Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3701


Thật ra ông ta muốn liều, ông ta biết với tốc độ phát triển của vũ trụ Quan Huyên, chẳng mấy chốc vũ trụ Quan Huyên sẽ có thể phát triển đến đây, mà đến lúc đó chắc chắn hai nền văn minh sẽ tiếp xúc nhiều.

Nền văn minh của Đại Chu thật sự cao hơn nền văn minh của vũ trụ Quan Huyên, nhưng thực lực của bọn họ lại thua xa vũ trụ Quan Huyên.

Tuy Đại Chu có kiếm khí do nữ kiếm tiên váy trắng để lại, nhưng phải biết rằng chắc chắn nữ kiếm tiên váy trắng kia sẽ đứng về phía vũ trụ Quan Huyên.

Nếu Đại Chu và vũ trụ Quan Huyên xảy ra mâu thuẫn, kiếm khí bảo vệ kia chắc chắn sẽ lập tức chém xuống, tiêu diệt toàn bộ Đại Chu.

Thật ra Đại Chu không còn sự lựa chọn nào khác cả.

Đạo Quân nhìn ra được điều này, đương nhiên mấy người trong điện cũng có thể nhìn ra.

Nếu vũ trụ Quan Huyên đến nơi này, một khi bọn họ mở rộng phát triển Quan Huyên Pháp, Đại Chu có làm theo hay không?

Rất nhiều lúc giữa nền văn minh và nền văn minh luôn rất trực tiếp, ngươi không phục thì đánh nhau thôi.

Đại Chu dùng mạng đánh nhau với vũ trụ Quan Huyên!

Chu Phạn chợt nói: “Thật ra đây là một chuyện tốt”.

Mọi người nhìn Chu Phạn.

Chu Phạn nói: “Không phải vì hắn là nam nhân của ta nên ta nói chuyện giúp hắn, ba vị nghĩ xem, vũ trụ Quan Huyên muốn thống nhất toàn bộ vũ trụ, mục tiêu của bọn họ sẽ chỉ là Đại Chu chúng ta ư? Nói khó nghe một chút là có lẽ người ta thật sự không coi Đại Chu chúng ta ra gì. Dẫu sao nữ kiếm tiên váy trắng kia muốn tiêu diệt Đại Chu của chúng ta cũng chỉ cần một kiếm mà thôi”.

Ba người im lặng.

Chu Phạn chậm rãi đứng dậy, sau đó nói: “Mục tiêu của bọn họ là toàn vũ trụ, toàn vũ trụ là khái niệm thế nào? Có nghĩa mặc kệ là nền văn minh cấp mấy, cuối cùng đều phải phục tùng”.

Ba người đều kinh ngạc.

Lúc này bọn họ chợt hiểu ra.

Phải!

Mục tiêu của vũ trụ Quan Huyên là toàn vũ trụ!

Đại Chu?

Có lẽ người ta thật sự chẳng coi ra gì.

Nghĩ đến đây, ba người đều lắc đầu cười khẽ.

Chu Phạn đột nhiên trở nên hưng phấn: “Thống nhất toàn vũ trụ, xây dựng trật tự hoàn toàn mới… Nếu mục tiêu của Tiểu Quân thật sự là như thế thì ta là nữ nhân của hắn, phải giúp đỡ hắn hết sức mình, giúp hắn hoàn thành sự nghiệp vĩ đại có một không hai này…”

Nguyên Tướng chần chừ một lúc rồi nói: “Đại Chu…”

Chu Phạn nói thẳng: “Ta và hắn là phu thê, ta là của hắn, đương nhiên hắn cũng là của ta”.

Ba người đưa mắt nhìn nhau, nếu Diệp Quân cũng là của Chu Phạn thì hoàn toàn có thể thực hiện.

Mẹ kiếp!

Lãi to!

Nhìn từ một góc độ khác sẽ thấy rất thông suốt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3702


Thật ra ông ta muốn liều, ông ta biết với tốc độ phát triển của vũ trụ Quan Huyên, chẳng mấy chốc vũ trụ Quan Huyên sẽ có thể phát triển đến đây, mà đến lúc đó chắc chắn hai nền văn minh sẽ tiếp xúc nhiều.

Nền văn minh của Đại Chu thật sự cao hơn nền văn minh của vũ trụ Quan Huyên, nhưng thực lực của bọn họ lại thua xa vũ trụ Quan Huyên.

Tuy Đại Chu có kiếm khí do nữ kiếm tiên váy trắng để lại, nhưng phải biết rằng chắc chắn nữ kiếm tiên váy trắng kia sẽ đứng về phía vũ trụ Quan Huyên.

Nếu Đại Chu và vũ trụ Quan Huyên xảy ra mâu thuẫn, kiếm khí bảo vệ kia chắc chắn sẽ lập tức chém xuống, tiêu diệt toàn bộ Đại Chu.

Thật ra Đại Chu không còn sự lựa chọn nào khác cả.

Đạo Quân nhìn ra được điều này, đương nhiên mấy người trong điện cũng có thể nhìn ra.

Nếu vũ trụ Quan Huyên đến nơi này, một khi bọn họ mở rộng phát triển Quan Huyên Pháp, Đại Chu có làm theo hay không?

Rất nhiều lúc giữa nền văn minh và nền văn minh luôn rất trực tiếp, ngươi không phục thì đánh nhau thôi.

Đại Chu dùng mạng đánh nhau với vũ trụ Quan Huyên!

Chu Phạn chợt nói: “Thật ra đây là một chuyện tốt”.

Mọi người nhìn Chu Phạn.

Chu Phạn nói: “Không phải vì hắn là nam nhân của ta nên ta nói chuyện giúp hắn, ba vị nghĩ xem, vũ trụ Quan Huyên muốn thống nhất toàn bộ vũ trụ, mục tiêu của bọn họ sẽ chỉ là Đại Chu chúng ta ư? Nói khó nghe một chút là có lẽ người ta thật sự không coi Đại Chu chúng ta ra gì. Dẫu sao nữ kiếm tiên váy trắng kia muốn tiêu diệt Đại Chu của chúng ta cũng chỉ cần một kiếm mà thôi”.

Ba người im lặng.

Chu Phạn chậm rãi đứng dậy, sau đó nói: “Mục tiêu của bọn họ là toàn vũ trụ, toàn vũ trụ là khái niệm thế nào? Có nghĩa mặc kệ là nền văn minh cấp mấy, cuối cùng đều phải phục tùng”.

Ba người đều kinh ngạc.

Lúc này bọn họ chợt hiểu ra.

Phải!

Mục tiêu của vũ trụ Quan Huyên là toàn vũ trụ!

Đại Chu?

Có lẽ người ta thật sự chẳng coi ra gì.

Nghĩ đến đây, ba người đều lắc đầu cười khẽ.

Chu Phạn đột nhiên trở nên hưng phấn: “Thống nhất toàn vũ trụ, xây dựng trật tự hoàn toàn mới… Nếu mục tiêu của Tiểu Quân thật sự là như thế thì ta là nữ nhân của hắn, phải giúp đỡ hắn hết sức mình, giúp hắn hoàn thành sự nghiệp vĩ đại có một không hai này…”

Nguyên Tướng chần chừ một lúc rồi nói: “Đại Chu…”

Chu Phạn nói thẳng: “Ta và hắn là phu thê, ta là của hắn, đương nhiên hắn cũng là của ta”.

Ba người đưa mắt nhìn nhau, nếu Diệp Quân cũng là của Chu Phạn thì hoàn toàn có thể thực hiện.

Mẹ kiếp!

Lãi to!

Nhìn từ một góc độ khác sẽ thấy rất thông suốt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3703


Người đàn ông nhìn ông ta: “Nếu ông và ta đã không thù không oán, vì sao ông lại muốn đẩy ta vào chỗ chết?”

Ông lão vội nói: “Thuộc hạ không hiểu…”

Người đàn ông cất khăn tay, sau đó lạnh lùng nói: “Ông cảm thấy Đại Chu có thực lực g**t ch*t huynh đệ tốt của ta à?”

Ông lão trầm giọng nói: “Ta đã điều tra Đại Chu, tuy thực lực của Đại Chu không yếu, nhưng ngoài những Thuỷ tổ khai quốc thì không một ai là đối thủ của Thập điện chủ cả…”

Nói đến đây, ông ta chần chừ một lúc rồi nói: “Có lẽ người giết Thập điện chủ là người đứng sau Diệp Quân”.

Người đàn ông bình tĩnh nói: “Vậy ông có biết thực lực chân chính của người đứng sau Diệp Quân không?”

Ông lão lắc đầu.

Người đàn ông lạnh nhạt nói: “Thế ông có biết thực lực huynh đệ tốt của ta không?”

Ông lão gật đầu: “Đương nhiên thực lực của Thập điện chủ là có một không hai…”

Người đàn ông thẳng thừng ngắt lời ông lão: “Nhưng ông ta lại bị g**t ch*t, ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có”.

Ông lão sửng sốt.

Người đàn ông lạnh nhạt người ông lão: “Hiểu rồi chứ?”

Ông lão trầm giọng nói: “Bát điện hạ, chắc chắn người đứng sau Diệp Quân kia không đơn giản, nhưng chúng ta cũng không yếu”.

Người đàn ông gật đầu: “Ông nói cũng đúng, vậy ông đi lấy đầu Diệp Quân kia đi”.

Nét mặt ông lão cứng đờ.

Người đàn ông nhìn chằm chằm ông lão: “Đi đi”.

Ông lão vội nói: “Là thuộc hạ suy nghĩ không chu toàn”.

Người đàn ông dời mắt, sau đó nhìn xung quanh: “Thập điện có bảy cao thủ Khai Đạo Cảnh, thực lực của lão Thập thì vượt xa Khai Đạo Cảnh bình thường. Nhưng sau khi đến Đại Chu một chuyến, bọn họ đều đã bị tiêu diệt, không chỉ không có cơ hội chạy trốn mà còn không có cả cơ hội thông báo tin tức, việc này có ý nghĩa thế nào? Có nghĩa thực lực của người giết bọn họ vượt xa chúng ta”.

Ông lão trầm giọng nói: “Theo chúng ta được biết, bên phía Chân vũ trụ có hai cao thủ đỉnh cao, một là Chân Thần kia, hai là Tịnh tông chủ, nhưng hai người họ đều không thể đến nơi này…”

Người đàn ông hỏi: “Sao ông dám đảm bảo không còn cao thủ đỉnh cao nào khác?”

Ông lão im lặng.

Người đàn ông chợt nói: “Không phải lúc trước lão Cửu từng đến nơi này à?”

Ông lão gật đầu: “Từng đến, hơn nữa còn đến Đại Chu một chuyến, nhưng không biết vì sao hắn lại không ra tay…”

Người đàn ông cười khẩy: “Hắn và lão Thập không thân thiết gì, vì sao người ta phải ra tay? Đương nhiên chắc chắn nguyên nhân khiến hắn không ra tay không chỉ đơn giản như thế”.

Ông lão trầm giọng nói: “Ý của Điện chủ là Cửu điện chủ đã phát hiện điều gì đó?”

Người đàn ông gật đầu: “Phải”.

Ông lão chần chừ một lát rồi nói: “Vậy có còn trả thù không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3704


“Nói nhảm!”

Người đàn ông đứng dậy nói: “Lão Thập là huynh đệ đồng sinh cộng tử với ta, lúc trước chúng ta từng cùng nhau đi qua mưa bom bão đạn, từng cùng nhau chơi gái…”

Nói đến đây, gã ta vội dừng lại.

Ông lão hơi cúi đầu không nói gì, xem như không nghe thấy.

Người đàn ông nói tiếp: “Huynh đệ tốt của ta bị người khác g**t ch*t, ta có thể chịu được sao?”

Ông lão gật đầu, lần này ông ta thông minh hơn rồi, không nói chuyện nữa.

Ngài là lão Đại, ngài nói sao thì ta làm vậy.

Người đàn ông lại nói: “Nhưng… thiếu niên kia không đơn giản, nếu chúng ta tuỳ tiện ra tay, e rằng sẽ chịu thiệt thòi, cho nên…”

Nói đến đây, gã ta nhìn về phía ông lão.

Mí mắt ông lão khẽ giật, ông ta chần chừ một lát rồi cắn răng nói: “Nếu điện chủ có gì dặn dò, dù là lên núi đao xuống biển lửa, thuộc hạ đều sẽ không chối từ”.

Tuy nói như thế nhưng trong lòng ông ta đã có quyết định, nếu Điện chủ bảo ông ta đi tìm Diệp Quân một mình, ông ta sẽ không chút do dự trốn đi.

Có tới tận chín điện chủ.

Nhưng mạng thì chỉ có một.

Dẫu sao người đứng sau Diệp Quân có thể giết cả Thập điện chủ, muốn giết ông ta chẳng phải còn đơn giản hơn giết gà à?

Người đàn ông nhẹ giọng nói: “Yên tâm, ta sẽ không bảo ông đi nộp mạng đâu”.

Ông lão lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Người đàn ông lại nói: “Muốn biết thực lực của những người đứng sau Diệp Quân kia mạnh thế nào cũng rất đơn giản”.

Dứt lời, gã ta bật cười: “Giúp ta mượn danh Ác Đạo Minh gửi một lệnh truy nã Ác Đạo, nói rằng người nào g**t ch*t được Diệp Quân sẽ được thưởng Tổ Mạch… Thưởng một trăm tinh thể Vĩnh Hằng”.

Tinh thể Vĩnh Hằng!

Ông lão ngạc nhiên, run rẩy nói: “Điện chủ, một trăm tinh thể Vĩnh Hằng? Ngài… có nhiều như thế sao?”

Người đàn ông bình tĩnh đáp: “Không có”.

Nét mặt ông lão cứng đờ.

Người đàn ông lạnh nhạt nói: “Thứ này có sức hấp dẫn rất lớn, rất nhiều người không thể chối từ, chúng ta có thể mượn cơ hội này thử xem thực lực chân chính của Diệp Quân và người đứng sau hắn”.

Ông lão chần chừ một lát rồi nói: “Nếu thật sự có người giết được Diệp Quân kia…”

Người đàn ông đáp: “Nợ”.

Ông lão: “…”

Người đàn ông vẫy tay: “Đi đi”.

Ông lão gật đầu, sau đó xoay người rời đi.

Diệp Quân?

Ông lão lắc đầu, ông ta biết một khi gửi ra lệnh truy nã Ác Đạo này, vô số cao thủ đứng đầu toàn bộ vũ trụ đều sẽ phát điên.

Tinh thể Vĩnh Hằng!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3705


Thật ra Tổ Mạch cũng không có tác dụng quá lớn với cao thủ Khai Đạo Cảnh, thứ có tác dụng rất lớn với cao thủ Khai Đạo Cảnh chính là tinh thể Vĩnh Hằng.

Nhưng thần vật thế này chỉ tồn tại ở nền văn minh cấp năm.

Trong tinh thể Vĩnh Hằng không chỉ có sức mạnh Vĩnh Hằng mà còn có thể nâng cấp huyết mạch và thần hồn cùng với tuổi thọ của người dùng nó, ngoài ra tinh thể Vĩnh Hằng này còn có hiệu quả chữa thương rất kinh khùng.

Có thể nói gần như tinh thể Vĩnh Hằng là toàn năng.

Đừng nói là một trăm tinh thể Vĩnh Hằng, dù là mười tinh thể Vĩnh Hằng cũng đủ khiến những cao thủ Khai Đạo Cảnh cao cấp kia tranh giành đến mức đầu rơi máu chảy.

Mà một trăm viên… chắc chắn có thể khiến mấy kẻ đáng sợ ở Đăng Thiên Vực phát điên.

Người đàn ông xoay người nhìn đại điện trống không, không biết nghĩ đến điều gì, gã ta chợt trở nên đau khổ, gào thét thảm thiết: “Lão Thập, đệ cứ yên tâm mà đi, ta sẽ giúp đệ chăm sóc thê tử…”



Trong Tiểu Tháp.

Diệp Quân đã cùng Nhất Niệm nghiên cứu đạo Thời Gian hai mươi mấy năm, dưới sự chỉ dẫn của Nhất Niệm, Diệp Quân đã nắm rõ được đạo Thời Gian hơn rất nhiều.

Mà sau khi hiểu rõ đạo Thời Gian, Diệp Quân cũng bắt đầu say mê.

Đạo Thời Gian!

Hôm nay, Diệp Quân đi tới một dãy núi, hai mắt hắn chậm rãi nhắm lại, đất trời yên tĩnh.

Diệp Quân đột nhiên mở mắt, chém tới một kiếm.

Không có chút tiếng động.

Lúc này một cơn gió nhẹ thổi qua, trong nháy mắt, dãy núi xung quanh biến thành cát bụi, biến mất theo gió.

Một kiếm thế sự xoay vần!

Nhìn thấy cảnh trước mặt, Diệp Quân hơi nhếch môi.

Kiếm chém xuống đủ làm biến mất tuổi thọ vạn năm.

Hơn nữa hắn còn không sử dụng kiếm Thanh Huyên, nếu sử dụng kiếm Thanh Huyên, kiếm chém xuống có thể chém đi ít nhất mười vạn năm tuổi thọ của đối phương.

Một kiếm làm mất đi mười vạn năm tuổi thọ.

Dù là cao thủ Khai Đạo Cảnh đỉnh cao cũng không dễ chịu gì.

Ngoài ra bây giờ uy lực Diên Trì Nhất Kiếm của hắn cũng đã tăng lên rất nhiều, không chỉ uy lực mà còn càng bí ẩn khó đoán hơn.

Nếu sử dụng kiếm Thanh Huyên, dưới Khai Đạo chắc chắn sẽ bị g**t ch*t bằng một kiếm.

Về phần Khai Đạo Cảnh, đương nhiên hắn còn chưa chắc chắn, Khai Đạo Cảnh chân chính vẫn cực kỳ đáng sợ.

Nhưng bây giờ hắn cũng hoàn toàn không sợ cao thủ Khai Đạo Cảnh, trừ khi là gặp phải cao thủ Khai Đạo Cảnh đỉnh cao trở về từ Đăng Thiên Cảnh như Cơ Tiểu Kiếm.

Cần thực chiến!

Diệp Quân chậm rãi nhắm mắt lại, thứ hắn cần nhất bây giờ là thực chiến để xem thử chiến lực chân chính của mình.

Ác Đạo Minh!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3706


Diệp Quân rời khỏi Tiểu Tháp, sau đó tìm Chu Phạn, hôm nay Chu Phạn mặc áo choàng màu vàng nhạt, vẻ đẹp còn mang theo chút khí phách, trong tay cô ta cầm một quyển cổ tịch, cổ tịch tên là Dục Hải Tình Mê.

Bên cạnh tấu chương còn có đủ loại bình vại.

Thấy Diệp Quân, Chu Phạn đặt cổ tịch trong tay sang bên cạnh, sau đó che lại bằng tấu chương, cười nói: “Huynh đến à”.

Diệp Quân gật đầu, hắn đi tới trước mặt Chu Phạn, đang định cất lời thì Chu Phạn chợt nói: “Có muốn làm chút chuyện tình cảm không?”

Làm chuyện đó?

Nghe Chu Phạn nói thế, Diệp Quân sửng sốt, câu này không đúng lắm, lượng tin tức quá lớn.

Chu Phạn cực kỳ bình tĩnh, lại nói: “Là việc sinh con đấy”.

Diệp Quân lập tức hiểu ra, hắn nắm lấy tay Chu Phạn khẽ nói: “Là vì thế lực nội bộ Đại Chu sao?”

Chu Phạn hơi cúi đầu, không nói gì.

Diệp Quân khẽ nói: “Ta biết muội là thái tử Đại Chu, có rất nhiều chuyện không tự quyết định được, ta có thể hiểu được nhưng muội nhớ kỹ cho ta một điều, là bất cứ lúc nào cũng đừng để mình phải chịu ấm ức, hiểu không?”

Hai tay Chu Phạn khẽ run, sau đó cô ta ôm lấy Diệp Quân, không nói gì, chỉ vùi đầu vào ngực Diệp Quân.

Diệp Quân ôm lấy eo Chu Phạn, cảm nhận chiếc eo mềm mại của Chu Phạn, hơn nữa lúc nãy khoảng cách tiếp xúc quá gần, lòng Diệp Quân cũng dao động, vài nơi bất giác bắt đầu nhảy nhót nhưng không phải là tim.

Như cảm nhận được gì, mặt Chu Phạn đỏ bừng, cô ta ngẩng đầu lên trợn mắt nhìn Diệp Quân.

Diệp Quân bật cười.

Chu Phạn khẽ nói: “Muốn sao?”

Vừa nghe thế, Diệp Quân như tiêm phải thuốc k*ch th*ch, một ngọn lửa không tên xộc lên đến não từ trong cơ thể.

Nhưng Diệp Quân vẫn rất bình tĩnh, đè ép ngọn lửa đó lại.

Cảm nhận được sự thay đổi của Diệp Quân, Chu Phạn ngẩng đầu lên nhìn Diệp Quân, Diệp Quân khẽ cười: “Sau khi kết hôn rồi làm chuyện đó sau”.

Chu Phạn nhìn Diệp Quân: “Tại sao?”

Diệp Quân nói: “Ta chỉ muốn cho muội hiểu rõ, ở ta ở bên muội không phải chỉ là muốn cơ thể của muội, chúng ta nên trải qua những điều cần có, đây là sự tôn trọng với muội”, Chu Phạn sững sờ, sau đó cô ta vùi đầu vào ngực Diệp Quân, run giọng nói: “Cái miệng này của huynh không biết đã lừa gạt được bao nhiêu cô gái rồi”, Diệp Quân đang định nói thì Chu Phạn đã giành nói tiếp: “Nói thật đi, huynh có bao nhiêu người phụ nữ?”

Diệp Quân khẽ hôn lên tóc Chu Phạn, đang định nói thì thời không cách đó không xa bỗng rung chuyển, sau đó một hư ảnh chậm rãi bước ra.

Chu Phạn vội đẩy Diệp Quân ra, sau đó trở lại dáng vẻ lạnh lùng, hư ảnh cúi người với Chu Phạn: “Điện hạ”, Chu Phạn khẽ gật đầu, bình tĩnh nói: “Nói”.

Hư ảnh xòe tay ra, một trang giấy chậm rãi bay đến trước mặt hai người, lúc nhìn thấy nội dung trên tờ giấy, Diệp Quân và Chu Phạn đều nhíu mày.

Lệnh truy nã Ác Đạo.

Một trăm viên tinh thể Vĩnh Hằng.

Diệp Quân cười nói: “Ác Đạo Minh thật hào phóng, lại có thể tiêu tốn một trăm tinh thể Vĩnh Hằng để truy bắt ta”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3707


Một trăm viên tinh thể Vĩnh Hằng.

Trong chiếc nhẫn lúc trước cô cô đưa cho hắn chỉ có ba mươi viên tinh thể Vĩnh Hằng, hắn biết tinh thể Vĩnh Hằng rất quý giá, có thể nói là có ích rất nhiều với cường giả cảnh giới Khai Đạo.

Bây giờ hắn cũng không nỡ dùng.

Vì bây giờ mà dùng thì hơi lãng phí.

Mặc dù Nhất Niệm cũng có khá nhiều tinh thể Vĩnh Hằng nhưng dĩ nhiên hắn sẽ không lấy của cô ta.

Như thế thì thất đức quá.

Có thể lừa người ngoài nhưng không thể lấy của người nhà.

Chu Phạn trầm giọng nói: “Sức hấp dẫn quá lớn, rất nhiều người không thể từ chối”.

Diệp Quân bỗng nói: “Ác Đạo Minh có thể tiêu tốn nhiều tinh thể Vĩnh Hằng thế sao?”

Chu Phạn hơi sửng sốt, sau đó nói: “Tiểu Quân, ý của huynh là sở dĩ họ làm thế hoàn toàn là muốn giá họa cho người khác”, Diệp Quân gật đầu: “Trong tình huống bình thường, Bát điện chủ hẳn là đã tới tìm ta. Nhưng đối phương không có động tĩnh gì, Bát điện chủ này không đơn giản”.

Trong quyển trục mà Lệ Hàn được cho hắn đã đánh giá Bát điện chủ này là người có tính cách khó chịu, thâm sâu khó lường.

Thâm sâu khó lường!

Phải nói rằng, Diệp Quân hơi bất ngờ, cứ tưởng đối phương sẽ đánh đến Đại Chu nhưng không ngờ đối phương lại âm thầm chơi chiêu.

Chu Phạn nhìn Diệp Quân: “Có dự tính gì không?”, Diệp Quân bình tĩnh nói: “Tu luyện, đợi”, bây giờ hắn chỉ có thể đợi.

Gặp chiêu thì gỡ chiêu.

Dĩ nhiên chủ yếu là hắn vẫn thiếu thời gian, bây giờ hắn vẫn còn kém, chưa tu luyện đến chuẩn mực, đó là cơ thể.

Không phải hắn muốn đi theo con đường cơ thể này, mà bởi vì mấy kiếm kỹ của hắn đều cần cơ thể mạnh đến chống đỡ, cơ thể càng mạnh, kiếm kỹ càng mạnh.

Diệp Quân quay đầu nhìn Chu Phạn: “Ta muốn tôi luyện cơ thể, Đại Chu có thể luyện tập bí pháp cơ thể không?”

Chu Phạn nói: “Có”.

Dứt lời, cô ta nắm lay Diệp Quân dẫn hắn biến mất khỏi đó.

Không lâu sau, Chu Phạn dẫn Diệp Quân đến một tinh không, cách trước mặt hai người vài vạn trượng là một hồ sấm.

Trong hồ có vô số tia chớp màu đen nhảy múa như rắn, từng tia sấm liên tục lan ra xung quanh, cực kỳ mạnh.

Chu Phạn nói: “Nơi này là kiếp giới Đại Chu”.

Diệp Quân nói: “Vũ Trụ Kiếp?”

Chu Phạn gật đầu: “Đúng vậy, nhưng quy mô của Vũ Trụ Kiếp vẫn còn rất nhỏ, bọn ta ước tính ít nhất sẽ vẫn còn hàng trăm triệu năm, Vũ Trụ Kiếp ở đây mới bùng phát”, dứt lời, cô ta lấy ra một quyển trục ra đưa cho Diệp Quân, Diệp Quân hơi tò mò: “Đây là?”

Chu Phạn mỉm cười nói: “Pháp tu luyện “Kim Cang Thể” bí tàng của nhà Phật, là do tổ sư phụ của chùa Phạn Thiên tạo ra, xem như là pháp tu luyện cơ thể mạnh nhất của Đại Chu”.

Diệp Quân do dự một lúc, sau đó nói: “Vị phương trượng Từ Thiên đó cũng từng tu luyện ư?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3708


Chu Phạn cười nói: “Ông ta chưa từng tu luyện, vì ông ta không có “Kim Cang Thể” này”.

Diệp Quân hơi khó hiểu.

Chu Phạn giải thích: “Năm đó giai đoạn đầu khi Đại Chu mới được thành lập, Thủy tổ Đại Chu đã quét sạch mọi thứ, mà năm đó chùa Phạn Thiên từng chống đối lại Đại Chu, Thủy tổ Đại Chu đã đánh với trụ trì thời đó của họ một trận, phương trượng của họ thất bại, thế là một số bí pháp của họ đã bị Đại Chu lấy mất. Thật ra, trong trận chiến năm đó, chùa Phạn Thiên suýt nữa biến mất khỏi thế giới, sau đó vì có người can thiệp cầu xin thương tình, chùa Phạn Thiên mới có thể tiếp tục tồn tại”.

Nói đến đây cô ta ngừng một lúc, sau đó lại nói: “Ta đã trả toàn bộ “Kim Cang Thể” này và vài thần thông bí pháp của chùa Phạn Thiên lại cho phương trượng Từ Thiên rồi”.

Diệp Quân gật đầu, hắn mở “Kim Cang Thể” đó ra, vừa mở ra một tia Phật quang bỗng tiến vào giữa trán hắn.

Vù!

Thoáng chốc rất nhiều thông tin nhập vào trong đầu hắn. Kim Cang Thể!

Toàn đầy đủ là: Kim Cang Vô Địch Thể.

Một khi tu luyện thành công, cơ thể như kim cương, không chết cũng không bị tiêu diệt.

Dần dần sắc mặt Diệp Quân trở nên nghiêm trọng, vì hắn nhận ra thuật luyện thể này khá lợi hại.

Thật ra ở một mức độ nào đó, thể tu mạnh hơn kiếm tu rất nhiều, dĩ nhiên là đang nói về thể tu cực kỳ mạnh vì một khi ngươi không thể đột phá cơ thể, đồng nghĩa với việc ngươi chắc chắn sẽ thất bại.

Nhưng bất kể ở nơi nào thể tu lớn mạnh cũng đều rất ít, có hai nguyên nhân cơ bản, một là tu luyện cơ thể cần phải trải qua những vất vả, đau đớn mà con người không thể chịu đựng, hai là tu luyện cơ thể thật sự rất tốn tiền, tốn nhiều tiền hơn kiếm tu nên không có nhiều tông môn có thể đáp ứng được chi phí của một vị thể tu.

Đó thật sự quá đốt tiền.

Hai vấn đề này không hề tồn tại với Diệp Quân.

Sau một hồi suy nghĩ, Diệp Quân chậm rãi đi về phía hồ sấm kia.

Chu Phạn bỗng nắm tay Diệp Quân: “Cẩn thận”, Diệp Quân mỉm cười: “Cô yên tâm”.

Dứt lời, hắn biến thành một tia kiếm quang biến mất khỏi đó, lúc xuất hiện lần nữa đã ở trong khu vực hồ sấm.

Vừa bước vào khu vực hồ sấm, vô số tia chớp lập tức trở nên cuồng bạo.

Sau đó từng tia sấm chớp to như cây cột đánh thẳng xuống về phía hắn.

Mặt Diệp Quân không đổi sắc, Lôi Kiếp ở đây quả thật chỉ như trò trẻ con so với Lôi Kiếp ở Chân Vũ Trụ.

Diệp Quân xòe tay ra, hai tinh thể Vĩnh Hằng xuất hiện trong tay hắn, hắn bèn nuốt hai viên đó.

Vèo!

Một nguồn sức mạnh cực lớn bỗng lao ra từ trong người hắn, sức mạnh Vĩnh Hằng.

Sau khi sức mạnh vĩnh hằng lan ra, Diệp Quân bỗng cảm thấy cả người mình bắt đầu thay đổi, không chỉ thế mà sức mạnh ba loại huyết mạch của hắn cũng có phản ứng lại.

Tinh thể Vĩnh Hằng.

Lúc này vô số Lôi Kiếp nhấn chìm hắn.

Trong hồ sấm, từng tia chớp liên tục đánh vào người Diệp Quân.

Bên ngoài hồ sấm, Chu Phạn lo lắng nhìn cảnh tượng trước mặt, lúc nhìn thấy cơ thể Diệp Quân có thể chịu được những Lôi Kiếp này, cô ta mới thở phào.

Ngay lúc này một hư ảnh bỗng xuất hiện phía sau Chu Phạn, hư ảnh cúi người xuống nói: “Điện hạ, trong tinh vực Đại Chu bỗng xuất hiện vài khí tức bí ẩn”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3709


Chu Phạn nhíu mày: “A Ông thúc”.

Một ông lão xuất hiện, ông ta hơi cúi người với Chu Phạn.

Chu Phạn nói: “A Ông thúc, thúc dẫn các thần vệ Thiên Sách canh giữ ở nơi này”.

Ông lão nói: “Ta hiểu rồi”.

Chu Phạn nhìn Diệp Quân ở phía xa, sau đó xoay người biến mất.

Trong một tinh không nào đó, ba người đang cúi người nhìn hoàng thành Đại Chu bên dưới.

Hai nam một nữ.

Người dẫn đầu là một người đàn ông, mặc áo bào hoa, trên môi là nụ cười nhàn nhạt.

Bên trái gã là một người đàn ông trung niên mặc áo bào đen, tay phải người đàn ông trung niên cầm một thanh giáo dài màu đen tuyền như mực, mũi giáo lại có màu đỏ như được ngưng tụ từ máu.

Bên phải gã là một người phụ nữ áo trắng, tóc dài ngang vai, mặt mày lạnh lùng, tay trái cầm một thanh kiếm dài có vỏ.

Người đàn ông trung niên áo bào hoa cúi đầu nhìn hoàng thành Đại Chu bên dưới, cười nói: “Lúc trước ta từng gặp Thủy tổ Đại Chu, quả thật là một người anh hùng rất giỏi”.

Người đàn ông đồ đen nói: “Diệp Quân đó ở Đại Chu”, người đàn ông áo bào hoa gật đầu: “Ta biết”.

Tay trái người đàn ông đồ đen siết chặt thanh giáo: “Giết không?”

Họ đến từ vực Đăng Thiên, dĩ nhiên là vì giết Diệp Quân, một trăm tinh thể Vĩnh Hằng.

Họ cũng động lòng.

Người đàn ông áo hoa cười nói: “Giết cái gì?”

Người đàn ông áo đen cười nói: “Giết Diệp Quân”.

Người đàn ông áo hoa lắc đầu.

Người đàn ông áo đen hỏi: “Tại sao?”

Người đàn ông áo hoa lạnh nhạt nói: “Tại sao Ác Đạo Minh không tự mình đi giết mà phải đưa ra một trăm tinh thể Vĩnh Hằng ra để truy bắt?”

Người đàn ông áo đen nhíu mày.

Người đàn ông áo hoa nhìn hoàng thành Đại Chu bên dưới, khẽ cười: “Đây là một cái bẫy, Ác Đạo Minh muốn mượn đao giết người… Đám ngu xuẩn này coi người khác đều là kẻ ngốc không có đầu óc sao?”

Cái bẫy!

Người đàn ông áo đen nhăn mày: “Đại ca, nếu đã biết đây là một cái bẫy thì sao còn dẫn bọn ta tới đây?”

Người đàn ông áo hoa cười nói: “Có lợi ích”.

Người đàn ông áo đen hơi khó hiểu: “Có lợi gì?”, người đàn ông áo hoa chỉ cười không nói gì.

Người đàn ông áo đen nhất thời không nói nên lời.

Có điều, gã cũng không nói thêm gì nữa, những năm gần đây đi theo đại ca lăn lộn, quả thật thu được không ít thứ tốt.

Lúc này, người đàn ông áo hoa chợt phóng ra một luồng khí tức. Không bao lâu sau, thời không ở nơi xa chợt rung chuyển, ngay sau đó, một cô gái mặc long bào màu vàng nhạt chậm rãi bước ra.

Chu Phạn.

Chu Phạn liếc nhìn ba người: “Ba người là ai?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3710


Người đàn ông áo hoa mỉm cười nói: “Ba người bọn ta đến từ Đăng Thiên Vực muốn gặp Diệp công tử, không biết Diệp công tử có tiện không?”

Chu Phạn không nói gì chỉ nhìn người đàn ông áo hoa.

Gã mặc áo hoa lại nói: “Ba người bọn ta không có ác ý, chỉ muốn gặp Diệp công tử”.

Chu Phạn trầm giọng nói: “Bây giờ hắn đang tu luyện”.

Gã mặc áo hoa lập tức nói: “Vậy bọn ta chờ ở đây, khi Diệp công tử xuất quan xin nhờ cô nương thông báo một tiếng”.

Chu Phạn nhìn thoáng qua người đàn ông áo hoa rồi khẽ gật đầu: “Được”, nói xong cô ta quay người rời đi.

Sau khi Chu Phạn đi, người đàn ông áo đen cười khẩy: “Đại Chu này còn để chúng ta chờ thật, đúng thật là…”

“Câm miệng!”

Nữ kiếm tu áo trắng vẫn luôn giữ yên lặng đột nhiên lên tiếng, cô ta nhìn chằm chằm người đàn ông áo đen: “Đầu óc không đủ dùng thì nên ít nói lại, sợ người khác không biết mình ngu xuẩn à?”, gương mặt người đàn ông áo đen cứng đờ.

Gã hừ một tiếng nhưng không dám nói thêm gì.

Tính tình Tam muội nóng nảy, chọc giận cô ta thì cô ta có thể ghi thù mấy chục năm.

Gã cầm đầu mặc áo hoa nói: “Nhị đệ, đệ nên học cách thay đổi hướng suy nghĩ vấn đề. Đệ nghĩ mà xem, thực lực của chúng ta vượt xa cô nương lúc nãy, nhưng cô nương đó đối mặt với ba người chúng ta có e sợ chút nào không? Không, kể cả lúc ta nói xuất thân từ Đăng Thiên Vực, trong mắt cô nương đó cũng không hề dao động”.

Gã mỉm cười sau đó tiếp tục nói: “Sở dĩ cô ta bình tĩnh và kiên định như vậy là có hai nguyên nhân. Thứ nhất là cô ta vô tâm và cực kỳ ngu ngốc. Thứ hai cô ta rất tự tin, căn bản không hề sợ chúng ta”, người đàn ông áo đen hạ giọng nói: “Là nguyên nhân thứ hai”.

Người đàn ông áo hoa gật đầu: “Đúng vậy, trước khi đến ta đã điều tra, Thập Điện Ác Đạo từng tấn công Đại Chu nhưng toàn quân bị tiêu diệt. Tuy rằng vị Thủy tổ của Đại Chu mạnh nhưng không có khả năng quét sạch toàn bộ Thập Điện Ác Đạo. Nói cách khác sau lưng Đại Chu này còn có cường giả siêu cấp, có thể nói sau lưng Diệp công tử kia còn có có cường giả siêu cấp”.

Người đàn ông áo đen hơi kinh ngạc: “Đại ca còn điều tra chuyện này sao?”, người đàn ông áo hoa nói: “Trăm viên tinh thể Vĩnh Hằng, món hời lớn như vậy, sao lại không điều tra chứ?”

Nói đến đây, gã nhìn thoáng qua hoàng thành Đại Chu ở phía xa sau đó nhẹ giọng nói: “Những năm gần đây, ba huynh muội chúng ta làm không ít những chuyện giết người cướp của, lấy được không ít tiền bất chính. Có thể nói là thuận buồm xuôi gió nhưng chính vì vậy chúng ta càng phải hành động thận trọng hơn, phải biết rằng núi cao còn có núi cao hơn, có một vài nhân quả phải gánh chịu nhưng cũng có vài nhân quả tuyệt đối không thể dính vào”.

Người phụ nữ váy trắng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

Người đàn ông áo đen do dự nói: “Đại ca, cẩn thận không sai nhưng có câu nói rất đúng rằng ‘truy cầu phú quý trong tình cảnh hiểm nguy…”, người đàn ông áo hoa cười nói: “Nhưng trong tình cảnh hiểm nguy cũng dễ chết, trên con đường này có muôn vàn người tranh nhau, chúng ta phải học được cách nhìn xem người nào động vào được, người nào không thể động vào và người nào có thể kết giao”.

Nói đến đây gã lại nhìn phía hoàng thành Đại Chu: “Chờ gặp vị Diệp công tử này, chúng ta sẽ biết được hắn thuộc loại nào”.

Người đàn ông áo đen thấp giọng nói: “Không chỉ có chúng ta đến tìm Diệp công tử, nếu người khác nhanh chân đến trước…”

Gã áo hoa khẽ cười nói: “Vậy càng tốt”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3711


Người đàn ông áo đen nhíu mày nghi ngờ nhưng rất nhanh đã hiểu ra.

Nếu bây giờ có ai muốn gây chuyện với Diệp công tử thì vừa hay có cơ hội thăm dò Diệp công tử.

Nhưng có ai sẽ ngu ngốc như vậy sao?

Người đàn ông áo đen nhìn bốn phía, nghĩ thầm: Chắc sẽ không có người ngu ngốc như vậy đâu?

Bên kia.

Chu Phạn không trở về đại điện mà đi vào khu vực hồ sấm, sắc mặt cô ta hơi khó coi.

Bên cạnh cô ta là đám người Đạo Quân.

Vì sự an toàn của Diệp Quân, cô ta đã dẫn theo hết tất cả cường giả cảnh giới Khai Đạo của Đại Chu đến đây.

Để bảo đảm cho Diệp Quân bình an vô sự.

Lúc này, Đạo Quân trầm giọng nói: “Càng lúc càng có nhiều cường giả đỉnh cao lén lút xuất hiện ở quanh tinh vực Đại Chu”.

Chu Phạn gật đầu: “Ta biết”.

Đạo Quân nói: “Bọn họ chưa ra tay, chắc hẳn đều có điều kiêng dè”.

Chu Phạn bình tĩnh nói: “Ác đạo Minh đã đưa ra hàng trăm viên tinh thể Vĩnh Hằng, quá hấp dẫn khiến đám cường giả không cách nào từ chối sự mê hoặc này. Nhưng bây giờ bọn chúng vẫn chưa ra tay đơn giản vì hai điều. Một là không quá tin tưởng Ác Đạo Minh thật sự sẽ đưa cho chúng trăm viên tinh thể Vĩnh Hằng. Hai là bọn chúng kiêng dè Đại Chu chúng ta và Tiểu Quân”.

Đạo Quân gật đầu: “Nếu thông minh thì chắc chắn sẽ không ra tay trước, cứ lặng lẽ quan sát nhưng e rằng đầu óc của một số người không được tốt lắm”.

Chu Phạn bình tĩnh nói tiếp: “Ai ra tay trong khu vực Đại Chu thì người đó sẽ chết”, không phải cô ta ngông cuồng.

Bây giờ ai đang bảo vệ Đại Chu? Là vị nữ kiếm tiên váy trắng.

Bà ấy còn lưu lại kiếm khí trên vùng trời hoàng thành Đại Chu, ai tấn công vào thành Đại Chu thì ắt sẽ chết.

Đạo Quân khẽ gật đầu, bây giờ Đại Chu có người bảo vệ, không thể không nói rằng có chỗ dựa thật sự rất thích.

Đùng đoàng!

Nhưng lúc này, đột nhiên bên phía khu vực hồ sấm nổi lên từng trận sấm rền vang.

Đám người nhao nhao nhìn về phía khu vực hồ sấm, chỉ thấy ở vực sâu của hồ sấm, không biết từ lúc nào trên người Diệp Quân đã xuất hiện những vệt sáng vàng rực rỡ.

Kim Cang Thể!

Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt Từ Thiên dần dần trở nên phức tạp

Kim Cang Thể này là công pháp luyện thân cao nhất của chùa Phạn Thiên, vì năm đó phương trượng của chùa Phạn Thiên chọn lựa sai lầm nên thuật luyện thân này đã bị Đại Chu cướp mất. Không chỉ vậy, chùa Phạn Thiên suýt chút nữa đã biến mất trên đời, nhưng cũng may bây giờ Chu Phạn đã trả lại toàn bộ đồ vật vốn thuộc về chùa Phạn Thiên.

Từ Thiên thầm thở dài.

Nhiều khi sự lựa chọn rất quan trọng.

Nếu không phải ông ta kiên quyết chọn đứng về phía Chu Phạn thì đừng nói đến chuyện trả lại bảo vật cho chùa Phạn Thiên, e rằng trong tương lai chùa Phạn Thiên sẽ bị Đại Chu xóa sổ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3712


Nhà họ Đạo vừa có quyền có thế, sao có thể bỏ qua cho chùa Phạn Thiên chứ?

Thực ra, đến lúc đó không chỉ có nhà họ Đạo mà e rằng Đại Chu cũng không khoan nhượng với chùa Phạn Thiên.

Không cùng chịu hoạn nạn, sao người ta lại đồng ý cho ngươi cùng hưởng phúc chứ?

Lần này sau khi Đại Chu ổn định tình hình đã xóa sổ rất nhiều tông môn và thế lực, bọn họ đều là đám người trước đó từng giả chết, chuẩn bị sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào. Nghĩ đến chuyện này, Từ Thiên liếc nhìn Chu Phạn, trong ánh mắt lóe lên vẻ phức tạp. Vị nữ hoàng mới này của Đại Chu, thủ đoạn thật sự dứt khoát mạnh mẽ.

Không chỉ có uy lực mà còn ban ơn.

Lần này, những tông môn ở lại cùng chia sẻ hoạn nạn với Đại Chu, đều có được lợi ích cực kỳ lớn, bao gồm cả chùa Phạn Thiên.

Từ Thiên chắp tay trước ngực, trong lòng hơi xúc động. Nếu chùa Phạn Thiên không phải do mình làm trụ trì thì lần này dù không bị xóa tên trên đời, e rằng cũng bắt đầu xuống dốc.

Sau khi trở về phải thay đổi vị trí trong gia phả một chút. Nghĩ đến chuyện này, trên mặt Từ Thiên không kiềm chế được nở nụ cười.

Đạo Quân quay đầu nhìn Từ Thiên: “Hòa thượng ngươi sao lại cười th* t*c như vậy?”

Từ Thiên: “…”

Chu Phạn chen ngang: “Hắn sắp thành công rồi”.

Mọi người nhìn về nơi xa, chỉ thấy luồng ánh sáng vàng trên người Diệp Quân trong hồ sấm càng lúc càng chói mắt.

Từ Thiên đột nhiên chắp tay trước ngực: “Đã nhiều năm nay, cuối cùng chùa Phạn Thiên cũng có người luyện thành công Kim Cang Thể”.

Mấy người đứng trong sân đều quay đầu nhìn về phía Từ Thiên.

Vẻ mặt Từ Thiên bình tĩnh: “Hắn tu luyện Kim Cang Thể của chùa Phạn Thiên, đương nhiên hắn là người của chùa Phạn Thiên”.

Đạo Quân giơ ngón tay cái lên: “Ta biết ngươi không biết xấu hổ, chỉ là không ngờ ngươi lại không biết xấu hổ đến mức này”.

Nguyên Tướng cũng gật đầu: “Da mặt dày như tường thành, ta theo không kịp”.

Đám người: “…”

Thập Điện Ác Đạo.

Trước đại điện, Bát điện chủ nằm trên thềm đá, hai chân bắt chéo, trong tay cầm một cuốn sách cổ đang chuyên chú đọc.

Lúc này có một ông lão gầy gò xuất hiện không cách Bát điện chủ không xa.

Ông lão gầy gò cung kính nói: “Điện chủ, có rất nhiều người đang tiến về Đại Chu. Trong đó có một số người đến từ Đăng Thiên Vực nhưng bọn chúng đều chưa ra tay”.

Bát điện chủ cười nói: “Tất nhiên bọn chúng không dám ra tay, đều là cảnh giới cường giả Khai Đạo không biết đã sống mấy ngàn năm, sao có thể dễ dàng bị người ta điều khiển như vậy chứ?”

Ông lão gầy gò muốn nói rồi lại thôi.

Lòng bàn tay Bát điện chủ mở ra, một quyển trục chậm rãi bay đến trước mặt ông lão, ông lão mở quyển trục, thấy bên trong là thông tin về Diệp Quân, đặc biệt viết rõ những bảo vật Diệp Quân có.

Tiểu Tháp thần bí! Thần kiếm thần bí! Ba loại huyết mạch đặc thù! Vô số Tổ Mạch!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3713


Ông lão gầy gò nhìn về phía Bát điện chủ, Bát điện chủ mỉm cười nói: “Thêm vài thứ vào đi, chẳng hạn như hắn có ít nhất một nghìn viên tinh thể Vĩnh Hằng, còn có thần bảo Đại Đạo: Chiến Đồ Hồng Hoang, Đạo Luân…”

Ông lão hơi do dự, sau đó nói: “Điện chủ, người khác sẽ tin sao?”

Bát điện chủ bình thản nói: “Ông không cho hắn khoe khoang chút sao? Không phải thân phận của hắn thần bí lắm à? Hơn nữa hắn từng có được truyền thừa của nền văn minh vũ trụ cấp năm, những thần vật của hắn và tại sao hắn lại yêu nghiệt như vậy, đều bởi vì truyền thừa này… Còn nữa, sau lưng hắn không phải có một vị nữ kiếm tiên váy trắng sao? Cứ bảo rằng, vị nữ kiếm tiên váy trắng này đã từng là lão đại của nền văn minh vũ trụ cấp năm. Nhưng vì bản thân bị trọng thương nên sức mạnh không bằng một phần nghìn của thời kỳ đỉnh cao. Mỗi trăm năm chỉ có thể ra tay hai lần, bà ta đã ra tay một lần, bây giờ chỉ còn lại một lần cuối cùng”.

Kiếm tiên bị thương!

Ông lão gầy gò vẫn hơi do dự: “Điện chủ, sẽ có người tin thật sao?”

Bát điện chủ khẽ cười: “Biết lời nói dối nào dễ khiến người ta tin tưởng nhất không? Đó là trong thật có giả, trong giả có thật”.

Ông lão gầy gò cúi người xuống: “Điện chủ cao siêu, thuộc hạ bái phục”.

Bát điện chủ bật cười: “Ông nịnh hót cũng rất hay”.

Ông lão gầy gò lắc đầu: “Thuộc hạ không nịnh bợ điện hạ, giờ phút này thuộc hạ mới hiểu được ẩn ý sâu xa của điện chủ, nếu chúng ta nói lai lịch của Diệp Quân rất yếu, chắc chắn mọi người sẽ không tin, sẽ nghĩ Ác Đạo Minh chúng ta muốn mượn đao giết người, thế nên chúng ta không những không thể coi thường Diệp Quân mà còn thổi phồng hắn, cố gắng nói những người đứng sau hắn mạnh một chút, các cao thủ đỉnh cấp đó sẽ tin Diệp Quân thực sự có truyền thừa nền văn minh vũ trụ cấp năm…”

Nói đến đây ông ta do dự một chốc, sau đó nói: “Chỉ là, liệu chúng có kiêng dè nữ kiếm tiên váy trắng đó mà không dám ra tay không?”

Bát điện chủ cười nói: “Thế nên phải nhấn mạnh nữ kiếm tiên váy trắng đó bị thương rồi, hơn nữa trong một trăm năm chỉ có thể ra tay hai lần”.

Ông lão gầy gò ngạc nhiên, sau đó cúi người thật thấp: “Thuộc hạ hiểu rồi”.

Dứt lời, ông ta lui ra ngoài.

Lúc này Bát điện chủ bỗng nói: “Khoan đã”.

Gã xòe tay ra, một chiếc nhẫn bỗng bay đến treo phía trên đại điện.

Trong chiếc nhẫn là ba mươi viên tinh thể Vĩnh Hằng.

Bát điện chủ bình tĩnh nói: “Ai có thể giết được Diệp Quân thì người đó sẽ sở hữu ba mươi viên tinh thể Vĩnh Hằng này, chỉ cần đưa đầu của hắn đến sẽ có thể lấy được bảy mươi viên tinh thể Vĩnh Hằng còn lại, Ác Đạo Minh tuyệt đối không nuốt lời, ta dùng Ác Đạo Minh để thề, nếu có bất kỳ sự giả dối nào, Ác Đạo Minh ra sẽ tan thành tro bụi”.

Ông lão gầy gò nhìn chiếc nhẫn đó, ánh mắt nóng rực, ba mươi viên tinh thể Vĩnh Hằng.

Ông ta muốn tự mình đi giết Diệp Quân.

Tinh thể Vĩnh Hằng quả thật có tác dụng rất lớn với cường giả cảnh giới Khai Đạo. Nhưng ông ta vẫn rất tỉnh táo, cho dù ông ta giết được Diệp Quân thật thì ba mươi tinh thể Vĩnh Hằng cũng sẽ không phải là của ông ta.

Đi theo Bát điện chủ nhiều năm như vậy, ông ta biết rất rõ đối phương là loại người gì.

Ông lão gầy gò thôi suy nghĩ, lẳng lặng lui ra ngoài.

Bát điện chủ ngồi trên bậc thềm đá, nhắm mắt lại cười nói: “Ta muốn xem thử các ngươi có thể nhẫn nhịn được không…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3714


Sau khi Ác Đạo Minh cố ý tiết lộ, rất nhanh tin tức và thông tin của Diệp Quân được nhiều người biết.

Dĩ nhiên nửa thật nửa giả.

Trong một tinh không.

“Đại ca”.

Một người đàn ông mặc đồ đen nhanh chân bước đến bên cạnh người đàn ông áo hoa dẫn đầu, phấn khích nói: “Diệp Quân đó có truyền thừa nền văn minh vũ trụ cấp năm”.

Người đàn ông áo hoa bình tĩnh nói: “Ồ”.

Người đàn ông áo đen sửng sốt, sau đó lại nói: “Truyền thừa nền văn minh vũ trụ cấp năm”.

Người đàn ông áo hoa cười nói: “Động lòng rồi à?”, người đàn ông áo đen gật đầu: “Tất nhiên là động lòng”.

Người đàn ông áo hoa thấp giọng thở dài.

Thấy thế người đàn ông áo đen do dự, sau đó nói: “Ý của đại cả là có chi tiết lừa gạt ư?”

Người đàn ông áo hoa bình tĩnh nói: “Ác Đạo Minh còn tiết lộ gì nữa?”

Người đàn ông áo đen trầm giọng nói: “Nói đằng sau Diệp Quân có một kiếm tiên, nghe nói người phụ nữ này đến từ vũ trụ nền văn minh cấp năm, nhưng bị thương nặng, hơn nữa một trăm năm chỉ có thể ra hai lần, đối phương đã ra tay một lần, chỉ còn một cơ hội cuối cùng…”

Nói đến đây, trong mắt gã chợt lóe lên vẻ tàn nhẫn: “Đại ca, ra tay đi! Để ta phụ trách đánh nữ kiếm tiên bị thương đó, có lẽ ta đánh không lại bà ta, nhưng tranh thủ kéo dài thời gian cũng không thành vấn đề”.

“Thạch Thuần”.

Người đàn ông áo hoa nhíu mày khẽ quát: “Ta biết đệ muốn có tinh thể Vĩnh Hằng để tiến lên một bước, nhưng đệ có thể động não chút không?”

Người đàn ông áo đen tên là Thạch Thuần trầm giọng nói: “Đại ca, ta biết Ác Đạo Minh không có ý tốt, chuyện này chắc chắn có bẫy nhưng huynh phải biết là tuổi thọ của ta chỉ còn không đến ngàn năm. Nếu không có tinh thể Vĩnh Hằng, một ngàn năm sau ta sẽ chết đi, đây là cơ hội ngàn năm có một với ta, có lẽ cũng là cơ hội cuối cùng”.

Cường giả cảnh giới Khai Đạo không phải có thể sống mãi, tuổi thọ cũng có hạn.

Mà một số thần vật có thể tăng tuổi thọ bình thường có tác dụng rất ít với cảnh giới Khai Đạo, chỉ có tinh thể Vĩnh Hằng trong truyền thuyết mới có thể tăng tuổi thọ của cảnh giới Khai Đạo một lần nữa.

Quả thật tinh thể Vĩnh Hằng rất hiếm có, chỉ có nền văn minh vũ trụ cấp năm mới có.

Mà nền văn minh vũ trụ cấp năm… Thực lực đó là sự tồn tại nghịch thiên, chẳng hạn nền văn minh Thiên Hành, ai dám đến nền văn minh Thiên Hành cướp tinh thể Vĩnh Hằng?

Mà bây giờ Diệp Quân lại có.

Đây không chỉ là cơ hội hiếm có với gã mà cũng là cơ hội ngàn năm có một với cường giả cảnh giới Khai Đạo.

Người đàn ông áo hoa im lặng một lúc rồi nói: “Khoan đã, đợi Diệp Quân đó xuất quan”.

Thạch Thuần lặng thinh, nhưng hai tay đã siết chặt lại, nữ kiếm tiên mặc đồ trắng nhìn Thạch Thuần không nói gì.

Người đàn ông áo hoa bình tĩnh nói: “Nếu đệ tin ta thì đợi đi”.

Thạch Thuần lặng thinh một lúc, hai tay buông lỏng: “Ta tin đại ca”.

Người đàn ông áo hoa khẽ gật đầu, gã nhìn xung quanh khẽ nói: “Ngày càng có nhiều người rồi”.

Ai mà không động lòng với truyền thừa nền văn minh vũ trụ cấp năm chứ?

Gã cũng động lòng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3715


Nhưng gã biết rõ nếu Diệp Quân có truyền thừa nền văn minh vũ trụ cấp năm thật, Ác Đạo Minh sẽ đưa lợi ích này cho người khác thật sao?

Hơn nữa nghĩ kỹ lại, cho dù Ác Đạo Minh không gạt người, nếu có được truyền thừa trên người Diệp Quân cũng chưa chắc là chuyện tốt.

Không biết nguy hiểm tiềm tàng thì cứ lặng lẽ quan sát.

Người đàn ông áo hoa nhắm mắt lại.

Thạch Thuần ở bên cạnh gã nhìn chằm chằm đằng xa, sắc mặt trầm lặng như nước không biết đang nghĩ gì.

Nữ kiếm tu mặc đồ trắng liếc nhìn Thạch Thuần, sau đó thu lại ánh mắt.

Hồ sấm.

Đạo Quân bước đến cạnh Chu Phạn, trầm giọng nói: “Ác Đạo Minh lại có động thái mới”.

Dứt lời, ông ta đưa một quyển trục cho Chu Phạn.

Chu Phạn đọc lướt một hồi, khẽ cười: “Truyền thừa nền văn minh vũ trụ cấp năm, thú vị đấy”.

Mặt mày Đạo Quân sa sầm: “Ngày càng có nhiều khí tức bí ẩn trong tối rồi”.

Tay phải Chu Phạn khẽ siết chặt, quyển trục trong tay biến thành tro tàn, cô ta nhìn khu vực hồ sấm đằng xa, sau đó nói: “Tháp gia”.

Vù!

Tiểu Tháp xuất hiện trước mặt Chu Phạn.

Chu Phạn mỉm cười: “Tháp gia, có thể cho ta mượn lửa Thiên Hành đó không?”

Tiểu Tháp nói: “Được”.

Dứt lời, lửa Thiên Hành xuất hiện trước mặt Chu Phạn.

Nhìn lửa Thiên Hành trước mặt, sắc mặt của mọi người đều trở lên nghiêm trọng.

Mặc dù lúc này lửa Thiên Hành chẳng khác nào lửa bình thường nhưng không ai dám xem thường nó.

Chu Phạn đột nhiên xòe tay ra, lửa Thiên Hành đó biến thành ánh lửa rồi biến mất, khi nó xuất hiện lần nữa đã đến trong tinh vực phía trên hoàng thành Đại Chu.

Từ Thiên hơi ngạc nhiên: “Điện hạ, đây là?”

Chu Phạn bình tĩnh nói: “Chẳng phải Ác Đạo Minh nói Tiểu Quân có truyền thừa của nền văn minh vũ trụ cấp năm sao? Chúng ta dùng hành động để nói cho chúng biết chúng ta có thật”.

Từ Thiên chắp hai tay lại: “Ta hiểu rồi”.

Chu Phạn nhắm mắt lại, sở dĩ cô ta lấy lửa Thiên Hành ra là muốn để cho vài người biết khó mà lui.

Mặc dù họ không sợ địch mạnh nhưng nếu có thể giảm bớt số kẻ thù thì dĩ nhiên cũng là một chuyện tốt.

Đương nhiên cũng là đang đe dọa vài người.

Khi lửa Thiên Hành xuất hiện ở hoàng vực phía trên hoàng thành Đại Chu, rất nhiều người đều cực kỳ ngạc nhiên.

Lửa Thiên Hành!

Là cường giả cảnh giới Khai Đạo đỉnh cấp, dĩ nhiên họ nhận ra lửa Thiên Hành, đây là thần vật của nền văn minh Thiên Hành – nền văn minh vũ trụ cấp năm trong truyền thuyết.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3716


Một ngọn lửa tiêu diệt cả nền văn minh, Ác Đạo Minh không gạt người.

Diệp Quân có vật của truyền thừa vũ trụ nền văn minh cấp năm thật.

Hơn nữa nền văn minh vũ trụ cấp năm này rất có thể là nền văn minh Thiên Hành.

Không hề do dự, vài cường giả đỉnh cấp lập tức xoay người đi.

Khi nói đến nền văn minh vũ trụ cấp năm, đó không phải là thứ họ có thể dây vào.

Thoáng chốc khí tức bí ẩn xung quanh trên bầu trời hoàng thành Đại Chu giảm bớt tám phần.

Trong tinh không, khi nhìn thấy lửa Thiên Hành, sắc mặt ba người Thạch Thuần cũng trở nên nghiêm trọng.

Người đàn ông áo hoa dẫn đầu khẽ nói: “Lửa Thiên Hành…”, Thạch Thuần nhìn chằm chằm lửa Thiên Hành, không nói gì.

Nữ kiếm tu áo trắng nhíu chặt mày.

Lửa Thiên Hành này cũng hơi khiến cô ta bất ngờ.

Người đàn ông áo hoa nói: “Đại Chu đang cố ý nói cho chúng ta biết họ có truyền thừa nền văn minh vũ trụ cấp năm thật”.

Thạch Thuần bỗng nói: “Đại ca, lửa Thiên Hành đó không có bất kỳ năng lượng nào cả”.

Người đàn ông áo hoa gật đầu: “Ta biết”, Thạch Thuần muốn nói lại thôi.

Người đàn ông áo hoa nói: “Có thể nói là họ cố ý lấy lửa Thiên Hành ra để hù dọa người khác?”

Thạch Thuần gật đầu: “Trong thế tục, người thật sự có tiền không nên cố ý thể hiện ra, họ cố ý lấy lửa Thiên Hành ra ngược lại cho thấy họ chột dạ”.

Nói đến đây, gã nhìn lửa Thiên Hành đằng xa, trong mắt hiện lên vẻ kích động: “Đại ca, đây là cơ hội ngàn năm có một của chúng ta, chỉ cần chúng ta hành động lần này, sau này sẽ không cần lo lắng nữa. Tất nhiên ta cũng biết điều này rất mạo hiểm, nhưng đáng để mạo hiểm, chỉ cần ba người chúng ta cùng ra tay, nhất định sẽ có cơ hội giết Diệp Quân đó, giết người xong chúng ta chạy, với thực lực của chúng ta, dù thực lực của nữ kiếm tiên váy trắng đó có mạnh đến đâu cũng không thể đuổi kịp chúng ta”.

Ngay lúc này người đàn ông áo hoa bỗng hợp hai ngón tay lại.

Kiếm tu nữ đồ trắng phía sau Thạch Thuần bỗng xuất kiếm.

Sự việc xảy ra đột ngột khiến Thạch Thuần biến sắc, gã xoay người, hai tay giơ lên đỡ, đúng lúc này người đàn ông áo hoa phía sau bất ngờ đấm vào đầu gã.

Rầm!

Cơ thể Thạch Thuần nổ tung, chỉ còn lại linh hồn.

Người đàn ông áo hoa bóp chặt lấy linh hồn của Thạch Thuần, Thạch Thuần vừa ngạc nhiên vừa tức giận: “Tú Võ, huynh!”

Tay phải người đàn ông áo hoa tên Tú Võ dùng sức.

Linh hồn Thạch Thuần nổ tung, bị tiêu diệt hoàn toàn.

Tú Võ cầm lấy chiếc nhẫn của Thạch Thuần, sau đó lắc đầu: “Ta cũng không muốn giết đệ nhưng ta thật sự không kiềm chế được, vì đệ quá ngu ngốc”.

Quá ngu ngốc.

Tú Võ nhìn thi thể Thạch Thuần trước mặt, thấp giọng thở dài, lại nói: “Không sợ đối thủ mạnh như thần chỉ sợ đồng đội ngu như heo, đệ không thấy được tình thế, giữ lại mạng cho đệ chắc chắn sẽ gây họa cho bọn ta”.

Nữ kiếm tu áo trắng trầm giọng nói: “Huynh ấy bị lợi ích che mờ tâm trí rồi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3717


Tú Võ lắc đầu: “Là bởi vì mấy năm nay chúng ta quá thuận lợi, hơn nữa đệ ấy còn tự cao tự đại, luôn xem thường các cường giả bên ngoài, cho nên đệ ấy cứ nghĩ chỉ cần chúng ta hợp sức lại thì có thể thành công…”

Nói đến đây, ánh mắt gã hiện lên vẻ phức tạp: “Giống như mấy tay cờ bạc trong thế tục, họ chỉ nhìn thấy cái lợi mà không thấy được nguy hiểm, nói cách khác họ vô thức gạt bỏ nguy hiểm, trong đầu toàn là chiến thắng, chưa từng nghĩ đến việc thua cuộc”.

Nữ kiếm tu áo trắng im lặng không đáp.

Tú Võ nói tiếp: “Năm đó đệ ấy vẫn còn khá nghe lời, thực lực cũng không tệ nên ta giữ đệ ấy lại bên người, ta không ngờ đến lúc nhìn thấy lợi ích lớn, đệ ấy lại trở nên tự phụ ngu xuẩn như vậy. Nếu không giết đệ ấy, chúng ta sẽ bị đệ ấy làm liên lụy, phải biết một khi dính vào vài nhân quả thì sẽ không thể cứu vãn”.

Nữ kiếm tu áo trắng gật đầu: “Đại ca, huynh không cần giải thích nhiều như thế, ta hiểu”.

Tú Võ khẽ cười không nói gì thêm, chỉ chia một nửa thần vật trong chiếc nhẫn cho nữ kiếm tu áo trắng.

Nữ kiếm tu áo trắng không từ chối.

Tú Võ xoay người nhìn lửa Thiên Hành ở đằng xa: “Trong tối vẫn có ít nhất năm luồng khí tức cực mạnh, trong đó có hai khí tức khá quen thuộc, hẳn là quái nhân Thiên Xích và binh chủ đó”.

Nữ kiếm tu áo trắng nhíu mày: “Họ cũng đến rồi”.

Tú Võ cười nói: “Họ không thể không lay động trước truyền thừa nền văn minh cấp năm”.

Nữ kiếm tu áo trắng trầm giọng nói: “Chúng ta…”

Tú Võ nói: “Khoan đã, ta phải đi gặp Diệp Quân đó trước”, nữ kiếm tu áo trắng nói: “Sau khi gặp thì sao?”

Tú Võ không nói gì mà chỉ nhìn về phía tận cuối tinh không.

Khu vực hồ sấm.

Đạo Quân bước đến cạnh Chu Phạn, sau đó trầm giọng nói: “Điện hạ, bọn ta điều tra được có ít nhất năm khí tức bí ẩn vẫn chưa đi”.

Chu Phạn khẽ gật đầu: “Chắc họ vẫn muốn quan sát, cứ kệ họ”.

Đạo Quân gật đầu, đang muốn nói gì thì ngay lúc này, khu vực hồ sấm đằng xa bỗng vang lên tiếng sấm nổ đáng sợ.

Mọi người vội nhìn sang.

Ở khu vực hồ sấm, từng tia sáng màu vàng liên tục phóng lên trời, sức mạnh của chúng rất lớn, phá tan vài tia chớp.

Từ Thiên khẽ nói: “Sắp thành công rồi”.

Ông ta vừa dứt lời thì vang lên tiếng “ầm”.

Tia sáng vàng bỗng phóng thẳng vào tận cuối tinh không từ khu vực hồ sấm, cùng lúc đó, một luồng uy lực khí tức đáng sợ bỗng tràn ngập cả thế gian, cảm giác cực kỳ áp bức.

Diệp Quân chậm rãi bước ra từ khu vực hồ sấm đó trong cái nhìn chăm chú của mọi người.

Lúc này, cả người Diệp Quân đều được khoác một màu vàng óng hệt như kim cương, toàn thân đều toát ra từng uy lực sức mạnh đáng sợ.

Uy lực sức mạnh cơ thể thuần túy.

Từ Thiên cũng hơi kích động: “Kim Cang Thể”.

Thuật luyện thể này không chỉ là thuật luyện thể hàng đầu của nhà Phật mà còn là thuật luyện thể hàng đầu của cả Đại Chu.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3718


Mà sở dĩ ông ta kích động là vì năm đó chỉ có người sáng lập của chùa Phạn Thiên từng luyện thành công Kim Cang Thể này. Sở dĩ những người thế hệ sau không tu luyện thành công hoàn toàn là vì tu luyện thuật luyện thể này quá tốn tiền.

Chẳng hạn như lúc này, mặc dù ông ta cũng có được thuật luyện thể này nhưng ông ta không tu luyện nó, vì tài chính của chùa Phạn Thiên không đủ.

Thể tu.

Đó là môn phái chỉ có người giàu mới có thể tu luyện.

Nếu Diệp Quân không có tinh thể Vĩnh Hằng cũng rất khó tu luyện thành công nhanh như vậy.

Ở phía xa, Diệp Quân dừng lại, hắn nhắm mắt lại, hai tay siết chặt.

Ầm.

Cả tinh không như bị một đòn tấn công mạnh, rung chuyển dữ dội, sau đó nứt ra, cực kỳ hãi hùng.

Diệp Quân vô cùng phấn khích, lúc này hắn cảm nhận được sức mạnh vô tận trong người, đó là sức mạnh cơ thể thuần túy.

Lúc này một mùi hương ập đến, Chu Phạn xuất hiện trước mặt Diệp Quân, trong tay cô ta là một bộ quần áo màu trắng, cô ta đưa cho Diệp Quân, dịu dàng nói: “Huynh mặc đi”.

Lúc này Diệp Quân mới nhận ra vừa rồi mình tu luyện trong hồ sấm, quần áo đã biến thành tro bụi, lúc này hắn đang tr*n tr**.

Diệp Quân khẽ cười, sau đó vung tay mặc bộ quần áo màu trắng vào.

Chu Phạn nhìn Diệp Quân, đáy mắt đều là sự dịu dàng, mỉm cười nói: “Rất anh tuấn”.

Diệp Quân bật cười, hắn nhẹ nhàng ôm lấy Chu Phạn, sau đó hôn lên đôi môi đỏ hồng mềm mại của cô ta.

Từ Thiên vội chắp tay thành hình chữ thập: “Đừng nhìn, đừng nhìn, ta là hòa thượng sao có thể đi nhìn mấy cảnh này… đi thôi…”

Dứt lời, ông ta xoay người rời đi.

Đạo Quân và Nguyên Tướng cũng vội xoay người đi.

Lúc này vẫn còn đợi ở đây thì thật không hiểu chuyện gì cả.

Một lúc sau, đôi môi tách ra, mặt Chu Phạn đỏ như gấc.

Diệp Quân nhìn đến mức trong lòng dâng lên ngọn lửa, nhưng vẫn kiềm chế lại. Hắn nhìn tận cuối tinh không đằng xa, sau đó nói: “Có rất nhiều khí tức mạnh”.

Chu Phạn khẽ gật đầu, sau đó nói lại toàn bộ chuyện mấy ngày nay cho Diệp Quân.

Sau khi nghe Chu Phạn kể xong, Diệp Quân nhíu mày: “Ác Đạo Minh này…”

Chu Phạn nói: “Có ba người đến từ Đăng Thiên Vực muốn gặp huynh”.

Diệp Quân hơi ngạc nhiên: “Đăng Thiên Vực?”, Chu Phạn gật đầu: “Phải, gặp không?”, Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Nói rồi hai người biến mất khỏi đó.

Trong một tinh không, Tú Võ đang nhắm mắt nghỉ ngơi, cách đó không xa có một nam một nữ chậm rãi bước đến.

Trai đẹp gái xinh.

Chính là Diệp Quân và Chu Phạn.

Nữ kiếm tu áo trắng nhìn Diệp Quân, tay trái siết chặt thanh kiếm trong tay.

Diệp Quân dẫn Chu Phạn đến trước mặt hai người, mỉm cười nói: “Hai vị tìm ta?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3719


Tú Võ nhìn Diệp Quân một hồi, cười nói: “Chào Diệp công tử, ta là Tú Võ, vị bên cạnh này là Kiếm Bạch Y – tam muội của ta”.

Chu Phạn bỗng nói: “Các ngươi vẫn còn một người nữa đâu?”

Tú Võ mỉm cười nói: “Đệ ấy có vài việc nên đi trước rồi”. Chu Phạn nhìn Tú Võ, khẽ gật đầu, không nói gì.

Tú Võ quay sang nhìn Diệp Quân, mỉm cười nói: “Diệp công tử, ta có thể hỏi ngươi vài vấn đề không?”

Diệp Quân cười nói: “Ta cũng có thể hỏi ngươi vài vấn đề không?”

Tú Võ cười nói: “Tất nhiên là được”. Diệp Quân gật đầu: “Ngươi hỏi đi”.

Tú Võ nhìn lửa Thiên Hành ở tinh vực đằng xa: “Diệp công tử, ngọn lửa này bị ai đó trấn áp rồi à?”

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Tú Võ hỏi: “Ai là người trấn áp nó vậy?”. Diệp Quân nói: “Người lớn trong nhà ta”, Tú Võ im lặng không nói.

Người lớn trong nhà, tên nhóc này có chỗ dựa vững chắc.

Tú Võ lại hỏi: “Diệp công tử có truyền thừa nền văn minh vũ trụ cấp năm à?”

Diệp Quân cười nói: “Xem như là thế”.

Cho dù là lửa Thiên Hành hay Tiên Đạo Thụ thì đúng thật đều là đồ của nền văn minh vũ trụ cấp năm.

Tú Võ gật đầu: “Ta hiểu rồi”.

Diệp Quân cười nói: “Các ngươi đến đây là vì lệnh truy nã Ác Đạo mà Ác Đạo Minh ban bố à?”

Tú Võ gật đầu: “Phải”.

Diệp Quân cười nói: “Xem ra ngươi đã thay đổi ý định rồi”, Tú Võ bỗng trở tay đè xuống, không gian bỗng chốc bị ngăn cách, không thần thức nào có thể đến gần.

Diệp Quân nhìn Tú Võ, không nói gì.

Tú Võ nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Diệp công tử, không giấu gì ngươi, mấy năm nay hai huynh muội ta vẫn luôn lưu lạc khắp nơi, không có nhà, bây giờ bọn ta muốn có một ngôi nhà… nếu Diệp công tử không chê, hai huynh muội ta sẵn sàng đi theo Diệp công tử, trở thành người một nhà với Diệp công tử”.

Chu Phạn: “…”

Nữ kiếm tu áo trắng cũng khá ngạc nhiên, cô ta cũng không ngờ Tú Võ lại làm như thế.

Nương nhờ người khác?

Diệp Quân khá kinh ngạc, hắn cũng không ngờ hai người trước mặt này lại muốn nương nhờ vào hắn, nhìn vẻ mặt thành thật của đối phương có vẻ như không phải giả vờ.

Tú Võ lại nói: “Diệp công tử, ta biết chuyện này hơi đường đột, nhưng mong ngươi tin là ta nghiêm túc”.

Diệp Quân cười nói: “Ngươi đừng nói thế, thực lực của ta kém ngươi không biết bao nhiêu, ngươi nương nhờ vào ta? Nếu ngươi là ta thì có tin không?”

Tú Võ nghiêm túc nói: “Diệp công tử, ngươi là người thông minh, ta cũng không vòng vo với ngươi. Thật ra sở dĩ hai bọn ta muốn nương nhờ vào Diệp công tử là vì muốn liều một lần”.

Diệp Quân nói: “Liều cái gì?”

Tú Võ nhìn thẳng vào Diệp Quân: “Liều một cơ hội thay đổi số mệnh”.

Diệp Quân cười nói: “Ngươi có biết bây giờ ta đang đối mặt với kẻ thù thế nào không?”

Tú Võ nói: “Ác Đạo Minh và vài cường giả Đăng Thiên Vực”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3720


Diệp Quân nhìn Tú Võ: “Thế mà ngươi còn muốn đi theo ta?”

Tú Võ gật đầu: “Ừ”.

Diệp Quân nhìn Tú Võ một hồi, cười nói: “Được rồi”, Tú Võ lập tức cúi người với Diệp Quân: “Bắt đầu từ giờ cậu Diệp có gì phân phó, thuộc hạ sẽ luôn làm theo”.

Diệp Quân nhìn nữ kiếm tu áo trắng, cô ta lặng thinh không nói.

Khuất phục?

Kiếm tu thà hy sinh cũng không khuất phục.

Lúc này Diệp Quân bỗng xòe tay ra, một viên tinh thể Vĩnh Hằng đột nhiên bay đến trước mặt Tú Võ: “Nếu ngươi đã đi theo ta, dĩ nhiên ta không thể để cho ngươi bị thiệt được, đây là quà gặp mặt, cũng là chút tấm lòng của ta”.

Tinh thể Vĩnh Hằng!

Lúc nhìn thấy viên tinh thể Vĩnh Hằng đó, sắc mặt Tú Võ thay đổi, sau đó thầm vui mừng.

Mẹ nó chứ!

Đánh cược đúng rồi.

Cậu Diệp này chắc chắn không chỉ đơn giản là có truyền thừa nền văn minh cấp năm, mẹ kiếp, nền văn minh vũ trụ cấp năm tốt thế à?

Có người nào thuộc nền văn minh vũ trụ cấp năm mà tầm thường chưa?

Những người đó đều rất kiêu ngạo, nhìn cường giả cảnh giới Khai Đạo hệt như nhìn đám kiến nhỏ bé, nhưng họ lại xem trọng thiếu niên này.

Điều này bình thường sao?

Chắc chắn không bình thường.

Gã không biết rõ nguyên nhân cụ thể nhưng gã biết chuyện này không đơn giản, Diệp công tử trước mặt này sâu không lường được.

Có thể đánh cược một lần.

Tú Võ không nghĩ nhiều nữa, cung kính nhận lấy tinh thể Vĩnh Hằng, sau đó nói: “Cảm ơn cậu Diệp”.

Diệp Quân gật đầu, lúc này Kiếm Bạch Y bỗng cúi người nói: “Ta cũng muốn có một ngôi nhà”.

Kiếm tu quả thật thà hy sinh cũng không khuất phục.

Nhưng nếu đối phương cho mình quá nhiều lợi ích thì khuất phục cũng được.

Diệp Quân nhìn nữ kiếm tu áo trắng, sau đó cười nói: “Chào mừng”.

Hắn vừa nói vừa xòe tay ra, một viên tinh thể Vĩnh Hằng rơi xuống trước mặt nữ kiếm tu áo trắng.

Nữ kiếm tu áo trắng vội cầm lấy.

Tuy rằng chỉ có một viên nhưng viên tinh thể Vĩnh Hằng này lại có tác dụng cực kỳ lớn, chẳng những có thể kéo dài ít nhất một ngàn năm tuổi thọ, còn có thể cứu được tính mạng vào thời khắc quan trọng. Phải biết rằng, tinh thể Vĩnh Hằng này có tác dụng chữa bệnh cực kỳ tốt.

Đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là Diệp công tử này thế mà có thể lấy hai viên tinh thể Vĩnh Hằng ra tặng cho người khác.

Con nhà giàu đấy.

Diệp Quân bỗng nói: “Ta hỏi một câu, hai người có biết Cơ Tiểu Kiếm không?”

Tú Võ hơi ngạc nhiên: “Cậu Diệp biết cô ta à?”

Diệp Quân gật đầu: “Lúc đầu cô ta từng đến giết ta, bị ta đánh cho bỏ chạy”.
 
Back
Top Dưới