Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3821


Nói đến đây, ông ta cười khẽ: “Kiếp này vừa khéo là kiếp thứ chín của ta, ta vốn cứ tưởng kiếp nạn của mình là thiên tài tuyệt thế tên là Trần Tuế Nguyệt đến từ Quang Âm Tuế Nguyệt Tông kia, bây giờ xem ra có lẽ là Diệp công tử này”.

Người phụ nữ trầm giọng đáp: “Không thể nào là Diệp công tử kia được”.

Người áo đen hỏi với vẻ hứng thú: “Sao lại thế?”

Người phụ nữ giải thích: “Diệp công tử kia đúng là khá có bản lĩnh, nhưng hắn chỉ có cảnh giới mười phần thần tính, cảnh giới quá thấp, đừng nói là so sánh với tiền bối, còn thua xa cả Trần Tuế Nguyệt kia. Dù sao Trần Tuế Nguyệt cũng được gọi là sống vì Đạo, thần thể Tuế Nguyệt trời sinh…”

Người đàn ông áo đen cười nói: “Vậy ta so sánh với Trần Tuế Nguyệt kia thì sao?”

Dứt lời, không đợi người phụ nữ đáp, ông ta lại cười nói: “Câu hỏi này của ta thật sự hơi mất phong độ, ta so sánh với người trẻ tuổi chẳng khác nào bắt nạt người khác cả”.

Người phụ nữ trầm giọng nói: “Nghe đồn cha của Diệp Quân là cao thủ trên Khai Đạo…”

Người áo đen cười nói: “Trên Khai Đạo à? Thật ra cũng chỉ có thế mà thôi”.

Người phụ nữ nheo mắt, không nói gì.

Người áo đen cầm ly rượu uống một ngụm, sau đó nói: “Tuy Diệp Quân này không bằng Trần Tuế Nguyệt kia, nhưng cũng không thể coi thường được”.

Người phụ nữ chợt cất lời, nếu tiền bối muốn giết Diệp Quân này, tộc Thiên Võ ta sẵn lòng ra sức giúp đỡ”.

Người đàn ông nhìn cô ta, trong đầu chợt dâng lên một suy nghĩ.

Nếu có thể khiến chín tộc Chiêu Võ này đều nghe theo mình thì chưa chắc không phải là chuyện tốt, dù sao bây giờ vì công pháp của mình mà thực lực của ông ta vẫn chưa lên đến thời kỳ đỉnh cao, nếu có thể thu nhận một vài cao thủ cho mình thì có thể tiết kiệm được rất nhiều phiền phức, hơn nữa còn có thể giúp ông ta có nhiều quyền phát biểu hơn trong Ác Đạo Minh.

Đương nhiên nguyên nhất quan trọng nhất là ông ta hy vọng có nhiều người chứng kiến thời khắc huy hoàng nhất trong đời ông ta hơn.

Kiếp nạn?

Chiêu Võ Đại Thần Sư từng nói với ông ta kiếp thứ chín có thể tạm lánh nạn, chỉ cần thoát được kiếp này, ông ta sẽ có thể phát triển thêm một bậc, đạt đến một độ cao khác.

Nhưng ông ta không muốn lắm.

Kiếp nạn không phải để tránh mà là để vượt qua!

Chiêu Võ Đạo Đế ông ta phải nghênh đón khó khăn tiến lên, vượt qua tất cả kiếp nạn trên thế gian, đứng trên đỉnh thế gian bằng cách khí phách nhất!

Chiêu Võ Đạo Đế thôi suy nghĩ, ông ta cười nói với người phụ nữ xinh đẹp: “Cô có thể tự quyết định à?”

Người phụ nữ trầm giọng đáp: “Không thể, nhưng ta tin tưởng Gia chủ của mình sẽ đưa ra sự lựa chọn đúng đắn nhất”.

Chiêu Võ Đạo Đế gật đầu: “Bảo gia chủ của cô đến gặp ta, còn nữa, giúp ta liên lạc với tám họ còn lại, càng nhiều càng tốt”.

Người phụ nữ cúi chào, đang định rời đi thì Chiêu Võ Đạo Đế lại nói: “Nói với bọn họ nếu đồng ý giúp đỡ, ta sẵn lòng chia sẻ ‘Chiêu Võ Kinh’ với bọn họ, tu luyện quyển kinh này có thể đạt tới trên Khai Đạo”.

Nghe thấy thế, con ngươi người phụ nữ xinh đẹp co lại, sau đó lại cúi chào rồi xoay người rời đi.

Lúc này, kiếm tu dẫn đầu đứng sau lưng người đàn ông chợt cất lời: “Đạo Đế, muốn giết thiếu niên kia dễ như trở bàn tay, cần gì phải bảo bọn họ giúp chứ?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3822


Người đàn ông áo đen rót cho mình một ly rượu, uống một ngụm rồi cười nói: “Nếu chỉ giết thiếu niên kia, ta cần gì ra lệnh cho các ngươi đi qua mấy chục nghìn tinh vực đến nơi này?”

Kiếm tu dẫn đầu khẽ nhíu mày: “Đạo Đế muốn giết người đứng sau ông ta ư?”

Người đàn ông cười nói: “Lần này không chỉ muốn giết người sau lưng ông ta mà còn muốn giết cả Chân Thần ở Chân vũ trụ kia nữa. Nếu không ngươi cho rằng một Diệp Quân đáng để ta tự mình ra mặt à?”

Kiếm tu dẫn đầu nói: “Ta nghe nói Chân Thần kia đã dùng nhân tính áp chế thần tính…”

Người đàn ông gật đầu, cười hỏi: “Đúng thế, sợ à?”

Kiếm tu bình tĩnh nói: “Chín sư huynh đệ ta chưa từng biết sợ là gì, khi nào ra tay? Đến lúc đó bảo chín sư huynh đệ ta ra tay xung phong, ta cũng muốn xem Chân Thần kia có bao nhiêu bản lĩnh”.

Người đàn ông áo đen cười nói: “Không vội, giải quyết Diệp Quân này trước đã”.

Kiếm tu gật đầu, sau đó lui về một bên.

Người đàn ông áo đen quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi nhếch môi: “Kiếp nạn của ta? Nói thật thì ta thấy hơi chờ mong đấy…”

….

Thiên Võ giới.

Sau khi về đến Thiên Võ giới, người phụ nữ xinh đẹp lập tức tìm đến tộc trưởng đương nhiệm của tộc Thiên Võ là Thiên Võ Lăng, mà sau khi cô ta nói dự tính của mình ra, Thiên Võ Lăng lập tức triệu tập tất cả cao thủ cao cấp của tộc Thiên Võ hiện giờ.

Trong Thiên Võ Điện tập trung hơn hai mươi người, đều là những trưởng lão cốt cán nhất của tộc Thiên Võ.

Thiên Võ Lăng nhìn thoáng qua mọi người, sau đó nói: “Mọi người thấy sao?”

Lúc này, bên trái đột nhiên có một ông lão áo đen bước ra, ông lão trầm giọng nói: “Tộc trưởng, chuyện này nhìn ngoài mặt là một cơ hội lớn của tộc Thiên Võ chúng ta, nhưng ta lại có một nỗi lo về Diệp Quân kia”.

Thiên Võ Lăng gật đầu: “Nói tiếp đi”.

Ông lão áo đen nói: “Diệp Quân này có thể khiến Ác Đạo Minh bỏ ra nhiều công sức như thế chắc chắn là không đơn giản, mà bây giờ chúng ta không biết gì về thế lực và thực lực của người sau lưng hắn, nếu tuỳ tiện chọn phe thật sự hơi mạo hiểm…”

Thiên Võ Tân ở bên cạnh đứng dậy: “Tam trưởng lão, lo lắng của ông hoàn toàn là dư thừa, ta đã điều tra rõ, việc cha của Diệp Quân là cao thủ trên Khai Đạo chỉ là một tin đồn nhảm do tộc Tức Mặc cố ý truyền ra ngoài để đánh lừa dư luận, mê muội người khác, để người khác phải kiêng dè”.

Ông lão áo đen trầm giọng nói: “Lửa Thiên Hành kia…”

Thiên Võ Tân cười nói: “Ta cũng đã điều tra về lửa Thiên Hành rồi, đóm lửa Thiên Hành đó là giả, do ông ta mô phỏng để lừa đối thủ. Không thì thử nghĩ xem, nếu là thật thì hắn ta ném thẳng về phía Ác Đạo Minh chẳng phải là xong chuyện rồi à?”

Ông lão áo đen nhìn Thiên Võ Tân: “Cửu trưởng lão, theo ta được biết Thập điện của Ác Đạo từng đi giết Diệp Quân, nhưng cuối cùng toàn quân đều chết hết… Cô giải thích thế nào về chuyện này?”

Người phụ nữ cười đáp: “Chuyện này chẳng phải rất dễ giải thích à? Ta không nói là sau lưng Diệp Quân không có ai, cũng không nói thực lực người đứng sau ông ta yếu, thực lực của người đứng sau ông ta chắc chắn là mạnh, nhưng chúng ta phải so sánh, Tam trưởng lão, ông cảm thấy người đứng sau ông ta mạnh hay Đạo Đế mạnh?”

Ông lão im lặng.

Đạo Đế!

Đây là một nhân vật truyền kỳ ở vũ trụ Chiêu Võ, năm đó cũng đã vô địch thiên hạ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3823


Thiên Võ Tân nói tiếp: “Còn một điều nữa là Đạo Đế có thực lực như thế mà chỉ có thể làm Tứ điện chủ của Ác Đạo Minh, thử nghĩ xem ba vị Điện chủ đứng trước ngài ấy sẽ đáng sợ như thế nào?”

Nghe thấy thế, sắc mặt mọi người trong điện đều trở nên nặng nề.

Đúng thế, bọn họ thật sự đã quên mất điều này.

Ác Đạo Minh!

Bọn họ không tiếp xúc nhiều với Ác Đạo Minh, vì thế cũng không biết rốt cuộc Ác Đạo Minh mạnh đến mức này, chỉ biết là thế lực này rất bí ẩn.

Nhưng lần này theo sự xuất hiện của Đạo Đế, bọn họ phát hiện Ác Đạo Minh này còn kinh khủng hơn trong tưởng tượng của bọn họ không biết bao nhiêu lần!

Năm đó vị Đạo Đế này từng được gọi là tồn tại vô địch vũ trụ, mà chỉ là Tứ điện chủ ở Ác Đạo Điện…

Thật khó tin!

Thiên Võ Tân quay đầu nhìn mọi người xung quanh, sau đó nói thêm: “Các vị, tộc Thiên Võ chúng ta muốn trở lại thời kỳ đỉnh cao, nếu không có quý nhân giúp đỡ thì gần như là chuyện không thể nào. Mà lần này Đạo Đế và Ác Đạo Minh chính là cơ hội của chúng ta, chúng ta phải nắm bắt cơ hội lần này, nếu không cả đời tộc Thiên Võ chúng ta cũng đừng hòng hy vọng trở về được thời kỳ đỉnh cao…”

Nói đến đây, cô ta nhìn Tộc trưởng Thiên Võ Lăng ở cách đó không xa.

Thiên Võ Lăng im lặng một lát rồi nói: “Lập tức triệu tập tất cả cao thủ cảnh giới Khai Đạo của gia tộc, một canh giờ sau xuất phát tới Đăng Thiên Vực”.

Tất cả cao thủ cảnh giới Khai Đạo!

Mọi người đều hơi khiếp sợ.

Thiên Võ Lăng híp mắt: “Không cược thì thôi, một khi cược thì phải cược hết!”

Cược hết!

Cược hết toàn bộ!

Vào lúc tộc Thiên Võ tập trung tất cả cao thủ đi tới Đăng Thiên Vực, Thiên Võ Tân cũng rời khỏi tộc Thiên Võ, nhưng cô ta không đi tới Đăng Thiên Vực mà đi tới tộc Vu Mã để làm thuyết khách.

Cũng không phải cô ta muốn làm thuyết khách, dù sao cơ duyên nghìn năm có một như thế, cô ta chỉ muốn tộc Thiên Võ độc chiếm nó mà thôi.

Nhưng cũng đành chịu, Đạo Đế ra lệnh cho cô ta liên hệ với chín tộc Chiêu Võ, cô ta không dám cãi lời.

Khi đi tới tộc Vu Mã, Tộc trưởng Vu Mã Lạc của tộc Vu Mã đích thân nghênh đón cô ta.

Trước đây giữa các tộc trong chín tộc Chiêu Võ thường có mâu thuẫn, thậm chí là không đội trời chung, nhưng tộc Vu Mã và tộc Thiên Võ vẫn khá là thân thiết, dù sau đó tộc Vu Mã sa cơ thất thế, giữa hai tộc vẫn luôn giữ liên lạc.

Khi người phụ nữ nói ra ý của mình, Vu Mã Lạc tỏ vẻ rất ngạc nhiên: “Tân trưởng lão, thật sự là Đạo Đế sao?”

Thiên Võ Tân gật đầu: “Chắc chắn không phải giả mạo”.

Vu Mã Lạc trầm giọng nói: “Không ngờ Đạo Đế vẫn chưa chết, càng không ngờ ngài ấy còn trở thành Tứ điện chủ của Ác Đạo Minh”.

Thiên Võ Tân bưng linh trà trên bàn lên nhấp nhẹ một ngụm, sau đó nói: “Lạc tộc trưởng, hôm nay Đạo Đế trở về rõ ràng là một cơ hội của chúng ta, ông hiểu ý ta chứ?”

Vu Mã Lạc im lặng.

Thiên Võ Tân cười nói với ông ta: “Ông đang lo lắng về Diệp Quân kia à?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3824


Vu Mã Lạc gật đầu: “Người này có thể công khai đối đầu với Ác Đạo Minh, hơn nữa còn sống được đến bây giờ, chắc hẳn không phải là một người bình thường”.

Thiên Võ Tân cười nói: “Sau lưng người này thật sự có cao thủ, nhưng theo tình hình trước mắt, dù người đứng sau hắn ta có mạnh thì cũng không mạnh được bao nhiêu”.

Vu Mã Lạc hơi tò mò, vội hỏi: “Sao lại nói thế?”

Thiên Võ Tân không nhanh không chậm đáp: “Đoán”.

Vu Mã Lạc nhìn Thiên Võ Tân, mẹ kiếp, sao giống nói linh tinh quá vậy.

Thiên Võ Tân lại nói: “Lạc tộc trưởng, Đạo Đến xuất thế có thể nói là cơ hội nghìn năm có một với các gia tộc lớn chúng ta, nếu mất đi cơ hội này, sau này e rằng sẽ không còn cơ hội nào nữa đâu”.

Vu Mã Lạc ngẫm nghĩ, sau đó hỏi: “Đạo Đế còn nói gì nữa không?”

Thiên Võ Tân đặt chung trà xuống, cười đáp: “Nếu đồng ý giúp đỡ ngài ấy, ngài ấy sẽ chia sẻ Chiêu Võ Kinh”.

“Chiêu Võ Kinh!”

Vu Mã Lạc lập tức không giữ được bình tĩnh, ông ta nhìn Thiên Võ Tân bằng ánh mắt ngạc nhiên: “Thật ư?”

Thiên Võ Tân gật đầu: “Đương nhiên rồi”.

Vu Mã Lạc siết chặt tay, trong lòng như có sóng gió cuộn trào.

Chiêu Võ Kinh!

Đây là công pháp đứng đầu trong thời đại nền văn minh Chiêu Võ, có thể giúp người khác đạt tới trên Khai Đạo.

Ông ta biết, năm đó tổ tiên của chín họ Chiêu Vũ có thể đột phá trên Khai Đạo ít nhất có một nửa là vì Chiêu Võ Kinh không hoàn chỉnh.

Nhưng dù là Chiêu Võ Kinh không hoàn chỉnh thì nó cũng là bí mật không truyền ra ngoài trong các tộc, đây cũng là lý do vì sao năm đó sau khi thua trận, các tộc đã không còn ai có thể vượt qua Khai Đạo nữa.

Vì không có con đường tu luyện.

Mà bây giờ “Chiêu Võ Kinh” lại xuất hiện lần nữa, hơn nữa còn là bản hoàn chỉnh.

Vu Mã Lạc đè nén cảm giác kinh ngạc, sau đó lại nói: “Lời hứa của Đạo Đế có phải là thật không?”

Thiên Võ Tân nhìn về phía Vu Mã Lạc: “Ông cảm thấy với thân phận của Đạo Đế, ngài ấy cần nói dối à?”

Vu Mã Lạc gật đầu: “Đúng thế, là ta nông cạn quá”.

Thiên Võ Tân đứng dậy rồi nói: “Lạc tộc trưởng, dù hơi bất kính như ta vẫn muốn nói, Đạo Đế có thực lực và thân phận như thế mà chỉ là Tứ điện chủ ở Ác Đạo Điện, ông nghĩ xem Ác Đạo Minh này phải lợi hại đến mức nào?”

Vu Mã Lạc híp mắt.

Thiên Võ Tân cười khẽ, sau đó nói: “Ông tự suy xét đi”.

Dứt lời, cô ta đứng dậy rời đi.

Sau khi Thiên Võ Tân đi, một người đàn ông đi vào từ thiên điện, chính là Đại trưởng lão Vu Mã Tiêu của tộc Vu Mã.

Lão ta dẫn theo bốn cao thủ cảnh giới Khai Đạo đi dạo một vòng ở bên ngoài rồi trở về tộc Vu Mã luôn.

Vu Mã Lạc trầm giọng hỏi: “Ông thấy thế nào?”

Vu Mã Tiêu đáp: “Ta khá là ngạc nhiên, không ngờ Đạo Đế vẫn còn sống”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3825


Vu Mã Lạc gật đầu: “Ta cũng rất bất ngờ”.

Vu Mã Tiêu nhìn về phía Vu Mã Lạc: “Tộc trưởng đã có quyết định rồi sao?”

Vu Mã Lạc lại gật đầu lần nữa: “Đây đúng là một cơ hội tuyệt vời nghìn năm có một với tộc Vu Mã chúng ta, chúng ta không thể đánh mất nó được”.

Vu Mã Tiêu im lặng.

Vu Mã Lạc nhìn Vu Mã Tiêu: “Còn ông thì sao?”

Vu Mã Tiêu híp mắt: “Không giúp thì thôi, nếu muốn giúp thì phải điều động lực lượng cả tộc”.

Vu Mã Lạc cười nói: “Rất đúng ý ta…”

Dứt lời, ông ta đứng dậy: “Người đâu, lập tức triệu tập tất cả cao thủ cảnh giới Khai Đạo của tộc Vu Mã chúng ta, một canh giờ sau đi tới Đăng Thiên Vực”.

Không cược thì thôi, nếu đã cược thì phải cược lớn một chút.

Cược hết toàn bộ!



Sau khi rời khỏi tộc Vu Mã, người phụ nữ xinh đẹp đi tới tộc Tức Mặc, chuyến đi này cô ta đến hai nơi, thứ nhất là tộc Tức Mặc, thứ hai là Lệ tộc.

Vì trong chín tộc Chiêu Võ, chỉ có tộc Tức Mặc, tộc Thiên Võ, tộc Vu Mã và Lệ tộc là hoạt động khá sôi nổi.

Đa số các tộc khác đều khá kín tiếng, ví dụ như Thuỷ tộc, tộc Thiên Võ cũng không biết được tung tích của bọn họ.

Tộc trưởng Tức Mặc Phong của tộc Tức Mặc đích thân nghênh đón.

Trong đại điện.

Tức Mặc Phong ngồi ở vị trí đầu, bên cạnh ông ta là Thiên Võ Tân.

Ở bên dưới còn có một ông lão tóc bạc.

Sau khi Thiên Võ Tân nói rõ mục đích của mình, Tức Mặc Phong cũng rất ngạc nhiên, ông ta cũng không ngờ Chiêu Võ Đạo Đế trong truyền thuyết kia vẫn còn sống, hơn nữa còn là Tứ điện chủ của Ác Đạo Minh.

Điều này thật sự khiến người khác kinh ngạc.

Phải biết rằng dù ở thời đại đỉnh cao của chín tộc Chiêu Võ, Chiêu Võ Đạo Đế này cũng là một nhân vật như truyền thuyết.

Thiên Võ Tân chợt nói: “Phong tộc trưởng có suy nghĩ gì?”

Tức Mặc Phong ngẫm nghĩ rồi nói: “Đây là chuyện lớn, ta không thể không cẩn thận, vì thế ta còn cần bàn bạc với người trong tộc”.

Thiên Võ Tân nhìn thoáng qua Tức Mặc Phong, dù ngoài mặt vẫn giữ ý cười nhưng trong lòng lại hơi khinh bỉ, chẳng trách mấy năm qua, tộc Tức Mặc là sa sút nhanh nhất.

Sợ trước sợ sau như thế sao có thể làm nên chuyện lớn được?

Nên biết rằng phải tìm giàu sang trong nguy hiểm!

Hơn nữa đây còn không phải nguy hiểm gì, vừa nhìn đã biết chắc chắn sẽ thắng.

Còn cần suy xét cái gì chứ?

Thiên Võ Tân cười khẽ: “Được, nhưng ta muốn nhắc nhở Phong tộc trưởng một chút, theo ta được biết Tức Mặc Lan của tộc ông từng tiếp xúc với Diệp Quân kia ở Đăng Thiên Vực, hơn nữa còn đang giúp hắn ta tuyên truyền khắp nơi, lừa bịp giúp hắn ta… Phong tộc trưởng nên dạy dỗ đàng hoàng, đừng để cô ta gây ra hoạ lớn ngút trời cho tộc Tức Mặc, đến lúc đó có hối hận cũng muộn rồi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3826


Dứt lời, cô ta đứng dậy rời đi.

Sau khi Thiên Võ Tân đi, Tức Mặc Phong nhíu mày.

Lúc này, ông lão tóc bạc bên dưới trầm giọng hỏi: “Tộc trưởng đang lo lắng vì điều gì vậy?”

Tức Mặc Phong đáp: “Chuyện này nhìn từ ngoài mặt là một cơ duyên lớn, nhưng ta vẫn cảm thấy có gì đó khác thường, hơn nữa ông cũng hiểu tính Tiểu Lan đấy, con bé chắc chắn không phải người không có não. Nếu con bé đã chọn giúp đỡ Diệp công tử kia thì chắc chắn là có suy nghĩ của riêng mình… Ông lập tức gọi con bé về đây, ta muốn hỏi kỹ càng”.

Ông lão tóc bạc gật đầu: “Được!”

Dứt lời, ông ta đứng dậy rời đi.

Nửa canh giờ sau, Tức Mặc Lan trở về tộc Tức Mặc.

Tức Mặc Lan đứng trong điện, nhíu chặt mày: “Đạo Đế?”

Tức Mặc Phong gật đầu: “Đúng vậy”.

Tức Mặc Lan nhíu mày, không nói một lời.

Tức Mặc Phong lại hỏi: “Con từng tiếp xúc với Diệp công tử kia, hắn ta rốt cuộc là một người thế nào?”

Tức Mặc Lan lỡ miệng nói: “Anh tuấn…”

Nói đến đây, cô ta vội dừng lại.

Tức Mặc Phong sửng sốt.

Sắc mặt Tức Mặc Lan không thay đổi, cô ta nói tiếp: “Diệp công tử này cực kỳ không đơn giản”.

Tức Mặc Phong vội hỏi: “Sao lại nói thế?”

Tức Mặc Lan giải thích: “Con rất ít tiếp xúc với hắn ta, cũng không hiểu gì nhiều về thế lực sau lưng hắn ta, nhưng con có thể chắc chắn người đứng sau hắn ta không hề đơn giản”.

Tức Mặc Phong thắc mắc: “Không đơn giản thế nào?”

Tức Mặc Lan chần chừ một lúc rồi đáp: “Trực giác”.

Tức Mặc Phong nhất thời cạn lời.

Trực giác?

Cái này không thể thuyết phục người khác được.

Tức Mặc Lan cất lời: “Cha, người nghĩ xem, Ác Đạo Minh phái một vị Tứ điện chủ đến giết hắn ta có ý nghĩa thế nào?”

Tức Mặc Phong trầm giọng nói: “Nhưng đây là một cơ hội lớn với chúng ta, vì Đạo Đế kia sẵn lòng chia sẻ ‘Chiêu Võ Kinh’. Nếu tộc Tức Mặc chúng ta không tham gia, bỏ lỡ cơ hội này, thì thật sự không thể nào trở lại thời kỳ huy hoàng như năm đó nữa”.

Tức Mặc Lan chợt nói: “Không bằng chúng ta đi ngược đường đi”.

Tức Mặc Phong nhìn Tức Mặc Lan: “Đi ngược đường?”

Tức Mặc Lan gật đầu: “Chúng ta có thể cược, nhưng không cần cược lớn như thế, hơn nữa là không cược vào Ác Đạo Minh”.

Tức Mặc Lan trầm giọng nói: “Nói rõ đi”.

Tức Mặc Lan nhẹ nhàng vuốt tóc bên tai, sau đó nói: “Con và Diệp công tử kia coi như có chút quen biết, con có thể tiếp tục kết thân với hắn ta, cung cấp chút tin tức cho hắn ta, đương nhiên là lấy danh nghĩa cá nhân. Hơn nữa phải tiến hành lặng lẽ, dù sau này thật sự bại lộ, mọi người cũng có thể đuổi con khỏi gia tộc, phủi sạch quan hệ với con…”

Tức Mặc Phong hơi nghi ngờ: “Vì sao con muốn cược vào hắn ta?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3827


Tức Mặc Lan giải thích: “Có hai nguyên nhân, thứ nhất con tiếp xúc với Diệp công tử này, thấy hắn ta làm một người rất tốt, tuy là kiếm tu nhưng không hề kiêu căng ngạo mạn chút nào, còn rất hào phòng, đối xử chân thành với người khác, là một người rất thân thiện. Thứ hai, cha nghĩ xem, người ngoài không xem trọng Diệp công tử này, nhưng tộc Tức Mặc chúng ta lại xem trọng, nếu cược thắng… Con nói nếu như cược thắng, vậy thì chúng ta lãi to rồi”.

Tức Mặc Phong im lặng.

Đương nhiên ông ta hiểu đạo lý này, giống như đánh bạc vậy, tỉ lệ càng nhỏ bội số sẽ càng lớn, nếu cược thắng thì thật sự là lãi to.

Đương nhiên cũng sẽ càng mạo hiểm hơn.

Nhưng Tức Mặc Lan cũng đã nói chuyện này cô ta sẽ tự ra mặt, nếu sau này thật sự bại lộ, tộc Tức Mặc có thể đuổi cô ta khỏi gia tộc, phủi sạch quan hệ với cô ta.

Có thể nói tộc Tức Mặc hoàn toàn không phải trả giá quá nhiều.

Rất an toàn!

Trả giá thấp nhất để thử giành lấy phú quý lớn nhất.

Nghĩ vậy, Tức Mặc Phong không chần chừ nữa, nói ngay: “Được”.

Dứt lời, ông ta mở lòng bàn tay, một lá bùa bí ẩn bay đến trước mặt Tức Mặc Lan: “Đây là bùa trấn tộc của tộc Tức Mặc ta, trong đó có một thần hồn tiên tổ để lại, con mang theo bên ngoài, đề phòng bất trắc”.

Tức Mặc Lan không từ chối, cô ta nhận lấy lá bùa.

Lúc này, Tức Mặc Phong chợt nói: “Tiểu Lan, con sẽ mãi mãi là người của tộc Tức Mặc chúng ta, đúng không?”

Tức Mặc Lan gật đầu: “Đương nhiên rồi”.

Tức Mặc Phong cũng gật đầu, không nói gì thêm.

Sau khi rời khỏi đại điện, Tức Mặc Lan ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi đó có mấy đám mây đang lơ lửng, trời xanh thẳm như ngọc bích.

Tức Mặc Lan chậm rãi nhắm mắt lại, lần này, cô ta không chỉ cược cho gia tộc mà còn cược cho bản thân mình nữa.

Nếu thắng, muốn giành được chức gia chủ là quá dễ dàng.

Đương nhiên bây giờ cô ta không chỉ cần chức Gia chủ, mà còn muốn nhiều hơn thế nữa…

Diệp Quân!

Tức Mặc Lan hơi nhếch môi, người đàn ông này rất chất phác, chỉ cần cô ta sử dụng chút thủ đoạn, chắc chắn có thể khiến hắn một lòng phục tùng cô ta, nghe theo lệnh cô ta…

Đàn ông đều dùng để chinh phục.

Lệ tộc.

Lệ tộc cực kỳ bí ẩn, rất ít khi tiếp xúc với thế giới bên ngoài, là gia tộc khiêm tốn trong chín tộc Chiêu Võ.

Khi Thiên Võ Tân đến Lệ tộc, tộc trưởng Lệ tộc đích thân đón tiếp.

Trong điện.

Thiên Võ Tân nhận lấy linh trà do người làm đã rót cho mình, nhấp một ngụm, sau đó ngạc nhiên nói: “Tộc trưởng Lệ Lăng, trà này thơm ngọt, ngon thật, uống vào cảm giác như có một dòng nước ấm chảy qua cổ, khí huyết dâng trào, một linh lực vô hình đi khắp cả người, sảng khoái vô cùng, tu vi tăng lên rất nhiều…”

Nói đến đây cô ta quay sang nhìn Lệ Lăng: “Đây là trà Tiên Linh của Lệ tộc à?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3828


Lệ Lăng cười nói: “Nó đó”.

Trà Tiên Linh bắt nguồn từ Tiên Linh Thụ, nổi danh ngang ngửa Tiên Đạo Thụ của Thủy tộc, đều là thần vật bậc nhất của thế gian, tất nhiên nếu ở vào thời điểm đỉnh cao năm đó, thứ này chỉ là bình thường với hai tộc, nhưng bây giờ nó vô cùng quý giá.

Thiên Võ Tân ngợi khen: “Đúng là thần vật”.

Nói rồi cô ta đặt tách trà xuống, sau đó nói: “Lăng tộc trưởng, thời gian có hạn, ta nói thẳng vào vấn đề. Không giấu thì ông, lần này ta đến đây là muốn mang vận may cực lớn đến cho Lệ tộc”.

Lệ Lăng hơi tò mò: “Vận may cực lớn”.

Thiên Võ Tân khẽ gật đầu, sau đó nói lại chuyện Đạo Đế lại xuất hiện trên thế gian.

Sau khi nghe Thiên Võ Tân nói xong, Lệ Lăng cũng rất kinh ngạc, ông ta cũng không ngờ nhân vật như truyền thuyết trước kia – Đạo Đế lại xuất hiện trên thế gian, hơn nữa còn trở thành Tứ điện chủ của Ác Đạo Minh.

Thiên Võ Tân bỗng nói: “Lăng tộc trưởng, theo ta được biết thế tử Lệ Hàn từng tiếp xúc với Diệp Quân à?”

Lệ Lăng hơi ngạc nhiên: “Có à?”

Thiên Võ Tân nói: “Lăng tộc trưởng không biết ư?”

Lệ Lăng lắc đầu: “Ta không biết, nhưng tiếp xúc một chút chắc cũng không có gì nhỉ?”

Thiên Võ Tân cười nói: “Thế tử Lệ Hàn còn một thân phận nữa, chắc Lăng tộc trưởng biết nhỉ?”

Lệ Lăng hơi ngờ vực: “Còn một thân phận ư?”

Thiên Võ Tân nhíu mày: “Ông không biết à?”

Lệ Lăng cười khổ: “Từ nhỏ nó đã ra ngoài rèn luyện, ít khi liên hệ với bọn ta”.

Thiên Võ Tân trầm giọng nói: “Gã còn một thân phận nữa là Cửu điện chủ của Ác Đạo Minh”.

“Cái gì?”

Lệ Lăng đứng phắt dậy, đầy vẻ khó tin: “Nó còn gia nhập Ác Đạo Minh hả?”

Thiên Võ Tân nhìn Lệ Lặng, thấy vẻ mặt đầy khó tin của Lệ Lăng không phải là giả vờ, lúc này mới không khỏi cảm thấy khó hiểu, lẽ nào ông ta không biết thật?

Thiên Võ Tân không nghĩ nữa, nói tiếp: “Lăng tộc trưởng, Đạo Đế đã biết gã từng tiếp xúc với Diệp Quân, tất nhiên điều này không có nghĩa gì cả, dù sao tôi không tin thế tử Lệ Hàn sẽ phản bội Lệ tộc và Ác Đạo Minh…”

“Tất nhiên!”

Lúc này một giọng nói bỗng vang lên từ ngoài điện, sau đó một thiếu niên bước vào.

Người đến là Lệ Hàn.

Lệ Hàn bước vào điện, sau đó mỉm cười nói: “Tân trưởng lão, mong cô về nói lại với Tứ điện chủ là lúc giết Diệp Quân, Lệ tộc ta chắc chắn sẽ toàn lực giúp sức”.

Nghe thế Thiên Võ Tân mỉm cười nói: “Ta nói mà, sao thế tử Hàn có thể thông đồng với Diệp Quân được chứ? Ta đợi các vị ở Đăng Thiên Vực”.

Nói rồi cô ta xoay người đi.

Sau khi Thiên Võ Tân rời đi, nụ cười trên môi Lệ Hàn dần biến mất.

Lệ Lăng bỗng nói: “Hàn Nhi, con từng tiếp xúc với Diệp Quân ư?”

Lệ Hàn gật đầu: “Ừ”.

Lệ Lăng nói: “Chuyện này có uẩn khúc à?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3829


Lệ Hàn lắc đầu: “Lệ tộc ta không thể tham dự vào chuyện này”.

Lệ Lăng khó hiểu: “Tại sao?”, Lệ Hàn khẽ nói: “Lai lịch của Diệp Quân cực kỳ đáng sợ…”

Lệ Lăng hỏi: “Đáng sợ hơn Đạo Đế và Ác Đạo Minh à?”

Lệ Hàn khẽ nói: “Cha, Đạo Đế có thể trấn áp lửa Thiên Hành không?”

Lệ Lăng hơi do dự, sau đó nói: “Ta không biết”.

Lệ Hàn mỉm cười: “Người đằng sau Diệp Quân có thể”.

Lệ Lăng sửng sốt.

Vẻ mặt Lệ Hàn hơi phức tạp: “Nếu không phải ngày đó con tận mắt nhìn thấy, hơn nữa còn quan sát lửa Thiên Hành ở khoảng cách gần, con cũng không tin lửa Thiên Hành sẽ bị người trấn áp. Không nói những cái khác, chỉ riêng điều này thôi, Lệ tộc ta không có tư cách đối đầu với hắn”.

Năm đó tại sao Lệ tộc suy vong?

Bị nền văn minh Thiên Hành đánh.

Năm đó một ngọn lửa Thiên Hành rơi xuống, bao nhiêu cường giả Khai Đạo của Lệ tộc phải chết?

Mà người đằng sau Diệp Quân có thể trấn áp lửa Thiên Hành…

Huống chi bây giờ, ngay cả Lệ tộc ở thời kỳ cực thịnh cũng không có tư cách làm kẻ thù của người ta, nếu bây giờ đi đối đầu với người ta, thế có khác gì đâm đầu vào chỗ chết đâu?

Lệ Lăng trầm giọng nói: “Nhưng người kia là Đạo Đế, con biết đấy, ông ta là cường giả trên cảnh giới Khai Đạo hàng thật giá thật, năm đó tạo ra một nền văn minh Võ Đạo hoàn toàn mới. Sở dĩ vũ trụ Chiêu Võ chúng ta nổi tiếng Chư Thiên Vạn Giới không phải vì chín tộc Chiêu Võ chúng ta, mà là vì ông ta, hơn nữa nghe đồn ông ta đã từng đấu với nền văn minh Thiên Hành…”

Lệ Hàn lắc đầu: “Con không nghĩ ông ta sẽ mạnh hơn người đằng sau Diệp Quân đâu”.

Lệ Lăng nói: “Sao lại nghĩ thế?”

Lệ Hàn bình tĩnh nói: “Ông ta mạnh hơn thế, sao chưa thấy ông ta trấn áp một ngọn lửa Thiên Hành nào?”

Lệ Lăng: “…”

Lệ Hàn lại nói: “Con biết cha rất để tâm đ ến “Chiêu Võ Kinh”, nhưng cha phải biết rõ một khi Lệ tộc đưa ra lựa chọn, lại không chọn đúng thì sẽ vạn kiếp bất phục”.

Lệ Lăng lặng thinh hồi lâu rồi nói: “Lệ tộc ta không giúp sức à?”

Sau khi trầm tư một lát, Lệ Hàn nói: “Lệ tộc có ba lựa chọn, thứ nhất giúp Đạo Đế, đương nhiên đây là hạ sách cuối cùng, có thể bỏ qua luôn. Thứ hai, đánh cược một lần, khi Đạo Đế nhắm vào hắn, Lệ tộc chúng ta đứng ra giúp đỡ hắn, tất nhiên việc này rất mạo hiểm, bởi vì làm như vậy, không chỉ chống đối lại mấy đại tộc và Đạo Đế mà còn đối đầu với Ác Đạo Minh, hệ quả này quá lớn, Lệ tộc ta chưa chắc có thể trở mình, khôi phục lại đỉnh cao, thậm chí là đi xa hơn”.

Nói đến đây, gã dừng một chút, sau đó nói: “Lựa chọn thứ ba, chính là đánh cược một ván nhỏ, Lệ tộc án binh bất động, con đi giúp hắn, lấy nhỏ làm lớn, mặc dù cho ơn nghĩa và phân lượng có thể không lớn, nhưng lại khá an toàn với cả Lệ tộc ta”.

Lệ Lăng nhìn Lệ Hàn: “Con muốn đánh cược lớn hay nhỏ?”

Lệ Hàn không nói gì, gã chậm rãi bước đến cửa, gã nhìn bầu trời, một lúc sau gã nhắm mắt lại.

Lúc này trong đầu gã hiện lên rất nhiều cảnh tượng.

Lửa Thiên Hành bị trấn áp.

Thanh kiếm bí ẩn đó.

Còn có Tiểu Tháp bí ẩn kia.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3830


Một lúc lâu sau, Lệ Hàn bỗng mở mắt ra: “Nếu cha không muốn đánh cược, vậy Lệ tộc cứ giả vờ không biết, ngồi xem hổ đấu nhau, dù là thắng hay thua, dù sao Lệ gia ta sẽ không thua, còn nếu cha muốn đánh cược thì cược lớn, hướng toàn bộ bên phía Diệp Quân, lấy nhỏ làm lớn”.

Lệ Lăng khẽ nói: “Thật ra con đã có lựa chọn rồi, con nói với ta những điều này là muốn thuyết phục ta, đúng chứ?”

Lệ Hàn khẽ gật đầu.

Lệ Lăng nhìn Lệ Hàn: “Con phải biết lần này là chuyện liên quan đến sống chết của Lệ tộc”.

Lệ Hàn gật đầu: “Con biết, nhưng mà cha à, Lệ gia chúng ta cần một cơ hội, một cơ hội có thể thật sự thay đổi vận mệnh, trực giác nói cho con biết, đây chính là cơ hội của Lệ tộc, nếu bỏ qua cơ hội này, Lệ tộc sẽ không bao giờ quay lại thời kỳ đỉnh cao”.

Quay lại thời kỳ đỉnh cao!

Mục tiêu cuối cùng đời này của Lệ Hàn là làm cho Lệ tộc quay lại đỉnh cao, huy hoàng năm đó, mà sở dĩ gã gia nhập Ác Đạo Minh cũng là vì thế.

Trước kia gã nghĩ mình có thể dựa vào bản thân để làm mọi thứ, thế nhưng hiện thực lại rất tàn nhẫn.

Bây giờ tài nguyên trong vũ trụ khan hiếm, Lệ tộc không thể đạt đến nền văn minh cấp năm, cho dù liều mạng leo lên nhưng đến cuối họ lại nhận ra phía trước không có con đường dành cho Lệ tộc, nền văn minh Thiên Hành – nền văn minh cấp năm duy nhất hiện nay lại không thể giúp Lệ tộc. Trong tình huống này, Lệ tộc có muốn quay lại đỉnh cao năm đó gần như là chuyện không thể.

Lệ tộc cần có người kéo lên.

Thật ra không chỉ là Lệ tộc, tất cả những người cố gắng và phấn đấu vì điều này trên thế gian đều cần có người kéo lên.

Nhưng sao người ta có thể giúp ngươi không công được?

Cơ hội phải do bản thân tạo ra.

Lệ Lăng bỗng nói: “U thống lĩnh”.

Ông ta vừa dứt lời, một hư ảnh bỗng bước ra từ trong bóng tối ở góc tường cách đó không xa.

Lệ Lăng nói: “Bắt đầu từ giờ, ngươi và người của ngươi nghe theo lời cậu chủ dặn dò, không được làm trái lệnh”.

U thống lĩnh hơi cúi người xuống.

Lệ Lăng nhìn Lệ Hàn: “Cha tin tưởng lựa chọn của con”.

Lệ Hàn trầm giọng nói: “Cha, con còn cần…”

Lệ Lăng bỗng xòe tay ra, một viên ngọc bội xuất hiện trong tay ông ta, ông ta đưa ngọc bội cho Lệ Hàn.

Nhìn ngọc bội trong tay, Lệ Hàn lại không nhận ngay vì gã biết đây có nghĩa là gì.

Lệ Lăng cười nói: “Cứ việc buông tay đi làm”.

Lệ Hàn nhận lấy ngọc bội, sau đó nói: “Cha, con không nắm chắc phần thắng”.

Lệ Lăng cười nói: “Nếu nắm chắc phần thắng, sao có thể đến lượt Lệ tộc ta? Năm đó sở dĩ tiên tổ tiên Lệ tộc có thể làm nên thành tựu lớn như vậy chẳng phải cũng nhờ vào đánh cược và liều mạng đó sao?”

Lệ Hàn gật đầu, cười nói: “Đúng thế”.

Nói rồi gã nhìn ngọc bội trong tay, sau đó nghiêm túc nói: “Diệp huynh có khó, sao ta có thể ngồi không nhìn được? Hắn là huynh đệ sinh tử của con”.

Lệ Lăng: “…”

Trọng Thiên thứ ba ở Đăng Thiên Vực.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3831


Khi Diệp Quân bước vào Trọng Thiên thứ ba, một đại điện vạn trượng xuất hiện trong tầm mắt hắn, đại điện này đứng sừng sững giữa không trung, mà ngoài đại điện này thì chẳng còn cái gì khác cả.

Có một bậc thềm bằng đá từ dưới đất nối thẳng đến lối chính vào đại điện như thể thang trời.

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn tận cuối thang trời, xung quanh đại điện im lìm, chẳng có gì cả.

Diệp Quân thầm nói: “Lý tiền bối, cường giả Trọng Thiên này…”

Lý Toại Phong cười nói: “Cậu phải cẩn thận, lai lịch của người này không nhỏ, hơn nữa bản lĩnh không đoán được đâu…”

Diệp Quân gật đầu, dĩ nhiên hắn không dám xem thường cường giả trong này, cho dù là Thiên Khải hay Lý Toại Phong, thực lực đều rất đáng sợ.

Diệp Quân ngẩng đầu lên nhìn trên bậc thềm đá, một lúc sau hắn bỗng bật cười: “Cứ đánh trước rồi tính”.

Nói rồi hắn lao đến trước, một tia kiếm quang từ dưới đất bay lên chạy thẳng đến đại điện đó.

Ngay lúc Diệp Quân muốn xông lên đại điện đó, một tia sáng bỗng bay ra từ trong điện.

Vèo!

Kiếm quang vỡ nát, Diệp Quân về lại mặt đất, vừa đáp xuống đất, mặt đất dưới chân sụp xuống.

Diệp Quân chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, có một chiếc lá lơ lửng ở tận cuối bậc thềm.

Một chiếc lá.

Thấy thế Diệp Quân cảm thấy rất ngạc nhiên, vì vừa rồi hắn đã bị chiếc lá này đánh lùi.

Hơn nữa chiếc lá này còn làm vỡ kiếm ý của hắn.

Phải biết rằng kiếm ý của hắn đã được cải thiện rất nhiều trong trận chiến với Lý Toại Phong, ngay cả Lý Toại Phong cũng không thể dễ gì phá vỡ được kiếm ý của hắn, nhưng vào lúc này kiếm ý của hắn lại bị một chiếc lá nhỏ này nghiền nát.

Vẻ mặt Diệp Quân dần trở nên nghiêm trọng, cường giả trước mặt đã đáng sợ như vậy thì phía sau đó…

Diệp Quân không nghĩ nữa, hắn ngẩng đầu lên nhìn bậc thềm đó, ngay sau đó hắn ngự kiếm bay lên.

Gần như cùng một lúc, chiếc lá đó bỗng từ trên trời rơi xuống.

Diệp Quân tức giận gào lên, hai tay cầm kiếm chém mạnh về phía trước.

Vèo!

Thời không bị xé toạc.

Vụt!

Sau khi kiếm quang nổ tung, Diệp Quân lại từ trên trời rơi thẳng vào trong vực sâu bên dưới.

Nhưng sau đó một tia kiếm quang lao lên trời từ dưới vực sâu, sau đó chém mạnh vào chiếc lá đó.

Soạt!

Trời đất chấn động, nhưng chiếc lá đó vẫn bất động.

Thấy thế Diệp Quân cả kinh, lúc này chiếc lá đó bỗng dao động dữ dội, sức mạnh cực lớn lập tức đánh vào người Diệp Quân dọc theo ý kiếm.

Vù!

Diệp Quân liên tục lùi về sau cả ngàn trượng, vừa dừng lại ngực hắn nứt ra, máu chảy ra.

Lúc này chiếc lá đó bỗng biến mất.

Đồng tử Diệp Quân co lại, chém một nhát kiếm.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3832


Nhất Giới Tuế Nguyệt!

Sau nhát kiếm này, trời đất trở lên mờ ảo, lúc chiếc lá đó đến trước mặt Diệp Quân đã biến thành chiếc lá khô, sau đó biến mất theo gió.

“Ủa?”

Lúc này một giọng nói tỏ vẻ ngạc nhiên vang lên từ trong điện, ngay sau đó một Nho giả xuất hiện trước mặt Diệp Quân.

Nho giả mặc một bộ áo bào tinh tươm, đầu đội buộc sợi dây, hai bên tóc mai điểm vài sợi bạc, tuy tuổi đã cao nhưng lại rất có tinh thần, khí phách siêu phàm.

Nho giả nhìn Diệp Quân, hơi ngạc nhiên: “Đạo thời gian Tuế Nguyệt… Ngươi còn trẻ thế mà sao có thể có được Đại Đạo này?”

Diệp Quân bình tĩnh lại, sau đó chắp tay nói: “Vãn bối chào tiền bối”.

Nho giả nhìn Diệp Quân đánh giá, sau đó nói: “Có thể giải thích cho ta không?”

Diệp Quân nói: “Giảm bớt thời không Tuế Nguyệt”.

Nho giả lắc đầu: “Không thể nào, giảm bớt thời không Tuế Nguyệt, chỉ có thể có được sức mạnh thời gian Tuế Nguyệt nhưng lại không thể có hiệu quả được như ngươi, một nhát kiếm có thể khiến thời gian trôi qua nhanh gấp một ngàn lần”.

Diệp Quân muốn nói lại thôi.

Nho giả mỉm cười nói: “Nếu ngươi không tiện nói thì không cần nói”.

Diệp Quân cười nói: “Không có gì không tiện cả, ta dẫn tiền bối đến một nơi, đến đó rồi tiền bối sẽ biết mọi thứ”.

Nói rồi hắn dẫn Nho giả đi vào Tiểu Tháp.

Sau khi vào Tiểu Tháp, ánh mắt Nho giả lóe lên tia ngạc nhiên, sau đó vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng.

Người càng mạnh mới biết nghịch chuyển thời gian này nghịch thiên thế nào.

Vì họ không làm được.

Một lúc sau, Nho giả nhìn Diệp Quân, nghiêm túc hỏi: “Ngươi đến từ nền văn minh vũ trụ cấp năm à?”

Diệp Quân lắc đầu.

Nho giả khẽ nói: “Vậy thì là đằng sau ngươi có người đến từ nền văn minh vũ trụ cấp năm…”

Lúc này Lý Toại Phong bỗng xuất hiện, ông ta nhìn Nho giả cười nói: “Nho Uyên, chưa từng nghĩ chúng ta vẫn có thể gặp nhau”.

Nho Uyên hơi ngạc nhiên: “Ngươi…”

Lý Toại Phong nói: “Ta đã cởi được trói buộc đều nhờ Diệp công tử giúp đỡ”.

Nho Uyên quay sang nhìn Diệp Quân: “Ngươi có thể phá được ấn giam cầm Đại Đạo à?”

Diệp Quân gật đầu.

Nho Uyên tiếp lời: “Cái giá là gì?”

Diệp Quân nói: “Không có cái giá nào cả”.

Nho Uyên cười nói: “Ý ta là nếu ta nhờ Diệp công tử giúp đỡ thì ta cần phải làm gì?”

Diệp Quân không ngờ là chuyện này, lập tức cười nói: “Đi theo ta một trăm năm giống mấy người Lý tiền bối, trong một trăm năm này phải chiến đấu vì ta”.

Nho Uyên ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Đánh ai?”

Diệp Quân nói: “Ác Đạo Minh”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3833


Nho Uyên hơi ngạc nhiên: “Là chúng”.

Diệp Quân nói: “Tiền bối cũng biết chúng hả?”

Nho Uyên khẽ gật đầu: “Ai không biết Ác Đạo Minh này chứ? Năm đó chúng vẫn luôn âm thầm thao túng Ác Đạo, nghịch chuyển thiện ác, tự xưng là người trật tự… Chàng trai, ta hơi tò mò tại sao ngươi lại đối đầu với chúng?”

Diệp Quân nói ngắn gọn một vài ân oán giữa mình và Ác Đạo Minh, tiện thể nhắc đến Chân tỷ.

Nghe Diệp Quân nói xong, Nho Uyên khẽ nói: “Trấn áp Vũ Trụ Kiếp trăm vạn lần, thực lực này thật đáng sợ”.

Lý Toại Phong cũng gật đầu: “Đúng thế”.

Khi hai người ở thời kỳ đỉnh cao cũng đều là cường giả mạnh nhất của một thời đại kỷ nguyên, trấn áp một ngàn Vũ Trụ Kiếp thì không thành vấn đề, nhưng nếu cứ liên tục trấn áp thì tuyệt đối không thể.

Vũ Trụ Kiếp, trấn áp một lần thì nó sẽ càng mạnh, cứ luôn trấn áp thì nó sẽ cứ mạnh, đến mức độ nhất định sẽ bị phản phệ.

Vị Chân Thần này trấn áp lâu như vậy mà vẫn không bị phản phệ, có thể thấy cô ta mạnh thế nào.

Nho Uyên nhìn Diệp Quân: “Nếu ngươi có thể cởi bỏ trói buộc giúp ta thật thì ta sẵn lòng giúp ngươi một trăm năm”.

Diệp Quân thầm mừng rỡ, vội nói: “Được”.

Nói rồi hắn dẫn Nho Uyên ra ngoài.

Vừa đi ra ngoài, không biết tù ấn Đại Đạo đó đã xuất hiện trên đỉnh đầu họ từ bao giờ, rõ ràng là vì Nho Uyên đi vào Tiểu Tháp, nhưng lại không biết tại sao không có động tĩnh gì.

Diệp Quân nhìn tù ấn Đại Đạo đó, vừa lấy kiếm Thanh Huyên ra, tù ấn Đại Đạo bỗng lay động cực mạnh, sau đó biến thành tia sáng biến mất ở tận cuối bầu trời.

Chạy rồi!

Thấy thế, vẻ mặt Diệp Quân cứng đờ.

Nho Uyên nhìn chằm chằm Diệp Quân, lẽ nào chàng trai này thông đồng với Đại Đạo này?

Diệp Quân cười nói: “Tiền bối, ông tự do rồi”.

Nho Uyên lập tức cúi người thật thấp: “Không có gì để báo đáp, nhưng có gì cứ dặn dò, không làm trái”.

Diệp Quân hơi tò mò: “Tiền bối, bây giờ thực lực của ông chỉ có mấy phần thời kỳ đỉnh cao vậy?”

Nho Uyên nói: “Khoảng ba phần”.

Ba phần!

Diệp Quân trầm giọng nói: “Tiền bối, mặc dù các ông chỉ có khoảng ba phần thực lực so với thời kỳ đỉnh cao nhưng tại sao thực lực của các ông lại mạnh hơn cảnh giới Khai Đạo nhiều thế?”

Nho Uyên cười nói: “Ta cũng không thể trả lời chính xác điều này được, chỉ có thể nói có liên quan đến tu luyện và trải nghiệm cá nhân, mấy thứ này đều ảnh hưởng đến sức chiến đấu”.

Diệp Quân cười nói: “Ta cứ tưởng trong cảnh giới Khai Đạo cũng có phân chia ranh giới”.

Nho Uyên lắc đầu: “Vậy thì không có, nhưng ngươi ở thời đại bên ngoài các ngươi thích phân chia thực lực cảnh giới Khai Đạo bằng Đăng Thiên Cửu Trọng, thật ra đây cũng không phải là không thể, cường giả càng lên cao thì dĩ nhiên thực lực cũng càng mạnh”.

Diệp Quân hơi tò mò: “Mấy năm nay, tiền bối có từng gặp người nào cực kỳ cực kỳ mạnh chưa?”

Nho Uyên gật đầu: “Đã từng gặp, hơn nữa trong đó còn có người của Ác Đạo Minh”.

Diệp Quân: “…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3834


Nho Uyên nói: “Ngươi vẫn muốn đi lên nữa à?”

Diệp Quân gật đầu.

Nho Uyên lại lắc đầu: “Người ở Trọng Thiên thứ tư không dễ nói chuyện, mặc dù thực lực của ngươi cũng khá nhưng so với ông ta thì còn kém xa lắm, muốn lên nữa e là lo đến tính mạng đến”.

Diệp Quân: “Nếu ta cởi bỏ trói buộc giúp ông ta thì sao?”

Nho Uyên lại lắc đầu: “Không được”.

Diệp Quân cảm thấy khó hiểu.

Nho Uyên giải thích: “Bọn ta muốn ra ngoài nhưng Trọng Thiên thứ tư lại khác, ông ta tự mình giam cầm ở đây nên ngươi muốn cứu ông ta ra cũng không được”.

Diệp Quân hơi ngạc nhiên: “Tự mình giam cầm ở đây?”

Nho Uyên gật đầu: “Đúng thế”.

Diệp Quân hỏi: “Tại sao?”

Nho Uyên lắc đầu: “Chuyện này thì ta không biết, vì lúc ta đến, ông ta đã ở đây rồi, hơn nữa người này không thích giao tiếp với người khác, cho nên mặc dù bọn ta là hàng xóm nhưng cũng chưa từng tiếp xúc với ông ta, ngược lại, Lý kiếm tu là một người khá dễ tính”.

Diệp Quân im lặng một hồi rồi nói: “Ta có thể bỏ qua Trọng Thiên thứ tư để đến Trọng Thiên thứ năm không?”

Nho Uyên lại lắc đầu: “Không được, quy tắc nơi này là đi lên từng cấp, hơn nữa, về sau ngươi làm việc gì cũng nên cẩn thận một chút, Tiểu Tháp trên người ngươi là bảo vật bậc nhất trong thiên hạ, nếu để vài người có ý đồ xấu nhìn thấy, e là sẽ chuốc lấy tai họa cho mình”.

Diệp Quân gật đầu: “Vãn bối hiểu rồi”.

Hắn để Nho Uyên đi vào Tiểu Tháp, dĩ nhiên vẫn rất tự tin, dù sao bây giờ trong tháp nhiều người như vậy, hơn nữa thực lực đều rất mạnh.

Hắn sẽ không dễ dàng tin người khác, trừ khi hắn có thực lực giế t chết đối phương.

Diệp Quân không suy nghĩ nữa, sau đó nói: “Tiền bối, mong được chỉ dạy”.

Nếu tạm thời không thể đến Trọng Thiên thứ tư thì trước tiên cứ tập luyện với tiền bối Nho Uyên, trước đó đánh chưa đã tay.

Nho Uyên cười nói: “Ngươi cần ta ra tay tàn nhẫn chút hay là đến lúc thì dừng?”

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Ra tay tàn nhẫn chút”.

Nho Uyên gật đầu: “Được, vậy chúng ta bắt đầu nhé?”

Diệp Quân vừa định gật đầu thì lúc này Nho Uyên đã tung ra một quyền.

Bụp!

Diệp Quân không kịp chuẩn bị bị một quyền này đánh cho lùi về sau cả ngàn trượng, vừa dừng lại thì nôn ra một ngụm máu, nội tạng cực kỳ khó chịu như như bị áp bức.

Diệp Quân lau máu ở khóe môi, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Nho Uyên: “Tiền bối, ông đánh lén”.

Nho Uyên chính trực nói: “Người tri thức sao có thể xem là đánh lén được? Đây gọi là quân cơ không hề dối trá”.

Diệp Quân chết lặng.

Vẫn là người tri thức biết cách nói chuyện đấy.

Diệp Quân lại biến thành tia kiếm quang rồi biến mất khỏi đó, Nho Uyên ở đằng xa bỗng chỉ về phía trước, sau đó một giọt mực hiện lên đầu ngón tay ông ta.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3835


Lúc này, kiếm của Diệp Quân vừa mới đâm vào giọt mực này, ý kiếm rung lên, sau đó cả thanh ý kiếm rung lên dữ dội, sau đó trực tiếp nổ tung.

Nho Uyên vừa định ra tay thì một thanh kiếm bỗng xuất hiện phía sau ông ta.

Ánh mắt Nho Uyên lóe lên tia ngạc nhiên, xoay người giơ ngón tay lên, thế nhưng ngay khi ông ta xoay người, lại có một thanh kiếm lặng lẽ xuất hiện sau gáy ông ta.

Nho Uyên cực kỳ kinh ngạc, tay phải siết chặt.

Rầm!

Một chính khí hạo nhiên lao ra từ trong người ông ta, nhưng ngay sau đó vô số kiếm quang nhấn chìm khu vực chỗ ông ta, cùng lúc đó Diệp Quân bỗng nhảy lên, chém mạnh một nhát kiếm.

Vèo!

Chính khí hạo nhiên đó nổ tung, Nho Uyên liên tục lùi về sau cả trăm trượng.

Sau khi dừng lại, Nho Uyên ngẩng đầu lên nhìn Diệp Quân, mỉm cười nói: “Kiếm kỹ này khá đấy, suýt nữa chạm đến đạo của ngươi, lần nữa nào”.

Nói rồi ông ta bỗng tiến lên trước, biến mất khỏi đó.

Diệp Quân nhếch môi, ý chí chiến đấu hừng hực lao ra.



Trong quán rượu ở phố Đạo.

Chiêu Võ Đạo Đế ngồi tựa vào cửa sổ, một bình rượu và một cốc rượu được đặt trước mặt.

Phía sau ông ta là chín kiếm tu và một ông lão đồ đen.

Chiêu Võ Đạo Đế nhìn Cửu Trọng Thiên ngoài cửa sổ, mỉm cười nói: “Diệp Quân đó vẫn còn đang tu luyện à?”

Ông lão đồ đen gật đầu: “Đúng thế”.

Chiêu Võ Đạo Đế bưng cốc rượu lên nhấp một ngụm, sau đó nói: “Có thể tra ra được tung tích của cha hắn không?”

Ông lão lắc đầu: “Không, hôm nay người này từng xuất hiện một lần, nhưng sau đó lại không biết tại sao đột nhiên biến mất, chắc là không muốn đối đầu trực diện với Ác Đạo Minh”.

Chiêu Võ Đạo Đế khẽ cười nói: “Không cần tra tiếp nữa đâu”.

Ông lão ngờ vực: “Tại sao?”

Chiêu Võ Đạo Đế cười nói: “Đánh con trai thì chắc chắn ông ta sẽ xuất hiện…”

Nói xong, ông ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe miệng hơi nhếch lên: “Hy vọng ông ta thật sự là cường giả trên cảnh giới Khai Đạo, nếu không thì chán lắm. Dù sao giết kẻ yếu cũng không có cảm giác vui vẻ gì, nhưng nếu tự tay đánh chết ông ta trước mặt con trai thì càng thú vị, ha ha…”

Chín kiếm tu kia lặng lẽ đứng sau lưng Chiêu Võ Đạo Đế, không lên tiếng.

Ông lão áo đen cung kính dâng một chén rượu cho Chiêu Võ Đạo Đế, sau đó cung kính nói: “Đạo Đế, cho dù là tên Diệp Quân kia hay cha hắn, cả vị nữ kiếm tiên váy trắng phía sau lưng hắn đi chăng nữa thì đều không đáng để Đạo Đế ra tay, chỉ cần Đạo Đế ra lệnh một tiếng, ta sẽ lấy đầu của bọn chúng cho Đạo Đế”.

Chiêu Võ Đạo Đế một hơi uống cạn chén rượu, sau đó cười nói: “Tiên Lão, khinh địch không phải là một thói quen tốt, cần phải biết rằng từ cổ chí kim không biết đã có bao nhiêu người chết vì tính tự cao và khinh địch của mình rồi, bài học xương máu vẫn còn ngay trước mắt!”

Vẻ mặt Tiên Lão không thay đổi: “Bọn họ ngay cả tư cách khiến chúng ta khinh địch cũng không có”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3836


Chiêu Võ Đạo Đế cười ha hả: “Đã qua nhiều năm như vậy rồi, ngươi vẫn ngông cuồng như vậy, nhưng mà ta thích”.

Tiên Lão hành lễ, cung kính, khiêm tốn.

Ông ta chỉ cung kính và khiêm tốn với người trước mặt.

Đúng lúc này, một ảo ảnh đột nhiên xuất hiện trong quán rượu, ảo ảnh hành lễ thật sâu: “Đạo Đế, Bát Phật Mật Tàng đã đến, có tiếp kiến không?”

Chiêu Võ Đạo Đế bình tĩnh nói: “Truyền”.

Ảo ảnh yên lặng lui ra.

Sau đó, tám tên hòa thượng chậm rãi đi vào, tám tên hòa thượng này đều mặc áo cà sa màu đen, đầu đội mũ tăng nhân, trong tay cầm phật châu xương trắng, miệng niệm kinh văn cổ xưa không rõ tên.

Tên hòa thượng dẫn đầu tay trái nắm một cái đầu lâu, tay phải cầm một cái chùy bạch cốt, cứ đi hai bước là gõ một gõ.

Đến khi đi tới trước mặt Chiêu Võ Đạo Đế, tám tên hòa thượng mới đồng loạt dừng lại, sau đó hành lễ thật sâu với Chiêu Võ Đạo Đế: “Bái kiến Đạo Đế”.

Chiêu Võ Đạo Đế cười, nói: “Ta còn tưởng rằng các ngươi sẽ không đến”.

Hòa thượng cầm đầu hơi hành lễ: “Năm đó sở dĩ chùa Ám Phật của ta có thể vượt qua Hỏa Kiếp đều nhờ Đạo Đế, hôm nay Đạo Đế có việc cần, sao chùa Ám Phật ta có thể không đến được chứ?”

Chiêu Võ Đạo Đế đánh giá hòa thượng đứng đầu, ông ta cười nói: “Ám Tăng, chúc mừng ngươi đã đạt đến cảnh giới Khai Đạo”.

Ám Tăng hành lễ, cung kính nói: “Cũng nhờ vào chỉ điểm ngày đó của Đạo Đế”.

Chiêu Võ Đạo Đế mỉm cười, nói: “Lần này mời các ngươi đến là muốn để các ngươi chứng kiến thời khắc huy hoàng nhất của ta”.

Dường như nghĩ đến gì đó, con ngươi của Ám Tăng đột nhiên co rút, ông ta hành lễ, nghẹn ngào: “Đây là may mắn ba đời của tiểu tăng”.

Chiêu Võ Đạo Đế cười ha ha, cầm chén uống một hơi cạn sạch.

Tiên Lão đứng bên cạnh nhanh chóng rót rượu.

Lúc này, một người phụ nữ xinh đẹp đ ẫy đà đi vào quán rượu, người đến chính là Thiên Võ Tân, khi cô ta nhìn thấy trong phòng có thêm tám cường giả cảnh giới Khai đạo, đôi mắt bỗng nhiên co rút, trong lòng gợn sóng như thủy triều.

Thật kinh khủng!

Người phụ nữ xinh đẹp đè nén sự chấn động trong lòng, giả vờ bình tĩnh, chậm rãi đi đến bên cạnh Chiêu Võ Đạo Đế, sau đó cúi người hành lễ: “Đạo Đế! Lệ tộc, tộc Vu Mã và cả tộc Thiên Võ của ta đều đã đồng ý đến trợ giúp, còn tộc Tức Mặc vẫn chưa cho ta câu trả lời rõ ràng. Những tộc khác thì ta chưa từng giao thiệp nên không liên hệ được”.

Chiêu Võ Đạo Đế cười, nói: “Phải sửa cho đúng, không phải muốn các ngươi đến trợ giúp, mà là muốn các ngươi đến chứng kiến lịch sử”.

Người phụ nữ đ ẫy đà ngẩn ngơ, không hiểu rõ ý của ông ta, nhưng cô ta bỗng như thông suốt gì đó, ánh mắt lập tức trở nên châm chọc, sau đó cúi đầu hành lễ, thầm vui mừng như điên.

Sắp chiếm hời rồi!

Mẹ ơi!

Món hời rồi!

Tộc Thiên Võ sắp bước lên tầm cao mới!

Tiên Lão đứng bên cạnh đột nhiên nói: “Đạo Đế, khi nào ra tay?”

Chiêu Võ Đạo Đế mỉm cười: “Không vội, Tây Thánh Minh Quân và một vài bạn cũ còn chưa đến”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3837


Tiên Lão quay đầu nhìn thoáng qua bia đá Đăng Thiên đang đứng sừng sững giữa trời đất: “Diệp Quân kia còn đang tu luyện…”

Chiêu Võ Đại Đế cười nói: “Cứ để hắn vùng vẫy, chẳng qua chỉ là một tên hề mà thôi”.



Trọng Thiên thứ ba trong Tiểu Tháp đã qua năm năm.

Năm năm này, mỗi ngày Diệp Quân không ngừng chiến đấu với Nho Uyên và Lý Toại Phong, lực chiến đấu liên tục tăng lên.

Uy lực mấy kiếm kỹ của hắn tăng hơn trước rất nhiều.

Hiện giờ hắn dốc hết sức lực, sử dụng kiếm Thanh Huyên, có thể dùng kiếm chém năm mươi vạn năm Tuế Nguyệt, cho dù không dùng kiếm Thanh Huyên, một nhát kiếm của hắn cũng có thể chém mười vạn năm Tuế Nguyệt.

Có thể nói, dưới cảnh giới Khai Đạo, hắn là vô địch.

Cho dù cường giả cảnh giới Khai Đạo bình thường cũng không chịu nổi kiếm kỹ này của hắn, bởi vì bây giờ hắn có thể tùy ý thi triển được mười nhát kiếm… Nếu dung hợp với Ngao Thiên Thiên thì còn nhiều hơn nữa, uy lực cũng lớn hơn.

Cho dù là Nho Uyên và Lý Toại Phong cũng vô cùng kiêng kỵ Nhất Giới Tuế Nguyệt này của hắn.

Ngoại trừ Nhất Giới Tuế Nguyệt thì Diên Trì Nhất Kiếm, thời không Tuế Nguyệt và thuật Trảm Thiên Bạt Kiếm của Diệp Quân đều tiến bộ rất lớn.

Đặc biệt là Diên Trì Nhất Kiếm, tốc độ nhanh hơn, sức mạnh lớn hơn, xuất quỷ nhập thần, cho dù là Lý Toại Phong và Nho Uyên cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản.

Nếu như Diệp Quân dùng kiếm Thanh Huyên thì hai người kia phải tạm tránh nguy hiểm, kéo xa khoảng cách.

Phía chân trời, Nho Uyên đang đối diện với Diệp Quân, thời không xung quanh hơi rung chuyển.

Nho Uyên đột nhiên nói: “Ngươi đang hạ thấp cảnh giới của mình sao?”

Diệp Quân gật đầu.

Nho Uyên hơi tò mò: “Vì sao phải hạ thấp cảnh giới của bản thân?”

Diệp Quân mỉm cười nói: “Nước đầy sẽ tự tràn”.

Nho Uyên giật mình, nói tiếp: “Có khả năng”.

Ánh mắt ông ta có thêm sự tán thưởng, người trẻ tuổi trước mặt này không kiêu ngạo không nóng nảy, càng không tham lam, tâm tính này thật sự rất hiếm có.

Diệp Quân đột nhiên thu hồi ý kiếm trong tay, sau đó cúi người hành lễ với Nho Uyên, chân thành nói: “Trong khoảng thời gian này, đa tạ tiền bối đã cùng luyện tập và chỉ điểm”.

Khoảng thời gian này nếu không nhờ hai người họ chỉ điểm tận tình, hắn sẽ không thể nào tiến bộ nhanh như vậy được.

Nho Uyên cười nói: “Không cần như thế, ngươi có ơn với ta và Toại Phong, chúng ta dạy ngươi cũng như dạy cho chúng ta, thật sự nhỏ bé không đáng kể, ngươi khách sáo như vậy, ngược tại làm ta hơi xấu hổ”.

Diệp Quân mỉm cười, sau đó mở lòng bàn tay ra, một quả Đạo Linh bay đến trước mặt Nho Uyên: “Tiền bối, vật này sẽ giúp ông nhanh chóng hồi phục”.

Nói xong, hắn lại lấy hai tinh thể Vĩnh Hằng ra đưa cho Nho Uyên.

Lúc này, Nho Uyên không từ chối nữa, bởi vì tiếp theo đây có lẽ Diệp Quân sẽ có một cuộc chiến ác liệt với Ác Đạo Minh, ông ta phải nhanh chóng hồi phục tu vi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3838


Đúng lúc này, truyền âm phù trong nhẫn không gian của Diệp Quân đột nhiên rung động.

Có người liên hệ!

Diệp Quân từ biệt Nho Uyên, rời khỏi Tiểu Tháp.

Sau khi Diệp Quân rời đi, Lý Toại Phong đột nhiên xuất hiện bên cạnh Nho Uyên, ông ta nói nhỏ: “Tên nhóc này không chỉ có thiên phú và khả năng lĩnh ngộ vô cùng cao, mà còn cực kỳ cố gắng và liều mạng, thật sự là một mầm non tốt, đáng tiếc, hắn đã có đạo của riêng mình, nếu không…”

Nho Uyên mỉm cười, nói: “Quả thật là một mầm non tốt, hơn nữa hắn còn thích đọc sách”.

Trong khoảng thời gian này, Diệp Quân không chỉ tu luyện đối chiến với ông ta, mà còn thỉnh giáo nhiều về học vấn, đặc biệt là đạo trị quốc và cách cai trị chúng sinh.

So sánh với việc tu luyện với Diệp Quân thì ông ta càng thích thảo luận học vấn với Diệp Quân hơn.

Lý Toại Phong đột nhiên nói nhỏ: “Ta từng gặp vị Tam điện chủ kia…”

Nói đến đây, vẻ mặt ông ta trở nên nghiêm trọng hơn.

Nho Uyên yên lặng một lát, bỗng cười nói: “Quan tâm nhiều như vậy làm gì? Chịu ơn một giọt, báo ơn một dòng, ta với ngươi làm hết sức là được rồi”, Lý Toại Phong cười nói: “Cũng đúng”.



Ngoài Tiểu Tháp.

Diệp Quân vừa đến đã gặp Tức Mặc Lan, vẻ mặt Tức Mặc Lan căng thẳng, nói: “Có một tin cực kỳ xấu…”

Cô ta tóm tắt nói lại một lần chuyện của tộc Thiên Võ và Tứ điện chủ.

Sau khi nghe Tức Mặc Lan nói xong, Diệp Quân cau mày: “Tứ Điện Ác Đạo à?”

Tức Mặc Lan gật đầu: “Phải”.

Diệp Quân gật đầu, yên lặng suy nghĩ.

Tức Mặc Lan lại nói: “Có thể ngươi không biết sự lợi hại của Chiêu Võ Đạo Đế này, người này từng là người đứng đầu vũ trụ Chiêu Võ, được xưng là vô địch trong vũ trụ, nói về thực lực, năm đó đã trên cảnh giới Khai Đạo, tuy rằng hiện giờ dáng vẻ vẫn là thiếu niên, không rõ cảnh giới, nhưng chắc chắn không yếu. Hơn nữa, năm đó ông ta còn có một vài người đi theo, người của ta điều tra được gần đây liên tục có cường giả đi vào phố Đạo, gặp mặt với nhau. Kẻ này có thực lực mạnh mẽ, người của ta không dám vào phố Đạo, chỉ có thể điều tra phía ngoài. Vì thế, không có cách nào điều tra được bây giờ bên cạnh ông ta có bao nhiêu cường giả…”

Nói đến đây, cô ta nhìn Diệp Quân, tiếp tục nói: “Ngươi phải tính toán sớm đi”.

Diệp Quân đột nhiên nói: “Vì sao Lan cô nương chọn ta mà lại không chọn vị Đại Đế kia?”

Ngoài mặt Tức Mặc Lan làm ra vẻ rất ngạc nhiên, nhưng trong lòng lại vô cùng bình tĩnh, bởi vì cô ta đoán được người đàn ông trước mặt chắc chắn sẽ hỏi chuyện này, vì thế cô ta lập tức trả lời: “Ta và Diệp công tử là bạn”.

Diệp Quân nhìn chằm chằm Tức Mặc Lan: “Vì điều này sao?”

Tức Mặc Lan cười thản nhiên: “Nếu không thì sao?”

Diệp Quân mỉm cười, nói: “Cảm ơn cô nương đã xem ta là bạn”.

Bỗng nhiên Tức Mặc Lan hơi cúi đầu xuống, vẻ mặt u ám.

Diệp Quân hỏi: “Sao vậy?”

Tức Mặc Lan chỉ lắc đầu, không nói gì.

Diệp Quân hỏi thêm một câu, Tức Mặc Lan do dự một lát mới trả lời: “Vì giúp đỡ Diệp công tử, ta đã trộm ngọc của tổ tiên gia tộc ta, trong vật đó có chứa đựng một tia hồn phách của tổ tiên nhà họ Tức Mặc, đó là con cờ cuối cùng của nhà Tức Mặc, ta trộm vật này đã là tội nhân của cả gia tộc…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3839


Nói đến đây, vẻ mặt cô ta trở nên buồn bã, sắc mặt tái nhợt, trông rất đáng thương.

Diệp Quân thở dài: “Tức Mặc cô nương, ta có tài đức gì xứng đáng để cô đối xử như thế? Ta… không có gì để báo đáp!”

Tức Mặc khẽ lắc đầu: “Ta không cần ngươi báo đáp, ta đến giúp đỡ ngươi bởi vì xem ngươi là bạn bè, không có ý gì khác, ngươi… ngươi chớ nên nghĩ nhiều”.

Diệp Quân muốn nói tiếp, Tức Mặc Lan đã lên tiếng: “Ngươi phải chuẩn bị trước đi, không lâu nữa đâu, bọn họ chắc chắn sẽ ra tay…

Nói xong, cô ta nhìn Diệp Quân, trong mắt chứa đựng nhiều loại cảm xúc, giống như lo lắng, giống như âm thầm bộc lộ tình cảm, và cũng như oán giận…

Cô ta không nói gì nữa, xoay người đi thẳng.

Cô ta hiểu rõ cách đối xử với đàn ông, phải lúc gần lúc xa, không thể quá mức, nếu không chỉ nhận được phản ứng trái ngược.

Sau khi Tức Mặc Lan rời đi, Diệp Quân cười khẽ.

Tiếu Tháp bỗng nhiên hỏi: “Có phải ngươi không tin người phụ nữ này lắm không?”

Diệp Quân bĩnh tĩnh nói: “Sao lại nói vậy?”

Tiếp Tháp nói: “Trực giác”.

Diệp Quân gật đầu: “Là không tin”.

Tiểu Tháp nghi ngờ hỏi: “Tại sao?”

Diệp Quân nói: “Thứ nhất, ta đã xem rất nhiều sách”.

Tiểu Tháp không hiểu: “Ta cũng đọc rất nhiều sách, nhưng ta đâu có nhìn ra cái gì”.

Diệp Quân nói tiếp: “Thứ hai, ta có rất nhiều phụ nữ”.

Tiểu Tháp yên lặng nữa ngày: “Mẹ kiếp”.

Nó không có phụ nữ.

Sở dĩ Diệp Quân không tin tưởng Tức Mặc Lan chủ yếu là vì đối phương quá nhiệt tình.

Vì hắn chỉ tiếp xúc với đối phương một hai lần, thế nhưng đối phương lại thể hiện có sự yêu thích với mình.

Diệp Quân nghĩ đây là điều vô nghĩa.

Hắn không nghĩ mình có sức hấp dẫn lớn đến thế, có thể khiến một người phụ nữ yêu mình trong thời gian ngắn, càng không nghĩ đối phó với cô ta về mặt tình cảm.

Sở dĩ hắn không vạch trần đối phương là vì hắn nghĩ chuyện này không cần làm lớn đến đó.

Đối phương đứng về phía mình không phải là vì tình, tất nhiên là vì lợi ích, nếu đã là vì lợi ích, nói dễ nghe một chút tức là hai bên thành đồng minh với nhau, thân thiện hợp tác với nhau, nói khó nghe một chút là lợi dụng lẫn nhau để có được những gì họ cần.

Dĩ nhiên cuối cùng lợi dụng lẫn nhau hay là đồng minh phụ thuộc vào đối phương.

Diệp Quân không suy nghĩ nữa, hắn quay đầu lại nhìn về phía phố Đạo, sau đó xoay người đi về phía bậc thềm đá.

Đến Trọng Thiên thứ tư.

Mặc dù người ở Trọng Thiên thứ tư hơi khó nhằn nhưng hắn vẫn muốn tranh thủ thời gian, nếu có thể được đối phương giúp thì hắn sẽ có thêm phần thắng.

Phải tìm thêm vài người giúp nữa.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3840


Diệp Quân vừa bước Trọng Thiên thứ tư, một giọng nói vang lên trong đầu hắn: “Diệp công tử”.

Diệp Quân sửng sốt: “Lệ Hàn?”

Hắn vừa dứt lời, một hư ảnh xuất hiện trước mặt hắn.

Người đến chính là Lệ Hàn.

Diệp Quân hơi ngạc nhiên, sao tên này lại đến đây? Hắn vừa định hỏi thì Lệ Hàn bỗng nói: “Không tiện nói chuyện ở đây, chúng ta vào tháp đi”.

Diệp Quân gật đầu: “Được”.

Nói rồi hắn dẫn Lệ Hàn vào Tiểu Tháp.

Sau khi vào Tiểu Tháp, Lệ Hàn trầm giọng nói: “Ngươi đã biết rồi chứ?”

Diệp Quân: “Ý ngươi là chuyện Đạo Đế đó đến giết ta à?”

Lệ Hàn gật đầu.

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Ta vừa mới biết”.

Lệ Hàn trầm giọng nói: “Có lẽ ngươi không biết rõ về Đạo Đế này, người này là nhân vật vô địch ở thời đại Chiêu Võ, cũng là cường giả đạt đến trên cảnh giới Khai Đạo duy nhất của thời đại Chiêu Võ. Hơn nữa, ta nhận được tin lần này ông ta không đến một mình, mà còn gọi thêm một vài cường giả bí ẩn, mấy người này đều có thân phận, ngay cả ta cũng không thể tra được”.

Diệp Quân cười nói: “Lệ Hàn, hình như ngươi cũng là người của Ác Đạo Điện”.

Lệ Hàn nhíu mày: “Sao ngươi lại như thế chứ? Ta xem ngươi là huynh đệ sống chết có nhau mà ngươi lại nói với ta như vậy, đúng là chẳng thú vị”.

Diệp Quân cảm thấy cạn lời, mẹ nó chứ, ta và ngươi trở thành huynh đệ sống chết có nhau từ bao giờ?

Lệ Hàn bỗng nói: “Ngươi định thế nào?”

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Đi một bước, xem tình hình một bước”.

Lệ Hàn nhíu mày: “Chỉ thế thôi à?”

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Lệ Hàn cảm thấy cạn lời.

Diệp Quân cười nói: “Lệ Hàn, lần này ngươi đến tìm ta là để cùng sống cùng chết với ta sao?”

Lệ Hàn gật đầu: “Xem như là thế”.

Diệp Quân hơi tò mò: “Tại sao?”

Lệ Hàn nhìn Diệp Quân, sau đó nói: “Vì ta nghĩ Diệp công tử sẽ thắng”.

Diệp Quân sửng sốt rồi nói: “Chỉ thế à?”

Lệ Hàn gật đầu: “Ừ”.

Diệp Quân nhìn Lệ Hàn, không nói gì.

Lệ Hàn cười nói: “Mặc dù Lệ tộc ta không còn như trước nhưng vẫn có vài cường giả cảnh giới Khai Đạo, hơn nữa hệ thống tình báo của Lệ tộc ta cũng khá tốt, ta tin có thể giúp được Diệp công tử”.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Lệ Hàn, ngươi phải biết kẻ thù của ta là Ác Đạo Minh”.

Lệ Hàn gật đầu: “Ta biết mà”.

Diệp Quân im lặng một lúc rồi cười nói: “Chào mừng ngươi gia nhập”.

Lệ Hàn gật đầu, sau đó nói: “Ta đi nghe ngóng tin tức cho ngươi, xem thử Tứ điện chủ đó gọi mấy cường giả nào đến, sau đó đưa ra biện pháp với ngươi”.
 
Back
Top Dưới