Khác HẬU DUỆ MẶT TRĂNG

Hậu Duệ Mặt Trăng
Chap 8B: Mưu đồ bỉ ổi


Ở trại chỉ huy của phe Seryu, mọi người bắt đầu náo loạn khi nhận được tin nhóm Suzaku đã tiến vào phía trong.

Nhưng chỉ có Nakago là không hề hấn gì, vẫn gương mặt lạnh lùng - ung dung, trong đầu hắn đã sớm biết trước kết quả và lập ra sẵn một kế hoạch mới.

"Nakago!

Ashitaru đã thất thủ, không lẽ cứ yên lặng thế này mãi sao?"

"Tiểu Thư xin cô hãy bình tĩnh, lại đây!

Tôi có một thứ muốn cho cô thấy"

Sau bức màn là một đóng xương còn vương lại ít thịt cùng máu loang lổ trên sàn, cảnh tượng kinh khủng khiến Yuna hoảng loạn mà nấp sau lưng Nakago.

"Nakago tại sao lại có xương người ở đây?"

"Tôi đã cho Ashitaru ăn no, đống xương người này là của bọn học giả ở thảo nguyên.

Sau khi đã có được nguồn thông tin cần thiết tôi đã thưởng cho gã quái nhân ấy"

"Anh điên rồi hả?

Ta đã bảo không được giết người vô tội mà"

"Nếu không làm thế liệu bọn chúng có khai ra?

Cô cứ yên tâm, bọn Suzaku sẽ không thể qua được cửa Genbu, vì ở đó có hai vì sao Genbu trấn giữ báu vật của pháp sư họ.

Nếu bọn chúng qua được ải đó thì chúng ta sẽ cướp Thần Tọa Bảo từ tay chúng mà chẳng cần tốn hơi sức thêm nữa"

"Nakago, vậy còn Ashitaru?

Lẽ nào anh sử dụng Ashitaru như một con cờ?"

Bốp.

"Ta không ngờ ngươi lại đê hèn như thế, ta đã bảo ta muốn một cuộc chiến công bằng kia mà"

"...

Tôi xin lỗi...

Nhưng việc đến nước này rồi, tiểu thư chúng ta chỉ có thể tiến lên chứ không thể lùi bước, chắc cô cũng không muốn để cho Công Chúa Mặt Trăng và Hoàng Tử Endimion đoàn tụ và cười trên đau khổ của mình đúng chứ?"

"..."

"Còn nói tôi dùng Ashitaru như một quân cờ thì sai rồi, tôi đã tạo điều kiện cho hắn phát huy sức mạnh của mình đấy.

Loại vô dụng như hắn mà giết được một tên Suzaku cũng không phải dạng vừa!"

-

Cửa hang mở, luồng khí lạnh tỏa ra rồi tan biến dần trong không khí.

Một màu đen bao phủ khiến Kim rụt rè nép sau mọi người.

"Cửa tự động đóng lại rồi?

Không mở được...

Khốn kiếp"

"Tối quá..."

"Để tôi, liệt hỏa thần diệm"

"Á á...

Xương...

Xương người!"

"Sao lại có xương người ở đây"

"Hơ...

Kim cẩn thận"

Bụp bụp bụp

Một loại vũ khí nào đó tựa như mũi tên bay nhanh đến chổ của họ để lại vài vết thương trên vai của Kame.

"Anh bị thương rồi"

"Không sao, chỉ là trầy xước nhẹ thôi"

"Nhìn kìa mọi người, mũi tên bằng nước đá"

"Thật to gan" từ trong bóng tối có hai nhân ảnh dần hiện ra, hai nam nhân điển trai trên tay cầm vũ khí, khí chất hiên ngang như trấn thủ "các ngươi đến đây để lấy Thần Tọa Bảo đúng không?"

"Ai vậy hiện nguyên hình đi!"

"Khí của họ toát ra lạnh buốt..."

Rei đáp

"Mọi người...

Bọn họ...

Bọn họ là linh hồn..."

Ami thống kê thông tin trên chiếc mắ kính của mình và hướng dẫn cho mọi người.

"Ta là Hikitsu"

"Còn ta là Tomite, là người bảo vệ Thần Tọa Bảo của pháp sư Genbu"

"Lẽ nào...

Họ chính là các vì sao Genbu phương bắc"

Xoẹt xoẹt

"Hỏa diệm lửa, phóng"

"Không phải họ đã chết cách đây 200 năm rồi sao, sao lại có thể như thế được?"

"Khoan...

Khoan đã...

Chúng tôi đến từ Tokyo, chúng tôi là sứ giả của Suzaku"

"...

Xuất chiêu"

"Á..."

"Kim!"

"Công Chúa"

"Ai dám trộm Thần Tọa Bảo chúng ta sẽ không bỏ qua, yên tâm đi cơ thể của ả nữ nhân này sẽ bị đống băng lại trong vòng 5 phút thôi"

"Tiến lên"

Mọi người bị bật lại phía sau bởi một tấm kính vô hình trong suốt.

"Cái quái gì vậy nè, Kim!"

"Nếu cô là pháp sư Suzaku, hãy chứng minh cho bọn ta thấy sức mạnh của mình.

Vượt qua được ải này thì ta sẽ tận tay trao cho cô báu vật"

"Không được Kim, chúng ta đâu biết họ muốn gì"

"Em đã quyết rồi!

Nếu đây là điều em có thể làm, Nuriko đã hy sinh...

Thử thách này có là gì với em...

Nếu em cứ yếu đuối thì làm sao có thể hoàn thành được sứ mệnh của mình"

"Kim..."

"Cởi áo khoác ra"

Tomite niệm thần chú và bắt đầu có một lớp băng phủ lấy cơ thể của Kim, lớp băng càng dày càng lạnh cảm nhận của Kim lúc này cứ hệt như có ngàn mũi kim châm đang đâm thọc vào cơ thể mình.

"Dừng lại đi cô ấy chết mất"

"Không đủ dũng khí thì chẳng lấy được Thần Tọa Bảo mà như thế đâu phải là sứ giả của Suzaku"

"..."

Lớp băng cứ thế lan ra và chỉ trong vài phút đã phủ kín Kim.

Nhìn cô bất động Kame bắt đầu không thể nhẫn nhịn được nữa, thử thách như thế khác nào giết người...

"Kim..."

"Hóa ra chỉ là một cô gái bình thường"

Khó thở quá...

Mình...

Mình sắp chết ư?

"Công Chúa...

Người có rất nhiều ưu điểm nhưng dù cho có chuyện gì xảy ra cô cũng sẽ chẳng đầu hàng..."

Nuriko...

Chỉ cần có Thần Tỏa Bảo...

Chỉ cần gọi được Suzaku...

Mình sẽ hồi sinh cho anh ấy...

Mình sẽ...

Mình sẽ kết thúc cuộc chiến vô nghĩa này!

Mình không thể nào phụ lòng Nuriko...

Không được!

.

"Kame...

Nhìn kìa...

Có thứ gì đó phát sáng ở cổ tay của Công Chúa"

"Là...

Là cặp vòng của Nuriko"

Rắc...

Xoảng

Ánh sáng màu đỏ bao bọc lấy Kim, lớp băng đã bị phá vỡ và hiện rõ trên hai gương mặt của vì sao Genbu là sự bất ngờ.

"Tomite...

Cậu thấy chứ?"

"Thấy rồi...

Đó là...

Lửa đỏ...

Lửa của Suzaku... dấu ấn trăng khuyết trên trán...

Cô ấy là Công Chúa Mặt Trăng tái thế.."

"Kim..."

"Làm sao cô có thể kích hoạt vòng tay của Nuriko?"

Chichiri nói

"Em không biết nữa...

Nhưng em nghĩ, có lẽ anh ấy đã ở đây để giúp em"

"Công Chúa Cereniti, xin lỗi Người...

Chúng tôi không biết là Người..."

"Không sao!

Các anh cũng chỉ làm nhiệm vụ bảo vệ đồ vật của chủ nhân không để rơi vào tay của người xâu thôi.

Được rồi, xin hãy dẫn đường cho chúng tôi đến chổ Thần Tọa Bảo nhé"

.

Cánh cửa phía sau lưng của hai vì sao mở ra, hiện lên trước mắt mọi người là một tòa lâu đài nguy nga lộng lẫy tuyệt đẹp.

Nơi chính điện phủ một lớp màn màu trắng như che đi vật gì đó nằm trong lồng kính.

"Mời Công Chúa, đây là trang sức của pháp sư tôi đã mang khi gọi thần thú Genbu"

Cuối cùng cũng đã lấy được, đẹp quá!

Anh hai...

Nuriko...

Em đã hoàn thành sứ mệnh của mình rồi..

"Ano~ Xin lỗi tôi không có ý muốn làm Người thất vọng, nhưng chỉ có Thần Tọa Bảo của Genbu không thì chưa thể triệu hồi thần thú"

"....

CÁI GÌ????!!!!"

"Thần có nghe một tên trộm nói cần phải có thêm một cái của nước Sairo nữa thì mới có thể"

"Đúng rồi...

Quốc Vương chỉ nói là tìm Thần Tọa Bảo thôi chứ đâu có nói sẽ gọi được Suzaku ngay"

"Sao người không nói ngay từ đầu kia chứ"

"Kame..."

*Vụn vỡ, tổn thương, đứng hình*

"Tiêu rồi Hoàng Tử sụp đổ rồi"

"Có sao đâu nè, lấy lại tinh thần rồi chúng ta sẽ đến Sairo.

Chúng ta đã lấy được một cái rồi thì cái còn lại cũng đâu khó khăn gì nè!

Đúng không mọi người?

Kame?"

"...

Còn chờ gì nữa không mau đến Sairo"

"Hihi...

Vâng!"

"Muốn sang nước Sairo chỉ có con đường băng qua Honkatsu là nhanh nhất"

"Còn các anh.."

"...

Chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ..."

"Cánh cửa này sẽ khép lại mãi và chúng tôi sẽ lên thiên đường"

"Đã 200 năm rồi..."

"Phải..."

Nhìn hai linh hồn cô độc rơi lệ và khuất dần sau cánh cửa đang khép, Kim mới hiểu được rằng tình cảm các vì sao dành cho Pháp Sư của mình đều có những cách thể hiện khác nhau.

Cũng như tình cảm Nuriko đã dành cho cô vậy...

Chặng đường phía trước còn rất dài, nhóm đã mất đi một vì sao...

Nhưng hẳn trên bầu trời vì sao của Nuriko cũng đang nổi bật ở Tokyo...

"Kame...

Liệu cầu được Suzaku rồi, em có thể hồi sinh cho Nuriko?"

"Anh cũng hy vọng là vậy, chỉ sợ theo thời gian thân xác dần trở thành cát bụi...

Sẽ khó thôi..."

Cánh cửa đi vào hang vừa mở ra thì ánh sáng bên ngoài đã làm bọn họ lóa hết mắt, chợt có thứ gì lao đến và cướp đi Thần Tọa Bảo trên tay của Kim.

"Thần Tọa Bảo...

Thần Tọa Bảo..."

"Kim nguy hiểm lùi lại"

"Một con sói, gương mặt đó....

Là hắn!

Không được!

Trả lại đây!!

Trả lại cho ta!!"

"Kim khoan đã...

Trời ơi..

Sương mù"

"Cô ấy chạy vào rừng rồi"

-

Cô cứ chạy, mặc kệ bao lần vấp ngã, mặc kệ những cành cây khô gai nhọn cứa rách da thịt của mình.

Lần vấp ngã cuối cô để mất dấu của con sói ấy...

Cô thật vô dụng!

"Trả lại cho ta!!!!

Tại sao lại làm như thế...

Tại sao..."

"Cereniti...

Con làm gì vậy?"

"Cha...

Sao Người lại ở đây?"

"Con để mất Thần Tọa Bảo rồi sao?"

"Con xin lỗi..."

"Giờ chỉ có một cách khống chế Nakago nhưng con có chấp nhận làm không?"

"Dạ cách gì con cũng chấp nhận hết"

"Dâng hiến thân mình cho Nakago"

-

Dâng hiến??

Cô chết lặng trước lời nói của cha mình, Người đã luôn nhắc nhở cô rằng phải giữ khoảng cách với người cô yêu nhưng sao bây giờ lại đưa ra một phương án chẳng ai chấp nhận được thế này?

"Không đúng!

Không phải cha đã nói với con là..."

"Nếu ta không nói thế thì liệu con có đồng ý đến đây để lấy Thần Tọa Bảo hay không?

Và Yuna cũng thế thôi...

Nhưng ta nghĩ con không nên..."

"Kim em đang ở đâu?"

"Công Chúa!!!

Chết thật cô ấy là con gái làm sao có thể chạy xa được kia chứ"

"Con nên quay về rồi sang Sairo hẳn tính tiếp"

"Không!

Con sẽ đi...

Mọi người đã vất vả quá nhiều rồi...

Con sẽ làm điều ấy!"

"Được!

Đường này đến chổ của Nakago, hãy giao Pha Lê Ảo Ảnh cho cha, cha không muốn hắn chạm bàn tay dơ bẩn vào báu vật của gia đình"

"...

Dạ"

Em xin lỗi Kame...

Xin lỗi anh!

.

Bước vào căn phòng ở to lớn, Kim không biết rằng mình đã mắc mưu.

Một mưu đồ đầy bỉ ổi, lồng ngực cô đau nhói...

Tâm can như bị dày vò, cô đang chọn một cách ngu ngốc nhất...

Nếu Kame biết thì sẽ ra sao kia chứ?

"Chào Kim"

"Nakago..."

"Hay ta phải gọi là Công Chúa Cereniti nhỉ?"

Hắn đang đeo Thần Tọa Bảo, tại sao hắn dám...

Hắn kéo cô lại, môi chạm môi, chiếc lưỡi dò tìm trong khuông miệng xinh xắn...

Bốp

"Ngươi làm gì thế?"

Ầm

"Á..."

"Tới đây thì đúng là can đảm lắm đấy!

Không phải cô đến đây để dâng hiến thân xác cho ta hay sao?"

Cơ thể mình...

Mình không cử động được!

"Sao hả không phải cô muốn đoạt lại thứ này hay sao?"

"Nakago...

Ta sẽ không đầu hàng đâu!"

Ầm!!

"Á á..."

Như có những cánh tay vô hình ép cô vào sát tường không cho bỏ chạy, sức mạnh của Nakago quá lớn.

Không có Pha Lê Ảo Ảnh cô không thể biến hình..

Cô thật ngốc khi trao hoa cài áo của mình cho Cha...

Nhưng không đúng...

Cha từng dạy cô dù có bất cứ chuyện gì cũng không được để ai giữ hoa cài áo của mình...

Sao nay lại...

"Nhận ra rồi à?"

Xẹt

Năng lượng vô hình ấy xé toạt chiếc áo sơ mi, để lộ ra bộ ngực trắng nõn của một cô gái tuổi mới lớn.

Chiếc vòng cổ Yuiren tặng cô cũng bị đứt, nhìn những món đồ trang trí rơi xuống đất nước mắt cô lại rơi...

Nakago từ từ tiến lại,khóe môi nhếch thành một nụ cười đều giả.

"Tướng quân đã tháo giáp trên người xuống để chờ quý cô hay nói đúng hơn là Nữ Hoàng của Thiên Niên Kỷ Bạc trong tương lai phục vụ, sao không làm cho hắn vui vẻ đi nhỉ?"

"Không..

Không được...

Không được lại gần ta!!!

Không!

Endimion!!!!"

-

"Cereniti..."

Kame giật mình khi bên trong cơn gió đanh thổi vi vu có tiếng của Kim đang gọi anh

"Sao vậy Kame..."

"Tôi nghe được tiếng cô ấy gọi tôi...

Ở hướng này...

Có chuyện đã xảy ra với cô ấy rôi!

Mau lên!!!"

-

"Bỏ ta ra Nakago...

Bỏ bàn tay ngươi ra khỏi cơ thể ta!!"

"Haha...

Thú vị thật, nói thật ta chẳng có hứng thú gì cùng cô, nhưng Tiểu Thư Yuna nói ta không được giết cô.

Thật ngu ngốc khi trao báu vật của gia đình cho kẻ địch.."

"Cha...

Ngươi...

Ngươi lừa ta??"

"Pháp sư phải là một cô gái trinh trắng, sao hả kẻ giả dạng Quốc Vương đóng trọn vai lắm đúng chứ?"

"Vậy còn Yuna?"

"Cô đúng là ngốc thật, thật tiếc là tiểu thư chưa bao giờ bị làm nhục.

Cô ấy còn trong trắng, lúc cô ấy bị một lũ đàn ông tấn công ta đã xuất hiện và đã tiêu diệt bọn chúng, lúc tỉnh dậy cô ấy cứ ngỡ mình đã chẳng còn trong trắng và nhiệm vụ của ta chỉ là dặm mắm thêm muối vào câu chuyện đó để tiểu thư dần oán hận cô hệt như kiếp trước vậy"

Những lúc cậu ấy yếu lòng nhất hắn đã rấp tâm làm cho cậu ấy hận mình, trời ơi..

Mục đích của hắn cũng chỉ là muốn biết Yuna thành pháp sư Seryu như khi xưa..

"Sao ngươi lại làm thế cùng bọn ta...

Trả lại đây, trả Yuna lại cho ta!!"

Ầm

"Ngất rồi à?

Ngươi cũng thật sự cứng đầu, nhưng ta chẳng hứng thú với một cô nhóc mới lớn.

Nhưng ta muốn xem phản ứng của Endimion sẽ như thế nào nếu hắn biết được ngươi đã bị ta lừa..."

Một vầng sáng màu đỏ bao bọc lấy Kim và thứ ánh sáng ấy đã đánh bật Nakago ra phía xa.

"Đó..

Đó là sức mạnh của Suzaku...

Không lẽ ả ta đang được thần thú bảo vệ?"

-
 
Hậu Duệ Mặt Trăng
Chap 8C: Nỗi Đau


Khí của Kim...

Đúng là khí của cô ấy, đã có chuyện xảy ra rồi.

Nhóm thủy thủ và Seishe đã đến Sairo trước, chưa tìm cô ấy mình không thể nào rời khỏi đây được.

"Kame?

Không phải ngươi đã đến Sairo rồi sao?"

"Nakago!"

"Haha..." giọng cười đắc ý vang trong màn đêm như âm thanh ma quái rùng rợn "vẫn còn khí thế kia à?

Ngươi đã thấy gia đình mình và cả bạn thân của ngươi kết quả ra sao khi cứ cố gắng chống lại bọn ta?"

"Im đi"

Bốp

"Sức mạnh chỉ có như thế thôi mà vênh váo, ngươi sẽ chẳng còn khí thế được nữa đâu.

Công Chúa - người yêu kiếp trước của ngươi đang ở trong đó, tưởng còn nhỏ lắm không ngờ, cơ thể đã như một thiếu nữ...

Cũng khá!"

"Cereniti...

Ngươi...

Ngươi đã làm gì cô ấy?

Ngươi đã làm gì Cereniti???!"

Một luồng ánh sáng màu đỏ tụ lại tích thành một đòn năng lượng lớn rồi phóng thẳng đến chổ của Nakago khiến một bên vai hắn bị thương rất nặng, hắn đã quá coi thường đối thủ...

Sức mạnh Kame đã có chính do trái tim và tình yêu cậu dành cho Công Chúa.

Ầm

"Nakago mau lên ngựa!"

"Soi...

Khốn kiếp, chạy rồi..

Nhưng sức mạnh của mình...

Đây...

Đây là cây trượng của Cereniti mà...

Nó đã thay hình đổi dạng...

Nhưng sao mình lại có thể sử dụng sức mạnh này??

Hơ...

Kim...

Kim em đang ở đâu..

Ơ...

Đây là...

Đây là chuỗi hạt của Yuiren tặng Kim mà"

Cô ngã trên sàn, quần áo xốc xếch cơ thể đầy vết thương...

Đôi mắt mơ màng khẽ hé mở, cảm nhận đầu tiên cô nhận được chính là sự ê ẩm và đau nhói.

Nhớ lại mọi chuyện nước mắt cô khẽ rơi tuyệt vọng vì đã không thể giữ cho bản thân còn trong trắng...

"Kame...

Đừng nhìn em....

Đừng nhìn em!!!"

-

"Chichiri băng qua sa mạc này sẽ đến Sairo ư?"

"Ừm...

Mà thời tiết này kinh khủng quá!"

"Này, nhìn kìa mọi người, phía trước có một thị trấn nhỏ kìa.

Chúng ta nán lại đó đợi Kame và Kim đi"

"Ý hay đấy..."

Một lũ ngốc!

Thế mà cũng được gọi là những vì sao tinh tú của Suzaku và chiến binh của thái dương hệ.

Bị rơi vào ảo ảnh của ta rồi mà không biết, cứ tiếp tục vui vẻ ở trong thị trấn ảo ấy rồi chết dần chết mòn nhé!

-

Cả đoạn đường Kame chỉm im lặng không hỏi Kim bất cứ điều gì, cậu sợ sẽ làm cô ấy hoảng sợ...

Chiếc xe moto của họ dừng lại bên một cánh rừng, một dòng sông chảy thật trong trẻo và có rất nhiều cá.

Họ dừng một chút để nghỉ ngơi, Kame vẫn tươi cười kể hết chuyện cười này đến chuyện khác chỉ mong thấy được một chút tích cực của người yêu nhưng vẫn là gương mặt vô hồn...

"Em ở đây nhé, anh bắt con cá tươi lên rồi chúng ta cùng dùng bữa trưa"

Endimion...

Trên đường đi anh ấy không hỏi mình điều gì..

Mà cho dù có hỏi, mình biết trả lời anh ấy sao kia chứ?

Liêu hắn đã...

Và mình...

Không mình không muốn nhớ!

Đồ khốn!!!

"Bắt được rồi!

Haha...

Một con cá lớn, Kim em nhìn nè..."

Kame bất động vài giây khi thấy Kim đã tháo bỏ trang phục của mình, cả cơ thể có rất nhiều vết trầy xước...

Cô lao mình xuống dòng sông trong tâm trạng hỗn loạn.

"Kim em làm gì vậy?

Đừng, chổ đó sâu lắm!"

"Làm sạch cơ thể!!"

"Kim"

"Nếu làm sạch cơ thể thì em có thể lại được thuần khiết như ngày xưa"

"Kim..."

"Sao em lại có thể để chuyện đó xảy ra với tên đàn ông đó...

Không!!!"

Nhìn cô dùng một nhánh cây để tẩy rửa thân thể mình đế tứa máu, trái tim anh như thắt lại vì đau...

Anh kéo cô ôm vào lòng, để cô khóc...

Nước mắt cứ rơi nỗi đau cứ như nghìn mũi kim đau vào trái tim.

"Em...

Bây giờ, em đã không thể nào lấy anh được nữa..."

"Em nói gì vậy?"

"Em xin lỗi..

Sau tất cả mọi chuyện, kể cả việc lúc anh cầu hôn em...

Anh có thể gọi em là đồ ngốc cũng được vì bây giờ em đang là như thế..

Cười đi nào!"

"Em không có lỗi gì hết, nếu anh quan tâm em hơn thì đã không chuyện gì xảy ra..."

"Sao em có thể ngu ngốc như thế, tin tưởng một người giả mạo cha mình mà trao cho kẻ đó Pha Lê Ảo Ảnh...

Trao cho Nakago thân thể...

Dù em đã cố hết sức...

Cố hết sức để dành lại Thần Tọa Bảo bằng chính năng lực của mình...

Em cứ nghĩ rằng bản thân không có Pha Lê Ảo Ảnh, không có mọi người thì vẫn còn chút may mắn hoặc năng lượng tiềm ẩn nào đó...

Nhưng...

Nhưng...

Đúng là...

Giờ em chỉ có thể khóc...

Em chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ phản bội anh, tha thứ cho em...

Hãy tha thứ cho em!"

"Kim...

Hãy cho anh thấy cơ thể của em được không?"

"Kame..."

"...

Vẫn chẳng có gì thay đổi kể từ lúc tịnh thân ở lễ triệu hồi...

Không ai có quyền được hủy hoại em, vì thế...

Đừng khóc!

Xin em đừng khóc, anh đã ở đây rồi...

Dù cho chúng ta không thể nào kêu gọi được Suzaku nữa nhưng anh thề sẽ không bao giờ để mất em như kiếp trước đã từng...

Nếu em muốn anh nói lại câu đó anh sẽ nói hàng ngàn lần, triệu lần...

Em là những gì anh đang có, là tất cả đối với anh..."

"Kame...

Đau..."

Nhìn cánh tay cô có một vết thương, anh nhẹ nhàng hôn lên vết thương ấy...

Trong tiềm thức của cả hai, một sợi chỉ liên kết hai con tim cho Kim nghe thấy suy nghĩ của anh.

Dù anh không có năng lực chữa lành vết thương như Mitsukake nhưng tình yêu của anh sẽ chữa lành mọi vết thương cho em...

Anh sẽ bảo vệ em...!

Làm ơn...

Hãy dừng lại...

Không thể như thế này được nữa...

Thật là quá đau đớn!

-

Chạy trốn tất cả chính là điều mà cô có thể làm lúc nào, khi Kame đã thiếp ngủ.

Cô bỏ chạy!

Trong đầu cô có rất nhiều suy nghĩ, dằn vặt bản thân...

Cô làm sao có thể đối mặt cùng mọi người, cùng gia đình và người cô yêu nữa...

Công Chúa cô hãy sống thật mạnh mẽ và hạnh phúc nhé...

Nuriko...

Tôi xin lỗi...

Mọi người em xin lỗi!

Màn đêm bao trùm tất cả phủ lên trái tim cô một sự đau đớn không tả siết, cô rơi xuống vự thẳm và bất tỉnh...

Nước mắt vẫn rơi trên gương mặt xinh đẹp của mình!

-
 
Hậu Duệ Mặt Trăng
Chap 8D: Ảo Giác


Trời tối rồi sao?

Kim...

Cereniti...

Em đâu rồi?

Em đã bảo không rời xa nữa mà...

Tại sao...

Tại sao....

"Kim!!!"

-

Cô giật mình thức dậy, việc đầu tiên là tìm hoa cài áo nhưng rồi cô chợt nhớ ra.

Hoa cài áo đang nằm trong tay của Nakago, rồi những hình ảnh không đẹp đẽ kéo đến làm cô hoảng sợ thu mình, vô tình khủy tay thúc vào một chiếc bình để ở tụ cạnh bên làm nó rơi xuống và vỡ thành nhiều mảnh.

"Ôi, tiểu thư dậy rồi ư?"

"Hai người....

Hai người là...."

"Chúng tôi là chủ của căn hộ nhỏ này, hôm qua con trai tôi đã đưa cô về.

Trên người cô có nhiều vết thương và cô đang hôn mê, chúng tôi đã làm sạch vết thương cho cô rồi cô bé"

"Con trai hai người?"

"Chào tiểu thư"

"Ami..."

Amiboshi đưa tay ra dấu cô đừng nói nữa sau đó anh đặt xuống bàn khay đồ ăn và một hộp cứu thương sau đó dịu dàng nói với ba mẹ nuôi.

"Để con chăm sóc cho cô ấy, bố mẹ cứ ra ngoài đi ạ"

"Được rồi, chúng ta nên để cho bọn trẻ không gian riêng nào"

Cánh cửa vừa khép, Kim liền nói.

"Seishe Seryu, anh còn muốn gì?

Không phải Nakago đã có được pha lê ảo ảnh bạc của tôi rồi sao?"

"..."

"Các người đã thắng, các người còn muốn gì nữa chứ?"

"Tiểu thư...

À không, công chúa Cereniti mới đúng, tôi đã không quay về chổ Seryu từ lâu rồi.

Nói đúng hơn là từ lúc tôi rơi xuống dòng nước ấy, tôi cảm thấy việc phải đối đầu với côưthật vô nghĩa.

Tôi cứ nghĩ là mình đã chết nhưng bố mẹ nuôi tôi đã cứu tôi...

Và tôi đã ẩn mình ở đây đến tận bây giờ, tôi không muốn đối đầu với Suzaku nữa"

"Amiboshi...

Tôi cũng không muốn chiến đấu nữa.

Tôi đã rất mệt mỏi với việc này, tôi tự hỏi tại sao mình lại là người sở hửu năng lượng mà bao kẻ cho là tuyệt vời ấy...

Thứ năng lượng đó đã cướp đi cuả tôi biết bao nhiêu người thân yêu...

Và bây giờ..."

"Công chúa..."

Amiboshi ngồi xịch lại gần Kim rồi ôm cô, hành động bất chợt này khiến Kim bỡ ngỡ "khóc đi, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa.

Tôi biết mình cũng chỉ là kẻ yếu đuối đang chạy trốn số phận nhưng nếu có thể làm gì để cô nguôi ngoai đi tôi cũng tình nguyện làm"

"Amibishi...

Cám ơn anh..."

Nước mắt cô cứ rơi, cô gục đầu lên lòng ngực của nam nhân này rồi cứ thế mà khóc, vứt bỏ hoàn toàn sự mạnh mẽ của bản thân.

--

Cereniti em đang ở đâu?

Tại sao...

Tại sao em lại trốn tránh anh?

Kamenashi em ở đây.

Cereniti...

Nghe theo tiếng gọi của người con gái mình yêu, Kame đâu biết rằng mình đang bị rơi vào thiên la địa võng mà Soi - seshei Seryu đã dăng cho mình.

Đâu đó không xa các chiến binh thủy thủ và Seshei khác cũng đã bị lừa vào ảo giác.

"Không được rồi Artemis, cứ đà này mọi người sẽ bị bọn chúng hút hết năng lượng mất.

Cồn chúa Cereniti thì biến mất, hoàng tử cũng chẳng thấy đâu"

"Runa nhìn kìa, bọn quái thú đang bắt đầu lớn dần.

Nếu chúng cứ lớn lên nhờ năng lượng của mọi người thì tất cả bọn họ sẽ bị nuốt chửng mất"

"...

Công chúa - hoàng tử hai người đang ở đâu, tháp thiên pha lê, xin hãy che chở cho bọn họ..."

"Runa cậu nhìn kìa, một vòng ánh sáng đang bao bọc lấy 12 người bọn họ..."

"Runa - Artemis"

"Hoàng tử Hotohori"

"Chúng ta phải đến tháp thiên pha lê và cùng cầu nguyện, hiện tại pha lê ảo ảnh bạc đã rơi vào tay của Nakago.

Chỉ có sức mạnh của tháp pha lê mới có thể làm cho bọn họ tỉnh táo mà chiến đấu"

"Nhưng...

Tháp pha lê bây giờ chỉ còn lại là một di tích đổ nát thôi"

"Ngươi có nhớ lời mẫu hậu ta đã từng nói?

Chỉ cần tin, niềm tin sẽ là sức mạnh để đánh thức năng lượng của tháp pha lê.

Khi nãy Runa đã cầu nguyện và chính vì niềm tin mãnh liệt của Runa mà tháp pha lê đã bắt đầu được khởi động năng lượng"

"Được chúng tôi sẽ cùng người đế tháp pha lê"

--

Nơi này yên bình quá.

Kim nhìn những ngôi nhà, ruộng, ao ở đây cảm thấy lòng mình thật sự rất nhẹ nhàng.

Đã hai ngày trôi qua rồi, mất sức mạnh nhưng lại được ở một vùng thôn quê bình yên hệt như cao nguyên ở Genbu tinh thần của cô cũng khá lên rất nhiều.

Cô nhắm mắt đón ánh nắng dịu dàng ấm áp, tiếng chim ríu rít bản âm hưởng lạ tai.

Chợt.

Một hình ảnh thoáng lướt qua đầu cô, 4 chiến binh hộ vệ - các senshei đang chìm trong cơn ảo giác trong hoang mạc, vay quanh họ là những con yêu quái đang dần lớn lên.

Mọi người...

Họ bị làm sao vậy?

Cereniti của ta...

Chúng ta...

Chúng ta không thể.

Kame không phải anh đang khao khát điều ấy sao?

Soi...

Cô ta...

Cô ta giả dạng là mình...

Endimion...

Không được...

Tỉnh dậy đi Endimion!

Mình...

Tại sao mình lại yếu đuối như thế này?

Bao nhiêu hy vọng của đồng đội và người đã mất đặt lên mình, họ luôn tin mình nhưng mình lại chọn cách trốn chạy hèn nhát như này.

Không!

Mình...

Mình không thể để bọn Seryu tác oai tác quái được nữa...

Mình phải cứu lấy những người mình yêu thương cho dù có phải hy sinh mạng sống này, vì đó là sứ mệnh của mình.

Một vòng ánh sáng bao bọc lấy Kim, thứ ánh sáng màu đỏ biến trang phục của cô thành trang phục của công chúa Cereniti.

"Công chúa..."

"Amiboshi tôi không thể ở đây được nữa, tôi phải đến chổ bọn họ"

"Không được nguy hiểm lắm, tại sao người phải làm như thế?"

"Tôi biết ở đây thật yên bình nhưng sứ mệnh cuả tôi khi được hồi sinh trên Mặt Đất là để bảo vệ hành tinh này, bảo vệ những người tôi yêu quý.

Tôi...

Thừa nhận tôi là một đứa rất yếu đuối và không có tài năng gì nhưng...

Đồng đội, người tôi yêu đã bảo vệ tôi, tôi không thể trốn chạy được nữa" quyền trượng đại diện cho tình yêu và chính nghĩa hiện ra trong tay Kim "tôi phải bảo vệ họ...

Amiboshi cám ơn anh và gia đình đã cho chăm sóc cho tôi hai ngày qua.

Còn bây giờ tôi phải quay lại cuộc chiến này, tôi phải chấm dứt nó"

"Công chúa...

Nếu thế tôi sẽ đi cùng cô, tôi sẽ bảo vệ cô"

"Nhưng..."

"Cám ơn cô đã cho tôi câu trả lời mà bao lâu bay tôi vẫn luôn tự hỏi mình, còn bây giờ, cùng đi nhé"

"Ừm"

--

Lồng ngực Kame phát sáng, pha lê vàng của anh hiện ra tỏa sáng, ánh sáng của nó phá hủy đi ảo ảnh mà Soi đã tạo trước đó.

"Soi là ngươi?"

"Hừ, khốn kiếp, sao ngươi lại nhận ra ta?

Thứ ánh sáng màu vàng kia...

Viên pha lê đó là tinh chủng của ngươi?"

Kame - mọi người, đợi em, em đang tới chổ mọi người.

Kame mỉm cười khi viên pha lê màu vàng của anh phát ra tiếng nói hệt như lời truyền gởi từ pha lê ảo ảnh bạc đến chổ của anh.

"Suốt cuộc đời này ngươi sẽ chăng hiểu được đâu Soi.

Còn bây giờ ngươi có thể rút lui, vì ta không thích đánh với phụ nữ"

"Vậy còn ta thì sao?"

"Suboshi!?"

"Vì ngươi mà tiểu thư Yuna phải khóc, vì ngươi mà anh trai ta phải chết, hôm nay ta sẽ thanh toán hết một lần.

Nhận lấy, lưu tinh chùy xuất chiêu"

Ầm ầm

Pha lê vàng lại phát sáng xóa tan đi tất cả những ảo giác mà nhóm chiến binh hộ về và seishe đang gặp, chưa bao giờ pha lê vàng của Kame lại lan toat năng lượng mạnh mẽ thế này.

"Pha lê vàng ư?

Là pha lê được đấng quyền năng tiên đoán một khi hợp nhất với pha lê ảo ảnh bạc sẽ tạo ra một nguồn năng lượng tuyệt đỉnh.

Suboshi, ngươi hãy mang pha lê vàng về đây mau lên"

"Được, tôi sẽ làm mọi cách để tiểu thư Yuna cười.

Dù tay phải dính máu, ta cũng sẽ giết mi Hoàng Tử Endimion"

"Kame, không được!"

Một tiếng nổ rung chuyển trời đất, trượng mặt trăng của Kim đã gãy, cô bị thương rất nặng vì đỡ đòn năng lượng cho người cô yêu.

"Kim!"

Nhìn chiếc váy trắng của cô dính màu máu đỏ thẫm, Kame không thể chịu được vái cảm giác nhói đau đang lan tỏa trong tim mình.

"Sao ngươi dám...

Suboshi!"

"Sao hả?

Người được tiên đoán là người trông coi vũ trụ mà lại vậy đây sao?

Mà cũng đúng, cô ta sẽ chẳng làm được gì khi không có năng lượng của pha lê ảo ảnh bạc.

Và ngươi cũng sẽ thế hoàng tử bất tài vô dụng à!"

"Em quậy đủ chưa Suboshi?"

Amiboshi đứng chắn ngang ngăn cản em trai mình, sự xuất hiện của anh khiến tất cả mọi người ai cũng đều bàng hoàng.

"Anh hai, anh còn sống?"

"Đúng!

Nhưng anh không sống để tàn sát người vô tội"

"Ngươi nói gì vậy Amiboshi?"

Soi nói "ngươi là người của Seryu"

"Ta chưa bao giờ là người của Seryu, nếu không vì em trai ta, vì tộc của ta ta vĩnh viễn không bao giờ tham chiến cùng các ngươi"

"Anh hai..."

"Dừng lại được rồi Suboshi, anh xin lỗi vì thời gian qua không liên lạc cùng em.

Còn bây giờ đi theo anh, chúng ta không được tham gia vào cuộc chiến này"

"...

Em xin lỗi...

Nhưng vì tiểu thư Yuna em đành phải trái lời anh"

Lưu tinh chùy bay lơ lửng trên không trung lao thẳng về phía của Kim và Kame cố gắng xuyên qua lớp kết giới yếu ớt do viên pha lê vàng tạo ra.

Amiboshi lao về phía em trai mình ngăn cản, sức mạnh của hai anh em họ không mạnh nhưng lại càng không yếu khi cả hai đều cùng 1 mục tiêu đó là bảo vệ điều họ cho là đúng.

"Trong chướng mắt quá, ngươi đúng là đồ yếu đuối Suboshi.

Việc gì cũng phải đến tay ta" Nakago xuất hiện từ phía sau, một cái vảy tay lưu tinh chùy của Suboshi phát ra ánh sáng xanh và cứ thế lao thẳng về phía trước phá bỏ lớp kết giới nhưng cái khiến cho hắn - Suboshi không ngờ tới đó là cơ thể lưu tinh chùy xuyên qua không phải là của Kame mà là của Amiboshi, y tròn mắt nhìn người em song sinh của mình đầy sự kinh ngạc.

Khi cả cơ thể đã nằm dưới đất, cậu vẫn không tin em trai mình người cùng cậu trưởng thành lại chính là người ra tay hạ gục cậu.

"Su...Bo...Shi...Không...Được"

"Em sẽ đưa anh về sau, còn bây giờ em phải làm việc của mình"

...

Ta xin ngươi tinh chủng màu vàng của ta, hãy tỏa sáng...

"Ta không tin là con lại chịu thua thằng nhóc tép riu này đấy, Endimion"

"Giọng nói này..."

Bốp bốp

Ầm!

"Sư phụ, sư mẫu.

Sao...

Sao hai người lại ở đây?"

"Con quên là con đang ở trên lãnh địa của ta sao.

Nhân danh người bảo vệ pháp sư Bạch Hổ, ta cũng nên giúp đỡ con một tay chứ"

"Lửa địa ngục xuất chiêu"

"Thủy thủ sao Hỏa!"

"Sấm sét sao Mộc!"

"Bọn chúng mạnh quá, chúng ta rút thôi Suboshi"

"Anh hai...

Đi với em"

"Dù...

Ở...

Đâu...

Anh sẽ...

Luôn dõi...

Theo...

Em"

"Đi mau!!!"

"Buông tôi ra, anh hai!!!

ANH HAI!!!"

"Bọn chúng trốn thoát rồi, đuổi theo"

"Không được, bây giờ là lúc mọi người phải ở cạnh nhau"

"Cereniti...

Cereniti!!"

"Công Chúa không sao đâu, vết thương đã trị rồi"

"Mitsukake sao cô ấy chưa tỉnh lại?"

"Do cô ấy quá mệt thôi..."

Mitsukake tiến lại chổ Amiboshi dự sẽ dùng sức mạnh cứu nam nhân này, nhưng quá trễ.

"Cậu ta chết rồi..."

"..."

--
 
Back
Top Dưới