Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3881


Thực lực của lão ta không thể tiêu diệt được huyết mạch của người này… Chuyện này vô cùng bất thường, bởi vì thực lực của lão ta đã có thể tiêu diệt cả Đạo Tắc của Đại Đạo hiện hữu.

Càng đánh càng không bình thường!

Thiên Võ Thế nhìn chằm chằm Diệp Quân ở đằng xa, lão ta chậm rãi nắm chặt tay phải, cho dù trong lòng hơi bất an, nhưng lúc này lão ta cũng không lo được nhiều như vậy. Lão ta chỉ có thể g iết chết người trước mặt để diệt trừ hậu hoạ.

Nghĩ đến đây, lão ta bước về phía trước một bước, đánh ra một quyền.

Phía xa, Diệp Quân muốn điều động sức mạnh huyết mạch toàn thân lần nữa, liều chết một trận, nhưng đúng lúc này một lão già đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, lão già cũng đánh ra một quyền.

Đùng!

Hai nắm đấm hoàn toàn không giống nhau đột nhiên bạo phát, trong chớp mắt đã đi xa mấy ngàn dặm.

Tất cả mọi nơi ở tinh vực lập tức bị chôn vùi, cực kỳ đáng sợ.

Trong quán rượu, Thiên Võ Tân nhìn chằm chằm ông lão đang đứng trước mặt Diệp Quân: “Trọng Thiên thứ ba!”

Cô ta từng đến Trọng Thiên thứ ba, dĩ nhiên cô ta không thể kiên trì ở lại đó lâu, bởi vì thực lực của người trước mặt này thật sự quá mạnh.

Cô ta thật sự không ngờ, cường giả của Trọng Thiên thứ ba cũng xuất hiện.

Hơn nữa còn giúp đỡ Diệp Quân!

Chuyện này rốt cuộc là sao?

Thiên Võ Tân ngờ vực, chẳng lẽ những người này chưa từng nghe đến tên tuổi của Chiêu Võ Đạo Đế sao? Cho dù chưa từng nghe đến tên tuổi của Chiêu Võ Đạo Đế đi chăng nữa, nhưng ít ra cũng phải biết sự đáng sợ của Ác Đạo Minh chứ?

Tại sao tất cả đều chọn đi theo Diệp Quân?

Còn nữa, không phải những người này đều đã bị tù ấn Đại Đạo trấn áp rồi ư? Sao họ thoát ra được? Bây giờ Đại Đạo hiện hữu đang làm gì thế không biết?

Trong đầu Thiên Võ Tân tràn đầy nghi ngờ.

Ở cách cô ta không xa, Chiêu Võ Đạo Đế nhìn Nho Uyên, cười nói: “Đúng là càng ngày càng thú vị”.

Ở trên trời, ánh mắt của Thiên Võ Thế nhìn thẳng vào Nho Uyên, đôi mắt đó hiện lên sự tò mò: “Ngươi là ai?”

Nho Uyên cười nói: “Biết ta là ai thì có tác dụng gì? Tới đây đi, để ta xem người đã từng đạt tới cảnh giới trên cả Khai Đạo sẽ mạnh như thế nào”.

Nói xong, ông ta bước về phía trước một bước, thẳng tay tung nắm đấm.

Đơn giản và thẳng thắn!

Thiên Võ Thế mỉm cười: “Tới đây”.

Dứt lời lão ta tiến lên phía trước một bước, đồng thời cũng tung một cú đấm.

Ầm!

Khu vực hai người đang đứng đột nhiên trở nên mơ hồ, hơn nữa còn im phăng phắc, không có bất kỳ dao động sức mạnh nào, vô cùng kỳ lạ.

Cách đó không xa, cả người Diệp Quân liên tục tỏa ra sức mạnh huyết mạch phong ma cực kỳ kinh khủng, sau khi hắn hoàn toàn nhập ma, kiếm ý vô địch của hắn đã hoàn toàn không có cách nào chống đối nữa.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3882


Đột nhiên Ngao Thiên Thiên nói: “Tháp gia, hãy giúp ta cùng trấn áp huyết mạch của huynh ấy”.

Lúc này tình trạng Diệp Quân đã rất nghiêm trọng bởi vì hắn đã hoàn toàn bước vào trạng thái phong ma, nếu không trấn áp được huyết mạch phong ma của hắn thì dù có là người của mình hắn cũng sẽ chém, tới lúc đó hắn chém điên loạn thì toang hết.

Đột nhiên Tiểu Tháp nói: “Không cần, ta tự làm”.

Ngao Thiên Thiên: “…”

Rầm!

Lúc này, một luồng sáng vàng từ trong người Diệp Quân đột ngột bắn thẳng lên trời, huyết mạch phong ma của Diệp Quân ngay lập tức bị cưỡng chế.

Ngao Thiên Thiên sững sờ, lập tức nói: “Tháp gia 999”.

Tiểu Tháp nghi ngờ hỏi: “999?”

Ngao Thiên Thiên nói: “Là rất ngầu đó”.

Tiểu Tháp: “…”

Sau khi huyết mạch phong ma bị trấn áp, Diệp Quân dần dần trở lại bình thường, một lúc sau Diệp Quân mới từ từ mở mắt ra, hắn hít một hơi thật sâu, nhìn vào cơ thể mình. Thời khắc này cơ thể của hắn đã không còn nguyên vẹn, chỉ một chút nữa thôi là cái thân xác của hắn đã hoàn toàn bị phế bỏ.

Diệp Quân dường như đã nghĩ tới việc gì đó nên vội vàng hỏi: “Tháp gia, ai đã giúp ta áp chế huyết mạch phong ma vậy?”

Hắn biết rõ một khi huyết mạch phong ma hoàn toàn điên loạn sẽ rất khó để hồi phục lại.

Tiểu Tháp đáp lời: “Là ta”.

Sắc mặt Diệp Quân trở nên u ám: “Tháp gia, ta đang nghiêm túc hỏi ngươi, ngươi đừng đùa với ta”.

Tiểu Tháp thấp giọng nói: “Ta nói thật mà”.

Diệp Quân: “…”

Ngao Thiên Thiên nói: “Đúng là Tháp gia làm đấy”.

Diệp Quân rất bất ngờ.

Tháp gia trở nên lợi hại như vậy từ khi nào thế?

Xem ra ngày đó cô cô váy trắng đã thăng cấp cho Tiểu Tháp rất nhiều.

Ngao Thiên Thiên đột ngột nói: “Tiền bối Nho Uyên có đánh thắng được người đó không?”

Nghe thấy thế Diệp Quân ngẩng đầu lên nhìn về phía xa, lúc này khu vực Nho Uyên và Thiên Võ Thế đứng đã hoàn toàn mơ hồ.

Không thấy bất kỳ thứ gì!

Nhìn thấy cảnh này Diệp Quân nhíu mày, cách hai người này chiến đấu hơi kỳ lạ, người bên ngoài không thể hiểu được.

Ngao Thiên Thiên lại nói: “Còn cả Đạo Đế ở trong quán rượu kia nữa, người này vẫn chưa ra tay, không biết là có ý gì”.

Chiêu Võ Đạo Đế!

Diệp Quân quay đầu nhìn vào quán rượu: “Có lẽ ông ta đang chờ gì đó”.

Rắc!

Đúng lúc này, khu vực thời không mơ hồ ở cách đó không xa đột nhiên vỡ vụn như một tấm gương, ngay sau đó, hai người đồng thời lui về phía sau, một lần nữa trở về vùng thời không bê này.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3883


Hai người đứng đối diện ở khá xa.

Thiên Võ Thế nhìn chằm chằm vào Nho Uyên, hơi bất ngờ: “Mặc dù ngươi vẫn chưa bước tới cảnh giới đó nhưng thực lực của ngươi đã vượt xa so với cảnh giới Khai Đạo”.

Nho Uyên cười nói: “Nếu bản thể của ngươi ở đây thì đúng là ta sẽ không đánh lại ngươi”.

Thiên Võ Thế nhìn Diệp Quân ở đằng xa nói: “Ngươi là gì của hắn? Tại sao lại muốn dùng mạng mình để hỗ trợ hắn?”

Nho Uyên khẽ mỉm cười: “Ta có thể đi ra ngoài và khôi phục lại sức mạnh đều nhờ sự giúp đỡ của Diệp công tử, vì ân tình này ta sẽ liều mạng để trả lại”.

Thiên Võ Thế im lặng một lúc rồi mới gật nhẹ đầu: “Vậy thì đấu tiếp đi!”

Vừa nói lão ta vừa tiến lên phía trước một bước, chỉ một bước chân cũng đã khiến thời không trước mặt lão ta và Nho Uyên lại trở nên mơ hồ.

Trong đầu Diệp Quân đột nhiên vang lên giọng nói của Nho Uyên: “Diệp công tử, bên quán rượu còn có một cường giả tuyệt thế, cẩn thận”.

Dứt lời ông ta bước lên phía trước một bước rồi tiến vào thời không mơ hồ kia.

Hai người họ lại bắt đầu đại chiến!

Ở trong quán rượu, Thiên Võ Tân nhìn Diệp Quân ở phía chân trời do dự một lúc rồi nói: “Tiền bối, hay là chúng ta giết Diệp Quân càng sớm càng tốt đi”.

Đánh tới bây giờ, cho dù cô ta không muốn thừa nhận, nhưng cũng phải nói rằng thiên phú và thực lực của Diệp Quân thực sự hơi nghịch thiên.

Mặc dù là cường giả cảnh giới mười phần thần tính, nhưng sức chiến đấu đã có thể so với một số cường giả ở cảnh giới Khai Đạo.

Nếu như loại yêu nghiệt này phát triển tới cảnh giới Khai Đạo thì sẽ ghê gớm tới mức nào?

Chiêu Võ Đại Đế mỉm cười nói: “Người bạn cũ cuối cùng của ta đã tới rồi”.

Thiên Võ Tân hơi nghi ngờ, cô ta dường như đã cảm nhận được điều gì đó, đột nhiên ngước lên nhìn về phía chân trời đằng xa, lúc này chỉ có thể nhìn thấy ở phía cuối chân trời có một người đàn ông lực lưỡng đang kéo theo một chiếc quan tài đi tới.

Người đàn ông đó có dáng người cực kỳ vạm vỡ, cao lớn hơn người bình thường bốn đến năm lần, thân trên c ởi trần, cơ bắp trên cơ thể cuồn cuộn, cánh tay to như cây cột, hai tay đang cầm một sợi xích bằng sắt cực lớn, đầu kia của sợi xích là một chiếc quan tài màu đen tuyền.

Người đàn ông lực lưỡng bước lên phía trước một bước cũng có thể làm trời đất rung chuyển, vô cùng đáng sợ.

Tất cả mọi người đều sửng sốt, người này là ai vậy?

Lúc này người đàn ông lực lưỡng đột nhiên cười nói: “Đạo Đế, ai là người dám đối địch với ông vậy? Là ai? Cút ra đi, để ông đây đánh một đòn nát đầu cả nhà hắn”.

Giọng nói của người đàn ông lực lưỡng tựa như sấm sét vào mùa xuân, rung động trời đất, ông ta nhìn lướt qua đám người Diệp Quân, vẻ mặt khinh thường giống như đang nhìn một đàn kiến.

Trong quán rượu, bên cạnh Chiêu Võ Đạo Đế, Thiên Võ Tân nhìn người đàn ông lực lưỡng kia, cô ta hơi tò mò, hỏi: “Tiền bối, vị này là ai vậy?”

Chiêu Võ Đạo Đế cười nói: “Quan Đế”.

Thiên Võ Tân cau mày, bởi vì cô ta chưa từng nghe nói về người này.

Chiêu Võ Đạo Đế nói tiếp: “Cô chưa từng nghe đến danh tiếng của ông ta là chuyện bình thường, bởi vì ông ta không thuộc về vũ trụ này, mà đến từ một nơi có tên là Táng Hải. Lai lịch của Quan Đế này không nhỏ đâu, có nhìn thấy cổ quan tài phía sau ông ta không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3884


Hai người đứng đối diện ở khá xa.

Thiên Võ Thế nhìn chằm chằm vào Nho Uyên, hơi bất ngờ: “Mặc dù ngươi vẫn chưa bước tới cảnh giới đó nhưng thực lực của ngươi đã vượt xa so với cảnh giới Khai Đạo”.

Nho Uyên cười nói: “Nếu bản thể của ngươi ở đây thì đúng là ta sẽ không đánh lại ngươi”.

Thiên Võ Thế nhìn Diệp Quân ở đằng xa nói: “Ngươi là gì của hắn? Tại sao lại muốn dùng mạng mình để hỗ trợ hắn?”

Nho Uyên khẽ mỉm cười: “Ta có thể đi ra ngoài và khôi phục lại sức mạnh đều nhờ sự giúp đỡ của Diệp công tử, vì ân tình này ta sẽ liều mạng để trả lại”.

Thiên Võ Thế im lặng một lúc rồi mới gật nhẹ đầu: “Vậy thì đấu tiếp đi!”

Vừa nói lão ta vừa tiến lên phía trước một bước, chỉ một bước chân cũng đã khiến thời không trước mặt lão ta và Nho Uyên lại trở nên mơ hồ.

Trong đầu Diệp Quân đột nhiên vang lên giọng nói của Nho Uyên: “Diệp công tử, bên quán rượu còn có một cường giả tuyệt thế, cẩn thận”.

Dứt lời ông ta bước lên phía trước một bước rồi tiến vào thời không mơ hồ kia.

Hai người họ lại bắt đầu đại chiến!

Ở trong quán rượu, Thiên Võ Tân nhìn Diệp Quân ở phía chân trời do dự một lúc rồi nói: “Tiền bối, hay là chúng ta giết Diệp Quân càng sớm càng tốt đi”.

Đánh tới bây giờ, cho dù cô ta không muốn thừa nhận, nhưng cũng phải nói rằng thiên phú và thực lực của Diệp Quân thực sự hơi nghịch thiên.

Mặc dù là cường giả cảnh giới mười phần thần tính, nhưng sức chiến đấu đã có thể so với một số cường giả ở cảnh giới Khai Đạo.

Nếu như loại yêu nghiệt này phát triển tới cảnh giới Khai Đạo thì sẽ ghê gớm tới mức nào?

Chiêu Võ Đại Đế mỉm cười nói: “Người bạn cũ cuối cùng của ta đã tới rồi”.

Thiên Võ Tân hơi nghi ngờ, cô ta dường như đã cảm nhận được điều gì đó, đột nhiên ngước lên nhìn về phía chân trời đằng xa, lúc này chỉ có thể nhìn thấy ở phía cuối chân trời có một người đàn ông lực lưỡng đang kéo theo một chiếc quan tài đi tới.

Người đàn ông đó có dáng người cực kỳ vạm vỡ, cao lớn hơn người bình thường bốn đến năm lần, thân trên c ởi trần, cơ bắp trên cơ thể cuồn cuộn, cánh tay to như cây cột, hai tay đang cầm một sợi xích bằng sắt cực lớn, đầu kia của sợi xích là một chiếc quan tài màu đen tuyền.

Người đàn ông lực lưỡng bước lên phía trước một bước cũng có thể làm trời đất rung chuyển, vô cùng đáng sợ.

Tất cả mọi người đều sửng sốt, người này là ai vậy?

Lúc này người đàn ông lực lưỡng đột nhiên cười nói: “Đạo Đế, ai là người dám đối địch với ông vậy? Là ai? Cút ra đi, để ông đây đánh một đòn nát đầu cả nhà hắn”.

Giọng nói của người đàn ông lực lưỡng tựa như sấm sét vào mùa xuân, rung động trời đất, ông ta nhìn lướt qua đám người Diệp Quân, vẻ mặt khinh thường giống như đang nhìn một đàn kiến.

Trong quán rượu, bên cạnh Chiêu Võ Đạo Đế, Thiên Võ Tân nhìn người đàn ông lực lưỡng kia, cô ta hơi tò mò, hỏi: “Tiền bối, vị này là ai vậy?”

Chiêu Võ Đạo Đế cười nói: “Quan Đế”.

Thiên Võ Tân cau mày, bởi vì cô ta chưa từng nghe nói về người này.

Chiêu Võ Đạo Đế nói tiếp: “Cô chưa từng nghe đến danh tiếng của ông ta là chuyện bình thường, bởi vì ông ta không thuộc về vũ trụ này, mà đến từ một nơi có tên là Táng Hải. Lai lịch của Quan Đế này không nhỏ đâu, có nhìn thấy cổ quan tài phía sau ông ta không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3885


Nghĩ đến đây, ông ta nhìn thoáng qua Diệp Quân, hừ rồi nói: “Chỉ chút tài mọn, ta không muốn ỷ lớn ức h**p nhỏ, nếu không hôm nay ta đã đánh chết ngươi rồi”.

Nói xong, ông ta xoay người đi thẳng về phía quán rượu.

Nhìn Quan Đế này cứ vậy không đánh nữa, Diệp Quân cau mày, người này đang làm cái quái gì thế?

Sau khi Quan Đế vào trong quán rượu, nhìn thấy Chiêu Võ Đạo Đế, ông ta lập tức kích động: “Lão đại ca”.

Chiêu Võ Đạo Đế cười nói: “Quan Đế, lâu rồi không gặp ông có khỏe không?”

Quan Đế cười nói: “Ngày đó từ biệt, không ngờ còn có ngày gặp lại, hôm nay vừa thấy, phong thái của đại ca vẫn như lúc trước, vô địch thiên hạ, ta vô cùng kính nể”.

Chiêu Võ Đạo Đế cười ha ha: “Quan Đế, đã mấy năm rồi, ông ít kiêu ngạo hơn năm đó, lại trưởng thành hơn nhiều”.

Quan Đế mỉm cười: “Ở trước mặt đại ca, đừng nói đến ta, có người nào trên thế gian này có tư cách kiêu ngạo cơ chứ?”

Thiên Võ Tân nhìn thoáng qua Quan Đế, trong lòng thấy hơi nguy hiểm.

Chiêu Võ Đạo Đế cười nói: “Lần này gọi ông đến, một là muốn gặp lại cố nhân, hai là muốn ông chứng kiến thời khắc huy hoàng của ta”.

Quan Đế như nghĩ đến chuyện gì đó, đôi mắt bất chợt co rút, lập tức cúi người hành lễ: “Là vinh hạnh của ta”.

Chiêu Võ Đạo Đế quay đầu nhìn Diệp Quân ở phía chân trời, ông ta đang muốn lên tiếng, nhưng đúng lúc đó, chân trời ở đằng xa đột nhiên nứt toác, tiếp đó, một cái đầu máu tươi đầm đìa bay ra.

Đó là đầu của Tiên Lão – người đã giao đánh với Lý Toại phong trước đó.

Lý Toại Phong cũng theo sau, bên trong lòng bàn tay ông ta yên lặng trôi nổi hai thanh phi kiếm, quanh thanh kiếm tỏa ra kiếm thế ngập trời.

Nhìn thấy Lý Toại Phong, Diệp Quân thở dài nhẹ nhõm, dù sao thì cường giả Chiêu Võ Đạo Đế gọi đến đều không phải kẻ yếu.

Lý Toại Phong bỗng nhiên mở lòng bàn tay ra, một chiếc nhẫn không gian bay tới trước mặt Diệp Quân.

Diệp Quân hơi kinh ngạc.

Lý Toại Phong cười nói: “Nhẫn không gian của lão già kia”.

Diêp Quân mỉm cười nói: “Tiền bối giữ lại mới đúng”.

Lý Toại Phong mỉm cười: “Chỉ là một ít vật ngoài thân mà thôi, ta giữ lại cũng không dùng tới, cậu cứ lấy đi”.

Diệp Quân do dự một lát, sau đó gật đầu: “Được”.

Nói xong hắn cất nhẫn không gian đi, trong nhẫn không gian có trăm Tổ Mạch, cũng được coi là một khoản lớn.

Lý Toại Phong chậm rãi xoay người lại, ông ta nhìn Chiêu Võ Đạo Đế trong quán rượu, kiếm khẽ run lên, ông ta vẫn muốn đánh một trận với kẻ mạnh nhất này, đúng lúc đó, Diệp Quân đột nhiên nói: “Tiền bối, giết mấy tên tép riu này trước đã”.

Nói xong, hắn chỉ vào những cường giả của tộc Vu Mã đang chiến đấu với Đạo Quân ở đằng xa.

Lý Toại Phong gật đầu, tâm niệm vừa động, hai thanh phi kiếm đột nhiên hóa thành kiếm quang dài vạn trượng rồi phóng lên cao, chém thẳng xuống đám người Vu Mã Lạc.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3886


Phía xa kia, Vu Mã Lạc đang chiến đấu đột nhiên như cảm nhận được gì đó, ông ta mạnh mẽ xoay người lại, lúc nhìn thấy hai thanh phi kiếm kia, vẻ mặt ông ta đột ngột biến đổi, vội vàng lấy ra một cái khiên để chắn trước người mình.

Rầm!

Tầm khiên run liên hồi, lập tức vỡ nát, trong nháy mắt Vu Mã Lạc đã bị đánh bay xa mấy vạn trượng.

Còn hai thanh phi kiếm kia lại giống như sấm sét xoẹt qua chiến trường, trong nháy mắt đã đến trước mặt Vu Mã Lạc.

Sắc mặt Vu Mã Lạc thay đổi, ông ta biết ông ta tuyệt đối không phải là đối thủ của kiếm tu thần bí này, ông ta không dám giữ lại chiêu thức gì nữa, lập tức lấy ra một con dấu, sau đó nhanh chóng khởi động nó.

Ầm!

Một luồng ánh sáng đỏ bỗng nhiên tỏa ra từ trong con dấu rồi phóng thẳng lên trời.

Ầm!

Uy áp đáng sợ từ trong con dấu cuộn trào ra ngoài, lập tức đánh bay hai thanh phi kiếm của Lý Toại Phong.

Đằng xa, Lý Toại Phong hơi khiếp sợ, ông ta mở lòng bàn tay ra, hai thanh phi kiếm bay đến trong tay ông ta, ông ta ngẩng đầu nhìn về phía xa, có một ông lão đang chậm rãi đi ra từ bên trong luồng ánh sáng đỏ kia.

Ông lão mặc quần áo màu đỏ, chắp hai tay sau lưng, cả người ông ta tỏa ra một loại áp lực đáng sợ bí ẩn. Khí tức này không thua kém gì Thiên Võ Thế – tiên tổ của tộc Thiên Võ lúc trước.

Tiên tổ tộc Vu Mã – Vu Mã Hình!

Trong chiến trường, đám người tộc Vu Mã nhìn thấy ông lão này, vội vàng cung kính hành lễ: “Bái kiến tiên tổ!”

Gọi tổ tông!

Diệp Quân nhìn thấy cảnh tượng này, vẻ mặt trở nên u ám, lại là một cường giả đáng sợ có cảnh giới trên Khai Đạo. Tuy rằng đối phương không phải bản thể mà chỉ là ảo ảnh phân thân, nhưng thực lực không phải một cường giả cảnh giới Khai Đạo bình thường có thể so sánh được.

Hơi khó rồi!

Tay phải Diệp Quân nắm chặt kiếm Thanh Huyên, tuy rằng kiếm Thanh Huyên khắc chế linh hồn nhưng thực lực của hắn chênh lệch quá lớn với đối phương, cho nên tác dụng khắc chế không thể nào vận dụng tốt được.

Trên cảnh giới Khai Đạo!

Cảnh giới cao hơn hắn nhiều!

Đằng xa, sau khi Vu Mã Hình xuất hiện, ông ta bỗng nhiên quay đầu lại nhìn về phía quán rượu, khi nhìn thấy Chiêu Võ Đạo Đế, ông ta hơi giật mình, rất ngạc nhiên.

Chiêu Võ Đạo Đế mỉm cười, không nói gì.

Lúc này Vu Mã Lạc gấp gáp hỏi: “Tiên tổ, vị này là Chiêu Võ Đạo Đế ở vũ trụ Chiêu Võ chúng ta…”

Chiêu Võ Đạo Đế!

Ánh mắt Vu Mã Hình thoáng qua vẻ kinh ngạc và sợ hãi.

Chiêu Võ Đạo Đế là nhân vật cổ xưa xuất hiện trước cả ông ta, ở thời đại của ông ta, Chiêu Võ Đạo Đế chính là nhân vật trong truyền thuyết.

Ông ta thật sự không ngờ, đối phương vẫn còn sống.

Vũ Mã Hình đánh giá Chiêu Võ Đạo Đế, vẻ mặt của ông ta phút chốc trở nên nghiêm túc…

Lúc này Lý Toại Phong bỗng nhiên lên tiếng: “Đánh hay không đánh?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3887


Vu Mã Hình tỉnh táo lại, ông ta nhìn Lý Toại Phong, rồi giống như cảm nhận được gì đó nên ông ta đột nhiên nhìn sang Diệp Quân đang đứng bên cạnh Lý Toại Phong. Khi nhìn thấy Diệp Quân, ông ta bỗng trở nên kinh ngạc.

Vu Mã Lạc bên cạnh vội vàng hỏi: “Tiên tổ, người này tên là Diệp Quân, là kẻ địch không đội trời chung của tộc Vu Mã chúng ta”.

Kẻ địch không đội trời chung!

Khuôn mặt Vu Mã Hình nhăn lại.

Lý Toại Phong thấy đối phương do dự, lập tức trở nên khó chịu, ông ta đột nhiên cười nói: “Đánh nào”.

Dứt lời, ông ta vừa muốn đánh thì hai thanh phi kiếm đã bay thẳng từ trong tay ông ta ra.

Thấy Lý Toại Phong ra tay, ánh mắt Vũ Mã Hình trở nên hung hăng, từ lúc nào một cường giả cảnh giới Khai Đạo đã dám kiêu ngạo trước mặt ông ta như thế rồi.

Không nói lời vô nghĩa, ông ta đánh thẳng một quyền.

Đùng!

Hai thanh phi kiếm bị đánh bay, nhưng ngay sau đó đã có kiếm quanh chém xuống trước mặt Vu Mã Hình.

Ầm!

Kiếm quang đột nhiên vỡ tan, tiếp đó Vu Mã Hình bị ép lui xa mấy trăm trượng.

Nhìn thấy cảnh tượng này, vẻ mặt của đám người Vu Mã Lạc lập tức trở nên u ám, Vu Mã Lạc nhìn thoáng qua tiên tổ nhà mình, trong lòng không khỏi hoài nghi, tiên tổ này hình như không như lời đồn.

Sau khi Vu Mã Hình bị đẩy lùi về phía Bắc, ông ta nhìn Lý Toại Phong đứng đằng xa, sợ hãi nói: “Đúng là một thanh kiếm lợi hại”.

Ông ta hơi ngạc nhiên, thật sự không ngờ thực lực của kiếm tu cảnh giới Khai Đạo này lại mạnh như vậy.

Lý Toại Phong phía xa đánh đến thoải mái, cười nói: “Lại lần nữa”.

Dứt lời, ông ta bỗng nhiên hóa thành một luồng kiếm quang rồi phóng lên trời, chỉ trong chốc lát kiếm quang kia đã phóng thẳng xuống, mạnh mẽ va chạm với Vu Mã Hình.

Vẻ mặt Vu Mã Hình không thay đổi, ông ta bước về phía trước, mở bàn tay ra, sau đó nhẹ nhàng xoay tròn.

Ầm!

Khu vực thời không nơi ông ta đứng đột nhiên trở nên mơ hồ, mà sau khi kiếm quang kia đụng vào khu vực thời không mơ hồ đó, tốc độ bỗng nhiên trở nên vô cùng chậm chạp.

Thấy cảnh này, Diệp Quân cau chặt mày, lại như vậy, đây chẳng phải là kỹ năng đặc biệt chỉ có cường giả cảnh giới trên Khai Đạo mới biết sao?

Lúc Diệp Quân còn đang suy nghĩ, khu vực thời không mơ hồ ở phía xa kia đột nhiên vỡ tan, Lý Toại Phong liên tục lui mấy ngàn trượng.

Cùng lúc đó Vu Mã Hình đi về phía trước, mỗi bước của ông ta dẫn đến khu vực thời không Diệp Quân đang đứng dần trở nên mơ hồ.

Ông ta muốn giết Diệp Quân trước!

Kẻ địch không đội trời chung của tộc Vu Mã!

Bắt giặc nên bắt tướng trước!

Nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt Lý Toại Phong thay đổi, ông ta hóa thành kiếm quang chém thẳng qua, nhưng đã muộn, khu vực thời không bên chỗ Diệp Quân đã hoàn toàn trở nên mơ hồ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3888


Nhưng đúng lúc này, kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân nhanh chóng bay ra.

Xoẹt!

Khu vực thời không mơ hồ kia bị xé rách, sức mạnh quỷ dị trong nháy mắt đã biến mất.

“Gì cơ?”

Ánh mắt Vu Mã Hình lóe lên sự kinh ngạc: “Kiếm của ngươi…”

Diệp Quân nhìn Vu Mã Hình, ánh mắt nghiêm trọng, trong nháy mắt lúc nãy hắn vậy mà lại cảm giác được bản thân bị ép đứng yên tại chỗ, giống như thời gian đang dừng lại, nếu không phải có kiếm Thanh Huyên thì hắn ngay cả sức lực phản kháng cũng không có!

Trên cảnh giới Khai Đạo!

Vu Mã Hình muốn tiếp tục ra tay, đúng lúc này Chiêu Võ Đạo Đế phía dưới đột nhiên cười nói: “Người ta đợi đều đến đông đủ rồi, cho nên chúng ta không cần phải lãng phí thời gian”.

Ông ta đột nhiên bưng chén rượu lên rồi đổ xuống, rượu đổ xuống, ông ta chỉ nhẹ nhàng búng tay một cái, một giọt rượu bỗng bay ra từ trong quán rượu, bay thẳng về phía Diệp Quân phía chân trời.

Lý Toại Phong vội vàng thay đổi quỹ đạo kiếm, va chạm thẳng với giọt rượu đó.

Đùng!

Kiếm quang vỡ nát, Lý Toại Phong bị chấn động lùi lại mười vạn trượng, lúc ông ta dừng lại thì hai thanh phi kiếm trong tay đã vỡ tan.

Nhưng giọt rượu đó vẫn không hề biến mất mà tiến quân thần tốc đến trước mặt Diệp Quân.

Đúng lúc này, một cánh tay đột nhiên siết lấy giọt rượu.

Bàn tay kia bao lấy giọt nước rồi nắm lại.

Ruỳnh!

Giọt nước vỡ tan thành từng mảnh, đẩy một đợt sóng xung kích mạnh mẽ lao ra nhưng đã bị bàn tay đập nát.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào chủ nhân bàn tay.

Một người đàn ông đứng trước mặt Diệp Quân.

Người đến từ Trọng Thiên thứ tư.

Ung Đế.

Trong quán rượu, Quan Đế đanh mặt lại khi cảm nhận được nguy hiểm toát ra từ người này, đồng thời cũng lắp bắp tự hỏi làm sao thanh niên kia lại được nhiều kẻ mạnh chống lưng như vậy.

Và cũng âm thầm vui mừng ban nãy ông ta không phải người đầu tiên mù quáng bước ra. Dù sao ông ta và Diệp Quân không thù không oán, nếu lên đánh với hắn thì lại dây vào nhân quả không biết tên, quá sức ngu xuẩn.

Cách đó không xa, Thiên Võ Tân không khỏi nhăn mặt khi nhận ra cường giả Trọng Thiên thứ tư này cũng về phe Diệp Quân.

Trong não mấy người này chứa óc heo à?!

Ngu ơi là ngu!

Sắc mặt sa sầm, hai tay cô ta siết chặt, ngực phập phồng theo cơn tức.

Chiêu Võ Đạo Đế liếc mắt nhìn Ung Đế, cười nói: “Thú vị”.

Chỉ thấy đối phương giơ tay lên cao rồi hạ xuống.

Ầm!

Toàn bộ phố Thiên Đạo sụp đổ trong nháy mắt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3889


Chiêu Võ Đại Đế cười to, vung tay áo lên.

Thiên Võ Tân và Quan Đế biến sắc.

Ruỳnh!

Một tiếng nổ đinh tai vang lên khi Đăng Thiên Vực ầm ầm chấn động trước khi vỡ ra thành từng mảnh. Ai nấy đều hốt hoảng lùi lại.

Trong quán rượu, Chiêu Võ Đại Đế đứng dậy, từng bước đi đến trước mặt Ung Đế, cười nói: “Không ngờ chín tầngTrọng Thiên vẫn còn cường giả bực này, đúng là ngạc nhiên thật”.

Những ngón tay ông ta khép lại, vạch ra một đường.

Xoẹt!

Một lồ ng giam năng lượng khổng lồ xuất hiện giữa họ.

Họa Địa Vi Lao!

Chiêu Võ Đại Đế cong môi: “Vào đánh một trận”.

Rồi nhấc chân bước vào.

Trước khi Ung Đế đi theo, Diệp Quân đã lên tiếng: “Tiền bối chậm đã”.

Ung Đế nhìn lại, chỉ thấy hắn đưa kiếm Thanh Huyên sang.

Nhưng ông ta lắc đầu: “Kiếm này không phải đạo của ta, dùng cũng vô dụng. Ngươi phải cẩn trọng dùng nó”.

Rồi đi vào lồ ng giam.

Bên trong, Chiêu Võ Đại Đế cười nói: “Đến đây, để ta xem trình độ ngươi đến đâu”.

Dứt lời, ông ta vươn tay ra. Một vùng vũ trụ mênh mông bất ngờ xuất hiện, bên trong là hàng tỉ tỉ ngôi sao đang chấn động.

Bàn tay Chiêu Võ Đại Đế khép lại quanh ánh sao chói lòa.

Ông ta phát ra một tiếng cười to, vung tay đấm tới.

Uỳnh!

Sức mạnh sao trời ập đến như đại hồng thủy.

Tuy bọn họ đã bị ngăn cách trong lồ ng giam nhưng người ở ngoài vẫn cảm nhận được uy áp đáng sợ này.

Thật là khủng khiếp!

Ngay cả tổ tiên hai tộc Vu Mã và Thiên Võ cũng đanh mặt lại.

Chiêu Võ Đại Đế.

Một nhân vật trong truyền thuyết, tuy chỉ mới đến cảnh giới Khai Đạo nhưng sức mạnh đã vượt xa, e rằng cảnh giới Diệt Đạo cũng sẽ không chịu nổi.

Chỉ riêng cú đấm này thôi là đã có thể dễ dàng lấy mạng của mười cường giả cảnh giới Khai Đạo rồi.

Vu Mã Hình và Thiên Võ Thế liếc nhìn nhau với vẻ chấn động.

Diệp Quân cũng đanh mặt. Cho dù cú đấm này có tung ra ở bên ngoài, chỉ còn lại một phần uy lực thì cường giả cảnh giới Khai Đạo cũng không đánh lại.

Tứ điện chủ thật sự là quá mạnh!

Bên kia, Thiên Võ Tân thấy Chiêu Võ Đại Đế ra chiêu thì phấn khích tột độ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3890


Đây mới là cường giả vô địch!

Cô ta chọn đúng phe rồi!

Lần này tộc Thiên Võ sẽ nhờ cô ta mà quật khởi trở lại, bản thân Thiên Võ Tân cũng sẽ được điền tên mình vào lịch sử gia tộc.

Con cháu đời sau sẽ biết người đã đưa tộc Thiên Võ trên đà rệu rã trở lại đỉnh vinh quang chính là Thiên Võ Tân!

Cô ta càng nghĩ càng thấy phấn khởi.

Quan Đế đứng cách đó không xa thấy vậy thì nhíu mày.

Ở một nơi nào đó, Tức Mặc Lan thở dài khi cảm nhận được uy lực từ cú đấm của Chiêu Võ Đại Đế, cuối cùng quyết định sẽ không giúp bên nào.

Diệp Quân là yêu nghiệt có chống lưng, nhưng cô ta cũng không nghĩ rằng những người đó sẽ mạnh hơn Chiêu Võ Đại Đế được.

Chưa kể sau lưng Chiêu Võ Đại Đế còn có Ác Đạo Minh.

Nếu bây giờ ra tay giúp Diệp Quân thì chính là hại bản thân.

Thiên Võ Tân bắn ánh mắt phức tạp nhìn Diệp Quân. Cô ta tán thưởng hắn, ngặt nỗi kẻ địch của hắn lại quá mạnh.

Ở trên cao, khi Chiêu Võ Đại Đế ra chiêu, Ung Đế siết tay lại.

Uỳnh!

Phù ấn đại đạo ngưng tụ trong lòng bàn tay ông ta.

Ác quyền đắc đạo!

Ung Đế tung cú đấm.

Xuất quyền diệt đạo!

Đạo Diệt Thần Quyền!

Hàng loạt phù văn đại đạo xuất hiện bên trong lồ ng giam rồi bốc cháy, bắt đầu hòa tan cái lồ ng.

Cú đấm của hai bên va chạm.

Ruỳnh!

Lồ ng giam không chịu nổi mà vỡ toang hoác, để sóng xung kích ồ ạt túa ra.

Ai nấy đều biến sắc mà lùi lại.

Những người chậm chân bị quét cho thần hồn câu diệt.

Mọi người kinh hồn táng đảm.

Diệp Quân cũng giật thót, vội vàng lùi lại triệu trượng mới dừng, sau đó hốt hoảng nhìn lên trên.

Lý Toại Phong đứng cạnh hắn ra vẻ phức tạp: “Sức mạnh bọn họ thật khủng khiếp, ta không thể nào bằng”.

Bọn họ mạnh đến nỗi nghịch thiên.

Mọi tầm mắt đều đang đổ dồn vào nơi thời không hỗn loạn kia, sau đó lại nghe thêm một tiếng nổ vang. Sóng xung kích từ hai quyền thế khác biệt lại lan ra.

Không ai dám đương đầu, chỉ đành rối rít chạy.

Lý Toại Phong cũng biến sắc, vội vàng đứng chắn trước người Diệp Quân rồi vung tay thả kiếm quang ra, chặn lại quyền thế.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3891


Diệp Quân ngẩng đầu nhìn bia đá Đăng Thiên, chỉ thấy nó vẫn sừng sững giữa đất trời, không chút sứt mẻ trước sức mạnh của Chiêu Võ Đại Đế và Ung Đế.

Đại đạo hiện hữu cũng ghê phết! Hắn hoảng sợ nghĩ.

Đại đạo hiện hữu: “…”

Rồi Diệp Quân lại nhìn về phía thời không kia, thấy vô số ảo ảnh tinh tú đang bốc cháy.

Hắn ngạc nhiên: “Đó là gì?”

Lý Toại Phong: “Là Chiêu Võ Đại Đế…”

Diệp Quân tập trung quan sát, thấy Ung Đế đã bước vào một vùng tinh không đặc biệt với hàng loạt ngôi sao đang bốc cháy xung quanh.

Mỗi ngôi sao hóa thành một loại Đại Đạo.

Khi Đại Đạo bốc cháy, nó lại hóa thành quyền ấn đánh vào Ung Đế.

Chỉ trong chớp mắt đã có hằng hà sa số cái tấn công ông ta

Ung Đế vẫn bình thản như trước, mở tay ra rồi nắm lại.

Ruỳnh!

Một thế giới ảo bất ngờ xuất hiện, bên trong chứa hàng vạn phù văn bí ẩn. Chúng tạo thành một quyền ấn, ngưng tụ thành thực thể. Một tia ác liệt lóe lên trong mắt, Ung Đế tung cú đấm: “Quyền Khai Vạn Đạo!”

Quyền Khai Vạn Đạo!

Ầm!

Quyền ấn tạo thành từ ngàn vạn phù ấn bùng nổ, phát ra khí tức xa xưa lan tràn tinh không.

Hết thảy đều bị xóa sổ.

Mọi người chỉ thấy bốn bề tối đen như trời sập xuống, sau đó ai nấy đều biến sắc, hốt hoảng rời xa khu vực kia.

Lý Toại Phong dẫn Diệp Quân lui lại mấy trăm nghìn trượng, không ngừng thả kiếm ý ra đỡ đòn.

Cho dù vậy ông ta cũng không thể hoàn toàn cản được hai luồng sức mạnh kia, vì vậy chỉ đành dẫn Diệp Quân chạy nhanh hơn.

Hai người dừng lại ở cách đó mấy trăm nghìn trượng.

Sắc mặt Lý Toại Phong nghiêm trọng vô cùng. Nhìn về nơi xa chỉ thấy Đăng Thiên Vực như đã hóa thành hố đen khổng lồ.

Diệp Quân nhìn sang phải, vẫn thấy bia Đăng Thiên không hề hấn gì. Tất cả các loại sức mạnh đều sẽ bị triệt tiêu khi đến gần nó.

Ghê gớm!

Sức mạnh của hai người này đã không còn là cảnh giới Khai Đạo nữa rồi! Hắn hoảng sợ nghĩ.

Những người khác cũng đã dừng tay, bởi đánh tiếp không còn ý nghĩa. Chỉ cần Chiêu Võ Đại Đế và cường giả Trọng Thiên thứ tư kia phân thắng bại thành công thì biết ngay phe nào thắng, phe nào bại.

Lệ Hàn đanh mặt. Ông ta biết Chiêu Võ Đại Đế rất mạnh, chỉ không biết lại mạnh đến vậy.

Cũng còn may cường giả kia cũng không kém.

Trong thời không đen nhánh, Ung Đế và Chiêu Võ Đại Đế đứng đối mặt nhau. Người sau cười lên: “Tốt lắm!”

Ung Đế thản nhiên nhìn lại.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3892


Chiêu Võ Đại Đế: “Ngươi cũng không yếu lắm, vừa đủ cho ta luyện tay”.

Nói rồi ông ta bước tới, chỉ một bước chân mà khiến tất cả xung quanh dừng lại.

Ngưng đọng thời gian!

Đăng Thiên Vực và tất cả mọi người bất động tại chỗ.

Sắc mặt ai nấy trắng bệch, trong lòng sợ hãi không thôi.

Bởi vì mọi thứ vẫn đang diễn ra bình thường, chỉ trừ việc họ không thể cử động.

Diệp Quân biến sắc kịch liệt, vội vàng gọi kiếm Thanh Huyên ra, chém vỡ sức mạnh ở vùng thời không đang đứng.

Khi hắn nhìn lên cao, thấy Ung Đế siết chặt tay phải, mắt trừng trộ rồi đập bàn tay xuống, la lên: “Phá!”

Rắc!

Thứ sức mạnh bí ẩn kia vụn vỡ trước mặt Ung Đế, phát ra những tiếng nổ lách tách như pháo hoa.

Đất trời trở về như cũ.

Ung Đế tung người nhảy lên, hai nắm đấm như hàng tỉ ngọn núi giáng xuống Chiêu Võ Đại Đế.

Uỳnh!

Thời không tối đen nơi Chiêu Võ Đại Đế đang đứng bị đấm thành hố đen. Sức mạnh như vũ bão hủy thiên diệt địa không ngừng hạ xuống lấp đầy nó.

Trải qua một thoáng im lặng.

Ầm!

Có quầng sáng trắng phóng lên cao từ hố đen, tản ra khí tức đáng sợ như gió lốc, đẩy Ung Đế lùi lại mấy vạn trượng.

Những người khác biến sắc, một vài cường giả cảnh giới Khai Đạo ở gần còn bị ép quỳ xuống.

Uy áp kia vừa xuất hiện, Lý Toại Phong đã kéo Diệp Quân chạy đi thêm triệu trượng, nhìn lại nơi chiến trường với vẻ hoảng sợ.

Ở nơi khác, Thiên Võ Thế nhìn Chiêu Võ Đại Đế với vẻ mặt nghiêm trọng nặng nề: “Bán Bộ Diệt Đạo!”

Diệt Đạo!

Chiêu Võ Đại Đế phá ra cười, nói với Ung Đế: “Ta đây chỉ mới Bán Bộ mà đã không còn đối thủ, nếu thêm nửa bước nữa thì ai có thể đánh một trận với ta trừ văn minh Thiên Hành?”

Bán Bộ Diệt Đạo.

Ai nấy đều nhìn ông ta với vẻ hoảng sợ. Chỉ mới Bán Bộ thôi mà đã không thở nổi thế này…

Bị áp chế về cảnh giới rồi!

Đây là lần đầu tiên rất nhiều người được nhìn thấy cường giả trên cảnh giới Khai Đạo, chỉ là không ngờ Bán Bộ Diệt Đạo lại khủng khiếp thế này, cảnh giới Khai Đạo không có cửa để so.

Bỗng Ung Đế quay lại nói với Diệp Quân: “Diệp công tử, chuyện ta nhờ cậu, xin chớ quên”.

Đoạn ông ta đi về phía Chiêu Võ Đại Đế: “Dù ta có bị Đại Đạo trừng phạt, áp chế, sức mạnh không còn bằng thời đỉnh cao thì đã sao? Để ta chống mắt lên xem trên cảnh giới Khai Đạo mạnh đến đâu!”

Uỳnh!

Thân xác ông ta bốc cháy.

Uỳnh!

Một luồng khí tức như núi lửa phun trào tuôn ra khi Ung Đế thiêu đốt thân xác.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3893


Khủng khiếp đến nỗi đẩy lùi uy áp của Chiêu Võ Đại Đế trong nháy mắt.

Sắc mặt ai nấy đều đanh lại khi thấy cảnh này.

Chiêu Võ Đại Đế tỏ vẻ ngạc nhiên vô cùng khi thấy Ung Đế vốn chỉ đang ở cảnh giới Khai Đạo mà lại có khí tức vượt trội hơn cả Bán Bộ Diệt Đạo là ông ta.

Ung Đế đang thiêu đốt thể xác, nhưng ông ta hiện giờ chỉ mạnh bằng ba, bốn phần so với khi xưa.

Vậy thì ông ta ở thời đỉnh cao phải đáng sợ đến mức nào?

Đương nhiên là kh ủng bố vô cùng!

Thiên Võ Thế nhìn mà thấy dại cả người. Chẳng lẽ trên đời thật sự có cường giả Khai Đạo đánh được với Diệt Đạo?

Người này ở đâu ra mà nghịch thiên thế này?

Vu Mã Lạc lần đầu tiên thấy một cường giả cảnh giới Khai Đạo đáng sợ ngần này, sắc mặt cũng nghiêm trọng không kém.

Ung Đế hiện giờ tuyệt đối không thua kém gì ông ta vào lúc đỉnh cao. Thật sự là đáng sợ.

Nhưng ông ta càng suy nghĩ sâu xa hơn.

Cường giả tuyệt thế như vậy, vì sao lại ủng hộ Diệp Quân?

Vu Mã Lạc không khỏi quay đầu, nhíu mày nhìn Diệp Quân, trong lòng chợt cảm thấy bất an.

Ông ta càng lúc càng cảm thấy việc này có gì bất thường. Trực giác nói rằng thanh niên kiếm tu này có thể có người chống lưng cho.

Bên kia, Chiêu Võ Đại Đế thấy khí tức của mình bị áp đảo thì thoáng giật mình, sau đó cười lên: “Thú vị lắm!”

Ông ta vươn tay. Vô số ngôi sao chấn động như có thủy triều sôi sùng sục.

Ung Đế bỗng tung người nhảy tới, lao về phía Chiêu Võ Đại Đế như một quả cầu lửa hừng hực, đốt cháy con đường đi qua.

Nụ cười của Chiêu Võ Đại Đế biến mất, ánh mắt lạnh đi, bước tới tung cú đấm.

Nó như một vụ nổ vũ trụ, mang theo ánh sang chói ngời bùng nổ khiến không ai dám nhìn trực diện.

Ầm!

Hàng loạt ngôi sao tắt ngúm khi cú đấm giáng xuống. Sức mạnh khổng lồ tuôn ra đẩy Chiêu Võ Đại Đế lùi lại liên tục.

Ung Đế thừa thắng xông lên, lại đấm tiếp.

Quyền ấn phù văn ngưng tụ từ lửa bùng nổ khiến không ai dám nhìn trực diện.

Ruỳnh!

Tiếng nổ điếc tai vang lên.

Chiêu Võ Đại Đế lại bị đánh bay mười nghìn trượng.

Vô số quyền ấn trút xuống Chiêu Võ Đại Đế như mưa rào, mỗi một cú đều khiến ông ta bị đánh bay mười nghìn trượng.

Hoàn toàn áp đảo.

Cảnh tượng này khiến những người khác thấy khó tin.

Cảnh giới Khai Đạo không ở đỉnh cao lại áp đảo được Bán Bộ Diệt Đạo?
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3894


Nghịch thiên!

Lý Toại Phong nghiêm giọng nói: “Ung Đế mạnh thật…”

Nho Uyên vừa lùi lại về cạnh Diệp Quân cũng gật đầu: “Tiếc rằng trúng phải Đạo khiển, sức mạnh lại không bằng khi xưa, bằng không thì Chiêu Võ Đại Đế kia…”

Ông ta khẽ liếc mắt nhìn người đang bị áp đảo, chân mày nhíu lại.

Ầm!

Chiêu Võ Đại Đế lại bị đánh bay đi, chưa kịp dừng lại đã thấy một cú đấm khác ập tới.

Ông ta rú lên một tiếng phẫn nộ, tóc bay rối loạn, một tia sáng đen xuất hiện từ giữa trán.

Ruỳnh!

Quyền mang rực lửa kia vỡ nát, Ung Đế bị đánh bay mấy nghìn trượng, vừa dừng lại khi nơi đang đứng trở thành biển lửa bốc cháy.

Lơ lửng phía trên đầu Chiêu Võ Đại Đế là một thanh trường thương toàn thân đen tuyền như mực.

“Thần Thương Chiêu Võ!”

Vu Mã Lạc bật thót lên.

Thần Thương Chiêu Võ.

Là bảo vật đứng đầu thời đại Chiêu Võ, đã biến mất theo Chiêu Võ Đại Đế.

Ông ta vừa nắm hờ tay lại, nó đã xuất hiện trong tay ông ta.

Ầm!

Khí tức Chiêu Võ Đại Đế thay đổi long trời lở đất khi nắm lấy cây thương. Ông ta bước tới, đâm nó ra.

Thương mang kéo dài hàng triệu trượng.

Uỳnh!

Ung Đế bị đẩy lùi lại, thân xác đang cháy cũng rạn nứt.

Diệp Quân kêu lên: “Tiền bối, kiếm!”

Hắn vung tay, đẩy kiếm Thanh Huyên bay đến chỗ Ung Đế.

Khi ông ta cầm lấy, thanh kiếm khẽ run lên.

Một hồi sau, Ung Đế thả lỏng nắm tay.

Diệp Quân thắc mắc: “Tiền bối…”

Ung Đế lắc đầu: “Kiếm này bất phàm nhưng không hợp với Đạo của ta, vả lại…”

Ông ta ngẩng đầu, nhìn Chiêu Võ Đại Đế đầy khinh miệt: “Đối phó với tên này, không cần dùng thần vật”.

Ông phóng lên cao, vồ về phía đối thủ như một viên đạn đại bác.

Chiêu Võ Đại Đế xoay nhẹ cổ tay, đâm thương tới trước.

Vừa đơn giản lại trực tiếp.

Ầm!

Thương mang vụn vỡ, sóng xung kích ập tới bốn phương tám hướng như thủy triều.

Hai người đồng thời lui lại mấy vạn trượng. Ung Đế lập tức tiếp tục tấn công Chiêu Võ Đại Đế.

Trận đánh ngày càng kịch liệt.

Đăng Thiên Vực đã bị san bằng thành bình địa.

Sau vài hiệp giao thủ, Chiêu Võ Đại Đế lại bị áp đảo.

Thiên Võ Thế và những người khác tỏ vẻ khó chịu. Ông ta ta quay lại nhìn Diệp Quân, cảm thấy nghi ngờ vô cùng.

Người đang đánh nhau với Chiêu Võ Đại Đế rất mạnh, vậy tại sao lại giúp tên kia?

Đến giờ vẫn không nghĩ ra!

Đã vậy lại còn rất nhiều cường giả khác đi theo hắn.

Trực giác mách bảo rằng tộc Thiên Võ vừa lôi một người vô cùng đáng sợ vào vòng xoáy này.

Nó có thể ảnh hưởng đến tồn vong của cả tộc.

Nhưng bây giờ họ đã không còn đường lui, chỉ có thể đi theo Chiêu Võ Đại Đế đến cùng.

Giọng Vu Mã Hình vang lên trong đầu Thiên Võ Thế: “Ông muốn giết kẻ này trước?”

Thiên Võ Thế liếc sang, gật đầu.

Chỉ cần giết Diệp Quân, những người còn lại sẽ tan đàn xẻ nghé.

Vu Mã Hình: “Chúng ta không đủ lực”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3895


Thiên Võ Thế liếc mắt nhìn Lý Toại Phong và những người khác cạnh Diệp Quân.

Bọn họ không mạnh bằng Ung Đế nhưng cũng không kém.

Vu Mã Hình: “Khởi động đại trận hộ tộc từ xa đi”.

Thiên Võ Thế không đáp lại.

Đại trận và gọi tổ tiên là con át chủ bài mạnh nhất của các tộc, nếu bây giờ khởi động thì lát nữa hai tộc Thiên Võ và Vu Mã sẽ không còn gì để nắm chắc.

Vu Mã Hình lại nói: “Trận này chúng ta buộc phải thắng. Thanh niên kia tuy không mạnh bằng chúng ta nhưng thiên phú quá đáng sợ, nếu để hắn đạt tới cảnh giới Khai Đạo thì hậu bối của chúng ta không phải là đối thủ. Phải diệt trừ hắn để phòng hậu họa”.

Thiên Võ Thế nghe vậy thì không chần chừ nữa: “Khởi động đại trận hộ tộc”.

Các cường giả tộc Thiên Võ nghe vậy thì giật mình trước khi kịp phản ứng lại. Tộc trưởng vươn tay để một lệnh bài bay lên cao, tỏa ra ánh sáng tạo thành trận pháp hình tròn, tỏa ra khí tức đáng sợ.

Đây là Thiên Võ Trận.

Đại trận hộ tộc của cả tộc. Để né tránh văn minh Thiên Hành, bọn họ đã thu nhỏ nó lại, đặt trong những món đồ đặc biệt có thể mang đi và sử dụng bất kỳ lúc nào.

Tộc Thiên Võ vừa khởi động đại trận hộ tộc, cường giả tộc Vu Mã cũng làm theo.

Thiên Võ Tân và Vu Mã Hình nhìn nhau rồi bước vào trong, tự mình điều khiển đại trận.

Không ai quen thuộc chúng hơn người đã sáng tạo ra chúng.

Lý Toại Phong thấy cảnh này thì biến sắc, cùng hai người khác đứng chắn trước mặt Diệp Quân.

Đúng lúc này, Lệ Hàn xuất hiện, tung một phù lục lên cao.

Uỳnh!

Nó phát ra khí tức hùng hậu rồi ngưng tụ thành hình một ông lão chậm rãi bước ra.

Tổ tiên Lệ tộc, Lệ Minh.

Ông lão có một thoáng ngạc nhiên, mở miệng hỏi: “Đông vui dữ?”

Mọi người: “…”

Lệ Hàn cung kính thi lễ: “Lệ tộc lâm nguy, mong tổ tiên giúp đỡ”.

Gã vốn định giữ con bài tẩy này lại, nhưng thấy tộc Thiên Võ và tộc Vu Mã dùng đại trận thì không dám nữa.

Lỡ Diệp huynh bị giết thì Lệ tộc cũng toi đời.

Hoàn toàn hết cứu.

Lệ Minh nghe vậy thì ngẩn ra, liếc nhìn xung quanh, sắc mặt sa sầm.

Có gì đó không đúng.

Lệ Minh nói: “Ta muốn biết mọi chuyện”.

Lệ Hàn chần chừ trước khi nói sơ qua.

Lệ Minh nghe xong thì nhìn Diệp Quân chằm chằm.

Thiên Võ Tân ở nơi xa cười lên: “Lệ Minh, ngươi muốn liều chết với Ác Đạo Minh và Chiêu Võ Đại Đế vì một thằng ranh không rõ lai lịch à?”

Chiêu Võ Đại Đế.

Ác Đạo Minh.

Sắc mặt Lệ Minh biến xấu, cả người dại đi.

Chiêu Võ Đại Đế là nhân vật truyền thuyết của vũ trụ Chiêu Võ đã đành, lại còn thêm Ác Đạo Minh.

Lệ Minh quắc mắt trừng Lệ Hàn, trong lòng chửi thằng này dám đánh cược mạo hiểm như vậy sao? Lại còn cược kèo dưới?

Gan tày trời!

Thấy tổ tiên im lặng, trái tim Lệ Hàn chùng xuống. Nếu Lệ Minh trở mặt thì gã cũng chỉ đành tiễn tổ tiên đi một đoạn cuối cùng.

Chuyện có liên quan đến tương lai Lệ tộc, cho dù là tổ tiên, dám ngăn cản cũng phải chết.

Mẹ nó.

Muốn thành công thì phải tế lão tổ!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3896


Không thể không nói lúc này Lệ Hàn vẫn rất lo lắng.

Vì một khi tiên tổ của gã phản bội giữa chừng thì những việc làm của gã và Lệ tộc lúc trước đều sẽ hoá thành hư vô, hơn nữa thiện duyên cũng sẽ lập tức biến thành ác duyên.

Đây là điều gã không thể chấp nhận được!

Thấy Lệ Minh còn hơi do dự, Thiên Võ Thế ở phía xa vội khuyên: “Lệ Minh, con cháu đời sau của Lệ tộc ông không biết nhìn người nên đưa ra lựa chọn sai lầm, nếu ông còn không xoay chuyển tình thế, quay đầu là bờ, thì hôm nay Lệ tộc của ông cũng sẽ sụp đổ”.

Vu Mã Lạc cũng nhân cơ hội nói: “Lệ Minh, bây giờ ông quay đầu là bờ vẫn còn chưa muộn”.

Lệ Minh im lặng, ông ta vẫn luôn quan sát Diệp Quân, thiếu niên trước mắt thật sự rất không tầm thường, nhưng lại không đặc biệt đến mức khiến ông ta cảm thấy kinh ngạc, ít nhất ngoài mặt là như thế.

Con cháu đời sau của ông ta bị ngu sao?

Lệ Minh quay đầu nhìn Lệ Hàn ở cách đó không xa, ông ta không cho rằng con cháu của mình ngu xuẩn, còn trẻ như thế đã là cao thủ Khai Đạo sao có thể ngu xuẩn được?

Lệ Minh đột nhiên bật cười, ông ta cần suy nghĩ nhiều thế làm gì? Con cháu có phúc của con cháu, ông ta đã là một người của quá khứ, dù hôm nay lựa chọn của con cháu là sai lầm, ông ta có thể chỉnh đốn lại, nhưng sau này thì sao?

Nếu như thế còn không bằng tin tưởng con cháu, về phần là phúc hay hoạ thì chỉ có thể xem ý trời thôi.

Nghĩ vậy, Lệ Minh xoay người nhìn về phía Thiên Võ Thế kia, cười nói: “Thiên Võ Thế, không ngờ mấy ông già chúng ta đã chết rồi vẫn phải lo lắng cho con cháu đời sau, đúng là khổ quá!”

Dường như Thiên Võ Thế đã biết sự lựa chọn của Lệ Minh, lập tức trầm giọng nói: “Lệ Minh, ông chắc chứ?”

Lệ Minh cười chỉ về phía Lệ Hàn ở cách đó không xa: “Ta tin tưởng hậu bối này của mình, vẫn còn trẻ đã có sự quyết đoán như thế, còn có thể được toàn bộ Lệ tộc của ta ủng hộ, ta coi trọng hắn”.

Nghe vậy, Lệ Hàn ở cách đó không xa nhất thời thở phào nhẹ nhõm.

Lão tổ vẫn là lão tổ!

Sắc mặt Thiên Võ Thế vô cùng u ám.

Lệ Minh cười to nói: “Thiên Võ Thế, chiến đấu thêm lần nữa, một lần cuối cùng, ha ha!”

Dứt lời, ông ta biến thành một tia sáng lao về phía Thiên Võ Thế.

Trong nháy mắt, Lệ Minh đã xông thẳng vào trong trận pháp bảo vệ của tộc Thiên Võ.

Thiên Võ Thế không thể làm gì khác, chỉ đành bỏ qua Diệp Quân, tập trung đối phó với Lệ Minh trước mắt.

Ở một nơi khác, Vũ Mã Hình điều khiển trận pháp của nhà mình, những uy áp diệt thế đáng sợ liên tục tuôn trào từ trong trận pháp.

Lý Toại Phong đi tới trước mặt Diệp Quân, ông ta mở lòng bàn tay, hai thanh ý kiếm phóng lên cao, ngay sau đó, hai thanh kiếm tựa như tia điện xẹt qua chân trời, chém thẳng về phía Vu Mã Hình.

Trong mắt Vu Mã Hình đang đứng ở trung tâm trận pháp có sát khí loé lên, ông ta giơ cao tay phải, sau đó đánh một chưởng xuống.

Oanh!

Những tia sáng trắng đáng sợ thoáng chốc tuôn trào từ trong trận pháp kia, chỉ trong nháy mắt đã bao phủ lấy hai thanh phi kiếm của Lý Toại Phong.

Trận pháp này vốn là lá bài tẩy mạnh mẽ nhất của tộc Vu Mã, mà lúc này còn do Vu Mã Hình tự mình điều khiển, đương nhiên uy lực còn hơn cả trước đây.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3897


Thấy uy lực của trận pháp này mạnh như thế, sắc mặt mấy người nhóm Lý Toại Phong đều thay đổi, Lý Toại Phong lập tức muốn dẫn Diệp Quân lùi lại, nhưng lúc này, Diệp Quân đột nhiên biến thành một tia kiếm quang xông lên.

Lý Toại Phong hoảng hốt muốn ngăn cản, nhưng tốc độ của Diệp Quân thật sự quá nhanh, chỉ trong nháy mắt đã tới trước vùng sáng trắng kia.

Diệp Quân cầm kiếm bằng hai tay chém mạnh xuống.

Xoẹt!

Chiêu kiếm đánh vỡ vùng sáng trắng kia, cùng lúc đó Diệp Quân mở lòng bàn tay, kiếm Thanh Huyên bay tới khu vực trận pháp.

Kiếm Thanh Huyên rung mạnh!

Oanh!

Vô số kiếm quang bộc phát, trận pháp của tộc Vu Mã ầm ầm vỡ tan.

Tất cả mọi người đều sửng sốt.

Trận pháp này có thể phá vỡ dễ dàng như thế sao?

Vu Mã Hình ở trung tâm trận pháp cũng rất khó tin, ông ta biết rõ uy lực trận pháp của gia tộc mình nhất, lúc trước nó còn từng đấu với cả nền văn minh Thiên Hành, dù không chống lại được nhưng chắc chắn người bình thường cũng không thể nào phá vỡ nó.

Mà lúc này trận pháp ông ta sáng tạo ra lại vô cùng yếu ớt trước mặt Diệp Quân.

Phá vỡ chỉ bằng một kiếm?

Cái quái gì vậy?

Vu Mã Hình nhanh chóng chú ý tới kiếm Thanh Huyên trên tay Diệp Quân, ông ta nhìn chằm chằm thanh kiếm, ông ta biết có liên quan đến nó, nhưng điều khiến ông ta thấy nghi ngờ là thanh kiếm gì lại có thể phá huỷ trận pháp do ông ta sáng tạo ra một cách dễ dàng như thế?

Không chỉ Vu Mã Hình mà mấy người nhóm Lý Toại Phong đều khá khiếp sợ, thanh kiếm này của Diệp thiếu thật sự hơi vô địch.

Diệp Quân quay đầu nhìn về phía bên kia, lúc này trận chiến giữa Ung Đế và Chiêu Võ Đạo Đế kia đã trở nên rất kịch liệt, thời không nơi hai người họ giao chiến đã trở nên mơ hồ không thể nhìn rõ.

Trong mắt Diệp Quân lộ vẻ lo lắng.

Không chỉ Diệp Quân mà mấy người nhóm Lý Toại Phong cũng hơi lo lắng, dù khi nãy Ung Đế đã trấn áp Chiêu Võ Đạo Đế kia, nhưng rõ ràng Chiêu Võ Đạo Đế còn đang giữ sức, nếu đối phương sử dụng toàn lực…

Rắc!

Vào lúc mọi người đang suy nghĩ, thở không mơ hồ phía xa kia chợt nứt ra như gương, sau đó một bóng người liên tục lùi lại mấy nghìn trượng.

Mọi người vội tập trung nhìn lại, khi thấy rõ người lui lại thì một bên vui, một bên buồn.

Buồn là bên phía Ác Đạo Minh.

Vì người lùi lại chính là Chiêu Võ Đạo Đế!

Sắc mặt Vu Mã Hình vô cùng u ám, Chiêu Võ Đạo Đế này bị làm sao thế? Đến lúc này còn muốn tiếp tục che giấu thực lực của mình?

Tộc Vũ Mã dốc toàn bộ lực lượng đến giúp đỡ, nếu có sơ suất…

Nghĩ tới đây, sắc mặt Vu Mã Hình trở nên nặng nề.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3898


Mà ở một nơi khác, khi nhìn thấy cảnh này, Quan Đế sợ đến mức hết hồn hết vía, ông ta biết thực lực của Chiêu Võ Đạo Đế, nhưng ông ta không ngờ người đàn ông áo đen bí ẩn kia lại có thể áp chế được Chiêu Võ Đạo Đế.

Trận chiến này hơi khó đoán!

Quan Đế ngẩng đầu nhìn Diệp Quân phía xa, trong lòng thầm thấy vui mừng vì khi nãy không xung phong.

Còn Thiên Võ Tân ở ngay cạnh ông ta thì mang sắc mặt vô cùng khó coi, khi nhìn thấy Chiêu Võ Đạo Đế bị áp chế, trong lòng cô ta dâng lên cảm giác bất an.

Lúc này, cô ta có rất nhiều suy nghĩ trong đầu.

Ví dụ như vì sao cao thủ có tên Ung Đế kia lại cố hết sức giúp đỡ Diệp Quân?

Còn có cả Lệ Hàn nữa, vì sao gã muốn dốc hết toàn bộ lực lượng của gia tộc để giúp đỡ Diệp Quân này?

Những người này đều không có não sao?

Dù trong đầu xuất hiện rất nhiều giọng nói khác nhau, nhưng Thiên Võ Tân nhanh chóng gạt hết đi.

Sống trên đời rất nhiều liều không cần lý trí, không cần suy nghĩ quá nhiều, cứ ra tay thôi.

Ầm!

Sau một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng, suy nghĩ của mọi người bị kéo trở về, đồng loạt nhìn về phía khu vực chiến trường.

Chiêu Võ Đạo Đế lùi gần mười nghìn trượng một lần nữa, ông ta vừa dừng lại, thanh trường thương đen như mực của ông ta đã lập tức nứt ra.

Quanh người Ung Đế ở phía xa có ngọn lửa hừng hực cháy lên, khí thế vô cùng điên cuồng như một chiến thần không thể địch nổi.

Chiêu Võ Đạo Đế đột nhiên cười khẽ: “Thú vị, đúng là thú vị…”

Dứt lời, ông ta đột nhiên buông thương Chiêu Võ xuống, sau đó tiến về phía trước một bước.

Oanh!

Sau bước chân này, khí thế của ông ta thoáng chốc tăng vọt, chỉ trong nháy mắt, một uy áp đáng sợ đã càn quét toàn bộ Đăng Thiên Vực.

Lúc này tất cả cao thủ xung quanh đều bị uy áp đáng sợ này trấn áp, một vài cao thủ cảnh giới Khai Đạo còn yếu còn quỳ hẳn xuống đất.

Tất cả mọi người đều hoảng sợ!

Diệt Đạo!

Đối mặt với Ung Đế càng đánh càng mạnh, cuối cùng Chiêu Võ Đạo Đế cũng không che giấu thực lực nữa, lựa chọn bước ra một bước cuối cùng.

Một bước Diệt Đạo.

Sắc mặt mấy người nhóm Diệp Quân ở phía xa cũng rất nặng nề, uy áp kia như vô số ngọn núi lớn đè vào lòng họ, khiến họ không thở nổi.

Trong tất cả những đối thủ, ngoài Tịnh tông chủ của Quá Khứ Tông, đây là uy áp mạnh nhất mà hắn từng gặp phải.

Diệt Đạo!

Cái này đã vượt qua Khai Đạo, đạt đến một cấp bậc khác rồi.

Lúc này sắc mặt mấy người nhóm Lý Toại Phong cũng trở nên nặng nề chưa từng có, khi Chiêu Võ Đạo Đế bước ra bước cuối cùng kia, hai bên đều đã không cùng một đẳng cấp nữa rồi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3899


Áp chế cảnh giới!

Còn Thiên Võ Tân thì khác, khi nhìn thấy Chiêu Võ Đạo Đế bước ra bước cuối cùng, cô ta lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Thật sự là Diệt Đạo!

Nếu là Diệt Đạo thì trên đời này còn ai là đối thủ của ông ta nữa?

Thiên Võ Tân hờ hững nhìn thoáng qua Diệp Quân ở phía xa, không tức giận, không đắc ý mà chỉ có xem thường, trong mắt cô ta, mấy người nhóm Diệp Quân bây giờ giống như một đám hề vậy.

Châu chấu đá xe.

Dù có giãy giụa thế nào thì cuối cùng vẫn là phí công.

Chiêu Võ Đạo Đế ở phía xa đột nhiên tiến về phía trước một bước, chỉ một bước, một uy áp đáng sợ đã khiến Ung Đế lùi lại mười vạn trượng, khi dừng lại, khoé miệng ông ta có một dòng máu tươi chậm rãi chảy xuống.

Chỉ với một uy áp!

Thấy cảnh này, sắc mặt nhóm Lý Toại Phong lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Chiêu Võ Đạo Đế này đã vượt qua Khai Đạo, không cùng một đẳng cấp với họ nữa rồi.

Chiêu Võ Đạo Đế chậm rãi đi về phía Ung Đế, ông ta cười nói: “Không thể không nói ông thật sự rất lợi hại, trong những cao thủ Khai Đạo ta từng gặp, chắc chắn ông chính là người đứng đầu, nếu có cơ duyên, thậm chí ông còn có thể đạt tới trên Khai Đạo, tiếc là ông chọn sai rồi. Rất nhiều lúc giới hạn của đời người thường được quyết định bởi sự lựa chọn của mình”.

Nói xong, ông ta nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo xốc xếch, sau đó lại cười nói: “Thế này đi, ta cho ông một cơ hội lựa chọn nữa, nếu ông chịu phục tùng, hôm nay ta sẽ không giết ông”.

Phục tùng!

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Ung Đế.

Cả Diệp Quân cũng thế.

Ung Đế lau đi máu tươi trên khoé miệng, ông ta chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Chiêu Võ Đạo Đế: “Tỷ tỷ của ta từng nói với ta hai câu, ta vẫn luôn nhớ rõ, câu thứ nhất là muốn ta thành công, câu thứ hai là sau này nhất định phải sống có khí phách!”

Chiêu Võ Đạo Đế cười to: “Ta sẽ giúp ông có khí phách”.

Dứt lời, ông ta siết chặt tay phải, một khí thế đáng sợ thoáng chốc tập trung lại từ trong thiên địa.

Diệt Đạo!

Tất cả mọi người hoảng hốt vội vàng lùi lại, cách xa nơi này, có vài người còn chạy hẳn ra khỏi Đăng Thiên Vực.

Lúc này, toàn bộ Đăng Thiên Vực đã trở thành khu vực cấm.

Cao thủ bên ngoài không khỏi hoảng sợ.

Ung Đế đột nhiên quay đầu nhìn Diệp Quân phía xa: “Diệp công tử, nếu tỷ tỷ của ta đã chuyển kiếp sống lại thì xin cậu giúp ta quan tâm tỷ ấy, đừng nói với tỷ ấy những chuyện của kiếp trước, kể cả ta, kiếp trước quá khổ sở, không có gì tốt đẹp cả, ta cũng không đáng để tỷ ấy nhớ tới…”

Dứt lời, ông ta đột nhiên xoay người.

Oanh!

Lại một ngọn lửa bùng lên từ trong người ông ta.

Thiêu đốt linh hồn!

Thấy Ung Đế thiêu đốt linh hồn, tất cả mọi người xung quanh đều thay đổi sắc mặt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3900


Rõ ràng là ông ta muốn liều mạng!

Có thể nói là rất nhiều người đang có mặt đều rất kính nể Ung Đế, thực lực cảnh giới Khai Đạo chiến đấu với cao thủ Diệt Đạo, sự can đảm và quyết đoán này thật sự rất đáng sợ.

Đương nhiên mọi người cũng thấy khá tiếc nuối, vì Ung Đế này trúng phải Đạo khiển, thực lực chỉ còn ba bốn phần so với thời kỳ đỉnh cao, nếu thực lực của ông ta đang trong giai đoạn đỉnh cao thì đừng nói là thật sự không có khả năng Khai Đạo đấu với Diệt Đạo.

Sau khi thiêu đốt linh hồn, khí thế của Ung Đế lập tức tăng vọt, khí thế mạnh mẽ ùn ùn kéo đến rồi lan ra khắp đất trời, nhưng dù là thế, khí thế của ông ta vẫn bị khí thế của Chiêu Võ Đạo Đế trấn áp.

Đây chính là cảnh giới Diệt Đạo!

Thấy khí thế của Ung Đế bị trấn áp, dường như Diệp Quân ở phía xa nghĩ đến điều gì đó nên hắn đột nhiên quay đầu nhìn về phía bia đá phía trên trời, hắn chắp tay nói: “Tiền bối, xin ngài nể mặt nhà họ Dương của ta, giải trừ Đạo khiển trên người Ung Đế tiền bối, coi như nhà họ Dương của ta nợ ơn ngài”.

Hắn không dám chắc Đại Đạo hiện hữu có ở trên Cửu Trọng Thiên hay không, nhưng hắn muốn thử xem sao.

Giải trừ Đạo khiển?

Nghe thấy lời của Diệp Quân, nét mặt những người xung quanh đều trở nên kỳ lạ.

Thiên Võ Tân trong tửu quán cất giọng châm chọc: “Giải trừ Đạo khiển? Ngươi cho rằng nhà họ Dương các ngươi là ai mà Đại Đạo hiện hữu lại phải nể mặt? Đúng là một trò cười, ta…”

Oanh!

Đúng vào lúc này, Ung Đế kia đột nhiên run rẩy dữ dội, trong nháy mắt, một năng lượng hắc ám bí ẩn b ắn ra từ trong cơ thể ông ta, sau đó tan biến trong đất trời.

Đạo khiển được giải trừ!

Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều hoá đá.

Thật sự giải trừ rồi à?

Mẹ kiếp?

Khi nhìn thấy cảnh này, hai mắt Quan Đế trợn to như chuông đồng, trong lòng như có trăm nghìn con ngựa đang lao nhanh.

Con mẹ nó!

Đại Đạo hiện hữu thật sự nể mặt người này?

“Sao có thể chứ!”

Lúc này, Thiên Võ Tân tỏ vẻ khó tin lẩm bẩm: “Sao có thể, chuyện này hoàn toàn không có khả năng, hắn ta chỉ là một kẻ đến từ một vũ trụ cấp thấp, sao có thể để Đại Đạo hiện hữu phải nể mặt được? Chẳng lẽ Đại Đạo hiện hữu này có vấn đề về đầu óc?”

Quan Đế cau mày nhìn thoáng qua Thiên Võ Tân ở bên cạnh, hình như người phụ nữ này có vấn đề gì đó, ông ta vội vàng di chuyển đi xa mấy nghìn trượng, cách xa Thiên Võ Tân.

Mà Thiên Võ Tân đang đứng đó vừa mới nói xong thì có một tia lôi điện đột nhiên đánh xuống từ trên trời.

Oanh!

Thiên Võ Tân còn chưa kịp phản ứng đã bị lôi điện kia đánh trúng, thân thể vỡ tan, chỉ còn lại linh hồn.

Thiên Võ Tân: “…”
 
Back
Top Dưới