Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3501


Chương 3501

Thấy thế, mấy người Sậu Nguyên cũng vội vàng đi theo.

Người đàn ông cao lớn nhìn mấy người Diệp Quân biến mất, khẽ nói: “Đúng là yêu nghiệt”.

Mặc dù quy định người ngoài không thể đi vào biên giới vũ trụ này nhưng dĩ nhiên gã sẽ không cứng nhắc tuân theo quy tắc, dù sao cũng đánh không lại.

Mặc dù có thể gọi cứu viện đến nhưng không cần thiết.

Vì cho dù viện binh có đến cũng cần thời gian, khoảng thời gian này gã có thể đã bị mấy người này g**t ch*t rồi.

Không đáng để liều mạng.

Nhắm một mắt, mở một mắt, ngươi ổn, ta ổn, mọi người đều ổn.

Diệp Quân dẫn mọi người đi vào biên giới vũ trụ đó, sau đó là đối mặt với cơn bão dòng chảy thời không hỗn loạn.

Diệp Quân nhíu mày, chém một nhát kiếm ra.

Vèo!

Một tia kiếm quang xẹt qua không trung lập tức đánh tan một vùng cơn bão dòng chảy thời không hỗn loạn khá lớn, nhưng ngay sau đó hắn biến sắc vì ngày càng nhiều cơn bão dòng chảy thời không hỗn loạn cuồn cuộn lao đến.

Lúc này Sậu Nguyên ở một bên bỗng nói: “Để ta”.

Dứt lời, ông ta tiến đến trước một bước, tung ra một cú đấm, quyền ý ngút trời lao ra khiến cơn bão dòng chảy thời không hỗn loạn chấn động tạo thành con đường lớn.

Sậu Nguyên nói: “Cậu Diệp, đi thôi”.

Diệp Quân gật đầu, ngự kiếm bay lên, dẫn theo bảy Huyết Thi bay về phía đằng xa.

Sau khi đi vào khu vực dòng chảy thời không hỗn loạn, vẻ mặt Diệp Quân bỗng trở nên cực kỳ nghiêm trọng. Bởi vì hắn phát hiện ra dường như họ đã đi vào một vùng biển dòng chảy thời không hỗn loạn, xung quanh là dòng chảy thời không hỗn loạn vô tận, hơn nữa có vài dòng chảy thời không hỗn loạn hệt như lôi kiếp, uy lực cực lớn.

Lúc này Sậu Nguyên đã có vẻ hơi mất sức.

Các Huyết Thi còn lại cũng đồng loạt ra tay giúp chống lại các dòng chảy thời không hỗn loạn xung quanh đó.

Diệp Quân cũng không rảnh, phóng vô số kiếm ý của mình ra, kiếm ý biến thành nhiều kiếm khí chém về phía xa.

Mở đường, không biết qua bao lâu, cuối cùng mấy người Diệp Quân cũng đã rời khỏi khu vực dòng chảy thời không hỗn loạn đó.

Diệp Quân đứng ở trong một tinh không quay đầu nhìn lại, dòng chảy thời không hỗn loạn ở tận cuối tầm nhìn của hắn cuồn cuộn như thủy triều, mặc dù cách nhau mấy vạn trượng nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được uy lực đáng sợ đó.

Diệp Quân nhìn khu vực dòng chảy thời không hỗn loạn đó, lặng im không nói.

Nếu lần này chỉ dựa vào thực lực của mình hắn thì hắn không chắc có thể đối đầu được.

Như nghĩ đến điều gì, Diệp Quân bỗng xòe tay ra, cổ tự bí ẩn xuất hiện trong tay hắn, Diệp Quân nói: “Sậu Nguyên, muốn đánh thức cổ tự này thì phải dùng rất nhiều linh khí à?”

Sậu Nguyên gật đầu: “Vâng”.

Diệp Quân im lặng.

Hắn vốn dĩ đã có mấy trăm Tổ Mạch, cộng thêm số lấy được từ chỗ nền văn minh Thuật Giả và số Tổ Mạch mà Đao Chủ tặng hắn trước đó, bây giờ hắn có gần một ngàn năm trăm Tổ Mạch.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3502


Chương 3502

Diệp Quân hỏi: “Cần khoảng bao nhiêu Tổ Mạch?”

Sậu Nguyên chần chừ một lúc rồi nói: “Chỉ có Tổ Mạch thì e là vẫn không đủ, ít nhất cần đến mấy chục bản nguyên thế giới vũ trụ và linh khí mới được”.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Nói cách khác chỉ có Tổ Mạch thôi vẫn không được?”

Sậu Nguyên gật đầu.

Diệp Quân không biết thế nào.

Sậu Nguyên do dự một lúc rồi nói: “Nếu Diệp công tử không muốn cướp linh khí của các vũ trụ khác thì có hai cách. Cách thứ nhất là nhờ Linh Tổ trong truyền thuyết khôi phục bản nguyên giúp nó, tất nhiên là cần một Linh Tổ cấp bậc cực kỳ cao”.

Diệp Quân lắc đầu khẽ cười: “Không giấu gì ông, nhà ta quả thật có một Linh Tổ nhưng bây giờ ta không thể liên lạc được với người đó”.

Sậu Nguyên hơi ngạc nhiên: “Nhà cậu có Linh Tổ? Là Linh Tổ cấp bậc cực kỳ cao đó à?”

Diệp Quân gật đầu: “Cấp bậc của người đó chắc là đỉnh cấp nhất”.

Sậu Nguyên trầm giọng nói: “Đồng tử của người đó màu vàng kim?”

Diệp Quân nói: “Là màu tím đậm”.

Vẻ mặt Sậu Nguyên cứng đờ: “Màu… màu tím đậm?”

Diệp Quân nghĩ kỹ lại, sau đó nói: “Không chỉ là màu tím đậm mà hình như còn một màu đặc biệt nữa, ta không nhớ ra, sao thế?”

Sậu Nguyên cười khổ nói: “Cậu Diệp, nền văn minh Thuật Giả bọn ta cũng từng có một vị Linh Tổ, cấp bậc của vị Linh Tổ đó đã xem như là cao rồi. Bà ấy có đôi đồng tử màu vàng kim, mà một đồng tử màu vàng kim đã là cực kỳ hiếm gặp trong nền văn minh vũ trụ cấp bốn. Còn màu tím… đó là sự tồn tại chỉ có trong truyền thuyết, màu tím đậm thì ta chưa từng nghe nói”.

Diệp Quân nhíu mày: “Chưa từng nghe nói?”

Sậu Nguyên gật đầu: “Đúng thế, màu vàng kim đã là cực kỳ cực kỳ hiếm thấy”.

Diệp Quân nói: “Cũng may, ta vừa ra đời thì nhà ta đã có”.

Vẻ mặt Sậu Nguyên trở nên cứng đờ.

Tiểu Tháp: “…”

Diệp Quân lại nói: “Nhà ta còn một con ác thú nữa, nền văn minh Thuật Giả các ông có không?”

Mặt Sậu Nguyên khẽ giật, cười nói: “Không… không có”.

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Nói cách thứ hai thử xem”.

Sậu Nguyên nhìn Diệp Quân, thấy Diệp Quân vẫn rất bình tĩnh, không giống như đang cố ý khoe khoang, ông ta lại cảm thấy đau đầu, kiểu này còn ra vẻ hơn cả cố ý khoe khoang kia.

Sau này nói chuyện với cậu Diệp thì phải cẩn thận.

Sậu Nguyên bình tĩnh lại, rồi nói: “Cách thứ hai là chúng ta đến di tích mà chúng ta phát hiện ra cổ tự lúc đầu, có lẽ nơi đó có cách để hồi sinh nó”, nói đến đây, ông ta liếc nhìn cổ tự bí ẩn đó, muốn nói lại thôi.

Diệp Quân nói: “Cứ nói không sao”.

Sậu Nguyên trầm giọng nói: “Cậu Diệp, lần này đến di tích đó chỉ có chúng ta thôi sao?”

Diệp Quân nhíu mày: “Nguy hiểm à?”

Sậu Nguyên gật đầu: “Ta nghĩ có thể sẽ nguy hiểm, vì sau khi chủ nhân của nền văn minh Thuật Giả bọn ta dẫn một nhóm cường giả đi vào trong di tích đó, cuối cùng lúc đi ra thì rơi rớt hết vài người, thế nên ta cũng không thể chắc chắn liệu họ đã loại bỏ hoàn toàn mối nguy hiểm trong di tích đó hay chưa”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3503


Chương 3503

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại, một lúc sau hắn mở ra rồi nói: “Xuyên qua thời không với tốc độ hiện giờ nhiều nhất là còn năm ngày chúng ta có thể đến đó, bây giờ mà quay lại dĩ nhiên ta không cam lòng”.

Sậu Nguyên khẽ gật đầu: “Cậu Diệp cũng không cần quá lo lắng, nếu ban đầu chủ nền văn minh bọn ta đã có thể đưa cổ tự này ra khỏi nơi đó, vậy thì chứng tỏ chắc chắn ông ấy đã giải quyết nguy hiểm ở đó, thế nên chúng ta đi chuyến này chỉ cần cẩn thận là được”.

Diệp Quân gật đầu: “Chỉ đành thế thôi”.

Dứt lời, hắn nhìn xung quanh, vừa định rời đi thì đúng lúc này, một luồng khí tức bí ẩn bỗng vây chặt lấy hắn. Diệp Quân nhíu mày, sau đó nói: “Chỉ đi ngang qua”.

Đi ngang qua!

Một lúc sau, khí tức bí ẩn đó bỗng biến mất.

Diệp Quân quay đầu lại nhìn mấy người Sậu Nguyên: “Còn một chuyện nữa, làm sao mới có thể giúp các ông nâng cao thực lực?”

Hắn nhận ra sức chiến đấu của đám người Sậu Nguyên cực kỳ hung hãn, nếu có thể tiến lên thêm một bậc nữa thì sẽ giúp ích rất nhiều cho hắn và vũ trụ Quan Huyên.

Sậu Nguyên trầm giọng nói: “Thôn phệ là cách tiến bộ nhanh nhất với bọn ta vì bọn ta có một bí pháp, có thể thôn phệ sinh linh và bản nguyên của một thế giới để tăng thực lực của mình. Nhưng…”

Nói đến đây, ông ta nhìn Diệp Quân, sau đó lại nói: “Nếu bọn ta đã đi theo cậu Diệp thì dĩ nhiên bọn ta phải tuân theo quy tắc của cậu Diệp, cậu Diệp nói thế nào, bọn ta sẽ làm thế đó”.

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Nếu cổ tự này tái sinh Tiên Đạo Thụ, quả trên Tiên Đạo Thụ có giúp ích gì cho các ông không?”

Sậu Nguyên trầm giọng nói: “Giúp ích rất nhiều”.

Diệp Quân hơi tò mò: “Rất nhiều?”

Sậu Nguyên gật đầu: “Đúng thế, ở nền văn minh bọn ta năm đó, người bình thường không thể dùng đến quả Tiên Đạo này, vì nó vô cùng trân quý, chỉ có yêu nghiệt đỉnh cấp và thiên tài mới có thể thưởng thức, vì bên trong nó có chứa thần lực vĩnh hằng trong truyền thuyết…”

Diệp Quân hơi tò mò: “Sức mạnh vĩnh hằng?”

Sậu Nguyên khẽ gật đầu: “Một loại sức mạnh đáng sợ trong truyền thuyết, chẳng những có thể cải thiện thể chất và huyết mạch, mà còn có thể thay đổi thần hồn, hơn nữa còn có thể tăng tu vi cá nhân…”

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Vậy phải nghĩ cách để cổ tự này tái sinh lại trên Tiên Đạo Thụ, đi thôi”.

Dứt lời, hắn thu mấy người Sậu Nguyên vào trong Tiểu Tháp, sau đó ngự kiếm bay lên, biến mất khỏi đó.

Trên một đỉnh núi tuyết nào đó, băng tuyết rít gào, tàn phá trời đất, mở mắt ra là không nhìn thấy mọi thứ.

Trên đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng, một người đàn ông áo bào đen ngồi xếp bằng trên mặt đất, quanh người y toát ra sức mạnh của chín pháp tắc Đại Đạo.

Ngay cả gió và tuyết xung quanh khi đến gần vị trí của y cũng đều biến mất không một dấu vết.

Người này chính là Diệp Khải.

Cũng không biết qua bao lâu, Diệp Khải chậm rãi mở hai mắt ra, xòe tay ra, bỗng chốc một phù ấn Đại Đạo bí ẩn xuất hiện trong tay y, y lật nhẹ một cái, tất cả gió tuyết ở đó lập tức đóng băng.

Cảnh giới Thần Đạo.

Diệp Khải hít sâu một hơi, sau đó lật bàn tay lại đè xuống dưới, thoáng chốc gió và tuyết lại rít gào.

Thấy thế, ánh mắt Diệp Khải hiện lên vẻ phấn khích.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3504


Chương 3504

Ngay lúc này một người đàn ông bỗng xuất hiện bên cạnh Diệp Khải.

Người đến chính là chủ nhân bút Đại Đạo.

Chủ nhân bút Đại Đạo khẽ cười nói: “Thế nào, thỏa mãn rồi chứ?”

Diệp Khải mỉm cười nói: “Tiền bối, bây giờ ta đã là cường giả cảnh giới Thần Đạo rồi”.

Chủ nhân bút Đại Đạo lại lắc đầu: “Cảnh giới Thần Đạo chỉ là bước khởi đầu ở một vài vũ trụ nào đó thôi”.

Diệp Khải cười nói: “Ta biết, con đường của ta còn rất dài”.

Chủ nhân bút Đại Đạo khẽ gật đầu.

Diệp Khải bỗng nói: “Tiền bối, bây giờ Diệp Quân huynh đang ở mức thực lực nào?”, chủ nhân bút Đại Đạo cười nói: “Sao thế, muốn rèn luyện với hắn à?”

Diệp Khải cười nói: “Vâng”.

Y vẫn luôn khổ luyện để đuổi kịp Diệp Quân chỉ mong rằng ngày nào đó gặp được Diệp Quân thì hai huynh đệ sẽ đánh một trận sảng khoái.

Chủ nhân bút Đại Đạo khẽ nói: “Thực lực hiện giờ của cậu ta chắc là vẫn mạnh hơn ngươi một chút, dù sao người hộ đạo của nó là người phụ nữ đó…”

Diệp Khải hỏi: “Kiếm tu váy trắng đó à?”

Chủ nhân bút Đại Đạo gật đầu.

Diệp Khải do dự rồi hỏi: “Tiền bối, ta hỏi một câu, nếu ông và người phụ nữ váy trắng đó đánh nhau thì có bao nhiêu phần thắng?”

Chủ nhân bút Đại Đạo bình tĩnh nói: “Tám mươi phần trăm”.

Diệp Khải sửng sốt, chỉ nghe chủ nhân bút Đại Đạo lại nói: “Tám mươi phần trăm ta sẽ chết”.

Diệp Khải: “…”

Chắc chắn là sẽ chết.

Diệp Khải chớp mắt, thông minh chọn đổi chủ đề: “Tiền bối, Độc Khai Nhất Đạo mà trước kia ông nói với ta mạnh lắm sao?”

Chủ nhân bút Đại Đạo cười nói: “Độc Khai Nhất Đạo còn tùy thuộc vào người, người Độc Khai Nhất Đạo thật sự không phải là người mà bây giờ ngươi có thể địch lại, còn những Độc Khai Nhất Đạo áp chế thần tính bằng nhân tính lại càng đáng sợ, chẳng hạn như tông chủ Quá Khứ Tông”.

Diệp Khải trầm giọng nói: “Xem ra ta vẫn phải cố gắng hơn”.

Chủ nhân bút Đại Đạo gật đầu, cười nói: “Cố gắng trở nên mạnh hơn là mong có thể đuổi kịp bước chân của hắn à?”

Diệp Khải gật đầu: “Ta mong một ngày nào đó mình có thể đứng bên cạnh Diệp Quân huynh, sau đó nói với huynh ấy ta không hề kém cỏi. Mặc dù ta biết sẽ rất khó nhưng ta sẽ cố gắng… Ta sẽ cố gắng”.

Dứt lời, ánh mắt y lộ ra vẻ kiên định.

Chủ nhân bút Đại Đạo im lặng một lúc, khẽ gật đầu: “Ta tin ngươi, bây giờ ngươi có thể đi luyện tập thực chiến rồi”.

Nghe thế Diệp Khải cảm thấy có hứng thú, vội hỏi: “Đi đâu?”

Chủ nhân bút Đại Đạo xòe tay ra, sau đó nhẹ nhàng quét một lúc, một trận pháp dịch chuyển bỗng xuất hiện dưới chân Diệp Khải, Diệp Khải còn chưa kịp phản ứng đã biến mất vào trong trận pháp dịch chuyển.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3505


Chương 3505

Sau khi Diệp Khải biến mất, một người đàn ông chậm rãi bước ra từ bên cạnh chủ nhân bút Đại Đạo.

Người đàn ông mặc chiếc áo da thú, để tóc dài ngang vai, tay cầm một chai rượu thủy tinh.

Người đến chính là Vô Biên Chủ.

Vô Biên Chủ nhấp một hớp rượu rồi nói: “Tổ chức bí ẩn đó bắt đầu ra tay rồi”.

Chủ nhân bút Đại Đạo khẽ nói: “Nằm trong dự đoán”.

Vô Biên Chủ nhìn chủ nhân bút Đại Đạo, chủ nhân bút Đại Đạo cười nói: “Ác Đạo của Chân vũ trụ đã bị trấn áp nhiều lần như vậy, chẳng những thực lực rất đáng sợ, mà tiềm năng cũng cực kỳ đáng sợ, chúng sẽ không bỏ mặc cô ta nên chắc chắn chúng sẽ dốc toàn lực giải cứu Ác Đạo này, giải phóng vũ trụ”.

Vô Biên Chủ hỏi: “Ông định thế nào?”

Chủ nhân bút Đại Đạo bình tĩnh nói: “Để xem đã”.

Vô Biên Chủ nhíu mày.

Chủ nhân bút Đại Đạo khẽ nói: “Chỉ có thể xem tình hình”, Vô Biên Chủ trầm giọng nói: “Đứa nhóc Diệp Khải này được đấy chứ”.

Chủ nhân bút Đại Đạo khẽ cười: “Ông sợ ta lợi dụng nó à?”

Vô Biên Chủ lắc đầu: “Ông không phải là loại người đó”.

Chủ nhân bút Đại Đạo cười nói: “Chính vì cậu ta khá ổn nên mới giúp cậu ta một tay, trên đời này không phải ai cũng là Dương điên và người phụ nữ đó, có thể tự mình nghịch thiên lật đổ vạn vật”.

Vô Biên Chủ quay đầu nhìn chủ nhân bút Đại Đạo: “Có đôi khi ta không nhìn thấu được ông”.

Không để chủ nhân bút Đại Đạo lên tiếng, Vô Biên Chủ nói tiếp: “Nhưng ta biết mặc dù tâm tư của ông nhiều nhưng lại không xấu xa, nên ta đồng ý đi với ông”.

Chủ nhân bút Đại Đạo bật cười.

Vô Biên Chủ bỗng nói: “Cuối cùng ta sẽ chết nhỉ?”

Chủ nhân bút Đại Đạo lặng thinh.

Vô Biên Chủ cười nói: “Tiết lộ một chút đi”.

Chủ nhân bút Đại Đạo xòe tay ra: “Cho chút lợi ích đi chứ”.

Vô Biên Chủ tiện tay ném ly rượu trong tay vào tay chủ nhân bút Đại Đạo, chủ nhân bút Đại Đạo ngửi rồi lắc đầu nói: “Ta không muốn uống rượu của Viên Quốc, nơi mà cuộc sống ngày nào cũng tốt đẹp đó, đổi đi”, dứt lời, ông ta ném thẳng đến ngoài Cửu Thiên.

Vô Biên Chủ bĩu môi, sau đó lại lấy ra một bình rượu mới ném sang cho chủ nhân bút Đại Đạo, chủ nhân bút Đại Đạo uống một hớp, sau đó nhắm mắt lại: “Trong ba ngàn năm, chỉ cần ông đứng về đúng phía thì sẽ không bao giờ chết”.

Vô Biên Chủ bật cười, sau đó lấy một bình rượu mới ra nhấp vài ngụm.

Sau đó Vô Biên Chủ bỗng giật mình, quay đầu sang nhìn chủ nhân bút Đại Đạo, ngạc nhiên nói: “Ba ngàn năm sau thì sao?”

Chủ nhân bút Đại Đạo không đáp lời, chỉ tự mình nhấp một hớp rượu.

Trên đỉnh núi tuyết, tuyết ngày càng dày che phủ cả bầu trời.

Trong không trung nào đó, một luồng kiếm quang rơi xuống, một hư ảnh chậm rãi bước ra.

Chính là Huyền Âm.

Ngay lúc này thời không trước mặt Huyền Âm bỗng nứt lìa, Ác Bà chậm rãi bước ra.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3506


Chương 3506

Phía sau Ác Bà còn có một hư ảnh và một bóng hồng đi theo. Ác Bà nhìn Huyền Âm, nhíu mày: “Lại thất bại rồi à?”, Huyền Âm trầm giọng nói: “Thiếu niên đó đến từ Chân vũ trụ”.

“Gì cơ?”

Ánh mắt Ác Bà lập tức trở nên lạnh như băng, nhiệt độ xung quanh lập tức giảm xuống không độ, lạnh thấu xương.

Ác Bà nhìn chằm chằm Huyền Âm, sát khí như có thực thể: “Hắn đến từ Chân vũ trụ hả?”

Huyền Âm gật đầu: “Vâng, hơn nữa hình như còn có quan hệ với Chân Thần đó”.

Ác Bà híp mắt: “Nghiệp chướng”.

Huyền Âm trầm giọng nói: “Thực lực của người này không hề tầm thường, bên cạnh hắn còn có tám Huyết Thi, mà tám Huyết Thi đó đều là cường giả cảnh giới Bán Bộ Khai Đạo, ta đánh với tám người cả mấy ngàn hiệp nhưng vẫn không thể làm gì chúng, nhưng ta cũng đã đánh thiếu niên đó bị thương nặng, tiếc là hắn vẫn trốn thoát”.

Ác Bà nhìn Huyền Âm: “Ngươi một đánh tám, mà chỉ đánh tàn phế một người?”

Mặt Huyền Âm không đổi sắc nói: “Ừ, mặc dù tám Huyết Thi đều là cường giả Bán Bộ Khai Đạo nhưng trình độ của chúng quá yếu kém, sức chiến đấu không ổn, còn kiếm tu thiếu niên đó thì cảnh giới quá thấp, sức chiến đấu bình thường, không đánh nhắc đến. Nếu không phải hắn nhờ vào thanh kiếm đặc biệt để chạy trốn cực nhanh thì ta đã giết được hắn rồi”, Ác Bà im lặng một lúc rồi nói: “Huyền Dương, Thương Việt, các ngươi đi xử lý chuyện này, tốt nhất có thể bắt sống thiếu niên đó”.

Hư ảnh và bóng hồng đằng sau bà ta hơi cúi người xuống, sau đó xoay người biến mất khỏi đó.

Ác Bà nhìn Huyền Âm trước mặt: “Ngươi đến nền văn minh vũ trụ Hồng Nguyên một chuyến, bảo chúng chuẩn bị hết những gì chúng ta cần”.

Huyền Âm do dự, sau đó nói: “Nếu chúng đùn đẩy…”

Ác Bà lạnh lùng nói: “Chúng dám”.

Huyền Âm không nói thêm gì nữa, hơi cúi người, sau đó lặng lẽ rời đi.

Ác Bà đứng đó híp mắt lại, ánh mắt lóe lên vẻ ác độc: “Chân vũ trụ…”

Không biết qua bao lâu, Diệp Quân bỗng xuất hiện ở một tinh vực thời không, vừa bước ra sắc mặt Diệp Quân lập tức trở nên trắng bệch.

Diệp Quân hít sâu một hơi, sau đó vội vàng lấy một viên đan dược ra rồi uống.

Một lúc lâu sau, vẻ mặt hắn mới hồi phục.

Diệp Quân cúi đầu nhìn cơ thể mình, trên người hắn có rất nhiều vết nứt li ti nhưng đang dần biến mất.

Thấy thế Diệp Quân nở nụ cười, bây giờ cơ thể hắn có thể mạnh được hơn một chút rồi.

Lúc này Sậu Nguyên xuất hiện bên cạnh Diệp Quân, ông ta nhìn xung quanh khẽ nói: “Đến rồi sao?”

Thật ra ông ta cũng không hiểu lắm về di tích bí cảnh đó.

Dù sao cũng đã qua quá lâu rồi.

Diệp Quân nói: “Tọa độ hiển thị ở đây”.

Dứt lời, hắn nhìn kĩ xung quanh, lúc này họ đang ở trong một tinh vực chưa biết tên, các tinh cầu lơ lửng nhưng không có sự sống.

Đây là vực tinh vực chết.

Diệp Quân nhìn Sậu Nguyên, Sậu Nguyên cười khổ: “Ta phải nhớ kỹ lại đã, dù sao cũng đã quá lâu rồi”.

Diệp Quân cười nói: “Không vội”.

Dứt lời, hắn gọi Nhất Niệm ra.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3507


Chương 3507

Sau khi ra ngoài, Nhất Niệm ai oán nhìn Diệp Quân.

Diệp Quân bật cười, sau đó ngồi xuống, lấy một con dê ra bắt đầu nướng.

Sậu Nguyên nói: “Cậu Diệp, khoan đã, tôi đi thăm dò”, dứt lời, ông ta biến thành một tia sáng, sau đó biến mất ở tận cuối tinh không đằng xa.

Nhất Niệm ngồi xuống đối diện Diệp Quân, nhìn chằm chằm con dê trong tay Diệp Quân, ánh mắt sáng rực.

Diệp Quân lắc đầu khẽ cười, cô nhóc này cũng tham ăn quá.

Một lúc sau, Diệp Quân đã nướng con dê đến vàng óng, hắn lấy một ít gia vị ra rắc lên đó, chốc sau là thơm phức.

Nhất Niệm khẽ l**m môi, sau đó lẳng lặng cất kẹo hồ lô vào.

Diệp Quân xé một cái đùi dê đưa cho Nhất Niệm, Nhất Niệm nhận lấy gặm.

Diệp Quân nói: “Ăn từ từ thôi, không ai giành của muội đâu”.

Nhất Niệm ngẩng đầu lên nhìn Diệp Quân, nhếch môi rồi tiếp tục ăn.

Diệp Quân khẽ cười, sau đó cũng xé một cái đùi, hắn gặm một miếng, thịt dê thơm ngon mềm mại, rất ngon.

Tay nghề của mình lại tiến bộ rồi.

Diệp Quân ngẩng đầu lên nhìn tận cuối tinh không, lúc này suy nghĩ của hắn lạc trôi đến hệ Ngân Hà.

Cũng không biết bây giờ hai cô gái kia sống thế nào, nên quay về thăm họ rồi.

Lúc này Nhất Niệm ngồi xuống bên cạnh Diệp Quân, cô ta đã gặm sạch sẽ cái đùi dê trong tay, cô ta lại xé một cái đùi khác, sau đó xe một miếng thịt đưa vào miệng Diệp Quân, Diệp Quân khẽ há miệng ăn.

Nhất Niệm cong môi, sau đó tiếp tục ăn.

Diệp Quân nhìn Nhất Niệm cực kỳ vui sướng cũng cười nói: “Nhất Niệm, muội có ước mơ gì không?”

Nhất Niệm suy nghĩ một lúc, sau đó nói: “Từ chức, nuôi dê, ăn thịt dê”.

Dê: “…”

Diệp Quân bật cười: “Muội yên tâm, chuyện muội từ chức cứ để ta, đến lúc đó ta đánh không lại, ta sẽ dẫn cô cô của ta đến từ chức giúp muội”.

Nhất Niệm chần chừ, sau đó nói: “Bà ấy nguy hiểm quá”.

Diệp Quân cười nói: “Không sao, muội là người của mình, bà ấy sẽ không làm hại muội”.

Nhất Niệm vội gật đầu: “Được”.

Diệp Quân còn định nói gì, đúng lúc này Sậu Nguyên bỗng xuất hiện cách trước mặt Diệp Quân không xa, Diệp Quân nhìn Sậu Nguyên, ông ta trầm giọng nói: “Cậu Diệp, tìm được rồi”, Diệp Quân vội đứng lên, sau đó nói: “Ở đâu?”

Sậu Nguyên chỉ về phía xa: “Ở phía trước, cách đây mười vạn dặm”.

Diệp Quân nói: “Đi thôi”.

Nhưng Sậu Nguyên lại lắc đầu: “Khoan đã”.

Diệp Quân nhìn Sậu Nguyên, Sậu Nguyên trầm giọng nói: “Xung quanh di tích bí cảnh đó có rất nhiều khí tức không rõ ràng, có lẽ đã có người phát hiện ra di tích nền văn minh này”.

Nghe thế sắc mặt Diệp Quân thay đổi.

Sậu Nguyên lại nói: “Nhưng hiện giờ, chúng không thể phá hủy thuật trận pháp mà nền văn minh Thuật Giả ta để lại”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3508


Chương 3508

Diệp Quân hỏi: “Người trong tối đó có mạnh không?”

Sậu Nguyên gật đầu: “Có vài cường giả, đều là Bán Bộ Khai Đạo nhưng chúng đều ẩn nấp trong tối, không lộ mặt, có lẽ chúng đều kiêng dè lẫn nhau”.

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Ông có thể phá được thuật trận pháp đó không?”

Sậu Nguyên lắc đầu: “Nếu Thuật Chủ vẫn còn, ông ấy có thể phá được, ta không hiểu biết về thuật pháp nhưng thanh kiếm trong tay Diệp công tử chắc là có thể phá được đấy”.

Diệp Quân nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay: “Dĩ nhiên kiếm này có thể làm được, chỉ là nếu dùng kiếm này cưỡng ép phá trận pháp, e là động tĩnh quá lớn…”

Sậu Nguyên nhíu mày.

Diệp Quân xoay người nhìn tinh không đằng xa: “Tạm thời cứ từ từ”.

Lúc này, cho dù hắn tạm thời phá trận pháp, cũng nhất định sẽ bị cường giả của rất nhiều nền văn minh nhắm tới, đương nhiên bây giờ hắn vẫn khá sợ các cường giả nền văn minh bình thường, chủ yếu là hiện giờ điều hắn lo là tổ chức bí ẩn đó, đối phương chắc chắn sẽ không bỏ cuộc.

Sậu Nguyên biến sắc: “Có rất nhiều cường giả đang chạy đến bên này, bảo vệ!”

Dứt lời, bảy Huyết Thi trong Tiểu Tháp xuất hiện xung quanh Diệp Quân, bảo vệ Diệp Quân.

Diệp Quân: “…”

Diệp Quân bỗng quay đầu lại nhìn bên phải, cuối tầm mắt, hàng trăm cường giả đỉnh cấp đột nhiên phá tan hư không chạy đến.

Người dẫn đầu là một người đàn ông, khoảng hai mươi tuổi, tay cầm một chiếc quạt ngọc, mặc áo bào trắng, khoác bên ngoài là một chiếc áo sam, cả người thẳng tắp.

Hai bên người đàn ông là hai ông lão, một người mặc áo bào trắng, một người áo bào đen, hai người đều cầm kiếm dài trong tay, khí tức được thu lại.

Hai người đều là cường giả cảnh giới Bán Bộ Khai Đạo.

Kiếm tu cảnh giới Bán Bộ Khai Đạo.

Sau lưng hai ông lão này là những cường giả toàn thân mặc đồ đen, đeo trường đao, những cường giả này đa phần đều đạt tới mười phần thần tính, còn lại thấp nhất cũng là tám phần thần tính.

Nhìn thấy trận thế này, sắc mặt Diệp Quân thay đổi.

Vì hắn nhận ra phía sau thiếu niên này ít nhất có ba mươi cường giả mười phần thần tính.

Phải nói là trận thế này hơi mạnh.

Lúc này Sậu Nguyên bên cạnh Diệp Quân bỗng nói: “Cậu Diệp, thiếu niên đó không phải đàn ông mà là phụ nữ”.

Nghe thế Diệp Quân hơi sửng sốt, hắn nhìn thiếu niên đi đầu đó, nhìn kỹ lại thì quả nhiên thiếu niên này môi đỏ răng trắng, mày thanh mắt tú, trước ngực hơi gồ lên không giống cơ ngực bình thường.

Nữ giả nam!

Ngay lúc này, đôi mắt sắc như kiếm của kiếm tu đồ trắng bên cạnh cô gái đó nhìn sang Diệp Quân, thoáng chốc kiếm thế bao phủ lấy Diệp Quân.

Diệp Quân nhíu mày, Sậu Nguyên ở một bên bỗng tiến đến trước mặt Diệp Quân, sau đó vung tay áo lên, kiếm thế đó lập tức bị đẩy lùi.

Kiếm tu áo trắng đó híp mắt nhìn Sậu Nguyên, kiếm trong tay bỗng rung lên, ý chí chiến đấu và kiếm y vô hình bao phủ cả tinh vực.

Mặt Sậu Nguyên không đổi sắc, tay phải ông ta để ra phía sau, lạnh nhạt nhìn lão kiếm tu áo trắng đó.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3509


Chương 3509

Lão kiếm tu áo trắng đang định xuất kiếm thì lúc này cô gái bên cạnh ông ta bông cầm quạt ngọc chắn lão kiếm tu bên cạnh lại, mỉm cười nói: “Tả Lão, không cần như thế”.

Lão kiếm tu áo bào trắng nhìn chằm chằm Diệp Quân ở phía xa: “Thiếu niên đó cứ nhìn chằm chằm tiểu thư, hắn vô lễ thật đấy, đúng là đáng chết”, cô gái quay đầu nhìn Diệp Quân ở phía xa, khẽ cười nói: “Ta cải trang thành nam, vốn dĩ đã hơi không khác thường, hắn nhìn ta cũng chỉ là tò mò, chẳng có gì là không đúng cả”.

Ông lão kiếm tu áo trắng vẫn nhìn Diệp Quân: “Mạo phạm tiểu thư, đáng chết”.

Cô gái mỉm cười, bình tĩnh nói: “Tả Lão muốn dạy ta cách làm việc thế nào à?”

Ông lão kiếm tu áo trắng biến sắc, lập tức thu lại ánh mắt và kiếm thế của mình, sau đó hơi cúi người xuống: “Thuộc hạ không dám”.

Cô gái nhìn ông lão kiếm tu áo trắng rồi nói: “Tâm địa hẹp hòi là gốc rễ của tai họa, Tả Lão, khi bước ra khỏi nhà ông phải thay đổi tính cách của mình, đừng vì chuyện nhỏ nhặt mà ra tay giết người, khi không gây ra tai họa. Mặc dù thực lực của Đại Chu chúng ta không yếu nhưng phải biết núi này cao còn có núi cao hơn, trong vũ trụ bao la này không phải là không có người ai có thể cai trị được chúng ta, hiểu chưa?”

Ông lão kiếm tu áo trắng cung kính nói: “Tiểu thư dạy chí phải”.

Cô gái xoay người nhìn Diệp Quân ở đằng xa, mỉm cười, sau đó gấp quạt, cách không trung chắp tay lại.

Diệp Quân sửng sốt, sau đó cũng chắp tay kính lễ.

Cô gái dẫn đoàn người xoay người rời đi. Sậu Nguyên bên cạnh Diệp Quân khẽ nói: “Cô gái này không đơn giản, ta lại không thể cảm nhận được khí tức của cô ta”.

Diệp Quân cười nói: “Vũ trụ mênh mông, người có tài nhiều vô số kể”.

Sậu Nguyên gật đầu: “Đúng thế”.

Diệp Quân nhìn đằng xa: “Chắc là họ cũng đến đây vì di tích nền văn minh bí ẩn đó”.

Trong mắt Sậu Nguyên hiện lên vẻ lo lắng: “Bây giờ chuyện này hơi khó giải quyết rồi”.

Diệp Quân cười nói: “Gặp được cơ hội thì làm thôi”.

Sậu Nguyên gật đầu: “Nghe theo cậu Diệp”.

Diệp Quân nhìn Nhất Niệm ở một bên, lúc này Nhất Niệm đã gặm sạch sẽ cả con dê, miệng dính đầy dầu.

Diệp Quân lắc đầu khẽ cười, hắn đi đến cạnh Nhất Niệm, sau đó lấy một tờ giấy ra lau miệng cho cô ta.

Nhất Niệm ngọt ngào cười, sau đó nói: “Một con không đủ ăn”.

Diệp Quân bật cười: “Lần sau nướng hai con cho muội, à không, phải ba con chứ”.

Nhất Niệm mừng rỡ, vội gật đầu: “Được được!”, Diệp Quân khẽ cười: “Đi thôi”.

Nhất Niệm lại nói: “Ta vào trong Tiểu Tháp”.

Dứt lời, cô ta quay lại Tiểu Tháp, lại bắt đầu nghiên cứu thời không bí ẩn đó.

Hiện giờ cô ta không tiếp tục nghiên cứu sâu hơn nữa, bây giờ hướng nghiên cứu chủ yếu của cô ta là làm sao để thời gian và phương pháp tu hành trong thời không này trở nên đơn giản hơn, như thế phu quân của mình có thể sử dụng.

Còn phải đơn giản hơn một chút.

Trong lòng cô ta, Diệp Quân đã là người của mình rồi.

Ở bên ngoài, Diệp Quân cũng bảo đám người Sậu Nguyên quay vào trong Tiểu Tháp, người càng nhiều thì càng dễ thu hút ánh mắt của nhiều người, một người thì tiện hơn rất nhiều.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3510


Chương 3510

Một lúc sau, Diệp Quân đến một dãy núi rộng lớn, hắn đứng trên một đỉnh núi, từ vị trí này có thể nhìn thấy biển mây cuồn cuộn ở phía xa, dãy núi thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện trong biển mây giống như một con rồng thần thượng cổ ngủ đông, trải dài cả trăm vạn dặm, cực kỳ hoành tráng.

Mà cách đó cả ngàn trượng, phía trên một ngọn núi có một cánh cổng quỷ bằng đồng, cánh cổng này cao đến vạn trượng, được làm bằng đồng bí ẩn, xung quanh cánh cổng có khắc vẽ các hình tượng hung ác mặt người, mặt thú.

Xung quanh cánh cổng quỷ bằng đồng có năng lượng bí ẩn dao động.

Lúc này Sậu Nguyên bỗng nói: “Năm đó lúc bọn ta đến đây, cánh cổng quỷ bằng đồng vẫn chưa xuất hiện… Xem ra có người đã phá vỡ trận pháp của bọn ta”.

Diệp Quân nhìn xung quanh, trong tối quanh đó có rất nhiều khí tức không rõ.

Diệp Quân đang muốn nói gì đó, ngay lúc này cô gái từng có duyên gặp hắn một lần bỗng xuất hiện cách cánh cổng quỷ bằng đồng không xa, cô gái nhìn quanh, cười nói: “Các vị, ta có cách phá được trận pháp di tích thượng cổ này. Nhưng trên đời làm gì có đồ miễn phí, ai muốn vào trong di tích này đều phải nộp ba mươi Tổ Mạch cho ta, không biết các vị thấy thế nào?”

Xung quanh tĩnh lặng, không ai đáp lời.

Cô gái cười nói: “Nếu các vị không nói gì thì cứ tiếp tục đợi đi, đợi đến một ngàn năm sau”.

Dứt lời, cô ta định xoay người đi.

Lúc này một giọng nói bỗng vang lên từ đằng xa: “Cô có thể phá được trận pháp này thật sao?”

Cô gái dừng bước, cong môi nói: “Dĩ nhiên”.

Giọng nói đó trầm giọng nói: “Nếu cô có thể phá được trận pháp này, ta sẵn lòng trả ba mươi Tổ Mạch”.

Một giọng nói khác cũng vang lên: “Ta cũng sẵn lòng”.

Chẳng mấy chốc đã có mười mấy giọng nói vang lên, họ cũng không ngu ngốc, ba mươi Tổ Mạch đối cũng không nhiều nhặn gì với họ, di tích văn bí trước mặt này thoạt nhìn không tầm thường, phải biết trận pháp này đều là trận pháp vũ trụ nền văn minh cấp bốn, bên trong chắc chắn là một di tích vũ trụ nền văn minh cấp bốn.

Cô gái khép cánh quạt lại, gõ nhẹ vào lòng bàn tay cười nói: “Ta nói trước nhé, sau khi phá được trận pháp này, nếu các vị muốn đi vào, nhưng lại không trả tiền thì ta không khách sáo đâu đấy”.

Cô ta vừa dứt lời, hai ông lão kiếm tu bỗng xuất hiện bên cạnh cô ta.

Hai kiếm tu cảnh giới Bán Bộ Khai Đạo.

Vài người ẩn nấp xung quanh đều kinh ngạc.

Cô gái không nói gì, xoay người nhìn cánh cổng quỷ bằng đồng phía xa, sau đó xòe tay ra, một cái long ấn màu vàng xuất hiện trong tay cô ta, sau đó linh khí cả trời đất chủ động lao về phía long ấn màu vàng này như thủy triều.

Mọi người đều rất ngạc nhiên.

Vẻ mặt Diệp Quân cũng cực kỳ nghiêm trọng, vì hắn thấy linh khí trên tinh cầu này đều đang hướng về long ấn này.

Lúc này Sậu Nguyên bỗng nói: “Trong long ấn trên tay cô ta có chứa Linh Tổ”.

Nghe thế Diệp Quân cũng rất ngạc nhiên, hắn nhìn long ấn đó, ánh mắt đầy vẻ tò mò, lần đầu tiên hắn nhìn thấy Linh Tổ ngoài Tiểu Bạch.

Sậu Nguyên nói: “Linh khí màu vàng nhạt… Cấp bậc của Linh Tổ trong long ấn này cao như thế, thực lực đằng sau cô nương này không tầm thường”.

Diệp Quân bình tĩnh nói: “Mới chỉ là màu vàng nhạt, Tiểu Bạch nhà ta màu tím đậm, thêm cả màu bí ẩn”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3511


Chương 3511

Sậu Nguyên: “…”

Cô gái cầm long ấn trong tay nhẹ nhàng đưa ra đằng trước, lẩm bẩm: “Hoàng thất Đại Chu đến đây, vạn pháp lùi”.

Cô ta nhẹ nhàng che lại, một luồng khí tức bí ẩn đột nhiên tản ra, ngay lập tức trận pháp bảo vệ cánh cổng quỷ bằng đồng phía xa rung lên dữ dội, sau đó tiêu tán từng chút.

Thấy thế Diệp Quân hơi phấn khích: “Tháp gia, ngươi nói xem có phải chúng ta cũng có thể đặt Tiểu Bạch vào trong một ấn không? Sau đó đi đến đâu cũng có thể nói: nhà họ Dương ở Quan Huyên đến đây, vạn bảo mau đến…”

Tiểu Tháp bình tĩnh nói: “Bỏ nó vào trong ấn, ngươi muốn chết phải không?”, Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp nói tiếp: “Nó bảo ngươi vào trong ấn còn nói được”.

Diệp Quân bật cười.

Sau khi trận pháp ở phía xa được phá giải, cô gái đó thu long ấn màu vàng lại, sau đó nhìn xung quanh, mỉm cười nói: “Các vị, trận pháp đã được phá”.

Lúc này một hư ảnh bỗng xuất hiện trước mặt cô gái, gã xòe tay ra, một chiếc nhẫn bay đến trước mặt cô gái.

Cô gái nhận lấy chiếc nhẫn, khẽ gật đầu, hư ảnh đó biến thành luồng sáng đen đi vào trong cảnh cổng quỷ bằng đồng.

Chẳng lâu sau, liên tục có người đi vào trong cánh cổng quỷ bằng đồng.

Không ai là ngoại lệ, đều nộp cho cô ta ba mươi Tổ Mạch.

Không còn cách nào khác, thực lực của hai kiếm tu phía sau cô gái quá mạnh, không ai muốn đối địch với hai người này.

Không lâu sau, cô gái đã thu về được hơn ba trăm Tổ Mạch.

Thấy thế Diệp Quân hơi ngưỡng mộ.

Đây quả thật là biết cách kiếm tiền.

Không nghĩ nhiều, Diệp Quân cũng đi ra ngoài, cô gái thấy là Diệp Quân bèn mỉm cười, Diệp Quân hơi tò mò nói: “Trong long ấn đó của cô nương là Linh Tổ sao?”

Cô gái cũng giấy, khẽ gật đầu: “Đúng thế”.

Diệp Quân nói: “Lấy Linh Tổ làm linh?”

Cô gái cười nói: “Không phải, chủ yếu là trong long ấn này có long khí của các Đế Hoàng ở Đại Chu ta, long khí này có tác dụng với bà ấy nên bà ấy cam tâm ở lại bên trong”.

Diệp Quân nói: “Thì ra là thế”.

Dứt lời, hắn lấy một chiếc nhẫn ra đưa cho cô gái.

Trong chiếc nhẫn vừa đúng ba mươi Tổ Mạch.

Cô gái nhìn chiếc nhẫn trước mặt, cười nói: “Thôi, công tử vào đi”.

Diệp Quân hơi ngạc nhiên: “Tại sao không lấy của ta?”

Cô gái mỉm cười nói: “Trước đó người của ta đã mạo phạm đến công tử, mong công tử đừng để bụng”.

Diệp Quân lắc đầu khẽ cười: “Cô nương nói quá rồi, chỉ là một chuyện rất nhỏ thôi…”

Nói đến đây hắn nhìn cô gái: “Ta tên là Diệp Quân, nên xưng hô với cô nương là gì nhỉ?”

Cô gái nói: “Chu Phạn”, Diệp Quân gật đầu, sau đó cười nói: “Phạn cô nương, vậy ta vào trong trước”.

Dứt lời, hắn vẫn để chiếc nhẫn lại chỗ cũ, sau đó xoay người đi về phía xa.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3512


Chương 3512

“Diệp công tử”.

Chu Phạn bỗng nói.

Diệp Quân xoay người nhìn Chu Phạn, Chu Phạn chỉ vào chiếc nhẫn trước mặt, giả bộ không vui nói: “Lẽ nào Diệp công tử vẫn còn giận sao?”

Diệp Quân lắc đầu: “Không”.

Chu Phạn cười nói: “Vậy mong công tử cất chiếc nhẫn này đi”.

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó cất chiếc nhẫn đi, chắp tay lại nói: “Cảm ơn cô”.

Chu Phạn mỉm cười: “Ngươi khách sáo quá”.

Diệp Quân không nói gì thêm nữa, xoay người biến thành một tia kiếm quang đi vào trong cánh cổng quỷ bằng đồng.

Lão kiếm tu áo trắng phía sau Chu Phạn trầm giọng nói: “Tiểu thư, người này có gì đáng để kết bạn chứ? Cảnh giới thấp như thế, nếu ở Đại Chu thì chẳng xứng xách giày cho tiểu thư nữa kìa”.

Chu Phạn mỉm cười: “Tinh thần thoải mái là cánh cửa của phước lành, Tả Lão, tốt hơn là trái tim nên khoan dung một chút mới tốt”, Tả Lão còn muốn nói gì đó nhưng ông lão mặc đồ đen bên cạnh ông ta bỗng giận dữ hét lên: “Câm miệng, tiểu thư là đang ngăn nghiệp chướng thay ngươi, ngươi tu đạo Bá Kiếm đến mức đầu óc hỏng luôn rồi phải không? Cảnh giới của thiếu niên thấp như vậy, nhưng hắn không kiêu căng tự ti, cực kỳ bình tĩnh, thiếu niên này làm sao có thể là người bình thường được?”

Mặt Tả Lão không cảm xúc: “Ngoài nền văn minh Thiên Hành, Đại Chu ta tung hoành ngang dọc”.

Ông lão áo đen cực kỳ tức giận.

Chu Phạn không hề giận mà cười hỏi: “Nếu hắn là người của nền văn minh Thiên Hành thì sao?”

Tả Lão sửng sốt, sau đó lắc đầu như trống bỏi: “Không thể nào, tuyệt đối không thể, thuộc hạ không có bản lĩnh khác nhưng khả năng nhìn người là tốt nhất Đại Chu. Thuộc hạ nghĩ hắn cùng lắm là người được thế lực nào đó nuôi dưỡng ở bên ngoài để trải nghiệm, cùng lắm là thế hệ thứ hai thôi”.

Chu Phạn lắc đầu cười với vẻ hết nói nổi rồi tiếp tục thu lệ phí vào cửa.

Người xung quanh nhanh chóng đi vào gần hết.

Cô ta nhìn chiếc nhẫn trong tay, nhếch mép cười: “Không ngờ kiếm được hẳn một khoản thế này, mình đúng là thiên tài mà! Hì hì”.

Gần bốn trăm tổ mạch, đương nhiên là một khoản không nhỏ với cô ta rồi.

Chu Phạn bèn không nhịn được một tiếng thở dài: “Kiếm tiền từ người giàu dễ thật ấy”.

Rồi nói với Tả Lão: “Ta sẽ đưa Hữu Lão vào, ông canh chừng ở đây. Ai muốn vào thì thu ba mươi linh mạch, nếu kẻ đó mạnh quá thì khỏi, cứ cho vào, đừng làm gì gây xích mích biết chưa?”

Tả Lão tuy có chút không cam lòng nhưng vẫn không dám làm trái lời, chỉ đành gật đầu: “Ta rõ rồi”.

Chu Phạn nheo mắt: “Rõ thật không đấy?”

Tả Lão lại phải gật đầu: “Thật”.

Chu Phạn cười cười, không nói gì thêm. Tả Lão tuy không được tốt tính nhưng sức mạnh vẫn nằm ở hàng đầu, ít có ai làm gì được ông ta.

Rồi cô ta xoay người, đưa Hữu Lão đi vào Thanh Đồng Quỷ Môn.

Để Tả Lão đứng đó với vẻ bực dọc. Tiểu thư không đưa ông ta đi cùng, chẳng lẽ vì chê ông ta có tầm nhìn hạn hẹp?

Rõ ràng ông ta biết nhìn xa trông rộng thế cơ mà!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3513


Chương 3513

Đúng lúc này, thời không ở xa chợt nứt ra. Một bóng người mờ ảo và bóng hồng bay vụt ra ngoài, lập tức khiến sóng xung kích vô hình khuếch tán đi bốn phía.

Tả Lão nhíu mày, vung tay lên đập vỡ làn sóng.

Ánh mắt ông ta nhìn hai người kia nhiễm vẻ khó chịu.

Bọn họ chính là Huyền Dương và Ác Đạo Thương Việt của Ác Đạo Minh.

Từ khi có lệnh của Ác Bà, hai người họ không ngừng truy đuổi Diệp Quân, trải qua trăm cay nghìn đắng mới tìm được tung tích của hắn.

Thanh Đồng Quỷ Môn đập vào mắt. Nhưng khi họ vừa dợm chân muốn bước vào thì bị Tả Lão cản lại với vẻ mặt lạnh lùng: “Ai muốn qua cửa thì nộp ba mươi tom”.

Huyền Dương cau mày: “Tại sao?”

Tả Lão đang lúc bức bối, nghe vậy thì nổi cơn xung thiên: “Ông nói mi nộp thì nộp ra, hỏi hỏi làm quái gì?”

Huyền Dương: “???”

Ác Đạo Thương Việt mở miệng: “Các hạ có ý gì?”

Tả Lão liếc xéo cô ta, vừa định đốp chát thì chợt nhớ lời Chu Phạn dặn dò, bèn ráng nhịn xuống: “Không có ý gì. Ai muốn qua cửa thì nộp ba mươi tom”.

Ác Đạo Thương Việt hỏi lại: “Tại sao?”

Tả Lão trơ trơ đáp: “Không muốn giải thích”.

Huyền Dương nổi điên, lập tức vung cú đấm vào mặt ông ta.

Bao nhiêu năm sống trên đời, đây là lần đầu tiên bị khinh thường đến vậy.

Thằng già này là thứ chó gì?

Ác Đạo Thương Việt cũng không chịu thua kém, hóa thành một tia sáng đỏ vồ tới.

Tả Lão thấy hai người ra tay tấn công thì máu nóng bốc lên, không chịu thua kém mà rút kiếm chém một đường, để kiếm quang nổ ra ngay trước mắt.

Uỳnh!

Âm thanh điếc tai vang khắp bốn phương khi kiếm quang vỡ nát.

Dù sao cũng là một chọi hai, Tả Lão không khỏi bị đẩy lùi.

Ông ta dừng lại cách đó mấy nghìn trượng, nhìn hai đối thủ với vẻ hoảng hốt: “Có bản lĩnh!”

Huyền Dương lạnh lùng phun ra: “Mi là cái thá gì?”

Tả Lão cười khẩy: “Còn mi được tới đâu?”

Dứt lời, ông ta lại rút kiếm khỏi vỏ, chém một tia kiếm quang về phía đối thủ.

Tuy là một chọi hai.

Nhưng ông ta không hề nao núng.

Bởi dù sao cũng là kiếm tu.

Thấy Tả Lão tiếp tục tấn công, Huyền Dương và Ác Đạo Thương Việt lộ rõ sát ý trong mắt, đồng thời biến mất tại chỗ.

Hai luồng sức mạnh đáng sợ vút qua.

Uỳnh!

Từng tiếng nổ rền vang dậy sóng vang lên, thời không quanh trận đại chiến sụp đổ từng chút một.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3514


Chương 3514

Tuy Tả Lão rất mạnh, kiếm mang cũng rất bén, nhưng chưa được bao lâu đã bắt đầu rơi xuống hạ phong. Hai đối thủ cũng mạnh không kém bắt tay nhau hoàn toàn trấn áp, làm ông ta chỉ có thể dùng phi kiếm mà miễn cưỡng tránh né.

Một khắc sau.

Rầm!

Tả Lão bị đánh bay đi nghìn trượng, ánh mắt nhìn hai người kia đã trở nên trầm trọng, thầm nghĩ hai tên này không phải dạng vừa.

Huyền Dương nhếch mép cười nhạo: “Tưởng ngon lắm mà? Chạy đi đâu?”

Tả Lão tức tối: “Có giỏi thì qua đây một chọi một!”

Huyền Dương: “Ta không thích, ngươi làm gì được ta?”

Tả Lão khinh bỉ: “Ngươi tưởng chỉ mình ngươi có thêm người?”

Nói xong, ông ta bóp vỡ một mảnh phù lục. Hàng loạt khí tức hùng hậu tuôn ra giữa không trung khi mấy trăm cường giả mặc áo đen, tay cầm trường đao xuất hiện.

Sắc mặt Huyền Dương sạm đi, hỏi: “Ngươi đến từ văn minh nào?”

Tả Lão cười to: “Đếch nối!”

“Đồ ngu!”

Huyền Dương gầm lên: “Ngươi có biết bọn ta là ai không?!”

Tả Lão bày ra vẻ chê bai: “Mặc kệ! Chém chết chúng nó!”

Ông ta dẫn đầu xông lên, hóa thành kiếm quang đánh tới.

Trừ văn minh Thiên Hành ra thì Đại Chu còn phải sợ ai chứ?

Đánh trước nói sau!

Những cường giả áo đen đi theo ông ta thấy vậy thì đồng loạt xông lên.

Huyền Dương thấy thế thì sắc mặt khó coi vô cùng. Mẹ nó, thằng cha ngu ngục này từ nơi nào ra vậy chứ?

Đúng là chó má mà!

Đại chiến tiếp tục.

Bên kia, sau khi bước qua Thanh Đồng Quỷ Môn, Diệp Quân xuất hiện giữa một cánh đồng hoang. Cách đó trăm trượng có những pho tượng đá kỳ lạ, mất tay, rũ đầu, mắt nhìn xuống đất, có cái không còn nguyên vẹn.

Bốn bề tiêu điều xác xơ.

Diệp Quân thầm hỏi trong lòng: “Trước kia ông chưa từng đến đây sao?”

Sậu Nguyên đáp: “Phải, vì cấp bậc không cao, sức mạnh cũng không đủ nên không có tư cách”.

Diệp Quân gật gù rồi quan sát xung quanh. Hắn vừa ngự kiếm bay lên thì bị một luồng sức mạnh bí ẩn phủ lấy.

Hắn biến sắc, lập tức muốn quay lại mặt đất nhưng đã muộn.

Rắc!

Hắn rụng xuống như một quả sung, va đập ầm ầm khiến cả một vùng đất nứt nẻ.

Một hồi lâu sau, hắn mới vất vả bò ra được khỏi hố sâu, choáng váng ngồi ở một bên.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3515


Chương 3515

Sậu Nguyên nói: “Có cấm chế bí ẩn ở đây”.

Diệp Quân lắc đầu một cái thật mạnh cho cảm giác váng vất tiêu biến rồi ngẩng đầu nhìn lên cao, trầm giọng nói: “Nó mạnh thật”.

Sậu Nguyên: “Nơi này ít nhất là văn minh cấp bốn, Diệp thiếu phải cẩn thận”.

Diệp Quân gật đầu, đứng lên rồi nhìn những pho tượng đá. Cái nào cái nấy cũng vô cùng khổng lồ, cao đến mấy trăm trượng, mang lại cảm giác áp bách vô hình.

Hắn vừa nhấc chân đi tới thì nghe tiếng bước chân vang lên từ phía sau. Quay đầu lại, hóa ra chính là Chu Phạn và một ông lão áo đen cầm kiếm.

Cô ta mỉm cười chào hỏi: “Diệp công tử, lại gặp nhau rồi”.

Diệp Quân đáp lễ: “Phạm cô nương cũng có hứng thú với tượng đá này?”

Chu Phạn gật đầu, liếc mắt nhìn chúng: “Công tử hãy quan sát cho kỹ”.

Diệp Quân làm theo, phát hiện dưới chân mỗi pho tượng đều có phù văn bé xíu như nòng nọc bơi lội.

Hắn thắc mắc: “Đó là gì?”

Chu Phạn mỉm cười: “Mấy tượng đá này không đơn giản đâu, mỗi cái đều chứa một phương pháp tu hành xa xưa và thuật thần thông nữa”.

Cô ta đi tới dưới một pho tượng, quan sát một hồi rồi nói: “Đây là một quyển thuật pháp thần thông”.

Diệp Quân ngạc nhiên: “Cô nương biết chữ viết của văn minh này ư?”

Chu Phạn lắc đầu: “Không biết”.

Diệp Quân càng sửng sốt: “Thế…”

Chu Phạn nhoẻn cười: “Ta đoán”.

Diệp Quân đen mặt. Định chơi hắn à?

Chu Phạn nâng quạt lên che miệng cười: “Không phải ta đùa giỡn với Diệp công tử. Tuy là đoán nhưng cũng không phải đoán mò, công tử đến đây nhìn kỹ xem”.

Diệp Quân nghe lời làm theo. Chu Phạn vung nhẹ quạt lên, chỉ thấy những ký tự lạ lùng kia như sống dậy, hóa thành những dải sáng lượn vòng trên cao.

Diệp Quân sửng sốt: “Đây là gì vậy?”

Chu Phạn: “Diễn Võ, một thuật thần thông đặc biệt của Hoàng tộc Đại Chu. Phàm trên đời có thứ gì cũng có thể diễn võ”.

Lại một cái vung quạt, dải sáng kia nhập vào tượng đá, trở về lặng im.

Chu Phạn thì thầm: “Chúng đều là những phương pháp tu hành cực kỳ lâu đời, dù đã qua rất nhiều năm nhưng vẫn còn ở cấp bậc cao nhất, cho dù là ở văn minh cấp bốn”.

Cô ta liếc sang, thấy Diệp Quân vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không chút tham lam thì lại càng thêm tò mò.

Diệp Quân đương nhiên không có hứng thú gì với những công pháp tu hành và thuật thần thông này. Công pháp hắn đang dùng có lẽ không phải hàng tốt nhất vũ trụ nhưng cũng là cao cấp nhất. Tất cả kiếm kỹ hắn học đều xuất phát từ cha, có lẽ không phải mạnh nhất nhưng đều có thể tiếp tục phát triển, hơn nữa cũng phù hợp hắn nhất.

Hắn nhìn sang, thấy Chu Phạn không có chút tham lam thì cũng sinh lòng hiếu kỳ.

Cho dù ở văn minh cấp bốn, những thứ này vẫn thuộc hàng cao cấp nhất.

Vậy mà cô ta không hề động lòng?

Chu Phạn chợt cười nói: “Đi thôi”.

Rồi nhấc chân xoay người.

Diệp Quân cũng làm theo.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3516


Chương 3516

Họ không lấy tượng đá đi, cũng không sao chép gì trong đó.

Sậu Nguyên không nhịn được mà buột miệng: “Diệp thiếu, công pháp và thần thông trong tượng đá đều rất cao cấp, cậu có thể mang đi”.

Diệp Quân quả quyết lắc đầu, đáp: “Không được, đã ra vẻ thì phải làm tới cùng. Cô ta đã không cần thì ta cũng mặc kệ!”

Sậu Nguyên nghe mà tê dại.

Làm màu tới vậy luôn?

Hôm nay ta bùng nổ, muốn ra vẻ tới cùng, mấy người tự chuẩn bị đi.

Hai người đều không muốn sở hữu những thứ kia, chẳng mấy chốc đã đi thật xa.

Khiến Sậu Nguyên thở dài trong lòng.

Ông ta nhận ra vị Diệp thiếu này cái gì cũng tốt, chỉ là thích làm ra vẻ.

Mặt mũi thật sự quan trọng tới vậy à?

Đồng thời, ông ta cũng tò mò không biết Diệp thiếu học cái tính này từ ai, mà đôi khi ra vẻ tới mức ông ta thấy tê cả da đầu.

Trên đường đi, Chu Phạn mở miệng hỏi: “Ta mạn phép hỏi một câu, Diệp công tử chủ tu kiếm thuật sao?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng vậy”.

Chu Phạn lại hỏi: “Vậy ngươi có biết Tâm Học Kiếm Tông không?”

Diệp Quân lắc đầu: “Chưa nghe bao giờ”.

Chu Phạn cười cười: “Nếu có nhu cầu, công tử có thể ghé một chuyến”.

Diệp Quân ngạc nhiên hỏi lại: “Bọn họ có gì đặc biệt lắm sao?”

Chu Phạn gật đầu: “Họ là một tông môn kiếm tu chủ tu Tâm học rồi dung nhập vào kiếm, có rất nhiều cường giả kiếm tu cao cấp. Nếu Diệp công tử chưa từng thấy học phái như họ thì nên đi xem, chắc chắn sẽ được mở mang tầm mắt”.

Diệp Quân tỏ vẻ hứng thú: “Bọn họ ở đâu?”

Hắn rất muốn được chạm mặt với kiếm tu cao cấp ở vũ trụ khác, tốt nhất là có thể giao lưu học hỏi một phen.

Chu Phạn cười đáp: “Ta có thể dẫn ngươi đi”.

Diệp Quân ngẩn ra, méo miệng cười: “Làm vậy… không tốt lắm đâu hả?”

Chu Phạn hỏi ngược: “Có gì không tốt?”

Diệp Quân: “Chủ yếu là sợ làm phiền cô nương”.

Chu Phạn cười: “Chuyện nhỏ mà thôi”.

Diệp Quân đáp lễ: “Vậy được”.

Trong lúc trò chuyện, họ đã đi đến một sơn cốc nọ. Nhìn vào sâu bên trong, chỉ thấy ở nơi tận cùng là ba cái mặt nạ quỷ bằng đồng, bên trên là một cây cổ thụ vàng óng xa xưa vươn thẳng đến trời cao, che khuất bầu trời như một tán dù khổng lồ.

Nhưng nó chỉ còn trơ trọi thân cây mục rữa khô héo.

Đứng bên dưới đó là tầm sáu, bảy người đang dùng phương pháp đặc biệt để giấu đi khí tức, vì vậy cũng không biết dung mạo trông ra sao.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3517


Chương 3517

Chu Phạn nói: “Chúng ta đến xem”.

Diệp Quân đồng ý.

Bọn họ nhanh chóng đi đến. Diệp Quân quan sát ba cái mặt nạ quỷ, thấy cái ở giữa có màu đồng đỏ và cặp răng nanh thật dài với đôi mắt lồi ra; cái bên trái làm từ đồng xanh với hai mắt đỏ quạch và nét mặt dữ tợn; cái bên phải bình thường hơn, với đôi mắt khép hờ như đang suy tư.

Lòng hứng thú bị khơi gợi, Chu Phạn chậm rãi đi về phía ba chiếc mặt nạ, chợt nghe một giọng nói già cỗi vang lên: “Cô nương cẩn thận, đến gần mặt nạ quỷ sẽ bị rối loạn thần trí, gặp phải ảo ảnh”.

Cô ta quay lại, mỉm cười nói với bóng người mờ ảo gần đó: “Cảm ơn đã nhắc nhở”.

Nhưng cô ta không những không dừng bước mà còn tăng tốc. Đúng lúc đi đến trước mặt nạ, thời không quanh cô ta chợt vặn vẹo biến hình, vô số ảo ảnh nảy ra xung quanh như điện xẹt.

Chu Phạn chỉ gõ nhẹ cây quạt vào lòng bàn tay đã khiến chúng biến mất toàn bộ.

Cô ta đi đến chiếc mặt nạ gần nhất, quan sát tỉ mỉ một hồi rồi cong môi nói: “Đây là Thần bảo”.

Có người hỏi: “Cô nương, Thần bảo là gì?”

Chu Phạn lắc đầu: “Tạm không biết, vì Linh của nó đã say ngủ rồi”.

Thần bảo.

Hai chữ này khiến mỗi người có mặt nảy ra tâm tư khác nhau.

Chu Phạn liếc mắt nhìn họ, cười hỏi: “Chư vị muốn nó?”

Có người nói: “Nơi này là di tích của một nền văn minh ít nhất là cấp bốn, đã là Thần bảo thuộc về nó thì bọn ta muốn có cũng là thường”.

Chu Phạn gật gù: “Ta thì có một ý tưởng này, không bằng chia sẻ với mọi người. Nếu các vị thấy không được thì thôi vậy”.

Có người nói: “Mời cô nương”.

Chu Phạn cười: “Ai cũng muốn có, nhưng Thần bảo chỉ có một. Để không làm mích lòng nhau, ta đề nghị sử dụng hình thức đấu giá. Ai ra giá cao nhất thì có được nó, số Tổ Mạch dùng để đấu giá thì chia đều cho những người còn lại. Mọi người thấy thế nào?”

Đấu giá ư?

Đề nghị này khiến bọn họ rơi vào im lặng.

Nếu có thể không cần dùng sức mà giành được Thần bảo về tay thì ai lại không muốn?

Nhưng họ cũng biết nếu thật sự xảy ra tranh chấp, trừ khi có người nào mạnh hơn tất cả, chèn ép những người còn lại, bằng không tuyệt đối không có khả năng toàn mạng trở ra, bởi vì bất kỳ ai giành được Thần bảo đều sẽ bị đánh hội đồng.

Một giọng nói già cỗi vang lên: “Ta thấy cách này được. Ai ra giá cao thì có Thần bảo, những người còn lại chia đầu Tổ Mạch với nhau, ai cũng có lời”.

Những người khác nghe vậy thì gật đầu đồng ý.

Có tiền thì đấu giá, không tiền thì kiếm lời cách khác.

Bỗng, một người đàn ông trung niên khoác áo choàng đen bước ra, nhếch mép hỏi: “Các vị ở đây ít nhất đều đã đến cảnh giới Bán Bộ Khai Đạo, nhưng có kẻ chỉ mới đến thần Đạo Cảnh mà đã dám ngang nhiên ngồi ngang hàng?”

Ánh mắt ông ta nhìn thẳng vào Diệp Quân.

Những người khác nhìn theo.

Từ lúc hắn đi đến, họ đã nhìn ra cảnh giới của hắn còn thấp, nhưng vì hắn đi cùng Chu Phạn nên không ai nói gì.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3518


Chương 3518

Vuốt mặt cũng phải nể mũi chứ!

Ai bảo nhìn là biết cô gái kia không đơn giản rồi.

Người đàn ông lại bật cười: “Ngươi có tư cách gì đứng cùng bọn ta?”

Diệp Quân vừa toan mở miệng thì thấy một cái bóng đỏ quạch lóe lên.

Sậu Nguyên!

Người đàn ông bên kia biến sắc, lập tức tung cú đấm ra.

Uỳnh!

Sức mạnh đáng sợ bùng nổ, sau đó là người đàn ông bị đánh văng đi thi tít tắp nghìn trượng.

Ai nấy đều sửng sốt.

Sậu Nguyên buông lời xem thường với người đàn ông: “Thứ đầu đường xó chợ nhà ngươi nói chuyện với Diệp thiếu thì cẩn thận cái mồm, coi chừng ông đây vả ngươi chết. Nghe rõ chưa?!”

Mọi người: “…”

Sắc mặt người đàn ông xấu xí vô cùng. Ông ta đưa tay lên lau vệt máu bên khóe miệng, liếc nhìn Sậu Nguyên rồi ôm quyền với Diệp Quân: “Thì ra các hạ ẩn giấu sâu đến vậy. Vừa rồi lỡ lời đắc tội, mong được tha thứ”.

Những người khác nghe ông ta nói vậy thì nhướng mày ngạc nhiên.

Thầm nghĩ tên này khá!

Biết mình yếu hơn là cúp đuôi rén ngay.

Nhưng mà vậy cũng dễ hiểu. Nếu thanh niên này có một cường giả Bán Bộ Khai Đạo đi theo thì biết đâu còn vô số người khác nữa.

Diệp Quân cũng tấm tắc, còn tưởng người đàn ông này sẽ lồng lộn lên, nào ngờ đã lập tức nói xin lỗi.

Hắn bèn cười: “Chuyện nhỏ thôi”.

Người đàn ông áo đen lại ôm quyền với hắn rồi im lặng lui sang một bên.

Sậu Nguyên vẫn giữ ánh mắt trên người ông ta, bước về bên cạnh Diệp Quân, cung kính nói: “Thuộc hạ tự tiện ra tay, mong Diệp thiếu thứ lỗi”.

Diệp Quân cười: “Lỗi lầm gì chứ? Sau này chúng ta ở chung với nhau, Nguyên tiền bối chớ khách sáo như vậy”.

Sậu Nguyên lại thi lễ rồi lui về phía sau hắn.

Chu Phạn ở đằng kia thoáng liếc một cái, cười nói: “Vậy thì không còn vấn đề gì nữa, chúng ta bắt đầu đấu giá thôi. Ta ra giá một trăm Tổ Mạch”.

Cô ta hơi dừng lại trước khi tiếp lời: “Chỉ ra một lần”.

Những người khác nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, biết rằng nếu cô nương này muốn có Thần bảo thì bọn họ buông tay là vừa.

Ban nãy cô ta vừa kiếm được mấy trăm Tổ Mạch ở ngoài, thân phận rõ ràng không hề đơn giản, ở đây có ai bì được?

Có người lên tiếng: “Một trăm lẻ năm”.

Chỉ thêm năm đơn vị!

Những người khác đồng loạt quay lại, thấy đó là người đàn ông áo đen vừa giao thủ với Sậu Nguyên lúc trước.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3519


Chương 3519

Thấy họ nhìn mình, ông ta cười cười: “Xin chư vị cho tại hạ chút thể diện, nhường lại vật này..”.

“Một trăm hai”.

Có người khác lên tiếng.

Sắc mặt đanh lại, người đàn ông ra giá: “Một trăm rưỡi”.

“Hai trăm!”

Người kia lại tăng lên.

Đối phương phủ kín toàn thân, người ngoài không thấy được chân diện mục ra sao, nhưng từ giọng nói có thể phán đoán là một người già.

Người đàn ông áo đen liếc mắt: “Hai trăm hai”.

Đối phương: “Hai trăm sáu”.

Người đàn ông quét mắt nhìn. Ở đây có tổng cộng mười hai người, nói cách khác, bây giờ ông ta có thể có được chia hơn hai mươi Tổ Mạch.

Hơn hai mươi!

Miễn phí mới là hàng ngon, ông ta bèn không ra giá nữa.

Thấy người đàn ông im lặng, Chu Phạn lên tiếng: “Còn ai nữa không?”

Chỉ nghe một ông lão nói: “Ba trăm”.

Người đàn ông khẽ nheo mắt, trong bụng mừng như trẩy hội, chỉ nghĩ đến chốc nữa sẽ có thêm càng nhiều Tổ Mạch.

Chu Phạn nhìn người bí ẩn kia.

Đối phương nói ngay: “Ba trăm rưỡi”.

Ông lão nhíu mày nhìn sang.

Diệp Quân cũng ngạc nhiên. Ba trăm năm mươi Tổ Mạch là một con số không hề nhỏ, ngay cả người nắm trong tay tài sản của hai nền văn minh như hắn cũng chỉ mới có một nghìn năm trăm cái. Người kia mở miệng đã ra cái giá đó chứng tỏ tài lực không phải dạng vừa.

Thế là lão ta không lên tiếng nữa.

Chu Phạn cười hỏi: “Còn ai nữa không?”

Không ai nói gì.

Thế là cô ta nói với người bí ẩn: “Vật này là của các hạ”.

Người kia cũng dứt khoát đẩy một chiếc nhẫn sang. Chu Phạn thoáng nhìn vào rồi chia số Tổ Mạch bên trong thành mười hai phần bằng nhau.

Diệp Quân nhòm vào chiếc nhẫn bay đến chỗ mình, thấy có hai mươi chín cái bên trong.

Hắn lắc đầu cười khẽ. Vào đây không tốn công tốn sức gì mà thoắt cái đã có hai mươi chín Tổ Mạch trong tay, phải công nhận đã thật.

Nghĩ tới đây, hắn liếc nhìn Chu Phạn một cái, thầm tán thưởng cô ta đúng là ghê gớm.

Những người còn lại tuy không lấy được Thần bảo nhưng cũng đều vui vẻ với số Tổ Mạch có được.

Người bí ẩn kia vươn tay thu Thần bảo về.

Bỗng có người đề nghị: “Chư vị, nơi này không đơn giản. Vì lý do an toàn, không bằng chúng ta kết bạn mà đi?”

Chu Phạn: “Ta thấy rất được, chư vị thế nào?”

Những người còn lại gật đầu đồng tình.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3520


Chương 3520

Cho đến hiện nay thì bọn họ vẫn chung sống trong hoa bình, nếu tách ra thì ai cũng sợ sẽ bị kẻ khác đâm sau lưng.

Lợi ích gì cũng đã phân chia minh bạch, ai nấy đều an tâm hơn.

Chu Phạn mỉm cười: “Vậy chúng ta tiếp tục đi tới thôi”.

Những người khác gật đầu, nhấc chân đi tiếp.

Hữu Lão đi cạnh Chu Phạn chợt thấp giọng nói: “Tiểu thư, lão Tả đánh nhau với người ta rồi”.

Chu Phạn thoáng ngẩn ra: “Thắng hay thua?”

Hữu Lão: “Hình như chưa phân thắng bại”.

Chu Phạn khẽ gật đầu: “Vậy đối phương không hề đơn giản. Hữu Lão ra xem xem thế nào”.

Ông ta lại lắc đầu: “Ta phải đi theo tiểu thư”.

Chu Phạn mỉm cười: “Không sao đâu”.

Hữu Lão vẫn lắc đầu: “Không được, ta phải đi theo cô”.

Chu Phạn bất đắc dĩ: “Thế thì thôi vậy. Nhưng hãy nói cho Tả Lão, đánh không lại thì chạy đi”.

Hữu Lão gật gù: “Vâng”.

Bên ngoài, Tả Lão và nhóm của ông ta đang đánh hội đồng Huyền Dương và Ác Đạo.

Hai người kia tuy rất mạnh nhưng cũng không địch nổi nhiều kẻ cùng một lúc.

Chưa kể nhóm cg áo đen còn dùng vô số trận pháp khiến họ đau cả đầu.

Huyền Dương dừng tay, tức tối hét lớn với Tả Lão: “Ngươi biết ta là ai không? Ta là Hộ Sử của Ác Đạo Minh!”

Tả Lão khinh bỉ: “Đánh không lại thì báo ô dù ra chứ gì? Ông đây khinh ngươi!”

Còn giơ ngón giữa ra.

Sắc mặt Huyền Dương vặn vẹo: “Đệt bà! Văn minh của ngươi mà bị diệt thì là lỗi tại ngươi!”

“Đệt!”

Tả Lão gầm lên: “Muốn chơi chó chứ gì? Ta chơi chết cả lò nhà ngươi!”

Huyền Dương: “…”

Huyền Dương quắc mắt sừng sộ: “Ngươi ở cùng phe với tên Diệp Quân kia!”

Ông ta chợt cảm thấy có điều gì đó bất thường.

Con mẹ nó chứ!

Hai bên không thù không oán, lão chó già này mắc chứng già mà cứ cắn hoài không nhả?!

Chỉ có thể là vì bọn chúng đều là người bên phe Diệp Quân.

Sắc mặt Huyền Dương đã đen xì nay lại càng xấu đi tợn.

Tả Lão không tiếp lời mà hóa thành kiếm quang ầm ầm vọt tới, mang theo lửa giận ngút trời.

Huyền Dương âm thầm bóp vỡ phù truyền âm.

Phải gọi cứu binh!

Bởi vì hai người họ quả thật không làm gì được đám người này.

Đại chiến nhanh chóng trở lại.
 
Back
Top Dưới