Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4201


Chương 4201

Ngay khi Phục Võ định bước ra bước thứ tư, Thượng Thần Thiên Vân chợt nói: “Quan chấp hành đứng đầu Phục Võ, Thiên Hành Chủ Tư Oánh đã qua đời.”

Phục Võ khựng lại.

Thượng Thần Thiên Vân thoáng thả lỏng, một tia hi vọng lóe lên trong lòng, đang định tiếp tục nói thì Phục Võ đã lắc đầu: “Ta muốn nền văn minh Thiên Hành này, phải chết sạch!”

Dứt lời, bà ta đặt chân xuống.

Ầm!

Một sức mạnh vô cùng đáng sợ từ trong đất trời bất chợt tràn ra.

Thượng Thần Thiên Vân biến sắc, vội xòe tay phải, ấn mạnh về phía trước, từ lòng bàn tay có một ngọn lửa tuôn ra.

Lửa Thiên Huyền!

Nhưng ngọn lửa kia vừa mới xuất hiện đã lập tức tan biến, ngay sau đó, một sức mạnh đáng sợ đã đẩy Thượng Thần Thiên Vân lùi lại liên tục vạn trượng mới có thể dừng chân, đồng thời, thân thể bà ta cũng nứt ra, máu tươi tuôn trào.

Sắc mặt Thượng Thần Thiên Vân cũng đã vô cùng căng thẳng, bà ta nhìn về phía quan chấp hành đứng đầu Phục Võ đang đứng xa xa, lòng kinh hãi tột độ.

Bà ta biết, vị quan chấp hành đứng đầu Phục Võ này rất mạnh, nhưng bà ta không ngờ người đó lại mạnh đến thế, đối chiến với người này, cả bà ta và Thượng Thần Thiên Huyên đều thất bại chỉ qua một chiêu, thật sự không thể tưởng nổi.

Phục Võ không nhìn hai vị Thượng Thần, tiếp tục dấn bước, nhưng cũng vào lúc này, thời không trước mặt bà ta chợt nứt ra, ngay sau đó, một quyền phong như sấm sét ập thẳng tới.

Phục Võ phất tay áo.

Rầm!

Quyền phong vỡ nát, tan biến tức thì.

Trước mặt bà ta, cách đó không xa, có một người đàn ông áo trắng và một phụ nữ.

Đó chính là quan chấp hành đứng đầu Bố Huyền cùng với quan chấp hành đứng đầu Tuế Tuế.

Lúc này, sắc mặt hai vị quan chấp hành đứng đầu đều hết sức căng thẳng, thực lực của vị quan chấp hành đứng đầu Phục Võ này thật sự đã vượt xa dự đoán của họ.

Hai người đều không phải người cùng thời đại với Phục Võ, bởi vậy cũng không có nhiều hiểu biết về vị này, chỉ biết trong số những vị quan chấp hành đứng đầu thì vị này có danh tiếng lớn nhất, hơn nữa, Thiên Hành Chủ năm ấy cũng không so được với vị quan chấp hành đứng đầu Phục Võ này.

Phục Võ nhìn hai vị quan chấp hành đứng đầu trước mặt, lẳng lặng không nói.

Bố Huyền bước lên một bước, chắp tay thi lễ, trầm giọng nói: “Quan chấp hành đứng đầu Phục Võ, Thiên Hành Chủ năm ấy là Tư Oánh đã ra đi, hai vị thượng thần xưa cũng nằm xuống…”

Bố Huyền còn chưa nói hết câu, Phục Võ ở phía xa xa đã nhấc chân.

Bà ta tiếp tục bước tới một bước.

Con ngươi Bố Huyền chợt co lại, tay phải siết thật chặt, trong khoảnh khắc, hàng tỉ tia sáng trong đất trời tụ về, ào ào tiến vào trong nắm tay y, giây lát sau, y chém ra một quyền.

Gần như cùng lúc, Phục Võ cũng đánh ra một quyền.

Ầm ầm!

Nghìn vạn tia sáng vỡ vụn, Bố Huyền bị đẩy lùi nghìn trượng, khi dừng lại được thì khóe miệng đã tràn máu tươi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4202


Chương 4202

Thấy thế, Thượng Thần Thiên Huyên và Thượng Thần Thiên Vân đứng phía xa xa tức thì trầm mặt, Bố Huyền cũng là quan chấp hành đứng đầu, hơn nữa, y còn là cường giả đứng đầu thế hệ này của nền văn minh Thiên Hành, vậy mà chỉ mới một chiêu đã bị Phục Võ đánh hộc máu.

Thực lực của Phục Võ này mạnh cỡ nào?

Bố Huyền lau vết máu trên khóe miệng, nhìn về phía Phục Võ, sắc mặt căng thẳng: “Xin được chỉ dạy thêm.”

Dứt lời, y đột nhiên dấn lên một bước, giữa hai hàng chân mày bốc lên một ngọn lửa, một hơi thở đáng sợ từ trong người y tràn ra. Bố Huyền vươn tay phải, trong lòng bàn tay đã có hàng tỉ tia lực tinh thần tụ hội.

Y nắm chặt tay.

Ầm!

Một sức mạnh đáng sợ ào về phía Phục Võ như bão lũ, cùng lúc đó, Bố Huyền cũng biến mất khỏi vị trí cũ.

Giữa không trung, một quyền phong mang theo ánh lửa lóe lên, ầm ầm lao về phía Phục Võ.

Đối mặt với một quyền đáng sợ này, Phục Võ vẫn bình như chân vại, đôi tròng mắt không một tia dao động, bà ta vươn tay phải, nhè nhàng đè về phía trước một cái.

Ầm!

Quyền phong ẩn chứa ngọn lửa tinh thần kia lập tức bị trấn áp ngay cách bà ta mấy trượng, không thể tiến lên một li.

Phía sau quyền phong, Bố Huyền nhìn chòng chọc vào Phục Võ đang cách mình không xa, gầm lên một tiếng, tay phải chìa ra trước, xoay vòng, từ trong cơ thể, từng luồng sức mạnh đáng sợ trút ra.

Lúc này, Phục Võ chỉ vươn một ngón tay, phẩy nhẹ một cái.

Ầm ầm!

Hàng tỉ tia lửa tinh thần nát vụn, Bố Huyền bị đánh bay ra sau, khi dừng lại được thì đã cách nơi cũ mấy vạn trượng.

Ầm ầm!

Vừa dừng lại được, thời không sau lưng y cũng đã sụp đổ, biến thành một khoảng vực sâu không đáy.

Thân thể Bố Huyền cũng từ từ nứt ra, vô số hơi thở cùng quyền phong tán loạn, trông như một quả cầu da đang xì hơi.

Miệng Bố Huyền trào máu tươi không ngừng.

Thấy thế, Thượng Thần Thiên Huyên cùng Thượng Thần Thiên Vân đều tái mặt, bọn họ không thể ngờ rằng, Bố Huyền đường đường là quan chấp hành đứng đầu đương nhiệm, vậy mà thực lực lại chênh lệch với vị cựu quan chấp hành đứng đầu Phục Võ lớn đến thế.

Thượng Thần Thiên Vân vội quay sang phía Thượng Thần Thiên Huyên, run run hỏi: “Quan chấp hành đứng đầu Tịch Sơ chừng nào mới tới?”

Thượng Thần Thiên Huyên lắc đầu.

Thượng Thần Thiên Vân ngẩn ra, hồi lâu sau, bà ta gật đầu, nói khẽ: “Nếu ta là Ác Đạo Minh và vũ trụ Vô Gian thì lúc này ta cũng sẽ tuyệt đối không để quan chấp hành đứng đầu Tịch Sơ về đây…”

Thượng Thần Thiên Huyên chậm rãi nhắm mắt, hai tay nắm chặt: “Cùng lắm là liều chết.”

Thượng Thần Thiên Vân nhìn Phục Võ ở nơi xa, ánh mắt mờ mịt: “Chúng ta chết cũng không sao, nhưng nền văn minh Thiên Hành này phải làm sao đây?”

Thượng Thần Thiên Huyên khẽ run lên.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4203


Chương 4203

Nền văn minh Thiên Hành!

Mục đích chuyến này của Phục Võ là gì?

Là muốn diệt toàn bộ nền văn minh Thiên Hành.

Bản thân bà ta không sợ chết, cũng có thể liều chết, nhưng còn nền văn minh Thiên Hành thì sao? Còn bao nhiêu trái cây…

Thượng Thần Thiên Vân hít sâu một hơi, xoay người, đi thẳng vào học cung Thiên Vân, xuất hiện trước mặt Tịnh An, lấy ra một bức họa nhét vào tay Tịnh An. Bà ta nắm chặt tay Tịnh An, nghiêm túc nói: “Tịnh An, những lời ta sẽ nói sau đây, ngươi phải nhớ kĩ, nhất định phải nhớ kĩ…”

Tịnh An ngơ ngác nhìn Thượng Thần Thiên Vân trước mặt…

Cô ta chưa bao giờ thấy thầy của mình khác thường như lúc này…

Mặt đầy hoảng sợ!

Thậm chí là tuyệt vọng!



Bên ngoài, Bố Huyền vẫn đang hộc máu, chỉ chốc lát, ngực áo trắng tinh đã nhuộm đỏ.

Bố Huyền lau vệt máu trên khóe miệng, nhưng vừa lau sạch lại có máu tươi tràn ra như không thể ngừng lại.

Một đòn vừa rồi, y đã bị đánh trọng thương.

Lúc này, chính Bố Huyền cũng đang ngây người, y thật sự không ngờ thực lực vị quan chấp hành đứng đầu Phục Võ này lại mạnh đến thế…

Đúng lúc này, Phục Võ đang ở phía xa xa đột nhiên lại bước lên một bước, thấy thế, Bố Huyền biến sắc, không hề do dự, y lập tức xoay người, hóa thành một tia sáng biến mất tại chỗ.

Chạy trốn!

Những cường giả của nền văn minh Thiên Hành chết sững tại chỗ khi chứng kiến cảnh ấy.

Cách đó không xa, Thượng Thần Thiên Huyên cũng đã chứng kiến tất cả, ánh mắt lóe lên đầy phức tạp.

Tận cuối chân trời.

Bố Huyền vừa dừng lại, miệng lại phun máu tươi, y quay đầu nhìn về phía nền văn minh Thiên Hành, khẽ nói một câu: “Xin lỗi, ta đã dốc hết sức rồi.”

Nói xong, y lại quay người, biến mất ở cuối ngân hà.

Bố Huyền biết, nếu còn ở lại, y nhất định phải chết.

Nhưng y không muốn chết.

Một đời này của y, không mong cầu mọi chuyện như ý, chỉ cầu không thẹn với lòng.

Trận chiến vừa rồi, y đã dốc toàn lực.

Thực sự là đánh không lại!

Không thẹn với lòng!



Thấy Bố Huyền bỏ đi, sắc mặt Phục Võ vẫn bình lặng như nước, bà ta không định đuổi giết Bố Huyền mà tiếp tục bước lên một bước. Ngay khi bước chân bà ta chuẩn bị hạ xuống, trong đất trời chợt vang lên một tiếng kiếm minh.

Phục Võ quay đầu nhìn lại, một luồng kiếm quang đang lao tới phía bà ta.

Là Tuế Tuế!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4204


Chương 4204

Tuế Tuế biết rõ vị quan chấp hành đứng đầu Phục Võ này vô cùng kh*ng b*, bởi vậy, vừa ra tay liền dốc toàn lực.

Một kiếm này, chỉ một chữ: Nhanh.

Nhanh đến tột cùng.

Cũng lúc này, Phục Võ đột nhiên đánh ra một quyền.

Ầm ầm!

Kiếm quang vỡ nát lập tức.

Nhưng lại có một kiếm chém tới.

Phục Võ vươn một ngón tay vẩy nhẹ, kiếm quang bị trấn áp tại chỗ, không thể nhúc nhích.

Tuế Tuế đột nhiên thu kiếm về, sau đó chém mạnh một kiếm.

Rầm!

Kiếm này hạ xuống, Phục Võ bị đẩy lùi chục bước, bà ta vừa dừng lại thì một kiếm của Tuế Tuế lại đã chém tới.

Phục Võ nheo mắt, đột nhiên biến mất.

Ầm ầm!

Kiếm quang lại vỡ vụn, Tuế Tuế lùi về phía sau nghìn trượng, vừa dừng lại được thì thân hình tiếp tục lao lên như một mũi tên rời cung.

Lại một kiếm chém tới trước mặt Phục Võ.

Phục Võ vẫn chỉ dùng một ngón tay đỡ đòn.

Rầm!

Kiếm quang lại bị ngăn trở.

Tuế Tuế xoay người, thuận thế chém mạnh một kiếm.

Rầm!

Phục Võ bị đẩy lùi mấy trượng.

Tuế Tuế đột nhiên trồi lên từ mặt đất, giây lát sau, một luồng kiếm quang vạn trượng lao đến từ chân trời, đồng loạt chém xuống.

Phục Võ hất một tay.

Ầm!

Kiếm quang vạn trượng vỡ vụn trong tích tắc, nhưng ngay sau đó, một thanh kiếm đã lao tới giữa chân mày bà ta, chỉ tiếc, khi còn cách bà ta nửa thốn, thanh kiếm đột ngột dừng lại, bởi vì đã có hai ngón tay kẹp chặt thân kiếm.

Phục Võ kẹp thân kiếm chỉ bằng hai ngón tay, sau đó rung tay một cái.

Rầm!

Tuế Tuế bị đánh lùi ra sau cả nghìn trượng, cô ta vừa dừng lại được thì thời không vô tận sau lưng đã vỡ vụn và tan biến, sau một tích tắc đã biến thành một vực sâu thời không đen kịt, vô cùng kinh người.

Thanh trường kiếm của Tuế Tuế vẫn bị kẹp chặt giữa hai ngón tay Phục Võ, đang kịch liệt rung lên như muốn thoát ra, nhưng không thể.

Phục Võ liếc nhìn thanh kiếm, sau đó ngẩng lên nhìn về phía Tuế Tuế: “Ngươi là đệ tử của Hoành Chi.”

Hoành Chi là một quan chấp hành của Chấp Pháp Điện, cũng là cấp dưới của bà ta trước kia.

Tuế Tuế lau vết máu trên khóe miệng, đáp lời: “Phải.”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4205


Chương 4205

Phục Võ nhìn cô ta: “Ngươi đã lợi hại hơn sư phụ ngươi rồi.”

Dứt lời, bà ta buông lỏng ngón tay, thanh kiếm bay về trước mặt Tuế Tuế: “Sư phụ ngươi năm xưa cũng từng gọi ta một tiếng đại tỷ, nếu ngươi đã là đệ tử của nàng ta thì có thể đi khỏi đây.”

Tuế Tuế lắc đầu.

Phục Võ nhìn cô ta chằm chằm: “Không đi, vậy thì chết đi.”

Tuế Tuế dựng thẳng kiếm g*** h** ch*n mày, chậm rãi nói.

“Ta, Tuế Tuế, xin thề với trời, bày tỏ chí ta, cường địch trước mặt, không sợ không hãi, che chở con dân, thà chết không khuất phục… Chỉ cần sau lưng còn một trái cây, ta sẽ chiến tới giọt máu cuối cùng.”

Đây là tuyên ngôn của quan chấp hành đứng đầu khi nhậm chức.

Những người trở thành quan chấp hành đứng đầu đều phải tuyên đọc tuyên ngôn này dưới tàng đây sinh mệnh Thiên Hành.

Thân thể Tuế Tuế bắt đầu cháy lên.

Linh hồn cũng cháy sáng.

Xa xa, Phục Võ chỉ lẳng lặng đứng nhìn.

Bà ta cũng đã từng đọc tuyên ngôn ấy dưới tàng cây sinh mệnh Thiên Hành…

Giây lát sau.

Phục Võ lại nhớ tới người đàn ông bị cầm tù đến chết trên tế đài kia.

Phục Võ chậm rãi nhắm mắt.

Lúc này, Tuế Tuế đột nhiên biến mất khỏi chỗ đứng.

Phục Võ cũng biến mất.

Vèo!

Kiếm quang đang hừng hực cháy đã vụt tắt.

Phục Võ tiếp tục bước về phía thần cảnh Thiên Hành.

Sau lưng.

Tuế Tuế quỳ một gối trên mặt đất, hai tay chống kiếm, khóe miệng tràn máu tươi không ngừng.

Cuối cùng, cô ta quay đầu nhìn lại nền văn minh Thiên Hành sau lưng, khẽ nói một câu: “Ta… đã tận lực.”

Dứt lời, người đã tắt thở.

Quan chấp hành đứng đầu Phục Võ vừa bước ra một bước đã đến thần cảnh Thiên Hành.

Ầm!

Chỉ một thoáng chốc cả thần cảnh Thiên Hành đều sục sôi.

Tất cả cường giả nền văn minh Thiên Hành xung quanh đều đang nhìn vị quan chấp hành đứng đầu Phục Võ.

Tuyệt vọng!

Lúc này mọi người của nền văn minh Thiên Hành chỉ cảm thấy tuyệt vọng, nhất là khi nhìn thấy quan chấp hành đứng đầu Tuế Tuế đó rơi xuống.

Họ biết không có cường giả trong nền văn minh Thiên Hành có thể đánh lại vị quan chấp hành đứng đầu đời thứ nhất này.

Tất nhiên họ càng thấy ngờ vực nhiều hơn.

Tại sao bây giờ vị quan chấp hành đứng đầu đời thứ nhất lại đến tiêu diệt nền văn minh Thiên Hành?
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4206


Chương 4206

Chuyện cũ năm đó cách bây giờ đã quá lâu rồi, hơn nữa năm đó Thiên Hành Chủ cố ý phong tỏa chuyện này, thế nên rất nhiều người nền văn minh Thiên Hành thời đại này không biết chuyện năm đó.

Họ chỉ biết Phục Võ là quan chấp hành đứng đầu trước kia, vì trong nền văn minh Thiên Hành có lịch sử ghi chép.

Phục Võ bỗng tiến đến một bước nữa, đi thẳng đến tổ địa Thiên Hành.

Một trong hai vùng cấm của nền văn minh Thiên Hành.

Thượng Thần Thiên Vân và Thượng Thần Thiên Huyên lập tức xuất hiện trước mặt Phục Võ, họ nhìn chằm chằm Phục Võ trước mặt, ánh mắt hiện lên vẻ kiên quyết.

Đất tổ này là phần cực kỳ quan trọng với nền văn minh Thiên Hành, mức độ quan trọng của nó không thua kém gì Thiên Hành Sinh Mệnh Giới.

Vì nơi này được xem như là một trạm tuần hoàn của nền văn minh Thiên Hành.

Tất cả loại quả, hạt quả và hồn phách chết đi cuối cùng sẽ quay lại nơi này, sau đó sẽ được thanh tẩy ở đây, cuối cùng xuất hiện lại trên cây sinh mệnh của nền văn minh Thiên Hành, đương nhiên cũng giống như thế tục, sau khi thanh tẩy sẽ không còn nữa bất kỳ ký ức nào của kiếp trước nữa, đó là một loại quả hoàn toàn mới, một sinh mệnh hoàn toàn mới.

Nếu nơi này bị phá hủy, tức là những quả trên cây sinh mệnh Thiên Hành sẽ là lứa trái cây cuối cùng của nền văn minh Thiên Hành, khi những cây đó cũng rụng xuống trong tương lai, toàn bộ nền văn minh của nền văn minh Thiên Hành sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.

Đất tổ nền văn minh Thiên Hành và cây sinh mệnh Thiên Hành đều không thể thiếu thứ này.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao họ lại thông báo quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ quay về, vì chuyện này liên quan đến truyền thừa văn minh của cả nền văn minh Thiên Hành.

Phục Võ nhìn hai người phụ nữ trước mặt, ánh mắt không một tia dao động, ngay lúc bà ta bước ra một bước, một người đàn ông trung niên bỗng xuất hiện ngay trước mặt.

Quan thủ tổ đứng đầu!

Quan thủ tổ nhìn Phục Võ trước mặt, vẻ mặt phức tạp: “Đại tỷ, chúng ta lại gặp nhau rồi”.

Phục Võ không cảm xúc nói: “Ta không phải đại tỷ của ngươi”.

Giọng điệu chẳng có chút tình cảm nào.

Gương mặt quan thủ tổ hiện lên vẻ đau thương: “Đại tỷ, ta biết tỷ hận ta, hận ta năm đó đứng về phía Thiên Hành Chủ, ta…”

Phục Võ lắc đầu: “Ta không hận ngươi”.

Quan thủ tổ sửng sốt.

Hai mắt Phục Võ nhắm lại, hai hàng lệ đỏ như máu trào ra: “Ta chỉ hận năm đó mình ngu ngốc, chính sự ngu xuẩn của ta đã khiến người đó phải chịu nhiều đau khổ, chính sự ngu ngốc của ta đã hại chết người đó… Ta hận mình năm đó lại tin tưởng các ngươi…”

Nói đến đây bà ta mở mắt ra: “Ta hận!”

Ầm!

Trong phút chốc, một luồng khí tức đáng sợ quét ngang qua, chỉ trong chốc lát quan thủ tổ đứng đầu run rẩy, sau đó cơ thể bắt đầu bốc cháy từng chút một …

Giết trong tích tắc.

Thấy thế Thượng Thần Thiên Hành và Thượng Thần Thiên Vân ở một bên đều kinh hãi.

Ngay khoảnh khắc cuối cùng lúc sắp biến mất, quan thủ tổ đứng đầu khẽ nói: “Đại tỷ, xin lỗi…”

Lúc này Phục Võ vung tay lên.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4207


Chương 4207

Quan thủ tổ đứng đầu biến thành tro bụi, hoàn toàn biến mất.

Phục Võ đi về phía đất tổ Thiên Hành, lúc này Thượng Thần Thiên Huyên chặn trước mặt bà ta.

Phục Võ nhìn Thượng Thần Thiên Huyên, ánh mắt bình tĩnh như nước.

Thượng Thần Thiên Huyên quay đầu nhìn Thượng Thần Thiên Vân: “Bảo Nhất Niệm và Tịnh An đi theo hắn đi”.

Nói rồi bà ta xoay người.

Ầm!

Cơ thể bỗng bốc cháy.

Trong tích tắc.

Ầm!

Linh hồn cũng bắt đầu bị thiêu đốt.

Ngay lúc Thượng Thần Thiên Huyên muốn ra tay, bà ta cảm nhận được gì đó, bỗng xoay người lại, Thượng Thần Thiên Vân ở phía sau bà ta cũng bị thiêu đốt thân xác và linh hồn.

Thượng Thần Thiên Huyên ngạc nhiên.

Thượng Thần Thiên Vân khẽ cười: “Bây giờ trong nền văn minh Thiên Hành chỉ còn lại hai chúng ta là lớn nhất rồi”.

Thượng Thần Thiên Huyên im lặng không nói.

Họ không chống đỡ được thì ai làm đây?

Thượng Thần Thiên Huyên bật cười: “Vậy chúng ta cùng nhau dạy bảo quan chấp hành đứng đầu trước kia”.

Thượng Thần Thiên Vân gật đầu: “Được”.

Thượng Thần Thiên Huyên xoay người, một ngọn lửa Thiên Hành bỗng đốt cháy giữa trán bà ta, gần như cùng lúc đó hai người phụ nữ biến mất khỏi đó.

Ầm ầm!

Hai cột lửa lao thẳng đến chỗ Phục Võ.

Sau khi thiêu đốt thân xác và linh hồn, lúc này khí tức hai người phụ nữ đều đạt đến mức cao nhất, không chỉ khí tức, thực lực cũng đạt đến đỉnh cao.

Thời không những nơi hai cột lửa đi qua đều bị tiêu diệt.

Lúc này Phục Võ bỗng giơ tay lên, sau đó đè xuống phía trước.

Rầm!

Hai cột lửa bị trấn áp.

Phục Võ biến chưởng thành quyền, đánh một quyền ra.

Ầm!

Chỉ trong tích tắc hai cột lửa đó bị phá vỡ, hai vị Thượng Thần lập tức lùi về ra cả mười vạn trượng.

Vèo!

Vèo!

Vừa dừng lại, lửa Thiên Hành đang cháy giữa trán hai người bỗng vỡ nát, còn có cả thân xác của hai người cũng thế.

Lúc này hai người chỉ còn lại linh hồn.

Thấy thế sắc mặt các cường giả nền văn minh Thiên Hành xung quanh đều trở nên trắng bệch, trong mắt ai cũng chỉ còn lại sự tuyệt vọng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4208


Chương 4208

Trong mắt họ, hai vị này là sự tồn tại vô địch, thế mà lại không đỡ nổi một đòn khi ở trước mặt quan chấp hành đứng đầu – Phục Võ?

Hôm nay nền văn minh Thiên Hành sẽ kết thúc thật sao?

Lúc này ánh mắt Thượng Thần Thiên Huyên và Thượng Thần Thiên Vân cũng lộ ra vẻ tuyệt vọng, họ biết họ và quan chấp hành đứng đầu Phục Võ này có sự cách biệt rất lớn, nhưng không ngờ lại lớn đến thế, trong lúc thân xác và linh hồn bị đốt cháy cũng không thể đỡ nổi một đòn của quan chấp hành đứng đầu Phục Võ này.

Ngay lúc này Phục Võ ở đằng xa bỗng tiến đến trước một bước, sức mạnh đáng sợ bỗng cuồn cuộn lao về phía hai người phụ nữ.

Thượng Thần Thiên Huyên và Thượng Thần Thiên Vân ở phía xa nhìn nhau, ánh mắt hai người phụ nữ lóe lên vẻ quyết tâm, ngay khi họ chuẩn bị ra tay, bỗng nhiên có hai tia thần quang từ trên trời rơi thẳng xuống, cuối cùng bảo vệ hai người phụ nữ.

Hai người vô cùng ngạc nhiên.

Lúc này sức mạnh đáng sợ mà Phục Võ phóng ra đã nổ tung.

Ầm!

Hai tia thần quang đó rung chuyển, sau đó nứt ra nhưng cuối cùng vẫn không bị phá vỡ hoàn toàn.

Phục Võ ngẩng đầu lên nhìn, trên bầu trời Phong Thần Sư dẫn theo một nhóm cường giả bước đến.

Lúc này sắc mặt các cường giả Phong Thần Sư cũng rất nghiêm trọng.

Quan chấp hành đứng đầu Phục Võ.

Họ cảm thấy rất xa lạ với vị quan chấp hành đứng đầu Phục Võ trước mặt này, người này chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Nhưng họ biết sở dĩ quan chấp hành đứng đầu có địa vị đặc biệt ở nền văn minh Thiên Hành là vì vị trước mặt này.

Phong Thần Sư nhìn chằm chằm Phục Võ, trầm giọng nói: “Quan chấp hành đứng đầu Phục Võ, ta thực sự không biết đúng sai gì trong chuyện năm đó, cũng không muốn nhắc lại chuyện cũ, bây giờ những người tham gia năm đó gần như không còn, cho dù bà có tức giận cũng nên bớt giận rồi mới phải chứ”.

Phục Võ nhìn chằm chằm Phong Thần Sư, không nói gì, chỉ siết chặt tay phải.

Phong Thần Sư sầm mặt: “Quan chấp hành đứng đầu Phục Võ, bà cũng xuất thân từ nền văn minh Thiên Hành, bà thật sự muốn hủy diệt nền văn minh của mình sao?”

Đáp lại ông ta là một quyền.

Một quyền này khiến Phong Thần Sư và các thần sư bên cạnh ông ta biến sắc, hai vị thần sư cùng tiến ra một bước, hai quyển sách cổ màu vàng bỗng bay ra từ trong tay họ, thoáng chốc có hàng vạn ngàn thần pháp b*n r* từ trong đó, cùng lúc đó trời đất bỗng nứt ra, từng luồng sức mạnh thần pháp đáng sợ lan tràn ra ngoài, sau đó lao thẳng về phía Phục Võ.

Thế nhưng sau khi sức mạnh một quyền đó lao đến, hàng ngàn vạn thần pháp đó bỗng chốc bị phá tan biến thành hư vô, không chỉ thế, hai cuốn sách cổ trong tay thần sư cũng nổ tung, sức mạnh cực lớn khiến cả hai vị thần sư đã lùi về sau cả vài vạn trượng.

Sau khi dừng lại, hai vị thần sư đều hoảng sợ.

Mạnh thế sao?

Sắc mặt Diêm Đà ở một bên cũng thay đổi, gã không ngờ thực lực của quan chấp hành đứng đầu trước kia lại mạnh như thế.

Vượt sức tưởng tượng của gã.

Trước khi đến, gã còn ngây thơ cho rằng chỉ dựa vào họ có lẽ có thể ngăn được vị quan chấp hành đứng đầu này, nhưng giờ xem ra mình nghĩ nhiều quá rồi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4209


Chương 4209

Đáng sợ quá!

Phục Võ bỗng tiến đến trước một bước, một khí tức sức mạnh đáng sợ bỗng tụ lại từ giữa không trung.

Bà ta muốn hủy diệt tất cả mọi thứ.

Thấy thế hai vị thần sư liếc nhìn nhau, ngay sau đó họ cùng tiến lên một bước, hai vị thần sư xòe hai tay ra, miệng thầm niệm thần ngữ cổ, chỉ thoáng chốc thời không trên đỉnh đầu hai vị thần sư bỗng tách lìa, hai chữ cổ màu vàng chậm rãi bay ra.

Chữ thần!

Sau khi hai vị thần sư liên tục niệm chú cổ, hai chữ thần đó bỗng phát ra từng luồng sáng vàng đáng sợ, những tia sáng vàng này phủ khắp bầu trời, thế mà ngăn được sức mạnh khí tức của Phục Võ.

Thấy thế các cường giả nền văn minh Thiên Hành xung quanh đều thở phào, trong mắt lại hiện lên tia hy vọng.

Lúc này hai vị thần sư cũng thở phào.

Có thể đánh!

Nhưng ngay lúc này, Phục Võ đó bỗng vung tay lên.

Ầm!

Chỉ với một cái vung tay, sức mạnh đáng sợ lập tức quét qua, chỉ trong tích tắc vô số tia sáng vàng vỡ tan, cùng với đó là hai chữ thần màu vàng trên đầu của hai vị thần sư cũng nổ tung, cùng lúc đó sức mạnh cực lớn và hai vị thần sư chấn động liên tục lùi về sau cả mấy vạn trượng.

Sau khi dừng lại, thân xác hai vị thần sư bỗng nứt ra.

Phong Thần Sư khó tin nhìn Phục Võ, run giọng nói: “Bà… bà đã vượt qua Chí Cảnh…”

Chí Cảnh!

Cảnh giới cao nhất của nền văn minh Thiên Hành hiện nay.

Hai người họ đều là cường giả Chí Cảnh, nhưng lại chẳng có sức đánh trả ở trước mặt người này.

Chỉ một câu giải thích, người trước mặt này đã vượt qua Chí Cảnh.

Phục Võ không trả lời, bà ta lại tiến đến trước một bước…

Thấy thế Phong Thần Sư biến sắc, vội lấy một lệnh bài ra: “Cho mời Thần Tổ”.

Gọi cả tổ tông.

Người thành lập Thần Pháp Điện năm đó, tạo ra một đạo riêng biệt!

Thần Pháp Đạo!

Mời Thần Tổ!

Đối mặt với quan chấp hành đứng đầu Phục Võ, Phong thần sư quyết định sử dụng con át chủ bài cuối cùng của Thần Pháp Điện.

Không có cách nào khác, thật sự đánh không lại!

Sau khi Phong thần sư khởi động lệnh bài, có một luồng thần quang phóng thẳng lên trời, thần quang chậm rãi ngưng tụ thành một ảo ảnh.

Toàn bộ cường giả trong sân đều nhìn hư ảnh kia, chỉ chốc lát sau, ảo ảnh đã ngưng tụ thành một người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên mặc thần bào, trên áo choàng có rất nhiều ký hiệu kỳ lạ, chúng giống như nòng nọc, lít cha lít chít, tay phải của ông ta cầm một cây bút màu vàng.

Thần Tổ!

Người kiến tạo nên Thần Pháp Đạo của nền văn minh Thiên Hành.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4210


Chương 4210

Cây bút đang cầm trong tay ông ta chính là bút Thần Pháp – xếp thứ ba trong mười pháp khí lớn của nền văn minh Thiên Hành. Cán bút được chế tạo từ xương rồng của Thần Long thượng cổ, Thần Long thượng cổ này chính là cường giả siêu phàm của nền văn minh cấp năm, năm đó từng bị nền văn minh Thiên Hành tiêu diệt.

Tộc Thần Long viễn cổ!

Bây giờ, nền văn minh Thần Long đã hoàn toàn biến mất trong lịch sử, chỉ có một số ít cường giả của nền văn minh Thiên Hành mới biết chủng tộc này rốt cuộc mạnh mẽ đến thế nào.

Trong tất cả đối thủ của nền văn minh Thiên Hành, tộc Thần Long viễn cổ này có thể xếp trong top ba.

Điều đáng nói là cán bút của bút Thần Pháp không chỉ được chế tạo từ một bộ xương rồng, mà là được tạo thành từ mười vạn bộ xương rồng Thần Long, đầu bút lông được tạo thành từ mười vạn miếng vảy ngược của Thần Long, vứt một sợi lông bút có thể tiêu diệt hàng tỷ vạn vũ trụ tinh thần.

Sau khi Thần Tổ xuất hiện, hai thần sư đứng trong sân vội vàng hành lễ, giọng nói không nói nổi xúc động và phấn khích: “Bái kiến Thần Tổ”.

Trong mắt những thần sư tu luyện Thần Pháp ở Thần Pháp Điện thì Thần Tổ chính là sự tồn tại như thần linh.

Còn những người của nền văn minh Thiên Hành đứng đó, khi nhìn thấy hồn phách của vị Thần Tổ trong truyền thuyết này, ánh mắt lần nữa dấy lên hy vọng.

Phục Võ nhìn Thần Tổ trước mặt, ánh mắt vẫn vô cùng bình tĩnh, không hề kích động.

Thần Tổ cũng đang nhìn Phục Võ, ánh mắt ông ta không dấu nổi sự ngạc nhiên.

Ông ta là nhóm cường giả đầu tiên của nền văn minh Thiên Hành, vì thế nên ông ta không biết Phục Võ trước mặt, nhưng ông ta biết người trước mặt là người của nền văn minh Thiên Hành.

Nền văn minh Thiên Hành xảy ra nội loạn rồi sao?

Thần Tổ cau mày, rất nghi ngờ.

Phong Thần Sư đứng bên cạnh thấy được sự nghi ngờ của Thần Tổ, vội vã lên tiếng giải thích.

Sau khi nghe Phong thần sư giải thích, sắc mặt Thần Tổ trở nên u ám.

Phục Võ nhìn chằm chằm Thần Tổ, không nói nhiều lời, vung tay đánh ra một quyền.

Quyền pháp tự nhiên, đại đạo chí giản!

Ở chân trời, Thần Tổ híp mắt lại, ánh mắt trở nên nghiêm trọng, ông ta cầm bút Thần Pháp tiến về phía trước một bước, phía trên đầu bút xuất hiện một luồng thần quang.

Rầm!

Đầu bút vung xuống, thời không giống như từng luồng sóng uốn lượn lăn tăn.

Chỉ dằn co tức thì.

Đùng!

Thần quang bay ra, Thần Tổ liên tục lùi lại nghìn trượng.

Nhìn thấy cảnh tượng này, vẻ mặt của hai vị thần sư và đám Chấp Pháp Kiếm Vệ bỗng nhiên trở nên u ám.

Sau khi Thần Tổ dừng lại, cơ thể ông ta đột nhiên trở nên mờ ảo, dù sao cũng không phải bản thể.

Thần Tổ nhìn chằm chằm Phục Võ, ánh mắt càng thêm nghiêm túc, ông ta không ngờ trong số những hậu nhân của nền văn minh Thiên Hành lại có thể xuất hiện cường giả đáng sợ đến thế.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4211


Chương 4211

Phục Võ từng bước đi về phía trước.

Rầm!

Theo từng bước chân của ông ta, trời đất đột nhiên trở nên mù mịt.

Thần Tổ đột nhiên vung bút về phía chút: “Thần Pháp Vực!”

Đùng!

Chỉ trong nháy mắt, tinh không nơi ông ta và Phục Võ đứng bỗng nhiên trở nên mờ mịt, chốc lát sau bọn họ đã lạc vào tinh không vô tận.

Vẻ mặt Phục Võ như thường, lặng lẽ nhìn vị Thần Tổ trong truyền thuyết đang đứng trước mặt.

Thần Tổ nhìn chằm chằm Phục Võ, ông ta biết có nói gì nữa cũng chỉ là vô nghĩa mà thôi.

Chỉ cần chiến đấu!

Bởi vì ông ta nhìn thấy sát ý và sự lạnh lẽo trong ánh mắt người trước mặt.

Thần Tổ bước ra phía trước, bút Thần Pháp trong tay ông ta đột nhiên run lên, sau khi ông ta vung bút, chỉ trong chớp mắt đã có vô số ánh sáng Thần Pháp phun trào ra từ bên trong, cả tinh hà thời không vô tận bắt đầu tan vỡ trong nháy mắt.

Dùng hết sức lực cho một đòn này!

Ông ta hiểu rất rõ, đối mặt với quan chấp hành đứng đầu này, ông ta chỉ có duy nhất một cơ hội ra tay.

Ánh sáng của Thần Pháp vô biên vô tận!

Cơ thể của ông ta đã nhanh chóng tan biến bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Đúng lúc này, Phục Võ đứng đằng xa đột nhiên mở tay ra, ngay sau đó lại âm thầm nắm chặt.

Đùng!

Khắp trời đất, toàn bộ thần quang ngưng đọng.

Thời gian dường như ngừng lại.

Yên lặng chốc lát.

Đùng!

Tất cả thần quang vỡ tan nát, như pháo hoa nở rộ bên trong vũ trụ ngân hà vô tận này, nhưng cũng ngay lập tức úa tàn.

Vũ trụ tinh không khôi phục lại sự yên tĩnh.

Thần Tổ nhìn Phục Võ đứng phía xa, ánh mắt sâu xa: “Thì ra ngươi đã đột phá cực hạn của nền văn minh Thiên Hành, đạt đến cảnh giới chỉ có Thần Tổ của nền văn minh mới đạt được…”

Ông ta còn chưa nói xong, Phục Võ đã xoay người rời khỏi đó.

Thần Tổ đột nhiên nói: “Ngươi là người của nền văn minh Thiên Hành”.

Ông ta vẫn muốn thử lần cuối cùng.

Đằng xa, Phục Võ không quay đầu: “Bây giờ thì không phải nữa rồi”.

Nói xong, cả vũ trụ tinh không đột nhiên bắt đầu tan vỡ hoàn toàn.

Lối vào tổ địa Thiên Hành, tất cả cường giả của nền văn minh Thiên Hành đều đang nhìn về phía chân trời, bỗng nhiên một cây bút từ từ rơi xuống.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4212


Chương 4212

Bút Thần Pháp!

Nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt của hai vị thần sư đột nhiên trở nên trắng bệch.

Thất bại rồi sao?

Lúc này, thời không xa xa bỗng nhiên nứt lìa, Phục Võ chậm rãi bước ra.

Ngay lúc đó, tia hy vọng được vừa được thắp sáng của đám cường giả của nền văn minh Thiên Hành lại lần nữa bị dập tắt.

Liệu ai có thể đánh bại quan chấp hành đứng đầu này đây?

Lúc này Thượng Thần Thiên Vân và Thượng Thần Thiên Huyên bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng, thực lực của vị quan chấp hành đứng đầu Phục Võ này hoàn toàn vượt xa những gì bọn họ biết.

Bây giờ tìm khắp nền văn minh Thiên Hành, có lẽ chỉ có Thiên Hành Chủ và quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ mới có thể chiến đấu với bà ta một trận.

Thượng Thần Thiên Vân quay đầu nhìn Thượng Thần Thiên Huyên: “Quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ, bà ta…”

Thượng Thần Thiên Huyên lắc đầu.

Thượng Thần Thiên Vân cau mày: “Ác Đạo Minh, vũ trụ Vô Gian…”

Nếu bà ta thuộc hai thế lực này, bà ta chắc chắn sẽ dốc hết sức để ngăn cản quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ quay về…

Đúng lúc này, quan chấp hành đứng đầu Phục Võ đột nhiên đi về phía này, mỗi bước đi của bà ta, có những sức mạnh đáng sợ dâng lên khắp trời đất, cả thế giới bắt đầu từng chút từng chút bị bao phủ.

Phong Thần Sư bỗng nhiên mở tay ra, bút Thần Pháp đột nhiên xuất hiện trong tay ông ta, ông ta hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên dứt khoát, cơ thể và linh hồn đều cháy bùng lên.

Cùng lúc đó, cơ thể và linh hồn của một thần sư đứng bên cạnh ông ta cũng bốc cháy.

Hai vị thần sư nhìn nhau, đều mỉm cười.

Bọn họ biết bọn họ không phải đối thủ của quan chấp hành đứng đầu, nhưng đã đến nước này thì bọn họ không thể không xông lên.

Bởi vì bây giờ Thiên Hành Chủ và quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ không có mặt, bọn họ là người lớn nhất ở đây.

Bọn họ không đánh, thì ai đánh đây?

Nhìn thấy hai vị thần sư đốt cháy cơ thể và linh hồn, ánh mắt những cường giả của nền văn minh Thiên Hành đứng xung quanh nhuốm đầy vẻ đau thương.

Phong Thần Sư đột nhiên nói: “Các vị, chúng tôi đi trước một bước đây”.

Vừa nói xong, hai thần quang đang bốc cháy đột nhiên lao nhanh vào trong chiến trường, bay thẳng về phía quan chấp hành đứng đầu Phục Võ.

Hai khí tức cực kỳ mạnh mẽ, giống như nước lũ dâng trào, khí tức tỏa ra khiến cho những cường giả xung quanh trở nên khó thở.

Bỗng nhiên, Phục Võ ở đằng xa bước lên phía trước, sau khi bước lên một bước, hai thần quang kia đột nhiên dừng lại, chỉ lát sau, hai thần quang đã nổ tung, ngoài ra còn có hai vị thần sư nổ tung với hai người họ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4213


Chương 4213

Phục Võ phất tay áo.

Những mảnh vỡ của hai thần quang và hai thần sư biến mất giữa trời đất.

Bút Thần Pháp cũng vỡ nát tươm, sau đó nó cứ vậy tan biến.

Áp chế toàn bộ!

Hai thần sư chết trận!

Trời đất trở nên tĩnh lặng.

Lúc này, vô số cường giả của nền văn minh Thiên Hành cảm thất rất tuyệt vọng.

Thượng Thần Thiên Vân và Thượng Thần Thiên Huyên nhìn nhau, Thượng Thần Thiên Huyên nói nhỏ: “Thật sự là quá mạnh…”

Thượng Thần Thiên Vân gật đầu: “Đúng vậy”.

Thượng Thần Thiên Huyên mỉm cười: “Ta không ngờ, có một ngày nền văn minh Thiên Hành sẽ bị hủy trong tay người của mình”.

Thượng Thần Thiên Vân nhìn thấy Phục Võ đang chậm rãi đi tới, nói nhỏ: “Nên đi rồi”.

Thượng Thần Thiên Huyên gật đầu.

Tiếp đó!

Đùng đoàng!

Hai linh hồn bị đốt cháy đột nhiên cuồn cuộn từ trong chiến trường bay ra, xông thẳng về phía Phục Võ.

Bọn họ chưa từng nghĩ đến chuyện chạy trốn.

Bởi vì bây giờ bọn họ là Thượng Thần, là quan lớn nhất của nền văn minh Thiên Hành.

Chết trận à?

Việc cần làm thì vẫn phải làm!

Đằng xa, vẻ mặt Phục Võ bình tĩnh, bà ta vung tay lên.

Rầm rầm!

Hai linh hồn bốc cháy kia đột nhiên khựng lại, thời gian giống như ngừng lại, chỉ chốc lát sau hai linh hồn bốc cháy kia đã vỡ nát.

Hai vị Thượng Thần chết trận!

Trời đất yên tĩnh như không còn sự sống.

Toàn bộ cường giả của nền văn minh Thiên Hành xung quanh nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt của họ ngập tràn đau xót và tuyệt vọng.

Phục Võ tiếp tục bước tới.

Lúc này, Diêm Đà đột nhiên nói: “Chấp Pháp Kiếm Vệ có ở đây không?”

Phía sau lung gã đột nhiên vang lên mười hai tiếng rút kiếm, tiếp đó mười hai Chấp Pháp Kiếm Vệ thiêu cháy cả cơ thể và linh hồn của chính mình.

Diêm Đà cũng thiêu đốt chính cơ thể và linh hồn của mình.

Diêm Đà nhìn Phục Võ đứng phía xa, ánh mắt kiên định: “Các vị, xin hãy chết cùng ta”.

Dứt lời, gã biến thành một tia kiếm quang rồi biến mất tại chỗ.

Phía sau gã là mười hai tia kiếm quang đang bốc cháy
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4214


Chương 4214

Phục Võ đứng phía xa không dừng lại, bà ta tiếp tục đi tới, mười hai tia kiếm quang bốc cháy đột nhiên vỡ vụn, sau đó mười hai Chấp Pháp Kiếm Vệ đã hóa thành tro bụi, biến mất trong chốc lát.

Không còn dấu vết!

Tất cả Chấp Pháp Kiếm Vệ đều đã chết trận!

Phục Võ vẫn tiếp tục đi tới.

Bỗng nhiên có một ông lão xuất hiện trước mặt Phục Võ.

Đó là tướng nội các – Cố Khâm.

Cố Khâm nhìn chằm chằm Phục Võ: “Nội vệ nội các đang ở đâu?”

Ông ta vừa nói xong, sau lưng ông ta bỗng nhiên xuất hiện mười cường giả của nội các.

Cố Khâm nhìn chăm chú Phục Võ: “Xin các vị chết với ta”.

Đùng!

Mười mấy người đồng thời thiêu đốt cơ thể và linh hồn, tiếp đó, hơn mười mấy tia kiếm quang xông về phía Phục Võ.

Phục Võ vẫn không dừng bước, tiếp tục đi đến, chỉ lát sau hơn mười tia lửa kia đã hoàn toàn tan vỡ, biến thành hư không.

Toàn bộ nội các đã chết trận!

“Quân cận vệ ở đâu?”

Hơn mười tia khí tức xung quanh bay ra.

Chốc lát!

Toàn bộ điện Cận Vệ đã chết trận!

“Điện Chấp Pháp ở đâu…”

Toàn bộ điện Chấp Pháp chết trận!

“Thần Phủ Vệ ở đâu…”

Toàn bộ Thần Phủ Vệ chết trận…

Bây giờ Phục Võ đã đi đến lối vào tổ địa, bà ta dừng bước, có một cô gái đứng cách trước mặt bà ta không xa, cô gái đó đang cầm một xâu kẹo hồ lô.

Tịnh An!

Tịnh An li3m kẹo hồ lô, cô ta thấy Phục Võ đứng gần mình như vậy, cơ thể run lẩy bẩy, suýt chút nữa không nắm chặt được xâu kẹo hồ lô.

Cô ta rất sợ!

Nhưng cô ta không thể lùi bước!

Bởi vì bây giờ cô ta là người lớn nhất rồi.

Cô ta cố vực dậy can đảm nói: “Ám Vệ đang ở đâu?”

Mười mấy cường giả Ám Vệ xuất hiện sau lưng cô ta.

Tịnh An run rẩy nói: “Điện chủ Ám Điện – Tịnh An, xin chết!”

Dứt lời, cô ta và đám Ám Vệ phía sau đồng loạt bốc cháy, sau đó xông về phía Phục Võ.

Ngay lập tức.

Phục Võ lao vọt vào tổ địa.

Bên ngoài.

Toàn bộ Ám Vệ đã chết trận!

Điện chủ Ám Điện – Tịnh An chết trận!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4215


Chương 4215

Ngay lúc thần hồn của Tịnh An sắp hoàn toàn tan biến, đột nhiên có một tiếng kiếm vang vọng lên từ trong sân, sau đó, một thanh kiếm cắm thẳng vào giữa chân mày của Tịnh An, cưỡng ép trấn áp thần hồn của Tịnh An.

Kiếm Thanh Huyên!

Nhất Niệm xuất hiện ở bên cạnh Tịnh An.

Cô ta vội vàng ôm lấy cơ thể và linh hồn không ngừng hư ảo của Tịnh An, giọng nói run rẩy: “Tịnh An…”

Tịnh An hấp hối nhìn Nhất Niệm vừa xuất hiện, cô ta nắm lấy tay của Nhất Niệm, nhỏ giọng nói: “Sư phụ mất rồi”.

Những giọt nước mắt của Nhất Niệm bỗng trào ra.

Nước mắt của Tịnh An cũng chậm rãi tuôn trào: “Ta luôn rất muốn được làm Thiên Hành Chủ, vì ta muốn cải cách, muốn làm một điều gì đó lớn lao… Nhưng vào lúc sư phụ mất đi ta mới nhận ra rằng, thì ra ta muốn làm Thiên Hành Chủ, muốn làm một việc gì đó lớn lao là vì muốn sư phụ được nở mày nở mặt, muốn bà ấy tự hào… cho nên lúc bà ấy mất, ta không muốn làm Thiên Hành Chủ nữa”.

Vừa nói cô ta vừa nhẹ nhàng đưa tay lên lau những giọt nước mắt trên gương mặt của Nhất Niệm, muốn nói lại thôi.

Nhất Niệm ôm cô ta thật chặt, nước mắt tuôn ra không ngừng: “Cô nói đi, cô nói đi, cô muốn gì ta cũng sẽ đồng ý, thật đó…”

Tịnh An khẽ mỉm cười, không nói gì, đôi mắt cô ta từ từ nhắm lại…

Cô ta không muốn làm người bạn thân của mình khó xử.

Nhìn thấy cảnh này, Nhất Niệm bỗng sợ đến mức hồn bay phách lạc, vội vàng run giọng nói: “Tháp gia…”

Tiểu Tháp vội vàng nói: “Ngươi đừng sợ, Tiểu Hồn đã áp chế được nguồn sức mạnh đáng sợ đó trong cơ thể cô ta rồi… Ta… ta tới giúp ngay”.

Vừa nói, nó vừa biến thành một luồng kim quang chui vào trong cơ thể của Tịnh An.

Bùm!

Kim quang bao trùm cơ thể của Tịnh An, tuy nhiên, linh hồn của cô ta vẫn càng lúc càng mờ nhạt.

Giờ phút này, Tháp gia cũng có hơi hoảng hốt!

Mẹ nó!

Đây là loại sức mạnh gì vậy?

Ngay cả nó và Tiểu Hồn cùng nhau hợp sức lại cũng không xử lý được?

Người phụ nữ đó kinh khủng như vậy sao?

Dường như Nhất Niệm đã nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên run rẩy nói: “Mau dẫn cô ấy đến cây thần sinh mệnh, nhanh lên…”

Tiểu tháp vội vàng đưa Tịnh An đến phía trước của cây thần sinh mệnh ở bên trong tháp.

Nhất Niệm cũng xuất hiện ở trước cây thần sinh mệnh, cô ta ôm lấy Tịnh An, quỳ xuống trước cây thần sinh mệnh, giọng nói run run: “Xin cây thần hãy cứu lấy cô ấy…”

Lúc này, một giọng nói hiền hòa bỗng truyền ra từ bên trong cây thần: “Nhất Niệm, ngươi có bằng lòng trở thành Thiên Hành Chủ không?”

Nhất Niệm sửng sốt.

Giọng nói hiền hòa ấy lại nói tiếp: “Nếu như ngươi bằng lòng, ta sẽ làm hết sức mình quét sạch nguồn sức mạnh bên trong cơ thể của cô ta. Thật lòng xin lỗi vì đã dùng phương pháp này để ép buộc cô, nhưng nền văn minh Thiên Hành đang gặp phải họa lớn, nếu như cô không muốn trở thành Thiên Hành Chủ thì ta thấy, nền văn minh Thiên Hành không còn hy vọng gì nữa…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4216


Chương 4216

Nhất Niệm nhỏ giọng nói: “Thiên Hành Chủ là Tịnh An”.

Cây sinh mệnh Thiên Hành im lặng.

Nhất Niệm lại nói tiếp: “Nhưng ta sẵn lòng làm quan chấp hành đứng đầu”.

Cây sinh mệnh Thiên Hành nói: “Được rồi, vậy bây giờ, mời cô đọc bản tuyên bố nhậm chức của quan chấp hành đứng đầu ở đây”.

Nhất Niệm nhìn vào Tịnh An đang ngày càng yếu ớt hơn trong vòng tay mình, cô ta chậm rãi giơ tay phải lên: “Ta là Nhất Niệm, xin thề với trời, sống với ý chí của mình, không sợ hãi trước mặt kẻ thù mạnh, bảo vệ mọi người, thà chết chứ không khuất phục… Chỉ cần ở sau lưng ta có Tịnh An, ta sẽ chiến đấu đến giọt máu cuối cùng…”

Ầm!

Trong nháy mắt, từ bên trong cây sinh mệnh Thiên Hành, một ấn sinh mệnh mạnh mẽ chui vào giữa chân mày của Nhất Niệm, khí tức của Nhất Niệm ngay lập tức điên cuồng tăng vọt.

Truyền thừa của cây sinh mệnh Thiên Hành!

Lúc này, một luồng sức mạnh dịu dàng nâng Tịnh An trong vòng tay của Nhất Niệm lên, dưới ánh nhìn chăm chú của Nhất Niệm, Tịnh An bị đưa vào bên trong cây sinh mệnh Thiên Hành.

Giọng nói ấm áp của cây sinh mệnh Thiên Hành vang lên: “Nhất Niệm, nền văn minh Thiên Hành trông cậy vào cô”.

Nhất Niệm im lặng một lúc rồi quay người rời đi.



Tổ địa của nền văn minh Thiên Hành.

Khoảnh khắc nhìn thấy Phục Võ đi vào bên trong tổ địa, tất cả cường giả của nền văn minh Thiên Hành lập tức tuyệt vọng.

Nếu tổ địa bị phá hủy thì cho dù nền văn minh Thiên Hành có cây sinh mệnh Thiên Hành cũng vô dụng.

Tổ địa và cây sinh mệnh Thiên Hành không đều thể thiếu!

Bây giờ nền văn minh Thiên Hành sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn sao?

Lúc này, có một người đột nhiên nói: “Mọi người nhìn kìa…”

Tất cả cường giả của nền văn minh Thiên Hành lần lượt nhìn về hướng tổ địa, Phục Võ ngừng bước lại.

Có một cô gái đang đứng trước mặt bà ta!

Nhất Niệm!

Nhìn thấy Nhất Niệm đứng ra, các cường giả của nền văn minh Thiên Hành đều sửng sốt, ngay sau đó đều trở nên phức tạp.

Cách đây không lâu, nền văn minh Thiên Hành suýt chút nữa đã g**t ch*t Nhất Niệm, nhưng bây giờ, Nhất Niệm lại đứng ra… một cảm giác áy náy bắt đầu lan ra từ sâu trong lòng rất nhiều cường giả nền văn minh Thiên Hành.

Phục Võ nhìn chằm chằm vào Nhất Niệm, không nói câu nào, giờ phút này, bà ta chỉ có một suy nghĩ: Hủy diệt nền văn minh Thiên Hành.

Kẻ nào cản thì giết kẻ đó!

Nhất Niệm bỗng nói: “Bà không sai”.

Phục Võ cau mày lại.

Nhất Niệm nhẹ nhàng nói: “Cách đây không lâu, ta từng dẫn một người đàn ông của nền văn minh bên ngoài đến đây, bọn họ cũng không cho phép bọn ta ở bên nhau, còn suýt chút nữa đã giết bọn ta”.

Phục Võ nói: “Là kiếm tu đó sao?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4217


Chương 4217

Nhất Niệm gật đầu.

Phục Võ nhìn chằm chằm vào Nhất Niệm: “Ta có thể không giết cô”.

Nhất Niệm nói: “Ta muốn nói chuyện với bà”.

Phục Võ lắc đầu: “Ta không muốn nói chuyện”.

Nhất Niệm nói: “Ta có một cô cô, bà ấy có năng lực rất mạnh mẽ, chỉ cần không phải thật sự bị tiêu diệt, bà ấy sẽ có thể cưỡng ép khiến người chết sống lại, có lẽ ta có thể giúp được bà”.

Phục Võ lại lắc đầu: “Thần hồn của người đó đã tắt rồi… mọi thứ đều đã không còn ý nghĩa gì nữa…”

Nhất Niệm còn định nói điều gì đó, Phục Võ lại nói tiếp: “Ta cho cô một cơ hội cuối cùng, rời đi ngay, ta không sẽ không giết cô”.

Nhất Niệm nhẹ giọng nói: “Bà thật sự muốn hủy diệt nền văn minh Thiên Hành sao?”

Phục Võ nhìn chằm chằm vào Nhất Niệm: “Nếu người đàn ông mà cô yêu bị giam cầm hàng trăm triệu năm, cuối cùng bị tra tấn đến chết thì cô sẽ làm gì?”

Nhất Niệm im lặng.

Phục Võ đi chậm rãi đến chỗ Nhất Niệm: “Ta đã từng chiến đấu với vô số nền văn minh vũ trụ khác vì nền văn minh Thiên Hành, lập được vô số thành tích. Sau đó, chỉ vì ta yêu một người đàn ông của nền văn minh ngoại tộc, ngay lập tức bọn họ lại xem ta như một tai họa, xem ta là nỗi sỉ nhục đối với nền văn minh Thiên Hành, cảm thấy ta đã làm bẩn dòng máu thuần khiết của nền văn minh Thiên Hành, cô có biết bọn họ đã đối xử với ta thế nào không?”

Nhất Niệm khẽ thở dài.

Cách đây chưa lâu, Nhất Niệm từng trải qua chuyện này rồi, bây giờ cô ta vẫn còn oán hận nền văn minh Thiên Hành, nếu không phải vì Tịnh An, cô ta tuyệt đối sẽ không chiến đấu.

Phục Võ đột nhiên rơi nước mắt: “Bọn họ sỉ nhục ta, muốn g**t ch*t ta, ta có thể nhịn, nhưng ông ấy đã làm sai chuyện gì chứ? Năm đó, bọn họ từng hứa với ta, chỉ cần ta khoanh tay chịu trói bọn họ sẽ buông ta cho ông ấy, thả ông ấy trở về quê hương, nhưng bọn họ không làm thế, bọn họ tra tấn ông ấy đến chết…”

Nói đến đây, ánh mắt bà ta đột nhiên trở nên rất hung tợn: “Bởi vì năm đó ta không nhẫn tâm giết hại người trong tộc nên mới thỏa hiệp với bọn họ, nếu không năm đó ta đã g**t ch*t hết bọn họ rồi, nhưng bọn họ lại gạt ta, cô nói xem bọn họ có đáng chết hay không! Hả!”

Đùng!

Bỗng chốc, có một sức mạnh khí tức đáng sợ đột nhiên thổi qua nơi này.

Đằng xa, vẻ mặt Nhất Niệm đột nhiên thay đổi, cô ta mở bật hai tay ra, phút chốc, trước mặt cô ta đột nhiên trở nên mơ hồ, những sức mạnh thời không bí ẩn không ngừng trào ra từ bên trong, sức mạnh thời không thần bí này lại có thể mạnh mẽ ngăn chặn được sức mạnh của Phục Võ.

Đúng lúc đó, Phục Võ bỗng nhiên biến mất.

Nhất Niệm giật mình, tay phải kéo thẳng về phía trước, thời không như thác nước ùng ùng chảy xuống, tạo nên một bức tường thời không đáng sợ.

Rầm!

Bức tường thời không đáng sợ kia rung động kịch liệt, nó mở toang, tiếp đó lại có một sức mạnh đáng sợ hơn tỏa ra, bức tường thời không lập tức vỡ tan nát. Vào lúc đó, Nhất Niệm đã xuất hiện cách đó hơn ngàn trượng, không chỉ như thế, thời không trước mặt cô ta đột nhiên biến thành những ô vuông quái dị, mỗi ô vuông đều chứa đựng một ngọn lửa Thiên Hành.

Nhât Niệm lật tay lại, bắt hợp hai tay.

Tất cả ô vuông thời không ngay lập tức ép thành một hàng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4218


Chương 4218

Đùng!

Sức mạnh đáng sợ có thể hủy thiên diệt địa trong phút chốc đã lan tỏa khắp cả đất trời.

Đằng xa, Phục Võ nhìn thời không gấp lại trước mặt Nhất Niệm, bà ta hơi cau mày, ngay sau đó bà ta đột nhiên biến mất.

Nhất Niệm nhẹ nhàng mở nếp gấp thời không ra.

Đùng!

Trước mặt Nhất Niệm bỗng bừng nổ một ngọn lửa, sức mạnh to lớn lập tức ép Phục Võ ngừng lại.

Nhưng lúc đó, Phục Võ bỗng tung ra một quyền.

Bùng!

Đóa hoa lửa kia đột nhiên vỡ nát, Nhất Niệm bị chấn bay xa gần ngàn trượng.

Phục Võ không tiếp tục ra tay, bà ta cúi đầu nhìn thoáng qua tay phải của chính mình, làn da trên cánh tay phải đã tróc da, máu tươi không ngừng trào ra.

Bà ta bị thương!

Đây là lần đầu tiên bà ta bị thương.

Nhìn thấy cảnh tượng này, những cường giả còn sống của nền văn minh Thiên Hành lập tức trở nên sôi nổi.

Lần đầu tiên có người có thể làm bị thương quan chấp hành đứng đầu Phục Võ thế này!

Phục Võ ngẩng đầu nhìn Nhất Niệm đằng xa, vẻ mặt bà ta bình tĩnh: “Thời không, thú vị lắm”.

Nhất Niệm lau máu tươi trên miệng, cô ta đang muốn nói chuyện, đúng lúc đó, Phục Võ đột nhiên bước về phía cô ta, từng bước từng bước, thời không xung quanh Nhất Niệm bắt đầu từng chút từng chút vỡ nát.

Nhất Niệm sợ hãi, cô ta muốn lùi lại nhưng lúc đó bỗng có một sức mạnh đáng sợ mạnh mẽ trấn áp cô ta tại chỗ.

Khí tức chết chóc!

Nhất Niệm chậm rãi nhắm mắt lại, chỉ trong chớp mắt, thời không xung quanh cô ta vốn dĩ đã sắp vỡ nát lại bắt đầu nhanh chóng hồi phục. Tiếp đó, thời không lại biến thành những ô vuông thời không.

Gấp lại lần nữa!

Ép lại lần nữa!

Rầm!

Một sức mạnh thời không đáng sợ thế như nước lũ cuốn lấy đất trời, đám cường giả của nền văn minh Thiên Hành rất hoảng hốt, bọn họ gấp gáp lui về phía sau, rời khỏi khu vực chiến trường này.

Sức mạnh của Phục Võ hoàn toàn bị sức mạnh thời không mạnh mẽ của Nhất Niệm trấn áp, nhưng chỉ trong nháy mắt, sức mạnh thời không này lại lần nữa vỡ tan, cùng lúc đó có một nắm đấm đánh tới trước mặt cô ta.

Bùm!

Nhất Niệm liên tục lùi lại mấy nghìn trượng, cô ta vừa dừng lại, lấy cô ta làm trung tâm, thời không trong vòng phạm vi mười nghìn trượng vỡ tan nát.

Nhất Niệm ẩn mình trong một khoảng thời không tối đen.

Nhất Niệm nhìn Phục Võ, khóe miệng chậm rãi trào máu tươi, vẻ mặt của cô ta rất nghiêm trọng, thực lực của người từng là quan chấp hành đứng đầu đang đứng trước mặt cô ta rất đáng sợ. Hơn nữa, cô ta có thể cảm nhận được, đối phương đã đánh đến lúc này rồi, nhưng bà ta vẫn chưa thật sự nghiêm túc đánh.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4219


Chương 4219

Phục Võ đứng cách đó không xa, bà ta nhìn chằm chằm Nhất Niệm: “Thời không rất thú vị, nhưng ngươi còn chưa nắm giữ nó đủ đâu”.

Nói xong, bà ta vung tay áo lên.

Khoảng thời không vốn đã vỡ nát của Nhất Niệm bỗng chốc bốc cháy hừng hực, Nhất Niệm bỗng nhiên đứng trong biển lửa, vô số sức mạnh đáng sợ kia không ngừng hủy diệt thời không xung quanh…

Nhất Niệm sợ hãi trong lòng, đương nhiên cô ta sẽ không ngồi chờ chết, cô ta bỗng nâng hai tay lên, thời không đang bốc cháy xung quanh lập tức trở nên mơ hồ, vậy mà chúng nó lại dần dần khôi phục lại.

Thời không hồi phục lại như ban đầu!

Nhìn thấy cảnh tượng này, Phục Võ rất ngạc nhiên, bà ta lần đầu tiên gặp năng lực của loại thời không này, nó rất đặc biệt.

Thời không xung quanh Nhất Niệm nhanh chóng khôi phục lại bình thường, cùng lúc đó, thời không xung quanh cô ta trở nên mờ ảo, sức mạnh thời không thần bí lần nữa xuất hiện giữa trời đất.

Phục Võ nhắm mắt lại, cơ thể chậm rãi trở nên mờ ảo.

Phía xa, đôi mắt Nhất Niệm co rút lại, vừa mới hội tụ vô số sức mạnh thời không kia, thì một cái bóng đã xông đến trước mặt cô ta.

Bùm!

Chỉ trong chốc lát, vô số sức mạnh thời không đã vỡ tan tành.

Đùng!

Nhất Niệm bay thẳng ra ngoài, phút chốc đã biến thành một chấm đen phía chân trời.

Phục Võ nhẹ nhàng đạp chân phải.

Khu vực thời không chứa chấm đen đó vỡ nát bét…

Phục Võ tiếp tục đi về phía tổ địa Thiên Hành, nhưng chưa được mấy bước, bà ta bỗng dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thời không vốn dĩ đã bị phá vỡ đó bỗng nhanh chóng khôi phục, thoáng chốc khu vực thời không đó đã hoàn toàn trở lại bình thường.

Nhất Niệm xuất hiện trong vùng thời không đó, lúc này cơ thể cô ta vô cùng quỷ dị và hư ảo, dường như hòa vào một thể với thời không, nhưng lại giống như ở một vùng thời không khác.

Thấy thế ánh mắt Phục Võ lại hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Lần này bà ta hơi bất ngờ thật.

Thời không tái tạo.

Không chỉ là thời không tái tạo mà trong đó còn chứa rất nhiều thuật thao túng thời không kỳ dị, khả năng này đã vượt ra khỏi sự hiểu biết về đạo thời không của nền văn minh Thiên Hành.

Phục Võ nhìn Nhất Niệm, tay phải bà ta bỗng xòe ra, sau đó dần siết chặt lại.

Soạt!

Thời không giữa không trung bắt đầu nứt ra từng chút.

Tận cuối tầm nhìn, sắc mặt Nhất Niệm trở nên nghiêm trọng, hai tay cô ta nhanh chóng di chuyển trước mặt, một lúc sau thời không xung quanh cô ta bỗng méo mó.

Lúc này Phục Võ bỗng biến mất.

Nhất Niệm bỗng giơ tay phải lên, sau đó rơi mạnh xuống.

Khi bàn tay này giáng xuống, khu vực thời không nơi chỗ cô ta bùng cháy, vô số sức mạnh hủy diệt trời đất dâng trào lao đến.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4220


Chương 4220

Các cường giả nền văn minh Thiên Hành xung quanh hoảng sợ, đều vội lùi về sang, cách xa khu vực này.

Lúc này Phục Võ vừa lúc đi vào khu vực này, hai ngón tay bà ta hợp lại, sau đó giơ lên.

Ầm!

Thời không bùng cháy nơi ngón tay chỉ đến đó chấn động, sau đó lập tức nổ tung, nhưng lúc này vô số lực lượng thời không hủy diệt trời đất lao đến trước mặt bà ta, bà ta khẽ cau mày, phất tay áo.

Rầm!

Thời không chỗ hai người đứng bỗng nổ tung như pháo hoa, hai người cùng lùi về sau.

Nhưng Phục Võ chỉ lùi ra xa mấy trượng rồi dừng lại, cơ thể bà ta bỗng biến mất.

Bùm!

Một luồng sức mạnh cực lớn như sấm chớp cuồn cuộn lao đến.

Trời đất chấn động dữ dội.

Nhất Niệm ở đằng xa bị văng ra xa mấy chục vạn trượng thì dừng lại, cô ta còn chưa kịp phản ứng, Phục Võ đã xuất hiện trước mặt cô ta.

Nhất Niệm giật mình, đang định thao túng thời không lần nữa, nhưng lúc này Phục Võ vung tay áo lên, thời không chỗ cô ta bị phá vỡ, cùng lúc đó một sức mạnh vực bí ẩn bao phủ cô ta.

Lãnh vực!

Đây là lần đầu cô ta thi triển lãnh vực.

Dưới sự trấn áp của lãnh vực này, cuối cùng Nhất Niệm cũng không thể tái tạo thời không lần nữa, sau đó thời không chỗ cô ta bị phá vỡ.

Nhưng lần này Nhất Niệm lại không bị sao cả, vì cô ta đã không còn ở thời không hiện tại nữa.

Ngay sau đó Phục Võ giơ ngón tay lên: “Phá”.

Lần này một cảnh tượng đáng sợ xuất hiện, chỉ thấy thời không trước mặt bà ta bắt đầu phá vỡ hủy diệt từng tầng, chỉ thoáng chốc cả vạ thời không bị phá hủy, Nhất Niệm cũng bị bà ta ép buộc phải bước ra từ trong thời không nào đó.

Hai tay Nhất Niệm siết chặt, thời không bị phá vỡ xung quanh lập tức bắt đầu khôi phục.

Cưỡng ép tái tạo thời không.

Thế nhưng mấy thời không này vừa khôi phục, Phục Võ đã vung tay lên.

Ầm!

Tất cả thời không khôi phục đó lập tức vỡ tan.

Bà ta cũng không ra tay với Nhất Niệm nữa.

Thấy thế sắc mặt Nhất Niệm trở nên trắng bệch, cô ta biết lúc này Phục Võ không đánh hết sức.

Trước đó đối phương không hề nghiêm túc.

Phục Võ nhìn Nhất Niệm: “Khả năng thao túng thời không khá đấy”.

Dứt lời, bà ta bỗng xòe tay ra, sau đó giơ lên trên, thoáng chốc Nhất Niệm bị một bàn tay vô hình bóp chặt, không thể động đậy.

Lúc này thời không xung quanh bị trấn áp, Nhất Niệm cũng không thể điều động được.

Tay phải Phục Võ bỗng bị nắm chặt lại, nhưng vào lúc này một tiếng kiếm đột nhiên vang lên, ngay sau đó sức mạnh bí ẩn giam cầm Nhất Niệm bị chém vỡ.

Diệp Quân xuất hiện bên cạnh Nhất Niệm, tay hắn cầm kiếm Thanh Huyên.
 
Back
Top Dưới