Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3541


Chương 3541

Diệp Quân trầm tư một lúc, hắn nhìn tòa tháp đen đó, sau đó nói: “Chắc chắn chứ?”

Cố Trạch gật đầu: “Chắc chắn”.

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Ta còn một điều kiện nhỏ”.

Cố Trạch nói: “Ngươi nói nghe xem”.

Diệp Quân nhìn tòa tháp đen, sau đó nói: “Ta phá giải phong ấn giúp ông ta, ông ta phải giúp ra đánh một trận, chỉ một trận thôi”.

Hắn thấy đây là một cơ hội, mặc dù hơi nguy hiểm nhưng đáng để mạo hiểm, vì không chỉ có thể lấy được bảo vật, mà không chừng còn có thể khiến cường giả cảnh giới Khai Đạo trong tháp đó đánh giúp mình một trận.

Nghe Diệp Quân nói thế, Cố Trạch suy nghĩ một lúc, thấy yêu cầu này cũng không quá đáng bèn quay sang nhìn tòa tháp đen, nói với Tù Linh: “Hắn đưa ra một điều kiện, hắn có thể giúp ngươi phá giải phong ấn nhưng ngươi phải đồng ý với hắn hai điều kiện, một là ngươi đánh với hắn một trận, chỉ một trận; hai là hắn muốn hai viên Tinh thể Vĩnh Hằng”.

“Tinh thể Vĩnh Hằng?”

Tù Linh trong tháp hơi ngờ vực: “Cảnh giới của hắn thấp như vậy mà biết đến tinh thể Vĩnh Hằng ư?”

Cố Trạch nghiêm túc nói: “Người nhìn kỹ lại thiếu niên này đi, thiếu niên này rất có thiên phú, có ba loại huyết mạch đặc biệt, hơn nữa còn nắm giữ một thanh thần kiếm có thể phá vỡ phong ấn của Đại Tế Sư, người này sao có thể là yêu nghiệt thiên tài bình thường được chứ?”

Tù Linh im lặng không nói.

Cố Trạch nói tiếp: “Ta nghĩ hai điều kiện mà người ta đã đưa ra cũng hợp lý, dù sao thiếu niên kia nói mỗi lần hắn sử dụng thần kiếm đó đều sẽ tiêu hao cả ngàn năm tuổi thọ… cái giá phải trả thật sự quá quá quá lớn. Ngươi không bồi thường một chút nào, sao có thể nói được người ta đây, ngươi nghĩ thử xem?”

Tù Linh lặng thinh một lúc nói: “Chỉ cần hắn có thể phá được phong ấn của Đại Tế Sư, ta sẽ đồng ý với hai điều kiện này của hắn”.

Cố Trạch gật đầu, sau đó nhìn Diệp Quân: “Người trong tháp hơi cố chấp, sống chết không đồng ý, nói giúp người khác đánh nhau cũng không tốt lắm, nhưng sau nhiều lần ta thuyết phục ông ta, đồng thời cũng đưa cho ông ta một số lợi ích, cuối cùng ông ta cũng đã nói đồng ý”.

Diệp Quân nhìn Cố Trạch, sau đó nói: “Sau khi ra ngoài, liệu ông ta có giết người giành lại bảo vật không?”

Cố Trạch mỉm cười nói: “Ngươi có thể yên tâm, mặc dù tính tình của người này nóng nảy, không đủ thông minh nhưng sẽ không làm ra chuyện thiếu đạo đức như vậy”.

Diệp Quân gật đầu: “Ta tin nhân phẩm của tiền bối”.

Môi Cố Trạch khẽ giật, mẹ nó chứ, sao cứ cảm thấy tên này đang chế giễu mình vậy? Ông đây là cường giả cảnh giới Khai Đạo đấy, tên nhóc này không sợ mình chút nào sao?

Mẹ kiếp!

Đằng sau có người chống lưng thì giỏi lắm à?

Cố Trạch bĩu môi, xoay người đi, mắt không thấy tâm không phiền.

Diệp Quân cũng không nói gì nữa, hắn xòe tay ra, kiếm Thanh Huyên bỗng bay ra rồi lao lên trời.

Ầm!

Khi kiếm Thanh Huyên bay lên trời, phong ấn trận pháp bí ẩn đó lại xuất hiện, nhưng khi kiếm Thanh Huyên chạm vào nó, phong ấn bí ẩn đó vỡ tan trong tích tắc, biến thành vô số mảnh vỡ năng lượng rồi rơi xuống.

Thoáng chốc vỡ nát.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3542


Chương 3542

Thấy thế, Cố Trạch híp mắt, dưới đáy mắt hiện lên tia ngạc nhiên, ông ta cúi đầu nhìn Diệp Quân, sau đó rơi vào trầm tư không nói gì, cũng không biết ông ta đang nghĩ gì.

Diệp Quân ở bên dưới xòe tay ra, kiếm Thanh Huyên bay về lại trong tay hắn. Trong tòa tháp đen ở đằng xa, một luồng sáng đen bỗng lao lên trời, sau đó một giọng cười vang lên.

Diệp Quân nhìn lên trời, một người đàn ông tóc dài mặc đồ đen đứng ở đó, sau khi ra ngoài, người đàn ông tóc dài cười càng lớn hơn, tiếng cười như sấm, chấn động trời đất.

Cảnh giới Khai Đạo!

Diệp Quân bên dưới nhìn người đàn ông tóc dài, không nói gì.

Lúc này Cố Trạch bỗng nói: “Tù Linh, nên thực hiện lời hứa của ngươi rồi”.

Tù Linh dừng lại, ông ta nhìn Cố Trạch, sau đó vung tay lên, hai viên tinh thạch rơi đến trước mặt Diệp Quân bên dưới.

Khuôn mặt Cố Trạch cứng đờ.

Diệp Quân cũng hơi khó hiểu, sao tên này lại cho mình thứ này?

Đây chẳng phải là tinh thể Vĩnh Hằng lúc trước Nhất Niệm từng lấy đó sao?

Tù Linh liếc nhìn Cố Trạch ở phía xa, lạnh nhạt nói: “Cố Trạch, vẻ mặt này của ngươi sao mà khó coi thế? Đến tháng rồi à? Có cần chữa không?”

Cố Trạch nhìn chằm chằm Tù Linh, chỉ ước gì có thể đánh chết cái tên khốn trước mặt này.

Tù Linh cười nhạo, sau đó nhìn Diệp Quân bên dưới, ông ta xòe tay phải ra, một thần thức rơi xuống trước mặt Diệp Quân, sau đó ông ta chỉ vào đầu mình.

Diệp Quân hiểu ý, chạm nhẹ vào thần thức đó. Chẳng mấy chốc ngôn ngữ của nền văn minh vũ trụ Quan Huyên đều hội tụ vào trong thần thức đó.

Trên đường đi, hắn đã biết rất nhiều ngôn ngữ của các nền văn minh vũ trụ, cho dù hắn không hiểu, hai bên gặp nhau và truyền đạt lại ngôn ngữ của các nền văn minh vũ trụ cũng đủ biết nói rồi.

Tù Linh thu hồi thần thức của mình lại, nhìn Diệp Quân nói: “Năm đó khi nền văn minh Thủy tộc ta rời đi, mặc dù đã mang theo hết mọi thứ nhưng vẫn còn vài thứ bị bỏ sót, ngươi có thể đến thẳng tầng mười hai, ở đó vẫn còn vài thứ hữu ích”.

Diệp Quân chắp tay lại: “Cảm ơn tiền bối”.

Tù Linh xòe tay ra, một tấm bùa đông đặc như nước bỗng bay đến trước mặt Diệp Quân: “Sau này nếu gặp nguy hiểm, có thể kích hoạt tấm bùa này, nếu không có tình huống đặc biệt, ta sẽ đến”.

Diệp Quân lại chắp tay lại: “Cảm ơn”.

Tù Linh nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân, ánh mắt lóe lên tia ngạc nhiên nhưng nhanh chóng thu hồi ánh mắt.

Mặc dù có ý nghĩ tham lam nhưng lập tức đánh bay nó.

Cố Trạch khôn ngoan như vậy cũng không có ý định ra tay cướp lấy, điều này rất bất thường, mình tốt hơn không nên làm chuyện ngu ngốc. Dù sao thì thanh kiếm này cũng có thể phá được trận pháp của Đại Tế Sư, vậy thì người tạo ra kiếm đáng sợ thế nào nữa?

Những người đạt đến cấp bậc này của họ càng biết rõ sự đáng sợ của chưa được biết đến của vũ trụ bao la này, ngươi không bao giờ biết được trong vũ trụ này có những người lớn mạnh thế nào.

Tâm có điều sợ hãi, ắt sẽ không làm chuyện ngu xuẩn.

Tù Linh thu hồi suy nghĩ, quay đầu nhìn Cố Trạch ở đằng xa: “Đánh vài chiêu chứ?”

Cố Trạch lạnh nhạt nói: “Được thôi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3543


Chương 3543

Vừa dứt lời, hai người đồng thời biến mất khỏi đó, cũng không biết đến đâu để đánh nhau, dù sao thời không xung quanh bắt đầu rung chuyển dữ dội, giống như một trận động đất lớn.

Diệp Quân thu lại ánh mắt, sau đó đi vào trong tháp đen, đi được hai bước, hắn bỗng quay đầu nhìn Chu Phạn ở một bên, hơi ngờ vực: “Phạn cô nương, cô không đi cùng sao?”

Chu Phạn sửng sốt, có vẻ hơi bất ngờ, cô ta mỉm cười nói: “Lúc nãy tiền bối đó nói, một mình ngươi đi vào”.

Diệp Quân lại lắc đầu: “Chẳng phải cô nói chúng ta là bạn sao? Đã là bạn thì dĩ nhiên có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, đi cùng đi”.

Chu Phạn nhìn Diệp Quân, thấy dường như không phải là lời nói khách sáo nên cười nói: “Được”.

Nói rồi cô ta và Diệp Quân đi vào tòa tháp đen.

Ba người Hữu Lão và Sậu Nguyên vẫn đứng ở đó.

Người đàn ông áo đen nhìn Diệp Quân và Chu Phạn biến mất ở phía xa, khẽ nói: “Ta thấy hai người họ rất xứng đôi, trai tài gái sắc, hơn nữa còn thông minh như thế”.

Nghe người đàn ông áo đen nói thế, Sậu Nguyên và Hữu Lão đều nhíu mày.

Hữu Lão bình tĩnh nói: “Tiểu thư nhà ta là hậu duệ của hoàng tộc Đại Chu, mang trong mình dòng máu của hoàng tộc Đại Chu, thậm chí trong tay còn nắm giữ cấm quân hoàng thành Đại Chu, là con cưng của trời thực sự… Người theo đuổi tiểu thư đều là rồng phượng trong đám người, thiên tài xuất thế, đế tử Đại Đạo…”

Sậu Nguyên lạnh lùng nhìn Hữu Lão: “Cậu Diệp nhà ta mang trong mình có ba loại huyết mạch đặc biệt, chưa đến ba mươi tuổi đã có thể cắt đứt Thần Đạo, đánh với Ách Đạo. Thế hệ trẻ ở cả vũ trụ Chư Thiên Vạn Giới, cậu Diệp nhà ta đứng thứ hai thì ai dám đứng thứ nhất chứ?”

Hữu Lão thản nhiên nói: “Trên đời này, một người dù có yêu nghiệt cỡ nào, nếu không có gia thế vững chắc chống đỡ, không chừng một ngày nào đó lại đột ngột thất bại trên con đường Đại Đạo mỏng như băng này đấy. Hơn nữa, một thiên tài chưa trưởng thành hoàn toàn chẳng qua lại nhỏ bé như kiến và hạt bụi khi đứng trước một số thế lực”.

Sậu Nguyên bình tĩnh nói: “Trong mắt vài người, một thế lực lớn mạnh cũng chỉ lớn bằng con kiến mà thôi”.

Hữu Lão nhíu mày, ông ta quay sang nhìn Sậu Nguyên: “Đại Chu thành lập được gần mấy tỷ năm, cho đến giờ ngoài nền văn minh Thiên Hành thì chưa từng gặp đối thủ”.

Nghĩ đến lửa Thiên Hành bị kiếm tu nữ váy trắng hàng phục trong người cậu Diệp, Sậu Nguyên khẽ cười: “Nền văn minh Thiên Hành à? Chẳng qua chỉ có thế thôi”.

Nghe Sậu Nguyên nói thế, người đàn ông áo đen nhìn ông ta, mặt đầy vẻ ngạc nhiên, nền văn minh Thiên Hành chỉ có thế thôi?

Nói khoác đến mức này… hơi quá rồi.

“Ha ha!”

Hữu Lão ở một bên bỗng cười nói: “Ta sống nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nghe người ta nói nền văn minh Thiên Hành chỉ có thế thôi, rốt cuộc là vì tầm mắt của ta quá thấp chưa nhìn thấy hết thế giới rộng lớn, hay là có người đang khoác lác?”

Sậu Nguyên nhìn Hữu Lão nghiêm túc nói: “Ta thực sự hiểu cảm giác của ông, vì ta đã từng ngông cuồng như ông, tự cho rằng nền văn minh vũ trụ của mình là vô địch, sau đó ta đã trở nên thành thật hơn”.

Hữu Lão: “…”

Người đàn ông áo đen: “…”

Diệp Quân và Chu Phạn đi đến tầng mười hai, dưới đất là đồ ngổn ngang.

Diệp Quân nhìn xung quanh, sau đó khẽ nói: “Lúc đầu chắc là họ đi rất vội”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3544


Chương 3544

Chu Phạn nhìn xung quanh một lượt, khẽ gật đầu: “Đi rất vội chắc chắn có hai lý do, đang trốn một cái gì đó, mà duy nhất có thể tạo ra mối đe dọa cho một nền văn minh ở cấp độ của họ ngoài Vũ Trụ Kiếp thì là nền văn minh Thiên Hành”.

Diệp Quân quay đầu nhìn Chu Phạn, hơi tò mò: “Phạn cô nương, các cô từng đánh nhau với nền văn minh Thiên Hành à?”

Chu Phạn lắc đầu: “Chưa từng, cũng không dám, nền văn minh Thiên Hành là sự chèn ép tuyệt đối nền văn minh dưới cấp năm”.

Diệp Quân bỗng nói: “Các cô là vũ trụ nền văn minh cấp bốn nhỉ?”

Chu Phạn gật đầu: “Ừ”.

Diệp Quân lại hỏi: “Người mạnh nhất ở nền văn minh các cô là Khai Đạo?”

Chu Phạn khẽ gật đầu: “Đúng thế nhưng hoàng tộc Đại Chu hơi khác biệt, Hoàng đế bệ hạ của bọn ta tu luyện long khí và khí vận, cho nên trong Đại Chu bọn ta, cảnh giới của Hoàng đế Đại Chu cao hơn một cảnh giới. Nói cách khác, trong trường hợp không có bất kỳ trở ngại nào, Hoàng đế Đại Chu có thể một đánh năm”.

Một đánh năm!

Diệp Quân hơi ngạc nhiên: “Mạnh thế sao?”

Chu Phạn cười nói: “Đúng thế, không chỉ có hoàng đế Đại Chu có thể, mà sau khi trở thành Thái tử, cũng có thể điều động sức mạnh số mệnh và tín ngưỡng của Đại Chu, cảnh giới tự khắc sẽ cao hơn một bậc”.

Diệp Quân khẽ nói: “Thì ra là thế”.

Chu Phạn khẽ cười, sau đó nói: “Đi thôi, chúng ta xem thử nền văn minh Thủy tộc để lại bảo vật gì cho chúng ta”.

Diệp Quân cười nói: “Đi”.

Hai người bước vào trong đống đồ vật ngổn ngang, lúc này một tia sáng vàng bỗng xuất hiện ở cách đó không xa, sau đó tia sáng đó cuộn một bức tranh lên.

Diệp Quân nhìn tia sáng đó, trong tia sáng vàng là một hư ảnh mờ ảo.

Linh Tổ.

Vì có sự tồn tại của Tiểu Bạch nên Diệp Quân vẫn khá tò mò về Linh Tổ.

Lúc này Chu Phạn bỗng đi tới trước mặt Linh Tổ, Linh Tổ đưa bức họa đó cho cô ta, cô ta mở ra, trong tranh chỉ có một thanh kiếm, thanh kiếm này rất đơn giản, chỉ là một thanh kiếm Thủy Mặc, ngoài ra không có gì khác nữa, thậm chí không có một chữ ký.

Thấy thế, Chu Phạn hơi ngạc nhiên: “Đây là?”

Diệp Quân đi đến bên cạnh Chu Phạn, hắn đánh giá thanh kiếm đó, sau đó đưa tay chạm vào nó. Lúc này kiếm Thủy Mặc đó bỗng khẽ rung lên, ngay sau đó kiếm ý trong người Diệp Quân bỗng dâng lên giống như thủy triều, sau đó đi vào trong cuộn tranh.

Diệp Quân biến sắc, vội vàng lùi lại một bước, thế nhưng kiếm Thủy Mặc đó vẫn ép buộc hút lấy kiếm ý vô địch của hắn.

Lúc này kiếm Thanh Huyên trong người Diệp Quân bay ra, bay thẳng vào trong cuộn tranh đó.

Vèo!

Chỉ nghe một tiếng kiếm vang lên, cuộn tranh lập tức yên tĩnh lại, kiếm Thanh Huyên bay về lại trước mặt Diệp Quân, lúc này kiếm Thủy Mặc tỏng cuộn tranh đó đã xuất hiện vết nứt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3545


Chương 3545

Thấy thế, trong mắt Chu Phạn hiện lên vẻ ngạc nhiên, cô ta biết khả năng nhìn nhận của Linh Tổ nhà mình, có thể khiến nó ưa thích chắc chắn là vật siêu phàm. Cô ta cũng biết kiếm Thủy Mặc này chắc chắn không so được với thanh kiếm trong tay Diệp Quân, chỉ là cô ta không ngờ là khi hai thanh kiếm va chạm, thanh kiếm Thủy Mặc bị đánh bại ngay tức khắc.

Lẽ nào chủ nhân tạo ra thanh kiếm này thuộc vũ trụ nền văn minh cấp năm?

Suy nghĩ này vừa nảy lên trong đầu, Chu Phạn giật mình, vũ trụ nền văn minh cấp năm? Hiện giờ vũ trụ nền văn minh cấp năm được biết đến duy nhất chỉ có nền văn minh Thiên Hành, mà Diệp công tử trước mặt rõ ràng không phải là người của nền văn minh Thiên Hành, ngoài nền văn minh Thiên Hành, lẽ nào còn có vũ trụ nền văn minh cấp năm khác sao?

Cô ta không dám chắc chắn.

Chu Phạn nhìn Diệp Quân, ánh mắt lóe lên vẻ phức tạp và tò mò, Diệp công tử này là điều bí ẩn.

Lúc này Diệp Quân cũng khá ngạc nhiên, vì hắn không ngờ kiếm Thủy Mặc trong cuộn tranh đó lại có thể ép buộc hút lấy kiếm ý vô địch của hắn.

Diệp Quân bước đến trước cuộn tranh đó, hắn nhìn thanh kiếm đó, kiếm khẽ rung lên như đang nói gì đó.

Diệp Quân nhìn Chu Phạn: “Phạn cô nương, có thể cho ta tranh này không?”

Chu Phạn mỉm cười nói: “Diệp công tử là kiếm tu, vật này rất phù hợp với Diệp công tử”.

Diệp Quân mỉm cười nói: “Cảm ơn cô”.

Nói rồi hắn lấy kiếm Thanh Huyên ra ngăn cuộn tranh lại: “Ông đây không nhiều lời với ngươi, một là bây giờ nhận ra làm chủ, hai là ông đây tiêu diệt ngươi”.

Chu Phạn: “…”

Cho dù đối với người hay vật, thái độ của Diệp Quân đều giống nhau, người không đắc tội ta, ta không đắc tội người, vật này vừa xuất hiện đã công kích hắn, đương nhiên hắn sẽ không khách khí với nó….

Không đầu hàng?

Tiêu diệt thôi.

Thanh kiếm đó không có phản ứng.

Diệp Quân không hề do dự, giơ kiếm lên chém mạnh một cái, ngay lúc này cuộn tranh đó bỗng biến thành kiếm quang lao vào giữa trán Diệp Quân.

Vụt!

Thoáng chốc, thời không xung quanh bỗng xuất hiện gợn sóng và kiếm ý.

Trong đầu Diệp Quân có thêm một cuộn tranh.

Nhận chủ!

Lúc đối diện với kiếm Thanh Huyên, nó không hề kiêu ngạo được chút nào.

Lúc này tâm niệm Diệp Quân khẽ động, một thanh kiếm Thủy Mặc bỗng bay ra từ giữa trán hắn, thoáng chốc kiếm vực và kiếm ý bí ẩn bao phủ khắp nơi.

Diệp Quân hơi sửng sốt.

Mẹ kiếp!

Thanh kiếm này không chỉ có kiếm ý mà còn mang theo kiếm vực?

Lợi hại thế sao?

Ánh mắt Chu Phạn cũng lóe lên vẻ ngạc nhiên: “Vật này hơi đặc biệt…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3546


Chương 3546

Diệp Quân gật đầu, hắn nhìn kiếm Thủy Mặc, phải nói là hắn thật sự rất ngạc nhiên, thanh kiếm này lại mang theo kiếm ý và kiếm vực, hơn nữa kiếm ý và kiếm vực này cũng không yếu chút nào.

Diệp Quân bỗng giơ tay ra nắm lấy, kiếm Thủy Mặc bỗng biến thành một vệt mực đen tản ra xung quanh, thoáng chốc trong tay Diệp Quân có thêm một thanh kiếm.

Diệp Quân tay cầm kiếm Thủy Mặc, dùng sức.

Vù!

Thoáng chốc kiếm ý và thế kiếm đáng sợ lập tức bao trùm lấy cả tòa tháp màu đen, tòa tháp có sức mạnh phong ấn rung chuyển dữ dội.

Ánh mắt Diệp Quân hiện lên vẻ phấn khích: “Phải nói rằng, đúng là một thanh kiếm tốt… Dĩ nhiên còn kém xa Thanh Huyên của ta”.

Kiếm Thanh Huyên rung lên, sau đó chủ động bay một vòng bên cạnh Diệp Quân.

Diệp Quân bật cười, hắn nhìn kiếm Thủy Mặc trong tay, như nghĩ đến điều gì, ý niệm hắn khẽ động, kiếm trong tay hắn đột nhiên biến mất, thời không cách tòa tháp ngàn trượng bỗng nứt ra, kiếm ý và kiếm vực bao phủ, cùng lúc đó một thanh kiếm xuất hiện.

Thấy thế Diệp Quân hơi phấn khích, hắn phát hiện thanh kiếm này còn có thể sử dụng như phi kiếm, bây giờ thanh kiếm này yếu hơn kiếm Thanh Huyên nhưng lại mạnh hơn kiếm được ngưng tụ thành từ kiếm ý vô địch của hắn, hơn nữa đây còn là một thanh kiếm loại trưởng thành, chỉ cần không ngừng nuôi dưỡng kiếm ý, thanh kiếm này sẽ càng mạnh hơn.

Lấy kiếm ý để nuôi dưỡng.

Ý niệm Diệp Quân hơi động, thanh kiếm đó lập tức bay về trong đầu hắn.

Diệp Quân nhìn Chu Phạn, đang định nói gì đó thì cổ tự trong người hắn đó bỗng run lên.

Có phản ứng.

Diệp Quân khá ngạc nhiên, cổ tự như đang muốn nói gì với hắn, Diệp Quân chậm rãi nhắm mắt lại, một lúc sau hắn đi về phía bên phải, cổ tự càng rung hơn.

Diệp Quân tăng tốc, rất nhanh cổ tự đó bỗng dừng lại.

Diệp Quân mở mắt ra, một cây bút được đặt ở bên chân hắn.

Diệp Quân cầm cây bút lông lên, cảm thấy trên tay hơi lạnh, ngoài ra không có gì khác thường, nhưng ngay lúc này cây bút lông bỗng biến mất, lúc xuất hiện trở lại thì đã ở trong Tiểu Tháp.

Diệp Quân vội nhìn vào trong, trong Tiểu Tháp, cây bút lông xuất hiện trước cổ tự đó, cổ tự lại biến thành tia sáng đen đi vào trong cây bút lông.

Diệp Quân yên tĩnh nhìn, thế nhưng cây bút lông lại chẳng có bất kỳ thay đổi nào.

Là sao thế nhỉ?

Diệp Quân thầm nói: “Tháp gia, xem giúp ta chúng nó đã xảy ra chuyện gì vậy”.

Tiểu Tháp nói: “Ta không hiểu”.

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp nói: “Có thể bảo Nhất Niệm đi xem thử”.

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Nhất Niệm, muội xem cây bút này giúp ta”.

Nhất Niệm đang nghiên cứu thời không bí ẩn đó bỗng dừng lại, cô ta đi đến trước cây bút lông đó, cầm cây bút lên xem một hồi rồi nói: “Rác rưởi”.

Nói rồi cô ta ném sang một bên, sau đó tiếp tục nghiên cứu thời không bí ẩn đó.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3547


Chương 3547

Cô ta phải nghiên cứu triệt để con đường thời gian này, sau đó biểu đạt bằng cách đơn giản, như thế chồng mình mới có thể nghe hiểu được.

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp: “…”

Diệp Quân thầm nói: “Tháp gia, muội ấy không hiểu thật hay là xem hiểu rồi lại cảm thấy là vô dụng?”

Tiểu Tháp nói: “Ngay cả thời không bí ẩn đó cô ta còn xem hiểu được thì ngươi nói xem cô ta không hiểu thứ này sao?”

Diệp Quân im lặng một lúc rồi nói: “Xem ra phải dành thời gian đến chỗ muội ấy làm việc xem thử, ta phải xem rốt cuộc muội ấy có thể làm công việc quét dọn không”.

Tiểu Tháp nói: “Đúng là ta cũng rất tò mò, ta không tin cô ta là người làm công thôi đâu, ta mới là người làm công đây này, ta làm công cả ba đời rồi”.

Diệp Quân: “…”

Ngay lúc này Chu Phạn bỗng đi đến một bên, cô ta nhặt lá cờ lên, lá cờ chỉ lớn bằng cánh tay, có màu đỏ.

Nhặt lá cờ lên rồi đánh giá một hồi, sau đó nói: “Diệp công tử, cho ta thứ này được chứ?”

Diệp Quân nhìn Chu Phạn, sau đó cười nói: “Phạn cô nương, thế này được không, chúng ta chia đều tất cả vật phẩm ở đây, cô thấy thế nào?”

Chu Phạn lắc đầu: “Ta chỉ lấy hai món thôi là được”.

Diệp Quân muốn nói gì đó, Chu Phạn cười nói: “Đây vốn dĩ là những thứ ngươi trao đổi với vị tiền bối đó, đáng lý tất cả đều là của ngươi, ta lấy hai món đã là chiếm của hời rồi”.

Diệp Quân không nói gì, phất tay áo một cái, khoảng ba mươi món vật phẩm bị hắn thu vào trong hai chiếc nhẫn, hắn đưa một chiếc nhẫn trong đó cho Chu Phạn, cười nói: “Đã nói chia đều thì chia đều chứ, đừng từ chối”.

Chu Phạn nhìn Diệp Quân, sau đó lắc đầu khẽ cười: “Ta chiếm lợi nhiều quá”.

Diệp Quân cười nói: “Trước đó ta không chiếm hời của cô sao?”

Không biết Chu Phạn nghĩ đến điều gì mà mặt bỗng dưng đỏ bừng.

Thấy mặt Chu Phạn đỏ bừng, Diệp Quân sửng sốt, mình đã nói gì sao? Sao cô nương này lại đột nhiên trở nên ngại ngùng thế.

Hắn ngơ ngác.

Lúc này Tiểu Tháp nói: “Ngươi không chỉ kế thừa tài năng của cha ngươi mà còn thừa hưởng sự đào hoa của cha ngươi nữa”.

Diệp Quân sầm mặt: “Tháp gia, câu nói của ta có vấn đề gì sao?”

Tiểu Tháp thở dài nói: “Ngươi thế này thì càng lợi hại hơn rồi, cha ngươi có ý thức ghẹo người, còn ngươi toàn bộ đều là hành vi vô thức”.

Diệp Quân: “…”

Lúc này vẻ mặt Chu Phạn cũng đã bình thường lại, vì lúc nhìn thấy vẻ mặt hoang mang của Diệp Quân, cô ta biết mình nghĩ nhiều rồi.

Nghĩ đến đây cô ta lại cảm thấy hổ thẹn, Diệp công tử chính trực uy nghiêm, sao có thể là loại người cợt nhả đó được? Nhìn bộ dạng của hắn, e là trẻ con nhỉ?

Nghĩ đến đây mặt Chu Phạn lại đỏ bừng, cô ta không nghĩ nhiều nữa, sau đó bình ổn lại tâm trạng, nhìn Diệp Quân mỉm cười nói: “Diệp công tử, chúng ta ra ngoài thôi”.

Diệp Quân nhìn Chu Phạn cứ chốc chốc lại đỏ mặt, mặc dù cảm thấy hơi khó hiểu nhưng cũng không nghĩ nhiều, bèn gật đầu: “Ừ”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3548


Chương 3548

Diệp Quân và Chu Phạn đi ra ngoài, lúc này Diệp Quân đột nhiên dừng bước, sau đó giải thích: “Phạn cô nương, lúc nãy ý của ta là trước đó khi bước vào bí cảnh, cô không lấy tiền vào cửa của ta xem như ta chiếm lợi của cô, chứ cũng không có ý gì khác”.

Chu Phạn cười nói: “Ta biết”.

Diệp Quân cạn lời, cô biết mà còn đỏ mặt cái gì vậy?

Chu Phạn bỗng khó hiểu nói: “Lẽ nào Diệp công tử còn có ý khác sao?”

Diệp Quân: “…”

Thấy Diệp Quân bị cứng họng, Chu Phạn mím môi: “Chúng ta ra ngoài thôi”.

Dứt lời, cô ta đi về phía xa, nụ cười trên môi càng rực rỡ.

Diệp Quân đứng đó lắc đầu, sau đó cũng đi theo.

Chu Phạn và Diệp Quân vừa ra ngoài, Hữu Lão nhanh chân bước đến trước mặt Chu Phạn, sau đó thấp giọng nói: “Tiểu thư, ông Tả xin chi viện”.

Chu Phạn hơi ngạc nhiên: “Chi viện?”

Hữu Lão gật đầu: “Đúng thế”.

Chu Phạn hơi tò mò: “Đối phương có lai lịch gì?”

Hữu Lão trầm giọng nói: “Ông Tả nói Ác Đạo Minh gì đó”.

Nghe thế Chu Phạn biến sắc: “Đi thôi”.

Dứt lời, cô ta dẫn Hữu Lão và người đàn ông áo đen biến mất khỏi đó.

“Ác Đạo Minh”.

Diệp Quân nghe Hữu Lão nói thế thì nhíu mày: “Chúng thế mà lại đuổi theo đến đây, điên rồi sao?”

Sậu Nguyên trầm giọng nói: “Cậu Diệp, chắc thế lực này nhắm vào cậu”.

Diệp Quân khẽ gật đầu, hơi khó hiểu nói: “Lẽ nào chỉ là vì lúc đầu ta cứu người nền văn minh Thương Vận sao?”

Nói đến đây hắn lắc đầu: “Chắc không đến nỗi thế nhỉ”.

Sậu Nguyên nói: “Cho dù thế nào, lần này Ác Đạo Minh đến tìm cậu Diệp chắc chắn không có ý tốt, nếu không có cường giả cảnh giới Khai Đạo thì còn tốt, nhưng nếu có cường giả cảnh giới Khai Đạo…”

Diệp Quân sầm mặt.

Nếu có cường giả cảnh giới Khai Đạo thật thì với thực lực hiện giờ của hắn, chắc chắn không đánh lại.

Diệp Quân trầm tư hồi lâu, sau đó nói: “Đi thôi, chúng ta ra ngoài xem sao”.

Dứt lời, hắn cũng dẫn Sậu Nguyên biến mất khỏi đó.

Hắn quyết định đi gặp Ác Đạo Minh này.



Ở bên ngoài.

Tả Lão dẫn dắt một đám người đánh không biết bao nhiêu hiệp với Huyền Dương, mặc dù có nhiều người nhưng họ vẫn không thể giết được Ác Đạo và Huyền Dương.

Không chỉ thế, Huyền Dương thế mà còn gọi năm cường giả đỉnh cấp đến, hơn nữa đều là cường giả cảnh giới Bán Bộ Khai Đạo.

Tình thế lập tức đảo ngược.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3549


Chương 3549

Thế nên Tả Lão phải xin chi viện.

Ngay lúc này Chu Phạn bỗng dẫn người xuất hiện, cô ta nhìn hai bên đang giao chiến, sau đó nói: “Dừng”.

Nghe Chu Phạn nói thế, Tả Lão vội bảo đám người dừng lại, sau đó lùi đến bên cạnh Chu Phạn.

Huyền Dương nhìn thấy chính chủ đã đến cũng không đánh nhau nữa, ông ta nhìn Chu Phạn, ánh mắt u ám.

Chu Phạn bình tĩnh nói: “Ác Đạo Minh?”

Huyền Dương cười mỉa: “Khá đấy, thế mà còn biết Ác Đạo Minh”.

Chu Phạn quay đầu nhìn Tả Lão bên cạnh: “Tại sao lại đánh nhau?”

Tả Lão trầm giọng nói: “Chúng không nộp tiền vào cửa, muốn cứ thế xông vào”.

Chu Phạn nhìn Huyền Dương, Huyền Dương cười nhạo: “Tại sao ta phải nộp phí vào cửa? Lẽ nào nơi này do nhà cô mở à?”

Chu Phạn bình tĩnh nói: “Nơi này là di tích bí cảnh thượng cổ, vốn dĩ có một trận pháp che mất di tích này lại, ta đã phá trận pháp này nên ai muốn đi vào cũng phải nộp tiền”.

Huyền Dương nhìn chằm chằm Chu Phạn: “Ta không nộp đấy”.

Chu Phạn cau mày.

Tả Lão bỗng tức giận chỉ vào Huyền Dương: “Mẹ kiếp!”

Mọi người: “…”

Sắc mặt Huyền Dương trở nên hung tợn, đấm một cú vào Tả Lão.

Thật ra ông ta đã nhìn thấy Diệp Quân, nhưng lúc này ông ta chẳng có suy nghĩ gì với Diệp Quân cả, ông ta chỉ muốn đánh chết cái ông già này.

Mẹ nó chứ, chẳng có chút tố chất nào.

Ngay khi Huyền Dương ra tay, các cường giả sau lưng ông ta cũng biến mất.

Trận chiến lại nổ ra.

Chu Phạn cảm thấy hơi đau đầu, Tả Lão cái gì cũng tốt, chỉ có tính cách nóng nảy, lần này dẫn ông ta đi theo đúng là một sai lầm.

Lúc này Diệp Quân bỗng đi đến cạnh Chu Phạn: “Cần giúp gì không?”

Chu Phạn quay sang nhìn Diệp Quân: “Ngươi biết chúng à?”

Diệp Quân bĩu môi, người phụ nữ này cũng thông minh quá rồi đấy.

Chu Phạn nhìn Diệp Quân: “Chúng đuổi giết theo ngươi đến đây sao?”

Diệp Quân: “…”

Nhìn thấy vẻ mặt của Diệp Quân, Chu Phạn hơi ngạc nhiên: “Đúng là đến tìm ngươi rồi, sao ngươi lại đắc tội với Ác Đạo Minh vậy? Đây là một thế thực cực kỳ lớn mạnh”.

Diệp Quân lắc đầu khẽ cười: “Chuyện này dài lắm”.

Chu Phạn định nói gì thì ngay lúc này đám người Huyền Dương ở phía xa bỗng dừng lại, chúng vội lùi ra xa cả trăm trượng.

Thấy thế mọi người đều khá khó hiểu.

Chu Phạn và Diệp Quân nhìn phía sau đám người Huyền Dương, không biết từ bao giờ có một bà lão tóc bạc xuất hiện ở đó.

Ác Bà.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3550


Chương 3550

Nhìn thấy Ác Bà, dám người Huyền Dương vội cung kính chào.

Sắc mặt Diệp Quân và Chu Phạn bỗng trở nên nghiêm trọng, Chu Phạn nhắc: “Cảnh giới Khai Đạo”.

Sắc mặt Diệp Quân sa sầm.

Ác Đạo Minh này vì muốn giết mình mà gọi cả cường giả cảnh giới Khai Đạo ra ư?

Sau khi bước đến, Ác Bà nhìn thẳng vào Diệp Quân: “Ngươi có quan hệ gì với Chân Thần?”

Diệp Quân bình tĩnh nói: “Tỷ ấy là vợ ta”.

Vợ!

Chu Phạn quay đầu sang nhìn Diệp Quân.

Ác Bà híp mắt: “Chân Thần có thể đè nén thần tính bằng nhân tính, cô ta có thể thích loại tép riu như ngươi sao?”

Diệp Quân cười nói: “Bà có hiểu tình yêu là gì không?”

Mọi người: “…”

“Hỗn láo!”

Ác Bà tay cầm cây gậy bước vào hư không, thoáng chốc luồng khí tức đáng sợ bao phủ lấy khắp nơi.

Diệp Quân hơi nheo mắt lại, kiếm Thanh Huyên trong người hắn định bay ra thì lúc này, Chu Phạn bỗng chắn trước mặt Diệp Quân, cô ta xòe tay ra, một cuốn sách cổ màu vàng xuất hiện trong lòng bàn tay cô ta. Ngay sau đó, cuốn sách cổ vàng biến thành một con rồng vàng cực lớn bảo vệ mọi người.

Ầm!

Khí tức đó nổ tung trên con rồng vàng cực lớn, con rồng lập tức trở nên mờ ảo, còn phát ra tiếng kêu thảm thiết, thê lương.

Ác Bà nhìn Chu Phạn: “Hoàng tộc Đại Chu”.

Chu Phạn gật đầu.

Ác Bà nhìn chằm chằm Chu Phạn: “Cô nương, cô biết tại sao đến giờ cô vẫn chưa chết không? Bởi vì ta nể mặt hoàng tộc Đại Chu, nhưng không có nghĩa là cô có thể muốn làm gì thì làm, hiểu không?”

Chu Phạn mỉm cười, sau đó nói: “Hoàng tộc Đại Chu ta sẽ bảo vệ Diệp công tử”.

Tả Lão và Hữu Lão đều sửng sốt, Tả Lão nhìn Diệp Quân, muốn nói gì đó nhưng lại bị Hữu Lão ngăn lại.

Diệp Quân cũng khá bất ngờ.

Ác Bà bỗng bật cười: “Cô chắc chứ?”

Chu Phạn gật đầu: “Vô cùng chắc chắn và khẳng định”.

Ác Bà nhìn Chu Phạn: “Những lời cô nói có thể đại diện cho cả hoàng tộc Đại Chu?”

Chu Phạn cười nói: “Có thể”.

Ác Đạo hơi híp mắt lại: “Nếu cô không biết Ác Đạo Minh, ta có thể tha cho cô tội không biết, nhưng nếu cô đã biết Ác Đạo Minh mà lại còn muốn làm như thế thì ta sẽ xem lời cô nói là lời tuyên chiến của hoàng tộc Đại Chu với Ác Đạo Minh”.

Chu Phạn gật đầu: “Vậy thì tuyên chiến”.

Hữu Lão và Tả Lão đều tỏ ra kinh hãi, thật ra hai người cũng không biết Ác Đạo Minh là cái gì, nhưng lúc nhìn thấy Ác Bà, họ biết đối phương ít nhất là vũ trụ nền văn minh cấp bốn, vì Ác Bà này là cường giả cảnh giới Khai Đạo.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3551


Chương 3551

Khai chiến với một vũ trụ nền văn minh cấp bốn…

Tiểu thư không có quyền lợi này.

Không chỉ không có quyền này, một khi giải quyết không tốt thì sẽ bị vạch tội, thậm chí tước hết tư cách tranh giành vị trí Thái tử.

Lúc này Tả Lão và Hữu Lão đều bắt đầu hoảng sợ.

Phải biết rằng, sau lưng tiểu thư này còn có vô số thế lực ủng hộ, cô ta không chỉ đại diện cho lợi ích của bản thân, mà còn đại biểu cho lợi ích của rất nhiều gia tộc và tông môn.

Phạm vi liên lụy quả thật quá lớn.

Diệp Quân cũng rất ngạc nhiên, hắn không ngờ Chu cô nương này lại làm như thế.

Diệp Quân nhìn Ác Bà ở phía xa, hắn ngẫm nghĩ một lúc, sau đó cảm thấy không nên liên lụy đến người khác, hắn vừa định lên tiếng thì Chu Phạn đã quay sang nhìn hắn, cười nói: “Đừng nói những lời ảnh hưởng đến tình bạn”.

Diệp Quân im lặng.

Ác Bà ở phía xa bật cười: “Thú vị đấy, thú vị thật, mấy năm nay hoàng tộc Đại Chu ngày càng giỏi đấy”.

Nói đến đây, nụ cười của bà ta bỗng trở nên hơi hung ác: “Ta đánh chết cô, không chỉ đánh chết cô, ta còn l*t tr*n cô, sau đó treo xác cô lên hoàng thành Đại Chu, ta muốn xem thử hoàng tộc Đại Chu có dám khai chiến với Ác Đạo Minh không”.

Dứt lời, bà ta quay sang trợn mắt nhìn Diệp Quân: “Còn ngươi, ta chẳng những lột da rút xương ngươi ra, mà còn treo nam nữ cả gia tộc ngươi trước Ác Đạo Điện, thắp sáng thiên đăng, đốt trong hàng ngàn năm, không bao giờ được siêu sinh”.

Vừa dứt lời, bà ta bỗng tiến đến trước, tinh vực trong phạm vi trăm vạn dặm đều bị tiêu diệt, sức mạnh hủy diệt trời đất bao phủ lấy Chu Phạn.

Diệp Quân biến sắc, đối mặt với cường giả cảnh giới Khai Đạo ở thời kỳ đỉnh cao, dĩ nhiên hắn sẽ không tự mình chống đỡ, thầm nói: “Ông nội…”

Nói đến đây, hắn nhìn Ác Bà hung ác ở đằng xa, lập tức nói: “Cô cô…”

Thời không chưa được biết đến ở nơi nào đó, hai luồng khí tức đáng sợ bỗng phá vỡ vô số hư không…

Tiểu Tháp: “…”

“Hửm?”

“Hả?”

Từ vùng thời không nào đó, hai giọng nói mang theo ngạc nhiên đồng thời vang lên trong thoáng chốc. Khi chúng tan đi, hai luồng khí tức kh*ng b* kia cũng theo đó mất tăm.

“Ế?”

Diệp Quân ngu người nhìn lên cao.

Đâu mất rồi?

Sao tự dưng đi vậy?

Chuyện gì vừa xảy ra?

Hắn làm sai gì hả?

Tiểu Tháp lên tiếng: “Thằng đần này. Ông nội và cô cô của ngươi vốn không vừa mắt nhau, ngươi gọi cả hai cùng lúc thì làm sao họ chịu xuất hiện?”

“Thôi chết rồi!”

Mặt Diệp Quân trắng bệch không còn hột máu.

Mà Ác Bà đã lao đến ngay trước mặt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3552


Chương 3552

Đúng lúc Diệp Quân chuẩn bị rút kiếm, Chu Phạn bất ngờ giật đứt sợi dây chuyền quanh cổ, nhắm mắt thầm thì: “Tiên tổ”.

Uỳnh!

Một luồng sáng vàng rực bắn lên cao từ sợi dây, tỏa ra sức mạnh hủy thiên diệt địa.

Đẩy Ác Bà văng đi nghìn trượng.

Hữu Lão đứng bên kia run giọng: “Tiểu thư! ‘Tiên Tổ Tí Hộ’ là con át chủ bài trăm năm chỉ dùng được một lần, sao cô lại dùng nó ở đây… Về sau làm sao đấu lại nhị hoàng tử và những người khác bây giờ? Nếu những thế lực đứng hộ cô biết cô đã không còn nó, bọn họ nhất định sẽ phản bội!”

Sắc mặt Tả Lão cũng trắng bệch.

Tiên Tổ Tí Hộ!

Là con át chủ bài cuối cùng của các Hoàng tử Hoàng nữ nòng cốt trong Hoàng tộc Đại Chu. Nó do thủy tổ Đại Chu ban phát nhằm mục đích bảo vệ cho yêu nghiệt trong Hoàng thất không chịu cảnh chết yểu, có thể nói như một lá bùa hộ mệnh.

Một khi dùng nó ở đây, Chu Phạn sẽ rơi vào tình cảnh ngặt nghèo.

Hoàng thất tranh ngôi vốn là chuyện đầu rơi máu chảy, có thủ đoạn nào mà không từ?

Nhất là khi cô ta còn là một trong những ứng cử viên sáng giá nhất.

Tả Lão Hữu Lão chỉ thấy tê dại cả người.

Nhưng Chu Phạn không thèm để ý, chỉ lẳng lặng nhìn lên bầu trời.

Luồng sáng vàng kia tan đi, để lộ một bóng người vàng chóe.

Chu Phạn cung kính thi lễ, Tả Lão và Hữu Lão cũng khom lưng thật sâu.

Đó là một cường giả Khai Đạo Cảnh.

Là thủy tổ Đại Chu.

Hai mắt Ác Bà long lên sòng sọc: “Ta là Ác Đạo..”.

Thủy tổ ngắt lời bà ta: “Man di bên ngoài dám động binh với Đại Chu ta, giết!”

Rồi tung ra một cú đấm.

Long uy cuồn cuộn ập đến, thổi văng Ác Bà bay đi mấy trăm nghìn trượng trong nháy mắt, biến toàn bộ cường giả đi theo bà ta thành bột mịn.

Xóa sổ ngay lập tức!

Diệp Quân không khỏi lộ vẻ xúc động.

Cảnh giới của Ác Bà và thủy tổ Đại Chu ngang nhau, nhưng người sau chỉ là ảo ảnh chứ không phải chân thân.

Vậy mà đã mạnh đến thế!

Thì ra trong Khai Đạo Cảnh cũng phân biệt mạnh yếu.

Ở đằng xa, Ác Bà đã dừng lại với sắc mặt xấu xí vô cùng, trong lòng kinh hãi nghĩ người này mạnh đến vậy sao? Nhưng khi thấy thủy tổ Đại Chu tiếp tục ra tay, bà ta bèn biến sắc.

Rồi xoay người bỏ chạy không chút chần chừ.

Thủy tổ Đại Chu thấy Ác Bà tháo chạy thì dừng tay. Ông ta quay lại, ánh mắt nghiền ngẫm nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân, rồi nhìn sang Chu Phạn đang đứng trước người hắn, cuối cùng biến mất không một âm thanh.

Để lại Chu Phạn đứng cúi đầu trong im lặng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3553


Chương 3553

Đúng lúc này, hàng loạt khí tức đáng sợ ập đến từ chân trời.

Hữu Lão hốt hoảng kêu lên: “Là cận vệ Hoàng tộc!”

Hành động của Chu Phạn đã khiến Hoàng tộc Đại Chu để ý rồi!

Không lâu sau, đã có mấy chục người xuất hiện cách Chu Phạn không xa. Đi đầu là một người đàn ông trung niên mặc chiến giáp đen tuyền, những người đứng sau cũng ăn mặc tương tự.

Mấu chốt ở chỗ bọn họ thấp nhất đều đã đạt đến mười phần thần tính, mà thủ lĩnh lại là Ác Đạo Cảnh đỉnh cao, khí tức mạnh mẽ vượt xa Ác Đạo Cảnh thông thường.

Người đàn ông hơi khom lưng thi lễ với Chu Phạn: “Cửu điện hạ không sao là tốt rồi”.

Cô ta không đáp lời.

Người đàn ông lại nói: “Hội trưởng lão có lệnh mời Điện hạ trở lại Hoàng thành, bàn giao mọi công việc”.

Chu Phạn lẳng lặng cất sợi dây chuyền đi, điềm đạm nói: “Tu thống lĩnh hãy đợi trong chốc lát”.

Người đàn ông thi lễ rồi dẫn theo thuộc hạ lui sang một bên.

Chu Phạn mới khẽ mỉm cười với Diệp Quân: “Diệp công tử, chúng ta trò chuyện riêng một chút”.

Hắn gật đầu: “Được”.

Hai người đi đến một nơi riêng tư.

Nhờ cú đấm ban nãy của thủy tổ Đại Chu mà bốn bề chỉ còn một mảnh đen nhánh, hơi bị sát phong cảnh.

Chu Phạn chợt nói: “Diệp công tử, thật ra… Lần đầu tiên chúng ta gặp mặt là có mục đích. Ta muốn kết giao với ngươi, lợi dụng ngươi, làm ngươi bán mạng cho ta”.

Diệp Quân chỉ cười nói: “Ta biết”.

Chu Phạn quay lại nhìn hắn: “Có phải ta ham mê quyền lực quá không?”

Diệp Quân lắc đầu: “Ta không cho là vậy”.

Chu Phạn lẳng lặng nhìn hắn.

Diệp Quân: “Ta có thể hiểu cho Phạn cô nương. Thân ở Hoàng tộc mà tâm tư quá đơn giản thì không sống lâu được, vậy nên cô mới phải sử dụng những thủ đoạn để bảo vệ bản thân, thuyết phục lòng người. Điều này rất dễ hiểu, ta cũng sẽ như vậy nếu là cô”.

Đôi mắt Chu Phạn nhìn hắn như hai hồ nước trong veo.

Diệp Quân tiếp tục: “Hơn nữa chúng ta không quen không biết, cô nương sao có thể tốt với ta như vậy? Ta cho rằng tiếp xúc và kết giao có mục đích là chuyện rất bình thường, càng dễ hiểu hơn nữa nếu đó là phương pháp sinh tồn”.

Một hồi lâu sau, Chu Phạn cong môi cười: “Nghe ngươi nói vậy, ta chợt thấy rất vui”.

Diệp Quân hạ giọng: “Nhưng thủ đoạn cô nương vừa dùng để giữ mạng kia…”

Chu Phạn lắc đầu: “Mục đích sâu xa của ta vẫn là để mời chào Diệp công tử, khiến ngươi phải chịu ơn ta…”

Diệp Quân: “Hoàn toàn không có chút tình cảm nào sao?”

Chu Phạn ngẫm nghĩ một hồi rồi giơ ngón cái và ngón trỏ ra, chạm sát vào nhau: “Có một xíu xiu này thôi”.

Diệp Quân: “…”

Chu Phạn phì cười.

Lại đi thêm một đoạn nữa, Diệp Quân hỏi: “Sao tự dưng lại nói hết với ta?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3554


Chương 3554

Chu Phạn nhoẻn cười: “Có lẽ vì ta không muốn tiếp tục dối lòng với Diệp công tử nữa. Không biết vì sao mà… ta không thích cảm giác ấy”.

Diệp Quân: “Vậy chúng ta có phải là bạn không?”

Chu Phạn ngoảnh lại nhìn hắn: “Trong lòng Diệp công tử, ta có phải bạn không?”

Diệp Quân gật đầu: “Phải”.

Chu Phạn dừng bước, xoay người lại hoàn toàn: “Công tử biết gì không? Có những lúc ngươi làm ta thấy thẹn lắm”.

Diệp Quân tỏ vẻ không hiểu.

Chu Phạn mới giải thích: “Ta tiếp xúc với ngươi, đối xử tốt với ngươi đều có mục đích riêng, vậy mà ngươi lại đối đãi ta thật lòng. Ta nhìn ra được, từ khi ngươi bảo vệ ta trong sơn động, hay khi bảo ta đi vào tòa tháp đen cùng ngươi, ngươi không hề có một chút tư tâm nào. Có lẽ trong lòng ngươi cho rằng ta là người tốt nên mới giúp đỡ, hoặc có lẽ ta vốn chẳng đáng để ngươi phải lấy lòng, hoặc…”

Diệp Quân ngắt lời: “Ta cho rằng cô là người tốt, có mục đích riêng nhưng không có ý xấu”.

Chu Phạn im lặng nhìn sang.

Diệp Quân đẩy một lá truyền âm phù sang cho cô ta: “Về sau nếu có gì cần kíp thì có thể liên hệ với ta”.

Sau một hồi im lặng, Chu Phạn mới nhận lấy, nhỏen miệng cười: “Được”.

Rồi cô ta vẫy tay: “Cáo từ, Diệp công tử”.

Diệp Quân gật đầu: “Sau này gặp lại”.

Sau đó, Chu Phạn rời đi cùng Tu thống lĩnh và nhóm người kia.

Tả Lão hầm hầm bước tới, quắc mắt trừng Diệp Quân: “Nếu Điện hạ bị tước mất tư cách tranh ngôi trữ quân vì ngươi, ta sẽ đánh… sẽ mắng chết ngươi!”

Rồi biến mất ở chân trời.

Diệp Quân: “…”

Hữu Lão thì liếc xéo hắn một cái rồi nhìn Sậu Nguyên, nhận lại một cái gật đầu.

Ông ta mới hài lòng tung người biến mất.

Ở nơi tinh hà xa xôi, Chu Phạn ngoái đầu nhìn lại một lần nữa, đoạn mở lòng bàn tay ra, để truyền âm phù rơi xuống.

Gọi tiên tổ cũng là một thủ đoạn để mời gọi Diệp công tử kia.

Nhưng cô ta lúc này lại không muốn thế nữa.

Trước kia, từng lời nói hành động của cô ta đều mang theo mục đích, nhưng lần này cô ta muốn thử một lần, không làm vậy nữa.

Thấy truyền âm phù rơi mất dạng, Chu Phạn chợt bật cười.

Trong lòng cảm thấy rất vui vẻ.

Lần này… cho dù có mất đi hết thảy thì cũng không sao.

Rồi cô ta biến mất ở cuối tinh hà.

Bên kia, Diệp Quân thu hồi tầm mắt, mở miệng: “Nhờ Sậu Nguyên tiền bối giúp ta điều tra về Đại Chu”.

Đối phương thi lễ: “Đã rõ”.

Rồi biến mất tại chỗ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3555


Chương 3555

Diệp Quân nhìn quanh một hồi, vừa dợm rời đi thì có hai luồng khí tức xuất hiện trước mặt. Cố Trạch và Tù Linh hiện ra.

Làm hắn tròn mắt nhìn họ.

Cố Trạch quan sát hắn một hồi mới nói: “Tiểu tử, qua đây nói chuyện chút”.

Diệp Quân gật đầu: “Được thôi”.

Ông ta bỗng cười lên: “Ngươi xem, chúng ta chỉ cần dùng ngón tay cũng có thể nghiền chết tên này, vậy mà hắn chẳng tỏ vẻ gì sợ hãi, như thể hắn mới là kẻ bóp ch ết được chúng ta vậy. Đúng là mắc dịch mà”.

Diệp Quân: “…”

Tù Linh mặc kệ Cố Trạch, tỉ mỉ nhìn Diệp Quân một hồi rồi hỏi: “Có phải trong người ngươi có một cổ tự không?”

Diệp Quân ngạc nhiên: “Làm sao hai ông biết?”

Phải nâng cấp cho Tháp gia thật rồi, hắn âm u nghĩ.

Tù Linh: “Cây bút mà bọn ta thấy trong tháp không có ở đây, chỉ có thế gian cổ tự kia thôi”.

Cố Trạch xen vào: “Cho chúng ta xem nó được không?”

Diệp Quân lấy bút ra đưa sang, làm ông ta cười hỏi: “Không sợ ta lấy mất à?”

Hắn chỉ nói: “Ta tin vào nhân phẩm của tiền bối”.

Cố Trạch cười ha hả: “Thằng ranh con nhà mi cũng ghê gớm lắm chứ vừa gì đâu!”

Diệp Quân: “…”

Cố Trạch ngắm nghía cây bút một hồi rồi quay sang Tù Linh, thấy sắc mặt ông ta đi từ nghiêm trọng đến phức tạp.

Diệp Quân bèn hỏi: “Nó thuộc về văn minh Thủy tộc sao tiền bối?”

Tù Linh gật đầu: “Phải. Thủy tộc chúng ta có hơn bốn trăm Thánh tự, nó là một trong số đó…”

“Cái gì?!”

Diệp Quân kêu lên: “Hơn bốn trăm??”

Tù Linh gật đầu.

Diệp Quân càng kích động: “Hơn bốn trăm cổ tự khác cũng như nó?”

Tù Linh lắc đầu: “Trong tất cả Thánh tự, cổ tự này chỉ xếp hàng trung đẳng, một số khác mới thật sự là lợi hại”.

Diệp Quân rơi vào im lặng.

Tự dưng thấy đáng sợ quá.

Có hơn bốn trăm Thánh tự như thế này!

Ghê gớm!

Hắn hỏi Tù Linh: “Văn minh của các tiền bối đã đến cấp năm chưa?”

Cố Trạch cười lớn: “Ngươi nghĩ sao?”

Diệp Quân nhíu mày: “Thật sự là cấp năm?”

Tù Linh gật đầu: “Phải, nhưng đó là quá khứ, bây giờ thì không phải”.

Diệp Quân càng khó hiểu: “Sao lại thế?”

Tù Linh: “Vì văn minh Thủy tộc chúng ta từng giao chiến với văn minh Thiên Hành”.

Giao chiến với văn minh Thiên Hành!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3556


Chương 3556

Diệp Quân không khỏi chấn động. Từ trước đến giờ, mọi nền văn minh khi nhắc đến hai chữ Thiên Hành đều phải biến sắc, vậy mà văn minh Thủy tộc lại còn từng giao chiến với họ!

Tù Linh tiếp tục: “Chúng ta bại trận, văn minh sụp đổ, các tộc nhân bỏ trốn với quy mô khổng lồ. Từ ngày ấy đến nay, văn minh Thủy tộc đã di dời đến vô số vũ trụ. Ở mỗi nơi chúng ta đều ở lại trong một khoảng thời gian, nhưng sau đó vì văn minh Thiên Hành mà không thể không tiếp tục rời đi..”.

Một tia phức tạp lóe lên trong mắt ông ta. Thủy tộc trước kia từng ngạo nghễ huy hoàng bao nhiêu.

Nay lại bị hủy diệt, khiến dân tộc phải lưu vong khắp nơi.

Bọn họ từ nhỏ đã được dạy dỗ phải phục hưng văn minh Thủy tộc, nhưng càng trở nên mạnh hơn thì càng cảm thấy khiếp hãi.

Bởi chính cái gọi là văn minh Thiên Hành!

Đừng nói cả một nền văn minh, ngay cả một ngọn lửa nhỏ nhoi thôi mà họ đã không thể chống lại.

Thủy tộc được gọi là quý tộc thời viễn cổ, nhưng đúng hơn là quý tộc sa cơ.

Tù Linh lắc đầu, thu hồi suy nghĩ, trả bút lại cho Diệp Quân.

Hắn thấp giọng nói: “Vật này thuộc về Thủy tộc…”

Cố Trạch cười nói: “Ngươi đừng thần thánh hóa chúng ta như vậy. Thánh tự có linh, chúng ta muốn xem là vì hy vọng được nó cho phép, khi ấy cho dù ngươi có không đồng ý thì chúng ta cũng sẽ mang nó đi. Nhưng nó không phản ứng gì, chứng tỏ không vừa lòng với chúng ta, cưỡng chế mang đi mới là đại họa”.

Diệp Quân gật gù, nhận bút lại rồi cất vào Tiểu Tháp.

Cố Trạch lại hỏi: “Ác Đạo Minh có thù với ngươi à?”

Hắn gật đầu: “Phải”.

Ông ta nhìn hắn một phen rồi chép miệng tinh quái: “Được, rất tốt, ha ha ha…”

Diệp Quân: “Tiền bối, chúng ta có nên chơi lớn không?”

Cố Trạch: “Chơi lớn gì?”

Diệp Quân nghiêm túc đáp: “Ta nghĩ ta phục hưng được văn minh Thủy tộc ấy. Không bằng hai ông đi theo ta, chúng ta bắt tay giải quyết Ác Đạo Minh rồi chia tài sản…”

Cố Trạch tức mình quát lên: “Chơi cái búa! Thằng ranh nhà mi không lo tu luyện, suốt ngày chỉ nghĩ ba thứ linh tinh! Đừng hòng ông đây tin mi!”

Diệp Quân: “…”

Tù Linh nhìn Diệp Quân lắc đầu cười: “Chúng ta không dám giúp ngươi đánh Ác Đạo Minh”.

Phải nói rằng lai lịch của tiểu tử này đúng là rất nhiều.

Phục hưng nền văn minh Thủy tộc?

Tuy lai lịch của tiểu tử này không đơn giản, phía sau có chỗ dựa vững chắc nhưng muốn phục hưng nền văn minh Thủy tộc thì họ thấy rằng đây là điều không thể. Phải biết là nền văn minh Thủy tộc đã từng là vũ trụ nền văn minh cấp năm. Tuy đã suy tàn nhưng trong tộc có không biết bao nhiêu thiên tài yêu nghiệt, thế mà hết đời này đến đời khác, nền văn minh Thủy tộc vẫn chưa được phục hưng…

Diệp Quân chợt tò mò hỏi: “Tiền bối có thể nói cho ta biết về Ác Đạo Minh không? Vì ta vẫn còn biết quá ít về thế lực này”.

Tù Linh gạt mọi suy nghĩ rồi bảo: “Thật ra ta cũng không biết nhiều về thế lực này, sở dĩ ta biết bọn chúng là vì khi chúng ta ở đây đã từng giao đấu với chúng một lần, bởi vì lúc đó vùng vũ trụ ở đây có Vũ Trụ Kiếp nên chúng ta bàn bạc với chúng, hy vọng có thể trì hoãn Vũ Trụ Kiếp”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3557


Chương 3557

Diệp Quân hỏi: “Sau đó thì sao?”

Tù Linh trầm giọng đáp: “Ban đầu bàn bạc không được thuận lợi, nhưng sau này chúng ta tế ra một chữ cổ, giao đấu với chúng một lần, thế nhưng vẫn bất phân thắng bại, về sau Đại Tế Sư của Thủy tộc ta đích thân xuất quan đàm phán với chúng, cuối cùng không biết có ra tay hay không, tóm lại là chúng đồng ý kéo dài sự xuất hiện của Vũ Trụ Kiếp”.

Nói tới đây ông ta dừng một chút rồi nói tiếp: “Có thể ngươi không biết thực lực Đại Tế Sư Thủy tộc của ta… Nói với ngươi như thế này đi, ta đã bị nàng ta phong ấn trấn áp ở đây bao nhiêu năm”.

Một đạo phong ấn trấn áp cảnh giới Khai Đạo!

Diệp Quân sửng sốt một chút, đây là cảnh giới Khai Đạo, thế nhưng lại bị một phù ấn trấn áp, thực lực của Đại Tế Sư Thủy tộc này đáng sợ đến mức nào?

Tù Linh nói tiếp: “Đối phương có thể khiến Đại Tế Sư Thủy tộc của ta lộ diện chắc chắn là không đơn giản, đương nhiên cũng vì Thủy tộc ta suy tàn, nếu là trước đây…”

Nói tới đây, ông ta khẽ thở dài, trong mắt là vẻ quạnh quẽ.

Diệp Quân im lặng không nói, vẻ mặt dần trở nên nặng nề.

Ác Đạo Minh!

Đương nhiên hắn không quên lời của bà lão nói, đối phương hỏi hắn là gì của Chân tỷ, hiển nhiên đối phương biết sự tồn tại của Chân tỷ.

Lúc đầu hắn còn lo lắng, nhưng bây giờ hắn đã có thể xác định, Ác Đạo Minh này có lẽ sẽ gây bất lợi cho Chân tỷ.

Đến lúc đó hắn không chỉ phải đối mặt với Ác Đạo của Chân vũ trụ mà còn phải đối mặt với Ác Đạo Minh này!

Hắn đã đồng ý với Chân tỷ phải dựa vào bản thân mình để đi cứu tỷ ấy.

Dựa vào bản thân!

Diệp Quân chậm rãi siết chặt hai tay.

Cố Trạch chợt lên tiếng: “Tiểu tử, ta hơi tò mò, sao Ác Đạo Minh kia lại đối đầu với ngươi thế?”

Diệp Quân lắc đầu cười: “Chuyện này nói ra dài lắm”.

Cố Trạch cười khúc khích, hơi có phần hả hê khi thấy người gặp họa.

Tù Linh nói: “Tiểu hữu, thanh kiếm này của ngươi có lai lịch gì?”

Cố Trạch cũng nổi lên hứng thú, ban đầu ông ta đã từng rung động trước thanh kiếm này.

Diệp Quân thành thật nói: “Không giấu gì hai người, kiếm này là cô cô của ta chế tạo cho ta”.

Tiểu Tháp sửa lại: “Là chế tạo cho cha ngươi”.

Diệp Quân thầm nói trong lòng: “Của cha ta chẳng phải cũng là của ta sao?”

Tiểu Tháp: “…”

Cố Trạch lại nói: “Cô cô ngươi ở cảnh giới gì?”

Diệp Quân lắc đầu: “Ta cũng không biết nữa”.

Cố Trạch hơi khó hiểu: “Không biết?”

Diệp Quân gật đầu: “Ta chỉ biết cô cô không tu cảnh giới thôi”.

Không tu cảnh giới!

Nghe vậy, Cố Trạch và Tù Linh nhìn nhau, trong mắt đều có vẻ chấn động. Diệp Quân lấy cây bút lông kia ra hỏi: “Hai vị tiền bối, ta muốn kích hoạt lại cây bút này, hai vị có cách gì không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3558


Chương 3558

Tù Linh trầm giọng bảo: “Hai cách, thứ nhất là dùng Linh Tổ, thứ hai là hấp thu lượng lớn linh khí, nếu không có cây bút linh này, dù hấp thu linh khí cũng không được, phải hấp thu rất nhiều khí bản nguyên của thế giới, nhưng có cây bút linh này, ngươi chỉ cần hy sinh một chút Tổ Mạch là được”.

Diệp Quân hơi hiếu kỳ: “Cây bút linh này có lai lịch gì?”

Tù Linh đáp: “Là bút Đại Tế Sư từng dùng”.

Diệp Quân sửng sốt: “Chỉ vậy thôi?”

Tù Linh cười đáp: “Đúng thế”.

Diệp Quân trầm giọng bảo: “Đại Tế Sư của hai người… rất lợi hại”.

Tù Linh cười ha hả: “Chứ sao nữa”.

Trong giọng nói đầy tự hào.

Diệp Quân cười: “Tuy tiền bối bị vị Đại Tế Sư này trấn áp, nhưng có vẻ không hận bà ấy nhỉ?”

Tù Linh mỉm cười: “Ta bị trấn áp là vì phạm sai lầm, coi như gieo nhân nào gặt quả đấy”.

Cố Trạch chợt nói: “Tới lúc phải đi rồi”.

Diệp Quân hơi ngạc nhiên: “Bây giờ hai tiền bối đi đâu?”

Cố Trạch cười: “Đương nhiên là đi tìm Thủy tộc của chúng ta rồi”.

Diệp Quân: “Hai người biết vị trí à?”

Cố Trạch nói: “Biết được đại khái, nhưng cũng không chắc chắn họ có ở đó không, nếu không ở đó thì tiếp tục tìm, dù sao cũng phải về nhà”.

Tù Linh do dự một lúc rồi nói: “Bây giờ chúng ta đi khả năng sẽ không quay lại nữa, nhưng ngươi vẫn nợ ta một lời hứa…”

Diệp Quân cười: “Không thành vấn đề”.

Tù Linh lắc đầu, ông ta chợt xòe tay, trong tay có thêm một quả, quả ấy có màu xanh, xung quanh phát ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, vừa hiện ra đã có mùi thơm tỏa ra khắp không gian khiến tâm hồn người ta thư thái, toàn thân dễ chịu.

Vừa nhìn là biết không phải thứ tầm thường.

Tù Linh đưa quả đó cho Diệp Quân: “Tặng cho ngươi thứ này”.

Cố Trạch bật cười: “Ông đúng là hào phóng, đến quả Đạo Linh mà cũng tặng”.

Diệp Quân biết quả này bất phàm nhưng vẫn lắc đầu xua tay từ chối: “Tiền bối, ta giúp ông phá phong ấn, ông cũng đã đưa ta vào tháp lấy một số thần vật, chúng ta không ai nợ ai, quả này ông hãy cất đi”.

Tù Linh nói: “Ngươi yên tâm, lời Tù Linh đã nói ra thì không rút lại, ta đã hứa giúp ngươi đánh một lần, ta sẽ không bao giờ thất hứa, chỉ là có lẽ phải để sau này rồi. Mà ngươi cũng không phải người bình thường, ta tin sau này chúng ta còn có thể gặp lại. Còn quả Đạo Linh này coi như chút tâm ý của ta, ngươi nhận lấy đi”.

Diệp Quân còn muốn nói gì đó, Tù Linh đã cười bảo: “Ngươi là kiếm tu, đừng lề mề nữa, mau lên”.

Diệp Quân cười: “Thôi được rồi!”

Nói rồi hắn nhận lấy quả Đạo Linh.

Cố Trạch ở bên cạnh cười bảo: “Tiểu tử, quả Đạo Linh này không phải vật bình thường đâu. Nó là thứ năm xưa Đại Tế Sư đích thân ban tặng, bên trong có chứa linh lực Đại Đạo hiện hữu đáng sợ. Nếu ngươi dùng nó chắc chắn tu vi sẽ tăng vọt, nếu phối hợp cùng chữ cổ của ngươi thì hiệu quả sẽ càng đáng sợ”.

Diệp Quân vội hỏi: “Phải phối hợp thế nào?”

Cố Trạch đáp: “Rất đơn giản, ngươi thức tỉnh chữ kia của ngươi, để nó mọc ra cây lần nữa. Ngươi đi vào trong cây rồi dùng quả này, hiệu quả tuyệt vời, hơn ngươi khổ luyện trăm nghìn năm”.

Tù Linh lắc đầu: “Hắn không được, nền tảng của hắn cực kỳ kiên cố, không thể đạt được hiệu quả đó, đương nhiên chắc chắn cũng sẽ không tệ”.

Cố Trạch quan sát Diệp Quân, khẽ gật đầu: “Đúng thế, tuy cảnh giới của ngươi thấp nhưng nền tảng lại rất kiên cố, nhất là kiếm đạo của ngươi, thực sự hiếm gặp ở độ tuổi này. Dưới tình huống này, tuy quả này cũng sẽ giúp ngươi rất nhiều, nhưng không thể khiến ngươi tăng vọt”.

Diệp Quân cười khẽ: “Dù thế nào cũng vẫn cảm ơn hai tiền bối”.

Cố Trạch cười lớn: “Không liên quan gì đến ta, ngươi muốn cảm ơn thì cảm ơn ông ấy thôi”.

Diệp Quân cười khẽ, không nói gì.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3559


Chương 3559

Tù Linh nói: “Chúng ta sẽ còn gặp lại.

Nói xong ông ta chắp tay rồi xoay người biến mất.

Cố Trạch cũng định rời đi, nhưng như nghĩ tới điều gì, ông ta quay đầu nhìn Diệp Quân rồi xòe tay, lại một quả Đạo Linh nữa bay đến trước mặt Diệp Quân.

Diệp Quân hơi ngạc nhiên.

Cố Trạch khẽ cười: “Đừng nghĩ nhiều, chỉ là ta không muốn nợ ân huệ của ai thôi, hôm đó ta tính kế ngươi giúp ta phá phong ấn, đưa cho ngươi quả này, hai chúng ta coi như hết nợ”.

Nói xong ông ta quay người biến mất ở cuối tinh hà.

Ở chỗ cũ, Diệp Quân nhìn hai quả trong tay khẽ cười một tiếng, sau đó trở lại Tiểu Tháp.

Ở nơi khác.

Cố Trạch và Tù Linh bay trên hư không, đi về nơi sâu thẳm của vũ trụ.

Tù Linh nói: “Thanh niên đó không đơn giản”.

Cố Trạch nhàn nhạt bảo: “Nói thừa. Nếu hắn đơn giản thì lão tử đã đánh chết hắn từ lâu rồi cướp sạch đồ trên người hắn nhé”.

Tù Linh nhìn về nơi sâu phía xa, khẽ nói: “Thực lực của chủ nhân thanh kiếm đó hơn chúng ta đấy”.

Cố Trạch khẽ gật đầu, nhìn Tù Linh hỏi: “Ngươi làm vậy là muốn tạo mối quan hệ tốt à?”

Tù Linh cười: “Chẳng phải ngươi cũng thế sao?”

Cố Trạch nói: “Ngươi không chỉ tạo mối quan hệ tốt cho mình mà còn muốn tạo mối quan hệ tốt cho Thủy tộc”.

Tù Linh mỉm cười rồi lại nói: “Chẳng phải ngươi cũng thế sao?”

Cố Trạch ngẩng đầu nhìn nơi sâu trong tinh không, khẽ nói: “Để chữ cổ đó lại cho hắn, hy vọng có thể có kết quả tốt”.

Sở dĩ họ đưa chữ đó cho Diệp Quân và tặng cho hắn quả Đạo Linh, mục đích rất đơn giản, đó là để tạo mối quan hệ tốt cho Thủy tộc.

Có thể nền văn minh Thiên Hành sẽ bỏ qua cho các nền văn minh vũ trụ khác, nhưng chắc chắn sẽ không bỏ qua cho nền văn minh Thủy tộc, chỉ cần nền văn minh Thủy tộc không diệt vong thì nền văn minh Thiên Hành sẽ không từ bỏ.

Thật ra họ cũng không mong cầu nhiều, chỉ đơn giản là muốn tạo mối quan hệ tốt cho Thủy tộc, còn sau này Thủy tộc có quả tốt hay không, không quan trọng, họ cũng không nghĩ nhiều như vậy.

Cứ làm trước đã rồi tính!

Tù Linh bỗng khẽ nói: “Về nhà thôi”.

Cố Trạch nhếch miệng cười: “Về nhà thôi”.

Chẳng mấy chốc, cả hai người đã biến mất ở cuối vũ trụ vô tận.



Bên trong Tiểu Tháp.

Sau khi Diệp Quân vào Tiểu Tháp thì tới một vùng bình nguyên, hắn đặt cây bút lông trước mặt, lấy Tổ Mạch ra đặt xung quanh.

Diệp Quân nhìn cây bút lông: “Hấp thu đi”.

Bút lông yên tĩnh một hồi, đột nhiên chấn động kịch liệt, giây tiếp theo vô số linh khí đều hướng về nó như sóng thủy triều.

Diệp Quân nhìn cây bút lông trước mặt, im lặng không nói.

Tuy Tổ Mạch đáng quý, nhưng với hắn hiện tại, tăng thực lực mới là quan trọng nhất, dù sao Ác Đạo Minh xuất hiện, hắn rất rõ, thời gian dành cho hắn không còn nhiều nữa.

Hắn phải đạt tới mười phần thần tính!

Hắn muốn Khai Đạo!

Hắn muốn về Chân vũ trụ cứu Chân tỷ!

Sau khi không ngừng hấp thu linh khí, cây bút lông chợt khẽ rung, sau đó một cây non xuất hiện trước hiện mặt Diệp Quân, dần dần cây ấy bắt đầu chậm rãi lớn lên…
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3560


Chương 3560

Hoàng thành Đại Chu.

Là Hoàng thành của Đại Chu, tòa thành này đương nhiên vô cùng nguy nga tráng lệ, diện tích gần trăm vạn dặm, thành cao gần vạn trượng, tường thành cao tận mây xanh, như ẩn như hiện, tựa như tòa tiên thành.

Mà trên không trung của thành Đại Chu còn lơ lửng vô số long khí màu tím đỏ.

Cả tòa thành, địa bàn đại địa gắn liền với thiên tâm!

Phía dưới, xung quanh Hoàng thành Đại Chu có mấy chục vạn cửa thành, trong đó khí phách nhất đương nhiên vẫn là cửa chính của Hoàng thành. Cửa này rộng gần vạn trượng, không như các cửa khác, cửa này đóng kín quanh năm, luôn có quân cận vệ hoàng thất của Đại Chu đứng gác.

Cửa Khải Hoàn!

Tương truyền, cửa này được Thủy tổ của hoàng tộc Đại Chu đích thân đặt tên, không phải người có công lớn thì không được vào từ cửa này.

Kể từ khi Đại Chu thành lập, cửa này mới chỉ được mở hai lần.

Bên ngoài hoàng thành có một nhóm người đang hùng hổ khí thế đi tới.

Người đứng đầu chính là Chu Phạn.

Phía sau cô ta là hai lão Tả Hữu cùng các quân cận vệ, đương nhiên người đàn ông áo đen cũng ở đó.

Sau khi nhìn thấy sự nguy nga tráng lệ của hoàng thành Đại Chu, người đàn ông áo đen thật sự bị sốc, ông ta cũng được coi là người từng trải, nhưng chưa bao giờ thấy tòa thành nào tráng lệ thế này.

Trên mặt Chu Phạn nở nụ cười nhẹ, nhưng hai lão Tả Hữu bên cạnh cô ta lại có vẻ mặt nặng nề, trong mắt không giấu được vẻ lo lắng.

Đương nhiên nhóm Chu Phạn không đi cửa Khải Hoàn mà đi từ một cánh cửa nhỏ bên cạnh, tuy cửa này cũng rộng nhưng còn kém xa cửa Khải Hoàn.

Bên cạnh cánh cửa nhỏ đó có một người đàn ông trẻ, người này mặc trường bào màu vàng nhạt, trên người khó giấu được khí chất cao quý, đằng sau gã là một lão hòa thượng mặc áo cà sa màu xanh nhạt, tay trái ông ta cầm tràng hạt, mắt hơi nhắm lại, thầm nhẩm niệm bài kinh văn nào đó.

Chu Phạn còn chưa đi tới cửa thành đã thấy người đàn ông mặc trường bào vàng nhạt đó vẫy tay, cười gọi: “Cửu muội”.

Nhìn thấy người mặc trường bào vàng nhạt này, hai lão Tả Hữu lập tức sầm mặt.

Tứ hoàng tử Chu Đế.

Vị Tứ hoàng tử này cũng là một trong những người tranh ngôi hoàng vị, cũng là người Chu Phạn khó đối phó nhất, bởi vì mẫu tộc của hai người là kẻ thù không đội trời chung nên tuy hai người là huynh muội, nhưng chẳng có chút tình cảm nào, cứ có cơ hội là sẽ chiến đấu ngươi chết ta sống.

Mà đối với sự tranh đấu này, hoàng tộc lại rất thích được thấy.

Nếu đến chiến đấu kiểu này cũng không thắng thì làm sao đảm nhận được trách nhiệm lớn?

Phải biết rằng con đường đại đạo tàn khốc hơn con đường tranh hoàng vị nhỏ bé này nhiều.

Hoàng thất Đại Chu không sợ chiến đấu tàn ác ảnh hưởng tới nền tảng của hoàng thất, chỉ cần mấy nhân vật cốt cán phía trên còn ở đó thì thế hệ trẻ tuổi này sẽ chẳng làm gì được nền tảng của hoàng thất Đại Chu.

Nhìn thấy người đó, Chu Phạn khẽ cười: “Tứ ca, ta biết ngay chắc chắn huynh sẽ ở đây chờ ta”.

Chu Đế cười: “Cửu muội, lần này ca ca tới không phải để cười nhạo muội, lần này ca ca tới đây chờ là vì tò mò, rốt cuộc người nào có thể khiến muội dùng tổ tiên để che chở như thế…”
 
Back
Top Dưới