Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3581


Chương 3581

Đạo sĩ nhìn Diệp Quân ở phía xa, sau đó nói: “Khí chất bất phàm, nhân gian hiếm có”.

Chu Mục cười nói: “Đúng là thế thật, phải nói là khả năng nhìn người của Cửu muội ta rất chuẩn xác, nhưng thiếu niên này cũng quá l* m*ng, không xem hoàng thất Đại Chu ta ra gì cả, cứ thế mà dẫn nó đi. Nếu ta là hắn thì đành nhẫn nhịn một thời gian, tìm cách khác, chứ không đẩy mình và Cửu muội vào tuyệt cảnh như bây giờ”.

Nói đến đây gã khẽ lắc đầu: “Tài năng có thừa, thông minh không đủ”.

Thấy Chu Mục đã đưa ra đánh giá, đạo sĩ không tiện nói gì thêm nữa, nhắm mắt lại.

Ở đằng xa, Diệp Quân kéo tay Chu Phạn chậm rãi đi xuống bậc thang đá.

Chu Phạn để mặc Diệp Quân kéo tay cô ta, lúc này cô ta cảm thấy hơi hoang đường.

Cô ta biết rõ làm trái với chiếu chỉ của Hoàng Đế Đại Chu sẽ có kết cục thế nào, chắc chắn sẽ chết.

Chưa từng có ai dám làm như vậy.

Chiếu chỉ của Hoàng Đế Đại Chu đại diện cho quyền uy vô thượng, không cho phép nghi ngờ và làm trái.

Nhưng khi thiếu niên đó nói với cô ta: “Cô tin ta thì đi theo ta”, cô ta lại không do dự đi theo hắn.

Cũng không biết tại sao cô ta bỗng cảm thấy cho dù có cùng chết ở đây thì cũng chẳng có gì không tốt.

Nghĩ đến đây, cô ta bỗng bật cười.

Không để sống chết lợi ích trong lòng.

Ngay lúc này, mây đen dày đặc bỗng kéo đến, trong đám mây đen dày đặc xuất hiện vô số tia chớp, từng luồng uy lực đánh xuống, trời đất rung chuyển.

Một giọng nói bỗng vang lên từ chân trời: “Chu Phạn, nếu cô bước ra khỏi bậc thang cuối cùng, ta lập tức sẽ khiến cô chết”.

Thiên Đạo hoàng thành.

Lúc này Diệp Quân và Chu Phạn đã bước đến bậc thang cuối cùng.

Diệp Quân quay đầu lại nhìn Chu Phạn, mỉm cười nói: “Có sợ không?”

Chu Phạn gật đầu: “Sợ”.

Dứt lời, cô ta cười nói: “Mà cũng không sợ”.

Diệp Quân bật cười, hắn kéo Chu Phạn bước xuống bậc thang cuối cùng.

Ầm!

Một cột sấm chớp bỗng xuyên qua mây đen đánh thẳng xuống.

Trời đất chấn động.

Ngay lúc này, Diệp Quân bỗng xòe tay ra, một đốm lửa xuất hiện trong tay phải hắn.

Chỉ một tích tắc trời đất bỗng trở nên yên tĩnh.

Cột sấm chớp đó dừng ở giữa không trung, không dám đánh xuống nửa tấc.

Mắt Chu Đế tròn xoe, sắc mặt trắng bệch.

Hai tay Chu Mục siết chặt, nhìn chằm chằm ngọn lửa trong tay Diệp Quân, sắc mặt dần trở nên nhợt nhạt.

Trong chỗ tối xung quanh, rất nhiều ông lớn hóa đá.

Lửa Thiên Hành!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3582


Chương 3582

Đương nhiên là họ nhận ra lửa Thiên Hành, hoàng thất Đại Chu có rất nhiều sách cổ viết về lửa Thiên Hành, dù sao thì hiện nay nền văn minh Thiên Hành là vũ trụ nền văn minh cấp năm duy nhất được biết đến.

Một khi lửa Thiên Hành xuất hiện tức có nghĩa là tiêu diệt thế gian.

Lúc này lửa Thiên Hành xuất hiện trong tay thiếu niên này.

Thiếu niên này đến từ nền văn minh Thiên Hành.

Đây là suy nghĩ của tất cả mọi người ngay lúc này.

Hữu Lão ở đằng xa nhìn lửa Thiên Hành trong tay Diệp Quân, run giọng nói: “Đây là lửa Thiên Hành…”

Sậu Nguyên bình tĩnh nói: “Lửa Thiên Hành cũng chỉ thế”.

Hữu Lão quay đầu nhìn Sậu Nguyên, mặt đầy vẻ ngạc nhiên.

Diệp Quân quay đầu nhìn Chu Phạn mỉm cười, tay phải bóp nhẹ tay Chu Phạn, Chu Phạn hơi giật mình nhưng nhìn ánh mắt sáng trong của Diệp Quân, không có ý đồ khác trong đó, cô ta hơi ngượng ngùng, đồng thời cũng có chút thất vọng và phức tạp, ngay cả bản thân cô ta cũng không rõ tâm trạng của mình lúc này.

Diệp Quân cứ thế kéo Chu Phạn đi xuống dưới.

Sắc mặt Hữu Lão ở bên dưới cực kỳ nghiêm trọng.

Ở đế quốc Đại Chu không ai dám làm trái chiếu chỉ của Hoàng đế bệ hạ.

Chưa từng có ai dám làm điều này.

Sậu Nguyên thì lại rất bình tĩnh, không hoảng sợ chút nào.

Hoàng tộc Đại Chu gì chứ?

Nếu cậu Diệp này gọi cô cô một tiếng thì Đại Chu sẽ trở thành quá khứ thôi.

Trong góc tối nào đó, Chu Đế cũng đang nhìn Diệp Quân và Chu Phạn, phía sau gã là nhà sư già đang cầm một chuỗi hạt Phật, thấp giọng tụng kinh.

Chu Đế cười nói: “Mọi người đều nói kiếm tu là người phong lưu nhất, hôm nay gặp được, quả nhiên là thế, mặc dù cảnh giới của kiếm tu thiếu niên này chỉ là tám phần thần tính nhưng hắn lại đầy vẻ kiêu ngạo, chẳng xem hoàng thất Đại Chu là chuyện gì to tát cả, không biết thực lực này của hắn có thể chống đỡ được sự kiêu ngạo của hắn không”.

Lão hòa thượng vẫn tiếp tục niệm kinh, không nói gì.

Chu Đế mỉm cười nói: “Đại sư, ông tính xem mệnh của thiếu niên này được không? Xem thử hắn có thể sống qua ngày hôm qua không”.

Lão hòa thượng mở mắt ra nhìn Diệp Quân phía đằng xa, sau đó bình tĩnh nói: “Không đáng”.

Dứt lời, ông ta lại nhắm mắt lại.

Chu Đế cười nói: “Đại sư, ta hơi tò mò, phá vỡ quy tắc một lần vì ta được không?”

Lão hòa thượng khẽ gật đầu: “Nếu điện hạ đã muốn biết thì ta sẽ phá vỡ quy tắc một lần”.

Nói xong, ông ta nhìn Diệp Quân, sau đó xòe tay phải ra, bấm ngón tay tính toán, thoáng chốc sợi dây nhân quả số mệnh xung quanh bắt đầu tụ lại, nhưng ngay sau đó ông ta tựa như cảm nhận được gì, sắc mặt đột nhiên thay đổi, sau đó một tia kiếm quang lướt qua trong đôi mắt ông ta.

Vèo!

Máu văng ra tung tóe.

Lão hòa thượng xót xa hô lên: “Không ổn, ta mù rồi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3583


Chương 3583

Chu Đế: “…”

Nhìn lão hòa thượng mặt đầy máu, Chu Đế ngơ ngác vội hỏi: “Chuyện gì thế?”

Lão hòa thượng run giọng nói: “Trên người hắn có sự tồn tại mà nhân quả không biết rõ, không thể quan sát… mẹ kiếp!”

Chu Đế: “…”

Ở một bên khác.

Lúc này Chu Mục – Nhị hoàng tử cũng đang dõi theo Diệp Quân, gã mỉm cười: “Đạo trưởng, ông nghĩ người này thế nào?”

Đạo sĩ nhìn Diệp Quân ở phía xa, sau đó nói: “Khí chất bất phàm, nhân gian hiếm có”.

Chu Mục cười nói: “Đúng là thế thật, phải nói là khả năng nhìn người của Cửu muội ta rất chuẩn xác, nhưng thiếu niên này cũng quá l* m*ng, không xem hoàng thất Đại Chu ta ra gì cả, cứ thế mà dẫn nó đi. Nếu ta là hắn thì đành nhẫn nhịn một thời gian, tìm cách khác, chứ không đẩy mình và Cửu muội vào tuyệt cảnh như bây giờ”.

Nói đến đây gã khẽ lắc đầu: “Tài năng có thừa, thông minh không đủ”.

Thấy Chu Mục đã đưa ra đánh giá, đạo sĩ không tiện nói gì thêm nữa, nhắm mắt lại.

Ở đằng xa, Diệp Quân kéo tay Chu Phạn chậm rãi đi xuống bậc thang đá.

Chu Phạn để mặc Diệp Quân kéo tay cô ta, lúc này cô ta cảm thấy hơi hoang đường.

Cô ta biết rõ làm trái với chiếu chỉ của Hoàng Đế Đại Chu sẽ có kết cục thế nào, chắc chắn sẽ chết.

Chưa từng có ai dám làm như vậy.

Chiếu chỉ của Hoàng Đế Đại Chu đại diện cho quyền uy vô thượng, không cho phép nghi ngờ và làm trái.

Nhưng khi thiếu niên đó nói với cô ta: “Cô tin ta thì đi theo ta”, cô ta lại không do dự đi theo hắn.

Cũng không biết tại sao cô ta bỗng cảm thấy cho dù có cùng chết ở đây thì cũng chẳng có gì không tốt.

Nghĩ đến đây, cô ta bỗng bật cười.

Không để sống chết lợi ích trong lòng.

Ngay lúc này, mây đen dày đặc bỗng kéo đến, trong đám mây đen dày đặc xuất hiện vô số tia chớp, từng luồng uy lực đánh xuống, trời đất rung chuyển.

Một giọng nói bỗng vang lên từ chân trời: “Chu Phạn, nếu cô bước ra khỏi bậc thang cuối cùng, ta lập tức sẽ khiến cô chết”.

Thiên Đạo hoàng thành.

Lúc này Diệp Quân và Chu Phạn đã bước đến bậc thang cuối cùng.

Diệp Quân quay đầu lại nhìn Chu Phạn, mỉm cười nói: “Có sợ không?”

Chu Phạn gật đầu: “Sợ”.

Dứt lời, cô ta cười nói: “Mà cũng không sợ”.

Diệp Quân bật cười, hắn kéo Chu Phạn bước xuống bậc thang cuối cùng.

Ầm!

Một cột sấm chớp bỗng xuyên qua mây đen đánh thẳng xuống.

Trời đất chấn động.

Ngay lúc này, Diệp Quân bỗng xòe tay ra, một đốm lửa xuất hiện trong tay phải hắn.

Chỉ một tích tắc trời đất bỗng trở nên yên tĩnh.

Cột sấm chớp đó dừng ở giữa không trung, không dám đánh xuống nửa tấc.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3584


Chương 3584

Mắt Chu Đế tròn xoe, sắc mặt trắng bệch.

Hai tay Chu Mục siết chặt, nhìn chằm chằm ngọn lửa trong tay Diệp Quân, sắc mặt dần trở nên nhợt nhạt.

Trong chỗ tối xung quanh, rất nhiều ông lớn hóa đá.

Lửa Thiên Hành!

Đương nhiên là họ nhận ra lửa Thiên Hành, hoàng thất Đại Chu có rất nhiều sách cổ viết về lửa Thiên Hành, dù sao thì hiện nay nền văn minh Thiên Hành là vũ trụ nền văn minh cấp năm duy nhất được biết đến.

Một khi lửa Thiên Hành xuất hiện tức có nghĩa là tiêu diệt thế gian.

Lúc này lửa Thiên Hành xuất hiện trong tay thiếu niên này.

Thiếu niên này đến từ nền văn minh Thiên Hành.

Đây là suy nghĩ của tất cả mọi người ngay lúc này.

Hữu Lão ở đằng xa nhìn lửa Thiên Hành trong tay Diệp Quân, run giọng nói: “Đây là lửa Thiên Hành…”

Sậu Nguyên bình tĩnh nói: “Lửa Thiên Hành cũng chỉ thế”.

Hữu Lão quay đầu nhìn Sậu Nguyên, mặt đầy vẻ ngạc nhiên.

“Dựa vào đâu?”

Hoàng Đế Đại Chu nhìn Chu Phạn, nghiêm túc hỏi.

Chu Phạn hỏi ngược lại: “Tại sao lại không?”

Hoàng Đế Đại Chu im lặng không nói.

Chu Phạn mỉm cười nói: “Phụ hoàng, sao không cược một trận lớn?”

Cược!

Hoàng Đế Đại Chu quay sang nhìn chân trời, khẽ nói: “Kẻ thù của hắn là Ác Đạo Minh”.

Ác Đạo Minh!

Người ngoài không biết rõ về thế lực này, nhưng ông ta vẫn biết chút ít về nó, ngoài mấy Ác Đạo lớn mạnh trong vũ trụ, trong thế lực này vẫn có rất nhiều cường giả đỉnh cấp, còn rốt cuộc Ác Đạo Minh này thâm sâu thế nào, ngay cả ông ta cũng không rõ.

Nói đơn giản là thế lực này rất mạnh, cực kỳ mạnh.

Chu Phạn nhẹ nhàng vuốt mái tóc bị gió làm rối tung của mình, cười nói: “Cũng là bởi vì kẻ thù của hắn là Ác Đạo Minh”.

Hoàng Đế Đại Chu sửng sốt, sau đó bật cười.

Ác Đạo Minh mạnh không?

Cực kỳ mạnh!

Mạnh hơn rất nhiều so với căn cơ hiện giờ của Đại Chu.

Thế nhưng người có thể đối đầu với Ác Đạo Minh, hắn yếu sao?

Chắc chắn là không.

Chu Phạn nhìn chân trời, yên lặng đợi, đợi người đàn ông bên cạnh trả lời.

Nếu phụ hoàng của mình đồng ý cược thì vị trí Thái tử sẽ thuộc về cô ta.

Nếu không cô ta sẽ không có duyên với vị trí Thái tử.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3585


Chương 3585

Sở dĩ lần này cô ta làm thế là vì Đại Chu, cũng vì bản thân.

Hoàng Đế Đại Chu bỗng nói: “Nha đầu, con nói xem, hắn là người của nền văn minh Thiên Hành thật sao?”

Chu Phạn nói: “Nếu con nói phải, phụ hoàng tin không?”

Hoàng Đế Đại Chu mỉm cười nói: “Ta không tin”.

Nền văn minh Thiên Hành dễ nói chuyện vậy sao?

Tất nhiên là không.

Mặc dù thiếu niên đó cực kỳ kiêu ngạo, muốn làm cho mọi người nghĩ hắn đến từ nền văn minh Thiên Hành thật nhưng quá mức rõ ràng.

Hoàng Đế Đại Chu bỗng nói: “Người đâu”.

Một ông lão mặc cung bào bỗng xuất hiện trước mặt Hoàng Đế Đại Chu, ông ta hơi cúi người xuống.

Hoàng Đế Đại Chu bình tĩnh nói: “Từ nay về sau, Chu Phạn chính là Thái tử đời thứ ba mươi ba của hoàng thất Đại Chu, cộng thêm hàm Đại Nguyên Soái binh mã thiên hạ, ban cho Thiên Tử Lệnh Đại Chu, Thiên Long Ấn Đại Chu, Thần Binh Phù Đại Chu, …”

Nghe Hoàng Đế Đại Chu nói thế, người xung quanh đều hóa đá.

Đại Nguyên Soái binh mã.

Có thể điều động tất cả quân đội và quân viễn chinh ở bên ngoài của Đại Chu.

Thiên Tử Lệnh Đại Chu có thể điều động tất cả quân đội trong nước, bao gồm cả quân cận vệ và cấm vệ hoàng thành Đại Chu.

Thiên Long Ấn Đại Chu, ấn này có thể điều động tất cả quan lại Đại Chu, có ấn này trong tay, một câu nói của Chu Phạn có thể ngay lập tức rút hết tất cả quan lại và mưu sĩ cao cấp bên cạnh các hoàng tử, công chúa.

Điều đáng sợ nhất vẫn là Thần Binh Phù Đại Chu.

Năm đó lúc khai quốc, người sáng lập Đại Chu đã lập ra một đội quân vô địch thiên hạ, tên là quân Thần Sách Đại Chu.

Đội quân này là đội quân bí ẩn nhất, mạnh nhất Đại Chu, là đội quân được Hoàng Đế Đại Chu các thời xem trọng nhất.

Đội quân này là sự tồn tại đỉnh cấp nhất ngoài Hoàng Đế Đại Chu.

Kể từ khi lập quốc, đội quân Thần Sách này luôn là đối tượng huấn luyện quan trọng nhất của Đại Chu, sau nhiều năm phát triển, cấp bậc thấp nhất của đội quân này là cảnh giới mười phần thần tính.

Điều đáng nói là đội quân này không ở Đại Chu mà tự tu hành ở bên ngoài, nhưng mỗi năm họ đều có thể nhận được tài nguyên của Đại Chu.

Họ chỉ tuân theo Thần Binh Lệnh Đại Chu, cũng chỉ có Thần Binh Lệnh của Đại Chu mới có thể triệu hồi họ.

Bây giờ Hoàng Đế Đại Chu lại giao lệnh này cho Chu Phạn…

Có thể nói bây giờ Chu Phạn là người có thực quyền lớn nhất, cũng là Thái tử có thực quyền lớn nhất trong lịch sử Đại Chu.

Những người ẩn nấp trong tối đều tỏ ra khó tin.

Đây có phải là Thái tử đâu?

Đây quả thật là nữ hoàng Đại Chu rồi đấy chứ.

Chu Mục ở trong tối muốn chạy ra nhưng lại bị đạo sĩ đó ngăn lại.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3586


Chương 3586

Sắc mặt Chu Mục cực kỳ khó coi, gã thật sự không cam lòng, lên kế hoạch nhiều năm như vậy mà lại thua? Ai có thể cam tâm được chứ?

Còn Chu Đế đã xông thẳng đến trước mặt Hoàng Đế Đại Chu, gã vừa định lên tiếng, Hoàng Đế Đại Chu thờ ơ nhìn gã. Chỉ một cái nhìn thôi, Chu Đế đã biến sắc, cả người như bị trúng đòn, lập tức lùi lại sau, không nói gì nữa.

Ông lão mặc đồ trong cung trước mặt Hoàng Đế Đại Chu chậm rãi đi đến trước mặt Chu Phạn, sau đó lấy ra một lệnh bài, một phù ấn và một ấn rồng ra rồi cung kính đưa chúng cho Chu Phạn.

Chu Phạn hít sâu một hơi, sau đó nhận lấy ba thứ này.

Lúc Chu Phạn nhận lấy ba thứ đó, ông lão mặc đồ trong cung chưa từng hành lễ với ai ngoài Hoàng Đế Đại Chu bỗng quỳ xuống.

Chu Phạn vội đỡ ông lão mặc đồ trong cung lên, mỉm cười nói: “A Ông thúc, thúc là người đã nhìn ta trưởng thành mà”.

Dĩ nhiên cô ta không dám kiêu căng.

Ông lão mặc đồ trong cung trước mặt này là quan lại mạnh nhất trong lịch sử Đại Chu.

Không ai biết lai lịch của ông ta, cũng không ai biết rốt cuộc ông ta mạnh thế nào, chỉ biết ông ta đã ở đây từ đời của người sáng lập Đại Chu cho đến tận bây giờ.

Đồng hành với đất nước, vô tận mãi mãi.

Mà ông ta cũng chỉ nghe lệnh của Thần Binh Phù.

Bay giờ hành lễ chính là thần phục.

Đương nhiên, đây cũng là vì Hoàng Đế Đại Chu cố ý làm thế, mặc dù cảnh giới của Chu Phạn không thấp nhưng thật ra chỉ là gì so với cả vũ trụ, nếu bên cạnh không có một cường giả đỉnh cấp đi theo thì rất dễ bị hại.

Dù sao sau khi Đại Chu chọn đi theo thiếu niên đó tức là kẻ thù của Đại Chu là Ác Đạo Minh.

Hôm nay Đại Chu lập ra Thái tử, ngày mai Thái tử bị phanh thây ở đầu đường, vậy chẳng phải muốn người đời chê cười sao?

Ông lão đó mỉm cười, không nói gì nhiều, chỉ lùi sang bên cạnh Hoàng Đế Đại Chu.

Chu Phạn biết họ có lời muốn nói, thế là cúi người thật thấp với Hoàng Đế Đại Chu, sau đó xoay người rời đi.

Sau khi Chu Phạn đi, ông lão đó nói: “Bệ hạ, đánh cược vận mệnh của cả đất nước có hơi lớn”.

Hoàng Đế Đại Chu bỗng nói: “Ngọn lửa Thiên Hành đó bị người ta trấn áp rồi”.

Nói xong, ông ta xoay người rời đi.

Ông lão đó sửng sốt, một lúc sau gật đầu: “Nên cược”.



Ở trong tối.

Chu Mục ngồi dưới đất khẽ cười: “Lên kế hoạch nhiều năm cứ thế thất bại, đúng là nực cười”.

Đạo sĩ lắc đầu: “Điện hạ, phải tỉnh táo”.

Vẻ mặt Chu Mục hơi khác thường: “Tỉnh táo thế nào được?”

Đạo sĩ nói: “Bệ hạ đang đánh cược vận mệnh của đất nước, nếu người không nhìn thấy điểm này e là nguy hiểm”.

Đánh cược vận mệnh đất nước!

Chu Mục siết chặt nắm đấm, một lúc sau gã hít sâu một hơi, sau đó đứng lên cười nói: “Đi, đi chúc mừng Cửu muội”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3587


Chương 3587

Đạo sĩ gật đầu, ánh mắt lóe lên tia vui mừng.

Nếu lúc này mà không thấy rõ tình thế, còn tính toán lợi ích cá nhân thì thật sự đáng chết.

Đứng trước tương lai của một nước, ngay cả Hoàng đế bệ hạ còn từ bỏ hoàn toàn quyền lực, huống gì một hoàng tử nhỏ bé chứ?

Sở dĩ Hoàng đế bệ hạ từ bỏ quyền lực, ý tứ rất đơn giản, không đánh cược thì không đánh cược, một khi cược thì phải cược tất cả.

Tất cả tài sản.

Chu Mục bỗng nói: “Thầy ơi, thầy nói xem thiếu niên đó đến từ nền văn minh Thiên Hành thật sao?”

Đạo sĩ lắc đầu: “Không phải”.

Chu Mục hơi ngạc nhiên.

Đạo sĩ lại nói: “Có lẽ lai lịch của hắn còn đáng sợ hơn nền văn minh Thiên Minh”.

Chu Mục quay phắt lại nhìn đạo sĩ, mặt đầy vẻ khó tin.

Ánh mắt đạo sĩ hiện lên vẻ phức tạp: “Ngọn lửa Thiên Hành… bị ai đó trấn áp rồi”.

Chu Mục run giọng nói: “Đây…”

Ngay lúc này một ông lão bỗng xuất hiện trước mặt hai người, ông lão hơi cúi người xuống với hai người, sau đó nói: “Nhị điện hạ, Đạo Quân đại nhân, Hoàng điện hạ cho mời”.

Hoàng điện hạ!

Ánh mắt Chu Mục hiện lên vẻ phức tạp, sau đó nói: “Ta đến ngay”.

Ông lão gật đầu, sau đó lùi đi.

Chu Mục hơi ngờ vực: “Cửu muội tìm chúng ta…”

Đạo Quân nói: “Cô ấy sắp đối phó với Ác Đạo Minh”.

Chu Mục trầm giọng nói: “Cửu muội và thiếu niên kia là kiểu quan hệ đó thật sao?”

Đạo Quân bình tĩnh nói: “Nếu đúng là thế thì tốt, nếu không phải cũng không sao”.

Chu Mục nhìn Đạo Quân: “Nói thế là sao?”

Đạo Quân nói: “Thiếu niên đó đã vượt qua cả vạn dặm để đến đây cứu Cửu điện hạ, đủ thấy nhân cách và sự nghĩa hiệp của hắn. Cho dù họ không phải là kiểu quan hệ đó, nhưng những gì Cửu điện hạ làm hôm nay chắc chắn sẽ được đền đáp. Đương nhiên, nếu đúng là thế thì càng tốt”.

Chu Mục lặng thinh.

Đạo Quân nhìn Chu Mục, thành khẩn mà nói: “Tứ điện hạ vừa rồi không kiềm chế được lao ra, chắc chắn bệ hạ rất thất vọng, nếu trong lòng không có lợi ích quốc gia, chỉ có tư lợi, người như vậy sao có thể làm Hoàng Đế Đại Chu được? Bệ hạ, người phải học cách nhìn nhận mọi việc từ góc độ của của bệ hạ”.

Chu Mục im lặng một lúc, cúi người xuống nói: “Ta biết rồi”.

Đạo Quân gật đầu: “Đi thôi”.

Nói xong, hai người biến mất khỏi đó.

Ở một nơi khác.

Tứ hoàng tử Chu Đế ngồi dưới đất, mặt xám như tro tàn.

Phía sau gã là hòa thượng mắt đã mù, từ sau khi bị kiếm khí bí ẩn đó làm cho bị thương, bây giờ mắt ông ta vẫn chưa hồi phục.

Chu Đế bỗng tự giễu: “Đại sư, ông nghĩ như vậy công bằng sao?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3588


Chương 3588

Hòa thượng trầm giọng nói: “Bệ hạ làm thế quả thật là không công bằng, chùa Phạm Thiên ta tuyệt đối không đồng ý. Điện hạ yên tâm, sau khi về, ta sẽ nhờ sư huynh của ta – phương trượng Từ Thiên thỉnh cầu lời giải thích từ bệ hạ”.

Chu Đế do dự một lúc, sau đó lắc đầu: “Bây giờ mọi việc đã xong… e là đã muộn rồi”.

Hòa thường nói: “Không muộn, vẫn còn cơ hội”.

Chu Đế quay sang nhìn hòa thượng, hòa thượng trầm giọng nói: “Bệ hạ làm thế không chỉ phá vỡ quy tắc tranh giành vị trí Thái tử trong những năm qua mà còn khiến cả Đại Chu gặp nguy hiểm, ông ấy làm thế là làm trái quy tắc”.

Chu Đế vội nói: “Thầy cẩn thận lời nói”.

Hòa thượng cười nhạo: “Sợ gì chứ? Điện hạ tin ta không?”

Chu Đế khẽ gật đầu: “Dĩ nhiên là ta tin đại sư Từ Địa rồi, nhưng bây giờ mọi việc đã được ấn định, chúng ta có làm gì cũng chỉ chọc cho phụ hoàng giận thôi”.

Từ Địa nói: “Chùa Phạm Thiên có đến cả trăm vạn hòa thượng, hàng trăm vạn tín đồ, có bọn ta ủng hộ điện hạ, cho dù là điện hạ, ông ta cũng phải thận trọng đối đãi với người”.

Chu Đế vẫn hơi do dự.

Từ Địa nói: “Điện hạ, cứ thế mà bỏ cuộc, điện hạ cam lòng sao?”

Chu Đế siết chặt nắm đấm, lên kế hoạch nhiều năm như vậy mà lại bỏ cuộc, dĩ nhiên gã không cam tâm rồi.

Thật sự không cam lòng.

Từ Địa nói tiếp: “Hơn nữa người phụ nữ đó nắm giữ đại quyền, điện hạ nghĩ cô ta sẽ bỏ qua cho điện hạ và nhà mẫu tộc của điện hạ sao?”

Chu Đế im lặng, sắc mặt dần trở nên âm trầm.

Từ Địa lại nói: “Điện hạ, chúng ta vẫn còn cơ hội, nhất định phải làm loạn đến mức long trời lở đất”.

Chu Đế vẫn khá lo lắng.

Từ Địa nắm lấy tay Chu Đế: “Đừng lo, tin ta, ta có thể…”

Thái Tử Điện.

Trong điện, Chu Phạn đang gửi đi từng mệnh lệnh.

Cô ta đang triệu hồi tất cả cường giả đỉnh cấp trên mười phần thần tính ở bên ngoài.

Muốn đối phó với Ác Đạo Minh thì tất nhiên cường giả bình thường không có tác dụng, thật ra có thể mười phần thần tính không có quá nhiều tác dụng.

Đại chiến nền văn minh thật sự, thắng thua đều do cường giả đỉnh cấp nhất ở hai bên quyết định.

Nhưng cô ta vẫn triệu hồi cả các cường giả mười phần thần tính, vì cô ta phải có một kế hoạch trong trường hợp tệ nhất.

Không đánh thì thôi, đã đánh thì phải dốc hết sức.

Ngay lúc này Chu Mục và Đạo Quân bước vào, vừa bước vào, Chu Mục cúi người với Chu Phạn: “Bái kiến Hoàng điện hạ”.

Đạo Quân cũng hơi cúi người xuống.

Trong nước Đại Chu, bất kỳ tông môn nào cũng đều phải nghe lệnh của hoàng thất Đại Chu.

Chu Phạn bỏ sắc lệnh trong tay xuống, nhìn Chu Mục mỉm cười nói: “Nhị ca, Đạo Quân, mời ngồi”.

Nói xong, nhanh chóng có người đem hai cái ghế đến để phía sau hai người.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3589


Chương 3589

Chu Mục ngồi xuống, nhưng dường như nghĩ đến điều gì, gã lại dịch về phía trước, chỉ ngồi một nửa.

Đạo Quân không ngồi xuống, mà đứng ở một bên.

Chu Phạn nói: “Đạo Quân, Nhị ca, lần này mời hai người đến chỉ vì một việc, đó là đối phó với Ác Đạo Minh”.

Chu Mục do dự, đang định lên tiếng nhưng khi nhìn thấy ánh mắt Chu Phạn nhìn Đạo Quân, gã vội dừng lại.

Thấy Chu Phạn nhìn mình, Đạo Quân trầm ngâm nói: “Phạn điện hạ, ta có một việc không hiểu, mong người giải đáp”.

Chu Phạn nói: “Mời Đạo Quân nói”.

Đạo Quân nói: “Rốt cuộc vị Diệp công tử đó và Ác Đạo Minh có thù oán gì? Có thể hòa giải được không?”

Chu Phạn chậm rãi nói: “Theo ta được biết, Diệp công tử đến từ một vũ trụ tên là vũ trụ Quan Huyên, nơi này có một cường giả cực kỳ mạnh, một mình có thể áp chế được cả ngàn vạn lần Vũ Trụ Kiếp, mà mục đích của Ác Đạo Minh là muốn cứu vị Ác Đạo đó ra”.

Đạo Quân hỏi: “Diệp công tử và cường giả đó có quan hệ?”

Chu Phạn gật đầu: “Ừ”.

Đạo Quân trầm ngâm một lúc rồi hỏi: “Là mâu thuẫn không thể hòa giải sao?”

Chu Phạn gật đầu nói: “Đúng thế”.

Đạo Quân bỗng nói: “Phạn điện hạ biết bao nhiêu về Diệp công tử đó?”

Chu Phạn lặng thinh.

Cô ta thật sự không biết nhiều về Diệp Quân.

Đạo Quân nhìn Chu Phạn, sau đó nói: “Xem ra điện hạ đối với Diệp công tử đó là tám phần tình cảm, hai phần lợi ích”.

Chu Phạn im lặng không cãi lại.

Đạo Quân nói tiếp: “Cuối cùng điện hạ lựa chọn ở lại Đại Chu, đó là mười phần tình cảm rồi”.

Chu Phạn mỉm cười nói: “Đạo Quân đại nhân, nếu ta không có cơ duyên lần này thì có lẽ không còn cơ hội tranh giành vị trí Thái tử này nữa”.

Nhà họ Đạo!

Ở trong Đại Chu, Nhà họ Đạo và chùa Phạm Thiên là hai thế lực tông môn mạnh nhất.

Hai tông môn này lần lượt lựa chọn Chu Mục và Chu Đế, còn cô ta, thế lực ủng hộ cô ta đứng sau đó một chút, đó là Huyền Tiên Tông, Hữu Lão và Tả Lão đến từ Huyền Tiên Tông.

Nhưng thế lực bên nhà mẹ của cô ta mạnh hơn nhà mẹ của Chu Mục và Chu Đế.

Đạo Quân nói: “Điện hạ, bây giờ chúng ta gặp phải hai vấn đề lớn nhất. Thứ nhất, chúng ta không biết thực lực thật sự của Ác Đạo Minh, thứ hai là chúng ta không biết thực lực của thế lực đứng sau Diệp công tử”.

Chu Phạn gật đầu: “Ta biết”.

Đạo Quân nhìn Chu Phạn, sau đó nói: “Vậy chúng ta chỉ còn một sự lựa chọn, ở lại ủng hộ Diệp công tử”.

Chu Phạn nói: “Ừ”.

Đạo Quân lặng thinh.

Chu Phạn chậm rãi đứng dậy, sau đó nói: “Không giấu gì Đạo Quân đại nhân, sở dĩ ta ở lại để tranh ngôi vị Thái tử vừa là vì lợi ích riêng mà cũng là vì đất nước. Việc từ là bản thân ta có thiện cảm với Diệp công tử, nói thẳng ra có lẽ là thích nên muốn giúp hắn, về công là vì đất nước, Đạo Quân đại nhân, ta tin sau này Đại Chu sẽ không hối hận khi chọn Diệp công tử, chúng ta chắc chắn có thể mượn sức của Diệp công tử để tiếp xúc với vào vũ trụ nền văn minh cấp năm”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3590


Chương 3590

Vũ trụ nền văn minh cấp năm.

Cuối cùng trong đôi mắt trước giờ không dao động của Đạo Quân cũng hiện lên vẻ động lòng.

Đây chính là nguyên nhân Hoàng Đế Đại Chu lựa chọn đánh cược.

Tiếp xúc với vũ trụ nền văn minh cấp năm.

Đạo Quân nhìn Chu Phạn: “Phạn điện hạ, mặc dù ta có thể đoán được nhưng vẫn không dám chắc chắn, rốt cuộc Diệp công tử đó có phải đến từ một vũ trụ nền văn minh cấp năm không?”

Chu Phạn mỉm cười nói: “Chỉ cao chứ không thấp”.

Thật ra cô ta cũng không dám chắc chắn hoàn toàn, nhưng lúc này cô ta chỉ có thể nói thế.

Đôi khi làm người không thể thành thật quá mức.

Đạo Quân khẽ gật đầu: “Ta hiểu rồi. Phạn điện hạ gọi ta đến là muốn ta dùng trận pháp Chu Đạo của nhà họ Đạo ta à?”

Trận pháp Chu Đạo!

Chu Mục ở một bên nghe thế cũng cảm thấy kinh ngạc, trận pháp Chu Đạo này là trận pháp hàng đầu của nhà họ Đạo, là trận pháp do chính Thủy tổ nhà họ Đạo tạo ra, nếu thi triển thì có thể diệt thần giết đạo.

Uy lực của nó không thua kém gì trận pháp Phục Tiên mà Thủy tổ hoàng tộc Đại Chu tạo ra cả.

Chu Phạn gật đầu: “Đúng thế”.

Đạo Quân không nói gì.

Chu Phạn nói: “Ta thay mặt Diệp công tử hứa với Đạo Quân, một khi trận pháp Chu Đạo được mở ra, Diệp công tử nợ Đạo giáo một ân tình. Nếu hắn đến từ vũ trụ nền văn minh cấp năm, sau này Đạo giáo có thể đến vũ trụ nền văn minh cấp năm dạy và thu nạp đệ tử”.

Im lặng hồi lâu, Đạo Quân mới nói: “Trước khi đến, ta đã mời đạo chủ chi phái mười hai của nhà họ Đạo đến đây, lúc này hẳn là họ đã vào hoàng thành rồi. Còn trận pháp Chu Đạo, nó có thể mở ra bất cứ lúc nào”.

Chu Phạn sửng sốt, sau đó hơi cúi người xuống, Đạo Quân vội nghiêng người tránh đi, sau đó nghiêm túc nói: “Phạn điện hạ, đối phó với Ác Đạo Minh thì phải dốc toàn lực”.

Chu Phạn gật đầu: “Ta hiểu”.

Đạo Quân lại nói: “Điện hạ, đừng quên chùa Phạm Thiên”.

Chu Phạn mỉm cười nói: “Đạo Quân và ta có chung ý nghĩ rồi, vừa lúc ta muốn đến chùa Phạm Thiên một chuyến, Đạo Quân có muốn đi cùng không?”

Đạo Quân lắc đầu: “Điện hạ cũng biết quan hệ giữa nhà họ Đạo ta và chùa Phạm Thiên đấy, ta mà đi thì chỉ thêm loạn thôi”.

Chu Phạn gật đầu, sau đó nhìn Chu Mục cười nói: “Nhị ca, Đại Chu rất lớn, một mình muội không thể quản hết, thế nên vẫn cần Nhị ca giúp đỡ nhiều mới được”.

Chu Mục đứng dậy vui mừng nói: “Điều nên làm”.

Chu Phạn mỉm cười, sau khi dặn dò xong vài chuyện, cô ta ra khỏi Thái Tử Điện, biến thành tia sáng biến mất ở tận cuối chân trời.

Không lâu sau, Chu Phạn đến dưới chân một ngọn núi lớn, bên cạnh cô ta là ông lão mặc đồ trong cung.

Chu Phạn vừa đến dưới chân núi thì nghe được một tiếng chuông, tiếng chuông vang lên từ trên đỉnh núi, ngân vang rất dài.

Chùa Phạm Thiên!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3591


Chương 3591

Chùa Phạm Thiên tọa lạc trong một dãy núi, xung quanh là hàng vạn ngọn núi chọc trời, vô cùng hùng vĩ, nhất là giữa núi, những lớp mây bao bọc xung quanh như tiên cảnh.

Chu Phạn không có thời gian để ngắm cảnh đẹp, cô ta nhanh chóng đi đến đỉnh núi, một ngôi chùa cổ xuất hiện trong tầm mắt của cô ta. Ngôi chùa cổ được xây dựng trên một vách núi, nhìn từ xa nó như được gắn vào vách núi, cực kỳ nguy hiểm.

Vì phải tranh giành vị trí Thái tử mà mấy năm nay cô ta chưa từng đến đây, đây là lần đầu tiên.

A Ông bỗng nói: “Điện hạ, không lâu trước đó, Từ Địa đã về chùa Phạm Thiên”.

Chu Phạn mỉm cười: “Vậy chúng ta đợi thêm lát nữa”.

A Ông gật đầu.

Chu Phạn nói: “Nghe nói năm đó Từ Thiên đại sư xuất thân từ thổ phỉ?”

A Ông khẽ gật đầu: “Năm đó cũng là người trên tay dính máu của nhiều người nhất, sau khi được phương trượng đời trước khai sáng, cuối cùng quy y cửa Phật”.

Chu Phạn hơi tò mò: “Xuất thân từ thổ phỉ thì chắc là bản tính hung hăng, sao lại chịu quy y cửa Phật?”

A Ông bình tĩnh nói: “Phương trượng đời trước cũng không phải người tốt lành gì”.

Chu Phạn sửng sốt, sau đó cười nói: “Thì ra là thế”.



Trong chùa Phạm Thiên.

Một nhà sư mặc áo cà sa khoanh chân ngồi trên đệm cói, tay cầm một chuỗi hạt gỗ, thầm niệm kinh cổ.

Trước mặt ông ta là Từ Địa vừa trở về.

Từ Địa bỗng bước đến trước, vẻ mặt hung dữ: “Sư huynh, chúng ta ra tay đi”.

Nhà sư mở mắt ra, ông ta không nói gì mà nhấc ấm trà đã pha bên cạnh lên đưa đến trước mặt Từ Địa, Từ Địa nói: “Sư huynh, ta không uống”.

Nhà sư nhìn Từ Địa: “Ta bảo đệ bưng, không cho phép sử dụng hộ thể thần lực”.

Mặc dù Từ Địa hơi cạn lời nhưng cũng không dám phản kháng, đành phải làm theo, ông ta cầm lấy ấm trà, mà lúc này nhà sư bỗng đè lại tay phải, thoáng chốc tu vi của Từ Địa bị trấn áp, sắc mặt Từ Địa thay đổi, muốn buông ấm trà ra nhưng ấm trà lại dính chặt vào tay ông ta.

Từ Địa hoảng sợ nói: “Sư huynh, huynh làm gì thế?”

Từ Thiên bình tĩnh nói: “Có nóng không?”

Từ Địa hãi hùng nói: “Chết tiệt, sự huynh, huynh nói xem có nóng không? Mau lấy ra…”

Tay phải Từ Thiên hơi nhấc lên, ấm trà rơi xuống đất.

Từ Thiên chắp hai tay thành chữ thập, thấp giọng nói: “Buông được thì không còn đau nữa”.

Từ Địa do dự, sau đó nói: “Ý của sư huynh là chúng ta không cần gây loạn, cứ làm phản thôi à?”

Từ Thiên nổi giận: “Nghiệp chướng…”

Từ Địa: “…”

Từ Thiên chắp hai tay thành chữ thập, thầm niệm: “Tội lỗi, tội lỗi, người xuất gia sao có thể nói lời thô lỗ như vậy, thiện tai…”

Từ Địa do dự một chốc, sau đó nói: “Sư huynh, cứ thế buông bỏ, có thể cam lòng được sao?”

Từ Thiên ổn định lại tâm trạng, sau đó nhìn Từ Địa: “Đệ có đánh lại Hoàng đế bệ hạ không?”

Từ Địa suy nghĩ, sau đó lắc đầu.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3592


Chương 3592

Hoàng Đế Đại Chu đó xuất thế vô song, mấy mươi vạn năm trước đã là cường giả cảnh giới Khai Đạo, sao có thể là người ông ta đánh lại được chứ?

Từ Thiên lại hỏi: “Chùa Phạm Thiên ta có thể đánh lại hoàng thất Đại Chu?”

Từ Địa lại lắc đầu.

Từ Thiên nói: “Vậy đệ có gì mà không cam lòng?”

Từ Địa trầm giọng nói: “Sư huynh, mắt ta bị mù, có thể không trả thù này sao?”

Từ Thiên nhìn hai mắt Từ Địa thở dài: “Đệ có từng nghĩ đối phương có thể âm thầm làm hại đôi mắt của đệ, thực lực đó là người mà đệ có thể đối đầu à?”

Từ Địa trầm giọng nói: “Ta biết, thực lực của ta chắc chắn không phải là đối thủ của người sau lưng thiếu niên kiếm tu đó, nhưng sư huynh nhất định làm được. Có huynh ở đây, ta sợ cái quái gì nữa, đánh xong là xong việc”.

Từ Thiên nổi giận: “Đệ khoác lác là việc của đệ, đừng để ta gánh được không vậy?”

Ông ta lại chắp hai tay thành chữ thập, vội nói: “Thiện tai thiện tai, ta ở cùng với đệ không lúc nào là không nổi nóng cả, đúng là tội lỗi”.

Từ Địa: “…”

Từ Thiên niệm vài lần kinh tịnh tâm, lúc này mới khiến mình bình tĩnh lại, ông ta nhìn Từ Địa, sau đó nói: “Đệ nghĩ thử xem thiếu niên đó có lửa Thiên Hành…”

Từ Địa cắt lời Từ Thiên: “Hắn chắc chắn không thể là người nền văn minh Thiên Hành, hắn chẳng qua là đang cáo mượn oai hùm, cho dù là người nền văn minh Thiên Hành, có sư huynh ở đâu, sợ gì chứ…”

“Mẹ kiếp!”

Từ Thiên bỗng nổi nóng, ông ta tức giận chỉ vào Từ Địa, run giọng nói: “Nghiệp chướng, đệ… Nếu không phải năm đó sư phụ đã dặn dò thì hôm nay ta đã đánh chết đệ rồi, kẻo đệ lại gây họa cho chùa Phạm Thiên”.

Từ Địa: “…”

Từ Thiên tức giận nói: “Còn nhìn gì nữa? Mau đi bế quan cho ta, không được ra khỏi núi trong một trăm năm, nếu không ông đây chém chết đệ”.

Thấy Từ Thiên nổi giận thật rồi, Từ Địa không dám nói gì thêm nữa, xoay người chạy đi.

Sau khi Từ Địa đi, Từ Thiên ngồi xuống hít sâu một hơi: “Mẹ kiếp! Ông đây niệm Phật ở ngàn năm là vì muốn tiêu trừ tội nghiệp, đệ thì hay rồi, sợ ông đây chết muộn quá à, hay sao mà lại ra sức tạo nghiệp cho ta”.

Lúc này một chú tiểu bỗng đi đến.

Từ Thiên vội lấy lại vẻ từ bi.

Chú tiểu cung kính nói: “Phương trượng, Cửu điện hạ của hoàng thất Đại Chu đang đợi ở ngoài”.

Từ Thiên nói: “Mau mời vào”.

Chú tiểu đứng lên rời đi, chỉ nghe Từ Thiên lại nói: “Để ta tự đi đón”.

Nói xong, ông ta biến mất khỏi đó.

Ngoài chùa Phạm Thiên, Chu Phạn đang đợi bỗng mở mắt ra, một nhà sư từ xa đi đến.

Chính là Từ Thiên.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3593


Chương 3593

Chương 3593

Từ Thiên bước chân đến trước mặt Chu Phạn, hai tay chắp lại thành chữ thập: “Phạn điện hạ giá đáo, không thể nghênh đón từ xa, mong thứ tội”.

Chu Phạn mỉm cười nói: “Đại sư, lần này ta đến đây là muốn chùa Phạm Thiên giúp đỡ”.

Đi thẳng vào vấn đề.

Từ Thiên mỉm cười: “Người xuất gia lòng luôn từ bi, rộng lượng với thế giới, chỉ cần là vì Đại Chu, chùa Phạm Thiên sẽ không từ chối…”

Chu Phạn nói: “Ta muốn đấu với Ác Đạo Minh”.

Từ Thiên chớp mắt, sau đó nói: “Ồ”.

Chu Phạn nghiêm túc nói: “Ta muốn Đại sư mở trận pháp Đạo Giáp của chùa Phạm Thiên bảo vệ cho ta”.

Từ Thiên không nói gì.

Chu Phạn định lên tiếng thì lúc này một hư ảnh bỗng xuất hiện trước mặt Chu Phạn, hư ảnh đó nói: “Điện hạ, Ác Đạo Minh muốn ra tay với Diệp công tử đó. Bọn ta điều tra được, đã có năm cường giả cảnh giới Khai Đạo”.

Chu Phạn quay đầu nhìn Từ Thiên: “Đại sư, lập tức mở trận pháp Đạo Giáp, nếu không… ta lập tức chết ở chỗ này”.

Mẹ kiếp!

Cả người Từ Thiên tê cứng.

Diệp Quân rời khỏi Đại Chu, đến một hành tinh đã đi vào thời kỳ cuối của sự sống, bốn bề tĩnh mịch, không có bóng sinh linh.

Hắn dừng chân trước một thác nước rộng chừng mười nghìn trượng, cao cũng tầm thế. Dòng nước phi từ trên cao xuống trông hùng vĩ vô cùng.

Hắn ngồi xuống một tảng đá, nói: “Tháp gia, giúp ta giấu khí tức”.

Tiểu Tháp: “Đã làm”.

Diệp Quân gật gù. Bỗng Nhất Niệm xuất hiện trước mặt hắn, đôi tay hưng phấn bay múa.

Hắn dịu dàng xoa đầu cô ta, cười nói: “Từ từ, đừng vội”.

Nhất Niệm không đáp gì mà chỉ chạm ngón cái và ngón trỏ vào nhau, rồi kéo sang bên phải.

Xoẹt!

Thời không bị kéo mở, để một dòng sông vàng kỳ lạ chảy ra.

Diệp Quân kinh ngạc: “Tuế Nguyệt Trường Hà?”

Nhất Niệm gật đầu lia lịa.

Diệp Quân tỏ vẻ hoài nghi.

Bỗng nghe Tháp gia nói: “Chưa hiểu hả đại ca? Tuế Nguyệt trường hà cỡ nhỏ đó!”

Đầu óc Diệp Quân có một thoáng trống rỗng.

Nhất Niệm đi qua đi lại với vẻ đăm chiêu trên mặt. Rồi hai mắt sáng lên, cô ta gọi kiếm Thanh Huyên xuất hiện trên tay.

Diệp Quân: “…”

Nhất Niệm vung tay chạm nhẹ vào Tuế Nguyệt trường hà rồi dùng kiếm điểm xuống.

Uỳnh!

Toàn bộ dòng sông bị thu vào thanh kiếm.

Tới đây cô ta mới trả kiếm lại cho Diệp Quân với một nụ cười ngọt ngào trên mặt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3594


Chương 3594

Diệp Quân vừa nắm tay quanh chuôi kiếm đã biến sắc, vội vàng thả nó ra với vẻ sợ hãi.

Hắn vừa cảm nhận được một luồng sức mạnh vô cùng khủng khiếp, vô tận như linh khí trong đất trời.

Đó không phải sức mạnh của kiếm Thanh Huyên!

Nhất Niệm giơ ngón tay lên: “Là sức mạnh Tuế Nguyệt của một thế giới”.

Diệp Quân nhìn sang: “Của cả một thế giới?!”

Nhất Niệm gật đầu, dùng hai tay vẽ một vòng tròn: “Thế giới của chúng ta có vô số thế giới và thời không. Ta học được một phương pháp đặc biệt từ thời không của huynh, rút lấy sức mạnh Tuế Nguyệt từ huynh rồi thông qua thời không kia, rút sức mạnh Tuế Nguyệt từ một số sinh linh để sử dụng…”

Cô ta chỉ vào kiếm Thanh Huyên: “Vung một kiếm là tung ra Tuế Nguyệt của cả một thế giới”.

Diệp Quân hỏi lại: “Đây là thứ muội đang nghiên cứu gần đây à?”

Nhất Niệm gật đầu: “Phải!”

Diệp Quân: “Vì ta?”

Nhất Niệm cười rộ lên thật tươi.

Diệp Quân cảm thấy như có dòng nước ấm chảy qua tim, ôn hòa xoa đầu cô ta, cười nói: “Cảm ơn muội”.

Nhất Niệm chỉ im lặng cúi mặt.

Hắn hỏi: “Sao vậy?”

Nhất Niệm thì thầm: “Vợ chồng mà ơn nghĩa gì, nghe xa cách quá đi”.

“Hả??”

Diệp Quân hóa đá tại chỗ.

Tiểu Tháp: “…”

Diệp Quân nuốt nước bọt: “Chúng ta… là vợ chồng hả?”

Nhất Niệm ngẩng phắt dậy, hai mắt ầng ậng nước, nức nở như nai con gặp nạn: “… Không phải ư?”

Diệp Quân cuống quít nắm tay cô ta: “Muội đừng nghĩ nhiều! Ý ta là chúng ta thành vợ chồng hồi nào ấy?”

Nhất Niệm thầm thì: “Huynh xoa đầu ta, nắm tay ta… Nếu huynh không xem ta là vợ thì đụng chạm ta làm gì…”

Diệp Quân nghe mà dại cả người.

Nhất Niệm rút tay ra, xoay người lại, thấp giọng nói: “Huynh cho ta một câu trả lời xác đáng, có muốn làm vợ chồng với ta hay không… Đừng lừa gạt ta…”

Giọng cô ta run rẩy.

Diệp Quân đành phải cầu cứu: “Làm sao bây giờ Tháp gia?”

Tiểu Tháp đáp: “Sao ta biết? Mà phải công nhận người nở ra từ cái quả kia suy nghĩ bất thường ghê, nói ra cái ai cũng hết hồn”.

Diệp Quân: “…”

Hắn chỉ đành lắc đầu cười. Nhất Niệm chắc chắn không hiểu ý nghĩa thật sự của “vợ chồng” là gì, có lẽ đối với cô ta, đó là từ để hình dùng người thân thiết nhất.

Nhất Niệm nói vậy là muốn trở thành người thân thiết nhất với hắn.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3595


Chương 3595

Nghĩ vậy, hắn đi đến dắt tay cô ta, cười nói: “Nhưng ta đã có vợ rồi”.

Nhất Niệm gật đầu: “Ta biết chứ”.

Diệp Quân: “Vậy muội vẫn muốn làm vợ ta ư?”

Nhất Niệm nghểnh cổ hỏi lại: “Có liên quan gì sao?”

Diệp Quân hóa đá.

Nhất Niệm lại nói: “Đàn ông có nhiều vợ cũng giống như cái cây cho ra nhiều quả vậy, bình thường mà”.

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp la lên: “Dữ!”

Nhất Niệm lại hỏi: “Con gái cũng có thể có nhiều chồng đúng không?”

Diệp Quân đáp ngay: “Không!”

Nhất Niệm ngờ vực nhìn hắn.

Diệp Quân dõng dạc: “Nếu muội đi theo ta thì chỉ được có một chồng thôi”.

Hắn vừa nói xong thì hối hận xanh ruột.

Máaaa!

Mình vừa nói cái gì vậy???

Nhất Niệm thẹn thùng gật đầu: “Được, vậy trái cây của ta chỉ cho huynh ăn trọn đời”.

Diệp Quân: “…”

“Há há há!”

Tiểu Tháp cười sặc sụa: “Cười chết mất!”

Diệp Quân: “…”

Hắn quyết định nói lái sang chuyện khác: “Muội làm sao mà dung hợp sức mạnh Tuế Nguyệt của một thế giới thành ra nhỏ như vậy?”

Như sực nhớ ra điều gì, hắn bổ sung: “Giải thích ngắn gọn thôi”.

Nhất Niệm: “Đơn giản mà, chỉ là lợi dụng nguyên lý đặc biệt của thời không để nén Tuế Nguyệt trường hà thành kích cỡ của một giới rồi dung nhập vào kiếm, thế là có Tuế Nguyệt của một giới thôi”.

Nén?

Diệp Quân hỏi: “Muội làm mẫu ta xem được không?”

Nhất Niệm gật đầu, chạm hai ngón tay lại rồi kéo sang bên phải. Tuế Nguyệt trường hà như một khe hở xuất hiện trước mắt Diệp Quân.

Cô ta nói: “Chỉ thế thôi”.

Diệp Quân rơi vào im lặng.

Nhất Niệm do dự một hồi, rồi đưa nhẹ tay: “Như này này”.

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp lên tiếng: “Có còn xem mình là thiên tài nữa không?”

Hắn lắc đầu cười: “Núi cao còn có núi cao hơn mà”.

Rồi nói với Nhất Niệm: “Muội từ từ dạy ta nhé?”

Cô ta gật đầu: “Được”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3596


Chương 3596

Sau đó, Diệp Quân bắt đầu theo học phương pháp nén này với Nhất Niệm. Hắn cảm thấy một khi đã hiểu được nguyên lý rồi thì hóa ra cũng dễ.

Đương nhiên hắn có lợi thế là sử dụng thời không bí ẩn do cô cô váy trắng để lại để hỗ trợ. Nó không chỉ có thể áp chế thời không mà còn áp dụng lên cả sức mạnh Tuế Nguyệt và thời không Tuế Nguyệt. Dù vậy, hắn cũng phải bỏ ra không ít sức lực.

Ban đầu khi dùng ý kiếm để hấp thu sức mạnh Tuế Nguyệt của thế giới, hắn nhận ra kiếm ý không thể chứa đựng quá nhiều, nhưng càng đáng ngạc nhiên và vui mừng hơn chính là sức mạnh thời gian Tuế Nguyệt có thể tôi luyện kiếm ý vô địch.

Cảnh giới của hắn đã tăng lên nhiều, nhưng kiếm ý vẫn dậm chân tại chỗ.

Trong mười năm sau đó, Diệp Quân đi vào Tiểu Tháp, lợi dụng sức mạnh thời gian Tuế Nguyệt để tôi luyện kiếm ý và học tập theo đạo Thời Gian của Nhất Niệm.

Để hắn có thể nhanh chóng thành thạo, Nhất Niệm ngày ngày đều tập trung mài giũa nó.

Đến nỗi chính cô ta cũng không nhận ra rằng mình đã mạnh hơn trước rất rất nhiều.

Thời không mà Thiên Mệnh váy trắng để lại có sức mạnh vượt xa văn minh cấp năm.

Trong quá trình nghiên cứu, sức mạnh của Nhất Niệm cũng không ngừng tăng lên. Những gì cô ta đạt được từ thời không này còn hơn xa Diệp Quân, chẳng qua vì tâm tư một lòng đều đặt trên người hắn nên mới không để ý.

Không biết qua bao lâu sau, Diệp Quân đứng bên một bờ biển, trong tay không dùng kiếm Thanh Huyên mà là một thanh ý kiếm mang sức mạnh thời gian Tuế Nguyệt đáng sợ.

Trải qua năm tháng tu luyện cực khổ, kiếm ý của hắn đã mạnh lên rất nhiều.

Hắn chợt vung tay. Kiếm ý phá không mà đi khiến mặt biển cạn khô trơ trọi trong nháy mắt rồi biến mất.

Thời gian Tuế Nguyệt trôi qua!

Nhát kiếm vừa rồi không chém vào thân xác hay linh hồn mà là thọ mệnh!

Diệp Quân ngước nhìn lên, thấy ý kiếm cũng đã biến mất cùng sức mạnh thời gian Tuế Nguyệt.

Hắn bèn im lặng.

Tuy kiếm ý Vô Địch hiện nay đã mạnh đến nỗi Vũ Trụ Kiếp cũng khó phá được, nào ngờ vẫn tiêu tan khi gặp thời gian Tuế Nguyệt.

Kiếm ý vẫn chưa đạt đến trình độ bất tử bất diệt.

Hắn chợt nhớ lại một câu ông nội từng nói, ý bảo hắn nên tập trung rèn luyện đạo Thời Gian.

Chỉ là khi ấy ông nội không nói gì nhiều.

Bởi vì cảnh giới của hắn lúc đó còn quá thấp, có rèn cũng không rèn ra được gì.

Ông nội nói vậy là chỉ cho hắn một con đường trong tương lai, để bớt đi cảnh mù mờ mò mẫm.

Nghĩ vậy, hắn bèn cười nói: “Ông nội ta tốt thật đấy Tháp gia”.

Tiểu Tháp: “Tốt với ngươi thôi, chứ với cha ngươi… Hầy, nếu không có cô cô ngươi thì cha ngươi đã bị ông ấy vờn tới chết rồi”.

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp tiếp tục: “Cha ngươi ban đầu cũng không thích ra vẻ làm màu đâu, ngặt nỗi đánh không lại nên mới phải chơi chiêu… Bị ép cả”.

Diệp Quân: “Nếu cha và ông nội gây gổ thì Tháp gia sẽ giúp ai?”

Tiểu Tháp: “Ta giúp… ai mạnh hơn thì ta giúp”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3597


Chương 3597

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp nói: “Ta thấy cái tên nhà người cũng có máu bướng lắm nhé, chỉ là không rõ bằng cha ngươi thôi. Cha ngươi thật sự đánh không lại ông nội ngươi, bằng không thì ông nội ngươi đã ăn đòn bầm dập rồi”.

Diệp Quân cười cười, vừa mở miệng thì nhíu mày, rời khỏi Tiểu Tháp. Hắn vừa xuất hiện lại đã cảm nhận được hàng loạt khí tức đáng sợ đang bao trùm hành tinh.

Sắc mặt hắn trở nên âm u.

Nhất Niệm xuất hiện cạnh bên, nhìn về phương xa: “Cần ta giúp không?”

Diệp Quân cười: “Muội biết giết người không?”

Nhất Niệm lắc đầu: “Không, nhưng ta biết phóng hỏa”.

Diệp Quân lại cười: “Phóng hỏa vô dụng thôi”.

Rồi đưa cô ta vào Tiểu Tháp.

Tại một vùng tinh không nọ, có một bà lão đang nhìn xuống hành tinh im ắng kia với ánh mắt lạnh lùng đầy sát khí.

Người này không phải ai khác, chính là Ác Bà.

Kể từ ngày rời khỏi Đại Chu, bà ta vẫn luôn ráo riết truy lùng tung tích Diệp Quân, nhưng hắn tựa như đã bốc hơi khỏi thế gian, chẳng có lấy chút thông tin nào.

Cho đến cách đây không lâu, bà ta cuối cùng cũng hay tin hắn sắp đến Đại Chu.

Đại Chu!

Hai chữ này khiến sắc mặt Ác Bà trở nên dữ tợn.

Hoàng trữ Chu Phạm của nơi đó.

Rõ ràng là muốn đối đầu với Ác Đạo Minh bọn họ.

Nếu không phải vì bọn họ đang bận bịu đối phó với Chân Thần ở Chân vũ trụ, thì bà ta đã dẫn dắt toàn bộ cường giả của Ác Đạo Thập Điện san bằng Đại Chu rồi.

Chỉ vì Ác Đạo Minh những năm gần đây quá kín tiếng.

Khiến những thế lực khác coi khinh ra mặt.

Đúng lúc này, có một ông lão xuất hiện cách đó không xa.

Sắc mặt Ác Bà lập tức chuyển thành cung kính, khom người thi lễ: “Việt Tôn”.

Ông ta không thèm đếm xỉa đến bà ta, chỉ im lặng nhìn xuống hành tinh bên dưới.

Ác Bà vội nói: “Việt Tôn, kẻ này sao đáng để ngài phải đích thân ra tay?”

“Ngu xuẩn!”

Việt Tôn nhíu mày mắng.

Ác Bà im thin thít.

Ánh mắt Việt Tôn nhìn hành tinh kia trở nên lạnh lẽo: “Trước kia, Đại Chu biếm Chu Phạn làm thứ dân vì không muốn gây thù chuốc oán với Ác Đạo ta. Nhưng nay tên Diệp Quân kia chỉ vừa đi một chuyến, Chu Phạn đã được khôi phục thân phận Hoàng trữ. Điều này có nghĩa gì?”

Ác Bà thấp giọng nói: “Ta đã phái người đi điều tra chuyện này, tiếc rằng còn chưa kịp đặt chân vào Đại Chu đã bị sát hại…”

Ánh mắt bà ta lạnh đi: “Chúng thật sự không đặt Ác Đạo Minh ta vào mắt, nên giết!”

Việt Tôn phun ra: “Vì sao chúng đột ngột thay đổi lập trường, đứng về phía tên nhóc kia, đối đầu với Ác Đạo Minh chúng ta?”

Ác Bà thoáng ngẩn ra rồi nhíu mày, nghĩ mãi mà không thông.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3598


Chương 3598

Ác Đạo Minh tuy không thể hiện toàn bộ thực lực nhưng Đại Chu làm sao không biết bọn họ đáng sợ đến mức nào, vậy mà vẫn dứt khoát đứng về phe thanh niên kia.

Có gì đó không đúng ở đây.

Ác Bà: “Tiếp tục phái người điều tra?”

Việt Tôn lắc đầu: “Không cần thiết”.

Ác Bà nhìn sang đầy khó hiểu.

Việt Tôn liếc nhìn bên dưới: “Điều tra làm gì?”

Ông ta chỉ xuống: “Tên này có chống lưng thì ta giết chống lưng, có thần thì giết thần!”

Rồi gõ nhẹ ngón tay.

Uỳnh!

Hành tinh kia bất thình lình vỡ vụn ra thành từng mảnh.

Chỉ một ngón tay mà có thể phá hủy cả một tinh cầu!

Nhưng đúng lúc này, một tia kiếm quang phóng vút lên cao.

Việt Tôn bước tới trước, vung tay lên, quát lớn: “Quỳ xuống!”

Ầm!

Trong thoáng chốc, một bàn tay khổng lồ vươn ra từ trong tinh không, siết chặt năm ngón rồi nện xuống.

Tinh không phai mờ.

Rắc!

Tia kiếm quang kia bị cú đấm đập vỡ, một bóng người theo đó thối lui trăm nghìn trượng.

Là Diệp Quân!

Máu tươi trào ra từ khóe miệng khi hắn dừng lại. Mới vừa rồi, ý kiếm của hắn đã bị cú đấm kia nghiền nát.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn Việt Tôn với vẻ nghiêm trọng.

Người kia là cảnh giới Khai Đạo!

Sức mạnh còn vô cùng kinh khủng, không chỉ xóa sổ kiếm ý mà còn suýt nữa đập vỡ cả thân xác hắn.

Cảnh giới Khai Đạo, khủng khiếp thật!

Đi cùng với hoảng hốt là chiến ý dâng trào. Kiếm ý Vô Địch như cảm nhận được mà dâng lên quanh người, để tiếng kiếm minh réo rắt vang lên.

Việt Tôn nói: “Chịu được một đấm của ta mà vẫn sống, quả nhiên là thiên tài. Dưới Ác Đạo, ngươi chính là vô địch”.

Diệp Quân lau vết máu đi: “Tiếp tục!”

Uỳnh uỳnh!

Hai sức mạnh huyết mạch ùa ra từ trong cơ thể hắn.

Khí tức hắn ùn ùn tăng vọt.

Hắn đương nhiên không dám xem thường cường giả cảnh giới Khai Đạo bí ẩn này, vậy nên lựa chọn sử dụng hai sức mạnh huyết mạch.

Khí tức của hắn bay vụt lên đến mức đáng sợ, khiến thời không xung quanh không chịu nổi mà tan rã.

Diệp Quân cảm nhận được sức mạnh vô cùng vô tận.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3599


Chương 3599

Đây chính là sức mạnh huyết mạch!

Việt Tôn bên kia nói: “Hai loại huyết mạch đặc biệt, thú vị”.

Rồi ông ta bước tới, giơ tay ấn xuống.

Uỳnh!

Thời không phía trên Diệp Quân nứt ra khi một bàn tay khổng lồ giáng xuống như cây rìu phẫn nộ.

Vũ trụ tinh không sụp đổ từng chút một.

Thấy cú đấm lao tới, một tia quyết tuyệt lóe lên trong mắt Diệp Quân. Hắn vung tay, để hàng loạt kiếm quang do kiếm ý hóa thành phóng lên.

Ruỳnh!

Kiếm quang đỏ máu băm vằm quả đấm.

Nhưng đồng tử hắn rụt lại khi cảm nhận được điều gì. Trước khi hắn kịp phản ứng, một bóng người đã vọt tới ngay trước mặt, tung ra một quả đấm lớn như bao cát vào hắn.

Trong tiểu thuyết nghĩa hiệp thường ít thấy cường giả cao cấp dùng vũ khí mà chỉ dùng nắm đấm, vì sao?

Vì Đại Đạo tối giản!

Chứ không phải vì bút lực tác giả có hạn, không viết được nhiều hơn nha.

Diệp Quân không hề lùi bước trước quả đấm của Diệp Quân mà trực tiếp vung kiếm ra đón lấy.

Uỳnh!

Ý kiếm vỡ nát. Diệp Quân chỉ thấy đau đớn cả người khi bị đánh bay đi. Việt Tôn đang muốn được nước lấn tới thì bỗng nhíu mày, nào ngờ chưa kịp ra tay đã bị một thanh ý kiếm đâm xuyên cổ họng.

Rắc!

Thân thể ông ta run lên, tuôn ra một dòng khí tức lan tràn tận mấy triệu trượng.

Diệp Quân bên kia đã dừng lại, chỉ thấy Việt Tôn chậm rãi xoay người với thanh kiếm còn cách yết hầu nửa tấc.

Sắc mặt hắn trầm xuống khi nhận ra Diên Trì nhất kiếm không làm gì được đối phương.

Việt Tôn nói: “Ta đây song tu võ thể”.

Rồi siết bàn tay lại.

Uỳnh!

Thanh kiếm gác ngang cổ ông ta bị bóp nát.

Diệp Quân nhíu mày thật chặc. Không ngờ người này còn tu luyện cả thân xác, mà xem ra thân xác cũng ghê gớm vô cùng.

Bóp nát ý kiếm của hắn rồi, Việt Tôn bật ra một tiếng cười lạnh. Khi ông ta bước tới trước, vô số thời không bốn phía vỡ tan tành.

Đồng tử rụt lại, Diệp Quân không dám giấu nghề, gọi Ngao Thiên Thiên dung hợp.

Uỳnh!

Một tia sáng vàng bay lên cao khi Diệp Quân dùng thân xác chống chọi với sức mạnh của thời không tan vỡ. Bỗng Việt Tôn biến mất, lao về phía hắn như một tia chớp, mang theo sức mạnh lật tung thời không.

Diệp Quân không hề sợ hãi, nâng kiếm chém ra.

Rầm!

Hai bên đồng thời lui lại, nhưng Việt Tôn chỉ lùi nghìn trượng, Diệp Quân phải lùi cả vạn trượng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3600


Chương 3600

Hắn hít vào một hơi thật sâu. Tuy đã có Ngao Thiên Thiên dung hợp nhưng cả người vẫn đau đớn như bị thương nặng.

Ban nãy nếu không có cô ấy thì hắn đã bị đấm chết tươi rồi.

Cảnh giới Khai Đạo.

Quả thật kinh khủng!

Ánh mắt hắn nhìn Việt Tôn càng thêm nghiêm trọng.

Việt Tôn thì tỏ ra ngạc nhiên, không ngờ thanh niên mới đến Cảnh giới Thần Đạo này lại có thể đối chiến với mình lâu đến vậy.

Đúng là yêu nghiệt!

Sát tâm nổi lên, ông ta nheo mắt lại.

Khi ông ta biến mất tại chỗ mà không nói một lời, Diệp Quân chỉ cảm thấy như có đại hồng thủy ập đến.

Hắn bước tới trước, vung kiếm ra.

Ầm!

Kiếm quang vỡ nát, Diệp Quân lại bị đánh bay. Nhưng khi Việt Tôn chuẩn bị ra tay lần nữa, ông ta bỗng nhíu mày khi nhận ra nghìn năm tuổi thọ của mình vừa trôi đi.

Ông ta cả kinh thốt lên: “Ngươi vừa làm gì?!”

Diệp Quân đưa tay lên lau vết máu, toét miệng cười: “Để ta xem ngươi còn bao nhiêu năm để sống nữa!”

Rồi lại vung kiếm.

Nhát chém rất bình thường, không hề có kiếm ý hay kiếm quang nhưng lại khiến Việt Tôn biến sắc. Ông ta vung mạnh tay lên, thả ra sức mạnh dữ dội đập bể vô số thời không.

Nhưng vẫn mất đi thêm nghìn năm tuổi thọ.

Hai đường kiếm, đổi lấy hai nghìn năm!

Sắc mặt Việt Tôn đanh lại: “Kiếm kỹ này…”

Thấy Diệp Quân lại chuẩn bị ra tay, ông ta ngừng lại, tung cú đấm về trước.

Quả đấm mang theo quyền uy hùng hậu ập tới đập vỡ vô số quy luật đạo tắc.

Độc Khai Nhất Đạo!

Cho dù chỉ là một cú đấm cũng mang theo khả năng hủy thiên diệt địa.

Diệp Quân không lùi mà tiến, bước tới vung kiếm.

Uỳnh!

Kiếm quang mờ đi, Diệp Quân lùi lại mấy nghìn trượng, sắc mặt trắng bệch.

Thi triển Nhất Giới Tuế Nguyệt khiến hắn tiêu hao quá nhiều sức lực, nếu không chỉ cần vung ra trăm nhát kiếm là có thể tiêu diệt Việt Tôn tại chỗ.

Ông ta nheo mắt lại: “Thời gian Tuế Nguyệt… Cảnh giới của ngươi sao có thể nắm giữ đạo thời gian Tuế Nguyệt?!”

Trong giọng nói là hãi hùng và khó tin.

Diệp Quân hỏi ngược lại: “Thế cảnh giới Khai Đạo không nắm được à?”

Việt Tôn không nói gì.
 
Back
Top Dưới