh Thiên Tử đang cọ sát.

Chúng tạo ra dư chấn mạnh đến mức đè ép khiến nàng chỉ có thể đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích nổi dù chỉ một ngón tay.

Trơ mắt nhìn Nguyễn Phúc Ánh nhận lấy vết thương trí mạng từ Nguyễn Huệ.

May mắn Nguyễn Phúc Ánh cũng không phải đèn cạn dầu, tuy rằng đã chịu một nhát kiếm trí mạng từ Nguyễn Huệ nhưng chàng cũng đã trả lại cho hắn một kiếm.

Phập!!

Đến tận khi dòng máu nóng hổi bắn lên mặt mình, nàng mới giật mình hoàn hồn.

Run rẩy cúi đầu, nhìn vết thương bị kiếm đâm xuyên đang chảy rất nhiều máu.

-"Đây...?"
 
[Hệ Liệt] Cố Đô Dạ Vọng
Niềm Tin Rạn Nứt


-"Không thể nào..." nàng run rẩy lùi bước, không thể tin mình vừa đâm Noãn một nhát kiếm.

Nhìn xuống bàn tay mình, khuôn mặt dần tái nhợt.

Nàng vừa làm gì vậy?

Tại sao lại đâm chàng ấy?

Chàng ấy sẽ chết sao?

Ban nãy, tâm trí dần trở lên mơ hồ.

Nàng vốn dĩ còn đang không cử động nổi, vậy thì tại sao, lại có thể chạy đến đâm Noãn được?

Chuyện gì đang...diễn ra vậy?

Nàng không hiểu, thật sự không hiểu.

Đau đớn, sợ hãi, dằn vặt, hàng loạt cảm xúc ập tới như thủy triều nhấn chìm nàng trong sự nghiệt ngã của số phận.

Đầu đau như muốn nổ tung, toàn thân lạnh buốt khi đối diện với ánh mắt của chàng.

Ánh mắt đầy đau đớn cùng không thể tin nổi.

Không thể tin nàng lại ra tay với mình.

Không thể tin...

Không thể tin...

-"Ha ha ha..." tiếng cười vang vọng tựa sấm của Nguyễn Huệ vang lên cắt đứng không khí đang ngưng trọng giữa ba người.

-"Đây gọi là, Trời cũng giúp ta sao?"

-"Ha ha ha, Nguyễn Phúc Ánh... nàng ấy, vốn nên thuộc về ta.

Hiện giờ ý Trời đang nghiêng về phía ta, ngươi còn không mau chịu chết." dứt lời liền phi thân lên, muốn một kiếm kết thúc sinh mạng đang dần lụi tàn của Nguyễn Phúc Ánh.

Từ đầu đến cuối nàng đều hiểu, trận chiến giữa những Chân Mệnh Thiên Tử, nàng không được phép xen vào, cũng không thể xen vào.

Biết vậy, nhưng còn tình bảo bao năm qua của nàng và Nguyễn Phúc Ánh?

Thiên Đạo đang dần nghiêng về Nguyễn Huệ, vậy Nguyễn Phúc Ánh của nàng phải làm sao đây?

Chàng không thể, xảy ra chuyện gì được.

-"Không!!!" nàng hoảng loạn hét lên, bất chấp sự trói buộc của Thiên Đạo, vội vàng lao tới chắn trước người chàng.

Phập!!!

Lưỡi kiếm xuyên qua cơ thể, đau đớn khiến nàng trở lên tỉnh táo hơn rất nhiều.

Có lẽ đến từ bản năng của cơ thể khi sinh mạng bị đeo dọa, vì bị Nguyễn Huệ đả thương, sự sợ hãi đối với hắn, sự trói buộc của Thiên Đạo bỗng trở lên mỏng manh vô cùng.

Chớp lấy thời cơ, nàng đưa tay bẻ gãy thanh kiếm của hắn đang đâm vào cơ thể mình.

Trong sự kinh ngạc của cả hai nam nhân, tàn nhẫn rút mảnh gãy ra khỏi ngực rồi dùng chính mảnh kiếm đó đâm sâu vào lồng ngực Nguyễn Huệ.

Phập!!

Ầm ầm ầm!!!

Khoảnh khắc lưỡi kiếm xuyên vào ngực Nguyễn Huệ, từ trời cao có vô số tia sét mang theo thứ sức mạnh đáng sợ tựa như cơn giận của Thiên Đạo trút xuống đánh thẳng vào trên người nàng...

Hộc...hộc...khụ.

Thiểm điệp nhịn không được ho ra một ngụm máu, nhưng nàng như không thấy đau, cắn răng gắng gượng muốn đâm sâu mảnh kiếm vào sâu hơn hơn.

'Chỉ một chút nữa thôi...'

Tách...

Máu vẫn không ngừng chảy từ vết thương của nàng, thậm chí là từ khóe miệng.

Cơ thể gánh chịu những thương tích nghiêm trọng, máu không ngừng trào ra, cho dù đã quật cường cắn chặt môi.

Thì chúng vẫn liên tục rỉ ra, tí tách rơi xuống đất.

Hộc...

Nàng cúi đầu, hộc ra một ngụm máu lớn.

Cánh tay run rẩy đến lợi hại, cơ thể đuối sức nhanh chóng.

Đúng lúc nàng tưởng chừng như mình sẽ chết, chết vì mất máu quá nhiều, chết vì vết thương quá nặng, chết dưới thiên phạt thì một bàn tay đã vươn đến nắm lấy tay nàng.

Kéo nàng về trong lồng ngực chàng, định thay nàng chắn thiên phạt.

Dù cho đang dần yếu thế trước Nguyễn Huệ, nhưng Chân Mệnh Thiên Tử vẫn là Chân Mệnh Thiên Tử.

Nguyễn Phúc Ánh vẫn là đứa con của Thiên Đạo, mang khí vận của Thiên Đạo đủ để cùng Nguyễn Huế ngang hàng tranh đoạt ngôi báu.

Thiên Đạo, làm sao ra tay với chàng?

Khoảnh khắc Nguyễn Phúc Ánh ôm lấy nàng vào lòng, thiên phạt lập tức dừng lại.

Liếc nhìn thiếu nữ mình đầy thương tích đang hôn mê trong ngực, lại nhìn kẻ thù không đội trời chung đang ngã ngồi ở đối diện, hắn ta sớm đã hôn mê từ bao giờ.

Nguyễn Phúc Ánh hiểu, hiện tại chính là thời cơ tốt nhất để kết thúc ân oán của cả hai.

Song chính bản thân chàng cũng đã đến cực hạn.

Vừa bị Nguyễn Huệ chém, vừa bị nàng đâm.

Khụ...khụ...khụ...

Nguyễn Phúc Ánh ho ra máu, ôm chặt lấy thiếu nữ của mình, lảo đảo gục xuống.

Đến khi hai quân ra đến nơi, cả hai bên đều hoảng loạn cực độ khi hai vị 'vương' của mình đều đã ngã xuống, máu tươi loang lổ khắp mặt đất lấy ba người làm trung tâm.

Tanh nồng đến gay mũi.

...

Khi nàng một lần nữa tỉnh lại, phát hiện không gian xung quanh đang dập dềnh mới biết mình đang ở trên một chiếc thuyền, người nằm bên cạnh là Noãn vẫn hôn mê bất tỉnh.

Khụ...

Cạch.

Tiếng cửa mở ra, bước vào là một phụ nhân xinh đẹp, cung trang màu vàng thể hiện thân phận cao quý của nàng - Nguyên phi của Nguyễn Phúc Ánh, Tống Phúc Thị Lan.

-"Mau nằm xuống, nàng còn yếu lắm.

Không thể ngồi dậy như thế này được."

Tống Nguyên phi vội vàng tiến tới đỡ lấy nàng, muốn dìu nàng nằm xuống.

Không hổ danh là nguyên phối chính thê mà Nguyễn Phúc Ánh chọn, ôn nhu xinh đẹp, hiếu kính cần kiệm, hiền hậu thương người.

Hơi thở như lan, mỗi lời nói cử chỉ đều toát lên vẻ dịu dàng vô hạn.

-"Không, Liên... thật xin lỗi." nàng vươn tay nắm lấy cổ tay Nguyên phi, thì thào xin lỗi nàng ấy.

Xin lỗi vì đã gây ra tai họa lớn như vậy.

Xin lỗi vì đã đả thương Noãn.

Thực xin lỗi...

Nguyên phi ban đầu giật mình, có lẽ nàng cũng không ngờ thiểm điệp sẽ nói xin lỗi với mình.

Đối với chúa và nàng thì nàng ấy chỉ giống như một đứa trẻ mà thôi.

Tất cả tri thức và lễ nghi của nhân gian đều là nàng và chúa dạy cho thiểm điệp.

Đứa trẻ vô tư trong sáng ấy, giờ đây trọng thương nặng nề, đau khổ run rẩy nói lời xin lỗi.

Nàng làm sao không đau lòng đây?

-"Ngốc ạ.

Nói cái gì vậy chứ."

Thiểm điệp là món quà thần ban cho Chúa.

Nàng ấy đã bao lần cứu Nguyễn Phúc Ánh thoát khỏi hiểm cảnh, thủ hộ sinh mệnh chàng.

Thế nhân đều nói Tống Phúc Thị Lan nàng là người vợ tần tảo cùng đồng cam cộng khổ với Nguyễn Phúc Ánh, thật ra, tự bản thân nàng cảm thấy còn không bằng chàng và Thiểm điệp.

Đó mới là sinh tử chi giao, hoạn nạn có nhau thật sự.

Chiến báo nói về việc Thiểm điệp đã đả thương Chúa.

Là Nguyên phi của chàng, nàng hẳn nên giận Thiểm điệp, chỉ là...đứa trẻ đó.

Thật sự là ý của nàng sao?

Có đánh chết nàng cũng không thể tin, đứa trẻ trong đầu trong mắt chỉ có Chúa, đứa trẻ mà dù mang trên mình sức mạnh kinh người, thân tại loạn thế cũng chưa từng giết người.

Lại có thể ra tay với chàng.

Chắc hẳn...đã có chuyện gì đó xảy ra.

Chuyện này chắc chắn có ẩn tình.

Cứ nhìn vào việc Nguyễn Phúc Ánh trọng thương hôn mê, trong ngực vẫn ôm chặt lấy nàng ấy là đủ hiểu, nàng quan trọng với chàng nhường nào.

Tống Nguyên phi nào trách nàng, mà cũng không nỡ trách.

Trước mắt cần quan tâm và tập chung cho vết thương của cả hai đã, nhưng chuyện còn lại, cứ để sau khi Chúa tỉnh lại rồi định đoạt.

Hơn nữa, tình hình hiện tại cũng đang rất nguy cấp.

Nguyễn Huệ trọng thương chưa tỉnh nhưng khí thế của quân Tây Sơn vẫn còn đó, Tây Sơn kam kiệt - Nguyễn Nhạc và Nguyễn Lữ làm sao nhuốt trôi cục tức này?

Giờ đây nhà vua hôn mê, Thiểm điệp trọng thương nặng nề, các tướng lĩnh cũng thương vong thảm trọng.

Nàng thân là Nguyên phi, lúc này đành đứng ra lo liệu mọi việc, vừa chăm sóc trượng phu cùng Thiểm điệp vừa lo quân vụ, ổn định lòng quân.

Đến được đảo Côn Lôn, những tưởng sẽ có một khoảng thời gian bình an ai ngờ phò mã Trương Văn Đa nhận lệnh của Nguyễn Huệ đã đánh đến nơi.

Vậy ra Nguyễn Huệ đã tỉnh lại.

Tuy không trực tiếp tham chiến nhưng Trương Văn Đa cũng đâu phải kẻ tầm thường?

Y là con của thầy Trương Văn Hiến - người dạy võ, đào tạo nên Tây Sơn tam kiệt và nhiều tướng lĩnh Tây Sơn khác.

Y rất giỏi võ công và binh pháp, tính gan dạ, ngay thẳng.

Nay được Nguyễn Huệ giao trọng trách, lại càng là dốc hết sức lực.

Trương Văn Đa đem hết thủy binh đến vây ba vòng, nhìn tầng tầng lớp lớp thuyền chiến đang vây công Côn Lôn, cả thiểm điệp và Tống Nguyên phi đều hiểu rằng tình hình của bọn họ hiện rất nguy hiểm.

Mắt thấy đại quân dần áp sát, Thiểm điệp nghiến răng, bất chấp vết thương chưa lành.

Vung tay tạo ra một cơn bão.

Mưa gió nổi lên, dữ dội vô cùng, bốn bề mây mù kín mít, người và thuyền cách nhau gang tấc cũng không thấy nhau.

Biển cả dậy sóng.

Thuyền Tây Sơn tan vỡ, ầm ầm chìm sâu xuống đáy biển sâu thẳm.

Chớp lấy thời cơ, Nguyên phi hạ lệnh rời khỏi nơi đây, đột phá vòng vây, trở về đảo Phú Quốc.

Nguy hiểm qua đi, cơ thể Thiểm điệp không còn chống đỡ nổi nữa, nàng hộc máu, lảo đảo rồi ngã mạnh xuống đất.

Vết thương không lành được, đây chính là...sự trừng phạt của Thiên Đạo.

Nàng có thể phò tá Chân Mệnh Thiên Tử, ở bên giúp đỡ người đó hoàn thành bá nghiệp của mình nhưng tuyệt nhiên không được tham gia vào trận chiến giữa các Chân Mệnh Thiên Tử.

Bởi với 'đứa con của mình' chính Thiên Đạo sẽ định đoạt.

Trận chiến trước đáng lẽ đã kết thúc sinh mạng của Nguyễn Phúc Ánh nhưng đã bị nàng can thiệp vào rồi phá hỏng.

Thêm lần này, vốn mọi người đều đã không còn đường thoát nhưng nàng đã dùng sức mạnh tạo ra một cơn bão đưa tất cả vượt vòng vây.

Xen vào, thay đổi kết cục của trận chiến, khiến Thiên Đạo nổi trận lôi đình.

Từ trong cơn bão, vô số thiên phạt đã giáng xuống người nàng.

-"Hộc...hộc...khụ..." nàng ôm ngực, nhịn không được mà ho ra một ngụm máu.

Lập tức, vô số máu tươi tràn ra muốn dừng không được.

Lồng ngực đau thắt, trên người không có chỗ da thịt nào lành lặn, lực lượng Thiên Đạo lẫn vào trong kinh mạch, chạy dọc toàn thân khiến nàng thời thời khắc khắc phải chịu nỗi đau như muốn xé nát cơ thể.

-"Tiểu điệp..???"

Tống Nguyên phi hoảng hốt chạy đến đỡ lấy cơ thể suy yếu cực độ của nàng.

-"Tiểu điệp... tiểu điệp...nàng sao vậy??

Người đâu, mau đến đây!!!"

Vết thương quá nặng cộng thêm bản thân đã cạn kiệt sức mạnh, nàng nhanh chóng rơi vào hôn mê.

Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, nàng mơ hồ có thể thấy được một đôi mắt lạnh lùng đang khóa chặt lấy nàng.

Người ấy tỉnh dậy sau cơn thập tử nhất sinh, người bị thương rất nặng và người...không còn đến bên nàng, ân cần hỏi han nàng như trước nữa.
 
[Hệ Liệt] Cố Đô Dạ Vọng
Con Rối Của Thiên Đạo


-"Tiểu điệp..." giọng nói ôn hòa lại thanh nhã vang lên, người nọ bước đến bên nàng, trên tay còn cầm theo một đĩa Hồng Hoa Tô thơm ngát.

-"Hoàng Thái Tử..." nàng nhẹ gọi hắn, ngay cả Thái Tử cũng đã trở thành một nam nhân rắn rỏi như này, vậy thì chàng ấy...chàng ấy hiện giờ thế nào rồi?

Nàng đã rất nhiều năm... không gặp chàng.

Nguyễn Phúc Đảm đặt Hồng Hoa Tô xuống bàn, thực tự nhiên ngồi xuống giường cùng nàng.

Hắn khẽ vươn tay vén những sợi tóc đang lòa xòa trước mặt nàng đi.

-"Tiểu điệp.

Nàng sao vậy?

Ngủ không ngon sao?"

Dịu dàng đến vậy.

Thiểm điệp ngước nhìn nam nhân tuấn mỹ có gương mặt có đến sáu, bảy phần tương tự Noãn mà không biết nên mở lời thế nào.

Nói rằng nàng nhớ Phụ hoàng hắn rồi sao?

Hay nói rằng nàng lại nhớ về những năm tháng ngày xưa khi đất nước vẫn còn nội chiến liên miên?

Dù là chuyện gì, thì tin rằng, đều là chuyện Nguyễn Phúc Đảm không muốn nghe.

-"Không có gì.

Mau...đưa ta bánh hồng hoa." nàng chớp mắt, khôi phục lại dáng vẻ bình thường, hướng hắn đòi ăn.

Nguyễn Phúc Đảm bật cười, vươn tay lấy đĩa Hồng Hoa Tô đưa đến trước mặt nàng.

Đây là...loại điểm tâm mà nàng thích ăn nhất.

Hồng Hoa Tô, nghĩa như tên, chính là dùng cánh hoa hồng tươi ngào với bột làm bánh.

Cánh hoa hồng được thu gom từ khi mới chớm nở để giữ hương vị thanh tân.

Cánh hoa được đem sao khô để bảo quản được lâu và dùng làm bánh.

Bánh có 3 lớp: phần vỏ xốp giòn, lớp giữa mềm mịn với đậu xanh và đường, lớp cuối cùng ngào ngạt hương hoa xuân, tạo nên dư vị ngọt ngào, thanh khiết, tươi mới.

Nàng cắn ngập miệng, Hoa Hồng Tô mềm mịn, thơm ngát tan ngay trong miệng, ngon đến ngây ngất.

-"Ăn từ từ thôi, có ai tranh với nàng đâu."

Nguyễn Phúc Đảm nhìn bộ dạng ham ăn của nàng chỉ biết lắc đầu cưng chiều.

Biết vậy đã làm nhiều hơn một chút cho nàng rồi.

-"Cẩn thận nghẹn đó." vừa nói vừa đưa một ly trà mà cung nữ vừa dâng lên.

Thiểm điệp vội uống một ngụm, ly trà thơm ngát mùi hoa hồng.

Nàng thích hoa hồng, thích, rất thích.

Bởi vậy nên hắn luôn làm bánh và trà từ hoa hồng cho nàng.

Thậm chí ở Đông Cung còn có một vườn hồng rất lớn do hắn tự tay vun trồng.

-"Vườn hồng hoa năm nay đặc biệt tốt, có lẽ khi vào vụ mùa, sẽ thu hoạch được rất nhiều hoa.

Tiểu điệp, đến khi đó, nàng muốn ăn bao nhiêu Hồng Hoa Tô cũng được."

-"Ngươi rất rảnh?"

Thiểm điệp đầu cũng không ngẩng lên nói.

-"Với nàng, ta luôn luôn có thời gian."

Nàng không đáp lời với hắn nữa, chỉ tập chung ăn bánh.

Nguyễn Phúc Đảm cũng quá quen với sự lãnh đạm của nàng, hắn mỉm cười, nhẹ đặt ly trà xuống.

Chờ đợi nàng ấy ăn xong, bởi vì...hắn có chuyện muốn nói cùng nàng.

Có lẽ vì những năm tháng gian khổ Thiểm điệp theo Phụ hoàng của hắn lưu vong khắp nơi.

Cuộc sống kham khổ trước đây đã hình thành một tính cách cần kiệm ở nàng.

Thiểm điệp không bao giờ bỏ thừa đồ ăn, càng không bao giờ vứt bỏ đồ ăn, cho dù chúng đã hỏng hoặc quá hạn sử dụng.

Quả nhiên, một lát sau Thiểm điệp đã ăn sạch đĩa Hồng Hoa Tô, ngay cả vụn cũng không để lại.

Xong lại tiếp tục kêu hắn đưa ly trà cho nàng, một ngụm uống hết.

Chờ thêm một lát, Nguyễn Phúc Đảm mới nói với nàng:

-"Tiểu điệp, Phụ hoàng có lẽ...không qua khỏi mùa xuân năm nay."

Nàng giật mình, vội vàng che đi sự kinh ngạc vừa thoáng qua trên gương mặt, cúi đầu lẩm bẩm:

-"Quá ngắn ngủi..."

-"Hả?

Nàng vừa nói gì?

Ta nghe không rõ."

-"Không có gì."

Tuổi thọ của con người, thật quá ngắn ngủi.

Nguyễn Huệ cũng thế và cả...

Noãn cũng vậy.

Những kỷ niệm của cả hai vẫn in đậm trong tâm trí nàng.

Tình cảm, tình nghĩa, ân tình, và cả...sự thất vọng.

Lời hứa chân thành năm nào, cuối cùng trở thành lời nguyền tàn nhẫn trói buộc nàng.

Nàng hận Noãn sao?

Không, nàng không biết nữa.

Nhưng cái cảm xúc phức tạp này, nàng ghét nó.

Phải làm sao để đối diện với Noãn đây?

Nàng phải làm gì, với mớ cảm xúc của mình đây?

...

Liên tiếp đả thương hai Chân Mệnh Thiên Tử cùng với việc liều mạng sử dụng hết sức mạnh của mình tạo ra cơn bão lớn.

Thiểm điệp của lúc này, yếu ớt đến độ còn không cả bằng một người mình thường.

Bởi người bình thường chịu thương tích như vậy sớm đã chết, nhưng nàng không phải người, nàng không chết, mà là vật lộn mãi trong sự đau đớn như vậy.

Tựa như lấy dao cùn cứa người, không chết, chỉ có đau đớt tột cùng.

Sự trừng phạt của Thiên Đạo chưa bao giờ là dễ chịu cả.

Và Nguyễn Phúc Ánh thân mang trọng thương, vẫn kiên cường cõng theo nàng bước tiếp.

Số cận thần theo bên chàng hiện không còn nhiều, hơn nữa ở họ ít nhiều đều có những vết thương nhất định.

Phóng mắt toàn bộ quân đoàn lúc này, chỉ có mỗi Tống Phúc Thị Lan là 'lành lặn'.

Bảo nàng ôm theo thiểm điểm tiếp tục bước đi?

Nghĩ cũng đừng nghĩ, trước chưa nói đến việc nàng có ôm nổi thiểm điệp hay không.

Tại nơi rừng thiêng nước độc này, nam nhân như bọn chàng bước đi còn khó, nếu Tống Phúc Thị Lan ôm theo một thiếu nữ bên người.

Nàng...làm sao chịu nổi.

-"Chúa thượng..."

-"Hay là để thiếp..."

Tống Nguyên phi vừa đưa tay lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Nguyễn Phúc Ánh vừa lo lắng liếc nhìn Thiểm điệp đang hôn mê trên lưng chàng.

Nàng biết chàng thương nàng, cũng thương các cận thần, vậy nên dù chàng cũng bị thương rất nặng nhưng lại gánh lấy trách nhiệm đem theo thiểm điệp.

Thiểm điệp, tuy chẳng phải là người nhưng nàng ấy vẫn mang dáng hình của một thiếu nữ nhân loại a.

Nhìn sắc mặt ngày càng tái nhợt của Nguyễn Phúc Ánh, khiến nàng lo lắng không thôi.

-"Nguyên phi nói phải, Chúa thượng...hay là để chúng thần mang theo Tiểu thư thay ngài."

-"Chúa thượng..."

-"Chúa thượng, xin ngài giữ gìn long thể."

-"Không vấn đề gì.

Chuyện này, không cần nhắc lại nữa."

Nguyễn Phúc Ánh chầm chậm lên tiếng.

Hiển nhiên chàng không đồng ý với ý kiến của Tống Phúc Thị Lan và mọi người.

Tình hình hiện tại của mọi người vô cùng cam go, chàng thân là người đứng đầu, phải là tấm gương cho mọi người.

Cõng theo thiểm điệp không chỉ để giảm bớt gánh nặng cho họ, còn là thể hiện ân uy của chàng.

Ân là không vứt bỏ thuộc hạ đang nguy kịch, uy là cho dù chàng trọng thương nhưng vẫn vô cùng kiên cường.

Chàng không gục ngã, thì bọn họ... cũng đều không được gục ngã.

Liếc nhìn vợ mình, Tống Phúc Thị Lan liễu yếu đào tơ của chàng, theo chàng chinh chiến tứ phương, chịu đói chịu khổ là chàng có lỗi với nàng.

Nhưng nam nhân, trí ở tứ phương, hơn nữa chàng còn có món nợ máu nhất định phải hoàn trả, hiện chưa thể cho nàng, vinh hoa phú quý mà một Nguyên phi đáng ra được nhận.

Nắm chặt lấy tay của nàng, chàng đã có quyết định.

Nơi đây khắc nghiệt hơn họ tưởng rất nhiều, nước trong rừng đều là nước mặn, không uống được.

Cánh rừng nguyên sinh chưa từng được khai phá đầy rẫy những nguy hiểm tiềm ẩn mà không ai có thể ngờ tới.

Thiếu lương thực, thiếu nước uống, lại thêm thương tích trên người.

Đoàn người rất nhanh đã xuống sức, họ không dám ăn những cây trái lạ trong rừng, chỉ có thể ăn cỏ, ăn vỏ cây để cầm cự.

Không biết đã bao nhiêu ngày trôi qua, tất cả mọi người đều đói đến lả người.

Cũng không biết từ bao giờ, ánh mắt của họ khi nhìn thiểm điệp đã đổi khác, bởi vì có người đã dám tâu với Nguyễn Phúc Ánh rằng:

-"Chúa thượng.

Hiện tại thức ăn và nguồn nước không có.

Chúng thần thì không sao nhưng Chúa thượng và Nguyên phi tuyệt không thể xảy ra chuyện."

-"Lại nghe nói...

Thiểm điệp là sứ giả của Thiên Đạo.

Bất lão bất tử...

Nay chúng thần cả gan..."

Nói đoạn liền quỳ sụp xuống dập đầu với chàng:

-"Cả gan xin Chúa thượng hãy sử dụng máu của nàng...để ...để..."

Xoẹt.

Bịch...bịch...

Chiếc đầu lăn xuống đất, dòng máu nóng bắn lên mặt của những binh sĩ đang nằm la liệt xung quanh vì đói.

Không ai biết chàng đã ra tay thế nào, chỉ một ánh sáng sắc lạnh lóe lên và đầu người kia rơi xuống đất.

Nguyễn Phúc Ánh đứng dưới ánh trăng, khuôn mặt tuấn tú hiện giờ bị sát khí bao phủ trở lên cực kì âm trầm và lạnh lẽo.

Sau lưng chàng, Tống Nguyên phi đang ôm chặt lấy thiểm điệp, dùng ống tay áo dài rộng của mình, che trở nàng trong lồng ngực mình.

-"Nếu còn kẻ nào dám nhắc lại những lời đó... thì hãy lấy đây là kết cục của mình." chàng vung kiếm, vẩy sạch đi số máu đang chảy dọc thân kiếm.

Nhìn thấy cảnh này, đám binh sĩ và cận thần vốn đang đói lả hoặc là đám người theo phe của 'người vừa mới bị chàng giết' kia liền lập tức bật dậy, đồng loạt quỳ xuống hô vang:

-"Chúng thần không dám..."

Nguyễn Phúc Ánh không nói gì, chàng xoay người ngồi xuống bên cạnh Tống Phúc Thị Lan, để nàng tựa đầu vào vai chàng mà nghỉ ngơi.

Trong lòng nàng, tuyệt sắc thiếu nữ vẫn luôn hôn mê không tỉnh.

Những ngày kế tiếp lại càng là gian khổ, may mắn trời không tuyệt đường người, Nguyễn Đức Xuyên sau khi mở một con đường máu, liều cả cái mạng.

Cuối cùng cũng kiếm được đồ ăn cho chàng.

Nguyễn Phúc Ánh âm thầm thở phào một hơi, trên mặt cũng không có bất cứ biểu cảm dư thừa nào.

Chàng lấy một phần nhỏ cho mình, lại chia làm hai phần nhỏ đó, đưa phần hơn cho Tống Phúc Thị Lan.

Số còn lại thì để mọi người chia nhau ăn.

Có đồ ăn, mọi người như được tiếp thêm sức mạnh, cả đoàn người hào hứng lên đường.

Lúc này đây, Nguyễn Phúc Ánh mới khẽ mỉm cười, xốc lại thiếu nữ trên lưng, nắm tay thê tử của mình, chàng dẫn đầu bước đi.

Bóng lưng và bước chân kiên định cùng mạnh mẽ, dẫn dắt những thần tử trung thành của mình, bước về nơi ánh sáng rực rỡ.

Không biết có phải là do đã ăn uống xong khiến chàng khoẻ hơn hay thế nào, mà Nguyễn Phúc Ánh cảm thấy Thiểm điệp hình như...nhẹ hơn trước thì phải?

'Hay là do mình không cho nàng ăn?'

'Nhưng tiểu điệp đâu cần ăn đâu?'

Đối với chàng, những chuyện như này chưa phải chưa từng xảy ra.

Có lần chàng cùng thiểm điệp và đại quân cũng từng trốn trong rừng, thậm chí còn phải ngụp lặn hàng giờ trong nước, hay là phải trốn dưới đầm lầy để tránh truy quân.

Những lần đó, cũng thiếu thốn đồ ăn và tiểu điệp thật sự chẳng ăn uống gì cả.

Ban đầu chàng khuyên mãi không được, đành để đợi đến mức nàng đói sắp ngất xỉu thì lại ép nàng ăn.

Ai ngờ một tuần trôi qua, một tháng trôi qua, nàng vẫn vui vẻ khỏe mạnh như bình thường.

Thậm chí còn có phần hoạt bát hơn khi được ở trong cái không gian nàng vốn nên thuộc về này.

Đang miên man suy nghĩ thì Tống Phúc Thị Lan ở một bên khẽ thì thầm với chàng:

-"Chúa thượng.

Thiếp có lời này, không biết có nên nói ra hay không?"

-"Nàng nói đi."

-"Chúa thượng, tiểu điệp hình như....ngày càng nhỏ đi thì phải."
 
[Hệ Liệt] Cố Đô Dạ Vọng
Sinh Vật Đẹp Nhất Thế Gian


-"Nàng có ý gì?"

Nguyễn Phúc Ánh nhíu mày.

-"Tối qua lúc thiếp ôm nàng, cảm thấy cơ thể nàng ấy dường như nhỏ và nhẹ hơn rất nhiều.

Chẳng hay Chúa thượng ngày ngày cõng nàng trên lưng, có cảm nhận được điều đó không?"

Lời của thê tử càng khẳng định nghi vấn trong lòng chàng.

Có điều hiện tại không phải là lúc để kiểm chứng điều gì.

Thân phận của Thiểm điệp thập phần nhạy cảm, trước mắt cứ coi như không có chuyện gì xảy ra đã.

May mắn vì tuyệt thế dung nhan của Thiểm điệp, cho nên nàng trước người ngoài, trước thế nhân luôn ẩn mình trong chiếc áo choàng lớn, quấn kín mít từ đầu tới chân, chỉ hở đôi mắt.

Lúc này cũng vậy, dù cho Nguyễn Phúc Ánh luôn cõng nàng trên lưng, nhưng trên người nàng vẫn khoáng chiếc áo choàng lớn, hoàn toàn che dấu nàng bên trong.

Vậy nên cho dù nàng có thay đổi hay biến hóa thế nào, ngoài chàng và thê tử, chắc sẽ chẳng ai phát hiện ra.

Đêm đến...

Vì là nơi rừng thiêng nước độc, hoang vu không người cộng thêm khí tức của Thiểm điệp khiến cho những động vật xung quanh sợ vãi, tự động cách xa bọn họ.

Đoàn người Nguyễn Phúc Ánh không cần chia nhau ra gác đêm, hơn nữa, vì để bảo toàn thể lực, mặt trời vừa khuất bóng là cả đoàn liền đi ngủ.

Nhân lúc mọi người ngủ say, Nguyễn Phúc Ánh và Tống Phúc Thị Lan mượn ánh trăng cẩn thận quan sát Thiểm điệp.

-"Đây...Chúa thượng..???"

Tuyệt sắc thiếu nữ vốn mang dáng hình của một thiếu nữ mới lớn, khoảng chừng mười lăm, mười sáu tuổi, lúc này đây dáng vẻ chỉ còn lại khoảng mười hai mười ba tuổi.

Song dù dáng hình non nớt như vậy nhưng vẻ đẹp của nàng vẫn khiến người đối diện kinh diễm mỗi khi nhìn thấy.

Bởi vì nàng ấy chính là sinh vật đẹp nhất thế gian - Thiểm điệp cổ đại.

Vẫn là khuôn mặt diễm mỹ tuyệt luân đó nhưng mái tóc màu hồng lam đặc biệt của nàng vậy mà biến thành màu đen tuyền.

Nàng hiện tại, trừ dung mạo đẹp đến mức không chân thực này ra, còn lại chẳng khác nào một nữ hài nhân loại.

-"Chúa thượng...đây...là tiểu điệp sao?"

Tống Phúc Thị Lan che miệng, ngăn không để bản thân quá thất thố mà gây ra âm thanh lớn đánh động mọi người xung quanh.

Nguyễn Phúc Ánh không hổ là người làm việc lớn, định lực cũng hơn người.

Chàng nhanh chóng chấp nhận sự thay đổi đáng kinh ngạc của Thiểm điệp, thản nhiên kéo lại chiếc áo choàng bọc kín người nàng ấy lại.

Đưa tay ôm lấy nàng, không quên kéo tay thê tử cùng tựa vào một gốc đại thụ lớn để nghỉ ngơi.

-"Đừng nghĩ ngợi gì nhiều, cũng đừng nói gì cả.

Nàng ấy...vẫn còn sống, đã là sự may mắn lớn nhất của chúng ta rồi."

-"Những chuyện khác, đừng...bận tâm."

-"Vâng....Chúa thượng."

...

Thiểm điệp không biết mình đã hôn mê bao lâu, trong cơn mơ nàng luôn được ai đó dịu dàng ôm lấy, lúc thì rắn rỏi, lúc thì mềm mại.

Thiểm điệp nghĩ rằng, nếu như nàng có Cha Mẹ, thì vòng ôm của Cha Mẹ, cũng là như thế này đây.

Chầm chậm mở mắt, đập vào mắt là một đôi mắt to tròn long lanh, chủ nhân của đôi mắt này đang nhìn nàng chằm chằm, không biết đã ở đây bao lâu rồi.

-"Ưm..."

-"Oa!!!

Mỹ nhân tỷ tỷ tỉnh lại rồi." cậu bé hét lớn khiến nàng vốn đã khó chịu lại càng thêm choáng váng.

-"Ồn quá...

Câm miệng!!" nàng nhíu mày, âm giọng cũng bất giác cao hơn vài phần.

-"Vâng.

Đệ câm ngay đây.

Mỹ nhân tỷ tỷ đừng tức giận nha." mỹ nam hài thực nghe lời, vừa nói xong liền ngoan ngoãn ngậm miệng lại, bản thân cũng ngồi quỳ xuống thật ngay ngắn bên cạnh nàng.

Nhìn bộ dạng nghe lời răm rắp này của tiểu nam hài phấn điêu ngọc mài, nàng lại càng đau đầu hơn.

Không chỉ vì bệnh, mà còn là vì đứa trẻ này.

Người con trai thứ tư của Noãn: Tứ công tử Nguyễn Phúc Đảm.

Không giống như những huynh đệ tỷ muội khác của mình, cậu ta quả thực là một kẻ phiền phức.

Ít nhất thì, nàng cảm thấy vậy.

Gắng gượng ngồi dậy, một tay đỡ trán, thiểm điệp cúi đầu, chầm chậm lên tiếng:

-"Ta ngủ bao lâu rồi?"

-"Ưm ưm ưm..."

-"Nói đi..."

-"Vâng.

Đệ nói luôn.

Mỹ nhân tỷ tỷ, tỷ đã ngủ hai tháng rồi nha.

À đệ biết rồi, tỷ muốn hỏi Phụ hoàng đệ đúng không?"

-"Phụ hoàng của đệ đã sang Xiêm để cầu viện rồi.

Thái tử ca ca cũng sang Pháp cầu viện.

Trong cung giờ có Hoàng Tổ Mẫu, Mẫu thân, A Nương của đệ và mấy vị phu nhân cùng các huynh đệ tỷ muội khác của đệ và Mỹ nhân tỷ tỷ."

- "Mỹ nhân tỷ tỷ, lần này tỷ bị thương nặng quá.

Phụ hoàng đệ đã phải ôm tỷ suốt đó.

Nghe Mẫu thân nói là độ long khí cho tỷ, vậy nên chỉ cần có thời gian, là Phụ hoàng lại đến cạnh tỷ.

Làm đệ muốn đến thăm tỷ cũng không đến được."

-"Có điều hiện nay Phụ hoàng không có ở đây.

Đệ có thể thoải mái ở cùng Mỹ nhân tỷ tỷ rồi.

Ha ha ha."

Tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc của một nam hài nhỏ bé, vừa ngây thơ vừa chân thành.

-"Tỷ trọng thương suýt mất mạng nên lần này Phụ hoàng quyết định để tỷ ở lại dưỡng thương đó.

Mỹ nhân tỷ tỷ, tỷ có muốn ăn chút gì không?"

-"Mỹ nhân tỷ tỷ..."

-"Mỹ nhân tỷ tỷ..."

Đứa trẻ này cái gì cũng tốt, chỉ có điều...nói quá nhiều.

Thiểm điệp mỗi lần đều bị cậu ta quay như chong chóng, thực nhức đầu nhưng cũng...có chút vui vui.

Nhưng đó là lúc bình thường, còn hiện tại nàng đang trong quá trình hồi phục thương tích, cơ thể yếu ớt cực độ.

Mồm mép của Nguyễn Phúc Đảm chẳng khác nào cực hình đối với nàng.

-"Ôi...Mỹ nhân tỷ tỷ, tỷ chưa được đứng dậy đâu.

Thái y nói tỷ phải tĩnh dưỡng thật tốt.

Mỹ nhân tỷ tỷ đừng đứng dậy."

Nguyễn Phúc Đảm hoảng hốt khi thấy nàng muốn đứng dậy.

Vội vàng đỡ lấy nàng, muốn đỡ nàng nằm xuống.

-"Sao tầm mắt của ngươi lại ngang tầm mắt của ta được?" nàng kinh ngạc lên tiếng, nàng - một thiếu nữ trưởng thành, tại sao lại có vẻ như chiều cao lại ngang ngửa một đứa trẻ thế này?

Chuyện này... là sao...?

-"À..."

Nguyễn Phúc Đảm à một tiếng, không hiểu sao lại khiến nàng thấy thập phần bất an.

-"Là như này, Mỹ nhân tỷ tỷ đừng sợ nha.

Tầm mắt chúng ta ngang nhau, là bởi vì... dáng hình hiện tại của tỷ, không khác đệ là bao đó."

Nghe xong, Thiểm điệp chỉ cảm thấy như có sét đánh bên tai.

Thảo nào nàng cảm thấy cơ thể hư nhược đến kì lạ, thảo nào...nàng không điều động được linh lực nữa.

Cúi đầu nhìn xuống hai bàn tay bé xinh của mình, lại nhìn kĩ khắp cơ thể.

Nàng kinh ngạc nhận ra, cơ thể mình không chỉ nhỏ đi.

Biến thành dáng vẻ của một nữ hài khoảng năm, sáu tuổi mà ngay cả mái tóc hồng lam đặc biệt cũng đã biến thành màu đen bình thường như người bình thường.

Đây là...trạng thái suy yếu cực độ.

Cơ thể gánh chịu tổn thương quá nặng, tự động thu nhỏ lại để tiết kiệm năng lượng.

Dù sao thì, dáng hình thiếu nữ, luôn tiêu hao năng lượng nhiều hơn so với dáng hình lúc là một đứa bé.

Năng lượng trong cơ thể hầu như cạn sạch, vậy nên mái tóc cũng biến thành màu đen.

Thiểm điệp lúc này, gần như chính là một tiểu nữ hài nhân loại a.

Vậy ra đây mới chính là hình phạt chân chính của Thiên Đạo.

Nàng lúc này, chỉ đơn giản một người bình thường, cũng dễ dàng kết liễu được.

Sứ giả của Thiên Đạo theo mệnh trời xuống nhân gian phò tá Chân Mệnh Thiên Tử.

Sẽ là tồn tại cỡ nào khủng bố?

Nàng sẽ là cái gái trong mắt các thế lực, là đối tượng ưu tiên hàng đầu cần loại bỏ để tranh giành thiên hạ.

Vậy mà giờ đây nàng lại yếu nhược đến vậy, chuyện này nếu lọt ra ngoài.

Há chẳng phải các thế lực sẽ tấn công Hoàng Thành, không tiếc trả giá đại giới, cũng phải tiêu diệt được nàng hoặc là....có được nàng.

Dù sao thì, sức hút của một 'sinh vật đẹp nhất thế gian' hơn nữa còn có thể hóa hình người.

Ở trong thời đại nào, cũng đều có mê lực khổng lồ.

Tại sao lại là các thế lực mà không phải chỉ riêng nhà Tây Sơn hiện đang đối địch với nhà Nguyễn do Nguyễn Phúc Ánh đứng đầu?

Bởi Thiểm điệp là món quà mà Thiên Đạo ban cho đất nước, chỉ phụng sự các đời Thiên Tử đất Việt.

Điều này ít nhiều khiến quân chủ các nước lân bang kiêng kị tấn công Đại Việt.

Đồng thời cũng Nguyễn Phúc Ánh có được độ uy tín nhất định, dù liên tiếp bại dưới tay nhà Tây Sơn, chàng vẫn có thể mượn binh lực từ Chân Lạp, Vạn Tượng, Xiêm La và thậm chí là cả Pháp.

Thiểm điệp rùng mình, nàng ngồi quỳ trên giường, đầu cúi thấp, dùng hai tay ôm lấy mình cũng không ngăn được cơ thể run rẩy.

-"Mỹ nhân tỷ tỷ, tỷ đừng sợ." phút chốc, nàng rơi vào một vòng ôm ấm áp.

Nam hài nhỏ bé đến vậy mà vòng ôm lại ấm áp lạ thường.

Nguyễn Phúc Đảm dù có thông minh nhạy bén đến mấy thì cũng mới chỉ là một đứa trẻ, cậu có thể hiểu Thiểm điệp đang sợ hãi nhưng sẽ không hoàn toàn hiểu được sự bất an của nàng.

Vụng về an ủi nàng, ngoài ý muốn lại có thể xua tan đi sự bất an của nàng.

-"Đừng lo lắng nha Mỹ nhân tỷ tỷ."

-"Cho dù tỷ nhỏ lại, tỷ vẫn xinh đẹp vô song."

-"Mỹ nhân tỷ tỷ, tỷ còn đau không?

Trong người có chỗ nào khó chịu không?"

-"Nhưng tỷ đừng lo, hiện giờ đệ cao hơn tỷ.

Tỷ muốn đi đâu đệ sẽ cõng tỷ đi.

Hắc hắc...

đệ khỏe lắm nha."

Không uổng công Nguyễn Phúc Đảm từ ngày thấy mỹ nhân tỷ tỷ của mình nhỏ lại càng ra sức ăn nhiều.

Có lẽ trong thâm tâm của cậu luôn muốn mình phải thật cao lớn, cao lớn hơn vị tỷ tỷ xinh đẹp kia để có thể che chở bảo vệ nàng giống như Phụ hoàng của cậu vẫn làm vậy.

Cậu thích Thiểm điệp, thích, rất thích.

Vị tỷ tỷ xinh đẹp đến mức khó có thể miêu tả thành lời, tựa như tiên nữ từ trời cao hạ xuống lại có tính tình tốt đẹp vô cùng này.

Cậu luôn đặt trong mắt, để trong tim.
 
Back
Top Bottom