Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4141


Chương 4141

Khâu Bạch Y chợt dừng lại, nhìn người phụ nữ váy trắng, khẽ cười: “Nghe nói bà chưa từng dùng tới kiếm thứ hai, hôm nay ta muốn làm người phá lệ!”

Nhát kiếm thứ hai.

Phải làm sao mới có thể biết được thực lực thật sự của người phụ nữ váy trắng này?

Rất đơn giản, để bà ấy đánh nhát kiếm thứ hai.

Giết bất kỳ ai cũng đều chỉ một nhát kiếm, không ai biết được thực lực của bà ấy, càng không biết cực hạn của bà ấy, nhưng nếu có người có thể làm cho bà ấy đánh nhát kiếm thứ hai thì sao?

Thế là Khâu Bạch Y không tiếc gọi rất nhiều cường giả tuyệt thế đến, thế nhưng vẫn không thể làm cho người phụ nữ trước mặt đánh ra nhát kiếm thứ hai.

Hết cách rồi, ông ta chỉ có thể tự mình giải quyết.

Nhưng ông ta cũng biết ông ta chỉ có một cơ hội ra tay, thế nên ông ta quả quyết chọn thiêu đốt thân xác và linh hồn.

Sau khi thân xác và linh hồn đều bắt đầu thiêu đốt, khí tức của ông ta lập tức tăng lên.

Lúc này là lúc ông ta mạnh nhất từ trước đến nay.

Thanh kiếm sắt trong tay ông ta phát ra tiếng kêu, ý chí chiến đấu dâng cao như thể muốn phá vỡ bầu trời.

Người phụ nữ váy trắng đối diện ông ta lạnh nhạt nhìn ông ta, trong mắt không hề dao động.

Khâu Bạch Y cũng không nói gì, ông ta bỗng biến mất khỏi đó.

Vèo!

Một tia kiếm quang lướt qua lao thẳng đến chỗ người phụ nữ váy trắng.

Một nhát kiếm toàn lực.

Cũng là nhát kiếm mạnh nhất của ông ta.

Ngay khi nhát kiếm lao ra, cả vũ trụ nổ tung, sau đó bị hủy diệt, cùng lúc đó một thế kiếm đáng sợ lan ra từ đất trời hệt như một tia sét.

Hủy diệt mọi thứ.

Thấy thế vẻ mặt Diệp Quân trở nên nghiêm trọng, nhát kiếm này của Nhị điện chủ mạnh hơn cả Diệp Tu Nhiên lúc trước.

Rất mạnh!

Ngay lúc này người phụ nữ váy trắng bỗng giơ tay phải lên, trong tay bà ấy là kiếm Hành Đạo, bà ấy đâm một nhát về phía trước.

Vèo!

Khâu Bạch Y bị nhát kiếm đó làm cho lùi về chỗ cũ nhưng bà ấy cũng lùi một bước.

Thấy thế Diệp Quân trợn tròn mắt, mặt đầy vẻ khó tin.

Người phụ nữ váy trắng bỗng đâm một nhát kiếm nữa.

Soạt!

Khâu Bạch Y bị văng ra xa cả vạn trượng, sau đó một thanh kiếm đâm vào giữa trán ông ta.

Nhát kiếm thứ hai.

“Ha ha!”

Khâu Bạch Y bỗng cười như điên: “Nhát kiếm thứ hai… Nhát kiếm thứ hai”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4142


Chương 4142

Dứt lời, một tấm bùa lòng bàn tay ông ta đột nhiên bốc cháy, thoáng chốc lá bùa đang cháy này đã biến thành một tia lửa xuyên qua thời không, biến mất ở tận cuối tinh không vũ trụ.

Người phụ nữ váy trắng nhìn tia lửa truyền tin tức đó, không ngăn cản.

Thấy thế ánh mắt Diệp Quân lóe lên tia phức tạp.

Quả nhiên!

Sở dĩ Khâu Bạch Y này làm thế là muốn thử thực lực thật của cô cô váy trắng, thế nên tên này không tiếc hy sinh mạng của mình.

Đúng là mưu mô.

Khâu Bạch Y ở đằng xa còn đang cười rất lớn.

Một nhát kiếm không thể đoán được thực lực của bà ấy nhưng hai nhát kiếm lại có thể, hơn nữa bà ấy còn lùi về sau một bước.

Lùi về sau một bước.

Như nghĩ đến điều gì, Khâu Bạch Y bỗng giật mình, ông ta ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ váy trắng, lúc này người phụ nữ váy trắng đang bình tĩnh nhìn ông ta.

“Không ổn!”

Khâu Bạch Y cả kinh, run giọng nói: “Ngươi… ngươi cố ý giả vờ yếu, ngươi…”

Dứt lời, ông ta xòe tay ra, lại một lá bùa nữa bị đốt cháy, nhưng lúc này thanh kiếm giữa trán ông ta bỗng rung lên, lá bùa bốc cháy trong tay ông ta bỗng biến mất.

Mặt Khâu Bạch Y xám như tro, người phụ nữ này thế mà lại chơi trò mưu trí?

Toang rồi!

Ác Đạo Minh xong đời rồi!

Hết thật rồi!

Khâu Bạch Y vẫn cảm thấy hơi không cam lòng, ông ta bỗng tức giận gào lên muốn tự hủy, xem thử người phụ nữ này đang giả vờ yếu hay là không mạnh đến thế thật.

Nhưng ác niệm và kiếm ý trong người ông ta vừa thoát ra khỏi cơ thể đã bị thanh kiếm giữa trán áp chế, giế t chết.

Khâu Bạch Y tuyệt vọng hoàn toàn.

Người phụ nữ này đang giả vờ thật.

Mình truyền tin tức giả về… hơn nữa còn là tin tức mình hy sinh mạng để truyền về, họ chắc sẽ tin tưởng không nghi ngờ…

Thôi xong thật rồi!

Mặt Khâu Bạch Y xám như tro, ông ta quay đầu lại nhìn về hướng Chân vũ trụ, ánh mắt ông ta xuyên qua vô số vũ trụ tinh hà, cuối cùng đến Kiếp Giới.

Khâu Bạch Y khẽ nói: “Thật xin lỗi, ta là một tên vô dụng, không giúp được ngươi”.

Vừa dứt lời, ông ta biến mất hoàn toàn.

Bị tiêu diệt!

Không trung trở lại như ban đầu.

Dĩ nhiên chuyện này vẫn chưa kết thúc.

Người phụ nữ váy trắng chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, Thượng Thần Thiên Huyên và Thượng Thần Thiên Vân biến sắc, muốn giết người diệt khẩu sao?

Lúc này, Nhất Niệm và Tịnh An bỗng xuất hiện bên cạnh Diệp Quân, Nhất Niệm đưa mắt nhìn người phụ nữ váy trắng, không nói gì mà đứng sát vào người Diệp Quân.

Tịnh An li3m cây kẹo hồ lô, cũng đứng sát vào bên cạnh Diệp Quân.

Người phụ nữ váy trắng bỗng quay đầu nhìn Diệp Quân: “Hai người đều đáng chết, là hai người cùng giết sao?”

Diệp Quân dời mắt nhìn Thượng Thần Thiên Huyên, hắn vẫn có ấn tượng tốt với Thượng Thần Thiên Vân, nhưng với Thượng Thần Thiên Huyên này…

Thấy Diệp Quân nhìn sang, Thượng Thần Thiên Huyên bỗng đổi sắc, nhưng bà ta không định đứng yên chờ chết, lúc này vừa định ra tay thì lại bị Thượng Thần Thiên Vân ngăn lại, bà ta nhìn Diệp Quân: “Có thể xin ngươi giúp đỡ không?”

Bà ta biết cho dù bà ta hay Thiên Huyên cũng không thể là đối thủ của người phụ nữ váy trắng trước mặt này.

Người này quá đáng sợ.

Diệp Quân nhìn Thượng Thần Thiên Huyên, không nói gì.

Thượng Thần Thiên Vân hơi lo lắng, lúc này Diệp Quân lại nói: “Cô cô, có thể đến nền văn minh Thiên Hành với con một chuyến không?”

Người phụ nữ váy trắng nhìn Diệp Quân bình tĩnh nói: “Không cần phiền phức thế, chỉ hướng đi ta chỉ cần một nhát kiếm tiêu diệt là được”.

Nhất Niệm: “…”

Tịnh An: “…”

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó quay đầu nhìn Nhất Niệm bên cạnh: “Có tiêu diệt luôn không?”

Nhất Niệm lén nhìn người phụ nữ váy trắng, sau đó lẳng lặng gật đầu, không nói gì.

Tịnh An li3m kẹo hồ lô, không nói gì.

Tất nhiên cô ta không muốn Nhất Niệm hủy diệt nền văn minh Thiên Hành, nhưng cô ta sẽ tôn trọng lựa chọn của Nhất Niệm, dù sao cũng không phải Nhất Niệm có lỗi với nền văn minh Thiên Hành, mà là nền văn minh Thiên Hành có lỗi với Nhất Niệm.

Một lúc sau, Nhất Niệm mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn trên bầu Thượng Thần Thiên Vân trong tinh không, Thượng Thần Thiên Vân mỉm cười nói: “Cho dù con có đưa ra lựa chọn gì, sư phụ cũng sẽ không trách con”.

Nhất Niệm mỉm cười: “Sư phụ gạt con, con biết nếu hủy diệt nền văn minh Thiên Hành, chắc chắn sư phụ sẽ đau lòng, con không muốn sư phụ đau lòng”.

Nghe Nhất Niệm nói thế, ánh mắt Thượng Thần Thiên Vân hiện lên vẻ phức tạp.

Nhất Niệm nhìn người phụ nữ váy trắng, cô ta do dự rồi nói: “Cô cô…”

Người phụ nữ váy trắng nhìn Nhất Niệm không đáp lời.

Nhất Niệm hơi lo lắng.

Thật ra cô ta hơi sợ vị cô cô này.

Diệp Quân kéo Nhất Niệm đang lo lắng đến mỉm cười nói: “Đừng sợ, cô cô rất tốt”.

Nhất Niệm gật đầu, sau đó lại nhìn người phụ nữ váy trắng, người phụ nữ váy trắng bỗng nói: “Qua đây”.

Thấy người phụ nữ váy trắng gọi mình, Nhất Niệm hơi sợ, vội nhìn Diệp Quân, Diệp Quân mỉm cười, sau đó kéo cô ta đến trước mặt người phụ nữ váy trắng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4143


Chương 4143

Người phụ nữ váy trắng bỗng giơ tay lên nhẹ nhàng xoa đầu Nhất Niệm, vì Nhất Niệm trước giờ đều chỉ để lộ ra nửa gương mặt, phần mặt bên trái của cô ta bị tóc che mất.

Mặc dù Diệp Quân cũng thắc mắc tại sao Nhất Niệm lại phải như thế, nhưng hắn tôn trọng cô ta nên chưa từng hỏi, cũng không yêu cầu phải nhìn phần mặt bên trái của Nhất Niệm.

Người phụ nữ váy trắng nhẹ nhàng vén tóc của Nhất Niệm lên, phần mặt trái của cô ta khá bình thường nhưng mắt trái lại bất thường, mắt trái của cô ta có màu đỏ đen, hơn nữa còn giống một vòng xoáy, rất kỳ lạ.

Thấy thế Diệp Quân cũng khá ngạc nhiên và tò mò.

“Tội Ác Nhãn!”

Nhất Niệm bỗng nói: “Nghe nói là con mắt không may mắn… từ nhỏ đến lớn rất nhiều người đều không muốn đến gần con, chỉ có sư phụ và Tịnh An không ghét bỏ con…”

Dứt lời, cô ta cúi đầu xuống.

Diệp Quân nhìn Thượng Thần Thiên Vân, hơi ngờ vực: “Tiền bối, đây là gì?”

Thượng Thần Thiên Vân trầm giọng nói: “Từ khi sinh ra nó đã có con mắt này, ta và Thiên Hành Chủ cũng từng điều tra nhưng không phát hiện được gì. Hơn nữa, hình như con mắt này cũng không có ác ý gì với nó, thế nên bọn ta cũng không quan tâm đ ến nó nữa”.

Nói đến đây, bà ta nhìn người phụ nữ váy trắng.

Diệp Quân cũng nhìn người phụ nữ váy trắng, người phụ nữ váy trắng nói: “Một loại dấu ấn”.

Diệp Quân khó hiểu: “Dấu ấn gì vậy?”

Người phụ nữ váy trắng vén tóc Nhất Niệm ra sau tai, để lộ ra toàn bộ khuôn mặt của cô ta: “Dấu ấn luân hồi”.

Diệp Quân hơi ngờ vực.

Nhưng người phụ nữ váy trắng không có ý định giải thích.

Diệp Quân cười khổ.

Lúc này, Thượng Thần Thiên Vân ở một bên đột nhiên nói: “Dấu ấn luân hồi tức là một số tu sĩ sẽ phong ấn tu vi và trí nhớ của mình khi gặp phải vài tai nạn khó tránh khỏi, sau đó phong ấn ở trên vật chủ như hạt giống, sau khi trải qua kiếp nạn, chúng sẽ nuốt chửng vật chủ tái sinh. Tất nhiên cũng có một khả năng khác, là cố ý chuyển kiếp khai cuộc…”

Dứt lời, bà ta nhìn người phụ nữ váy trắng ở một bên, muốn thử xem ý của đối phương, xem bà ta nói có đúng hay không.

Thế nhưng người phụ nữ váy trắng vẫn không có ý định giải thích.

Thượng Thần Thiên Vân: “…”

Diệp Quân do dự, sau đó nói: “Cô cô, dấu ấn luân hồi này…”

Người phụ nữ váy trắng nhìn Nhất Niệm: “Không phải là chuyện gì lớn cả”.

Nghe người phụ nữ váy trắng nói thế, Diệp Quân gật đầu, cũng không lo lắng nữa. Nếu cô cô đã nói không có chuyện gì thì chắc là chuyện nhỏ.

Diệp Quân nói: “Vậy chúng ta đến nền văn minh Thiên Hành”.

Người phụ nữ váy trắng khẽ gật đầu.

Thấy người phụ nữ váy trắng gật đầu, Thượng Thần Thiên Huyên và Thượng Thần Thiên Vân biến sắc.

Người phụ nữ này đến nền văn minh Thiên Hành.

Nền văn minh Thiên Hành gặp nguy rồi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4144


Chương 4144

Nhất Niệm cũng hơi lo lắng, cô ta biết tính tình của cô cô, nếu người của nền văn minh Thiên Hành không có mắt mà chọc tức cô cô thì một nhát kiếm có thể khiến nền văn minh Thiên Hành biến mất khỏi thế giới này mãi mãi.

Nhất Niệm quay đầu nhìn Diệp Quân, Diệp Quân mỉm cười nắm lấy tay Nhất Niệm, an ủi: “Đừng lo lắng”.

Nhìn thấy nụ cười của Diệp Quân, Nhất Niệm yên tâm hơn một chút, cô ta biết nếu Diệp Quân muốn hủy diệt nền văn minh Thiên Hành thật chắc chắn sẽ không đến nền văn minh Thiên Hành.

Thượng Thần Thiên Vân ở một bên bỗng quay đầu nhìn Thượng Thần Thiên Huyên: “Bà về trước sắp xếp mọi thứ đi”.

Đương nhiên là Thượng Thần Thiên Huyên hiểu ý của Thượng Thần Thiên Vân, lập tức xoay người biến mất ở tận cuối tinh không, người phụ nữ váy trắng này muốn đến nền văn minh Thiên Hành, phải quay lại nhốt đám người không có đầu óc kia lại, tránh chúng gây họa cho nền văn minh Thiên Hành.

Diệp Quân bỗng nói: “Cô cô, có thể thăng cấp giúp Tháp gia không?”

Nghe thế lần này Tiểu Tháp thật sự cảm động.

Mặc dù tên nhóc này bình thường hay gài bẫy mình, nhưng có gì nói đó, trong lòng hắn vẫn có Tháp gia nó.

Tên này vẫn rất tốt.

Thăng cấp cho Tháp gia.

Nghe thấy lời Diệp Quân nói, người phụ nữ váy trắng hơi nhướng mày.

Thấy vậy, Diệp Quân vội hỏi: “Cô cô, sao thế?”

Người phụ nữ váy trắng không nói gì, nếu Tiểu Tháp thăng cấp quá cao thì sẽ bất lợi cho đứa nhỏ này trong quá trình thăng cấp trưởng thành, nhưng nếu thăng cấp quá thấp, thì không giữ được lâu.

Người phụ nữ váy trắng suy nghĩ, sau đó bà ấy mở tay ra, Tiểu Tháp xuất hiện trong tay bà ấy.

Tiểu Tháp bỗng trở nên rất phấn khích!

Nằm thẳng vẫn thích hơn!

Người phụ nữ váy trắng giơ hai ngón tay lên, sau đó nhẹ nhàng gõ Tiểu Tháp, Tiểu Tháp run rẩy kịch liệt, tỏa ra ánh sáng màu vàng, nhưng đã lướt qua trong thoáng chốc.

Người phụ nữ váy trắng đưa Tiểu Tháp cho Diệp Quân.

Diệp Quân trừng mắt nhìn: “Xong rồi sao?”

Người phụ nữ váy trắng gật đầu.

Diệp Quân nhận lấy Tiểu Tháp, nhìn ngắm đánh giá một lát, sau đó lẩm bẩm hỏi: “Tháp gia, ngươi thăng cấp chỗ nào rồi?”

Vẻ mặt Tiểu Tháp cũng mờ mịt: “Ta không biết!”

Diệp Quân nghi ngờ.

Người phụ nữ váy trắng nói: “Ta cải tạo cho nó thành Tiểu Tháp trưởng thành, từ nay về sau, nó sẽ phải tu luyện giống ngươi, ngươi giết người càng nhiều thì nó càng mạnh, đương nhiên, nó tự mình giết cũng được”.

Vẻ mặt Diệp Quân cứng đờ.

Tiểu Tháp: “..”.

Trưởng thành Tháp sao?

Diệp Quân cười khổ, Tháp gia và hắn không thể nằm ườn ra nữa rồi. Dĩ nhiên, cô cô váy trắng hy vọng Tháp gia sẽ theo hắn tu luyện, nhưng với tính tình của Tháp gia, nó sẽ tu luyện sao?
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4145


Chương 4145

Sau này sợ là sẽ hơi khó khăn rồi!

Tiểu Tháp đau đớn trong lòng, nhưng nó không dám nói.

Người phụ nữ váy trắng nói: “Đi thôi”.

Diệp Quân gật đầu: “Vâng ạ”.

Người phụ nữ váy trắng nhìn Nhất Niệm: “Nhà ngươi ở đâu? Chỉ đường đi”.

Sắc mặt Diệp Quân nhanh chóng thay đổi.

Nhất Niệm: “..”.

Tiểu Tháp: “..”.

Một lát sau, đám người Diệp Quân rời đi.

Lúc này, một tên kiếm tu che mắt xuất hiện bên trong, ông ta đứng tại chỗ yên lặng rất lâu, sau đó nói nhỏ: “Sư đệ, đi thôi”.

Nói xong, ông ta xoay người rời đi.

Kiếp Giới ở Chân vũ trụ.

“A!”

Trong Kiếp Giới bỗng vang lên tiếng gào thét giận dữ.

Ác Đạo của Chân vũ trụ!

Ác Đạo điên cuồng gào rống, sức mạnh đáng sợ trong Vũ Trụ Kiếp không ngừng trào ra, nhưng vẫn luôn bị một luồng sức mạnh khác trấn áp.

Trấn áp vô cùng gắt gao!

“Diệp Quân! Nhà họ Dương!”

Bên trong Kiếp Giới, giọng nói giống như dã thú không ngừng gào thét.



Dựa vào sự dẫn dắt của Nhất Niệm, mọi người đã đến nền văn minh Thiên Hành.

Thượng Thần Thiên Vân cảm thấy rất nghi ngờ việc Diệp Quân đưa người phụ nữ váy trắng đến nền văn minh Thiên Hành, đương nhiên bà ta cũng lo lắng, bởi vì bà ta cảm nhận được, nữ kiếm tu váy trắng này tính tính hình như không được tốt cho lắm, nhưng bà ta không có cách nào ngăn cản, giờ chỉ có thể đi bước nào tính bước đó.

Cường giả ở nền văn minh Thiên Hành đương nhiên đều nhận ra Diệp Quân, lúc nhìn thấy Diệp Quân, vẻ mặt của đám người ở nền văn minh Thiên Hành đều trở nên u ám, ánh mắt không mấy thiện cảm.

Cũng may lúc Thượng Thần Thiên Huyên trở về đã hạ lệnh, không được khiêu khích Diệp Quân, đặc biệt là người phụ nữ váy trắng kia.

Mục Tướng không còn nữa, bây giờ hai vị Thượng Thần là lớn nhất, cho nên không có ai dám làm trái lại mệnh lệnh của Thượng Thần Thiên Huyên, nhưng bọn họ vẫn có ý đối địch với hắn.

Diệp Quân giết nhiều cường giả của nền văn minh Thiên Hành như vậy, còn cướp mất cây sinh mệnh Thiên Hành của nền văn minh Thiên Hành, hỏi sao bọn họ có thể không hận cho được?

Nhìn ánh mắt hận thù của đám cường giả nền văn minh Thiên Hành, Diệp Quân hoàn toàn không quan tâm, ánh mắt hắn quét qua đám người, hắn nhanh chóng gặp được một người quen.

Điện chủ điện Chấp Pháp – Vu Trụ.

Thấy Diệp Quân nhìn qua, Vu Trụ nhíu mày lại, lúc này Diệp Quân đột nhiên chỉ vào lão ta.

Vu Trụ rất nghi ngờ và khó hiểu, ngay sau đó vẻ mặt lão ta đột nhiên biến đổi, lão ta còn chưa kịp phản ứng, một thanh kiếm đã đặt trên cổ lão ta.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4146


Chương 4146

Gầm!

Giết thẳng tới lão ta!

Trong sân lặng ngắt như tờ.

Vẻ mặt Thượng Thần Thiên Huyên trở nên khó coi, bà ta nhìn chằm chằm Diệp Quân không nói gì.

Lúc những cường giả của nền văn minh Thiên Hành phản ứng lại, họ trở nên giận dữ, thật sự là ức h**p người quá đáng, vô số cường giả phóng xuất ra khí thế của chính mình để chèn ép Diệp Quân, đang định ra tay.

Diệp Quân đột nhiên nói: “Cô cô, tiêu diệt đi”.

Người phụ nữ váy trắng mở lòng bàn tay, kiếm Hành Đạo đột nhiên bay ra, nhưng lúc bay lên phía chân trời thì đột nhiên ngừng lại, sau đó chậm rãi giáng xuống.

Đùng!

Chỉ trong chớp mắt, một sức mạnh cực kỳ đáng sợ bao quanh tất cả cường giả của nền văn minh Thiên Hành, bỗng chốc, cường giả của nền văn minh Thiên Hành quỳ hết xuống, chỉ có chỗ đứng của mấy người Diệp Quân là không có chuyện gì.

Cả thần cảnh Thiên Hành bắt đầu bốc cháy.

Đúng lúc này, toàn bộ đại trận trong nền văn minh Thiên Hành đều bị hủy diệt, ngay cả cơ hội khởi động cũng không có.

Đứng trước sức mạnh này, tất cả cường giả chỉ có cảm giác tuyệt vọng.

Bao gồm cả Thượng Thần Thiên Huyên và Thượng Thần Thiên Vân.

Cho dù mạnh mẽ như hai người họ, cũng không có suy nghĩ phản kháng nào.

Lúc này, bọn họ mới thật sự ý thức được nữ kiếm tu váy trắng này đáng sợ như thế nào, người này là cường giả tuyệt đỉnh vượt qua tầm hiểu biết của bọn họ.

Khi thanh kiếm càng lúc càng giáng thấp xuống, tất cả cường giả của nền văn minh Thiên Hành đã suy sụp hoàn toàn.

Lần đầu tiên, bọn họ cảm nhận được thế nào là cận kề cái chết.

Bỗng nhiên Nhất Niệm kéo tay áo của Diệp Quân, nhưng không nói gì.

Diệp Quân mỉm cười: “Nể mặt muội đấy”.

Hắn nói rất nhẹ nhàng, nhưng tất cả cường giả của nền văn minh Thiên Hành đều nghe thấy.

Diệp Quân quay đầu nhìn người phụ nữ váy trắng bên cạnh: “Cô cô”.

Người phụ nữ váy trắng nhẹ nhàng giơ hai ngón tay lên, kiếm Hành Đạo không giáng xuống nữa, nhưng sự áp bức đó vẫn còn tồn tại, các cường giả của nền văn minh Thiên Hành vẫn đang nằm trên mặt đất, không thể di chuyển được.

Nhìn thấy cảnh này, Tịnh An và Thượng Thần Thiên Vân đều thở phào nhẹ nhõm.

Hai người biết rằng nếu thanh kiếm ấy chém xuống, nền văn minh Thiên Hành chắc chắn sẽ không còn nữa.

Diệp Quân nhìn nhóm cường giả của nền văn minh Thiên Hành, lại nhìn thấy hai đối thủ quen thuộc là Kính Thần và Thiên Phù Thần.

Lúc này, thân xác hai vị thần này đã được phục hồi.

Lúc nhìn thấy Diệp Quân, vẻ mặt của hai người họ lập tức thay đổi.

Thượng Thần Thiên Huyên vừa định nói gì đó thì Diệp Quân đã chỉ tay vào hai người họ, tất nhiên là hai người họ biết việc chỉ tay này là có ý gì nhưng bọn họ lại không muốn khoanh tay chờ chết, vừa định ra tay thì một giây sau, bọn họ đã bị đóng đinh tại chỗ, hoàn toàn không thể nhúc nhích.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4147


Chương 4147

Đánh bại trong tích tắc!

Khuôn mặt Kính Thần và Thiên Phù Thần đầy vẻ khó tin.

Ngay cả sức đánh trả cũng không có?

Xung quanh tràn ngập sự im lặng đầy chết chóc.

Vào lúc này, vô số cường giả của nền văn minh Thiên Hành đều cảm thấy sợ hãi.

Hai vị chủ thần bị giết ngay lập tức, ngay cả sức đánh trả cũng chẳng có ư?

Diệp Quân không thèm để ý đến vẻ mặt đầy sợ hãi của các cường giả của nền văn minh Thiên Hành ở xung quanh, hắn đi tới chỗ Nhất Niệm ở đằng xa.

Thượng Thần Thiên Vân thầm thở dài, sau đó dẫn Tịnh An đi theo.

Người phụ nữ váy trắng liếc mắt nhìn những cường giả nền văn minh Thiên Hành ở xung quanh, cau mày lại nói: “Nền văn minh cấp năm… sao lại yếu như thế chứ?”

Đám người nền văn minh Thiên Hành: “…”

Nổi giận!

Tất cả cường giả của nền văn minh Thiên Hành đều tức giận, người phụ nữ này dám công khai coi thường nền văn minh Thiên Hành sao?

Nhưng lại không có người nào dám đứng lên!

Thượng Thần Thiên Vân gượng cười.

Ngay sau đó, Diệp Quân dẫn theo Nhất Niệm đi đến Thiên Hành Sinh Mệnh Giới, nhóm cường giả nền văn minh Thiên Hành cảm thấy hơi thắc mắc, hắn muốn làm gì vậy?

Diệp Quân xòe bàn tay ra, Tiểu Tháp xuất hiện trên tay hắn, ý niệm vừa động, cây sinh mệnh Thiên Hành ngay lập tức xuất hiện ở trong sân.

Mọi người ngay lập tức cảm thấy hoang mang.

Diệp Quân muốn làm gì vậy?

Trả lại cây sinh mệnh Thiên Hành sao?

Ngay cả Thượng Thần Thiên Vân cũng cảm thấy nghi ngờ.

Diệp Quân nắm lấy tay của Nhất Niệm, sau đó quay người nhìn Thượng Thần Thiên Vân đang ở bên cạnh: “Tiền bối, ta muốn cưới Nhất Niệm về làm vợ, xin người hãy tác thành cho bọn ta”.

Nhất Niệm ngây ngẩn.

Ở xung quanh, vẻ mặt các cường giả của nền văn minh Thiên Hành bỗng trở nên khó coi.

Đôi mắt của Thượng Thần Thiên Vân thoáng hiện lên vẻ phức tạp, cuối cùng bà ta cũng đã hiểu được ý muốn của Diệp Quân, hắn muốn cưới Nhất Niệm ở trước mặt tất cả cường giả của nền văn minh Thiên Hành!

Không phải các người không cho phép kết hôn với người ngoại tộc ư?

Hôm nay ta nhất định sẽ quang minh chính đại cưới người ở chỗ các ngươi!

Trong lòng của Thượng Thần Thiên Vân rất phức tạp, thật ra bà ta không trách Diệp Quân bởi vì lần đầu hắn tới đây đã đến với sự chân thành, sự lịch sự và hoà nhã nhưng nền văn minh Thiên Hành đã không dành cho hắn sự tôn trọng.

Còn lần này hắn đã dẫn theo các bậc trưởng bối trong nhà đến.

Không phục sao?

Ngon thì ra đây!

Chuôi kiếm Hành Đạo vẫn còn đang lơ lửng trên bầu trời của nền văn minh Thiên Hành.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4148


Chương 4148

Thượng Thần Thiên Vân không suy nghĩ nữa, bà ta đi đến trước mặt của Nhất Niệm rồi nắm lấy tay cô ta, Nhất Niệm hơi cúi đầu xuống nhẹ giọng nói: “Sư phụ”.

Thượng Thần Thiên Vân cười nói: “Chúc mừng con”.

Vừa nói bà ta vừa nắm tay của Nhất Niệm đặt vào trong tay của Diệp Quân: “Từ giờ trở đi ta giao con bé cho ngươi”.

Diệp Quân gật đầu: “Vâng”.

Thượng Thần Thiên Vân nhìn sang cây sinh mệnh Thiên Hành ở bên cạnh, vừa định lên tiếng thì Diệp Quân đã thu hồi cây sinh mệnh Thiên Hành lại.

Thượng Thần Thiên Vân cười gượng.

Ban đầu bà ta định hỏi xem liệu rằng Diệp Quân có muốn trả cây này lại cho nền văn minh Thiên Hành hay không, nhưng bây giờ có vẻ điều đó là không có khả năng.

Anh chàng này vẫn chưa hết giận.

Diệp Quân đột nhiên quay đầu nhìn về phía người phụ nữ váy trắng, cười nói: “Cô cô, nếu dựa theo quy củ thì khi kết hôn chúng ta sẽ cần phải có sính lễ”.

Sính lễ!

Người phụ nữ mặc váy trắng nhìn chằm chằm vào Diệp Quân, không nói gì.

Diệp Quân cảm thấy hơi sợ hãi.

Trong số các cô cô, hắn sợ nhất là cô cô váy trắng và Diệp Thanh Thanh cô cô, nếu cô cô váy trắng không nổi giận thì không sao, chứ một khi cô cô nổi giận sẽ rất khủng khiếp.

Người phụ nữ váy trắng đột nhiên thu hồi tầm mắt, bà ấy nhìn về phía Thượng Thần Thiên Vân rồi xòe bàn tay ra, sau đó nhẹ nhàng nắm chặt lại, trong nháy mắt, thời không ở trên đỉnh đầu của bà ấy đột nhiên nứt toác, sau đó có một cuộn tranh không biết tên bay ra rồi nằm gọn trong tay bà ấy.

Người phụ nữ váy trắng liếc nhìn rồi xòe bàn tay, cuộn tranh bay tới trước mặt Thượng Thần Thiên Vân, Thượng Thần Thiên Vân hơi nghi ngoặc hỏi: “Đây là gì?”

Người phụ nữ mặc váy trắng nói: “Nếu ngươi nghiên cứu kỹ lưỡng thì có thể thăng cấp nền văn minh Thiên Hành”.

Nghe thấy thế, Thượng Thần Thiên Vân hơi cảm động.

Thăng cấp nền văn mình!

Nếu những câu này là do người khác nói thì nhất định bà ta sẽ không tin, trong suốt nhiều năm qua, nền văn minh Thiên Hành vẫn luôn tìm cách để đột phá cực hạn hiện tại để đạt được nền văn minh cấp sáu, nhưng sau bao nhiêu thế hệ cùng nỗ lực cũng không thành công.

Chỉ bằng một bức tranh là có thể đột phá sao?

Không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng nếu người phụ nữ váy trắng nói có thể thì bà ta nhất định sẽ tin mà không hề nghi ngờ.

Bởi vì đối phương thực sự quá mạnh!

Không chỉ có Thượng Thần Thiên Vân mà các cường giả của nền văn minh Thiên Hành đều nghe rõ lời của người phụ nữ mặc váy trắng nói.

Thăng cấp nền văn mình sao?

Một vài cường giả của nền văn minh Thiên Hành tỏ thái độ hoài nghi.

Mặc dù nữ kiếm tu váy trắng trước mặt họ rất mạnh, nhưng nếu bà ấy nói rằng có thể giúp thăng cấp bậc nền văn minh thì… đúng là hơi khó tin.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4149


Chương 4149

Thượng Thần Thiên Vân thận trọng cầm lấy cuộn tranh, sau đó hỏi: “Tiền bối, đây là gì vậy?”

Người phụ nữ váy trắng bình tĩnh trả lời: “Ta không có hứng xem thứ đồ vật có cấp bậc quá thấp, ngươi tự nghiên cứu đi”.

Thượng Thần Thiên Vân: “…”

Người phụ nữ mặc váy trắng nhìn về phía Diệp Quân: “Ta đi đây”.

Diệp Quân hơi cúi đầu: “Cô cô đi thong thả”.

Người phụ nữ váy trắng nhìn các cường giả của nền văn minh Thiên Hành ở xung quanh, sau đó nhìn Diệp Quân nói: “Con phải cố gắng, đừng cả ngày chỉ quanh quẩn với đám tép riu này, chẳng có ý nghĩa gì cả”.

Bà ấy dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Còn nữa, ta không có hứng thú với mấy nền văn minh cấp thấp này, con gọi ông nội tới là được!”

Vừa dứt lời, bà ấy đã biến mất.

Diệp Quân: “…”



Nền văn minh cấp thấp như vậy?

Khi nghe người phụ nữ váy trắng nói thế, sắc mặt các cường giả của nền văn minh Thiên Hành ở đó trở nên khó coi, người phụ nữ này lại coi thường nền văn minh Thiên Hành, đúng là quá đáng.

Mặc dù ai cũng rất tức giận nhưng vẫn không có ai dám đứng ra.

Quả thật là đánh không lại.

Người phụ nữ đó mạnh đến mức khiến họ tuyệt vọng, nhất là lúc thanh kiếm sắp rơi xuống, lúc đó họ thật sự không nghĩ tới việc phản kháng, đứng trước mặt nhát kiếm đó họ chỉ có tuyệt vọng, chỉ có đợi chết.

Trước giờ chưa từng có cảm giác này.

Diệp Quân lại làm như không thấy sự tức giận hiện lên trong ánh mắt của các cường giả của nền văn minh Thiên Hành, kéo Nhất Niệm xoay người định đi.

Hắn vẫn không có thiện cảm gì với nền văn minh Thiên Hành này, chẳng muốn ở lại dù chỉ một giây.

Ngay lúc này Thượng Thần Thiên Vân bỗng nói: “Đợi đã”.

Diệp Quân dừng bước, quay đầu nhìn Thượng Thần Thiên Vân, Thượng Thần Thiên Vân mỉm cười nói: “Cứ thế mà đi à?”

Diệp Quân ngờ vực.

Thượng Thần Thiên Vân nhìn Nhất Niệm bên cạnh Diệp Quân, sau đó nói: “Làm lễ kết hôn ở học cung Thiên Vân đi”.

Diệp Quân quay đầu nhìn Nhất Niệm, Nhất Niệm đỏ mặt cúi đầu xuống, xấu hổ không thôi.

Thấy thế, sao Diệp Quân còn không hiểu nữa? Lập tức nói: “Được”.

Thấy Diệp Quân đồng ý, Thượng Thần Thiên Vân mỉm cười: “Chúng ta đi thôi”.

Nói rồi bà ta dẫn Nhất Niệm, Diệp Quân và Tịnh An xoay người rời đi.

Các cường giả nền văn minh Thiên Hành nhìn nhau, sắc mặt vẫn cực kỳ khó coi.

“Lẽ nào thật sự để chúng kết hôn ở học cung Thiên Vân sao?”

Có người bỗng nói.

“Ngươi muốn ngăn cản à?”

Lập tức có người cà khịa lại.

Người trước đó không nói gì.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4150


Chương 4150

Ngăn cản?

Ai dám ngăn cản chứ?

Người phụ nữ mặc váy trắng đó quả thật cực kỳ đáng sợ, một nhát kiếm đó đã khiến nền văn minh Thiên Hành không đỡ được.

Các cường giả nền văn minh Thiên Hành giờ nghĩ lại vẫn còn sợ.

Đây là lần đầu tiên nền văn minh Thiên Hành bị nền văn minh ngoại tộc giẫm đạp, nhưng họ lại chẳng thể làm được gì.

Mặc dù rất nghẹn uất nhưng có thể làm gì đây? Nhịn một chút là được.

Thượng Thần Thiên Huyên nhìn mấy người Diệp Quân biến mất ở đằng xa, nhíu mày.

Trực giác mách bảo người phụ nữ mặc váy trắng đó tuyệt đối có thể phá giải bí mật của vũ trụ Vô Gian… tiếc là…

Thượng Thần Thiên Huyên thầm thở dài, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Nền văn minh Thiên Hành đi nước cờ này thật sự quá xa, nếu ngay từ đầu nền văn minh Thiên Hành không kiêu ngạo như thế, nếu kết giao được thì lần này thật sự là một cơ hội tuyệt vời với nền văn minh Thiên Hành.

Vì hiện giờ bà ta đã có thể chắc chắn thực lực của người phụ nữ váy trắng vượt xa nền văn minh vũ trụ cấp năm.

Nếu ngay từ đầu nền văn minh Thiên Hành có mối quan hệ tốt với Diệp Quân, thì với mối quan hệ giữa Nhất Niệm và Diệp Quân, không chừng người phụ nữ đó có thể sẽ giúp nền văn minh Thiên Hành, cho dù không phá được vũ trụ Vô Gian, nhưng chỉ cần nâng lên một chút thôi, có lẽ nền văn minh Thiên Hành có thể phá giải được thời không của vũ trụ Vô Gian.

Nhưng bây giờ…

Thượng Thần Thiên Huyên lại thở dài, xoay người rời đi.



Học cung Thiên Vân.

Hôn lễ rất đơn giản, không có khách mời, chỉ có Thượng Thần Thiên Vân và Tịnh An, nhưng như vậy cũng là đủ với Nhất Niệm rồi. Vì ở cả nền văn minh Thiên Hành, Thượng Thần Thiên Vân và Tịnh An là hai người gần gũi nhất của cô ta, có họ ở đây, cô ta vui lắm rồi.

Diệp Quân cũng cảm thấy khá tốt, nhưng hắn vẫn thầm quyết định, sau này nhất định phải bù đắp một hôn lễ thật lớn cho cô ta.

Quy trình hôn lễ dựa theo quy trình của vũ trụ Quan Huyên, không thể nào tiến hành theo quy trình của nền văn minh Thiên Hành, vì cần phải đến bái lạy cây thần sinh mệnh của nền văn minh Thiên Hành, phải nhận được sự chúc phúc của Thiên Hành Chủ của nền văn minh Thiên Hành.

Ngoài ra, còn phải đến thần cung Thiên Hành để bái lạy Thiên Hành Chủ các đời…

Tóm lại rất phức tạp.

Quy trình hôn lễ cũng rất đơn giản, Diệp Quân và Nhất Niệm bái lạy Thượng Thần Thiên Vân ba lạy, sau đó hôn lễ cũng kết thúc.

Tiếp theo là vào động phòng.

Sau khi Diệp Quân và Nhất Niệm rời đi, Tịnh An ngồi trên bậc thềm đá ngoài cửa đại điện, hai tay chống cằm, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đầy sao, không biết đang nghĩ gì.

Lúc này Thượng Thần Thiên Vân ngồi xuống bên cạnh cô ta.

Thượng Thần Thiên Vân xoa đầu Tịnh An, mỉm cười nói: “Con đang nghĩ gì thế?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4151


Chương 4151

Tịnh An thuận thế tựa vào trên vai Thượng Thần Thiên Vân, khẽ nói: “Sư phụ, người nói xem rốt cuộc cô cô đó mạnh thế nào?”

Nụ cười trên môi Thượng Thần Thiên Vân dần tan biến, thay vào đó là vẻ nghiêm trọng.

Rốt cuộc nữ kiếm tu váy trắng đó mạnh thế nào? Thật ra bà ta cũng không biết, vì cho dù Nhị điện chủ Khâu Bạch Y lấy mạng để thử cũng vẫn không biết được.

Tịnh An bỗng nói: “Nhất Niệm sẽ không sống ở nền văn minh Thiên Hành nữa rồi”.

Thượng Thần Thiên Vân khẽ thở dài, bà ta biết sự việc phát triển đến bước này, Nhất Niệm không thể tiếp tục ở lại nền văn minh Thiên Hành nữa.

Tịnh An khẽ lắc đầu: “Nếu như con làm Thiên Hành Chủ, lần này gặp được Tiểu Quân Tử lần này, nền văn minh Thiên Hành của chúng ta sẽ không xảy ra tai họa như vậy, mà ‏là một cơ hội lớn”.

Thượng Thần Thiên Vân cười nói: “Vậy thì con phải cố gắng hơn để trở thành Thiên Hành Chủ”.

Tịnh An chớp mắt: “Sư phụ sẽ ủng hộ con, đúng chứ?’

Thượng Thần Thiên Vân gật đầu: “Tất nhiên”.

Tịnh An mỉm cười, cùng lúc đó một kế hoạch vĩ đại dần hình thành trong đầu cô ta.



Trong phòng.

Diệp Quân và Nhất Niệm nằm trên giường.

Vào động phòng.

Vừa bước vào phòng thì bỗng có chuyện.

Chỉ thấy mắt trái của Nhất Niệm bỗng phát ra tia sáng đáng sợ, chỉ thoáng chốc Diệp Quân bị cuốn vào trong thời không hư vô, xung quanh là một màu xám xịt, cái gì cũng mờ ảo, vô cùng quái lạ.

Diệp Quân đầy vẻ khó hiểu, đây là đâu? Lúc này hắn vẫn chưa kịp phản ứng thì một luồng sức mạnh đáng sợ đánh mạnh vào bụng hắn.

Bụp!

Cả người Diệp Quân văng ra xa, vừa tiếp đất hắn cảm thấy chân phải của mình bị ai đó nắm lấy, còn chưa kịp phóng ra kiếm ý, hắn lại văng xa ra, cùng lúc đó bụng hắn cảm nhận được một cơn đau nhói.

Ầm!

Không biết văng ra xa bao lâu, cuối cùng đập mạnh xuống đất, mặt đất rung chuyển, sau đó sụp đổ.

Vừa rơi xuống đất, hắn vội phóng vô số kiếm ý của mình ra, nhưng ngay sau đó kiếm y bị một luồng sức mạnh đáng sợ trấn áp, cùng lúc đó hắn lại cảm nhận mình văng ra xa.

Mẹ kiếp!

Diệp Quân tức giận thầm mắng, mẹ kiếp là ai hả?

Sau khi hắn rơi xuống, xương cốt cả người như thể đã bị rời ra.

Nhưng lần này đối phương không ra tay nữa.

Diệp Quân cố nén cơn đau cả người, vội đứng dậy, hắn nhìn phía đằng xa, một người phụ nữ đứng ở cuối tầm nhìn, cả người mặc đồ trắng, tóc dài ngang vai, dung mạo xinh đẹp.

Nhìn thấy người phụ nữ, Diệp Quân nhíu mày, đây là ai? Lẽ nào là người của nền văn minh Thiên Hành? Không hẳn nhỉ.

Không lâu sau hắn bỗng giật mình, lẽ nào người này là người tạo dấu ấn luân hồi mà cô cô váy trắng đã nói trước đó?

Nghĩ đến đây Diệp Quân hơi cảnh giác.

Người phụ nữ đồ trắng nhìn chằm chằm Diệp Quân, ánh mắt lạnh như băng khiến người ta rét run: “Nếu ngươi dám chạm vào người cô ta, ta sẽ giết ngươi”.

Nghe thế Diệp Quân sầm mặt: “Muội ấy là vợ ta”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4152


Chương 4152

“Hỗn láo!”

Người phụ nữ đồ trắng trợn mắt, bỗng biến mất khỏi đó.

Lúc này Diệp Quân cũng nổi giận, lấy kiếm Thanh Huyên ra, tiến về phía trước một bước, thời không xung quanh trở nên hư ảo.

Gấp xếp thời không!

Đè nén thời không!

Đối mặt với người phụ nữ bí ẩn này, dĩ nhiên hắn không dám khinh thường, phải biết đối phương đánh dấu ấn luân hồi này nhưng ngay cả Thượng Thần Thiên Vân và Thiên Hành Chủ cũng không nhìn ra được, đây chắc chắn không phải là người tầm thường, thế nên hắn dứt khoát thi triển kiếm kỹ mạnh nhất của mình.

Nhưng ngay khi hắn vừa định rút kiếm ra, mọi thứ trước mắt đột nhiên trở nên mơ hồ, hắn cả kinh, ngay sau đó còn chưa kịp phản ứng, hắn lại cảm thấy bụng đau nhói, sau đó cả người lập tức văng ra xa.

Lần này cũng không biết văng ra xa bao lâu, Diệp Quân chỉ cảm thấy cả người như nổ tung, đầu nặng như chì, vô cùng nặng nề.

Thế nhưng hắn còn chưa kịp đứng lên, luồng sức mạnh đáng sợ đánh mạnh vào người hắn.

Bốp!

Diệp Quân lại văng ra xa tận mấy mươi vạn trượng rồi mới đập mạnh cả người xuống đất, hắn suýt nữa hôn mê bất tỉnh, nhưng còn chưa kịp phản ứng, một sức mạnh cực lớn ép buộc kéo hắn lên, ở cuối tầm nhìn, người phụ nữ đồ trắng đang lạnh lùng nhìn hắn.

Người phụ nữ đồ trắng đang định lên tiếng, chỉ thấy kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân bỗng bay ra.

Vèo!

Thời không hư vô này bị xé toạc.

Trời đất bắt đầu sụp đổ.

Ngay khi Diệp Quân nghĩ sắp ra khỏi nơi quỷ quái này thì chỉ thấy người phụ nữ đồ trắng ở đằng xa bỗng vung tay lên, thoáng chốc thời không hư vô vốn dĩ bị phá vỡ lại khôi phục như ban đầu.

Thấy thế sắc mặt Diệp Quân tối sầm, cảm thấy kinh ngạc, thực lực của người phụ nữ này quá đáng sợ.

Người phụ nữ đồ trắng nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Đừng tưởng ngươi có nữ kiếm tu váy trắng kia bảo vệ mà ta không dám giết ngươi, ngươi…”

Diệp Quân bỗng nói: “Lúc cô cô ta còn ở đây sao bà không ra? Giờ bà ấy đi rồi, bà mới chạy ra, có phải bà chỉ biết ỷ thế ăn h**p người khác không?”

Người phụ nữ đồ trắng không nói gì, biến mất khỏi đó.

Lần này Diệp Quân đã chuẩn bị sẵn tâm lý, ngay khi người phụ nữ đồ trắng biến mất, hai tay hắn cầm kiếm chém một nhát về phía trước.

Nhất Giới Tuế Nguyệt!

Thế nhưng hắn còn chưa vung nhát kiếm này lên thì bản thân hắn đã văng ra xa lần nữa, cuối cùng đập mạnh xuống đất, cả người suýt nữa bị vỡ vụn.

Hắn còn chưa kịp phản ứng, một bàn tay vô hình đã nhấc hắn lên, lúc này người phụ nữ đồ trắng đã cách trước mặt hắn mấy chục trượng, lạnh lùng nhìn Diệp Quân: “Ta nhắc nhở ngươi một lần cuối, đừng chạm vào cô ta, nếu không ta cắt chim nhỏ của ngươi…”

Cô ta chưa dứt lời, một thanh kiếm đã lao đến trước mặt cô ta.

Diên Trì Nhất Kiếm!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4153


Chương 4153

Hơn nữa còn là kiếm Thanh Huyên!

Mặt người phụ nữ đồ trắng không cảm xúc, giơ hai ngón tay lên nhẹ nhàng kẹp lại, kiếm Thanh Huyên bị cô ta kẹp chặt.

Diệp Quân sửng sốt.

Lúc này hai ngón tay người phụ nữ đồ trắng dùng sức.

Rắc!

Một tiếng vụn vỡ bỗng vang lên…

Kiếm Thanh Huyên xuất hiện vết nứt.

Thấy thế, đầu óc Diệp Quân trống rỗng, ngây người tại chỗ.

Kiếm Thanh Huyên nứt rồi sao?

Nhìn thấy cảnh tượng này, Diệp Quân trợn to mắt, đứng hình ngay tại chỗ.

Lần thứ hai!

Lần đầu tiên kiếm Thanh Huyên nứt là vì Tịnh tông chủ, lần này kiếm Thanh Huyên lại nứt lần nữa.

Da đầu Diệp Quân run rẩy, người phụ nữ đồ trắng này rốt cuộc là ai?

Quan trọng nhất là hắn hơi ấm ức, mẹ nó chứ, thực lực đột phá chưa được mấy ngày, giờ lại sắp trở thành người yếu thế nữa sao?

Bây giờ rốt cuộc hắn cũng hiểu tại sao lúc trước cha của hắn lại làm vua dựa dẫm rồi!

Mẹ nó chứ, h**p người quá đáng.

Cách đó không xa, người phụ nữ đồ trắng lạnh nhạt nhìn Diệp Quân, bà ta không nói gì nữa, thoắt cái đã biến mất tăm.

Xung quanh khôi phục lại bình thường.

Bây giờ Diệp Quân đã trở về trên giường, đầu óc hắn vẫn trống rỗng, nhưng hắn nhanh chóng bắt buộc bản thân bình tĩnh lại.

Tại sao kiếm Thanh Huyên lại nứt ra?

Lẽ nào chỉ vì kiếm Thanh Huyên bị vỡ rồi, cho nên hắn hoàn toàn trở nên vô dụng sao?

Đùa cái gì thế!

Chẳng qua chỉ là một thanh kiếm mà thôi!

Nếu bản thân chỉ vì kiếm Thanh Huyên vỡ một lần, mà trong lòng suy sụp, vậy đó quả thật là chuyện cười lớn nhất trên đời.

Nghĩ đến đây, Diệp Quân không nghĩ nữa, hắn ổn định tinh thần, không lo lắng về chuyện kiếm vỡ nữa, chuyện bản thân cần làm tiếp theo chính là tu luyện cho tốt, tranh thủ để bản thân mạnh hơn cả kiếm.

Sau khi tâm trạng ổn định lại, Diệp Quân quay đầu nhìn Nhất Niệm ở bên cạnh, hai mắt Nhất Niệm khép hờ, mặt đỏ giống như quả đào, hô hấp dồn dập, dường như cô ta đang chờ đợi gì đó.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Diệp Quân hơi do dự, cuối cùng hắn cũng không làm chuyện mà mình muốn làm.

“Hang động” này không dễ đi vào!

Thấy Diệp Quân yên lặng hồi lâu, bỗng nhiên Nhất Niệm chậm rãi mở mắt ra, cô ta nhìn Diệp Quân nằm bên kia, do dự một lát mới nhẹ giọng nói: “Kết thúc rồi sao?”

Diệp Quân: “…”

Vì thế, lần đầu tiên động phòng cứ như vậy hoàn thành.

Diệp Quân không biết làm sao.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4154


Chương 4154

Hắn cũng rất muốn tìm hiểu sâu thêm một chút, nhưng thật sự không dám, bởi vì hắn đánh không lại người phụ nữ đồ trắng kia, mẹ nó vô lý quá rồi.

Thật sự vô nghĩa!

Diệp Quân nhẹ nhàng thở dài, chưa bao giờ cạn lời như bây giờ.

Tuy rằng Diệp Quân rất nhanh, nhưng Nhất Niệm thật sự không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy đàn ông nhân loại đều nhanh như vậy, chỉ là cô ta hơi nghi hoặc, bởi vì lúc trước Tịnh An từng âm thầm nói với cô ta, lần đầu tiên hình như sẽ hơi đau, nhưng vừa rồi cô ta không đau lắm, rất nhanh, nhanh vô cùng, vào được rồi nhưng lại giống như chưa từng vào…

Nhất Niệm không nghĩ gì nhiều, cô ta thuận thế nằm trong lòng Diệp Quân, nói nhỏ nhẹ: “Ngày mai chúng ta sẽ rời khỏi đây sao?”

Diệp Quân tỉnh táo lại, gật đầu, tay phải ôm lất Nhất Niệm, nhẹ gật đầu: “Đúng”.

Tuy rằng chuyện ở nền văn minh Thiên Hành đã chấm dứt, nhưng hắn biết chuyện của Ác Đạo Minh còn chưa xong đâu, Nhị điện chủ không tiếc lấy tính mạng của mình để thăm dò thực lực của cô cô váy trắng, chắc chắn có chiêu đề phòng.

Việc cấp bách bây giờ là phải tăng cường thực lực!

Bây giờ, không thể tiếp tục ở thế bị động!

Nhất Niệm gật đầu: “Được”.

Diệp Quân đột nhiên nói: “Không phải muội muốn ở lại nền văn minh Thiên Hành đó chứ?”

Nhất Niệm lập tức lắc đầu.

Diệp Quân nói: “Vậy muội muốn ở lại học cung Thiên Vân không?”

Nhất Niệm do dự, sau đó vẫn lắc đầu, mặc dù cô ta không nỡ rời xa Tịnh An và Thượng Thần Thiên Vân, nhưng cô ta quả thật không có thiện cảm với toàn bộ nền văn minh Thiên Hành, cô ta cũng biết, đám người nền văn minh Thiên Hành sẽ không hoan nghênh cô ta.

Diệp Quân cười nói: “Vậy muội ở lại Tiểu Tháp giúp ta nghiên cứu thời không nhé?”

Trước mắt, thời không đặc biệt đó là thứ Nhất Niệm nghiên cứu và hiểu rõ.

Nhất Niệm gật đầu: “Vâng”.

Cô ta cũng thích nghiên cứu thời không, đến bây giờ, cô ta chỉ nghiên cứu một góc của núi băng.

Diệp Quân mỉm cười, sau đó ôm lấy Nhất Niệm, chỉ chốc lát sau hai người đã ngủ say.

Ngoài cửa.

Tịnh An dựa trên cửa yên lặng nghe rất lâu, sau đó không nghe thấy tiếng động nữa, cô ta hơi nhướng mày: “Vậy là xong chuyện rồi sao? Nhanh quá vậy?”



Bên ngoài vũ trụ tinh không, một bàn tay khổng lồ chống sừng sững trên trời, bàn tay khổng lồ kéo theo một tòa đại điện màu đen, đại điện trên không, trôi nổi một chữ cái lớn: Đạo

Ác Đạo Điện.

Ngày hôm đó, một ngọn lửa bừng cháy đột nhiên xuyên qua hư không, xuyên đến vũ trụ này, lập tức va chạm vào đại điện.

Lúc ngọn lửa bừng cháy kia sắp đến tòa đại điện màu đen kia, có một bàn tay đột nhiên bắt lấy nó.

Đó là một người đàn ông trung niên, mặc một bộ đồ rộng màu đen, tóc dài, mặc áo choàng, sau lưng đeo một thanh trường kiếm, trên người tỏa ra khí tức cực kỳ mạnh mẽ.

Người đàn ông trung niên nhìn ngọn lửa trong lòng bàn tay, sau một lúc lâu, hắn chậm rãi nhắm mắt lại: “Khâu sư đệ đã chết”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4155


Chương 4155

Xoẹt!

Lúc nói xong câu này, bên trong đại điện sâu thẳm đột nhiên có luồng kiếm quang lao ra, chỉ trong chớp mắt, phía sau người đàn ông trung niên đã xuất hiện hơn một trăm cường giả kiếm tu mặc áo đen, lưng đeo trường kiếm. Những kiếm tu đó nhìn ngọn lửa trong tay người đàn ông trung niên đứng đầu, tất cả đều ngạc nhiên, sau đó ngạc nhiên biến thành lửa giận ngút trời.

“Báo thù cho Khâu sư huynh!”

Giữa sân, có một tên kiếm tu đột nhiên mở miệng.

Một lát sau, hơn trăm luồng kiếm quang phóng thẳng lên cao, lao thẳng về phía ngọn lửa đến lúc nãy.

Đúng lúc này, một luồng kiếm quang đột nhiên từ dưới đất chui lên, lướt ngang qua trước mặt đám kiếm tu, ngăn cản toàn bộ kiếm tu lại.

Toàn bộ kiếm tu nhốn nháo nhìn người đàn ông trung niên phía dưới, không hiểu ra sao.

Người đàn ông trung niên nói: “Đợi đã”.

Nói xong câu này, ông ta không giải thích gì nữa, xoay người đi thẳng về phía đại điện ở đằng xa.

Một đám kiếm tu tức giận đứng tại chỗ, nhưng họ không thể làm gì cả, chỉ có thể đứng đợi ở đó.

Người đàn ông trung niên đi vào tòa đại điện, lúc đó có một ông lão mặc áo đỏ đi ra, ông lão áo đỏ vươn tay ngăn cản: “Quan tông chủ, chờ một lát”.

Người đàn ông trung niên nhìn thấy ông lão áo đỏ: “Khâu sư đệ đã chết rồi”.

Ông lão áo đỏ ngơ ngác, sau đó nói tiếp: “Xin đợi một lát”.

Quan tông chủ cau mày.

Lúc này, trong điện đột nhiên có một cô gái đi ra, cô gái mặc một bộ váy dài màu tím, tuổi chừng hai mươi, phong tư tuyệt thế.

Trong tay cô ta cầm một cây quạt xương màu xanh.

Lúc cô ta đi khỏi đi điện, ông lão áo đỏ hơi khom lưng.

Nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt Quan tông chủ lóe lên vẻ kinh ngạc.

Đúng lúc này, dường như Quan tông chủ cảm nhận được gì đó, ông ta đột nhiên quay đầu nhìn về phía chân trời, chỉ thấy nơi đó xuất hiện một đầu rồng khổng lồ.

Rồng!

Đầu rồng này đen như mực, chỉ xuất hiện một cái đầu đã có thể che trời lấp đất, long uy vô hình như bão tố rào rạt trút xuống, mảnh thời không tinh vực này vốn không thể nào chịu đựng nỗi long uy như thế, nó đã bắt đầu trở nên mờ ảo.

Đúng lúc này, chữ “Đạo” trên Ác Đạo Điện đột nhiên run lên, chỉ trong chốc lát, long uy đã biến mất không còn lại gì.

Nhìn thấy cảnh tượng này, đôi mắt xinh đẹp của cô gái váy tím bỗng xuất hiện vẻ ngạc nhiên, cô ta nhìn chằm chằm chữ “Đạo” màu đỏ kia, cười nói: “Đây là chữ của vị Ác Đạo đầu tiên của Ác Đạo Minh để lại à?”

Ông lão áo đỏ đứng bên cạnh khẽ gật đầu: “Đúng vậy”.

Cô gái váy tím gật đầu, khen ngợi: “Thật không tầm thường, lúc đó còn có thể dùng bút viết Đạo, Đạo lưu truyền muôn đời, thật sự là vô cùng xuất sắc”.

Nói đến đây, cô ta chuyển đề tài: “Ta nghe nói, cô ta hiện nay đã là đời cuối cùng rồi đúng không?”

Ông lão áo đỏ lại gật đầu.

Cô gái váy tím cười nói: “Ngoại trừ nền văn minh Thiên Hành, Ác Đạo Minh các ngươi thật sự rất giỏi, nếu vị Ác Đạo này của các ngươi có thể thành công chuyển thế, dung hợp với tu vi của trăm giới, sợ rằng đến cả nền văn minh Thiên Hành cũng không làm gì được các ngươi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4156


Chương 4156

Ông lão áo đỏ cúi người, không tiếp lời.

Cô gái váy tím nhìn thoáng qua chữ “Đạo” màu đỏ kia, cô ta mỉm cười, bước về phía trước, theo từng bước đi của cô ta, cô ta đã đứng trên đỉnh đầu của con rồng khổng lồ, con rồng lớn đó xoay người, ngân hà sôi trào, trong chớp mắt, một rồng một người đã biến mất trong ngân hà mờ mịt.

Ông lão áo đỏ nhìn chằm chằm dãi ngân hà, ánh mắt nghiêm túc.

Bỗng nghĩ đến gì đó, ông ta quay đầu nhìn Quan tông chủ đứng bên cạnh: “Vào trong thôi”.

Quan tông chủ gật đầu, đi vào trong đại điện.

Ông lão áo đỏ hơi thở dài: “Tiểu Khâu…”

Từng chuyện từng chuyện dâng lên trong lòng.

Lúc đó, Khâu Bạch Y vừa đến Ác Đạo Minh, là một người hăng hái hoạt bát, mới chớp mắt mà cố nhân đã qua đời.

Ông lão áo đỏ lại thở dài.



Trong điện.

Một người đàn ông trung niên đứng trong đại điện, người đàn ông trung niên mặc áo gấm, tay phải cầm một bình rượu hồ lô, đưa lưng về phía Quan tông chủ.

Quan tông chủ khẽ hành lễ, nặng nề nói: “Thế Tông, Khâu sư đệ…”

Người đàn ông trung niên gật đầu: “Ta biết rồi”.

Thế Tông!

Chủ sự chân chính của Ác Đạo Minh, cũng là người năm đó được Nhất điện chủ khâm định làm chủ sự, gặp ông ta như gặp Nhất điện chủ.

Về Nhất điện chủ, thật ra bọn họ chưa ai gặp được.

Quan tông chủ mở tay ra, một lá bùa bị đốt cháy chậm rãi bay đến trước mặt Thế Tông.

Thế Tông nhìn thấy lá bùa lửa, ánh mắt lóe lên sự bàng hoàng, trong lòng nhớ lại chuyện cũ: “Năm đó lần đầu gặp ông ấy, ông ấy nói với ta rằng ông ấy phải theo ta làm chuyện lớn. Ta nói được, từ lúc đó chúng ta được sự giúp đỡ của Nhất điện chủ, bắt đầu bố trí toàn bộ vũ trụ, Ác Đạo Minh hiện tại có quy mô như thế, công lao của ông ấy không nhỏ…”

Nói xong, ông ta mở rượu hồ lô ra, nhẹ nhàng đổ xuống đất”.

“Huynh đệ, an nghỉ”.

Quan tông chủ bình tĩnh nhìn Thế Tông đứng trước mặt: “Thế Tông, chúng ta bất cứ lúc nào cũng có thể giết đến vũ trụ Quan Huyên”.

Thế Tông không nói gì, ông ta nhẹ nhàng chạm vào lá bùa lửa kia, lá bùa lửa tan biến, giọng nói của Khâu Bạch Y vang lên: “Kiếm thứ nhất, ta lùi một bước, kiếm thứ hai, ta chết…”

Nghe được lời nói của Khâu Bạch Y, vẻ mặt của Quan tông chủ đột nhiên trở nên u ám.

Hai kiếm đã giế t chết Khâu Bạch Y!

Ông ta hiểu rất rõ thực lực của Khâu Bạch Y, đó là sự tồn tại không thể đo lường, bị giết chỉ bởi hai nhát kiếm cho thấy sự đáng sợ của người phụ nữ váy trắng đó.

Quan tông chủ nặng nề nói: “Thực lực của người phụ nữ váy trắng đó quả thật đáng sợ, nhưng có thể dùng hai nhát kiếm để gi ết chết Khâu sư đệ thì…”

Thế Tông lắc đầu, cắt lời ông ta: “Ông nghĩ chuyện này quá đơn giản rồi”.

Quan tông chủ hơi nghi ngờ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4157


Chương 4157

Thế Tông uống một ngụm rượu, sau đó nói: “Tiểu Khâu chắc chắc sẽ không gạt chúng ta, nhưng liệu có khả năng là người phụ nữ váy trắng đó đang giả vờ yếu đuối không?”

Quan tông chủ ngạc nhiên: “Giả vờ yếu sao?”

Thế Tông xoay người nhìn Quan tông chủ: “Có khả năng này hay không?”

Quan tông chủ yên lặng một lúc mới nói: “Nếu bà ta làm như thế, vậy mục đích là gì?”

Thế Tông lắc đầu: “Mặc kệ bà ta có mục đích gì, nhưng chuyện ta có thể xác định là bà ta mạnh hơn những gì chúng ta nghĩ, về phần rốt cuộc mạnh như thế nào… Có lẽ, chỉ có thể giống như Tiểu Khâu, phải so tài với bà ta mới biết được”.

Quan tông chủ lắc đầu: “Thế Tông đại nhân, chắc chắn người phụ nữ đó cực kỳ mạnh mẽ, nhưng nếu như bà ta mạnh hơn chúng ta nhiều như vậy, tại sao lại không giết thẳng đến chỗ này của chúng ta, một kiếm gi ết chết ta cho xong chứ?”

Thế Tông chậm rãi đi tới cửa đại điện, ngẩng đầu nhìn ngân hà vô tận, ông ta nói nhỏ: “Đơn giản là vì hai lý do, lý do thứ nhất, giống như ngươi nói đó, bà ta rất mạnh, nhưng không mạnh đến như thế, bà ta cũng kiêng dè Ác Đạo Minh, cho nên vẫn âm thầm che dấu, chỉ đến lúc không còn đường lui mới xuất hiện ra tay; Lý do thứ hai là vì bà ta quá mạnh mẽ, vô cùng mạnh mẽ, mạnh đến vượt khỏi tầm hiểu biết của chúng ta, bà ta không đến giết chúng ta chỉ là vì dùng Ác Đạo Minh chúng ta như một viên đá mài đao cho Diệp Quân…”

Nghe vậy, sắc mặt Quan tông chủ trở nên u ám: “Xem Ác Đạo Minh làm đá mài đao, cho dù là nền văn minh Thiên Hành cũng không có tư cách như vậy”.

Nói đến đây, cơ thể ông ta bộc phát ra một luồng kiếm thế đáng sợ.

Thế Tông nhỏ nhẹ nói: “Ta cũng hy vọng không phải lý do thứ hai, nhưng cho dù như thế nào, người phụ nữ này chắc chắn mạnh hơn những gì chúng ta nghĩ…”

Quan tông chủ nhìn Thế Tông, ánh mắt lạnh lùng: “Khâu sư đệ cứ hy sinh vô ích như vậy sao?”

Tay phải Thế Tông nắm chặt bầu rượu, ánh mắt nhìn về phía bầu trời sâu thẳm.

Cứ hy sinh vô ích như vậy sao?

Làm sao ông ta có thể cam tâm?

Thật sự không cam tâm!

Răng rắc!

Bình rượu trong tay Thế Tông bỗng vỡ tan, rượu đổ xuống đất.

Ánh mắt Thế Tông dần trở nên lạnh lùng, nhưng đúng lúc đó, thời không trước mặt Thế Tông đột nhiên nứt ra, ngay sau đó một lá bùa đỏ như máu bay đến, vừa bay đến đây lá bùa đã bốc cháy.

Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt Thế Tông đột nhiên thay đổi, ông ta hành lễ, run rẩy nói: “Điện chủ”.

Điện chủ gì cơ?

Quan tông chủ đứng bên cạnh vô cùng ngạc nhiên, vị Nhất điện chủ sắp hiện thân rồi sao?

Thế Tông cũng rất kinh ngạc, bởi vì đã hơn một trăm triệu năm nay Nhất điện chủ chưa từng liên hệ với ông ta.

Sau khi lá bùa kia cháy xong, một giọng nói đột nhiên chui vào đầu mày của Thế Tông.

Sau một lát, Thế Tông chậm rãi mở mắt ra.

Quan tông chủ nhìn Thế Tông, lo lắng chờ đợi.

Một lát sau, Thế Tông mở mắt ra, ông ta nặng nề nói: “Điện chủ nói, người phụ nữ váy trắng đang giả vờ yếu, thực lực thật ra sâu không lường được, chúng ta không phải đối thủ của bà ta, không được hành động thiếu suy nghĩ, tất cả mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của điện chủ”.

Toàn bộ đều nằm trong tầm kiểm soát!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4158


Chương 4158

Thế Tông ngẩng đầu nhìn tinh không sâu thẳm, ánh mắt ông ta trở nên nghiêm trọng, ông ta không ngờ Nhất điện chủ lại đích thân đến đối phó với Diệp Quân.

Mặc dù Quan tông chủ không cam lòng, nhưng cũng không thể làm gì được, ngay cả Nhất điện chủ cũng nói như vậy rồi, ý ông ta là hiện giờ bọn họ chắc chắn không phải đối thủ của người phụ nữ váy trắng kia.

Dường như nghĩ đến gì đó, ông ta nhìn Thế Tông: “Thế Tông đại nhân, người phụ nữ lúc nãy là ai thế?”

Thế Tông tỉnh táo lại, nói: “Vu Dịch của vũ trụ Vô Gian”.

Quan tông chủ ngạc nhiên: “Vũ trụ Vô Gian sao?”

Thế Tông bình tĩnh nói: “Có một số chuyện, nên nói cho ông biết”.

Nói đến đây, ông ta nhắm mắt lại: “Chuyện của Diệp Quân, điện chủ sẽ đích thân giải quyết, nhiệm vụ của chúng ta là gi ết chết Thiên Hành Chủ, đoạt lấy cây sinh mệnh Thiên Hành của nền văn minh Thiên Hành và tổ thạch luân hồi của bọn chúng, cả tài sản mà bọn chúng đã tích lũy suốt hàng trăm triệu năm…”

Học cung Thiên Vân, nền văn minh Thiên Hành

Diệp Quân và Nhất Niệm ngủ một giấc tới sáng, Diệp Quân bỗng cảm thấy trên người mềm mại, ấm áp, hắn mở mắt ra, lúc này Nhất Niệm đang nằm trên người hắn nhìn hắn, thấy Diệp Quân mở mắt ra, hai má của Nhất Niệm lập tức đỏ bừng, sau đó chôn đầu vào cổ của hắn.

Diệp Quân cảm thấy lúng túng!

Bởi vì “công việc” tối qua, bây giờ hai người đều tr@n truồng như nhộng, dán chặt vào nhau…

Diệp Quân chỉ cảm thấy máu trong cơ thể đang sôi trào, hắn thật sự không thể chịu đựng được nữa, lúc này hắn cũng không thèm quan tâm người phụ nữ đồ váy trắng kia, mẹ kiếp, làm trước đã rồi tính sau.

Nhưng ngay lúc này…

Ầm!

Cánh cửa đột nhiên mở ra, một cô gái lao vào, người đó là Tịnh An, đi theo sau Tịnh An còn có Thượng Thần Thiên Vân.

Khi nhìn thấy Diệp Quân và Nhất Niệm, đôi mắt của Tịnh An đột nhiên trợn to hơn cả cái chuông.

Thượng Thần Thiên Vân nhìn Diệp Quân và Nhất Niệm đang ở trên giường, nhìn phía trên rồi lại nhìn phía dưới.

Rất yên tĩnh…

Cảnh tượng bất ngờ xảy ra này suýt nữa đã dọa Diệp Quân sợ hãi.

Tịnh An vẫn còn tò mò nhìn, Thượng Thần Thiên Vân vội vàng kéo cô ta ra ngoài, Tịnh An vừa bước ra vừa liên tục ngoái đầu lại nhìn, ánh mắt đầy sự tò mò, đặc biệt là lúc đi ra khỏi cửa cô ta còn nói một câu: “Sư phụ, đừng đi mà, hắn làm nhanh lắm!”

Diệp Quân: “..”.

Nhất Niệm xấu hổ ôm chặt lấy Diệp Quân, cọ qua cọ lại một hồi, Diệp Quân chỉ cảm thấy ngượng ngùng.

Một lúc lâu sau Diệp Quân với Nhất Niệm mới bước ra khỏi phòng, lúc này gương mặt của Nhất Niệm đã đỏ ửng như ánh ban mai, cực kỳ xấu hổ.

Bị thấy hết rồi!

Mặc dù Thượng Thần Thiên Vân và Tịnh An đều không phải là người ngoài, nhưng cũng rất ngại!

Nhất Niệm đột nhiên nắm lấy tay của Diệp Quân, sau đó nói: “Không được, chúng ta cũng phải xem của bọn họ, lần sau ta sẽ dẫn huynh đi xem bọn họ..”.

Khuôn mặt của Diệp Quân cứng đờ… Mặc dù hắn cảm thấy như vậy là không đúng nhưng suy nghĩ một chốc, lại thấy rất k1ch thích!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4159


Chương 4159

Nhất Niệm vừa nói xong cũng cảm thấy có hình như có gì đó không ổn…

Lúc này, Thượng Thần Thiên Vân và Tịnh An đi tới, Tịnh An quan sát hai người họ bằng vẻ mặt rất kỳ lạ, nhưng Thượng Thần Thiên Vân lại rất bình thường.

Nhất Niệm vừa gặp lại hai người, đã xấu hổ đến mức không ngẩng đầu lên được, tay phải siết chặt Diệp Quân.

Mặc dù Diệp Quân cũng cảm thấy hơi xấu hổ nhưng lúc này hắn cũng chỉ đành phóng lao phải theo lao, lập tức nhìn về phía Thượng Thần Thiên Vân: “Tiền bối, ta và Nhất Niệm phải đi rồi”.

Thượng Thần Thiên Vân nói: “Phải rời khỏi đây sao?”

Diệp Quân gật đầu, nếu Nhất Niệm không muốn ở lại nền văn minh Thiên Hành, thì hắn chỉ có thể dẫn Nhất Niệm rời đi, hắn cũng không muốn ở lại đây quá lâu.

Thượng Thần Thiên Vân suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Ác Đạo Minh chắc chắn sẽ không chịu bỏ cuộc, ngươi phải chuẩn bị sẵn tâm lý”.

Diệp Quân đột nhiên nói: “Tiền bối có biết Nhất điện chủ của Ác Đạo Minh không?”

Thượng Thần Thiên Vân lắc đầu: “Không biết, ở bên trong Ác Đạo Minh, ta chỉ mới tiếp xúc với Pháp Thần Ác Đạo mà thôi”.

Diệp Quân im lặng, Khâu Bạch Y đã dùng cái chết của mình để thăm dò thực lực của cô cô váy trắng, rõ ràng là Ác Đạo Minh đã chuẩn bị chiến đấu với hắn tới cùng.

Khâu Bạch Y là Nhị điện chủ Ác Đạo Minh, Nhị điện chủ đã chết, đã đến lúc Nhất điện chủ trong truyền thuyết xuất hiện rồi.

Chỉ là không biết thực lực của Nhất điện chủ này mạnh tới mức nào!

Thượng Thần Thiên Vân đột nhiên nói: “Ngươi có muốn thực lực của mình tăng lên không?”

Diệp Quân nhìn Thượng Thần Thiên: “Tất nhiên là muốn rồi, tiền bối có lời khuyên gì sao?”

Thượng Thần Thiên Vân nhìn chằm chằm vào Diệp Quân: “Thí luyện của quan chấp hành đứng đầu!”

Nghe Thượng Thần Thiên Vân nói vậy, Nhất Niệm và Tịnh An đều hoảng sợ.

Diệp Quân hơi tò mò: “Thí luyện của quan chấp hành đứng đầu ư?”

Thượng Thần Thiên Vân gật đầu, giải thích: “Nền văn minh Thiên Hành của ta có ba cuộc thí luyện lớn, theo thứ tự là thí luyện của Thượng Thần, chính là cái hộp thời không mà trước đây Nhất Niệm đã cho ngươi, thứ hai là thí luyện của Thiên Hành Chủ, thứ ba là thí luyện của quan chấp hành đứng đầu. Thí luyện của quan chấp hành đứng đầu này đúng với tên gọi, muốn trở thành quan chấp hành đứng đầu của nền văn minh Thiên Hành, phải vượt qua cuộc thí luyện này, thí luyện này khá khó nhưng nó sẽ giúp ngươi rất nhiều, vượt xa cả thí luyện của Thượng Thần”.

Diệp Quân suy nghĩ một chút rồi nói: “Tiền bối, thực lực của bà so với quan chấp hành đứng đầu thì thế nào?”

Thương Thần Thiên Vân cười nói: “Ta với Thượng Thần Thiên Huyên kết hợp lại với nhau cũng không phải là đối thủ của quan chấp hành đứng đầu, cũng không phải kém xa, mà là vốn không cùng một cấp bậc”.

Vẻ mặt của Diệp Quân hơi xúc động.

Mặc dù thực lực bây giờ của hắn đã tăng lên rất nhiều, nhưng hắn biết rằng hắn vẫn không thể đánh bại vị Thượng Thần ở trước mặt này, cho dù có cộng thêm kiếm Thanh Huyên cũng không thể. Thực lực của Thương Thần Thiên Huyên còn cao hơn cả Thượng Thần Thiên Vân ở trước mặt này nữa, hai bà liên thủ lại cũng không phải là đối thủ của quan chấp hành đứng đầu kia. Như vậy có thể tưởng tượng vị quan chấp hành đứng đầu đó đáng sợ như thế nào!

Thượng Thần Thiên Vân nói tiếp: “Thí luyện của quan chấp hành đứng đầu và thí luyện của Thiên Hành Chủ là hai cuộc thí luyện tối cao nhất của nền văn minh Thiên Hành. Ngoại trừ các quan chấp hành đứng đầu và Thiên Hành Chủ trước đây ra, không có ai biết chính xác bên trong có gì, nhưng có một điều chắc chắn là mỗi người đảm nhiệm quan chấp hành đứng đầu và Thiên Hành Chủ sau khi bước ra từ trong đó đều có thay đổi long trời lở đất”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4160


Chương 4160

Diệp Quân thấp giọng nói: “Tiền bối, ta không phải là người của nền văn minh Thiên Hành”.

Thượng Thần Thiên Vân cười nói: “Mục Tướng đã chết, Thiên Hành Chủ không có ở đây, quan chấp hành đứng đầu cũng không có ở đây, bây giờ ta và Thượng Thần Thiên Huyên là người lớn nhất ở nền văn minh Thiên Hành. Ta và bà ấy đã bàn bạc, bà ấy cũng không phản đối, chỉ cần hai người bọn ta gật đầu thì ngươi có thể vào thí luyện ngay”.

Lúc này Nhất Niệm vừa nắm tay vừa nhìn Diệp Quân, nghiêm túc nói: “Hoàn toàn có thể!”

Tịnh An cũng vội vàng gật đầu: Thí luyện của quan chấp hành đứng đầu này chỉ có người xuất sắc nhất mới có thể vào, mặc dù ngươi không phải là người ở đây nhưng ngươi lại là bạn của người xuất sắc nhất, nên cũng được coi là xuất sắc”.

Nghe thấy Tịnh An nói vậy, Diệp Quân và Thượng Thần Thiên Vân đều bật cười.

Thượng Thần Thiên Vân nhìn Diệp Quân, nghiêm túc nói: “Vào trong đó, sẽ giúp ích cho ngươi, ngươi cũng đừng suy nghĩ quá nhiều, việc này không được xem là nợ ân tình với nền văn minh Thiên Hành, cô cô của ngươi đã cho ta bức tranh, với giá trị của nó, thậm chí mười lần thí luyện của quan chấp hành đứng đầu cũng không thể sánh bằng”.

Nghe thấy Thượng Thần Thiên Vân nói vậy, Diệp Quân hơi tò mò hỏi: “Tiền nối, bà có thể hiểu bức tranh đó không?”

Thượng Thần Thiên Vân lắc đầu cười gượng: “Không”.

Diệp Quân hỏi: “Khó lắm sao?”

Thượng Thần Thiên Vân gật đầu: “Cực kỳ khó, đó quả thực không phải là thứ mà nền văn minh Thiên Hành lúc này nên có, nhưng cũng không phải là không có đầu mối nào, giờ ta cần phải có thời gian”.

Diệp Quân nhẹ giọng nói: “Nền văn minh cấp sáu… có nền văn minh cấp sáu thật sao?”

Thượng Thần Thiên Vân mỉm cười nói: “Chắc chắn có, thủy tổ của nền văn minh Thiên Hành bọn ta rất chắc chắn về việc đó, nếu không ban đầu ông ấy đã không đưa nền văn minh Thiên Hành khám phá vũ trụ”.

Diệp Quân nhìn Thượng Thần Thiên Vân: “Nền văn minh Thiên Hành không sợ bị hủy diệt khi gặp phải nền văn minh cấp sáu sao?”

Thượng Thần Thiên Vân nói: “Ban đầu thủy tổ cũng đã nghĩ về vấn đề này, nhưng họ lại cảm thấy rằng nền văn minh Thiên Hành của bọn ta không nên co cụm lại một chỗ, bọn ta cần phải đi ra ngoài, để nhận biết những nền văn minh mạnh mẽ hơn, chủ động thay đổi thay vì tự giới hạn bản thân mình”.

Diệp Quân gật đầu: “Thủy tổ của nền văn minh Thiên Hành các người rất quyết đoán”.

Thượng Thần Thiên Vân nhỏ giọng thở dài: “Nhưng những năm gần đây, bọn ta chưa gặp vũ trụ nền văn minh cấp sáu, chính vì điều này, trong những năm nay, nền văn minh Thiên Hành của ta đã trở nên vô cùng tự phụ, tự cho mình vô địch vũ trụ”.

Nói đến đây, đôi mắt của bà ta lóe lên vẻ phức tạp, nếu không có Nhất Niệm và Tịnh An thì chắc chắn lần này nền văn minh Thiên Hành sẽ không còn nữa.

Bà ta biết, thực ra ngày hôm đó người thanh niên này dẫn cô cô của mình đến nền văn minh Thiên Hành là vì muốn tiêu diệt nền văn minh Thiên Hành, cuối cùng hắn cũng không chọn làm điều đó vì hắn thật sự không muốn khiến Nhất Niệm đau lòng mà thôi, còn nếu không, nền văn minh Thiên Hành này đã không còn tồn tại rồi.

Nghe thấy Thượng Thần Thiên Vân nói vậy, thực ra Diệp Quân cũng hơi lo lắng, hắn lo cho vũ trụ Quan Huyên.

Một ngày nào đó trong tương lai, vũ trụ Quan Huyên sẽ càng mạnh hơn, liệu nó có thể trở nên cực kỳ bành trường như nền văn minh Thiên Hành ngày hôm nay hay không?

Nhất định là có!
 
Back
Top Dưới