Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4061


Kính Thần nhìn Thiên Phù Thần, Thiên Phù Thần không lên tiếng, chỉ nhìn Thiên Hành Sinh Mệnh Giới nơi xa. Dưới cái nhìn chăm chú của hai người, Diệp Quân cầm kiếm phóng tới cửa vào của Thiên Hành Sinh Mệnh Giới, nhưng đúng lúc này, một ngón tay khổng lồ bất chợt giáng từ trên trời xuống, một luồng uy thế bá đạo vô song trấn áp Diệp Quân tại chỗ.

Ở lối vào, Diệp Quân ngẩng đầu lên, kiếm Thanh Huyên trong tay phóng lên trời.

Ầm!

Ngón tay khổng lồ cũng không thể ngăn được kiếm Thanh Huyên, lập tức bị chém vỡ tan tành, nhưng lúc này một tàn ảnh đã lao đến trước mặt Diệp Quân.

Ầm!

Sau khi thời không nơi Diệp Quân đứng bị phá vỡ, Diệp Quân bay ra ngoài, ngay khi hắn bay ra ngoài thì hắn cũng đưa tay ra, kiếm Thanh Huyên hóa thành kiếm quang bay về phía hắn. Có điều ngay sau đó, một tàn ảnh đã xuất hiện trước kiếm Thanh Huyên, sau đó nắm lấy nó. Kiếm Thanh Huyên rung lên dữ dội nhưng không thoát được khỏi tay kẻ đó.

Người cầm kiếm Thanh Huyên là một người đàn ông trung niên, ông ta mặc trường bào màu đen rộng rãi, tóc dài tới vai, trên hai cánh tay ông ta có một đôi vòng tay bằng sắt màu đen.

Nhìn thấy người này, Kính Thần và Thiên Phù Thần nơi xa đều hơi ngạc nhiên, bọn họ không ngờ vị này lại xuất hiện.

Điện chủ điện Cận Vệ – Thương Hợp.

Sở dĩ hai người ngạc nhiên là vì Thương Hợp đã không xuất hiện cả chục triệu năm, bởi vì ông ta là cận vệ của Thiên Hành Chủ, bởi vậy ngoài Thiên Hành Chủ ra, không ai biết tung tích của ông ta.

Rất thần bí.

Tất nhiên người thần bí nhất vẫn là quan cận vệ đứng đầu điện Cận Vệ.

Người đó đã cả trăm triệu năm rồi không xuất hiện, nghe nói bây giờ ông ta đang giúp đỡ giải cứu Thiên Hành Chủ ở vũ trụ Vô Gian.

Nền văn minh Thiên Hành lần này thật ra hơi bối rối, bởi vì nền văn minh Thiên Hành chưa bao giờ bị ai xâm phạm, hơn nữa bên ngoài nền văn minh Thiên Hành, ngoài chín đại trận siêu cấp bảo vệ còn có quan bảo vệ của nền văn minh Thiên Hành trấn giữ, nhưng mọi người đều không ngờ có người lại tránh được cả chín đại trận siêu cấp và quan bảo vệ, tới thẳng Thiên Hành Sinh Mệnh Giới.

Thương Hợp cầm kiếm Thanh Huyên trong tay rồi quan sát, rất nhanh trong mắt ông ta đã hiện lên vẻ kinh ngạc, thanh kiếm này thực sự đặc biệt.

Kiếm Thanh Huyên lúc này không phản kháng, mặc cho Thương Hợp cầm nó. Mà Diệp Quân vẫn đứng ở nơi xa, quanh người vẫn tỏa ra khí thế huyết mạch đáng sợ, huyết mạch này của hắn càng chiến đấu, thực lực càng mạnh, bởi vậy từ khi bắt đầu chiến đấu đến bây giờ, khí thế của hắn càng lúc càng mạnh.

Kính Thần và Thiên Phù Thần xuất hiện bên cạnh Thương Hợp, hai người nhìn kiếm Thanh Huyên rồi Kính Thần trầm giọng bảo: “Thanh kiếm này rất đặc biệt, đến thần bảo của hai chúng ta cũng dễ dàng bị nó phá vỡ”.

Thương Hợp gật đầu, khen ngợi: “Đúng là không tồi”.

Nói rồi ông ta ngẩng đầu nhìn Diệp Quân phía xa, ông ta nhìn thấy Nhất Niệm phía sau hắn: “Người của điện Chấp Hành?”

Kính Thần gật đầu: “Đúng thế”.

Thương Hợp khẽ nhíu mày: “Mấy vị của điện Chấp Hành đâu?”

Kính Thần trầm giọng đáp: “Các quan chấp hành đứng đầu đều đang ở vũ trụ Vô Gian, có cần thông báo cho họ không?”

Thương Hợp lắc đầu: “Không cần thiết!”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4062


Nói rồi ông ta nhìn Diệp Quân nơi xa: “Thực lực của hắn đều ở trên thanh kiếm này, không có kiếm, hắn không uy h**p được chúng ta”.

Kính Thần chợt nói: “Hình như hắn đang đợi gì đó”.

Nghe vậy Thương Hợp nhíu mày, lúc này Diệp Quân vẫn đang đứng đó không nhúc nhích, hình như thật sự đang chờ gì đó.

Thương Hợp nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Hắn dựa vào thanh kiếm này mới tới được đây, vậy thì để ta dùng thanh phàm kiếm này chém hắn, đây cũng được coi là nhân quả báo ứng”.

Nói xong ông ta lao đi, hóa thành kiếm quang biến mất tại chỗ.

Thực lực của ông ta vốn đã kinh người, lúc này dùng thêm thần kiếm nên khí thế lại càng đáng sợ, giống như đến gương thần Thiên Hành cũng có thể một kiếm hủy diệt. Thiên Phù Thần và Kính Thần thấy vậy đều kinh ngạc.

Tốc độ của Thương Hợp cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã tới trước mặt Diệp Quân, nhưng Diệp Quân không né cũng chẳng tránh.

Thấy Diệp Quân không né cũng không tránh, Thương Hợp lập tức nhíu mày, sâu trong lòng cũng cảm thấy bất an. Nhưng giờ phút này súng đã lên nòng, không thể không tấn công, ông ta cũng không có đường lui, chỉ có thể dốc hết sức lực, muốn một kiếm tiêu diệt Diệp Quân.

Nhưng vào lúc này, kiếm Thanh Huyên với uy lực ngút trời trong tay ông ta chợt rung chuyển kịch liệt, sau đó toàn bộ sức mạnh đều biến mất không còn tăm hơi.

Thương Hợp kinh hãi, ông ta vừa định lùi lại thì thời không xung quanh đã biến thành những ô vuông thời không kỳ dị, sau đó vô số kiếm ý phóng ra, nhấn chìm ông ta.

Ầm ầm!

Thời không nơi Diệp Quân và Thương Hợp đứng biến thành một biển kiếm.

Nhìn thấy cảnh này, Kính Thần và Thiên Phù Thần nơi xa đều mở to mắt, trái tim cũng vọt lên tận họng.

Ù!

Đúng lúc này có tiếng kiếm ngân vang lên trong biển kiếm, sau đó biển kiếm lan ra khắp bốn phía.

Diệp Quân và Thương Hợp xuất hiện trong tầm mắt của hai người.

Mặt Kính Thần và Thiên Phù Thần tái nhợt như tờ giấy. Trong ánh mắt đầy kinh hãi của hai người, đầu mày Thương Hợp đã có thêm một thanh kiếm.

Kiếm Thanh Huyên!

Thương Hợp trợn to mắt, trong mắt cũng toàn là vẻ không thể tin được. Ông ta mở miệng, vừa định lên tiếng thì đột nhiên kiếm Thanh Huyên rung chuyển, hấp thu toàn bộ thần hồn của ông ta.

Thần và hồn đều bị tiêu diệt!

Mà kiếm Thanh Huyên sau khi hấp thu linh hồn của Thương Hợp xong thì khí thế đột nhiên dâng trào dữ dội.

Diệp Quân đưa tay cầm lấy kiếm Thanh Huyên, giờ khắc này hắn cảm thấy kiếm Thanh Huyên đang rất hưng phấn, kích động không gì sánh được!

Tiểu Hồn vốn đã sống nhờ ăn linh hồn, linh hồn càng mạnh càng giúp ích cho nó, mà đi theo Diệp Quân đúng là một ngày bị đói ba bữa, rất hiếm khi được ăn một bữa ngon lành.

Diệp Quân nhìn về phía Kính Thần và Thiên Phù Thần xa xa, vẻ mặt hai người đều thay đổi, nhưng mục tiêu của Diệp Quân không phải bọn họ, hắn một lần nữa bay về Thiên Hành Sinh Mệnh Giới.

Thấy vậy, Kính Thần vội nói: “Ngăn hắn lại”.

Nói xong bà ta hóa thành ngọn lửa chắn trước mặt Diệp Quân.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4063


Chương 4063

Thiên Phù Thần cũng theo sát phía sau, tuy hai người đều sợ kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân, nhưng càng sợ Diệp Quân vào được Thiên Hành Sinh Mệnh Giới, uy h**p cây sinh mệnh Thiên Hành hơn!

Đối mặt với hai người chắn trước mình, Diệp Quân giơ tay chém ra một kiếm.

Rầm rầm!

Sau một luồng kiếm quang bộc phát, Thiên Phù Thần và Kính Thần đều bị đánh văng ra ngoài, trong lúc bay ra, thân xác hai người đều nổ tung.

Cơ thể Diệp Quân lúc này có ba loại sức mạnh huyết mạch, hơn nữa huyết mạch phong ma và huyết mạch phàm nhân đều ngày càng mạnh, quan trọng nhất là kiếm Thanh Huyên trong tay hắn cũng ngày càng mạnh hơn!

Kiếm Thanh Huyên không có cực hạn, nhưng đối với Diệp Quân thì lại có cực hạn, mà bây giờ hắn đang không ngừng đột phá cực hạn này!

Lần này Diệp Quân không tiếp tục lao về Thiên Hành Sinh Mệnh Giới nữa, hắn hóa thành một luồng kiếm quang bay về phía Kính Thần và Thiên Phù Thần.

Sát niệm!

Giờ khắc này sát niệm của hắn đã càng ngày cạnh lớn, chút lý trí còn sót lại của hắn cũng đã ngày càng ít.

Thấy Diệp Quân cầm kiếm xông tới, vẻ mặt Kính Thần và Thiên Phù Thần thay đổi rõ rệt, lúc này bọn họ không chỉ mất đi thần bảo mà cơ thể cũng chẳng còn, làm sao có thể chống lại được một kiếm này?

Vẻ mặt hai người đều xám xịt.

Nhưng đúng lúc này, một cây trường thương lửa phóng ra từ bầu trời, cả bầu trời bị xé ra tạo thành một lỗ lớn mấy vạn trượng. Diệp Quân dừng lại, bởi vì mục tiêu của cây trường thương ấy là hắn, mà sau lưng hắn là Nhất Niệm, hắn không thể không dừng lại. Diệp Quân quay người, hai tay giơ lên vung xuống một kiếm!

Ầm!

Khi kiếm của Diệp Quân hạ xuống, trường thương lửa trước mặt hắn nổ tung, ngay sau đó lại có một cây trường thương khác phóng tới.

Rầm!

Kiếm quang vỡ vụn, Diệp Quân bị hất văng ra mấy vạn trượng.

Diệp Quân còn chưa đứng lại đã lại có một cây thương khác phóng tới trước mặt hắn.

Rầm!

Diệp Quân lại lùi lại.

Mà trong lúc hắn lùi lại, lại có một cây trường thương khác phóng tới.

Diệp Quân gầm lên một tiếng, thời không xung quanh rung chuyển dữ dội, sau đó biến thành từng ô vuông kỳ dị, trong nháy mắt, vô số kiếm ý phóng ra từ những ô vuông kỳ dị này.

Đùng đoàng!

Trong thời không kỳ dị này, mấy cây trường thương nổ tung, sau đó vỡ tan thành từng mảnh.

Nhưng lúc này, một bóng người đột nhiên lao vào thời không kỳ dị ấy, sau đó lại có một cây trường thương khác phóng về hướng Diệp Quân. Uy lực của cây thương này rất mạnh, đánh bay những thanh kiếm ý của Diệp Quân, hướng thẳng đến trước mặt hắn.

Diệp Quân vung kiếm Thanh Huyên ra chém.

Trường thương kia không đỡ được uy lực của kiếm Thanh Huyên nên vỡ tan tành, mà bản thân Diệp Quân cũng bị đẩy lùi liên tục về phía sau.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4064


Người tấn công Diệp Quân là một người phụ nữ mặc áo giáp trắng, dáng người cô ta cao lớn, đầu đội mũ sắt màu bạc, đôi mắt phượng đầy vẻ nghiêm túc.

Quan bảo vệ Đóa Nhan!

Sau khi trường thương đẩy lùi Diệp Quân, cô ta vẫn chưa dừng lại mà tiến lên một bước. Khi hạ chân xuống, cô ta đã cầm thương phóng tới trước mặt Diệp Quân, trong nháy mắt, thương mang rực lửa vạn năm đều bay về phía Diệp Quân. Thương thế bá đạo vô song!

Đối mặt với trường thương sắc bén này, Diệp Quân cũng không lùi bước, hắn kích hoạt ba loại huyết mạch trên người. Trong tích tắc, một tượng thần huyết mạch ngưng tụ sau lưng hắn, nhưng lần này đã khác, tượng thần huyết mạch sau lưng hắn cầm kiếm Thanh Huyên.

Khi tượng thần huyết mạch chém xuống một nhát, thương mang rực lửa vạn năm vỡ tan tành, sức mạnh cường đại khiến Đóa Nhan liên tục lùi lại cả mấy vạn trượng.

Diệp Quân gầm lên một tiếng, tượng thần huyết mạch sau lưng lại chém xuống một nhát nữa. Khi kiếm này chém xuống, đất trời bị xé ra một cái lỗ lớn cả vạn trượng.

Đối mặt với một kiếm đáng sợ này, Đóa Nhan không lùi mà tiến, cơ thể run lên, hóa thành thương mang lửa rồi bay vút lên trời.

Lấy cứng đối cứng!

Đùng đoàng!

Sau một tiếng nổ đinh tai nhức óc, thương mang nổ tung, b ắn ra như pháo hoa. Nhưng chính lúc này, phía sau Diệp Quân có một luồng khí kỳ dị quét tới, khi Diệp Quân quay người lại thì một hàn mang đã chém mạnh lên tượng thần huyết mạch của hắn.

Đó là đao mang!

Rầm!

Tượng thần huyết mạch nghiêng ngả, sau đó bắt đầu nứt ra, gần như cùng lúc đó trên đỉnh đầu tượng thần huyết mạch có một cây kiếm lửa rơi xuống, cuối cùng đâm thẳng vào đầu tượng thần huyết mạch của hắn.

Bùm!

Tượng thần huyết mạch không chịu nổi sức mạnh này nên vỡ tan ngay, nhưng nó không tiêu tan mà biến thành vô số huyết khí bay vào cơ thể Diệp Quân. Lúc này hai bên trái phải của Diệp Quân có một người phụ nữ tay cầm trường đao và một người phụ nữ cầm trường kiếm, hai người này có dung mạo tương tự như Đóa Nhan.

Người bảo vệ không chỉ có một người mà ba người, đó là Đóa Nhan, Đóa Linh, Đóa Kỳ.

Ba người tạo thành một hình tam giác, bao vây Diệp Quân.

Không chỉ vậy, xung quanh còn có rất nhiều luồng khí mạnh mẽ tuôn trào.

Cường giả của nền văn minh Thiên Hành ngày càng đông, hơn nữa còn là những người mạnh hơn.

Cách đó không xa, Diệp Quân chợt từ từ nhắm mắt lại, quanh người hắn, huyết khí không ngừng trào dâng. Sát ý và địch ý quanh thân hắn đã mạnh hơn gấp mấy lần so với lúc đầu, nhưng hắn vẫn không áp chế.

Bởi vì hắn vẫn chưa hoàn toàn phong ma, không thể hoàn toàn đạt thần tính viên mãn. Ngay lúc này, Đóa Nhan cầm đầu bỗng nhiên lên tiếng: “Giết”.

Ngay khi giọng nói vừa dứt, cô ta hóa thành thương mang biến mất tại chỗ, gần như cùng lúc đó, Đóa Linh và Đóa Kỳ cũng đồng thời biến mất tại chỗ.

Bọn họ sinh ra trên cùng một cây mây, tâm linh tương thông, hơn nữa lại đều là đệ tử của Thượng Thần Thiên Huyên, vì thế khi bọn họ phối hợp với nhau, sức chiến đấu hơn hẳn đại đa số những cường giả cùng cấp.

Cho dù Diệp Quân có kiếm Thanh Huyên thì bọn họ cũng không mảy may sợ hãi. Lúc này Diệp Quân mở mắt ra, hắn yên lặng vung kiếm lên.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4065


Giờ phút này, thời không như tờ giấy bị thiêu cháy, nhanh chóng hóa thành tro bụi.

Mà con ngươi của ba quan bảo vệ cũng co rụt, bởi vì bọn họ phát hiện sức mạnh của mình đã lặng lẽ biến mất, điều đáng sợ nhất là tuổi thọ của bọn họ đã mất đi ít nhất là ba mươi triệu năm.

Ba mươi triệu năm!

Nhưng Diệp Quân không dừng lại, tiếp tục vung thêm ba nhát kiếm nữa.

Tuổi thọ của ba người lại mất đi chín mươi triệu năm!

Mặc dù nền văn minh Thiên Hành là nền văn minh cấp sáu, tuổi thọ dài hơn nhiều so với nền văn minh thông thường, nhưng bọn họ cũng không tới mức bất tử.

Ba nhát kiếm của Diệp Quân chém mất chín mươi triệu năm tuổi thọ của ba cô gái, cho dù thực lực của họ có mạnh, tuổi thọ cũng rất nhiều thì trong lòng cũng không khỏi sợ hãi. Bọn họ liên tục lùi lại, tránh xa khu vực Diệp Quân đang đứng.

Nhưng lúc này, thời không nơi Diệp Quân đứng đã hoàn toàn cạn kiệt, trở thành thời không hư vô.

Ba kiếm!

Gần một trăm triệu năm tuổi thọ!

Sau khi nhóm Đóa Nhan lùi lại cả mấy chục vạn trượng, bọn họ nhìn Diệp Quân từ xa, trong mắt đầy vẻ kinh hoàng. Bọn họ cũng từng giao đấu với cường giả của nền văn minh vũ trụ khác, nhưng phải nói rằng rất ít cường giả nào có thể uy h**p được họ. Bởi vì nền văn minh áp chế, thực lực áp chế nên những sức mạnh võ đạo của nền văn minh bình thường và thần vật của họ chẳng thể tạo thành uy h**p đối với họ.

Nhưng lúc này, Diệp Quân lại khiến bọn họ vô cùng kinh ngạc.

Bởi vì bất kỳ sức mạnh nào do Diệp Quân thi triển ra lúc này cũng đều có thể đe dọa được tới họ!

Huyết mạch!

Kiếm!

Còn có ô vuông thời không kỳ dị thần bí và kiếm kỹ đặc thù kỳ dị, bất kỳ sức mạnh nào cũng có thể uy h**p được bọn họ.

Ở nơi khác, Kính Thần và Thiên Phù Thần nhìn nhau, trong mắt hai người cũng có vẻ kinh hãi. Đồng thời bọn họ cũng nghi hoặc, chẳng phải nói hắn đến từ nền văn minh cấp thấp ư? Những sức mạnh này và thần vật kia không phải thứ mà nền văn minh cấp thấp nên có. Thật ra sâu trong lòng bọn họ đã nhận thức rõ ràng rằng thanh niên kiếm tu trước mắt chắc chắn không phải người của nền văn minh cấp thấp, nhưng hai bên đã đánh tới mức này thì nền văn minh nào cũng không còn quan trọng nữa, đánh trước đã rồi nói.

Mà ngay khi bọn họ còn đang sốc thì Diệp Quân đã bay vút lên trời, kiếm Thanh Huyên trong tay hắn rung lên, sau đó một luồng kiếm quang vụt qua, cuối cùng lao thẳng vào Thiên Hành Sinh Mệnh Giới.

Sắc mặt của Đóa Nhan thay đổi rõ rệt, ba người cũng không màng gì nữa mà lao thẳng về phía Thiên Hành Sinh Mệnh Giới, nhưng đi được nửa đường, ba người lại cùng dừng lại, bọn họ nhìn về phía xa, không biết thấy gì mà vẻ mặt cả ba đều chợt nhẹ nhõm.

Thiên Hành Sinh Mệnh giới.

Thiên Hành Sinh Mệnh giới có thể nói là nơi quan trọng nhất của nền văn minh Thiên Hành, dẫu sao sinh mệnh ở nền văn minh Thiên Hành đều ra đời từ nơi này.

Cả thế giới vô biên vô tận chỉ có một cây sinh mệnh Thiên Hành.

Cây sinh mệnh Thiên Hành đó đứng sừng sững ở trung tâm của thế giới, ngọn cây ở sâu trong tinh không, nhìn từ phía xa, tán cây như một cái ô khổng lồ, bao trùm cả thế giới.

Trên cây này có rất nhiều quả, đa số quả đều có màu xanh lá cây, lớn nhỏ khác nhau, có quả to bằng nắm đấm, cũng có quả to bằng quả dưa hấu, có quả có màu sắc khác ví dụ như màu đỏ, nhưng loại quả này thật sự rất ít, nhìn một lượt trong mấy chục nghìn quả mới có thể thấy được một quả.Đây chính là quả Sinh Mệnh!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4066


Cây sinh mệnh là gốc rễ của nền văn minh Thiên Hành, không có cây sinh mệnh cũng sẽ không có nền văn minh Thiên Hành, vì thế có thể nói đây là nơi quan trọng nhất ở nền văn minh Thiên Hành.

Lúc Diệp Quân xông vào trong, hắn khựng lại.

Vì cách trước mặt hắn không xa có một người đàn ông trung niên, người đàn ông mặc áo choàng trắng, trong tay cầm một quyển cổ tịch màu vàng, trông rất nho nhã.

Mà cách vạn trượng ở sau lưng ông ta có hơn một nghìn cao thủ mặc áo giáp vàng đang đứng đó.

Quân cận vệ!

Đội quân của Thiên Hành Chủ!

Những quân cận vệ này đều rất có khí thế.

Hơn nữa mỗi người đều có một ngọn lửa Thiên Hành cao cấp. Cả đời bọn họ chỉ có hai nhiệm vụ, thứ nhất là bảo vệ Thiên Hành Chủ, đương nhiên với thực lực của Thiên Hành Chủ thì hoàn toàn không cần bọn họ bảo vệ, cho nên chỉ còn lại một nhiệm vụ là bảo vệ cây sinh mệnh.

Nghìn tên quân cận vệ nhìn chằm chằm Diệp Quân phía xa, trong mắt không có chút cảm xúc, bọn họ đều là những người được tuyển chọn tỉ mỉ trong đội quân lớn, lúc trở thành quân cận vệ đều là người có kinh nghiệm chiến đấu, có thể giữ bình tĩnh trước bất cứ cao thủ nào.

Diệp Quân đứng ở phía xa, lúc này khí thế trên người hắn vẫn đang ngày càng mạnh hơn, đặc biệt là sát ý và lệ khí, nó đã đạt tới một mức độ rất đáng sợ rồi, nhưng nó vẫn bị hắn kiềm chế lại.

Hắn vẫn không thể hoàn toàn phát điên được!

Vì hắn vẫn còn một chuyện chưa hoàn thành!

Lúc này, mấy người nhóm Đoá Nhan và Kính Thần cũng tiến vào Thiên Hành Sinh Mệnh giới, bọn họ nhìn chằm chằm Diệp Quân phía xa bằng ánh mắt nặng nề, không chứa đựng chút khinh thường nào.

Đương nhiên có phần nhiều là tò mò.

Cả kiếm kỹ và sức mạnh huyết mạch của Diệp Quân đều là thứ không nên xuất hiện ở nền văn minh cấp thấp, đặc biệt là thanh thần kiếm này, uy lực của nó thật sự quá đáng sợ.

Kính Thần nhìn về phía người đàn ông trung niên mặc áo choàng trắng kia, nhắc nhở ông ta: “Thần quan, cẩn thận thanh kiếm trong tay hắn ta”.

Thần quan!

Trong nền văn minh Thiên Hành này, đương nhiên Thiên Hành Chủ là người mạnh nhất, cấp bậc cao nhất, quyền lực cũng là lớn nhất, bên dưới Thiên Hành Chủ có một các một phủ hai cung ba điện. Các là nội các, nội các do Tổng lý làm chủ, còn được gọi là Nội tướng, chủ yếu quản lý công việc nội bộ. Một phủ là Thần phủ, Thần phủ này giống như quân đội ở thế giới thường, chủ yếu đối ngoại, trông coi quân sự, mà hai cung chính là học cung Thiên Vân và học cung Thiên Huyên, lần lượt do hai Thượng Thần quản lý, học cung Thiên Vân chủ yếu là về học tập và nghiên cứu, còn học cung Thiên Huyên thì chủ yếu học võ, một văn một võ.

Mà ba điện chính là điện Cận Vệ, điện Chấp Hành, điện Chấp Pháp.

Mấy bộ phận này là cơ quan hành chính chủ yếu của nền văn minh Thiên Hành, nhưng thật ra cũng không chỉ có thế, còn có rất nhiều bộ phận khác nữa, nhưng tầm quan trọng không thể bằng được những bộ phận này.

Vị Thần quan trước mắt tên là Giải Vi đến từ Thần phủ, là một Thần quan trong Thần phủ, trong Thần phủ có tổng cộng ba Thần quan và một Phủ chủ.

Sau khi nghe Kính Thần nói thế, Giải Vi thần quan nhìn về phía kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân phía xa, trong mắt ông ta lộ vẻ ngạc nhiên và tò mò. Lúc này, Diệp Quân đột nhiên ngẩng đầu lên, tầm mắt của hắn rơi vào cây sinh mệnh Thiên Hành.

Trên cây có rất nhiều quả.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4067


Cuối cùng trong con ngươi đỏ như biển máu của hắn cũng loé lên cảm xúc khác thường.

Thấy ánh mắt của Diệp Quân, một đám cao thủ của nền văn minh Thiên Hành ở xung quanh đều sa sầm mặt.

Cây sinh mệnh đó là thần vật tối cao của nền văn minh Thiên Hành, dù người bình thường chỉ nhìn thoáng qua cũng là không tôn trọng.

Lúc này, Diệp Quân đột nhiên quay đầu nhìn Nhất Niệm sau lưng mình, dù bây giờ linh hồn của cô ta đã không còn vấn đề gì nữa, nhưng tình trạng thương tích vẫn rất nặng, vì lúc trước khi ngọn lửa Thiên Hành kia tiến vào trong cơ thể cô ta, nó đã suýt đốt cháy hết tất cả khả năng sống của cô ta, nếu không nhờ Tháp gia bảo vệ thì thần hồn của cô ta đã tan biến rồi.

Diệp Quân chợt thu hồi tầm mắt, hắn ngẩng đầu nhìn cây sinh mệnh Thiên Hành ở cuối tầm mắt phía xa một lần nữa, sau một thoáng im lặng, hắn đột nhiên chậm rãi mở tay trái ra. Giải Vi kia híp mắt lại, đương nhiên ông ta không dám khinh thường thiếu niên trước mắt.

Tại sao Điện chủ điện Chấp Hành kia lại chết? Cũng là bị khinh thường kẻ địch. Lúc này, tay trái của Diệp Quân chợt nắm chặt lại.

Rắc!

Thời không xung quanh đột nhiên muốn nứt ra, trong nháy mắt, thời không trong phạm vi mấy chục vạn trượng xung quanh đã biến thành những ô vuông lớn chừng một bàn tay.

Nhìn thấy khung cảnh này, sắc mặt tất cả cao thủ của nền văn minh Thiên Hành đều thoáng chốc thay đổi. Diệp Quân tiến về phía trước một bước rồi hét to. Một sức mạnh bí ẩn chợt bao phủ lên tất cả thời không ở xung quanh.

Kiếm Vực!

Kiếm Vực dung hợp với thời không!

Đây cũng là thứ hắn lĩnh ngộ được trong lúc tiếp nhận truyền thừa, hắn đã tu luyện gần ba mươi năm trong truyền thừa đó! Trong thoáng chốc, xung quanh có vô số ý kiếm lao ra như mưa bão, nhưng lần này khác với trước kia, những thanh ý kiếm lần này đều mang theo kiếm kỹ giết tới!

Nhất Giới Tuế Nguyệt!

Mỗi thanh ý kiếm đều mang theo Nhất Giới Tuế Nguyệt!

Khi nhận ra điều này, Giải Vi thần quan ở phía xa lập tức trợn tròn mắt, sau đó gào thét: “Rút lui!”

Rút lui!

Nhận được mệnh lệnh của ông ta, mấy quân cận vệ sau lưng ông ta lập tức liên tục lùi lại.

Khi thấy Diệp Quân muốn ra tay, Kính Thần và Thiên Phù Thần kia cũng đã lùi lại.

Vì bọn họ biết có lẽ kiếm tu đến từ nền văn minh cấp thấp này sắp sử dụng tuyệt chiêu rồi.

Giải Vi không thể lùi lại vì Kiếm Vực của Diệp Quân đang trấn áp ông ta, mà lúc này ông ta cũng cảm nhận được sự nguy hiểm của cái chết, tay phải đang cầm cổ tịch của ông ta rung mạnh, trong nháy mắt, vô số văn tự màu vàng cổ xưa lập tức bay ra, chỉ trong nháy mắt, những văn tự màu vàng này đã lên đến hàng tỷ, ngay sau đó, mỗi một văn tự đều bộc phát ra kim quang đáng sợ.

Ông ta muốn dùng sức mạnh phá vỡ Kiếm Vực và thời không bí ẩn của Diệp Quân!

Nhưng lúc này, Diệp Quân cầm kiếm Thanh Huyên bằng hai tay chém một phát về phía trước, một sức mạnh vô hình chợt lan ra, thời gian như đọng lại, trong nháy mắt, hàng tỉ kim quang kia lại bắt đầu tiêu tán dần, cuối cùng biến thành hư vô tựa như tro bụi.

Giải Vi thần quan ở phía xa cũng ngây người, khuôn mặt ông ta nhanh chóng già đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, chưa đến một giây, mái tóc ông ta đã trở nên bạc phơ, khuôn mặt đầy nếp nhăn, trên người tản ra một mùi tanh tưởi và tử khí.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4068


Giải Vi thần quan há miệng muốn nói gì đó, nhưng vừa mới há miệng, ông ta đã bắt đầu dần tan biến, chỉ trong nháy mắt, ông ta đã hoàn toàn biến mất trong thiên địa.

Hết tuổi thọ!

Chết ngay tại chỗ!

Thấy cảnh này, sắc mặt Kính Thần và Thiên Phù Thần ở phía xa nhất thời thay đổi, lúc này hai người thật sự thấy sợ hãi rồi.

Vì chiêu kiếm khi nãy của Diệp Quân đã chém đi ít nhất hai trăm triệu năm tuổi thọ của Giải Vi thần quan, hơn nữa đây còn chưa đến giới hạn, vì Giải Vi thần quan chỉ còn lại chưa tới hai trăm triệu năm tuổi thọ, vì thế giới hạn chiêu kiếm đó của Diệp Quân có thể còn nhiều hơn thế nữa.

Trảm Tuổi Thọ!

Nền văn minh Thiên Hành cũng có công pháp thần thông có thể làm giảm tuổi thọ, nhưng thật sự không lợi hại như thế, chém bay hết tuổi thọ. Thật sự quá ghê gớm!

Thật ra lúc này Diệp Quân cũng vô cùng yếu ớt, Kiếm Vực kết hợp với thời không đặc biệt còn điều động ý kiếm sử dụng kiếm kỹ, thật sự mất rất rất nhiều sức lực. Diệp Quân hít sâu một hơi đè nén cảm giác khó chịu trong người, hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn thần thụ Thiên Hành phía xa, sau đó hắn biến thành một tia kiếm quang bay lên cao.

Huyết quang càn quét khắp đất trời!

Thấy cảnh này, đội quân cận vệ ở phía xa đồng loạt tiến một bước về trước, sau đó trong cơ thể bọn họ có những ngọn lửa Thiên Hành bay ra, trong nháy mắt, một nghìn ngọn lửa Thiên Hành tạo thành một thanh trường thương Hoả Diễm hung hăng tấn công về phía Diệp Quân.

Ầm!

Thanh trường thương Hoả Diễm này vừa mới va chạm với kiếm Thanh Huyên của Diệp Quân đã rung động kịch liệt, sau đó nổ tung, nhưng Diệp Quân cũng bị lực lượng mạnh mẽ ẩn chứa trong đó làm chấn động đến mức lùi lại mấy vạn trượng.

Hắn vừa dừng lại, nghìn tên quân cận vệ phía xa lại tiến lên một bước, trong nháy mắt, nghìn tia lửa đồng loạt bắn lên cao từ trong cơ thể bọn họ, một uy áp đáng sợ càn quét giữa thiên địa. Quân cận vệ dẫn đầu hét to: “Giết!”

Giọng nói vừa vang lên, nghìn tia lửa kia đồng loạt bắn về phía Diệp Quân.

Tia lửa còn chưa tới nhưng khí thế của nó đã khiến Diệp Quân liên tục lùi lại.

Thấy cảnh này, Kính Thần và Thiên Phù thần ở phía xa đều khá ngạc nhiên, bọn họ cũng không ngờ những quân cận vệ này lại có thực lực đáng sợ đến vậy.

Dù bọn họ là chủ thần nhưng cũng chưa từng thấy quân cận vệ ra tay bao giờ, bây giờ nhìn thấy, không ngờ thực lực của quân cận vệ lại kinh khủng đến thế. Nghìn tên quân cận vệ kia đồng thời biến mất khỏi vị trí ban đầu, trong nháy mắt cả nghìn trụ lửa cuồn cuộn xông thẳng đến chỗ Diệp Quân ở phía xa.

Diệp Quân ở phía xa cầm kiếm Thanh Huyên bằng hai tay chém về phía trước, kiếm vừa chém tới, nghìn trụ lửa kia lập tức vỡ tan, nhưng sức mạnh đáng sợ ẩn chứa bên trong thoáng chốc khiến hắn liên tục lùi lại, trong lúc lùi lại, trong miệng hắn có máu tươi không ngừng chảy xuống.

Vì trước đó mất quá nhiều sức nên bây giờ hắn đã rất yếu ớt rồi, đối mặt với những quân cận vệ này, dù có kiếm Thanh Huyên trong tay nhưng hắn vẫn có chút khó chống đỡ. Cứ thế khiến Diệp Quân sắp bị đẩy ra khỏi Thiên Hành Sinh Mệnh giới. Lúc này Nhất Niệm đã chậm rãi mở mắt ra, nhưng vẫn còn rất yếu ớt, cô ta nhìn Diệp Quân cả người như máu trước mặt, cô ta ngây người, sau đó nói với giọng điệu yếu ớt: “Tướng công…”

Người Diệp Quân khẽ run rẩy, cuối cùng trong mắt cũng không còn bao phủ bởi tia máu nữa mà có thêm một chút nhân tính. Nhất Niệm vòng tay lên cổ Diệp Quân, nước mắt thoáng chốc tuôn rơi: “Ta không ăn quả Thiên Hành nữa đâu”.

Nhưng Diệp Quân lại lắc đầu.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4069


Mà lúc này, đám cận vệ quân kia lại tấn công họ một lần nữa. Diệp Quân ngẩng đầu nhìn về phía cây sinh mệnh Thiên Hành ở cuối tầm mắt, nhẹ giọng nói: “Ta đã hứa với muội rồi thì hôm nay phải thực hiện được!”

Dứt lời, nét mặt hắn trở nên dữ tợn, tay trái của hắn đột nhiên mở ra, sau đó nắm chặt lại.

Rắc!

Thời không xung quanh lại xuất hiện những ô vuông thời không một lần nữa, thấy cảnh náy, sắc mặt mấy cận vệ quân Thiên Hành kia thoáng chốc thay đổi một lần nữa, bọn họ đang muốn lui bước nhưng đã không kịp nữa, một sức mạnh bí ẩn đã bao phủ lấy bọn họ trong im lặng.

Nhất Giới Tuế Nguyệt!

Thấy Diệp Quân lại sử dụng kiếm kỹ đáng sợ này một lần nữa, đám cận vệ quân Thiên Hành nhất thời hoảng sợ, vội vàng lùi lại, nhưng đã hơi chậm. Khi chiêu kiếm này của Diệp Quân chém xuống, mấy quân cận vệ Thiên Hành kia chỉ có thể đứng im tại chỗ, lửa Thiên Hành trên người bọn họ cũng biến mất bằng một tốc độ đáng sợ, chỉ trong nháy mắt, bọn họ đã thành tro bụi tan biến.

Một nghìn quân cận đều chết hết!

Mà lúc này, Diệp Quân đã sử dụng hết sức lực cuối cùng đưa Nhất Niệm đến trước cây sinh mệnh Thiên Hành, tay phải của hắn run rẩy mở ra, kiếm Thanh Huyên bay lên cao, nhưng lúc này, một khí thế đáng sợ đột nhiên tấn công tới từ sau lưng hắn.

Con ngươi Diệp Quân co lại, nhưng lúc này hắn đã không thể phản kháng nữa rồi, chỉ đành sử dụng chút sức lực cuối cùng xoay người bảo vệ trước mặt Nhất Niệm, mà lúc này, thanh trường thương kia đâm thẳng vào bụng hắn, lực lượng mạnh mẽ thoáng chốc xuyên qua cả hắn và Nhất Niệm, trường thương kéo theo hai người bay xa cả nghìn trượng, cuối cùng cố định hai người trên một vách đá phía xa.

Khoé miệng Diệp Quân thoáng chốc có máu tươi chảy ra, tay phải đã hoàn toàn nứt nẻ của hắn chậm rãi mở ra một lần nữa, kiếm Thanh Huyên bay vào trong tay hắn, trên mũi kiếm có một quả màu xanh lá cây.

Tay trái của Diệp Quân lấy quả ra một cách khó khăn, sau đó chậm rãi đưa tới bên miệng Nhất Niệm, dịu dàng nói: “Nếm thử đi”.

Nếm thử!

Nhìn quả Thiên Hành Diệp Quân đưa tới, ánh mắt Nhất Niệm đờ đẫn, sau đó nước mắt lập tức tuôn rơi như vỡ đê, cô ta im lặng, hai tay ôm chặt lấy cổ Diệp Quân.

Diệp Quân chậm rãi nhắm mắt lại, hắn cố gắng để bản thân tỉnh táo một chút, sau đó hắn mở miệng một cách khó khăn: “Đừng khóc, nếm thử đi”.

Nhất Niệm có thể cảm nhận được lúc này Diệp Quân đang giãy giụa vì huyết mạch phong ma, cô ta chậm rãi ngẩng đầu, đưa đầu về phía trước, sau đó nhẹ nhàng cắn một miếng.

Diệp Quân dịu dàng hỏi: “Có ngon không?”

Nhất Niệm gật đầu: “Có”.

Dứt lời, cô ta vùi đầu vào cổ Diệp Quân, không nói gì mà chỉ nhẹ nhàng run rẩy.

Nghe thấy lời của Nhất Niệm, trên khuôn mặt dính đầy máu của Diệp Quân xuất hiện nụ cười, hắn nhẹ nhàng cọ đầu vào má Nhất Niệm, sau đó chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía xa, lúc này trong mắt hắn chỉ còn lại chút ánh sáng.

Cuối tầm mắt của hắn có một ông lão đi tới, ông lão mặc một bộ thần bào, râu tóc bạc trắng, ánh mắt sắc bén như dao.

Thần quan đứng đầu Thần phủ, cũng chính là Phủ chủ – Thúc Chính!

Sau lưng Thúc Chính còn có hai người đàn ông trung niên, hai người này đều là Thần quan của Thần phủ, ngoài ra sau lưng bọn họ còn có hơn trăm cao thủ bí ẩn mặc giáp đen đi theo.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4070


Quân Thần Phủ!

Thúc Chính nhìn chằm chằm Diệp Quân phía xa với ánh mắt lạnh như băng, lão ta mở tay phải ra, sau đó nắm chặt lại.

Oanh!

Cuối tầm mắt phía xa, thanh trường thương đang đâm vào người Diệp Quân và Nhất Niệm đột nhiên rung động kịch liệt, sau đó một ngọn lửa Thiên Hành cháy lên, muốn đồng thời đốt chết cả Diệp Quân và Nhất Niệm.

Mà lúc này, Diệp Quân đột nhiên xoay mũi kiếm Thanh Huyên đâm vào bụng mình!

Oanh!

Kiếm Thanh Huyên vừa đâm vào người, lực lượng mạnh mẽ thoáng chốc trấn áp lửa Thiên Hành đang muốn bốc cháy, sau đó bị dập tắt.

Thúc Chính ở phía xa nhất thời nhíu mày, vì lão ta cảm nhận được ngọn lửa Thiên Hành kia đã bị dập tắt.

Sao có thể chứ?

Thúc Chính nhìn chằm chằm Diệp Quân bằng ánh mắt nghi ngờ, đương nhiên nhiều hơn là hối hận, lẽ ra lão ta nên đốt cháy hai người trước, sở dĩ lão ta không làm như thế hoàn toàn là vì lão ta cho rằng kết quả đã xác định, vì thế cũng muốn hỏi một vài chuyện, cho nên cũng không lập tức giải phóng lực lượng của lửa Thiên Hành trong trường thương ra.

Diệp Quân ở phía xa đột nhiên hét lên: “Tháp gia”.

Oanh!

Một tia kim quang đột nhiên bộc phát từ trong cơ thể Nhất Niệm, sau đó bao phủ lấy cô ta.

Diệp Quân quay đầu nhìn về phía Nhất Niệm, sau đó hé miệng cười, nhưng bây giờ nụ cười này thật sự hơi đáng sợ: “Ta dẫn muội rời khỏi đây”.

Nhất Niệm giơ tay nhẹ nhàng vuốt v e gò má của Diệp Quân: “Được”.

Lúc này, Tiểu Tháp rời khỏi cơ thể của Nhất Niệm, sau đó bay tới trước mặt Diệp Quân, Diệp Quân động tâm niệm, đón Nhất Niệm vào trong Tiểu Tháp.

Sau khi đón Nhất Niệm vào trong Tiểu Tháp, Tiểu Tháp ngay lập tức biến thành một tia kim quang vào trong người Diệp Quân.

Diệp Quân chậm rãi ngẩng đầu nhìn Thúc Chính phía xa, Thúc Chính nhìn chằm chằm hắn: “Ngươi không thể rời khỏi nền văn minh Thiên Hành, cả cô ta cũng vậy”.

Diệp Quân gật đầu: “Thế thì thử xem”.

Dứt lời, hắn chậm rãi nhắm mắt lại, run rẩy nói: “Tháp gia, vào thời khắc mấu chốt nhớ giúp ta”.

Sau đó, hắn chợt mở hai mắt ra.

Oanh!

Một dòng máu bắn lên cao từ trong cơ thể Diệp Quân.

Huyết mạch hoàn toàn được kích hoạt!

Lúc này, sau khi không áp chế nữa, khí thế huyết mạch tản ra từ trên người hắn tựa như một ngọn núi lửa đã tích luỹ mấy nghìn vạn năm phun trào, sát ý và lệ khí vô cùng vô tận ùn ùn kéo về phía đất trời tựa như những cơn sóng.

Mà sau khi hoàn toàn phong ma, thần tính của hắn cũng đã đạt đến hoàn mỹ, không chỉ có thể mà cảnh giới cũng thuận thế đạt tới Khai Đạo!

Nhưng lần này hắn không khai sáng kiếm đạo mà là sát đạo.

Giết để nhập đạo!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4071


Chương 407

Khi cảm nhận được sát ý và lệ khí vô tận trên người Diệp Quân, Thúc Chính ở phía xa nhất thời nhíu mày: “Mọi người lùi lại đi”.

Nói xong, ông ta dừng lại một lúc mới tiếp tục: “Đã thông báo với Thượng Thần Thiên Huyên hoặc quan chấp hành đứng đầu chưa?”

Một người đàn ông trung niên sau lưng lão ta trầm giọng nói: “Vẫn chưa…”

Thúc Chính sa sầm mặt: “Lập tức thông báo cho họ đi”.

Người đàn ông trung niên kia hơi do dự: “Chỉ là một kiếm tu của nền văn minh cấp thấp, thật sự phải làm phiền đến Thượng Thần Thiên Huyên và quan chấp hành đứng đầu sao?”

“Ngu xuẩn!”

Thúc Chính nổi giận: “Đến bây giờ các người vẫn cho rằng hắn ta đến từ nền văn minh cấp thấp à?”

Nghe thấy thế, người đàn ông trung niên kia nhất thời kinh ngạc.

Thúc Chính nhìn chằm chằm Diệp Quân đang điên cuồng tăng lên khí thế ở phía xa với ánh mắt nặng nề: “Huyết mạch của người này mạnh một cách bất thường, cả thanh kiếm kia cũng thế… Chắc chắn thế lực và nền văn minh sau lưng hắn ta không đơn giản chút nào…”

Nói đến đây, lão ta quay đầu nhìn về phía người đàn ông trung niên, giận dữ nói: “Lập tức thông báo cho Thượng Thần Thiên Huyên và quan chấp hành đứng đầu!”

Người đàn ông trung niên kia biết chuyện này còn nghiêm trọng hơn trong tưởng tượng của ông ta nhiều nên lập tức không dám nói gì nữa, lập tức xoay người rời đi.

Thúc Chính lại nói thêm: “Hai vị chủ thần, hai người cũng lui xuống đi”.

Kính Thần nhìn Diệp Quân, sau đó nói: “Cẩn thận”.

Dứt lời, bà ta và Thiên Phù Thần xoay người rời đi.

Lúc có thần vật, hai người họ vẫn có thể chống lại Diệp Quân, nhưng lúc này bọn họ đã không thể làm gì Diệp Quân nữa, ở lại chỗ này cũng không có tác dụng gì cả.

Cao thủ bình thường còn lại cũng vô dụng, vì thế họ đều đồng loạt lui ra ngoài.

Thúc Chính nhìn Diệp Quân phía xa, lão ta nhíu chặt mày, vì lão ta phát hiện khí thế của thiếu niên kiếm tu trước mắt vẫn liên tục dâng trào như không có giới hạn.

Có gì đó kỳ lạ!

Trong lòng Thúc Chính càng lo lắng hơn, lão ta không đợi thêm nữa mà tiến về phía trước một bước, lão ta vung tay áo, một tia chớp bay ra từ trong tay áo của lão ta, tia chớp kia biến thành lôi trụ vạn trượng theo gió, sau đó tấn công Diệp Quân ở phía xa.

Diệp Quân đột nhiên mở mắt đâm kiếm tới.

Oanh!

Kiếm đâm tới, lôi trụ kia thoáng chốc vỡ tan, biến thành vô số lôi mang bắn tung toé khắp xung quanh.

Thấy hình ảnh đó, Thúc Chính nhất thời híp mắt lại, ánh mắt lại càng nặng nề hơn.

Lúc này, Diệp Quân đột nhiên biến mất khỏi vị trí.

Xoẹt!

Một tia kiếm quang màu máu chợt lướt qua, chỉ trong nháy mắt đã tấn công tới trước mặt Thúc Chính.

Đối mặt với chiêu kiếm đáng sợ của Diệp Quân, Thúc Chính không dám khinh địch, lão ta mở lòng bàn tay, một lệnh bài cổ xưa bay lên cao.

Thiên Lôi Lệnh!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4072


Một trong mười bảo vật lớn nhất của nền văn minh Thiên Hành.

Khi lệnh bài này xuất hiện, khu vực nơi lão ta đứng chợt biến thành một vùng sấm chớp, vô số thần lôi bao trùm lấy Diệp Quân như một cái lưới, nhưng ngay sau đó, cổ tay Diệp Quân khẽ run rẩy, kiếm Thanh Huyên bắ n ra một vùng kiếm quang màu máu, chỉ trong nháy mắt, lưới tia chớp kia đã ầm ầm vỡ tan.

Diệp Quân thuận thế chém xuống một chiêu kiếm nữa, kiếm quang lao xuống.

Oanh!

Thúc Chính kia thoáng chốc bị đánh bay mấy vạn trượng, khi dừng lại, thời không xung quanh lão ta thay nhau nứt ra, sau đó vô số ý kiếm tấn công tới, những thanh ý kiếm này thoáng chốc bao phủ lấy Thúc Chính.

Sau một thoáng yên tĩnh.

Ầm ầm!

Vô số lôi quang bộc phát ra từ trong vùng kiếm quang màu máu, Thúc Chính kia cầm Thiên Lôi Lệnh chậm rãi đi ra, lúc này lão ta tựa như một Lôi Thần, vô số tia chớp không ngừng bắ n ra từ trong cơ thể lão ta, mỗi tia chớp đều có sức mạnh huỷ diệt đất trời, khiến tinh hà vũ trụ vỡ tan.

Giờ phút này, rõ ràng Thúc Chính cũng đã nghiêm túc, dưới sự ảnh hưởng của cơn giận ngút trời, uy lực của những tia chớp tản ra từ quanh người lão ta lại trở nên mạnh mẽ hơn.

Mà lúc này, Diệp Quân ở phía xa đột nhiên biến mất khỏi vị trí ban đầu.

Trong mắt Thúc Chính lộ vẻ dữ tợn, người lão ta run rẩy, biến thành một tia chớp lao về phía Diệp Quân.

Ầm!

Huyết quang và tia chớp vừa mới tiếp xúc thì tia chớp đã ầm ầm vỡ tan, sau đó, Thúc Chính kia lùi lại gần mười vạn trượng, vừa dừng lại, ấn Thiên Lôi trên đầu lão ta đã nổ tung, biến thành vô số tia chớp lan ra khắp xung quanh.

Thấy cảnh này, Thúc Chính hơi ngơ ngác.

Thiên Lôi Lệnh cứ thế nổ tung rồi?

Cái quái gì vậy?

Lúc này, một tia kiếm quang đã lao tới trước mặt lão ta.

Con ngươi Thúc Chính co lại, không dám giữ lại chút sức mạnh nào nữa, lão ta siết chặt hai tay, vô số tia lôi hoả cuộn trào ra từ trong cơ thể lão ta.

Lôi hoả!

Đây cũng là một loại của lửa Thiên Hành, hơn nữa còn là lửa Thiên Hành cấp thần, lôi hoả này tấn công xuống, dù là một vùng vũ trụ cũng sẽ lập tức biến thành tro bụi, cũng may thời không nơi này rất đặc biệt, không sợ sức mạnh của lửa Thiên Hành, nếu mà sử dụng lửa Thiên Hành này ở nơi khác thì toàn bộ vũ trụ đều không thể chịu đựng được sức mạnh của nó.

Nhưng Diệp Quân lại không sợ lửa Thiên Hành này chút nào, hắn hung hăng chém một kiếm về phía lão ta.

Trong mắt Thúc Chính loé lên vẻ dữ tợn, lão ta quát to, điều động lôi hoả kia tấn công về phía Diệp Quân.

Mà khi lôi hoả kia tiếp xúc với kiếm Thanh Huyên của Diệp Quân, nó lập tức rung động kịch liệt rồi nổ tung, một tiếng hét thảm thiết vang vọng trong thiên địa.

Linh của lôi hoả!

Thúc Chính hoảng hốt, lão ta muốn lùi lại, nhưng lúc này một tia kiếm quang đã xuyên thủng qua giữa chân mày của lão ta.

Oanh!

Thúc Chính bị cố định tại chỗ, không thể di chuyển.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4073


Thúc Chính tỏ vẻ khó tin: “Sao…”

Lão ta còn chưa nói hết, kiếm Thanh Huyên rung mạnh, hấp thu hoàn toàn linh hồn của lão ta.

Thế giới bình thường trở lại.

Diệp Quân đột nhiên hét to, sát ý và lệ khí vô tận bộc phát, toàn bộ đất trời biến thành một màu đỏ như máu, nhưng khi những huyết khí, sát ý và lệ khí kia tiếp cận cây sinh mệnh Thiên Hành thì lại bị một lực lượng vô hình ngăn lại.

Lúc này, Diệp Quân đột nhiên cất kiếm Thanh Huyên đi, sau đó biến thành một tia kiếm quang tấn công đến bên ngoài.

Vào lúc hoàn toàn phong ma, trong đầu Diệp Quân chỉ có một suy nghĩ là dẫn Nhất Niệm rời khỏi nền văn minh Thiên Hành.

Nhưng hắn đã đánh giá thấp sự đáng sợ của huyết mạch phong ma này, khi hắn lao ra từ Thiên Hành Sinh Mệnh giới, hắn cảm nhận được hơi thở của vô số sinh mệnh ở xung quanh.

Vì thế, hắn dừng lại.

Tiểu Tháp run rẩy nói: “Đại ca, chúng ta rút lui trước đã!”

Dứt lời, nó vội điều động sức mạnh của mình muốn trấn áp huyết mạch phong ma của Diệp Quân, nhưng sức mạnh của nó vừa xuất hiện đã bị huyết mạch phong ma của Diệp Quân trấn áp.

Không thể cử động!

Thấy cảnh này, Tiểu Tháp lập tức thở dài: “Thôi xong rồi!”

Diệp Quân đã đánh giá thấp sức mạnh của huyết mạch phong ma, hắn cho rằng vào thời khắc mấu chốt, Tháp gia có thể giúp hắn khôi phục chút lý trí, nhưng hắn không ngờ bây giờ đã khác với trước kia, vì hắn đang ở cảnh giới Khai Đạo, thực lực khác xa lúc trước, hơn nữa còn hoàn toàn phong ma. Điều đáng sợ nhất là sau khi hoàn toàn phong ma thần tính của hắn còn đạt tới hoàn mỹ.

Khai Đạo!

Thần tính hoàn mỹ!

Đương nhiên Tháp gia không thể trấn áp được nữa.

Không đúng, phải nói là bây giờ Tháp gia cũng không dám trấn áp, vì hiện tại Diệp Quân thật sự không nhận cả người thân, nếu nó cưỡng ép trấn áp thì chắc chắn hắn sẽ chém luôn cả nó.

Vì thế nó lựa chọn mặc kệ.

Trên bầu trời, tay phải Diệp Quân nắm chặt kiếm Thanh Huyên, lệ khí và sát ý trên người lấy hắn làm trung tâm lan ra khắp chân trời xung quanh như những cơn sóng, chưa bao lâu thời không trong phạm vi mấy trăm vạn trượng đã biến thành một biển máu.

Sát ý ngút trời!

Lệ khí ngút trời!

Bên ngoài biển máu có vô số cao thủ của nền văn minh Thiên Hành đang sợ hãi nhìn chăm chú vì sát ý và lệ khí kia có thể ảnh hưởng đến cả bọn họ.

Không có cao thủ nào dám đến gần khu vực Diệp Quân đang đứng.

Lúc này có thể nói sắc mặt của Kính Thần và Thiên Phù Thần ngày càng nặng nề hơn, vì bọn họ phát hiện từ khi bắt đầu chiến đấu với Diệp Quân đến bây giờ, thực lực của hắn lúc này đã mạnh gấp mấy lần rồi!

Gấp mấy lần!

Càng đánh càng mạnh!

Điều này thật sự khiến bọn họ thấy khó tin.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4074


Kính Thần chợt cất lời: “Đã đến chưa?”

Thiên Phù Thần vừa định đáp lời thì Diệp Quân phía xa chợt hoá thành một tia kiếm quang màu máu biến mất khỏi chỗ vừa đứng.

Mục tiêu của hắn là hai người họ.

Vì bọn họ đang đứng gần nhất.

Thấy Diệp Quân tấn công tới, hai người đều thấy hoảng hốt, lúc này bọn họ nào dám đối đầu trực diện với Diệp Quân chứ? Hai người đồng thời liên tục lùi lại phía sau.

Xoẹt!

Kiếm của Diệp Quân chém tới, dù chém vào trong không khí nhưng kiếm khí mạnh mẽ vẫn khiến hai người lùi lại mấy chục vạn trượng, lúc dừng lại thì linh hồn của hai người đã trở nên hư ảo.

Sau khi chém ra một kiếm đẩy lui hai người, Diệp Quân quay đầu nhìn về phía những cao thủ của nền văn minh Thiên Hành đang đứng gần mình, thấy Diệp Quân nhìn tới, mấy cao thủ đó đều hoảng sợ xoay người bỏ chạy.

Diệp Quân biến thành một tia kiếm quang lao tới.

Thấy Diệp Quân tấn công, những cao thủ đó nhất thời sợ đến mức hồn bay phách lạc, nhưng lúc này một tia sáng trắng đột nhiên chém thẳng xuống khiến Diệp Quân phải đứng im tại chỗ.

Ầm!

Sau tia sáng này, sát ý và lệ khí của Diệp Quân đều bị trấn áp.

Một người phụ nữ mặc áo trắng xuất hiện trước mặt Diệp Quân dưới ánh nhìn của mọi người.

Thấy người vừa đến, vô số cao thủ của nền văn minh Thiên Hành đều thở phào nhẹ nhõm.

Thượng Thần Thiên Vân!

Bên cạnh Thượng Thần Thiên Vân chính là Điện chủ Vu Trụ của điện Chấp Pháp, bây giờ nền văn minh Thiên Hành đang xảy ra chuyện lớn như thế, đương nhiên lão ta không thể tiếp tục đánh nhau với Thượng Thần Thiên Vân được nữa, mà cũng đánh không lại.

Thượng Thần Thiên Vân nhìn chằm chằm Diệp Quân, trong mắt bà ta cũng chứa đựng nỗi khiếp sợ, thực lực của Diệp Quân khiến bà ta rất bất ngờ.

Đặc biệt là khi biết người đứng đầu của Thần phủ cũng chết trong tay Diệp Quân, bà ta đã rất ngạc nhiên.

Lúc này Diệp Quân đột nhiên ngẩng đầu hét to, vô số sát ý và lệ khí dâng trào, tia sáng trắng đang bao phủ lấy hắn lập tức nứt ra, sau đó Diệp Quân chợt chém xuống một kiếm.

Oanh!

Tia sáng trắng vỡ tan tành bắ n ra khắp nơi.

Diệp Quân khẽ run rẩy, chém một kiếm về phía Thượng Thần Thiên Vân.

Trong mắt Thượng Thần Thiên Vân lộ vẻ ngạc nhiên, bà ta tiến lên một bước rồi chỉ tay tới, động tác này ngăn cản chiêu kiếm đáng sợ của Diệp Quân một cách khó khăn.

Ầm!

Kiếm của Diệp Quân đâm vào đầu ngón tay của bà ta, sau đó hắn dừng lại.

Nhưng lúc này đầu ngón tay của Thượng Thần Thiên Vân chợt bị chém rách, có máu tươi chảy ra.

Thượng Thần Thiên Vân nhất thời thấy kinh ngạc, bà ta búng tay lên mũi kiếm.

Oanh!

Diệp Quân và kiếm lùi lại cả vạn trượng, hắn vừa dừng lại thì Thượng Thần Thiên Vân đã xuất hiện trước mặt hắn, Diệp Quân cảm nhận được nguy hiểm vô thức chém tới một kiếm. Sức mạnh của Diệp Quân lúc này rất đáng sợ, chiêu kiếm của hắn khiến thời không xung quanh cũng phải tan vỡ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4075


Nhưng kiếm của hắn vừa mới chém xuống đã bị hai ngón tay của Thượng Thần Thiên Vân giữ lại, vô số sát ý và lệ khí đều nhanh chóng bị trấn áp.

Thượng Thần Thiên Vân cũng không đả thương Diệp Quân mà giúp hắn trấn áp sát ý và lệ khí, vì bà ta đã nhìn ra Diệp Quân lúc này đang nổi điên, đầu óc không tỉnh táo.

Lúc này, Tiểu Tháp cũng vội giúp bà ta trấn áp Diệp Quân.

Sau khi được Thượng Thần Thiên Vân và Tiểu Tháp trấn áp, cuối cùng trong mắt Diệp Quân cũng xuất hiện chút ánh sáng.

Giọng nói của Thượng Thần Thiên Vân vang lên trong đầu Diệp Quân: “Thượng Thần Thiên Huyên và quan chấp hành đứng đầu sắp về rồi, bọn họ còn mạnh hơn cả ta, chắc chắn ngươi không phải đối thủ của bọn họ, mau đi đi”.

Diệp Quân im lặng nhìn Thượng Thần Thiên Vân, kiếm Thanh Huyên trong tay hắn rung động kịch liệt, sau đó hắn mượn khả năng xuyên thời không của kiếm Thanh Huyên biến mất.

“Láo xược!”

Lúc này, Điện chủ của điện Chấp Pháp ở phía xa chợt hét to, muốn phong toả thời không để ngăn Diệp Quân lại.

Thượng Thần Thiên Vân đột nhiên bay ngược lại tới khu vực nơi Điện chủ Vu Trụ của điện Chấp Pháp đang đứng, lực lượng mạnh mẽ thoáng chốc khiến Vu Trụ lùi lại mấy vạn trượng.

Sau khi dừng lại, Vu Trụ nhìn Thượng Thần Thiên Vân bằng ánh mắt khó tin, ông ta vừa định lên tiếng thì Thượng Thần Thiên Vân đã nói với nét mặt nặng nề: “Lực lượng của thanh kiếm này mạnh quá…”

Sau đó bà ta còn nhìn về phía Vu Trụ, hỏi với vẻ quan tâm: “Vu Trụ điện chủ, ông không sao chứ?”

“Thượng Thần Thiên Vân!”

Vu Trụ tức giận nhìn Thượng Thần Thiên Vân: “Bà cố ý thả hắn ta đi đúng không”.

Thượng Thần Thiên Vân cau mày: “Nếu ông nói như thế ta kiện ông tội phỉ báng đấy”.

Vu Trụ nhìn chằm chằm Thượng Thần Thiên Vân, ông ta tức giận đến mức cơ thể cũng hơi run rẩy, nhưng nghĩ đến thực lực đáng sợ của người phụ nữ này, ông ta lại hơi bất đắc dĩ, cuối cùng ông ta hít sâu một hơi đè nén lửa giận trong lòng, sau đó bắt đầu nói phải trái: “Thượng Thần, tạm thời chưa nói đến chuyện Nhất Niệm vi phạm thần pháp, người này giết nhiều người của nền văn minh Thiên Hành chúng ta như thế mà bà lại trơ mắt nhìn hắn ta đi mất, bà giải thích thế nào đây?”

Thượng Thần Thiên Vân hỏi ngược lại: “Vì sao ông không ngăn cản đi?”

Nét mặt Vu Trụ cứng đờ.

Thượng Thần Thiên Vân bình tĩnh nói: “Vu điện chủ, ít nhất thì ta còn ra tay, ông thì sao? Sau khi xuất hiện thậm chí ông còn chưa ra tay mà lại chỉ trích ta, có phải ông cảm thấy ta dễ bắt nạt không?”

Sau đó, một khí thế đáng sợ bao trùm lấy Vu Trụ, ra vẻ như sắp đánh nhau đến nơi.

Thấy Thượng Thần Thiên Vân lại muốn ngang ngược, sắc mặt Vu Trụ rất khó coi nhưng lại không dám nổi giận, ông ta chỉ đành tận tình nói phải trái: “Thượng Thần, thiếu niên kia giết rất nhiều người của chúng ta, để hắn ta đi như thế chúng ta phải ăn nói thế nào với dân chúng đây? Từ trước đến giờ nền văn minh Thiên Hành chúng ta chưa từng bị ai đối xử như thế cả, hơn nữa hắn ta còn rời khỏi nền văn minh Thiên Hành mà không bị ảnh hưởng gì…”

Thượng Thần Thiên Vân lạnh nhạt nhìn Vu Trụ: “Vu điện chủ, ông thật sự cho rằng mọi chuyện chỉ đơn giản như thế à?”

Vu Trụ nhíu mày: “Có ý gì?”

Thượng Thần Thiên Vân lắc đầu, khẽ thở dài: “Sao đầu óc của Điện chủ điện Chấp Pháp như ông lại đơn giản thế?”

Vu Trụ nhất thời sa sầm mặt, nhưng lại không dám nổi giận.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4076


Chương 4076

Thượng Thần Thiên Vân không thèm quan tâm đ ến ông ta mà chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Quân biến mất, nhẹ giọng nói: “Vu điện chủ, sao ông dám chắc chắn hắn ta không phải đến từ nền văn minh cấp bậc cao hơn?”

Vu Trụ sửng sốt, sau đó liên tục lắc đầu: “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào”.

“Vì sao lại không thể?”

Thượng Thần Thiên Vân nhìn ông ta: “Nền văn minh Thiên Hành chúng ta có thanh kiếm kia không? So với một vài huyết mạch đặc thù của chúng ta thì huyết mạch kia thế nào?”

Sắc mặt Vu Trụ trở nên khó coi.

Dù lúc này ông ta vẫn rất coi thường Diệp Quân, chỉ nghĩ hắn là một con kiến đến từ nền văn minh cấp thấp. Nhưng lý trí lại nói với ông ta rằng thiếu niên này thật sự không hề đơn giản, nền văn minh cấp thấp không thể có thanh kiếm và huyết mạch kia được.

Nền văn minh cấp sáu?

Vu Trụ liên tục lắc đầu: “Không thể nào, hắn chắc chắn không thể đến từ nền văn minh cấp sáu được, ta dám đánh cược bằng đầu của cả nhà ta”.

Sở dĩ ông ta tự tin như thế là vì những năm gần đây, nền văn minh Thiên Hành chưa từng gặp đối thủ bao giờ, hơn nữa bọn họ vẫn luôn thăm dò vũ trụ, nếu gặp phải nền văn minh cấp bậc cao hơn, chắc chắn bọn họ không thể không biết được.

Thượng Thần Thiên Vân nhẹ giọng nói: “Trước đây khi chúng ta huỷ diệt một vài nền văn minh, trước khi gặp phải chúng ta, bọn họ cũng tự tin như chúng ta bây giờ. Bọn họ cho rằng trên đời này không thể có nền văn minh mạnh hơn bọn họ, nhưng chúng ta chỉ dùng một ngọn lửa Thiên Hành đã huỷ diệt toàn bộ nền văn minh của bọn họ”.

Nói đến đây, bà ta nhẹ nhàng lắc đầu: “Mỗi khi đến lúc đó, chúng ta đều cười nhạo bọn họ là ếch ngồi đấy giếng, không biết trời cao đất rộng, Vu điện chủ, có lẽ trong mắt một vài nền văn minh và một vài cao thủ, chúng ta cũng là ếch ngồi đáy giếng đấy”.

“Ta không dám tán thành!”

Sắc mặt Vu Trụ lạnh như băng: “Thượng Thần Thiên Vân, bà đừng cứ tâng bốc người khác hạ thấp mình nữa, việc nền văn minh Thiên Hành chúng ta tung hoành vũ trụ nhiều năm như thế mà đến giờ vẫn chưa gặp phải đối thủ đã chứng minh tất cả rồi”.

Thượng Thần Thiên Vân nhìn thoáng qua Vu Trụ, không nói gì thêm.

Nói chuyện với kẻ ngốc rất có thể khiến mình ngốc theo.

Lúc này, chân trời chợt nứt ra, sau đó có một người phụ nữ xuất hiện.

Người phụ nữ mặc trường bào bó sát người màu đen, mái tóc dài buộc đuôi người bằng dây màu tím, đuôi tóc dài đến tận mông, khuôn mặt bà ta tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật, hoàn mỹ không tỳ vết, không có chút khuyết điểm nào, chỉ là ánh mắt lạnh lùng như một tảng băng, trông rất xa cách.

Thấy người này, Vu Trụ lập tức mừng rỡ nói: “Bái kiến Thượng Thần Thiên Huyên”.

Hai Thượng Thần của nền văn minh Thiên Hành tề tụ.

Thượng Thần Thiên Vân im lặng nhìn Thượng Thần Thiên Huyên.

Thượng Thần Thiên Huyên cũng nhìn về phía Thượng Thần Thiên Vân, hai người cứ nhìn nhau như thế.

Hai người phụ nữ đều là Thượng Thần, đều có học cung của mình, nhưng có một điểm khác là học cung của Thượng Thần Thiên Vân chủ yếu về học tập nghiên cứu, còn học cung của Thượng Thần Thiên Huyên chủ yếu học võ.

Lúc Thiên Hành Chủ còn ở đây thỉnh thoảng hai người còn gặp mặt nhau, nhưng cũng không thân thiết, dẫu sao cả hai cũng đi theo hai con đường khác nhau.

Thượng Thần Thiên Huyên lên tiếng trước: “Thiên Vân, bà thấy chuyện này thế nào?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4077


Chương 4077

Thượng Thần Thiên Vân đáp: “Thứ nhất, lai lịch của thiếu niên kia không đơn giản, thứ hai, chuyện này do Ác Đạo Minh âm thầm châm dầu vào lửa, cố ý khiến nền văn minh Thiên Hành chúng ta có mâu thuẫn với thiếu niên kia…”

Vu Trụ ở bên cạnh chen miệng vào: “Thượng Thần Thiên Vân, chẳng lẽ Nhất Niệm kia vi phạm thần pháp cũng là do Ác Đạo Minh bảo cô ta làm vậy à?”

Ông ta biết phải phủi bỏ trách nhiệm trên chuyện này, vì điện Chấp Pháp của bọn họ làm khó dễ Nhất Niệm và Diệp Quân đầu tiên, nếu dính phải cái vấn đề này thì phiền phức lắm.

Thượng Thần Thiên Huyên quay đầu nhìn về phía Vu Trụ: “Chuyện này là Ác Đạo Minh châm dầu vào lửa, quan chấp pháp Thôi Âm của điện Chấp Pháp các người không có đầu óc bị người khác lợi dụng nên mới khiến sự tình chuyển biến xấu như thế, điện Chấp Pháp của ông cũng phải chịu trách nhiệm cho việc này”.

Nghe thấy thế, sắc mặt Vu Trụ nhất thời trở nên khó coi.

Thượng Thần Thiên Huyên lại nhìn về phía Thượng Thần Thiên Vân: “Thiên Vân, tuy điện Chấp Pháp có lỗi, nhưng Nhất Niệm vi phạm thần pháp là sự thật, kiếm tu kia gi ết chết vô số cao thủ của nền văn minh Thiên Hành chúng ta cũng là sự thật. Ta có thể hiểu là bà muốn bảo vệ quan chấp pháp Nhất Niệm, nhưng bà không thể cố tình thả thiếu niên kia chạy mất, bà…”

Thượng Thần Thiên Vân đột nhiên giơ hai ngón tay ra, đầu ngón tay bà ta có một vết kiếm rất sâu, bà ta nhìn Thượng Thần Thiên Huyên: “Kiếm của hắn ta chém rách Huyền thể của ta”.

Thượng Thần Thiên Huyên nhíu mày, không nói thêm gì nữa.

Thượng Thần Thiên Vân bình tĩnh nhìn Thượng Thần Thiên Huyên: “Ta muốn cho Nhất Niệm và thiếu niên kia rời đi, nhưng trong lòng ta nền văn mịnh Thiên Hành mãi mãi là quan trọng nhất, nếu Nhất Niệm thật sự phản bội nền văn minh Thiên Hành, ta sẽ là người đầu tiên giết con bé, nhưng con bé đã từng phản bội chúng ta chưa?”

Vu Trụ ở bên cạnh trầm giọng nói: “Cô ta vi phạm thần pháp…”

Thượng Thần Thiên Vân quay đầu nhìn về phía ông ta: “Vi phạm thần pháp là phản bội nền văn minh Thiên Hành à? Nền văn minh Thiên Hành chúng ta có nhiều người phạm pháp như thế, bọn họ đều là kẻ phản bội sao?”

Sắc mặt Vu Trụ trở nên khó coi.

Thượng Thần Thiên Vân nhìn về phía Thượng Thần Thiên Huyên: “Ta cố ý thả Nhất Niệm và thiếu niên kia đi thật sự là vì suy nghĩ cá nhân, ta muốn hai người họ ở bên nhau, từ lúc đầu đến giờ ta chưa từng giấu giếm việc này. Nhưng ngoài ý đồ cá nhân ta cũng có suy nghĩ cho nền văn minh Thiên Hành, lai lịch của thiếu niên kia chắc chắn không đơn giản như những gì chúng ta nhìn thấy. Hơn nữa Ác Đạo Minh là kẻ thù không đội trời chung với hắn ta nhưng lại không thể gi ết chết hắn ta, nếu hắn ta thật sự chết ở nền văn minh Thiên Hành, khó đảm bảo sẽ không có nhân quả nào đó giáng xuống…”

“Buồn cười!”

Vu Trụ ngắt lời Thượng Thần Thiên Vân: “Nhân quả gì chứ? Dù có nhân quả thì nền văn minh Thiên Hành chúng ta không gánh nổi à? Đúng là buồn cười…”

Nghe thấy lời của Vu Trụ, Thượng Thần Thiên Vân không nhiều lời mà lập tức tát một bạt tai tới.

Vì đứng quá gần, hơn nữa Vu Trụ hoàn toàn không ngờ Thượng Thần Thiên Vân đột nhiên ra tay, cho nên lúc ông ta lấy lại tinh thần thì một tiếng bạt tai lanh lảnh đã vang lên.

Chát…

Vu Trụ bất ngờ không kịp đề phòng ăn một cái tát của Thượng Thần Thiên Vân, lập tức bay đi cả nghìn trượng, lúc dừng lại, bên phải mặt của ông ta đã sưng to như đầu lợn.

Vu Trụ sửng sốt.

Nhưng sau đó ông ta lập tức nổi giận, phẫn nộ nhìn chằm chằm Thượng Thần Thiên Vân: “Thượng Thần Thiên Vân, vì sao bà lại vô duyên vô cớ đánh người, bà…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4078


Chương 4078

Ông ta thật sự sắp tức điên rồi.

Rất muốn ra tay.

Nhưng lý trí vẫn luôn bảo ông ta nhịn lại, vì ông ta nhìn thấy sát khí trong mắt Thượng Thần Thiên Vân nó khiến ông ta cảm thấy lạnh người.

Lúc trước ông ta có thể giữ chân Thượng Thần Thiên Vân là vì chưa trở mặt, Thượng Thần Thiên Vân cũng không thật sự tức giận và có ý giết ông ta, nhưng lúc này ông ta cảm nhận được sát khí trong mắt Thượng Thần Thiên Vân, đây không phải là trò đùa.

Thiên Hành Chủ không có ở đây, nói cách khác không có bất cứ ai có thể xét xử được Thượng Thần Thiên Vân, nếu Thượng Thần Thiên Vân thật sự mượn cớ giết ông ta thì ông ta chết oan quá.

Nghĩ vậy, Vu Trụ cố đè nén lửa giận trong lòng, quân tử trả thù mười năm chưa muộn, cố nhịn một chút là được.

Thấy Vu Trụ không tiếp tục làm ầm ĩ nữa, Thượng Thần Thiên Vân mới dời mắt đi nhìn về phía Thượng Thần Thiên Huyên: “Những gì cần nói ta đã nói hết, làm thế nào là tuỳ các người”.

Dứt lời, bà ta xoay người rời đi.

Thượng Thần Thiên Huyên im lặng một lát rồi nói: “Vu điện chủ, ông phối hợp với Mục Tướng đi ngăn cản Nhị điện chủ Ác Đạo Minh kia, trước khi ta chưa trở về không được để ông ta rời khỏi nền văn minh Thiên Hành. Nếu ông ta cứ muốn rời đi thì thẳng tay đánh chết”, dứt lời, bà ta xoay người biến mất ở cuối chân trời. Vu Trụ đứng tại chỗ nhìn về hướng hai Thượng Thần biến mất, sau một hồi im lặng, ông ta cũng rời đi.

Điện nội các.

Lúc này, Mục Tướng ngồi ở vị trí đầu, hai bên trái phải ông ta là hai cao thủ bí ẩn mặc áo choàng đen.

Đối diện ông ta chính là Nhị điện chủ Khâu Bạch Y của Ác Đạo Minh.

Vu Trụ kia cũng ở trong đại điện, nhưng ông ta không ngồi mà đang đứng, nét mặt thì u ám.

Mục Tướng nhìn Khâu Bạch Y, cười khẽ: “Nhị điện chủ đúng là đa mưu túc trí”.

Khâu Bạch Y hơi nghi ngờ: “Mục Tướng nói vậy là có ý gì?”

Mục Tướng bưng chung trà lên nhấp nhẹ một ngụm.

“Nhị điện chủ, nói chuyện thẳng thắn với nhau đi”.

Khâu Bạch Y khẽ thở dài: “Mục Tướng, vì sao ta lại đến nền văn minh Thiên Hành này?”

Mục Tướng nhìn Khâu Bạch Y, không đáp lời.

Khâu Bạch Y lại nói: “Ác Đạo Minh ta vừa ký hiệp ước hoà bình với nền văn minh Thiên Hành, vậy mà nền văn minh Thiên Hành lại thả vô số lửa Thiên Hành huỷ diệt Ác vũ trụ của chúng ta, Mục Tướng, hành động này của nền văn minh Thiên Hành có tinh thần khế ước không? Chẳng lẽ ta không nên đến để yêu cầu một câu trả lời hợp lý sao?”

Mục Tướng nhíu mày: “Không liên quan đến chuyện này, ta đang nói về Diệp Quân kia”.

Khâu Bạch Y nói tiếp: “Diệp Quân kia đúng là kẻ thù không đội trời chung với Ác Đạo Minh chúng ta, nhưng nền văn minh Thiên Hành muốn giết hắn ta thì liên quan gì đến ta? Đừng trách ta nói thẳng, Mục Tướng, nền văn minh Thiên Hành của ông muốn giết hắn ta cũng không phải vì Ác Đạo Minh, mà là vì các ông cho rằng hắn ta làm ảnh hưởng đến danh tiếng của nền văn minh Thiên Hành, không xứng với nền văn minh Thiên Hành, cho nên mới muốn tiêu diệt hắn ta, nhưng không ngờ rằng hắn ta lại mạnh như thế, đúng không?”

Mục Tướng nhìn chằm chằm Khâu Bạch Y bằng ánh mắt u ám: “Theo ta được biết thì ông từng gặp Thôi Âm chấp pháp”.

Khâu Bạch Y cũng không giấu diếm, ông ta gật đầu: “Đúng là từng gặp, từ quan hệ hợp tác, lúc đó ta còn từng nhắc nhở ông ta thực lực của Diệp Quân này không đơn giản, đừng coi thường, tiếc là ông ta không hề nghe. Lúc đó hộ vệ của ông ta cũng có mặt, các ông thử hỏi là biết ta không hề nói dối”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4079


Chương 4079

Nghe thấy lời của Khâu Bạch Y, sắc mặt Điện chủ Vu Trụ của điện Chấp Pháp nhất thời trở nên tối tăm, Mục Tướng nhìn thoáng qua Vu Trụ, sau đó lại nhìn Nhị điện chủ vẫn đang rất bình tĩnh ngồi bên dưới. Ông ta không nói gì thêm mà tiếp tục uống trà.

Khâu Bạch Y lại nói: “Mục Tướng, Vu điện chủ, tại hạ cảm thấy vấn đề lớn nhất hiện tại không phải là truy cứu trách nhiệm của phe mình hay đồng mình của mình mà là Diệp Quân kia, các vị cũng đã thấy thực lực của Diệp Quân rồi đấy, nhưng ta muốn nói với các vị sự đáng sợ thật sự của hắn ta là ở thiên phú. Trước đây không lâu với thực lực của hắn, ta muốn giết hắn chỉ là dễ như trở bàn tay. Còn bây giờ e rằng ta cũng không thể làm gì được hắn ta, tốc độ phát triển của hắn ta nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi. Mà hiện tại hắn ta đã chạy trốn, nếu để lâu hơn sẽ trở thành hoạ lớn, quan trọng nhất là hắn ta nghênh ngang rời đi sau khi giết người ở nền văn minh Thiên Hành, hơn nữa hắn ta còn cướp đi quả Thiên Hành dưới ánh nhìn của mọi người, nếu chuyện này truyền ra ngoài…

Nói đến đây, ông ta nhìn thoáng qua Mục Tướng, không tiếp tục nói thêm.

Sắc mặt Mục Tướng trở nên xám xịt, đây là một chuyện vô cùng nhục nhã đối với nền văn minh Thiên Hành.

Vu Trụ trầm giọng nói: “Mục Tướng, Diệp Quân kia vốn không thể chạy thoát được, nhưng Thượng Thần Thiên Vân…”

“Im miệng!”

Mục Tướng đột nhiên quát to, âm thanh vang vọng như sấm rền khiến đại điện rung lên.

Vu Trụ sửng sốt.

Mục Tướng nhìn Vu Trụ bằng ánh mắt lạnh lùng: “Lui xuống đợi lệnh đi”.

Sắc mặt Vu Trụ còn khó coi hơn cả người chết, nhưng lại không dám cãi lệnh, ông ta chỉ đành kìm nén lửa giận rồi lui xuống.

Khâu Bạch Y nhìn thoáng qua Vu Trụ đang rời đi, không nói một lời.

Mục Tướng cất tiếng nói: “Nhị điện chủ đừng có tính toán với ông ta, ông ta là một người học võ, không chịu được những tính toán của ngài đâu”.

Khâu Bạch Y lắc đầu cười khẽ: “Lời nói này của Mục Tướng khiến ta hơi khó hiểu, thật sự oan ức cho ta quá”.

Mục Tướng cũng không định tiếp tục lá mặt lá trái với ông ta nữa mà hỏi thẳng: “Rốt cuộc thiếu niên kia có lai lịch gì?”

Đánh nhau đến lúc này, dù có dùng mông để nghĩ cũng biết thiếu niên kia không hề đơn giản.

Nguyên nhân ông ta nổi giận với Vu Trụ cũng là vì việc này, đến lúc này rồi mà tên ngu xuẩn đó còn chưa hiểu rõ mấu chốt của vấn đề, muốn gây ra nội loạn, hơn nữa còn làm chuyện đó trước mặt người ngoài. Đúng là quá ngu ngốc.

Khâu Bạch Y nói: “Hắn ta tên Diệp Quân, đến từ vũ trụ Quan Huyên, cũng là chủ nhân hiện tại của vũ trụ Quan Huyên”.

Mục Tướng hỏi: “Nền văn minh cấp mấy?”

Khâu Bạch Y đáp: “Lúc trước có rất nhiều cao thủ gia nhập vào vũ trụ của bọn họ, tính theo sức chiến đấu thì có thể xem là cấp bốn”.

Mục Tướng cau mày, Khâu Bạch Y lại nói: “Nhưng sau lưng hắn ta có mấy người rất mạnh”.

Mục Tướng bắt được điểm mấu chốt.

“Có chỗ dựa sao?”

Khâu Bạch Y gật đầu: “Phải, có ba kiếm tu”.

Mục Tướng lại hỏi: “Thực lực mấy người đó thế nào?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4080


Chương 4080

Khâu Bạch Y lắc đầu: “Không rõ”.

Mục Tướng im lặng nhìn chằm chằm Khâu Bạch Y.

Khâu Bạch Y nói tiếp: “Mục Tướng đừng suy nghĩ nhiều, ta không giấu giếm ông cái gì cả, vì ta chưa từng giao thủ với bọn họ đương nhiên là không biết thực lực chân chính của bọn họ rồi. Nhưng có thể chắc chắn một điều là ta không đánh thắng được ba người họ, nếu đấu tay đôi thì chắc có thể so chiêu được”.

Ông ta biết đối mặt với loại người thông minh này không thể nói thật, cũng không thể không nói thật, phải trong thật có giả, trong giả có thật mới được.

Mục Tướng thu hồi tầm mắt tiếp tục uống trà, lông mi rũ thấp, Khâu Bạch Y không thể nhìn thấy ánh mắt và nét mặt của ông ta.

Khâu Bạch Y cũng không nói thêm gì nữa, đang định uống trà thì phát hiện ông ta hoàn toàn không được châm trà.

Khâu Bạch Y lắc đầu cười khẽ, nền văn minh Thiên Hành này đúng là quá kiêu ngạo!

Dù Ác Đạo Minh ký hiệp ước hoà bình với bọn họ nhưng Khâu Bạch Y biết rõ trong mắt bọn họ, Ác Đạo Minh hoàn toàn chẳng là cái gì. Có điều ông ta cũng không tức giận vì chuyện này, nền văn minh Thiên Hành tung hoành vũ trụ nhiều năm như thế gần như không có đối thủ, nếu toàn tộc bọn họ đều khiêm tốn thì không bình thường cho lắm.

Lúc này, Mục Tướng chợt cất lời: “Nhị điện chủ, ông thật sự chưa từng giao thủ với người đứng sau Diệp Quân à?”

Khâu Bạch Y gật đầu: “Chưa từng”.

Mục Tướng gật đầu: “Nhị điện chủ, vì sợ Diệp Quân vẫn còn đồng bọn nên nền văn minh Thiên Hành chúng ta đã đóng cửa, bây giờ không ai được ra vào thần cảnh, có lẽ Nhị điện chủ phải ở lại thêm một khoảng thời gian, khổ cho ông rồi”.

Khâu Bạch Y cũng không tức giận, ông ta mỉm cười nói: “Được”.

Mục Tướng không nói thêm gì mà đứng dậy rời khỏi đại điện.

Khâu Bạch Y chậm rãi nhắm mắt lại ngồi dựa lên ghế, không biết đang nghĩ gì mà lại nở nụ cười.

Học cung Thiên Vân.

Sau khi rời khỏi nội các, Mục Tướng đi thẳng tới học cung Thiên Vân tìm Thượng Thần Thiên Vân.

Trong điện Tịnh An và Thượng Thần Thiên Vân đang ngồi đối diện nhau. Khi nhìn thấy Mục Tướng đến, Tịnh An đứng dậy đi sang một bên, sau đó im lặng không nói câu nào.

Mục Tướng hành lễ với Thượng Thần Thiên Vân, cười khổ: “Thượng Thần, ta không ngờ sự việc sẽ trở thành thế này”.

Nét mặt Thượng Thần Thiên Vân rất bình tĩnh: “Mục Tướng đến tìm ta có chuyện gì sao?”

Mục Tướng gật đầu: “Nhị điện chủ kia thật sự có ý định mượn tay nền văn minh Thiên Hành chúng ta tiêu diệt Diệp Quân, nhưng chuyện đến nước này, chúng ta và Diệp Quân đã thành kẻ thù không đội trời chung rồi”.

Thượng Thần Thiên Vân lắc đầu ngắt lời Mục Tướng: “Mục Tướng đến tìm ta là muốn bảo ta đi giết Diệp Quân kia à?”

Mục Tướng trầm giọng nói: “Thượng Thần, bây giờ chúng ta cần phải đoàn kết, Thiên Hành Chủ không có ở đây, chúng ta cần bà giúp đỡ”.

Trong mắt Thượng Thần Thiên Vân lộ vẻ thất vọng: “Nội các không có quyền ra lệnh cho ta, mời Mục Tướng rời khỏi đây”.

Mục Tướng sa sầm mặt.

Thượng Thần Thiên Vân nhíu mày: “Đi hay là không?”
 
Back
Top Dưới