Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4161


Chương 4161

Diệp Quân thầm thở dài, giờ hắn cũng không có cách nào, chỉ có thể đợi sau này tìm cách giải quyết.

Thượng Thần Thiên Vân cười nói: “Chúng ta đi tới chỗ thí luyện thôi”.

Diệp Quân thu hồi suy nghĩ, gật nhẹ đầu: “Được”.

Quả thật bây giờ hắn cần tìm một nơi để nâng cao thực lực của mình.

Một lúc sau, Thượng Thần Thiên Vân dẫn Diệp Quân, Nhất Niệm và Tịnh An đi đến một nơi trong tinh không.

Ở chính giữa, cách xa mấy ngàn trượng có một cánh cổng, một người đàn ông mặc thần giáp đang đứng ở trước cổng.

Thượng Thần Thiên Vân dẫn theo ba người Diệp Quân đi đến trước cánh cổng, người đàn ông mặc thần giáp đó nhìn Diệp Quân, sau đó nhìn về phía Thượng Thần Thiên Vân: “Thượng Thần Thiên Vân, nếu không có mệnh lệnh của Thiên Hành Chủ thì không có bất kỳ ai được tự tiện đi vào nơi này”.

Thượng Thần Thiên Vân không nói gì mà nhìn về phía Nhất Niệm, Nhất Niệm xòe lòng bàn tay ra, một quả thiên Hành bay đến trước mặt của người đàn ông mặc thần giáp.

Thượng Thần Thiên Vân khẽ cười nói: “Thần tướng Bộc Nhạn, mong ông châm chước một chút”.

Thần tướng Bộc Nhạn nhìn quả Thiên Hành đang ở trước mặt, lập tức im lặng.

Nhìn thấy Thượng Thần Thiên Vân dẫn loài người đến nơi này, thực ra ông ta đã đoán được đại khái ý đồ của Thượng Thần Thiên Vân, vì vậy, ông ta định chuẩn bị chiến đấu đến chết.

Vì trách nhiệm!

Thà chết chứ không tuân theo!

Nhưng ông ta không ngờ đối phương lại lấy một quả Thiên Hành ra!

Quả Thiên Hành đó!

Công việc của ông ta cả đời cũng không thể nhận được một thần vật siêu cấp như thế!

Chuyện này…

Thần tướng Bộc Nhạn cũng không từ chối, ông ta cất quả Thiên Hành, sau đó nhìn Thượng Thần Thiên Vân khẽ hành lễ, rồi bước qua một bên.

Lúc nên thức thời, nhất định phải thức thời, nếu không, thứ người ta sẽ cho không phải là quả Thiên Hành mà là một nhát đao.

Trong giới quan lại của nền văn minh Thiên Hành cần phải biết cách sống.

Thượng Thần Thiên Vân gật đầu: “Cảm ơn”.

Vừa nói bà ta vừa nhìn Diệp Quân đang ở bên cạnh: “Đi vào thôi”.

Diệp Quân nói: “Có thể sử dụng thần vật ở bên trong đó không?”

Thượng Thần Thiên Vân cười nói: “Dùng cách nào cũng được, tùy ngươi”.

Diệp Quân gật đầu sau đó nhìn về phía Nhất Niệm, cười nói: “Chờ ta đi ra ngoài”.

Nhất Niệm gật đầu: “Vâng”.

Diệp Quân xoay người đi về phía cửa, nhưng ngay lúc này, Thượng Thần Thiên Vân đột nhiên nói: “Đợi một chút”.

Diệp Quân dừng bước, hắn xoay người nhìn Thượng Thần Thiên Vân.

Thượng Thần Thiên Vân hơi do dự, sau đó đi đến trước mặt Diệp Quân, bà ta lấy ra một lệnh bài màu xanh đưa cho hắn: “Nếu ngươi có cơ hội gặp quan chấp hành đứng đầu Phục Võ, hãy giao vật này cho bà ta”.

Diệp Quân hơi nghi ngờ: “Quan chấp hành đứng đầu Phục Võ?
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4162


Chương 4162

Thượng Thần Thiên Vân gật đầu: “Ta cũng không biết rõ lắm, đây là vật năm xưa sư phụ của ta đã để lại, nhưng ta vẫn không có cơ hội… Nếu ngươi có cơ hội hãy giúp ta việc này, nếu ngươi không có cơ hội gặp được bà ấy thì thôi”.

Diệp Quân nhìn Thượng Thần Thiên Vân, gât đầu: “Được!”

Vừa nói hắn vừa cất lệnh bài, xoay người đi vào bên trong cánh cổng.

Sau khi Diệp Quân đi vào đó, một người phụ nữ đột nhiên xuất hiện ở trong sân, người vừa đến là Thượng Thần Thiên Huyên.

Thượng Thần Thiên Huyên đi đến chỗ Thượng Thần Thiên Vân, bà ta nhìn về phía cánh cổng: “Liệu hắn có thành công không?”

Có thể nói cuộc thí luyện này là thí luyện khó nhất của nền văn minh Thiên Hành, còn sống để bước ra khỏi đó đã đồng nghĩa với việc có thể trở thành quan chấp hành đứng đầu của nền văn minh Thiên Hành, từ trước đến nay, số người chết ở trong đó cũng không hề ít.

Thượng Thần Thiên Vân nhẹ giọng nói: “Ta càng tò mò không biết bao lâu nữa hắn mới có thể đi ra”.

Thượng Thần Thiên Huyên im lặng.

Người bước ra sớm nhất là quan chấp hành đứng đầu Thiên Hành đời này, người đó chỉ mất chưa tới chín ngày để bước ra ngoài, đây là tốc độ nhanh nhất từ trước đến nay, mà quan chấp hành đứng đầu đời này cũng là người mạnh nhất trong số các đời quan chấp hành đứng đầu.

Thượng Thần Thiên Vân bỗng hỏi: “Gần đây có tin tức gì của Ác Đạo Minh không?”

Thượng Thần Thiên Huyên lắc đầu: “Không có”.

Ánh mắt của Thượng Thần Thiên Vân dần dần trở nên u ám: “Bảo người của chúng ta theo sát họ, nói với quan chấp hành đứng đầu để bà ta đề phòng Ác Đạo Minh”.

Thượng Thần Thiên Huyên nhìn về phía Thượng Thần Thiên Vân: “Bà cho rằng họ sẽ tấn công chúng ta sao?”

Thượng Thần Thiên Vân nhẹ giọng nói: “Cẩn thận một chút không sai đâu”.



Ác Đạo Minh!

Ánh mắt Thượng Thần Thiên Huyền lạnh đi. Văn minh Thiên Hành bị Ác Đạo Minh hãm hại đến nỗi suýt bị hủy diệt, đương nhiên không thể để món nợ này trôi qua dễ dàng như vậy được.

Nếu không phải còn nhớ Ác Đạo Pháp Thần hỗ trợ phả giải vũ trụ Vô Gian thì bà ta đã lao đến đánh sập Ác Đạo Điện rồi.

Tức quá mà, không nhịn được.

Thượng Thần Thiên Vân nhìn gương mặt đằng đằng sát khí của Thượng Thần Thiên Huyền, nói: “Khoan hãy manh động, Thiên Hành Chủ vẫn đang ở vũ trụ Vô Gian”.

Thượng Thần Thiên Huyền im lặng một hồi, đáp: “Nhưng thanh kiếm trong tay hắn có thể làm cho thời không…”

Đương nhiên là đang nhắc đến kiếm Thanh Huyền của Diệp Quân.

Thượng Thần Thiên Vân không nói gì. Bà ta dĩ nhiên đã nhìn ra điểm đặc thù của nó, nhưng thật sự không dám mở miệng.

Nhờ Diệp Quân giúp phá giải vũ trụ Vô Gian ư?

Lấy lập trường gì để nhờ?

Thượng Thần Thiên Vân âm thầm thở dài.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4163


Chương 4163

Thật ra bà có thể đi nhờ Nhất Niệm. Nếu bà mở miệng, con bé chắc chắn sẽ không từ chối, nhưng làm vậy thì lại thất đức quá.

Thượng Thần Thiên Huyền thấy Thượng Thần Thiên Vân thì không khỏi cảm thấy phức tạp. Bà biết đối phương không dám nhờ vả, đổi lại là bà thì cũng không làm được.

Bỗng Nhất Niệm kéo Tịnh An sang một bên, đưa một que kẹo hồ lô ra: “Ngươi muốn làm Thiên Hành Chủ đúng không?”

Tịnh An nhận lấy kẹo, gật đầu.

Cô ta không có gì phải giấu Nhất Niệm cả.

Nhất Niệm nói: “Ta sẽ giúp ngươi”.

Tịnh An lập tức nhào tới ôm hôn bạn.

Nhất Niệm lau vết nước bọt đi: “Để trở thành Thiên Hành Chủ thì phải có sức mạnh vô cùng cao cường”.

Tịnh An gật gật: “Ta biết chứ”.

Nhất Niệm vươn tay gọi Tiểu Tháp xuất hiện. Ban nãy Diệp Quân không mang nó lẫn kiếm Thanh Huyên đi.

Tịnh An tròn mắt: “Cho ta hả?”

Tiểu Tháp: “…”

Nhất Niệm liếc xéo: “Nghĩ hay quá ha, ta sẽ dẫn ngươi vào đây tu luyện”.

Tịnh An cười hì hì: “Được thôi!”

Trở thành Thiên Hành Chủ không phải chuyện đơn giản. Thế là sau đó cô ta đi theo Nhất Niệm tu luyện trong Tiểu Tháp, vì biết rằng đây là cơ hội quý giá nên cực kỳ trân trọng nó.

Nhất Niệm biết đến nước này rồi thì cô không thể trở thành Thiên Hành Chủ được nữa, mà bản thân cô cũng không muốn, nhưng vì sâu trong nội tâm, cô vẫn không muốn hoàn toàn đoạn tuyệt cùng văn minh Thiên Hành, vì vậy quyết định giúp Tịnh An trở thành Thiên Hành Chủ.

Mấu chốt là một khi chuyện này thành công, quan hệ giữa Diệp Quân và văn minh Thiên Hành sẽ dịu lại.

Bởi vì Tịnh An là một cô gái cực kì giỏi giang!

Nhất Niệm đưa Tịnh An vào Tiểu Tháp rồi hướng dẫn tu luyện, sức mạnh của Tịnh An cũng tăng lên nhanh chóng.

Bởi vì luôn có nguồn cung cấp tinh thể Vĩnh Hằng và quả Thiên Hành dồi dào!

Thượng Thần Thiên Vân thấy cảnh này thì hỏi: “Bà thấy Tịnh An thế nào?”

Thượng Thần Thiên Huyền: “Bà muốn nghe lời thật hay nói dối?”

Thượng Thần Thiên Vân: “Đương nhiên là nghe sự thật”.

Thượng Thần Thiên Huyền: “Làm màu”.

Thượng Thần Thiên Vân cười rộ lên: “Quả vậy”.

Thượng Thần Thiên Huyền: “Nhưng sẽ thành đại sự”.

Thượng Thần Thiên Vân gật đầu. Bà ta nhìn ra Diệp Quân chỉ thân thiết với mỗi Nhất Niệm và Tịnh An trong khắp văn minh Thiên Hành. Bây giờ Nhất Niệm không thể làm Thiên Hành Chủ nữa, mà bà cũng biết người như đồ đệ mình sẽ không muốn làm.

Để hóa giải hận thù của Diệp Quân với văn minh Thiên Hành, cách duy nhất là đưa Tịnh An lên vị trí ấy.

Nhưng hiện nay Tịnh An vẫn còn quá yếu, không thể tiếp nhận vị trí.

Nhưng cũng không sao, cứ rèn luyện từ từ, cuối cùng ra sao thì phải xem Tịnh An.

Thượng Thần Thiên Huyền ở miệng: “Nghiên cứu bức vẽ kia tới đâu rồi?”

Thượng Thần Thiên Vân thu hồi dòng suy nghĩ: “Ta đang định tìm bà đến nghiên cứu cùng đây”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4164


Chương 4164

Thượng Thần Thiên Huyền quay sang: “Đó là quà tặng cho bà”.

Thượng Thần Thiên Vân cười: “Ta nghiên cứu không ra thì cũng chỉ là giấy lộn mà thôi”.

Rồi bà lấy bức vẽ ra: “Chúng ta vào Tiểu Tháp đi, ở trong đó tiết kiệm thời gian hơn”.

Trong khi Thượng Thần Thiên Huyền còn chìm trong nghi vấn, Thượng Thần Thiên Vân đã đưa cả hai vào Tiểu Tháp.

Vừa vào trong, Thượng Thần Thiên Huyền đã đanh mặt lại rồi sa sầm, thật sự muốn dựng đầu cái đám Chấp Pháp Điện dậy rồi giết thêm một lần.

Xem bọn bây chọc phải hạng quái vậy nào này?!

Không biết qua bao lâu sau, Diệp Quân mở mắt. Hắn đang đứng ở một vùng thời không vắng vẻ, trước mặt là một con đường ánh sáng. Cuối con đường là một cô gái trẻ, vóc dáng nhỏ nhắn đứng đó. Tóc cô trắng như tuyết, được ánh sáng rọi xuống lấp lánh vô cùng. Trên người cô là trường bào hai màu trắng đỏ. Đôi mắt sáng và hàng lông mày sắc sảo khiến cô càng thêm anh tuấn.

Tay phải cô đặt sau lưng, cầm một thanh trường kiếm.

Diệp Quân dè dặt hỏi: “Xin hỏi tiền bối là?”

Cô gái cong môi: “Ngươi không phải quả”.

Diệp Quân biết người của văn minh này cực kỳ bất thiện với người bên ngoài, thế là gật đầu, trong lòng âm thầm cảnh giác.

Cô gái quan sát hắn: “Ba loại huyết mạch đặc biệt, có hai loại rất mạnh, ta không bằng được chủ nhân gốc của chúng”.

Diệp Quân tò mò: “Tiền bối là ai?”

Cô gái cười đáp: “Tuế Tuế, quan chấp hành đứng đầu đời thứ ba của văn minh Thiên Hành”.

Quan chấp hành đứng đầu!

Diệp Quân giật mình, bởi vì vị trí này không hề thua kém Thiên Hành Chủ chút nào.

Tuế Tuế hỏi: “Ngươi đến đây rèn luyện à?”

Diệp Quân gật đầu: “Phải”.

Tuế Tuế nhíu mày: “Nhưng ngươi không phải người nơi đây”.

Diệp Quân: “Không phải người nơi đây thì không được rèn luyện?”

Tuế Tuế nhíu mày suy tư: “Hình như cũng không có quy định này”.

Diệp Quân: “…”

Tuế Tuế mỉm cười: “Nếu người bên ngoài cho ngươi đi vào thì họ đã xem ngươi là người một nhà, vậy thì có là người ở đây hay không cũng không quan trọng”.

Diệp Quân đáp ngay: “Cảm ơn”.

Tuế Tuế nghiêm túc nói: “Ngươi muốn rèn luyện thì được thôi, nhưng ta nói trước, đây là một việc tương đối khó khăn. Ta sẽ không nương tay với ngươi, nên ngươi hãy chuẩn bị tâm lý. Vì lợi ích của ngươi, ngươi cũng sẽ không thể gọi ai khác đến. Nơi này là để rèn luyện công bằng, nếu không chịu nổi mà gọi chi viện thì sẽ làm hỏng đạo tâm”.

Diệp Quân: “Sẽ nguy hiểm lắm sao?”

Tuế Tuế gật đầu.

Diệp Quân cam đoan: “Ta sẽ không gọi ai tới”.

Tuế Tuế cười: “Vậy chuẩn bị xong chưa?”

Diệp Quân gọi một thanh ý kiếm xuất hiện trong tay: “Xong rồi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4165


Chương 4165

Tuế Tuế lại không ra tay, chỉ hỏi: “Ngươi đã từng trải qua tuyệt vọng chưa?”

Diệp Quân ngạc nhiên.

Tuế Tuế bất thình lình xuất hiện trước mặt khiến hắn biến sắc. Kiếm ý xông ra từ trong cơ thể, biến thời không xung quanh thành những ô vuông.

Chồng thời không.

Nén thời không.

Hắn không dám xem thường quan chấp hành đứng đầu của văn minh Thiên Hành, vừa ra tay đã dùng toàn bộ sức mạnh.

Tuế Tuế lại không có động tác gì, chỉ khi thời không nén bộc phát ra sức mạnh mới trở tay vung kiếm.

Xoẹt!

Một nhát kiếm đơn giản lại khiến sức mạnh kia vỡ nát. Mũi kiếm đâm vào thời không bị nén khiến nó chấn động rồi vỡ toang.

Diệp Quân hốt hoảng, đang muốn lùi lại nhưng không kịp, một thanh kiếm đã đâm vào ngực hắn.

Uỳnh!

Cả người hắn cứng đờ, kiếm ý tán loạn.

Tuế Tuế xoay nhẹ tay phải. Sự sống trong cơ thể Diệp Quân trôi đi cuồn cuộn, linh hồn cũng đang dần biến mất.

Đây là cảm giác khi cái chết ập đến

Đã rất lâu rồi hắn chưa có được.

Diệp Quân đương nhiên không cam lòng chịu chết, siết tay khởi động ba loại huyết mạch Phong Ma, Phàm Nhân và Viêm Hoàng. Nhưng khi chúng vừa tuôn trào, bàn tay cầm kiếm của Tuế Tuế ấn về trước.

Phập!

Thân kiếm ngập sâu thêm vài tấc.

Uỳnh!

Ba loại huyết mạch bị áp chế hoàn toàn.

Đồng tử Diệp Quân rụt lại.

Tuế Tuế buông kiếm. Diệp Quân ngã xuống bất động.

Huyết mạch bị áp chế.

Kiếm ý bị áp chế.

Mọi loại sức mạnh đều vô dụng.

Đây là tuyệt vọng.

Lần đầu tiên hắn được nếm trải.

Mọi con bài tẩy đều vô dụng.

Diệp Quân nằm rạp dưới đất, kiếm cắ m vào ngực. Hắn thử sử dụng Kiếm Ý Vô Địch nhưng cả nó lẫn huyết mạch đều bị áp chế ngay khi vừa xuất hiện.

Giãy giụa chỉ là phí công.

Mình sẽ chết đi thế này ư?

Ánh mắt hắn dần tan ra.

Có cam tâm không?
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4166


Chương 4166

Đương nhiên là không!

Nhưng rồi thì làm được gì?

Gọi cha?

Gọi cô cô?

Gọi ông nội?

Hắn hé miệng, biết rằng chỉ cần gọi một trong ba là có thể thoát khỏi khốn cảnh.

Tuế Tuế đứng cạnh đó, chắp tay sau lưng, tò mò nhìn xem thanh niên kiếm tu đang gồng mình giãy giụa.

Có gọi ai đến không?

Sao còn chưa gọi đi?

Giãy giụa thế này.

Đau đớn lắm mà.

Tuế Tuế cong môi: “Gọi đi chứ, thứ kiến cỏ sống tạm bợ”.

Vô số gương mặt hiện lên trước mắt Diệp Quân. Nạp Lan Ca, Chu Phạm, Nhất Niệm, Chân tỷ, Từ Thụ, Từ Nhu, Thiên Thiên…

Hắn muốn sống!

Rất muốn sống!

Muốn gặp đứa con chưa chào đời của mình…

Hắn có quá nhiều lý do để muốn sống.

Nhưng…

Diệp Quân thì thầm: “Cha, cô cô và ông ơi, con chết không liên quan gì đến văn minh Thiên Hành hay vị cô nương này. Đừng làm gì cô ấy. Là tại con không đủ mạnh…”

Hai tay hắn dần buông lỏng.

Không còn suy nghĩ gì nữa.

Bỗng nhiên hắn mở bừng mắt, như sực nhớ ra gì mà dồn hết khí lực kêu lên: “Kéo chủ nhân bút Đại Đạo theo cùng là được…”

Chủ nhân bút Đại Đạo: “…”

Chủ nhân bút Đại Đạo?

Là người chưa bao giờ nghe qua cái tên này, lại còn thấy nó dở ẹc, Tuế Tuế bèn nhíu mày.

Sau đó hai mắt Diệp Quân nhắm lại, không còn hơi thở.

Nhưng khí tức của Kiếm Ý Vô Địch trong người hắn lại đang tăng lên.

Tuế Tuế ngạc nhiên thốt lên: “Ồ?”

Kiếm ý ngày càng mạnh như muốn phá tung cơ thể mà ra.

Thanh kiếm trong tay Tuế Tuế run lên.

Làm cô ta không khỏi ngạc nhiên. Tuế Tuế không bồi thêm một nhát nữa, trở thành quan chấp hành ở đây là để rèn luyện người nơi đây sắp bước vào văn minh Thiên Hành chứ không phải để giết chóc. Dù sao thì có thể đến được đây đã là ưu tú, nếu có tiềm năng thì cô ta nhất định sẽ đào tạo, như quan chấp hành đời trước từng đào tạo cô ta.

Tuy Diệp Quân không phải người ở đây nhưng hắn đã được người bên ngoài cho phép vào đây, thôi thì xem như đồng loại cũng được.

Khí tức Kiếm Ý Vô Địch trong người Diệp Quân vẫn đang tăng lên, kiếm của Tuế Tuế càng chấn động mãnh liệt hơn.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4167


Chương 4167

Cô ta lẳng lặng nhìn hắn, không ra tay kết liễu cũng không hỗ trợ.

Uuu!

Có tiếng kiếm minh vang vọng đất trời khi kiếm ý hùng hậu tuôn ra từ trong người Diệp Quân, chui vào trong thanh kiếm của Tuế Tuế.

Làm nó run lên bần bật.

Tuế Tuế vươn tay, nhưng vừa định chạm vào thì dừng lại, nhìn kiếm ý tràn ra từ Diệp Quân với vẻ tò mò.

Ruỳnh!

Đúng lúc này, thanh kiếm trong tay cô ta bị Kiếm Ý Vô Địch đẩy văng đi. Vô số kiếm ý bay vút lên cao, hóa thành những cây cột trụ sừng sững.

Chúng nó đã lột xác!

Từng cây cột một hóa thành ý kiếm rồi chúc mũi xuống, quay về cơ thể Diệp Quân.

Ầm!

Hắn co giật, hai mắt mở bừng, khí tức hùng hậu tuôn trào từ cơ thể.

Cảnh giới Diệt Đạo!

Hắn đã thăng cấp từ Khai Đạo lên như thế.

Diệp Quân vươn tay, gọi vô số kiếm ý hội tụ lại như thủy triều, ngưng tụ thành một thanh ý kiếm.

Ý Kiếm Vô Địch.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận kiếm ý và cảnh giới của mình đã thay đổi hoàn toàn.

Tuế Tuế cũng tỏ ra ngạc nhiên.

Diệp Quân hoài nghi cất tiếng hỏi: “Tiền bối?”

Tuế Tuế cười nói: “Không liên quan đến ta. Do ngươi từ bỏ chấp niệm trong lòng nên mới đột phá”.

Diệp Quân càng không hiểu: “Từ bỏ chấp niệm?”

Tuế Tuế gật đầu, vươn tay kẹp lấy một tia Kiếm Ý Vô Địch vào hai ngón tay: “Kiếm ý của ngươi trước đó tuy thuần túy nhưng vẫn còn mang tạp niệm, chính là chấp niệm trong lòng. Bây giờ tuy vẫn còn nhưng đã thuần túy hơn trước nhiều rồi. Chúc mừng ha”.

Tạp niệm?

Diệp Quân nhíu mày, tự hỏi là tạp niềm gì? Chẳng lẽ là từ bỏ chấp niệm sống?

Không.

Không phải chấp niệm sống.

Mà là chấp niệm gọi chi viện.

Gọi chi viện!

Diệp Quân im lặng. Vào giây phút đó hắn thật sự không muốn chết, nhưng để sống thì phải gọi người tới.

Khi gặp quá nhiều kẻ địch thì gọi chống lưng tới không thành vấn đề, nhưng bây giờ hắn đang muốn rèn luyện bản thân, chỉ vậy mà cũng phải nhờ trợ giúp thì thôi tập luyện làm gì nữa, sau này cứ bám váy cô cô với cha là được.

Thế là hắn quả quyết từ bỏ lựa chọn này và chấp nhận thua cuộc, nào ngờ chính vì vậy mà kiếm ý và cảnh giới lại đột phá.

Từ bỏ chấp niệm.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4168


Chương 4168

Hắn nhìn ý kiếm trong tay với vẻ phức tạp, không ngờ việc gọi chống lưng vô tình đã thành chấp niệm trong lòng.

Nếu khi ấy hắn gọi người tới thì coi như sống làm kẻ dựa dẫm suốt đời.

Không sợ bố con thằng nào hết.

Gặp thần giết thần.

Gặp Phật giết Phật.

Nghĩ vậy, hắn bật cười.

Tuế Tuế bên kia hỏi: “Ngươi cười gì?”

Diệp Quân chỉ khom lưng vái chào: “Đa tạ tiền bối đã nương tay”.

Hắn biết mình đột phá được là do đối phương đã cho hắn cơ hội, bằng không cô ta chỉ cần bồi thêm một nhát kiếm là hắn đã chầu trời.

Tuế Tuế cong môi: “Chính ngươi đã tự cứu mình đấy thôi. Nếu lúc ấy ngươi không giải trừ chấp niệm trong lòng thì kiếm của ta đã lấy mạng ngươi rồi”.

Diệp Quân cười cười rồi tò mò hỏi: “Tiền bối cũng là kiếm tu?”

Tuế Tuế gật đầu: “Chủ tu kiếm”.

Diệp Quân nói ngay: “Xin được chỉ giáo!”

Tuế Tuế cười: “Đương nhiên, vẫn chưa rèn luyện xong mà”.

Diệp Quân: “Tiếp tục nào”.

Rồi vung kiếm đâm tới.

Thời không lập tức biến thành hàng loạt ô vuông.

Chồng chất thời không.

Nén thời không.

Nhất Giới Tuế Nguyệt.

Đi liền một mạch như nước chảy mây trời.

Hư không bắt đầu biến mất.

Một đường chém lấy đi hai trăm triệu năm tuổi thọ.

Khi đột phá cảnh giới và lột xác kiếm ý để chịu được sức mạnh tuế nguyệt và thời không, hắn không cần dùng kiếm Thanh Huyên cũng có thể chém ra hiệu ứng này.

Tương tự, Tuế Tuế cũng đáp trả bằng kiếm.

Uỳnh!

Đất trời vỡ tan. Diệp Quân bay ngược lại mấy trăm nghìn trượng, vừa dừng lại thì kiếm ý vỡ nát.

Hắn hết hồn.

Kiếm Ý Vô Địch của hắn đã lột xác vậy mà vẫn không thể ngăn được kiếm của cô gái này ư?

Tuế Tuế không tiếp tục ra tay mà chấp kiếm đặt ra sau lưng, nói: “Ngươi vẫn còn thiếu một thứ”.

Diệp Quân: “Là gì?”

Tuế Tuế: “Tâm khí”.

Diệp Quân càng không hiểu.

Tuế Tuế chầm chậm đi tới: “Kiếm ý của ngươi được lập nên từ nền tảng rất cao, nhưng lại không có gì để chống đỡ”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4169


Chương 4169

Diệp Quân rơi vào im lặng.

Nền tảng ư?

Kiếm ý của hắn được xây dựng từ cái gì? Đương nhiên là vô địch.

Nhưng khi không có gì để chống đỡ nó, đường kiếm vung ra sẽ không có khí thế và tâm ý vô địch.

Hắn bỗng nhớ lại Diệp Tu Nhiên từng nói, thứ nhất là phải thuần túy, thứ nhì là “Kiếm ý của ngươi ra hình ra dạng nhưng không có cái thần. Nói cách khác, ngươi thiếu tinh thần bộc lộ mũi nhọn. Người trẻ tuổi phải phấn chấn, nhiệt huyết, phải khí phách dám chọc đến mây xanh!”

Tinh thần!

Diệp Quân nhìn thanh kiếm trong tay, bất chợt tỉnh ngộ.

Kiếm ý đã lột xác nhưng người thì chưa.

Thân là kiếm tu, cho dù có phải đối mặt với cha hay ông nội thì vẫn phải có khí thế và tâm thái vung kiếm chém chết người.

Nói đơn giản hơn thì đánh có thể không lại, nhưng khí thế tuyệt đối không thua!

Tuế Tuế dừng bước, cười nói với hắn: “Đến đây”.

Diệp Quân thu hồi suy nghĩ, không nói không rằng vung kiếm.

Xoẹt!

Tuế Tuế tùy tiện vung tay.

Ầm!

Kiếm ý vỡ vụn. Diệp Quân chưa kịp phản ứng đã bị một thanh kiếm gác ngang cổ.

Hắn im thin thít.

Tuế Tuế thu kiếm về: “Tâm khí chưa đủ, tiếp tục”.

Nhưng Diệp Quân không vung kiếm nữa mà nhắm mắt lại, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trong đầu.

Chiếc váy trắng thân quen.

Số lần cô cô vung kiếm từ trước đến giờ không nhiều cũng không ít, mà bà ấy làm vậy với tâm thế ra sao?

Miệt thị ư?

Không.

Đó là xem thường, như một vị thần nhìn con kiến bé nhỏ. Khi bà vung kiếm thì đối phương đã là người chết trong mắt bà.

Hắn không làm được như cô cô, nhưng có thể học tập theo bà.

Chưa mạnh bằng thì cứ làm bộ thôi.

Hắn mở mắt nhìn quan chấp hành. Cô ta trong mắt hắn bây giờ đã không còn là người khiến hắn cảm thấy tuyệt vọng, mà chỉ là một phiên bản lòe loẹt hơn của Tịnh An.

Nghĩ vậy, tâm cảnh của hắn quả nhiên thay đổi.

Diệp Quân vung kiếm.

Uuu!

Tiếng kiếm minh vang vọng đất trời.

Chồng chất thời không.

Nén thời không.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4170


Chương 4170

Khí thế đã mạnh hơn trước rất nhiều.

Tuế Tuế cũng lại hờ hững vung kiếm, một lần nữa đập nát Kiếm Ý Vô Địch của Diệp Quân, mũi kiếm đặt giữa trán hắn.

Diệp Quân cứng đờ.

Tuế Tuế cười: “Kiếm thế đã thay đổi, nhưng không có nghĩa là ngươi đã tiến bộ. Muốn đánh bại ta là phi thực tế, nhưng đây cũng là một khởi đầu tốt, khi ngươi nhận ra kiếm đạo của mình còn thiếu những gì. Kế tiếp cứ không ngừng tôi luyện để phát triển, xây dựng nền tảng của mình”.

Diệp Quân gật đầu: “Ta hiểu rồi”.

Tuế Tuế thu kiếm về: “Tiếp tục”.

Diệp Quân tò mò hỏi: “Ta không phải người của văn minh Thiên Hành, vì sao tiền bối vẫn bằng lòng chỉ điểm?”

Tuế Tuế mỉm cười: “Ta giúp ngươi là để kết thiện duyên, biết đâu sau này ngươi giúp lại được văn minh Thiên Hành chúng ta”.

Diệp Quân không đáp.

Tuế Tuế tiếp tục: “Nếu kết thành thiện quả thì tốt, không thì cũng không sao. Trên đời này làm sao có thể được như ý trong mọi chuyện? Chúng ta chỉ cần không thẹn với lòng, ngoài ra đừng nghĩ nhiều”.

Không thẹn với lòng!

Diệp Quân bỗng chốc cảm thấy kính phục, bèn thi lễ: “Thọ giáo”.

Tuế Tuế mỉm cười: “Tiếp tục”.

Diệp Quân lại vung kiếm, lần này không dùng kiếm kỹ thời không mà chuyển sang Nhất Kiếm Định Sinh Tử.

Một kiếm kỹ hắn gần như đã quên.

Lần này, trong mắt Tuế Tuế hiện ra vẻ kinh ngạc.

Nhất Kiếm Định Sinh Tử!

Diệp Quân vẫn nhớ câu nói của cô cô váy trắng khi dạy hắn kiếm kỹ này: “Ta xuất ra kiếm này, ta muốn con sống thì con được sống, ta muốn con chết thì con phải chết”.

Sống chết chỉ trong một kiếm!

Nhát kiếm này là một sự miệt thị.

Đương nhiên, hiện giờ hắn không thể làm được sự miệt thị này, với thực lực hiện tại của hắn, khi đối đầu với Tuế Tuế cô nương này, nếu hắn miệt thị cô ta thì đó không phải tự tin, mà là ngu xuẩn.

Vì thế hắn đã thay đổi!

Nhất Kiếm Quyết Sinh Tử!

Nhát kiếm này mà xuất ra không phải ngươi chết, chính là ta chết.

Ta không có khả năng định sinh tử của cô, nhưng ta vẫn có khí phách quyết sinh tử với cô!

Thật ra hắn cũng từng thay đổi kiếm kỹ này, nhưng khi ấy không đủ tâm cảnh, lại thêm chút hoa hòe hoa sói, vì thế mãi chẳng đổi được. Bây giờ hắn đã tìm ra vấn đề của bản thân, kiếm ý cũng trở nên thuần khiết hơn một chút nên hắn lại dùng để tu luyện.

Khi Diệp Quân vung kiếm, kiếm thế thoáng chốc đã thay đổi, kiếm thế như sấm sét, cả hư không rung chuyển, sau đó nứt ra như mặt băng, vết nứt nhanh chóng lan ra xung quanh.

Mà lúc này, Tuế Tuế cũng xuất kiếm.

Giống như trước đây, nhát kiếm này của cô ta vẫn rất bình thường, thậm chí không thể cảm nhận được bất kỳ kiếm thế và kiếm ý nào.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4171


Chương 4171

Nhưng khi nhát kiếm này của cô ta vung ra, kiếm thế của Diệp Quân thoáng chốc bị áp chế lại ngay, nhưng lần này Diệp Quân không lui bước.

Mũi kiếm nối mũi kiếm!

Rắc!

Đột nhiên, ý kiếm của Diệp Quân xuất hiện vết nứt, vết nứt càng lúc càng lớn, một lúc sau, vết nứt lan ra toàn thân kiếm.

Nhưng không vỡ!

Nhìn thấy cảnh này, trên khuôn mặt yêu kiều của Tuế Tuế hiện lên nụ cười: “Cũng được đấy”.

Nói xong cô ta thu kiếm lại, đặt sau lưng mình.

Diệp Quân nhìn ý kiếm trong tay, trên mặt cũng hiện lên ý cười.

Tuy rằng kiếm của hắn vẫn không thể đánh bại Tuế Tuế cô nương, nhưng ít nhất nó đã mạnh hơn trước rất nhiều.

Hắn đã tìm được cảm giác rồi.

Dù là tâm khí hay khí thế đều không thể hình thành trong một sớm một chiều, nó cần một quá trình.

Từ khi gặp Diệp Tu Nhiên, thật ra hắn vẫn luôn tìm kiếm thay đổi, từ đó đến nay, thực lực và kiếm đạo của hắn cũng có sự tiến bộ đáng kể, đương nhiên kẻ địch của hắn cũng trở nên mạnh hơn, thậm chí còn có kẻ mạnh hơn nữa.

Hắn buộc phải nắm bắt mọi cơ hội để nâng cao bản thân!

Diệp Quân gạt mọi suy nghĩ, nhìn Tuế Tuế rồi hơi khom người nói: “Tiền bối, xin được chỉ giáo”.

Tuế Tuế vốn định tạo quan hệ tốt, thấy Diệp Quân lễ phép khiêm tốn như vậy, đương nhiên cô ta vui vẻ đồng ý: “Được”.

Vì vậy khoảng thời gian sau đó, ngày nào Diệp Quân cũng thực chiến với Tuế Tuế.



Nền văn minh Thiên Hành.

Diệp Quân không thể che giấu chuyện mình tham gia cuộc thí luyện quan chấp hành đứng đầu, lúc này cường giả của nền văn minh Thiên Hành đều đã biết.

Thế là vô số cường giả nền văn minh Thiên Hành đã tới lối vào của cuộc thí luyện quan chấp hành đứng đầu.

Lúc này, Thượng Thần Thiên Vân và Thượng Thần Thiên Huyên đều đang đứng ở lối vào nơi thí luyện.

Thấy họ, sắc mặt các cường giả nền văn minh Thiên Hành đều trở nên hơi khó coi.

Thượng Thần Thiên Huyên nhìn các cường giả nền văn minh Thiên Hành với vẻ mặt không cảm xúc: “Có chuyện gì?”

Mọi người vâng vâng dạ dạ, không dám nói gì.

Lúc này, một ông lão lớn tuổi chậm rãi đi ra, ông ta cung kính hành lễ trước hại thượng thần trước rồi nói: “Hai vị thượng thần, ta nghe nói Diệp Quân đang tham gia cuộc thí luyện quan chấp hành đứng đầu à?”

Thượng Thần Thiên Vân gật đầu: “Ừm”.

Ông lão do dự một chút rồi bảo: “Ý hai vị thượng thần thế nào?”

Thượng Thần Thiên Vân lại gật đầu.

Mặc dù ông lão đã sớm dự đoán được điều này, nhưng thấy Thượng Thần Thiên Vân gật đầu thừa nhận, ông ta vẫn không khỏi phẫn nộ bất bình: “Hai vị thượng thần, cuộc thí luyện quan chấp hành đứng đầu là truyền thừa cốt lõi của nền văn minh Thiên Hành ta, sao có thể để cho một kẻ ngoại tộc tới thí luyện được? Không phải người tộc ta thì sẽ có ý đồ khác! Huống hồ hôm đó Diệp Quân còn tàn sát vô số cường giả của nền văn minh Thiên Hành chúng ta, hắn… hắn là kẻ xấu!”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4172


Chương 4172

Nói đến vế sau, ông ta càng đau lòng khôn xiết, nếu không vì dè chừng thực lực khủng khiếp của hai vị trước mắt thì có lẽ ông ta đã điên cuồng chửi mắng bọn họ là kẻ b án nước rồi.

Các cường giả nền văn minh Thiên Hành còn lại liên tục gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Thượng Thần Thiên Huyên nhìn ông lão đó: “Cố Khâm, ta nhớ Mục Tướng cùng một giuộc với ông đúng không?”

Sắc mặt ông lão tên Cố Khâm hơi thay đổi: “Thượng thần, ta và Mục Tướng đúng là một giuộc, nhưng hôm nay ta tới đây không phải vì Mục Tướng, mà vì nền văn minh Thiên Hành chúng ta. Cuộc thí luyện quan chấp hành đứng đầu ấy chỉ có người xuất sắc nhất của nền văn minh chúng ta mới được vào, hắn là người của nền văn minh ngoại tộc tại sao lại được vào? Chúng ta không phục”.

Thượng Thần Thiên Huyên nhìn Cố Khâm: “Ngươi không phục?”

Cố Khâm bị bà ta nhìn sởn gai ốc, nhưng lúc này ông ta đã không còn đường lui, chỉ có thể kiên quyết tới cùng: “Đúng”.

Nói xong ông ta lại thấy không tự tin lắm, thế là bổ sung thêm một câu: “Không chỉ ta mà tất cả người dân phía sau ta đều không phục”.

Thượng Thần Thiên Huyên nhìn Cố Khâm và nhóm người: “Nữ kiếm tiên váy trắng kia vẫn còn số đấy”.

Nghe thế, sắc mặt nhóm người và Cố Khâm đều thay đổi rõ rệt.

Nữ kiếm tiên váy trắng!

Ngày hôm đó bọn họ đã bị nhát kiếm ấy đè phục sát đất, không thể cử động được, lần đó là lần bọn họ cận kề cái chết nhất.

Người phụ nữ đó vẫn sống?

Cố Khâm và nhóm người nhìn xung quanh, cơ thể run rẩy.

Người phụ nữ đó thật sự quá đáng sợ!

Đã để lại bóng đen tâm lý cho họ.

Thượng Thần Thiên Huyên lại nói: “Nếu chư vị không phục thì đánh với bà ta một trận đi?”

Nói rồi bà ta nhìn vào Cố Khâm.

Cố Khâm cười gượng: “Thượng thần nói đùa, ta… ta không phải đối thủ của bà ta đâu…”

Thượng Thần Thiên Huyên nhìn Cố Khâm không nói gì.

Tới lúc này sao Cố Khâm còn không hiểu?

Thượng Thần Thiên Vân và Thượng Thần Thiên Huyên đã quyết tâm lôi kéo tên Diệp Quân kia!

Nếu bây giờ ông ta còn kiên quyết nữa thì sợ rằng sau này nền văn minh Thiên Hành sẽ chẳng thể sống được nữa.

Nghĩ tới đây, ông ta nói: “Tốt quá, đây đúng là chuyện tốt!”

Nghe Cố Khâm nói thế, các người của nền văn minh Thiên Hành đều nghi hoặc.

Thượng Thần Thiên Vân và Thượng Thần Thiên Huyên cũng hơi khó hiểu.

Cố Khâm quay người nhìn nhóm người phía sau mình rồi nghiêm mặt nói: “Chư vị nghĩ thử xem, nữ kiếm tiên váy trắng ấy chỉ cần một nhát kiếm đã dễ dàng phá được toàn bộ trận pháp của nền văn minh Thiên Hành chúng ta, còn suýt chút nữa hủy được thần cảnh Thiên Hành của chúng ta, thực lực của bà ta phải đáng sợ nhường nào chứ? Cường giả này không thể nào ở nền văn minh bình thường được, rất có thể bà ta đến từ nền văn minh vũ trụ cấp sáu!”

Nền văn minh vũ trụ cấp sáu!

Lời này vừa cất lên, mọi người đều xôn xao.

Cố Khâm nói tiếp: “Mà bà ta là người sau lưng Diệp Quân… Mọi người hiểu ý ta không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4173


Chương 4173

Mọi người đều lắc đầu, họ đã bị ông ta làm cho choáng váng.

Cố Khâm nghiêm túc nói: “Diệp Quân và Nhất Niệm đã thành thân. Nghiêm túc mà nói, hắn đã được coi là một nửa người của nền văn minh Thiên Hành, nếu bây giờ hắn vượt qua cuộc thí luyện quan chấp hành đứng đầu thì sẽ là người của mình. Mà nữ kiếm tiên váy trắng là người phía sau hắn, nói cách khác, nữ kiếm tiên váy trắng đó chính là người phía sau nền văn minh Thiên Hành chúng ta… Lời to rồi!”

Mọi người : “…”

Thượng Thần Thiên Vân và Thượng Thần Thiên Huyên cũng đờ người tại chỗ.

Lúc này, có người đột nhiên nói: “Nhưng… Nhưng nền văn minh Thiên Hành ta có thần pháp, không thể liên hôn với ngoại tộc, Diệp Quân là ngoại tộc…”

Cố Khâm ngăn người đó nói tiếp, trầm giọng bảo: “Sau này không được nói những lời gây mất đoàn kết thế này nữa”.

Người đó: “???”

Cố Khâm tiếp tục nói: “Chư vị, dù chúng ta có thừa nhận hay không thì chúng ta cũng không đánh lại được người ta. Nhất là bây giờ, Thiên Hành Chủ đã bị mắc kẹt, quan chấp hành đứng đầu và các cường giả hàng đầu đều ở vũ trụ Vô Gian, nếu bây giờ chúng ta lại chọc giận cường giả tuyệt thế không rõ nữa thì chẳng khác nào tự tìm đến cái chết!”

Mọi người im lặng.

Cố Khâm lại nói: “Không phải chúng ta không có lựa chọn, chúng ta có thể lựa chọn thân thiện, chỉ cần chúng ta thân thiện thì chúng ta sẽ ít đi một kẻ địch, thêm một đồng minh. Nhưng nếu tiếp tục thù địch thì trong các vị có ai có thể đánh được với nữ kiếm tiên váy trắng đó?”

Mọi người vẫn im lặng.

Nữ kiếm tiên váy trắng… đến Thượng Thần Thiên Vân và Thượng Thần Thiên Huyên cũng không đánh lại được!

Thì ai có thể đánh được với bà ấy?

Cố Khâm khẽ thở dài: “Đánh không lại thì gia nhập vậy!”

Mọi người: “…”

Cố Khâm quay người lại, cung kính hành lễ với Thượng Thần Thiên Vân và Thượng Thần Thiên Huyên: “Hai vị thượng thần, lúc trước là ta tầm nhìn hạn hẹp nên đã đắc tội, mong hai vị thượng thần tha thứ”.

Nói xong ông ta lại cung kính hành lễ lần nữa rồi quay người nhìn mọi người: “Đi!”

Chẳng mấy chốc, dưới sự dẫn dắt của Cố Khâm, các cường giả nền văn minh đều lui đi.

Sau khi nhìn Cố Khâm và mọi người rời đi, trong mắt Thượng Thần Thiên Huyên thoáng qua vẻ phức tạp: “Bây giờ bọn họ cũng khá tỉnh”.

Thượng Thần Thiên Vân nói: “Sở dĩ bây giờ họ tỉnh như vậy là vì đã bị đánh, rất nhiều lúc chỉ có đau đớn mới tỉnh ngộ được”.

Thượng Thần Thiên Huyên im lặng.

Thượng Thần Thiên Vân mỉm cười: “Thật ra chuyện này cũng không phải chuyện xấu đối với nền văn minh Thiên Hành chúng ta”.

Thượng Thần Thiên Huyên quay đầu nhìn Thượng Thần Thiên Vân, Thượng Thần Thiên Vân nói tiếp: “Bởi vì ta nhìn thấy sự kính sợ từ trong mắt họ, trước nay không hề có điều này. Nếu một nền văn minh không có lòng tôn kính thì sớm muộn gì cũng sẽ diệt vong”.

Thượng Thần Thiên Huyên gật đầu, nhưng không nói gì.

Thượng Thần Thiên Vân nói: “Chẳng phải nội các thiếu một Tướng sao? Bà thấy Cố Khâm này thế nào?”

Thượng Thần Thiên Huyên nói: “Không có vấn đề gì”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4174


Chương 4174

Thượng Thần Thiên Vân gật đầu: “Vậy để ông ta giữ chức này đi”.

Bây giờ Thiên Hành Chủ và quan chấp hành đứng đầu đều không ở đây, đương nhiên bọn họ là chủ của nền văn minh Thiên Hành.



Ở một nơi nào đó.

Khi Cố Khâm biết Thượng Thần Thiên Vân và Thượng Thần Thiên Huyên đề cử mình làm Tướng nội các thì sững người tại chỗ.

Hạnh phúc đến quá bất chợt!

Vì là thời kỳ đặc biệt nên ông ta lên nhậm chức luôn.

Có Thượng Thần Thiên Vân và Thượng Thần Thiên Huyên ủng hộ, mọi người trong nền văn minh Thiên Hành cũng không ai phản đối.

Sau khi Cố Khâm lên chức thì tổ chức lại nội các, thành lập một lớp hoàn toàn mới, mà mệnh lệnh đầu tiên ông ta đưa ra là: Sau này trong nền văn minh Thiên Hành, bất kỳ người dân nào cũng không được nói lời gây mất đoàn kết…

Trong thời không hư vô.

Diệp Quân vẫn đang chiến đấu với quan chấp hành đứng đầu Tuế Tuế, nói chính xác hơn là bị đánh.

Tuy rằng thực lực của hắn tăng lên đáng kể, nhưng vẫn chênh lệch rất lớn với quan chấp hành đứng đầu Tuế Tuế trước mắt này, mà Tuế Tuế đã nương tay lắm rồi, nếu không hắn còn thảm hơn nữa.

Có điều trong quá trình bị đánh này, hắn đã thu hoạch được rất nhiều, chẳng hạn như hiện giờ một nhát kiếm của Tuế Tuế đã chẳng thể phá vỡ kiếm ý vô địch của hắn được nữa.

Ngoài ra, uy lực Nhất Kiếm Định Sinh Tử của hắn cũng đã mạnh hơn rất nhiều.

Đương nhiên, thu hoạch lớn nhất vẫn là:

Tâm khí!

Khí thế!

Sự tự tin!

Trong lúc đấu với Tuế Tuế, tuy hắn vẫn không thể đánh bại cô ta, nhưng hắn ngày càng tự tin hơn, ý nghĩ muốn lật đổ cha già và ông nội lại xuất hiện.

Bây giờ chưa làm được không phải điều đáng sợ, đáng sợ là đến nghĩ cũng không dám nghĩ!

Dám nghĩ còn phải dám làm!

Mỗi lần nghĩ tới việc một ngày nào đó đè được cha và ông nội xuống đất để đánh, Diệp Quân lại vô cùng phấn khích, giống như bị hắt máu gà.

Trong lúc chiến đấu với Diệp Quân, thật ra Tuế Tuế cũng hơi ngạc nhiên. Bởi vì từ khi bắt đầu đến giờ, Diệp Quân tiến bộ rất nhanh, nhất là kiếm ý, so với lúc đầu, hiện tại đã khác biệt một trời một vực.

Tài năng và ngộ tính của Diệp Quân khiến cô ta rất bất ngờ.

Không biết qua bao lâu, Tuế Tuế đột nhiên dừng lại, cười nói: “Cửa ải này tới đây thôi”.

Diệp Quân nhìn Tuế Tuế, ngạc nhiên hỏi: “Ải thứ nhất?”

Tuế Tuế gật đầu: “Quan chấp hành đứng đầu có tổng cộng ba ải. Ải thứ nhất là tuyệt vọng, sở dĩ muốn khiến người vượt ải rơi vào tuyệt vọng là vì muốn xem khi tuyệt vọng họ sẽ lựa chọn thế nào, và cả tâm lý của họ lúc ấy nữa”.

Diệp Quân nói: “Thì ra là vậy. Ải thứ hai thì sao ạ?”

Tuế Tuế mỉm cười: “Đi theo ta”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4175


Chương 4175

Nói rồi cô ta cất kiếm ra sau lưng, quay người đi về hướng xa xa.

Diệp Quân cũng vội vàng cất kiếm rồi đi theo.

Hai người đi về phá ánh sáng nơi xa.

Diệp Quân nhìn Tuế Tuế bên cạnh rồi nói: “Tiền bối, người có phải bản thể không?”

Tuế Tuế nhìn hắn khẽ cười: “Ngươi đang muốn hỏi ta còn sống hay đã chết à?”

Diệp Quân gật đầu: “Vâng”.

Tuế Tuế cười tinh nghịch: “Bí mật”.

Diệp Quân: “…”

Tuế Tuế nhìn về nơi xa, nhẹ nhàng nói: “Mỗi đời quan chấp hành đứng đầu đều có trách nhiệm của mình, ta cũng có trách nhiệm của ta”.

Trách nhiệm!

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn về phương xa, sao hắn lại không có trách nhiệm của mình chứ?

Tuế Tuế đột nhiên nói: “Ta hơi tò mò, ngươi không phải quả thì vì sao người ngoài kia lại cho ngươi vào đây? Chắc chắn có nguyên nhân gì đó đúng không?”

Diệp Quân gạt mọi suy nghĩ, đáp lời: “Ta thành thân với một người ở đây”.

Tuế Tuế chợt mở to mắt: “Ồ hổ?”

Diệp Quân: “…”

Tuế Tuế nhìn thẳng vào Diệp Quân, đôi mắt to chớp chớp: “Thật hả?”

Diệp Quân gật đầu.

Tuế Tuế giơ ngón tay cái lên: “Lợi hại!”

Diệp Quân: “…”

Tuế Tuế lại nói: “Nền văn minh của ta khá kiêu ngạo, thật ra người chỗ này của chúng ta cũng rất kiêu ngạo, vì thế bọn ta rất bài trừ ngoại tộc, có phần coi thường nền văn minh bên ngoài. Không ngờ ngươi lại có thể thành thân được với người của chúng ta, đúng là rất lợi hại”.

Diệp Quân cười: “Nói thật, bởi vì một số nguyên nhân mà ta rất ghét người của nền văn minh Thiên Hành, nhưng không phải tất cả người ở đây đều xấu, cũng có một số người rất tốt, như tiền bối”.

Tuế Tuế khẽ mỉm cười: “Nền văn minh nào cũng có người tốt người xấu mà”.

Diệp Quân gật đầu: “Đúng vậy”.

Lúc này, một tinh môn xuất hiện ở phía xa.

Tuế Tuế dẫn Diệp Quân đi tới trước tinh môn ấy rồi quay đầu nhìn hắn, cười hỏi: “Muốn biết ải thứ hai này là gì không?”

Diệp Quân gật đầu: “Rất tò mò”.

Tuế Tuế nói: “Đi vào sẽ biết thôi”.

Diệp Quân nhìn Tuế Tuế: “Người vẫn là chủ khảo à?”

Tuế Tuế lắc đầu: “Không phải”.

Diệp Quân chần chừ một chút: “Sau khi ta đi vào, sau này chúng ta có còn cơ hội gặp lại không?”

Tuế Tuế khẽ mỉm cười: “Gặp nhau là có duyên, không gặp là không có duyên”.

Diệp Quân cười bảo: “Vậy chờ ta đi ra, có thời gian sẽ tới gặp người”.

Tuế Tuế hơi giật mình, cười đáp: “Được”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4176


Chương 4176

Chương 4176

Diệp Quân quay lại, đi về phía tinh môn.

Sau khi Diệp Quân đi vào tinh môn, Tuế Tuế nhẹ nhàng nói: “Duyên…”

Thì ra không phải chỉ có tùy duyên mà còn có thể cầu duyên.

Tuế Tuế lắc đầu cười: “Một kiếm tu thú vị”.

Nói xong cô ta lại nhìn Diệp Quân nơi xa: “Chờ một chút”.

Xa xa, Diệp Quân đang chuẩn bị vào tinh môn chợt dừng lại, hắn quay lại nhìn Tuế Tuế, cô ta xòe tay, thanh bội kiếm trong tay cô ta bay tới trước mặt Diệp Quân.

Diệp Quân hơi khó hiểu.

Tuế Tuế nói: “Cho ngươi mượn đấy, dùng xong thì trả cho ta”.

Diệp Quân nhìn Tuế Tuế, không từ chối, cầm kiếm của Tuế Tuế lên. Kiếm rất bình thường, là một thanh thiết kiếm nhưng khá nhẹ, không được làm từ chất liệu đặc biệt gì, cũng không có công năng gì đặc biệt.

Diệp Quân cười nói: “Cảm ơn”.

Nói rồi như nghĩ tới điều gì, hắn lại hỏi: “Trước đây khi ở ngoài ta nghe nói quan chấp hành đứng đầu nền văn minh Thiên Hành đời này rất mạnh, có phải vậy không?”

Tuế Tuế gật đầu: “Rất yêu nghiệt, ngoài quan chấp hành đứng đầu Phục Võ ra thì người ấy là mạnh nhất. Còn người ấy và Phục Võ ai mạnh hơn ai thì ta không biết”.

Diệp Quân hơi tò mò: “Nền văn minh Thiên Hành có tổng cộng bao nhiêu quan chấp hành đứng đầu vậy ạ?”

Tuế Tuế đáp: “Thêm ta nữa là năm người”.

Diệp Quân sửng sốt: “Ít vậy ư?”

Tuế Tuế cười: “Muốn trở thành quan chấp hành đứng đầu là rất khó”.

Diệp Quân hơi ngạc nhiên, hắn không ngờ từ trước đến nay nền văn minh Thiên Hành chỉ có năm quan chấp hành đứng đầu.

Lúc này, Tuế Tuế chợt nghiêm túc: “Thật ra, ta cũng rất mạnh đấy”.

Diệp Quân giật mình rồi cười bảo: “Ta đã nhìn ra rồi”.

Tuế Tuế nhoẻn miệng cười: “Cố lên”.

Diệp Quân cười: “Được”.

Nói xong hắn giơ kiếm trong tay lên: “Đa tạ kiếm của người, ta cũng có một thanh kiếm, sau này có cơ hội cũng sẽ cho người mượn chơi”.

Tuế Tuế gật đầu: “Được”.

Diệp Quân không nói gì nữa, xoay người đi vào tinh môn.

Nhìn Diệp Quân biến mất trong tinh môn, Tuế Tuế khẽ cười, xoay người rời đi.



Sau khi Diệp Quân đi qua tinh môn thì tới một vùng tinh không vô tận, ngẩng đầu nhìn lên, tinh không như một vực sâu cực lớn, ánh sao mờ mịt, bốn phía tĩnh lặng như tờ.

Diệp Quân trở nên cảnh giác.

Hiện giờ hắn đã không còn coi thường cuộc thí luyện quan chấp hành đứng đầu này nữa, mà hắn cũng không dám coi thường, bởi vì thật sự là một kiếp nạn.

Lúc này Diệp Quân nhìn về phía trước, cuối tầm mắt hấn có một ngôi sao chợt lóe, sau đó ngôi sao ấy bay qua thời không, xuất hiện trước mặt hắn.

Ánh sao tản đi, một người đàn ông bước ra.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4177


Chương 4177

Người đàn ông mặc áo bào trắng, nhìn bề ngoài thì vẫn còn trẻ, khoảng ngoài hai mươi, mặt mày tuấn tú, khí chất ngời ngời.

Diệp Quân thầm cảnh giác, chỉ cần là quan chấp hành đứng đầu thì đều vô cùng đáng sợ.

Người đàn ông nhìn Diệp Quân, nhíu mày hỏi: “Ngươi không phải ngườin nơi đây?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng thế”.

Người đàn ông nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Bọn họ cho ngươi vào à?”

Diệp Quân lại gật đầu.

Người đàn ông chợt thấy hứng thú: “Ngươi không phải người nơi đây mà họ lại cho ngươi vào, ngươi làm như thế nào vậy?”

Diệp Quân đáp: “Ta không phải người nơi đây, nhưng ta thành thân với người của các ngươi”.

“Hả?”

Người đàn ông rất ngỡ ngàng: “Ngươi thành thân với người của chúng ta ư?”

Diệp Quân gật đầu.

Người đàn ông ngày càng hứng thú: “Bọn họ đồng ý?”

Diệp Quân nói: “Ban đầu không đồng ý, sau đó chúng ta đánh nhau, có lẽ bây giờ họ đã đồng ý rồi”.

Người đàn ông quan sát Diệp Quân rồi hỏi: “Ngươi mời người đánh hộ đúng không?”

Diệp Quân: “…”

Thấy vẻ mặt Diệp Quân, người đàn ông cười bảo: “Thực lực của ngươi không tồi, nhưng không thể đánh bại đám người ngoài kia được”.

Diệp Quân đổi chủ đề: “Tiền bối là quan chấp hành đứng đầu ạ?”

Người đàn ông gật đầu: “Bố Huyền, quan chấp hành đứng đầu đời thứ hai”.

Diệp Quân hơi tò mò: “Hình như tiền bối và Tuế Tuế tiền bối không có địch ý với nền văn minh ngoại tộc lắm”.

Người đàn ông cười: “Họ cũng không có địch ý với nền văn minh bên ngoài đâu, chỉ đơn giản là coi thường thôi. Nhưng điều này cũng là bình thường, bất kỳ nền văn minh nào phát triển tới độ quá nhanh cũng sẽ coi thường nền văn minh khác, cho đến khi gặp nền văn minh mạnh hơn mình. Bây giờ bọn họ coi trọng ngươi chỉ vì người mạnh, hoặc là người phía sau ngươi mạnh thôi”.

Diệp Quân gật đầu: “Đúng vậy”.

Người đàn ông nói tiếp: “Nếu họ đã đồng ý cho ngươi vào thì có nghĩa là hiện giờ họ đã coi ngươi là người của mình, hơn nữa ngươi có thể qua được ải của Tuế Tuế, còn có được kiếm của cô ấy thì có nghĩa là cô ấy cũng rất coi trọng ngươi. Vì thế, ta sẽ không ra tay quá ác với ngươi, nhưng vẫn phải đi theo quy trình”.

Diệp Quân lưỡng lự rồi hỏi: “Thế này có được coi là gian lận không ạ?”

Người đàn ông cười trả lời: “Có”.

Diệp Quân: “…”

Người đàn ông lại nói: “Ngươi không muốn gian lận cũng được, dù sao ta cũng không có ý kiến”.

Diệp Quân suy nghĩ rồi bảo: “Ta muốn thử không gian lận”.

Người đàn ông nhìn Diệp Quân: “Ngươi chắc chứ?”

Diệp Quân gật đầu: “Chắc, ta muốn dựa vào chính thực lực của mình…”

Hắn còn chưa nói xong, Bố Huyền trước mặt đã bất chợt tung quyền.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4178


Chương 4178

Vẻ mặt Diệp Quân thay đổi, y đúng là không quan tâm đ ến võ đức. May mà hắn vẫn luôn thầm đề phòng, vì thế khi người đàn ông xuất quyền, hắn cũng xuất kiếm.

Kiếm ý dâng lên như thủy triều!

Nhưng sau một quyền của người đàn ông, mọi kiếm ý đều bị áp chế, tiếp đó hắn cảm thấy ngực mình như bị cây búa ngàn cân đập vào.

Ầm!

Diệp Quân bay ra ngoài, khi bay ra, cơ thể hắn bắt đầu nổ tung. Khi dừng lại, cơ thể hắn đã hoàn toàn vỡ nát, chỉ còn lại linh hồn, mà linh hồn cũng cực kỳ hư ảo…

Hắn đớ người.

Xa xa, Bố Huyền nắm chặt tay phải, tinh không rung chuyển dữ dội, vô số ngôi sao hóa thành tinh quang bay vào bàn tay phải của y.

Ngay tức khắc, một luồng uy áp hủy diệt thiên địa lan ra từ nơi sâu tinh không vũ trụ.

Khi Bố Huyền định ra tay lần nữa thì Diệp Quân hét lên: “Ta đổi ý rồi!”

Nghe lời này của Diệp Quân, tay phải của Bố Huyền từ từ thả lỏng, quyền thế đáng sợ lan rộng khắp đất trời lập tức rút đi như thủy triều.

Tinh không bình thường trở lại.

Diệp Quân nhìn linh hồn mình cười khổ.

Sức mạnh của quyền này quá khủng khiếp!

Hắn vẫn còn đánh giá quá thấp quan chấp hành đứng đầu nền văn minh Thiên Hành này!

Nơi xa, Bố Huyền quan sát Diệp Quân rồi nói: “Đừng cười khổ nữa, nhận trực tiếp một quyền của ta mà vẫn còn sống, ngươi đã lợi hại lắm rồi”.

Nụ cười của Diệp Quân càng thêm chua chát.

Bố Huyền cười: “Ngươi mới tu luyện bao lâu? Ta đã tu luyện ít nhất mấy trăm triệu năm rồi, trong khoảng thời gian ấy ta đã chiến đấu cùng vô số cường giả hàng đầu của vũ trụ, dù là tu vi hay kinh nghiệm chiến đấu thì cũng không phải điều mà ngươi của hiện giờ có thể so sánh được”.

Diệp Quân đột nhiên nói: “Tiền bối, khi quan chấp hành đứng đầu đời này vào, mọi người có cho phép gian lận không?”

Nụ cười của Bố Huyền dần biến mất, trên mặt hiếm thấy có sự nặng nề: “Không”.

Không cho phép gian lận!

Mí mắt Diệp Quân giật giật, trong lòng kinh hãi.

Bố Huyền lại nói: “Bà ấy không như ngươi, khi bà ấy vào đây thực lực đã mạnh hơn ngươi hiện giờ nhiều rồi, kẻ yếu mà chạy vào đây thì ngươi là người đầu tiên đấy”.

Diệp Quân: “…”

Bố Huyền nói: “Khôi phục thân thể trước đi đã”.

Diệp Quân gật đầu, sau đó khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tái tạo lại thân thể.

Hắn không mang Tiểu Tháp theo, vì thế lần này hắn cũng phải mất mấy canh giờ mới có thể đúc lại được thân thể, nhìn cơ thể vừa mới thành hình, hắn lắc đầu cười khổ.

Thân thể bị hủy hoại đồng nghĩa với việc sức mạnh thể chất của hắn sẽ bị yếu đi rất nhiều.

Vẫn phải tu luyện lại!

Đúng là thốn hết nói.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4179


Chương 4179

Lúc này, Bố Huyền cách đó không xa lên tiếng: “Đã gian lận rồi thì ngươi chỉ có một lựa chọn, đó là mua chuộc ta”.

Mua chuộc?

Diệp Quân tưởng mình nghe nhầm.

Bố Huyền bĩu môi: “Vẻ mặt ngươi là thế nào vậy? Chẳng lẽ ta không cần phải sống à?”

Diệp Quân do dự rồi hỏi: “Tiền bối, làm thế này liệu có bị ảnh hưởng không tốt không?”

Bố Huyền đáp: “Ta không quan tâm”.

Diệp Quân không nói nên lời.

Tên này muốn được hối lộ!

Tiểu Tháp không ở đây, hắn phải lấy gì để hối lộ y đây?

Kẹo hồ lô?

Nghĩ tới đây, Diệp Quân nhìn Bố Huyền rồi quyết định thử: “Tiền bối, quê hương ta có một thứ thần kỳ, người nhìn này”.

Nói rồi hắn xòe tay ra, một cây kẹo hồ lô lơ lửng trước mặt Bố Huyền.

Mặc dù Tiểu Tháp không ở đây, nhưng hắn vẫn có nhẫn không gian, trong nhẫn chứa đầy những thứ hắn mang từ hệ Ngân Hà tới.

Bố Huyền nhìn kẹo hồ lô trước mặt, tò mò hỏi: “Đây là thứ gì?”

Diệp Quân nghiêm túc đáp: “Quả Đạo hồ lô”.

Bố Huyền bảo: “Nói rõ hơn đi”.

Diệp Quân nghiêm túc nói: “Sinh ra từ cây Bồ đề của hệ Ngân Hà, ba trăm triệu năm nở hoa, ba trăm triệu năm kết quả, rồi ba trăm triệu năm nữa mới chín. Một cây Bồ đề chỉ kết ra được một chùm quả thôi, ăn vào… cực kỳ bổ”.

Bố Huyền nhìn Diệp Quân rồi nhẹ nhàng bóc lớp vỏ kẹo ra, đang định đưa vào miệng thì nghe Diệp Quân nhắc nhở: “Thứ này cần phải li3m”.

Li3m để ăn!

Bố Huyền cũng không nghĩ nhiều, thè lưỡi ra li3m nhẹ kẹo hồ lô, vị chua chua ngọt ngọt vào miệng, hương vị khá được, nhưng ngoài ra không có chút linh khí nào.

Bố Huyền nghi ngờ nhìn Diệp Quân: “Cực kỳ bổ?”

Diệp Quân gật đầu: “Sau khi ăn vào phải ba trăm năm sau mới có thể thực sự tiêu hóa”.

Bố Huyền cắn kẹo hồ lô, sau khi nuốt xuống y nhàn nhạt nhìn Diệp Quân: “Suýt nữa ta đã tin đấy”.

Diệp Quân: “…”

Bố Huyền lại nói: “Còn gì khác nữa không?”

Diệp Quân suy nghĩ rồi đáp: “Còn”.

Nói xong hắn đốt lửa, bắt đầu nướng thịt cừu.

Hắn biết nền văn minh Thiên Hành không có sinh vật cừu thế này.

Quả nhiên, nhìn thấy Diệp Quân lấy cừu ra, trong mắt Bố Huyền hiện lên vẻ tò mò: “Đây là yêu quái gì?”

Diệp Quân trả lời: “Đạo cừu!”

Cừu: “…”

Bố Huyền nhìn con cừu rồi hỏi: “Cũng đến từ hệ Ngân Hà à?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng thế, con cừu này ăn rồng phượng của hệ Ngân Hà, là tổ tiên của vạn yêu, có…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4180


Chương 4180

Bố Huyền nhìn thẳng vào Diệp Quân: “Nó không có yêu khí”.

Diệp Quân cười ngượng: “Ăn ngon lắm, lát nữa người thử xem”.

Bố Huyền gật đầu: “Được”.

Một lúc sau, Diệp Quân đã nướng xong con cừu, sau khi hắn rưới gia vị lên, mùi thơm lập tức xộc lên, hấp dẫn vô cùng.

Bố Huyền nhìn con cừu trước mắt, trong mắt hiện rõ vẻ thích thú.

Diệp Quân xé một cái đùi cừu đưa cho Bố Huyền, ông không khách sáo nhận lấy gặm ngay, gặm xong cười với Diệp Quân bảo: “Mùi vị rất ngon đấy!”

Diệp Quân cười.

Thực ra cũng không phải cừu ngon, mà là y đã có thể đạt tới cảnh giới không ăn không ngủ, đột nhiên được ăn thứ chưa ăn bao giờ đương nhiên sẽ cảm thấy ngon miệng.

Nói cách một cách đơn giản thì là do mới lạ.

Bố Huyền chợt hỏi: “Có rượu không?”

Diệp Quân gạt mọi suy nghĩ, cười trả lời: “Có!”

Nói rồi hắn lấy ra một chai rượu đưa cho Bố Huyền.

Bố Huyền nhận lấy rượu, mở ra ngửi rồi bảo: “Mùi tương?”

Diệp Quân cười nói: “Ta mang từ hệ Ngân Hà tới đấy, loại rượu này rất có tiếng ở hệ Ngân Hà, nhưng nghe nói người bán rượu này đều sẽ không uống nó”.

Bố Huyền hơi tò mò: “Vì sao?”

Diệp Quân đáp: “Người bán rượu này hầu như đều dùng để làm quà tặng”.

Bố Huyền nhấp một ngụm rồi cau mày.

Diệp Quân hỏi: “Thế nào?”

Bố Huyền lắc đầu: “Rượu này không thuần, không hợp với ta”.

Nói xong y đặt nó sang một bên.

Diệp Quân: “…”

Bố Huyền rất hài lòng với thịt cừu, chẳng mấy chốc đã ăn hết sạch.

Diệp Quân thực sự hơi ngạc nhiên, hắn không ngờ người cấp càng cao ở nền văn minh Thiên Hành lại càng dễ chung sống, ngược lại là những tên nhỏ bé phía dưới, ai nấy đều kiêu ngạo, không coi ai ra gì.

Bố Huyền phủi tay: “Chúng ta có thể bắt đầu thí luyện được rồi”.

Diệp Quân cười: “Ta đã được coi là mua chuộc thành công chưa?”

Bố Huyền cười ha hả: “Rồi”.

Nói rồi y đứng lên nhìn xung quanh: “Biết đây là nơi nào không?”

Diệp Quân lắc đầu.

Bố Huyền nhìn Diệp Quân: “Phục Võ Vực”.

Diệp Quân nhìn Bố Huyền, yên lặng chờ y nói tiếp.

Bố Huyền nhìn xung quanh với ánh mắt phức tạp: “Đây là nơi Phục Võ – quan chấp hành đứng đầu đời đầu tiên từng tu luyện, cũng vì bà ấy mà chức vị quan chấp hành đứng đầu này đã trở thành tối cao vô thượng, không thể xâm phạm trong nền văn minh Thiên Hành”.
 
Back
Top Dưới