Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4081


Chương 4081

Mục Tướng đứng dậy rời đi, lúc đi tới trước cửa đại điện ông ta chợt dừng bước: “Thượng Thần, một người ngoài thật sự quan trọng hơn cả tộc nhân của mình sao?”

Thượng Thần Thiên Vân đáp: “Mục Tướng, hai đứa nó chỉ muốn rời khỏi nền văn minh Thiên Hành chứ không muốn làm hại đến chúng ta”.

Mục Tướng xoay người nhìn về phía Thượng Thần Thiên Vân: “Thần pháp là thần pháp, tất cả mọi người đều phải tuân thủ, Nhất Niệm không tuân thủ thần pháp, cố chấp muốn ở bên một người đàn ông ngoại tộc không cùng nền văn minh, điện Chấp Pháp đi bắt cô ta thì có gì sai? Thượng Thần, điện Chấp Pháp không sai, người sai là Nhất Niệm”.

Lúc này, Tịnh An ở bên cạnh chợt cất lời: “Mục Tướng, Nhất Niệm không sai?”

Mục Tướng xoay người nhìn về phía Tịnh An, Tịnh An cũng nhìn chằm chằm ông ta: “Ông thật sự cho rằng Nhất Niệm dẫn Diệp Quân về chỉ để sư phụ gặp mặt một lần thôi ư? Không, cô ấy dẫn hắn ta còn vì một nguyên nhân khác nữa, đó là muốn giúp nền văn minh Thiên Hành chúng ta. Mà Diệp Quân là vì Nhất Niệm nên mới đồng ý chia sẻ Tiểu Tháp của hắn ta với chúng ta. Nhưng các người lại đối xử với cô ấy và Diệp Quân như thế, ông sẽ mãi mãi không biết chúng ta đã bỏ lỡ điều gì đâu, mãi mãi không thể biết được…”

Lúc nói xong những lời này, Tịnh An thở dài một hơi, tâm trạng vô cùng phức tạp, đương nhiên nhiều hơn vẫn là tức giận.

Đây vốn là một cơ hội lớn của nền văn minh Thiên Hành! Nếu để nền văn minh Thiên Hành tiến vào trong Tiểu Tháp nghiên cứu thì chắc chắn thời không bí ẩn trong Tiểu Tháp sẽ có thể giúp thực lực tổng thể của nền văn minh Thiên Hành tăng lên rất nhiều, thậm chí là tiếp xúc với nền văn minh cấp bậc cao hơn. Phải biết rằng Nhất Niệm chỉ mới nghiên cứu một khoảng thời gian mà thực lực đã thay đổi đến mức long trời lở đất như thế, hơn nữa Nhất Niệm còn chỉ nghiên cứu sơ sơ mà thôi! Nhưng nền văn minh Thiên Hành lại vì sự khiêu khích Ác Đạo Minh mà suýt gi ết chết hai người họ.

Nền văn minh Thiên Hành cứ thế bỏ lỡ một cơ duyên lớn, không chỉ có thế mà còn nảy sinh mâu thuẫn với một tồn tại đáng sợ. Cô ta thật sự rất tức giận! Vì thế cô ta không thèm quan tâm đ ến tôn ti trật tự hay nhẫn nhịn Mục Tướng kia nữa.

Nghe thấy lời của Tịnh An, Mục Tướng nhất thời nhíu chặt mày, trong mắt lộ vẻ không vui: “Mất đi cái gì? Tịnh An, chẳng lẽ ngươi cho rằng nền văn minh Thiên Hành của chúng ta cần một nền văn minh cấp thấp giúp đỡ để nâng cao thực lực sao? Đúng là hoang đường”.

Tịnh An hờ hững nói: “Ông cứ đợi đó! Đợi họ dẫn cô cô đến, khi đó cô cô của họ sẽ giế t chết ông bằng một kiếm, dù sao thì ta cũng không sợ, ta đã đầu hàng từ lúc trước rồi”.

“Láo xược!”

Mục Tướng nổi giận, ông ta vốn muốn ra tay nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế lại, ông ta nhìn về phía Thượng Thần Thiên Vân, giận dữ nói: “Thượng Thần Thiên Vân, đây là học trò mà bà dạy dỗ đó à?”

Thượng Thần Thiên Vân lạnh nhạt đáp: “Liên quan quái gì đến ông?”

Mục Tướng tức đến mức suýt phun ra một ngụm máu, ông ta vung tay áo xoay người rời đi.

Không phải không muốn ra tay mà là thật sự đánh không lại.

Đợi sau khi Mục Tướng đi, Thượng Thần Thiên Vân hỏi Tịnh An: “Tịnh An, con nói thế là có ý gì?”

Đương nhiên Tịnh An sẽ không giấu giếm sư phụ của mình, cô ta lập tức kể lại chuyện Tiểu Tháp của Diệp Quân.

Mà sau khi nghe Tịnh An nói xong, ánh mắt Thượng Thần Thiên Vân nhất thời lộ vẻ nặng nề: “Mười năm trong tháp bằng một ngày ở bên ngoài. Đây là nghịch chuyển thời gian Tuế Nguyệt, chẳng trách thực lực của Nhất Niệm lại tăng nhanh và kinh khủng như thế, thì ra là vì nguyên do này…”

Nói đến đây, bà ta hơi tức giận nhìn về phía Tịnh An: “Sao nha đầu con không nói sớm cho ta biết?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4082


Chương 4082

Tịnh An đang định đáp thì Thượng Thần Thiên Vân lại lắc đầu: “Không được, không được, nếu lúc trước bọn chúng để lộ thần vật thế này thì với tính cách của đám người kia, chắc chắn bọn họ sẽ muốn có được nó, khi đó bọn họ vẫn sẽ ra tay cướp đoạt”.

Nền văn minh Thiên Hành có thể giàu có thế này đều là nhờ cướp bóc khắp các vũ trụ.

Kiêng nể?

Bọn họ sẽ không kiêng nể, vì nền văn minh Thiên Hành thật sự đã vô địch quá lâu, lâu đến mức không biết sợ là gì nữa rồi.

Vì thế Diệp Quân lấy Tiểu Tháp ra để chia sẻ với nền văn minh Thiên Hành sẽ chỉ mang đến tai hoạ ngập trời cho hắn.

Nghĩ vậy, trong mắt Thượng Thần Thiên Vân nhất thời lộ vẻ phức tạp.

Tịnh An ở bên cạnh thấy nét mặt này của Thượng Thần Thiên Vân thì đương nhiên cũng hiểu.

Lòng tham!

Một khi Diệp Quân đưa thứ kia ra, nền văn minh Thiên Hành chắc chắn sẽ nổi lòng tham, tình thế khi đó sẽ không thua kém bây giờ là bao.

Thượng Thần Thiên Vân chậm rãi đi tới cửa đại điện, bà ta ngẩng đầu nhìn về phía xa chân trời, vì Diệp Quân và Nhất Niệm nên lúc này chân trời liên tục có những khí thế mạnh mẽ lướt qua.

Vẻ lo lắng trong mắt Thượng Thần Thiên Vân càng trở nên nồng đậm hơn.

Sau khi rời khỏi học cung Thiên Vân, khuôn mặt Mục Tướng xám xịt khó coi.

Ông ta không ngờ đến lúc này mà Thượng Thần Thiên Vân vẫn muốn bao che cho Nhất Niệm kia, càng không ngờ Tịnh An lại sẽ nói ra một lời hoang đường và phản nghịch như thế.

Nền văn minh Thiên Hành cần dựa vào người khác?

Đúng thật là trò cười.

Mục Tướng quay đầu nhìn thoáng qua học cung Thiên Vân với ánh mắt vô cùng lạnh lẽo, sau đó xoay người rời đi.

Sau khi về đến nội các, ông ta nhìn Nhị điện chủ Khâu Bạch Y đang ngồi một bên: “Nhị điện chủ, có thể trò chuyện một lát không?”

Nghe ông ta nói thế, Khâu Bạch Y nhếch môi: “Được”.

Diệp Quân cũng không rời khỏi thần cảnh Thiên Hành mà mượn kiếm Thanh Huyên trở lại hải vực Thiên Hành một lần nữa.

Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.

Với thực lực đáng sợ của nền văn minh Thiên Hành, chỉ cần hắn rời khỏi nơi này thì dù hắn có chạy bao xa chắc chắn cũng sẽ bị điều tra ra được.

Mà bây giờ chắc chắn nền văn minh Thiên Hành sẽ không ngờ rằng hắn chưa từng rời khỏi nơi đây.

Diệp Quân đi tới một hòn đảo không biết tên, lúc này dưới sự giúp đỡ của Tháp gia và Nhất Niệm, hắn đã bình thường trở lại, sau khi bảo Tháp gia che giấu hoàn toàn hơi thở của mình, hắn tìm đến một hang núi tự nhiên, sau đó tiến vào trong Tiểu Tháp.

Diệp Quân ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn cạnh bờ biển, hắn lấy một ít tinh thể Vĩnh Hằng ra ăn vào, đôi mắt khép hờ, quanh người tản ra khí thế mạnh mẽ.

Chữa thương!

Trong trận chiến với nền văn minh Thiên Hành trước đó, hắn cũng đã bị thương nặng, đặc biệt là việc liên tục thi triển ô vuông thời không thật sự mất quá nhiều sức lực, khiến thần hồn của hắn bị thương nặng.

Cũng may có kiếm Thanh Huyên trấn áp bảo vệ thần hồn, nếu không thần hồn của hắn hoàn toàn không thể chịu được việc hắn sử dụng ô vuông thời không nhiều lần như thế.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4083


Chương 4083

Không biết đã bao lâu trôi qua, Diệp Quân chậm rãi mở mắt, lúc này vết thương của hắn đã gần như hồi phục, hắn di chuyển tới bên cạnh Nhất Niệm, lúc này Nhất Niệm cũng đang chữa thương.

Nhìn Nhất Niệm chỉ còn lại linh hồn, ánh mắt Diệp Quân thoáng chốc trở nên lạnh lẽo.

Cũng may lúc trước hắn xuất quan sớm, nếu không Nhất Niệm đã chết trong tay những cao thủ của nền văn minh Thiên Hành kia rồi.

Nền văn minh Thiên Hành!

Diệp Quân chậm rãi nhắm mắt lại, trong đầu hắn liên tục nhớ lại trận chiến sau khi hoàn toàn phong ma.

Sau khi hoàn toàn phong ma, thực lực mọi mặt của hắn đều được nâng cao rất nhiều, mà hiện tại hắn đang muốn nhớ lại và tổng kết.

Chiêu kiếm mạnh nhất của hắn bây giờ chính là Nhất Giới Tuế Nguyệt kết hợp với ô vuông thời không, thanh kiếm chứa đựng ô vuông thời không chém đi cũng có thể chứa đựng Nhất Giới Tuế Nguyệt, hai chiêu thức kết hợp với nhau, cộng với kiếm Thanh Huyên và sức mạnh huyết mạch, hắn có thể dễ dàng chém đi hơn trăm triệu năm tuổi thọ của đối phương. Nếu tiến vào trạng thái hoàn toàn phong ma, uy lực đó còn có thể tăng thêm mấy lần nữa!

Một kiếm chém bay tuổi thọ mấy trăm triệu năm!

Không thể không nói, sau khi học Nhất Niệm cách thao túng thời không, uy lực chiêu kiếm Nhất Giới Tuế Nguyệt này của hắn đã được tăng lên rất nhiều, bây giờ dù là cao thủ cảnh giới Diệt Đạo cũng không đỡ nổi một kiếm của hắn.

Chỉ có một khuyết điểm duy nhất là mất quá nhiều sức, hắn không thể cũng không dám liên tục sử dụng kiếm kỹ này trong một khoảng thời gian ngắn, vì liên tục thi triển dù có thể giết đối thủ thì chắc chắn hắn cũng sẽ toi đời.

Dù thế nào thì lần này thực lực tổng thể của hắn cũng đã nâng cao rất nhiều.

Nhưng hắn biết như thế vẫn chưa đủ.

Trong lần cuối cùng giao thủ với Thượng Thần Thiên Vân, hắn biết nếu không vì Thượng Thần Thiên Vân nương tay thì hắn và Nhất Niệm hoàn toàn không thể rời đi được.

Mà trong nền văn minh Thiên Hành còn có cao thủ mạnh hơn cả Thượng Thần Thiên Vân.

Lúc này, Nhất Niệm chợt mở mắt ra.

Diệp Quân thôi suy nghĩ nhìn về phía Nhất Niệm, hắn đi tới ngồi xổm trước mặt cô ta, dịu dàng hỏi: “Không sao chứ?”

Nhất Niệm nhẹ nhàng lắc đầu: “Đã không còn gì đáng ngại nữa rồi, chỉ cần xây dựng lại cơ thể thôi”.

Diệp Quân gật đầu: “Vậy muội xây dựng lại cơ thể trước đi”.

Nhất Niệm đột nhiên nắm lấy tay Diệp Quân, sau đó nói với vẻ áy náy: “Xin lỗi, nếu ta không dẫn huynh đến nền văn minh Thiên Hành thì đã không xảy ra những chuyện này”.

Diệp Quân nắm lấy tay Nhất Niệm, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không liên quan đến muội”.

Nhất Niệm không nói gì, nhưng nét mặt rất u ám.

Diệp Quân dịu dàng nói: “Bây giờ cứ khôi phục cơ thể trước đã, tạm thời đừng suy nghĩ đến những chuyện khác”.

Nhất Niệm trầm giọng nói: “Lúc trước khi chúng ta đi, sư phụ nói Thượng Thần Thiên Huyên và quan chấp hành đứng đầu đang trên đường trở về. Với thực lực của huynh bây giờ nếu gặp phải cao thủ bình thường thì dù không chống lại được vẫn có thể chạy trốn, nhưng nếu gặp phải bọn họ…”

Nói đến đây, trong mắt cô ta nhất thời lộ vẻ lo lắng.

Diệp Quân nói: “Thượng Thần Thiên Vân và quan chấp hành đứng đầu ư?”

Hắn không hiểu gì về quan chức và cao thủ của nền văn minh Thiên Hành này cả.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4084


Chương 4084

Nhất Niệm gật đầu, giới thiệu: “Ở nền văn minh Thiên Hành chúng ta có năm cao thủ tối cao, bọn họ có thực lực mạnh nhất cũng chính là Mãn Cảnh, đầu tiên là Thiên Hành Chủ, tiếp theo là quan chấp hành đứng đầu, sau đó là hai vị Thượng Thần và một vị quan Thiên Ẩn…”

Nhìn thấy sự lo lắng trong mắt Nhất Niệm, Diệp Quân nhẹ giọng an ủi: “Đừng suy nghĩ nhiều, bây giờ xây dựng lại cơ thể trước, chuyện tiếp theo cứ để ta xử lý”.

Nhất Niệm nhìn về phía Diệp Quân, Diệp Quân mỉm cười nói: “Tin tưởng ta”.

Nhất Niệm gật đầu: “Được”.

Sau khi Nhất Niệm bắt đầu xây dựng lại thân thể, Diệp Quân đi tới một vùng đám mây, lúc này Ngao Thiên Thiên đang ngồi xếp bằng ở sâu trong đám mây.

Lúc trước hắn không nhờ Ngao Thiên Thiên ra ngoài giúp đỡ là vì Ngao Thiên Thiên đã đến thời khắc mấu chốt sắp đột phá rồi.

Nếu dung hợp với Ngao Thiên Thiên, kiếm kỹ của hắn còn có thể mạnh hơn nữa.

Diệp Quân chậm rãi nhắm mắt lại, dù bây giờ hắn ở cảnh giới Khai Đạo, nhưng lại khai sát đạo, nói cách khác khi huyết mạch phong ma được kích hoạt, hắn mới có thể xem là cảnh giới Khai Đạo chân chính. Không chỉ thế mà khi hoàn toàn tiến vào trạng thái phong ma, thần tính của hắn mới có thể đạt đến hoàn mỹ.

Nói một cách đơn giản thì bây giờ huyết mạch phong ma là mấu chốt quyết định thực lực của hắn.

Thuần tuý!

Diệp Quân đột nhiên mở mắt, lúc trước hắn vẫn luôn theo đuổi sự thuần tuý của kiếm đạo, sâu trong lòng hắn vẫn cho rằng huyết mạch phong ma và kiếm Thanh Huyên đều là vật ngoài thân. Vì thế rất nhiều lúc hắn còn hơi bài xích huyết mạch phong ma và kiếm Thanh Huyên. Khi luận bàn với Thượng Thần qua các thời kỳ trong truyền thừa Thượng Thần kia, hắn cũng không sử dụng kiếm Thanh Huyên và huyết mạch phong ma.

Mà sau khi ra ngoài, thật sự kiếm đạo của hắn đã thuần tuý hơn trước kia nhiều, mà vào thời điểm liên quan đến tính mạng, đương nhiên hắn sẽ quyết đoán sử dụng kiếm Thanh Huyên và huyết mạch phong ma. Đến lúc sử dụng hắn mới phát hiện thực lực tổng thể của hắn được tăng lên rất nhiều.

Chủ yếu là ở huyết mạch phong ma, dưới loại sát niệm đó, hắn lại dùng huyết mạch phong ma để khai sát đạo.

Nói cách khác thời điểm hoàn toàn tiến vào trạng thái phong ma là lúc huyết mạch phong ma của hắn thuần tuý nhất.

Huyết mạch thuần tuý!

Nghĩ đến đây, trong mắt Diệp Quân lộ vẻ phức tạp, hắn không ngờ kiếm đạo còn chưa hoàn toàn thuần tuý mà huyết mạch đã thuần tuý trước.

Diệp Quân cúi đầu nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay mình, huyết mạch có thể thuần tuý, nhưng kiếm Thanh Huyên này chắc chắn không thể thuần tuý được nữa. Kiếm Thanh Huyên là vật ngoài thân, đây là một chuyện quá rõ ràng, dù sao nó cũng không phải bội kiếm của hắn, thanh kiếm này không có giới hạn, người khác sử dụng nó vẫn sẽ mạnh như thường.

Có điều hắn biết rõ khi đối mặt với cao thủ cao hơn mình vô số cảnh giới, nếu không sử dụng thanh kiếm này thì hắn sẽ chết chắc.

Diệp Quân không xoắn xuýt vấn đề này nữa, còn sống là quan trọng nhất, bây giờ nghĩ đến những chuyện này rõ là ngu xuẩn.

Diệp Quân lại lấy hộp truyền thừa Nhất Niệm đưa cho hắn ra, sau đó tiến vào bên trong.

Lúc trước hắn còn chưa hoàn thành truyền thừa, ra ngoài sớm đương nhiên là để cứu Nhất Niệm.

Bây giờ hắn phải kế thừa tất cả truyền thừa!

Thượng Thần qua các thế hệ!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4085


Chương 4085

Điện nội các.

Sắc mặt Mục Tướng vô cùng u ám; “Diệp Quân kia biết mất rồi, Thượng Thần Thiên Huyên cũng không thể tìm ra hắn”.

Nhị điện chủ Khâu Bạch Y ở bên cạnh chợt nói: “Có một loại khả năng nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất hay không?”

Mục Tướng đứng phắt dậy.

Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất.

Mục Tướng híp mắt: “Hải vực Thiên Hành”.

Khâu Bạch Y khẽ gật đầu: “Diệp công tử này cực kỳ thông minh, hắn sẽ nghĩ chúng ta chắc chắn không ngờ rằng hắn sẽ đến nơi đó nên bây giờ chắc là hắn vẫn đang ở hải vực Thiên Hành”.

Mục Tướng: “Nhị điện chủ suy nghĩ chu toàn”.

Ông ta ngày càng sợ Nhị điện chủ trước mặt này, trực giác mách bảo mục đích chính đến nền văn minh Thiên Hành lần này của người này không phải là để Nhất Niệm tiêu diệt nền văn minh Thiên Hành, mà là nhằm vào Diệp Quân, đối phương dùng thủ đoạn để kéo nền văn minh Thiên Hành xuống nước.

Mà đối phương cũng đã thành công.

Mục Tướng cũng không còn cách nào khác.

Nền văn minh Thiên Hành và Diệp Quân, Nhất Niệm đã đánh thành như bây giờ, hòa giải ư? Cúi đầu xin lỗi hai người họ à?

Sao có thể?

Dù người đứng sau Diệp Quân có mạnh thế nào, nền văn minh Thiên Hành cũng sẽ không xin lỗi hắn.

Nghe ra được ý tứ khác trong lời Mục Tướng, Khâu Bạch Y lắc đầu cười: “Mục Tướng nói đùa, thực lực của ta không đủ nên khi gặp chuyện ta sẽ phải suy xét nhiều hơn. Hơn nữa ta cũng không chắc Diệp Quân đang ở hải vực Thiên Hành, nhưng có khả năng cao là ở nơi đó, vì vậy Mục Tướng có thể phải nhanh chân lên”, Mục Tướng còn chưa nói gì, ông ta đã lấy một bùa truyền âm màu vàng ra, truyền âm cho Thượng Thần Thiên Huyên.

Ông ta cũng khá sợ thực lực của Diệp Quân, bây giờ trong nền văn minh Thiên Hành, chỉ có Thượng Thần Thiên Huyên và Thượng Thần Thiên Vân mới có thể vững vàng đánh bại Diệp Quân, các cường giả khác đều đến để trải nghiệm. Khâu Bạch Y lặng lẽ ngồi ở một bên, vẻ mặt bình tĩnh như nước, một người phụ nữ xinh đẹp chậm rãi bước ra.

Người đến là Thượng Thần Thiên Huyên.

Thượng Thần Thiên Huyên nhìn xung quanh, thần thức lập tức bao phủ lấy cả hải vực Thiên Hành giống như một tấm lưới, lúc này cho dù là một con kiến ở hải vực Thiên Hành, bà ta cũng có thể cảm nhận được rõ.

Một lúc sau, bà ta cau chặt mày.

Vì bà ta không phát hiện được gì, không ở hải vực Thiên Hành?

Thượng Thần Thiên Huyên lại nhìn xung quanh một lần nữa, tay phải bà ta hơi giơ lên, sau đó đ è xuống, thời không cả hải vực Thiên Hành lập tức sôi trào.

Một lúc sau, Thượng Thần Thiên Huyên lại nhíu mày.

Vì vẫn không phát hiện ra Diệp Quân.

Bà ta đã có thể chắc chắn Diệp Quân không ở đây.

Vì cho dù Diệp Quân có phương pháp ẩn mình mạnh đến mấy, chỉ cần hắn ở trong khu vực thời không này thì bà ta có thể cảm nhận được, nhưng lúc này bà ta không cảm nhận được Diệp Quân.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4086


Chương 4086

Thượng Thần Thiên Huyên ngẩng đầu lên nhìn, chỉ một ánh mắt đã có thể xuyên qua hư không, đi đến đại điện nội các.

Trong đại điện, Mục Tướng bỗng ngẩng đầu lên, một lúc sau ông ta nhíu chặt mày.

Nhị điện chủ ở một bên nhíu mày: “Sao thế?”

Sắc mặt Mục Tướng trở nên âm trầm: “Hắn không ở hải vực Thiên Hành”.

Nghe thế Nhị điện chủ cũng nhíu mày.

Mục Tướng nhìn Khâu Bạch Y, không nói gì.

Sau khi cân nhắc một lát, Khâu Bạch Y nói: “Điều này khiến ta thấy ngạc nhiên…”, Mục Tướng khá khó hiểu: “Hắn không ở hải vực Thiên Hành thì sẽ ở đâu?”, nói rồi ông ta lại nhìn Khâu Bạch Y.

Khâu Bạch Y im lặng một lúc rồi nói: “Chúng ta đã đánh giá thấp Diệp công tử này rồi”, nói đến đây ông ta nhìn Mục Tướng: “Nhưng vẫn còn một cách khác để khiến hắn chủ động ra đây, nhưng cách này hơi hèn hạ…”

Mục Tướng hỏi: “Cách gì?”

Khâu Bạch Y nói: “Theo ta biết hắn có một người bạn tâm giao ở vụ trụ Đại Chu, tên là Chu Phạn, cũng là Nữ hoàng hiện giờ của Đại Chu. Nếu bắt cô ta lại thì một người trọng tình nghĩa như Diệp Quân chắc chắn sẽ xuất hiện để cứu cô ta”.

Mục Tướng đứng lên: “Người đâu”.

Ông ta vừa dứt lời, một cường giả áo giáp đen bước vào trong điện, cường giả đó cung kính chào Mục Tướng: “Mục Tướng”.

Mặt Mục Tướng không cảm xúc: “Mục Đồng lập tức dẫn hai mươi người chấp pháp đến vũ trụ Đại Chu bắt người phụ nữ tên Chu Phạn về”.

Lúc này, Khâu Bạch Y bỗng giơ ngón tay lên, một quyển trục xuất hiện trước mặt Mục Đồng: “Trong quyển trục này là tọa độ của Đại Chu”, Mục Đồng cầm lấy quyển trục, xoay người rời đi, Mục Tướng bỗng nói: “Khoan đã”.

Mục Đồng dừng bước, xoay người nhìn Mục Tướng, cung kính nói: “Mục Tướng còn có gì dặn dò?”

Mục Tướng không trả lời mà nhìn Khâu Bạch Y: “Nhị điện chủ, thực lực Đại Chu thế nào?”

Có bài học xương máu từ lần trước, ông ta không còn dám coi thường kẻ địch nữa. Diệp Quân này quả thật bất thường, Khâu Bạch Y nói: “Đại Chu là nền văn minh vũ trụ cấp bốn, ngay cả cường giả cảnh giới Diệt Đạo cũng không có”.

Mục Tướng khẽ gật đầu, sau đó nhìn Mục Đồng: “Để đảm bảo an toàn, vẫn nên dẫn thêm vài người nữa thì hơn”.

Mục Đồng cung kính chào: “Tuân lệnh”.

Nói rồi gã xoay người rời khỏi đại điện.

Sau khi Mục Đồng đi, Mục Tướng nhíu chặt mày: “Diệp Quân sẽ đi đâu được?”

Nhị điện chủ ở một bên quay đầu nhìn ra ngoài đại điện, ánh mắt hiện lên một tia ngờ vực, người này không ở hải vực Thiên Hành lại khiến ông ta cảm thấy hơi kinh ngạc, ngoài hải vực Thiên Hành, hắn còn có thể đi đâu? Bạch Khâu Y nhắm mắt lại, đại điện rơi vào tĩnh lặng. Lúc này dĩ nhiên Diệp Quân không ở hải vực Thiên Hành, hắn đang ở một nơi mà mọi người đều không ngờ đến: Thiên Hành Sinh Mệnh Giới.

Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, mà nơi nguy hiểm này không phải là hải vực Thiên Hành mà là Thiên Hành Sinh Mệnh Giới.

Mục tiêu đầu tiên của hắn là hải vực Thiên Hành, nhưng sau đó hắn lại cảm thấy không ổn, vì Nhị điện chủ này rất không đơn giản, rất có thể đối phương sẽ đoán được hắn sẽ ở hải vực Thiên Hành, cho nên hắn dứt khoát dùng kiếm Thanh Huyên xuyên qua đến Thiên Hành Sinh Mệnh Giới.

Đương nhiên làm thế cũng hơi mạo hiểm, vì Thiên Hành Sinh Mệnh Giới là nơi quan trọng nhất của nền văn minh Thiên Hành, nếu bị phát hiện ở đây rất có thể là mọc cánh cũng khó chạy.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4087


Chương 4087

Nhưng cũng may khả năng ẩn giấu của Tháp gia rất mạnh, khi hắn đến Thiên Hành Sinh Mệnh Giới, không ai tìm thấy được hắn, thế là hắn tìm một dãy núi rồi ẩn mình trong đó, tập trung vào việc nhận truyền thừa trong tháp.

Thật ra đó là một trận chiến, hắn liên tục chiến đấu với các thượng thần của các thế hệ trước, trong quá trình này hắn không dùng đến kiếm Thanh Huyên.

Trong một vùng thời không hư vô, Diệp Quân cầm kiếm đứng đó, cách trước mặt hắn cả trăm trượng có một hư ảnh mơ hồ.

Ngay lúc này hư ảnh đó bỗng biến mất khỏi đó, gần như cùng một lúc Diệp Quân cũng đâm một nhát kiếm ra.

Kiếm quang xuất hiện.

Vì trong quá trình này, kiếm ý của hắn ngày càng mạnh. Lúc này, hắn giống như một người thợ rèn, kiếm ý của hắn hệt như một miếng sắt được hắn tôi luyện, sau khi liên tục trải qua tôi luyện, kiếm ý của hắn đã ngày càng mạnh.

Bây giờ Diệp Quân chỉ có một suy nghĩ, đó là…

Không ngừng rèn luyện bản thân, vì hắn biết nền văn minh Thiên Hành chắc chắn sẽ không cho hắn quá nhiều thời gian.

Cũng may vẫn còn có Tiểu Tháp, nếu không bây giờ hắn cũng không có thời gian tu luyện.

Lúc này Diệp Quân bỗng lao đến trước mặt nó, chém mạnh một nhát kiếm.

Hư ảnh đó giơ tay lên lướt ngang qua.

Vèo!

Kiếm quang nổ tung, Diệp Quân lại bị chấn động văng ra xa.

Sau khi hắn dừng lại, kiếm ý trong tay vỡ tan, hư ảnh đó vẫn không ra tay mà dừng lại, tay phải cô ta xòe ra rồi nắm chặt lại.

Ầm!

Kiếm quang lập tức tan vỡ, sức mạnh cường đại khiến Diệp Quân chần động lùi về sau. Hắn còn chưa kịp dừng lại, hư ảnh đó đã biến thành tàn ảnh lao tới trước mặt hắn.

Vụt!

Một âm thanh vang lên, Diệp Quân lập tức văng ra xa cả ngàn trượng.

Hư ảnh đó đang định ra tay, thời không xung quanh nó bỗng xuất hiện mấy chục thanh ý kiếm, thoáng chốc đã lao đến trước mặt nó.

Chỉ thấy bàn tay của hư ảnh đó lắc lư, vô số ý kiếm bị nó chặn lại, thanh ý kiếm trong tay hắn lại bị nứt ra.

Sau khi Diệp Quân dừng lại, hắn nhìn thanh ý kiếm đã bị vỡ trong tay, ánh mắt lại hiện lên vẻ phấn khích.

Vì hắn nhận ra kiếm ý của hắn mạnh hơn trước rất nhiều.

Chiến đấu!

Trong khoảng thời gian sau đó, Diệp Quân bắt đầu điên cuồng đánh nhau với hư ảnh đó, ý kiếm trong tay hắn vỡ hết lần này đến lần khác, bản thân hắn cũng bị hư ảnh đó áp chế nhưng hắn càng đánh càng phấn khích.

Một quyền thế đáng sợ lập tức lao đến bao phủ lấy Diệp Quân ở đằng xa.

Diệp Quân biến sắc vội ngưng tụ ý kiếm lần nữa, ý kiếm vừa được ngưng tụ xong, một quyền ấn đáng sợ cuồn cuộn lao đến.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4088


Chương 4088

Sắc mặt Diệp Quân trở nên nghiêm trọng, không lùi mà lại lao đến trước, chém mạnh một nhát kiếm vào quyền ấn đó.

Bùm!

Sau khi một tiếng nổ vang lên, một vùng quyền quang và kiếm quang nổ tung, sức mạnh cực lớn khiến Diệp Quân liên tục lùi về sau.

Ở một diễn biến khác, có người vừa định ra tay thì lại bị Mục Đồng ngăn lại, gã nhìn chằm chằm Đại Chu ở phía xa: “Trước khi đến Mục Tướng có dặn, không thể khinh địch nên mọi người cùng nhau xông lên”.

Cùng nhau xông lên!

Dứt lời, ba mươi người đồng loạt biến thành ba mươi cột sáng lao đến tường thành Đại Chu ở phía xa.

“Một ngọn lửa Thiên hành có thể tiêu diệt nó, chúng ta nhiều người như vậy có phải hơi…”

Mục Đồng thờ ơ liếc nhìn gã, rồi nói: “Đừng xem thường Đại Chu này, hình như nơi này có một luồng kiếm khí, nghe nói là do người đứng sau Diệp Quân để lại, vẫn nên cẩn thận thì hơn”, trước khi đến, gã đã cố ý đi điều tra Đại Chu này, vì thế gã biết người phụ nữ váy trắng đã để lại một luồng kiếm khí ở đây.

Thị vệ đó cười khinh: “Chỉ là một kiếm khí thôi mà, để ta phá nó”.

Trong lúc lao thẳng tới hoàng thành Đại Chu, Mục Đồng bỗng cảm thấy hơi bất an, nghĩ đến thực lực đáng sợ của Diệp Quân, gã lại càng thêm bất an, không nghĩ nhiều bèn vội vàng dừng lại, nhưng lúc này ba mươi nhân viên chấp pháp phía sau gã đã xông vào hoàng thành Đại Chu, ngay khi vừa tiến vào, một luồng kiếm khí bỗng từ trên trời giáng xuống.

Ầm!

Ba mươi người bị tiêu diệt.

Bị giết trong tích tắc.

Thấy thế trong đầu Mục Đồng bên ngoài hoàng thành Đại Chu vang lên tiếng “ầm”, đứng ngây người ở đó.

Giết trong tích tắc ư?

Lúc này đầu óc gã trống rỗng, cả người đang run lẩy bẩy.

Lúc này một người phụ nữ bỗng xuất hiện trên hoàng thành Đại Chu.

Mặc phượng bào, phong thái oai hùng.

Người đến chính là Chu Phạn.

Chu Phạn xòe tay ra, ba mươi chiếc nhẫn màu vàng xuất hiện trong tay cô ta, cô ta nhìn lướt qua những chiếc nhẫn, sau đó nhìn Mục Đồng ngoài tường thành: “Ba mươi chiếc nhẫn, cảm ơn người không tên”.

Mục Đồng: “…”

Mục Đồng nhìn bầu trời tường thành Đại Chu, xoay người biến mất khỏi đó.

Chu Phạn đứng trên tường thành nhìn tận cuối chân trời, cau chặt mày.

Cô ta biết thế lực cực lớn của Diệp Quân, đối phương không thể làm gì hắn nên mới nhắm vào mình.

Một lúc sau, cô ta chậm rãi nhắm mắt lại, cô ta biết thế lực Diệp Quân gặp phải hiện giờ không phải là thế lực mà Đại Chu có thể chống lại, cô ta chỉ có thể ở lại trong hoàng thành Đại Chu, bảo vệ chính mình, không thể ngáng chân hắn.

Một bên khác, sau khi dừng lại Mục Đồng toát cả mồ hôi, ba mươi nhân viên chấp pháp đều bị giết trong tích tắc.

Quá đáng sợ!

Mà gã biết rõ cho dù gã đi vào chắc chắn cũng sẽ bị giết ngay.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4089


Chương 4089

Tất nhiên lúc này gã vẫn cảm thấy may mắn nhiều hơn, nếu lúc nãy mình không lùi lại thì bây giờ cũng đã chết trong đó rồi.

Mục Đồng quay đầu nhìn về hướng Đại Chu, sau đó xoay người rời đi.



Thiên Hành Sinh Mệnh Giới.

Diệp Quân vẫn đang điên cuồng chiến đấu với vị Thượng Thần đó, sau trận chiến đấu mấy chục năm, mặc dù hắn vẫn bị Thượng Thần đó áp chế, nhưng lúc này kiếm ý của hắn đã có thể không bị vỡ nữa.

Trận chiến mấy chục năm đã làm cho kiếm ý của hắn thay đổi nghiêng trời lệch đất, không chỉ kiếm ý mà khí tức của hẳn cũng thay đổi rất nhiều.

Ngoài ra các kiếm kỹ của hắn cũng được thăng cấp rất nhiều trong trận chiến này, nhất là Diên Trì Nhất Kiếm, bây giờ Diên Trì Nhất Kiếm của hắn đã có thể đe dọa đến Thượng Thần đó rồi.

Không biết qua bao lâu, vô số kiếm quang bỗng xuất hiện, thoáng chốc Thượng Thần đó vội lui về phía sau, còn chưa kịp dừng lại, Diệp Quân bỗng lao đến trước mặt nó, chém mạnh một nhát kiếm.

Thuật Trảm Thiên Bạt Kiếm!

Ầm!

Kiếm quang đáng sợ đột nhiên nổ tung, hư ảnh đó lùi về sau cả ngàn trượng, vừa dừng lại, nó dần trở nên mờ ảo.

Diệp Quân nhắm mắt lại, quanh người hắn toát ra khí tức kiếm ý cực mạnh.

Ngay lúc này Thượng Thần vốn dĩ đã trở nên mờ ảo đó bỗng biến mất khỏi đó, Diệp Quân ở phía xa mở mắt ra đâm một nhát kiếm đến.

Vù!

Kiếm quang bỗng vỡ tan, Diệp Quân lùi về sau cả vạn trượng, hư ảnh đó hoàn toàn biến mất.

Diệp Quân nhìn ý kiếm trong tay, ý kiếm có vết nứt nhưng không bị gãy, khóe miệng Diệp Quân cong lên, mấy chục năm khổ luyện đã đạt được thành quả to lớn, bây giờ nếu lại đánh với thần quan đứng đầu đó, cho dù không có kiếm Thanh Huyên, hắn cũng tự tin có thể gi ết chết ông ta.

Diệp Quân rời khỏi ấn Luân Hồi thời không, vừa ra khỏi đó, Nhất Niệm đã xuất hiện trước mặt hắn, cô ta híp mắt cười: “Thăng cấp rồi à?”

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Nhất Niệm bỗng lấy trái cây ra, chính là quả Thiên Hành, cô ta đưa quả Thiên Hành cho Diệp Quân: “Huynh ăn đi”.

Diệp Quân nhíu mày: “Muội vẫn chưa ăn à?”

Nhất Niệm nói: “Cho huynh ăn đấy”.

Diệp Quân lắc đầu: “Muội ăn đi, có thể giúp muội rất nhiều”.

Nhất Niệm lắc đầu: “Huynh ăn đi”.

Diệp Quân suy ngẫm rồi nói: “Muội ăn xong, tu vi sẽ thăng cấp, có thể đánh nhau giúp ta”.

Nhất Niệm bỗng dùng sức tách đôi quả Thiên Hành ra: “Mỗi người một nửa”.

Diệp Quân cười nói: “Được”, Nhất Niệm mỉm cười đầy ngọt ngào.

Sau khi ăn xong nửa quả Thiên Hành, sắc mặt Diệp Quân bỗng thay đổi, chỉ thấy vô số điểm sáng màu xanh thoát ra từ trong người hắn, một nguồn năng lượng cực kỳ đáng sợ lan tràn ra từ sâu trong cơ thể hắn, sau đó lan tràn đến tứ chi, xương cốt, nội tạng của hắn.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4090


Chương 4090

Ầm!

Khí tức quanh người Diệp Quân bỗng tăng lên rất nhanh.

Diệp Quân cực kỳ ngạc nhiên.

Trước kia, bảo vật tốt nhất mà hắn thấy là quả Đạo Linh, thế nhưng quả Đạo Linh còn kém quả Thiên Hành này cả mười vạn tám ngàn dặm.

Phải trồng nhiều thêm một ít.

Chắc chắn Tiểu Bạch và Nhị Nha sẽ thích.

Diệp Quân không nghĩ nhiều nữa, nhắm mắt lại bắt đầu chuyên tâm hấp thụ năng lượng quả Thiên Hành.

Nhất Niệm ở một bên cũng ngồi xuống khoanh chân lại, sau khi ăn quả Thiên Hành, khí tức quanh người cô ta cũng bỗng chốc tăng lên.

Ngay lúc này Diệp Quân bỗng mở mắt ra, hắn khẽ nói: “Nếu ta là Nhị điện chủ đó, lúc này sẽ đoán xem ta đang ở đâu”, nói rồi mắt hắn lóe sáng.

Trong điện nội các, nền văn minh Thiên Hành.

Mục Tướng ngồi phịch xuống, ông ta nhìn chằm chằm Mục Đồng trước mặt: “Ba mươi nhân viên chấp pháp đều bị giết hả?”

Mục Đồng gật đầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng: “Vâng”, kiếm khí đó quả thật quá đáng sợ.

Mục Tướng quay đầu nhìn Khâu Bạch Y ở một bên, Khâu Bạch Y bình tĩnh nói: “Xem ra chúng ta vẫn đánh giá thấp thực lực của người đứng sau Diệp Quân rồi”.

Mục Tướng nhìn Khâu Bạch Y bình tĩnh ở một bên, sắc mặt cực kỳ đáng sợ.

Vốn dĩ, Diệp Quân và người đứng sau hắn là kẻ thù với Ác Đạo Minh, nền văn minh Thiên Hành ngồi một bên xem họ đấu nhau là được. Nhưng bây giờ nền văn minh Thiên Hành đã trở thành kẻ thù của Diệp Quân, vị trí ngồi một bên xem họ đấu nhau đã chuyển sang cho Ác Đạo Minh.

Ngu ngốc!

Mục Tướng nhắm mắt lại, tức đến đau phổi.

Lần này nền văn minh Thiên Hành phạm phải sai lầm ngu ngốc thật rồi. Nhưng bây giờ đã không còn cách nào khác, nếu không trừng phạt Nhất Niệm và Diệp Quân thì nền văn minh Thiên Hành chắc chắn sẽ trở thành trò cười.

Nhất là Diệp Quân, đối phương không chỉ dẫn phụ nữ của nền văn minh Thiên Hành đi mà còn giết cả người của nền văn minh Thiên Hành, hơn nữa còn cướp mất một quả Thiên Hành… nền văn minh Thiên Hành trước giờ có bao giờ bị sỉ nhục đến thế này đâu?

Không còn đường lui nữa.

Mục Tướng bình tĩnh lại, sau đó nhìn Khâu Bạch Y ở một bên: “Nhị điện chủ, ông biết về người đứng sau Diệp Quân bao nhiêu?”

Khâu Bạch Y nói: “Có ba người đứng đằng sau hắn, lần lượt là nữ kiếm tiên váy trắng, cha hắn và một người đàn ông áo xanh, tức là ông nội hắn… Kiếm khí của Đại Chu là do nữ kiếm tiên váy trắng để lại”.

Mục Tướng lại hỏi: “Nền văn minh cấp mấy?”

Khâu Bạch Y im lặng một lúc rồi nói: “Ta không biết”.

Mục Tướng nhíu mày.

Khâu Bạch Y nghiêm túc nói: “Ta chưa từng đánh nhau với chúng, không dám đoán bừa, nhưng có thể chắc chắn là thực lực của những người đó rất mạnh, còn cực hạn thế nào thì ta không biết, chỉ có đánh một trận mới có thể biết được”, Mục Tướng sầm mặt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4091


Chương 4091

Khâu Bạch Y nhìn Mục Tướng, sau đó cười nói: “Mục Tướng đừng nghĩ nhiều, nền văn minh Thiên Hành tung hoành trong vũ trụ nhiều năm như vậy, có phong ba nào mà chưa gặp chứ? Chỉ một nữ kiếm tiên váy trắng mà thôi, không gây ra sóng gió nào được đâu, ta tin vào nền văn minh Thiên Hành”.

Mục Tướng bỗng nói: “Nhị điện chủ, người bị Chân vũ trụ trấn áp kia là Ác Đạo chuyển kiếp trùng sinh của Ác Đạo Minh các người à?”

Khâu Bạch Y gật đầu: “Phải”.

Mục Tướng nhìn Khâu Bạch Y, không nói gì.

Khâu Bạch Y nói tiếp: “Mục Tướng là một người thông minh nên ta sẽ nói thẳng. Mối thù giữa bọn ta và Diệp Quân cũng giống như nền văn minh Thiên Hành và hắn, không thể nào hóa giải, đôi bên đều đã đến mức không giết thì không buông. Còn nền văn minh Thiên Hành, ta có thể lấy danh nghĩa Nhất điện chủ Ác Đạo ra thề, ta thật sự không tính kế các ông, nếu có thì Nhất điện chủ Ác Đạo chết không nơi chôn thân”.

Mục Tướng nhìn Khâu Bạch Y bình tĩnh nói: “Tại sao Nhị điện chủ không thề với danh nghĩa của mình?”

Khâu Bạch Y cười nói: “Mục Tướng, ta biết ông và vài cường giả nền văn minh Thiên Hành rất bất mãn với ta, cho rằng ta đang tính kế các ông, nhưng ông nghĩ mà xem, Nhất Niệm đó đi theo Diệp Quân, không liên quan đến bọn ta mà?”

Mục Tướng lặng thinh.

Khâu Bạch Y nói tiếp: “Hai người đó muốn trốn chạy cũng không phải do ta sai bảo, đúng chứ?”

Mục Tướng lắc đầu: “Nhị điện chủ, có tính kế hay không thì ta và ông biết rõ, thế giới này đôi khi không cần chứng cứ và đạo lý, không phải thế à?”

Khâu Bạch Y im lặng.

Mục Tướng nói tiếp: “Dĩ nhiên, bây giờ nói mấy chuyện này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, hiện giờ chúng ta nên bắt tay với nhau để tiêu diệt Diệp Quân và người đứng sau hắn”.

Khâu Bạch Y cười nói: “Đúng thế”.

Mục Tướng ngồi xuống, sau đó nói: “Giờ có hai con đường, một là lại phái người đến Đại Chu bắt người phụ nữ của Diệp Quân đó, hai là tìm được Diệp Quân”.

Nói rồi ông ta nhìn Khâu Bạch Y: “Nhị điện chủ, chọn một phương án đi?”

Khâu Bạch Y cười khổ: “Thực lực của ta không ổn nên không đến Đại Chu, ta tìm Diệp Quân giúp các vị nhé”.

Mục Tướng nhìn chằm chằm Khâu Bạch Y: “Thực lực của Nhị điện chủ không ổn? E là đang giấu tài nhỉ?”

Khâu Bạch Y nói: “Thực lực của ta chỉ có thể miễn cưỡng tự bảo vệ mình, nhất là lúc so với nền văn minh Thiên Hành, thực lực của ta quả nhiên rất yếu”.

Mục Tướng không nói gì nhưng ánh mắt lại hiện lên vẻ không tin.

Tiếp xúc với Nhị điện chủ này, ông ta càng cảm thấy người này không đơn giản, Nhị điện chủ giết người không cần đao.

Khâu Bạch Y cũng không giải thích gì, ông ta đứng dậy đi đến lối vào cửa đại điện, cười nói: “Trong khoảng thời gian này, ta luôn nghĩ Diệp công tử này sẽ đi đâu? Lúc đầu ta nghĩ là hải vực Thiên Hành, dù sao nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất, nhưng những ngày qua ta đang nghĩ một vấn đề, hải vực Thiên Hành có phải là nơi nguy hiểm nhất với Diệp công tử không?”

Mục Tướng ngồi thẳng người, ông ta nhìn chằm chằm Khâu Bạch Y: “Thiên Hành Sinh Mệnh Giới”.

Khâu Bạch Y lại lắc đầu, Mục Tướng nhíu mày.

Khâu Bạch Y hơi híp mắt: “Trước đó có lẽ hắn ở Thiên Hành Sinh Mệnh Giới, nhưng bây giờ chắc hẳn hắn không còn ở Thiên Hành Sinh Mệnh Giới nữa… Đâu là nơi an toàn nhất? Đó là nơi nền văn minh Thiên Hành đã từng tìm hắn”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4092


Chương 4092

Mục Tướng sửng sốt: “Hải vực Thiên Hành?”

Khâu Bạch Y nhìn bầu trời, ánh mắt kiên định: “Chắc chắn hắn đang ở hải vực Thiên Hành”.

Sau khi ngẫm nghĩ, Mục Tướng cảm thấy cũng có lý nên trực tiếp liên hệ với Thượng Thần Thiên Huyên.

Không lâu sau, Thượng Thần Thiên Huyên tới hải vực Thiên Hành, bà ta liếc nhìn xung quanh, thần thức của bà ta lại như một tấm lưới bao phủ toàn bộ hải vực Thiên Hành.

Một lúc sau, bà ta cau mày phất tay áo.

Rầm!

Toàn bộ hải vực Thiên Hành tan tành.

Nhưng không có gì.

Vẻ mặt Thượng Thần Thiên Huyên lập tức trở nên lạnh lùng, bà ta đột nhiên vung tay áo.

Bên trong điện các.

Rầm!

Một áp lực vô hình đột nhiên bao phủ lấy Mục Tướng, áp lực cực mạnh này suýt nữa khiến Mục Tướng quỳ xuống.

Mục Tướng kinh ngạc, sắc mặt tái nhợt: “Thượng Thần?”

Ánh mắt Thượng Thần Thiên Huyên lạnh như băng: “Ông cảm thấy chơi vui lắm sao?”

Mục Tướng vội vàng nói: “Thượng Thần, ta hoàn toàn không có ý đó, mong Thượng Thần tha tội”.

Thượng Thần Thiên Huyên phất tay áo, luồng khí tức đáng sợ lập tức tiêu tan.

Mục Tướng toát mồ hôi lạnh, dường như nghĩ tới gì đó, ông ta đột nhiên quay đầu nhìn về phía Khâu Bạch Y, nổi giận nói: “Hải vực Thiên Hành chẳng có cái quái gì cả”.

Khâu Bạch Y không nói gì, lông mày của ông ta nhíu lại, một lúc sau, ông ta đột nhiên cười nói: “Thú vị, thực sự thú vị, ta vẫn đánh giá thấp Diệp công tử này rồi”.

Sắc mặt Mục Tướng u ám như nước.

Khâu Bạch Y tiếp tục nói: “Khi ta bày mưu tính kế với hắn, hắn cũng đang bày mưu tính kế với ta, mỗi lần ta đều chậm hơn hắn một bước, đúng là thú vị”.

Ánh mắt Mục Tướng lạnh lùng nhìn chằm chằm Khâu Bạch Y: “Bây giờ hắn đang ở đâu?”

Khâu Bạch Y im lặng.

Bây giờ ông ta cũng chẳng biết Diệp Quân đang ở nơi nào.

Nhìn thấy sắc mặt Mục Tướng vô cùng khó coi, Khâu Bạch Y đột nhiên nói: “Chi bằng, bảo Thượng Thần Thiên Huyên đích thân đến Đại Chu bắt cô gái chu Phạn đó?”

Thủ đoạn bình thường không có tác dụng thì chỉ có thể dùng thủ đoạn đê hèn.

Mục Tướng bình tĩnh nói: “Được! Ông đi mà nói với bà ta”.

Khâu Bạch Y vẫn im lặng.

Mục Tướng lạnh lùng nói: “Thượng Thần có thân phận gì? Sao bà ta có thể làm những chuyện như vậy chứ? Nếu ta đi nói thì ông có tin bà ta sẽ chém chết ta ngay tại chỗ luôn không?”

Khâu Bạch Y khẽ thở dài, cảm thấy hơi đau đầu.

Mục Tướng trầm giọng nói: “Ông nói xem, liệu có khả năng hắn vẫn ở Thiên Hành Sinh Mệnh Giới không?”

Khâu Bạch Y nói: “Có khả năng”.

Mục Tướng nhíu mày: “Thế nào gọi là có khả năng?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4093


Chương 4093

Khâu Bạch Y suy nghĩ một chút, rồi nói: “Trước mắt, có ba nơi, thứ nhất là hải vực Thiên Hành, thứ hai là Thiên Hành Sinh Mệnh Giới, thứ ba là học cung Thiên Vân”.

Mục Tướng đột nhiên đứng lên: “Học cung Thiên Vân?”

Khâu Bạch Y gật đầu: “Đúng vậy, nơi này là có khả năng nhất”.

Mục Tướng im lặng.

Khâu Bạch Y nhìn Mục Tướng, Mục Tướng lắc đầu: “Không thể đến học cung Thiên Vân, nếu tìm thấy Diệp Quân ở đó thì còn ổn, còn nếu không tìm được thì Thượng Thần Thiên Vân kia sẽ xé xác chúng ta”.

Dù là Thượng Thần Thiên Huyên hay Thượng Thần Thiên Vân, ông ta cũng không đánh lại.

Nghĩ đến đây, ông ta cảm thấy hơi bực bội.

Khâu Bạch Y đột nhiên hỏi: “Quan chấp hành đứng đầu đâu?”

Mục Tướng trầm giọng nói: “Ta đã liên lạc với bà ta, nhưng không biết bà ta đang ở nơi nào”.

Người này cũng đánh không lại.

Sau khi Khâu Bạch Y đi tới đi lui trong phòng vài bước, ông ta nói: “Nếu không đoán được thì thôi vậy, nền văn minh Thiên Hành chắc cũng có người giỏi bói toán đúng không?”

Mục Tướng gật đầu: “Có”.

Khâu Bạch Y mỉm cười nói: “Vậy thì xem một quẻ, xem thử hiện giờ hắn đang ở đâu”.

Mục Tướng lập tức nói: “Người đâu, mời Quan Tinh Sư đến đây”.

Ngoài cửa, một cường giả lặng lẽ rút lui.

Không lâu sau, một ông lão bước vào, ông lão mặc đồ hơi lòe loẹt, mặc một chiếc áo nhiều màu sắc, nhìn kỹ thì trên chiếc áo sặc sỡ đó còn có những ngôi sao có màu sắc khác nhau, tay trái ông ta cầm một chuỗi bùa chú, tay phải cầm một phiến ngọc đồng, trên phiến ngọc có hai hạt châu một đen một trắng.

Khâu Bạch Y tò mò nhìn ông lão trước mặt, sao người này giống kẻ lừa đảo nhỉ?

Mục Tướng ở một bên giới thiệu: “Vị này là Quan Tinh Sư, quản lý điện Quan Tinh của nền văn minh Thiên Hành”.

Khâu Bạch Y vội chào.

Nhưng Quan Tinh Sư lại phớt lờ ông ta, đi đến trước mặt Mục Tướng: “Xem cái gì?”

Mục Tướng quay đầu nhìn Khâu Bạch Y, Khâu Bạch Y xòe tay ra, một bức chân dung bay đến trước mặt Quan Tinh Sư: “Tìm tung tích của người này”.

Người trong đó chính là Diệp Quân.

Quan Tinh Sư nhìn bức chân dung, sau đó khẽ lắc lá bùa bên tay trái, cảnh tượng trong sân bỗng chốc thay đổi, ba người xuất hiện trong một tinh không bao la.

Ánh mắt Khâu Bạch Y lóe lên vẻ ngạc nhiên.

Quan Tinh Sư nhắm mắt lại, tay trái không ngừng lắc lá bùa đó, không lâu sau những ngôi sao xung quanh bắt đầu hơi rung lên, cùng lúc đó trên đỉnh đầu ba người xuất hiện một trận pháp ánh sáng cực lớn, trong trận pháp ánh sáng đó có rất nhiều tia sáng mảnh như sợi tóc di chuyển.

Thấy thế Khâu Bạch Y càng tò mò hơn.

Lúc này, Mục Tướng cười nói: “Đây là thuật Tinh Thần Sách Toán, là đạo Sách Toán đứng đầu trong vũ trụ hiện nay, thậm chí có thể tính toán tương lai, tất nhiên tương lai bất định, thế nên không dám đảm bảo chính xác một trăm phần trăm”.

Khâu Bạch Y mỉm cười, nói: “Lợi hại”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4094


Chương 4094

Họ cũng có thể cảm nhận được tương lai, nhưng không có ý nghĩa gì cả. Như Mục Tướng nói, tương lai là không chắc chắn và đa dạng, bất kỳ lựa chọn nào của ngươi vào lúc này đều có thể thay đổi kết quả của tương lai, thế nên hiện tại mới là quan trọng nhất.

Đúng lúc này, bức chân dung của Diệp Quân trước mặt Quan Tinh Sư bỗng bốc cháy, sau đó biến thành từng tia lửa tràn vào trận pháp ánh sáng ở đằng xa, rất nhanh trận pháp ánh sáng sao trời đó bỗng chấn động dữ dội, cùng lúc đó một hư ảnh dần được ngưng tụ ở chính giữa trận pháp.

Chính là Diệp Quân.

Thấy thế Khâu Bạch Y và Mục Tướng vội bước đến trước, tập trung nhìn chằm chằm trận pháp ánh sáng.

Chẳng mấy chốc Diệp Quân trong trận pháp ánh sáng dần ngưng tụ như thật, cảnh tượng xung quanh hắn cũng trở nên rõ ràng hơn.

Lúc này Quan Tinh Sư bỗng mở mắt ra: “Tìm được…”

Còn chưa dứt lời, một tia kiếm quang bỗng lướt qua mắt ông ta.

Vèo!

Dòng máu bắ n ra.

“A!”

Quan Tinh Sư hét lên đau đớn, hai tay che mắt nói: “Có người, phía sau hắn có người…”

Khâu Bạch Y: “…”

Mục Tướng: “…”

Trên bầu trời, trận pháp ánh sáng cũng vỡ vụn biến thành vô số mảnh vỡ, còn Quan Tinh Sư lại kêu lên thảm thiết, liên tục lui về sau, bùa chú và phiến ngọc đồng trong tay ông ta cũng nổ tung.

Không chỉ thế, cả tinh không cũng bỗng chốc trở nên vụn vỡ, chẳng mấy chốc ba người quay lại trong đại điện nội các.

“A!”

Quan Tinh Sư che hai mắt mình lại, máu liên tục chảy ra từ giữa kẽ tay ông ta, ông ta vừa lùi về sau vừa gào lên: “Có người, đằng sau hắn có cao nhân…”

Mục Tướng sầm mặt: “Quan Tinh Sư, ngươi đang nói gì thế?”

Quan Tinh Sư bỗng tức giận chỉ vào Mục Tướng: “Ngươi hại ta! Cái đồ súc sinh!”

Sắc mặt Mục Tướng trở nên khó coi: “Ngươi đừng ăn nói bậy bạ”.

Quan Tinh Sư bỗng nằm rạp xuống đất, cả người run cầm cập.

Mục Tướng nhíu chặt mày, ông ta nhìn Khâu Bạch Y bên cạnh: “Ông ta…”

Khâu Bạch Y do dự, sau đó chỉ vào đầu mình: “Có phải nơi này của ông ta có vấn đề không?”

Mục Tướng: “…”

“Đầu óc ngươi mới có vấn đề”.

Quan Tinh Sư đó bỗng đứng phắt dậy, ông ta tức giận chỉ vào Khâu Bạch Y: “Tai họa ngầm, ngươi là tai họa ngầm, mau giết người này, nếu không nền văn minh Thiên Hành sẽ gặp nguy hiểm”.

Mục Tướng trầm giọng nói: “Quan Tinh Sư, có phải đầu óc ngươi có vấn đề không?”

Quan Tinh Sư tức giận nói: “Mục Tướng, người này là mầm mống tai họa, ông ta sẽ mang họa diệt vong đến cho nền văn minh Thiên Hành”.

Mục Tướng nhìn Khâu Bạch Y, sau đó nói: “Quan Tinh Sư, Nhị điện chủ là liên minh của chúng ta, ngươi đừng nói bậy”.

Quan Tinh Sư bỗng im lặng một lúc, sau đó nói: “Mục Tướng, ta tặng ngươi một câu”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4095


Chương 4095

Mục Tướng hơi tò mò: “Gì cơ?”

Quan Tinh Sư tức giận nói: “Đồ ngu ngốc”.

Nói rồi ông ta xoay người rời đi.

Mục Tướng nổi giận, nhưng Quan Tinh Sư đã ra khỏi đại điện, ông ta chạy một mạch về điện Quan Tinh, sau đó nhanh chóng thu dọn đồ đạc của mình, ôm một túi lớn trốn khỏi thần cảnh Thiên Hành ngay trong đêm.

Nội các, sắc mặt Mục Tướng cực kỳ khó coi, lửa giận trong mắt như sắp phun ra ngoài.

Khâu Bạch Y ở một bên bỗng hơi tò mò nói: “Cái từ “đồ ngu ngốc” ông ta vừa nói là sao?”

Ông ta biết mấy năm nay nền văn minh Thiên Huyên giám sát vài vũ trụ, thế nên cũng biết các từ của vài nền văn minh, nhưng ông ta chưa bao giờ nghe thấy từ này, cũng không biết được truyền từ nền văn minh nào đến nền văn minh Thiên Hành, thế nên ông ta hơi tò mò.

Mục Tướng nhìn Khâu Bạch y: “Có ý khen người khác thông minh”.

Khâu Bạch Y gật đầu: “Mục Tướng thật ngu ngốc”.

Mục Tướng: “…”

Thấy sắc mặt Mục Tướng hơi bất thường, Khâu Bạch Y vội chuyển chủ đề: “Mục Tướng, việc cấp bách của chúng ta là tìm được Diệp Quân. Theo ta được biết, Diệp Quân có một bảo vật, bắt đầu tu luyện có thể đạt được kết quả gấp đôi, nếu không tìm được hắn, lần sau gặp lại chỉ sợ khó giết hơn”.

Mục Tướng trầm giọng nói: “Tìm thế nào?”

Khâu Bạch Y nói: “Vẫn là ba nơi đó, hơn nữa có khả năng nhất là học cung Thiên Vân, dĩ nhiên Mục Tướng không tiện đến học cung Thiên Vân nhưng Thượng Thần Thiên Huyên…”

Mục Tướng lắc đầu: “Không được, Thượng Thần Thiên Huyên đến học cung Thiên Vân, nếu họ xảy ra mâu thuẫn thì là một tai họa với nền văn minh Thiên Hành”.

Mặc dù ông ta cũng cảm thấy không thuận mắt với Thượng Thần Thiên Huyên, nhưng ông ta vẫn hiểu rõ cái gì đúng cái gì sai, Thượng Thần Thiên Huyên có mâu thuẫn với học cung Thiên Vân vào lúc này, cho dù quan chấp hành đứng đầu cũng không thể khuyên được.

Khâu Bạch Y nói: “Còn một cách”.

Mục Tướng nhìn Khâu Bạch Y, Khâu Bạch Y nói: “Hôm đó chẳng phải Diệp Quân và Nhất Niệm đoạt được quả Thiên Hành đó sao? Nếu ta đoán không lầm thì bây giờ chắc chắn chúng đang ăn quả Thiên Hành…”

Mục Tướng lập tức đứng dậy, ông ta đi ra ngoài đại điện: “Người đâu, đến Thiên Hành Sinh Mệnh Giới…”

Quả Thiên Hành và cây sinh mệnh Thiên Hành là một thể, cây sinh mệnh Thiên Hành không chỉ là một cái cây, nó có linh tính, chẳng qua nó vẫn luôn trong trạng thái tu luyện.

Chỉ cần đánh thức nó dậy, nó chắc chắn có thể cảm nhận được quả Thiên Hành.

Sau khi Mục Tướng rời đi, Khâu Bạch Y trong điện nhắm mắt lại: “Mục Tướng, đi vui vẻ”.

Bước đầu tiên xem như thành công.

Bước đầu tiên là kéo nền văn minh Thiên Hành xuống nước.

Lúc này, không biết cảm nhận được gì, Khâu Bạch Y đột nhiên quay đầu nhìn ra ngoài đại sảnh, ánh mắt nhìn ra bên ngoài nền văn minh Thiên Hành, cũng không biết nhìn thấy cái gì, khẽ nói: “Có thể bắt đầu bước thứ hai rồi”.

Khâu Bạch Y tiến lên một bước, ra khỏi thần cảnh Thiên Hành đi tới một tinh không, tinh không đó im lặng không một tiếng động, sao trời lấp lánh rực rỡ, thoạt nhìn hệt như một bức tranh đẹp đẽ, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4096


Chương 4096

Bạch Khâu Y ngẩng đầu lên nhìn về phía xa, ở cuối tầm nhìn, một người đàn ông đang từ từ đến gần, lúc đầu người đàn ông đó còn đang ở cuối tầm nhìn của ông ta nhưng Bạch Khâu Y chỉ chớp mắt một cái, người đàn ông đã đi tới trước mặt ông ta. Người đàn ông mặc một bộ đồ rộng rãi sạch sẽ, trên môi là nụ cười nhàn nhạt, rất dễ gần.

Khâu Bạch Y chắp tay lại, nở nụ cười: “Bái kiến thiếu chủ Thần Trạch”, người đàn ông trên Thần Trạch đáp lại: “Nhị điện chủ khách sáo rồi”, Khâu Bạch Y cười nói: “Thần Tông đại nhân vẫn khỏe chứ?”

Thần Trạch gật đầu: “Cha ta vẫn khỏe, cảm ơn Nhị điện chủ đã lo lắng”, nói đến đây gã ngừng một lúc rồi lại nói: “Nhị điện chủ, ông có Ly Hận trường đồ – bảo vật của Ly Hận Thiên thật à?”

Khâu Bạch Y gật đầu: “Dĩ nhiên”.

Dứt lời, ông ta xòe tay ra, một quyển trục dài xuất hiện trong tay ông ta. Lúc quyển trục này xuất hiện, các vì sao xung quanh lần lượt lui lại, không thể đến gần chỗ hai người.

Ánh mắt Thần Trạch lập tức trở nên nóng bỏng như một ngọn lửa, Ly Hận trường đồ! Đây là bảo vật của Ly Hận Thiên, rất lâu về trước Ly Hận Thiên gặp đại nạn, bức tranh này bị thất lạc, từ đó về sau Lý Hận Thiên vẫn luôn tìm kiếm nó, nhưng vẫn không có tin tức gì, lúc Khâu Bạch Y nói có Ly Hận trường đồ, gã vội vã chạy đến ngay trong đêm.

Nhưng Thần Trạch nhanh chóng bình tĩnh lại, thấy thế ánh mắt Khâu Bạch Y lóe lên vẻ ngạc nhiên.

Thần Trạch mỉm cười nói: “Không biết Nhị điện chủ có điều kiện gì?”

Khâu Bạch Y nói: “Giết một người”, Thần Trạch hỏi: “Ai?”, Khâu Bạch Y nói: “Diệp Quân”.

Thần Trạch cau mày: “Đó có phải là người đã gây náo loạn ở Đăng Thiên Vực không?”, trận chiến ở Đăng Thiên Vực gây ra động tĩnh lớn ở bên dưới, dĩ nhiên Ly Hận Thiên cũng biết chuyện, tất nhiên Ly Hận Thiên cách đó quá xa nên cũng không biết nhiều lắm.

Khâu Bạch Y gật đầu: “Chính là người này”.

Thần Trạch hỏi: “Bây giờ Diệp Quân đó đang ở cảnh giới nào?”, Khâu Bạch Y nói: “Khai Đạo”.

Thần Trạch nhíu mày trầm tư, Diệp Quân!

Dĩ nhiên gã sẽ không cho rằng chuyện đơn giản như thế, một cường giả cảnh giới Khai Đạo chỉ là một đám tôm tép với Ác Đạo Minh thôi.

Nhưng đối phương lại tìm đến Ly Hận Thiên.

Sẽ không đào hố đợi mình nhảy vào đấy chứ? Nghĩ đến đây, Thần Trạch nhìn Khâu Bạch Y, mặc dù ngoài mặt vẫn cười nhưng đã dựng lên bức tường cảnh giác.

Khâu Bạch Y cười nói: “Thế tử Thần Trạch, thành thật mà nói mặc dù cảnh giới của Diệp Quân đó thấp, thực lực yếu nhưng những người đứng sau hắn không đơn giản, Ác Đạo Minh ta sợ người đằng sau hắn chứ không phải hắn”.

Thần Trạch trầm giọng nói: “Nhị điện chủ, thực lực của Ly Hận Thiên ta không bằng Ác Đạo Minh ông, ngay cả ông cũng sợ người đằng sau hắn, vậy thì Ly Hận Thiên ta không dám chọc vào”.

Khâu Bạch Y cũng không ép buộc, nhưng khẽ gật đầu: “Ta hiểu được”, dứt lời, ông ta thu lại Ly Hận trường đồ, rồi quay người định rời đi.

Thấy thế Thần Trạch lo lắng, vội nói: “Nhị điện chủ, có thể đổi điều kiện khác không?”

Ly Hận trường đồ!

Cái này thực sự giúp ích rất nhiều cho Ly Hận Thiên, vì nó có một chức năng nghịch thiên đặc biệt, đó là người tu luyện thần pháp Ly Hận có được bức tranh này, không chỉ có thể tăng lên một cảnh giới, mà sức chiến đấu cũng có thể được tăng lên gấp đôi.

Hơn nữa trong Ly Hận trường đồ này còn chứa một bí mật kinh thiên động địa vè Ly Hận Thiên.

Trước khi đến đây, cha gã là Thần Tông đã dặn dò, phải lấy bức tranh này về cho bằng được.

Nhưng gã không thể đồng ý yêu cầu Nhị điện chủ đưa ra, càng không thể kéo Lý Hận Thiên vào trong vòng xoáy khủng khiếp này vì Ly Hận trường đồ, dù sao Diệp Quân đó cũng không đơn giản, Ly Hận

Thiên không thể liều chết với Diệp Quân vì Ly Hận trường đồ, cái giá phải trả quá lớn, hơn nữa cũng không liều mạng được.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4097


Chương 4097

Nghe Thần Trạch nói thế, Nhị điện chủ không nói gì, chỉ nhíu mày trầm tư như thể đang khó xử.

Thấy Nhị điện chủ không từ chối thẳng thừng, Thần Trạch cảm thấy vẫn còn cơ hội, vội nói: “Nhị điện chủ, ngoài việc giết Diệp Quân, chỉ cần Ly Hận Thiên ta có thể làm thì ta sẽ không từ chối bất kỳ chuyện gì”.

Gã cũng muốn điềm tĩnh nhưng Ly Hận trường đồ này quá quan trọng với Ly Hận Thiên.

Gã không thể điềm tĩnh.

Vì quyền chủ động không nằm trong tay gã.

Nhị điện chủ im lặng một hồi rồi nói: “Ta có thể hiểu nỗi khó xử của các ngươi, dù sao người đằng sau Diệp Quân quả thật không tầm thường, cho dù ta là Ly Hận Thiên thì cũng không muốn bị cuốn vào vòng xoáy này”.

Nghe thế Thần Trạch không khỏi nhìn Nhị điện chủ trước mặt, thiện cảm với người này tăng lên không ít, Nhị điện chủ này vẫn là người hiểu lý lẽ.

Nhị điện chủ lại nói: “Như vậy thì sao, ngươi đi bắt giúp ta một người, cũng không cần giết cô ta, chỉ cần bắt về đây là được”.

Thần Trạch nói: “Ai?”

Nhị điện chủ nói: “Chu Phạn, nữ hoàng đương nhiệm của Đại Chu”.

Thần Trạch nói: “Có liên quan đến Diệp Quân?”, Nhị điện chủ gật đầu.

Thần Trạch hơi do dự.

Khâu Bạch Y mỉm cười nói: “Vừa muốn lấy đồ vừa không muốn làm gì, thế giới này làm gì có chuyện tốt như vậy? Ngươi nói xem?”

Dứt lời, ông ta xoay người định đi, Thần Trạch vội nói: “Khoan đã”.

Khâu Bạch Y xoay người nhìn Thần Trạch, không nói gì.

Thần Trạch do dự một lúc, sau đó nói: “Chỉ là bắt về, không giết?”

Khâu Bạch Y gật đầu: “Ừ”.

Thần Trạch lặng im một hồi rồi nói: “Được”.

Khâu Bạch Y nói: “Ta sẽ đợi ngươi ở đây”, Thần Trạch gật đầu, sau đó xoay người rời đi. Nhìn Thần Trạch biến mất ở tận cuối vũ trụ, Khâu Bạch Y nhắm mắt lại. Ly Hận Thiên!

Thế lực này không đơn giản như bề ngoài.

Sau khi tạm biệt Khâu Bạch Y, không lâu sau Thần Trạch đã đến vũ trụ Đại Chu.

Thần Trạch nhìn hoàng thành Đại Chu ở phía xa, lặng im không nói.

Gã biết chuyện này chắc chắn không đơn giản như vậy, nhưng gã không còn sự lựa chọn nào khác, vì Ly Hận trường đồ thực sự rất quan trọng với Ly Hận Thiên.

Chỉ bắt không giết!

Nghĩ đến đây, Thần Trạch cảm thấy hẳn là không có vấn đề gì, dù sao gã cũng không giết người, sẽ không nhiễm phải nhân quá quá lớn, nếu Ác Đạo Minh giết, đó cũng là chuyện của Ác Đạo Minh.

Lúc này Thần Trạch không còn do dự nữa, gã bước ra một bước, ngay lập tức đã bước vào lãnh thổ Đại Chu, nhưng chân gã còn chưa tiếp đất, một luồng kiếm khí giáng thẳng xuống.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4098


Chương 4098

Ầm!

Thần Trạch biến thành hư vô, kiếm khí biến mất.

Gần như cùng lúc đó, trong Ly Hận Thiên xa xôi, một người đàn ông trung niên tóc bạc trắng trên tế đàn bỗng mở mắt ra, đôi mắt như lửa.

“Trạch Nhi!”

Tiếng gầm này như tiếng sét đánh, chấn động cả Ly Hận Thiên: “Người nào trên cảnh giới Khai Đạo ở Ly Hận Thiên lập tức đi theo ta…”, vừa dứt lời, người đàn ông trung niên tóc bạc đã biến thành một dải cầu vồng rồi biến mất tận cuối chân trời.

Trong Ly Hận Thiên, rất nhiều khí tức cực mạnh lần lượt bay lên trời đuổi theo.



Thiên Hành Sinh Mệnh Giới.

Mục Tướng đi thẳng đến trước cây sinh mệnh Thiên Hành, ông ta cung kính hành lễ, sau đó định đánh thức cây sinh mệnh Thiên Hành đang ngủ say, nhưng lúc này ông ta như cảm giác được gì, đồng tử bỗng đông cứng lại, quay phắt lại. Vừa quay người lại, một tia kiếm quang đã xuất hiện ở trước mặt ông ta từ lúc nào.

Đồng từ Mục Tướng bỗng co rụt lại, cảm thấy kinh hãi, hai tay ông ta siết chặt, một chiếc khiên được tạo thành từ lửa Thiên Hành cao cấp xuất hiện ở trước mặt ông ta, nhưng lúc gặp phải kiếm quang, chiếc khiên này lập tức tan chảy hệt như tuyết gặp dầu sôi, thanh kiếm đâm thẳng vào cổ họng ông ta.

Mục Tướng trợn tròn mắt, đứng ngây người tại đó.

Một thiếu niên đứng trước mặt ông ta, chính là Diệp Quân.

Mục Tướng há miệng định nói gì, lúc này kiếm Thanh Huyên rung lên, linh hồn ông ta biến mất hoàn toàn.

Thần hồn tiêu tán!

Sau khi tiêu diệt Mục Tướng, Diệp Quân ngẩng đầu lên nhìn cây sinh mệnh Thiên Hành phía trước, ánh mắt hắn lạnh như băng, kiếm Thanh Huyên trong tay khẽ rung lên.

Nhưng cuối cùng Diệp Quân không tiêu diệt cây sinh mệnh Thiên Hành này bằng kiếm Thanh Huyên mà cất nó vào trong Tiểu Tháp.

Diệp Quân nhắm mắt lại nói: “Nhất Niệm, tặng muội cây này”.

Trong Tiểu Tháp, Nhất Niệm nhìn cây sinh mệnh Thiên Hành, đôi mắt to khẽ chớp…

Lúc Diệp Quân tặng cây sinh mệnh Thiên Hành đó vào Tiểu Tháp, hắn xoay người, một người phụ nữ đứng trước mặt hắn không xa.

Thượng Thần Thiên Huyên.

Ngoài Thượng Thần Thiên Huyên, phía sau bà ta còn có mười cường giả đáng sợ, khí tức cực mạnh, những cường giả này đều mặc đồ đen, đeo mặt nạ nên nhìn không ra diện mạo thật của họ.

Ngoài ra còn có rất nhiều cường giả chạy đến Thiên Hành Sinh Mệnh Giới.

Cây sinh mệnh Thiên Hành mất rồi?

Lúc này cả nền văn minh Thiên Hình như rơi vào chảo dầu sôi, bỗng chốc nổ tung.

Trong điện, khi nghe được tin tức này, Nhị điện chủ Khâu Bạch Y nở nụ cười, Diệp công tử này thật là vừa thông minh vừa tàn nhẫn, đúng là lợi hại!”

Thật ra ông ta đã đoán được Diệp Quân đang ở Thiên Hành Sinh Mệnh Giới, sở dĩ ông ta bảo Mục Tướng đến Thiên Hành Sinh Mệnh Giới là vì để Diệp Quân giết ông ta.

Chỉ là ông ta không ngờ Diệp Quân lại lấy luôn cây sinh mệnh Thiên Hành.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4099


Chương 4099

Rõ ràng là Diệp Quân không muốn hóa giải với nền văn minh Thiên Hành.

Không chết không tha!

Khâu Bạch Y quay đầu nhìn ra ngoài điện, khẽ cười, cậu Diệp này rất cứng rắn.

Ở học cung Thiên Vân, khi nghe được tin tức này, Thượng Thần Thiên Vân bỏ cuốn sách cổ màu vàng trong tay xuống, một lúc lâu sau cũng không nói gì, Tịnh An ở một bên cúi đầu, cô ta đang cười.

Cây sinh mệnh Thiên Hành rơi vào tay Nhất Niệm rồi.

Nụ cười trên môi Tịnh An càng rạng ngời…

Thiên Hành Sinh Mệnh Giới.

Rất nhiều cường giả nền văn minh Thiên Hành chạy đến Thiên Hành Sinh Mệnh Giới, khi nhìn thấy cây sinh mệnh Thiên Hành đã biến mất, tất cả cường giả nền văn minh Thiên Hành đều như bị sét đánh, cả người ngơ ngác.

Nếu không còn cây sinh mệnh Thiên Hành nữa, tức là nền văn minh Thiên Hành sắp tuyệt chủng.

Rất nhiều cường giả nền văn minh Thiên Hành đều tức giận nhìn Diệp Quân, ước gì có thể nuốt sống hắn.

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn các cường giả nền văn minh Thiên Hành đang tức giận nhìn mình, hắn bỗng xòe tay ra, cười nói: “Đến đây đánh ta này”.

Mọi người: “…”

Đến đây đánh ta này!

Diệp Quân vừa nói thế, các cường giả nền văn minh Thiên Hành suýt nữa tức nổ phổi.

Vài cường giả không kiềm chế được muốn ra tay nhưng lại bị Thượng Thần Thiên Huyên cách đó không xa ngăn lại, bất lực nên chỉ đành kiềm chế cơn giận.

Thượng Thần Thiên Huyên nhìn Diệp Quân không nói gì, bà ta cũng khá tò mò về người đàn ông đến từ nền văn minh ngoại tộc trước mặt này.

Một mình hắn làm loạn nền văn minh Thiên Hành, còn lấy đi cây sinh mệnh Thiên Hành, rõ ràng là muốn sống chết với nền văn minh Thiên Hành.

Phải biết rằng, nền văn minh ngoại tộc nào cũng sẽ biến sắc khi nghe đến nền văn minh Thiên Hành, nhưng người đàn ông trước mặt lại chẳng sợ gì khi đối mặt với nền văn minh Thiên Hành.

Không hề tầm thường chút nào.

Lúc này bà ta cũng nghĩ đến lời Thượng Thần Thiên Vân từng nói.

Nền văn minh Thiên Hành bị Ác Đạo Minh bày mưu tính kế rồi. Diệp Quân cách đó không xa cũng đang nhìn Thượng Thần Thiên Huyên, vì Nhất Niệm nên dĩ nhiên hắn cũng biết người trước mặt này là Thượng Thần Thiên Huyên, một trong hai vị Thượng Thần lớn của nền văn minh Thiên Hành.

Thượng Thần Thiên Huyên nhìn Diệp Quân: “Ngươi muốn làm gì?”

Diệp Quân định lên tiếng, Thượng Thần Thiên Huyên bỗng trở nên mờ ảo: “Mẹ nó chứ, không có võ đức gì cả”.

Diệp Quân thầm mắng, sau đó rút kiếm chém một nhát.

Thuật Trảm Thiên Bạt Kiếm!

Vèo!

Sau khi một tia kiếm quang nổ tung, cả người Diệp Quân lùi về sau cả vạn trượng.

Thượng Thần Thiên Huyên không ra tay nữa mà nhìn vào lòng bàn tay phải của mình, có một vết kiếm khá sâu xuất hiện trong lòng bàn tay bà ta, máu không ngừng chảy ra, lòng bàn tay lập tức bị nhuộm đỏ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4100


Chương 4100

Thượng Thần Thiên Huyên ngẩng đầu lên nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân, cau chặt mày.

Lúc này sắc mặt Diệp Quân cũng vô cùng nghiêm trọng, nếu không có tu luyện mấy chục năm trong truyền thừa, e là hắn không thể chống đỡ được một hiệp khi đối mặt với người phụ nữ này.

Mạnh quá!

Thượng Thần Thiên Huyên bỗng đi về phía Diệp Quân: “Ngươi thấy thế này được không? Ta và ngươi một đánh một, nếu ta thua, ngươi có thể đi bất cứ lúc nào; nếu ta thắng, ngươi phải trả lại cây sinh mệnh Thiên Hành cho nền văn minh Thiên Hành”.

Diệp Quân nhìn chằm chằm Thượng Thần Thiên Huyên: “Ta có cần thiết phải…”, hắn còn chưa dứt lời, chỉ thấy Thượng Thần Thiên Huyên ở phía xa lại trở nên mờ ảo.

Con mẹ nó!

Sắc mặt Diệp Quân lập tức sầm lại, người phụ nữ này thật đúng là chẳng có chút phong độ nào của cao thủ cả. Sau khi Thượng Thần Thiên Huyên trở nên mờ ảo, thời không chỗ Diệp Quân bỗng trở nên hư ảo, một luồng sức mạnh bí ẩn bao vây chặt lấy hắn như gông kiềng, khiến hắn không thể cử động.

Nhưng ngay lúc này kiếm Thanh Huyên của Diệp Quân bỗng rung lên.

Vù!

Sau một tiếng kiếm vang lên, thời không xung quanh bỗng nứt ra như một chiếc gương, Diệp Quân nắm chặt kiếm Thanh Huyên đâm mạnh về phía trước.

Soạt!

Kiếm quang xuất hiện.

Diệp Quân cảm nhận được cánh tay mình hơi tê, liên tục lùi về sau, trong lúc đó hắn híp mắt lại, khu vực thời không chỗ hắn đứng biến thành những chiếc hộp kỳ lạ, vô số ý kiếm lao ra từ trong ô vuông thời không đó, cùng lúc đó Diệp Quân cầm kiếm Thanh Huyên chém một nhát về phía trước.

Nhất Giới Tuế Nguyệt!

Thượng Thần Thiên Huyên cách đó không xa như cảm nhận được gì, đôi mắt xinh đẹp hiện lên vẻ kinh ngạc, bà ta lập tức dừng lại, ngón tay vào trước mặt, ngay sau đó vô số Tuế Nguyệt trường hà hiện ra. Thế nhưng sau đó thời gian Tuế Nguyệt trong vô số Tuế Nguyệt trường hà lại nhanh chóng biến mất, khi thời gian Tuế Nguyệt hoàn toàn biến mất, Thượng Thần Thiên Huyên đã lùi về sau cả vạn trượng.

Bà ta không có thời gian! Thời gian hoàn toàn biến mất!

Thấy thế Diệp Quân ở phía xa sửng sốt.

Nhất Giới Tuế Nguyệt lần đầu không có tác dụng.

Thượng Thần Thiên Huyên nhìn chằm chằm Diệp Quân, cảm thấy ngờ vực: “Kiếm kỹ này của ngươi…”, bà ta còn chưa dứt lời, thời không trước mặt bà ta nứt ra, một thanh kiếm lao đến.

Ý kiếm!

Thượng Thần Thiên Huyên bỗng giơ hai ngón tay lên rồi kẹp lại, thanh ý kiếm cứ thế bị hai ngón tay của bà ta kẹp chặt.

Nhưng lúc này không biết từ lúc nào mà phía sau bà ta lại có một thanh kiếm nữa.

Kiếm Thanh Huyên.

Thượng Thần Thiên Huyên cau mày, tay trái siết chặt lại, cả người trở nên mờ ảo.

Kiếm Thanh Huyên đâm một nhát vào hư không.

Diệp Quân biến sắc, xoay người đâm một nhát kiếm, thế nhưng vẫn hơi chậm, một nắm đấm đánh trúng ngực hắn.

Bụp!

Diệp Quân lập tức văng ra xa, sau đó biến thành một điểm đen nhỏ.
 
Back
Top Dưới