Ngôn Tình Hãy Nói Về Hôn Lễ Của Chúng Ta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hãy Nói Về Hôn Lễ Của Chúng Ta
Chương 60: 60: Em Bỏ Rơi Anh


Hôm qua là ngày khám thai định kỳ của Ninh Quân Kiều, vì gần đây Ninh Lạc Điềm không phải đến trường nữa nên cũng đi theo đến bệnh viện.
Lúc cô ngồi đợi chị gái ở bên ngoài thì thấy có một vị bác sĩ đang cầm hồ sơ đi tới, dáng người của anh hơi gầy nhưng lại rất cao, anh bước đi rất chậm rãi, đằng sau chiếc kính cận kia là một đôi mắt vô cùng có hồn.
Anh đang chăm chú xem hồ sơ.
Mãi đến khi anh va phải một người đàn ông trung niên đang đi về hướng ngược lại, hồ sơ trên tay anh đều rơi hết xuống sàn.

Người đàn ông liên tục nói xin lỗi rồi gấp gáp rời đi.
Có lẽ chuyện này xảy ra rất thường xuyên nên anh cũng không quá để ý, cúi người nhặt từng trang giấy lên, khi ấy Ninh Lạc Điềm cũng đến giúp anh nhặt lại hồ sơ.
"Cô bé à, em thật tốt bụng."
Bị anh nhìn chằm chằm như vậy, Ninh Lạc Điềm quả thật có chút xấu hổ: "Chỉ là việc nhỏ thôi ạ."
Cô trở về chỗ ngồi của mình, vị bác sĩ kia vẫn chưa rời đi.
Lần thứ hai gặp lại anh vẫn dùng ánh mắt đó để nhìn cô.

"Thì ra hai người đã quen biết từ trước rồi." Phương Nhã tỏ ra cực kỳ phấn khích.
Dương Tiêu Tuấn thu lại ánh mắt, khoé môi nhẹ nhàng cong lên: "Cô bé à, chúng ta thật có duyên."
Ninh Lạc Điềm cũng cười với anh: "Đúng vậy.

Không ngờ anh lại là anh họ của Nhã Nhã."
Phương Nhã liếc nhìn hai người một cái, trong mắt chợt loé sáng, qua một lát đột nhiên ôm bụng, vẻ mặt vô cùng khó coi: "Anh à, bây giờ em phải vào nhà vệ sinh một lát, anh đưa Điềm Điềm về nhà trước đi, đừng đợi em nha."
Nói rồi còn nháy mắt với anh.
Dương Tiêu Tuấn còn chưa kịp nói gì thì Phương Nhã đã vắt chân lên cổ mà chạy.

Anh nhìn cô: "Tên của em là Điềm Điềm hả?"
"Anh có thể gọi em là Lạc Điềm."
Anh mỉm cười nhã nhặn: "Được rồi Điềm Điềm, anh đưa em về."
Ninh Lạc Điềm hơi lúng túng, cô thừa biết Phương Nhã đang muốn tạo cơ hội cho hai người bọn họ, chính vì vậy cô mới lúng túng: "Chúng ta đợi Nhã Nhã quay lại có được không?"
Dương Tiêu Tuấn đưa mắt quan sát xung quanh, suy nghĩ một lát rồi nói: "Anh biết gần đây có một nhà hàng rất được, chúng ta vừa dùng bữa vừa đợi Nhã Nhã nhé?"
Đề nghị này đúng là rất hợp tình hợp lý.
Ninh Lạc Điềm đồng ý.
"Được rồi, chúng ta đi thôi." Dương Tiêu Tuấn mở cửa xe cho cô, trên khuôn mặt tuấn tú là một nụ cười cực kỳ ấm áp.
Ninh Lạc Điềm khách sáo nói cảm ơn, ngay khi cô chuẩn bị ngồi vào thì điện thoại chợt kêu lên một tiếng, cô cười cười với Dương Tiêu Tuấn, bảo anh cứ lên xe trước.
Đọc xong một tin nhắn kia, sắc mặt của Ninh Lạc Điềm tái nhợt.
"Ninh Lạc Điềm, nếu em dám bước lên xe của hắn, tôi cam đoan sẽ khiến các người hối hận."

Tin nhắn kia là của Nghiêm Trạch Viễn.
Cơ thể của Ninh Lạc Điềm từ từ đông cứng lại, những ngón tay đang cầm điện thoại đã trở nên trắng bệch, một lúc sau lại có tin nhắn đến, vẫn là cậu.
"Tôi nói được làm được."
Cô nhớ lại dáng vẻ như muốn giết người của cậu ngày hôm đó, toàn thân cô lập tức lạnh tới phát run.

Phải, cậu nói được nhất định sẽ làm được.
Giờ phút này cô phải thật bình tĩnh, có lẽ cậu đang ở một nơi nào đó...!quan sát cô.
"Thật ngại quá, bây giờ em có việc gấp phải đi rồi, hẹn anh lần sau nhé!"
Dương Tiêu Tuấn muốn nói gì đó nhưng lại thôi, mỉm cười gật đầu.
Cô nhanh chóng rời khỏi đó, trong đầu chỉ có một suy nghĩ phải tránh anh càng xa càng tốt, cô cứ đi về phía trước, hoà vào dòng người xuôi ngược trên phố, mãi đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên.
Không cần nghĩ cũng biết là ai.
Cô không muốn quan tâm, tiếp tục bước đi.
Dòng người vội vã lướt qua nhau, xe cộ trên đường di chuyển không ngừng nghỉ, nhưng đầu óc cô bây giờ lại vô cùng thanh tĩnh.
Cũng không biết đã đi được bao lâu, Ninh Lạc Điềm bất giác ngẩng đầu lên, một bóng dáng quen thuộc chậm rãi lọt vào tầm mắt cô.
Hàng lông mày thanh tú của cô hơi động đậy, mắt nhìn người thiếu niên đang đứng tựa vào thân cây ven đường, cúi đầu hút thuốc, những tia nắng xuyên qua tán lá tựa như đang nhảy nhót trên thân thể cao lớn của cậu.

Có vài người qua đường không nhịn được quay đầu nhìn, trong lòng thầm cảm thán.
Cô hậm hực bước tới, không nói không rằng đoạt lấy điếu thuốc trong tay cậu.

Nghiêm Trạch Viễn hơi nghiêng đầu phả làn khói cuối cùng vào mặt cô.
Ninh Lạc Điềm bị sặc, ôm ngực ho khan mấy tiếng, ánh mắt mang theo vài phần hung dữ nhìn cậu chằm chằm.
"Đáng đời em." Nghiêm Trạch Viễn ung dung đút hai tay vào túi quần, đôi mắt đen dài hơi híp lại, dáng vẻ có chút lười biếng.
Câu nói kia của cậu khiến Ninh Lạc Điềm tức đến đỏ mặt tía tai, suýt nữa đã nhào tới đánh anh một trận.
"Anh biết hút thuốc từ khi nào?" Cô tức tối chỉ thằng vào mặt anh, giận dữ hỏi.
Trước giờ anh chưa từng hút thuốc.
Nghiêm Trạch Viễn rũ mắt nhìn ngón tay trắng nõn của cô, thờ ơ đáp: "Từ khi em bỏ rơi anh."
 
Hãy Nói Về Hôn Lễ Của Chúng Ta
Chương 61: 61: Người Nên Khóc Là Anh Mới Phải


Nghiêm Trạch Viễn thấy cô lẳng lặng thu tay về, sau đó cũng không nói gì thêm, khuôn mặt từ đỏ chuyển sang trắng.

Cậu không khỏi cười lạnh một tiếng.

"Sao? Muốn quản anh à?"
Hình như cậu đang ngứa đòn thì phải?
Ninh Lạc Điềm thật sự rất muốn đánh người nhưng khi nhìn thấy quầng thâm trên mắt cậu, cô lại không nỡ, thậm chí trong lòng còn có chút chua xót.

Có lẽ cậu đã mất ngủ nhiều ngày rồi.

Dưới chân cậu có một đống đầu lọc thuốc lá, cô càng nhìn càng không vừa mắt.

Ninh Lạc Điềm siết chặt góc váy, cũng không nhìn đến cậu nữa, cô mặc kệ ánh mắt của những người qua đường, vươn tay ôm lấy cậu.

Cô nghĩ đến chuyện của chị gái, nhớ lại vết thâm quầng đó, cô nghĩ biết đâu cậu cũng có nỗi khổ riêng của mình.

Đôi tay mềm mại của cô từ từ siết chặt lấy thắt lưng cậu, mùi thuốc lá nhàn nhạt bao lấy chóp mũi cô, đột nhiên khoé mắt cô cay xè.

Thân thể của Nghiêm Trạch Viễn rõ ràng có chút cứng đờ, người con gái khiến cậu ngày nhớ đêm mong bây giờ đang ở trong ngực cậu rơi nước mắt.

Cậu nên vui hay nên buồn đây?
Mà thôi, vui hay buồn cũng như nhau cả thôi, cậu chỉ muốn ôm cô.

Thời tiết lúc giữa trưa cực kỳ nóng bức, dòng người qua lại trên phố cũng thưa dần, thưa dần!
Ninh Lạc Điềm cảm nhận được vòng tay của cậu trên người mình, nước mắt rơi xuống như mưa, cô muốn nói một tuần vừa qua cô thực sự rất nhớ cậu.

"Em khóc cái gì?" Nghiêm Trạch Viễn đột nhiên cười lên: "Người nên khóc là anh mới phải, anh nhớ em đến sắp phát điên rồi.

"
Mà những lúc như vậy cậu dường như chỉ biết hút thuốc, uống rượu và gọi thầm tên cô.

Có nhiều đêm cậu không ngủ, chợp mắt được một chút lại mơ thấy cô, trong mơ cô cũng muốn đẩy cậu ra xa, chỉ cần cậu tiến lên một tất thì cô sẽ lùi lại một thước.

Nhưng hiện tại thì không sao nữa rồi.

Nghiêm Trạch Viễn đặt một nụ hôn lên trán cô, hai mắt từ từ khép lại: "Lạc Điềm, chúng ta thuê phòng khách sạn đi.

"
Ninh Lạc Điềm vội vàng ngẩng đầu lên nhìn cậu, hàng mi run rẩy ẩm ướt của cô khẽ run lên, biểu cảm vô cùng khó tin, cô lắp ba lắp bắp hỏi cậu: "Anh, anh vừa nói cái gì đó?"
Biết ngay cô sẽ hiểu lầm mà, Nghiêm Trạch Viễn uể oải đáp: "Anh buồn ngủ.

"
Từ lúc xảy ra chuyện đến nay cậu chưa có lấy một giấc ngủ trọn vẹn nào.

Ninh Lạc Điềm lại nhìn đến quầng thâm trên mắt cậu, thế là mềm lòng ngay, cô lau nước mắt trên mặt rồi nói: "Nhưng mà anh vẫn chưa ăn gì có đúng không? Chúng ta tìm gì đó ăn lót dạ rồi đi ngủ.

"
Cậu đồng ý.

"Vậy anh ở đây đợi em một lát.

"
Dứt lời, cô vội vội vàng vàng đi vào một cửa tiệm ở gần đó, lúc trở lại cô cầm hai cái sandwich đung đưa trước mặt cậu: "Anh muốn ăn loại nào đây?"
Nghiêm Trạch Viễn tùy tiện chọn một cái, trong mắt đều là ý cười, sau đó kéo cô ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh.

Ninh Lạc Điềm cắn một miếng sandwich, cảm thấy hương vị cũng không tồi, lúc nãy cô còn mua thêm mua một ly cam ép, thấy Nghiêm Trạch Viễn cũng bắt đầu ăn thì đặt nó ở giữa hai người.

"Có ngon không?"
"Cũng được.

"
Cô bĩu môi bắt chước giọng điệu của cậu: "Cũng được.

"
Nghiêm Trạch Viễn kiềm lòng không đặng, cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô hai cái: "Anh đã nói là không giống.

"
Cô cũng mặc kệ cậu, tiếp tục ăn bánh của mình.

Ăn uống xong, Ninh Lạc Điềm lau miệng rồi hỏi cậu: "Anh có lái xe đến đây không?"
Nghiêm Trạch Viễn nhìn dòng xe cộ ngược xuôi trên đường, thản nhiên đáp: "Có.

"
Vậy thì bọn họ không cần vào khách sạn nữa, cứ lái xe về nhà ngủ một giấc là được.

Cô còn chưa kịp vui mừng thì cậu đã nói: "Nhưng anh quên mất chỗ đậu xe rồi.

"
Ninh Lạc Điềm thật sự bất lực với cậu.

"Bên kia có khách sạn, chúng ta đi thôi.

"
Nói rồi cậu thản nhiên nắm lấy cổ tay cô đứng dậy, Ninh Lạc Điềm nơm nớp lo sợ, cô do dự kéo tay cậu lại, hai gò má đỏ ửng: "Viễn, thật sự chỉ vào đó để ngủ thôi sao?"
Nghiêm Trạch Viễn kéo cô lại gần rồi nở nụ cười xấu xa: "Vậy em còn muốn làm gì khác à?"
Hai gò má của cô càng đỏ hơn: "Em chỉ sợ khi vào trong đó anh lại đổi ý.

"
Nghiêm Trạch Viễn thản nhiên dắt cô qua đường: "Chuyện đó không phải chúng ta chưa từng làm.

"
Cô nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cậu, không nói được câu nào.

"Làm một chút rồi ngủ nhé?"
Đúng rồi, cái tên này chắc chắn đang dụ dỗ cô!

Ninh Lạc Điềm đứng một bên nhìn cậu làm thủ tục nhận phòng, trong lòng thầm mắng cậu là tên lừa đảo.

Ban đầu chẳng phải nói chỉ vào đây để ngủ thôi hay sao?
Lát nữa cô nhất định phải vạch trần cậu.

Phòng của hai người thuê nằm ở tầng 12 của khách sạn, Nghiêm Trạch Viễn dắt tay cô vào thang máy.

"Viễn.

"
"Anh nghe đây.

" Nghiêm Trạch Viễn rũ mắt nhìn cô.

Ninh Lạc Điềm nhìn cửa thang máy đang từ từ khép lại, nhẹ nhàng cất giọng: "Sau này anh không được hút thuốc nữa.

"
Đuôi mắt của cậu hơi cong cong, cậu đang cười: "Có em ở bên cạnh rồi anh còn cần đến thứ đó để làm gì?"
Lúc này Ninh Lạc Điềm thật sự rất muốn hôn cậu một cái, nhưng ở trong thang máy có camera, không tiện cho lắm.

Vì vậy khi vừa bước vào phòng khách sạn, Ninh Lạc Điềm lập tức ép cậu vào tường, kiểng chân hôn lên môi cậu, cô hôn rất cuồng nhiệt, hai tay ôm chặt lấy cổ cậu, trời đất quay cuồng.
 
Hãy Nói Về Hôn Lễ Của Chúng Ta
Chương 62: 62: Điều Cô Đang Lo Sợ


Trước khi đặt chân vào khách sạn, Ninh Lạc Điềm thật sự không ngờ bản thân lại là người châm lửa trước.

Giờ phút này, Nghiêm Trạch Viễn vô cùng hưng phấn ôm cô đến trước cửa sổ sát đất, tấm lưng trầ n trụi không ngừng va chạm vào mặt kính lạnh lẽo, bên dưới ngấm ngầm tiếp nhận từng đợt tấn công như vũ bão từ cậu.

Hơi thở trầm đục nặng nề của cậu truyền đến bên tai cô, tiếng nức nở yêu kiều của cô vang vọng trong lòng ngực của cậu, cả hai càng điên cuồng.

Bàn tay lớn của Nghiêm Trạch Viễn rời khỏi n** m*m m** căng tròn của cô, sau đó cậu đem một chân thon dài của cô vắt qua khuỷu tay mình.

Trước mắt Ninh Lạc Điềm phủ một tầng nước mỏng, cô cắn môi nén lại âm thanh sắp bật ra khỏi miệng, những ngón chân nhỏ nhắn vì động tác của cậu mà co quắp lại, tầm mắt rơi xuống nơi hai người đang g*** h*p.

Hôm nay Nghiêm Trạch Viễn không mang áo mưa.

Tiếng cười trầm thấp của cậu vang lên, một lần nữa hôn lên khuôn mặt đỏ bừng của cô.

"Em không cần phải xấu hổ, cứ nhìn thoải mái đi!"
Ninh Lạc Điềm tức giận không cho cậu hôn mình nữa, cô đẩy khuôn mặt yêu nghiệt của cậu ra, nhỏ giọng mắng: "Lưu manh.

"
Đúng lúc này, điện thoại của Ninh Lạc Điềm đổ chuông.

Cả hai đều liếc mắt về phía tủ đầu giường, là Phương Nhã gọi.

Ninh Lạc Điềm vươn tay bắt lấy điện thoại, bây giờ cô không tiện nghe máy nhưng lại không muốn để Phương Nhã lo lắng, vì thế chỉ có thể gửi tin nhắn.

Chỉ là cái gì cũng chưa kịp làm thì điện thoại đã bị cậu đoạt lấy.

Khoé môi Nghiêm Trạch Viễn nâng lên một nụ cười vô cùng nham hiểm, một khắc sau cậu tiếp nhận cuộc gọi của Phương Nhã.

Ninh Lạc Điềm chỉ muốn cắn lưỡi cho xong, cái tên lưu manh thối tha này lại muốn làm gì đây?
"Điềm Điềm, rốt cục cậu đã chạy đi đâu rồi?"
Giọng nói gấp gáp của Phương Nhã ở đầu dây bên kia truyền tới, Ninh Lạc Điềm sợ hết hồn, với tay muốn đoạt lại điện thoại thì Nghiêm Trạch Viễn đột nhiên th*c m*nh một cái.

"Ưm! "
Ninh Lạc Điềm khiếp sợ bịt chặt miệng lại, tiếng kêu vừa rồi cô chắc chắn Phương Nhã đã nghe.

"Bên cậu xảy ra chuyện gì vậy?" Phương Nhã có chút nghi ngờ rồi.

Nghiêm Trạch Viễn áp điện thoại lên tai, bình thản nói: "Hiện tại bạn gái tôi không tiện nghe điện thoại, đợi chúng tôi xong việc sẽ gọi lại cho cậu.

"
Cậu cúp máy, quăng điện thoại lên giường rồi từ tốn giải thích: "Ai bảo trước đó em nói với Phương Nhã rằng chúng ta đã chia tay, anh chỉ muốn đính chính lại một chút.

"
Ninh Lạc Điềm buồn bực xoay mặt đi, giờ có nói gì cũng vô ích, Phương Nhã đã biết bọn họ đang làm gì, sau này cô còn mặt mũi nào đối diện với cậu ấy nữa?
Cô không muốn để ý tới cậu nữa.

Nghiêm Trạch Viễn quan sát biểu cảm trên mặt cô, khẽ mím môi: "Lạc Điềm, anh sai rồi, sau này em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được.

"
Cũng không biết cậu đang lo lắng điều gì, vài giây sau lại bổ sung một câu: "Lạc Điềm muốn phạt anh thế nào cũng được, nhưng em tuyệt đối không được rời xa anh.

"
Ninh Lạc Điềm do dự liếc mắt, trái tim có chút đau nhói.

"Được, em tha lỗi cho anh.

"
Ai bảo cậu làm cô cảm động đến vậy.

Nghiêm Trạch Viễn vui vẻ ôm lấy cô: "Có mỏi chân không? Chúng ta lên giường nhé?"
Ý tứ của cậu rất rõ ràng, cậu vẫn muốn tiếp tục!
Không đợi cô trả lời Nghiêm Trạch Viễn đã nâng chân còn lại của cô lên, Ninh Lạc Điềm vội vàng ôm lấy cậu, hai chân vô thức quấn chặt vòng eo tráng kiện của cậu.

Nghiêm Trạch Viễn vừa ôm cô đi về phía giường vừa cúi đầu thưởng thức nơi đẩy đà của cô, trong lúc di chuyển cậu nghe cô rên mấy tiếng, bản thân cậu cũng không nhịn được mà cắn nhẹ lên ngực cô một cái.

Sau khi đặt cô xuống mép giường, cậu để hai chân cô vắt lên vai trái của mình, hăng hái thúc eo.

Đến 6 giờ chiều, Ninh Lạc Điềm nặng nề mở mắt ra nhìn cảnh hoàng hôn đỏ rực bên ngoài cửa kính trong suốt, ngắm đến chán chê rồi cô mới để ý đến cái người đang ôm cô ngủ say.

Lúc trước Ninh Lạc Điềm chưa từng nghĩ rằng mình sẽ có được một người bạn trai đẹp đến mức này.

Người bạn trai trong tưởng tượng của cô chỉ cần dễ nhìn một chút và thật lòng yêu thương cô là được rồi.

Tướng mạo của Nghiêm Trạch Viễn không dừng lại ở mức dễ nhìn, cậu là hình mẫu lý tưởng của rất nhiều cô gái.

Cậu rất dịu dàng nhưng cũng có lúc biến thành một tên lưu manh không biết xấu hổ.

Ninh Lạc Điềm rất sợ dáng vẻ giận dữ của cậu, cô cũng biết cậu không hề đơn giản, ân nhân cứu mạng của cậu là một ông trùm trong thế giới ngầm.

Cô nhớ lại kết cục bi thảm của Kim Đông Thành, cô không muốn cậu sẽ đi theo vết xe đổ của chú ấy.

Sau này cô nhất sẽ tìm cơ hội để nói cho cậu biết điều cô đang lo sợ trong lòng.

Cô còn muốn nói cho cậu biết! trái tim cô cũng chỉ có một mình cậu mà thôi.
 
Hãy Nói Về Hôn Lễ Của Chúng Ta
Chương 63: 63: Lưu Manh Và Lợn Béo


8 giờ tối, Ninh Lạc Điềm nhận được tin nhắn của chị gái.
Âm thanh tin nhắn vang lên không hề ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu.

Ninh Lạc Điềm thở phào một tiếng rồi chuyển điện thoại sang chế độ rung.
Về tin nhắn kia, Ninh Quân Kiều chỉ hỏi cô đêm nay có về nhà hay không.
Ninh Lạc Điềm im lặng suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng đưa ra kết luận, chị gái cô nhất định đã biết chuyện, nếu không tại sao cả ngày hôm nay cũng không thèm gọi điện cho cô, đến tối chỉ hỏi cô có về không.
Cô biết quan hệ giữa chị gái mình và Phương Nhã xưa nay vẫn rất tốt.
Được rồi, đã biết thì thôi vậy.
Cô bắt đầu soạn tin: "Không về ạ."
Ninh Quân Kiều chỉ gửi lại một icon cô gái che miệng cười.
Cười cái gì chứ?
Cô bĩu môi đặt điện thoại sang một bên, lại nhìn đến cái người đã ngủ suốt 7 giờ liền, Ninh Lạc Điềm chỉ muốn hét lên cô sắp chết đói rồi.

Bị cơn đói dày vò đến 9 giờ, Ninh Lạc Điềm thật sự không chịu nổi nữa, dùng sức vỗ thật mạnh lên khuôn mặt cực phẩm của cậu.
Nghiêm Trạch Viễn bị cảm giác đau rát kia đánh thức, từ từ mở mắt ra nhìn cô.
"Bảo bối, sao em lại đánh anh?" Cậu khàn giọng hỏi.
Ninh Lạc Điềm bức xúc lên tiếng: "Anh ngủ đủ chưa?"
Nếu cậu chỉ nằm ngoan ngoãn ở đó ngủ thì không có vấn đề gì cả, đằng này cậu lại dính lấy cô không chịu buông, hại cô không thể đi đâu được.
Nghiêm Trạch Viễn có chút lười biếng mở điện thoại lên để xem thời gian, khi đó Ninh Lạc Điềm mới chạy vào toilet tắm rửa sạch sẽ, lúc cô trở ra thì trên bàn đã đầy ắp thức ăn.
Bàn tay đang lau tóc của Ninh Lạc Điềm hơi khựng lại, người thiếu niên đang ngồi bên mép giường nghịch điện thoại cũng ngẩng đầu lên nhìn cô.
Ánh mắt của Ninh Lạc Điềm thoáng hiện lên tia bối rối, vội vàng lẩn tránh.
"Anh gọi nhiều thức ăn như vậy làm gì?" Cô tìm đại một chủ đề.
Nghiêm Trạch Viễn cười khẽ một tiếng rồi tiếp tục dán mắt vào màn hình, nhàn nhạt đáp: "Gọi cho em đó, để em nhịn đói lâu như vậy đều là lỗi của anh."
Thấy cậu không mấy để mắt đến mình, cô không nói lời nào lặng lẽ đi vào toilet sấy tóc.
Lúc Ninh Lạc Điềm vừa bật công tắc của máy sấy lên thì cửa toilet đột nhiên mở ra, trong phòng này còn có ai khác ngoài cậu, cô không chút để ý tới, bắt đầu sấy tóc.
Trên người Nghiêm Trạch Viễn chỉ mặc một chiếc quần dài màu đen, cậu đứng tựa vào cánh cửa ngắm nhìn khuôn mặt không cảm xúc của cô trong gương, thỉnh thoảng vươn tay đặt lên vòng eo nhỏ nhắn của cô.
Hiện tại trong phòng chỉ còn lại âm thanh ồ ồ từ chiếc máy sấy tóc..
Đợi đến khi Ninh Lạc Điềm sấy tóc xong cậu mới chịu đi tắm.

Ninh Lạc Điềm cảm thấy rất khó hiểu nhưng cũng không nói gì, xoay người rời khỏi toilet, cô sắp chết đói rồi.
Bữa tối mà Nghiêm Trạch Viễn gọi tới đều là những món cô thích, ngoài ra còn có bánh ngọt và nước ép trái cây.

Ninh Lạc Điềm cầm bát đũa lên, miệng lẩm bẩm: "Xem ra anh cũng rất có thành ý."
Nghiêm Trạch Viễn tắm rửa xong thì đã là 10 phút sau, cậu mặc lại chiếc quần dài ban nãy rồi đi ra ngoài.

Lúc thấy Ninh Lạc Điềm đang ăn uống rất hăng say, cậu hơi kích động đi đến ôm lấy cô từ phía sau.
"Thức ăn có hợp khẩu vị không?"
Ninh Lạc Điềm gắp một lát cá ngừ đưa đến bên miệng cậu: "Anh ăn thử xem."
Nghiêm Trạch Viễn vui vẻ đón lấy, lát cá ngừ kia từ từ biến thành một viên kẹo, ngọt ngào đến tận xương tủy.
"Thế nào? Có ngon không?"
"Cũng được."
Ninh Lạc Điềm lại bắt chước giọng điệu của cậu: "Cũng được."
Thật là nhạt nhẽo muốn chết, cậu không còn từ nào khác à?
Nhưng ngay sau đó, cô cảm giác bàn tay đang ôm lấy mình càng thêm siết chặt, cô có hơi căng thẳng gắp một miếng súp lơ đưa đến bên miệng cậu: "Món này...cũng được."
Nghiêm Trạch Viễn suýt nữa thì bật cười: "Ninh Lạc Điềm, anh yêu em chết đi được."
Dứt lời cậu nhanh chóng thưởng thức miếng súp lơ kia rồi ngồi xuống bên cạnh cô, không biết xấu hổ bắt cô đút cho mình ăn.

Ninh Lạc Điềm cũng không từ chối, cô một miếng cậu một miếng, chẳng mấy chốc đã dọn sạch số thức ăn trên bàn.
Ninh Lạc Điềm nhìn số bát đĩa trên bàn, đột nhiên có chút rầu rĩ: "Em cứ ăn nhiều thế này có ngày sẽ biến thành lợn mất."

Nếu cô thật sự biến thành lợn thì Nghiêm Trạch Viễn sẽ nghĩ gì đây? Cậu sẽ tiếp tục yêu chú lợn béo ú này chứ?
Nghiêm Trạch Viễn thích thú nhướn nhướn hàng lông mày, vừa nói vừa véo nhẹ má cô: "Dù em có biến thành lợn đi chăng nữa cũng không thoát khỏi tay anh, đến lúc đó anh sẽ làm thịt con lợn đáng yêu này."
Ninh Lạc Điềm vươn tay véo lại cậu, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp, cô nói: "Còn lâu em mới biến thành lợn, sau này em sẽ ăn ít lại một chút.

Phương Nhã nói dáng người của em rất chuẩn đó."
Nhưng người nào đó còn đắc ý hơn cả cô, ánh mắt có phần không đứng đắn: "Ba vòng của em quả thực rất chuẩn."
Chuyện này không phải cậu mới là người rõ nhất hay sao?
Ninh Lạc Điềm ngượng ngùng đẩy cậu ra: "Lưu manh, không biết xấu hổ."
Nghiêm Trạch Viễn nở nụ cười xấu xa, từ từ tiến lại gần cô: "Mắng rất hay, anh đây chính là một tên lưu manh không biết xấu hổ của em."
Cuối cùng Ninh Lạc Điềm cũng không nhịn được mà bật cười: "Lưu manh và lợn béo."
Nghiêm Trạch Viễn hôn cô một cái, khoé mắt cong cong: "Lưu manh yêu lợn béo."
 
Hãy Nói Về Hôn Lễ Của Chúng Ta
Chương 64: 64: Đó Là Vinh Hạnh Của Anh


10 giờ đêm, Chung Lạc Ân lái xe của Nghiêm Trạch Viễn đến trước cửa khách sạn.

Dưới ánh đèn mờ ảo, cô ta nhìn thấy Nghiêm Trạch Viễn đang ngồi trên thành bồn hoa, hai tay khoanh ở trước ngực, trong mắt tản ra ý cười nhàn nhạt.

Bước chân của Chung Lạc Ân thoáng dừng lại, ánh mắt từ từ nhìn về phía Ninh Lạc Điềm, cô đứng ở trước mặt cậu, trên vai đeo một chiếc ba lô, kiểu tóc đuôi ngựa được cố định bằng một sợi dây màu hồng nhạt, khi cô nghiêng đầu nói chuyện với cậu thì phần đuôi tóc cũng nhẹ nhàng lay chuyển.

Chung Lạc Ân không thể không thừa nhận bọn họ chính là một cặp trời sinh, không ai có thể chia cắt.

Vội vàng thu hồi tầm mắt, cô ta cười tự giễu một tiếng rồi ném điều khiển xe hơi về phía Nghiêm Trạch Viễn.

"Bực mình quá đi! Xe để ở đâu mà cũng không nhớ là sao?" Sắc mặt của Chung Lạc Ân phải nói là cực kỳ khó coi, cô ta đâu phải bảo mẫu của cậu, việc lớn bé gì cũng đến tay cô ta là sao?
Nghiêm Trạch Viễn có chút lười biếng đón lấy vật nhỏ đang bay tới, Ninh Lạc Điềm cũng quay đầu nhìn về phía cô ta, ánh mắt vô cùng tĩnh lặng.

Lúc này Nghiêm Trạch Viễn mới lạnh lùng cất giọng: "Hết cách rồi, lát nữa tôi chuyển khoản.

"
Chung Lạc Ân trứng mắt đe doạ: "Cậu muốn chết thì chuyển thử tôi xem.

"
Nghiêm Trạch Viễn hừ lạnh một tiếng rồi lấy điện thoại ra, Chung Lạc Ân tức muốn hộc máu nhưng cũng không làm gì được.

Sau đó cô ta cũng không để ý nữa, rảo bước về phía Ninh Lạc Điềm, đem vật đang giấu ở sau lưng đưa cho cô.

Đôi mắt của Ninh Lạc Điềm từ từ phát sáng, là một cây kẹo bông gòn.

Biểu cảm trên mặt Chung Lạc Ân vẫn lạnh nhạt như cũ nhưng khoé môi của cô ta rõ ràng đang cong lên: "Tôi mua ủng hộ cho một ông lão khuyết tật, nếu em thích thì cứ nhận lấy.

"
Làm gì có ông lão khuyết tật nào, Ninh Lạc Điềm đã bị cô ta lừa một cách trắng trợn.

"Em thích lắm.

" Ninh Lạc Điềm mừng rỡ nhận lấy: "Cảm ơn chị Chung nhiều ạ.

"
"Ừ, chuyện nhỏ.

"
Ninh Lạc Điềm chợt hỏi: "Vậy lát nữa chị về nhà bằng cách nào?"
Chung Lạc Ân dùng ánh mắt để ra hiệu cho cô biết xe của A Hải đang đỗ ở cách đó không xa.

"Tôi đi đây.

"
Ninh Lạc Điềm vẫy vẫy tay: "Tạm biệt chị.

"
Sau khi Chung Lạc Ân lên xe của A Hải, Ninh Lạc Điềm mới hớn hở đi đến trước mặt cậu, ngón tay chỉ chỉ vào cây kẹo bông gòn: "Viễn, chị Chung cho em cái này.

"
Đôi mắt của Nghiêm Trạch Viễn hơi híp lại: "Đó là cái gì?"
Ninh Lạc Điềm có chút hoài nghi: "Anh không biết thật à? Đây là kẹo bông gòn.

"
Mày kiếm của cậu càng nhíu chặt hơn: "Là kẹo hay là bông gòn?"
Giờ thì cô có thể khẳng định rằng cậu chẳng biết gì cả.

Cô giải thích một cách ngắn gọn và dễ hiểu nhất: "Cái này ăn được.

"
Nghiêm Trạch Viễn chơi trò tung hứng với cái điều khiển trong lòng bàn tay, lát sau mới lơ đãng hỏi một câu: "Không ghen à?"
Lần này đến lượt cô nhíu mày: "Hả? Tại sao em phải ghen?"

Chị Chung rất tốt với cô mà.

Nghiêm Trạch Viễn chậm rãi ngẩng đầu lên, khuôn mặt anh tuấn không có chút độ ấm, cậu nghiến răng nghiến lợi mà nói: "Phải rồi, chuyện của Dương Tiêu Tuấn anh còn chưa tính sổ với em.

"
Đầu óc của Ninh Lạc Điềm nhất thời mụ mị, đây là lần đầu tiên cô nghe đến cái tên này, nhưng dựa vào thái độ của cậu cô cũng mơ hồ đoán ra.

"Em và bác sĩ Dương chỉ gặp nhau có hai lần thôi, anh đừng có hiểu lầm.

"
Nghiêm Trạch Viễn đột nhiên nở một nụ cười khiến cô dựng cả tóc gáy: "Em đang giỡn mặt với anh đó hả? Mắt anh không có bị mù.

"
Cậu nhìn ra được sự yêu thích trong mắt của Dương Tiêu Tuấn đối với cô, cũng đã thấy cô không hề giữ khoảng cách với người đàn ông đó.

Nếu hôm nay cậu không nhắc nhở cô một chút thì người chịu thiệt nhiều nhất chẳng phải là cậu hay sao? Nhưng cậu cũng biết nếu bản thân không có chừng mực thì sẽ doạ cô sợ chết mất.

Vì vậy cậu cố gắng bình tĩnh lại.

"Được rồi.

" Cậu đứng dậy ôm cô đi về phía xe, giọng nói không nóng cũng không lạnh: "Sau này đừng gặp lại anh ta là được.

"
Đợi đến khi Nghiêm Trạch Viễn bắt đầu lái xe cô mới dè dặt nói lên tiếng lòng của mình: "Sự ghen tuông của anh thật là đáng sợ.

"
Bàn tay đang nắm chặt vô lăng của Nghiêm Trạch Viễn cũng dần dần nới lỏng, khoé môi phảng phất ý cười: "Biết sợ thì tốt.

"
Ninh Lạc Điềm cười thầm một tiếng, cố tình quơ quơ cây kẹo bông gòn trong tay mình, bĩu môi nói: "Biết sợ thì tốt.

"
Lần này Nghiêm Trạch Viễn không nói gì, chỉ có tiếng cười trầm thấp vang lên.

Ninh Lạc Điềm cũng cười, cả hai bật cười.

"Anh cười cái gì?"
"Em cười cái gì thì anh cười cái đó.

"
Ninh Lạc Điềm cười đến ứa nước mắt: "Em đang cười anh đó không biết à?"
Ánh mắt của Nghiêm Trạch Viễn vẫn không rời khỏi dòng xe cộ đang lưu thông ở phía trước, nụ cười trên môi cậu tựa như sẽ không bao giờ tan biến.

"Đó là vinh hạnh của anh.

"
Và cũng là nguyện vọng lớn nhất trong đời anh.

Anh muốn nhìn thấy nụ cười của em!
 
Hãy Nói Về Hôn Lễ Của Chúng Ta
Chương 65: 65: Sẽ Không Yêu Xa


Đêm nay Nghiêm Trạch Viễn đưa cô về nhà riêng của mình, lúc hai người thay quần áo rồi lên giường nằm thì đã là nửa đêm.
Ninh Lạc Điềm mặc một bộ đồ ngủ rộng rãi, bây giờ trên người cậu không còn mùi thuốc lá chết tiệt kia nữa, cô chủ động rút vào trong lòng cậu, im lặng lắng nghe nhịp tim trầm ổn trong khoang ngực của cậu.
Ánh đèn màu cam nhạt ở đầu giường được bật lên, Nghiêm Trạch Viễn rũ mắt nhìn chú chó bông mà cô đang ôm trong lòng, quả nhiên đi đến đâu cô cũng mang nó theo.
Ninh Lạc Điềm cảm nhận được ánh mắt của cậu, mỉm cười hỏi: "Có muốn ôm nó một lát không? Dù sao lúc nhỏ anh cũng rất thích chơi với nó."
Có thể nói chú chó bông này chính là kỹ vật mà mẹ cậu đã để lại, vậy mà cậu lại đem nó tặng cho cô.

Vì thế trước giờ cô luôn xem nó là báu vật của mình, không dám sơ suất.
Bàn tay của Nghiêm Trạch Viễn nhẹ nhàng vuốt dọc theo sống lưng cô, giọng nói trầm thấp từ tính vang lên trên đỉnh đầu cô.
"Anh ôm Lạc Điềm là được rồi."
Ninh Lạc Điềm nghe vậy liền thưởng cho cậu một nụ hôn: "Anh thật dẻo miệng."

Nghiêm Trạch Viễn véo nhẹ mũi cô: "Em là người đầu tiên nói với anh câu này."
Điều này cũng có nghĩa là từ trước đến nay cậu chưa từng dẻo miệng với ai ngoài cô.

Nhưng Ninh Lạc Điềm lại không nghĩ nhiều như thế, chỉ cười cười rồi ôm chặt lấy cậu.

Một lát sau, cô đột nhiên nhớ ra gì đó, ngẩng mặt lên nhìn cậu:
"Gần đây anh có về Nghiêm gia không?"
Cũng không biết cậu đã trả tự do cho mọi người hay chưa.
Sắc mặt của Nghiêm Trạch Viễn vẫn không có gì thay đổi, chỉ là giọng nói của cậu đã lạnh đi một chút: "Anh nói rồi, anh chưa từng xem nơi đó là nhà của mình."
Ninh Lạc Điềm có chút ấm ức, cô không hề có ý đó, nhỏ giọng nói: "Em biết rồi."
Sau đó cô không nói gì nữa, từ từ nhắm mắt lại.

Nghiêm Trạch Viễn thở dài một tiếng rồi cũng nhắm mắt lại, cậu thật sự không muốn nhắc đến nơi đó nữa.
"Sau khi chúng ta kết hôn, em muốn sống ở đâu thì chúng ta sẽ sống ở đó."
Lúc Nghiêm Trạch Viễn nói câu này thì đã là mười phút sau, Ninh Lạc Điềm đã ngủ mất, cậu không nhịn được cất tiếng cười tự giễu, đôi môi hôn lên thái dương của cô mang theo vô vàn sự cưng chiều.
Đêm khuya tĩnh mịch, giọng cậu vang lên trong trẻo như tiếng suối chảy trong rừng: "Im lặng có nghĩa là đồng ý, sau này Lạc Điềm chỉ có thể gả cho tên lưu manh này thôi."
Lại một đêm lặng lẽ trôi qua, ánh nắng của buổi sớm mai len lỏi vào căn phòng báo hiệu một ngày mới đã đến.
Ninh Lạc Điềm tỉnh dậy trong vòng tay ấm áp của cậu, cô dụi mắt một chút rồi trộm nhìn dáng vẻ khi cậu ngủ say, đôi môi quyến rũ của cậu gần trong gang tấc, không hôn một cái thì lãng phí quá rồi.
Khi môi của hai người chỉ khẽ chạm vào nhau thì chuông điện thoại reo lên inh ỏi làm cô sợ hết hồn, vội vàng nhắm lại giả vờ ngủ.

Nghiêm Trạch Viễn bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại của chính mình, việc đầu tiên cậu làm khi vừa tỉnh giấc là hôn cô, sau đó mới tiếp nhận cuộc gọi.
Người ở đầu dây bên kia là cô giáo chủ nhiệm của cậu.
Cô nói rằng vài ngày nữa tất cả học sinh cuối cấp đều phải đến trường để được sinh hoạt về kỳ thi tốt nghiệp sắp tới.
Cậu đáp lại mấy tiếng rồi ngắt điện thoại.
Ninh Lạc Điềm đã nghe được hết nội dung cuộc điện thoại, lúc này cô mới nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng, đó là cô vẫn chưa biết cậu sẽ thi vào trường đại nào và sẽ theo học ngành gì.
Chuyện này có phải rất khó tin không? Cô và cậu là người yêu của nhau đấy!
Nói như vậy Ninh Lạc Điềm cô chính là người bạn gái vô tâm nhất trên thế giới này rồi.
"Viễn." Cô kích động giữ chặt lấy cánh tay cậu: "Nói cho em biết nguyện vọng một của anh đi!"
Nghiêm Trạch Viễn nhướn mày nhìn cô, biểu cảm không có gì bất ngờ, cậu hỏi: "Cuối cùng cũng hỏi rồi à?"
Ninh Lạc Điềm áy náy chết đi được: "Em xin lỗi mà, anh mau nói cho em biết đi, có phải chúng ta sắp yêu xa rồi hay không?"
Khả năng cậu chọn đi du học cũng không phải là không có.

Ninh Lạc Điềm vô cùng lo sợ, cô không muốn xa cậu một chút nào.

Người nào đó thấy cô như sắp khóc đến nơi chẳng những không đau lòng mà còn cười rất sảng khoái.
"Sợ rồi sao?"
Ninh Lạc Điềm thật sự bật khóc, bây giờ cậu chỉ cần nói sẽ học ở trong nước là cô đã vui lắm rồi, nhưng mà cái tên này chỉ biết cười trên nỗi đau của cô mà thôi.
"Ngoan, đừng khóc." Những giọt nước mắt của cô khiến Nghiêm Trạch Viễn chợt bừng tỉnh, cậu không cười nữa, vội vàng ôm chầm lấy cơ thể đang run rẩy của cô, cất giọng dỗ dành: "Anh xin lỗi, anh chỉ đùa một chút thôi.

Lạc Điềm học ở đâu thì anh sẽ học ở đó, chúng ta sẽ không yêu xa."
Ninh Lạc Điềm càng khóc lớn hơn, những gì cậu nói cô đều nghe không sót một chữ, những giọt nước mắt của cô lúc này là những giọt nước mắt hạnh phúc.
Bọn họ sẽ không yêu xa.
Được rồi.
 
Back
Top Bottom