Cái ngày mà cô đi chơi với Nghi Dân về , Chí Dũng hình như không biết mỏi miệng la cô từ sáng tới tối - từ Lạng Sơn về Đông Kinh khiến cha cô cũng phải e dè bởi hiếm khi thấy y nổi nóng như thế .
Còn cô thì... hai lỗ tay bị tra tấn sắp thành điếc , câu nói cô hay nghe nhất của y là " Anh cấm em không được tiếp xúc với nam nhân đó nữa .
" y còn dọa sẽ nhốt cô ở nhà một tháng .
Cô đã trở về Đông Kinh được hai ngày , quay trở lại cuộc sống kinh thành nhộn nhịp có đợt cô hỏi Ngọc Nhi về một ngôi chùa có tên Báo Thiên* vì nghe đồn nơi ấy rất nổi tiếng về cầu tình duyên , Thiên Hạ muốn đi để cầu cho người anh trai ế suốt gần hai mươi năm cuộc đời kia .
Biết được đường đi cô liền hí hửng chạy kiếm Chí Dũng nhất quyết lôi y đi cùng , cái tên này tỏ vẻ không muốn đi nhưng lo sẽ xảy ra chuyện như đợt ở quê mẹ nên y cũng nhắm mắt mà đi theo cô .
Ngôi chùa có đường lên tuy không vất vả nhưng nó dài vô cùng như muốn thử thách ý chí của Phật tử vậy!
Mới đầu leo núi cô còn chạy nhảy tung tăng nhưng lúc sau... trời ơi tim cô đập như trống trận , thở không ra hơi .
Thấy vậy cô liền chịu thua mà lên tiếng :
( * Chùa Báo Thiên, tên đầy đủ Sùng Khánh Báo Thiên Tự, từng là một ngôi chùa rất tráng lệ, đồ sộ bậc nhất Việt Nam dưới triều Lý – Trần, nổi tiếng với tháp Báo Thiên (Đại Thắng Tư Thiên Bảo Tháp) được xây năm 1057.
Chùa tọa lạc ở phía tây Hồ Gươm )
- Anh à.. d..ừng xíu , em mệt quá .
Cô chọn đại một tảng đá mà ngồi lên , Chí Dũng thấy vậy cũng dừng bước quay đầu lại buông lời trêu :
- Tiểu thư Trần Thiên Hạ đang giả vờ à?
Hồi nãy em mạnh miệng lắm cơ mà .
Cô như con cá mắc cạn uống từng ngụm nước lớn mặc cho y cứ nói , mãi một lúc lâu sau cô mới đỡ mệt Chí Dũng cũng ngồi xuống cạnh cô .
Y nói :
- Tại sao phải lên chùa này?
Gần nhà cũng có ít nhiều hơn ba bốn cái chùa rồi .
- Em muốn cầu nguyện , nghe dân xung quanh bảo nơi đây rất liêng thiêng , hội đủ linh khí trời đất - là nơi các vị tiên chọn để cứu độ chúng sinh.
- Em mê tín quá!
- Gì cơ?
Không được gọi là mê tín mà phải là có đức tin tuyệt đối .
Thiên Hạ vẫn chưa nói cho y biết về ý định lên đấy để cầu tình duyên cho y .
- Em ... thích người đàn ông ở Lạng Sơn đến như vậy sao?
Chí Dũng cất lời , đàn ông?
Lạng Sơn?
Nghi Dân!
Nghĩ cái gì vậy?
Không được phải giải thích , không thôi y sẽ nổi trận lôi đình vì nghĩ cô đi cầu nguyện cho Nghi Dân mất .
- Này!
Sặc nước rồi , em đi cầu ...
- Cầu?
- Cầu duyên cho anh cơ!
Không phải cho ai hết .
- Sao cơ?
Mặt Chí Dũng hiện rõ vẻ tức giận khiến cô có phần sợ hãi , lần thứ hai trong một tháng y nổi giận với cô - cô đã làm sai điều gì ư?
- Đi về!
- Anh.. anh sao vậy?
Cô sợ thật rồi , chưa bao giờ y cao giọng với cô như thế ... như hồi ở Lạng Sơn nhưng làm sao cô về được?
Cha và cô đều mong y cưới được vợ hiền rồi sẽ có con ngoan , đã cất công đi gần tới thì làm sao có thể về được?
Y không nói không rằng kéo bật cô dậy , hùng hổ lôi mạnh cô đi xuống từng bậc thang .
Việc y đột nhiên hành xử như vậy khiến Thiên Hạ nổi giận vô cùng , y mạnh tay với cô như vậy làm cô rất khó chịu - bất giác nhớ đến khoảng thời gian bị mẹ kế bạo hành , người đàn bà mà cha cô đem về rồi bắt cô gọi " mẹ " cũng lôi kéo cô như thế .
Những ám ảnh ngày đó , cô vẫn nhớ như in trong tâm trí .
Thiên Hạ vung tay thoát ra khỏi bàn tay của Chí Dũng , cô vừa sợ hãi vừa ấm ức lên tiếng khiển trách y :
- Buông ra!
Anh làm gì vậy hả?
Anh không đi thì em đi , bỏ tay ra!
Y thoáng sững người , không ngờ cô lại phản ứng như thế .
- Em có thôi không hả?
Mấy thứ cầu duyên gì đó anh không cần!
- Em nói rồi , anh không đi thì cứ về!
- Thiên Hạ em..
- Sao em lo chuyện bao đồng thế?!
Cứ mặc anh , lo cho em trước có được không?
Lời y nói như lưỡi dao đâm vô trong lòng cô , cô lo chuyện bao đồng ư?
Ngộ thật , y không thích gì hay khó chịu như nào thì phải nói cho cô biết chứ!
- Anh không muốn cưới vợ!
Anh còn chuyện nhất định phải làm .
- Thôi được rồi , anh xuống núi trước đi .
Y chắc hẳn có điều gì khó nói , cô cũng không tranh cãi làm gì .
- Thiên Hạ , ta về thôi .
Anh sẽ dẫn em đi ngôi chùa khác có được không?
- Anh à , em muốn đi ngôi chùa này .
Nhìn vào ánh mắt của y , cô thấy được một nỗi niềm bi thương cũng mang theo sự thất vọng nhưng không phải thất vọng về cô mà là không thể thuyết phục cô xuống núi .
Y không muốn lấy vợ?
Tại sao thế?
- Em đi tiếp .
Thấy cô cứng đầu như vậy , y cũng đành chịu mà tiếp bước theo sau , lòng y vẫn căng thẳng như đang sợ thứ gì đó .
Trước mặt cả hai là một cổng chùa hoàng tráng trên đó ghi rõ " Chùa Báo Thiên " , Thiên Hạ hào hứng lấy nhang ra đốt , chùa này rất rộng - thờ đầy đủ các vị Bồ Tát trong Kinh Dược Sư* làm cho nơi đây thêm phần trang nghiệm .
( *Văn Thù Sư Lợi, Quán Thế Âm, Đại Thế Chí (Đắc Đại Thế Chí), Vô Tận Ý, Bảo Đàn Hoa, Dược Vương, Dược Thượng và Di Lặc Bồ Tát - có tất cả 8 vị Bồ Tát trong Kinh Dược Sư .
Tuy nhiên, "8 vị Bồ Tát" còn có thể đề cập đến các vị Phật bản mệnh trong Mật tông, là những vị Phật hộ thân ứng với 12 con giáp, không hoàn toàn là Bồ tát. )
- Anh , ta đi kiếm sư trụ trì để cầu an cho cha và cầu duyên...
Câu cuối chưa kịp thốt ra thì cô đã thấy Chí Dũng liếc qua cô bằng một ánh mắt không hài lòng nên cô cũng im luôn .
Đi một vòng quanh chùa cuối cùng cũng gặp được sư trụ trì của chùa .
Thấy hai người vị sư cô kia lên tiếng chào hỏi trước :
- A di đà Phật!
Thí chủ tìm ta?
- Vâng ạ.
Cả cô và Chí Dũng hơi ngạc nhiên , đúng là nơi tâm linh!
Không lẽ cô có duyên với nơi đây ư?
Có duyên với chốn Phật đường âu cũng có phước .
Không để sư cô chờ lâu , Thiên Hạ cất tiếng .
- Con muốn cầu an và cầu duyên ạ!
- Cầu duyên thì thí chủ cứ lại gốc cây bồ đề đằng kia treo giấy lên là được .
Còn về cầu an thì phải đi ngược về phía miếu nhỏ ấy .
- Nhưng.. thứ lỗi vì sự đường đột này , bần tăng có thể xin được gặp riêng vị này có được không?
Nếu có duyên , bần tăng xin được dâng đàng cầu an cho gia đạo thí chủ.
Người sư cô muốn gặp là Chí Dũng thấy vậy cô cũng không ý kiến gì , y mà đi theo cô thì tờ giấy chưa kịp treo lên cây thì đã bị y tháo xuống rồi .
- Anh cứ đi với sư cô đi!
Việc cầu an cho cha nhờ anh nha.
Nói rồi cô chạy đi mất không cho y kịp đồng ý .
Gốc cây bồ đề to như cây đại thụ hẳn tồn tại đã lâu lắm rồi , phía dưới là bức tượng của Đức Thế Tôn đang ngồi thiền những tờ giấy đỏ tươi bị gió thổi đung đưa qua lại dường như những người đến đây đều mong muốn được Phật tổ nên duyên , tìm được ý chung nhân đời mình .
Thiên Hạ cũng cắm cúi viết lên tờ giấy đỏ như dây tơ hồng kia dòng chữ " Cầu mong cho Trần Chí Dũng sẽ gặp được ý trung nhân , bên nhau một đời , hạnh phúc dài lâu!
" Cô tự thấy mình quả là một đứa em gái tốt nhất quả đất vậy mà cái tên khó ở kia còn lớn tiếng với cô!
Thiên Hạ tiến tới gốc cây khấn lại với đức Phật rồi mới treo lên cây nhưng đời không như mơ , tờ giấy bị gió cuốn bay đi , cô cứ nhìn nó rồi đuổi theo " ầm " một tiếng...
Chết rồi ... cô va trúng một người , tờ giấy cũng ngừng bay đi mà yên thân trước mũi giày người đó .
Cả hai - một người ngước lên , một người cúi xuống ánh mắt chạm nhau .
Cô luống cuống đứng dậy lên tiếng xin lỗi :
- Tôi không cố ý va trúng anh , tôi xin lỗi .
- Đầu cô có sao không?
Tôi có làm cô đau không?
Trời đất ơi , cái giọng ngọt như mía lùi luôn!
Không biết có bao nhiêu mỹ nhân thời này gục ngã trước y rồi nhỉ?
À mà hình như y vừa hỏi cô .
- Tôi ... tôi không sao đâu , tôi chỉ muốn lấy lại tờ giấy thôi .
Miệng y vẫn nở nụ cười nhưng tay thì đã đưa ra , cô không hiểu ý - gương mặt đã bột lộ tất cả.
- Cô treo không tới đâu , tôi giúp cho .
Người con trai này tốt quá đi mất , Thiên Hạ nghe vậy cũng đưa cho y , gương mặt góc cạnh không gốc chết đó cẩn thẩn mà tỉ mỉ đang quấn dây chỉ đỏ vào thân cây bồ đề - đúng là tuyệt mỹ giai nhân .
Lúc cô đang nhìn y say mê thì y cũng hoàn thành công việc rồi .
- Làm phiền anh rồi!
- Không có gì .
Y vừa treo cho Thiên Hạ xong cũng tiện tay treo lên cho mình , chỉ một giây lướt qua chữ trên tờ giấy của y đã đập thẳng vào mắt cô " Mong anh em hòa thuận " định lên tiếng nhắc nhở về việc nơi đây là nơi cầu duyên thì y đã lên tiếng trước :
- Cô đến đây cầu điều gì chăng?
- Cầu duyên
Y cũng không nói gì thêm định quay đi thì cô đưa ray kéo áo y lại , theo quán tính mà quay đầu nhìn xuống phía tà áo đang được cô cầm trên tay bất giác chau mày nhìn thấy được ánh mắt của y , cô liền buông tay ra mà giải thích :
- Anh cầu gia đạo ở đây thì lộn chỗ rồi .
- Sao cơ?
- Gốc cây này là để cầu duyên , muốn cầu gia đạo thì anh nên đi phía kia kìa .
Cầu ở đây có thể không thành hiện thực được ấy!
Vừa nói cô vừa chỉ về phía xa xa .
- Cô nhìn ước nguyện của ta à?
- Hả?
À..
ừ...
- Có khi do cô đấy thôi , nhìn rồi mất linh .
- Tôi không thấy!
Không thấy nữa!
Cô nên giả mù luôn không?
- Tôi đùa thôi .
Bây giờ phải tháo xuống sao?
Nên khuyên y tháo xuống hay không nhỉ?
Lỡ tháo xuống mà có chuyện gì thì cô làm sao mà gánh nổi?
Tâm linh không thể đùa được .
- Đừng tháo!
Để tôi đưa anh đi , cầu hai chỗ chắc sẽ linh ha?
Gương mặt y lộ ý cười , ánh mắt khẽ giao động nhìn người con gái trước mặt thấy cô nhiệt tình như vậy y cũng xuôi theo mà đồng ý .
Con đường đi đến ngôi miếu cũng khá xa , trải đầy sỏi đá , hai bên nhà chùa đều trồng đầy hoa thơm ngào ngạt .
- Cô tên gì?
Y cất tiếng , cô cũng vô tư trả lời :
- Thiên Hạ .
- Có ý nghĩa gì vậy?
Bước chân cô cũng chậm lại để giải thích cho y :
- Tôi là cả thế giới của cha , mẹ và những người yêu thương tôi .
Là vậy đó .
Cô nhún vai , giọng nói mang theo sự hạnh phúc và tự hào khi nhắc đến cha mẹ cô khi đã đặt tên như vậy cho mình .
- Haha tên hay lắm .
Vậy ta gọi cô bằng tên đó nhé?
Có được không?
- Được chứ , vậy anh cũng phải nói tên anh cho tôi biết chứ .
Nghe thấy lời của cô y chừng chừ một lúc như đang suy nghĩ rồi mới lên tiếng :
- Tôi tên Thanh Vũ*
( * Tên do tác giả tự nghĩ . )
- Oh!
Thanh Vũ , Thanh Vũ .
Cô liên tục lặp lại tên y như muốn khắc sâu vào trong lòng , y cũng cười vì sự ngây ngô đó của cô .
Y vào miếu , cô ở ngoài đợi nếu vô mà thấy nữa thì chắc tên đó sẽ nói móc cô đủ thứ nữa đây , thấy y bước ra cô định lên tiếng tạm biệt để đi tìm anh trai của mình nhưng bị y chặn lại .
- Bên kia có hồ cá lớn lắm , ta đi xem thử .
- Coi cá á?
Ủa mà hình như y đâu có hỏi ý cô đâu?
Như đang ra lệnh luôn mà!
Thanh Vũ " ừ " một tiếng ánh mắt thăm dò biểu hiện trên gương mặt cô , Thiên Hạ thì đang nghĩ đến Chí Dũng - hồi nãy trong miếu không có cây nhang nào được cắm trước đó vậy nghĩa là Chí Dũng vẫn chưa nói chuyện xong với sư cô , Thiên Hạ liền đồng ý với y .
Cả hai tiến đến bên hồ , đàn cá đầy đủ màu sắc đang bơi lội tung tăng dưới làn nước xanh thẩm , cô hứng thú chạy liền tới làm cho y một phen khiếp vía , lên tiếng nhắc nhở :
- Cẩn thận đó .
Cô bỏ qua lời ý nói mà ngồi xuống bên cạnh hồ , may thay lúc lên núi cô có đem theo vài miếng bánh nhỏ , Thiên Hạ liền lấy ra rồi cho cá ăn .
Thấy y cứ đứng như trời trồng cô liền rủ rê :
- Anh mau xuống nè!
Cá ở đây ngoan lắm .
- Cô không nắng à?
Hóa ra là y đang đứng che nắng cho cô sao?
Hèn gì ...
- Thôi , anh là người rủ tôi mà mau nhìn nè!
Cô chỉ tay xuống lũ cá rồi ngước lên nhìn thân hình cao lớn trước mặt .
Thanh Vũ nhìn xung quanh xác nhận không có ai thì mới ngồi xuống .
Gớm!
Còn sĩ diện nữa , nhưng cô cũng đưa thức ăn cho y .
- Cô thích à?
- Sao?
Thích gì?
- Cá ấy!
Cô dừng tay lại quay qua nhìn y .
- Tôi thích sự tự do của chúng .
- Nhảm nhí!
Hình như nam nhân thời này dẫu đẹp nhưng luôn muốn nghe cô chửi thì phải , chợt nhìn thấy gì đó cô vỗ vào vai y liên tục để thu hút sự chú ý rồi chỉ tay ra giữa hồ .
- Này này , anh thấy gì không?
Thanh Vũ cũng giật mình mà nhìn theo hướng cô chỉ .
Đó là một con cá Chép màu vàng vô cùng chói mắt , nó nổi bật hẳn giữa bầy cá kia .
- Anh nói xem , con đó phải cá thần không?
- Cá thì cũng là cá thôi mà .
- Cái anh này không biết gì cả!
Những con vật được chùa nuôi ắt hẳn sẽ có linh khí đó .
- Vậy cô đi tu đi , sẽ tốt cho gương mặt và tính tình .
- Hả?...
Ý tên này là mặt cô và tính cách cô không có... hồn sao?
Cái gì vậy chứ!
Thì ra y chọn cái chết đây sao .
Thủ sẵn thế , một tay Thiên Hạ đang ngâm dưới nước , chân thì thủ thế chuẩn bị chạy - chỉ đợi y mất cảnh giác là ăn chọn điểm ghi bàn .
1
2
3
- Cho anh chừa nhé!
Thanh Vũ bị cô hất nước lên mặt , thân thể y cứng đờ , gương mặt thì tối sầm lại .
Ấy , bị làm sao vậy?
Đừng nói mới bị tạt nước mà trúng gió rồi nhé , cô lại gần cẩn thận chạm vào người y mà lên tiếng hỏi han :
- Anh có sao không?
Tôi xin l...
Mặt cô ăn trọn cái hất nước của y .
Đồ ăn gian!
Y dùng hai tay hứng nước để tạt lại cô?
- Hòa nhé!
Haha
- Hòa kiểu gì?
Anh ăn gian rồi .
- Ơ thế cô tạt nước ta làm gì?
Ừm... cứng họng rồi , cái gì khó thì bỏ qua .
Mặt cô dính đầy nước , khó khăn dùng tay để lau khô bỗng có một chiếc khăn được thiêu họa tiết hình rồng được đưa đến trước mặt .
- Lấy cái này mà lau .
- Anh không lau à?
- Không , để vậy cũng mát .
Hì vậy cô không ngại nữa đâu nhé , hên là bộ đồ cô không bị ướt nhiều nếu tên anh trai chằn tinh của cô mà thấy thì có lẽ xuống địa ngục còn sướng hơn .
Nhưng Thanh Vũ thì hơi... thảm...
áo trong của y đã thấm nước rồi ...
- Áo anh ướt rồi , tôi xin lỗi nhé..
- Vậy thì đền đi
Ô trúng nghề của gia đình cô rồi .
- Được được , anh biết nhà của Trần Thanh Tuấn và Trần Chí Dũng không?
- Cái sạp vải , lụa lớn của Đông Kinh đó à?
- Chính xác , nếu anh cần thì anh cho tôi địa chỉ đi .
Tôi sẽ ship tận nhà luôn
- Síp gì cơ?
- À..à .. giao hàng tận tay cho anh .
Chơi nước với y riết cái đầu của cô cũng bị thấm nước luôn rồi sao?
Thiệt hết nói nổi .
Cả hai đang đi thì có một người chạy lại nói chuyện với Thanh Vũ , không biết y nói gì nhưng chuyện không phải của mình thì giả điếc thôi .
Nói xong y phất tay ra hiệu cho người ấy lui , cô đoán y chắc cũng là công tử của nhà nào đó .
- Ta phải về rồi , thứ lỗi cho ta .
- Trời , có gì đâu mà thứ với lỗi .
Anh định ở đây với tôi suốt ngày à?
- Vậy ta đi nhé?
Khi nào rảnh ta sẽ đến đòi áo .
Đầu tên này nhớ dai như đỉa vậy trời!
Thiên Hạ cũng đành tạm biệt người huynh đệ mới gặp này :
- Tạm biệt anh nhé!
- À , cho cô .
Khi nào muốn tìm ra thì cứ hỏi người gần thành sẽ có người chỉ cho cô biết chỗ ở ta .
Y vừa nói vừa để miếng thủy tinh gì ấy vào tay cô , à ra là ngọc bội .
Nhưng cô là phận gái mà làm sao có thể vác cái mặt đi tìm đàn ông được chứ?
Nhưng thôi nhận cho y vui vậy , Thiên Hạ và Thanh Vũ đang đứng trước một bức tượng của một vị Bồ tát - Vô Tận Ý Bồ Tát¹ ...
“Phật tổ soi minh, hữu duyên thiên lý, kết hợp cầm sắt, đồng tâm vĩnh tạ.”²
( ¹ : Bồ tát quán sát tất cả nhân duyên quả báo muôn sự muôn vật là vô tận, tất cả các pháp cũng vô tận, do đó Ngài phát Bồ đề tâm trên cầu công đức của chư Phật vô tận, dưới dùng phương tiện độ chúng sinh vô tận.
Cho nên có tên gọi là Vô Tận Ý
² :" Dưới ánh sáng từ bi của Phật tổ, duyên trời dẫu xa cũng thành, đôi lứa hòa như cầm sắt, một lòng trọn kiếp."
- Trong văn chương, người ta hay dùng hình ảnh “cầm sắt hòa thanh” để chỉ vợ chồng hòa hợp, tâm đầu ý hợp, sống chan hòa như hai nhạc cụ cùng ngân một khúc.
Vì vậy, khi nói “kết hợp cầm sắt”, ý là đôi lứa hòa thuận, đồng tâm trọn đời. )