Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3721


Tiểu Tháp: “…”

Tú Võ kinh ngạc nói: “Cậu Diệp đánh cô ta bỏ chạy ư?”, Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Tú Võ và Kiếm Bạch Y nhìn nhau, trong mắt đều là sự kinh ngạc.

Diệp Quân bỗng nói: “Thực lực của hai vị so với cô ta thì thế nào?”

Tú Võ do dự rồi nói: “Hai bọn ta chắc hẳn là ngang ngửa cô ta”.

“Ồ…”

Diệp Quân nhìn hai người không nói gì.

Tú Võ hơi xấu hổ: “Cơ Tiểu Kiếm đó là một vị kiếm tu thuần, từng đánh bại ba Trọng Thiên, thực lực quả thật rất mạnh”.

Thật ra hai người họ vẫn không bằng thực lực của Cơ Tiểu Kiếm.

Diệp Quân gật đầu: “Hai người đi theo ta”.

Dứt lời, hắn dẫn hai người và Chu Phạn đi vào Tiểu Tháp.

Sau khi vào Tiểu Tháp, sắc mặt hai người Tú Võ trở nên nghiêm trọng, một lúc sau hai người nhìn nhau, ánh mắt đều hiện lên vẻ sợ hãi.

Mười năm trong tháp, một ngày ở ngoài.

Cách biệt thời gian này quả thật rất “b**n th**”.

Diệp Quân nhìn hai người, hơi ngạc nhiên: “Sao hai vị lại ngạc nhiên thế?”

Tú Võ do dự một lúc rồi nói: “Cậu Diệp, thời gian trong này và thời gian bên ngoài…”

Diệp Quân cười nói: “Hóa ra là vì chuyện này. Sao thế? Đăng Thiên Vực không có sự tồn tại thời không tương tự à?”

Tú Võ lắc đầu: “Không có”.

Diệp Quân nhíu mày: “Không có? Không thể nào”.

Tú Võ cười khổ: “Cậu Diệp, nghịch chuyển thời gian này đơn giản lắm sao?”

Diệp Quân hỏi ngược lại: “Không đơn giản à?”. Tú Võ cạn lời.

Kiếm Bạch Y nhìn Diệp Quân không nói gì.

Diệp Quân mỉm cười nói: “Ta không phải giả vờ đâu, thời gian nghịch chuyển cấp bậc này quả thật rất đơn giản với nhà ta. Không giấu gì hai người, Tiểu Tháp này cũng rất bình thường, ta còn một tòa tháp khác, mà thời gian bên trong tháp đó còn dài hơn, một trăm năm trong tháp, một ngày bên ngoài”.

Tiểu Tháp: “…”

Tú Võ và Kiếm Bạch Y tỏ ra khó tin, một trăm năm trong tháp, một ngày bên ngoài?

Khái niệm gì đây?

Mẹ nó chứ, cái này có khác gì siêu phàm hả? Chu Phạn nhìn Diệp Quân, mím môi cười.

Diệp Quân bỗng nhìn Kiếm Bạch Y: “Có thể cho ta mượn xem kiếm của cô nương không?”

Kiếm Bạch Y do dự một lúc, sau đó xòe tay ra, một thanh kiếm bay đến trước mặt Diệp Quân, đó là một thanh kiếm dài mảnh, dài ba tấc hai, rộng một ngón tay. Cả thanh kiếm có màu ánh sao, rất nhẹ, cầm trong tay hệt như một chiếc lông vũ, không cảm nhận được bất kỳ trọng lượng nào.

Diệp Quân bỗng nhíu mày, Kiếm Bạch Y hỏi: “Sao thế?”

Diệp Quân nhìn Kiếm Bạch Y: “Kiếm cô dùng ở cấp bậc này thôi sao?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3722


Kiếm Bạch Y trầm giọng nói: “Mặc dù kiếm này không phải là thần vật Đại Đạo nhưng cũng hiếm có trên thế gian, cho dù ở Đăng Thiên Vực cũng có thể rất mạnh”.

Diệp Quân bỗng vung tay, một thanh kiếm rơi xuống trước mặt Kiếm Bạch Y.

Chính là kiếm Thanh Huyên.

Diệp Quân nói: “Xem thanh kiếm này của ta đi”.

Kiếm Bạch Y giơ tay ra cầm lấy kiếm Thanh Huyên, chỉ thoáng chốc đồng tử cô ta co lại, cảm thấy ngạc nhiên và hoảng sợ.

Diệp Quân cười nói: “Hai người thử chút nhé?”

Kiếm Bạch Y nhìn Tú Võ, Tú Võ nhìn kiếm Thanh Huyên, sau đó nói: “Được”.

Kiếm Bạch Y nhìn Tú Võ: “Cẩn thận”, dứt lời, cô ta vung mạnh một kiếm chém xuống.

Ngay khi Kiếm Bạch Y xuất kiếm, Tú Võ biến sắc, gã vội lấy tấm khiên tròn màu vàng ra chắn trước mặt.

Vụt!

Tú Võ lập tức lùi về sau gần cả vạn trượng, tấm khiên tròn trong tay gã đã vỡ tan, không chỉ thế cả cánh tay phải của gã đã nứt ra.

Tú Võ ngẩng đầu nhìn Kiếm Bạch Y, mặt đầy vẻ hoảng sợ: “Đây…”

Kiếm Bạch Y cũng trợn tròn mắt, cực kỳ kinh hoàng. Diệp Quân bỗng cười nói: “Kiếm cô nương, thanh kiếm này thế nào?”

Kiếm Bạch Y cúi người thật thấp với Diệp Quân, vui mừng nói: “Cảm ơn cậu Diệp tặng kiếm, thuộc hạ nguyện một lòng đi theo cậu Diệp đến chết”.

Diệp Quân: “?”

Tiểu Tháp thấy vui khi người gặp họa nói: “Cho ngươi giả vờ, giờ xem ngươi làm sao”.

Diệp Quân suy tư, sau đó nói: “Bạch Y cô nương, thanh kiếm này đã nhận ta là chủ, cô biết đấy, trung thần không nhận người chủ thứ hai, kiếm cũng thế”.

Kiếm Bạch Y trợn tròn mắt: “Không phải tặng ta à?”, Diệp Quân sầm mặt, da mặt cô nương này dày thế?

Kiếm Bạch Y nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay, tiếc nuối nói: “Cậu Diệp…”

Diệp Quân cười nói: “Chỉ là một thanh kiếm thôi, như thanh kiếm này, nhà ta không có một ngàn cũng có một trăm thanh, cô chăm chỉ làm việc, sau này đợi khi nào ta về nhà, ta tặng cô một thanh kiếm”.

Kiếm Bạch Y mừng rỡ: “Thật à?”. Diệp Quân gật đầu: “Kiếm tu không gạt kiếm tu”.

Kiếm Bạch Y nói: “Cậu Diệp, sau này ta đi theo ngươi lăn lộn”.

Diệp Quân mỉm cười, xòe tay ra, kiếm Thanh Huyên bay vào trong tay. Sau khi cất kiếm, hắn cười nói: “Từ nay về sau, cứ mười năm ta sẽ cho hai người một viên tinh thể Vĩnh Hằng…”

“Hả?”

Tú Võ bỗng run giọng nói: “Mười năm một viên tinh thể Vĩnh Hằng?”. Diệp Quân nói: “Chê ít à?”

Tú Võ vội nói: “Không không, không phải…”

Diệp Quân nhìn hai người họ, thấy vẻ mặt của họ như thể gặp ma, hắn cảm thấy hơi khó hiểu, thầm nghĩ: Có phải mình đã đánh giá thấp giá trị của tinh thể Vĩnh Hằng rồi không?

Lúc này Tú Võ bỗng nói: “Cậu Diệp, cậu nói đều là thật sao?”

Diệp Quân không nghĩ nhiều nữa, gật đầu: “Dĩ nhiên là thật”. Tú Võ nhanh chân bước đến trước mặt Diệp Quân, sau đó trầm giọng nói: “Cậu Diệp, tinh thể Vĩnh Hằng của cậu có nhiều không?”

Diệp Quân nhìn Tú Võ, Tú Võ vội nói: “Thuộc hạ không có ý gì khác, ý của thuộc hạ là thuộc hạ cũng quen biết vài cường giả cảnh giới Khai Đạo đỉnh cấp, nếu Diệp công tử không chê thì thuộc hạ có thể đi tìm họ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3723


Chỉ cần cậu Diệp đồng ý cứ mười năm sẽ cho bọn họ một viên tinh thể Vĩnh Hằng, họ nhất định sẽ sẵn lòng làm việc cho cậu Diệp”.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Kẻ thù của ta là Ác Đạo Minh đấy”. Tú Võ vung tay lên, sảng khoái nói: “Ác Đạo Minh là cái thá gì chứ”.

Dứt lời, gã lại thấy hối hận. Mẹ nó chứ!

Ác Đạo Minh vẫn khá mạnh đấy.

Nhưng đã giả vờ đến mức này rồi, dĩ nhiên làm gì có đạo lý thu lại.

Diệp Quân nói: “Ngươi có thể tìm được mấy người?”, Tú Võ trầm giọng nói: “Ta không chắc nhưng ta có thể đảm bảo sẽ có người bằng lòng làm việc cho cậu Diệp”.

Diệp Quân gật đầu: “Được”.

Tú Võ nói: “Vậy cậu Diệp đợi tin của bọn ta”.

Dứt lời, gã dẫn Kiếm Bạch Y rời khỏi đó.

Sau khi hai người đó đi, Chu Phạn nói: “Huynh tin họ sao?”

Diệp Quân cười nói: “Không tin”. Chu Phạn nói: “Vậy…”

Diệp Quân mỉm cười: “Dĩ nhiên không thể tin tưởng nhau khi mới gặp lần đầu, tin tưởng thì phải dần dần kiểm chứng, họ đi theo ta chẳng qua là có ý đồ về lợi ích, mà ta cũng cần vài người giúp đỡ, chúng ta xem như ai cũng được lợi”.

Chu Phạn gật đầu: “À phải rồi, có một việc phải nói với huynh, ta đã liên lạc với vũ trụ Quan Huyên rồi”.

Diệp Quân sửng sốt.

Chu Phạn nhìn Diệp Quân, chỉ cười không nói gì.

Diệp Quân do dự, sau đó nói: “Liên hệ với ai?”, Chu Phạn cười ẩn ý: “Huynh đoán xem”.

Diệp Quân mỉm cười không nói gì.

Chu Phạn mỉm cười: “Dĩ nhiên là liên hệ với Tiểu Ái cô nương, nếu không còn có thể có ai?”

Tiểu Ái?

Diệp Quân thở phào.

Chu Phạn lại nói: “Cô ấy muốn xây một trận pháp dịch chuyển từ vũ trụ Quan Huyên đến chỗ này, cần bọn ta giúp đỡ, ta đã cử người đi kết nối với cô ấy rồi…”

Diệp Quân nắm tay Chu Phạn, khẽ nói: “Tại sao lại muốn liên hệ với vũ trụ Quan Huyên?”

Chu Phạn mỉm cười: “Chẳng phải huynh muốn thống nhất cả vũ trụ, lập ra một trật tự hoàn toàn mới sao?”

Diệp Quân gật đầu.

Chu Phạn khẽ nói: “Ta muốn giúp huynh”.

Diệp Quân cảm thấy có một dòng nước ấm chảy qua, hắn kéo Chu Phạn vào lòng, sau đó nói: “Đại Chu…”

Chu Phạn lắc đầu: “Đây không chỉ vì huynh mà cũng vì Đại Chu. Ta biết không bao lâu nữa, vũ trụ Quan Huyên sẽ phát triển đến mức Đại Chu theo không kịp, đến lúc đó nếu Đại Chu ta gia nhập đã muộn rồi. Gia nhập càng sớm càng có nhiều lợi ích”.

Diệp Quân bật cười.

Hai tay Chu Phạn nhẹ nhàng ôm lấy eo Diệp Quân, khẽ nói: “Có lẽ không lâu nữa huynh sẽ trưởng thành đến mức ta cũng không chạm đến được…”

Diệp Quân lặng thinh.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3724


Con đường võ đạo đúng thật là con đường của sự cô đơn.

Một đường đi đến đây hắn đi rất nhanh, người bên cạnh quả thật cũng ngày càng ít.

Quay đầu nhìn lại, bây giờ cũng chỉ có Ngao Thiên Thiên đi theo bên cạnh hắn, à không đúng, còn có một Tháp gia.

Dĩ nhiên Tháp gia không tính là người.

Nhưng nghĩ lại con đường võ đạo cũng không cô độc đến thế.

Vì phía trước còn có mấy người đang đợi hắn.

Nghĩ đến mấy người cô cô váy trắng, Diệp Quân nở nụ cười khổ…

Trong một tinh không.

Tú Võ và Kiếm Bạch Y ngự kiếm bay đi.

Kiếm Bạch Y nói: “Huynh tin những lời hắn nói sao?”. Tú Võ nói thẳng: “Tin một nửa”.

Kiếm Bạch Y quay sang nhìn Tú Võ, Tú Võ trầm giọng nói: “Những lời hắn nói có thật có giả, ta tạm thời không phân biệt được, cậu Diệp này có vẻ tinh ranh đấy”.

Kiếm Bạch Y trầm giọng nói: “Đi theo hắn tức là phải đối đầu với Ác Đạo Minh…”

Tú Võ cười nói: “Bình thường mà, thiên hạ không có bữa cơm nào miễn phí cả, chúng ta muốn có lợi ích thì phải mạo hiểm”.

Kiếm Bạch Y gật đầu: “Ừ”.

Tú Võ bỗng nói: “Muội nói xem người đằng sau Diệp công tử đó có khả năng là trên cả nền văn minh vũ trụ cấp năm không?”

Kiếm Bạch Y ngạc nhiên: “Sao có thể chứ?”

Tú Võ khẽ nói: “Ta muốn đánh cược”, nói đến đây gã lại nói: “Cược đúng”.

Kiếm Bạch Y lắc đầu: “Ta không cược, vì chuyện này không có khả năng xảy ra, giúp hắn đánh nhau thì được, nhưng nếu liều mạng thì ta không làm”.

Tú Võ khẽ cười không nói gì nữa.

Bên trong Tiểu Tháp.

Diệp Quân đang không ngừng tu luyện Tuế Nguyệt Nhất Kiếm.

Trước khi thể xác được tăng cường, ý kiếm mang theo sức mạnh Tuế Nguyệt của hắn có thể chém xuyên qua vạn năm, khi dùng kiếm Thanh Huyền thì có thể chặt đứt trăm nghìn năm tuổi thọ.

Một nhát kiếm, một trăm nghìn năm.

Cho dù là cường giả cảnh giới Khai Đạo cũng khó mà chịu nổi.

Tuổi thọ của họ thường không ngắn, nhưng vấn đề trí mạng nằm ở chỗ để tiến thêm bước nữa từ cảnh giới Khai Đạo thì khó như lên trời.

Từ vũ trụ Ngũ Duy ra thì cảnh giới Khai Đạo đã xem như đỉnh chóp.

Cứ thế, năm tháng trôi qua, tuổi thọ của họ ngày càng rút ngắn lại, chẳng khác gì ăn không ngồi rồi chờ chết.

Đó cũng là lý do họ khao khát tinh thể Vĩnh Hằng để kéo dài thọ mệnh đến vậy.

Diệp Quân tu luyện Tuế Nguyệt Nhất Kiếm vì biết nếu nâng cao sức mạnh của nó thì nó sẽ trở thành khắc tinh của mọi cường giả cảnh giới Khai Đạo.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3725


Thể xác được hun đúc khiến uy lực của kiếm kỹ cũng tăng lên theo. Trước kia hắn chỉ có thể chém vạn năm tuổi thọ, bây giờ thì thần hồn và thể xác đã có thể chịu được nhiều sức mạnh Tuế Nguyệt hơn, con số kia cũng tăng lên đến hai mươi nghìn năm.

Nhưng Diệp Quân chưa thỏa mãn.

Đó chưa phải giới hạn của hắn. Hắn vẫn còn có thể lên đến chém một trăm nghìn năm trong một nhát, vừa có thể tạo thành uy h**p với cường giả cảnh giới Khai Đạo lại vừa không nguy hiểm đến tính mạng.

Phải tiếp tục phấn đấu!

Diệp Quân điên cuồng tu luyện Nhất Giới Tuế Nguyệt đến cực hạn.

Bên cạnh đó, Nhất Niệm thì tiếp tục nghiên cứu thời không bí ẩn kia. Càng tìm hiểu, cô ta càng nhận thấy nó phức tạp hơn mình tưởng, đồng thời cũng vô cùng phấn khích trước những tri thức trong đó, thứ mà văn minh Thiên Hành cũng không có.

Người của văn minh Thiên Hành sau khi nở ra từ trái cây vẫn chưa thể lập tức làm việc mà phải học tập vô số kiến thức trước. Đạo Thời Gian là một trong những thứ mà Nhất Niệm đã chọn, vì vậy mới có thể hiểu được thời không bí ẩn này.

Càng đào sâu vào nó, Nhất Niệm mới nhận ra nó đang ẩn chứa rất nhiều tri thức về đạo Thời Gian và thời gian, còn sâu sắc hơn những gì từng học ở văn minh Thiên Hành.

Điều này khiến cô ta sung sướng vô cùng.

Chợt Tiểu Tháp lên tiếng: “Nhất Niệm, cô còn bao nhiêu ngày nghỉ?”

Cô ta đáp: “Tính theo bên ngoài thì còn ba tháng, sao vậy?”

Tiểu Tháp: “Không có gì, ta hỏi thế thôi”.

Nhất Niệm cười khúc khích: “Hay đến lúc đó chúng ta đi chơi đi Tháp gia! Nơi ta ở có một tòa mẫu tháp ấy…”

Tiểu Tháp im lặng hồi lâu mới buông lời: “Ta sống ba đời, gặp gỡ bao người, cuối cùng mới có một người hiểu ta”.

Nhất Niệm: “…”

Đại Chu.

Tuy vừa trải qua một trận chiến sinh tử nhưng họ cũng không bị tổn thương quá nặng nề, ngược lại còn nhờ vào quả Đạo Linh Diệp Quân tặng mà các cường giả tầng chót của họ đều mạnh lên rất nhiều.

Để tiết kiệm thời gian, Đạo Quân, Từ Thiên và Nguyên Tướng đều vào trong tháp uống quả Đạo Linh, còn được Diệp Quân tặng cho tinh thể Vĩnh Hằng trợ giúp tu luyện.

Họ ở lại trong tháp tu luyện, tu vi và sức mạnh đều tăng cao.

Nhờ có quả Đạo Linh, Linh Tổ Đại Chu và tinh thể do Diệp Quân tài trợ nên Từ Thiên bắt đầu tu luyện Kim Cương Thể.

Ông ta đã hy sinh quá nhiều trong trận chiến hôm ấy, nên được bù đắp thỏa đáng.

Một ông lão đứng trên không trung, nhìn xuống Hoàng thành Đại Chu. Ông ta mặc áo choàng màu sắc sặc sỡ, tóc hai màu đen trắng trông kỳ lạ vô cùng, tay cầm một hồ lô rượu.

Ông ta là quái nhân Thiên Xích.

Cũng đến từ Đăng Thiên Vực, nghe theo lệnh truy nã của Ác Đạo Minh mà tìm đến đây nhưng chưa vội vàng ra tay.

Bởi vì mấy trăm viên tinh thể Vĩnh Hằng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3726


Ông ta đương nhiên cũng xiêu lòng trước cám dỗ quá lớn này, nhưng vẫn còn giữ lại lý trí mà nhận ra Ác Đạo Minh đang muốn mượn đao giết người. Nếu thanh niên kia dễ bị giết như vậy thì họ cần gì mướn người ngoài?

Ông ta đang chờ xem có tên ngu ngốc nào ra tay trước, thăm dò thanh niên kia thế nào đã.

Tiếc rằng đợi mãi cũng không thấy tên nào.

Chẳng lẽ cứ thế mà đi?

Ông ta không cam tâm. Dù gì cũng đã đến đây rồi, ít nhất phải kiếm chác chút lợi lộc rồi mới đi.

Nhưng ra tay ư?

Đương nhiên không được.

Vốn ông ta còn tự tin vô cùng, vì vậy còn định mạo hiểm, thử đánh lén chết hắn rồi chuồn đi nhận thưởng.

Dù gì Diệp Quân mới chỉ có mười phần thần tính, khác gì vặt cổ con gà đâu?

Nhưng khi thấy Đại Chu lấy ra lửa Thiên Hành, ông ta đã hoàn toàn từ bỏ kế hoạch này.

Đó là lửa Thiên Hành!

Mẹ nó chứ.

Không ngờ thằng này có chống lưng.

Thật ra ông ta cũng đã nhìn ra, người vừa trẻ vừa mạnh như Diệp Quân mà không có ai nâng đỡ thì có quỷ mới tin, chỉ là không biết ô dù của hắn mạnh đến đâu.

Sự xuất hiện của lửa Thiên Hành đã khiến ông ta câm lặng.

Chắc cái chống lưng này mạnh hơn cả ông ta.

Động thủ ư?

Hạ sách.

Nhưng cứ đợi mãi thế này thì cũng mệt cả người.

Mấy thằng ngu đâu rồi?

Sao không đứa nào xuất hiện?

Sao không ai ra thử vị Diệp công tử này đi?

Đợi mãi đợi mãi, ông ta sắp không nhịn được nữa rồi.

Đúng lúc này, thời không gần đó chợt nổi gợn sóng khi một người đàn ông bước ra.

Người này mặc áo khoác đen như mực, sống lưng thẳng như một cây thương, nét mặt mang theo sát khí vô hình, tạo cảm giác áp bách.

Thiên Xích cười nói: “Ra là Binh chủ”.

Binh chủ hỏi thẳng: “Sao còn chưa ra tay?”

Thiên Xích tỉnh bơ: “Ta là quái nhân Thiên Xích, không phải thằng ngu, cảm ơn”.

Binh chủ lại nói: “Chỉ là một ngọn lửa thôi, có gì phải sợ?”

Thiên Xích cười khẩy: “Vậy ông đi mà đánh”.

Binh chủ thở dài: “Ông không được, ta không được, kẻ khác cũng không được. Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn?”

Thiên Xích nhìn xuống bầu trời Hoàng thành Đại Chu, nơi đốm lửa Thiên Hành còn đang lơ lửng. Nó thoạt nhìn chỉ như một ngọn lửa thông thường, không có tí năng lượng nào, tựa như gió thổi cũng có thể dập tắt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3727


Thiên Xích chợt hỏi: “Ông nói xem nó là thật hay giả?”

Binh chủ nhìn theo: “Thử đi là biết?”

Thiên Xích nhíu mày: “Ông tưởng ông hài hước lắm à?”

Ánh mắt Binh chủ nhìn ngọn lửa chợt lạnh đi: “Muốn chạm vào thử không?”

Thiên Xích quả quyết lắc đầu: “Không”.

Binh chủ nhíu mày.

Thiên Xích lại nói: “Nếu nó là thật thì chỉ có hai lý do. Một, nó gặp vấn đề gì đó mà mất đi tác dụng rồi bị Diệp công tử nhặt được. Hai, nó đã bị ai đó trấn áp”.

Bị trấn áp à?

Sắc mặt Thiên Xích đanh lại. Nếu vậy thì đúng là ngoài sức tưởng tượng.

Còn đánh cái gì nữa.

Đầu hàng đi thôi.

Binh chủ chần chừ: “Bị trấn áp… Không thể chứ hả?”

Thiên Xích lắc đầu: “Vũ trụ bao la, không thiếu chuyện lạ. Ông ta không làm được không có nghĩa là người khác cũng vậy. Ác Đạo Minh cũng nói rồi đấy thôi, sau lưng Diệp công tử có một đại kiếm tiên bị thương…”

Sắc mặt ông ta sa sầm: “Bọn Ác Đạo Minh này đúng là ngu không thể tả”.

Binh chủ gật đầu: “Chúng muốn lợi dụng chúng ta”.

Thiên Xích nhìn sang: “Ông nhìn trúng thanh thần kiếm trong tay hắn ta?”

Binh chủ thừa nhận: “Trúng thì trúng, chỉ là sợ vị nữ kiếm tiên sau lưng hắn lợi hại quá nên không dám ra tay”.

Thiên Xích chần chừ: “Hay thế này đi. Ông giao thủ với nữ kiếm tiên kia để tìm hiểu thực hư. Lấy sức mạnh của ông thì đánh không lại vẫn có thể chạy trốn, cũng không đến mức bị giết ngay, đúng không?”

Binh chủ gật gù: “Nói có lý”.

Thiên Xích vừa khấp khởi mừng đã nghe đối phương nói: “Nhưng ta không làm”.

Sắc mặt Thiên Xích đọng lại.

Binh chủ nhìn ngọn lửa Thiên Hành: “Nếu nó thật sự bị trấn áp thì bà ta có thể giết ta trong nháy mắt”.

Lửa Thiên Hành.

Là cái gì?

Ngay cả văn minh cấp bốn cũng không thể chống lại nó, mà bọn họ chẳng lẽ lại thiếu cường giả cảnh giới Khai Đạo?

Đương nhiên là không, lại còn có rất nhiều cường giả cao cấp là đằng khác.

Vậy mà một ngọn lửa Thiên Hành lại có thể dễ dàng hủy diệt họ, vậy thôi là biết nó đáng sợ cỡ nào.

Thế mà lại có người trấn áp được nó.

Tuy Binh chủ không dám chắc, nhưng lỡ là thật thì sao?

Bảo ông ta đi thử?

Chắc thử xong là thăng thiên luôn.

Thiên Xích bĩu môi: “Ông không được, ta không được, kẻ khác cũng không được. Chẳng lẽ cứ ăn không ngồi rồi ở đây?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3728


Binh chủ: “Ta thấy chẳng có gì phải vội”.

Thiên Xích nhìn sang, nghe ông ta giải thích: “Thế nào cũng có một thằng ngu xuất hiện”.

Thiên Xích vừa mở miệng thì thấy thời không ở đằng xa sôi trào lên. Một khí tức đáng sợ ập tới từ tinh hà đằng xa, mang theo tiếng cười lớn: “Lề mà lề mà. Chỉ là một nữ kiếm tiên thôi mà? Vũ trụ lớn như vậy, chẳng lẽ lại để đàn bà nắm đầu? Lũ các ngươi đã vô dụng thì để ta…”

Dứt lời, một cái bóng mờ đã bổ xuống Hoàng thành Đại Chu.

Đất trời mờ đi từng chút một.

Cái bóng như tia chớp giáng xuống Hoàng thành, nhưng ngay lúc nó vừa đột nhập vào trong, đã có kiếm quang rơi xuống.

“Á!”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên: “Đệt bà nó! Ta sai rồi!!”

Uỳnh!

Cái bóng bị xóa sổ.

Kiếm quang biến mất.

Bốn bề lặng phắc như tờ.

Biến mất tiêu rồi.

Sự im lặng bao trùm bốn phía, đến nỗi có thể nghe tiếng kim rơi.

Trong tinh không.

Thiên Xích im lặng.

Binh chủ cũng trầm mặc.

Một hồi lâu sau, Binh chủ mới mở miệng: “Khó rồi đây”.

Thiên Xích hỏi: “Ông cảm nhận được bà ấy không?”

Binh chủ lắc đầu: “Chỉ thấy kiếm khí xoẹt qua là thằng ngu kia bay màu”.

Thiên Xích lại rơi vào im lặng.

Cả hai người họ đều không cảm nhận được nữ kiếm tiên kia.

Bị trọng thương ư?

Có vẻ không giống lắm.

Các cường giả khác đang âm thầm ẩn nấp cũng không biết nói gì sau khi bị nhát kiếm kia làm cho kinh sợ.

Người vừa ra tay đã đến cảnh giới Khai Đạo rồi đấy!

Ấy vậy mà vừa bị đánh đã bay màu luôn?

Thật là đáng sợ!

Có hai khí tức đã lặng lẽ rời đi.

Vũng nước này quá sâu, bọn họ không xuống được, giữ mạng quan trọng hơn.

Đúng lúc này, Chu Phạn xuất hiện trên bầu trời Hoàng thành Đại Chu, vươn tay đón một chiếc nhẫn không gian.

Nó vốn thuộc về cường giả bị kiếm khí chém chết kia.

Cô ta cất nó đi, nói: “Cảm ơn vị cường giả ngu xuẩn kia đã tặng hai trăm Tổ Mạch”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3729


Rồi xoay người rời đi.

Những người khác: “…”

“Đúng là giết người tru tâm”.

Thiên Xích liên tục lắc đầu.

Binh chủ nhìn xuống Hoàng thành với vẻ mặt nặng nề: “Kiếm khí kia… Ông đỡ được không?”

Thiên Xích chần chừ một hồi: “Chắc không thành vấn đề. Còn ông?”

Binh chủ điềm nhiên: “Ông không thành vấn đề thì ta cũng vậy”.

Thiên Xích: “…”

Hai người ôm tâm tư khác nhau bèn không nói thêm lời nào.

Xung quanh họ vẫn còn vài khí tức khác nhưng ai nấy đều im như gà mắc tóc, còn lùi lại cách xa Hoàng thành Đại Chu.

Ai bảo nữ kiếm tiên bị thương kia dữ quá làm gì.

Trong Tiểu Tháp.

Diệp Quân cầm kiếm đứng trong một tinh vực không rõ tên. Hai mắt khép hờ, thời không quanh người khẽ rung động.

Hắn mở mắt, dùng ngón cái đẩy kiếm Thanh Huyên bay vút ra rồi cầm nó chém một đường.

Xoẹt!

Ánh sao khắp bốn phía tắt ngúm, một vài hành tinh tĩnh lặng lập tức khô cạn rồi sụp đổ như trang giấy bắt lửa.

Một kiếm, chém ba trăm nghìn năm.

Ba trăm nghìn năm.

Diệp Quân phấn khởi không thôi khi nhận ra tăng cường thể xác cũng khiến các mặt khác trở nên mạnh hơn.

Một kiếm này chém ba trăm nghìn năm tuổi thọ.

Điều này có nghĩa là gì?

Nói ngắn gọn là hắn không có đối thủ ở dưới cảnh giới Khai Đạo.

Chỉ cần chém một cái là đối phương bay màu tại chỗ.

Ngay cả cảnh giới Khai Đạo cũng khó mà chịu nổi.

Theo Diệp Quân điều tra thì thọ mệnh của cường giả cảnh giới Khai Đạo ít nhất cũng trăm triệu năm, ba trăm nghìn năm đương nhiên chẳng là cái gì. Nhưng cường giả cảnh giới Khai Đạo mà hắn gặp được đều đã sống rất lâu, cũng không loại trừ một số người lợi dụng phương pháp đặc thù để sống lâu hơn.

Từ đó thì trăm triệu năm là giới hạn tuổi thọ của cảnh giới Khai Đạo, dùng bao nhiêu hết bấy nhiêu. Trừ văn minh vũ trụ cấp năm ra vẫn chưa có ai đột phá được giới hạn này.

Nói cách khác, trừ khi gặp phải cường giả vừa lên tới cảnh giới Khai Đạo, còn không thì hắn cứ vung kiếm là đối phương sẽ phát rồ.

Mấu chốt nhất là Nhất Giới Tuế Nguyệt không chỉ có tác dụng lên người mà còn lên cả vũ trụ.

Hắn có thể khiến cả một vũ trụ kiệt quệ rồi suy vong.

Đúng là nghịch thiên!

Diệp Quân bật cười, tự nói phải cảm ơn Nhất Niệm mới được. Nếu không có cô ta thì hắn đã chẳng thể nắm được đạo Thời Gian, tu luyện được kiếm kỹ ngầu như vậy.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3730


Đúng là bảo bối mà!

Tiểu Tháp chợt nói: “Ngươi biết thân phận của Nhất Niệm không?”

Diệp Quân lại hỏi: “Hình như cô cô váy trắng từng cải tiến cho Tháp gia đúng không? Về những mặt nào?”

Tiểu Tháp cười: “Tất cả. Đợi có dịp rồi ta biểu diễn cho ngươi xem”.

Diệp Quân bật cười: “Được thôi”.

Hắn thu kiếm Thanh Huyền vào rồi đi ra khỏi Tiểu Tháp.

Chu Phạn đã lập tức xuất hiện trước mặt: “Tra ra rồi”.

Cô ta đưa một quyển trục sang.

Diệp Quân nhận lấy, lại nghe cô ta hỏi: “Phải đi thật sao?”

Hắn cười: “Luôn ở thế bị động không phải phong cách của ta. Ta sẽ đích thân đi gặp vị Bát điện chủ kia”.

Quyển trục kia có ghi lại vị trí của Ác Đạo Thập Điện.

Chu Phạn suy nghĩ một hồi rồi gật đầu: “Nhớ cẩn thận”.

Diệp Quân hỏi: “Mấy khí tức kia còn ở phía trên Hoàng thành không?”

Chu Phạn: “Lửa Thiên Hành vừa xuất hiện thì đi gần hết rồi, còn lại một số chắc ở đó chơi”.

Diệp Quân gật đầu: “Không ra tay chứng tỏ còn đang quan sát hoặc có gì muốn nói. Để ta đi gặp”.

Rồi hắn ngự kiếm biến mất.

Trong tinh không.

Binh chủ và Thiên Xích đồng loạt ngẩng đầu, nhìn thấy một thanh niên mặc áo đen đi tới.

Là Diệp Quân.

Hai người họ đều bất ngờ.

Hắn đến đây làm gì?

Thiên Xích dùng huyền khí truyền âm: “Hắn đến đây làm gì?”

Binh chủ lắc đầu: “Ai biết”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3731


Thiên Xích: “Nếu hắn ra tay, chúng ta làm gì bây giờ?”

Binh chủ: “Không biết”.

Thiên Xích còn muốn nói thêm gì đó thì Diệp Quân đã đi đến trước mặt họ.

Hắn chắp tay chào hỏi: “Có phải hai vị đến từ Đăng Thiên Vực?”

Cả hai gật đầu.

Diệp Quân nói ngay: “Kính đã lâu!”

Hai người kia lập tức sa sầm mặt. Bọn ta còn chưa nói tên ra mà ngươi kính đã lâu? Có quỷ mới tin!

Diệp Quân tiếp tục: “Có phải hai vị đến đây vì lệnh truy nã của Ác Đạo Minh?”

Thiên Xích cười đáp: “Chỉ đến nhìn thôi, không có ý gì khác”.

Diệp Quân nói thẳng: “Chi bằng hai vị theo ta đi”.

Hai người sửng sốt.

Diệp Quân cười: “Chẳng giấu gì hai vị, trong nhà ta có người”.

Hai người câm nín.

Ai chẳng biết nhà ngươi có người??

Ngươi chỉ còn thiếu viết luôn mấy chữ “có ô dù” lên mặt mà thôi.

Lại nghe Diệp Quân nói: “Hai vị tiền bối đến đây không phải vì tiền tài, đúng chứ?”

Hai người gật đầu.

Diệp Quân vung tay, đẩy hai viên tinh thể Vĩnh Hằng tới.

Làm hai người kia ngạc nhiên.

Hắn nói: “Một chút lễ mọn ra mắt, xem như thành ý của ta, mong hai vị nhận lấy”.

Tinh thể Vĩnh Hằng.

Mà lại là lễ ra mắt?

Hai người đều lộ vẻ xúc động.

Má nó!

Thằng này hào phóng vậy sao?

Nhưng việc này nhìn đâu cũng thấy kỳ lạ, bọn họ đều không nhận lấy nó.

Diệp Quân ngạc nhiên: “Hai vị chê ít sao?”

Thiên Xích chần chừ: “Không phải, chỉ là chúng ta lần đầu gặp mặt mà Diệp công tử đã tặng Tinh thể Vĩnh Hằng…”

Chỉ thấy Binh chủ cất viên tinh thể vào túi: “Đa tạ công tử”.

Cuối cùng vẫn là không nhịn được.

Mặc kệ tên nhóc này có mưu đồ gì, đây vẫn là Tinh thể Vĩnh Hằng. Lỡ như hắn đổi ý thì muốn khóc cũng không được.

Thiên Xích thấy thế thì cứng họng, giãy giụa nhìn viên Tinh thể Vĩnh Hằng một hồi rồi cũng thu nó vào tay.

Có gì tốt là hốt trước đã.

Còn nếu thằng nhóc này có ý đồ gì…

Ông ta sống ngần ấy năm, chẳng lẽ không làm gì được một thằng ranh chưa vắt mũi sạch?
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3732


Diệp Quân thấy vậy thì cười nói: “Nói chuyện ở đây không tiện lắm, chúng ta tìm nơi khác đi”.

Rồi đưa cả hai vào Tiểu Tháp.

Tiểu Tháp: “…”

Sắc mặt hai người Thiên Xích và Binh chủ đanh lại khi vào bên trong.

Họ nhìn nhau với ánh mắt kinh hãi.

Diệp Quân cười nói: “Bên ngoài lắm người nhiều mắt, không tiện trò chuyện, nơi này ngăn cách với tất cả thì tốt hơn”.

Hắn đưa tay ra hiệu: “Vừa đi vừa nói thôi”.

Rồi nhấc chân đi.

Thiên Xích và Binh chủ đi theo, tuy ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong lòng đang nổi sóng.

Ghê gớm thật!

Mười năm ở trong tháp chỉ bằng một ngày ở bên ngoài.

Đây là thủ đoạn thần kỳ gì đây?

Thiên Xích không nhịn được bèn hỏi: “Diệp công tử, thời không nơi này…”

Diệp Quân đang chờ câu hỏi này, nhếch môi nhưng vẫn tỏ vẻ không hiểu: “Thời không thế nào?”

Thiên Xích: “Mười năm ở trong tháp chỉ bằng một ngày ở bên ngoài”.

Diệp Quân gật đầu, bình thản hỏi lại: “Thì thế nào?”

Thiên Xích ngạc nhiên: “Diệp thiếu không thấy nó b**n th** à?”

Diệp Quân nhíu mày: “Chẳng lẽ hai vị không có sân tu luyện đặc biệt này?”

Thiên Xích nghẹn họng.

Binh chủ: “…”

Diệp Quân lại hỏi: “Vậy bình thường hai vị tu luyện ở đâu?”

Thiên Xích: “Thì mấy nơi bình thường thôi”.

Diệp Quân lắc đầu: “Đúng là ghen tị với hai vị có thể tu luyện bình thường, không như ta vừa sinh ra đã có nơi này, không thể trải nghiệm vui vẻ như các vị, ôi…”

Thiên Xích: “???”

Mặt Binh chủ giật giật.

Diệp Quân cười nói: “Về sau hai vị tiền bối có muốn tu luyện thì hãy đến đây, không muốn cũng không sao. Đợi ta kế thừa tài sản rồi sẽ cho mỗi vị một cái tháp như này”.

Tiểu Tháp: “…”

Thiên Xích nuốt nước bọt: “Nhà Diệp công tử… Nhà Diệp thiếu có nhiều tháp thế này ư?”

Diệp Quân thản nhiên gật đầu: “Cực nhiều, mỗi người trong nhà đều có một cái”.

Mỗi người một cái?

Thiên Xích và Binh chủ nhìn nhau.

Họ không biết tên này đang khoe mẽ hay đang làm màu nữa.

Choang!

Bỗng một âm thanh kim loại vang lên, lại nghe Diệp Quân nói: “Ôi cha, đánh rơi kiếm rồi…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3733


Đánh rơi kiếm?

Kiếm gì cơ?

Thiên Xích và Binh chủ nhìn về phía thanh kiếm rơi xuống bên cạnh Diệp Quân bằng ánh mắt tò mò, lúc nhìn thấy thanh kiếm kia, sắc mặt Binh chủ nhất thời thay đổi, ông ta bước đến bên cạnh Diệp Quân, sau đó nhìn chằm chằm thanh kiếm dưới đất bằng ánh mắt tràn đầy nỗi sợ hãi.

Diệp Quân nhặt kiếm Thanh Huyên lên, sau đó cười nói: “Tiền bối cảm thấy hứng thú với thanh kiếm này sao?”

Không đợi Binh chủ lên tiếng, hắn đã đưa thanh kiếm trong tay cho Binh chủ, cười nói: “Tiền bối xem thử đi”.

Binh chủ hơi run rẩy nhận lấy kiếm Thanh Huyên, vào khoảnh khắc đón lấy kiếm Thanh Huyên, con ngươi ông ta chợt co lại, trong mắt xuất hiện sự nóng bỏng và tham lam không chút che giấu, giống như một người đàn ông độc thân mười mấy năm nhìn thấy một giai nhân tuyệt sắc người không tấc vải vậy.

Đói khát khó nhịn!

Thấy cảnh này, Diệp Quân nhất thời hơi ngạc nhiên.

Đừng nói người này định cướp luôn nhé?

Một lúc lâu sau đó, Binh chủ chậm rãi nhắm mắt lại, dù ngoài mắt đã lấy lại bình tĩnh nhưng hai tay vẫn không ngừng run rẩy.

Diệp Quân càng ngạc nhiên hơn.

Lúc này, Thiên Xích bên cạnh đột nhiên đi tới, ông ta cười giải thích: “Có chuyện Diệp thiếu không biết, ông ta là Binh chủ, mà sở dĩ được gọi như vậy là vì có lai lịch lớn, thật ra ông ta hoàn toàn không phải con người”.

“Hả?”

Diệp Quân quay đầu nhìn Thiên Xích, tỏ vẻ ngạc nhiên: “Không phải con người?”

Thiên Xích gật đầu giải thích: “Bản thể ông ta là một hung khí, nhưng ta cũng không biết đó là hung khí gì, ta chỉ biết cách tu luyện của ông ta rất đặc biệt, là nuốt chửng các loại thần binh lợi khí, thần binh lợi khí ông ta nuốt chửng càng mạnh, thực lực của ông ta cũng sẽ càng mạnh, không chỉ có thể còn có thể lấy được kỹ năng đặc biệt của thần binh lợi khí mà ông ta nuốt chửng, vì thế nên ông ta mới được gọi là Binh chủ”.

Nuốt chửng thần binh lợi khí!

Diệp Quân nghe thấy thế thì rất ngạc nhiên, chẳng trách người này lại kích động khi nhìn thấy kiếm Thanh Huyên như thế, nếu người này nuốt chửng kiếm Thanh Huyên, có được thuộc tính đặc biệt của nó thì chẳng phải quá kinh khủng sao?

Đương nhiên đại khái không thể nuốt chửng được kiếm Thanh Huyên, còn có thể bị kiếm Thanh Huyên nuốt chửng ngược lại.

Thiên Xích nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay Binh chủ, trong lòng cũng vô cùng khiếp sợ, với ánh mắt của ông ta đương nhiên có thể nhìn ra thanh kiếm này không phải là một vật tầm thường.

Lai lịch của Diệp công tử này đúng là sâu không lường được.

Lúc này, Binh chủ đột nhiên mở mắt, ông ta nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay, trong mắt lộ vẻ phức tạp, sau đó trả kiếm lại cho Diệp Quân.

Diệp Quân nói đùa: “Ta còn tưởng tiền bối sẽ cướp nó chứ”.

Binh chủ gật đầu, thành thật đáp: “Đúng là ta từng nghĩ thế”.

Diệp Quân cười hỏi: “Điều gì đã khiến tiền bối từ bỏ ý nghĩ này vậy?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3734


Binh chủ nhìn Diệp Quân: “Ta chắc chắn có thể đánh chết ngươi, nhưng chắc chắn không thể thắng được người tạo ra thanh kiếm này”.

Diệp Quân lập tức sa sầm mặt.

Thiên Xích ở bên cạnh vội giảng hoà: “Đánh hay không đánh cái gì chứ, người trong giang hồ, dĩ hoà vi quý, dĩ hoà vi quý…”

Diệp Quân cười to, cất kiếm Thanh Huyên đi rồi nói: “Ta yếu kém, sau này mong hai tiền bối chỉ giáo nhiều hơn”.

Thấy Diệp Quân đột nhiên khiêm tốn, Thiên Xích và Binh chủ nhất thời hơi ngạc nhiên, từ khi gặp nhau đến giờ, Diệp công tử này vẫn luôn lúc vô tình khi hữu ý khoe khoang, bây giờ đột nhiên không làm ra vẻ nữa, còn trở nên khiêm tốn, khiến hia người họ hơi không quen.

Lúc này, Diệp Quân đột nhiên nói: “Ta phải tưới nước cho cây của ta, mời hai vị tiền bối đi theo ta…”

Dứt lời, hắn đi về phía xa.

Thiên Xích và Binh chủ cau mày, tưới nước cho cây?

Binh chủ trầm giọng nói: “Chẳng lẽ tên này lại muốn khoe khoang nữa”.

Thiên Xích: “…”

Hai người đi theo Diệp Quân không bao lâu thì nhìn thấy một gốc cổ thụ chọc trời, khi nhìn thấy gốc cổ thụ kia, sắc mặt Thiên Xích và Binh chủ lại trở nên nặng nề một lần nữa.

Hai người đều có khả năng quan sát, đương nhiên có thể nhận ra sự đặc biệt của cái cây này.

Mà khi nhìn thấy quả Đạo Linh trên cây, con ngươi hai người đều co lại, vô cùng khiếp sợ.

Diệp Quân mở lòng bàn tay, một cổ tự bay vào tay hắn, đó là cổ tự của Thuỷ tộc.

Tiên Đạo Thụ này là do cổ tự Thuỷ tộc sinh ra.

Mà Diệp Quân phát hiện cổ tự này có thể tách khỏi Tiên Đạo Thụ, nói một cách khác chỉ cần hắn có đủ Tổ Mạch thì sẽ có thể trồng được vô số Tiên Đạo Thụ.

Đương nhiên hiện tại việc này vẫn khá vất vả với hắn.

Tổ Mạch vẫn rất quý giá.

Chỉ có thể xem sau này có thể xin Tiểu Bạch không thôi.

“Thánh tự Thuỷ tộc!”

Lúc này, Thiên Xích kia chợt nói với vẻ ngạc nhiên.

Diệp Quân nhất thời hơi ngạc nhiên, hắn quay đầu nhìn về phía Thiên Xích: “Ông biết Thuỷ tộc à?”

Thiên Xích tỏ vẻ khó tin: “Diệp thiếu, sao cậu lại có Thánh tự của Thuỷ tộc? Chẳng lẽ… Chẳng lẽ cậu là người của Thuỷ tộc?”

Diệp Quân còn chưa nói gì, Thiên Xích lại nói: “Chẳng trách… Chẳng trách cậu lại đáng sợ như thế, chẳng trách cậu có nhiều thần vật đến vậy, thì ra cậu là người của Thuỷ tộc… Nền văn minh vũ trụ cấp năm…”

Diệp Quân: “…”

Nền văn minh vũ trụ cấp năm!

Binh chủ nhìn Diệp Quân, sau đó nhìn Thiên Xích: “Thuỷ tộc này là thế lực nào?”

Thiên Xích nói với vẻ mặt phức tạp: “Một trong chín tộc Chiêu Võ, đã từng là nền văn minh vũ trụ cấp năm, sau đó thua trong trận chiến với nền văn minh Thiên Hành, khiến nền văn minh sa sút, cuối cùng không thể không dời cả tộc đi… Năm đó ta còn từng mang ơn bọn họ, sau đó bọn họ di chuyển một lần nữa, từ đó ta cũng mất đi liên lạc, không ngờ hôm nay lại gặp được người đời sau của Thuỷ tộc…”

Nói đến đây, ông ta nhìn về phía Diệp Quân: “Diệp công tử là thế tử của Thuỷ tộc à?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3735


Diệp Quân ngẫm nghĩ rồi nói: “Không phải”.

Thiên Xích nhíu mày, như nghĩ đến điều gì, sắc mặt ông ta chợt thay đổi, run rẩy nói: “Chẳng lẽ cậu là… Tiểu tế sư của Thuỷ tộc?”

Tế sư?

Người có quyền lực nhất ở Thuỷ tộc không phải tộc trưởng mà là đại tế sư, có đại tế sư đương nhiên phải có tiểu tế sư.

Tiểu tế sư của Thuỷ tộc cũng đồng nghĩa với việc hắn là người thống trị thật sự của Thuỷ tộc trong tương lai.

Thiên Xích càng nghĩ càng cảm thấy đúng, nếu không Diệp công tử này không thể có nhiều thần vật kinh khủng như thế được.

Diệp Quân đột nhiên vung tay áo, hai cái ghế xuất hiện sau lưng hai người, còn hắn thì ngồi lên tảng đá bên cạnh.

Diệp Quân cười nói: “Hai vị, mời ngồi”.

Thiên Xích và Binh chủ nhìn nhau, sau đó ngồi xuống.

Diệp Quân đi thẳng vào vấn đề: “Ta muốn g**t ch*t Bát điện chủ của Ác Đạo Điện”.

Thiên Xích và Binh chủ đều im lặng, chuyện này không thể tiếp lời được.

Diệp Quân mở lòng bàn tay, hai quả Đạo Linh trên Tiên Đạo Thụ rơi thẳng xuống, sau đó dừng lại ngay trước mặt Thiên Xích và Binh chủ.

Thấy cảnh này, Thiên Xích và Binh chủ nheo mắt, tâm trạng nhất thời không thể giữ được bình tĩnh.

Thiên Xích vô thức muốn nhận lấy trái cây, nhưng lúc này Diệp Quân lại nói: “Tiêu diệt Bát điện chủ của Ác Đạo Điện, hai quả Đạo Linh này sẽ là của hai vị”.

Thiên Xích lập tức rụt tay lại.

Ác Đạo Minh!

Đây không phải một thế lực đơn giản, đến nay không một ai biết rốt cuộc thế lực này đáng sợ đến mức nào, nhưng có thể chắc chắn là nó rất mạnh.

Nhân quả này quá lớn!

Diệp Quân cười nói với hai người: “Hai vị cứ suy xét, có thời gian nửa khắc”.

Nửa khắc!

Binh chủ chợt nói: “Lời Diệp thiếu nói có uy tín không?”

Diệp Quân gật đầu: “Đương nhiên rồi”.

Binh chủ nói: “Được, ta sẵn lòng giúp đỡ Diệp thiếu tiêu diệt Bát điện chủ kia”.

Nghe thấy thế, Thiên Xích ở bên cạnh nheo mắt: “Binh chủ, ông…”

Binh chủ lắc đầu: “Muốn có nhiều lợi ích mà không muốn liều mạng, trên đời làm gì có đạo lý đó? Ta cũng không yêu cầu gì nhiều, làm xong chuyện này, nhận được một quả rồi thì ta sẽ dừng tay, trốn đi dốc lòng tu luyện, vạn năm sau lại đến xông pha thiên lộ”.

Thiên Xích quay đầu im lặng nhìn quả Đạo Linh trước mặt.

Quả Đạo Linh này còn có giá trị hơn cả tinh thể Vĩnh Hằng, có thể nói chỉ cần ăn quả Đạo Linh này, dù là tuổi thọ hay thực lực của ông ta đều sẽ tăng lên rất nhiều.

Nhưng đó là Ác Đạo Minh!

Thế lực này thật sự không phải trò đùa.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3736


Diệp Quân cười nói: “Ác Đạo Minh đúng là không đơn giản, tiền bối sợ là chuyện bình thường, ta cũng không ép buộc, dù tiền bối không đồng ý giúp đỡ, chúng ta vẫn có thể làm bạn, đàm phán không thành tình nghĩa vẫn còn”.

Thiên Xích trầm giọng nói: “Diệp thiếu, chỉ tiêu diệt Bát điện chủ của Ác Đạo Điện thôi đúng không?”

Diệp Quân gật đầu: “Phải”.

Thiên Xích cắn răng nói: “Ta làm”.

Diệp Quân hơi nhếch môi: “Hoan nghênh hai vị gia nhập”.

Thiên Xích hỏi: “Chúng ta có bao nhiêu người?”

Diệp Quân ngẫm nghĩ, đang định đáp thì Thiên Xích lại nói: “Diệp thiếu, xin nói đúng sự thật”.

Diệp Quân đáp: “Chỉ có ta và năm cao thủ cảnh giới Khai Đạo của Đại Chu, còn có mấy người bạn nữa, bây giờ có thêm các ông thì đoán chừng có khoảng mười cao thủ cảnh giới Khai Đạo. Đương nhiên ta vẫn còn lá bài tẩy và biện pháp dự phòng”.

Thiên Xích trầm giọng nói: “Không đủ, hoàn toàn không đủ, theo ta biết thì Cửu điện chủ kia cũng có mặt…”

Diệp Quân nói: “Đó là huynh đệ của ta”.

Thiên Xích và Binh chủ đều sửng sốt, Thiên Xích nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Cửu điện chủ Ác Đạo Điện là huynh đệ của cậu?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng thế, có lẽ các ông cũng biết cách đây không lâu hắn ta đã tới Đại Chu, các ông cho rằng hắn ta đến giết ta à? Không, hắn ta đến để thăm ta”.

Lệ Hàn: “…”

Thiên Xích và Binh chủ nhìn nhau, Thiên Xích chần chừ một lúc rồi nói: “Diệp thiếu, hai người chúng ta đều là người ngay thẳng, không có nhiều mục đích, cậu tuyệt đối đừng lừa hai người chúng ta, dù sao đây cũng là chuyện quan trọng liên quan đến mạng người”.

Diệp Quân cười nói: “Hai vị tiền bối, ta là kiếm tu, có lẽ hai người cũng hiểu tính cách của kiếm tu mà?”

Thiên Xích và Binh chủ đồng thời chọn im lặng.

Nếu là kiếm tu khác đương nhiên bọn họ sẽ tin tưởng không chút nghi ngờ, dù sao kiếm tu đều có tính cách bướng bỉnh cây ngay không sợ chết đứng.

Lừa người khác?

Còn khiến bọn họ khó chịu hơn cả chết.

Nhưng bọn họ thật sự không quá tin tưởng Diệp thiếu trước mắt…

Diệp Quân đột nhiên mở lòng bàn tay, một quả cầu pha lê đột nhiên xuất hiện trong tay hắn, dưới sự điều động của hắn, cầu pha lê đột nhiên xuất hiện rất nhiều hình ảnh, chính là hình ảnh hắn và Lệ Hàn tiếp xúc lúc trước, có điều là không có âm thanh.

Hai người trò chuyện rất vui vẻ, cuối cùng Cửu điện chủ kia còn đích thân tặng Diệp Quân một món bảo giáp.

Thấy cảnh này, sắc mặt hai người đều thay đổi.

Mẹ kiếp!

Thật sự là Cửu điện chủ của Ác Đạo Điện.

Không ngờ trong Ác Đạo Điện lại có người của Diệp thiếu?

Quá khó tin!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3737


Diệp Quân cất quả cầu pha lê, sau đó nghiêm túc nói: “Hai vị, Lệ huynh này là người của ta nằm vùng trong Ác Đạo Minh, chỉ có các ông biết thân phận thật của hắn ta, các ông phải giữ bí mật cho ta đấy”.

Thiên Xích đột nhiên đứng dậy chạy tới trước mặt Diệp Quân, ông ta nắm lấy tay Diệp Quân, nghiêm túc nói: “Diệp thiếu, cha ta cũng là cao thủ cảnh giới Khai Đạo, có thể cho ông ấy cơ hội làm việc cho cậu không?”

Binh chủ: “…”

Diệp Quân bình tĩnh rụt tay về, sau đó hỏi: “Cha ông cũng là cao thủ cảnh giới Khai Đạo à?”

Thiên Xích gật đầu: “Phải”.

Diệp Quân cười đáp: “Vậy đương nhiên là hoan nghênh rồi”.

Thiên Xích muốn nói lại thôi.

Diệp Quân nói: “Yên tâm, một tinh thể Vĩnh Hằng cộng với một quả Đạo Linh”.

Thiên Xích vô cùng mừng rỡ: “Cảm ơn Diệp thiếu”.

Ban đầu ông ta còn hơi do dự, nhưng sau khi thấy Diệp Quân lấy quả cầu ghi hình pha lê rồi, ông ta đã không còn chút băn khoăn nào nữa.

Mẹ ơi!

Ngay cả Cửu điện chủ Ác Đạo Minh cũng là người của Diệp thiếu, trận chiến này sao có thể thua được?

Sao có thể thua được?

Nhắm mắt cũng có thể thắng ấy chứ!

Như nghĩ đến điều gì, Thiên Xích lại nói: “Diệp thiếu, ta còn quen một vài cao thủ, ta có thể dụ địch theo mình, à không phải, là lôi kéo, lôi kéo”.

Nghe vậy, Diệp Quân cười nói: “Đây là chuyện tốt, ông đi lôi kéo đi, nhưng đương nhiên là chỉ cần cảnh giới Khai Đạo, hơn nữa ta định ba ngày sau sẽ đi tìm Bát điện chủ kia, nên ông phải tranh thủ”.

Thiên Xích gật đầu: “Được, được”.

Dứt lời, ông ta lập tức đứng dậy rời đi.

Diệp Quân quay đầu nhìn Binh Chủ, Binh Chủ chần chừ một lúc rồi nói: “Ta vẫn luôn cô đơn một mình, không quen biết nhiều người”.

Diệp Quân cười nói: “Không sao, tiền bối ở lại trong Tiểu Tháp này của ta tu luyện đi, ba ngày sau chúng ta sẽ đi tìm Bát điện chủ Ác Đạo Điện kia”.

Binh Chủ gật đầu: “Được”.

Sau đó, ông ta muốn nói lại thôi.

Diệp Quân hỏi: “Còn vấn đề gì sao?”

Binh Chủ gật đầu, sau đó nói: “Diệp thiếu, mạn phép hỏi một câu, thực lực của người tạo ra thanh kiếm này… đã vượt qua nền văn minh vũ trụ cấp năm rồi đúng không?”

Diệp Quân hơi ngạc nhiên: “Sao lại hỏi thế?”

Binh Chủ trầm giọng nói: “Không giấu gì cậu, ta vốn là một món binh khí, vì thế ta biết rất rõ sự đáng sợ của thanh kiếm của Diệp thiếu, nếu ta đoán không lầm bây giờ Diệp thiếu vẫn chưa thể hoàn toàn phát huy hết lực lượng của thanh kiếm này, đúng không?”

Diệp Quân gật đầu: “Phải”.

Trong mắt Binh Chủ lộ vẻ phức tạp: “Đây là thanh kiếm mạnh nhất mà ta từng thấy”.

Diệp Quân hơi tò mò: “Ông là binh khí gì?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3738


Binh Chủ hơi do dự.

Diệp Quân cười nói: “Mạo muội rồi”.

Binh Chủ lắc đầu: “Cũng không phải, chỉ là đã rất nhiều năm ta chưa từng thể hiện bản thể của mình rồi. Nhưng lần này Diệp thiếu giao chiến với Ác Đạo Minh, đến lúc đó Diệp thiếu sẽ có thể chính mắt nhìn thấy”.

Diệp Quân mỉm cười: “Tiền bối nói thế khiến ta hơi chờ mong đấy”.

Binh Chủ mỉm cười: “Ta chợt nhớ ra ta có quen một người, nhưng không biết nàng ta có đồng ý đến hay không, để ta đi hỏi xem”.

Diệp Quân gật đầu: “Được”.

Binh Chủ đứng dậy rời đi.

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn những quả Đạo Linh kia, nhẹ giọng nói: “Tháp gia, bây giờ ta mới phát hiện thì ra cao thủ cảnh giới Khai Đạo lại nghèo như thế”.

Tiểu Tháp hỏi: “Ngươi thật sự muốn tiêu diệt Ác Đạo Điện à?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng thế”.

Tiểu Tháp trầm giọng nói: “Thế lực này không đơn giản như vẻ bề ngoài đâu”.

Diệp Quân cười nói: “Ta biết, vấn đề là bây giờ ta không đi tìm bọn họ thì bọn họ cũng đến tìm ta, nếu đã thế thì ta chọn ra tay trước”.

Tiểu Tháp nói: “Cũng đúng”.

Diệp Quân nói: “Ta còn có hơn bốn nghìn Tổ Mạch, ta muốn trồng một gốc Tiên Đạo Thụ nữa”.

Bây giờ hắn chỉ có một gốc Tiên Đạo Thụ, sau đó hắn phát hiện trăm năm Tiên Đạo Thụ này mới có thể kết được một quả, đương nhiên là đang nói thời gian trong tháp.

Bây giờ chỉ có mười lăm quả Đạo Linh!

Vẫn còn hơi ít.

Quả Đạo Linh có sức hấp dẫn rất lớn với cao thủ cảnh giới Khai Đạo, nếu có nhiều hơn, hắn sẽ có thể lôi kéo nhiều cao thủ cảnh giới Khai Đạo hơn.

Ngoài ra hắn cũng có thể bồi dưỡng được nhiều cao thủ cao cấp hơn.

Lúc này hắn chợt thấy rất nhớ Tiểu Bạch, nếu có Tiểu Bạch ở đây thì hắn đã có thể xin rồi.

Tiểu Tháp nói: “Bây giờ ngươi có nhiều Tổ Mạch, đúng là có thể trồng thêm một gốc Tiên Đạo Thụ, nhưng vẫn phải giữ lại chút Tổ Mạch, dù sao vũ trụ Quan Huyên cũng rất cần Tổ Mạch”.

Diệp Quân gật đầu: “Ta biết”.

Khoảng thời gian này hắn đã bảo Chu Phạn gửi một nghìn Tổ Mạch về vũ trụ Quan Huyên, đương nhiên là gửi cho Nạp Lan Ca.

Bây giờ hắn còn có khoảng ba nghìn Tổ Mạch, trồng một gốc Tiên Đạo Thụ mất khoảng một nghìn năm trăm Tổ Mạch, vẫn còn thừa được một chút.

Sau khi trồng Tiên Đạo Thụ còn cần dùng linh khí của Tổ Mạch để chăm sóc nó, có thể nói là rất tốn kém, người bình thường hoàn toàn không thể nuôi nổi.

Nói làm là làm!

Diệp Quân lập tức lấy Thánh tự Thuỷ tộc kia ra, sau đó tìm một hòn đảo rộng rãi.

Trồng cây!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3739


Trong tinh không.

Binh Chủ và Thiên Xích đi cùng nhau, mục tiêu của bọn họ đều là Đăng Thiên Vực kia.

Binh Chủ chợt nói: “Ông thật sự tin Diệp thiếu là người của Thuỷ tộc à?”

Thiên Xích bình tĩnh nói: “Không tin”.

Binh Chủ nhíu mày: “Vậy ông…”

Binh Chủ nhìn Thiên Xích: “Chính vì thế nên mới sợ”.

Binh Chủ khó hiểu: “Là sao?”

Thiên Xích khẽ thở dài: “Ông chưa từng tiếp xúc với nền văn minh vũ trụ cấp năm, ta cho ông biết, người của nền văn minh vũ trụ cấp năm nhìn những người ở vũ trụ cấp thấp hơn cũng giống như chúng ta đang nhìn những người bình thường không có tu vi ở thế tục vậy… Ông sẽ coi trọng một người bình thường à?”

Binh Chủ lắc đầu.

Thiên Xích nói tiếp: “Ông thấy Thánh tự kia không? Nó là bảo vật quý giá của Thuỷ tộc, mà nó lại phục tùng Diệp thiếu như thế, không hề có suy nghĩ phản kháng, ta đoán nó cũng giống lửa Thiên Hành kia, rất có khả năng là bị người khác trấn áp, dù không bị trấn áp chắc chắn cũng đã gặp phải chuyện đáng sợ gì đó, nên mới khuất phục như vậy”.

Binh Chủ trầm giọng nói: “Người tạo kiếm kia”.

Thiên Xích gật đầu: “Ta suy đoán một cách bảo thủ thì nữ kiếm tiên đứng sau Diệp công tử ít nhất cũng là cao thủ hàng đầu nền văn minh cấp năm, thậm chí là…”

Đến đây, ông ta không nói tiếp nữa.

Dù ông ta là cao thủ cảnh giới Khai Đạo, nhưng nền văn minh cấp năm cũng đã vượt khỏi nhận thức của ông ta rồi.

Về phần có nền văn minh trên cấp năm hay không…

Ông ta hoàn toàn không thể nghĩ tới.

Nghe thấy lời của Thiên Xích, nét mặt Binh Chủ cũng dần trở nên nặng nề.

Thiên Xích nói tiếp: “Diệp thiếu này đưa chúng ta vào trong Tiểu Tháp, còn lấy những thần vật kia ra, trông là đang khoác lác, nhưng suy nghĩ kỹ lại thì thấy người ta có đang khoác lác không? Không, người ta lợi hại thật”.

Binh Chủ gật đầu: “Đúng vậy”.

Thiên Xích lại nói: “Đương nhiên Ác Đạo Minh cũng rất mạnh, nhưng lần này ta đứng về phía Diệp công tử”.

Binh Chủ trầm giọng nói: “Ác Đạo Minh cũng không đơn giản…”

Thiên Xích gật đầu: “Trên con đường Đại Đạo, bất cứ sự lựa chọn nào cũng đều có phúc và hoạ, chúng ta muốn tiến thêm một bước không thể cứ đợi được, phải đánh cược một lần. Lần này chúng ta cứ xem thử thế lực đứng sau Diệp công tử này lợi hại hay Ác Đạo Minh sâu không lường được kia lợi hại hơn”.

Binh Chủ híp mắt: “Đánh cược!”

Thiên Xích cười to, hai người cùng biến mất.



Trong một dãy núi không biết tên.

Một bóng người dừng lại trước sơn môn, người đó chính là Thiên Xích.

Thiên Xích vung tay áo.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3740


Oanh!

Sơn môn ầm ầm vỡ tan.

“Thiên Xích chó chết, ông làm gì đấy?”

Một tiếng mắng chửi chợt truyền đến từ trong lòng núi.

Thiên Xích cười to: “Cương chủ, mau ra đây, có chuyện tốt, chuyện vô cùng tốt”.

Ông ta vừa lên tiếng, một người đàn ông trung niên vóc người vạm vỡ lập tức bay đến trước mặt, khí thế uy áp mạnh mẽ thoáng chốc khiến mấy ngọn núi xung quanh biến thành tro bụi.

Thiên Xích vung tay áo, vô số hạt bụi bị đánh bay.

Người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm Thiên Xích, giận dữ nói: “Chuyện tốt? Có chuyện tốt ông sẽ đến tìm ta à?”

Thiên Xích cười nói: “Thật sự là chuyện tốt, lần này đến tìm ông là muốn giới thiệu việc cho ông”.

Người đàn ông cau mày: “Việc gì?”

Thiên Xích đến gần ông ta, nghiêm túc nói: “Tiêu diệt Ác Đạo Minh”.

“Chết tiệt!”

Người đàn ông giơ tay đánh tới một quyền, lực đấm như sấm thoáng chốc khiến Thiên Xích lùi lại cả vạn trượng.

Người đàn ông giận dữ: “Quái nhân Thiên Xích, ông đang thấy ông đây chết chưa đủ nhanh à?”

Thiên Xích không nói gì mà mở lòng bàn tay, một viên tinh thể Vĩnh Hằng xuất hiện.

Thấy tinh thể Vĩnh Hằng, người đàn ông nhíu chặt mày rậm.

Thiên Xích tiến lên một bước, đi tới trước mặt người đàn ông, sau đó nói: “Hoàn thành xong chuyện này, không chỉ có tinh thể Vĩnh Hằng mà còn có một quả Đạo Linh, đó là thần vật của Thuỷ tộc văn minh cấp năm, có thể giúp tu vi của chúng ta tăng mạnh, đặc biệt là với thể tu như ông, có thể nói là thần vật…”

Người đàn ông trung niên hỏi thẳng: “Là ai muốn tiêu diệt Ác Đạo Minh?”

Thiên Xích nói một lượt đầu đuôi chuyện của Diệp Quân.

Sau khi nghe thấy lời của ông ta, người đàn ông lại nhíu chặt mày một lần nữa.

Thiên Xích nghiêm túc nói: “Ông tin tưởng ta không?”

Người đàn ông nói thẳng: “Không tin”.

Mẹ kiếp!

Nét mặt Thiên Xích cứng đờ.

Người đàn ông nhìn Thiên Xích: “Theo ta biết, Ác Đạo Minh này có phát ra một lệnh truy nã, truy nã Diệp công tử kia bằng một trăm tinh thể Vĩnh Hằng, chỗ chúng ta đã có không ít người chạy đến…”

Thiên Xích nói: “Ông tin lời của Ác Đạo Minh sao? Nếu thật sự g**t ch*t Diệp công tử Ác Đạo Minh sẽ đưa cho ông một trăm tinh thể Vĩnh Hằng à? Nếu bọn họ không đưa cho ông, ông đi cắn bọn họ hai cái sao?”

Người đàn ông im lặng.

Thiên Xích nói tiếp: “Nhưng Diệp công tử kia thì khác, gặp mặt sẽ cho tinh thể Vĩnh Hằng luôn… Ta cho ông biết, nhà của Diệp công tử kia có một mỏ tinh thể Vĩnh Hằng đấy”.

Người đàn ông nhìn Thiên Xích, lộ vẻ động lòng: “Mỏ tinh thể Vĩnh Hằng?”

Thiên Xích nghiêm túc nói: “Đúng thế”.

Người đàn ông trầm giọng hỏi: “Ông chắc chắn nhà cậu ta có mỏ tinh thể Vĩnh Hằng ư?”
 
Back
Top Dưới