Ngôn Tình Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát

Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 300: Có Buông Bỏ Mới Có Được


**********
Chương 301 Có buông bỏ mới có được
Lê Hân Dư biết Giang Nhiên Nhiên cực kỳ xem trọng và mong đợi hôn lễ, cô hơi chau mày, không nhịn được liền mở miệng: “Nhưng hôn lễ mà cậu luôn mong muốn, không phải là sẽ chọn tổ chức trên đảo, sau đó...!“Hân Dư.

Giang Nhiên Nhiên cười và cắt ngang lời cô: “Đó là những chuyện đã qua rồi, con người đều sẽ thay đổi.

“Nhiên Nhiên, cậu thật sự nỡ đối xử với bản thân như vậy sao?” Hôn nhân chính là bến đỗ của đời người con gái, mà hôn lễ chỉ là thời khắc đẹp đẽ chỉ có một lần trong cuộc đời người phụ nữ.

“Nếu không thể khiến bản thân hài lòng thì rốt cuộc đám cưới này làm vừa lòng ai?”
Giang Nhiên Nhiên dường như thật sự không để ý chút nào: “Hân Dư, cậu phải biết có buông bỏ thì mới có được.

Cô ta từ bỏ Lê Hận Dư mới có được Giang Dật Hàn.

Khó khăn lắm cô ta mới đính hôn với Giang
Dật Hàn, cô ta nhất định phải kết hôn thật sớm mới được.

Trái tim của Giang Dật Hàn hoàn toàn không dành cho cô ta, cho dù Giang Dật Hàn vẫn luôn không liên lạc với Lê Hân Dư nhưng cô ta vẫn không yên tâm.

Chỉ cần mọi chuyện chưa giải quyết xong thì trái tim cô ta vẫn còn treo lơ lửng, bất cứ lúc nào cũng có khả năng rớt từ trên cao xuống vỡ tan tành trong nháy mắt.

Đây là quyết định của Giang Nhiên Nhiên, Lê Hân Dư cũng không tiện nói thêm gì nữa.

Cô xoay người ôm Giang Nhiên Nhiên, thực lòng chúc phúc cho cô ta.

“Cậu sẽ đến tham dự đám cưới của mình chứ?” “Không phải cậu muốn mình làm phù dâu cho cậu đấy chứ?” "Đúng đấy.

“Nhưng mình đã kết hôn rồi, nếu còn làm phù dâu sẽ không may mắn.” Lê Hân Dư nói: “Nhưng mình nhất định sẽ làm khán giả xem cậu hoàn thành nghi lễ thiêng liêng nhất.

Giang Nhiên Nhiên yên tâm: “Cảm ơn cậu.”
Lê Hân Dư ở trong đám người sẽ không nổi bật, sẽ càng không thu hút sự chú ý của Giang Dật Hàn.

Giang Nhiên Nhiên vẫn luôn biết mặc kệ cuộc sống của Lê Hân Dư như thế nào, Giang Dật Hàn đều không có cách nào hoàn toàn quên được cô.

Nhưng không sao, chỉ cần cô ta có được Giang Dật Hàn là đã thấy đủ rồi.

Lê Hân Dư cúi đầu nhìn ngày cưới trên thiệp mời.

Cuối tuần, cũng chính là ngày mốt.

Giang Nhiên Nhiên thật sự vội vã như vậy sao? Như thể nếu cô ta chuẩn bị thêm một thời gian nữa thì Giang Dật Hàn sẽ chạy trốn khỏi đám cưới vậy.

Cửa phòng làm việc của tổng giám đốc bị đẩy ra.

Lăng Diệu ngước mắt nhìn Lê Hân Dư sau đó lại mím môi cúi đầu xuống: “Em về rồi à? Nói chuyện cả buổi như vậy, anh còn tưởng Giang Nhiên Nhiên bắt em đi mất rồi.” “Bình giấm to quá nhỉ? Không phải anh ghen với cả chuyện này nữa đấy chứ?” Lê Hân Dư bước tới trước bàn làm việc của anh, huơ huơ thiệp cưới trước mặt anh: “Cuối tuần Giang Nhiên Nhiên sẽ kết hôn, anh đi với em chứ?”
Lăng Diệu nắm chặt bàn tay trắng mịn của cô, kéo mạnh cô đến trước người anh.

Cả người Lê Hân Dư đều nằm nhoài trên bàn, nhìn thẳng vào anh: “Nếu anh không đi với em, em sẽ đi một mình sao?”
Lê Hân Dư nhướn mày: “Tìm người khác đi với em cũng được.

Hướng Lập Hiên, trợ lý Lưu, người nào không được? Cho nên anh đi với em không?” “Đi, đương nhiên là đi rồi.” Hôn lễ của Giang

Dật Hàn, đương nhiên anh phải đi xem thử.

Lê Hân Dư rút tay về, mỉm cười trở lại khu vực “giải trí” của cô.

Lăng Diệu nhìn cô một cái thật sâu, bởi vì động tác lôi kéo nên áo của cô bị góc bàn cuốn lên, để lộ ra vòng eo thon mềm mại.

Lăng Diệu nhìn thấy liền nổi h*m m**n, anh không nhịn được bèn đứng lên đi theo cô.

Lê Hân Dư sớm ý thức được nguy hiểm, hơn nữa còn kiên quyết chống đối việc ban ngày ban mặt làm chuyện đó ở phòng làm việc, thế là cô ôm điện thoại chạy biến đi như làn khỏi.

Lăng Diệu cũng không đuổi theo, chỉ cần anh không nhìn thấy dáng vẻ quyến rũ của cô, qua một lúc là h*m m**n của anh sẽ biến mất..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 301: Cho Thể Diện Mà Không Cần


**********
Chương 302 Cho thể diện mà không cần
Lê Hân Dư mới vừa đi không lâu thì trợ lý Lưu gõ cửa đi vào với vẻ mặt do dự: “Tổng giám đốc.

“Nói đi, chuyện gì?” “Ông Lê đang chặn ở dưới lầu, còn dẫn theo một đám phóng viên muốn anh giải thích rõ ràng.” Ông Lê mà trợ lý Lưu nói không ai khác chính là Lê Khải Thiên.

“Ông ta vẫn chưa từ bỏ?” Lăng Diệu cúi nhìn tài liệu trong tay, không ngẩng đầu mà hỏi ngược lại.

Trước đó Lê Khải Thiên không cam lòng đã đến đây rất nhiều lần, cuối cùng sau khi phát hiện ngoài lãng phí thời gian cả ngày ra cũng chẳng đạt được mục đích gì thì không còn đến nữa.

Hôm nay ông ta lại tới nữa, xem ra là có dự tính gì khác.

“Cung Sâm Trạch đã rót vốn cho ông Lê, có thể giúp nhà họ Lê chống đỡ được một thời gian, nhưng yêu cầu của Cung Sâm Trạch chính là bảo ông Lê đến đây gây chuyện.

Cung Sâm Trạch biết không thể đánh bại Lăng Diệu, không thể ảnh hưởng đến sự phát triển của Lăng Thị, hắn ta làm chuyện này không vì gì khác, chỉ đơn thuần là muốn làm cho Lăng Diệu mất mặt.

Lăng Diệu hơi dừng lại, lúc này mới nhớ tới Cung Sâm Trạch chính là kẻ đã nhìn Lê Hân Dư bằng ánh mắt tà dâm trong bữa tiệc lần trước, cuối cùng bị anh chuốc rượu đến nỗi xuất huyết bao tử.

Mặc dù Cung Sâm Trạch không bằng đứa con riêng Cung Thẩm mới đón về nhưng dù sao hắn ta cũng là con của chính thất nhà họ Cung.

Nhà họ Cung trút giận cho Cung Sâm Trạch nên cũng nhắm mắt làm ngơ chuyện này.

Bọn họ muốn xem kịch vui cũng là chuyện bình thường.

Nhưng dường như nhà họ Cung đã quên bọn họ có vốn để xem trò hề này hay không.

Lăng Diệu bỏ câu bút máy đắt tiền trong tay xuống: “Bên nhà họ Cung giao cho cậu xử lý.

Trợ lý Lưu gật đầu: “Anh yên tâm.

Lăng Diệu đứng lên, sửa sang lại áo khoác sau đó đi ra ngoài.

“Cậu đi gọi phóng viên, gọi hết tất cả các tòa soạn lớn nhỏ, truyền thông mạng đến đây.

Trợ lý Lưu ngây ra, tổng giám đốc Lăng muốn làm gì nữa đây? Anh còn chế chưa đủ lộn xộn sao?
Có điều, nếu Lăng Diệu đã dặn dò như vậy rồi, mặc dù trợ lý Lưu có nghi ngờ cũng vẫn làm theo.

Có thể đi theo Lăng Diệu nhiều năm như vậy thì đương nhiên năng lực làm việc của trợ lý Lưu rất xuất sắc, chưa đến hai mươi phút sau tất cả giới truyền thông đều đã đến đông đủ.

Lê Khải Thiên gây chuyện ở dưới lầu, vốn dĩ các công ty truyền thông hàng đầu sợ gây chuyện với nhà họ Lăng nên đều không dám tới.

Nhưng đột nhiên tất cả các phương tiện truyền thông đều ùn ùn tụ tập đến đây.

Lê Khải Thiên cũng sẽ không kiêu ngạo đến nỗi cho rằng bản thân ông ta có bản lĩnh lớn như vậy, mí mắt ông ta giật giật, cứ cảm thấy sắp xảy ra chuyện không hay.

Lê Hân Dư muốn xuống lầu cùng với Lăng Diệu nhưng anh không cho cô đi theo.

Anh không muốn Lê Hân Dự xuất hiện trước mặt công chúng nữa.

Việc gia đình giàu có bị theo dõi là điều không thể tránh khỏi, nhưng anh muốn bảo vệ cô hết mức có thể.

Kể từ khi vụ video gây sóng gió kia xuất hiện, những người bên giới truyền thông từng dám đưa tin liên quan đến Lê Hân Dư trước đây đều bị Lăng Diệu trấn áp hết, bây giờ cho dù có ảnh và thông tin của Lê Hân Dư cũng không ai dám đưa ra.

Dần dần Lê Hân Dư đã biến mất trong tầm mắt của mọi người, Lăng Diệu cũng không muốn để cô phải dính nước bẩn thêm lần nữa.

“Nhưng mà dù sao ông ấy cũng là bố của em.” Cô vẫn lo lắng.

Lăng Diệu véo khuôn mặt mịn màng của cô “Rồi sao? Để ông ta dựa vào thân phận bố em tiếp tục gây chuyện nữa à? Cứ hủy hoại cuộc đời của chúng ta như vậy sao?”
Lê Hân Dư im lặng.

Cô đã từng nhắc nhở bản thân hết lần này đến lần khác, không thể tiếp tục dung túng cho người nhà Lê được nữa.

Nhưng đến giờ phút này cô vẫn sẽ hơi do dự.

Nhất là bây giờ cô không biết Lăng Diệu có hành động lớn như vậy là muốn làm gì, cho nên trong lòng cô càng hoảng loạn hơn.

“Anh chỉ đi nói rõ chân tướng, giải quyết dứt điểm chuyện này mà thôi.”.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 302: Chân Tưởng Xấu Xí Bị Vạch Trần


**********
Chương 303 Chân tưởng xấu xí bị vạch trần
Lê Hân Dư chậm rãi buông tay ra, sau đó lại giơ tay lên chỉnh áo sơ mi cho anh, lúc này cô mới để anh đi xuống.

Lăng Diệu cúi đầu hôn lên khỏe mỗi cô, sau đó mới bảo thư ký Lưu mang tài liệu xuống lầu.

Tất cả các phóng viên, bao gồm cả những phóng viên mà Lê Khải Thiên mời tới trước đó cũng được mời vào trong phòng họp lớn.

Rõ ràng chuyện này là do Lê Khải Thiên gây ra, nhưng thoáng chốc Lăng Diệu đã trở thành bên chủ động.

Trong chớp mắt nơi này nghiễm nhiên trở thành buổi họp báo trả lại sự trong sạch cho Lăng Thị.

Phía sau anh là màn hình điện tử khổng lồ, các thư ký đang mải miết điều chỉnh phần cứng, cho đến khi mọi thứ được điều chỉnh xong xuôi thì Lăng Diệu mới phất tay ra hiệu cho thư ký Lưu lấy đồ ra, truyền dẫn vào máy tính.

Lê Khải Thiên cùng với một đám phóng viên ngồi ở phía dưới, nhìn vẻ mặt bình tĩnh và hành động khó đoán của Lăng Diệu, đột nhiên ông ta hơi thấp thỏm không yên.

Lăng Diệu liếc mắt nhìn ông ta một cái.

Giây phút đối diện với ánh mắt của anh, trong lòng Lê Khải Thiên run lên.

Ánh mắt của Lăng Diệu quá mức chắc chắn, bất kể là lúc nào anh cũng đều mang phong thái nắm chắc mọi chuyện, về mặt khí thế, Lê Khải Thiên đã thua trước rồi.

Nhìn dáng vẻ chần chừ bất an của Lê Khải Thiên, Lăng Diệu gọi ông ta một tiếng: “Ông đến đây.

Trên sân khấu đã đặt sẵn thiết bị thu âm, câu nói nhẹ nhàng của Lăng Diệu được phóng to lên và truyền đến tại của tất cả những người có mặt trong phòng họp.

“Tôi dựa vào cái gì mà đến đó?” Lê Khải Thiên hậm hực nói.

“Không phải ông gọi phóng viên tới sao? Tôi chỉ đang giúp ông thôi.” Lăng Diệu nhếch khóe miệng, hết sức mỉa mai.

Anh nói câu này giống như nếu ông ta không lên thì ông ta là kẻ nhát gan vậy.

Lê Khải Thiên kéo góc áo, lấy hết can đảm bước lên bục.

Lăng Diệu khoanh tay, khoan thai nhìn Lê Khải Thiên một cái: “Nếu hôm nay ông đã mời những phóng viên này tới đây, vậy thì tôi sẽ trao cơ hội nổi tiếng này cho ông”
Lê Khải Thiên chưa bao giờ đối đầu trực tiếp với Lăng Diệu giống như ngày hôm nay, Lăng Diệu càng bình tĩnh thì ông ta càng lo lắng.

Có điều ông ta đã đi tới bước này thì cũng không còn đường quay đầu nữa rồi.

Lê Khải Thiên hít sâu một hơi, cầm lấy micro trên bục.

“Hôm nay tôi tới đây chính là muốn lấy lại công bằng cho con gái thứ hai của tôi.” Lê Khải Thiên nói lớn: “Con gái thứ hai của tôi bị tổng giám đốc Lăng làm cho có bầu nhưng tổng giám đốc Lăng lại không muốn chịu trách nhiệm.

Con gái thứ hai của tôi mới mười tám tuổi thôi.

Con bé xấu hổ, lại sợ bị phát hiện nên chỉ dám đến phòng khám chui phá thai.

Ai biết được trong quá trình làm phẫu thuật xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên bị cắt bỏ t* c*ng.

Mà tổng giám đốc Lăng sợ chuyện này bị truyền ra ngoài cho nên luôn chèn ép Lê Thị, khiến Lê Thị rơi vào đường cùng, tôi nhất định phải lấy lại công bång."
Thông qua phát sóng trực tiếp, Lê Hân Dư nhìn thấy dáng vẻ vô lại của bố mình trong video, đột nhiên cô cảm thấy may mắn.

Cô không đi xuống dưới đó với Lăng Diệu là đúng.

Thật ra Lê Hân Dư biết Lăng Diệu bảo ông ta nói trước chính là cho ông ta cơ hội.

Nếu Lê Khải Thiên biết hối cải vào giờ phút cuối, không quyết tuyệt nói ra những lời như vậy thì anh vẫn sẽ tha cho ông ta một lần.

Nhưng ông ta không làm như thế...!

Vậy thì không thể trách anh được.

Chờ Lê Khải Thiên Thiên nói xong hết, lúc này Lăng Diệu mới lãnh đạm nhìn ông ta sau đó bảo thư ký Lưu mở thứ đã nhập vào máy vi tính lúc nãy.

Anh không nói thêm một câu dư thừa nào, nhanh gọn dứt khoát dùng chứng cứ để giải thích tất cả.

Nhấp vào thư mục, trong đó có một tập tin và mấy video khác nhau.

Lăng Diệu hờ hững mở một file và một số bức ảnh trong đó: “Tôi đã giúp ông tìm được bố của cháu ông rồi.”
Anh vốn không muốn khiến cho nhà họ Lê mất hết mặt mũi nhưng Lê Khải Thiên đã làm tới nước này rồi, muốn trách thì chỉ có thể trách ông ta vừa tham lam lại vừa ngu muội.

Dữ liệu mẫu máu của đứa trẻ bị phá bỏ được đối chiếu với dữ liệu của Lê Nhã Trí và hai người đàn ông xa lạ.

Nếu trong đó có hai người đàn ông xa lạ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hình như mọi người đã mơ hồ đoán được chút ít..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 303: Giãy Giụa Trước Khi Chết


**********
Chương 304 Giãy giụa trước khi chết
Các phóng viên nhạy cảm đã ngửi thấy mùi không bình thường.

Mới mở tập tin thôi mà đã có tin tức sốc như vậy rồi, vậy thì mấy file video đó sẽ là gì, chuyện này cũng không khó đoán.

Lúc này Lê Khải Thiên mới ý thức được con gái ruột đã lừa mình.

Nhưng ông ta không thể nhận thua vào lúc này, chỉ có thể khăng khăng phủ nhận: "Không! Cậu có tiền, những thứ này hoàn toàn có thể làm giả được.

So với khí thế hùng hổ chó cùng rút giậu hùng hổ của Lê Khải Thiên, thái độ bình tĩnh của Lăng Diệu khiến người ta giận sôi máu.

Anh chậm rãi di chuyển chuột máy tính đến một trong những video kia: “Đúng, tôi có thể làm giả số liệu, nhưng tôi không thể làm giả video được.

Anh từ tốn nhấp chuột phải mở video lên.

Mỗi một thao tác của anh giống như đang gõ vào lòng người nhà họ Lê.

Đây là hình ảnh do một camera hành trình của một xe khác ghi lại, đó là hình ảnh Liên Nhã Trí bị hai người đàn ông một béo và một gầy kéo vào sâu bên trong bụi cây.

Lê Nhã Trí chỉ mặc một đồ ngủ bằng ren mỏng, người đàn ông tiện tay kéo một cái là nửa người cô ta liền lộ hết ra ngoài.

Đến khi cô ta ta bị ấn ngã xuống cỏ thì trên người không còn gì để che đậy.

.

Truyện Hài Hước
Lê Khải Thiên hoảng hốt tắt video, hai tay ông ta nắm chặt chuột máy tính, toàn thân run lẩy bẩy không biết phải làm sao.

Nhã Trí lại lừa ông ta, bây giờ phải làm sao đây...!phải làm sao đây.

Lăng Diệu cũng không mở video tiếp nữa, chỉ thản nhiên kể ra hết thảy mọi chuyện chưa được công bố ra ngoài: “Hôm đó sau khi Lê Nhã Trí rời khỏi trang viên Ngự Thủy rồi bước lên xe của hai người đàn ông kia, đều đã được camera ghi lại rõ ràng.

“Mà sau đó, Lê Nhã Trí về nhà họ Lê như thế nào, chỉ cần tùy tiện điều tra cũng có thể biết được kết quả, cộng thêm thời gian Lê Nhã Trí có bầu rồi phá thai, đứa bé này là của ai, tại sao cô ta bị mất t* c*ng, tất cả những chuyện này đều có chứng cứ giải thích rõ ràng”
Lăng Diệu vừa nói xong những lời này, phòng họp lớn im phăng phắc.

Nam nữ trưởng thành đều không ngu ngốc, không cần nói cũng biết chuyện này có ý nghĩa gì.

Lê Khải Thiên nắm chặt nắm đấm: “Nhưng sau khi Nhã Trí rời khỏi trang viên Ngự Thủy của cậu mới xảy ra những chuyện này, lẽ nào cậu không nên chịu trách nhiệm sao?" “Cô ta không biết liêm sỉ dụ dỗ tôi ở trước mặt chị gái mình, tôi đuổi cô ta ra khỏi nhà có gì vấn đề gì sao?”
Sắc mặt của Lê Khải Thiên lúc trắng lúc xanh không phản bác được gì.

Khoảnh khắc video được phát lên, ông ta đã hối hận vì làm ầm ĩ thành ra thế này, nhưng bây giờ có hối hận cũng muộn rồi.

Ông ta đã khơi mào thì tất nhiên phải nhận lấy kết cục này.

Mọi người nghe xong mới hiểu được, chính vì bản thân Lê Nhã Trí sống quá buông thả nên mới xảy ra tình huống như thế này.

Gì chứ, có thánh mẫu nhất quyết nói rằng Lê Nhã Trí là vô tội, là bị ép buộc?
Có cô gái ngoan vô tội nhà ai mà dụ dỗ anh rể của mình như thế này không?
Phụ nữ mặc đồ ngủ bằng ren, còn không mặc áo lót lang thang trên đường vào ban đêm, bị tưởng là gái đứng đường chẳng phải chuyện bình thường sao? Có đứa con gái đàng hoàng nào sẽ không mặc đồ lót làm chuyện này?
Chẳng ai nghĩ người nhà họ Lê lại vô liêm sỉ đến mức độ này.

Lại dám giỏi chậu nước bẩn lên người Lăng Diệu
Một phóng viên có tính tình ngay thẳng không nhịn được đã đứng lên đặt câu hỏi: “Tổng giám đốc Lê, ông làm như vậy là vì Lê Thị nợ nần ngập đầu muốn, tống tiền tổng giám đốc Lăng sao? Ông làm như vậy có nghĩ tới con gái lớn của ông không?”
Tất cả mọi người đều biết, tình cảm của Lê Hân Dư và Lăng Diệu cực kỳ tốt, Lăng Diệu thương yêu chiều chuộng cô, chỉ sợ cô bị tổn thương.

Mà người nhà họ Lê làm như thế, một khi Lăng Diệu thật sự nổi giận rồi ly hôn thì chẳng phải đã hủy hoại cuộc đời Lê Hân Dư sao?
Bọn họ luôn miệng nói muốn đòi công bằng cho Lê Nhã Trí, nhưng rốt cuộc bạn có nghĩ tới Lê Hân Dư cũng là con gái của bọn họ không?.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 304: Tự Tạo Nghiệt Không Thể Sống Được


Lời nói của nữ phóng viên kia khiến Lê Khải Thiên tìm được đường sống cuối cùng, ông ta cố vớt vát: “Lăng Diệu, cậu đối xử với nhà họ Lê chúng tôi như vậy không sợ Hân Dư đau lòng sao? Cậu đừng quên Hân Dư cũng là con gái nhà họ Lê tôi!”
Tất cả mọi người nín thở chăm chú nhìn vẻ mặt của Lăng Diệu
Cũng không biết Lăng Diệu là sẽ vì Lê Hân Dư mà lùi bước một lần nữa, hay là hoàn toàn không nể mặt Lê Hân Dư, trực tiếp giáng cho nhà họ Lê một đòn nặng nề.

Lê Khải Thiên nói cũng không sai, dù sao Lê Hân Dư cũng là người nhà họ Lê, máu mủ tình thâm, từ lúc sinh ra đã như vậy, hơn nữa còn là thứ không thể nào cắt bỏ được.

Nhưng vẻ mặt của Lăng Diệu rất lạnh lùng, anh thong thả mở miệng nói: “Đúng rồi, có lẽ mọi người vẫn không biết vợ tôi không phải là con gái của nhà họ Lê
Anh lạnh nhạt nói: “Người nhà họ Lê đều là nhóm máu AB, mà vợ tôi lại là nhóm máu RH âm tính”
Sau một hồi im lặng, giới truyền thông có mặt ở đó liền sôi sục.

Chả trách lúc trước người nhà họ Lê tốn công sức đẩy Lê Hân Dư cho nhà họ Lăng như vậy, cũng mặc kệ Lê Hân Dư bị bao nhiều người mỉa mai, nhục mạ, bọn họ chưa bao giờ đứng ra nói giúp cô ấy một lời.

Hóa ra Lê Hân Dư căn bản chỉ là một con cờ được nhà họ Lê nhặt về.

Bởi vì lúc đó Lê Nhã Trí còn nhỏ cho nên chỉ có thể đẩy Lê Hân Dư ra ngoài.

Mà bây giờ Lê Nhã Trí đã trưởng thành, cô ta thích anh rể của mình nhưng người nhà họ Lê lại vô liêm sỉ muốn giúp con gái ruột cướp chồng của con gái nuôi.

Tại sao lại có loại bố mẹ vô liêm sỉ, một gia đình vô liêm sỉ như vậy chứ?
Giọng nói của Lăng Diệu truyền qua loa phóng thanh có chất lượng cực tốt, lọt vào tai người nghe: “Mấy ngày trước bà Lê có qua đây, bởi vì Lê Nhã Trí ph*ng đ*ng quan hệ tập thể với đàn ông mà trách tội Hân Dư, muốn cắt đứt quan hệ với cô ấy, tôi nghĩ ông biết chuyện này
Thì ra người nhà họ Lê thật sự chỉ xem Lê Hân Dư như con cờ.

Lúc nào cần thì lấy ra, không cần thì đạp dưới chân.

Nếu nói vậy thì Lê Hân Dư không ra ngoài đối mặt với người nhà họ Lê mới là cách làm tốt nhất.

Tất cả mọi người luôn đứng trên lập trường của Lăng Diệu và Lê Hân Dư, căm ghét nhìn kẻ khởi xướng trò khôi hài này.

Lê Khải Thiên ngồi xụi lơ dưới đất, trong nháy mắt dường như già đi mười tuổi, lần này ông ta thật sự đi tới đường cùng rồi.

Trời tạo nghiệt, còn có thể sống.

Mình tự tạo nghiệt thì không thể sống được.

Lăng Diệu cũng không liếc nhìn ông ta mà nói với những người đang có mặt ở đó: “Nếu các vị trong giới truyền thông cần thì đều có thể c tất cả các tài liệu video có liên quan ở chỗ tôi để làm tài liệu.”
Không phải tội của anh, anh không nhận.

Mà điểm giới hạn của anh cũng chỉ đến thế mà thôi.

Lê Nhã Trí vẫn luôn xem phát sóng trực tiếp qua màn hình, lúc này nụ cười đắc ý trên mặt cô ta hoàn toàn cứng ngắc.

Vốn dĩ sau khi phá thai cô ta đã không còn đi học nữa, ngày nào cũng ủ rũ ở nhà nghĩ cách trả thù.

Sau đó nguồn cơn sự việc bị bố cô ta đào ra, cô ta càng không có cách nào đi học được.

Tuy nhiên, những tin đồn càng lúc càng lan rộng, ngược lại còn lại tạo cảm giác vui vẻ cho góc tối âm u trong lòng cô ta.

Cô ta thích nhìn bố mẹ đi quấy nhiều cuộc sống của Lê Hân Dư, khiến Lê Hân Dư sống không thoải mái, nhưng cô ta thật sự không muốn công bố những chuyện dơ bẩn mà cô ta đã trải qua cho người khác biết.

Bố cô ta đổ tất cả mọi tội lỗi lên đầu Lăng Diệu, ít nhất cô ta cũng không mất mặt.

Bởi vì tất cả mọi người đều cho rằng người đàn ông chiếm thân thể của cô ta là Lăng Diệu, là Lăng Diệu mà bao nhiêu người muốn cũng không được.

Nhưng một khi nói bản thân cô ta bị hai tên đàn ông vừa xấu xí lại vừa bẩn thỉu thay phiên nhau hãm h**p nên mới mang thai...!trong đầu của Lê Nhã Trí lập tức vang lên tiếng ong ong..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 305: Người Sắp Chết


**********
Chương 306 Người sắp chết
Lê Nhã Trí sa đọa là chuyện của cô ta, cô ta vẫn luôn giấu diếm chưa bao giờ để cho bất cứ ai biết, bao gồm cả Lê Khải Thiên và Viên Vũ.

Nhưng tại sao Lăng Diệu lại có video chứng cú?
Rõ ràng cô ta bị hai tên đàn ông kia kéo vào bụi cỏ
Sao có thể để lại video được chứ?
Viên Vũ đang ngồi xem trực tiếp với Viên Vũ, vẻ mặt bà ta cũng rất khó coi: “Nhã Trí, không phải con nói đứa bé là của Lăng Diệu sao? Chuyện này là sao?”
Sắc mặt Lê Nhã Trí trắng bệch, cô ta thở hồn hến, bỗng nhiên đẩy Viên Vũ ra sau đó nhanh chóng chạy ra ngoài.

Biết rõ là không kịp nữa nhưng cô ta vẫn muốn lập tức chạy tới hiện trường, ngăn cản tất cả những chuyện đang xảy ra.

Viên Vũ ngã ngồi trên ghế sô pha, cố gắng đứng dậy đuổi theo ra ngoài nhưng Lê Nhã
Trí đã tự lái xe chạy xa rồi.

Mí mắt Viên Vũ giật liên tục, bà ta cứ có cảm giác sắp xảy ra chuyện gì đó không may.

Buổi họp báo như vở kịch hài này chậm rãi hạ màn với tin tức Lê Nhã Trí gặp tai nạn xe.

Lê Nhã Trí chạy xe con đụng vào một chiếc xe tải nhỏ.

Chiếc xe ô tô trượt vào dưới gầm xe tải, tài xế xe tải bị thương nhẹ còn Lê Nhã Trí thì bị thương nặng gần chết.

Phóng viên đã tản đi, Lê Khải Thiên ngồi xụi lơ dưới đất, không nhúc nhích giống như người chết.

Lê Nhã Trí vẫn đang được phẫu thuật, Viên Vũ đợi bên ngoài phòng cấp cứu bà ta luôn thúc giục Lê Khải Thiên.

Nhưng Lê Khải Thiên cứ ngồi trong căn phòng họp đã hủy hoại mọi thứ, nhớ lại tất cả mọi chuyện xảy ra trong những năm qua.

Rốt cuộc là lỗi của ông ta hay lỗi của số mệnh?
Không ai đuổi Lê Khải Thiên đi.

Sau khi Lăng Thị tan tầm còn cố ý để hai bảo vệ ở lại trực ban.

.

Truyện mới cập nhật
Cuối cùng Lê Hân Dư vẫn mềm lòng, nhìn dáng vẻ thoảng chốc đã già đi mười tuổi của ông ta, tới giờ ông ta vẫn chưa ăn gì, cô không nhịn được bèn gói một ít thức ăn đem tới để trước mặt ông ta.

Lăng Diệu không yên tâm nên yên lặng đi theo sau cô.

Lê Hân Dư không lên tiếng, để thức ăn trước mặt ông ta sau đó liền rời đi.

Lê Khải Thiên bỗng nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào Lê Hân Dư: “Tại sao cô không giúp nhà họ Lê? Là bởi vì cô biết mình không phải là con ruột của chúng tôi sao? Nhưng tốt xấu gì chúng tôi cũng đã nuôi có nhiều năm như vậy?”
Lê Hân Dư nhìn ông ta, im lặng một lúc sau đó mới hờ hững hỏi ngược lại: “Sự việc bị vạch trần, ông rất tức giận sao?” “Tôi ước gì chưa từng nhận nuôi cô “Vậy các người có từng nghĩ tới cảm giác của tôi khi bị các người lợi dụng tôi hết lần này đến lần khác không? Từ đó tới nay tôi chưa bao giờ đổ thêm dầu vào lửa, tôi chỉ không muốn làm hòn đá kê chân nữa, không muốn để ý đến chuyện của nhà họ Lê nữa? Tôi sai ở chỗ nào chứ?” Vành mắt Lê Hân Dư đỏ hoe: “Nếu ông biết như vậy là hận thì dựa vào cái gì mà ông bắt tôi không cần không hận hy sinh tất cả?”
Lê Khải Thiên như bị rút cạn sức lực, lập tức mềm nhũn người ngồi trên mặt đất.

Đúng thế, không trách nó được, cũng không trách Lăng Diệu được...!
Là ông ta quá tham lam.

Điện thoại di động của Lê Khải Thiên rơi trên nền đất bên cạnh bỗng nhiên vang lên.

Nhưng Lê Khải Thiên lại không thèm nhìn tới, chỉ đau buồn ngồi xụi lơ dưới đất, không thể nào chấp nhận được hiện thực này.

Lê Hân Dư liếc mắt nhìn, là Viên Vũ, cô vẫn nhấn nút nghe máy, sau đó để bên tại Lê Khải Thiên: “Ông nghe đi, có lẽ là có chuyện gấp gì đó.”
Viên Vũ ở đầu dây bên kia lập tức nghe ra đây là giọng của Lê Hân Dư, bà ta vội vàng la lên: “Hân Dư, là con sao Hân Dư?”
Lê Hân Dư hơi dừng lại một chút, sau đó mới nhẹ nhàng nói: "Vâng!”
Viên Vũ đau lòng khóc: “Con và bố con mau đến bệnh viện ngay, Nhã Trí sắp không xong rồi.

Con bé sẽ không chống đỡ được qua đêm nay, con mau dẫn bố con đến bệnh viện một chuyến đi.” “Tôi sẽ cho người đưa ông ấy tới bệnh viện” Lần này Lê Hân Dư không gọi Lê Khải Thiên là bố nữa, mà gọi là “ông ấy”.

Lăng Diệu đã công khai thân thể của cô với bên ngoài, cô cũng không muốn lại có bất cứ dính líu gì tới chuyện sống chết của nhà họ Lê nữa..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 306: Nhìn Mặt Con Bé Lần Cuối


**********
Chương 307 Nhìn mặt con bé lần cuối
Nhưng Viên Vũ lại không cho: "Không, Hân Dư, con cũng đến đây đi, con nhất định phải đến.”
Viên Vũ lại khóc lóc cầu xin cô: “Nhã Trí muốn gặp con, con bé muốn gặp con lần cuối.

Coi như mẹ cầu xin con nể tình hơn hai mươi năm nuôi dưỡng, con đến bệnh viện một chuyến được không? Trước đây đều là mẹ không tốt, mẹ xin lỗi con, con với bố con đến đây được không?" “Nhã Trí thật sự sắp chết rồi, con bé muốn gặp con lần cuối.

Người ta thường nói lời nói của người sắp chết đều là thật, nếu trước khi rời khỏi cõi đời này mà con bé vẫn còn nín nhịn không nói ra được, cho dù có làm quỷ cũng không thể nào đi đầu thai được.

Hân Dư, chỉ cần con đến đây, mẹ sẽ quỳ xuống xin lỗi con.” “Nếu con vẫn chưa nguôi giận, lần trước mẹ đánh con mấy cái tát, con cứ trả lại mẹ gấp ba lần năm lần cũng được.

Viên Vũ thật sự yêu thương Lê Nhã Trí, bởi vì Lê Nhã Trí mới thật sự là núm ruột của bà ta.

Cho dù bà ta đối xử với Lê Hân Dư tốt cỡ nào thì đó cũng chỉ là chút tình cảm còn thừa lại sau khi đã dành hết cho Lê Nhã Trí.

Viên Vũ có thể vì Lê Nhã Trí mà không nhận đứa con gái Lê Hân Dư này, nhưng để hoàn thành nguyện vọng trước lúc chết của Lê Nhã Trí, bà ta cũng có thể vứt bỏ tự trọng đi cầu xin sự tha thứ của Lê Hân Dư.

Đây mới là tình mẹ...!
Viên Vũ có đối xử tốt với cô hơn nữa cũng chưa chắc đã thật sự xem cô là con gái ruột, chẳng qua chỉ là thương hại cô.

Bà ta chỉ cảm thấy cô là một con sâu đáng thương bị vứt bỏ ở trại trẻ mồ côi mà thôi.

Giờ khắc này Lê Hân Dư bỗng nhiên thấy thoải mái, thật ra nhà họ Lê chưa từng là nhà của cô, là cô tự lừa mình dối người, ràng buộc bản thân mà thôi.

Hà tất phải vậy chứ?
Đó cũng không phải là bố mẹ của cô, không phải là nhà của cô.

“Hân Dư con vẫn đang nghe sao? Xin con đến gặp em gái con một lần cuối được không?” “Được!” Cô thốt lên một chữ cuối cùng.

Gặp cô ta một lần cuối, xem như lời chào tạm biệt với nhà họ Lê đi.

Lăng Diệu nói: “Anh đưa em đến đó.

“Được.” Cô chớp mắt, mỉm cười nói với Lăng Diệu: “Có anh thật tốt
Chỉ có Lăng Diệu là hoàn toàn không giấu giếm cô.

Mà bây giờ cô cũng chỉ còn lại một mình anh.

Lê Khải Thiên vẫn đang thẫn thờ ngồi dưới đất, không có ý muốn đứng lên.

Lăng Diệu thiếu kiên nhẫn liếc mắt nhìn ông ta: “Đi hay không tùy ông, nhưng nếu ông không đi thì không thể gặp con gái ruột của ông lần cuối được đâu.

Ba chữ “gặp mặt lần cuối” này đâm mạnh vào lòng Lê Khải Thiên, ông ta bỗng đứng lên, lau nước mắt: “Tôi đi, tôi đi.

Mặc dù Lê Nhã Trí đã lừa ông ta, lợi dụng ông ta nhưng ông ta vẫn là không nỡ oán hận cô ta, càng không nỡ để cô ta chết.

Lần đầu tiên Lê Hân Dư nhìn thấy Lê Khải Thiên khóc, cô biết đây là bản năng của tình cha.

Mà tình cha này trước bao giờ đều không phải dành cho cô
Lê Khải Thiên ngồi xe của nhân viên, Lăng Diệu chở Lê Hân Dư đi đến bệnh viện.

Bọn họ vừa tới khu bệnh nặng thì Viên Vũ đã lập tức nhào tới, hai mắt bà ta vẫn còn sưng đỏ, trên mặt toàn là vệt nước mắt: “Con mau đi xem Nhã Trí đi, con mau vào thăm con bé.

Nhã Trí vẫn luôn miệng nhắc tới tên của con, con bé muốn gặp con
Dáng vẻ bà ta kích động như thể sẽ làm cô bị thương khiến Lăng Diệu nhịn không được, anh kéo Lê Hân Dư về phía mình, ngăn hai người bọn họ ra.

Viên Vũ biết bây giờ mình đang ở thế yếu, bà ta không ngừng lau nước mắt, nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.

Để có thể bảo Lê Hân Dư đi gặp con gái bà ta lần cuối, bà ta đành quỳ xuống đất “bụp” một tiếng: “Chuyện lúc trước đều là lỗi của mẹ, mẹ không biết Nhã Trí đang nói dối, càng không cố ý chia rẽ gia đình của con, mẹ xin lỗi con, con đi gặp Nhã Trí lần cuối được không?"
Lê Hân Dư bị giật mình bởi tiếng dập đầu của Viên Vũ, cô đỡ Viên Vũ dậy: “Tôi không trách bà.” “Nếu con không trách mẹ thì đi thăm em gái con được không? Bác sĩ đã nói rồi, con bé không gượng được qua tối nay, con bé có lời muốn nói với con.

Mẹ xin con đấy, gặp con bé lần cuối đi.”.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 307: Đến Chết Cũng Không Hiểu


**********
Chương 308 Đến chết cũng không hiểu
Lê Hân Dư nghiêng người liếc nhìn vào phòng bệnh nặng, sau đó bị y tá lỗi đi thay bộ đồ bảo hộ xong mới để cho cô bước vào trong.

Lê Nhã Trí nằm trên giường bệnh, chất lỏng lạnh lẽo trong ống mềm không ngừng truyền vào người cô ta, miễn cưỡng duy trì được nhịp tim hiển thị trên màn hình monitor đặt bên cạnh.

Thấy Lê Hân Dư đến, Lê Nhã Trí trợn tròn mắt nhìn cô nhưng cũng nhìn thấy Lăng Diệu đứng đợi cô ở ngoài cửa.

Lê Nhã Trí cố sức chậm rãi nói: “Cô, vẫn đến.” Cô ta cảm thấy người giả vờ tốt bụng như Lê Hân Dư, chắc chắn cô sẽ không bỏ qua cơ hội làm việc “tốt” như thế này.

"Phải, cô có muốn nói với tôi?”
Lê Hân Dư không biết người sắp chết có nói lời thật hay không, nhưng cô biết một điều, cho dù Lê Nhã Trí từng làm nhiều chuyện có lỗi với mình đến mức nào đi chăng nữa, khoảnh khắc cô ta thật sự cận kề cái chết, trong lòng cô vẫn sẽ khó chịu.

Cô tưởng rằng mình có thể bình tĩnh để đối mặt, nhưng mà giây phút thật sự nhìn thấy Lê Nhã Trí thì cô vẫn không khỏi bị thương.

Đây là đứa em gái mà cô đã nhìn nó lớn lên từng ngày.

“Có phải cô, dựa vào...!dáng vẻ bây giờ...!khiến...!Lăng Diệu, một lòng một dạ, với cô không?” Lê Nhã Trí muốn cười nhưng cô ta vừa cười liền họ sặc sụa: “Bình thường, cô chỉ giả vờ...!ra vẻ hiền lành, lại đáng thương, để lừa gạt lòng tin của anh ấy?” “Rốt cuộc cô đã...!nói xấu gì tôi, với anh rể? Tại sao anh rể lại đối xử...!vô tình...!với tôi như vậy...!“Tôi không nói gì cả.

“Cô, dám thề không?” Lê Nhã Trí trợn đỏ mắt, cô ta không tin.

“Tôi thề” Lê Hân Dư không dám khiến cô ta quá kích động, cô giơ tay lên cao, nghiêm túc nói: “Tôi xin thề, nếu tôi từng nói xấu cô trước mặt Lăng Diệu, tôi sẽ không được chết tử tế”
Lê Nhã Trí bị tức nghẹn trong lồng ngực.

Lúc đầu cô ta cũng thề trước mặt bố và mẹ cô ta như vậy.

Cô ta nói đứa bé là con của Lăng Diệu, cô ta muốn đòi công bằng, cô ta muốn tìm lại thứ thuộc về mình, nếu cô ta nói dối sẽ không được chết tử tế.

Mà không ngờ báo ứng lại đến nhanh như vậy, nhanh như vậy...!
Nhưng cô ta không cam lòng, tại sao lại như vậy.

Nếu Lê Hân Dư không nói gì thì tại sao Lăng Diệu lại đối xử vô tình với mình như vậy chứ?
Hai mắt Lê Nhã Trí đỏ ngầu, cô ta trừng mắt nhìn chằm chằm vào Lê Hân Dư, ánh mắt quan sát trên khuôn mặt trắng trẻo tuyệt đẹp của cô: “Tại sao chứ, tại sao chứ?"
Giọng nói của Lê Nhã Trí càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng rời rạc, Lê Hân Dư nghe không rõ, cúi người xuống ghé sát tai vào miệng cô ta: “Cô nói gì?” “Tại sao, Lăng Diệu anh ấy, không cần tối...!Rốt cuộc cô có chỗ nào tốt hơn tôi? Cô cũng...!không sạch sẽ hơn tôi...!Không phải cô cũng, lên giường với...!Giang Dật Hàn sao? Video, rõ ràng như vậy...!tại sao Lăng Diệu không cần tôi, lại cần cô...!tại sao lại ép tôi, đến đường cùng...!
Cả người Lê Hân Dư cứng ngắc: “Sao cô lại biết chuyện của tôi và Giang Dật Hàn? Tại sao cô lại biết video đó?” “Ha...!ha ha...!xem ra, Lăng Diệu đúng là, nuôi cô như, nuôi chim hoàng yến...!chuyện này, tất cả mọi người đều biết, video đã sớm, truyền khắp thành phố A rồi.

“Cô nói video đó đã truyền khắp thành phố An rồi, vậy tại sao trước giờ tôi không nghe ai nói tới chuyện này? Nhã Trí, tại sao đến lúc này rồi mà cô còn nói xằng nói bậy như vậy chứ?" “Còn không phải Giang Dật Hàn tự gánh vác trách nhiệm để tẩy trắng cho cô sao? Cô còn tưởng mình trong trắng vô...!Lê Nhã Trí cổ sức giơ cao cánh tay đang truyền nước lên muốn tát Lê Hân Dư một bạt tai.

Lê Hân Dư còn chưa kịp lùi về sau né tránh thì cánh tay kia đã mềm oặt buông thống xuống..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 308: Anh Vẫn Luôn Giấu Cô


Lê Nhã Trí đã chết.

Là vì trong lòng ấm ức cho nên tự mình tức chết.

Nhưng cho dù đến giây phút nhắm mắt lìa đời, Lê Nhã Trí vẫn không hiểu rốt cuộc bản thân cô ta có chỗ nào không bằng Lê Hân Dư, tại sao Lăng Diệu không cần cô ta.

Từ đầu đến cuối Lê Nhã Trí đều nghĩ nếu Lăng Diệu dịu dàng với cô ta một chút xíu thôi, cô ta sẽ không ra nông nỗi này.

Lê Hân Dư tận mắt chứng kiến cái chết của Lê Nhã Trí, khi nhịp tim trên màn hình monitor trở về số không, một mạng sống đã biến mất trước mặt cô.

Viên Vũ và Lê Khải Thiên ở bên ngoài phòng bệnh lao lên, đẩy Lê Hân Dư qua một bên, ôm chầm lấy thi thể của Lê Nhã Trí khóc than...!
Hình ảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh thật sự bi thương đến cực điểm.

Lăng Diệu đứng ở phía sau đỡ cơ thể cô, anh duỗi tay ra ôm vai cô, để cô dựa vào lòng mình: “Chúng ta đi thôi.” “Em muốn tiễn con bé một đoạn” Dù sao Lê Nhã Trí cũng là em gái của cô mười tám năm trời.

“Được." Lăng Diệu gật đầu đồng ý với cô
Lăng Diệu cùng cô đi dự đám tang của Lê Nhã Trí, họ vẫn luôn đứng cuối hàng giống như khách đến dự lễ chứ không phải là người nhà họ Lê.

Lúc Viên Vũ muốn kéo Lê Hân Dư nói chuyện thì cô đã xoay người trước, rời đi với Lăng Diệu.

Mà lúc này đã là chiều tối.

Lăng Diệu đích thân làm tài xế đưa rước cô.

Lê Hân Dư vẫn luôn ủ rũ, nghĩ đến những lời Lê Nhã Trí nói trước lúc chết, hay là sự trở mặt vô tình của vợ chồng Lê Khải Thiên, cô buồn bã mỉm cười: “Chắc có lẽ là hoàn toàn từ biệt rồi...!căn nhà vốn không thuộc về em.

“Nhưng bây giờ chúng ta đã có nhà riêng của mình rồi.” Lăng Diệu giơ tay ra nắm chặt mu bàn tay trắng nõn của cô để lên chân mình.

Sợ quấy rầy anh lái xe, Lê Hân Dư không rút tay lại, cũng không vùng vẫy.

Mãi đến khi trở lại nhà mới của hai người ở Đào Lan Uyển, lúc này Lê Hân Dư mới ngẩng đầu nhìn anh: “Lăng Diệu, có phải anh có chuyện giấu em, hơn nữa còn giấu rất lâu rồi không?”
Động tác cởi dây an toàn của Lăng Diệu khựng lại: “Sao bỗng nhiên em hỏi anh chuyện này, có phải Lê Nhã Trí đã nói gì với em không?"
Cô không giấu anh, bởi vì cô cũng muốn làm rõ chân tướng: "Sao Nhã Trí lại biết chuyện em và Giang Dật Hàn bị người khác hãm hại, bị quay lén ở khách sạn?”
Lăng Diệu không ngờ chuyện đã sớm được giấu đi lại vì cái chết của Lê Nhã Trí mà bị nhắc tới một lần nữa, anh hít sâu một hơi.

“Video đã bị truyền ra ngoài sao?”.

Xin ủng hộ chúng tôi tại == TrùmTruyệ n.

N ET ==
Nếu không thì với năng lực của Lê Nhã Trí làm sao có thể xem được những video đó chứ?
Trừ phi là Lê Nhã Trí hãm hại cô, mà lúc đó Lê Nhã Trí vẫn chưa có tiếp xúc với Lăng Diệu, căn bản không cần thiết phải gài bẫy cô.

Lăng Diệu mím mỗi một hồi mới nặng nề nói ra bốn chữ: “Đều đã qua rồi.”
Tránh né không trả lời chính là ngầm thừa nhận.

Thì ra video của cô và Giang Dật Hàn thật sự đã bị truyền ra ngoài, mà anh đã biết từ lâu nhưng vẫn luôn giấu cô.

“Anh đã hứa sẽ không giấu giếm em bất cứ chuyện gì.

“Anh đã xử lý ổn thỏa rồi, không muốn để em lo lắng.

“Anh xử lý thế nào?”
Lăng Diệu không lên tiếng.

Anh phải nói thế nào?
Nói là Giang Dật Hàn đứng ra nói cho cả thế giới rằng chỉ là một mình anh ta khó quên tình cũ, tất cả không hề liên quan gì đến cô sao?
Nói Giang Dật Hàn đứng ra thừa nhận video là thật, nhưng người phụ nữ có quan hệ với anh ta trong video chỉ là một người phụ nữ trong quán bar có dung mạo giống hệt Lê Hân Dư do anh ta tự tìm sao?
Nói Giang Dật Hàn hứng chịu hết tất cả mọi lời nhục mạ của người khác mới khiến cho chuyện này trôi qua sao?
Trong quá trình này, anh chỉ là tìm một người phụ nữ có dung mạo cực kỳ giống Lê Hàn Dư, cùng Giang Dật Hàn xuất hiện trong buổi họp báo
Anh không làm được gì cả, mà Giang Dật Hàn đã bảo vệ cô một cách chu toàn..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 309: Quá Ích Kỷ


Cho dù Lăng Diệu không nói thì Lê Hân Dư cũng có thể tự tìm ra đáp án theo cách của cô.

Về đến nhà, cô mở máy vi tính ra gõ những từ khóa cần tìm, tin tức từ mấy tháng trước lập tức tràn ngập trước mắt.

Lúc mới đầu còn chửi cô buông thả, đến cuối cùng đều là chửi Giang Dật Hàn không có đạo đức, nhớ thương người đã có gia đình.

Cô tiếp tục rê chuột xuống dưới, chuyển tiếp sang tin tức khác nhưng một bài phân tích có lượt like cực cao đã đập vào mắt cô.

Trong này ghi chép tường tận xu hướng dư luận từ lúc video được tung lên mạng cho đến khi một mình Giang Dật Hàn đứng ra gánh vác hết trách nhiệm và bị người đời chửi bởi, bị nhà họ Giang trách cứ...!Thậm chí vấn đề hình tượng của Giang Dật Hàn cũng đã làm ảnh hưởng tới tình hình cổ phiếu của Giang Thị.

Sau này, mãi cho đến khi Giang Dật Hàn đỉnh hôn với Giang Nhiên Nhiên thì mọi chuyện mới có chuyển biến tốt.

Lê Hân Dư ngơ ngác nhìn màn hình máy vi tính, không nói rõ được trong lòng có cảm giác gì.

Cô cầm túi xách định ra ngoài nhưng lại bị Lăng Diệu cản: “Muộn vậy rồi, em muốn đi đâu?” “Em phải đi tìm Giang Dật Hàn.

Cô liếc mắt nuốn thoát khỏi sự ngăn cản của anh, nhưng cuối cùng lại bị anh ôm vào lòng.

“Em biết hết rồi?” “Phải, em biết hết rồi.” “Vậy thì anh càng không thể để em đi.” Lăng Diệu ôm chặt cô vào lòng, lẩm bẩm nói: “Ngày mai Giang Dật Hàn sẽ kết hôn với Giang Nhiên Nhiên, có chuyện gì, chờ bọn họ kết hôn xong hãy nói được không?” “Lăng Diệu, tại sao cách giải quyết của anh lại là hy sinh Giang Dật Hàn chứ? Tại sao anh không thể bàn bạc với em?”
Anh mím môi, không nói gì.

Lê Hân Dư bật cười, chẳng trách Giang Dật Hàn và Giang Nhiên Nhiên lại đính hôn đột ngột như thế.

Chẳng trách trong buổi tiệc đính hôn của Giang Dật Hàn, Lăng Diệu lại tặng cho anh ấy món quà lớn như vậy, thì ra là vì mắc nợ.

Giữa Giang Dật Hàn và Giang Nhiên Nhiên không có tình cảm, nếu chỉ vì chuyện này mà phải kết hôn thì căn bản là không có trách nhiệm với hôn nhân và tương lai của chính họ.

Cô không thể cho phép mình hủy hoại cuộc đời của Giang Dật Hàn.

“Lăng Diệu, buông em ra.

“Không buông” Anh sợ để cô đi rồi cô sẽ không trở lại nữa.

Giang Dật Hàn đã làm quá nhiều còn anh làm quá muộn, cho dù mạnh mẽ như Lăng Diệu cũng sẽ cảm thấy lo lắng không yên.

“Lăng Diệu, em biết anh là vì tốt cho em, nhưng em thật sự không thể chấp nhận cách làm này” Cô thà rằng để bản thân mình bị người đời chửi mắng chứ không muốn hủy hoại cuộc đời của Giang Dật Hàn như vậy.

Hôn nhân là chuyện thiêng liêng cỡ nào.

Cô biết Lăng Diệu yêu cô nhưng không không ngờ tình yêu của anh lại ích kỷ như vậy.

Nếu không phải trong lúc vô tình Lê Nhã Trí bỗng nói ra, có phải cả đời cô cũng không biết được chuyện này không?
Tại sao hạnh phúc của cô phải đánh đổi bằng hạnh phúc của Giang Dật Hàn mới được?
Dựa vào cái gì?
Giữa người và người đều là bình đẳng, không ai có thể giẫm đạp lên cuộc đời của người khác.

Giang Dật Hàn đã hy sinh nhiều như thế, còn cô suýt nữa thì ngay cả cơ hội được biết cũng không có.

Lê Hân Dư ngửa đầu lên để nước mắt chảy ngược về, cô cố gắng khiến cho bản thân tỉnh táo lại: “Lăng Diệu, anh buông em ra, em muốn gặp Giang Dật Hàn nói rõ ràng với anh ấy." “Chờ ngày mai sau khi kết thúc hôn lễ rồi em nói cũng không muộn” Anh vẫn ôm cô thật chặt, hơi thở nam tính mạnh mẽ quấn lấy cô, gần như khiến cô ngạt thở.

“Lăng Diệu, anh không tin em.

Có phải anh nghĩ em sẽ đến với Giang Dật Hàn vì chuyện này không? Em đi tìm anh ấy là để phá hỏng hôn lễ của anh ấy sao?” “Không.

Cằm của anh tựa lên vai cô, anh trầm giọng nói: “Anh tin em, nhưng anh không thể nào hoàn toàn tin tưởng Giang Dật Hàn.

Nếu Lê Hân Dự xuất hiện trước mặt Giang Dật Hàn, Giang Dật Hàn sẽ hối hận, chắc chắn anh ta sẽ như vậy...!
Có lẽ người khác không biết rốt cuộc Giang
Dật Hàn yêu cô cỡ nào nhưng Lăng Diệu biết..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 310: Yêu Đến Tột Cùng Mới Là Ủng Hộ


Chỉ có yêu đến tột cùng mới là ủng hộ.

Giang Dật Hàn yêu Lê Hân Dư, yêu tha thiết.

Một khi Lê Hân Dự xuất hiện ở trước mặt Giang Dật Hàn, nhất định anh ta sẽ dao động.

Mà anh không hi vọng xảy ra tình huống như vậy.

Anh càng không hi vọng vì chuyện này mà mức độ quan trọng của Giang Dật Hàn trong lòng Lê Hân Dư lại tăng lên.

Đôi khi áy náy không thoải mái bằng tình yêu.

“Nhưng mà Lăng Diệu, nếu như Giang Dật Hàn muốn hủy hôn, không phải là chứng tỏ anh ấy không muốn cuộc hôn nhân này sao?” Mắt Lê Hân Dư tràn ngập bi ai.

“Nếu như sâu trong lòng Giang Dật Hàn thật sự không chấp nhận cuộc hôn nhân này, cho dù em không xuất hiện thì anh ta cũng sẽ hủy hôn.

Nhưng một khi em xuất hiện thì sẽ khác, em hiểu không?” Tay Lăng Diệu nắm thật chặt bả vai của cô: “Nghe anh một lần đi, chờ sau khi lễ cưới kết thúc rồi hãy nói đến chuyện này được không?” “Huống chi Giang Dật Hàn và Giang Nhiên Nhiên đều là hai người mà em thân quen nhất, hai người họ ở bên nhau chưa chắc đã không phải là một cuộc hôn nhân tốt đẹp.

Để cho tất cả những chuyện này phát triển một cách tự nhiên chẳng lẽ không tốt sao?”
Lê Hân Dư trầm ngâm một lát rồi gật đầu.

Lăng Diệu nói cũng đúng, Giang Nhiên Nhiên là một cô gái tốt mà Giang Dật Hàn cũng là một người đàn ông tốt.

Bây giờ nhắc đến chuyện này có lẽ thật sự không thích hợp...!
Lăng Diệu thở phào nhẹ nhõm: “Hôm nay nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai còn phải tham dự lễ cưới.

Họ tổ chức lễ cưới kiểu Trung Quốc cho nên không nhiều khách, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ phải qua đó rồi.”
Đêm nay Lăng Diệu không chạm vào cô, chỉ ôm cô thật chặt giống như sợ cô chạy trốn khỏi mình vậy.

Lê Hân Dư nhận ra sự bất an của anh, hai tay cô chồng lên tay anh đang ôm lấy hông mình.

Ngày hôm sau.

Lăng Diệu không đưa Lê Hân Dư đến tiệm của Hướng Hy Nhiên để trang điểm mà đi thẳng đến hội trường tổ chức lễ cưới của Giang Dật Hàn và Giang Nhiên Nhiên.

Lê Hân Dư biết anh “lòng dạ hẹp hòi”, không muốn để mình “giành spotlight” cho nên mới kéo cô đến thẳng đây như vậy.

Lê Hân Dư chỉ mặc một bộ quần jean áo trắng đơn giản, trông không phù hợp với hoàn cảnh chút nào.

Nhưng cô không lay chuyển được Lăng Diệu nên đành phải đi đến hội trường như thế này.

Đối với kiểu lễ cưới Trung Quốc thì thời gian trang điểm cho cô dâu sẽ kéo dài rất lâu.

Lê Hân Dư vừa qua đã bỏ Lăng Diệu mà đi gặp Giang Nhiên Nhiên trước.

Giang Nhiên Nhiên ngồi trước gương, hai nhà tạo mẫu tóc đang cùng bận rộn trang điểm và tạo kiểu tóc cho cô ta.

“Hân Dư, cậu đến rồi à?” “Mình sợ cậu buồn chán nên tới sớm với cậu một chút.

“Vẫn là cậu tốt nhất.

Nghĩ lại thì kết giao bạn bè bao năm qua, cậu vẫn là người đối xử với mình tốt nhất.” Giang Nhiên Nhiên cười hì hì nói, thợ trang điểm run tay một cái, suýt chút nữa tô son cho cô ta bị lệch.

Thật may là nét vẽ cuối cùng cũng đã hoàn thành tốt đẹp, cô dâu được trang điểm xinh đẹp động lòng người.

Lê Hân Dư tìm cái ghế ở bên cạnh ngồi xuống, nhìn thợ trang điểm đang bận tới bận lui uốn tóc trên đầu cô ta, so sánh mấy cái trâm cài tóc tinh xảo, cân nhắc xem cài cái nào phù hợp hơn.

“Tại sao bỗng nhiên cậu lại muốn tổ chức đám cưới kiểu Trung Quốc?” Lê Hân Dư bỗng nhiên mở miệng hỏi.

Cô nhớ Giang Nhiên Nhiên vẫn luôn ao ước ở trên một hòn đảo nào đó, biển xanh trời xanh, mặc váy cưới trắng tinh cùng với chú rể chạy như bay trên bờ biển, in từng dấu chân một xuống bãi cát...!
Nhưng bây giờ, rõ ràng không như cậu ấy mong muốn.

Giang Nhiên Nhiên nhìn thẳng vào cô qua gương, cô ta nhếch môi cười, khuôn mặt được trang điểm xinh đẹp khiến nụ cười ấy càng trở nên rực rỡ hơn: “Bởi vì anh ấy thích.

“Anh ấy” ở đây không ai khác ngoài Giang Dật Hàn.

Bỗng nhiên Lê Hân Dư nghĩ đến một câu, yêu đến tột cùng mới là ủng hộ.

Có lẽ Giang Nhiên Nhiên cũng yêu Giang Dật Hàn, cuộc hôn nhân này cũng sẽ có tương lại rất hạnh phúc..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 311: Chú Rể Biến Mất


Chỉ có một điều Lê Hân Dư nghĩ thế nào cũng không hiểu: “Cậu quên người đó rồi sao?”
Vì người đàn ông đó mà Giang Nhiên Nhiên đòi sống đòi chết, thậm chí uống rượu say rồi nhảy sông.

Nếu thật sự khắc cốt ghi tâm như vậy, liệu có thể dễ dàng quên đi như thế không?
Vừa quay người liền kết hôn với Giang Dật Hàn, rốt cục là thật sự đã quên người đó hay thật ra Giang Nhiên Nhiên từ bỏ tình yêu của mình?
Cho dù như thế nào thì Lê Hân Dư cũng đều hi vọng Giang Nhiên Nhiên có thể vui vẻ hạnh phúc, sống cuộc sống mà mình mong muốn, chứ không phải là chấp nhận buông xuôi.

Lê Hân Dư cũng đã từng không thèm quan tâm chút nào.

Khi đó cô kết hôn với Lăng Diệu nhưng không ai hiểu ai, không ai muốn duy trì cuộc hôn nhân này.

Khoảng thời gian đó chỉ cần vừa nhắc tới cuộc hôn nhân của mình là cô liền cảm thấy giày vò, khó khăn.

Mà bây giờ họ đã yêu nhau, chỉ còn lại hạnh phúc ngập tràn.

Lê Hân Dư biết hôn nhân không có tình yêu khó khăn cỡ nào.

Cô hi vọng Giang Nhiên Nhiên có thể sống tốt.

“Nhiên Nhiên, rốt cuộc người đó là ai? Cậu thật sự có thể buông tay được sao?” “Đương nhiên, cậu biết xưa nay mình không bao giờ bạc đãi bản thân mà, mình muốn kết hôn, mình sẵn lòng kết hôn thì mới có lễ cưới này.” Giang Nhiên Nhiên nhướn mày, tự tin nói.

Lê Hân Dư thở phào nhẹ nhõm, cô hi vọng mỗi câu nói của Giang Nhiên Nhiên đều là xuất phát từ nội tâm.

Sau đó cô không nói thêm gì nữa, chỉ lắng lặng nhìn thợ trang điểm làm tóc cho Giang Nhiên Nhiên.

Cô vẫn có chút ngưỡng mộ.

Cuộc hôn nhân của Lê Hân Dư và Lăng Diệu ngay cả giấy đăng ký kết hôn cũng là người khác đi làm cho, càng đừng nói đến việc có một lễ cưới đàng hoàng.

Dường như Giang Nhiên Nhiên không nhìn ra sự thất vọng trong mắt Lê Hân Dư.

Khi trang điểm xong xuôi, cô ta đứng dậy dang hai tay ra, xoay một vòng với Lê Hân Dư: “Có đẹp không?”
Lê Hân Dư gạt chút tiếc nuối trong lòng mình đi, cẩn thận quan sát Giang Nhiên Nhiên: “Rất đẹp!” “Đẹp thật không? Đừng có gạt mình, có chỗ nào không hợp thì phải nói với mình, nếu không đẹp, mình sẽ bảo họ chỉnh lại lần nữa.

Lễ cưới chỉ có một lần trong đời, rất là quan trọng, mình nhất định phải trang điểm thật xinh đẹp thì đời này mới không tiếc nuối.

“Thật sự rất đẹp!” Lê Hân Dư nhìn Giang Nhiên Nhiên với ánh mắt ngưỡng mộ.

Cho dù cậu ấy có muốn hay không thì ít ra hôn nhân của cậu ấy cũng khởi đầu tốt đẹp, khởi đầu bằng một nghi lễ hoa lệ.

Mà cuộc hôn nhân của cô tuy bắt đầu rất đột ngột nhưng ít ra bây giờ cũng tốt đẹp.

Lăng Diệu đối xử với cô rất tốt, như vậy là cô cũng đã rất thỏa mãn rồi.

Giang Nhiên Nhiên bĩu môi, xoay người trước gương, nhìn đi nhìn lại rồi vẫn đưa ra ý kiến khác: “Giúp tôi đổi cái hoa cài này thành trâm cài tóc đi
Hai nhà thiết kế liếc nhìn nhau một cái, thiết kể trưởng đứng ra giải thích: “Cài hoa phù hợp với khí chất của cô hơn, trâm cài tóc quá trưởng thành chững chạc.”
Thế nhưng Giang Nhiên Nhiên lại kiên quyết: “Nhưng trâm cài tóc cũng thanh lịch dịu dàng hơn.

“Nhiên Nhiên, có lẽ hoa cài hợp với cậu hơn một chút.

Lê Hân Dư nhìn một chút, cũng khuyên nhủ cô ta.

“Nhưng có thể anh ấy không thích kiểu này.” Giang Nhiên Nhiên rất cố chấp, chờ thợ trang điểm giúp cô ta đổi xong thì mới hài lòng.

Ngắm nhìn mình trong gương, Giang Nhiên Nhiên bình tĩnh nói: “Anh ấy thích phụ nữ thanh lịch dịu dàng nhất, nhìn thấy tớ như vậy chắc anh ấy sẽ thích.

Lê Hân Dư cảm thấy biểu hiện của Giang Nhiên Nhiên hơi kỳ lạ.

Hình như cậu ấy rất để ý đến Giang Dật Hàn, chẳng lẽ người cậu ấy vẫn luôn thích mà mình chưa từng gặp chính là Giang Dật Hàn?
Ý nghĩ này hiện lên trong đầu khiến Lê Hân Dư giật mình.

Giang Nhiên Nhiên nhìn cô cười, đang muốn nói gì đó thì bỗng nhiên cửa phòng trang điểm bị đẩy ra, người tới vội vã nói: “Không xong rồi, không thấy cậu cả đâu!”.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 312: Tuyệt Đối Không Dừng Đám Cưới


Giang Nhiên Nhiên vẫn tươi cười như cũ, dường như không nghe thấy người kia nói gì, vẫn cứ nói chuyện với Lê Hân Dư: “Hân Dư, vừa rồi cậu nghĩ gì vậy? Tự dưng lại rùng mình một cái giống như bị hù dọa, giống hệt như trước đây.

“Nhiên Nhiên...!“Hân Dư, sao cậu lại có vẻ mặt này?”
Giang Nhiên Nhiên cười nói rồi lại sửng sốt giây lát.

Rất lâu sau mới phản ứng được, đôi mắt hạnh của Giang Nhiên Nhiên trợn lên, đi đến trước mặt người giúp việc, trừng mắt nhìn người kia chằm chằm: “Cô nói cái gì?” “Không tìm thấy cậu cả đâu.”
Nói cách khác
Chú rể đã biến mất.

Đôi mắt mở to của Giang Nhiên Nhiên dường như mất đi tiêu cự trong nháy mắt, người giúp việc kịp thời đỡ lấy cô ta mới không để cô ta bị ngã xuống.

Giang Nhiên Nhiên hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra, nhanh chóng bình tĩnh lại: “Nói không chừng anh ấy vào nhà vệ sinh hút điếu thuốc, hoặc là đi chào hỏi khách, các cô đi tìm xem, tìm được rồi nói sau.

“Cử thêm mấy người đi tìm đi!” “Đã tìm cả buổi sáng rồi.

Sáng sớm hôm nay đã không thấy bóng dáng cậu cả đâu, có người nói trông thấy anh ấy đã lái xe ra ngoài.

Người giúp việc giải thích.

“Vậy sao cô không nói sớm với tôi?” Giang Nhiên Nhiên đẩy người giúp việc ra, nổi giận đùng đùng chất vấn.

Sao đến tận bây giờ mới cho cô ta biết? Còn hơn một tiếng nữa là khách mời sẽ đến đầy đủ rồi
Còn hai tiếng nữa sẽ phải lên sân khấu cử hành nghi lễ.

“Ông chủ và bà chủ nói là không cho cô biết vội, để mọi người đi tìm trước đã, nếu như thực sự không tìm thấy thì mới nói chuyện này với cô.” Ông bà Giang có thể nhận ra được Giang Nhiên Nhiên mong muốn kết hôn với Giang Dật Hàn cỡ nào.

Họ không muốn khiến con gái mình thất vọng trong ngày vui lớn, họ ôm ấp một tia hi vọng trong lòng, có lẽ là Giang Dật Hàn sẽ trở về.

Nhưng giờ đã gần trưa rồi, nếu Giang Dật Hàn thật sự không quay về thì không thể nào cử hành lễ cưới này được.

Ông bà Giang còn muốn giấu thêm nhưng không giấu nổi nữa.

Vẫn phải cho Giang Nhiên Nhiên biết chuyện này, nếu như Giang Dật Hàn thật sự không quay về thì nhất định phải hủy bỏ lễ cưới sớm, như vậy mới có thể tránh được khó xử.

Nếu không thì không thấy bóng dáng chú rể đầu, chỉ có một mình cô dâu đứng lẻ loi trợ trọi giữa sân khấu là cảnh tượng thảm thương đến cỡ nào? Giang Nhiên Nhiên sẽ bị người ta chế cười chết mất!
Giang Nhiên Nhiên thở gấp: "Vậy rồi sao, bây giờ nói với tôi là chuẩn bị dừng lễ cưới lại à?”
Người giúp việc cúi đầu: “Ý của ông chủ và bà chủ là như vậy” “Không được, tôi không chấp nhận.” Giang Nhiên Nhiên chỉ ra cổng và hét ầm lên: “Các người đi tìm tiếp! Ngay lập tức! Tôi tuyệt đối không dừng lễ cưới, tuyệt đối không!”
Người giúp việc không dám trái lệnh, lập tức đi ra ngoài sau đó nói với ông bà Giang về mệnh lệnh và thái độ của Giang Nhiên Nhiên.

Ông bà Giang không lay chuyển được Giang Nhiên Nhiên, nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định làm theo yêu cầu của cô ta.

Giang Nhiên Nhiên xách váy chạy ra ngoài.

Lê Hân Dư vội vàng đuổi theo: “Nhiên Nhiên, cậu đi đâu vậy?” Đã không thấy bóng dáng chú rể đâu, cô dâu cũng chạy mất nữa thì phải làm thế nào? “Mình phải đi tìm anh ấy, anh ấy không thể đối xử với mình như vậy được!" Bước chân Giang Nhiên Nhiên chậm lại, hốt hoảng nói: “Điện thoại di động của mình đâu?” “Ở đây này, ở đây.” Lê Hân Dư bước nhanh về phía trước, đưa di động cho cô ta: “Mình đã cầm ra giúp cậu
Tay Giang Nhiên Nhiên khẽ run lên, chọn số của Giang Dật Hàn rồi gọi đi.

Điện thoại gọi được, Giang Dật Hàn không tắt nguồn.

Nghe âm thanh “tút...!tút...!tút” vang lên, dường như Giang Nhiên Nhiên lại có một tia hi vọng.

Có lẽ Giang Dật Hàn chỉ ra ngoài giải sầu một chút, gọi điện thoại cho anh thì anh sẽ nghe máy.

Nhận được điện thoại, biết tất cả mọi người đang tìm mình thì anh sẽ về ngay..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 313: Tôi Phải Chờ Anh Ấy Trở Về


Nhưng hy vọng chỉ là hy vọng, cho dù Giang Dật Hàn không tắt nguồn điện thoại nhưng cô ta gọi liên tiếp mấy cuộc mà anh cũng không nghe máy.

Giang Nhiên Nhiên cầm di động, không ngừng gọi điện thoại cho Giang Dật Hàn, hi vọng anh có thể nghe máy.

Cô ta xách váy đi ra khỏi khách sạn, trên đường người đến người đi, xe cộ đi lại đông nườm nượp.

Lê Hân Dư vội vàng kéo tay cô ta: “Nhiên Nhiên, cậu đi đâu đấy? Bây giờ không còn sớm nữa, chẳng may anh ấy về mà không thấy cậu thì làm thế nào?” “Mình đi tìm anh ấy, chắc chắn sẽ quay về trước mười hai giờ, mình nhất định sẽ không làm lỡ giờ lành đâu!” “Để người giúp việc tìm, một mình cậu có thể đi đầu tìm anh ấy?” “Mình biết nơi anh ấy luôn không thể quên là ở đâu, mình nhất định phải đi tìm anh ấy.

“Mình đi cùng với cậu.” Hiện tại cảm xúc của Giang Nhiên Nhiên không ổn lắm, thái độ hơi quá khích, Lê Hân Dư không yên lòng.

“Không” Giang Nhiên Nhiên bỗng nhiên kích động hất tay cô ra: “Cậu không thể đi
Giang Dật Hàn trông thấy Lê Hân Dư sẽ càng không muốn kết hôn.

Cô ta không thể để Lê Hân Dư đi theo được.

“Nhưng cậu biết Giang Dật Hàn ở đầu sao?” “Mình biết nơi anh ấy khắc sâu nhất, mình sẽ đến đó tìm.

“Nếu như anh ấy không ở đó thì sao?”
Giang Nhiên Nhiên hít sâu một hơi: “Nếu như mình không tìm được anh ấy thì nhất định sẽ về sớm, ở đây chờ anh ấy về kết hôn với mình.

Thoát ra khỏi tay Lê Hân Dư, Giang Nhiên Nhiên bắt một chiếc xe taxi rồi đi.

Lê Hân Dư nhìn chiếc xe dần dần đi xa, muốn đuổi theo nhưng lại bị Lăng Diệu chặn lại: “Em chạy đi đâu vậy? Không biết nhìn đường à?"
Lăng Diệu đã trông thấy Lê Hân Dư và Giang Nhiên Nhiên chạy ra ngoài, anh đuổi theo thì nhìn thấy dáng vẻ mất hồn mất vía của cô.

Lê Hân Dư quay đầu sang nhìn anh, căng thẳng nói: “Nhiên Nhiên đi tìm Giang Dật Hàn, Giang Dật Hàn biến mất rồi.”
Lăng Diệu hơi dừng lại: “Không phải em không muốn họ kết hôn sao?” “Em chưa bao giờ không muốn họ kết hôn.

Em chỉ hi vọng cho dù họ có kết hôn hay không cũng đều phải suy nghĩ kĩ càng, chứ không phải vì bất kì lí do nào đó mà dễ dàng thỏa hiệp hi sinh cuộc hôn nhân quý giá nhất của mình.” Lê Hân Dư nắm chặt tay Lăng Diệu, siết chặt mười ngón tay của cô.

Lăng Diệu trầm giọng nói: “Đừng lo lắng, đây là chuyện của họ, cho dù thế nào thì cũng nên để họ tự quyết định.

Việc chúng ta có thể làm cũng chỉ là chờ đợi.

Không riêng Lăng Diệu và Lê Hân Dư, tất cả khách mời đều như thế, họ không có quyền, cũng không có cách nào kiểm soát lễ cưới này.

Chỉ có cô dâu chú rể có thể thật sự quyết định tương lai của lễ cưới này.

Chỉ cần cô dâu chú rể kiên định thì cho dù có khó khăn gì xảy ra cũng không thể ngăn cản lễ cưới này diễn ra.

Mà nếu như có một trong hai người này dao động, cho dù người khác cố gắng gán ghép họ như thế nào thì lễ cưới này cũng không thể hoàn thành được.

Lăng Diệu và Lê Hân Dư được sắp xếp ở vị trí gần sân khấu nhất, người thân và bạn bè ngồi ở hàng thứ nhất, họ ngồi hàng thứ hai.

Giang Nhiên Nhiên đến trại trẻ mồ côi nhưng cô ta không tìm thấy Giang Dật Hàn, chỉ có thể trở về một mình.

Ông bà Giang muốn hủy bỏ lễ cưới, họ không muốn để con gái một mình đối mặt với trường hợp như vậy.

Nhưng Giang Nhiên Nhiên không đồng ý, cô ta đi lên sân khấu một mình: “Tôi không muốn dừng đám cưới, tôi sẽ đứng ở đây chờ anh ấy về”
Cô dâu trang điểm xinh đẹp động lòng người nhưng đôi mắt lại rơm rớm nước mắt.

Lê Hân Dư kéo tay Lăng Diệu qua, liếc nhìn đồng hồ đeo tay của anh một cái: “Vẫn còn mười một phút.

Giang Dật Hàn thật sự sẽ trở về chứ?
Lăng Diệu trầm giọng: “Còn mười phút.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, MC cố gắng làm cho bầu không khí sôi nổi để chờ mười phút cuối cùng này.

Sự cố gắng của MC đã đạt được kết quả, anh ta thành công kéo dài tới mười hai giờ, cuối cùng cũng được giải thoát.

Nhưng sự chờ đợi của Giang Nhiên Nhiên từ đầu đến cuối lại không có kết quả..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 314: Dùng Điện Thoại Di Động Của Cậu Gọi Cho Anh Ấy


Giang Dật Hàn không xuất hiện.

Cuối cùng Giang Nhiên Nhiên cũng trào nước mắt không thể kiểm soát được.

Ông Giang không chịu nổi khi con gái bị uất ức như vậy, vỗ bàn đứng dậy, chuẩn bị giải tán khách mời.

Nhưng Giang Nhiên Nhiên giành lấy micro trong tay MC trước: “Mọi người cho tôi thêm một chút thời gian nữa, cùng tôi chờ thêm một chút, dù chỉ là một phút cũng được.

“Mọi người cùng tôi chờ thêm một chút được không? Nói không chừng anh ấy bị kẹt xe, hoặc là tạm thời anh ấy đang bận việc gì đó...!Giang Nhiên Nhiên tìm một lí do mà tất cả mọi người đều cảm thấy không có khả năng xảy ra.

Cuối cùng cô ta dùng hết sức lực, giống như là đánh cược một phen, nói: “Anh ấy nhất định sẽ trở về."

Nếu như anh ấy không trở lại, cô ta sẽ thua toàn bộ.

Mà lần đánh cược này, đến cuối cùng Giang Nhiên Nhiên vẫn thua cuộc không một chút bất ngờ nào.

Mọi người cùng cô ta chờ đến tận hai giờ chiều, nhưng Giang Dật Hàn vẫn không rõ tung tích.

Trong lúc ấy ông bà Giang không ngừng gọi điện thoại cho anh, điện thoại vẫn luôn đổ chuông nhưng không có ai nghe máy.

Cuối cùng khách mời dần dần tản đi, trong thoáng chốc hội trường mang phong cách truyền thống chỉ còn lẻ loi mấy người nhà họ Giang.

Lăng Diệu kéo tay Lê Hân Dư, cũng chuẩn bị rời đi.

Nhưng Giang Nhiên Nhiên bỗng nhiên rút trâm cài tóc trên đầu ra, chạy tới trước mặt Lê Hân Dư chặn đường cô.

Lăng Diệu bảo vệ Lê Hân Dư theo bản năng, nhìn Giang Nhiên Nhiên với ánh mắt sáng quắc.

Giang Nhiên Nhiên đưa tay về phía Lê Hân Dư: “Điện thoại di động của cậu đâu?”
Lê Hân Dư không hiểu lắm nhưng vẫn móc điện thoại di động từ trong túi xách ra: "Đây, sao vậy?” “Gọi điện thoại cho anh ấy, dùng điện thoại của cậu gọi điện thoại cho anh ấy!”
Lê Hân Dư nhìn Lăng Diệu một cái, thấy Lăng Diệu gật đầu, lúc này cô mới gọi gọi điện.

Chỉ nghe thấy một tiếng “tút”, người ở đầu dây bên kia lập tức nghe máy: “Hân Dư?”

Giọng nói đàn ông rõ ràng và khoan thai truyền qua điện thoại, lập tức đâm vào màng nhĩ Giang Nhiên Nhiên đau nhức.

Giang Nhiên Nhiên bất thình lình giật điện thoại trong tay Lê Hân Dư, hét lên như điên: “Anh đang ở đâu? Anh quên hôm nay là đám cưới của chúng ta rồi à? Tại sao anh không đến?”
Vì sao, vì sao cho dù mình làm gì, anh ấy cũng không chịu kết hôn với mình.

Cho dù mình có gọi bao nhiêu cuộc điện thoại thì anh cũng không nghe máy.

Nhưng Lê Hân Dư gọi, anh lại có thể nghe máy ngay lập tức.

“Vì sao? Vì sao anh lại đối xử với em như thế?” Giang Nhiên Nhiên khóc không thành tiếng.

Lê Hân Dư đã lập gia đình rồi.

Tình cảm giữa Lăng Diệu và Lê Hân Dư còn có một phần công lao của Giang Dật Hàn.

Anh biết rất rõ ràng mình và Lê Hân Dư đã không có cơ hội nữa, vì sao vẫn không thể buông tay Lê Hàn Du? “Chẳng lẽ anh vẫn không thể buông tay cậu ấy được sao?”
Ý thức được người hiện đang nói chuyện là Giang Nhiên Nhiên, Giang Dật Hàn khựng lại một chút, khó khăn mở miệng: “Chuyện này không liên quan đến người khác.

“Nếu không liên quan đến cậu ấy, vì sao anh lại bỏ rơi em? Em đã chuẩn bị tất cả mọi chi tiết của lễ cưới, anh chỉ cần đến đây là được rồi.” “Tiểu Nhiên, anh đã sớm nói rồi, anh không đồng ý lễ cưới này, là em cứ luôn ép anh.

“Bởi vì em ép anh nên anh khiến em mất mặt trước bao nhiêu người như vậy sao? Sớm biết sẽ như thế này thì em đã không ép anh tổ chức lễ cưới, mà kêu anh đưa em đi đăng kí kết hôn luôn!” “Tiểu Nhiên, em quá kích động, em biết rõ là anh sẽ không làm như vậy” Giọng nói Giang Dật Hàn bình thản.

Sự bình thản không một gợn sóng của anh khiến cho Giang Nhiên Nhiên cảm thấy mình giống như là một người đàn bà chua ngoa đanh đá.

Cô ta nén lòng mình, cố gắng để mình giữ chút phong độ cuối cùng: “Anh đang ở đâu? Chúng ta gặp mặt nói chuyện trực tiếp..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 315: Người Giang Nhiên Nhiên Yêu


Sau khi Giang Dật Hàn bảo địa chỉ xong thì nói: “Em qua đây đi, đúng lúc có một người bạn cũ của em muốn gặp em.

Trong lòng Giang Nhiên Nhiên vẫn còn sợ hãi: “Em lập tức đến ngay, anh không được từ chối điện thoại của em nữa!” "Được.”
Cúp điện thoại sau đó nhét di động vào tay Lê Hân Dư, Giang Nhiên Nhiên lập tức chạy ra ngoài.

Ông bà Giang dù đuổi theo và kêu gọi như thế nào cũng không ngăn cản được con gái đã như điên cuồng của mình.

“Tiểu Nhiên của mẹ...!vì sao con lại cố chấp như vậy? Nếu biết trước, nếu biết trước sẽ như thế này thì năm đó có chết mẹ cũng không nhận nuôi Giang Dật Hàn.” Bà Giang rơi nước mắt, vừa khóc vừa nói.

Câu này quá quen tại, Lê Hân Dư không khỏi dừng bước, quay đầu liếc mắt nhìn qua.

Mà lúc ông bà Giang nhìn thấy Lê Hân Dư, vẻ mặt cũng không có nhiều thiện cảm.

Không giống ánh mắt nhìn bạn thân của con gái mình mà giống như đang nhìn tình địch.

Bà Giang lau nước mắt, đi hai bước đến trước mặt Lê Hân Dư: “Lê Hân Dư, đã nhiều năm rồi vậy mà đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp cô.

Lê Hân Dư gật đầu chào hỏi bà ta: “Bác trai, bác gái.

Ông Giang đánh giá Lê Hân Dư một lượt từ đầu đến chân, cũng biết rốt cục con gái mình thua kém cô ở điểm nào.

Chẳng trách Giang Dật Hàn nhớ mãi không quên cô suốt nhiều năm như vậy.

Cho dù là ngoại hình hay khí chất, con gái mình đều kém xa người phụ nữ trước mặt này.

Ông Giang than thở: “Thôi được, thôi được, tất cả đều là số phận...!Là của mình thì chung quy cũng là của mình, không phải của mình thì làm thế nào cũng không phải của mình” “Dù có phí hết tâm tư, cuối cùng vẫn không có cách nào biến những thứ thuộc về người khác thành của mình được.” Ông Giang lắc đầu, khẽ thở dài.

Lê Hân Dư nghe lời nói của ông Giang, lại nhìn vẻ mặt của ông ấy, cô luôn cảm thấy trong lời của ông còn có ý gì khác nữa nhưng nhất thời cô chưa hiểu ra.

Bà Giang không bình tĩnh được như ông Giang, con gái mình thê thảm như vậy mà cô gái này vẫn đứng ở đây xem náo nhiệt từ đầu đến cuối.

Dựa vào cái gì?
Con gái của bà ta sao có thể thua kém người đang ở trước mặt này?
Bà Giang đi đến trước mặt Lê Hân Dư, nhìn chằm chằm vào mặt cô: “Không phải cô chỉ xinh hơn Tiểu Nhiên một chút thôi sao, rốt cục là vì sao lại mê hoặc được trái tim Giang Dật Hàn? Mê hoặc suốt nhiều năm như vậy.”
Lê Hân Dư kinh ngạc, cô không ngờ bà Giang cũng biết những chuyện này.

Trước đây khi Lê Hân Dư và Giang Dật Hàn ở bên nhau họ chưa từng gặp cha mẹ hai bên, vẫn luôn chỉ là âm thầm yêu nhau.

Ngoại trừ Giang Nhiên Nhiên, căn bản là không có ai biết.

Mà tính cách Giang Nhiên Nhiên khá độc lập, vẫn luôn có nhà riêng của mình, kiên quyết phải có không gian độc lập của riêng mình nên không sống với ông bà Giang, một tuần chỉ về một hai lần.

Cũng không biết là cố ý hay là trùng hợp, quen biết Giang Nhiên Nhiên đã nhiều năm như vậy nhưng đến đám cưới này mới là lần đầu tiên Lê Hân Dư gặp cha mẹ của cô ta.

Ông Giang kéo bà Giang, không muốn để bà ta nói thêm gì nữa.

Nhưng một khi bà Giang đã mở lời thì sao có thể dừng lại dễ dàng như vậy: “Cô thật sự là bạn thân của Tiểu Nhiên nhà chúng tôi sao?”
Lê Hân Dư không rõ vì sao bà ta lại hỏi như vậy, nhưng vẫn thành khẩn gật đầu: “Vâng, Nhiên Nhiên là bạn thân nhất của cháu.

hay-cho-nhau-mot-loi-thoat-315-0.jpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 316: Chưa Từng Nhận Ra


Năm đó khi ở trại trẻ mồ côi cũng là Giang Nhiên Nhiên liếc mắt đã thích Giang Dật Hàn.

Nói thích Giang Dật Hàn, muốn anh làm anh trai của mình.

“Ngay từ đầu tất cả mọi người đều biết chúng tôi nhận nuôi Giang Dật Hàn không phải là để nuôi con trai, mà là nuôi con rể từ nhỏ.

Chúng tôi không thể giao sản nghiệp của nhà họ Giang vào tay người ngoài, mà con rể không biết rõ gốc gác thì chúng tôi lại không tin tưởng” Bà Giang nói: “Tiểu Nhiên cũng biết, cho dù lúc ấy còn nhỏ chưa hiểu rõ ý nghĩa lắm, nhưng nó vẫn luôn nói tương lai mình sẽ là vợ của Giang Dật Hàn.

“Giang Dật Hàn cũng chưa từng phản bác điều gì, luôn là một đứa con trai ngoan trong lòng chúng tôi, cho đến khi cô xuất hiện.

"Lê Hân Dư, không phải cô là bạn thân nhất của Tiểu Nhiên sao? Vì sao cô có thể cướp đi người mà Tiểu Nhiên yêu tha thiết từ nhỏ đến lớn chứ? Sao cô có thể vô liêm sỉ đến mức này?” “Đủ rồi! Không được nói nữa!” Ông Giang kéo bà Giang ra, nhưng bà Giang lại không cam lòng dừng lại ở đó: “Tôi cứ muốn nói, vì sao tôi không được nói? Tiểu Nhiên của tôi thích Giang Dật Hàn nhiều năm như vậy, kết quả trái tim Giang Dật Hàn lại bị người phụ nữ này cướp đi, lễ cưới cũng bị một người phụ nữ như vậy phá hỏng, ông nói sao tôi có thể cam lòng được?” “Đưa phu nhân về nghỉ ngơi!” Ông Giang không thể nhịn được nữa, bảo người giúp việc đưa bà Giang đang không ngừng kêu gào đi.

“Thực sự xin lỗi, vợ tôi không chịu được cú sốc này, phản ứng hơi quá kích, xin cô đừng trách.

Trong lòng ông Giang hiểu rất rõ, con gái mình, mình hiểu rõ nhất.

Giang Dật Hàn thích Lê Hân Dư, đó là quyết định của Giang Dật Hàn.

Nhiều năm nay Tiểu Nhiên ngấm ngầm chịu đựng không phải là nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, mà là vì chính nó.

Nếu thật sự muốn tính toán thì Tiểu Nhiên mới là người có lỗi với người phụ nữ trước mắt này.

Nhưng ông Giang sẽ không ngu ngốc giống bà Giang, nhanh mồm nhanh miệng làm bại lộ ý đồ xấu của con gái mình, ông ta hạ mình xin lỗi: “Đám cưới bị phá hỏng là một cú sốc lớn đối với hai mẹ con bà ấy cho nên nhất thời không lựa lời nói, thực tế không có ý gì xấu, cô cậu đừng bận tâm.

Lê Hân Dư đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía ông Giang: “Vậy chuyện Tiểu Nhiên vẫn luôn thích Giang Dật Hàn là thật sao?”
Ông Giang bị hỏi thì hơi khựng lại, sau đó lại khẽ gật đầu.

Lê Hân Dư đột nhiên hiểu, hóa ra Giang Nhiên Nhiên chưa bao giờ nói thật với mình, mà cô cũng chưa bao giờ nhìn rõ mọi thứ.

Lăng Diệu đưa Lê Hân Dư rời đi.

Lăng Diệu để cô ngồi lên ghế phụ, cúi đầu cài dây an toàn cho cô xong rồi mới chậm rãi khởi động xe đi.

Lê Hân Dư dựa đầu vào thành ghế: “Có phải em rất ngu ngốc không? Chuyện nên hiểu thì luôn là người cuối cùng hiểu được, chuyện không nên biết thì lại luôn vô tình biết được.

“Người không thẳng thắn mới là người có lỗi.

Những chuyện này không liên quan đến em.

“Nhưng lúc em trở thành người cản trở người khác thì em lại không hề hay biết.

Lê Hân Dư không thể diễn tả được cảm giác trong mình bây giờ là gì, cô cảm thấy quá hỗn loạn.

Hóa ra cô chưa từng nhìn rõ Giang Dật Hàn, cũng chưa từng nhìn rõ Giang Nhiên Nhiên.

Tình cảm của Giang Dật Hàn đối với cô bắt nguồn từ chấp niệm từ nhỏ đến lớn, và Giang Nhiên Nhiên cũng thế.

Từ trước tới giờ người cậu ấy thích luôn là Giang Dật Hàn, nhưng cô lại không nhận ra một chút nào.

Thế mà cô cứ nghiễm nhiên hẹn hò với Giang Dật Hàn ngay trước mặt Giang Nhiên Nhiên.

Thậm chí cô không thể ngờ được người mà

hay-cho-nhau-mot-loi-thoat-316-0.jpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 317: Bạn Cũ Của Giang Nhiên Nhiên


**********
Chương 318 Bạn cũ của Giang Nhiên Nhiên
“Nhưng em...!em thật sự không nhận ra một chút nào.

Bỗng nhiên Lê Hân Dư ngồi ngay ngắn lại, tháo dây an toàn ra và nói: “Lăng Diệu, anh tìm nơi thích hợp tấp vào đi, để em xuống xe ở ven đường.

“Em muốn đi đâu?” “Em luôn cảm thấy không yên tâm “Em muốn đi đâu, anh đưa em đi.”
Cô lắc đầu: “Em muốn tự đi.”
Chuyện giữa Giang Nhiên Nhiên, Giang Dật Hàn và cô đã dây dưa quá nhiều năm rồi, nếu như thêm cả Lăng Diệu vào thì hoàn toàn không thể nào mở miệng được.

Lăng Diệu không lay chuyển được cô, đành phải dừng xe thả cô xuống ven đường.

Lê Hân Dư xuống xe, vội vàng bắt xe đến chỗ Giang Dật Hàn.

Lăng Diệu vẫn dừng xe ở sát ven đường, anh hít sâu một hơi, hạ cửa kính xe xuống rồi rút ra một điều thuốc.

Làn khói lượn lờ, vẻ mặt anh mờ mịt.

Lăng Diệu trước giờ luôn bình tĩnh tỉnh táo nhưng giờ trong mắt cũng hiện ra một tia bất an.

Đám cưới này không thành, suy cho cùng chính là do Giang Nhiên Nhiên quá nóng vội...!
Anh chàng đẹp trai với chiếc xe sang trọng thu hút không ít người đẹp dừng chân ven đường để bắt chuyện.

Mà Lăng Diệu chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn lướt qua rồi lại chậm rãi nâng cửa kính xe lên, ngăn cách âm thanh làm phiền ở bên ngoài.

Anh dập điếu thuốc vẫn còn đang hút dang dở đi, hai tay đặt lên vô lăng, chiếc xe lao ra ngoài như một tia chớp.

Sau khi nghe điện thoại của Giang Nhiên Nhiên xong, Giang Dật Hàn tưởng là Giang Nhiên Nhiên vẫn đang dùng điện thoại của Lê Hân Dư cho nên lại gửi đi một tin nhắn định vị.

Lê Hân Dư nói địa chỉ trên điện thoại cho lái xe và nhanh chóng đi tới đó ngay lập tức.

Lê Hân Dư có linh cảm rằng nếu như không kịp nói rõ hết mọi chuyện thì có lẽ giữa ba người họ thậm chí cũng không thể làm bạn được.

Chẳng trách sau khi Giang Nhiên Nhiên đính hôn với Giang Dật Hàn lại đột nhiên xa lánh mình nhiều như vậy.

Giang Nhiên Nhiên vẫn luôn thích Giang Dật Hàn, cho dù không nói ra, cố gắng che giấu nỗi lòng của mình nhưng chung quy cũng sẽ có rất nhiều bất mãn về chuyện Lê Hân Dư và Giang Dật Hàn hẹn hò.

Mà cô thật sự không biết những điều này, nếu như biết...!
Nếu như biết thì trước đây nhất định cô sẽ không hẹn hò với Giang Dật Hàn.

Thật sự cô không phải cố ý cướp người mà Giang Nhiên Nhiên yêu giống như lời bà
Giang nói.

Thấy vẻ mặt Lê Hân Dư không tốt lắm, tài xế sốt sắng hỏi: “Có phải cô có chuyện gì gấp phải đi không?”
Lê Hân Dư nói: “Có phải việc gấp hay không thì tôi cũng không rõ, nhưng với tôi mà nói thì đó là một chuyện rất khó giải quyết.

Tài xế tưởng là lại thêm một cô gái xinh đẹp bị lừa dối, muốn đi bắt kẻ gian dâm, nghĩ một lúc liền quyết định phát huy tinh thần của chủ nghĩa nhân đạo: “Tôi đưa cô đi đường tắt.

“Cảm ơn bác tài.

“Khách khí gì chứ, nên vậy mà.”
Giang Dật Hàn ở trên sân thượng của “Dạ Sắc”.

“Dạ Sắc” là một quán bar hỗn loạn nhưng trên sân thượng lại là một nhà hàng xoay tròn lộ thiên.

“Dạ Sắc” là một nơi quen thuộc biết bao.

Lúc trước cô ta đã uống say ở đây, mà Lê Hân Dư cũng tới đây đón cô ta, uống thay cô ta một ly rượu lớn rồi sau đó bị người ta bắt lên xe...!
Nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra, mỗi bước đi của Giang Nhiên Nhiên đều vô cùng khó khăn.

Nhưng Giang Dật Hàn vẫn đang đợi cô ta trên sân thượng, nhất định cô ta phải đi lên, nhất định cô ta phải có một câu trả lời, cũng không muốn từ bỏ tất cả mọi thứ.

Giang Nhiên Nhiên vẫn chưa kịp thay chiếc váy màu đỏ trên người.

Lần đầu tiên trông thấy có người như vậy xông vào quán bar, đúng lúc trời vẫn chưa tối, giờ này cũng không đông khách, mọi người đều nhường đường cho cô ta.

Giang Nhiên Nhiên không để mình tiếp tục do dự nữa, xách váy hãng hải đi lên tầng cao nhất.

Nhưng người tiếp đón cô ta lại không phải là

hay-cho-nhau-mot-loi-thoat-317-0.jpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 318: Vạch Trần Chủ Mưu Phía Sau Màn


**********
Chương 319 Vạch trần chủ mưu phía sau màn
Giang Nhiên Nhiên lảo đảo lùi về sau hai bước, tay phải vịn vào khung cửa mới đứng vững được.

Cô ta nhìn chằm chằm vào mặt người “bạn cũ” kia, không dám tin vào đôi mắt của mình.

“Y Nghê, sao bỗng nhiên cô lại về nước?”
Không thể nào, không phải Y Nghề nên ở nước ngoài sao, vì sao cô ta bỗng nhiên lại tới đây...!
Lại còn đúng ngày cưới của mình.

Hơn nữa cô ta còn ở cùng với Giang Dật Hàn.

Rõ ràng Y Nghê và Giang Dật Hàn không hề quen biết gì nhau, tại sao có thể như vậy được?
Chẳng lẽ những chuyện mà cô ta và Y Nghề làm, Giang Dật Hàn đều đã biết...!

Y Nghê nhíu mày nhìn về phía Giang Nhiên Nhiên, trong mắt có sự sảng khoái khi trả thù: “Giang Nhiên Nhiên, tôi về nước tìm cô đó."
Giang Nhiên Nhiên ra vẻ bình tĩnh: “Tôi với cô không thân nhau, cô không cần thiết phải tới tìm tôi.

Mời cô đi khỏi đây!” “Giang Nhiên Nhiên, cô đừng vô vị như vậy, định qua cầu rút ván à?" Y Nghê cười khẩy một tiếng: “Thế mà tôi cứ tưởng cô thật lòng muốn giúp tôi, không ngờ cô lại hùa theo người khác, coi tôi như một quân cờ để lợi dụng.

Chẳng trách cô không nhúng tay vào, chỉ là khi cô đưa ra ý tưởng cho tôi, dù tôi có làm thế nào cũng đều thất bại, mà cô vừa nhúng tay vào thì tôi lập tức thành công, nhưng cuối cùng lại bị cưỡng chế đưa ra nước ngoài.”
Giang Nhiên Nhiên cắn môi: “Tôi không biết cô đang nói gì.” “Cô thật sự không biết tôi đang nói gì sao? Nhưng tôi lại biết cô đã nói gì với bố tôi.

Y Nghê căm hận đến tột cùng.

Chẳng trách mấy tháng trước bỗng nhiên bố cô ta biết chuyện cô ta hại Lê Hân Dư và bắt ép cô ta ra nước ngoài.

Cô ta đoán được là có người để lộ bí mật, nhưng lại không ngờ người đó lại chính là người cùng chung mối thù với mình, Giang Nhiên Nhiên.

Cho đến tận khi bố cô ta vô tình nói lộ ra thì Y Nghê mới biết được chuyện này.

Trong khoảnh khắc đó cô ta đã hiểu ra tất cả, Giang Nhiên Nhiên chưa bao giờ coi cô ta là bạn bè mà là luôn gài bẫy cô ta, coi cô ta như một quân cờ.

Chờ đến khi cô ta hoàn thành hết mọi chuyện thì lại qua cầu rút ván, không để lại dấu vết gì.

Y Nghê vốn là người có thù tất báo, Giang Nhiên Nhiên hãm hại cô ta như thế, cô ta không biết sự thật còn được, một khi đã biết sự thật thì sao có thể dễ dàng buông tha? “Cho nên tôi đã trở về, tôi cố ý chọn đúng ngày cưới của cô để quay về, muốn tính toán rõ ràng món nợ này với cô ngay trước mặt toàn bộ khách mời.

Mình biến thành một con chuột chạy qua đường bị mọi người la hét đánh đập, sống chui sống lủi, dựa vào cái gì mà Giang Nhiên Nhiên có thể có cuộc sống sung sướng như vậy, lại còn có được người mình yêu? “Cho nên cô đã lừa anh trai tôi đi, để đảm cưới này không có chú rể sao?” “Không, ban đầu mục đích của tôi không phải như vậy.” Y Nghê thẳng thắn nói: “Với lại tôi cũng không lừa anh ta.”
Y Nghề đầu có nhiều tâm tư lòng vòng như vậy, vốn dĩ cô ta muốn đến ngay trước mặt tất cả khách mời, vạch trần sự thật chuyện video năm đó, kéo theo Giang Nhiên Nhiên cùng xuống nước, phá hủy mọi thứ của cô ta.

Chỉ thế thôi.

Nhưng mà Giang Dật Hàn lại quá bảo vệ Lê Hân Dư, không muốn để chuyện này nổi lên mặt nước một lần nữa cho nên mới làm loạn kế hoạch của cô ta thôi.

“Cô nói hết mọi chuyện với anh trai tôi rồi à?”

hay-cho-nhau-mot-loi-thoat-318-0.jpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 319: Vì Lê Hân Dư


**********
Chương 320 Vì Lê Hân Dư
Giang Nhiên Nhiên không thể tin được và cũng không muốn tin: “Anh nói bậy, nếu như Y Nghê không xuất hiện, nhất định anh sẽ không đi dứt khoát như vậy."
Giang Dật Hàn đặt ly rượu xuống, bình tĩnh hỏi cô ta: “Em có biết anh đã gặp Y Nghê như thế nào không?”
Giang Nhiên Nhiên bối rối nhìn anh, đồng tử bỗng co lại.

“Sáng sớm hôm nay lúc anh chuẩn bị đi, đúng lúc phát hiện Y Nghề chạy đến tìm em để tính sổ.”
Nói cách khác, cho dù Y Nghê có xuất hiện ở thời điểm này hay không thì Giang Dật Hàn cũng sẽ không có mặt ở đám cưới.

Cả đêm Giang Dật Hàn không chợp mắt, anh cũng cố gắng thuyết phục mình là cứ như vậy đi.

Đã xác định là không có tương lai với Lê Hân Dư, cũng là anh tự tay giao Lê Hân Dư cho Lăng Diệu, lẽ ra anh nên buông tay từ lâu rồi.

Thế nhưng cho dù từ bỏ Lê Hân Dư thì có thể bình tĩnh ở bên Giang Nhiên Nhiên sao?
Anh không làm được!
Anh không yêu Giang Nhiên Nhiên.

Anh chỉ coi Giang Nhiên Nhiên như em gái mà thôi.

Trời vừa sáng là anh liền mặc quần áo tử tế đi khỏi nhà họ Giang.

Nhưng dù sao nhà họ Giang cũng có ơn với anh, Giang Dật Hàn đấu tranh tư tưởng, châm mấy điếu thuốc, dựa vào cổng không ngừng hút thuốc, ánh lửa hồng lập lòe.

Máy bay vừa hạ cánh, Y Nghê định đi tìm Giang Nhiên Nhiên để tính sổ, xông vào nhà họ Giang để cãi nhau một trận.

Chờ sau khi đám cưới bắt đầu lại đi náo loạn đám cưới, phá hủy thể diện của nhà họ Giang, vạch trần bộ mặt thật của Giang Nhiên Nhiên, nhân tiện lật lại chuyện xấu của Lê Hân Dư để cho người ta chê cười một trận.

Nhưng còn chưa kịp đi vào nhà họ Giang, cũng chưa nhìn thấy Giang Nhiên Nhiên thì lại gặp Giang Dật Hàn không ngừng hút thuốc ở ngay ngoài cổng nhà họ Giang.

Thật ra Giang Dật Hàn rất đẹp trai, vẫn luôn rất đẹp trai.

Nhưng anh đẹp trai kiểu dịu dàng, thiếu đi một chút tính sát thương.

Mà dáng vẻ hút thuốc uể oải và chán nản của Giang Dật Hàn lại có thêm chút gợi cảm riêng biệt của đàn ông trưởng thành.

Y Nghề đi lên phía trước hỏi anh: “Giang Nhiên Nhiên đâu?”
Giang Dật Hàn híp mắt: “Cô tìm cô ấy?” “Vì cô ta đã coi tôi làm quân cờ nên tôi quay về tìm cô ta tính sổ”
Giang Dật Hàn nhận ra sự bất thường trong lời nói của cô ta: “Chúng ta tìm một nơi rồi ngồi xuống từ từ nói chuyện.

Y Nghê cười nhạo anh: “Vậy anh không có ý định kết hôn à?" "Đúng.

“Nhưng tôi còn định trả thù Giang Nhiên Nhiên, tôi muốn nhìn dáng vẻ thảm thương của Giang Nhiên Nhiên và Lê Hân Dư khi chuyện cũ được nhắc lại.”
Ba chữ Lê Hân Dư lập tức chạm đến nơi yếu mềm nhất trong trái tim Giang Dật Hàn, anh lập tức dựng áo giáp đề phòng lên, kéo Y Nghê đi ngay.

Y Nghê không đấu lại được sức lực của Giang Dật Hàn nên đã bị anh kéo tới đây.

Lần này Y Nghề lén về nước vốn không có ý định che giấu những chuyện xấu mình đã từng làm.

So với việc đau khổ một mình thì không bằng cá chết lưới rách.

Giang Dật Hàn vừa hỏi thì cô ta đã nói hết tất cả ra.

Vốn dĩ Y Nghề còn muốn đến náo loạn hội trường, nhưng Giang Dật Hàn không để cô ta đi.

Thời gian một ngày, rất nhanh đã bị tiêu hao.

hay-cho-nhau-mot-loi-thoat-319-0.jpg

.
 
Back
Top Dưới