Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2781


Chương 2781

Sắc mặt trưởng lão kia sa sầm.

Mục Thành: “Không chỉ phải nuốt, mà nếu lai lịch của hắn thật sự vượt quá tầm Mục tộc, chúng ta còn phải tìm cách xin lỗi…”

Thế đạo này chính là vậy, kẻ yếu thì không ai thèm nói phải trái, nhưng gặp kẻ mạnh thì đối thủ sẽ cầu xin được nói lý lẽ.

Mục Thành rất rõ điều này, vì vậy tuy trong lòng vẫn còn tức tối nhưng vẫn sẽ làm ra lựa chọn thỏa đáng nhất.

Rời khỏi La giới rồi, Diệp Quân chỉ có thể trở lại Đạo Thị, dùng truyền tống trận nơi đó trở về vũ trụ Thần Nhất.

Vừa đặt chân vào Đạo Thị, hắn là bị một luồng khí tức bí ẩn bao trùm lại.

Hắn nắm chặt kiếm Thanh Huyên trong tay, thong thả quay lại, thấy một ông lão mặc áo vải rách nát ngồi trong một quán rượu bên tay phải, đang phun mây nhả khói.

Ông lão đón lấy ánh mắt hắn, phun một luồng khói ra: “Sang đây nói chuyện không?”

Diệp Quân đi đến rồi ngồi xuống đối diện, đặt kiếm lên bàn, sau đó lại nghĩ gì mà thu kiếm vào.

Ông lão bỗng bật cười: “Thú vị!”

Hắn hỏi lại: “Có gì thú vị?”

Ông lão nhìn hắn: “Đặt kiếm lên bàn là bản năng, thu kiếm là lựa chọn, tức ngươi không muốn dùng nó để dọa ta. Thanh kiếm này là của trưởng bối trong nhà, nhưng ngươi không muốn dựa dẫm vào danh tiếng của họ, đúng chứ?”

Diệp Quân chậm rãi rót cho mình một chén trà, nhấp lấy một ngụm: “Ông định nói phải trái hay dùng nắm đấm, ta chiều”.

Ông lão chỉ nhìn mà không nói.

Nếu ra tay, ông ta nắm chắc tám phần có thể giết thanh niên này. Nhưng một cường giả Thần Đạo Cảnh với ba phần Thần tính lại đi giết một thằng ranh Thiên Quân Cảnh lại chỉ dám chắc tám phần… nếu truyền ra thế nào cũng bị cười đến thối mũi.

Mà ông ta cũng biết… có lẽ cơ hội còn không lên nổi tám phần.

Hai phần còn lại, một là biến số, hai là thanh kiếm trong tay đối phương.

Sau một hồi trầm tư, ông lão lắc lắc tàn thuốc: “Vậy thì… nói phải trái thử?”

Diệp Quân nhìn lên: “Hay thôi dùng nắm đấm luôn?”

Ông lão rít vào hai hơi thuốc, cười cười: “Tự tin vậy à?”

Diệp Quân lắc đầu: “Không hẳn, chỉ là trông ông không phải kiểu người biết phải trái”.

Ông lão khạc khói ra: “Ta biết phải trái hay không còn phải xem đối phương là ai. Thế nên chúng ta có thể nói chuyện trước, không được thì nói bằng quả đấm vậy”.

Diệp Quân gật đầu: “Được, vậy nói đi”.

Ông lão: “Ta không quan tâm ân oán giữa ngươi và nhà họ Mục là gì, nhưng ngươi cũng biết quy định không được ẩu đả trong Đạo Thị, mà ngươi lại vi phạm cả hai lần, thế nào đây?”

Diệp Quân: “Lần đầu tiên là ta giết người nhà họ Kỳ vì bị đổ thừa ăn cắp Tổ Mạch. Nói đúng ra thì là ân oán giữa ta và nhà họ Kỳ, không liên quan đến Đạo Thị, ông thấy đúng chứ?”

Ông lão trầm ngâm một phen: “Lần thứ hai?”

Diệp Quân kể lại một năm một mười, không thêm thắt gì.

Nghe xong, ông lão lại phun ra một luồng khói: “Nói vậy là Đạo Thị của ta bất công vô lý trước nên ngươi mới ra tay giết người?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2782


Chương 2782

Diệp Quân gật đầu: “Phải”.

Ông lão lại suy nghĩ hồi lâu: “Ta đã hiểu rõ mọi chuyện, vậy thì… chuyển qua nói chuyện bằng quả đấm chứ hả?”

Diệp Quân gật đầu: “Ta cũng thấy nói chuyện là vô tác dụng…”

Ông lão lắc đầu ngắt lời hắn: “Có chứ. Nói có lý hay không là một chuyện, nhưng chấp nhận hay không là chuyện khác”.

Diệp Quân: “Đổi nơi khác chứ?”

Ông lão: “Đương nhiên”.

Rồi ông ta vung tay, di dời cả hai ra một vùng tinh không.

Ông lão tiếp tục hút thuốc, nói: “Đến đi, để ta xem kiếm của kiếm tu Thiên Quân Cảnh mạnh đến đâu”.

Thoáng dừng lại một chút: “Ngươi phải dùng thanh kiếm đặc biệt kia đấy, bằng không thì chẳng có nổi phần thắng đâu”.

Diệp Quân: “Đương nhiên!”

Hắn gọi kiếm Thanh Huyên xuất hiện.

Ông lão liếc nhìn nó: “Kiếm tốt”.

Diệp Quân không nói gì thêm, bước tới trước, kiếm quang lóe lên.

Chiến!

Nhát kiếm này của Diệp Quân không sử dụng bất kỳ kiếm kỹ nào, chỉ là một kiếm bình thường, thế nhưng cũng đã có uy lực hủy thiên diệt địa. Cảnh giới kiếm đạo bây giờ của hắn đã khác trước đây, kiếm ý vô địch hiện tại cộng thêm kiếm Thanh Huyên, uy lực bộc phát ra đến cảnh giới Thần Đạo cũng không dám coi thường.

Nhìn thấy kiếm này của Diệp Quân, ông lão đột nhiên cầm điếu thuốc gõ nhẹ về phía trước.

Vù!

Vô số làn khói tuôn ra từ điếu thuốc, sau đó hóa thành một tấm kết giới bí ẩn bao vây Diệp Quân tại chỗ, nhưng thoáng chốc kiếm của Diệp Quân đã phá vỡ kết giới bí ẩn ấy, kiếm dài đâm thẳng vào, chém về phía ông lão.

Vẻ mặt ông lão bình tĩnh, ông ta cầm điếu thuốc chỉ về phía trước.

Bùm!

Diệp Quân lập tức văng xa cả mấy vạn trượng, nhưng kiếm ý của hắn vẫn chưa vỡ.

Ông lão cúi đầu nhìn điếu thuốc của mình, đầu điếu đã vỡ ra.

Thấy vậy, ông lão cau chặt lông mày.

Xa xa, Diệp Quân cầm kiếm đứng đó, trong mắt đầy chiến ý, hắn không nói gì mà bỗng biến mất tại chỗ.

Vụt!

Tinh không bị một luồng kiếm quang xé rách.

Phía xa, ông lão xòe tay, trong nháy mắt xung quanh xuất hiện vô số tia sét đỏ như máu, những tia sét này lan ra rồi hình thành một chiếc lồng giam bao quanh Diệp Quân tại chỗ, nhưng giây tiếp theo, Diệp Quân vung kiếm lên, những tia sét đỏ máu đáng sợ ấy đã hóa thành tro bụi.

Ông lão cau mày, người lóe lên, lùi về sau cả nghìn trượng.

Phập!

Diệp Quân chém xuống một nhát, nhưng sau một giây, một cột trụ sấm sét màu đỏ máu đã phóng thẳng tắp từ đầu hắn xuống.

Diệp Quân thản nhiên vung tay.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2783


Chương 2783

Roẹt!

Cột trụ màu máu đã bị chém vỡ.

Sức công phá thực sự quá mạnh.

Nhìn thấy cảnh này, ông lão phía xa một lần nữa cau mày: “Kiếm của ngươi…”

Ông ta còn chưa dứt lời, Diệp Quân đã lại biến mất một lần nữa.

Một luồng kiếm quang lóe lên.

Ông lão không lùi lại nữa mà tiến lên một bước rồi ấn điếu thuốc xuống, trong điếu lập tức có vô số tia sét màu máu phóng ra.

Lấy cứng đối cứng!

Ầm!

Những tia sét đó vừa tiếp xúc với kiếm Thanh Huyên đã vỡ tan ngay, cùng bị vỡ nữa còn có điếu thuốc của ông lão.

Ông ta lại lùi về phía sau, tránh được một kiếm nữa của Diệp Quân.

Diệp Quân dừng lại, nhìn ông lão: “Nếu ông tiếp tục chạy trốn thì không đánh được nữa đâu”.

Ông lão không vui bảo: “Ngươi có bản lĩnh thì đừng dùng kiếm này nữa”.

Diệp Quân nhìn chằm chằm ông ta: “Vậy ông tự giáng cấp xuống cảnh giới Thiên Quân đi?”

Khóe miệng ông lão hơi giật giật.

Lúc này trong lòng ông ta hơi kinh hãi, bởi vì ông ta không ngờ kiếm của Diệp Quân lại đáng gờm đến mức này, thực sự thuộc loại “không thể công phá”.

Hơn nữa cảnh giới kiếm đạo của Diệp Quân còn không yếu, kết hợp hai yếu tố lại, dù là ông ta cũng phải tạm thời tránh né.

Kiếm này thật sự không thể tiếp xúc.

Điếu thuốc trong tay ông ta là thần bảo siêu cấp, thế nhưng lúc này lại dễ dàng bị chém vỡ thành từng mảnh như thế.

Thực sự quá khó tin.

Diệp Quân hỏi: “Có đánh nữa không?”

Ông lão nhìn Diệp Quân, im lặng không nói.

Ông ta phải thừa nhận một sự thật là ông ta không thể làm gì được thanh niên cầm thần kiếm trước mặt này, đương nhiên hắn cũng không làm gì được ông ta.

Ông ta chưa bao giờ nghĩ rằng một thanh kiếm mà lại có thể đáng sợ đến mức này.

Ông lão hơi buồn bực bảo: “Chúng ta nói chuyện tiếp đi”.

Nói xong ông ta phất tay áo, hai người lại quay về quán rượu nhỏ đó.

Hai người ngồi đối diện nhau.

Diệp Quân cất kiếm Thanh Huyên đi sau đó đứng dậy: “Ta thấy chúng ta không cần phải nói thêm gì nữa đâu”.

Nói xong hắn quay người rời đi.

Ông lão đột nhiên lên tiếng: “Nói về Chúng Thần Điện, nói về nhà họ Kỳ thì sao?”

Diệp Quân dừng lại, hắn quay người nhìn ông lão, ông lão lại lấy ra một điếu thuốc khác, bỏ vào đó một ít lá thuốc: “Đạo Thị của ta với ngươi, nói một cách nghiêm khắc thì không có ân oán sinh tử nào không thể hóa giải, nhưng Chúng Thần Điện và nhà họ Kỳ với ngươi thì khác, nhất là Chúng Thần Điện, bọn chúng đã chờ ngươi ở ngoài, chuẩn bị cho một cuộc tiến công lớn rồi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2784


Chương 2784

Diệp Quân gật đầu: “Ta biết”.

Ông lão nhìn hắn nói tiếp: “Ân oán giữa Đạo Thị của ta và ngươi, ngươi chỉ cần xin lỗi chúng ta một tiếng rồi bồi thường cho chúng ta một chút là chúng ta sẽ bỏ qua chuyện này, ngươi thấy sao?”

Cuối cùng ông ta vẫn không lựa chọn tăng cường mâu thuẫn, bởi vì kiếm kia quá đáng sợ, chỉ một thanh kiếm thôi mà đã kinh khủng như thế, có thể tưởng tượng được chủ nhân của nó đáng gờm nhường nào.

Lai lịch của thanh niên này không đơn giản!

Cho nên ông ta lựa chọn nói lý, dàn xếp ổn thỏa, đương nhiên cần xin lỗi vẫn phải xin lỗi, cần bồi thường vẫn phải bồi thường, nếu không Đạo Thị sẽ mất sạch mặt mũi.

Thể diện rất quan trọng!

Diệp Quân nhìn ông lão: “Ân oán giữa ta và Đạo Thị… Ông muốn xin lỗi và bồi thường à… Thế này được không? Lát nữa mẹ ta sẽ đến đó, tới lúc đó các ông nói chuyện với bà ấy được không?”

Ông lão chau mày.

Diệp Quân nghiêm túc nói: “Không phải ta uy h**p ông đâu, nhưng người quản lý chuyện nhà của ta là mẹ, các ông nói với bà ấy đi, kết quả thế nào ta cũng chấp nhận”.

Ông lão nhìn Diệp Quân một lúc lâu mới đáp: “Được”.

Diệp Quân gật đầu sau đó quay người bỏ đi.

Ở chỗ cũ, ông lão ngồi trên ghế đấu rít mạnh điếu thuốc, vẻ mặt âm trầm, không biết đang suy nghĩ gì.

Lúc này, chủ quán rượu đi ra, đi tới trước mặt ông lão, lấy một vò rượu ra đặt trước mặt ông ta rồi cười bảo: “Triệu Lão, hiếm lắm mới thấy có lúc ông phải chịu thiệt thòi thế này đấy nhỉ”.

Triệu Lão giận dữ liếc nhìn chủ quán rượu.

Chủ quán rượu lắc đầu.

Triệu Lão cau mày: “Làm sao?”

Chủ quán rượu nói: “Ta biết ông không cam tâm, nhưng ta khuyên ông hãy bỏ qua đi”.

Triệu Lão mặt không cảm xúc, rít mạnh điếu thuốc: “Là hắn không định bỏ qua đấy chứ”.

Chủ quán rượu bình tĩnh bảo: “Vậy ông có từng nghĩ xem vì sao hắn lại dám làm như vậy chưa?”

Triệu Lão nhíu mày.

Chủ quán rượu nói tiếp: “Suy cho cùng chuyện này vẫn là người của Đạo Thị ông ngu ngốc, để lấy lòng nhà họ Mục mà chơi tiêu chuẩn kép với hắn. Đạo Thị của ông lớn mạnh, bắt nạt thì cũng đã bắt nạt rồi, nhưng tiếc là các ông đá phải tấm sắt, mà ông đến tìm hắn vẫn tỏ ra cao ngạo trịch thượng…”

Nói rồi ông ta lắc đầu: “Triệu Lão, ông đừng bực bội, cảnh giới của ông vượt xa thanh niên đó, nhưng ta hỏi ông, ông có dám chắc có thể đánh bại chủ nhân thanh kiếm kia không?”

Triệu Lão im lặng.

Chủ quán rượu nói tiếp: “Nếu ông chịu hạ mình một chút, xin lỗi một câu thì vừa nãy có lẽ đã thật sự chấm dứt ân oán được rồi. Nhưng hiện giờ thanh niên đó bảo ông đi nói chuyện với người nhà hắn, ý hắn rất rõ ràng, không thể bỏ qua chuyện này…”

Triệu Lão gõ điếu thuốc, sau đó cười khẩy một tiếng: “Trong các thế lực lớn ở thế gian này không có nhà họ Dương”.

Chủ quán rượu bảo: “Đây mới là điều đáng sợ nhất”.

Tim Triệu Lão chợt thắt lại.

Chủ quán rượu nhấp một ngụm rượu rồi bảo: “Điều chưa biết mới là điều đáng sợ nhất!”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2785


Chương 2785

Triệu Lão trầm mặc hồi lâu mới lại nói: “Nếu hắn không chịu bỏ qua thì gặp nhau đi, để xem Đạo Thị ta mạnh hay là nhà họ Dương phía sau hắn mạnh”.

Nói xong ông ta đứng dậy bỏ đi.

Chủ quán rượu lắc đầu cười: “Vậy thì chơi vui vẻ đi… dù sao cũng không liên quan đến ta, ha ha…”



Diệp Quân thông qua trận pháp dịch chuyển của Diệp Quân để đến Tinh Giới, sau khi vào Tinh Giới, hắn nhìn quanh một vòng rồi biến mất.

Không lâu sau, Diệp Quân đến Tinh Hà Tông.

Tinh Hà Tông được coi là tông môn tương đối mạnh ở Tinh Giới, thực lực tổng thể có thể xếp vào năm hạng đầu.

Đương nhiên Diệp Quân không lén lút mà ngự kiếm đi thẳng vào Tinh Hà Tông, vừa vào trong, một người đàn ông trung niên đã xuất hiện trước mặt hắn, ông ta chắp tay với vẻ mặt nặng nề: “Tại hạ là Tông chủ Lý Khởi của Tinh Hà Tông, xin hỏi các hạ là?”

Diệp Quân cũng chắp tay: “Diệp Quân, lần này tại hạ đến quý tông là muốn tìm một người, người đó tên là Vương Quân Như”.

Vương Quân Như!

Lý Khởi hơi sửng sốt, sau đó vội quay người đi: “Vu trưởng lão”.

Một ông lão xuất hiện trước mặt Lý Khởi rồi trầm giọng đáp: “Đúng là tông ta có một đệ tử tên là Vương Quân Như”.

Lý Khởi nói: “Mau mời ra đây đi”.

Ông lão ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Thấy vậy, Diệp Quân nhíu mày: “Sao thế?”

Lý Khởi cũng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Ông lão trầm giọng bảo: “Không lâu trước đó Vương Quân Như đến di tích Cổ Đế cùng một nhóm đệ tử nội viện, đến giờ vẫn chưa về…”

Vẻ mặt Lý Khởi trầm xuống: “Đã phái người đi tìm chưa?”

Ông lão gật đầu: “Đã phái trưởng lão đi tìm rồi, nhưng di tích đó hơi bất thường, người của chúng ta không dám đi vào sâu…”

Diệp Quân nói: “Di tích Cổ Đế ở đâu?”

Ông lão nhìn Diệp Quân rồi chỉ về bên phải: “Đi về phía đó vạn dặm…”

Diệp Quân nhìn ông lão: “Diện mạo của cô ấy như thế nào?”

Ông lão do dự một lúc rồi vận khí vẽ ra dáng vẻ của Vương Quân Như, Diệp Quân cất bức vẽ đi rồi ngự kiếm, hóa thành luồng kiếm quang biến mất ở cuối bầu trời.

Nhìn Diệp Quân rời đi, vẻ mặt Lý Khởi dần trở nên nghiêm túc: “Kiếm tu này mạnh quá…”

Ông lão nói: “Không biết hắn có quan hệ gì với Vương Quân Như đây”.

Lý Khởi im lặng hồi lâu rồi nói: “Triệu tập mọi người, chúng ta cùng đến di tích Thượng Cổ…”

Ông lão hơi nghi ngờ: “Tông chủ… chỉ là một đệ tử nội viện thôi mà…”

Lý Khởi nói: “Bây giờ đã khác rồi. Đừng hỏi nhiều nữa, lập tức tập hợp mọi người…”

Ông lão không dám hỏi thêm nữa mà quay người rời đi.

Chẳng mấy chốc, vô số cường giả của Tinh Hà Tông phóng thẳng lên trời, bay về phía di tích Cổ Đế.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2786


Chương 2786

Rất nhanh, Diệp Quân đã ngự kiếm đến di tích Cổ đế, lúc này lòng hắn nóng như lửa đốt.

Vừa tới di tích Cổ Đế, Diệp Quân đã cảm nhận được luồng khí mạnh mẽ ẩn nấp, hắn cau mày, ngự kiếm hóa thành kiếm quang đi vào nơi sâu nhất trong di tích, đồng thời thần thức của hắn cũng giăng ra như tấm lưới khổng lồ, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ di tích.

Ngay sau đó, như phát hiện ra điều gì, Diệp Quân quay người, hóa thành kiếm quang đi tới trước một sơn động, vừa tới nơi, một luồng khí đáng sợ đã ập ra.

Diệp Quân khẽ nhíu mày, chém ra một kiếm.

Phụt!

Luồng khí ấy đã bị chém vỡ.

“Hửm?”

Trong hang động vang lên một âm thanh tức giận.

Vừa mới dứt lời, một tàn ảnh đã bay tới.

Diệp Quân giơ tay chém ra một kiếm.

Ầm!

Tàn ảnh kia lập tức bị chém vỡ, sau đó một bóng người liên tục lùi lại.

Diệp Quân nhìn vào trong hang núi, ở cuối tầm mắt, hắn nhìn thấy một cô gái mặc váy đen đang lạnh lùng nhìn chằm chằm mình: “Ngươi là ai?”

Dứt lời, cô ta nhìn thoáng qua kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân.

Diệp Quân nói: “Ta đến đây tìm người, cô ta tên là Vương Quân Như”.

Nghe thấy lời của Diệp Quân, cô gái nhất thời cau mày: “Chưa nghe thấy bao giờ”.

Diệp Quân sa sầm mặt.

Cô gái chợt chỉ sang bên phải: “Trước đây không lâu có một nhóm người đi vào vực sâu kia, bên trong có thể có người mà ngươi muốn tìm, nhưng có lẽ bọn họ đã lành ít dữ nhiều rồi…”

Diệp Quân lập tức xoay người, biến thành một tia kiếm quang bay về phía vực sâu.

Cô gái nhìn kiếm quang biến mất ở phía xa, cô ta thoáng do dự, sau đó cũng đi theo.

Diệp Quân biến thành kiếm quang nhanh chóng lướt qua chân trời, cuối cùng lao thẳng xuống đáy của vực sâu kia, dưới đáy vực sâu có một toà địa cung, trước địa cung còn có mấy cái xác.

Thấy cảnh này, sắc mặt Diệp Quân lập tức trở nên u ám, vì quần áo mà mấy cái xác này mặc chính là quần áo tông môn của Tinh Hà Tông.

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn về phía chỗ sâu trong địa cung, hắn cảm nhận được một hơi thở mờ ảo bên trong đó.

Lúc này, cô gái trước đó xuất hiện sau lưng Diệp Quân.

Cô gái nhìn thoáng qua Diệp Quân, đang định lên tiếng thì lúc này Diệp Quân đã đi về phía cửa địa cung.

Cô gái trầm giọng nói: “Trên cửa địa cung có phong ấn Cổ Đế để lại, hoàn toàn không thể phá…”

Lúc này, Diệp Quân giơ tay chém xuống một kiếm.

Xoẹt!

Một tia hắc quang lập tức vỡ tan, phong ấn biến mất.

Cô gái váy đen ngây người.

Diệp Quân xông vào trong địa cung, thần thức của hắn quét vào chỗ sâu của địa cung, sau đó hắn ngự kiểm bay thẳng về phía đó. Chẳng mấy chốc, hắn cau mày, sâu trong địa cung kia có một tế đàn, trên tế đàn còn có một cái quan tài, xung quanh quan tài có linh khí và máu tươi cuồn cuộn không ngừng kéo tới.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2787


Chương 2787

Lúc này cô gái váy đen bên cạnh Diệp Quân kinh ngạc nói: “Tế đàn trùng sinh… Không ngờ Cổ Đế này lại muốn trùng sinh…”

Diệp Quân chậm rãi nhắm mắt lại, sau đó hắn vận khí hét to: “Vương Quân Như!”

Oanh!

Giọng nói tựa như sấm rền phóng to trong khắp địa cung.

“Láo xược!”

Lúc này, trong quan tài đột nhiên vang lên một giọng nói, sau đó, một người đàn ông trung niên mặc long bào chậm rãi bay ra từ bên trong.

Nét mặt của cô gái váy đen bên cạnh Diệp Quân lập tức trở nên vô cùng nặng nề: “Cổ Đế”.

Cổ Đế nhìn chằm chằm Diệp Quân với vẻ giận dữ: “Ngươi là người phương nào mà dám đến làm phiền bổn đế”.

Diệp Quân mở lòng bàn tay, một bức tranh vẽ xuất hiện trong tay hắn, đó là bức tranh vẽ Vương Quân Như: “Người này đang ở đâu?”

Cổ Đế nhìn chằm chằm Diệp Quân, cười khinh thường: “Đã bị bổn đế hiến tế rồi…”

Sắc mặt Diệp Quân thoáng chốc trở nên dữ tợn, hắn lập tức hoá thành một tia kiếm quang biến mất khỏi chỗ vừa đứng.

Cổ Đế hừ lạnh, lập tức đánh ra một quyền.

Ầm!

Một vùng kiếm quang xuất hiện, Cổ Đế bị đánh bay ra xa, vừa mới dừng lại nắm đấm của ông ta đã nứt ra làm vô số máu đen chảy xuống.

Cổ Đế nhìn Diệp Quân phía xa với vẻ khó tin: “Sao có thể… Cơ thể này của ta là long thân Kim Cang, sao ngươi có thể phá vỡ nó được…’

Lúc này, Diệp Quân biến thành một tia kiếm quang đánh về phía ông ta.

Thấy cảnh này, sắc mặt Cổ Đế lập tức thay đổi, lần này ông ta không chọn đối mặt với kiếm của Diệp Quân mà tránh về phía sau, lùi lại nghìn trượng, kéo giãn khoảng cách với Diệp Quân.

Sau khi chiêu kiếm của mình đâm vào không khí, Diệp Quân đang muốn đuổi theo một lần nữa thì có một giọng nói vang lên từ phía sau lưng của hắn: “Ngươi… tìm ta à?”

Diệp Quân dừng lại, hắn xoay người nhìn về phía xa, nơi đó có một cô gái mặc váy dài màu xanh nhạt đang đứng, tay phải cầm một thanh kiếm, cô ta đang nghi ngờ nhìn chằm chằm hắn.

Vương Quân Như!

Bên cạnh Vương Quân Như còn có năm đệ tử của Tinh Hải Tông, có nam có nữ.

Diệp Quân hít sâu một hơi, lệ khí trên người dần biến mất, hắn cất kiếm đi rồi xuất hiện trước mặt Vương Quân Như, sau đó nói: “Cô không sao là được…”

Vương Quân Như hơi đề phòng: “Ngươi là ai?”

Diệp Quân đảo mắt nhìn xung quanh: “Đổi sang nơi khác nói chuyện đi?”

Vương Quân Như nhìn Diệp Quân, sau đó gật đầu.

Mọi người đang muốn rời đi thì Cổ Đế ở phía xa chợt cất giọng nặng nề: “Muốn đến là đến, muốn đi là…”

Diệp Quân xoay người nhìn về phía Cổ Đế, ông ta nheo mắt rồi hơi chột dạ nói: “Xin cứ tự nhiên”.

Diệp Quân dẫn theo mọi người cùng biến mất ở cách đó không xa.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2788


Chương 2788

Thấy mấy người nhóm Diệp Quân rời đi, Cổ Đế mới thở phào nhẹ nhõm, ông ta cúi đầu nhìn cánh tay phải bị nứt ra của mình bằng ánh mắt vô cùng nặng nề.

Uy lực của chiêu kiếm khi nãy thật sự quá đáng sợ.

Tinh Giới này xuất hiện một kiếm tu mạnh đến thế từ bao giờ?

Trong mắt Cổ Đế tràn đầy sự thắc mắc.



Diệp Quân dẫn Vương Quân Như đi tới một đỉnh núi ở bên ngoài, mấy người nhóm Vương Quân Như vẫn còn rất đề phòng với hắn.

Diệp Quân xoay người nhìn mọi người sau lưng Vương Quân Như, sau đó nói: “Ta muốn nói chuyện riêng với cô ta một lúc”.

“Không được!”

Lúc này, một người đàn ông áo trắng sau lưng Vương Quân Như vội vàng bước ra, hắn ta nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Các hạ có việc gì cứ nói thẳng, chúng ta đều là bạn tốt của Quân Như”.

Diệp Quân nhìn về phía Vương Quân Như, thấy cô ta vẫn rất đề phòng và nghi ngờ thì giải thích: “Ta là bạn của cha cô”.

Vương Quân Như thoáng ngây người.

Diệp Quân lại nói: “Ta muốn nói chuyện riêng với cô một lát”.

Vương Quân Như quay đầu nhìn mọi người sau lưng mình: “Ta nói chuyện riêng với hắn một lát”.

Người đàn ông áo trắng trầm giọng nói: “Quân Như, người này không rõ lai lịch…”

Vương Quân Như lắc đầu: “Nếu hắn muốn hại chúng ta thì hoàn toàn không cần vòng vo như thế”.

Người có thể chém lui Cổ Đế bằng một kiếm đương nhiên là bọn họ không thể chống lại được.

Người đàn ông còn muốn nói thêm thì Vương Quân Như lại nói: “Mộc Dịch sư huynh, ta muốn nói chuyện riêng với hắn”.

Người đàn ông tên Mộc Dịch im lặng một lúc, sau đó nhìn về phía Diệp Quân: “Chúng ta là đệ tử của Tinh Hà Tông, tốt nhất các hạ đừng làm bậy, nếu không…”

“Được rồi!”

Lúc này, một cô gái váy xanh bên cạnh Mộc Dịch chợt nói: “Mộc Dịch, huynh đừng xen vào chuyện của người khác nữa. Nếu kiếm tu tiểu ca ca này thật sự muốn giết chúng ta thì có mười Tinh Hà Tông cũng không làm gì được”.

Dứt lời, cô ta cười nói với Diệp Quân: “Có đúng không?”

Diệp Quân nhìn về phía cô gái váy xanh, cô ta cũng còn khá trẻ, khoảng hai mươi mấy tuổi, trông rất hoạt bát.

Diệp Quân cười nói: “Ta không có ác ý”.

Cô gái gật đầu: “Có thể nhìn ra được”.

Dứt lời, cô ta nhìn thoáng qua Mộc Dịch đang mang nét mặt hơi khó coi, sau đó nói: “Đi thôi”.

Mộc Dịch nhìn thoáng qua Vương Quân Như, Vương Quân Như không nói gì, trong mắt hắn ta loé lên vẻ thất vọng, sau đó đi sang một bên với mấy người nhóm cô gái váy xanh.

Vương Quân Như nhìn về phía Diệp Quân: “Ông ấy…”

Diệp Quân hơi do dự rồi nói: “Chết rồi”.

Thân thể Vương Quân Như cứng đờ.

Diệp Quân kể lại đầu đuôi câu chuyện một lượt, sau khi nghe xong lời Diệp Quân nói, Vương Quân Như im lặng cúi đầu, mãi không nói một câu.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2789


Chương 2789

Diệp Quân lấy một chiếc nhẫn không gian ra đưa cho Vương Quân Như, sau đó nói: “Đây là di vật của cao thủ cảnh giới Thần Đạo kia, ta có xem qua, bên trong có một Tổ Mạch, ngoài ra còn có một phần truyền thừa và một ít thần bảo, truyền thừa rất sạch sẽ, cô có thể giữ lại mà dùng…”

Vương Quân Như không nhận lấy nhẫn không gian mà chỉ cúi đầu không nói một lời.

Diệp Quân thoáng do dự, sau đó khẽ thở dài, cũng không biết nên nói cái gì.

Vương Quân Như đột nhiên khẽ nói: “Ông ấy còn nói gì không?”

Diệp Quân nhẹ giọng nói: “Vương huynh nói sau này cô chỉ có thể tự chăm sóc bản thân mà thôi…”

Nước mắt trong mắt Vương Quân Như lập tức tuôn rơi.

Diệp Quân lại thở dài một lần nữa, tâm trạng vô cùng phức tạp. Lúc này, Vương Quân Như xoay người nhìn chân trời phía xa, run rẩy nói: “Cảm ơn các hạ đã trả thù cho cha ta…”

Diệp Quân nhẹ giọng nói: “Xin lỗi”.

Vương Quân Như lắc đầu: “Việc này không thể trách người khác được”.

Diệp Quân đưa nhẫn không gian trong tay cho Vương Quân Như: “Nhẫn không gian này…”

Nhưng Vương Quân Như lại nói: “Các hạ giữ nó đi”.

Diệp Quân hơi nghi ngờ.

Vương Quân Như lắc đầu: “Thực lực của ta yếu kém, giữ Tổ Mạch trên người cũng chỉ là một tai hoạ với ta”.

Diệp Quân hơi do dự, sau đó hỏi: “Cô có muốn đến một nơi khác để phát triển không?”

Vương Quân Như xoay người nhìn về phía Diệp Quân: “Đến một nơi khác?”

Diệp Quân gật đầu: “Nhà ta có một thư viện, cô có thể đến thư viện của nhà ta để phát triển, cô yên tâm ở nơi đó cô sẽ rất an toàn”.

Vương Quân Như hơi do dự.

Diệp Quân nói: “Cô ở lại đây ta vẫn thấy không yên tâm cho lắm, nên là đi theo ta đi”.

Vương Quân Như cúi đầu không nói gì.

Diệp Quân tiếp tục: “Cô không cần phải lo lắng đến những vấn đề khác, mẹ ta là một con người rất tốt, cô đến chỗ bà ấy sẽ không có gì khó chịu cả…”

Vương Quân Như vẫn hơi chần chừ, đi đến chỗ người khác khá giống như ăn nhờ ở đậu, cô ta vẫn hơi băn khoăn.

Diệp Quân ngẫm nghĩ rồi nói: “Thế này đi, cô giúp ta một chuyện”.

Vương Quân Như nhìn về phía Diệp Quân, Diệp Quân cười nói: “Ta có mấy đệ tử, chúng tu luyện trong tháp của ta, ta muốn cho chúng đi tới thư viện của nhà ta. Nhưng chúng đều còn rất nhỏ, nên cô giúp ta một chuyện là dẫn chúng đi tìm mẹ ta, cô có thể ở lại đó quan sát, nếu cảm thấy thư viện nhà ta phù hợp thì ở lại đó tu luyện, nếu cảm thấy không thích nơi đó cô có thể rời đi bất cứ lúc nào, cô thấy sao?”

Vương Quân Như thoáng do dự rồi gật đầu: “Được, có điều Tinh Hà Tông…”

Diệp Quân mỉm cười: “Chuyện ở Tinh Hà Tông cứ để ta xử lý”.

Vương Quân Như nhìn thoáng qua Diệp Quân rồi gật đầu: “Được”.

Diệp Quân đưa nhẫn không gian cho Vương Quân Như: “Nhận lấy đi”.

Vương Quân Như ngẫm nghĩ rồi nói: “Tổ Mạch này cũng có một nửa…”

Diệp Quân lắc đầu: “Đây là do cha cô liều mạng giành được, nên nó chính là của cô”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2790


Chương 2790

Vương Quân Như hơi ngạc nhiên nhìn Diệp Quân, thậm chí ngay cả Tổ Mạch mà người đàn ông này cũng không cần.

Diệp Quân đặt nhẫn không gian vào tay Vương Quân Như, đang định nói tiếp thì chân trời đột nhiên xuất hiện mấy chục hơi thở mạnh mẽ.

Chính là đám người Lý Khởi của Tinh Hà Tông.

Lý Khởi dẫn theo một nhóm cao thủ của Tinh Hà Tông xuất hiện trước mặt Diệp Quân và Vương Quân Như, Lý Khởi nhìn thoáng qua Vương Quân Như, sau đó cười nói với Diệp Quân: “Diệp công tử”.

Vương Quân Như vội cúi chào: “Tông chủ”.

Lý Khởi mỉm cười: “Không cần đa lễ”.

Diệp Quân nhìn về phía Lý Khởi: “Lý tông chủ, ta muốn dẫn Quân Như rời khỏi đây, không biết quý tông môn có thể châm chước không?”

Dứt lời, hắn mở lòng bàn tay, năm mươi Tổ Nguyên chậm rãi bay đến trước mặt Lý Khởi.

Năm mươi Tổ Nguyên!

Thấy cảnh này, sắc mặt mấy cao thủ bên cạnh Lý Khởi đều thay đổi.

Phải biết rằng Tinh Hà Tông không hề có Tổ Mạch, vì thế Tổ Nguyên là một thứ rất quý giá với bọn họ.

Lý Khởi cũng hơi kinh ngạc, thiếu niên niên này ra tay cực kỳ rộng rãi, dù rất động lòng nhưng ông ta cũng không lập tức nhận lấy mà hỏi: “Diệp công tử, xin mạn phép hỏi một câu, cậu muốn đưa Quân Như đi là vì…”

Diệp Quân nói: “Quân Như đã đồng ý rồi”.

Lý Khởi nhìn về phía Vương Quân Như, Vương Quân Như hơi do dự, sau đó gật đầu.

Thấy thế, Lý Khởi cũng không nói gì thêm, ông ta nhận lấy năm mươi Tổ Nguyên kia, nhưng sau đó lại đưa cho Vương Quân Như: “Quân Như, cái này cho cô”.

Vương Quân Như ngạc nhiên: “Tông chủ?”

Lý Khởi mỉm cười nói: “Sao ta có thể mặt dày nhận Tổ Nguyên này được? Nhưng nếu đây đã là một chút tấm lòng của Diệp công tử, thì chúng ta cũng không thể từ chối, nên ta mượn hoa hiến Phật tặng cho cô, hy vọng sau khi ra ngoài cô sẽ phát triển tốt hơn, cũng mong cô nhớ Tinh Hà Tông chúng ta mãi mãi là nhà của cô, hoan nghênh cô quay lại bất cứ lúc nào”.

Tặng Tổ Nguyên!

Hành động của Lý Khởi khiến mọi người xung quanh đều khiếp sợ, đặc biệt là nhóm cao thủ Tinh Hà Tông sau lưng ông ta, rất nhiều người đều không nhịn được muốn tiến lên ngăn cản, phải biết rằng đây chính là Tổ Nguyên đấy.

Năm mươi Tổ Nguyên có thể nói là vô cùng quý giá với Tinh Hà Tông.

Diệp Quân cũng hơi bất ngờ, hắn nhìn thoáng qua Lý Khởi, không nói gì.

Vương Quân Như đang đứng trước mặt Lý Khởi muốn từ chối, nhưng ông ta đã nhét vào tay Vương Quân Như, dịu dàng nói: “Nhận lấy đi!”

Vương Quân Như chần chừ một lát rồi nhìn về phía Diệp Quân, Diệp Quân gật nhẹ đầu. Thấy hắn gật đầu, cô ta mới chịu nhận lấy Tổ Nguyên.

Thấy Vương Quân Như đã nhận lấy Tổ Nguyên, Lý Khởi nở nụ cười, sau đó ông ta nhìn về phía Diệp Quân, nghiêm túc nói: “Diệp công tử, nếu Quân Như không sao thì ta cũng yên tâm, chúng ta hẹn gặp lại”.

Dứt lời, ông ta dẫn theo cao thủ của Tinh Hà Tông xoay người rời đi.

Vương Quân Như nhìn nhóm cao thủ Tinh Hà Tông đang đi xa với nét mặt phức tạp.

Diệp Quân đi tới bên cạnh Vương Quân Như, sau đó nói: “Chúng ta đi thôi!”

Vương Quân Như gật nhẹ đầu rồi rời đi theo Diệp Quân.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2791


Chương 2791

Ở bên kia.

Trên đường Lý Khởi dẫn mọi người trở về Tinh Hà Tông, một ông lão thắc mắc: “Tông chủ, vì sao ngài lại muốn tặng Tổ Nguyên cho đệ tử nội viện kia?”

Các trưởng lão khác cũng đồng loạt nhìn về phía Lý Khởi, tràn đầy nghi ngờ và khó hiểu.

Năm mươi Tổ Nguyên!

Đây thật sự là một khối tài sản lớn với Tinh Hà Tông bọn họ.

Khối tài sản lớn này đủ để làm rất nhiều chuyện.

Lý Khởi khẽ thở dài, sau đó nói: “Mọi người cảm thấy thiếu niên kia thế nào?”

Một trưởng lão trầm giọng nói: “Lai lịch không tầm thường”.

Lý Khởi gật đầu: “Một người có thể thoải mái đưa ra năm mươi Tổ Nguyên đương nhiên sẽ không phải một kẻ đơn giản, quan trọng nhất là thực lực của hắn, hắn có thể chém lui Cổ Đế bằng một kiếm, khiến Cổ Đế cũng phải tạm thời nhượng bộ, người như thế… rất đáng sợ”.

Nói xong, ông ta nhìn mọi người xung quanh rồi tiếp tục: “Quân Như đi theo hắn chắc chắn là tương lai xán lạn, bây giờ chúng ta đưa ra năm mươi Tổ Nguyên chắc chắn sẽ khiến Quân Như ghi nhớ ơn tình này, mà này không chừng sau này ơn tình này còn có thể thay đổi Tinh Hà Tông của chúng ta nữa!”

Trưởng lão kia hơi chần chừ rồi nói: “Nếu cô ta không nhớ đến ơn tình này thì chúng ta…”

Lý Khởi cười nói: “Cô ta chịu nhớ ơn đương nhiên là tốt, nhưng nếu không nhớ thì cũng chẳng sao, dù sao cô ta cũng không nợ gì chúng ta, Mộ trưởng lão, tính cách của ông nên thay đổi đi”.

Dứt lời, ông ta biến thành một tia sáng biến mất ở chân trời xa xôi.

Ở vị trí ban đầu, trưởng lão kia khẽ thở dài, tông chủ này cái gì cũng tốt, chỉ có điều là quá tốt bụng và khách quan.

Ơn tình?

Ông ta cảm thấy cầm chắc năm mươi Tổ Nguyên trong tay vẫn tốt hơn một tương lai không chắc chắn.

Trưởng lão khẽ thở dài, cùng mọi người biến mất ở cuối chân trời.



Ở một nơi khác, trong địa cung, dưới sự giúp đỡ của tế đàn bí ẩn, thân thể của Cổ Đế đã khôi phục lại, sau khi hồi phục thân thể, ông ta ngẩng đầu nhìn về phía chân trời với nét mặt hơi nặng nề.

Ông ta không ngờ kiếm của thiếu niên trước đó lại đáng sợ đến thế, có thể chém vỡ cơ thể ông ta!

Nhớ tới chiêu kiếm đó, bây giờ ông ta vẫn còn thấy sợ hãi.

Lúc này Cổ Đế quay đầu nhìn lại, cách đó không xa có một cô gái mặc váy đen, chính là cô gái đi theo Diệp Quân trước đó.

Cô gái váy đen trầm giọng hỏi: “Cổ Đế, có muốn hợp tác không?”

Cổ Đế cười khẩy: “Ngươi có tư cách gì hợp tác với ta?”

Cô gái váy đen bình tĩnh nói: “Ta là người của thiếu niên kiếm tu kia”.

Cổ Đế cau mày.

Cô gái váy đen nhìn chằm chằm Cổ Đế: “Hợp tác cùng có lợi”.

Cổ Đế im lặng một lúc lâu rồi nói: “Thiếu niên kia có lai lịch gì?”

Cô gái váy đen bình tĩnh nói: “Đại lão đến từ bên ngoài”.

Cổ Đế nhìn cô ta rồi nói: “Ngươi muốn hợp tác thế nào?”

Cô gái váy đen nhếch môi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2792


Chương 2792

Đạo Thị.

Diệp Quân dẫn Vương Quân Như trở lại Đạo Thị, cũng phải chịu thôi, muốn trở về vũ trụ Thần Nhất thì chỉ có thể đi qua Đạo Thị này. Mà Diệp Quân cũng phát hiện Đạo Thị khá giống một trạm trung chuyển vũ trụ, có thể đi tới các vũ trụ thông qua nó.

Sau khi trở lại Đạo Thị, Diệp Quân phát hiện nơi này còn vắng vẻ hơn cả trước đây, chỉ có mấy cửa hàng còn mở.

Diệp Quân đi tới cửa hàng nhỏ nhà họ Chu kia, thấy Diệp Quân, ông lão chưởng quỹ thoáng sửng sốt, sau đó cười nói: “Diệp công tử”.

Diệp Quân hỏi: “Chưởng quản, gần đây Đạo Thị có xảy ra chuyện gì không?”

Ông lão im lặng.

Diệp Quân lấy mười Tổ Nguyên ra đặt lên quầy.

Ông lão cũng không từ chối, ông ta nhận lấy mười Tổ Nguyên rồi nói: “Có lẽ Đạo Thị sẽ không chịu bỏ qua”.

Sẽ không bỏ qua!

Diệp Quân gật đầu: “Ta cũng đoán trước được điều này rồi”.

Ông lão chưởng quỹ lại nói: “Bây giờ tốt nhất Diệp công tử không nên trở về vũ trụ Thần Nhất, vì theo ta biết, nhà họ Kỳ và mấy thần linh ở vũ trụ Thần Nhất đều đang chú ý đến cậu, nếu cậu trở về lúc này thì e rằng tình thế sẽ không ổn lắm”.

Nói đến đây, ông ta thoáng chần chừ, sau đó tiếp tục: “Nhà họ Kỳ vẫn luôn không ra tay với Đạo Thị có lẽ là vì đang điều tra lai lịch của cậu, nếu để bọn họ điều tra ra rồi, có lẽ bọn họ sẽ lập tức ra tay”.

Diệp Quân gật đầu: “Cảm ơn”.

Sau đó hắn đứng dậy rời đi.

Nhìn Diệp Quân rời đi, trong mắt ông lão chưởng quỹ lộ vẻ tò mò, thật ra ông ta cũng rất tò mò về thân phận của Diệp Quân, nhưng ông ta cũng không điều tra ra được.

Quá bí ẩn.

Sau khi rời khỏi cửa hàng nhà họ Chu, Diệp Quân đi tới trước trận pháp dịch chuyển đi đến Sơn Hải Giới, sau khi cho vào một Tổ Nguyên, hắn tiến vào trong trận pháp, chỉ trong nháy mắt hắn đã đi đến Sơn Hải Giới một lần nữa.

Tìm con chiến thú kia!

Diệp Quân chậm rãi nhắm hai mắt lại: “Thiên Thiên, muội có thể cảm nhận được sự tồn tại của con chiến thú kia không?”

Ngao Thiên Thiên im lặng một lúc rồi nói: “Đi về hướng bên phải đi”.

Diệp Quân gật đầu, sau đó biến thành một tia kiếm quang bay lên cao.

Diệp Quân vừa mới ngự kiếm bay lên, xung quanh đã có vô số yêu thú gầm thét, những khí thế yêu thú đáng sợ kéo về phía hắn.

Diệp Quân nâng tay chém một kiếm.

Xoẹt!

Vô số khí thế yêu thú lập tức bị chém tan.

Phải biết rằng hiện tại hắn đang cầm kiếm Thanh Huyên trong tay, chưa nói đến việc đây chỉ là khí thế của yêu thú, dù bản thể của chúng có ở đây cũng không đỡ được chiêu kiếm này của hắn.

Diệp Quân thế như chẻ tre, nhanh chóng đi vào sâu trong một ngọn núi lớn.

Oanh!

Lúc này, một chiến ý đáng sợ đột nhiên phóng lên cao từ sâu trong ngọn núi, chiến ý này khiến cho Diệp Quân phải dừng lại.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2793


Chương 2793

Diệp Quân dừng lại, hắn ngẩng đầu nhìn lên, thời không ở cách đó không xa chợt nứt ra, sau đó có một con yêu thú chậm rãi xuất hiện.

Yêu thú cao to như núi, thân người đuôi rồng, hai cánh tay to như cột nhà, trên người tản ra chiến ý đáng sợ.

Yêu thú cảnh giới Thần Đạo!

Chiến thú nhìn chằm chằm Diệp Quân bằng ánh mắt lạnh lùng.

Diệp Quân nhìn vảy trên người yêu thú, giống như đúc vảy mà Cao Thú bán cho hắn trước đây, rõ ràng con yêu thú trước mắt chính là chiến thú.

Diệp Quân chắp tay: “Xin chào chiến thú các hạ, ta đến đây không phải có ác ý gì mà chỉ muốn giao dịch với các hạ thôi”.

Chiến thú nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Giao dịch?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng vậy”.

Chiến thú nhìn thoáng qua kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân rồi hỏi: “Giao dịch cái gì?”

Diệp Quân đáp: “Ta muốn mua một ít vảy từ các hạ”.

Hắn quyết định đi thẳng vào vấn đề, đương nhiên cũng chỉ có thể làm thế chứ đâu có trộm được? Con chiến thú này thực lực đáng sợ chắc chắn không thể trộm. Vì thế hắn chọn nói thẳng, hai bên giao dịch. Chiến thú im lặng nhìn chằm chằm vào Diệp Quân, một sự chèn ép vô hình lập tức kéo về phía Diệp Quân.

Diệp Quân bình tĩnh đợi chiến thú trả lời.

Một lúc lâu sau đó, chiến thú nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân rồi hỏi: “Ngươi muốn mua kiểu gì?”

Diệp Quân mở lòng bàn tay, một Tổ Nguyên xuất hiện trong tay hắn: “Mua bằng thứ này thì sao?”

Chiến thú hỏi: “Ngươi có bao nhiêu?”

Diệp Quân hỏi lại: “Ngươi bán thế nào?”

Chiến thú nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Một cái vảy hai trăm Tổ Nguyên”.

Hai trăm!

Diệp Quân cau mày, rõ ràng là con chiến thú này nói giá quá cao.

Diệp Quân nhìn nó, sau đó nói: “Tạm biệt”.

Dứt lời, hắn quay người rời đi.

Dù hắn có rất nhiều Tổ Nguyên nhưng cũng không thể dùng như thế được, vì hoàn toàn không đáng.

Chiến thú lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Quân rời đi, trong mắt có sát khí dâng trào… Nó cảm nhận được trên người Diệp Quân có rất nhiều bảo vật, đặc biệt là hơi thở Tổ Mạch, hơn nữa không chỉ có một, có điều nó vẫn hơi kiêng dè.

Ở nơi này nó có không ít kẻ thù sống chết, nếu tuỳ tiện ra tay sẽ khá nguy hiểm. Nhưng nó cũng không định từ bỏ, đợi sau khi rời khỏi Sơn Hải Giới thì sẽ dễ ra tay hơn.



Bên kia, Diệp Quân đang định rời khỏi Sơn Hải Giới thì đột nhiên dừng lại, sau đó quay đầu, cách đó không xa chợt xuất hiện một người đàn ông trung niên.

Diệp Quân hơi nghi ngờ.

Người đàn ông trung niên cười nói: “Tiểu hữu có thể nói chuyện với ta một lát không?”

Diệp Quân thắc mắc: “Ông là?”

Người đàn ông mở lòng bàn tay, một cái vảy xuất hiện trong tay ông ta, ông ta cười nói: “Tiểu hữu cần vảy của chiến thú này sao?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2794


Chương 2794

Diệp Quân gật đầu: “Phải”.

Người đàn ông mỉm cười: “Chúng ta đổi sang nơi khác nói chuyện nhé?”

Diệp Quân nhìn thoáng qua ông ta rồi nói: “Được”.

Người đàn ông trung niên cất lời: “Đi theo ta”.

Sau đó, ông ta dẫn Diệp Quân đi sâu vào trong dãy núi phía xa.

Chẳng mấy chốc dưới sự hướng dẫn của người đàn ông trung niên, Diệp Quân đi tới trước một gốc cổ thụ, gốc cổ thụ này rất lớn, tựa như một toà thành lớn che khuất bầu trời.

Mà Diệp Quân cảm nhận được rất nhiều hơi thở mạnh mẽ cuồn cuộn xung quanh gốc cổ thụ này.

Diệp Quân nhìn người đàn ông trung niên trước mặt mình, dù ông ta có vẻ ngoài là người nhưng hắn lại cảm nhận được hơi thở của yêu thú trên người ông ta.

Người đàn ông dẫn Diệp Quân đi tới trước một cái bàn gỗ, ông ta cười nói với Diệp Quân: “Trước mắt ở Sơn Hải Giới này có hai con yêu thú mạnh nhất, một là ta, hai là con chiến thú kia, chúng ta là tồn tại có thực lực mạnh mẽ nhất trong Sơn Hải Giới, người xưa có câu một núi không thể có hai hổ, vì thế chúng ta từng đánh nhau vô số lần, nhưng tiếc là vẫn không thể phân rõ sống chết”.

Diệp Quân gật đầu nhưng không nói gì.

Người đàn ông tiếp tục: “Nguyên nhân chủ yếu nhất khiến ta không thể chiến thắng nó là vì khả năng phòng ngự của nó, sức mạnh của ta không đủ để phá vỡ được phòng ngự đó…”

Dứt lời, ông ta nhìn về phía kiếm Thanh Huyên trên tay Diệp Quân.

Diệp Quân nhìn người đàn ông trung niên: “Ông muốn ta giúp ông?”

Người đàn ông cười hỏi: “Ta có thể xem thử kiếm của ngươi không?”

Diệp Quân gật đầu, hắn mở lòng bàn tay, kiếm Thanh Huyên bay tới trước mặt ông ta.

Người đàn ông cầm lấy thanh kiếm, sau đó rạch nhẹ một phát lên bàn tay của mình.

Rẹt!

Lòng bàn tay lập tức bị cắt ra một đường, máu tươi chảy xuống.

Thấy cảnh này, người đàn ông thoáng sửng sốt, sau đó cảm thán nói: “Đúng là một thanh kiếm sắc bén và đáng sợ…”

Dứt lời, ông ta nhìn về phía Diệp Quân: “Nếu tiểu hữu sẵn sàng cho ta mượn dùng thanh kiếm này một chút, sau khi xong chuyện xác của con chiến thú kia đều sẽ là của tiểu hữu”.

Diệp Quân ngẫm nghĩ rồi nói: “Tiền bối, chúng ta có thể thực hiện một giao dịch lớn hơn chút nữa không?”

Người đàn ông trung niên sửng sốt.

Thực hiện một giao dịch lớn hơn!

Nghe thấy lời của Diệp Quân, người đàn ông trung niên nhất thời hơi tò mò: “Giao dịch lớn gì cơ?”

Diệp Quân nhìn chằm chằm ông ta: “Mục tiêu của tiền bối là thống nhất Sơn Hải Giới đúng không?”

Người đàn ông trung niên cũng gật đầu rất thẳng thắn: “Phải”.

Diệp Quân cười nói: “Không bằng chúng ta hợp tác đi?”

Người đàn ông nhìn chằm chằm Diệp Quân không nói một lời.

Diệp Quân tiếp tục: “Không giấu gì ông là ta có rất nhiều đối thủ, bọn họ đều muốn giết ta, và thực lực của bọn họ cũng không thấp, yếu nhất cũng có cảnh giới Thần Đạo…”

Người đàn ông trung niên cười nói: “Ta biết, là nhà họ Kỳ, Chúng Thần Điện và Đạo Thị”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2795


Chương 2795

Diệp Quân ngạc nhiên nhìn người đàn ông: “Tiền bối từng điều tra về ta ư?”

Người đàn ông lắc đầu: “Không có, là thuộc hạ của ta lúc buôn bán ở Đạo Thị từng nghe nói đến tiểu hữu…”

Diệp Quân nhìn chằm chằm người đàn ông: “Cửa hàng nhà họ Chu?”

Người đàn ông cười to không nói gì.

Diệp Quân cười khẽ: “Vậy tiền bối cảm thấy đề nghị của ta thế nào?”

Người đàn ông lắc đầu: “Tiểu hữu đừng trách ta nói thẳng, ta không muốn dính vào ân oán giữa ngươi và bọn họ, dù ta không sợ bọn họ nhưng cũng không cần thiết trở thành kẻ thù không đội trời chung với bọn họ, ngươi thấy có đúng không?”

Diệp Quân nói thẳng: “Giết bọn họ rồi, mọi thứ của bọn họ đều là của ông”.

Người đàn ông im lặng.

Diệp Quân đang định nói tiếp thì ông ta lại nói: “Hợp tác với tiểu hữu cũng được thôi, nhưng tiểu hữu phải giúp ta giải quyết hai người, nếu ngươi có thể giải quyết thì ta sẽ hợp tác với ngươi”.

Diệp Quân tò mò: “Là ai?”

Người đàn ông trầm giọng nói: “Là hai tiểu tử đi vào từ bên ngoài trước đây không lâu, một con Linh Tổ, một con ác thú… Hiện tại bọn họ là nhân tố không xác định ớn nhất…”

Diệp Quân đứng bật dậy, ngạc nhiên nói: “Cái gì? Linh Tổ và ác thú?’

Người đàn ông trung niên nhìn về phía Diệp Quân: “Phải”.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Có phải là một cô bé không?”

Người đàn ông hơi thắc mắc: “Ngươi quen à?”

Diệp Quân chớp mắt, sau đó nghiêm túc nói: “Không tính là quen, nhưng họ vẫn sẽ nể mặt ta”.

Người đàn ông nhất thời thấy nghi ngờ.

Diệp Quân nghiêm túc nói: “Hai người họ cứ để ta giải quyết, ông tự mình xử lý con chiến thú kia đi, đợi sau khi ông thống nhất Sơn Hải Giới, ông phải giúp ta xử lý nhà họ Kỳ, Đạo Thị và mấy vị thần ở Chúng Thần Điện kia”.

Người đàn ông trầm giọng nói: “Tiểu hữu, tuy thực lực của ta cũng tạm được, nhưng ta vẫn không dám đảm bảo có thể giúp ngươi giải quyết hết bọn họ… Bọn họ cũng đều có thực lực, không hề yếu, đặc biệt là Đạo Thị, thế lực sau lưng bọn họ hơi phức tạp”.

Diệp Quân hỏi: “Vậy ông nó xem nên làm thế nào?”

Người đàn ông trung niên nghiêm túc nói: “Nếu ngươi có thể lừa bọn họ đến Sơn Hải Giới, ta có thể g**t ch*t cao thủ cảnh giới Thần Đạo năm phần thần tính trở xuống một cách dễ dàng. Còn nếu ở bên ngoài thì ta chỉ có thể giúp ngươi ngăn cản một cao thủ cảnh giới Thần Đạo năm phần thần tính trở xuống mà thôi, đây là giới hạn của ta”.

Diệp Quân im lặng suy nghĩ một lát rồi đồng ý: “Được”.

Người đàn ông gật đầu, sau đó ông ta nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay: “Thanh kiếm này của ngươi…”

Vì ông ta phát hiện khi cầm thanh kiếm này, ông ta hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của nó, nói một cách đơn giản là ông ta không thể nào sử dụng được.

Diệp Quân nhìn về phía kiếm Thanh Huyên: “Thanh Huyên, phối hợp đi”.

Kiếm Thanh Huyên khẽ rung, lúc này người đàn ông mới cảm nhận được sự tồn tại của nó.

Thấy cảnh này người đàn ông nhất thời thở dài: “Thanh kiếm này đúng là kỳ lạ, dù người bình thường có cướp được nó cũng không thể sử dụng được…”

Diệp Quân nói: “Ông có thể giải quyết được con chiến thú kia sao?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2796


Chương 2796

Người đàn ông trung niên cười nói: “Dưới tình huống thực lực tương đương, trang bị là một thứ rất quan trọng”.

Diệp Quân gật đầu: “Đúng là như thế”.

Thực lực tương đương thì phải xem trang bị của ai tốt hơn.

Người đàn ông trung niên đứng dậy: “Tiểu hữu có thể ở lại đây đợi một lát”.

Dứt lời, ông ta bay lên rồi biến mất ở cuối chân trời phía xa, chẳng mấy chốc, sâu trong dãy núi rất xa kia vang lên tiếng gào thét đáng sợ.

Đó là tiếng của chiến thú!

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn về phía cuối chân trời, sau đó xoay người nhìn xung quanh, hắn cảm thấy hơi hưng phấn, không ngờ Nhị Nha và Tiểu Bạch lại đến đây.

Chắc chắn họ đến để đưa trang bị cho hắn!

Đúng là đã đến lúc nên đổi mới trang bị rồi.

Ầm!

Lúc này sâu trong dãy núi đó có những tiếng ầm ầm không ngừng vang dội, toàn bộ Sơn Hải Giới bắt đầu đất rung núi chuyển như động đất, vô cùng kinh khủng.

Tình hình chiến đấu khá kịch liệt!

Nhưng không lâu sau đó sâu trong dãy núi kia đã vang lên tiếng hét thảm thiết.

Vẫn là âm thanh của con chiến thú!

Chẳng mấy chốc, người đàn ông trung niên đã kéo theo một cái xác bay đến từ chân trời.

Ông ta đáp xuống trước mặt Diệp Quân rồi vứt cái xác của chiến thú sang một bên, sau đó cười nói với Diệp Quân: “Tiểu hữu, bây giờ cái xác này là của ngươi”.

Diệp Quân nhìn xác của con chiến thú kia, trên người nó có rất nhiều vết kiếm.

Người đàn ông nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay, cảm thán: “Tiểu hữu, thanh kiếm này của ngươi thật sự quá đáng sợ, khả năng phòng ngự của con chiến thú này rất kinh khủng, nhưng nó lại trở nên mỏng như giấy trước thanh kiếm này của ngươi”.

Dứt lời ánh mắt ông ta trở nên phức tạp.

Ông ta giao đấu với con chiến thú này hơn nghìn năm vẫn luôn bất phân thắng bại, mà ông ta không ngờ hôm nay dựa vào thanh kiếm này mất chưa đến mấy chục giây đã kết thúc trận chiến.

Trang bị vẫn rất là quan trọng!

Diệp Quân cười nói: “Chúc mừng tiền bối!”

Người đàn ông trung niên thu hồi suy nghĩ, ông ta đang định trả kiếm Thanh Huyên lại cho Diệp Quân… Nhưng trong đầu lại có một suy nghĩ tham lam lướt qua.

Nếu ông ta cướp lấy thanh kiếm này thì thực lực của ông ta sẽ tăng lên rất nhiều, có thể nói là vô địch trong cùng cảnh giới, vượt cảnh giới cũng không áp lực.

Hiện tại ông ta là cảnh giới Thần Đạo bốn phần thần tính, có thanh kiếm này dù là ở bên ngoài, ông ta cũng chắc chắn có thể xử lý cao thủ cảnh giới Thần Đạo năm phần thần tính một cách dễ dàng, dù đối mặt với cao thủ sáu phần thần tính ông ta cũng sẽ không sợ.

Khả năng gia tăng sức chiến đấu của thanh kiếm này quá kinh khủng.

Diệp Quân bình tĩnh nhìn người đàn ông trung niên đang im lặng suy nghĩ trước mặt.

Tính đặc thù của kiếm Thanh Huyên là chỉ cần hắn muốn, ngoài hắn ra thì không bất cứ ai có thể sử dụng được, không chỉ không thể sự dụng mà còn bị cắn trả.

Trước mắt chỉ có người được thanh kiếm này công nhận mới có thể sử dụng nó.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2797


Chương 2797

Một khi người đàn ông trung niên này có ý đồ xấu, hắn sẽ lập tức bị kiếm Thanh Huyên cắn trả.

Lúc này, người đàn ông đột nhiên cười trả lại kiếm Thanh Huyên cho Diệp Quân: “Tiểu hữu, ta trả kiếm cho ngươi”.

Cuối cùng ông ta vẫn không chọn cướp kiếm!

Vì lý trí đã chiến thắng lòng tham.

Thiếu niên này có lai lịch không tâm thường, nếu giết người cướp kiếm thì dù thành công ông ta cũng sẽ tạo ra nhân quả vô cùng lớn. Hơn nữa thanh kiếm này khá đặc biệt, phải biết rằng khi nãy nếu không nhờ thiếu niên này lên tiếng, ông ta hoàn toàn không thể sử dụng được nó.

Vì thế dù rất động lòng nhưng ông ta vẫn kiềm chế được.

Giết người cướp kiếm sẽ để lại hậu hoạ khôn lường.

Không bằng kết bạn với hắn… Sau này nếu ông ta gặp cao thủ không thể chống lại nói không chừng còn có thể mượn dùng, thế chẳng phải tốt hơn sao.

Nghĩ vậy, chút tham lam cuối cùng trong đầu người đàn ông cũng biến mất.

Diệp Quân nhận lấy kiếm Thanh Huyên rồi hỏi: “Tiền bối xưng hô thế nào?”

Người đàn ông trung niên cười đáp: “Thần Dã”.

Diệp Quân gật đầu: “Hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ”.

Thần Dã cười rồi nói: “Tiểu hữu, còn ác thú và Linh Tổ kia…”

Diệp Quân nói: “Phiền tiền bối dẫn ta đi gặp họ”.

Thần Dã nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Tiểu hữu, ngươi chắc chắn họ sẽ nể mặt ngươi chứ? Không giấu gì ngươi, con ác thú kia khá khó chịu, cô ta… rất thích chú ý đến nhẫn không gian của ta”.

Diệp Quân: “…”

Thần Dã lắc đầu cười khẽ: “Cho nên tiểu hữu đi gặp cô ta tốt nhất nên cất kiếm đi, nếu không có lẽ cô ta sẽ cướp đấy…”

Diệp Quân cười nói: “Không sao, chúng ta đi gặp họ đi”.

Thần Dã thấy Diệp Quân tự tin thế thì cũng không nói gì thêm: “Đi theo ta”.

Dứt lời ông ta xoay người rời đi.

Sau khi cất xác con chiến thú kia đi, Diệp Quân di chuyển, biến thành một tia kiếm quang đi theo ông ta.

Thần Dã nhanh chóng dẫn Diệp Quân tới trước một cái hồ, ông ta chỉ xuống đáy hồ: “Ở bên dưới”.

Diệp Quân hơi nghi ngờ: “Ở bên dưới làm gì?”

Thần Dã trầm giọng đáp: “Tìm báu vật”.

Diệp Quân quay đầu nhìn về phía Thần Dã, Thần Dã giải thích: “Sau khi vào đó, bọn họ bắt đầu tìm kiếm báu vật ở khắp nơi… Linh Tổ kia rất đặc biệt, nó có thể tìm ra một vài bí cảnh di tích bị che giấu…”

Diệp Quân lắc đầu cười khẽ.

Tiểu Bạch!

Hắn biết Tiểu Bạch có chức năng tìm báu vật.

Lúc này đáy hồ đột nhiên hơi rung lên.

Thấy thế Diệp Quân nói: “Chúng ta xuống đó đi”.

Sau đó hắn biến thành một tia kiếm quang bay xuống đáy hồ.

Thần Dã thoáng do dự rồi cũng đi theo.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2798


Chương 2798

Sâu dưới đáy hồ này có một không gian khác, là một thế giới riêng biệt.

Trước một động phủ có một cô bé đang đánh lên trên cửa đá, phong ấn trên cửa đá rung lên rồi nứt ra, nhưng vẫn chưa hoàn toàn vỡ tan.

Thấy thế cô bé nhất thế hơi ngạc nhiên, vì thế cô bé lại đấm thêm một phát nữa.

Ầm!

Cửa đá lập tức vỡ tan.

Trong cửa đá là một hành lang sâu không thấy đáy.

Cô bé ôm tên nhóc màu trắng đi dọc theo hành lang, hai bên hành lang có vô số bùa chú màu máu.

Cô bé nhìn thoáng qua những bùa chú màu máu kia, sau đó chẳng thèm để tâm l**m kẹo hồ lô.

Mấy thứ xấu xa này chỉ khiến cô bé cảm thấy thân thiết hơn thôi.

Nhị Nha nhanh chóng dẫn Tiểu Bạch đi tới trước một cánh cửa, toàn bộ cánh cửa này có một màu đỏ như máu, tựa như làm bằng máu tươi, vô cùng kỳ quái.

Nhị Nha l**m kẹo hồ lô, sau đó đánh ra một quyền.

Ầm!

Cú đấm khiến cánh cửa màu máu rung động dữ dội, xuất hiện vô số vết nứt, nhưng cũng không hoàn toàn vỡ tan.

Thấy cảnh này Nhị Nha hơi cau mày, lại đấm thêm phát nữa.

Oanh!

Cánh cửa kia lập tức biến thành tro bụi.

Cùng lúc đó những bùa chú màu máu bí ẩn ở xung quanh hành lang chợt bốc cháy rồi biến thành tro bụi.

Nhị Nha nhíu mày, hình như là phong ấn gì đó bị đánh vỡ.

“Ha ha…”

Lúc này có một tiếng cười to chợt vang lên từ sau cánh cửa: “Mười vạn năm! Mười vạn năm! Cuối cùng ta cũng có thể ra ngoài rồi, ha ha…’

Ra ngoài?

Nhị Nha và Tiểu Bạch ở trước cửa nhìn nhau với vẻ nghi ngờ.

Lúc này dưới ánh nhìn của họ, một người đàn ông mặc trường bào màu đen chậm rãi bước ra, người đàn ông thân hình cao lớn, chỗ hai tay còn đang bị trói bởi dây xích màu đen, trên người tản ra lệ khí vô cùng mạnh tựa như một tay giết người.

Khi nhìn thấy Nhị Nha và Tiểu Bạch, người đàn ông cau mày: “Các ngươi là người phá phong ấn à?”

Nhị Nha gật đầu.

Trong mắt người đàn ông lộ vẻ nghi ngờ, ông ta quan sát Nhị Nha và Tiểu Bạch một lúc, cuối cùng ông ta nhìn về phía Tiểu Bạch, sau đó hơi ngạc nhiên nói: “Linh Tổ?”

Tiểu Bạch chớp mắt vung móng vuốt, trong tay xuất hiện một quả bom.

Sau khi xác nhận thân phận Linh Tổ của Tiểu Bạch người đàn ông lập tức bật cười, mới ra ngoài đã có một con Linh Tổ tự đưa mình tới, đây đúng là trời cao ban ơn mà.

Thấy người đàn ông cười to, Nhị Nha và Tiểu Bạch nhìn nhau, sau đó họ nhìn nhẫn không gian người đàn ông đeo trên tay.

Lúc này người đàn ông cười nhẹ nhàng với Tiểu Bạch: “Ngươi có muốn nhận ta làm chủ không?”

Nếu có thể được con Linh Tổ này nhận làm chủ nhân thì chắc chắn ông ta sẽ đổi đời từ nay.

Nghe thấy lời của người đàn ông, Tiểu Bạch vội vàng lắc đầu.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2799


Chương 2799

Người đàn ông cũng không tức giận, ông ta cười nói: “Không sao, sau này ngươi sẽ đổi ý thôi”.

Dứt lời ông ta duỗi tay phải về phía Tiểu Bạch, rõ ràng là muốn khống chế Tiểu Bạch, nhưng chờ đợi ông ta là một nắm đấm nhỏ.

Nắm đấm của Nhị Nha!

Bốp!

Một tiếng nổ vang lên, người đàn ông bị cú đấm này đánh bay vào sâu trong phòng tối nhỏ kia, cuối cùng đập vỡ một vùng vách núi mới dừng lại.

Lúc này toàn bộ thế giới dưới mặt đất bắt đầu sụp đổ.

Sâu trong lòng đất, người đàn ông ngơ ngác nhìn cơ thể hơi nứt ra của mình.

Cú đấm này có thể đánh vỡ cơ thể ông ta?

Người đàn ông cảm thấy hơi khó có thể chấp nhận.

Lúc này cô bé kia lại xuất hiện trước mặt ông ta, thấy thế sắc mặt người đàn ông lập tức thay đổi, ông ta vội nói: “Ngươi…”

Cô bé lại đấm thêm phát nữa.

Bốp!

Cú đấm này khiến toàn bộ thế giới dưới lòng đất hoàn toàn sụp đổ, biến thành một vực sâu khổng lồ.

Diệp Quân và Thần Dã vừa mới tiến vào lòng đất cũng chợt cảm nhận được sóng xung kích của sức mạnh cường đại này, sắc mặt hai người hơi thay đổi, Diệp Quân vung tay áo làm một tia kiếm ý bay ra, ngăn chặn sóng xung kích của sức mạnh cường đại kia.

Diệp Quân hơi ngạc nhiên nhìn về phía xa.

Sao Nhị Nha này lại đánh nhau với người ta rồi?

Nét mặt Thần Dã ở bên cạnh Diệp Quân cũng hơi nặng nề: “Thực lực của ác thú này đúng là đáng sợ…”

Dứt lời ông ta không khỏi nhìn Diệp Quân bên cạnh, trong lòng hơi nghi ngờ, tiểu hữu này thật sự có thể xử lý con ác thú kia sao?

Lúc này Diệp Quân đột nhiên nói: “Đi”.

Dứt lời, người hắn rung lên, biến thành một tia kiếm quang bay về phía xa.

Thấy thế Thần Dã cũng vội vàng đi theo.

Sâu trong lòng đất phía xa, Nhị Nha đang muốn ra tay một lần nữa, nhưng lúc này cô bé như cảm nhận được điều gì đó nên quay đầu nhìn lại, khi thấy một tia kiếm quang ở phía xa, cô bé nhất thời sửng sốt: “Cháu trai?”

Lúc này kiếm quang bay đến trước mặt Nhị Nha, kiếm quang tản đi, Diệp Quân xuất hiện.

Thấy Diệp Quân, hai mắt Tiểu Bạch sáng lên, nó vội vàng bay lên bả vai hắn, sau đó dùng móng vuốt nhỏ v**t v* đầu hắn như rất cưng chiều.

Diệp Quân: “…”

Nhị Nha đi tới trước mặt Diệp Quân, cười nói: “Cháu trai, sao ngươi lại đến đây?”

Cháu trai?

Nghe thấy lời của Nhị Nha, nét mặt Thần Dã bên cạnh nhất thời trở nên kỳ lạ.

Diệp Quân cũng không quan tâm đến cách gọi của Nhị Nha, hắn cười nói: “Nghe nói các ngươi đến đây nên cố ý đến tìm”.

Dứt lời, hắn nhìn người đàn ông áo đen đang chậm rãi đi tới từ phía xa, tỏ vẻ nghi ngờ: “Ông ta là?”

Nhị Nha nói: “Ông ta muốn cướp Tiểu Bạch”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2800


Chương 2799

Người đàn ông cũng không tức giận, ông ta cười nói: “Không sao, sau này ngươi sẽ đổi ý thôi”.

Dứt lời ông ta duỗi tay phải về phía Tiểu Bạch, rõ ràng là muốn khống chế Tiểu Bạch, nhưng chờ đợi ông ta là một nắm đấm nhỏ.

Nắm đấm của Nhị Nha!

Bốp!

Một tiếng nổ vang lên, người đàn ông bị cú đấm này đánh bay vào sâu trong phòng tối nhỏ kia, cuối cùng đập vỡ một vùng vách núi mới dừng lại.

Lúc này toàn bộ thế giới dưới mặt đất bắt đầu sụp đổ.

Sâu trong lòng đất, người đàn ông ngơ ngác nhìn cơ thể hơi nứt ra của mình.

Cú đấm này có thể đánh vỡ cơ thể ông ta?

Người đàn ông cảm thấy hơi khó có thể chấp nhận.

Lúc này cô bé kia lại xuất hiện trước mặt ông ta, thấy thế sắc mặt người đàn ông lập tức thay đổi, ông ta vội nói: “Ngươi…”

Cô bé lại đấm thêm phát nữa.

Bốp!

Cú đấm này khiến toàn bộ thế giới dưới lòng đất hoàn toàn sụp đổ, biến thành một vực sâu khổng lồ.

Diệp Quân và Thần Dã vừa mới tiến vào lòng đất cũng chợt cảm nhận được sóng xung kích của sức mạnh cường đại này, sắc mặt hai người hơi thay đổi, Diệp Quân vung tay áo làm một tia kiếm ý bay ra, ngăn chặn sóng xung kích của sức mạnh cường đại kia.

Diệp Quân hơi ngạc nhiên nhìn về phía xa.

Sao Nhị Nha này lại đánh nhau với người ta rồi?

Nét mặt Thần Dã ở bên cạnh Diệp Quân cũng hơi nặng nề: “Thực lực của ác thú này đúng là đáng sợ…”

Dứt lời ông ta không khỏi nhìn Diệp Quân bên cạnh, trong lòng hơi nghi ngờ, tiểu hữu này thật sự có thể xử lý con ác thú kia sao?

Lúc này Diệp Quân đột nhiên nói: “Đi”.

Dứt lời, người hắn rung lên, biến thành một tia kiếm quang bay về phía xa.

Thấy thế Thần Dã cũng vội vàng đi theo.

Sâu trong lòng đất phía xa, Nhị Nha đang muốn ra tay một lần nữa, nhưng lúc này cô bé như cảm nhận được điều gì đó nên quay đầu nhìn lại, khi thấy một tia kiếm quang ở phía xa, cô bé nhất thời sửng sốt: “Cháu trai?”

Lúc này kiếm quang bay đến trước mặt Nhị Nha, kiếm quang tản đi, Diệp Quân xuất hiện.

Thấy Diệp Quân, hai mắt Tiểu Bạch sáng lên, nó vội vàng bay lên bả vai hắn, sau đó dùng móng vuốt nhỏ v**t v* đầu hắn như rất cưng chiều.

Diệp Quân: “…”

Nhị Nha đi tới trước mặt Diệp Quân, cười nói: “Cháu trai, sao ngươi lại đến đây?”

Cháu trai?

Nghe thấy lời của Nhị Nha, nét mặt Thần Dã bên cạnh nhất thời trở nên kỳ lạ.

Diệp Quân cũng không quan tâm đến cách gọi của Nhị Nha, hắn cười nói: “Nghe nói các ngươi đến đây nên cố ý đến tìm”.

Dứt lời, hắn nhìn người đàn ông áo đen đang chậm rãi đi tới từ phía xa, tỏ vẻ nghi ngờ: “Ông ta là?”

Nhị Nha nói: “Ông ta muốn cướp Tiểu Bạch”.
 
Back
Top Dưới