Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4221


Chương 4221

Phục Võ bỗng phất tay áo.

Diệp Quân biến sắc vội kéo Nhất Niệm ra sau lưng, hai tay cầm kiếm chém mạnh về phía trước.

Vèo!

Kiếm quang bị phá vỡ, Nhất Niệm và Diệp Quân bị chấn động văng ra xa vài vạn trượng, vừa dừng lại thời không phía sau họ biến thành tro tàn.

Dòng máu chảy ra từ khóe miệng Nhất Niệm và Diệp Quân.

Phục Võ nhìn Diệp Quân, không nói gì.

Diệp Quân lau vết máu ở khóe miệng, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng.

Hoàn toàn không phải là đối thủ.

Diệp Quân cười khổ, mình vừa tu thành Thiên Hành Thể, thế nhưng không ngờ vẫn bị đánh bại nhanh như thế.

Mẹ nó chứ, đau lòng quá.

Như biết được Diệp Quân nghĩ gì, Tiểu Tháp nói: “Bây giờ ngươi khá giống cha ngươi rồi, năm đó cha ngươi cũng như thế”.

Diệp Quân nói: “Cha ta đau lòng hơn ta à?”

Tiểu Tháp nói: “Cũng đau lòng gấp mười lần”.

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp lại nói: “Thực lực của người phụ nữ này rất đáng sợ, cho đến giờ bà ta vẫn chưa đánh một cách nghiêm túc, ngươi và Nhất Niệm đều không phải là đối thủ của bà ta”.

Diệp Quân nhìn Phục Võ ở phía xa, cảm giác đối phương mang lại cho hắn khá giống Tịnh tông chủ năm đó.

Còn hai người này ai mạnh hơn thì hắn cũng không thể xác định.

Phục Võ nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân: “Kiếm khá đấy”.

Nói rồi bà ta đi về phía tổ địa.

Diệp Quân nhìn Phục Võ, không đánh nữa.

Người ta đã nương tay thế rồi, còn đánh nữa thì đúng thật là không biết tốt xấu.

Ánh mắt Nhất Niệm lóe lên tia phức tạp, cũng không ra tay nữa.

Vì cô ta biết cho dù cô ta và Diệp Quân hợp sức lại cũng không thể là đối thủ của quan chấp hành đứng đầu Phục Võ này.

Tạo nghiệp!

Nghiệp do Thiên Hành Chủ đời trước tạo ra giờ lại để nền văn minh Thiên Hành đời này gánh chịu.

Cứ thế Phục Võ bước vào tổ địa trong ánh mắt chăm chú tất cả cường giả nền văn minh Thiên Hành.

Đã không còn cường giả bước ra ngăn cản nữa.

Trong tổ địa Thiên Hành, từng cột đá đứng sừng sững, nhìn thoáng qua đã thấy cực kỳ dày đặc, không nhìn thấy có đầu, mà trên mỗi cột đá đều có một pha lê, bên trong pha lê là một quả giống tinh thạch.

Quả Sinh Mệnh!

Sau khi tuổi thọ đã tận, sinh mạng của nền văn minh Thiên Hành đều sẽ biến thành quả quay lại đây, đợi đến vòng luân hồi mới.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4222


Chương 4222

Ở giữa các cột đá đó có một khối đá màu lam, hòn đá này cao mấy chục trượng, toàn thân màu lam giống như điểm xuyết tinh tú tạo thành, vô cùng chói mắt.

Tổ thạch luân hồi.

Tổ thạch luân hồi ở tổ địa nền văn minh Thiên Hành và cây sinh mệnh Thiên Hành ở Thiên Hành Sinh Mệnh Giới là sự tồn tại quan trọng nhất của nền văn minh Thiên Hành, nếu hủy diệt một trong hai tức là nền văn minh Thiên Hành đã bị hủy diệt hoàn toàn.

Mục đích của quan chấp hành đứng đầu Phục Võ là muốn phá hủy tổ thạch luân hồi này.

Phục Võ tiến đến trước một bước, sức mạnh đáng sợ bỗng lan ra xung quanh.

Bà ta không chỉ muốn hủy tổ thạch luân hồi mà còn phá hủy tất cả các quả.

Bà ta muốn hủy diệt hoàn toàn cả nền văn minh Thiên Hành.

Ngay lúc này tổ thạch đó bỗng rung chuyển, ngay sau đó một tia sáng màu xanh tỏa ra từ bên trong, thoáng chốc đánh đến trước mặt Phục Võ.

Phục Võ giơ tay lên.

Ầm!

Tia sáng xanh bị phá vỡ.

Phục Võ lùi về sau cả trăm trượng.

Phục Võ nhìn đá luân hồi, lúc này đá luân hồi rung chuyển, sau đó một hư ảnh bước ra từ bên trong.

Thấy thế các cường giả nền văn minh Thiên Hành xung quanh đều tỏ vẻ ngờ vực.

Lẽ nào là linh hồn trong tổ thạch luân hồi?

Không lâu sau hư ảnh đó dần trở nên thật hơn, là một người phụ nữ mặc váy xanh, buộc tóc đuôi ngựa, tay phải cầm một thanh đao.

Váy xanh tung bay, siêu nhiên thế ngoại.

“Là Thiên Hành Chủ Hậu Thanh”.

Có cường giả nền văn minh Thiên Hành bỗng cao giọng ngạc nhiên nói.

Thiên Hành Chủ Hậu Thanh!

Thiên Hành Chủ đời thứ tư của nền văn minh Thiên Hành.

Cho đến nay nền văn minh Thiên Hành có tất cả sáu đời Thiên Hành Chủ, Thiên Hành Chủ Hậu Thanh là Thiên Hành Chủ đời thứ tư.

Còn trước cả Phục Võ này nữa.

Thời đại đó, quan chấp hành đứng đầu vẫn chưa mạnh như thế, Thiên Hành Chủ là người mạnh nhất nền văn minh Thiên Hành.

Cho đến khi Phục Võ xuất hiện, nền văn minh Thiên Hành mới xuất hiện sự tồn tại ngang bằng với Thiên Hành Chủ, nhưng trước đó Thiên Hành Chủ là sự tồn tại vô địch.

Người mạnh nhất nền văn minh Thiên Hành.

Sau khi Hậu Thanh xuất hiện, tất cả cường giả nền văn minh Thiên Hành đều vui mừng khôn xiết, vì họ không ngờ tổ thạch luân hồi vẫn còn chiêu này.

Nhưng cũng bình thường, nơi quan trọng như vậy sao chủ nhân của nền văn minh Thiên Hành các đời có thể không để lại đường lui được?

Phục Võ nhìn Hậu Thanh, mặt không cảm xúc.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4223


Chương 4223

Lúc này Hậu Thanh cũng nhìn đến Phục Võ, hai người nhìn nhau, Hậu Thanh bỗng nói: “Tổ thạch, làm phiền rồi”.

Tổ thạch luân hồi này bỗng rung lên, tất cả hộp pha lê giữa không trung đều biến thành từng tia sáng xanh đi vào trong nó.

Thu hết tất cả các quả lại.

Diệp Quân nhìn tổ thạch luân hồi, hơi kinh ngạc, tổ thạch luân hồi này có linh khí, hơn nữa xem ra thực lực cũng không yếu, nhưng không biết mạnh bao nhiêu.

Ở một bên khác, sau khi thu hết quả vào tổ thạch luân hồi, ánh mắt Hậu Thanh lại nhìn sang Phục Võ, bà ta đánh giá: “Đến đi”.

Bà ta không hỏi nguyên nhân, hậu quả.

Vì đến lúc này rồi, mấy thứ đó đã không còn bất kỳ ý nghĩa nào nữa.

Đối phương đánh đến đây chắc chắn có lý do.

Mà việc bà ta có thể làm là đánh một trận cuối cùng cho nền văn minh Thiên Hành.

Nguồn gốc, quá trình.

Đã không quan trọng nữa.

Phục Võ bình tĩnh nói: “Ngươi trước đi”.

Hậu Thanh gật đầu: “Được”.

Dứt lời, bà ta tiến đến trước, một tia đao quang bỗng xé toạc không trung, cuối cùng rơi mạnh xuống.

Ầm!

Một nhát đao rơi xuống nhưng Phục Võ vẫn bất động.

Hậu Thanh lại chém một nhát.

Phục Võ phất tay lên.

Vèo!

Đao quang vỡ tan, bà ta vẫn không động đậy.

Hậu Thanh bỗng nhảy lên, thời không trên đỉnh đầu Phục Võ bỗng nổ tung, tia đao quang đáng sợ rơi thẳng xuống.

Vù!

Phục Võ giơ ngón tay lên, đao quang bị phá vỡ.

Bà ta vẫn không lùi lại nửa bước.

Lúc này Phục Võ bỗng biến mất.

Soạt!

Hậu Thanh đó dừng lại.

Lúc này Phục Võ đã xuất hiện phía sau bà ta.

Thanh đao trong tay Hậu Thanh bỗng nứt ra, bà ta bắt đầu biến mất với tốc độ cực kỳ nhanh, chẳng mấy chốc hoàn toàn biến mất.

Phục Võ lắc đầu, ánh mắt hiện lên vẻ thất vọng khó che giấu, bà ta quay đầu nhìn tổ thạch luân hồi ở phía xa: “Bảo Thiên Hành Chủ đời thứ nhất ra đây, hoặc bảo linh hồn của Thiên Hành Chủ tất cả các thế hệ cùng nhau ra đây”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4224


Chương 4224

Xung quanh bỗng chốc yên ắng.

Tất cả đều ra đây đi!

Bầu không khí im ắng đến lạ.

Tất cả các cường giả nền văn minh Thiên Hành đều đang nhìn Phục Võ, ánh mắt họ hiện lên vẻ mờ mịt.

Thiên Hành Chủ Hậu Thanh bị trấn áp rồi sao?

Mặc dù Thiên Hành Chủ Hậu Thanh xuất hiện không phải là bản thể nhưng cũng không đến nỗi bị nghiền ép.

Ở một bên khác, khi nhìn thấy cảnh tượng này, trong mắt Diệp Quân lóe lên tia phức tạp, dĩ nhiên có cả vẻ nghiêm trọng.

Hắn không biết người phụ nữ này có thể đánh lại Tịnh tông chủ hay không, nhưng hắn có thể chắc chắn là người phụ nữ này có thể đánh thắng Khâu Bạch Y.

Khâu Bạch Y: “…”

Ánh mắt Nhất Niệm lộ ra vẻ phức tạp.

Quan chấp hành đứng đầu Phục Võ.

Vị này trước kia là quan chấp hành đứng đầu của nền văn minh Thiên Hành, vốn dĩ là thanh kiếm sắc bén mạnh nhất của nền văn minh Thiên Hành nhưng bây giờ thanh kiếm sắc bén này lại chĩa mũi nhọn vào đối phó với nền văn minh Thiên Hành.

Tạo nghiệt!

Nhân của Thiên Hành Chủ thế hệ đó tạo ra, bây giờ cả nền văn minh Thiên Hành gánh lấy hậu quả.

Dĩ nhiên cô ta cũng cảm thấy rất khó hiểu.

Người mạnh như thế, tìm người đàn ông ở nền văn minh ngoại tộc thì thế nào?

Đừng nói là tìm một người, cho dù mười người cũng có vấn đề gì?

Nghĩ đến đây, Nhất Niệm lén nhìn Diệp Quân…

Phục Võ bỗng đi về phía tổ thạch luân hồi, lúc này tổ thạch luân hồi khẽ rung lên, ngay sau đó lại có một tia sáng lao lên trời từ trong đó.

Tia sáng xuyên thủng bầu trời, uy lực vô hình từ lan ra từ giữa đất trời, trấn áp mọi thứ.

Một người đàn ông trung niên chậm rãi bước ra từ trong tia sáng đó, ông ta mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, trên áo có thêu vài ký hiệu phù chú phức tạp, khuôn mặt ông ta thanh tú như tác phẩm điêu khắc, toát ra khí chất ngạo nghễ.

“Thiên Hành Chủ Túc Cổ”.

Có cường giả nền văn minh Thiên Hành nhận ra người đến.

Lúc này tổ thạch luân hồi bỗng tỏa ra tia sáng màu đen.

Ầm!

Tia sáng đó lao thẳng lên trời.

Một ông lão chậm rãi bước ra từ trong tia sáng, ông lão mặc một bộ đồ trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng lại tràn đầy sức sống.

“Thiên Hành Chủ Phong Tông”.

Có cường giả nền văn minh Thiên Hành nhận ra ông lão này.

Thế nhưng sau khi ông lão vừa bước ra, trong tổ thạch luân hồi lại có một tia sáng lao vút lên trời.

Một người đàn ông chậm rãi bước ra từ trong cột sáng đó, người đàn ông mặc một bộ đồ đen, phong thái nghiêm nghị, dung mạo thanh tú, vô cùng quý phái.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4225


Chương 4225

“Thiên Hành Chủ Tướng Thiên”.

Có cường giả nền văn minh Thiên Hành ngạc nhiên nói.

Ba vị Thiên Hành Chủ tập hợp lại.

Ngay lúc này có cường giả nền văn minh Thiên Hành bỗng run giọng nói: “Tổ thạch, hay là gọi Thiên Hành Chủ đời thứ nhất ra luôn đi? Quan chấp hành đứng đầu Phục Võ mạnh quá, chúng ta không thể khinh địch”.

Các cường giả nền văn minh Thiên Hành khác nghe thấy cũng gật đầu tán thành.

Không phải họ không tin các Thiên Hành Chủ này, mà là quan chấp hành đứng đầu Phục Võ quá mạnh.

Nếu những Thiên Hành Chủ này đều là bản thể, có lẽ còn có thể đánh nhưng tiếc là những Thiên Hành Chủ này đều không phải là bản thể.

Thế nên họ đều rất sợ.

Chi bằng gọi một lần ra để đảm bảo.

Tổ thạch luân hồi không có phản ứng gì.

Nhất Niệm ở bên cạnh Diệp Quân nói: “Tướng công, sao hòn đá này không gọi Thiên Hành Chủ đời thứ nhất ra luôn nhỉ?”

Diệp Quân nhìn tổ thạch luân hồi, bình tĩnh nói: “Thiên Hành Chủ đời thứ nhất chắc chắn muốn phong cách đẳng cấp”.

Nhất Niệm: “…”

Sau khi ba vị Thiên Hành Chủ xuất hiện, họ lập tức nhìn Phục Võ.

Ba vị Thiên Hành Chủ đều khá ngạc nhiên.

Kẻ địch thế mà lại là người của mình?

Ba vị Thiên Hành Chủ nhìn nhau, đều cảm thấy khó hiểu.

Lúc này tổ thạch luân hồi bỗng rung lên, không lâu sau trong đầu ba vị Thiên Hành Chủ hiện lên một đoạn tin.

Sắc mặt ba vị Thiên Hành Chủ cùng sầm lại.

Là do Thiên Hành Chủ đời thứ năm tạo nghiệp.

Lúc này Phục Võ bỗng tiến đến một bước, một luồng khí thế vô hình cuồn cuộn lao đến như sóng triều bao phủ lấy trời đất.

Diệp Quân biến sắc vội phóng kiếm ý vô địch của mình ra, thế nhưng kiếm ý vô địch của hắn vừa xuất hiện đã bị trấn áp về lại.

Thấy thế, Diệp Quân cảm thấy kinh sợ.

Ngay sau đó hai tay hắn siết chặt, kiếm ý vô địch trong người lại tuôn ra lần nữa, nhưng thoáng chốc kiếm ý vô địch lại bị trấn áp.

Không chỉ thế, lúc này như thể có hàng trăm vạn ngọn núi lớn đè lên đầu quả tim hắn khiến hắn khó thở.

Không chỉ hắn mà lúc này Nhất Niệm cũng biến sắc, cả người run lên.

Diệp Quân nhìn chằm chằm Phục Võ, mình lại thất bại nhanh đến thế ư?

Mẹ nó chứ!

Không cam lòng!

Khổ luyện trong Tiểu Tháp nhiều năm như thế, vừa ra ngoài đã thua luôn?
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4226


Chương 4226

Chết tiệt!

Diệp Quân không cam lòng, gầm lên một tiếng, kiếm ý vô địch tuôn ra từ trong cơ thể hắn như thủy triều, nhưng kiếm ý vô địch vừa xuất hiện đã bị áp chế, lúc này hai tay Diệp Quân siết chặt, điên cuồng gầm thét, kiếm ý trước mặt hắn cảm nhận được ý chí của chủ nhân, lập tức ngưng tụ thành một thanh kiếm chắn trước người.

Ý chí!

Sắc mặt Diệp Quân hơi khó coi, cả người run lên bần bật, đang phải chịu nỗi đau đớn cực lớn.

Lúc này hắn chỉ có một suy nghĩ, đó là không thể thối lui.

Kiếm ý vô địch!

Thứ mình tu luyện là gì?

Là kiếm ý vô địch!

Trong lòng hắn có thể có thần, nhưng vị thần này chỉ có thể là cô cô váy trắng, nếu hôm nay mình bị uy lực khí thế của người phụ nữ trước mặt này trấn áp, vậy chẳng phải kiếm ý vô địch của mình sẽ thành trò cười lớn cho thiên hạ sao?

Hắn không cho phép điều này xảy ra.

Rất đau đớn.

Vì khí thế đó rất mạnh, lúc này hắn cảm thấy xương cốt cả người mình đều bị nghiền ép.

Nhưng hắn vẫn cố gắng chống chịu.

Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ: Chống chịu.

Soạt!

Thân xác Diệp Quân bắt đầu nứt ra từng chút, máu b*n r*.

Nhưng ánh mắt hắn vẫn nhìn chăm chú vào Phục Võ, trong mắt đầy vẻ kiên định, kiếm ý của hắn rung lên dữ dội, có thể phá vỡ bất cứ lúc nào.

Ý chí kiên định.

Cứ thế kiếm ý của hắn và khí thế đó đối đầu với nhau, mặc dù kiếm ý không thể lan ra xung quanh nhưng kiếm ý này lại không bị trấn áp nữa.

Bên kia Phục Võ bỗng quay đầu lại liếc nhìn Diệp Quân, chỉ một giây sau bà ta thu lại ánh mắt, bà ta ngẩng đầu lên nhìn ba Thiên Hành Chủ trên bầu trời, lúc này vẻ mặt của ba Thiên Hành Chủ cũng cực kỳ nghiêm nghị.

Người trong nhà vừa ra tay đã biết thực lực thế nào.

Ngay khi Phục Võ phóng ra uy lực khí thế đó, họ đã cảm nhận được sự áp bức cực mạnh.

Ba Thiên Hành Chủ nhìn nhau, ngay sau đó ba Thiên Hành Chủ bỗng biến thành ba cột lửa lao đến chỗ Phục Võ.

Một cuộc chiến phân định sinh tử.

Họ đều không phải là bản thể, nếu đánh trong thời gian dài thì càng đánh càng yếu, rất bất lợi với họ, thế nên họ vừa ra tay đã dùng hết sức.

Nhìn thấy ba cột lửa tới gần, ánh mắt Phục Võ không hề dao động, bà ta bỗng tiến lên một bước, cơ thể bà ta trở nên hư ảo, thoáng chốc bà ta đã xuất hiện cách đó mấy ngàn trượng.

Phía sau.

Rầm rầm rầm!

Ba cột lửa bỗng nổ tung, vô số ánh lửa b*n r* xung quanh.

Không trung trở nên im ắng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4227


Chương 4227

Ba vị Thiên Hành Chủ không đỡ được nổi một chiêu.

Lúc này rất nhiều cường giả nền văn minh Thiên Hành đều tuyệt vọng.

Mẹ nó chứ.

Toang rồi!

Sau khi ba vị Thiên Hành chủ bị g**t ch*t, khí thế giữa không trung đó biến mất không còn dấu vết, Diệp Quân ở phía xa gần như trút bỏ gánh nặng suýt nữa ngã nhào xuống đất. Lúc này, bộ dạng của hắn có thể nói là cực kỳ thê thảm, toàn thân nứt toác, máu liên tục chảy ra, xương cốt đã bắt đầu nứt ra…

Nhưng kiếm ý của hắn lại chống đỡ được khí thế đó.

Khi hắn ngã phịch xuống, khí tức kiếm ý của hắn bỗng bắt đầu điên cuồng tăng lên.

Sau khi đột phá cực hạn thì lại hồi sinh!

Khí tức kiếm ý của Diệp Quân ngày càng mạnh, chẳng mấy chốc cuồn cuộn giữa không trung như thủy triều, chấn động đến mức trời đất rung chuyển kịch liệt.

Lúc này tất cả cường giả nền văn minh Thiên Hành đều nhìn sang.

Kiếm ý kia tràn ngập trời đất, từng khí thế đáng sợ phun ra từ trong đó, lúc đầu khí thế này chỉ là khí thế đơn giản, khí thế này bắt đầu thay đổi, trong khí thế đó có thêm một sức mạnh ý chí đáng sợ.

Ý chí của Diệp Quân.

Sau khi sức mạnh ý chí đó xuất hiện, khí tức của kiếm thế đó tăng lên rất nhanh, không trung bị trấn áp bởi từng uy lực đáng sợ trở nên mờ ảo.

Trong một góc tối nào đó, một người phụ nữ đang cúi đầu nhìn cảnh tượng bên dưới.

Chính là Vu Dịch đến từ vũ trụ Vô Gian, phía sau cô ta là một ông lão mặc áo choàng đen.

Cô ta đi theo Phục Võ đến đây, thế nên cô ta đều tận mắt nhìn thấy mọi chuyện xảy ra ở nền văn minh Thiên Hành.

Phải nói rằng cô ta cũng rất ngạc nhiên với thực lực của Phục Võ, thực lực của Phục Võ vượt xa những gì cô ta nghĩ.

Dĩ nhiên đây quả thật là một chuyện tốt với cô ta.

Lúc này cô ta sầm mặt khi nhìn thấy kiếm ý của Diệp Quân đột phá, so với việc tiêu diệt nền văn minh Thiên Hành, thật ra cô ta càng muốn giết Diệp Quân hơn.

Nhưng cô ta vẫn phải kiềm chế.

Đại cục quan trọng hơn.

Vu Dịch nhìn Diệp Quân bên dưới, khẽ cười, cô ta không để tâm lắm đến việc đột phá của Diệp Quân.

Chỉ là một con kiến đột phá thôi, chẳng qua là con kiến này lớn hơn một chút.

Vu Dịch bỗng nói: “Bao giờ Tông Thánh Vương đến?”

Ông lão đồ đen khàn giọng nói: “Sắp đến rồi”.

Vu Dịch gật đầu, nhắm mắt lại, không biết nghĩ đến cái gì, khóe miệng cô ta cong lên, sau đó dần mở rộng…

Vèo!

Một tiếng kiếm vang lên.

Kiếm ý vô địch của Diệp Quân bỗng chém xuống, cuối cùng đi vào cơ thể Diệp Quân.

Bụp!

Diệp Quân trợn to mắt, ánh mắt hiện lên kiếm ý.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4228


Chương 4228

Lúc này Tiểu Tháp khẽ nói: “Chúc mừng ngươi”.

Diệp Quân nhắm mắt lại: “Là sao?”

Tiểu Tháp nói: “Vừa rồi trong lúc bị áp bức, ý chí của ngươi kiên định, đạo tâm viên mãn, kiếm ý vô địch hiện giờ của ngươi xem như đã đắc đạo”.

Diệp Quân hơi tò mò: “Đắc đạo là cảnh giới gì?”

Tiểu Tháp nói: “Đó là cảnh giới của tâm cảnh, nói một cách đơn giản là hiện giờ kiếm ý của ngươi rất thuần khiết. Ở đây ngoài Phục Võ, chắc ngươi là người mạnh nhất. Ngay cả những Thiên Hành Chủ trước kia có lẽ cũng không phải là đối thủ của ngươi, dĩ nhiên hiện giờ ngươi cũng chưa thể đánh bại được bản thể của họ, nếu ngươi đánh với Khâu Bạch Y, ông ta chắc cũng không đánh lại ngươi. Tóm lại, bây giờ ngươi miễn cưỡng xem là một cao thủ hạng hai”.

Diệp Quân đanh mặt lại, mình cực khổ đột phá thăng cấp, chỉ có thể miễn cưỡng tính là hạng hai thôi sao?

Phục Võ nhìn Diệp Quân, sau đó quay đầu nhìn tổ thạch luân hồi, lúc này tổ thạch luân hồi bỗng biến thành tia sáng đen bay đến trước mặt Diệp Quân.

Diệp Quân sửng sốt, sau đó đá bay: “Ta không cần”.

Tổ thạch luân hồi: “…”

Viên tổ thạch luân hồi vừa bị đá bay đi đã lập tức quay lại, xun xoe lấy lòng.

Diệp Quân đen mặt.

Hắn làm sao mà không nhìn ra nó có ý gì?

Rõ ràng là muốn phá hoại!

Thế là lại vung chân đá nó đi.

Còn lâu hắn mới bị nó lợi dụng. Thứ nhất là không được lợi ích gì, mà có lợi hắn cũng không cần, bởi vì hắn đánh có lại Phục Võ đâu.

Ai bảo sức mạnh bà ta ghê gớm quá làm gì.

Tổ thạch luân hồi không cam lòng, nhưng lần này không quay về tìm Diệp Quân nữa mà chạy sang chỗ Nhất Niệm.

Nhất Niệm biết ý nghĩa của nó với văn minh Thiên Hành, nhưng cũng không vươn tay ra cầm nó.

Bởi cô cũng biết một khi nhận lấy nó thì chuyện gì sẽ xảy ra.

Cho dù cô có hợp sức với Diệp Quân thì cũng không đánh bại được Phục Võ, người cho tới giờ vẫn chưa hề bộc lộ sức mạnh thật sự.

Đã vậy bà ta vẫn luôn nương tay với họ. Quan trọng nhất là Nhất Niệm lại đồng ý với cách làm này, không nghĩ rằng bà có lỗi gì cả. Diệp Quân bị văn minh Thiên Hành hành hạ đến chết, nếu đổi lại là cô khéo còn ra tay tàn độc hơn Phục Võ.

Vì vậy cô vẫn không mở miệng khuyên can.

Việc mình không làm được thì đừng yêu cầu người khác đi làm.

Thấy Nhất Niệm cũng dửng dưng, tổ thạch luân hồi bắt đầu luống cuống tới nỗi nói tiếng người: “Nhất Niệm, cứu ta với!”

Nhất Niệm: “…”

Diệp Quân: “…”

Tổ thạch luân hồi: “Ta không muốn chết đâu!”

Nhất Niệm chần chừ: “Nhưng ta không đánh lại bà ấy”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4229


Chương 4229

Tổ thạch luân hồi khóc lóc thê thảm: “Tất cả là do Tư Oánh! Bà ta khùng lên là chỉ biết làm theo thần pháp Thiên Hành, còn ta vô tội!”

Diệp Quân hỏi: “Sao ngươi không can ngay từ đâu?”

Tổ thạch luân hồi càng bi ai: “Ta chỉ là một hòn đá thôi mà!”

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp: “…”

Chỉ thấy Phục Võ vươn tay, đẩy ra một luồng sức mạnh khóa tổ thạch luân hồi lại. Nó hốt hoảng chấn động, thả ra khí tức hùng hậu, nhưng chỉ trong nháy mắt đã bị quét sạch.

Trình độ chênh lệch quá lớn.

Khiến hòn đá tuyệt vọng đến tột cùng.

Sao mà người này mạnh quá vậy?!

Diệp Quân lên tiếng nhắc nhở: “Sao ngươi không gọi Thiên Hành Chủ đời đầu tiên ra đi?”

Tổ thạch luân hồi thê thảm đáp: “Bà ấy ở cạnh các đời Thiên Hành Chủ chứ không đi cùng ta”.

Diệp Quân cạn lời.

Bỗng viên đá lại nói: “Còn một người nữa… Nhưng mà ta thấy lo lo… Thôi, mặc kệ!”

Nói xong thì nó run lên rồi phóng ra một tia sáng xanh.

Bay thẳng lên trời cao.

Phục Võ ở đằng xa khựng lại, nhìn về phía tia sáng, thấy một người phụ nữ dần hiện ra.

Vừa nhìn rõ đó là ai, một luồng sát ý kh*ng b* đã tuôn ra từ người Phục Võ, chẳng mấy chốc đã lan khắp văn minh Thiên Hành như sóng thần.

Sát ý ngập trời!

Diệp Quân tái cả mặt, vội vàng khởi động huyết mạch Phong Ma, đồng thời cũng cùng Nhất Niệm bị đẩy lui đi mấy trăm nghìn trượng.

Cũng may có huyết mạch nên mới cản lại được sát ý này.

Các cường giả văn minh Thiên Hành gần đó thấy tình hình không ổn thì đã bỏ chạy khỏi tổ địa từ lâu.

Diệp Quân thấy một người phụ nữ bước ra từ tia sáng xanh.

Bà ta mặc váy trắng, tay cầm một quyển sách cổ, mặt mày thanh tú nhưng lạnh lẽo như băng.

Nhất Niệm thì thầm: “Thiên Hành Chủ Tư Oánh”.

Diệp Quân hỏi: “Chính là người từng ngăn cản tình cảm giữa Phục Võ và người đàn ông ngoại tộc?”

Nhất Niệm gật đầu.

Diệp Quân sa sầm mắt, quay qua hỏi tổ thạch luân hồi: “Ngươi gọi bà ta ra làm gì??”

Viên đá run rẩy nói: “Thì ta còn ai nữa đâu, có gì đắp nấy chứ sao bây giờ”.

Diệp Quân: “…”

Nhất Niệm khẽ nói: “Toi rồi”.

Diệp Quân nhìn sang, thấy Phục Võ đang ngập tràn sát ý hoàn toàn không thua kém gì hắn trong trạng thái Phong Ma toàn phần.

Hắn lắc đầu.

Đúng là toi thật.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4230


Chương 4230

Trước đó tuy Phục Võ đã chết tâm, chỉ một lòng muốn hủy diệt văn minh Thiên Hành nhưng ít nhất vẫn còn lý trí. Nhưng một khu Tư Oánh xuất hiện thì chỉ còn một đường chết.

Diệp Quân nắm tay Nhất Niệm, chuẩn bị sẵn sàng phóng kiếm Thanh Huyền bất kỳ lúc nào.

Tư Oánh nhìn Phục Võ, cất giọng vô cảm: “Năm ấy lần lữa không giết ngươi, khiến văn minh Thiên Hành gặp đại họa hôm nay, là lỗi của ta”.

Diệp Quân sa sầm mặt, thầm nhủ bà này cũng có hiền lành gì cho cam!

Phục Võ mỉa mai lại: “Ngươi mà cũng đòi giết ta? Nếu ngươi không lấy hắn ra uy h**p thì có khác gì con chó trước mặt ta đâu?”

Sắc mặt Tư Oánh lạnh đi khiến đất trời cũng phải rùng mình: “Ngươi còn nhớ ngươi đã nói gì với ta khi xưa không Phục Võ? Ngươi muốn phò tá ta, để văn minh Thiên Hành đứng đầu vũ trụ. Nhưng ngươi lại làm gì? Vi phạm thần pháp, ân ái với đàn ông ngoại tộc! Chính ngươi đã phản bội ta và văn minh Thiên Hành!”

Phục Võ quắc mắt: “Phụ nữ văn minh Thiên Hành vì sao không được yêu đương với đàn ông bên ngoài? Chẳng lẽ chỉ vì thứ gọi là thần pháp?”

Tư Oánh giận dữ: “Nếu vi phạm nó thì văn minh Thiên Hành về sau quản lý bản thân thế nào bây giờ? Sự sống của chúng ta xuất phát từ cây sinh mệnh và tổ thạch luân hồi, kết hôn với ngoại tộc không chỉ khiến huyết mạch bị pha tạp mà còn phá vỡ truyền thống này. Ngươi cũng biết trái cây kết hôn với đàn ông ngoại tộc sẽ mất đi ấn quả hạch, trọn đời không được vào luân hồi chuyển thế, khi ấy văn minh Thiên Hành sẽ tuyệt chủng!”

Giọng bà rền vang như sấm, vang vọng khắp Thiên Hành Thần Cảnh.

Diệp Quân há hốc mồm nhìn Nhất Niệm, thấy cô nghệch mặt ra, rõ ràng cũng chỉ vừa biết được bí mật này.

Trước kia Nhất Niệm cho rằng văn minh Thiên Hành khinh thường người ngoại tộc nên mới cấm kết hôn, nào ngờ lại có một nguyên nhân khác.

Vô số người văn minh Thiên Hành đều rơi vào khiếp sợ.

Thì ra lý do thật sự đằng sau lệnh cấm kết hôn với đàn ông ngoại tộc lại là thế này!

Phụ nữ văn minh Thiên Hành cưới người ngoài sẽ mất đi ấn ký, một khi có người dẫn đầu vi phạm, văn minh Thiên Hành sẽ chết dần chết mòn.

Tư Oánh trừng mắt nhìn Phục Võ: “Năm đó có nhiều người nói rằng ta ghen tị với ngươi, không chịu nhường ngươi. Thật là nực cười, Tư Oánh ta mà thèm đặt cái chức Thiên Hành Chủ vào mắt sao? Bây giờ ta mới hiểu ra vì sao ngươi năm xưa kinh tài tuyệt diễm, có một không hai nhưng sư phụ lại không chọn làm Thiên Hành Chủ. Bởi vì ngươi từ đầu đến cuối chỉ biết thích gì làm nấy, muốn yêu là yêu, căn bản không quan tâm đến văn minh này…”

Bà ta nhìn khắp nơi với vẻ đau buồn: “Đáng lẽ ta nên liều mạng với ngươi…”

Phục Võ lắc đầu: “Ngươi nói ta thích gì làm nấy, muốn yêu là yêu, quả không sai. Nhưng năm ấy ta và hắn yêu nhau đã làm hại đến người bình thường nào chưa? Chính các ngươi bức vợ chồng chúng ta vào chỗ chết! Nhưng ngươi đã hứa… chỉ cần ta giơ tay chịu trói sẽ tha mạng cho hắn… nhưng…”

Bà ấy gào lên: “Ngươi đã làm gì hả Tư Oánh? Ngươi giam cầm hắn, tra tấn hắn đến chết! Ngươi đã hứa gì?!”

Uỳnh!

Sát ý ngập trời cuồn cuộn dâng lên, thiêu cháy tổ địa Thiên Hành.

Diệp Quân hoảng hồn, vừa kéo Nhất Niệm chạy đi vừa thả kiếm ý và huyết mạch ra để ngăn cản, cũng phải chật vật vô cùng.

Tư Oánh đáp: “Hắn đã không còn đường sống kể từ khi ngươi vì hắn mà giết hai Thượng Thần. Nếu trái tim ngươi coi trọng một gã đàn ông hơn các tỷ muội ruột thì chúng ta làm sao có thể nương tay? Ngươi đã quyết tuyệt, vì sao chúng ta không thể? Phục Võ, đừng nói ngươi đã quên ngươi làm thế nào mà giết hai Thượng Thần rồi chứ?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4231


Chương 4231

Phục Võ gằn giọng: “Là các ngươi ép chúng ta đến đường cùng!”

Tư Oánh cũng gắt lại: “Là ngươi vi phạm thần pháp trước!”

Phục Võ bỗng vung tay chỉ vào Diệp Quân và Nhất Niệm: “Người này cũng dan díu với đàn ông ngoại tộc, nhưng văn minh Thiên Hành lại ủng hộ nó!”

Tư Oánh nhíu mày, nhìn sang thấy Diệp Quân thì sa sầm mặt: “Thiên Hành Chủ đương nhiệm ở đây, lập tức làm…”

“Má ơi!”

Tổ thạch luân hồi bất thình lình nhào ra hét lên: “Tư Oánh, đừng làm chuyện ngu xuẩn! Tuyệt đối đừng! Vị này ngươi chọc không nổi đâu, đi về đi…”

Sợ muốn tè ra quần luôn rồi!

Tư Oánh nhìn Diệp Quân một hồi lâu sau mới quay lại nói với Phục Võ: “Hắn đẹp trai hơn, nhiều chỗ dựa hơn người của ngươi. Là ta thì cũng thành toàn cho, thấy tức không?”

Diệp Quân và Nhất Niệm đồng thời trố mắt.

Vãi?

Thiên Hành Chủ Tư Oánh có cá tính dữ vậy?

Tổ thạch luân hồi cũng rơi vào cơn mê.

Má ơi?

Người này không ngại lớn chuyện hay gì?

Phục Võ nhìn Tư Oánh một hồi rồi cười lớn: “Ta biết ngươi muốn chọc ta tức chết, nhưng tiếc rằng còn lâu mới được”.

Bà ta xách kiếm đi về phía tổ thạch luân hồi: “Cả đời ngươi đều bảo vệ văn minh Thiên Hành, vậy hôm nay ta sẽ giết sạch toàn bộ con dân trước mặt ngươi, hủy diệt nền văn minh này!”

“Thử xem?”

Một giọng nói chợt vang lên sau lưng.

Mọi người nhìn theo, thấy một cô gái cầm kiếm đứng đó.

Tịnh Sơ.

Quan chấp hành đứng đầu đương nhiệm!

Quan chấp hành đứng đầu, Tịnh Sơ.

Khoác váy dài xanh nhạt, tay phải cầm kiếm, sắc mặt lạnh tựa băng sương.

Là yêu nghiệt bậc nhất văn minh Thiên Hành hiện nay.

Đã gần đạt đến Chí Cảnh.

Tốc độ đột phá còn hơn cả quan chấp hành đứng đầu Phục Võ năm xưa.

Lại còn làm được với tốc độ nhanh nhất trong các đời quan chấp hành đứng đầu, một lần nữa vượt mặt Phục Võ. Có thể nói toàn bộ các kỷ lục của văn minh Thiên Hành đều bị bà ta phá vỡ, lại còn lập ra nhiều cái mới, mà mấu chốt là Tịnh Sơ chỉ là một trái cây bình thường.

Từ Phục Võ đến Thiên Hành Chủ các đời đều là trái cây màu tím đậm, từ khi sinh ra đã khác thường, có ưu thế trời cho trên đường tu luyện.

Nhưng Tịnh Sơ chỉ là một trái cây rất đỗi bình thường.

Nếu Phục Võ là vị thần trong lòng người đời trước, thì Tịnh Sơ chính là vị thần của người đời này.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4232


Chương 4232

Hai người, đều là quan chấp hành đứng đầu yêu nghiệt nhất thời đại của mình.

Nhưng cảnh tượng này chỉ khiến các cường giả văn minh Thiên Hành cảm thấy bi thương.

Đều là cường giả đứng đầu của nền văn minh.

Hôm nay lại phải quyết định sinh tử.

Trận chiến này sẽ không có thắng hay thua.

Chỉ có văn minh Thiên Hành là chịu thiệt hại.

Sắc mặt Vu Dịch tối sầm đi, hoàn toàn không ngờ Ác Đạo Minh lại không ngăn được Tịnh Sơ xuất hiện.

Cô ta thầm mắng: “Lũ phế vật!”

Ông lão sau lưng cô ta nhìn Tịnh Sơ một cái, nói: “Trừ pháp thần Ác Đạo, Ác Đạo chuyển thế tu luyện lại và Nhất điện chủ của Ác Đạo Điện ra, Ác Đạo Minh không có ai là đối thủ của bà ta”.

Vu Dịch càng tăm tối hơn: “Nhưng không biết được Nhất điện chủ kia ở đâu?”

Ông lão lắc đầu: “Không được”.

Vu Dịch nhíu mày thật chặt. Cả một tộc Đại Vu mà không tìm ra tung tích của một người, có gì đó không đúng.

Ông lão lại nói: “Cổ Thánh Vương đã đi ngược dòng sông Quang Âm vũ trụ để điều tra tung tích nhưng vẫn không có kết quả. Chúng ta còn được biết văn minh Thiên Hành cũng làm điều tương tự, vẫn không biết Nhất điện chủ này là ai”.

Vu Dịch hạ giọng: “Người này mãi mà không chịu xuất hiện, chắc chắn có ý đồ gì đó”.

Ông lão áo đen gật đầu: “Chúng ta sẽ đề phòng”.

Vu Dịch gật gù, nhìn hai quan chấp hành đứng đầu bên dưới rồi cười lên: “Ông nói xem hai yêu nghiệt này ai mạnh hơn?”

Ông lão: “Sẽ biết ngay thôi”.

Vu Dịch nhoẻn cười. Tuy Ác Đạo Minh không ngăn được Tịnh Sơ nhưng đó là điều chấp nhận được để chứng kiến trận chiến giữa hai quan chấp hành đứng đầu yêu nghiệt này, dù sao thì ai thắng ai thua, người được lợi cuối cùng vẫn là vũ trụ Vô Gian.

Như nghĩ đến điều gì, cô ta nhìn sang Diệp Quân, nụ cười dần tắt, thay vào là vẻ lạnh lùng.

Bên dưới, Phục Võ và Tịnh Sơ nhìn nhau. Hai quan chấp hành đứng đầu đến từ hai thời đại mặt đối mặt.

Đất trời tĩnh lặng.

Thân hình Phục Võ bất ngờ nhòe đi.

Tịnh Sơ rút kiếm ra rồi thu vào.

Uỳnh!

Đất trời vỡ vụn, hóa thành một vực sâu hun hút. Sức mạnh khổng lồ bùng nổ, phá hủy toàn bộ tổ địa Thiên Hành, khiến Thiên Hành Thần Cảnh cũng sụp đổ.

Lúc họ vừa ra chiêu là Diệp Quân đã thấy không ổn, lập tức kéo Nhất Niệm chạy như bay, nhưng vẫn bị sóng xung kích đánh tới.

Ầm!

Cả hai bị hất văng đi mấy trăm nghìn trượng, máu tứa ra bên khóe miệng.

Diệp Quân hỏi: “Không sao chứ?”

Nhất Niệm: “Không sao”.

Cô ấy kéo tay hắn hỏi han: “Còn huynh?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4233


Chương 4233

Ban nãy chính hắn đã đứng cản trước người, thay cô nhận lấy phần lớn áp lực.

Diệp Quân lau vết máu đi: “Vẫn ổn”.

Hắn nhìn về nơi xa với vẻ nghiêm túc. Tổ địa Thiên Hành đã trở thành bình địa đen nhánh, ở giữa vẫn là hai người phụ nữ đối mặt nhau.

Phục Võ đặt tay phải sau lưng, mặt mày lãnh đạm.

Tịnh Sơ cầm kiếm trong tay trái, ánh mắt tĩnh như mặt hồ.

Nhất Niệm thở phào nhẹ nhõm.

Diệp Quân quay sang, chỉ thấy cô lại làm ra vẻ trấn tĩnh.

Hắn biết Nhất Niệm không muốn thấy văn minh Thiên Hành bị hủy diệt, bởi tuy cô không còn tình cảm gì với nó nhưng cũng sẽ không muốn nó bị diệt vong.

Hắn bỗng nhìn sang bên, thấy tổ thạch luân hồi kia đã lẻn tới gần từ khi nào.

Diệp Quân sa sầm mặt: “Ngươi đến đây làm gì?”

Tổ thạch luân hồi run bần bật: “Cho ta vào tòa tháp của ngươi được không? Trong đó an toàn hơn…”

Diệp Quân nói ngay: “Không”.

Rồi lại nhíu mày: “Sao ngươi biết ta có tòa tháp?”

Tổ thạch luân hồi im lặng một hồi mới nói: “Đoán”.

Mặt Diệp Quân càng đen. Cái viên đá mắc toi này!

Tổ thạch luân hồi lại nói: “Ta vào được không? Ta sẽ cho ngươi rất nhiều tiền với mạch Vĩnh Hằng và bảo vật nữa…”

Bảo vật!

Mạch Vĩnh Hằng!

Rất nhiều!

Diệp Quân không khỏi liêu xiêu, nhưng rồi tỉnh táo nhìn hai quan chấp hành đứng đầu kia, nói: “Tạm thời không trả lời được”.

Tổ thạch luân hồi: “Ngươi muốn đợi đến khi họ đánh xong chứ gì? Nếu Tịnh Sơ thua thì ngươi từ chối, còn thắng thì đồng ý?”

Diệp Quân: “Phải”.

Tổ thạch luân hồi tức muốn hộc máu.

Nó biết Diệp Quân có Tiểu Tháp nhờ vào cây thần sinh mệnh. Ban đầu nó còn không hiểu vì sao cái cây kia lại đi theo tên ngoại tộc này, bởi vì nếu nó không muốn thì lấy sức hắn cũng chẳng lay chuyển được, nào ngờ cái cây lại đi ngay không chút phản kháng.

Bây giờ thì nó hiểu rồi.

Mẹ nó.

Bởi vì trong Tiểu Tháp là nơi an toàn nhất!

Cái cây chết dịch!

Đúng lúc này, Tịnh Sơ bỗng biến mất tại chỗ. Kiếm quang b*n r* vạn trượng.

Là kiếm tu!

Ánh mắt Diệp Quân trở nên nóng bỏng.

Kiếm đạo tự nhiên.

Kiếm đạo tối giản.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4234


Chương 4234

Một kiếm này đã vượt qua quan chấp hành Tuế Tuế rồi!

Nhưng Phục Võ lại hững hờ bước tới trước, vung tay đấm ra.

Một cú đấm vô cùng đơn giản.

Uỳnh!

Hai thứ sức mạnh nổ tung thành vụ nổ hủy thiên diệt địa, lan tràn bốn phía.

Diệp Quân nâng tay, gọi kiếm ý Vô Địch ra cản lại, nào ngờ lại thấy một luồng sức mạnh khác lan đến.

Hắn nheo mắt, khởi động huyết mạch Phàm Nhân.

Ruỳnh!

Nhờ có huyết mạch mà chống lại được sức mạnh kia, nhưng sau đó hắn cứng người.

Bởi vì lại có hàng loạt khí tức đáng sợ truyền tới.

Diệp Quân sa sầm mặt, vội kéo Nhất Niệm rời đi.

Tổ thạch luân hồi cũng hớt hải bám theo.

Bên kia, Thiên Hành Chủ Tư Oánh cũng không lùi lại khi thứ sức mạnh kia ập đến, mà dùng một loại sức mạnh bí ẩn ngăn cản.

Ban đầu bà ta vẫn đang chú ý đến Tịnh Sơ và Phục Võ, nhưng giờ lại quan sát Diệp Quân.

Kết hôn với ngoại tộc ư?

Tư Oánh liếc nhìn Nhất Niệm rồi Diệp Quân, không biết đang nghĩ gì trong đầu.

Bên vùng thời không kia, kiếm quang và quyền mang đan xen nhau, bùng nổ sức mạnh khắp nơi, chỉ một chút uy lực thôi cũng đủ để phá hủy một tinh vực.

Thiên Hành Thần Cảnh đã bị phá hủy toàn bộ.

Diệp Quân trấn tĩnh lại, nhìn về phía đó, thấy Tịnh Sơ và Phục Võ đang chiến đấu như điên. Hai người hóa thành hai cái bóng mờ đến hắn cũng không thấy rõ, mà thời không nơi đó cũng đang vặn vẹo biến hình.

Thấy nó có gì đó bất thường, hắn nhíu mày.

Xoét

Bỗng vùng thời không ấy bị một tia kiếm quang chém vỡ, theo sau là quyền mang. Thời không chấn động trước sức mạnh này rồi bắt đầu biến hóa, trở thành một chiến trường đặc biệt cho hai người.

Trong đó ngập tràn chiến ý, dưới đất phủ kín xương trắng.

Vu Dịch thấy vậy thì đanh mặt: “Kia là…”

Diệp Quân cũng khó hiểu: “Đó là gì…”

Tổ thạch luân hồi lên tiếng: “Bọn họ mở ra thời không Loạn Cổ rồi… Má ơi, hai người kia b**n th** quá!”

Diệp Quân nhìn sang: “Thời không Loạn Cổ là gì?”

Tổ thạch luân hồi: “Nó là…”

Nó bỗng khựng lại, hỏi ngược: “Ngươi không biết à?”

Diệp Quân lắc đầu: “Không”.

Tổ thạch luân hồi im lặng một hồi mới hỏi: “Ta có câu này vẫn luôn muốn hỏi ngươi, không biết ngươi giải đáp được không”.

Diệp Quân tò mò: “Câu gì?”

Tổ thạch luân hồi: “Sao cô cô ngươi mạnh thế mà ngươi thì yếu thế?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4235


Chương 4235

Diệp Quân: “…”

Thấy Diệp Quân không trả lời, tổ thạch luân hồi e dè hỏi: “Ngươi ngại trả lời câu này lắm hả?”

Diệp Quân mặt lạnh tanh: “Không ngại”.

Tổ thạch luân hồi: “Ta thấy ngươi có”.

Diệp Quân: “Thật sự không có”.

Tổ thạch luân hồi quả quyết: “Chắc chắn là có”.

Diệp Quân liếc nó: “Ngươi có muốn vào tháp hay không?”

Tổ thạch luân hồi nhảy cẫng lên: “Muốn chứ! Ngươi đồng ý cho ta vào rồi hở? Cảm ơn nha, ngươi tốt quá…”

Diệp Quân ngắt ngang: “Không, ta hỏi thôi, ngươi nghe là được rồi”.

Tổ thạch luân hồi: “…”

Nhất Niệm: “…”

Trong chiến trường Loạn Cổ.

Trận chiến giữa Phục Võ và Tịnh Sơ diễn ra ác liệt vô cùng. Hai người đánh cho không gian rung lên bần bật, đập tan chiến ý bốn phía. Ấy vậy mà thời không bên trong vẫn không hề bị vỡ, cho thấy nó rắn chắc vô cùng.

Đồng thời, những khí tức kỳ lạ rình rập trong bóng tối Loạn Cổ, quan sát hai người kia cũng khiếp sợ trước sức mạnh mà họ phô bày.

Diệp Quân đứng bên ngoài quan sát cũng đanh mặt trước màn trình diễn thượng hạng này.

Cường giả Diệt Đạo đứng trước họ chẳng khác gì một ông già hom hem ốm yếu.

Nhưng cũng dễ hiểu thôi, vì họ là hai người sở hữu chiến lực đứng đầu của văn minh Thiên Hành mà.

Tiếc rằng hai quan chấp hành đứng đầu yêu nghiệt này hôm nay lại phải phân rõ sống chết, nếu họ có thể bắt tay nhau…

Diệp Quân liếc nhìn Tư Oánh, âm thầm thở dài.

Người văn minh Thiên Hành một khi kết hôn với ngoại tộc thì sẽ không thể luân hồn chuyển thế, nên việc mà vị Thiên Hành Chủ này làm không thể nói là sai, có điều đúng là quá mức tuyệt tình.

Hắn lắc đầu. Đây là chuyện riêng của văn minh Thiên Hành, tốt nhất không nên can dự vào nữa.

Bỗng hắn hỏi tổ thạch luân hồi: “Thời không Loạn Cổ này là cái gì vậy?”

Viên đá vốn không muốn giải thích, nhưng rồi nhớ lại mình không nên làm phật lòng người này, thế là mở miệng: “Nó là thời không đặc biệt đến từ thời đại Loạn Cổ. Năm ấy vạn tộc tranh bá, chia vũ trụ Loạn Cổ thành ba phần, thời không này là một trong số đó. Trong ấy là nơi từng diễn ra chiến tranh văn minh vô cùng khủng khiếp, sau đó không biết vì sao mà nó biến mất biệt tăm. Thủy tổ văn minh Thiên Hành còn từng đi tìm một phen nhưng vô ích, nào ngờ hai người này lại có thể gọi nó xuất hiện…”

Diệp Quân: “Thời đại Loạn Cổ là văn minh cấp mấy?”

Tổ thạch luân hồi: “Cấp năm đỉnh cao”.

Diệp Quân: “So với các ngươi thì ai mạnh hơn?”

Tổ thạch luân hồi: “Nếu chúng ta không xảy ra nội loạn thì chắc chắn đứng đầu các văn minh cấp năm”.

Diệp Quân nhìn hai người đang đại chiến bên kia, không lên tiếng phản bác.

Nó nói đúng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4236


Chương 4236

Nếu văn minh Thiên Hành không nội chiến thì Ác Đạo Minh và vũ trụ Vô Gian tuyệt đối không dám ho he gì.

Diệp Quân lại hỏi tổ thạch luân hồi: “Vì sao lại có đại chiến ở thời đại Loạn Cổ?”

Tổ thạch luân hồi: “Một khi không còn ngoại xâm thì sẽ có nội loạn, văn minh nào cũng vậy thôi”.

Diệp Quân gật đầu: “Ta biết”.

Tổ thạch luân hồi: “Nhưng chuyện của thời Loạn Cổ lại không đơn giản vậy. Theo thủy tổ văn minh Thiên Hành tra ra được, họ chiến đấu với nhau không chỉ để xưng hùng xưng bá mà là để tranh giành thứ gì đấy”.

Diệp Quân tò mò: “Thứ gì mới được?”

Tổ thạch luân hồi: “Ai biết”.

Diệp Quân: “Vậy ngươi biết những gì?”

Tổ thạch luân hồi: “Ta nói thì ngươi có cho ta vào tháp không?”

Diệp Quân nghe vậy thì đen mặt.

Nói tới nói lui vẫn chỉ là để vào tháp thôi!

Nhất Niệm mỉm cười: “Ta cũng muốn biết nữa, tổ thạch”.

Cô ấy tuy là người của văn minh Thiên Hành nhưng cấp bậc trước kia rất thấp, không thể tiếp xúc với những bí mật sâu xa. Tổ thạch luân hồi thì lại là vật nòng cốt nhất của cả văn minh.

Viên đá nghe Nhất Niệm mở miệng thì không dám trá lời, vội vàng lấy lời: “Được được, để ta nói cho cô. Thời không Loạn Cổ bị đánh nát, chia thành ba nơi: một là chiến trường Loạn Cổ, hai là tổ địa Loạn Cổ, ba là vũ trụ Vô Gian”.

Diệp Quân nhíu mày: “Vũ trụ Vô Gian?”

Tổ thạch luân hồi: “Đúng thế. Thiên Hành Chủ đời này đi đến đó là để điều tra văn minh thời Loạn Cổ, không ngờ lại bị nhốt ở bên trong”.

Diệp Quân nhìn trận đại chiến đằng xa: “Thiên Hành Chủ bị giam cầm, vũ trụ Vô Gian lại thả ra… Xem ra họ và Ác Đạo Minh chuẩn bị ra tay với văn minh Thiên Hành đấy”.

Tổ thạch luân hồi xót xa: “Đúng thế, vậy mà hai người mạnh nhất kia lại còn đang đánh nhau chứ…”

Diệp Quân ngước nhìn lên. Trực giác mách bảo rằng cường giả vũ trụ Vô Gian đang ẩn nấp trong bóng tối làm ngư ông đắc lợi.

Hắn nói: “Tháp gia, điều tra xem”.

Một hồi sau, Tiểu Tháp nói: “Đang nấp”.

Diệp Quân: “Nấp ở đâu?”

Tiểu Tháp: “Đương nhiên là trong bóng tối rồi”.

Diệp Quân đen mặt.

Thôi xong.

Tháp gia không theo kịp thời đại nữa rồi!

Bên kia.

Vu Dịch cáu kỉnh nhìn chiến trường Loạn Cổ: “Không ngờ phải làm cách này mới mở được vùng thời không này ra”.

Ông lão đi theo sau thì thầm: “Đúng là bất ngờ, thì ra phương pháp của chúng ta đó giờ đều sai hết cả”.

Rồi nhấc mắt nhìn hai người đang đại chiến: “May là Phục Võ ôm hận với văn minh Thiên Hành, bằng không nếu họ liên thủ…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4237


Chương 4237

Vu Dịch nghe vậy thì đanh mặt.

Chính xác.

Nếu họ ở cùng một phe…

Tiếc rằng trên đời không có chữ nếu.

Vu Dịch nói: “Lập tức báo cho trong tộc, thời không Loạn Cổ đã xuất hiện”.

Ông lão gật đầu: “Được”.

Rồi bóp nát một viên đá.



Uỳnh!

Sóng xung kích nổ tung lan tràn khắp thời không Loạn Cổ khiến nó chấn động kịch liệt.

Hai người phụ nữ lơ lửng trên không, đối diện nhau.

Tịnh Sơ cầm vỏ kiếm trong tay trái, mặt lạnh như băng, toàn thân tỏa ra kiếm ý ngùn ngụt.

Phục Võ đặt tay phải sau lưng, váy trắng bồng bềnh, toát ra khí tức võ đại hùng hậu.

Bọn họ nhìn nhau. Một khắc sau, Tịnh Sơ biến mất.

Xoẹt!

Mũi kiếm đã ập về phía Phục Võ.

Bà ta tung cú đấm đáp trả.

Uỳnh!

Quyền mang và kiếm quang vỡ nát. Mũi kiếm tiếp tục đâm tới, nhưng bị hai ngón tay kẹp lại khi chỉ còn cách vầng trán Phục Võ có nửa tấc.

Tịnh Sơ đạp mạnh chân.

Kiếm thoát khởi tay Phục Võ, ầm ầm lao tới nhưng lại đâm hụt.

Phục Võ đã lùi lại nghìn trượng.

Khi Tịnh Sơ chuẩn bị vung kiếm, Phục Võ đã bất thình lình xuất hiện trước mặt. Đấm chưa đến, khí thế đã ồ ạt ập đến như hồng thủy khiến thời không sôi trào.

Tịnh Sơ lại không hề tránh né, vung kiếm bổ xuống.

Uỳnh!

Quyền và kiếm chạm nhau, sức mạnh khổng lồ bùng phát đẩy lui hai bên. Khi Tịnh Sơ vừa dừng chân, một cái bóng đã vồ tới.

Một người mang theo khí thế thiên quân vạn mã khiến đất trời sục sôi.

Tịnh Sơ nheo mắt, xoay người bổ kiếm xuống.

U u u!

Tiếng kiếm minh vang vọng bầu trời.

Uỳnh!

Kiếm quang và quyền mang nổ tung như núi lửa khiến thời không Loạn Cổ trở nên vặn vẹo. Ở nơi trung tâm, Tịnh Sơ và Phục Võ không hề lùi bước, tiếp tục tấn công nhau.

Oành!

Tiếng nổ đinh tai vang lên khi sóng xung kích mạnh mẽ lan tràn bốn phía.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4238


Chương 4238

Chiến ý trong thời không Loạn Cổ bị đẩy dạt đi. Chủ nhân của chúng đều là những thiên tài vạn cổ, những cường giả tuyệt thế, ấy vậy mà cũng không dám lên tiếng trước hai người kia.

Những người đang ẩn nấp quanh đó thì vội vã rời khỏi chiến trường trung tâm.

Ai nấy đều khiếp sợ không thôi.

Hai người phụ nữ này thật sự là quá mức kinh khủng.

Diệp Quân và Nhất Niệm ở ngoài cũng đanh mặt. Nhất là Diệp Quân vẫn luôn quan sát kiếm đạo của Tịnh Sơ, phát hiện bà ấy không hề dùng hư chiêu lòe loẹt mà lại vô cùng đơn giản, vậy mà lại có thể hủy thiên diệt địa.

Đã vậy còn không dùng kiếm kỹ nào.

Đúng là đại đạo tối giản!

Phục Võ dùng nắm đấm cũng hệt như vậy, đơn giản mà hung tàn vô cùng.

Ấy vậy mà từng chiêu từng thức của họ đều ẩn chứa sức mạnh đáng sợ vô cùng.

Đó là sự thuần túy.

Diệp Quân vốn cho rằng kiếm ý của mình đã tinh thuần đủ rồi, nhưng bây giờ mới nhận ra mình còn kém rất xa.

Thuần túy không có điểm dừng.

Uỳnh!

Tiếng nổ trong chiến trường Loạn Cổ kéo suy nghĩ của hắn về thực tại.

Vừa lúc thấy Phục Võ và Tịnh Sơ lùi lại nghìn trượng.

Từ khi bắt đầu, hai người bất phân thắng bại.

Diệp Quân biết bọn họ sắp dùng đến át chủ bài của mình.

“Bà ta sắp xuất kiếm”.

Một giọng nói vang lên cạnh Diệp Quân.

Hắn quay đầu lại, thấy Thiên Hành Chủ Tư Oánh đi tới.

Hắn bèn hỏi: “Quan chấp hành Tịnh Sơ sao?”

Tư Oánh lại nhìn Phục Võ: “Bà ta là kiếm tu, không phải võ tu”.

Diệp Quân sửng sốt.

Đánh nhau cả nửa ngày, hóa ra lại là kiếm tu?

Chỉ thấy Phục Võ vươn tay, gọi một thanh kiếm xuất hiện.

Uỳnh

Kiếm ý khổng lồ bao trùm khắp thời không Loạn Cổ.

Ruỳnh!

Tất cả chiến ý trong đó đều bị đập nát.

Tịnh Sơ cũng bị nó đẩy lui gần cả vạn trượng trước khi bị áp chế.

Phục Võ là kiếm tu!

Sự thật này khiến mọi người hóa đá.

Tư Oánh nhắm mắt lại: “Thắng bại đã rõ”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4239


Chương 4239

Chỉ có quả Thiên Hành từng sống ở thời đại kia mới biết Phục Võ cầm kiếm mạnh đến thế nào. Mạnh đến khiến lòng người tuyệt vọng.

Bỗng nhiên, Tịnh Sơ xòe rộng bàn tay, để thanh kiếm biến mất rồi nắm tay lại.

Uỳnh!

Ý chí võ đạo khổng lồ tuôn trào mà ra, tạo thành một hình ảnh kỳ lạ.

Bên trái là kiếm ý.

Bên phải là võ ý.

Ngang sức ngang tài.

Không ai thua ai.

Tư Oánh trợn to mắt, lắp bắp: “Võ Thần Thiên Hành… Sao có thể… Một trái cây tầm thường sao lại có thể chứng đạo thành Võ Thần…”

Võ thần Thiên Hành! Diệp Quân cũng ngây người.

Tuy không ở cùng thời không, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được võ ý Tịnh Sơ phát ra đáng sợ cỡ nào.

Thì ra bà ta không phải kiếm tu, mà là võ tu à?

Diệp Quân thực sự hơi tê dại.

Hai người phụ nữ này đều quá khủng khiếp!

Một người là kiếm tu nhưng lại thích đánh quyền!

Một người là võ tu nhưng lại thích dùng kiếm!

Hơn nữa còn đều rất mạnh!

Thế nào là thiên tài?

Thế nào là yêu nghiệt?

Giờ khắc này, Diệp Quân thật sự hơi chấn động, bởi vì từ trước đến nay hắn luôn cho rằng thiên phú của mình không tệ, ít nhất là ở vũ trụ Quan Huyên, hắn tuyệt đối là người đứng đầu.

Mà bây giờ gặp hai người phụ nữ này, hắn mới phát hiện, hình như thiên phú của hắn cũng chẳng là gì…

Lúc này, Nhất Niệm kéo nhẹ ống tay áo Diệp Quân, sau đó an ủi: “Nền văn minh Thiên Hành của chúng ta bao nhiêu năm nay cũng chỉ có được hai người như thế này thôi…”

Diệp Quân cười khổ.

Nhưng cũng đúng, hai người trước mắt này là người xuất sắc nhất trong toàn bộ lịch sử của nền văn minh Thiên Hành.

Vẻ mặt Nhất Niệm cũng cực kỳ phức tạp, bây giờ hai người xuất sắc nhất này đánh nhau, dù ai thua ai thắng thì cũng vẫn là nền văn minh Thiên Hành chịu thiệt.

Như nghĩ tới điều gì, Nhất Niệm quay đầu nhìn Thiên Hành Chủ Tư Oánh bên cạnh. Phát hiện ra ánh mắt Nhất Niệm, Tư Oánh nhìn cô ta: “Cô có tỷ muội không?”

Nhất Niệm gật đầu.

Tịnh An chính là tỷ muội của cô ta.

Tư Oánh lại nói: “Cô sẽ vì người đàn ông bên cạnh mình mà giết tỷ muội của mình chứ?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4240


Chương 4240

Nhất Niệm lập tức lắc đầu, tuy cô ta thích Diệp Quân, nhưng sẽ không vô duyên vô cớ giết Tịnh An.

Tư Oánh quay đầu nhìn Phục Võ trong chiến trường thời không Loạn Cổ kia: “Bà ta đã giết hết tỷ muội của mình”.

Diệp Quân nói: “Không phải các bà muốn giết bà ấy trước sao?”

Tư Oánh nhìn Diệp Quân: “Bà ta đã chết chưa?”

Diệp Quân không nói nên lời, tư duy của những người trái cây này không thể dùng tư duy của loài người để phán xét được.

Nhất Niệm bỗng nói: “Thiên Hành Chủ Tư Oánh, hay là… bà xin lỗi đi?”

Tư Oánh quay đầu nhìn Nhất Niệm, không nói gì.

Ban đầu Nhất Niệm còn hơi sợ hãi, nhưng sau khi nghĩ lại thì thấy người này đã chết rồi, còn phải sợ gì nữa? Thế là cô ta lại bảo: “Thiên Hành Chủ Tư Oánh, bà xin lỗi đi, biết đâu bà ấy sẽ nguôi giận”.

Tư Oánh bình tĩnh nói: “Tại sao ta phải khiến bà ta nguôi giận? Ta phải làm cho bà ta tức chết!”

Nhất Niệm: “…”

Diệp Quân cũng lắc đầu, người này thật thẳng thắn.

Tổ thạch luân hồi vội nói: “Được rồi được rồi, mấy người đừng nói nữa, dừng lại tại đây thôi”.

Nó thật sự sợ Thiên Hành Chủ Tư Oánh này tiếp tục gây chuyện, đầu óc bà ta hơi có vấn đề…

Bây giờ nó hối hận vì đã gọi bà ta ra. Bà ta không biết hiện tại nó khó xử nhường nào ư? Đúng là đồ không có lương tâm!

Lúc này, hai người phía Vu Dịch ở trong bóng tối đều có vẻ mặt nặng nề chưa từng có, họ cũng không ngờ Phục Võ lại là kiếm tu, còn Tịnh Sơ lại là võ thần.

Đúng là yêu nghiệt!

Ông lão phía sau Vu Dịch khẽ nói: “Hai người này có thể coi là người có sức chiến đấu mạnh nhất nền văn minh vũ trụ cấp năm rồi”.

Vu Dịch im lặng, không phản bác.

Bởi vì trực giác nói cho cô ta biết, dù là mấy Thánh Vương trong tộc cũng chưa chắc có thể đánh bại được hai vị quan chấp hành đứng đầu này.

Quá yêu nghiệt.

Ở một nơi khác, vẻ mặt Thế Tông lúc này cũng cực kỳ nghiêm túc, thực lực của hai quan chấp hành đứng đầu này thật sự vượt xa dự đoán của ông ta. Ác Đạo Minh cũng chỉ có ba người có thể đấu lại được với hai quan chấp hành đứng đầu này! May mà nền văn minh Thiên Hành đang nội loạn, nếu không lần này Ác Đạo Minh cũng không dám bắt tay với vũ trụ Vô Gian để tính kế nền văn minh Thiên Hành.

Nếu hai quan chấp hành đứng đầu này bắt tay thì sẽ có thể đánh bại được mọi thứ.

Trong thời không Loạn Cổ.

Kiếm ý và vỗ ý của hai người phụ nữ vẫn đang đối nhau, không ai chịu nhường ai. Phục Võ nhìn Tịnh Sơ, trong mắt không có bất kỳ dao động nào.

Vẻ mặt Tịnh Sơ cũng vô cùng bình tĩnh. Phục Võ bỗng tiến lên một bước.

Phập!

Thời không bỗng nhiên tách ra.

Đó là một kiếm quang, kiếm quang này dễ dàng xé rách thời không Loạn Cổ nơi đây, trong nháy mắt, thời không trước mặt Tịnh Sơ nứt ra.

Tịnh Sơ tung ra một quyền.

Roẹt roẹt!
 
Back
Top Dưới