Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4122


Chương 4122

Với cơ thể người phàm lại có thể tu luyện như thế này thật sự rất hiếm thấy.

Mà người này vẫn còn khúc mắc trong lòng, nếu không thì thực lực của cô ta còn có thể nâng cao hơn nữa.

Có điều ông ta hoàn toàn không dám nhắc tới một vài chuyện, nếu nói ra thì ông ta sẽ phải chết. Cuối cùng Khâu Bạch Y đưa mắt nhìn về phía xa, sau đó xoay người rời đi.

Tư Phàm Tịnh cũng rời khỏi Tuế Nguyệt trường hà, đi tới một cái thôn nhỏ cũ nát, không có một bóng người.

Tư Phàm Tịnh đến trước cổng thôn, cô ta ngồi trên một cái ghế xích đu cũ kỹ, chậm rãi nhắm mắt lại, trong đất trời chỉ có tiếng gió gào thét.

Sau khi Khâu Bạch Y rời khỏi Tuế Nguyệt trường hà, ông ta đi tới một bờ biển, trước mắt ông ta không xa có một người đàn ông đứng đó, người đàn ông mặc áo choàng vải thô sạch sẽ, trên áo choàng khâu vá lởm chỏm, lão ta còn ôm một thanh kiếm gỗ trong tay.

Trên mặt lão ta bị một sợi dây đen quấn quanh.

Người đàn ông cứ ôm kiếm như thế, nhìn về phía biển khơi không nói không rằng.

Khâu Bạch Y đi tới bên cạnh người đàn ông, ông ta lấy một bầu rượu ra đưa cho người đàn ông, người đàn ông không nói gì, chỉ im lặng nhận lấy rượu, sau đó uống một ngụm lớn.

Khâu Bạch Y nói: “Đây là lần cuối cùng ta đến uống rượu với huynh”.

Người đàn ông im lặng.

Khâu Bạch Y cũng lấy một bầu rượu ra uống một hớp, sau đó nói: “Sư huynh, huynh cũng biết đấy, ta vẫn thấy không phục với sư phụ. Trước đây mọi thứ ta đuề đứng đầu, nhưng sư phụ vẫn bồi dưỡng huynh như người thừa kế, ta biết ông ấy làm thế là vì ta không phải người, ta ngưng tụ từ ác niệm, cho nên sư phụ vẫn luôn xem thường ta, thậm chí lo lắng ngày nào đó ta bỗng dưng tiêu diệt thế giới…”

Người đàn ông vẫn im lặng.

Khâu Bạch Y nhìn biển sâu phía xa, nhẹ giọng nói: “Con người có câu nói rằng định kiến trong lòng con người chính là một ngọn núi lớn, thời gian đầu khi ta còn ở tông môn, ta cho rằng mọi người sẽ thật sự chấp nhận ta, nhưng sau đó ta chợt phát hiện, ngoài sư huynh thì khi ta còn yếu bọn họ sẽ coi thường ta, khi ta mạnh bọn họ lại kiêng dè ta, sợ ta, vì thế luôn nghĩ cách ngăn chặn ta.

Nói xong, ông ta lắc đầu cười khẽ: “Thật ra ta không có suy nghĩ gì với việc làm Tông chủ cả, sao ta có thể để ý thứ đó được? Dù có cho ta làm thì ta cũng không thèm lm, sư huynh, huynh tin mà đúng không?”

Người đàn ông vẫn im lặng.

Khâu Bạch Y nói tiếp: “Kiếp này chỉ có hai người đối xử tốt với ta, thứ nhất là sư huynh, còn nhớ năm đó khi lần đầu tiên đến tông môn, thiên phú của ta rất bình thường, nhưng sư huynh không chê ta, ngày ngày dẫn ta đi luyện kiếm, dù sau đó biết được thân phận thật của ta, huynh vẫn đối xử với ta như lúc ban đầu, không hề có vẻ chê bai.

Nói đến đây, ông ta lại uống một ngụm rượu lớn.

Người đàn ông vẫn không nói gì.

Khâu Bạch Y nói: “Dù sao thì ta vẫn rất nhớ khoảng thời gian ở lại tông môn, dù kết quả cuối cùng không được tốt lắm nhưng quá trình vẫn rất ổn”.

Nói xong, ông ta lại đặt một bầu rượu bên cạnh người đàn ông, sau đó xoay người rời đi.

Lúc này, người đàn ông chợt nói: “Không đánh lại thì đừng đánh nữa”.

Khâu Bạch Y dừng bước, ông ta cười khẽ: “Sư huynh, huynh nói xem cái gì là tà ác, cái gì là chính nghĩa?”

Người đàn ông im lặng.

Khâu Bạch Y ngẩng đầu nhìn về phía sâu trong tinh không, nhẹ giọng nói: “Từ trước đến giờ ở bất cứ nền văn minh nào cũng không có tà ác và chính nghĩa, chỉ có thắng làm vua thua làm giặc, nếu chúng ta thua thì chúng ta sẽ trở thành nhân vật phản diện trong sách, ha ha”. Lúc tiếng cười vang lên, ông ta đã biến mất ở cuối tinh hà.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4123


Chương 4123

Người đàn ông che mặt đứng cạnh bờ biển khẽ thở dài.

Trong Tiểu Tháp.

Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày Diệp Quân đều không ngừng nghiên cứu thời không đặc biệt kia với Nhất Niệm và Tịnh An. Kiếm kỹ mạnh nhất của hắn bây giờ chỉ có thể sử dụng ô vuông thời không, sau đó mượn kiếm Thanh Huyên làm môi giới, điều động hàng triệu thanh ý kiếm, đồng thời thi triển Nhất Giới Tuế Nguyệt.

Kiếm chém xuống có thể làm mất đi ba trăm triệu năm tuổi thọ của đối phương!

Đương nhiên nếu không điều động ba loại huyết mạch và hoàn toàn phong ma thì hắn cũng khó mà làm được, vì thứ này thật sự làm tiêu tốn quá nhiều sức lực của hắn.

Hiện tại Nhất Niệm đang nghiên cứu cách để giảm thiểu việc tiêu tốn sức lực, nếu Diệp Quân có thể sử dụng liên tục hai lần cùng một lúc thì ai có thể chịu được chứ?

Hai chiêu kiếm chém xuống mất đi sáu trăm triệu năm tuổi thọ!

Nghĩ thôi đã thấy đáng sợ rồi.

Mỗi ngày Tịnh An cũng đi theo học tập, cô ta cũng đã ăn một quả Thiên Hành, khoảng thời gian gần đây, thực lực của cô ta cũng đã tăng lên rất nhiều, đặc biệt là thành tựu về thời không, dù vẫn không bằng Nhất Niệm và Diệp Quân nhưng cao thủ bình thường ở nền văn minh Thiên Hành vẫn không thể nào so sánh được.

Đương nhiên cô ta cũng được hời rồi, vì những gì cô ta học đều là có sẵn.

Lúc này, Nhất Niệm chợt nói: “Có một cách để giảm bớt tiêu hao chính là chồng chất thời không”.

Dứt lời, hai tay cô ta bắt đầu quơ múa, thời không xung quanh cô ta chợt trở thành những cái hộp, chẳng mấy chốc, những cái hộp đó bắt đầu trở nên nặng nề.

Thấy thé, Tịnh An và Diệp Quân đều kinh ngạc.

Chẳng mấy chốc, những cái hộp thời không kia bị Nhất Niệm xếp chồng lên nhau, mà không dừng lại ở đó, cô ta lại bắt đầu nén nó xuống.

Lúc này, nét mặt Diệp Quân và Nhất Niệm nhất thời thay đổi.

Vì bọn họ đều cảm nhận được sự nguy hiểm.

Khuôn mặt Nhất Niệm cũng hơi tái, rõ ràng cô ta cũng rất vất vả.

Nhưng Nhất Niệm cũng không từ bỏ, cô ta bắt đầu đè nén từng chút một, mà theo động tác của cô ta, xung quanh chợt xuất hiện uy áp thời không cực kỳ đáng sợ, khi uy áp này xuất hiện, nét mặt của Diệp Quân và Tịnh An đều trở nên nặng nề.

Dần dần, trên mặt Nhất Niệm xuất hiện mồ hôi lạnh.

Trong mắt Diệp Quân lộ vẻ lo lắng.

Tịnh An cũng nhíu chặt mày, cảm thấy hơi bất an.

Khi những ô vuông thời không này liên tục bị nén lại, uy áp thời không xuất hiện xung quanh cũng ngày càng mạnh hơn, mà sắc mặt Nhất Niệm cũng ngày càng tái đi, có thể nhìn ra cô ta đã sắp đến giới hạn rồi.

Nhưng lúc này Diệp Quân và Tịnh An cũng không dám làm phiền cô ta nữa. Ngay sau đó, Nhất Niệm chợt nói: “Kiếm”.

Diệp Quân vội mở lòng bàn tay, kiếm Thanh Huyên bay đến trước mặt Nhất Niệm, Nhất Niệm lập tức sử dụng ý niệm thao túng kiếm Thanh Huyên để nó đâm vào thời không đang bị đè nén kia.

Oanh!

Khi kiếm Thanh Huyên đâm vào, thời không bị đè nén rung động kịch liệt, sau đó dẫn tĩnh lặng trở lại, lúc này, vô số ô vuông thời không đã bị xếp thành một hình vuông nhỏ, độ dày cũng xấp xỉ một quyển sách.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4124


Chương 4124

Nhất Niệm lại không đứng vững một lần nữa, Diệp Quân vội ôm lấy cô ta, Nhất Niệm nói với giọng yếu ớt: “Thật ra vẫn có thể nén mỏng hơn, nhưng thực lực ta không đủ, chỉ có thể đến thế thôi”.

Diệp Quân dịu dàng an ủi: “Đã lợi hại lắm rồi”.

Nhất Niệm chớp mắt: “Thật sao?”

Diệp Quân mỉm cười nói: “Thật”.

Nhất Niệm lập tức cười tươi.

Diệp Quân dịu dàng xoa đầu Nhất Niệm, sau đó quay đầu nhìn về phía thời không bị chất chồng kia, nét mặt hắn dần trở nên nặng nề.

Sau khi nén lại, sức mạnh trong thời không này đã thay đổi.

Nhất Niệm nói: “Có lẽ huynh làm sẽ càng khó khăn hơn, vì huynh đè nén thời không này cũng đồng nghĩa với việc đè nén cả kiếm ý của mình.

Nói đến đây, cô ta cười khổ: “Việc mất sức chẳng những không thể giảm bớt mà còn tăng lên gấp mấy lần.

Diệp Quân nói: “Nhưng uy lực cũng tăng lên gấp mấy lần, không phải sao?”

Nhất Niệm gật đầu: “Phải”.

Diệp Quân cười nói: “Đợi muội tịnh dưỡng xong, ta sẽ lập tức bắt đầu tu luyện”.

Nhất Niệm nói: “Bây giờ huynh tu luyện luôn đi…”

Diệp Quân nói: “Nướng dê trước nhé?”

Hai mắt Nhất Niệm sáng lên: “Được”.

Tịnh An cũng liên tục gật đầu như gà mổ thóc.

Diệp Quân cười to.

Đăng Thiên Vực.

Sau khi Cửu Trọng Thiên vỡ tan, Đăng Thiên Vực thoáng chốc trở nên vắng vẽ, vì đã không còn gì quý giá nữa.

Hôm nay, Khâu Bạch Y đi tới Đăng Thiên Vực, ông ta chậm rãi nhắm mắt lại, một lúc lâu sau đó, ông ta cười nói: “Ra ngoài đi!”

Thời không phía xa khẽ rung động, một hoả ảnh bay ra, Khâu Bạch Y cười nói: “Nói với Diệp công tử, ba ngày sau ta đợi hắn ở đây”.

Hoả ảnh lặng lẽ biến mất.

Khâu Bạch Y hít sâu một hơi, cười nói: “Tại chỗ cũ, Ác Đạo Minh ta chiến đấu với nhà họ Dương và vũ trụ Quan Huyên của ngươi thêm một lần nữa!”

Trong Tiểu Tháp.

Diệp Quân bắt đầu dần chồng chất ô vuông thời không theo cách Nhất Niệm dạy, thật sự là rất khó.

Vì trong ô vuông thời không còn chứa đựng sức mạnh thời không vô cùng lớn, chỉ điều khiển chúng thôi cũng đã rất vất vả rồi, càng chưa nói đến chuyện chúng chồng chất lên nhau, mà sau khi chồng chất còn phải nén lại.

Đối với hắn thì đây là một khiêu chiến vô cùng lớn.

Lúc đầu đương nhiên là liên tục thất bại, nhưng hắn cũng không tức giận, hắn thử nghiệm hết lần này đến lần khác, dần dần bắt đầu có chút hiệu quả.

Dưới tàng cây sinh mệnh Thiên Hành, Tịnh An và Nhất Niệm ngồi cạnh nhau, hai người chống cằm, ngẩng đầu nhìn những cái quả trên cây sinh mệnh Thiên Hành.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4125


Chương 4125

Tịnh An chợt nói: “Có tổng cộng chín mươi nghìn sáu trăm hai mươi mốt quả, trong đó có mười ba nghìn hai trăm ba mươi mốt quả có thể ăn được”.

Dứt lời, cô ta quay đầu hưng phấn nói với Nhất Niệm: “Có nhiều quả như thế, chúng ta hoàn toàn có thể mở một trang mới trong gia phả”.

Nhất Niệm trợn mắt, không quan tâm đ ến cô ta.

Tịnh An cười hì hì: “Chắc chắn sư phụ sẽ không đồng ý nhỉ”.

Nhất Niệm chợt nói: “Tịnh An, cô nói xem Thiên Hành Chủ mạnh như thế sao có thể bị nhốt lại được?”

Nụ cười trên mặt Tịnh An dần biến mất, thay vào đó là sự nặng nề.

Thiên Hành Chủ!

Hai người mạnh nhất ở nền văn minh Thiên Hành là Thiên Hành Chủ và quan chấp hành đứng đầu, mà Thiên Hành Chủ còn có báu vật đứng thứ nhất nền văn minh Thiên Hành là đạo hoả Thiên Hành và báu vật đứng thứ hai là Thiên Hành Thư, đạo hoả Thiên Hành này chính là nguồn gốc của mọi ngọn lửa, lửa Thiên Hành do nền văn minh Thiên Hành làm ra hiện tại đều được tạo ra từ ngọn lửa của nó, chỉ có Thiên Hành Chủ các thời đại mới biết uy lực của nó rốt cuộc mạnh đến mức nào.

Còn Thiên Hành Thư này chính là do Thiên Hành Chủ đời thứ nhất viết ra, nghe đồn trong đó có đạo pháp chí cao vô thượng.

Mà cao thủ tuyệt thế như vậy kết hợp với hai món thần vật mà lại bị nhốt.

Trong mắt Nhất Niệm lộ vẻ lo lắng.

Bây giờ cô ta đã không còn tình cảm gì với nền văn minh Thiên Hành, nhưng lại có tình cảm với Thượng Thần Thiên Vân và Thiên Hành Chủ, năm đó cô ta làm quan chấp hành là do Thiên Hành Chủ tự mình bổ nhiệm, không chỉ thế mà năm đó Thiên Hành Chủ còn đưa cho cô ta một ngọn lửa Thiên Hành.

Có một điều đáng nói là Thiên Hành Chủ không phải đời này truyền qua đời khác, mà là mọi người cùng nhau chọn ra.

Thiên Hành Chủ và quan chấp hành đứng đầu mỗi nhiệm kỳ đều là quả xuất sắc nhất của nền văn minh Thiên Hành.

Tịnh An nhìn Nhất Niệm bên cạnh, cô ta biết chắc chắn Nhất Niệm vẫn còn tình cảm với nền văn minh Thiên Hành, có điều bây giờ xảy ra chuyện như thế, Nhất Niệm không thể dễ dàng tha thứ cho nền văn minh Thiên Hành được.

Nhưng nếu cô ta trở thành Thiên Hành Chủ thì chắc chắn Nhất Niệm sẽ tha thứ cho cô ta. Vì hai người là quả trên cùng một cành.

Dù trước đây rất hay cãi nhau, nhưng ngày hôm sau là làm lành ngay.

Nghĩ đến đây, Tịnh An trở nên vui vẻ.

Lúc này, dường như Tịnh An cảm nhận được điều gì, cô ta cất lời: “Đi”.

Dứt lời, cô ta kéo Nhất Niệm rời khỏi Tiểu Tháp.

Ở bên ngoài có một hoả ảnh xuất hiện trước mặt hai cô gái, hoả ảnh cúi người hành lễ, sau đó nói: “Điện chủ hẹn Diệp công tử ba ngày sau quyết chiến ở Đăng Thiên Vực”.

Quyết chiến!

Tịnh An nhíu mày, cô ta li3m kẹo hồ lô, sau đó nói: “Ngươi lui xuống đi”.

Hoả ảnh cúi chào, sau đó lùi về sau một chút.

Nhất Niệm chợt nói: “Cũng xấp xỉ ba mươi năm rồi”.

Tịnh An nghiêm túc nói: “Chắc chắn ông ta không chỉ có một mình”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4126


Chương 4126

Nhất Niệm hỏi: “Đã điều tra được Nhất điện chủ của Ác Đạo Minh chưa?”

Tịnh An lắc đầu: “Vẫn chưa”.

Nhất Niệm nhất thời hơi khó tin: “Nền văn minh Thiên Hành của chúng ta… của các cô cũng không điều tra được à?”

Tịnh An trầm giọng nói: “Điện chủ này rất bí ẩn, lúc trước ta từng hỏi sư phụ, sư phụ cũng nói là không biết, bà ấy chỉ biết Nhị điện chủ này và Pháp Thần Ác Đạo kia”.

Nhất Niệm sa sầm mặt.

Tịnh An hỏi: “Có cần ta phái người đi gi ết chết ông ta không?”

Bây giờ cô ta nắm giữ quyền hành, nói chuyện cũng rất có khí phách.

Nhất Niệm liếc Tịnh An một cái, Tịnh An đang chỉ huy Ám Điện, có thực lực, chắc chắn cũng mạnh, nhưng đương nhiên không thể gi ết chết Nhị điện chủ kia chỉ bằng một Ám Điện.

Thực lực tổng thể của Ác Đạo Minh kém hơn nền văn minh thiên hành một chút, nhưng chắc chắn cũng không yếu hơn là bao, nếu không nền văn minh Thiên Hành hoàn toàn không thể ký hiệp ước hoà bình với bọn họ, đặc biệt là Pháp Thần Ác Đạo kia, lúc nhắc tới đối phương, ngay cả Thượng Thần Thiên Vân cũng tỏ vẻ nghiêm trọng, càng chưa nói tới Ác Đạo Minh còn có một Nhất điện chủ và Ác Đạo đã trùng sinh trăm kiếp kia.

Nhất Niệm nói: “Cô giúp ta nghe ngóng chút tin tức xem, tốt nhất là giúp ta điều tra người ông ta nhờ giúp đỡ, ngoài ra thì anh không cần làm gì khác nữa, tướng công không cần nền văn minh Thiên Hành giúp đỡ, nếu thật sự phải đánh nhau thì nhà họ Dương có người”.

Tịnh An chợt hỏi: “Cô có được xem là người của nhà họ Dương không?”

Nhất Niệm nghiêm túc đáp: “Đương nhiên là có”.

Tịnh An chớp mắt, sau đó li3m kẹo hồ lô không nói một lời, một kế hoạch vĩ đại lặng lẽ hiện lên trong đầu cô ta.

Nhất Niệm nắm giữ nhà họ Dương!

Cô ta nắm giữ nền văn minh Thiên Hành!

Hai tỷ muội hợp tác tàn sát cả vũ trụ.

Tâm trạng của Tịnh An rất tốt, cô ta đã nhìn thấy cảnh tượng tương lai mình và Nhất Niệm sẽ nắm giữ toàn vũ trụ, sau đó vỗ mạnh một cái lên chân mình: “Nướng một con dê chúc mừng trước đã!”

Nhất Niệm: “…”

Lúc này Diệp Quân vẫn đang không ngừng chồng chất những ô vuông thời không kia, mà bây giờ hắn đã không có vẻ vất vả như lúc trước, không chỉ thế mà hắn còn gấp được mười mấy ô vuông thời không rồi.

Trong quá trình gấp, nhờ không ngừng tìm kiếm, thành tựu thời không của hắn cũng đã tăng lên rất nhiều.

Trong khoảng thời gian đó, Nhất Niệm và Tịnh An cũng không làm phiền ông ta, dù sao cũng có tận ba mươi năm mà.

Ly Hận Thiên.

Sau khi Thần Tông kia mang theo Ly Hận trường đồ trở lại Ly Hận Tông thì lập tức đi tới một thế giới đặc biệt, nơi này là chỗ tu luyện riêng của ông ta, người ngoài hoàn toàn không thể đi vào.

Thần Tông vội vàng mở Ly Hận trường đồ kia ra, nhưng khi ông ta mở nó ra, một tia sáng đỏ chợt bay ra từ bên trong. Thần Tông hoảng hốt, một khí thế mạnh mẽ dâng trào từ trong cơ thể ông ta, nhưng ánh sáng đỏ đó vẫn xuyên thủng khí thế của ông ta một cách dễ dàng, sau đó đâm vào giữa chân mày ông ta.

Oanh!

Cơ thể Thần Tông rung động kịch liệt, cứng đờ ngay tại chỗ, ánh mắt ông ta dần trở nên mờ mịt, cùng lúc đó, người ông ta bắt đầu run rẩy dữ dội như đang chống lại thứ gì đó.

Thần Tông chợt hét to, giãy giụa một lần cuối, nhưng cũng không có tác dụng gì, ánh mắt ông ta dần trở thành màu đỏ nhạt, khí thế cũng thay đổi một cách long trời lở đất.

“Thần Tông” chậm rãi nhắm mắt lại, không biết đã bao lâu trôi qua, ông ta chợt cầm Ly Hận trường đồ trước mặt lên, sau đó bước tới một bước đi thẳng tới chỗ sâu trong dãy núi Ly Hận bị cấm của Ly Hận Thiên, đi không lâu lắm, một tế đàn cổ xưa xuất hiện trước mặt ông ta, trên tế đàn có một quan tài máu, xung quanh quan tài máu có đầy các phù văn kỳ lạ.

“Thần Tông” nhìn chằm chằm quan tài máu kia: “Ly Hận lão tổ, nếu ông sẵn lòng chiến đấu vì Ác Đạo Minh ta, Ác Đạo Minh ta có thể giúp ông thoát khỏi nơi này”.

Sau một thoáng yên tĩnh…

Ầm!

Một quan tài máu chợt bộc phát khí thế đáng sợ, khí thế mạnh mẽ thoáng chốc đẩy lui “Thần Tông” ra xa mấy nghìn trượng.

“Ác Đạo Minh?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4127


Chương 4127

Trong quan tài máu kia truyền tới một giọng nói chói tai.

“Thần Tông” gật đầu: “Phải”.

Ly Hận lão tổ cười nham hiểm: “Khâu Bạch Y còn chưa chết à?”

“Thần Tông” nhíu mày, ánh mắt u ám.

Ly Hận lão tổ lại nói: “Người có thể khiến Khâu Bạch Y cũng phải kêu gọi giúp đỡ chắc chắn không tầm thường… Nhưng cũng hiển nhiên thôi, sao Khâu Bạch Y có thể vô duyên vô cớ đến cứu ta được? Gã ta đang đào hố cho ta nhảy vào thì có”.

“Thần Tông” nói: “Có cho đi thì mới có nhận lại, nếu ông đồng ý thì chỉ cần nói một tiếng, nếu không đồng ý chắc chắn chúng ta sẽ không ép”.

Ly Hận lão tổ im lặng.

“Thần Tông” nói tiếp: “Đánh xong trận chiến này, nếu ông không chết thì sau này ông sẽ là người tự do, chẳng những thế còn có thể có được Ly Hận trường đồ một lần nữa. Có đánh không?”

Ly Hận lão tổ nói: “Hình như ta đâu còn sự lựa chọn nào khác”.

“Thần Tông mở lòng bàn tay, một con dấu màu đen xuất hiện, con dấu máu đen kia bay đến không trung của quan tài máu, sau đó một tia sáng đen đánh thẳng xuống tế đàn kia.

Ầm!

Lúc này toàn bộ tế đàn nhất thời rung mạnh, khi tia sáng đen đánh xuống, vô số phù văn bắt đầu mất dần.

Khoảng một khắc trôi qua, tế đàn kia chợt nổ tung, quan tài máu vỡ tan tành, một tia sáng đen bay lên cao.

“Thần Tông” chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía tia sáng, trong tia sáng đen có một người đàn ông mặc áo choàng đen chậm rãi bước ra, quanh người lão ta tản ra lệ khí và sát ý cực kỳ đáng sợ.

Ly Hận lão tổ!

Tiên tổ của Ly Hận Thiên năm đó!

Ly Hận lão tổ chậm rãi nhắm mắt lại: “Cuối cùng cũng được tự do rồi”.

Từ năm đó sau khi bị phong ấn đến nay cũng đã gần trăm triệu năm rồi!

Trăm triệu năm!

Nét mặt Ly Hận lão tổ trở nên khó coi, quanh người tản ra khí thế mạnh mẽ đáng sợ, khi những khí thế này xuất hiện, đất trời bắt đầu trở nên hư ảo.

“Thần Tông nhìn chằm chằm Ly Hận lão tổ: “Chúc mừng”.

Ly Hận lão tổ nhìn về phía “Thần Tông”, “Thần Tông” mở lòng bàn tay, Ly Hận trường đồ kia bay tới trước mặt Ly Hận lão tổ.

Ly Hận lão tổ bắt lấy Ly Hận trường đồ, sau đó nói: “Các ngươi không sợ ta nuốt lời đổi ý à?”

“Thần Tông” lắc đầu: “Nhị điện chủ nói Ly Hận lão tổ không giống những người khác, ông có sự kiêu ngạo của riêng mình, nếu không năm đó ông chỉ cần cúi đầu là đã không bị phong ấn lâu như thế”.

“Ha ha!”

Ly Hận lão tổ chợt cười to: “Khâu Bạch Y này dù gian trá nhưng xét tổng thể thì vẫn tạm được”.

“Thần Tông” nói: “Ba ngày sau mời đến Đăng Thiên Vực”.

Nói xong, ông ta xoay người.

Sau khi “Thần Tông” rời đi, Ly Hận lão tổ chậm rãi nhắm mắt lại, một lát sau lão ta ngẩng đầu nhìn về phía sâu trong tinh không, trong mắt có một bóng hình xuất hiện, nét mặt lão ta trở nên vô cùng dữ tợn: “Ngươi cứ đợi đấy…”

Oanh!

Khí thế mạnh mẽ khiến toàn bộ Ly Hận Thiên vỡ tan tành.



Đăng Thiên Vực.

Khâu Bạch Y ngồi xếp bằng dưới đất, dường như nghĩ đến điều gì, ông ta chợt mở mắt: “Ba ngày cái con mẹ nó, đối với ta là ba ngày, nhưng với tên khốn kiếp kia chính là ba mươi năm. Mẹ kiếp, tính sai rồi.”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4128


Chương 4128

Trong Tiểu Tháp.

Mười năm trôi qua, lúc này Diệp Quân đã có thể gấp được những ô vuông thời không, nhưng khi bắt đầu đè nén thời không thì hắn mới nhận ra nó khó khăn nhường nào.

Khi tất cả ô vuông thời không được gấp lại, tương đương với việc sức mạnh thời không trong mỗi chiếc hộp chồng lên nhau. Sau khi gấp lại, sức mạnh trong thời không đã có sự thay đổi về chất, đến khi đè nén, nó lại tương đương với sự thay đổi về chất trên cơ sở sau khi đã thay đổi về chất.

Lúc này, hắn cũng giống như Nhất Niệm, đều phải dùng kiếm Thanh Huyên để giúp đỡ, nếu chỉ dựa vào sức của một người thì không thể làm được.

Chỉ khi dùng kiếm Thanh Huyên làm trung gian và áp chế mới có thể tiếp tục, nếu không thời không sau khi gấp lại không thể chịu nổi, sẽ trực tiếp nổ tung.

Điều đáng nói là trong suốt mười năm qua, vì hắn không ngừng gấp thời không nên không chỉ thành tựu trong phương diện thời không tăng lên rất nhiều, mà thần hồn của hắn cũng tăng mạnh. Bởi vì gấp thời không tiêu hao cực kỳ nhiều thần hồn, tiêu hao thế này thực ra cũng là một sự rèn luyện.

Nhưng khi tiến hành đè nén thời không, hắn phát hiện thần hồn hiện tại của hắn vẫn còn kém xa, cho dù có kiếm Thanh Huyên trấn áp cũng không được, vì thế Diệp Quân lại ăn một quả Thiên Hành!

Tăng một trăm triệu năm tu vi!

Diệp Quân cực kỳ ngạc nhiên trước quả Thiên Hành này, bởi vì nó thực sự quá bổ!

Tuy quả Thiên Hành không thể khiến hắn đột phá cảnh giới, nhưng lại tăng trưởng thần hồn cho hắn rất nhiều. Không chỉ thần hồn mà đến sức mạnh huyết mạch cũng được cải thiện. Đương nhiên, cải thiện huyết mạch phong ma và huyết mạch phàm nhân là không đáng kể, nhưng lại có cải thiện rất lớn đối với huyết mạch viêm hoàng.

Trong ba dòng huyết mạch này, tuy huyết mạch viêm hoàng không bằng huyết mạch phong ma và huyết mạch phàm nhân, nhưng cũng không ngừng cải thiện, liên tục tiến đến gần hơn với hai huyết mạch kia.

Không chỉ hắn sử dụng quả Thiên Hành mà hắn còn bảo Ngao Thiên Thiên cũng ăn một quả. Quả Thiên Hành này giúp ích cho cô ấy nhiều hơn, dù sao cô ấy cũng là Long tộc, quả Thiên Hành ngoài tăng huyết mạch và thần hồn của cô ấy ra thì còn có thể tăng cường sức mạnh cơ thể.

Ngày tháng trôi qua, Diệp Quân đã dần thành công trong việc nén các ô vuông thời không sau khi đã gấp.

Mấy năm trôi qua, cuối cùng hắn cũng đè nén được thời không sau khi gấp thành một quyển sách dày. Mà giờ khắc này, sức mạnh trong thời không trước mắt hắn đã thật sự hủy thiên diệt địa, cho dù là hắn cũng cảm thấy hơi sợ hãi.

Lúc này, Nhất Niệm và Tịnh An đi tới, vẻ mặt hai người đều hơi nặng nề.

Nhất Niệm nhìn thời không trước mặt Diệp Quân với vẻ mặt khá nghiêm túc: “Có kiểm soát được nó không?”

Diệp Quân trầm giọng đáp: “Hẳn là không thành vấn đề!”

Nói xong hắn chậm rãi nhắm hai mắt lại, rất nhanh hắn đã cảm ứng được kiếm Thanh Huyên, lúc này kiếm Thanh Huyên đã hợp thành một thể với thời không sau khi đè nén.

Giọng Tiểu Tháp đột nhiên vang lên: “Sức mạnh thời không này hơi quái dị, đừng phóng ra ở đây”.

Diệp Quân gật đầu, nếu phóng sức mạnh ẩn trong thời không trước mặt hắn lúc này ra, chắc chắn Tiểu Tháp không chịu nổi, bởi vì bên trong còn có kiếm Thanh Huyên!

Nhất Niệm nói: “Ra ngoài thử không?”

Diệp Quân gật đầu, một lát sau hắn cùng với Nhất Niệm và Tịnh An đến một vũ trụ hư vô.

Diệp Quân nhìn thời không hư vô xung quanh, thầm nhẩm niệm, thanh kiếm trước mặt lập tức bay ra.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4129


Chương 4129

Ầm!

Chỉ trong tích tắc, tầm nhìn của ba người hóa thành hư vô…

Một lát sau, họ nhìn thấy một khoảng đen kịt, tay giơ không thấy năm ngón.

Chôn vùi hủy diệt mọi thứ!

Nhìn thấy cảnh này, Tịnh An chợt mở to hai mắt, cũng chẳng màng đến việc ăn kẹo hồ lô nữa.

Diệp Quân nắm chặt hai tay, trong mắt là vẻ hưng phấn, uy lực của nhát kiếm này còn mạnh hơn trong tưởng tượng của hắn.

Quan trọng nhất là nhát kiếm này chỉ là sức mạnh thời không đơn thuần thêm sức mạnh của kiếm Thanh Huyên, hắn còn chưa dùng đến kiếm ý và sức mạnh huyết mạch, nếu thêm kiếm ý và sức mạnh huyết mạch…

Nghĩ thôi cũng thấy háo hức!

Vẫn còn thời gian!

Khoảng thời gian sau đó, Diệp Quân tiếp tục tu luyện gấp thời không và đè nén thời không, mà lần này thì khác, hắn bắt đầu kết hợp với kiếm ý của mình, thử thêm Nhất Giới Tuế Nguyệt vào…



Hai ngày sau, bên ngoài, Đăng Thiên Vực.

Khâu Bạch Y ngồi xếp bằng trong hư không, hai tay đặt lên đầu gối, nhắm mắt dưỡng thần.

Đột nhiên có tiếng bước chân vang lên từ xa.

Khâu Bạch Y chậm rãi mở mát, cách đó trăm trượng có một thanh niên cầm kiếm từ tốn bước đến.

Diệp Quân.

Nhìn thấy Diệp Quân, Khâu Bạch Y lập tức nở nụ cười: “Diệp công…”

Ông ta còn chưa nói xong đã thấy Diệp Quân ở nơi xa bất chợt chém một nhát về phía mình.

Trực tiếp đi vào vấn đề!

Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Khâu Bạch Y thoáng chốc tối sầm, ông ta phất tay áo.

Rầm!

Khi kiếm của Diệp Quân còn cách ông ta vài trượng nữa thì bị buộc phải dừng lại, không thể tiến lên dù chỉ nửa tấc.

Nhưng Khâu Bạch Y lại cau mày, bởi vì phía sau ông ta, một thanh ý kiếm đã lặng lẽ phóng tới tự khi nào.

Phập!

Thanh kiếm đâm xuyên qua không trung, bởi vì Khâu Bạch Y đã lùi lại trăm trượng, nhưng ông ta vừa dừng lại thì thời không xung quanh đã chợt trở thành những ô vuông thời không kỳ lạ, trong giây lát, trăm vạn ý kiếm đồng thời phóng ra.

Mỗi kiếm đều là Nhất Giới Tuế Nguyệt!

Không chỉ vậy, Diệp Quân còn lấy kiếm Thanh Huyên ra rồi chém xuống.

Cũng là Nhất Giới Tuế Nguyệt!

Thấy thanh kiếm này của Diệp Quân, Khâu Bạch Y tái mặt, muốn lùi lại nhưng đã muộn.

Ầm!

Chỉ trong tích tắc, cả Đăng Thiên Vực đều đã khô cạn, diệt vong.

Sau khi thi triển nhát kiếm này, sắc mặt Diệp Quân cũng trở nên tái nhợt.

Còn Khâu Bạch Y thì cứng người tại chỗ rồi dần dần trở nên hư ảo, khi Diệp Quân đã thầm thả lỏng thì Khâu Bạch Y đã hóa hư ảo chợt ngưng tụ lại, một lát sau đã khôi phục bình thường.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4130


Chương 4130

Nhìn thấy cảnh tượng này, vẻ mặt Diệp Quân tối xuống, không có tác dụng ư?

Ở đằng xa, Khâu Bạch Y nhìn Diệp Quân khen ngợi: “Một kiếm chém được ba trăm triệu năm tuổi thọ, kiếm kỹ này của ngươi đúng là lợi hại”.

Diệp Quân trầm giọng hỏi: “Tại sao ông lại không sao?”

Khâu Bạch Y mỉm cười: “Có vẻ ngươi đã quên mất một chuyện, đó là ta không phải loài người, ta là linh của Ác Đạo. Mà tuổi thọ của linh Ác Đạo đương nhiên không phải thứ mà tu sĩ loài người có thể so sánh được”.

Diệp Quân cau mày, hắn thật sự đã quên mất vấn đề này.

Khâu Bạch Y nói: “Ta biết ngươi đang từ từ khôi phục nguyên khí vừa tiêu hao. Không vội, ta chờ ngươi khôi phục, bởi vì ta cũng đang chờ một số người bạn cũ, hơn nữa nhân cơ hội này, ta cũng muốn nói chuyện với ngươi, bởi vì đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, đương nhiên chắc chắn cũng sẽ là lần cuối cùng”.

Diệp Quân bình tĩnh nói: “Giữa chúng ta còn gì để nói nữa à?”

Khâu Bạch Y cười: “Đương nhiên là còn rồi. Nói thật thì ta rất tò mò về gia tộc của ngươi đấy”.

Diệp Quân nói thẳng: “Không cần tò mò, ta có thể nói thẳng cho ông biết, cha ta vô địch, ông nội ta vô địch, bác ta vô địch, cô cô ta cũng vô địch!”

Khâu Bạch Y hơi giật mình, sau đó cười hỏi: “Cả nhà đều vô địch sao?”

Diệp Quân gật đầu: “Chỉ có ta là yếu nhất thôi”.

Khâu Bạch Y nhìn chằm chằm vào Diệp Quân: “Ngươi nói cho ta biết có phải ngươi đang lừa ta không?”

Diệp Quân liếc nhìn ông ta: “Ông đoán xem”.

Khâu Bạch Y bật cười ha hả: “Ta đoán ngươi chỉ nói thật một nửa thôi. Chẳng hạn như chắc chắn trong nhà ngươi có vài người đánh giỏi, nhưng không phải tất cả mọi người đều đánh giỏi, phải không?”

Diệp Quân gật đầu: “Đoán đúng rồi đó”.

Nụ cười của Khâu Bạch Y dần biến mất.

Kể từ khi giao đấu với Diệp Quân, ông ta cũng đã phải nhìn hắn bằng con mắt khác. Thanh niên này không phải loại con ông cháu cha đơn thuần, không có não, dù là thực lực hay trí tuệ thì đều rất lợi hại. Mà người đứng sau kiểu người này chắc chắn còn kinh khủng hơn nữa.

Ông ta biết người phía sau Diệp Quân rất mạnh, nhưng mạnh nhường nào thì ông ta không biết.

Bất cứ suy đoán nào cũng là vô nghĩa, chỉ có đánh thử thì mới biết.

Khâu Bạch Y như cảm nhận được điều gì, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên trời, ở nơi sâu trong tinh không có hai nữ tử tuyệt đẹp đang nhìn xuống nơi này.

Đó là Thượng Thần Thiên Huyên và Thượng Thần Thiên Vân.

Thấy Khâu Bạch Y nhìn lên, Thượng Thần Thiên Vân khẽ nói: “Quả nhiên là ông ta che giấu thực lực”.

Hai người họ xuất hiện ở đây lúc này đã che giấu khí tức của mình, nhưng Khâu Bạch Y có thể phát hiện ra rõ ràng là ông ta cũng đang che giấu thực lực của mình.

Thượng Thần Thiên Huyên nói: “Hôm ấy khi ta đuổi theo ông ta, gần như ông ta không đánh trả, chỉ liên tục bỏ chạy, không phải ông ta đánh không lại ta, chỉ là ông ta muốn che giấu thực lực thôi, chắc là muốn vào thời khắc quan trọng mới thể hiện ra”.

Nói rồi bà ta nhìn Diệp Quân bên dưới, nhưng không nói gì.

Thượng Thần Thiên Vân hiểu ý của Thượng Thần Thiên Huyên, bà ta nhìn Diệp Quân rồi nói: “Tên nhóc này rất thông minh, không thể không biết Khâu Bạch Y đang che giấu thực lực, chỉ là không biết hắn sẽ dùng cách gì để đối phó”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4131


Chương 4131

Thượng Thần Thiên Huyên chầm chậm nhắm mắt lại: “Có lẽ người đứng sau hắn sắp xuất hiện rồi”.

Thượng Thần Thiên Vân cười: “Có tò mò không?”

Lần này Thượng Thần Thiên Huyên không lên tiếng.

Thượng Thần Thiên Vân mỉm cười, bà ta biết Thiên Huyên rất tò mò, sao bà ta lại không chứ?

Thượng Thần Thiên Huyên đột nhiên nói: “Nếu thật sự có người thực lực vượt qua nền văn minh Thiên Hành của ta, bà đã nghĩ tới nền văn minh Thiên Hành sau này…”

Thượng Thần Thiên Vân khẽ nói: “Vậy thì để Nhất Niệm và Tịnh An làm Thiên Hành Chủ đời tiếp theo!”

Thượng Thần Thiên Huyên im lặng.



Phía dưới, Khâu Bạch Y dời mắt, khẽ mỉm cười, ông ta không quan tâm sự xuất hiện của Thượng Thần Thiên Huyên và Thượng Thần Thiên Vân. Ông ta ngẩng đầu nhìn Diệp Quân nơi cách đó không xa, lúc này Diệp Quân đã hoàn toàn hồi phục, hắn ngước mắt lên nhìn Khâu Bạch Y: “Đánh một trận chứ?”

Khâu Bạch Y lắc đầu.

Diệp Quân nói: “Ta không sử dụng thần kiếm này”.

Bây giờ thực lực của hắn đã tăng lên rất nhiều, hắn đang muốn tìm người để đấu một trận, mà người trước mắt chính là một đối thủ không tồi.

Nhưng Khâu Bạch Y lại lắc đầu: “Ta đánh với ngươi không có ý nghĩa gì cả, bởi vì ngươi không đánh chết được ta, mà nếu như ta đánh chết ngươi thì chắc chắn người phía sau ngươi sẽ không cho phép, vậy nên kết quả cuối cùng là ngươi chắc chắn sẽ gọi người. Nếu đã vậy thì sao chúng ta phải lãng phí thời gian và sức lực?”

Diệp Quân đang định lên tiếng thì lúc này, nơi sâu trong tinh không trên đầu có từng luồng khí mạnh mẽ đột nhiên quét tới.

Toàn bộ tinh hà sục sôi!

Khâu Bạch Y nhìn Diệp Quân chăm chú, cười bảo: “Diệp công tử, người của ta đến rồi! Bây giờ tới lượt ngươi gọi người đấy. Lần này chúng ta sẽ đánh theo nhóm!”

Đánh theo nhóm!

Khâu Bạch Y vừa dứt lời, một luồng khí đã phóng thẳng từ trên trời xuống rồi xuất hiện ở nơi cách Khâu Bạch Y không xa.

Đó là một người phụ nữ, cô ta mặc váy dài màu tím nhạt, tóc dài xõa ngang vai, khuôn mặt thanh tú ưa nhìn. Cô ta vừa đáp xuống, thời không Tuế Nguyệt nơi ấy lập tức gợn lên những gợn sóng như sóng nước.

Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả!

Có thân xác Tuế Nguyệt Bất Diệt!

Mà sau khi có được ấn Tuế Nguyệt, linh hồn của cô ta cũng tu luyện thành linh hồn Tuế Nguyệt Bất Diệt.

Thân xác Tuế Nguyệt Bất Diệt cộng thêm linh hồn Tuế Nguyệt Bất Diệt, cô ta là người thứ hai trong lịch sử vũ trụ Tuế Nguyệt có được thành tựu này, mà người đầu tiên chính là chủ nền văn minh Tuế Nguyệt của vũ trụ Tuế Nguyệt.

Sau khi giúp Khâu Bạch Y giải quyết xong chuyện, cô ta chỉ cần về vũ trụ Tuế Nguyệt là sẽ có thể phụ trách toàn bộ vũ trụ Tuế Nguyệt ngay.

Sau khi Tuế Nguyệt Nữ xuất hiện, cô ta lập tức nhìn vào Diệp Quân.

Cô ta cũng rất tò mò về thanh niên kiếm tu trước mặt này. Cô ta đã biết đôi chút về thực lực của Khâu Bạch Y và Ác Đạo Minh, người có thể khiến Khâu Bạch Y cần tìm người trợ giúp mới có thể đối phó chắc chắn không phải người bình thường.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4132


Chương 4132

Rất nhanh, ánh mắt của Tuế Nguyệt Nữ đã chuyển từ người Diệp Quân sang kiếm Thanh Huyên trong tay hắn, nhìn thấy kiếm Thanh Huyên, cô ta dần nhíu mày, thanh kiếm này không tầm thường.

Lúc này Khâu Bạch Y cười nói: “Tuế Nguyệt Nữ, chúc mừng, thân xác Tuế Nguyệt Bất Diệt cùng với linh hồn Tuế Nguyệt Bất Diệt, ngoài thủy tổ nền văn minh vũ trụ Tuế Nguyệt các cô ra, cô là người thứ hai có được thành tựu này đấy”.

Tuế Nguyệt Nữ nhìn Khâu Bạch Y rồi bảo: “May nhờ có ấn Tuế Nguyệt của ông”.

Khâu Bạch Y cười: “Là do bản thân cô đã là yêu nghiệt rồi, nếu cô không đủ năng lực thì mười ấn Tuế Nguyệt cũng chẳng có tác dụng”.

Tuế Nguyệt Nữ khẽ gật đầu, không nói lời khách sáo với Khâu Bạch Y nữa. Cô ta quay đầu nhìn Diệp Quân nơi không xa: “Mục tiêu của ông có lẽ không phải hắn đâu đúng không?”

Khâu Bạch Y gật đầu: “Không phải hắn”.

Tuế Nguyệt Nữ đang định nói gì nữa thì đúng lúc này…

“A Di Đà Phật!”

Một câu Phật hiệu đột nhiên phóng từ trên trời xuống, sau đó một luồng Phật quang vạn trượng quét qua, một vị hòa thượng mặc áo cà sa màu vàng đi trên Phật quang xuất hiện.

Quy Vô!

Tuế Nguyệt Nữ ngẩng đầu nhìn luồng Phật quang ấy, trong mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Quy Vô tới bên cạnh Khâu Bạch Y, ông ta nhìn Tuế Nguyệt Nữ bên cạnh Khâu Bạch Y rồi mới nhìn Diệp Quân phía đối diện.

Chỉ có một người?

Quy Vô hơi bất ngờ, nhưng ngay sau đó ánh mắt ông ta cũng rơi vào kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân, cảm giác đầu tiên của ông ta là: Thanh kiếm này không tệ.

Nhưng ông ta không hoảng loạn.

Bởi vì ông ta đang mặc trên người chiếc áo cà sa nhân quả chí bảo của Phật vũ trụ.

Vạn pháp bất xâm!

Không kiếm nào có thể khiến ông ta bị thương được!

Quy Vô nhìn Khâu Bạch Y, khẽ cười: “Nhị điện chủ, chúng ta lại gặp nhau rồi”.

Khâu Bạch Y cười đáp: “Cảm ơn đại sư tới hỗ trợ”.

Quy Vô lắc đầu: “Nhị điện chủ khách sáo quá, cảm ơn bộ tâm kinh ông tặng, nó đã khiến lão nạp tăng trưởng thực lực rất nhiều, ta phải cảm ơn ông mới phải”.

Khâu Bạch Y cười lớn: “Thì ra đại sư đã đột phá rồi, chúc mừng chúc mừng!”

Quy Vô niệm Phật hiệu xong lại quay đầu nhìn Diệp Quân cách đó không xa, ông ta quan sát hắn rồi nói: “Chắc vị công tử này không phải mục tiêu Nhị điện chủ muốn giết hôm nay phải không?”

Khâu Bạch Y cười nhẹ: “Đừng coi thường vị Diệp công tử này, phía sau hắn có chỗ dựa”.

“Đánh hội đồng à?”

Quy Vô khẽ mỉm cười: “Lão nạp thích!”

“Ha ha…”

Đúng lúc này, một tiếng cười to như sấm rền vang lên, sau đó thời không bên cạnh Khâu Bạch Y chợt tách ra, một người đàn ông trung niên mặc áo đen chậm rãi đi ra.

Ly Hận lão tổ!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4133


Chương 4133

Ly Hận lão tổ bước ra rồi nhìn Quy Vô và Tuế Nguyệt Nữ, sau đó nhìn sang Diệp Quân, không nhiều lời, lập tức tung ra một quyền.

Ầm!

Một sức mạnh cực lớn như sấm sét lao thẳng về phía Diệp Quân.

Diệp Quân giơ tay chém xuống một nhát kiếm.

Rầm!

Sức mạnh ấy vỡ tan ngay lập tức, một làn sóng sức mạnh xung kích vô hình lan ra bốn phía.

Ly Hận lão tổ nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân, cười cảm thán: “Thanh kiếm này thú vị đấy”.

Nói rồi ông ta nhìn Khâu Bạch Y bên cạnh: “Nhị điện chủ, ông tìm mấy người bọn ta tới đây không phải vì một thanh niên này đấy chứ?”

Khâu Bạch Y cười đáp: “Đương nhiên không phải rồi, sau lưng Diệp công tử còn có chỗ dựa, lát nữa mọi người sẽ được gặp thôi”.

Ly Hận lão tổ cười khẽ: “Ta mong chờ lắm đấy”.

Nói xong ông ta lại nhìn vào Diệp Quân, người trước mắt đương nhiên không phải người bình thường, có điều ông ta không quan tâm, trong vũ trụ rộng lớn này, không phải không có người có thể giết được ông ta, nhưng không nhiều, nếu ông ta muốn đi thì chẳng ai có thể cản được.

Đúng lúc này, đột nhiên xuất hiện một luồng sát ý và địch ý đáng sợ, mọi người quay đầu nhìn thì thấy ở bên phải cách đó trăm trượng có một người đàn ông trung niên mặc áo bào đỏ đang đứng.

Sát Chủ!

Sau khi Sát Chủ xuất hiện, ánh mắt ông ta lập tức rơi vào người Diệp Quân, trong mắt ông ta đầy vẻ hưng phấn, giống như thợ săn đang nhìn con mồi của mình.

Rõ ràng ông ta đã cảm nhận được huyết mạch phong ma trong cơ thể Diệp Quân.

Thấy Sát Chủ muốn ra tay, Khâu Bạch Y lên tiếng: “Đợi đã”.

Sát Chủ nhìn Khâu Bạch Y, Khâu Bạch Y cười giải thích: “Sát Chủ, lát nữa hắn có thể là của ông, nhưng bây giờ chưa được”.

Sát Chủ không làm trái ý Khâu Bạch Y, mà chỉ nhìn Diệp Quân không chớp mắt, trong mắt không giấu được vẻ tham lam.

Khâu Bạch Y ngẩng đầu nhìn trời: “Vẫn còn thiếu một người cuối cùng”.

Ông ta vừa dứt lời…

Ầm!

Một luồng khí thế mạnh mẽ đột nhiên giáng từ trên trời xuống, trong luồng khí này tràn ngập khí tức cổ xưa và hủy diệt.

Không gian xung quanh, vạn đạo vạn pháp bắt đầu rục rịch.

Trong mắt mọi người, một người đàn ông trung niên mặc đạo bào chậm rãi đi ra ngoài.

Đại Đạo hiện hữu!

Nhìn thấy Đại Đạo hiện hữu, mấy người có mặt đều hơi ngạc nhiên.

Đại Đạo hiện hữu nhìn vào Diệp Quân nơi xa, cười chào hỏi: “Diệp công tử, chúng ta lại gặp nhau rồi”.

Diệp Quân nhìn Đại Đạo hiện hữu rồi hỏi: “Lần này là bản thể chứ?”

Đại Đạo hiện hữu cười đáp: “Là bản thể”.

Diệp Quân gật đầu: “Không phải bản thể cũng không sao”.

Đại Đạo hiện hữu cau mày, nó luôn cảm thấy lời này của Diệp Quân còn có ẩn ý khác, nhưng nhất thời nó lại không hiểu là gì.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4134


Chương 4134

Bên cạnh, Sát Chủ lên tiếng: “Cho ta so vài chiêu với hắn trước nhé?”

Khâu Bạch Y nhìn Sát Chủ: “Ông muốn hấp thu huyết mạch của hắn chứ gì?”

Sát Chủ cười âm u: “Khâu huynh đúng là hiểu ta”.

Khâu Bạch Y nói: “Huyết mạch của cha hắn và ông nội hắn còn mạnh hơn, lát nữa ông có thể hấp thu của họ”.

Nghe vậy, hai mắt Sát Chủ phát sáng, ông ta phấn khích nói: “Thật ư?”

Khâu Bạch Y gật đầu: “Thật chứ”.

“Ha ha!”

Sát Chủ bật cười lớn: “Ta nóng lòng lắm rồi đây”.

Nói xong ông ta hóa thành một luồng hồng mang bay về phía Diệp Quân.

Thấy vậy, Khâu Bạch Y nhíu mày: “Tên điên này…”

Xa xa, Diệp Quân chém ra một kiếm.

Ầm!

Huyết quang vỡ tan, Sát Chủ bị hất văng, về lại chỗ cũ.

Sau khi dừng lại, trên tay phải của Sát Chủ đã xuất hiện một vết kiếm sâu hoắm.

Trong mắt mọi người hiện lên vẻ kinh ngạc, tất cả đều nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân.

Sát Chủ nhìn vết kiếm trên tay, sau đó ngẩng đầu nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân, lông mày cũng nhíu chặt. Phải thừa nhận rằng ông ta cũng rất sốc, bởi vì nhát kiếm vừa nãy không chỉ phá kiếm ý của ông ta mà còn phá cả thân xác của ông ta. Phải biết rằng thân xác ông ta đã được tôi luyện qua vô số kiếm ý, thần vật bình thường không thể khiến ông ta bị thương được. Nhưng ở trước thanh kiếm này, thân thể ông ta chỉ như miếng đậu phụ.

Thanh kiếm này không bình thường!

Trong mắt Sát Chủ có thêm sự nặng nề.

Hòa thượng Quy Vô nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân, sau đó lại nhìn cà sa nhân quả trên người mình, khẽ mỉm cười, không hề hoảng sợ.

“Kiếm này không tệ, lát nữa cho ta được không?”

Ly Hận lão tổ đột nhiên lên tiếng, ánh mắt ông ta nhìn chằm chằm kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân. Ngay từ đầu ông ta đã thích thanh kiếm này, tuy ông ta không phải kiếm tu nhưng rất có hứng thú với kiếm. Năm xưa ông ta đã từng giết không ít kiếm tu, thu thập rất nhiều kiếm tốt tuyệt thế, nhưng chẳng có thanh kiếm nào được như thanh trước mắt này.

Sát Chủ hờ hững nhìn Ly Hận lão tổ, chẳng hề nể mặt: “Ngươi là cái thá gì mà phải cho ngươi?”

Ly Hận lão tổ cũng không ưa ông ta, xông lên tung ra một quyền.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ vang lên, Ly Hận lão tổ và Sát Chủ đều liên tục lùi lại.

Thấy hai người lại định đánh tiếp, Khâu Bạch Y cất lời: “Ly Hận lão tổ, Sát Chủ, nếu hai người còn đánh nhau nữa thì đừng trách ta không nể mặt”.

Mặt ông ta tối sầm.

Mẹ kiếp!

Ông ta thật sự rất muốn chửi thề, còn chưa giết được người mà đã ở đây phân chia chiến lợi phẩm rồi?
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4135


Chương 4135

Cái quái gì không biết!

Nghe thấy lời này của Khâu Bạch Y, Sát Chủ và Ly Hận lão tổ đều không ra tay nữa, bọn họ vẫn phải nể mặt vị Nhị điện chủ này.

Nhưng hai người vẫn nhìn nhau, hiển nhiên chuyện này còn chưa kết thúc.

Khâu Bạch Y không quan tâm đ ến hai người này, ông ta nhìn Diệp Quân ở đằng xa rồi cười bảo; “Diệp công tử, người của ta đã tới đủ rồi. Bây giờ tới lượt ngươi đấy”.

Diệp Quân im lặng.

Khâu Bạch Y nghiêm túc nói: “Ta biết ngươi vừa mới đột phá thực lực, muốn tìm người luyện tay, nhưng vô nghĩa thôi, bởi vì bây giờ chắc chắn ngươi không đánh lại được chúng ta, vậy nên ngươi gọi người đi, được không?”

Diệp Quân đáp lời: “Có vẻ như ông rất muốn ta gọi người”.

Khâu Bạch Y cười; “Muốn giết ngươi thì phải giải quyết được người phía sau ngươi trước, không phải sao?”

Diệp Quân lắc đầu: “Ta thấy mục đích của ông không phải như vậy”.

Khâu Bạch Y khẽ cau mày.

Diệp Quân nói tiếp: “Chắc chắn ông còn mục đích khác, tuy ta vẫn chưa biết ông có mục đích gì, nhưng nếu ông đã muốn gặp người nhà của ta như vậy thì ta có thể giúp ông được như ý muốn”.

Khâu Bạch Y nở nụ cười.

Diệp Quân chậm rãi nhắm mắt lại: “Tháp gia, ngươi nghĩ ta nên gọi ai?”

Tiểu Tháp đáp: “Nếu ngươi muốn chơi thì gọi ông nội ngươi, ông nội ngươi rất biết chơi. Nếu ngươi muốn thúc đẩy tình cảm cha con thì có thể gọi cha ngươi. Nếu ngươi muốn ác một chút, diệt trừ hậu quả vĩnh viễn thì có thể gọi cô cô váy trắng của ngươi…”

Diệp Quân gật đầu: “Vậy thì gọi cô cô đi!”

Nói xong, hắn mở mắt ra ngẩng đầu nhìn nơi sâu tinh không: “Cô cô, cháu trai muốn gặp người”.

Ầm!

Bên cạnh Diệp Quân, thời không tách ra, một người phụ nữ váy trắng chậm rãi xuất hiện.

Xa xa, Khâu Bạch Y nở nụ cười.

Mục đích cuối cùng đã đạt được!

Người phụ nữ váy trắng!

Vẫn là váy trắng như mọi lần, vẫn mang theo khí chất vô song.

Khi bà ấy xuất hiện, Thượng Thần Thiên Huyên và Thượng Thần Thiên Vân trên tinh không đều nhíu mày, dần dần vẻ mặt hai người đều trở nên nghiêm nghị.

Còn bên phía Khâu Bạch Y, một nhóm cường giả đều tò mò nhìn người phụ nữ váy trắng bên cạnh Diệp Quân, nhưng họ không cảm nhận được sự tồn tại của bà ấy.

Vẻ mặt mấy người cũng trở nên nặng nề.

Quy Vô nhìn người phụ nữ váy trắng, trong lòng cũng hơi bất an, vì thế ông ta lại nhìn cà sa nhân quả trên người mình.

Cà sa nhân quả tránh nhân quả!

Quy Vô thầm nói trong lòng.

Tuế Nguyệt Nữ nhìn chằm chằm người phụ nữ váy trắng với vẻ mặt nghiêm túc, bởi vì sâu trong lòng lần đầu tiên cô ta có cảm giác bất an.

Lần đầu tiên!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4136


Chương 4136

Vẻ mặt Sát Chủ và Ly Hận lão tổ lúc này cũng dần trở nên nghiêm nghị, người phụ nữ váy trắng trước mắt trông có vẻ đáng gờm đấy.

Diệp Quân nhìn người phụ nữ váy trắng sau đó chỉ vào Khâu Bạch Y phía xa: “Cô cô, ông ta muốn gặp người. Tuy con không biết ông ta có mục đích gì, nhưng có thể khẳng định là có âm mưu”.

Khâu Bạch Y: “…”

Người phụ nữ váy trắng nhìn Khâu Bạch Y, Khâu Bạch Y cười nói: “Diệp công tử, chẳng phải ngươi vẫn còn ông nội và cha nữa ư? Hay là gọi nốt cả họ tới đi?”

Diệp Quân bình tĩnh nói: “Cô cô ta tuyệt thế vô song, một người là đủ rồi”.

Người phụ nữ váy trắng nhìn Diệp Quân: “Chơi trò chơi đi, có muốn không?”

Hiển nhiên bà tán thành lời tâng bốc của Diệp Quân.

Diệp Quân vội gật đầu: “Muốn ạ”.

Người phụ nữ váy trắng nhìn nhóm Khâu Bạch Y, bình tĩnh nói: “Chỉ một người, chết một người”.

Tiểu Tháp: “…”

“Vậy ư?”

Lúc này, Sát Chủ bước ra đầu tiên, ông ta cười bảo: “Ta muốn thử…”

Diệp Quân không nhiều lời, chỉ thẳng vào ông ta.

Phập!

Sát Chủ còn chưa nói xong, một thanh kiếm đã đâm xuyên qua đầu mày của ông ta.

Sát Chủ cứng đờ người tại chỗ, vẻ mặt bàng hoàng.

Các cường giả khác lúc này cũng hoảng hốt kinh hãi, vẻ mặt đầy khó tin.

Một kiếm gi ết chết?

Trên tinh không, vẻ mặt Thượng Thần Thiên Vân và Thượng Thần Thiên Huyên cũng đều trở nên trang nghiêm chưa từng có.

Khâu Bạch Y nhìn người phụ nữ váy trắng, trên mặt vẫn giữ nụ cười.

Mà nhóm Tuế Nguyệt Nữ bên cạnh ông ta lúc này đã lộ vẻ kinh hãi…

Diệp Quân đột nhiên chỉ vào Ly Hận lão tổ, ông ta cả kinh, vung tay phải, trong nháy mắt, một bức tranh bay ra.

Ly Hận Trường Đồ!

Đây là báu vật tối thượng của Ly Hận, trong tranh có một hang động, bởi vì bên trong có quy tắc Đại Đạo của thế giới vũ trụ khác nên khi thi triển, ngoài việc nâng cao thực lực của bản thân, còn có thể áp chế cảnh giới của đối thủ.

Sau khi thấy thực lực đáng sợ của người phụ nữ váy trắng, ông ta dứt khoát lựa chọn thi triển Ly Hận Trường Đồ, dốc hết toàn lực. Bởi vì ông ta biết, đối mặt với cường giả tuyệt thế này, có thể ông ta chỉ có cơ hội ra tay một lần.

Không phải đối phương chết thì là mình chết!

Nhưng Ly Hận Trường Đồ vừa được thi triển đã bị một luồng kiếm quang xé nát, sau đó, Ly Hận lão tổ đang định ra tay chợt thấy giữa hai lông mày chảy ra một dòng chất lỏng.

Chính là máu!

Giữa hai lông mày của ông ta có một thanh kiếm!

Chết ngay tức thì!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4137


Chương 4137

Ly Hận lão tổ mở to hai mắt, to như trứng bò.

Sao có thể như thế?

Mà lúc này, Tuế Nguyệt Nữ phía xa đột nhiên nhảy lên, không phải muốn đánh mà là hóa thành Tuế Nguyệt trường hà biến mất ở cuối tinh không.

Bỏ chạy!

Sau khi thấy sức mạnh kinh người của người phụ nữ váy trắng, cô ta biết người phụ nữ này không phải người mà họ có thể đánh lại.

Nếu lúc này không chạy thì chỉ có một đường chết.

Cô ta điều khiển thời gian Tuế Nguyệt nên tốc độ cực nhanh, chỉ trong nháy mắt, cô ta đã chạy tới nơi cách mấy trăm vạn tinh vực.

Nhưng giây tiếp theo, thời không trước mặt cô ta bỗng trở nên mờ ảo, trong tích tắc, cô ta lại trở về vị trí ban đầu.

Tuế Nguyệt Nữ kinh hãi, cô ta nhìn người phụ nữ váy trắng với vẻ không thể tin được: “Làm sao có…”

Lúc này, ngón tay Diệp Quân đã chỉ vào cô ta.

Phập!

Tuế Nguyệt Nữ bị một thanh kiếm ghim lại tại chỗ.

Không có sức đánh trả.

Xung quanh cô ta tản ra sức mạnh thời gian Tuế Nguyệt cực kỳ cường đại, nhưng giờ khắc này, sức mạnh thời gian Tuế Nguyệt cũng chẳng thể tới gần cô ta.

Một giây gi ết chết!

Giờ phút này, dù là thân xác Tuế Nguyệt Bất Diệt hay linh hồn Tuế Nguyệt Bất Diệt của cô ta cũng dường như đã mất tác dụng.

Cô ta giống như con kiến đối mặt với một vị thần!

Tuyệt vọng!

Chỉ có sự tuyệt vọng sâu sắc, chẳng mấy chốc, cô ta dần biến mất trong sự tuyệt vọng…

Lúc này, Diệp Quân đột nhiên chỉ vào Quy Vô ở đằng xa. Quy Vô đã chuẩn bị sẵn tâm lý, ông ta chắp hai tay lại, trong tích tắc, pháp tắc trăm vạn trượng phóng ra, nhưng rồi Phật quang vạn trượng ấy cũng vỡ tan thành từng mảnh ngay trong giây lát, sau đó một thanh kiếm phóng tới trước mặt ông ta.

Quy Vô giật mình kinh hãi, vội vàng điều khiển cà sa nhân quả trên người, vô số sức mạnh Phật pháp bí ẩn bao quanh ông ta.

Cà sa nhân quả này được Đại Phật siêu cấp của Phật vũ trụ chế tạo, bên trong có chứa Phật pháp vi diệu, không nhuốm mọi nhân quả trên thế gian.

Tuy nhiên, khi kiếm quang xuất hiện, vô số Phật pháp thần bí ấy cũng tiêu tán.

Phập!

Quy Vô bị ghim ngay tại chỗ, không thể cử động.

Một giây đã bị gi ết chết!

Quy Vô há hốc mồm, trợn to hai mắt: “Không phải nói có thể tránh được nhân quả ư? Sao đến hòa thượng mà cũng lừa thế…”

Nói xong, ông ta hoàn toàn tắt thở.

Ánh mắt Diệp Quân rơi vào Đại Đạo hiện hữu, bây giờ Đại Đạo hiện hữu đang đứng tại chỗ, im lặng không nói gì.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4138


Chương 4138

Nó không bỏ chạy, bởi vì nó biết rõ mình chẳng thể chạy thoát.

Ngay từ đầu nó cũng đã biết người phụ nữ váy trắng rất mạnh, nhưng mạnh nhường nào thì nó cũng không biết, đương nhiên bây giờ nó cũng không biết.

Đại Đạo hiện hữu quay đầu nhìn Khâu Bạch Y, giờ phút này nó đã hiểu ra ý đồ của ông ta.

Tất nhiên dám chơi dám chịu, không có gì để nói.

Đại Đạo hiện hữu nhìn người phụ nữ váy trắng, nó xòe tay, trong nháy mắt, sức mạnh Đại Đạo trong không gian đều hồi tụ.

Trật tự hiện hữu!

Mà lúc này, Diệp Quân đã chỉ vào nó.

Phập!

Chỉ trong tích tắc, một thanh kiếm đã ghim nó ngay tại chỗ.

Chết trong một giây!

Quy tắc trật tự của Đại Đạo hiện hữu ở trước thanh kiếm này chỉ như một con kiến.

Đại Đạo hiện hữu nhìn người phụ nữ váy trắng phía xa, ánh mắt hơi mơ hồ, nhưng không có sự ngạc nhiên. Khi thấy nhóm Tuế Nguyệt Nữ bị giết trong một giây, nó đã biết kết cục của mình.

Nhưng khi sắp bị tiêu diệt hoàn toàn, nó xòe lòng bàn tay ra, một luồng sức mạnh bí ẩn lặng lẽ biến mất.

Thông báo cho chủ nhân của nó.

Dương gia vô địch!

Nhưng sức mạnh ấy còn chưa truyền ra ngoài đã biến mất không dấu vết.

Đại Đạo hiện hữu nhìn người phụ nữ váy trắng phía xa với vẻ không thể tin được, nó mấp máy môi muốn nói gì đó nhưng đã không còn cơ hội.

Hoàn toàn bị tiêu diệt!

Đến giờ phút này chỉ còn lại một mình Khâu Bạch Y.

Diệp Quân nhìn Khâu Bạch Y, nhưng Khâu Bạch Y lại chợt cười lớn: “Lợi hại, đúng là lợi hại…”

Nói rồi ông ta nhìn Diệp Quân: “Đừng chỉ vào tay, ta muốn ra tay trước”.

Diệp Quân gật đầu: “Được”.

Khâu Bạch Y xòe tay, một thanh kiếm xuất hiện trong tay ông ta. Thanh kiếm dài ba tấc, rộng bằng hai ngón tay, nó được coi là một thanh kiếm sắt bình thường.

Thấy Khâu Bạch Y rút kiếm ra, Diệp Quân hơi ngạc nhiên, hắn không ngờ ông ta lại là kiếm tu.

Khâu Bạch Y nhìn thiết kiếm trong tay, ánh mắt hiện lên gợn sóng tựa như đang nhớ lại chuyện cũ. Một lúc sau, ông ta nhì người phụ nữ váy trắng rồi cười bảo: “Hôm ấy khi nhóm Tam điện chủ bị giết, ta đã luôn tò mò, tò mò thực lực của bà, bởi vậy ta đã khiến nền văn minh Thiên Hành và Diệp công tử trở thành kẻ thù không đội trời chung, mục đích thật ra rất đơn giản, đó là lợi dụng nền văn minh Thiên Hành ép bà lộ diện, lợi dụng bọn họ để xem thực lực thật sự của bà. Nhưng tiếc là, trận chiến ấy Diệp công tử không gọi người, sau đó hai vị thượng thần lại nhìn thấu âm mưu của ta…”

Nói tới đây ông ta khẽ lắc đầu: “Thật đáng tiếc”.

Nhưng ông ta nói, mục đích ban đầu của ông ta là muốn lợi dụng nền văn minh Thiên Hành để chiến đấu đến chết với Diệp Quân, sau đó xem thực lực của người đứng sau Diệp Quân. Chỉ là ông ta không ngờ trong trận chiến đó, Diệp Quân không gọi người, không chỉ không gọi người mà còn tới được Khai Đạo, thực lực tăng lên rất nhiều.

Ông ta không còn cách nào khác, đành phải tìm một vài người trợ giúp khác.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4139


Chương 4139

Mà những người trợ giúp này đến một kiếm của người phụ nữ váy trắng cũng chẳng đỡ nổi.

Ông ta đành phải tự lên.

Việc đã đến nước này, Diệp Quân cũng hiểu ra, hắn nhìn Khâu Bạch Y: “Ông làm những điều này chỉ vì muốn biết thực lực của người đứng sau ta mạnh nhường nào thôi sao?”

Khâu Bạch Y gật đầu: “Đúng vậy”.

Diệp Quân nhìn thiết kiếm trong tay Khâu Bạch Y rồi bảo: “Nhóm Đại Đạo hiện hữu không thể khiến cô cô của ta dùng tới kiếm thứ hai, vì thế ông vẫn chưa biết thực lực thật sự của cô cô ta nên bây giờ ông muốn đích thân lên kiểm chứng”.

Khâu Bạch Y cười: “Phải”.

Nói xong ông ta đột nhiên tiến lên một bước.

Ầm!

Chỉ trong tích tắc, một luồng kiếm ý đáng sợ lan khắp đất trời.

Lấy Ác Đạo hòa vào Kiếm Đạo!

Ông ta là người đầu tiên dùng thân Ác Đạo tu thành Kiếm Đạo trong số các Ác Đạo!

Khi thấy kiếm ý của Khâu Bạch Y, vẻ mặt Diệp Quân chợt trở nên nghiêm túc, kiếm tu mạnh nhất hắn gặp lần gần đây nhất là Diệp Tu Nhiên, mà kiếm ý của Diệp Tu Nhiên so với kiếm ý của Khâu Bạch Y này…

Khác xa một trời một vực!

Không thể so sánh được!

Thực lực của Khâu Bạch Y chắc chắn không thua kém Thượng Thần Thiên Vân và Thượng Thần Thiên Huyên, thậm chí còn trên cả họ.

Khâu Bạch Y chậm rãi cất bước đi về phía người phụ nữ váy trắng, cười bảo: “Trong đám người vừa rồi, thực lực của Đại Đạo hiện hữu là mạnh nhất. Nhưng ta không ngờ trật tự Đại Đạo của nó cũng không đỡ nổi một kiếm của bà…”

Bùng!

Dứt lời, thân xác ông ta đột nhiên bốc cháy, trong nháy mắt, khí thế của ông ta tăng vọt.

Diệp Quân cau mày.

Bùm!

Mà lúc này lại có một ngọn lửa khác phóng lên trời từ người Khâu Bạch Y.

Thiêu hồn!

Vào thời khắc linh hồn và thể xác cùng bốc cháy, một loạt khí ác niệm đáng sợ cũng lan khắp bốn phía.

Kiếm ý Ác Đạo!

Dùng ác niệm của tất cả chúng sanh tạo thành Kiếm Đạo, gọi là kiếm ý Ác Đạo.

Giờ phút này, khí thế của Khâu Bạch Y điên cuồng dâng lên, vô số kiếm ý và sấm sét đỏ máu lập lòe trên trời, từng luồng uy áp đáng sợ không ngừng lan ra xung quanh.

Nhưng dù là kiếm ý hay uy áp đều không thể đến gần khu vực người phụ nữ váy trắng và Diệp Quân đang đứng, bởi thế chỗ của họ vẫn bình yên, không có cảm giác gì.

Nhưng bên ngoài, vẻ mặt Thượng Thần Thiên Vân và Thượng Thần Thiên Huyên đều trở nên nặng nề nghiêm nghị.

Họ vẫn biết Khâu Bạch Y che giấu thực lực, chỉ là họ không ngờ ông ta lại mạnh đến thế. Đương nhiên họ càng không ngờ Khâu Bạch Y này lại đốt cháy cả thể xác lẫn linh hồn…

Ông ta định hy sinh bản thân để xem thực lực thật sự của người phụ nữ váy trắng ư?
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4140


Chương 4141

Khâu Bạch Y chợt dừng lại, nhìn người phụ nữ váy trắng, khẽ cười: “Nghe nói bà chưa từng dùng tới kiếm thứ hai, hôm nay ta muốn làm người phá lệ!”

Nhát kiếm thứ hai.

Phải làm sao mới có thể biết được thực lực thật sự của người phụ nữ váy trắng này?

Rất đơn giản, để bà ấy đánh nhát kiếm thứ hai.

Giết bất kỳ ai cũng đều chỉ một nhát kiếm, không ai biết được thực lực của bà ấy, càng không biết cực hạn của bà ấy, nhưng nếu có người có thể làm cho bà ấy đánh nhát kiếm thứ hai thì sao?

Thế là Khâu Bạch Y không tiếc gọi rất nhiều cường giả tuyệt thế đến, thế nhưng vẫn không thể làm cho người phụ nữ trước mặt đánh ra nhát kiếm thứ hai.

Hết cách rồi, ông ta chỉ có thể tự mình giải quyết.

Nhưng ông ta cũng biết ông ta chỉ có một cơ hội ra tay, thế nên ông ta quả quyết chọn thiêu đốt thân xác và linh hồn.

Sau khi thân xác và linh hồn đều bắt đầu thiêu đốt, khí tức của ông ta lập tức tăng lên.

Lúc này là lúc ông ta mạnh nhất từ trước đến nay.

Thanh kiếm sắt trong tay ông ta phát ra tiếng kêu, ý chí chiến đấu dâng cao như thể muốn phá vỡ bầu trời.

Người phụ nữ váy trắng đối diện ông ta lạnh nhạt nhìn ông ta, trong mắt không hề dao động.

Khâu Bạch Y cũng không nói gì, ông ta bỗng biến mất khỏi đó.

Vèo!

Một tia kiếm quang lướt qua lao thẳng đến chỗ người phụ nữ váy trắng.

Một nhát kiếm toàn lực.

Cũng là nhát kiếm mạnh nhất của ông ta.

Ngay khi nhát kiếm lao ra, cả vũ trụ nổ tung, sau đó bị hủy diệt, cùng lúc đó một thế kiếm đáng sợ lan ra từ đất trời hệt như một tia sét.

Hủy diệt mọi thứ.

Thấy thế vẻ mặt Diệp Quân trở nên nghiêm trọng, nhát kiếm này của Nhị điện chủ mạnh hơn cả Diệp Tu Nhiên lúc trước.

Rất mạnh!

Ngay lúc này người phụ nữ váy trắng bỗng giơ tay phải lên, trong tay bà ấy là kiếm Hành Đạo, bà ấy đâm một nhát về phía trước.

Vèo!

Khâu Bạch Y bị nhát kiếm đó làm cho lùi về chỗ cũ nhưng bà ấy cũng lùi một bước.

Thấy thế Diệp Quân trợn tròn mắt, mặt đầy vẻ khó tin.

Người phụ nữ váy trắng bỗng đâm một nhát kiếm nữa.

Soạt!

Khâu Bạch Y bị văng ra xa cả vạn trượng, sau đó một thanh kiếm đâm vào giữa trán ông ta.

Nhát kiếm thứ hai.

“Ha ha!”

Khâu Bạch Y bỗng cười như điên: “Nhát kiếm thứ hai… Nhát kiếm thứ hai”.
 
Back
Top Dưới