Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3761


Tia sáng vàng nổ tung, Từ Thiên bị chấn động văng ra xa cả vạn trượng, vừa dừng lại cơ thể ông ta lại nứt ra, máu b ắn ra tung tóe.

Cả người Từ Thiên tê dại.

Diệp Quân ở đằng xa như cảm nhận được gì, quay phắt người lại đỡ một nhát kiếm.

Vụt!

Sau khi kiếm quang bị đánh vỡ, Diệp Quân bị chấn động văng ra xa cả vạn trượng, vừa dừng lại thì cơ thể hắn cũng xuất hiện vết nứt.

“Cẩn thận!”

Lúc này trong đầu Diệp Quân bỗng vang lên giọng của Hoành Sơn Ảnh: “Đây là con thú của gã, gã không phải là con người thuần”.

Cô ta vừa dứt lời, Bát điện chủ lại xông đến Diệp Quân.

Đồng tử Diệp Quân co rụt lại, hắn cầm kiếm để dọc giữa trán, vô số kiếm ý trong người trào ra như thủy triều, thoáng chốc hai tay hắn cầm kiếm chém một nhát.

Vèo!

Hàng ngàn kiếm quang tuôn ra.

Nhưng ngay lập tức…

Vụt!

Vô số kiếm quang bị đánh vỡ, cả người Diệp Quân bị chấn động văng ra xa vạn trượng.

Lúc này Bát điện chủ ở phía xa bỗng đánh ra một quyền.

Rầm!

Rất nhiều thời không bị tiêu diệt.

Diệp Quân lại lùi về sau cả vạn trượng.

Vừa dừng lại, khóe miệng hắn chảy máu.

Ngay lúc này Hoàng Sơn Ảnh như cảm nhận được gì, cô ta biến sắc: “Cẩn thận”.

Cô ta vừa dứt lời, một hư ảnh xuất hiện phía sau Diệp Quân, sau đó tia sáng đâm vào giữa lưng Diệp Quân.

“Ôi vãi!”

Thấy thế Từ Thiên trợn to mắt, mặc kệ cơ thể đang bị nứt ra đó lao đến chỗ Diệp Quân đang đứng.

Vừa lao đến vừa nôn ra máu.

Khi nhìn thấy Diệp Quân bị đánh lén, mọi người đều biến sắc.

Nếu Diệp Quân chết, mọi thứ họ làm đều phí công thật sự, không chỉ thế, họ còn đắc tội với thế lực lớn mạnh Ác Đạo Minh.

Lúc này mấy người Thiên Xích lòng đã nguội lạnh.

Đạo Quân và Nguyên Tướng lại vô cùng sợ hãi, bọn họ cũng giống Từ Thiên, lao thẳng về phía Diệp Quân.

Ngay lúc này trong người Diệp Quân bỗng vang lên tiếng rồng gầm, sau đó uy lực rồng đáng sợ cuồn cuộn lao ra từ trong người hắn.

Rầm!

Người đồ đen bí ẩn phía sau Diệp Quân bị chấn động lùi về sau cả ngàn trượng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3762


Lúc này cả người Diệp Quân xuất hiện một bộ áo giáp rồng màu vàng, quanh người còn có khí tức của rồng.

Thấy Diệp Quân không sao, mấy người Từ Thiên đều thở phào.

Lúc này đám người Thiên Xích ở đằng xa cũng thở phào, đều lùi đến cạnh Diệp Quân bảo vệ cho hắn.

Người đồ đen bí ẩn đánh lén Diệp Quân vừa rồi bỗng dần biến mất.

Mọi người cũng không cảm nhận được sự tồn tại của người này.

Tiểu Tháp nói: “Một ngàn trượng về phía bên phải”.

Diệp Quân lau máu trên khóe miệng: “Tháp gia, tại sao trước đó ngươi không nhắc chứ?”

Tiểu Tháp im lặng một lúc rồi nói: “Ta quên”.

Diệp Quân: “…”

Từ Thiên trầm giọng nói: “Cậu Diệp, cường giả chi viện của Ác Đạo Minh đến rồi”.

Diệp Quân nhìn Bát điện chủ phía xa, lúc này quanh người Bát điện chủ được bao bọc bởi khí tức màu đen, cánh tay phải cực kỳ đáng sợ, hai mắt đỏ ngầu, khí tức cả người vừa kỳ lạ vừa mạnh.

Phía sau Bát điện chủ chỉ còn lại ba cường giả cảnh giới Khai Đạo.

Diệp Quân lặng thinh, hắn vốn muốn giế t chết các cường giả cảnh giới Khai Đạo phía sau Bát điện chủ trước, sau đó cùng đối phó với Bát điện chủ này, nhưng hắn không ngờ các cường giả cảnh giới Khai Đạo của Ác Đạo Minh lại khó đối phó như thế.

Thiên Xích bỗng nói: “Cậu Diệp, rút trước à?”

Lúc này ông ta thấy chỉ mấy người họ mà muốn tiêu diệt được Bát điện chủ này quả thật hơi phi thực tế.

Thực lực của Bát điện chủ rất mạnh, nếu đối phương không muốn đánh, cả đám họ có hợp sức cũng chẳng thể làm gì đối phương được.

“Đi?”

Bát điện chủ bật cười: “Bây giờ mới muốn đi có phải quá muộn rồi không?”

Gã vừa dứt lời, thời không ở phía xa bỗng sùng sục, sau đó một tiếng cười vang lên ở cuối chân trời: “Tấn công Ác Đạo Minh? Thú vị đấy”.

Vừa dứt lời.

Vèo!

Thời không bên phải của Bát điện chủ đột nhiên nổ tung, một người đàn ông trung niên bước ra, người đàn ông trung niên mặc một chiếc áo màu tím nhạt, tay phải cầm một viên đá đen sẫm, một chữ “Võ” được khắc trên viên đá đó.

“Là Võ Tuyệt”.

Tú Võ bỗng trầm giọng nói: “Ông ta thế mà cũng là người của Ác Đạo Minh”.

Nghe đến cái tên này, sắc mặt mấy người Thiên Xích trở nên khó coi.

Võ Tuyệt!

Dĩ nhiên là họ biết người này, người này đã từng đánh bại Tam Trọng Thiên, tuyệt thế của võ đạo.

Hễ là người có thể đánh được Tam Trọng Thiên thì đều là cao thủ trong cao thủ.

Sau khi bước ra, Võ Tuyệt nhìn mấy người Diệp Quân, mặt đầy vẻ khinh thường: “Một đám ô hợp”.

Nói rồi ông ta giơ tay lên tung ra một quyền.

Gần như cùng lúc đó Cương Chủ bên cạnh Diệp Quân bỗng lao đến trước cho đối phương một quyền.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3763


Bụp!

Tiếng nổ inh tai vang lên, sau đó từng sóng xung kích quyền quang đáng sợ lan ra xung quanh.

Cương Chủ vội lùi về sau cả ngàn trượng.

Người đàn ông trung niên đó cũng lùi về sau cả trăm trượng.

Sau khi dừng lại, người đàn ông trung niên biến thành dải cầu vồng dài rồi biến mất, ngay lập tức có uy lực đáng sợ quét ngang bầu trời, cảm giác áp bách đến nghẹt thở.

Ánh mắt Cương Chủ lóe lên tia hung tợn: “Để ta đối phó với người này”.

Nói rồi chân phải ông ta giẫm mạnh xuống đất, cả người bay ra như viên đạn pháo.

Tú Võ bỗng nói: “Giết đám người yếu thế này trước”.

Gã và Bạch Kiếm Y bên cạnh cùng lao ra.

Thiên Xích và Binh Chủ cũng đuổi theo.

Đạo Quân bỗng nói: “Hòa thượng, ngươi bảo vệ cậu Diệp”.

Ông ta biến thành luồng sáng xanh chạy về phía đám cường giả cảnh giới Khai Đạo phía sau Bát điện chủ.

Từ Thiên trầm giọng nói: “Cậu Diệp, cẩn thận sát thủ ẩn nấp trong tối”.

Diệp Quân không nói gì, ánh mắt hắn luôn quan sát Bát điện chủ.

Bát điện chủ nhếch môi cười: “Muốn giết ta à?”

Diệp Quân gật đầu.

Bát điện chủ bật cười: “Vậy thì thử xem?”

Diệp Quân tiến đến trước một bước, tay cầm kiếm Thanh Huyên chém mạnh về phía trước.

Không một tiếng động.

Đồng tử Bát điện chủ co rụt lại, chỉ thoáng chốc gã cảm thấy tuổi thọ của mình mất đi trăm vạn năm.

“Ngươi muốn chết hả?”

Sắc mặt Bát điện chủ lập tức trở nên dữ tợn, mặc dù tuổi thọ của gã nhiều nhưng cũng không chịu nổi, lập tức biến thành luồng sáng đen lao về phía Diệp Quân.

Tốc độ của gã cực kỳ nhanh, thoáng chốc đã xông đến trước mặt Diệp Quân, tay trái Diệp Quân có thêm một vỏ kiếm, kiếm Thanh Huyên được cho vào vỏ, bỗng chốc hắn chém một nhát kiếm.

Thuật Trảm Thiên Bạt Kiếm.

Kiếm này này là kiếm kỹ có sức bộc phát mạnh nhất trong tất cả các kiếm kỹ của hắn, lúc này khi được kiếm Thanh Huyên thi triển, uy lực của nó đã tăng lên rất nhiều lần.

Vèo!

Một vùng kiếm quang vỡ vụn, Diệp Quân và Bát điện chủ cùng lùi về phía sau, lần này Diệp Quân lui sau tận vạn trượng. Vừa dừng lại hắn đã có cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình đều bị xé toạc, ngay sau đó họng hắn có vị ngọt, một dòng máu tuôn ra.

Diệp Quân quay đầu nhìn Hoành Sơn Ảnh, chỉ thấy cô ta hơi nhắm mắt lại đang niệm thầm gì đó.

Thi pháp sao?

Diệp Quân thu lại tầm nhìn, ngẩng đầu lên nhìn Bát điện chủ, lúc này cánh tay phải của Bát điện chủ đã nứt ra, máu chảy ra.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3764


Không chỉ cánh tay phải mà cơ thể gã cũng đã xuất hiện rất nhiều vết nứt.

Đến bây giờ, chỉ có tông chủ Quá Khứ Tông và Nhị Nha có thể đối đầu trực diện với kiếm Thanh Huyên thôi.

Bát điện chủ nhìn cơ thể đầy vết nứt của mình, sắc mặt sa sầm.

Phải nói đánh đến giờ, gã thật sự đã nén giận lắm rồi.

Rõ ràng thực lực hơn hẳn Diệp Quân nhưng chẳng thể nào gì với tên Diệp Quân mình đầy trang bị thần bí này.

Là kiếm tu, tay cầm thần kiếm, cơ thể còn mạnh, bi3n thái nhất là khả năng hồi phục mạnh.

Đây đúng thật là thực lực không đủ nhưng trang bị có thừa.

Ngay lúc này phía sau Diệp Quân bỗng xuất hiện bất ngờ, thời không nứt ra, thế nhưng lúc này Diệp Quân như đã liệu được từ trước, quay phắt người lại chém mạnh một nhát.

Soạt!

Thời không nổ tung, một tàn ảnh bị chấn động văng ra xa cả vạn trượng.

Chính là tên sát thủ bí ẩn đó.

Sát thủ đó vừa dừng lại, Từ Thiên ở một bên lập tức tức giận mắng: “Mẹ nó, đánh lén thì còn là hảo hán gì nữa, ta đánh chết ngươi”.

Nói rồi ông ta lao đến chỗ sát thủ bí ẩn đó.

Thiên Xích đang đánh nhau ở phía xa quay đầu nhìn Từ Thiên bên này, hơi ngờ vực, sao hòa thượng này lại như đám thổ phỉ vậy?

Bát điện chủ đang định ra tay, gã như nghĩ tới điều gì, đột nhiên quay đầu nhìn về Hoành Sơn Ảnh. Hoành Sơn Ảnh đang nhắm mắt, hai tay kết thành ấn bí ẩn, miệng thầm niệm mấy lời gì đó hơi khó hiểu.

Thi pháp!

Bát điện chủ sầm mặt, gã mặc kệ Diệp Quân chạy thẳng đến chỗ Hoành Sơn Ảnh.

Cảm nhận được thế, Hoành Sơn Ảnh vội nói: “Đại hòa thượng, mau giữ vững”.

Từ Thiên đang đánh nhau với sát thủ ở đằng xa sầm mặt, mẹ nó chứ, ta là Phật tu chứ không phải Đỉnh tu”.

Vì mình đầu trọc nên có việc gì cũng bảo mình đi chống đỡ à?

Lúc này dĩ nhiên Từ Thiên không còn tâm tư để tâm đ ến Hoành Sơn Ảnh, vào lúc quan trọng này, Diệp Quân xuất hiện trước mặt Hoành Sơn Ảnh, hắn chém mạnh một nhát kiếm.

Thuật Trảm Thiên Bạt Kiếm!

Vụt!

Kiếm quang nổ tung, Diệp Quân và Bát điện chủ cùng lùi vê sau, vừa dừng lại, Diệp Quân lại nôn ra máu.

Mặc dù có tâm sinh mệnh và cây thần tự nhiên giúp đỡ hồi phục, nhưng hắn vẫn cảm thấy cơ thể mình không còn mạnh.

Bị thương rất nặng.

Bát điện chủ sau khi dừng lại, cả cánh tay của gã đã nứt ra hoàn toàn, có thể nhìn thấy xương bên trong.

Sắc mặt Bát điện chủ cực kỳ khó coi, gã chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Diệp Quân ở phía xa, đang định nói gì thì lúc này, gã quay phắt lại nhìn Hoành Sơn Ảnh, chỉ thấy Hoành Sơn Ảnh bỗng giơ tay lên trời nói: “Cổng trời Ly Hận mở ra, và các vị thần hạ phàm”.

Bát điện chủ nhíu mày, trò gì đây?

Diệp Quân cũng khó hiểu.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3765


Rầm!

Ngày lúc này thời không trên đỉnh đầu Hoành Sơn Ảnh bỗng tách ra, sau đó một cột sáng chiếu thẳng xuống, một ông lão bước ra từ trong cột sáng đó, ông lão mặc áo đạo sĩ màu tím, mày rồng mắt phượng, đầu đội mão, sau lưng còn đeo một thanh trường kiếm, khí thế phi thường.

Ông lão vừa xuất hiện, trời đất bỗng xuất hiện từng sức mạnh bí ẩn đáng sợ.

Loại bỏ!

Đại Đạo hiện có của thế gian đang loại bỏ ông lão này.

Lão đạo sĩ nhìn Hoành Sơn Ảnh, đang định lên tiếng thì bỗng quay đầu nhìn Đạo Quân ở phía xa, trong mắt hiện lên vẻ ngờ vực, sao lại có người tín ngưỡng đạo thống của mình?

Lão đạo sĩ tựa như cảm nhận được gì, quay đầu nhìn Diệp Quân, bàn tay xòe ra, một ngọc bội từ trong người Diệp Quân bay lên, sau đó rơi vào trong tay ông ta.

Đạo sĩ đó nhìn ngọc bội trong tay, nhíu mày: “Tại sao ngươi lại có ngọc bội này?’

Giọng nói như một thanh kiếm sắc bén lập tức đâm vào trong ý thức của Diệp Quân.

Tâm thần Diệp Quân run sợ.

Ngay lúc này, Đạo Quân đó bỗng nói: “Vị tiền bối này, vật này là do sư tổ của ta tặng cho Diệp công tử, ông ta thay sư phụ nhận đồ đệ”.

“Khốn nạn!”

Lão đạo sĩ tức đến mức dựng cả râu lên: “Thay sư phụ nhận đồ đệ? Thật chẳng thuyết phục gì cả, ai mà có thể nhận đồ đệ thay sư phụ chứ? Tên khốn Thanh Phong này đang ở đâu? Bảo nó ra đây, ông đây cho mông nó nở hoa”.

Nghe đạo sĩ nói thế, Đạo Quân cực kỳ ngạc nhiên. Ôi đệch, sư tổ nhà mình có sư phụ thật à?

Thật ra ông ta biết rất ít về lai lịch của sư tổ nhà họ Đạo, trong ghi chép của nhà họ Đạo cũng rất ít thông tin, chỉ biết ông ta đột nhiên đến Đại Chu, không đúng, khi đó vẫn chưa có Đại Chu, ông ta thấy nơi này nhân kiệt địa linh nên sáng lập ra Đạo Môn ở đây.

Ngoài ra chẳng còn thông tin nào khác.

Thấy lão đạo sĩ vẫn còn tức giận, Đạo Quân vội nói: “Tiền bối, ông nhìn Diệp công tử xem, cũng khá tốt mà”.

Lão đạo sĩ tức giận nói: “Có thiên tài yêu nghiệt nào mà ta chưa từng gặp chứ?”

Nói rồi ông ta liếc mắt nhìn Diệp Quân, đang định nói thì đột nhiên sửng sốt, ngay sau đó ông ta vung tay lên, Diệp Quân còn chưa kịp phản ứng, cả người đã xuất hiện ở trước mặt ông ta.

Diệp Quân hốt hoảng.

Lão đạo sĩ nhìn chằm chằm Diệp Quân hồi lâu rồi nói: “Ta không xứng làm sư phụ của hắn”.

Mọi người: “…”

Diệp Quân: “…”

Không xứng ư?

Nói vậy là sao?

Đạo Quân khó hiểu.

Lão Đạo nhìn sang Hoành Sơn Ảnh, hỏi: “Đánh ai?”

Hoành Sơn Ảnh hất đầu về phía Bát điện chủ.

Thấy Lão Đạo nhìn mình, Bát điện chủ nhếch môi cười với Hoành Sơn Ảnh: “Ly Hận Thiên, Cựu Thần… Không ngờ hôm nay lại may mắn gặp được người của nơi trong truyền thuyết này”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3766


Lão Đạo nhíu mày nói: “Ác Đạo Minh”.

Bát điện chủ: “Chính xác”.

Lão Đạo nói với Hoành Sơn Ảnh: “Tộc Hoành Sơn nay không bằng xưa, các ngươi xác định muốn chọc vào bọn hắn sao?”

Hoành Sơn Ảnh liếc nhìn Diệp Quân, gật đầu.

Lão Đạo nhìn theo rồi bật cười: “Nha đầu ngươi tinh mắt lại lớn gan. Chỉ cần thế hệ trước của tộc Hoành Sơn không mắt mù não úng thì tất có cơ hội tái khởi”.

Hoành Sơn Ảnh chỉ khẽ mỉm cười.

Lão Đạo không nói gì thêm mà chỉ nâng tay lên rồi hạ xuống. Một chữ Đạo hiện lên phía trên Bát điện chủ.

Uỳnh!

Đồng tử Bát điện chủ rụt lại khi thời không quanh người vỡ ra, để một thứ sức mạnh không rõ đè nặng lên tại chỗ.

Đúng lúc này, Diệp Quân lên tiếng: “Để ta bồi thêm”.

Rồi hóa thành kiếm quang lao tới.

Lão Đạo: “…”

Đồng tử Bát điện chủ rụt lại khi thấy Diệp Quân. Ông ta rú lên như dã thú, gọi ra một cái bóng hình thú sau lưng.

Ầm!

Sóng xung kích dữ dội lan đi với sức mạnh khiến cái ấn kia chấn động và thần lực Đại Đạo vỡ tan.

Bát điện chủ vung tay sang ngang.

Choang!

Kiếm Thanh Huyên bị cản lại!

Thoạt nhìn thì nó đã chém vào cánh tay ông ta, nhưng Bát điện chủ lại dùng tay còn lại đấm vào Diệp Quân.

Bốp!

Kiếm quang vỡ tan, hắn phải lui lại hơn nghìn trượng.

Khi ngẩng đầu lên, bóng thú kia đã ập tới.

Tóc gáy hắn dựng đứng, tự hỏi đây là thứ gì?

Bỗng có hàng loạt tia sáng xuất hiện trước mặt hắn.

Uỳnh!

Ngăn cản cái bóng thú kia lại.

Cái bóng nhòe đi rồi trở lại bên Bát điện chủ, cất giọng khàn đặc: “Ly Hận Thiên thật sự muốn nhúng tay vào việc người khác à?”

Lão Đạo nhìn cái bóng thú kia, nói: “A Tì Địa Ngục”.

Bóng thú cười gằn: “Hai nơi chúng ta vốn nước sông không phạm nước giếng, cần gì vì một kẻ ngoại lai mà động chạm qua lại?”

Lão Đạo liếc nhìn Diệp Quân, hỏi: “A Tì Địa Ngục các ngươi trêu vào hắn làm gì?”

Bóng thú nhe răng: “Sao? Không được à?”

Lão Đạo vừa mở miệng thì bỗng cảm nhận được sức mạnh thần bí kia đang tăng lên.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3767


Bị bài xích rồi!

Ông ta nhíu mày.

Bóng thú lại cười: “Lão Đạo, việc ông đến nơi này đã là Đại Đạo bất dung, nếu còn nán lại thì e rằng vị kia sẽ xuất hiện, có muốn đi cũng không kịp nữa”.

Lão Đạo mặc kệ nó mà dùng Đạo khí truyền âm cho Hoành Sơn Ảnh: “Mắt nhìn người của ngươi rất tốt. Ta không nhìn thấu nhân quả trên người thanh niên này, hắn sẽ rất đáng để đầu tư. Tiết lộ cho ngươi một thiên cơ: sau lưng hắn có đại năng tuyệt thế nâng đỡ, ta cũng không biết mạnh đến đâu, nhưng khẳng định là cực kỳ cực kỳ mạnh”.

Ông ta thoáng dừng lại: “Nhưng Ác Đạo Minh cũng không đơn giản, nội tình rất sâu. Thanh niên này có thể chịu được nhân quả, nhưng các ngươi thì chưa chắc nếu quyết định giúp hắn. Đương nhiên, nếu gánh vác nổi thì về sau chính là trợ lực to lớn với tộc Hoành Sơn các ngươi. Nói ngắn lại, lợi ích lớn, nguy hiểm cũng lớn, tự suy xét cho kỹ”.

Hoành Sơn Ảnh thoáng nhìn Diệp Quân, đáp: “Nếu không có người giúp sức, tộc chúng ta liệu có cơ hội trở lại văn minh cấp năm không?”

Lão Đạo lắc đầu: “Tuyệt đối không”.

Hoành Sơn Ảnh rơi vào im lặng.

Lão Đạo thở dài: “Năm xưa ta từng chịu ơn từ tổ tiên ngươi nên mới tiết lộ thiên cơ này. Ta hy vọng ngươi có thể kiên trì, nhưng địa vị của ngươi trong tộc quá thấp. Mấy lão già kia đã không còn ý chí chiến đấu, chỉ muốn bình đạm qua ngày nên chắc chắn sẽ không ủng hộ ngươi. Nếu tiếp tục, hoàn cảnh của ngươi ở trong tộc sẽ vô cùng tồi tệ”.

Hoành Sơn Ảnh vẫn không nói gì.

Cô ta sở dĩ đến giúp đỡ Diệp Quân vì hắn có thánh tự của Thủy tộc.

Thủy tộc và tộc Hoành Sơn đều thuộc về chín tộc Chiêu Võ năm xưa, đều từng là văn minh cấp năm, cũng cùng bị văn minh Thiên Hành tiêu diệt.

Diệp Quân có thánh tự đồng nghĩa với việc hắn được Thủy tộc ủng hộ, vậy nên Hoành Sơn Ảnh mới quyết định hỗ trợ hắn. Nào ngờ Ác Đạo Minh lại thâm sâu đến nỗi Ly Hận Thiên cũng phải kiêng kỵ.

Thời đỉnh cao của tộc Hoành Sơn đương nhiên không sợ gì Ác Đạo Minh, nhưng văn minh Ly Hận Thiên giờ đã ngã xuống, sức mạnh không bằng khi xưa.

Phải đánh cược ư?

Ánh mắt cô ta nhìn Diệp Quân chợt trở nên phức tạp.

Lão Đạo lại nói: “Nếu ngươi không muốn thì ta sẽ lập tức đưa ngươi rời khỏi đây, tránh xa phân tranh. Nếu muốn, ta sẽ giúp ngươi một tay”.

Hoành Sơn Ảnh nhoẻn cười: “Xin tiền bối hãy giúp ta”.

Cược chứ!

Sao lại không?

Thủy tộc đã dám, tộc Hoành Sơn vì sao không dám?

Trực giác mách cho cô ta rằng đây là một cơ hội cho cả tộc họ.

Lão Đạo cười lên: “Quyết đoán!”

Ông ta vươn tay, đẩy mảnh ngọc bội màu xanh vốn thuộc về Diệp Quân bay đến trước mặt Hoành Sơn Ảnh: “Có bằng lòng làm đệ tử ta không?”

Thu đồ đệ?

Hoành Sơn Ảnh ngẩn ra vì ngạc nhiên.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3768


Vị tiền bối này tuy từng chịu ơn của tộc Hoành Sơn nhưng đó đã là chuyện rất lâu trước kia, khi tộc bọn họ còn ở thời kỳ đỉnh cao. Giờ đây họ đã không còn nhi xưa, không còn chút sức nặng nào trong mắt vị cựu thần Ly Hận Thiên này.

Năm xưa tộc Hoành Sơn cũng từng muốn để con em trong tộc bái Lão Đạo làm thầy hòng củng cố mối quan hệ nhưng đều bị ông từ chối. Không ngờ bây giờ ông ấy lại muốn thu Hoành Sơn Ảnh làm đồ đệ.

Lão Đạo lên tiếng: “Ta biết ngươi ngạc nhiên, nhưng ta có hai lý do khi làm vậy. Thứ nhất, ngươi là người quyết đoán, dám nghĩ dám làm, không giống với rất nhiều người trong tộc Hoành Sơn. Thứ hai, vì nhân quả trên người Diệp công tử quá nặng. Trước kia ta nói ta không xứng làm thầy hắn không phải là giỡn chơi, nhưng ta vẫn muốn kết một phần thiện duyên, vậy nên đây chính là biện pháp trung hòa”.

Hoành Sơn Ảnh bừng tỉnh ngộ, thu mảnh ngọc bội rồi cung kính thi lễ: “Sư phụ”.

Lão Đạo mỉm cười: “Sau này trong tộc Hoành Sơn có người gây khó dễ hay chỉ trích thì chỉ cần lấy ngọc bội ra, ta sẽ tự đến giúp đỡ”.

Hoành Sơn Ảnh đáp: “Đa tạ sư phụ”.

Rồi Lão Đạo mới quay sang nhìn bóng thú, nghe nó nói: “Xem ra Ly Hận Thiên thật sự muốn đắm mình vào vũng nước đục này”.

Ông ấy cười đáp: “Lão Đạo không có ý gì khác, chỉ muốn luận bàn với ngươi một phen”.

Rồi ông vung tay lên, gọi vô số tia sáng giáng xuống đầu bóng thú.

Nó gằn giọng: “Tới đây”.

Rồi hóa thành một tia sáng đen lao lên.

Lão Đạo bất ngờ biến mất tại chỗ, sau đó xé toạc một vùng thời không, cưỡng chế di dời bóng thú sang một nơi khác thật xa.

Thần lực Đại Đạo ngày càng mạnh lên, ông ta không thể tiếp tục ở lại nơi này, bằng không sẽ có cường giả Đăng Thiên Vực đến can dự.

Sau khi Lão Đạo và bóng thú biến mất, Diệp Quân thấy sắc mặt Bát điện chủ trở nên xấu xí hẳn đi. Sức mạnh của ông ta vượt qua cường giả cảnh giới Khai Đạo thông thường là nhờ một phần lớn ở bóng thú, nhưng bây giờ nó đã bị đưa đi mất, ông ta đương nhiên cũng yếu đi nhiều.

Đã vậy, mấy cường giả Ác Đạo Điện mà ông ta đưa đến cùng cũng đã bị giết mất.

Chỉ còn lại một gã trung niên chạy tới sau cùng, tuy võ đạo cao cường có thể chống lại nhiều người, nhưng tình hình cũng không lạc quan cho lắm.

Diệp Quân nói với Hoành Sơn Ảnh: “Đa tạ cô nương”.

Nếu không có cô gái này gọi Lão Đạo đến thì bọn họ đã không thể giải quyết bóng thú kia.

Nó vẫn luôn nấp trong người Bát điện chủ, có lẽ muốn cho bọn họ một đòn chí mạng.

Hoành Sơn Ảnh cười nói: “Không có chi”.

Diệp Quân gật đầu đáp lễ, liếc mắt nhìn Bát điện chủ, lập tức hóa thành kiếm quang biến mất.

Hai mắt Bát điện chủ long lên, nâng chân lên rồi giẫm xuống, cũng biến mất.

Trực tiếp đối đầu!

Uỳnh!

Hai bên vừa va chạm đã văng ra.

Diệp Quân lùi lại nghìn trượng, ngẩng đầu nhìn đối thủ, đánh giá sức mạnh của ông ta đã giảm đi ít nhất phân nửa sau khi mất bóng thú.

Bát điện chủ chợt cười lên: “Người của ta đến rồi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3769


Vừa dứt lời.

Ầm!

Thời không phía sau ông ta nứt vỡ, một con đường xuất hiện, dẫn lối cho hai mươi mấy khí tức đáng sợ ập đến.

Đi đầu là một người đàn ông trung niên khoác áo đen, tay cầm trường thương, vừa bước ra đã khiến tinh vực nhòe đi.

Là điện chủ Thất Điện!

Thiên Xích và những người khác thấy vậy thì đanh mặt.

Bởi khí tức của đối phương hơn xa Bát điện chủ.

Diệp Quân la lên: “Lập tức vào tháp!”

Bọn họ sửng sốt, nhưng không kịp nghĩ nhiều mà rối rít chui vào Tiểu Tháp.

Diệp Quân lao về phía Hoành Sơn Ảnh, không kịp nghe cô ta lên tiếng đã đưa người vào tháp rồi co chân bỏ chạy.

Bát điện chủ gằn giọng: “Bây giờ mới trốn là muộn rồi!”

Ông ta giẫm chân một cái, biến mất tại chỗ, thời không nứt vỡ.

Bên kia, Diệp Quân như cảm nhận được mà xoay người, vung kiếm đón đỡ.

Choang!

Hắn bị đẩy lui mấy vạn trượng.

Vừa dừng lại đã tiếp tục guồng chân, vừa chạy vừa hộc máu.

Bát điện chủ nói ngay: “Đuổi theo!”

Rồi lập tức đi đầu.

Thất điện chủ nhìn quanh một chốc rồi dẫn những người khác theo.

Bên kia, Tiểu Tháp hỏi: “Sao không cầm kiếm Thanh Huyền mà chạy?”

Diệp Quân không đáp.

Tiểu Tháp: “Lại định chơi dơ đúng không?”

Diệp Quân: “…”

Tại Đại Chu.

Diệp Quân chạy với tốc độ cực nhanh, chẳng mấy chốc đã tiếp cận biên giới.

Thấy hắn sắp sửa trốn vào Đại Chu, Bát điện chủ lập tức dừng lại, như bừng tỉnh mà ngăn Thất điện chủ và những người khác: “Đợi đã”.

Thất điện chủ dừng bước, hỏi: “Sao?”

Các điện chủ quản lý vũ trụ khác nhau nên cũng không thân nhau, lần này Thất điện chủ vì nhận được tin cầu cứu của Bát điện chủ nên mới đến.

Chỉ nghe Bát điện chủ nói: “Hắn đang cố tình dẫn chúng ta đến Đại Chu”.

Thất điện chủ: “Để làm gì?”

Bát điện chủ: “Có thể nữ kiếm tiên kia đang ở đó”.

Thất điện chủ nhíu mày: “Là người giết Thập điện chủ à?”

Bát điện chủ gật đầu, không giống được vẻ kiêng kỵ khi nhắc đến người này.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3770


Thất điện chủ tỏ ve xem thường: “Để ta đi thử”.

“Khoan!”

Bát điện chủ gọi đối phương lại, thấp giọng nói: “Bà ta thật sự không hề đơn giản…”

Thất điện chủ ngắt ngang: “Ngươi đã giao thủ với người này bao giờ chưa?”

Bát điện chủ lắc đầu: “Chưa”.

Thất điện chủ lạnh lùng liếc xéo: “Chưa mà đã sợ như vậy, uổng công ngươi từng đến Đăng Thiên Vực rèn luyện. Chẳng lẽ không có ác hồn của thú vực A Tì hỗ trợ là ngươi mất hết dũng khí chiến đấu luôn à?”

Sắc mặt Bát điện chủ sa sầm, vốn định tiếp tục khuyên nhủ nhưng rồi nghĩ lại, nếu khuyên để rồi bị mỉa mai tiếp thì khuyên làm gì?

Thế là ông ta chắp tay: “Vậy thì đành giao cho Thất điện chủ”.

Đối phương liếc xéo một cái đều giễu cợt rồi lại dẫn đoàn người sau lưng tiến tới.

Bát điện chủ lựa chọn ở nguyên vị trí.

Để quan sát.

Ông ta cũng muốn nhìn xem nữ kiếm tiên váy trắng kia có thật sự mạnh như thần như đồn đại hay không.

Ở Đại Chu.

Diệp Quân vừa đến gần biên giới thì thả nhóm Thiên Xích ra.

Sắc mặt Hoành Sơn Ảnh nghiêm trọng hơn bao giờ hết.

Lần đầu tiên đi vào Tiểu Tháp đã khiến cô ta bối rối vô cùng.

Mười năm bên trong chỉ bằng một ngày ở bên ngoài?

Trên đời còn có thần vật bực này sao?

Hoành Sơn Ảnh chỉ cảm thấy mình trước giờ đúng là kiến thức nông cạn.

Tộc Hoành Sơn tuy sa sút nhưng vẫn còn nhiều bảo vật Đại Đạo, ngặt nỗi so với cái tháp thì đúng là kém xa.

Chẳng trách sao tiền bối lão đạo sĩ muốn kết thiện duyên với người này. Cô ta nghĩ với vẻ mặt phức tạp.

“Chúng đến”.

Có người nói.

Diệp Quân nhìn lên, thấy một nhóm cường giả xuất hiện ở chân trời.

Dẫn đầu là Thất điện chủ.

Ông ta vừa xuất hiện đã khiến đất trời trở nên hư ảo. Thứ sức mạnh vô hình tràn ngập đáy lòng những người khác khiến họ đông cứng như bị nhấn nước.

Thiên Xích nói: “Ác Đạo Minh này đúng là không đơn giản”.

Binh Chủ và những người khác gật gù.

Càng giao chiến, họ càng phát hiện Ác Đạo Minh thâm sâu khó lường.

Mới là Thất điện chủ thôi mà đã mạnh đến kinh khủng như vậy, thì Nhị điện chủ Nhất điện chủ…

Không dám nghĩ đến.

Diệp Quân bình tĩnh nhìn Thất điện chủ đi đến.

Ông ta cũng đang quan sát hắn: “Nghe nói ngươi được một nữ kiếm tiên chống lưng?”

Hắn gật đầu: “Là cô cô của ta”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3771


Thất điện chủ: “Nam nhi bảy thước mà cần đàn bà chở che, không thấy mất mặt sao?”

Diệp Quân cười: “Hay ngươi tự giáng cảnh giới xuống ngang hàng ta rồi hai ta đánh một trận tới chết?”

Thất điện chủ: “Ăn nói vô lý. Cảnh giới do ta tự tu luyện ra, việc gì phải hạ xuống? Còn ngươi, chịu núp váy một ả đàn bà, không sợ đạo tâm vỡ nát sao?”

Diệp Quân: “Ta đã cho ngươi cơ hội công bằng nhưng ngươi từ chối, đã vậy thì còn nhiều lời làm gì? Ta đứng ngay đây này, tới đi”.

Thất điện chủ nhìn hắn: “Tới ngay”.

Ông ta nhấc chân bước tới, lập tức có một luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa lao về phía Diệp Quân.

Ai nấy đều hốt hoảng đứng chắn trước mặt hắn.

Nhưng vào khoảnh khắc Thất điện chủ tiếp cận tường thành.

Diệp Quân bỗng vươn tay lên cao, thét lớn: “Kiếm tới!”

Xoẹt!

Kiếm khí từ trên cao giáng xuống.

Uỳnh!

Ghim Thất điện chủ vào vị trí cách Diệp Quân mười trượng.

Mọi người sửng sốt.

Thất điện chủ trợn tròn mắt: “Sao… sao có thể?”

Mọi cặp mắt đổ dồn vào Diệp Quân.

Trời má!

Diệp thiếu mạnh vậy sao??

Đôi mắt Hoành Sơn Ảnh nhìn hắn trợn to như hai quả chuông đồng.

Chỉ có Đạo Quân và Từ Thiên khẽ giật khóe môi, biết rằng kiếm khí này là của nữ kiếm tiên để lại chứ chẳng phải của Diệp Quân.

Vị này đúng là rất giỏi làm màu.

Nhưng họ cũng không ngờ kiếm khí của nữ kiếm tiên lại có thể hạ gục Thất điện chủ trong nháy mắt.

Chỉ là một tia kiếm khí thôi mà!

Đúng là ngầu quá xá!

Thất điện chủ trợn trừng mắt: “Kiếm khí này không phải của ngươi!”

Diệp Quân gật đầu: “Là của cô cô ta”.

Thất điện chủ nheo mắt: “Vậy ta muốn một chọi một với ngươi, có thể hạ cảnh giới”.

Diệp Quân: “Ngươi chắc chứ?”

Thất điện chủ gật đầu.

Diệp Quân trở tay vung kiếm.

Xoẹt!

Thủ cấp Thất điện chủ bay tít đi nghìn trượng.

Linh hồn bị kiếm Thanh Huyền hấp thu.

Hắn nói: “Ta thắng”.

Thất điện chủ: “…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3772


Sắc mặt ai đấy trông đều là lạ.

Thế này mà là một chọi một à?

Diệp Quân vươn tay đón lấy nhẫn không gian của Thất điện chủ, vừa thấy những thứ trong đó thì giật mình.

Ôi chu choa!

Phát tài rồi!

Hắn cất nhẫn đi rồi ngẩng đầu nhìn những cường giả cảnh giới Khai Đạo khác từ Ác Đạo Minh, thấy họ quả quyết xoay người bỏ đi không chút do dự.

Thất điện chủ mất mạng sau một kiếm thì còn ở lại làm gì? Chịu chết à?

Bát điện chủ thấy Thất điện chủ bị giết nhanh như vậy thì rơi vào im lặng.

Chỉ trong phút chốc mà thôi.

Thất điện chủ đã từng đánh tới Tứ Trọng Thiên, tuy chỉ trong một khoảng thời gian ngắn nhưng cũng đã vô cùng kinh khủng.

Vậy mà lại bị giết nhanh tới vậy.

Chỉ nhoáng cái mà thôi.

Mà bản thân đối thủ không hề xuất hiện, chỉ dùng một tia kiếm khí đã đoạt mạng thành công.

Quá sức bất thường.

Bát điện chủ liếc nhìn Đại Chu thêm một cái rồi rời đi.

Ông ta không thể nhúng tay vào việc này nữa.

Phải về bẩm báo.

Trên tường thành bên dưới, Diệp Quân chắp tay: “Đa tạ chư vị đã dốc sức tương trợ”.

Rồi hắn vung tay lên, đưa đến cho mỗi người một quả Đạo Linh.

Bọn họ nhìn nhau rồi cất quả vào với nụ cười trên môi.

Diệp Quân: “Ác Đạo Minh sẽ không bỏ qua, chư vị đi rồi nhớ cẩn thận”.

Đi ư?

Bọn họ bốn mắt nhìn nhau.

Thiên Xích bước ra khỏi hàng, nói: “Diệp thiếu, ta muốn ở lại”.

Diệp Quân thắc mắc: “Vì sao?”

Thiên Xích cười: “Diệp thiếu muốn nghe sự thật?”

Diệp Quân gật đầu: “Đương nhiên”.

Thiên Xích: “Chúng ta bây giờ đã bị đưa vào danh sách đen của Ác Đạo Minh, một khi rời đi ắt bị bọn chúng tấn công. Mà sức mạnh cá nhân bọn ta thì không cách nào chống lại, vì vậy mới muốn ở lại bên Diệp thiếu, xem như tìm chỗ nương thân”.

Diệp Quân cười: “Chỉ thế thôi?”

Thiên Xích lắc đầu: “Không giấu gì Diệp thiếu, ta rất quan tâm đ ến Tiểu Tháp của cậu. Nếu có thể tu luyện ở trong đó thì sẽ mạnh lên rất nhiều. Vả lại cậu cũng hào phóng mà”.

Ông ta hiểu đạo lý no một bữa và no cả đời này.

Tuy đã lên đến cảnh giới Khai Đạo nhưng nếu không có cơ duyên trời ban thì cả đời này chỉ tới thế.

Mà muốn tiến thêm thì phải có quý nhân hỗ trợ.

Vị Diệp thiếu này chính là quý nhân.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3773


Kiến cỏ vĩnh viễn không thể với tới trời cao, nhưng nếu rơi trúng cánh đại bàng thì có thể theo đó vượt cửu thiên.

Chính là mượn sức.

Cả đời có khi không thể gặp được quý nhân, nhưng đã gặp thì phải ra sức bám lấy.

Bản thân không bay lên được thì tìm ô dù hỗ trợ cho.

Binh Chủ và những người khác nghe vậy thì rơi vào im lặng.

Bọn họ hiểu ra vì sao Thiên Xích muốn ở lại.

Là để mượn sức.

Trong lòng họ sinh ra suy nghĩ phức tạp. Nếu có thể lựa chọn, ai cũng muốn nâng cao sức mạnh.

Nhưng họ cũng biết cho dù có quả Đạo Linh và tinh thể Vĩnh Hằng thì tiến thêm một bước gần như là bất khả thi.

Khi đã đạt đến trình độ nhất định mà lại không có ai dìu dắt, tiếp tục đi tới khó như lên trời.

Binh Chủ bỗng nói: “Nếu Diệp thiếu không chê, ta bằng lòng theo cậu làm chân sai vặt”.

Tú Võ cũng nói: “Ta cũng bằng lòng”.

Kiếm Bạch Y lại nói: “Ta không có dã tâm lớn đến vậy, được đến cơ duyên đã thỏa mãn. Diệp thiếu, sau này gặp lại”.

Cô ta đến bây giờ mới phát giác Ác Đạo Minh lẫn vị này đều không đơn giản, nhưng không muốn ở lại làm tốt thí. Diệp thiếu có thể gánh vác nhân quả, cô ta thì chưa chắc, vì vậy mới lựa chọn rời đi.

Sống trên đời phải biết thế nào là đủ.

Một quả Đạo Linh và tinh thể Vĩnh Hằng là đủ rồi, tuy có lẽ không thể tìm được nhiều hơn, nhưng ở lại thì càng gặp nhiều nguy hiểm hơn.

Diệp Quân chỉ cười nói: “Ta hiểu”.

Kiếm Bạch Y chắp tay, đang định rời đi thì lại nghe hắn nói: “Từ giờ trở đi, mỗi mười năm chư vị sẽ có một tinh thể Vĩnh Hằng, mỗi ba mươi năm một quả Đạo Linh, đủ một trăm năm thì gấp đôi cả hai…”

Kiếm Bạch Y dừng bước, xoay lại nói: “Diệp thiếu, ta rút lại lời vừa nãy, hãy cho ta cơ hội dốc sức vì cậu”.

Nói rồi khom lưng thật sâu.

Nguy hiểm?

Đó là gì?

Chấp luôn!

Chấp hết!

Tất cả mọi người ở lại.

Đương nhiên Diệp Quân rất vui vì chuyện này, bây giờ vũ trụ Quan Huyên đang thiếu cao thủ cảnh giới Khai Đạo nhất, mà những người trước mắt đều không phải cao thủ cảnh giới Khai Đạo bình thường, sức chiến đấu vượt xa Khai Đạo bình thường.

Về tinh thể Vĩnh Hằng và quả Đạo Linh, hắn vốn còn lại hai mươi mấy viên tinh thể Vĩnh Hằng, nhưng khi nãy hắn lấy được nhẫn không gian của Thất điện chủ kia, bên trong nhẫn không gian có khoảng một trăm hai mươi viên tinh thể Vĩnh Hằng.

Một trăm hai mươi viên!

Đúng là kiếm được một khoản!

Ngoài tinh thể Vĩnh Hằng còn có khoảng hai nghìn Tổ Mạch.

Diệp Quân sợ đến mức ngây người.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3774


Hắn không ngờ Thất điện chủ này lại giàu có như thế, tinh thể Vĩnh Hằng quý giá đến vậy mà lại có tận hơn một trăm viên.

Nhưng nghĩ lại thì thấy cũng bình thường, Thất điện chủ này là người đứng đầu một điện, trông chừng một vùng vũ trụ rộng lớn, quyền lực to như thế sao có thể không vơ vét được chút của cải chứ?

Như nghĩ đến điều gì, Diệp Quân thôi suy nghĩ, hắn nhìn về phía Hoành Sơn Ảnh ở một bên: “Hoành cô nương, đi theo ta”.

Dứt lời hắn dẫn theo Hoành Sơn Ảnh tiến vào trong Tiểu Tháp.

Sau khi Diệp Quân và Hoành Sơn Ảnh biến mất, Thiên Xích chợt cười nói: “Các vị, sau này chúng ta đã là người cùng một thuyền rồi”.

Tú Võ đột nhiên trầm giọng nói: “Ác Đạo Minh này tổn thất một vị Thất điện chủ, chắc chắn bọn họ sẽ không bỏ qua”.

Ác Đạo Minh!

Nét mặt mọi người đều trở nên hơi nặng nề.

Đương nhiên bọn họ cũng không dám coi thường thế lực này.

Lúc này Đạo Quân bên cạnh chợt cất lời: “Các vị lo lắng cũng là chuyện bình thường, dẫu sao Ác Đạo Minh này cũng không phải thế lực đơn giản, dù là đến bây giờ cũng chỉ lộ ra một góc núi băng, nhưng xin các vị nghĩ kỹ, dùng một tia kiếm khí gi ết chết một cao thủ cảnh giới Khai Đạo là khái niệm như thế nào?”

Mấy người nhóm Thiên Xích nhìn nhau, không thể không nói khi tia kiếm khí kia gi ết chết Thất điện chủ, bọn họ đều rất khiếp sợ.

Thất điện chủ kia từng lên Trọng Thiên thứ tư, dù lại bị đánh rớt.

Nhưng như thế cũng đã rất kinh khủng rồi.

Chỉ có những người từng đi tới Đăng Thiên Lộ mới biết khó khăn đến mức nào.

Nhưng một cao thủ tuyệt thế như vậy lại bị một tia kiếm khí g iết chết trong nháy mắt.

Chủ nhân của kiếm khí cũng không xuất hiện.

Quá khó tin.

Đạo Quân cười nói: “Thật ra các vị cũng đừng xem thường Diệp thiếu, bây giờ tuy cảnh giới của Diệp thiếu còn thấp, nhưng nếu các vị ở đây đấu tay đôi với hắn, ai dám nói có thể dễ dàng chiến thắng hắn không?”

Mọi người im lặng.

Không thể không nói, bọn họ khá là kiêng dè sức mạnh huyết mạch kia của Diệp Quân, đặc biệt là chiêu Nhất Kiếm Trảm Tuổi Thọ của hắn…

Tuổi thọ của bọn họ vốn không còn nhiều, nếu lại bị Diệp Quân chém cho mấy kiếm… Nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.

Đạo Quân lại nói: “Các vị, quý trọng khoảng thời gian này đi! Vì với thiên phú của Diệp thiếu, e rằng không bao lâu nữa sẽ không cần các vị giúp đỡ nữa đâu”.

Nói đến đây, trong mắt ông ta lộ vẻ phức tạp.

Ông ta tận mắt nhìn thấy sự phát triển của Diệp Quân trong khoảng thời gian này, tốc độ trưởng thành có thể miêu tả bằng từ bi3n thái.

Khó tin.

Mọi người đang có mặt đưa mắt nhìn nhau, sau đó đều cười khổ.

Đúng thế, sức chiến đấu của Diệp Quân cũng khiến bọn họ rất kinh ngạc, nếu để Diệp Quân đạt đến Khai Đạo thì trong những người cùng cảnh giới, còn ai là đối thủ của hắn nữa?
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3775


Lúc này, Từ Thiên đột nhiên đi tới cạnh Thiên Xích, sau đó nói: “Thí chủ, câu ông hét lên kia… là có ý gì vậy?

Thiên Xích quay đầu nhìn về phía Từ Thiên, sửng sốt, sao hoà thượng này không nghiêm chỉnh thế?



Trong Tiểu Tháp.

Diệp Quân dẫn Hoành Sơn Ảnh đi tới trước Tiên Đạo Thụ, nhìn Tiên Đạo Thụ trước mặt, Hoành Sơn Ảnh rất rung động: “Tiên Đạo Thụ… Thật sự là của Thuỷ tộc”.

Diệp Quân mở lòng bàn tay, Thánh tự Thuỷ tộc kia xuất hiện, hắn đưa Thánh tự cho Hoành Sơn Ảnh.

Hoành Sơn Ảnh nhận lấy Thánh tự, nhìn Thánh tự trước mặt, trong đôi mắt xinh đẹp của cô ta nhất thời lộ cảm xúc phức tạp.

Diệp Quân nói: “Hoành Sơn cô nương, cô biết Thuỷ tộc à?”

Hoành Sơn Ảnh gật đầu: “Biết”.

Dứt lời, cô ta nhìn về phía Diệp Quân: “Ngươi biết chín tộc Chiêu Võ không?”

Diệp Quân lắc đầu.

Hoành Sơn Ảnh nói: “Thuỷ tộc và tộc Hoành Sơn của ta đều từng là một trong chín tộc Chiêu Võ… Ngươi có biết chín họ Chiêu Võ không?”

Diệp Quân lại lắc đầu một lần nữa.

Hoành Sơn Ảnh hơi nghi ngờ: “Ngươi chưa từng nghe nói tới à?”

Diệp Quân mỉm cười: “Đúng là chưa từng”.

Hoành Sơn Ảnh trầm giọng nói: “Chín họ Chiêu Võ đại diện cho chín chủng tộc, trước đây đều là nền văn minh vũ trụ cấp năm, nhưng bây giờ ngoài tộc Thiên Võ, các tộc khác trong chín họ Chiêu Võ đều đã sa cơ thất thế”.

Diệp Quân thắc mắc: “Là vì nền văn minh Thiên Hành sao?”

Hoàng Sơn Ảnh gật đầu.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Các cô đều là nền văn minh vũ trụ cấp năm nhưng lại không thắng được nền văn minh Thiên Hành à?”

Hoành Sơn Ảnh lắc đầu: “Không đánh lại, thật ra nếu trước đây chúng ta liên thủ thì còn có cơ hội, nhưng mỗi người trong chín họ Chiêu Võ đều ích kỷ, hoàn toàn không thể hợp tác, vì thế chúng ta bị nền văn minh Thiên Hành lần lượt đánh bại, đánh bại toàn bộ, nền văn minh sa sút…”

Diệp Quân nói: “Tộc Thiên Võ đó có thể chống lại nền văn minh Thiên Hành à?”

Hoành Sơn Ảnh đáp: “Không thể, nền văn minh của bọn họ cũng đã sa sút, sở dĩ tốt hơn chúng ta một chút là vì bọn họ biết trốn, năm đó bọn họ rất thông minh, sau lần bại trận đầu tiên thì bọn họ chưa từng đối đầu trực diện với nền văn minh Thiên Hành một lần nào nữa, liên tục di chuyển nền văn minh, vì thế mới có thể giữ lại được nhiều cao thủ. Nhưng năm đó tiên tổ của bọn họ cũng đã chết trận…”

Diệp Quân hơi khó hiểu: “Đều là nền văn minh vũ trụ cấp năm, vì sao nền văn minh Thiên Hành lại mạnh hơn nhiều như thế?”

Hoành Sơn Ảnh trầm giọng nói: “Thật ra thì ta cũng rất muốn biết”.

Diệp Quân: “…”

Hoành Sơn Ảnh nhìn Thánh tự trong tay, sau đó nhìn về phía Diệp Quân: “Diệp công tử, thứ này là Thuỷ tộc cho ngươi à?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3776


Diệp Quân đáp: “Không phải, là ta lấy được từ một di tích nền văn minh, nhưng sau đó ta từng tiếp xúc với cao thủ của nền văn minh Thuỷ tộc”.

Dứt lời, hắn kể lại chuyện mình gặp mấy người Tù Linh.

Sau khi nghe xong, nét mặt Hoành Sơn Ảnh trở nên phức tạp: “Xem ra biết bao năm qua, Thuỷ tộc bọn họ cũng không sống dễ dàng”.

Diệp Quân đột nhiên nói: “Hoành cô nương, ta nghe nói Thuỷ tộc này có hơn bốn trăm Thánh tự, đúng không?”

Hoành Sơn Ảnh gật đầu: “Phải, hơn nữa Thánh tự ngươi có cũng không được xem là cao cấp, nhưng tiếc là năm đó khi đối đầu trực diện với nền văn minh Thiên Hành, bọn họ đã hiến tế rất nhiều Thánh tự, vì vậy hiện tại bọn họ cũng không còn nhiều Thánh tự nữa”.

Hơn bốn trăm Thánh tự!

Diệp Quân nhìn Thánh tự trong tay, cảm thấy hơi sợ hãi, dù Thánh tự này không thể đánh nhau nhưng có thể tạo ra Tiên Đạo Thụ, kết thành thần vật là quả Đạo Linh, mà một thần vật như thế cũng đủ để tạo ra một nền văn minh vũ trụ cấp bốn đỉnh cao rồi.

Mà Thuỷ tộc có hơn bốn trăm Thánh tự là khái niệm gì.

Lúc này hắn mới phát hiện sự chênh lệch giữa nền văn minh vũ trụ cấp bốn và cấp năm là rất lớn.

Hoành Sơn Ảnh cất lời: “Thật ra ở Thuỷ tộc, Thuỷ tự không phải thứ mạnh nhất, mà là Thuỷ văn”.

Diệp Quân nhìn về phía Hoành Sơn Ảnh: “Thuỷ văn?”

Hoành Sơn Ảnh gật đầu, nghiêm túc nói: “Đúng là, đó là vật trấn tộc của bọn họ, một khi Thuỷ văn ra tay, thật sự khiến người ta sởn tóc gáy…”

Tiểu Tháp: “…”

Diệp Quân im lặng một lát rồi nói: “Cô nương có hiểu biết nhiều về Ác Đạo Minh không? Thực lực của bọn họ đã đạt đến nền văn minh vũ trụ cấp năm chưa?”

Hoành Sơn Ảnh lắc đầu: “Ta không hiểu nhiều về bọn họ, cũng không qua lại với bọn họ, nhưng trước mắt, Ác Đạo Minh này đúng là không đơn giản, Diệp công tử vẫn nên cẩn thận một chút”.

Diệp Quân gật đầu, đương nhiên hắn không dám xem thường Ác Đạo Minh này, lần này có thể g iết chết Thất điện chủ kia hoàn toàn dựa vào mưu mô, nếu hai bên chiến đấu thì hắn không có chút chắc chắn nào cả.

Phải nâng cao thực lực!

Diệp Quân nghĩ đến Đăng Thiên Vực.

Bây giờ hắn thiếu kinh nghiệm thực chiến nhất, hắn phải dùng thực chiến rèn luyện thần tính của mình.

Sau khi đạt đến mười phần thần tính thuần tuý thì Khai Đạo.

Chỉ khi Khai Đạo, hắn mới được xem là cao thủ hàng đầu của vũ trụ hiện hữu này.

Đi đến Đăng Thiên Vực.

Lúc này Diệp Quân đưa ra quyết định.

Đại Chu có kiếm khí của cô cô, hắn không cần phải lo lắng, việc hắn phải làm bây giờ là nhanh chóng nâng cao thực lực của mình.

Diệp Quân rời khỏi Tiểu Tháp, hắn đi tới một gian đại điện, Chu Phạn đang phê duyệt tấu chương, dù bây giờ cô ta chưa lên ngôi, nhưng Hoàng Đế Đại Chu đã giao hết quyền hành, có thể nói cô ta chính là Nữ đế chân chính.

Hôm nay Chu Phạn mặc váy dài màu vàng nhạt, hoa văn thêu bên trên không phải rồng mà là phượng.

Dung mạo của cô ta vốn rất xinh đẹp, sau khi mặc váy thêu phượng hoàng lại càng có vẻ tao nhã hơn, trên người mang theo khí thế oai phong.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3777


Chu Phạn chậm rãi ngẩng đầu, khi nhìn thấy Diệp Quân, cô ta đặt bút trong tay xuống, hé miệng cười.

Diệp Quân đi tới trước mặt Chu Phạn, nhẹ giọng nói: “Ta phải đi đến Đăng Thiên Vực rồi”.

Chu Phạn gật đầu, nhẹ giọng đáp: “Ta đoán được”.

Diệp Quân nói: “Vậy ta đi nhé?”

Chu Phạn đáp: “Được”.

Diệp Quân chớp mắt: “Ta đi thật đấy’.

Chu Phạn cười ung dung: “Đi đi! Chúng ta… sau này… gặp lại…”

Diệp Quân xoay người rời đi, nhưng sau khi đi mấy bước, hắn đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, xoay người đi tới trước mặt Chu Phạn.

Kiếm Vực bao phủ, ngăn cách mọi thứ.

Tình cảm trước giờ sợ ly biệt, Kiếm Vực ngăn cách cởi xiêm y.

Lúc hai người yêu nhau mây mưa, dưới chân như có hương hoa mai thoang thoảng.

Nội dung chi tiết lược bớt một trăm nghìn chữ…



Thập điện.

Bát điện chủ ngồi trên thềm đá trước cửa đại điện, im lặng không nói một lời.

Gã ta đã im lặng ở đây một ngày một đêm rồi.

Mà trong đầu gã vẫn đang bao phủ bởi hình ảnh Thất điện chủ kia bị giế t chết trong nháy mắt.

Một tia kiếm khí chém chết Thất điện chủ.

Ngay cả bản thể cũng không xuất hiện.

Lần đầu tiên gã ta có cảm giác mình tựa như một con kiến.

Lúc này, thời không trước mặt gã ta đột nhiên rung động, sau đó thời không nứt ra, một cô gái mặc trường bào màu đỏ nhạt chậm rãi bước tới.

Cô gái vóc người cao gầy, tóc đen như mực, dung nhan vô cùng xinh đẹp, giữa hai ch@n mày cô ta có một dấu ấn màu đỏ như máu.

Nhìn thấy người đến, Bát điện chủ hơi nghi ngờ, vì gã ta cũng không biết cô gái trước mặt là ai.

Cô gái đột nhiên mở lòng bàn tay, một lệnh bài xuất hiện trong tay cô ta.

Thấy lệnh bài, Bát điện chủ thoáng sửng sốt, sau đó thay đổi sắc mặt rồi đứng lên cúi thấp người hành lễ: “Bái kiến Ngũ điện chủ”.

Ngũ điện Ác Đạo.

Bát điện chủ hoảng hốt, gã ta không ngờ bên trên lại phái Ngũ điện chủ tới.

Lúc này cô gái lại mở lòng bàn tay, một bản vẽ xuất hiện trong tay cô ta, trong tranh có một cô gái mặc váy trắng.

Cô ta nhìn chằm chằm Bát điện chủ: “Người giế t chết Thập điện chủ đây à?”

Bát điện chủ gật đầu, trầm giọng đáp: “Đúng thế, thực lực của người này cực kỳ kinh khủng…”

“Kinh khủng?”

Trên mặt cô gái không có chút cảm xúc, cô ta nở nụ cười khinh thường: “Cũng chỉ là kiếm tu của một nền văn minh cấp thấp mà thôi. Lần này ta đến đây là để giế t chết người này… Thiên Mệnh Váy Trắng? Chẳng khác nào một con kiến lại dám tự xưng là Thiên Mệnh, đúng là không biết sống chết, đợi khi ta tìm được cô ta, chắc chắn cô ta sẽ…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3778


Rắc!

Thời không trước mặt cô gái đột nhiên nứt ra, một cô gái mặc váy trắng xuất hiện…

Khi cô gái váy trắng xuất hiện, cô gái mặc trường bào đỏ nhạt kia còn chưa kịp hiểu là chuyện gì xảy ra đã có một bàn tay nắm lấy cổ họng của cô ta, sau đó đầu lưỡi của cô ta bị một lực lượng kéo ra ngoài.

Máu tươi phun ra như suối.

Cô gái trợn tròn mắt, cả người run rẩy.

Lúc này, tay phải của cô gái váy trắng thoáng dùng lực.

“Phịch!”

Hai chân cô gái kia mềm nhũn, lập tức quỳ xuống.

Cô gái: “…”

Cô gái váy trắng xoay người nhìn về phía Bát điện chủ bằng ánh mắt lạnh như băng, hai chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, hai tay giơ lên, run rẩy nói: “Ta đầu hàng…”

Đầu hàng.

Khi nhìn thấy tình trạng thê thảm của Ngũ điện chủ kia, Bát điện chủ như sắp phát điên.

Mẹ kiếp!

Mẹ kiếp!

Mẹ kiếp!

Người này còn là người à?

Đây là Ngũ điện chủ đó!

Hơn nữa còn là một vị Ác Đạo từng trải qua ít nhất triệu lần Vũ Trụ Kiếp, nhưng thậm chí còn không có khả năng đánh trả trước cô gái váy trắng này.

Thật sự là không có khả năng đánh trả!

Đạo tâm của Bát điện chủ hoàn toàn sụp đổ.

Phản kháng?

Không, gã còn không có một chút suy nghĩ dám phản kháng nào cả, ở trước mặt người phụ nữ này, gã chỉ cảm thấy tuyệt vọng, tuyệt vọng vô cùng.

Đầu hàng!

Mẹ kiếp!

Đi theo chủ nhân khác.

Nhất định phải đi theo chủ nhân khác thôi.

Người phụ nữ váy trắng cũng không giết Bát điện chủ, bà ấy thu hồi tầm mắt, sau đó nhìn xuống Ác Đạo Ngũ điện chủ trước mặt, trong mắt không chứa đựng chút cảm xúc: “Ngươi có tư cách liên tục gọi tên ta à?”

Ngũ điện chủ hoảng sợ nói: “Ngươi là trên Khai Đạo…”

Trên Khai Đạo!

Nghe thấy lời của Ngũ điện chủ, mí mắt của Bát điện chủ lập tức khẽ giật, không nói gì mà chỉ im lặng dập đầu.

“Trên Khai Đạo?”

Người phụ nữ váy trắng tỏ vẻ khinh thường: “Cũng giống như ngươi, cũng chỉ là một con kiến”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3779


Ngũ điện chủ: “…”

Trên Khai Đạo là kiến?

Đầu óc Bát điện chủ trống rỗng, sau đó gã lại im lặng dập đầu một cái.

Ngũ điện chủ đột nhiên gào thét, vô số lôi kiếp đáng sợ bất chợt hội tụ từ trong thiên địa, những lôi kiếp kia to như cột, thật sự là huỷ diệt đất trời.

Dù biết rõ không thể thắng được người trước mắt, nhưng cô ta vẫn muốn liều mạng một lần.

Người phụ nữ váy trắng giơ tay đập một cái về phía đầu của Ngũ điện chủ.

Bốp!

Đầu của Ngũ điện chủ lập tức nổ tung, máu tươi bắn tung toé.

Thần hồn tan biến!

Sắc mặt Bát điện chủ tái nhợt, gã lại im lặng dập đầu…

Không biết đã bao lâu trôi qua, thấy không còn động tĩnh gì nữa, gã mới dè dặt ngẩng đầu lên, mà lúc này người phụ nữ váy trắng kia đã không còn ở đây.

Bát điện chủ thoáng chốc xụi lơ ngã xuống đất, sức lực cả người như bị hút khô, đồng thời trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Không chết!

Lúc này cả người Bát điện chủ thật sự đều đã tê dại.

Ngũ điện chủ cứ thế bị đập chết trước mặt gã.

Hoàn toàn không có khả năng đánh trả.

Thật sự giống như kiến.

Như nghĩ đến điều gì, Bát điện chủ chợt ngồi dậy nhìn về phía trước mặt, trước mặt gã có một chiếc nhẫn không gian đang lơ lửng.

Trong nhẫn không gian có khoảng hơn một trăm viên tinh thể Vĩnh Hằng, còn có hơn một nghìn Tổ Mạch.

Bát điện chủ cất nhẫn không gian gì, sau đó nói: “Cái này dùng để biếu Diệp Quân…”

Nói đến đây, gã như nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên tát mình một cái: “Diệp Quân gì chứ, là Diệp thiếu…”

Dứt lời, gã đứng dậy biến thành một tia sáng biến mất ở cuối chân trời.



Đại Chu.

Trên tường thành, Chu Phạn mặc phượng bào màu vàng nhạt đang đưa mắt nhìn về phía chân trời, ở cuối chân trời có thể thấp thoáng nhìn thấy dấu vết một tia kiếm quang bay qua.

Lúc này Nguyên Tướng chợt xuất hiện bên cạnh Chu Phạn, ông ta cúi người hành lễ: “Điện hạ, nên trở về thôi”.

Chu Phạn thu hồi tầm mắt, gật nhẹ đầu: “Ừm”.

Dứt lời, cô ta xoay người rời đi.

Nguyên Tướng đi theo, ông ta chần chừ một lúc rồi nói: “Điện hạ, Diệp công tử có một thê tử ở vũ trụ Quan Huyên…”

Chu Phạn hỏi: “Nguyên Tướng muốn nói gì?”

Nguyên Tướng trầm giọng nói: “Điện hạ, đây vốn là chuyện riêng giữa người và Diệp công tử, chúng ta không nên nhúng tay vào, nhưng chuyện này liên quan đến Đại Chu của chúng ta…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3780


Chu Phạn bình tĩnh nói: “Các ông muốn ta trở thành người đứng đầu hậu cung à?”

Nguyên Tướng gật đầu: “Mọi người đều muốn như thế, chúng ta không có ý gì khác mà chỉ đang nghĩ cho lợi ích của Đại Chu thôi…”

Bọn họ biết có thể Chu Phạn không quan tâm đ ến chuyện này, nhưng thật ra thì bọn họ lại rất quan tâm, cũng hết cách, bọn họ ở Đại Chu, đương nhiên phải suy tính lợi ích vì Đại Chu rồi.

Chu Phạn lắc đầu: “Nguyên Tướng, sau này, Đại Chu cũng sẽ trở thành một phần của vũ trụ Quan Huyên”.

Nguyên Tướng sửng sốt.

Chu Phạn lại nói: “Về chuyện đứng đầu hậu cung… Nguyên Tướng, ta muốn giúp hắn hoàn thành sự nghiệp to lớn mà từ xưa đến giờ không ai có thể làm được, chứ không phải tranh đấu ở chốn hậu cung, ông hiểu ý ta chứ?”

Nguyên Tướng im lặng.

Chu Phạn lại nói: “Truyền lệnh xuống, Đại Chu bắt đầu liên kết về mọi mặt với vũ trụ Quan Huyên, còn nữa, Tiểu Ái cô nương muốn phái người đến xây dựng Tiên Bảo Các, chuyện này do ông tiếp đón, nhớ kỹ phải dốc hết sức phối hợp với cô ấy”.

Dứt lời, cô ta xoay người rời đi.



Diệp Quân ngự kiếm di chuyển trong tinh không rộng lớn.

Mục tiêu chuyến đi này của hắn là Đăng Thiên Vực, nơi vô số cao thủ Cảnh giới Khai Đạo muốn đi nhưng không dám đi kia.

Thực chiến!

Bây giờ hắn cần có rất nhiều kinh nghiệm thực chiến, hắn muốn dựa vào cách chiến đấu rèn luyện thực lực và thần tính của mình.

Về phần mấy người nhóm Thiên Xích, bọn họ cũng đã ăn quả Đạo Linh, sau đó tu luyện trong Tiểu Tháp rồi.

Không biết đã bao lâu trôi qua, Diệp Quân đi tới một vùng tinh không hoàn toàn yên tĩnh, đưa mắt nhìn quanh, tinh hà vô cùng tĩnh lặng, ở cuối tầm mắt có một tấm chắn vô hình bảo vệ.

Biên giới vũ trụ.

Diệp Quân ngự kiếm đi thẳng đến chỗ biên giới vũ trụ.

Khi hắn muốn đến gần biên giới vũ trụ kia, một lực lượng bí ẩn đột nhiên rơi xuống từ trên trời, trấn áp hắn phải đứng tại chỗ.

Diệp Quân mở lòng bàn tay, một tia kiếm ý bay lên cao.

Oanh!

Uy áp kia lập tức bị chém vỡ.

Lúc này trong biên giới vũ trụ phía xa có một ông lão chậm rãi bước ra.

Cảnh giới Bình Đạo.

Ông lão mặc trường bào rộng lớn, tay phải cầm một cây gậy, ông ta nhìn chằm chằm Diệp Quân bằng ánh mắt lạnh lùng: “Muốn đi qua nơi này à?”

Diệp Quân gật đầu.

Ông lão bình tĩnh hỏi: “Có biết quy tắc không?”

Diệp Quân thoáng sửng sốt, sau đó hỏi: “Quy tắc gì?”
 
Back
Top Dưới