Cập nhật mới

Ngôn Tình Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát

Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 320: Tình Yêu Méo Ma Tối Tăm


**********
Chương 321 Tình yêu méo ma tối tăm
“Y Nghệ, thử khốn nạn!” Giang Nhiên Nhiên đưa tay lên giảng vào mặt Y Nghề một cái tát.

Y Nghệ nhanh chóng trốn ra sau lưng Giang Dật Hàn, tránh thoát cú tát này.

Giang Dật Hàn năm chặt cổ tay Giang Nhiên Nhiên, ánh mắt lạnh lẽo, "Tiểu Nhiên, đến bây giờ em vẫn chưa tỉnh ngộ sao?”.

Giang Nhiên Nhiên mở to mắt.

"Anh đang giúp Y Nghệ, anh đang trách em?”
Y Nghề phi cười: "Uống cho cô tự xưng là thông minh, không nhận ra a? Giang Dật Hàn đang trách cô thay Lê Hàn Du
Giang Nhiên Nhiên siết chặt năm đấm móng tay bấm vào lòng bàn tay thật sâu, cảm giác đau đớn trên cơ thể khiến sự bất an trong lòng giảm bớt một chút.

"Anh, chúng ta lớn lên bên nhau từ nhỏ, không ai quan tâm đến anh nhiều hơn em.

Từ ngày anh bước vào nhà họ Giang là đã biết anh sẽ kết hôn với em là anh bỏ rơi em trước

Tiểu Nhiên, hôn nhân không có tình yêu thì sẽ không hạnh phúc.

Đừng cố chấp u mê thêm nữa, buông tay đi, đối với ai cũng đều tốt.

"Là tốt cho Lê Hân Dư chứ gì." Giang Nhiên Nhiên cười cay đắng, đôi mắt u ám của cô ta nhìn chăm chăm vào khuôn mặt anh, hỏi từng câu từng chữ "Sao anh biết được là em không yêu anh? Nếu như em không yêu anh thì em cần gì phải làm nhiều chuyện như vậy?"
Giang Dật Hàn thất vọng lắc đầu: "Nhưng tình yêu của em quá méo mó và tối tăm, anh không chịu đựng nổi
Giang Dật Hàn chưa từng nghĩ đến Giang Nhiên Nhiên từ nhỏ đến lớn luôn đi theo sau lưng mình sẽ có nội tâm bẩn thỉu như thế này.

Vì yêu anh nên âm thầm gợi ý cho nhà họ Lê để Lê Hân Dư năm đó mới đang là sinh viên bị Lăng Diệu cưỡng h**p sau đó kết hôn với Lăng Dieu.

Thời điểm đó Giang Nhiên Nhiên mới bao nhiêu tuổi chữ thế mà trong lòng đã có mưu tính như vay.

Thật ra lúc đó Giang Dật Hàn đã nhận ra sự bất thường nhưng anh không muốn suy nghĩ sâu xa.

Bởi vì Giang Nhiên Nhiên là em gái của anh, ông bà Giang là ân nhân nuôi dưỡng anh trưởng thành nên anh cũng không muốn nghĩ quả xấu.

Anh cho là chuyện có thể trôi qua như vậy.

Nhưng anh không ngờ cho dù đã ba năm trôi qua, cho dù biết Lê Hân Dư đã lập gia đình nhưng anh vẫn không buông bỏ cô được.

Thật ra Giang Dật Hàn biết có lẽ không chỉ ba năm, cho dù là ba mươi năm thì thời gian cũng không thể nào xóa di dấu ấn của Lê Hán Dự trong lòng mình.

Cho nên sau khi Lê Hán Dự về nước, trông thấy cô bị ức h**p, trông thấy có uất ức, trông thấy cô bị hãm hại...!Anh luôn luôn không khống chế nổi mình muốn bảo vệ cô.

Không ngờ Giang Nhiên Nhiên lại nhận danh yêu anh, nhân cơ hội cầu kết với Y Nghẽ, hát tất cả nước bản lên người Lê Hàn Du
Tình yêu của cô ta quả đáng so “Lúc trước những bức ảnh mà Y Nghê gửi cho toà soạn báo cũng đều do em chụp đúng không?" Giang Dật Hàn nặng nề hỏi cô ta.

Giang Nhiên Nhiên không nói lời nào mà chỉ cần chặt môi.

Giang Dật Hàn nở một nụ cười mỉa mai, quả nhiên là thế.

Ngay từ lúc đầu Giang Nhiên Nhiên đã tính kế...!Từ khi Lê Hân Dư vừa về nước đã bắt đầu tính
ke.

Lấy viên kim cương hồng đó làm một chiếc nhân tặng cho Lê Hân Dự chính là để dụ cô ấy, muốn biết tình hình giữa Lê Hân Dư và Lăng Diệu rốt cuộc như thế nào
Sau đó anh chup lên bị Y Nghê gửi cho toà soạn báo cũng là do một tay cô ta thúc đẩy.

Trong bữa tiệc nhà họ Cung lần đó thì Y Nghé, anh và Lê Hán Dư đều ở trong bức hình, người chụp hình chắc chạn là người ở ngoài xem tro vui chủ tuyệt đối không phải Ý Nghe

hay-cho-nhau-mot-loi-thoat-320-0.jpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 321: Nghe Thấy Toàn Bộ


“Tiểu Nhiên, vì sao em lại trở nên đáng ghét như bây giờ?"
Chậm rãi buông cổ tay Giang Nhiên Nhiên ra Giang Dật Hàn thất vọng lắc đầu.

Sự trói buộc trên cổ tay dần dần được cởi bỏ, cùng với đó còn có cả độ ẩm của da thịt anh.

Không chỉ là thân thể của anh mà dường như trái tim của anh cũng rời xa.

Giang Nhiên Nhiên cần rằng: "Nhưng em đã làm nhiều như vậy, vì sao anh vẫn không thể để mat đến em thêm một chút?
“Bởi vi từ đầu đến cuối anh không buông bỏ Hân Dư được, cho nên em và Y Nghề cấu kết với nhau làm việc xấu, lửa Hân Dư đến Dạ Sắc sau đó quay mấy cái video đó? Trong đôi mắt Giang Dật Hàn dày đặc tia máu đỏ "Chang may hôm đó anh không kịp thời nhận được tin rồi chạy đến, em có từng nghĩ Hàn Du sẽ như thế nào không? Nếu như thật sự anh và cô ấy xảy ra quan hệ, em có từng nghĩ cuộc sống sau này của cô ấy sẽ như thế nào không”
Giang Nhiên Nhiên gào lên Đến bây giờ anh còn suy nghĩ cho cầu ta Nhưng anh lẻ loi một mình còn cậu ta thì đã hạnh phúc như vậy rồi, vì sao anh vẫn không thể buông tay
Ảnh mắt sáng rực của Giang Dật Hàn nhìn vào mặt cô ta.

"Trả lời anh, nếu như ngày đó xảy ra chuyện bất trắc thì sao?"
Trái tim Giang Nhiên Nhiên run rẩy nhưng Y Nghệ thì lại tiếp lời cô ta.

“Có lẽ Lê Hân Dư sẽ chết ở khách sạn hoặc là sẽ tùy tiện tìm một gã đàn ông để lên giường.

Cho dù kết quả thế nào thì cũng đều có lợi cho chúng tôi.

Giang Nhiên Nhiên hung hàng trơn mat nhin Y Nghề "Cô cảm miệng lại
Y Nghệ nhún vai ra vẻ không có vấn đề gì cả.

"Chẳng qua tôi thấy có nói không nên lời nên giúp cô nói tiếp thôi
Kin kế đến mấy cũng có sơ hở,
Giang Nhiên Nhiên không ngờ Ý Nghệ đột ngột về nước, càng không ngờ Giang Dật Hàn lại biết tất cả mọi chuyện nhanh như thế.

Cô ta yeu Giang Đặt Hàn nhiều năm như vậy, có ta ngăm ngàm chịu đựng nhiều năm như vậy, rõ ràng đã sắp có được Giang Dật Hàn rồi mà cuối cùng lại hóa thành bọt nước.

“Nếu như còn có cơ hội để lựa chọn thi em thả cả đời này không có bạn bè chân chính, em cũng sẽ không đưa Lê Hân Dư đến trước mặt anh Giang Nhiên Nhiên cúi đầu nhìn thành phố A đã bắt đầu lên đèn rực rỡ, lời nói dứt khoát tuyệt tình bay trong gió đêm.

Cô ta không hối hận vì những chuyện mình đã làm, cô ta chỉ hối hận vì mình đã quen biết Lê Hân Dư

“Nếu như có thể quay lại năm đó thì nhất định em sẽ tránh xa Lê Hân Dư, cách cầu là thật xã, không nói với câu ta bất kì một lời nào, càng không đưa cậu ta tới trước mặt anh
Ảnh mặt Giang Đặt Hàn giống như đang nhìn một người xa lạ.

"Tiểu Nhiên, đừng cố chấp lu mê không tỉnh ngộ nữa
Giang Nhiên Nhiên nở một nụ cười u âm Em cô chấp u mê không tình ngô cho dù chết em cũng muốn ở bên anh
Tình cảm bao nhiều năm như vậy sao có thể nói buông là buông được...!
Tình yêu dành cho Giang Dật Hàn đã hòa vào máu thịt, trừ khi cô ta chết, nếu không thì tuyệt đối không buông tay.

Y Nghệ bị giật mình vì lời nói của Giang Nhiên Nhiên.

Rõ ràng giọng nói của Giang Nhiên Nhiên không to nhưng cô ta luôn cảm thấy từ "chết" mà Giang Nhiên Nhiên nói ra giống như vang lên từ địa ngục.

Mà Lê Hán Dư đứng ở chỗ rẽ cầu thang cứng đờ cả người, im lặng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện.

Có đã nghe thấy, nghe thấy toàn bộ
Tài xế đi đường tất đúng là tốc độ nhanh hơn rất nhiều, Giang Nhiên Nhiên vừa tới thì cô cũng xuống xe.

Cô đuổi theo Giang Nhiên Nhiên suốt quãng đường đến đây, nhưng hiện tại trong đau Giang Nhiên Nhiên đều là Giang Dat Han nam không nghe thấy có gọi, cũng không phát hiện tiếng

hay-cho-nhau-mot-loi-thoat-321-0.jpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 322: Anh Nghĩ Làng Diệu Là Người Tốt Đẹp A


Ý nghĩ đáng sợ nhất hiện lên trong lòng, Lê Hân Dư không dám tùy tiện xông vào, cô cứng đờ người đứng ở cửa, để mặc gió đêm thối tất cả những nội dung mà họ nói lọt vào tai.

Cô lặng im lang nghe...!
Cứ nghĩ sự thật sẽ khiến cô khó xử nhưng không ngờ sự thật lại cực kỳ tàn nhẫn như thế.

Người bạn thân thiết, tri kỷ bao nhiêu năm như vậy nhưng lại luôn bày mưu tính kế sau lưng CO.

Vì Giang Dật Hàn sao?
Nhưng cho dù bởi vì thích Giang Dật Hàn thì vì sao cậu ấy không nói với mình sớm một chút, nhất định phải dùng những thủ đoạn đen tối này ở sau lưng phá hủy mọi thứ của cô?
Lê Hán Dư chớp mắt đưa tay chạm vào khỏe mat thi phát hiện nước mắt đã khô cạn, hoàn toàn không thể chảy ra ngoài
Giọng nói Giang Dật Hàn bình thản và trầm thấp Tiêu Nhiên em đang tự hủy hoại bạn thân mình." “Em không ngại, nếu như không có được anh thi khác gì chết đâu.

Ít ra hủy hoại bản thân mình như vậy thì anh sẽ nhớ đến em.

Giọng Giang Nhiên Nhiên không thể nói ra lời những dồn nén uất ức.

"Em chưa từng áy náy sao? Hàn Dư vô tội, cô ấy luôn coi em là bạn thân nhất, nhưng em lại làm hại cô ấy, chẳng lẽ em không thấy hổ thẹn sao?"
"Người nên ấy nảy là cậu ta, nếu như không phải tại cậu ta thì anh sẽ không bỏ em đi"
"Hiện tại Hán Dự sống rất tốt, anh cũng đang thử buông tay cô ấy.

Tiểu Nhiên, em cũng từ bỏ di."
“Nếu anh đã buông tay thì vì sao không thể thử chấp nhận em? Rõ ràng anh tốt với em như vậy, quan tâm và để ý đến em như vậy.

"Anh coi em là em gái, tình cảm giữa chúng ta chưa bao giờ là tình yêu
“Ha ha.

Bị từ chối hết lần này đến lần khác, cho dù trái tim Giang Nhiên Nhiên có cứng ran đến thế nào thì vẫn bị Giang Dật Hàn đám thủng trăm ngàn lỗ: “Có phải là em buông xuống thì sau đó em và cậu ta vẫn sẽ là bạn thân, tất cả mọi người sẽ coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra?"
“Tiểu Nhiên, đây là lựa chọn tốt nhất đối với em.

Giang Dật Hàn nghiêm giọng nói.

Nếu như chuyện này vỡ lở ra, chưa nói đến Làng Diệu có thể bỏ qua cho Giang Nhiên Nhiên hay không, chỉ cần mọi chuyện bị truyền ra ngoài thì xác định Giang Nhiên Nhiên không thể nào trở lại làm thiên kim tiểu thư vô lo vô nghĩ như trước đây nữa.

Quên đi tất cả, coi như chưa từng xảy ra.

Biết sai và ăn năn sửa lỗi, giấu kín mọi chuyện, như vậy thì đối với ai cũng đều tốt
“Anh và Lăng Diệu that giống nhau.

Giang Nhiên Nhiên không khỏi phì cười: "Các người luôn thích gánh vác mọi thứ, cố chấp bao bọc Lê Hân Du trong một khu vực an toàn nhưng lại chưa từng nghĩ là liệu cậu ta có muốn biết sự thật không
"Có phải anh cảm thấy mình rất vĩ đại không?
Xúc tiến cho cuộc hôn nhân của Lăng Diệu và Lê Hân Dư được trọn vẹn.

Nhưng thật sự anh nghĩ Làng Diệu là người tốt đẹp à? Anh ta rất ích kỷ, anh ta ích kỷ hơn bất cứ ai
Giang Nhiên Nhiên chán nản ngồi sụp xuống một bên, toàn bộ kế hoạch của cô ta đã bị phá
“Có ý gì?” Giang Dật Hàn túm góc áo của cô rồi kéo cô ta lên.

“Lăng Diệu biết tất cả mọi chuyện là do em làm từ lâu rồi." Giang Nhiên Nhiên chớp mat với vẻ vô tội "Nhưng mà anh ta không nói ra, bởi vì anh ta hợp tác với em.

Lăng Diệu đã từng nói chuyện với Giang Nhiên Nhiên, anh nói có thể bỏ qua cho cô ta
Nhưng anh muốn Giang Nhiên Nhiên cam đoan sau này tuyệt đối không được tái phạm, như vậy thì anh sẽ giúp có ta che giấu tất cả chứng cử, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì
Nhưng anh muốn Giang Nhiên Nhiên văn ngoan ngoãn làm bạn với Lê Hân Dư giống như trước đây.

hay-cho-nhau-mot-loi-thoat-322-0.jpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 323: Nhà Kho Tối Đen


**********
Chương 324 Nhà kho tối đen
Đúng lúc Giang Nhiên Nhiên cũng nghĩ như vậy.

Cho nên họ đã bắt tay hợp tác.

Giang Nhiên Nhiên quấn lấy Giang Dật Hàn và hoàn thành việc cưới xin.

Lăng Diệu giấu giếm Lê Hân Dư, đúc cho cô một cái lồng bằng tơ vàng, để cô sống trong lòng bàn tay của mình.

Mà Lăng Thị liên tiếp giao các dự án hợp tác cho nhà họ Giang, ban đầu đúng là để cảm ơn sự tháng thân của Giang Dật Hàn, sau đó lại dần dần biến thành khống chế cuộc hôn nhân này, để Giang Dật Hàn gánh lấy tình nghĩa mà không thể hủy hôn.

Không ngờ Giang Dật Hàn vẫn chạy trốn khỏi lễ cưới.

"Hàn là Lăng Diệu cũng không ngờ Y Nghề bằng nhiên về nước." Giang Nhiên Nhiên mặc vậy cưới đỏ rực như lửa nhưng lòng lại như tro nguôi
Từ xa nhìn trong cực kỳ đáng sợ
Giang Dật Hàn nghiêm mặt, quát to: “Tiểu Nhiên, những lời này không thể nói lung tung.

“Nói lung tung? Có phải đến bây giờ anh vẫn coi Lăng Diệu là người tốt không? Chỉ là hạm muốn chiếm giữ của anh ta đối với Lê Hân Dư hơi mạnh mẽ một chút thôi? Không sai, đúng là h*m m**n chiếm giữ Lê Hân Dư của anh ta mạnh mẽ, nhưng mà h*m m**n chiếm giữ của anh ta gần như đã méo mó không bình thường rồi!”
Giang Nhiên Nhiên không ngừng cười gần, Y Nghề trốn ở sau lưng Giang Dật Hãn tỏ vẻ sơ hāi.

Giang Nhiên Nhiên không để ý.

"Các người chỉ cảm thấy mọi chuyện tôi làm rất đáng sợ, vậy thi Lăng Diệu không đáng sợ sao? Anh ta đã biết tất cả mọi chuyện từ lâu rồi
Cô ta chọc vào ngực Giang Dật Hàn, nói một cách mía mai "Anh nhìn đầu giao Lê Hàn Du cho người không phải bạch mã hoàng tử, mà là một con sói xấu xa.

Anh ta đã ẩn nấp ở nơi góc khuất tối tăm từ sớm, theo dõi tất cả mọi bị mật mà em tướng là mình che giấu rất tốt, anh ta năm giữa tất cả mọi chuyện trong lòng bàn tay, thậm chí tính toán kỹ lưỡng mọi thứ
Chuyện hợp tác đã bị Giang Nhiên Nhiên nói ra không sót một chữ nào.

“Lăng Diệu không tin tưởng Lê Hân Dư, cũng không tin anh.

Anh ta biết rõ là em bí mật điều khiến mọi thứ nhưng cũng không vạch trần, chính là muốn lợi dụng em để kiềm chế hai người, không muốn giữa hai người lại xảy ra bất cứ một chút liên quan nào, anh hiểu không?"
Giang Dật Hàn choáng váng.

“Thật sao?"
Hóa ra anh tưởng là Lăng Diệu cải tà quy chính sẽ mang đến hạnh phúc cho Lê Hàn Dư, nhưng thực tế lại mang đến cho có sự giấu giếm và lừa dối vô tận...!
"Đúng vậy, nhưng cho dù là như vậy thì anh cũng đã không có đường quay về nữa.

Giang Nhiên Nhiên lau nước mat, lớp trang điểm mat mờ đi "Là anh nhắc nhớ Lăng Diều điều tra chuyện ba năm trước đây, là anh tự tay đưa câu ta đến bên cạnh Lãng Diệu Anh không thể hồi hận được nữa
Giang Đặt Hàn năm chất năm đâm, gân xanh nổi lên trên trán.

“Anh, anh không có lựa chọn nào khác, cho dù anh muốn hay không thì anh chỉ có thể ở bên cạnh em.

Giang Nhiên Nhiên chắc chắn và dứt khoát, từng câu từng chữ của cô ta đâm vào vết sẹo của Giang Dật Hàn.

“Bởi vì anh là người từ bỏ trước.

Nếu như lúc trước anh không nhắc nhớ Lăng Diệu đi lật lại quá khứ thì có lẽ Lê Hân Dư đã không ở bên cạnh anh ta
“Là anh hoàn toàn đẩy cậu ta xuống vực sâu
“Bây giờ vì Hân Dự mà Lăng Diệu có thể cho nhà họ Giang nhiều nghiệp vụ như vậy, có thể một tay tạo nên một thế giới mới vì cậu ta đâu, anh nghĩ rằng anh ta sẽ buông tay sao? Anh, anh không có cơ hội ở bên Hàn Dư, anh chỉ có em!"
Ở ngoài cửa, Lê Hân Dư cảm giác như đầu muốn nổ tung.

Cháng trách bằng nhiên Lăng Diệu thay đổi thái độ với cô, hóa ra là bởi vì Giang Đặt Hàn gợi ý.

Nếu như không phải Giang Dạt Hàm ám chỉ chuyến ba năm trước đây khiến anh ấy cảm

hay-cho-nhau-mot-loi-thoat-323-0.jpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 324: Trời Ở Hăm Rượu Dưới Mặt Đất


**********
Chương 325 Trời ở hăm rượu dưới mặt đất
Lê Hân Dư nhận ra sự bất thường, bắt đầu giãy giua định thoát ra.

Thế nhưng người kia không chỉ có một đồng
bon.

Hai người khác bắt chéo tay có ra sau lưng và nhanh chóng dùng dây thừng buộc chặt lại rồi kéo cô đi ra ngoài.

"Bit mat lai!"
Sau khi nghe một người đàn ông nói câu "sao phải phiền phức như vậy thì một bàn tay hạ xuống đánh cô bất tỉnh.

Đợi đến khi cô tỉnh lại thì trước mặt là một màu đen như mực, không một tia sáng nào có thể xuyên vào được.

Lê Hán Dư nheo mặt có gắng nhìn mọi thứ xung quanh nhưng không thể làm gì được.

Chang trách cả miệng và mặt đều không bị bịt kín, hóa ra người kia đã chuẩn bị sẵn sàng không cho có nhìn thấy cái gì rồi.

Cô nhúc nhích người

Hai tay cô bị trói vào một chiếc tủ phía sau, cô vừa giãy giụa thì cả chiếc tủ đều rung theo.

Một giọng nam ồm ồm mang theo sự mỉa mai truyền đến tại cô: “Cô muốn chết thì cứ di chuyển thoải mái.

Phía sau cô là một tủ rượu có thể di chuyển được, nếu cô kéo đổ tủ rượu bị đè chết thì đừng có trách người khác.

Lê Hân Dư không dám lộn xộn nữa, có ngôi thắng người để cho mình từ từ hồi phục thể luc
Người kia đập vào cô có một quyền quá nặng, đến bây giờ vẫn còn vô cùng đau nhức.

“Cô thật sự can đảm hay là ra vẻ bình tĩnh? Bị trói đến đây thế mà không sợ hãi chút nào?" Người lên tiếng dường như không hài lòng với biểu hiện của cô một chút nào.

Người này muốn có khóc to, muốn thấy cô tuyệt vọng, thấy có bất lực, như vậy mới có thể khiến cho hạn ta có được cảm giác an ủi.

Lê Hán Dự mở miệng khăn giọng nói: "Sợ "
Sao lại không sợ nhưng sợ thì cũng có ích lợi
gi
Hắn ta đã phí hết sức lực mang cô tới đây thì chắc chắn sẽ không dễ dàng thả cô ra.

Thay vì khóc sướt mướt sợ hãi thì tìm cách biết rõ bây giờ mình đang trong tình cảnh như thế nào còn hơn.

Người này nói ở sau lưng là tủ rượu...!
Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, thì có lẽ cô vẫn đang ở gần Dạ Sắc
Mà trong này không có một chút ánh sáng nào
cũng không có cửa sổ, hạn là là tăng hàm
Người này không hài lòng với việc Lê Hán Dư nói sơ một cách bình tĩnh như vậy, hãn la đi ra phía trước, và và khuôn mặt của cô "Sợ thì sao không cầu xin?”
“Cầu xin anh thì anh sẽ tha tôi ra sao?"
Lê Hạn Dư văn ôm một tia hi vọng, nếu như đây chỉ là một trò đua dại thì tốt biết bao
"Ha ha ha ha ha ha." Gã đàn ông ngang ngược cười to "Đương nhiên sẽ không Lúc trước tôi cầu xin họ như vậy nhưng họ cũng không cho tôi một con đường sống nào.

Tại sao tôi phải buông tha cho cô? Tôi bắt cô đến đây chính là vì trả thù.

“ Vậy thì sao còn muốn cô cầu xin tha thứ
Dù sao cũng vô dụng.

Nhưng mà hắn ta nói là trả thù?
Chẳng lẽ cô vô tình đắc tội với ai?
Không đến mức ấy, cô làm việc luôn luôn cần thận.

“Anh là ai?” Có phải nhận nhân người, bắt cóc sai người không
Lê Hân Dư cảm thấy khả năng này cực lớn.

Cô nhớ rõ mình không đặc tôi với ai, cũng chẳng quen chủ nhân của giọng nói này.

"Nếu tôi nói cho cô biết thì chẳng phải có sẽ mật bảo với Lăng Diệu à, cô nghĩ tôi ngu chắc? Người đàn ông cười nhạo và vỏ khuôn mặt của có giống như mình rất thông minh: "Có ngoan ngoãn chở ở đây cho tới khi nào Lăng Diệu tới nhất định tôi phải dạy do anh ta một trận

hay-cho-nhau-mot-loi-thoat-324-0.jpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 325: Có Đã Đoàn Đúng


**********
Chương 326 Có đã đoàn đúng
Từ sự thiếu khí chất trong cách ăn nói của người đàn ông này, Lê Hân Dư phỏng đoán mình không có nguy hiểm gì đến tính mạng, chắc hẳn cô là mồi nhử mà người đàn ông này dùng để dụ Lăng Diệu tới.

Cô thả lỏng ra một chút, khế tựa vào tủ rượu đăng sau nghỉ ngơi.

"Cảm thấy mình không có nguy hiểm nên thả lỏng à? Cô cũng đừng đắc ý quá sớm, nếu như Lăng Diệu không đến thì tôi cũng sẽ không khách khi với cô.

Nếu tôi chơi không vui thì hai người anh em của tôi cũng sẽ tới kiếm một bát canh, chỉ sợ cơ thể mảnh mai này của cô không chịu nổi.

Vừa nói gã đàn ông vừa cười d*m đ*ng ban tay mập mạp áp vào có của cô, bóp một cái không năng không nhé.

Lễ Hán Dư nghiêng người né tránh nhưng lại bị gã đàn ông bắt được một cách chính xác.

"Sao anh có thể nhìn thấy hành động của tôi? Rõ rằng nơi này tôi đen như mực, có không nhìn thấy gì cả “Đương nhiên là tôi có cách của tôi.” Giọng nói của gã đàn ông có một chút đắc ý.

Hãn ta đeo kính nhìn đêm, có thể nhìn thấy hành động của có trong bóng tối, thậm chí thấy từng biểu hiện nhỏ xíu của cô.

Hãn ta cũng định dùng cách này để cho Lãng Diệu một bài học.

Chỉ cần Lăng Diệu tìm tới đây, khắp nơi tối đen như mực, Lăng Diệu không nhìn thấy gì nhưng mấy người anh em của hắn ta có thể nhìn thấy, đến lúc ấy không phải là Lăng Diệu sẽ ngoan ngoãn chịu đòn sao?
Đến khi hạn ta trút giận xong thì sẽ di ngay.

ngay cả hắn ta là ai Lăng Diệu cũng không biết.

Trong lòng gã đàn ông dương dương đac ý, nghĩ rằng cái bấy mình tạo ra hoàn hảo không một chút khuyết điểm.

Nhưng hãn ta lại không biết là ý nghĩ này trăm ngàn cho sơ hở, không khả thi chút nào.

Nếu như Lăng Diệu có thể tìm tới đây thì đi nhiên cũng đã biết hạn ta là ai
Vừa muốn chơi xấu trả thù Lãng Diệu lại vừa không dám ở trước mặt cứng đối cứng với anh ấy, rốt cục người này là ai chứ?
Xưa nay Lê Hân Dư không dính vào chuyện của công ty Lăng Diệu, cô lần lượt sàng lọc đáp án trong đầu nhưng mãi vẫn không tìm thấy danh sách thích hợp.

Cửa kêu "kết" một tiếng, mấy tên đàn em ở bên ngoài kêu to như muốn kể công: "Cung lão đại, em đã canh ở của rất cẩn thận, chỉ cần hàn ta qua đây là em sẽ gọi anh ngay

“Được rồi, tôi biết rồi.

Một khi họ chạy tới đây thì hai người lập tức đến chỗ tôi ngay
Gã đàn ông nghĩ ba chơi một thì chung quy sẽ
không đến mức không đánh lại một minh Lăng
Dieu.

Lê Hân Dư mim chặt môi, cô cử cảm thấy chữ "Cung" nghe rất quen.

Lần đầu tiên có tham dự tiệc với Lăng Diệu hình như chính là ở nhà họ Cung...!
Cung Tràm, Cung Sâm Trạch.

Hai người này cô đều chỉ gặp mặt một lần rồi lại vội vàng đi luôn, hoàn toàn không có một chút ấn tượng nào, cũng không xảy ra mâu thuẫn gì.

Chẳng lẽ thật sự là Cung Sâm Trạch giở trò quy?
Nhưng tại sao hắn ta lại làm như thế?
Lê Hân Dư cần môi không dám nói quá nhiều, tránh để cho người này nảy sinh lòng nghi ngờ sau đó chó cùng rứt giấu
Ga dan ong tien gån den truoc mặt Le Han Du, chỉ cách khoảng một năm dặm, hạn ta tỉ mỉ quan sát khuôn mặt Lê Hân Dư, trong hơi thở dường như còn ngửi thấy hương thơm thoang thoảng trên người cô
“Chẳng trách Lăng Diệu không thể bỏ cô được, quả nhiên là một mỹ nhân "
Gả đàn ông đưa tay chạm vào mà có
Lê Hàn Du lập tức hoảng sợ ngôi dãy Anh đừng động vào toi

hay-cho-nhau-mot-loi-thoat-325-0.jpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 326: Le Han Dư Đau


Cô lại vội vàng nói: "Họ Cung ở thành phố A không nhiều.

Chỉ cần anh động vào tôi thì tôi có thể cảm nhận được anh cao bao nhiêu, mập bao nhiêu và mùi trên người anh.

Chẳng may vô tình để lại một số vết tích thì có thể loại trừ trong số những người họ Cung dễ dàng hơn rất nhiều
Câu nói này của cô một mặt cho thấy mình không xác định được hàn ta là ai, mặt khác nó cũng hàm chứa ý đe dọa
Quả nhiên gã đàn ông này rất nhát gan, hắn ta không dám lộn xộn nữa và tránh xa cô hơn một chút.

Nhưng hắn ta suy nghĩ cẩn thận một chút lại cảm thấy không cam lòng
Rõ ràng hãn ta mới là người bắt cóc cô dựa vào đầu mà lại bị người phụ nữ này dặt mũi?
Gã đàn ông không nhịn được hết lên một tiếng với người ở ngoài của Thuốc lần trước còn không?
"Vân còn lão đại muốn ra ngoài chơi a? Lần sau đưa bạn em đi cùng với “Chơi cái rằm, đi chuẩn bị một phần rồi mang đến đây cho tôi!
“Được, anh chờ một lát
Sau đó chính là tiếng bước chân người kia nhanh chóng đi xa.

Trong lòng Lê Hán Dư căng tháng “Thuốc gì?
Gã đàn ông cười d*m đ*ng Thuốc có thể khiến cho cô sung sướng.

Sac mặt cô lập tức trang bệch.

Chuyện lần trước có cùng Giang Dật Hàn ngâm cả đem trong bồn tắm khách sạn vẫn còn rõ mồn một trước mặt.

Giang Dật Hàn là quân tử mới có thể cùng cô ngâm nước lạnh mà không làm chuyện khác
Gã đàn ông trước mắt này tuyệt đối không phải người lương thiện, nếu quả như thật bị uống thuốc k*ch d*c thì kết quả rất đáng lo ngại
Đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, Lê Hàn Du cố gắng nghĩ cách cứu bản thân nhưng lại nhận ra chiều có thể sử dụng thì vừa rồi đã dùng.

Chẳng bao lâu sau tên đàn em đã cầm một cốc nước lao vào, gã đàn ông năm lấy cam Lê Hân Dư, đưa cốc nước tới gần mỗi cô: "Uống đi, không phải đã một ngày rồi cô không ăn không uống gì à?"
Xem ra gã đàn ông này đã đi theo cô cả ngày.

Sau khi ăn bữa sáng rồi đến chỗ Giang Nhiên
Nhiên đến bây giờ đúng là Lê Hân Dư chưa có một hạt cơm hay một giọt nước nào vào bụng.

Cô căn chặt răng, không chịu mở ra.

“Cô biết điều thì tự há mồm ra, nếu có không phối hợp thì tôi cũng không cần thiết phải nương tay." Gã đàn ông thiếu kiên nhận, lên tiếng thúc giục.

Chỉ có điện Lê Hân Dự mới tự há mồm ra uống cốc nước đã pha thuốc này.

Gã đàn ông đã mất kiên nhân, bóp mạnh quai hàm của cô, cưỡng chế độ thuốc vào
Thấy Lê Hàn Dự muốn nôn ra han ta kéo tác cô để có ngàng đầu lên, liên tục rót vào khiến cô sắc rồi nuốt xuống
Gã đàn ông tùy tiện ném cốc sang một bên, phủi tay một cái rồi cười nham hiểm: "Uống sớm một chút không tốt hơn à? Miến cho tôi phí công làm việc này.

“Yên tâm, hiện tại tôi sẽ không động vào cô.

Nếu như Lăng Diệu tới đưa cô đi thì các người còn phải cảm ơn tôi đã tặng cho cô một đêm vui vẻ.

Chỉ là không biết đến lúc ấy Lăng Diệu còn có khả năng bỏ dậy từ dưới đất để làm cô sung sướng hay không thôi."
“Đồ khốn nạn Căn bắt
Tóc rối trên mặt Lê Hân Dư bị cốc nước kia làm ướt sũng, trong rất đáng thương, ý nghĩ xấu xa của gã đàn ông kia lại bắt đầu rục rịch.

“Nếu như Lăng Diệu không thể đến đây vào lúc thuốc có tác dụng thì người làm cho có sung sướng sẽ đổi thành ông đấy."
Gã đàn ông thay đổi giọng điệu, nói một cách kì quái.

"Tôi đã rất nhân từ cho các người một cơ hội, có thể nằm chắc hay không là chuyện của các người.

Rõ ràng thuộc kia uống vào thì cả người sẽ khô nòng nhưng trước khi thuốc có tác dụng thì Lê

hay-cho-nhau-mot-loi-thoat-326-0.jpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 327: Nghiêng Trời Lệch Đất Cũng Phải Tìm Ra


**********
Chương 328 Nghiêng trời lệch đất cũng phải tìm ra
“Tôi hỏi anh Lê Hân Dư đầu, Lê Hân Dư đi đâu
rồi?"
“Anh nói cái gì? Hân Dư đến đây sao?" Giang Dật Hàn sững người, vậy chẳng phải cô đã nghe thấy những lời vừa rồi nói đó sao?
Giang Nhiên Nhiên là người phản ứng đầu tiên, cô ta đẩy Lăng Diệu ra, bảo vệ trước mặt Giang Dật Hàn "Chắc chắn cậu ta không tới đây, nếu không lúc cậu ta nghe thấy những lời chúng tôi nói đã lao ra ngoài từ lâu rồi."
"Các người đã nói gì? Lăng Diệu nhìn Giang Nhiên Nhiên chăm chăm
Giang Nhiên Nhiên hít một hơi thật sâu rồi thở
ra, cô ta ngắng cổ lên: "Tất cả những gì nên nói và không nên nói đều đã nói hết rồi."
“Tôi đã cảnh cáo cô, cô quên rồi sao?
"Anh nghĩ là tôi muốn nói a? Ý Nghe đã trở về Nếu như không phải là do Y Nghệ thì mọi chuyện cũng sẽ không ăn ảo như bây giờ."
Bông nhiên bị nhắc đến tên mình, Y Nghề rụt có một cái, có ta biết thủ đoạn của Lăng Diệu hung ác và tuyệt tình cỡ nào.

“Vậy Lê Hân Dư đâu? Lê Hân Dư cô ấy đầu rồi?" Lăng Diệu gần như sắp phát điện.

Biết Lê Hân Dư muốn đi tìm họ, anh linh cảm sẽ có chuyện không hay xảy ra.

Anh nghĩ là Lê Hân Dư sẽ biết những chuyện
Giang Nhiên Nhiên đã làm, từ đó sẽ có khoảng
cách với mình.

Nhưng lại không ngờ là không tìm thấy Lê Hàn Du dau
Lãng Diêu gọi cho cô vô số cuộc điện thoại Lúc đầu không ai bắt máy, sau đó lại chuyển thành tat nguồn.

Giang Nhiên Nhiên nói.

"Chắc là Hận Dư không ở đây, nếu như câu ta nghe được những sự thật đó chac chan không nhịn được mà xông ra, nhưng câu ta không hề xuất hiện
“Không thể nào, chắc chân cô ấy tới đây." Lăng Dieu chac chan noi.

“Anh dựa vào đầu mà khẳng định như vậy? “Tôi đã nhìn thấy tin nhắn định vị Giang Dật Hàn gửi cho cô ấy qua điện thoại.

Đột nhiên Giang Dật Hàn khẽ giật mình, đẩy Giang Nhiên Nhiên ra rồi bước nhanh chạy ra ngoài.

“Anh, anh đi đâu vậy?”
"Tim Hân Dư
"Có lẽ chỉ là tâm trạng cậu ta không tốt, nghe thấy những lời chúng ta nói nên muốn bỏ đi một mình giải sâu thì sao?" Giang Nhiên Nhiên bất mãn đi theo: "Tại sao các anh ai cũng luôn nghĩ cậu ta yếu ớt và cần người bảo vệ như vậy?”
Sắc trời đã hoàn toàn tối đen, Lăng Diệu đứng ngược gió, sắc mặt u ám đáng sợ.

Anh gọi điện thoại cho Hướng Lập Hiện "Hàn Du bien mat roi."
Hưởng Lập Hiện sửng sốt một chút, không coi đó là chuyện lớn "Hai người cãi nhau a
Hướng Lập Hiện giờ tôi không có tâm trạng đùa giỡn với cậu.

Không tìm thấy Hân Dư đầu cả, điện thoại cũng không gọi được, bây giờ đã tắt nguồn rồi."
“Không phải khi cãi nhau thì con gái đều thể này sao, mấy cô bạn gái cũ của tôi...!Hướng Lập Hiện chưa nói xong đã im bặt
Đúng vậy, đó đều là những chiêu trò rác rưởi mà mấy cô bạn gái cũ của anh ta sẽ dùng.

muốn vở tha để bắt thật, nhưng Lê Hân Dư sẽ không như vậy.

“Cậu chờ đó, tôi lập tức đến ngay
Làng Diệu siết chặt năm dâm "Điều tra cho tôi Cho dù có lật lung toàn bộ thành phố A lên, cho dù có nghiêng trời lệch đất cũng phải tìm được cô ấy về l
Y Nghề một mình đối mặt với Lăng Diệu, cô ta bong nhiên thấy sợ hãi
Rõ ràng khi về nước cô ta đã chuẩn bị tinh thần ngọc nát đã tan, nhưng thấy dạng về hiện giờ của anh vẫn không nhịn được mã rút lui
Anh mất rét lạnh của Lăng Diều giống như ảnh

hay-cho-nhau-mot-loi-thoat-327-0.jpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 328: Thuốc Phát Huy Tác Dụng


Lăng Diệu không nói chuyện với cô ta không phải là vì không muốn tỉnh số, mà là bởi vì chỉ cần liếc nhìn cô ta một cái anh cũng cảm thấy vừa buồn nôn lại vừa không cần thiết.

Anh chẳng muốn nói thêm một chữ nào với có ta, trực tiếp dùng cách của anh đè bẹp gia đình cô ta.

Sau đó Y Nghề muốn ra nước ngoài nhưng ngay cả tư cách xuất ngoại cô ta cũng không Có.

ở trong nước thanh danh của cô ta cũng cực kì thối nát
Gần như là Y Nghê đã đi đến bước đường cùng, không thể sống cuộc sống của giới thượng lưu được nữa, thậm chí không có cách nào tới gần khu vực của giới thượng lưu
Đến lúc ấy cho dù cô ta có muốn liều chết với ai một lần thì cũng không đủ tư cách.

không một ai tin tưởng có ta, sẽ chỉ chẽ cười có ta, mia mai có ta nói chuyện hoang đường viên vòng
Y Nghệ tự khiến bản thân mình rơi vào hoàn cảnh tuyệt vọng mới biết được mình đã từng ngu xuẩn đến mức nào.

Tầng hầm tối tăm.

Cơ thể rét run của Lê Hàn Dự bắt đầu từ từ nóng lên, khuôn mặt cũng dần dân đó lên
Công dụng của thuốc bắt đầu phát huy
Gã đàn ông ung dung chậm rãi liếc nhìn đồng hồ rồi tiến sát lại bên người Le Hán Dư Đã lâu như vậy rồi mà hạn vẫn chưa đến, hay là không có ý định cứu cô rồi?"
“Phi" Cô nhổ một bài nước bọt lên mặt hạn ta "Tránh xa tôi ra một chút.

Gã đàn ông tức giận lau nước bọt trên mặt đi "Được, được làm
Cô không muốn cho hàn ta chạm vào thì hạn tạ
cảng muốn chạm
Hai tay hàn ta không những không rút vẽ mà ngược lại còn suồng sã sờ lên cố và xương quai xanh của cô: “Thuốc có tác dụng rồi, cô sợ tôi chạm vào cô sẽ khiến cô không chống đỡ được sao?"
Lê Hân Dư cười khẩy hai tiếng: "Người nói không giữ lời thì có gì hay mà đặc ý
“Cô nói ai không giữ lời?
"Nói anh.

Rõ ràng anh nói đợi đến khi Lăng Diệu tới, trừ khi Lăng Diệu không đến thì anh mới có thể ra tay với tôi.

Nhưng bây giờ bàn tay anh đang đặt ở đâu?

Gã đàn ông cúi đầu liếc mắt nhìn tay mình đang áp trên ngực cô, cười d*m đ*ng "Nhưng thuốc trong người cô đã có tác dụng rồi
Lê Hân Du đè nén những bất an đang dâng lên trong lòng, bình tĩnh nói: “Chỉ mới bắt đầu có tác dụng, không phải là chưa hoàn toàn phát huy hết tác dụng a? Nói không giữ lời, lại còn tìm cơ cho mình, loại đàn ông như anh đúng là thấp kém cùng cực.

"Được, vậy thì tôi cho có thêm một chút thời gian nữa đến lúc tinh thần có trở nên mơ hồ thi đừng trách ông đây ra tay tàn nhẫn với cô.

Lê Hân Dư nghiến răng, ngấm ngầm chịu đựng, mồ hội từ trên trán chậm rãi chảy xuống.

Gã đàn ông nhìn dáng quật cường rung động lòng người của cô, ý nghĩ xấu xa càng ngày càng tăng lên.

ý định ban đầu của hắn ta là muốn bảo thủ Lăng Diệu, nhưng bây giờ xem ra nếu như Lăng Diệu không đến thì kiếm chút lợi ích trên cơ thể của vợ Lăng Diệu cũng không tên.

Cho Lăng Diệu bị cảm sừng, để anh ta có nổi khổ không nói được.

Tên đàn ông đột nhiên bổ nhào về phía cô, bàn tay to mập xé rách quân áo của cô
Lê Hân Dư hét lên: “Vừa rồi anh còn nói là cho tôi thêm chút thời gian.

Tên khốn này, đồ lừa đảo Đô hèn hạ lật long
"Chẳng qua tôi thấy có không nhịn được nên muốn giúp có một chút thời." Tay của tên đàn ông vòng qua trước người có tâm vật ao muốn cởi quân áo của cô ra, nhưng hai tay có bị trói

hay-cho-nhau-mot-loi-thoat-328-0.jpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 329: Đứng Sợ Đừng Sợ


Đau dài không băng đau ngắn, tên đàn ông giật mạnh tay mình ra.

Đúng như dự đoán, trên mu bàn tay hắn ta đã máu me đầm đìa.

Tên đàn ông nhặt vải vụn trên đất nhét vào miệng cô và hung dữ chửi mắng Đồ đê tiện, dám căn tao à! Nhất định ông đây phải cho mày một bài học
Hắn ta cởi cái tay của Lê Hân Dư đang bị trói vào tủ rượu ra, đẩy mạnh cô xuống dưới thân, trong nháy mát đã cởi áo trên người có ra
Cô lập tức quay lưng lại muốn che giấu chỗ mềm mại phía trước.

Tay của gã đàn ông đang đau dữ dội nên cũng không thèm lôi kéo cô, trực tiếp lột quần của cô trong tư thế quay lưng
Mẹ kiếp, bị cần chạy nhiều máu như vậy
Nhất định hôm nay hãn ta phải chiếm được người phụ nữ của Lang Diệu, không thể không nêm thứ hương vị này "Buông tôi ra, đừng động vào tôi
Gã đàn ông thô lỗ năm chặt cổ chân cô, kéo cô đến trước mặt mình: “Cô không chạy thoát được đâu!"
“Tôi biết anh là ai.

Nhất định tôi sẽ biết, Mu bàn tay của anh đã bị tôi cần bị thương.

Nếu như hôm nay anh chạm vào tôi thì anh chạy không thoát đâu!”

"Vậy nếu tôi đã chạy không thoát thì không băng thoải mái trước một chút, coi như là không uống phi chuyển này
h*m m**n nổi lên khiến gã dàn ông mù quảng bất chấp mọi thứ, ngoại trừ cơ thể trắng nõn thì không còn nhìn thấy cái gì nữa, giống như người uống phải thuốc k*ch d*c là hạn ta vậy.

Gã đàn ông kéo toàn bộ quân áo trên người có
Đang chuẩn bị tách hai chân cô ra thì đột nhiên của tầng hãm bị đá văng
Gã đàn ông hét lên "Hai người các câu làm việc kiệu gì vậy? Của cũng không canh được.

Tôi nuôi mấy người các cậu có cái răm...!
Còn chưa dứt lời thì đèn trong căn phòng bằng nhiên được bật lên.

Tên đàn ông đeo kinh thấu thị lập tức bị ảnh đèn sáng loáng làm cho lóa mắt, hắn ta buông Lê Hân Dự ra, vừa mới chuẩn bị bỏ kính nhìn đêm ra thì bị đá một cái văng ra xa vài mét.

Trên người Lê Hân Dư chỉ còn lại vài mảnh vải rách nát, phần lớn da thịt đều bị lộ ra ngoài.

Hai tay có văn luôn che chan ở trước ngực, cả người cuộn tròn lại, hàm răng căn chặt, toàn thân không ngừng run rây.

Lăng Diệu cởi áo khoác bao bọc cô lại

Hai tay Lê Hân Dư năm thật chặt áo khoác của anh, quấn chặt minh lại.

Anh sáng chơi lại đột nhiên chiếu vào làm nhức mặt cô.

Có nheo mặt lại cố gắng làm mới nhìn thấy rõ dáng vẻ của người trước mặt "Làng Diệu, Lăng Diệu...!cuối cùng anh đã đến,
Anh nửa ngôi nửa quỳ ở trước người có ôn thật chặt cô vào lòng: "Đừng sợ, đừng sợ.

không có chuyện gì đâu, anh luôn ở đây, anh luôn ở bên cạnh em.

Anh hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của cô: “Hán đã chạm vào chỗ nào trên người em?"
Cả người Lê Hân Dự vẫn đang nóng lên, cơ thể dính sát vào người khác giới càng làm cho tác dụng của thuốc phát huy mạnh hơn: "s* s**ng em hai lần, nhưng mà anh ta cho em uống thuốc, bây giờ cả người em đều nóng lên.

“Không sao đâu, đừng sợ, anh đưa em về nhà.

Lăng Diêu dang chuẩn bị ôm co rời đi thì Lê Hân Dư lặc đầu giãy giua, mặt vui sâu vào trong ngực anh: "Đợi một chút
Anh sáng tới bất ngờ khiến cô chói mặt.

Cô ở trong bóng tối đã lâu nên nhất thời không kịp thích nghi
"Được.

Em thấy không thoải mái thì nói với anh, Lăng Diêu kiềm chế cơn giận đang hừng hực trong lòng, ôm thật chất cơ thể đang nóng lên của Le Hán Dư

hay-cho-nhau-mot-loi-thoat-329-0.jpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 330: Cắt Bỏ “của Quý” Của Máy


**********
"Cung Sâm Trạch, lại là mày!" Lăng Diệu cười gan nhìn hạn ta, ánh mất đầy tàn nhẫn.

Cặp mắt hẹp dài, tà ác của Hướng Lập Hiền b*n r* tia nhìn sắc bén, đôi giày da của anh ta giảm mạnh lên khuôn mặt xấu xí của hắn ta.

Cung Sâm Trạch vội vàng gào khóc xin tha mạng: "Xin, xin lỗi...!Tôi, tôi sai rồi, là do tôi nhất thời hồ đồ
"Tao thấy mày không phải là nhất thời hồ đồ mà là đã có ý định từ lâu.

Hướng Lập Hiên càng nghiên ép khuôn mặt xấu xí của Cung Sâm Trạch, thậm chí còn muốn giảm nát hần ta thành bùn mới hả giận.

Mấy ngày trước Cung Sâm Trạch lạm dụng chức quyền cấu kết với đám người nhà họ Lê tham lam kia, bây giờ còn dám chạy đi bắt cóc Lê Hàn Du, thậm chí còn muốn làm chuyện đồi bại với cô nữa.

Lê Hân Dư là người mà anh ta thà áp chế bản thân cũng không dám chạm tới
Thế mà con lợn béo chết tiệt này lại muốn làm chuyện nam nữ với cô, thậm chí còn xé quần áo của cô xuống.

Hướng Lập Hiền thật sự muốn giết hắn ta ngay lập tức.

Thật ra lúc đó chuyện nhà họ Lê gây ra tin tức ầm ĩ khiến Lăng Diệu mất mặt, nhà họ Cung vốn dĩ cũng ngầm đồng ý.

Dù sao cháu đích tôn vô duyên vô cớ bị giày vò đến xuất huyết bao tử mà nguyên nhân chỉ là vì nhìn ngực của vợ Lăng Diệu trong buổi tiệc rượu, lý do này cũng quá vô lý rồi.

Thân thể của Cung Sâm Trạch vốn đã yếu, sau khi bị giày vò như vậy lại căng yếu hơn.

Cung Sâm Trạch cảm thấy không cam lòng, muốn trả thù, muốn thừa dịp nhà họ Lê làm ầm ĩ thì đổ thêm dầu vào lửa để trút giận, người nhà họ Cung cũng không có ý kiến.

Bọn họ không nói lời nào, thật ra chính là tán thành việc làm này.

Không ngờ Lăng Diệu lại nghiêm túc với Lê Hân Dư như vậy.

Nhà họ Cung hết cách, chỉ có thể hoàn toàn từ bỏ Cung Sâm Trạch, đẩy toàn bộ trách nhiệm lên người hắn ta.

Lần này Cung Sâm Trạch đã hoàn toàn mất hết tư cách kế thừa nhà họ Cung, thậm chí quyền lợi trên tay cũng bị tước mất, trừ số tiền ít ỏi tiết kiệm được, hắn ta không lấy được gì từ nhà họ Cung, đã vậy gần như trở thành đối tượng bị người người chế giễu...!Mà người được đẩy lên vị trí người thừa kế lại là Cung Thẩm mới trở lại nhà họ Cung không bao lâu,

Đương nhiên Cung Sâm Trạch không cam lòng, mẹ của hắn ta mới là Cung phu nhân.

Cung Thẩm chỉ là đứa con hoang, dựa vào cái gì mà cướp hết mọi thứ của hắn ta.

Hàn ta cãi nhau trước mặt mọi người trong bữa tiệc, mà ông cụ Cung lại cười khẩy chế bai hắn ta ngu xuẩn, chê bai hắn ta không biết làm việc, bảo vệ Cung Thẩm, đuổi hần ta ra khỏi nhà họ Cung.

Cung Sâm Trạch nghe vậy thì càng không cam lòng, nhưng lại sợ thật sự bị đuổi ra khỏi nhà họ Cung nên chỉ đành nhẫn nhịn.

Nhưng cuối cùng hắn ta vẫn không nuốt trôi cục tức này, cho nên mới nghĩ ra chiêu ngu xuẩn như vậy.

Cung Sâm Trạch là thứ ngu muốn tìm đường trút giận nhưng lại tìm ra cách ngu ngốc nhất.

"Tôi sai rồi, xin tha tha
"Lê Hân Dư mà mày cũng dám bắt cóc, còn tưởng gan của to bằng trời đấy!” Hướng Lập cười khinh khỉnh.

Lăng Diệu bể Lê Hân Dư, gần giọng nói: “Trước hết hãy dạy cho hàn ta một bài học, sau khi cắt bỏ quý” của hắn ta thì gỗ cổ lại giao cho cảnh sát, chuẩn bị thêm hai phần chứng cứ, cũng giao cho nhà họ Cung một phần để cho nhà họ Cung xem mà xử lý.

Chuyện này có một sẽ có hai, nếu cách bọn họ xử lý không khiến tôi hài lòng thì tôi sẽ tự ra
Cung Sâm Trạch run lẩy bẩy, bỗng nhiên hắn ta hối hận vì chuyện ngu xuẩn đã làm.

img.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 331: Để Giống Lại Cho Mày


**********
Chỉ vì nhìn vào r*nh ng*c s** h*t hình chữ V của Lê Hán Dư thêm vài lần mà Lăng Diệu đã giày và hàn ta đến nỗi nhập viện.

Bây giờ anh ta muốn cắt bỏ "của quý” của mình...!
Dáng vẻ của Lăng Diệu hoàn toàn không giống như đang nói đùa, anh ta thật sự muốn cắt bỏ “của quý” của mình.

Cung Sâm Trạch gào lên: “Sếp Lăng, cậu Hướng, tôi xin các người, tha cho tôi đi, tha cho tôi đi.”
“Tôi còn chưa có con nữa! Tôi không muốn tuyệt hậu!”
Không muốn tuyệt hậu đậu "Không muốn tuyệt hậu? Vậy tao nghĩ cách cho mày là được." Hướng Lập Hiền nhấc chân lên, ánh mất rét lạnh nhìn Cung Sâm Trạch đang quỳ gối dập đầu dưới đất.

Cung Sâm Trạch tưởng rằng có thể xoay chuyển tình thế, trên gương mặt béo núc ních, xấu xí nở nụ cười vui mừng đầy nước mắt.

Hướng Lập Hiện đi tới cửa vỗ tay một cái, hai gã bảo vệ đẩy một người phụ nữ bị bịt miệng đi vào.

Anh ta đá vào hai đứa đàn em đang quỳ ngoài cửa xin tha mạng: “Hai đứa mày từng gặp người này chưa?"
"Gặp rồi, gặp rồi.

Là vợ của Cung lão đại
“Rất tốt, đêm nay người phụ nữ kia sẽ thuộc về chúng mày.

Để cho Cung lão đại của chúng mày không tuyệt hậu, tối nay tốt nhất là chúng mày phải làm việc cật lực cho tạo, để giống lại cho hắn ta.

Nếu không, sợ là hắn ta sẽ tuyệt hậu thật rồi.” Ảnh mặt Hướng Lập Hiện lạnh lẽo.

Hai gã đàn em run cầm cập, do dự không dám trả lời.

Vợ của Cung Sâm Trạch, bọn họ có thể đụng vào sao?
Vợ của Cung Sâm Trạch kêu ú ở, nhưng miệng cô ta đã bị một miếng vải bẩn bịt lại nên không thể nói ra lời.

"Tao không cho phép! Tao không cho phép chúng mày chạm vào vợ tao!” Cung Sâm Trạch đỏ mắt, điện cuống hét lên.

“Vậy chúng tạo cho phép mày chạm vào Lê Hân Dự sao?" Hướng Lập Hiện hời hợt nói một câu: “Có qua có lại, tao sẽ cho vợ mày uống thêm hai ly thuốc k*ch d*c nữa.

"Mong là tối nay vợ mày sẽ để lại cho mày một đứa con trai, nhưng mà sau khi mang thai đứa con trai này, có muốn giữ lại hay không thi phải xem ý của vợ mày rồi."
Cung Sâm Trạch kêu gào: "Hướng Lập Hiên, mày làm người đừng quá tuyệt tình.

Đợi ngày nào đó tạo trở mình sẽ không tha cho mày đâu.”
"Là máy làm sai trước, tạo chỉ ăn miếng trả miếng, đối với loại người như chúng mày thì đây là cách làm tốt nhất, bằng không sợ là đến kiếp sau mày cũng sẽ không biết được người nào mày được đụng tới, người nào mày mãi mãi cũng thế chạm vào."
Mũi chân của Hướng Lập Hiên gõ xuống, cho người lôi vợ của Cung Sâm Trạch vào.

"Mày mơ tưởng vợ của người khác như vậy, tao sẽ để cho mày tận mắt chứng kiến vợ mày vui vẻ với người khác như thế nào."
Hai gã đàn em không dám lộn xộn, chỉ nghe Hướng Lập Hiện nói: "Nếu hai đứa mày không dám đụng vào cô ta thì cứ đợi của quý của mình cũng bị cắt bỏ rồi cút ra ngoài đi."
Hai người vừa nghe xong lập tức một người bên trái, một người bên phải kéo vợ của Cung Trạch Sâm lại bắt đầu giở trò.

Tuyệt đối không thể giữ lại mấy kẻ tơ tưởng đến Lê Hân Dư được.

Chó rớt xuống nước thì phải đánh đau, nếu không nó sẽ tưởng rằng bạn dễ bị bắt nạt, bạn càng dịu dàng với nó, nó càng cần ngược lại ban.

Chi khi nào bạn hoàn toàn đánh chết nó thì sau này nó mới không dảm có ý đồ xấu nữa.

Lăng Diệu bịt tại Lê Hân Dư lại không muốn để cho cô nghe những lời này nữa, cũng không muốn để cho cô nhìn thấy những thứ này.

Anh bế cô đi ra ngoài.

Tuy mất của Lê Hân Dự đã dịu đi một chút, nhưng cơn đau trong đầu càng ngày càng nặng.

Thuốc k*ch d*c chậm rãi phát huy tác dụng, cả người có nóng không chịu nổi, quần áo Lăng Diệu che trên người cô cũng không che được.

Có giơ tay lên muốn kéo quần áo xuống nhưng bị tay Lăng Diệu giữ lại: "Đợi lát nữa lên xe hãy cởi, bây giờ phải trùm lại, không thể để người khác nhìn thấy được.

Thuốc lần này không giống lầntrước, lần trước đầu óc có hoàn toàn mờ mịt, bản thân mình làm gì cũng không rõ.

Mà Cung Sâm Trạch là một kẻ biết ăn chơi, thuốc lần này chỉ sẽ khiến cả người có khô nóng khó chịu, hoàn toàn không ảnh hưởng tới ý thức của cô.

Loại thuốc này e là dùng để mê hoặc thiếu nữ, khiến cho họ chịu đựng sự sỉ nhục trong lúc đầu óc tỉnh táo nhất.

Một tay Lê Hân Dư vừa kéo quần áo trên người, một tay đè lên lồng ngực Lăng Diệu.

Ánh mắt cô mơ màng nhìn xung quanh mới phát hiện nơi này quen thuộc đến vậy.

Thì ra cô vẫn chưa rời khỏi "Dạ Sắc”, chỗ mà cô bị bắt cóc chính là một tầng hầm chứa rượu đã bị bỏ hoang img.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 332: Ham Muốn Chiếm Hữu Hay Là Yêu


Giang Dật Hàn không đi vào cùng bọn họ, một mình anh đứng ở bên ngoài tiếp ứng.

Gió đêm thổi bay góc áo, bóng dáng anh trông có chút hiu quạnh
Vừa thấy Lăng Diệu bế Lê Hân Dư đi ra, anh lập tức tiến lên đón.

"Xảy ra chuyện gì? Hân Dư cô ấy.

Lăng Diệu trầm giọng nói: “Cô ấy không sao, đến rất đúng lúc, Hướng Lập Hiền đang xử lý chuyện ở bên trong, tôi đưa cô ấy về trước.”
Giang Dật Hàn chậm rãi buông tay, tay chân hơi cứng ngắc nói: “Được."
Không sao đâu, chỉ cần cô ấy không có chuyện gì thì tốt rồi...!
Xe đã đợi ở cửa từ lâu, Lăng Diệu bế Lê Hân Dư đi lướt qua người Giang Dật Hàn, chuẩn bị lên xeNhưng ống tay áo của Giang Dật Hàn lại bị năm chặt.

Lăng Diệu dừng bước lại, Giang Dật Hàn cũng cúi đầu nhìn xuống.

Chỉ nhìn thấy hai tay Lê Hân Dư năm chặt ống tay áo của Giang Dật Hàn không chịu buông
Ảnh mắt Lăng Diệu hơi tối lại: “Có chuyện gì để ngày mai hãy nói với anh ta."
“Không." Lê Hân Dư khó khăn leo xuống khỏi người Lăng Diệu, cả người không còn sức lực đến gần Giang Dật Hàn.

Giang Dật Hàn thấy cô đứng không vững, dáng vẻ như bị người ta bỏ thuốc, lập tức anh liền hiểu rõ.

Anh muốn tới đỡ cô nhưng lại không dám đỡ, sợ một khi anh đụng vào cô thì dược tính sẽ phát tác càng mạnh hơn.

Lăng Diệu đưa tay ôm ngang hông Lê Hân Dư, kéo cô vào lòng mình, siết chặt eo cô.

"Chúng ta về trước đi, chờ dược tính trong người em tan hết rồi nói sau
“Không, em không muốn.” Tấm lưng gầy gò của cô kề sát lòng ngực nóng hồi của anh, dược tính đang phát tác, ý thức của Lê Hân Dư rất rõ ràng nhưng cơ thể càng lúc càng yếu ớt.

Cô dùng hết sức lực cuối cùng, năm chặt tay áo của Giang Dật Hàn: “Em muốn Giang Dật Hàn..."
Cô đã uống thuốc, Lăng Diệu chắc chắn sẽ muốn cô.

Nhưng mà bây giờ cô hoàn toàn không muốn quan hệ với Lăng Diệu, thậm chí cũng không biết làm thế nào để đối mặt với anh.

Mà Giang Dật Hàn không giống vậy.

Giang Dật Hàn sẽ bằng lòng ngâm nước lạnh với cô cả đêm, Giang Dật Hàn khiến cô yên tâm.

Cô muốn đi cùng Giang Dật Hàn
Sắc mặt Lăng Diệu lập tức sa sầm, anh mặc kệ có phản đối, vác cô lên vai ném thẳng vào trong xe.

Tài xế nhanh tay nhanh mất nâng tấm ngăn trong xe lên, chia không gian trong xe thành hai nơi riêng biệt...!
Lăng Diệu đè chặt cơ thể đang vùng vẫy của cô, cúi đầu cần tại cô: “Tác dụng của thuốc còn chưa phát tác hết mức, nếu em không muốn anh chơi với em ở trên xe thì ngoan ngoãn một chút, đợi đến khi về nhà thì hãy quậy phá với anh."
Lê Hân Dư không biết là vì nóng hay vì tức giận, mặt của cô càng đỏ hơn, viên mặt cũng đỏ theo
Giang Dật Hàn đứng ngoài xe, im lặng nhìn bọn họ.

Lăng Diệu chậm rãi nâng cửa sổ xe lên, tầm mặt của Giang Dật Hàn bị cửa sổ cản lại, không nhìn thấy bên trong nữa.

Nhưng anh vẫn cứ nhìn cô, mặc dù không nhìn thấy nhưng vẫn không dời tầm mắt.

Hốc mắt của Lê Hân Dư hơi ẩm ướt, Giang Dật Hàn thật sự quá cố chấp...!Cô phải làm gì để đáp lại tình yêu của anh?
Lăng Diệu kéo cắm của cô, bắt cô phải nhìn anh: "Xe đã đi xa rồi, em không nhìn thấy anh ta nữa đâu.

Em còn nhìn gì nữa, là đang nhớ lại quá khứ hay là lưu luyến không nỡ?”

Lê Hân Dư yếu ớt gỡ tay anh xuống, nước mặt nóng hổi chảy xuống hốc mắt "Lăng Diệu, rốt cuộc anh yêu em hay muốn chiếm hữu em đây?
Lăng Diệu kéo cô vào lòng, đặt cô lên đùi rồi ôm chặt cô như ôm một đứa bé đang ngủ.

Đôi môi mỏng của anh kề sát vành tại cô: "Yêu chứ, đương nhiên là vì yêu rồi
“Lăng Diệu, tình yêu của anh là lừa dối sao?" Em biết hết rồi, em biết hết tất cả mọi chuyện rồi.” Cô từ từ nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài trên má.

Lăng Diệu không phải vì yêu mới đối xử tốt với cô.

Mà bởi vì Giang Dật Hàn đã nói rõ
chuyện ba năm trước, anh cảm thấy áy náy vì đã hiểu lầm cô.

Mà sau khi phát hiện mọi thứ đã img.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 333: Chẳng Qua Chỉ Là Vì Ích Kỷ


h*m m**n kiểm soát của anh đổi với cô còn nhiều hơn tình cảm của anh dành cho cô.

Anh luôn giấu giếm mọi chuyện khiến cô lúc nào cũng sống trong cái lồng vàng do anh tạo ra.

Anh biết rõ mọi thứ nhưng lại không nói gì.

Đây là h*m m**n kiểm soát và chiếm hữu...!tình yêu không phải như vậy.

Giang Dật Hàn yêu cô, chấp nhận hy sinh vì cô, chấp nhận gánh vác mọi thứ vì cô, nhưng anh lại thắng thần mà không hề giấu giếm.

Nhưng Lăng Diệu luôn muốn cô đi theo con đường tương lai mà anh đã trải sẵn.

Anh điều khiển quỹ đạo cuộc đời cô, khiến cô sống như một con rối
Anh biết rõ là cô để ý đến chuyện đó cỡ nào, anh cũng biết chuyện đó từ lâu nhưng lại cố ý giấu giếm cô, đã vậy còn để cho Giang Nhiên Nhiên đi kiềm chế Giang Dật Hàn.

Tại sao lại có người quá đáng như thế? Nhân danh tình yêu để trói buộc như vậy mà gọi là tình yêu sao?
Tác dụng của thuốc thâm nhập vào xương cốt của cô từng chút một cơ thể của Lê Hân Dư nóng rực từ trong ra ngoài.

Nhưng trái tim cô lại lạnh như băng “Lăng Diệu, anh không yêu em, anh chỉ yêu bản thân mình thôi.

Anh chỉ ích kỷ muốn thỏa mãn d*c v*ng chiếm hữu và kiểm soát của mình mà thôi.

Từ trước tới nay anh chưa từng cho cô sự thắng thần giữa vợ chồng với nhau.

Từ đầu đến cuối, anh vẫn luôn lửa đối có
Vẫn luôn như vậy...!
Lăng Diệu hôn lên vệt nước mắt chua xót của cô.

Giọng nói trầm thấp của anh vang lên bên tại cô từng lời từng chữ: "Không, bởi vì yêu em nên anh mới muốn giữ em bên mình.

Bởi vì anh yêu em nên mới không cho em bất cứ cơ hội nào rời xa anh, em hiểu không?"
“Nhưng anh quá ích kỷ, Lăng Diệu, anh thật sự quá ích kỷ
Cô cũng là con người, tại sao anh không cho cô chút nhân quyền nào chú?
Cô cũng muốn biết chân tướng, muốn biết tất cả ý nghĩ chân thực của mọi người, muốn biết rốt ruộc bên ngoài đã xảy ra chuyện gì đang bàn tần chuyện gì, chứ không phải bị anh nuôi nấng bên cạnh như một con chim công.

Cơ thể của nam và nữ có cấu tạo sinh lý hoàn toàn khác nhau, Lăng Diệu ôm cô vào lòng hết sức vừa van.

Bàn tay của anh không chỉ cố ý mà còn vô tình lướt qua người cô.

Cơ thể Lê Hân Dự mềm nhũn, những nơi anh chạm vào giống như một nụ hoa hé nở.

Cô khẽ rên lên tiếng.

Mà tiếng rên động lòng người của cô chính là thuốc k*ch d*c tốt nhất đối với anh.

Lăng Diệu cởi áo khoác của mình đang quấn trên người cô, da thịt non mềm trắng như tuyết của Lê Hân Dư lộ ra trước mặt anh.Quần áo trên người Lê Hãn Dư gần như bị Cung Sâm Trạch xé toạc Làng Diệu chỉ cần nhẹ nhàng kéo những mảnh vải trên người cô ra là có thể chạm vào da thịt mà không có bất cứ rào cản nào.

Lòng bàn tay của anh ấm nóng, mỗi ngóc ngách trên cơ thể có giống như đang nổi lửa.

Anh dùng thân thể của mình để phân tán nhiệt độ trên người cô.

Lê Hân Dư nằm lấy bàn tay quạt lửa khắp nơi trên người cô của anh, lầm bầm nói: "Em không muốn làm.”
Em không muốn làm.

Có lẽ đối với rất nhiều người mà nói, tình yêu và t*nh d*c là hai thứ hoàn toàn tách biệt,
Đàn ông và phụ nữ "tàu nhanh mặc kệ là đi du lịch hay chỉ là cùng ăn một bữa cơm, chỉ cần nhìn hợp mất thì sẽ có tình một đêm, đây là t*nh d*c, bởi vì bọn họ có nhu cầu sinh lý.

Đối với một bộ phận người này mà nói, bọn họ có thể không cần tình yêu chỉ cần t*nh d*c.

Nhưng Lê Hân Dư thì không được, từ trước tới nay tình yêu và t*nh d*c của cô luôn là một.

Sự lừa dối và che giấu của Lăng Diệu, sự thiết kế và kiểm soát của anh giống như một hòn đá chặn trước ngực cô, cho nên cô không muốn làm.

Ngay cả khi bị bỏ thuốc, cô cũng không muốn tiếp tục làm với anh một cách mờ ám như vậy.

Đầu ngón tay của Lăng Diêu vén những mảnh vải vụn trên người cô ra, cần tại cô thì thầm: "Nhưng em img.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 334: Em So Sánh Anh Với Anh Ta


Lăng Diệu gần giọng từ chối, một tay ôm cô, một tay cởi cúc áo sơ mi của mình.

"Không được, làm như vậy em sẽ khó chịu.

Lê Hân Dư cười mỉa mai: "Là em khó chịu hay anh khó chịu? Chẳng phải hôm qua không làm anh cũng chịu được đó sao?"
Cánh tay đang cởi cúc áo của Lăng Diệu hơi dừng lại, anh cụp mắt hôn lên khỏe mắt cô: “Em nghĩ thế nào cũng được.”
Lê Hân Dư yếu ớt ôm chặt đầu anh, đầu ngón tay luồn qua tóc anh, cô thút thít như quở trách: "Lăng Diệu, tại sao anh không thể tôn trọng em một chút giống như Giang Dật Hàn được chứ?"

Tại sao Giang Dật Hàn có thể rút lui để tác thành mọi chuyện mà anh chỉ một mực chiếm hữu và che giấu chu?
Cô nhân nhịn, khẽ trách: "Anh có thực sự yêu em không? Nhưng tại sao, em luôn cảm thấy mình sống như một món đồ chơi vậy?"
Lăng Diệu dừng hôn cô, buông làm da non mềm của cô ra, anh bỗng ngẩng đầu nhìn chăm chăm vào mặt cô.

"Em so sánh anh với Giang Dật Hàn sao?"
Cô ấy lại so sánh anh với Giang Dật Hàn?
Bây giờ anh là chồng của cô, anh chính là bầu trời của cô, mà Giang Dật Hàn chỉ là người ngoài, cùng lầm thì Giang Dật Hàn chỉ là bạn trai cũ ba năm trước của cô mà thôi.

Vậy mà cô lại so sánh bọn họ với nhau...!Anh đã tốn nhiều công sức để cứu cô khỏi tay Cung Sâm Trạch, nhưng có lại đang nói gì?
Cô lại so sánh anh với Giang Dật Hàn.

Cô cảm thấy anh không bằng Giang Dật Hàn...!
Quả nhiên những lo lắng trong lòng anh là đúng.

Nếu trước đây để cho cô biết Giang Dật Hàn hy sinh vì cô như thế, cô vẫn sẽ mở rộng lòng mình mà ở bên cạnh anh sao? Chắc chắn là không.

Khả năng này khiến Lăng Diệu cảm thấy ghen ghét, anh siết căm cô, nhìn cô đăm đăm: “Em vẫn luyến tiếc Giang Dật Hàn phải không? Có phải em hối hận lúc đó đã lấy anh mà không kiên trì ở bên cạnh Giang Dật Hàn đúng không?” img.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 335: Vẫn Bị Ướt


"Lê Hân Dư, em không thay đổi được gì đâu, đây chính là số mạng của em”
Dù muốn ở bên cạnh Giang Dật Hàn đến cỡ nào đi nữa, cô cũng đừng hòng được toại nguyện.

Cô mãi mãi là người của anh.

Lê Hân Dự bị k*ch th*ch bởi những lời nói nhục mạ của anh, nhưng sự thỏa mãn về thể xác đã phá vỡ sự xấu hổ bên trong có nhiều hơn.

Lăng Diệu dùng sức siết chặt vòng eo mảnh mai của cô, như thể muốn bẻ gãy eo cô.

“Lăng Diệu...!Lăng Diệu....!
"Lê Hán Dư, em là của anh, anh không cho phép em nghĩ tới Giang Dật Hàn, em có nghe không?"

Cô mù mịt nhìn vào mắt anh, nhưng ánh mắt lại mang theo vẻ mỉa mai.

Lãng Diệu ôm lấy thân thể cô, năm đè lên người có trên hàng ghế sau.

Bọn họ vẫn quấn chặt lấy nhau, chưa từng tách ra.

Cả người Lê Hân Dư khô nóng đến khó chịu, cô rên lên từng tiếng: "Lăng Diệu.

“Là anh đây, không sai.

Anh khiến em sung sướng cho nên em đừng trở về bên cạnh Giang Dật Hàn được không?” Động tác của anh thô lỗ đến đáng sợ, hết lần này đến lần khác đâm xuống giống như muốn đâm thủng cơ thể cô, nhưng lời nói ra lại rất nhẹ nhàng.

Cô căn chặt môi, ngoài kêu tên anh ra thì không chịu nói gì thêm nữa.

Lăng Diệu lấy áo khoác che th*n th* tr*n tr** của cô, kéo quần lên sau đó ôm cô đi vào nhà.

Lần này đổi mật mã vân tay, người ngoài hoàn toàn không thể mở cửa được nữa.

Vì tay của Lăng Diệu đã mò mẫm những chỗ nên và không nên chạm trên người cô, ngón tay hơi nhờn dính, nên không thể quẹt vân tay được.

Anh lại chà ngón tay lên mặt cô, lúc này mới mở cửa.

Còn Lê Hân Dư thì lại yếu ớt dựa vào lòng anh, mỉm cười chua xót, đúng là anh ấy xem mình là một món đồ chơi...!
Lăng Diệu đặt cô lên giường sau đó lại cởi áo khoác trên người cô, cơ thể mịn màng của cô phơi bày trước måt anh.

Tay anh vẫn đặt lên người cô, xoa img.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 336: Đưa Thuốc Cho Em


Sau khi Lê Hân Dự tỉnh lại, sắc trời đã sáng hắn.

Rèm cửa sổ đã kéo lên gần một nửa, ánh sáng chói mắt xuyên vào.

Cô không biết mình về nhà lúc nào
cũng không biết mình làm thế nào
để trở về phòng.

Cổ họng cô cực kỳ khô rát, chỉ họ
khẽ cũng thấy đau, tối qua...!anh đã ép cô dùng miệng.

Lê Hân Dư chớp chớp mắt nhưng phát hiện trong mắt khô khốc.

Một khi bị vạch trần anh liền lộ ra bộ mặt thật.

Tối qua mới là bản tính của Lăng Diệu, cái gọi là dịu dàng và yêu chiều chẳng qua chỉ là dùng che giấu bản tính vặn vẹo của anh mà thôi.

Tinh thuộc như m
Ngụy trang h*m m**n kiểm soát người khác.

Anh thực sự yêu cô sao?
Có lẽ có yêu, nhưng phần nhiều vẫn là h*m m**n chiếm hữu cuồn cuộn không dứt trong lòng anh.

Bởi vì cô không giống như tưởng tượng của anh cho nên anh mới tốn công tổn sức ở bên cạnh cô.

Cô nheo mắt chậm rãi thích ứng với ánh sáng chói mắt.

Lúc này cô mới phát hiện Lăng Diệu đang cầm điện thoại, mặc đồ ngủ đứng bên cửa sổ nghe điện thoại, giọng nói của anh rất nhẹ.

Nhẹ đến nỗi sợ quấy rầy giấc mơ đẹp của cô, nhưng giấc mơ của cô của hoàn toàn không đẹp chút nào.

Đầu bên kia điện thoại là Hướng Lập Hiện đang bảo cáo tình hình của Cung Sâm Trạch với anh: "Cậu yên tâm đi, tất cả mọi chuyện đã xử lý xong hết rồi.”
Lăng Diệu nặng nề “Ừ” một tiếng.

Cúp điện thoại xong, Lăng Diệu quay đầu lại phát hiện cô đã tỉnh, đang ngồi trên giường, dưới tấm chăn bông là cơ thể không mặc gì của cô.

Chiếc chăn bông mỏng nửa kín nửa hở, để lộ ra bờ vai tròn trịa và mượt mà của cô.

Lăng Diệu đi ra ngoài rót một ly nước ấm, sau đó bước lại đến trước mặt đưa cho cô.

Lê Hân Dư nhận lỵ nước, uống nửa ly để lại nửa lỵ, sau đó quấn chặn bông lục lại tủ đầu giường.

Lăng Diệu không nhịn được liền bểcô đặt lại trên giường.

“Em tìm gì để anh tìm giúp em.

Cô nặng nề nhìn anh, giọng nói khàn khàn: “Thuốc tránh thai, hộp vi-ta-min mà lần trước bà Trần đổi thành thuốc tránh thai, em không vứt đi.

Vẻ mặt vốn dĩ còn khá bình tĩnh của Lăng Diệu lập tức sa sâm, anh siết chặt tay, trên mu bàn tay nổi đầy gần xanh.

"Em cứ không muốn sinh con cho anh như vậy sao?"
Cô thì lại bình tĩnh hơn anh nhiều nhưng mà vẻ bình tĩnh đó lại quá đáng sợ, giống như một hồ nước chết.

"Hoàn cảnh hiện giờ của chúng ta không thích hợp có con.

Mỗi lần cô nói ra một chữ, cổ họng lại đau như bị xé rách, sau khi uống hết nửa ly nước còn lại mới nói tiếp: “Có lẽ mẹ mới là người đúng.

Người ở ngoàiimg.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 337: Chia Xa Một Thời Gian Để Bình Tĩnh


**********
"Bảy giờ bỗng nhiên em cảm thấy chúng ta nên cảm ơn mẹ.

Nếu không phải bà kịp thời ngăn cản, có lẽ bây giờ trong bụng em đã có một sinh mạng nhỏ rồi.

Như vậy e rằng chúng ta thật sự sẽ không buông bỏ được."
Cô bằng nhiên cười khẽ, nhưng nụ cười của cô lại mờ mịt, không chân thực.

Lăng Diệu âm trầm nhìn chăm chăm khuôn mặt cô: “Em muốn buông bỏ cái gì? Bỏ anh hay bỏ cuộc hôn nhân này?”
“Em vẫn chưa nghĩ xong, nhưng em biết em cần phải bình tĩnh một thời gian." Cô cần phải bình tĩnh một chút, Lăng Diệu đã lừa gạt cô quá nhiều chuyện nên bây giờ trong lòng cô đang rối như tơ vò,
Lê Hân Dư quấn chặn, đang lục lại tìm kiếm gì đó trong ngăn tủ đầu giường.

Kể từ sau khi xảy ra chuyện của bà Trần, bọn họ đã không cho phép ai vào phòng riêng nữa, mọi thứ trong phòng đều là do cô tự dọn dẹp.

Thuốc vẫn còn trong tủ đầu giường.

Cô lấy lọ thuốc ra, đổ hai viên thuốc vào trong lòng bàn tay.

Lê Hân Dư liếc nhìn những viên thuốc màu trắng lạnh lẽo này, vừa mở miệng định nuốt xuống nhưng lại bị Lăng Diệu hất cả lọ thuốc xuống đất.

“Lê Hân Dư, chỉ vì nghe mấy câu nói của Giang Nhiên Nhiên mà em đã kết án tử hình anh như vậy sao?” Lăng Diệu giận quá hóa cười: "Khoảng thời gian chúng ta sống chung với nhau, chẳng lẽ em không cảm nhận được anh đối xử với em là thật lòng hay giả dối sao? Chỉ vì một hai câu nói của người khác mà em đã dao động sao?
"Lê Hân Dư, em đã từng nói em yêu anh đấy, tình yêu của em chỉ nông can the sao?"
Cô tức giận bật cười, tình yêu của cô nông cạn sao?
Vậy tình yêu của anh là gì? Là lừa dối sao?
Vẻ mặt của Lê Hân Dư lạnh lùng đến đáng sợ: "Anh nói cho em nghe, những lời nói đó của Giang Nhiên Nhiên đều là giả hết.

Anh không biết trước mọi chuyện, càng không lợi dụng cô ấy để trói buộc tương lai của Giang Dật Hàn, anh càng không cố ý giấu giếm em mọi chuyện.”
“Nói đi, anh có thể nói lời trái với lương tâm của mình không?"
Lăng Diệu nhìn cô chăm chăm.

Không sai, anh biết hết mọi chuyện, là anh cố ý gạt có.

Nhưng anh không cảm thấy như vậy sẽ có ảnh hưởng gì.

Chỉ cần cô yêu anh thì đó chính là cuộc sống của hai người bọn họ, hoàn toàn không liên quan đến người khác: "Em sống dưới sự che chở của anh, không lo lắng những chuyện khác, lẽ nào như vậy không tốt sao?”

“Như vậy giống như một món đồ chơi chứ không giống một con người.

Lông mi của Lê Hân Dư khẽ chớp: “Anh còn nhớ anh đã tức giận đến cỡ nào khi tưởng em lén uống thuốc tránh thai không? Những chuyện mà anh che giấu em còn nghiêm trọng gấp trăm ngàn lần việc em uống thuốc tránh thai, vậy anh có nghĩ tới cảm nhận của em không?" Lăng Diệu trầm lặng nhìn cô chăm chăm
Có cũng lắng lặng nhìn anh: "Anh biết hết mọi thứ nhưng lại không nói gì với em.

Anh đã nói sẽ dành cho em đủ sự tôn trọng nhưng anh lại kiểm soát cuộc đời em.”
Thậm chí, anh thật sự yêu cô sao?
Cô cũng bắt đầu hoài nghi.

Từ trước tới nay cô cũng chưa từng suy nghĩ kỹ về việc tại sao anh lại biết chuyện ba năm trước.

Cô cho rằng Lăng Diệu bỗng nhiên động lòng với cô, nhưng lại không dám bước qua ngưỡng cửa kia cho nên mới đi điều tra cô.

Không ngờ Giang Dật Hàn đã dẫn dắt anh phát hiện ra mọi chuyện.

Chính bởi vì Giang Dật Hàn rút lui, anh mới bằng nhiên đối xử tốt với cô, sau đó tiến về phía cô thêm một bước.

Cho đến sau này khi Lê Nhã Trí nói về đoạn video kia, cô còn cho rằng Lăng Diệu chỉ giấu cô mỗi chuyện này.

Bởi vì sợ cô suy nghĩ nhiều nên anh mới không nói.

Cô đã từng hết lần này đến lần khác tự nhủ với lòng mình, đó là anh quan tâm cô, bảo vệ cô.

Nhưng cô không ngờ Lăng Diệu giấu có chuyện này là vì Giang Dật Hàn đã gánh hết mọi việc một mình.

Mãi vẫn không điều tra được kẻ thủ ác sau lưng ghi lại video này, cô còn tưởng người đó làm việc quả bí mật, nhưng hóa ra Lăng Diệu đã biết hết mọi thứ, chỉ là anh không muốn nói cho cô biết mà thôi.

img.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 338: Bản Tính Ác Ma


Ánh mắt hung ác của Lãng Diệu lóe lên: "Em muốn rời xa anh?"
"Em nói rồi, em vẫn chưa nghĩ xong.

Em chỉ muốn bình tĩnh một chút, chỉnh đốn lại tâm trạng của mình trước đã.” Lê Hân Dư xoa trán: "Cách làm của anh, cái gọi là tình yêu của anh đều khiến em nghẹt thở, em muốn dựa vào giác quan của mình để cảm nhận thế giới chứ không phải luôn bị anh điều khiển trong lòng bàn tay."
“Một khi đã rời đi em sẽ không muốn quay lại nữa đúng không?” Lăng Diệu biết tính cô rất dịu dàng nhưng cô không bao giờ thích bị gò bó.

Giống như lúc bắt đầu cuộc hôn nhân này vào ba năm trước, cô cảm thấy ngột ngạt cho nên chỉ chớp mắt cô đã trốn ra nước ngoài.

Lăng Diệu biết một khi rời đi thì cô sẽ bay xa hơn như diều đứt dây.

"Em không biết.

"Vậy thì anh càng không thể để cho em đi.

Em muốn bình tĩnh, anh có thể cho em thời gian nhưng em tuyệt đối không được rời xa anh." Lăng Diệu xoay người cô lại để cô đối diện với anh: “Em không muốn gặp anh, anh có thể tạm rời đi một thời gian nhưng em tuyệt đối không thể rời khỏi Đào Lan Uyển.

Hai tay của cô quấn chặt tấm chăn: “Anh có ý gì?”
Anh cúi người hôn lên trán cô: "Anh chỉ không muốn em đột nhiên biết mất khỏi thế giới của anh thôi."
Lê Hân Dư chớp mắt nhìn anh.

Anh đứng dậy rời khỏi phòng: “Anh cho em thời gian bình tĩnh lại." Lê Hân Dư bọc người trong tấm chăn, ảnh mặt đờ đẫn nhìn tia sáng chiếu từ bệ cửa sổ vào, hơi nheo mat.

Chở khi dẫn quen với ánh sáng chói mắt thì cô mới cầm quần áo đi rửa māt.

Da thịt của Lê Hân Dư rất mềm, đụng vào là sẽ để lại dấu vết ngay.

Lăng Diệu thích gặm và để lại dấu vết thuộc về anh trên người có mỗi khi hai người thân mật, hoàn toàn thể hiện đầy đủ tính chiếm hữu mạnh mẽ của anh.

Nhưng Lê Hân Dư lại cảm thấy cực kì xấu hổ khi nhìn vào cổ và ngực của mình trong gương, thậm chí cả bả vai và cánh tay của cô cũng bị để lại dấu vết dày đặc.

Người bị chuốc thuốc là Lê Hân Dư, nhưng người phát tiết lại là Lăng Diệu, Lê Hàn Dư cảm thấy rất mệt, cô kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần
Cô tìm được áo một chiếc áo sơ mi cổ tròn đứng, miễn cưỡng cũng có thể che lại dấu hôn trên cổ, thoạt nhìn cũng không giống như đang cố tình che giấu.

Cô cầm túi xách chuẩn bị đi ra ngoài nhưng lại phát hiện Lăng Diệu thật sự đã khóa cổng, trừ căn nhà này ra cô hoàn toàn không thể đi ra ngoài được.

Cô đã thử tất cả mười dấu vân tay nhưng vẫn không thể mở khóa cửa được.

Lăng Diệu nhàn nhã đi ra khỏi phòng làm việc, liếc nhìn cô.

“Em muốn đi đâu? Anh sẽ đi với em.

“Em không cần anh đi với em." Lê Hân Dư bình tĩnh nhìn anh.

“Tại sao dấu vân tay của em lại không mở cửa được?
“Em muốn ra ngoài, anh sẽ đi với em."
"Em muốn đi ra ngoài một mình.

Lăng Diệu đang mặc một bộ quần áo ở nhà màu xám nhạt, cử chỉ dịu dàng như ngọc nhưng lời nói ra lại đanh thép: “Anh sợ em chạy lung tung bên ngoài lại gặp phải nguy hiểm, anh sẽ đi với em.

Nếu không có chuyện gì gấp thì em cứ ở nhà nghỉ ngơi, nếu em cảm thấy buồn bực, anh sẽ dẫn em lên sân thượng hóng gió.

Anh nói rất đường hoàng, nhưng trên thực tế chỉ là đang hạn chế tự do thân thể của cô.

Lê Hân Dư nhìn anh chăm chăm “Lăng Diệu, anh đừng quá đáng.” "Anh chỉ lo cho sự an toàn của em thôi, có quả đáng một chút cũng không sao." Anh hờ hững nói, hoàn toàn bộc lộ ra bản tính ác ma của minh: "Nếu em muốn ra ngoài, anh sẽ đi với em.

Không ra ngoài thì ở nhà, anh đã cho người mang cơm trưa tới, em mau qua đây ăn chút gì di."
Nói xong anh liền đưa tay kéo cô vào lòng.

Anh cúi đầu muốn hôn lên môi cô, cô ném túi xách lên mặt anh, ngăn cản anh hôn tiếp: "Anh đang giam cầm em sao?”
Anh cũng không tức giận, lấy túi xách xuống vứt sang bên cạnh.

"Không phải "
“Nếu không thì anh thì mở cửa đi
"Anh không làm được." Anh không img.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 339: Em Không Được Rời Xa Anh


Lê Hân Dư trừng mat, đôi mắt đen lấy nhìn anh không chớp
Sao lại có người không biết xấu hổ như vậy chứ? Rõ ràng là giam cầm tự do của cô nhưng lại giả vờ thầm thiết động lòng như thế.

“Lê Hân Dư, em là của anh, em không được rời xa anh."
“Anh là đồ điện..."
Lăng Diệu, tên cầm thú này...!
Tên cầm thú chỉ muốn cơ thể của cô này.

Cô giãy giụa khiến anh càng hưng phấn hơn, nụ hôn càng mãnh liệt hơn.

Lăng Diệu không muốn buông ra, càng không buông ra, Lê Hân Dư là của một mình anh, không ai được cướp đi, anh tuyệt đối sẽ không thả cô đi.

Anh áp sát vào lồng ngực cô, mặc kệ là người của cô hay trái tim của cô đều phải là của anh.

Nhưng anh không buông, dù thể nào cũng không buông
Nụ hôn mang tính xâm lược rõ ràng này khiến Lê Hân Dư cảm thấy tuyệt vọng.

Cuối cùng anh cũng chỉ nhớ cơ thể của cô.

Bắt đầu từ ngày đó, Lăng Diệu đều không đến công ty, anh luôn ở Đào Lan Viên với Lê Hân Dư

Thay vì nói là “ở bên cạnh, không băng dùng từ "giam cầm" để miêu tả thì càng chính xác hơn.

Cô nói muốn suy nghĩ rõ ràng thì anh sẽ cho cô suy nghĩ, nhưng anh sẽ không bao giờ cho phép có rời xã anh nửa bước.

Sau khi mặt nạ bị xé rách, chân tưởng được phơi bày, bản tính ác ma của Lăng Diệu hoàn toàn lộ ra ngoài không cần che giấu nữa.

Anh luôn độc đoán như vậy, luôn muốn kiểm soát cuộc sống của cô, không bao giờ cho phép có động lòng với người khác, càng không cho phép cô rời xa mình.

Lê Hân Dư bị giam ở nơi được gọi là “nhà” này, cô không đi đầu được cả
Tình yêu hết mực của anh khiến cô cảm thấy ngột ngạt, trừ Lăng Diệu ra, hình như cô không nhìn được bất cứ thứ gì khác.

Thế giới của cô chỉ có anh...!
Mấy ngày đầu Lê Hân Dư còn có thể giãy giụa muốn phản kháng, suy img.
 
Back
Top Bottom