Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3281


Chương 3281

Oanh!

Một khí thế bí ẩn lập tức xuất hiện xung quanh mà không hề báo trước.

Lúc này, Đạo Cổ Thụ chợt xuất hiện bên cạnh Diệp Quân, Đạo Cổ Thụ nhìn chằm chằm về phía sâu trong tinh không bằng ánh mắt lạnh lùng: “Ông ta đến rồi”.

Diệp Quân nói: “Việt Cổ Thị đã phản bội cô lúc trước à?”

Đạo Cổ Thụ gật đầu.

Diệp Quân im lặng.

Việt Cổ Thị.

Người sáng lập ra nền văn minh Sâm Lâm.

Lúc này, thời không phía xa chợt nứt ra, sau đó một người đàn ông trung niên chậm rãi xuất hiện.

Người đàn ông trung niên mặc áo trắng, khí chất hơn người.

Khi nhìn thấy Việt Cổ Thị, Nguyên tổ kia lập tức thở phào nhẹ nhõm, được cứu rồi.

Việt Cổ Thị nhìn về phía Đạo Cổ Thụ, ông ta mỉm cười nói: “Đạo Cổ, lại gặp nhau rồi”.

Đạo Cổ Thụ nhìn chằm chằm Việt Cổ Thị, không nói một lời, nhưng sát khí trong mắt lại như biến thành thực thể.

Việt Cổ Thị cười khẽ, sau đó nhìn người phụ nữ váy trắng ở bên cạnh: “Đạo hữu nói Độc Khai Nhất Đạo chỉ là rác rưởi à? Tại hạ vô dụng, còn Độc Khai Nhất Đạo, xin các hạ chỉ bảo”.

Dứt lời, ông ta chợt mở tay phải, sau đó nhẹ nhàng nắm chặt lại.

Oanh!

Toàn bộ vũ trụ tinh không bắt đầu sụp đổ và ngưng tụ với tốc độ rất nhanh.

Sắc mặt Diệp Quân thoáng chốc thay đổi, lúc này, hắn lại cảm nhận được hơi thở tử vong.

Sắc mặt của Thần Kỳ cũng thay đổi.

Độc Khai Nhất Đạo!

Chuyện này đã hoàn toàn vượt khỏi nhận thức của cô ấy.

Lúc này, người phụ nữ váy trắng đột nhiên mở lòng bàn tay, một tia kiếm quang bay ra…

Xoẹt!

Việt Cổ Thị lập tức bị cố định tại chỗ.

Vũ trụ tinh không bình thường trở lại!

Xung quanh vô cùng yên tĩnh.

Lại đánh bại trong nháy mắt.

Hoàn toàn không có khả năng đánh trả!

Người phụ nữ váy trắng bình tĩnh nói với Việt Cổ Thị: “Độc Khai Nhất Đạo thật sự rất rác rưởi”.

Mọi người: “…”

Minh Quân đã xụi lơ dưới đất, lúc này ông ta vô cùng tuyệt vọng.

Ông ta biết nền văn minh Sâm Lâm thật sự toi đời rồi.

Hoàn toàn toi đời rồi!

Thực lực của người phụ nữ váy trắng trước mặt đã vượt khỏi nền văn minh cấp ba, nền văn minh Sâm Lâm hoàn toàn không thể chống lại được.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3282


Chương 3282

Như nghĩ đến điều gì, Minh Quân đột nhiên quay đầu nhìn một cái góc ở bên phải bằng đôi mắt đỏ thẫm, gào thét như dã thú: “Triệu thành chủ! Triệu thành chủ!”

Sau đó, ông ta xông về phía Triệu thành chủ như phát điên.

Triệu thành chủ ở trong góc cũng tỏ vẻ ngơ ngác.

Mạnh như thế sao?

Khi thấy Minh Quân lao đến, Triệu thành chủ xoay người bỏ chạy.

Trong mắt Việt Cổ Thị ở cách đó không xa cũng tràn đầy sự mơ hồ; “Sao có thể…”

Đạo Cổ Thụ chậm quay đầu nhìn về phía người phụ nữ váy trắng đang đứng trên không trung như đang nhìn quái vật.

Lúc trước cô ấy đã biết thực lực của người phụ nữ này không tầm thường, nhưng cô ấy không ngờ bà ấy lại mạnh đến như thế.

Độc Khai Nhất Đạo cũng chỉ là kiến trước mặt cô ấy.

Việt Cổ Thị đột nhiên nở nụ cười, nói với giọng điệu châm chọc: “Thì ra mình mới là ếch ngồi đáy giếng”.

Vốn cứ tưởng người ta giả vờ, không ngờ người ta lợi hại thật.

Độc Khai Nhất Đạo cũng tựa như kiến!

Lúc này, Việt Cổ Thị mới hiểu mình ngu dốt đến mức nào.

“Đợi đã!”

Lúc này, người đàn ông áo xanh bên cạnh chợt cất lời: “Cứ đợi đã”.

Mọi người nhìn về phía người đàn ông áo xanh, người đàn ông nhìn Việt Cổ Thị: “Ta còn chưa ra oai… À không phải, còn chưa đánh nhau mà!”

Dứt lời, ông ấy vung tay áo, Việt Cổ Thị lập tức bị một sức mạnh bao phủ, trong nháy mắt Việt Cổ Thị đã trở lại bình thường.

Người đàn ông áo xanh cười nói: “Nào, mau ra tay đi, chúng ta đánh một trận”.

Mọi người: “…”

Việt Cổ Thị nhìn chằm chằm người đàn ông áo xanh: “Các hạ nói vậy là có ý gì?”

Người đàn ông áo xanh cười đáp: “Không có ý gì cả, chỉ muốn đánh một trận với ngươi thôi, ngươi mau ra tay đi”.

Việt Cổ Thị nhíu mày.

Người đàn ông áo xanh lại nói: “Chỉ cần ngươi có thể đỡ được một chịu thì hôm nay chúng ta sẽ tha cho ngươi”.

Nghe thấy thế, Việt Cổ Thị híp mắt, trong mắt ông ta loé lên sát khí, đang sỉ nhục ông ta à?

Việt Cổ Thị mở lòng bàn tay, một tia sáng đen xuất hiện, sau đó, những khí thế đáng sợ lan ra khắp xung quanh tựa như thuỷ triều.

Nhưng lúc này, người đàn ông áo xanh đột nhiên rút kiếm.

Xoẹt!

Một tia kiếm quang thoáng chốc đâm xuyên qua Việt Cổ Thị, khiến ông ta không thể cử động.

Mọi người: “…”

Việt Cổ Thị: “…”

Người đàn ông áo xanh lắc đầu: “Yếu, ngươi thật sự quá yếu, còn không lợi hại bằng cháu ta ấy chứ!”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3283


Chương 3283

Diệp Quân: “…”

Đạo Cổ Thụ và Thần Kỳ nhìn người đàn ông áo xanh, lúc này họ mới phát hiện ông ấy cũng rất mạnh.

Không ngờ nền văn minh Quan Huyên này lại có hai cao thủ đáng sợ như thế!

Đúng là lợi hại!

Thấy ánh mắt kinh ngạc của mấy người nhóm Dạ Chí Thần, người đàn ông áo xanh cười to: “Mọi người không cần phải kinh ngạc, đây chỉ là những động tác cơ bản thôi…”

Mọi người: “…”

Nhị Nha nhìn người đàn ông áo xanh đang cười to, sau đó nói: “Dương ca bây giờ huênh hoang quá”.

Tiểu Bạch chớp mắt, sau đó cười to.

Việt Cổ Thị chợt cất lời: “Hai vị có thể tha cho tại hạ một con đường sống không?”

Người phụ nữ váy trắng quay đầu nhìn về phía Diệp Quân, Diệp Quân lắc đầu.

Thấy thế, Việt Cổ Thị đột nhiên cười khẽ, trong tay ông ta xuất hiện một cái la bàn, trong la bàn chợt bộc phát một chùm sáng chói mắt, chùm sáng này thoáng chốc bay vào nơi sâu trong vũ trụ tinh hà, toàn bộ vũ trụ đều được chiếu sáng.

Lúc này, Đạo Cổ Thụ ở cách đó không xa chợt nói với vẻ sợ hãi: “Mau ngăn ông ta lại, ông ta đang gửi toạ độ vũ trụ ra bên ngoài… Nhanh lên…”

Lúc này, Việt Cổ Thị đột nhiên cười to: “Không còn kịp nữa rồi…”

Dứt lời, ông ta nhìn về phía người phụ nữ váy trắng và người đàn ông áo xanh, trở nên cực kỳ điên cuồng: “Các người huỷ diệt nền văn minh Sâm Lâm của ta, ta cũng muốn huỷ diệt nền văn minh Quan Huyên của các người… Chờ đợi sự huỷ diệt của nền văn minh Thiên Hành đi! Ha ha…”

Dứt lời, thân thể ông ta biến thành tro bụi.

Nền văn minh Thiên Hành!

Sắc mặt Diệp Quân trở nên u ám, hắn không ngờ Việt Cổ Thị lại gửi tọa độ của vũ trụ này ra ngoài.

Hành động này tương đương với việc tiết lộ vũ trụ Quan Huyên với toàn vũ trụ.

Nền văn minh Thiên Hành.

Đó là nền văn minh cấp năm.

Năm đó chỉ dùng một đốm lửa Thiên Hành đã có thể hủy diệt được cả nền văn minh Đạo Cổ.

Nền văn minh Sâm Lâm đã đáng sợ như vậy nhưng vẫn chỉ là nền văn minh cấp ba, thử nghĩ mà xem, nền văn minh vũ trụ cấp năm đáng sợ đến mức nào?

Diệp Quân không thể tưởng tượng được.

Sắc mặt của Đạo Cổ Thụ bên cạnh trắng bệch, run giọng nói: “Thôi xong rồi…”

Nền văn minh Thiên Hành!

Năm đó nền văn minh Đạo Cổ còn chẳng thể gặp được người ta, cứ thế mà bị hủy diệt.

Nếu để nền văn minh Thiên Hành biết vị trí của nền văn minh Quan Huyên…

Nghĩ đến đây, Đạo Cổ Thụ quay sang nhìn người phụ nữ váy trắng và người đàn ông áo xanh, thấy hai người vẫn rất bình tĩnh, cô ấy cảm thấy hơi khó hiểu hỏi: “Hai vị không biết về nền văn minh Thiên Hành sao?”

Người đàn ông áo xanh chớp mắt: “Không biết”.

Đạo Cổ Thụ nhíu mày, mặt đầy vẻ ngờ vực và khó hiểu: “Không phải chứ…”

Người đàn ông áo xanh bật cười, sau đó nhìn Diệp Quân cười nói: “Ông nội đi đây”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3284


Chương 3284

Dứt lời, ông ấy nhìn Nhị Nha và Tiểu Bạch ở một bên, Nhị Nha nói: “Ta ở lại đây giúp cho cháu trai”.

Tiểu Bạch cũng gật đầu tỏ ý muốn ở lại, nó vẫn muốn ở đây.

Người đàn ông áo xanh cười nói: “Cháu trai ta rất đơn thuần, không thể bị hai người làm hư được, đi thôi”.

Dứt lời, ông ấy vung tay lên, ép buộc dẫn Nhị Nha và Tiểu Bạch đi.

Nhị Nha và Tiểu Bạch: “…”

Thấy ông nội mình đi rồi, Diệp Quân quay sang nhìn người phụ nữ váy trắng bên cạnh: “Cô cô cũng phải đi sao?”

Người phụ nữ váy trắng gật đầu.

Diệp Quân cười nói: “Nói thật thì con rất bất ngờ, không nghĩ cô cô cũng đến”.

Người phụ nữ váy trắng nhìn tóc Diệp Quân, sau đó nói: “Thần tính?”

Diệp Quân gật đầu.

Người phụ nữ váy trắng khẽ gật đầu: “Tin vào bản thân”.

Diệp Quân cười nói: “Vâng ạ”.

Ngay lúc này, người phụ nữ váy trắng như cảm nhận được gì, bà ấy bỗng ngẩng đầu lên nhìn phía xa tinh không. Từng nguồn năng lượng bí ẩn cuồn cuộn lao đến từ tận cuối tinh không đó.

Lúc này Đạo Cổ Thụ ở một bên bỗng run giọng nói: “Đến rồi! Họ đã phát hiện ra nền văn minh vũ trụ Quan Huyên”.

Diệp Quân ngẩng đầu lên nhìn tận sâu tinh không vũ trụ, hắn mơ hồ nhìn thấy một ngọn lửa ở tận cuối tầm nhìn.

“Lửa Thiên Hành”.

Mặt Đạo Cổ Thụ trắng bệch, cả người run rẩy như thể nhìn thấy ma.

Từng cảnh tượng trước đó bỗng chốc hiện lên trong tâm trí cô ấy như thủy triều.

Năm đó chính ngọn lửa này đã hủy diệt cả nền văn minh Đạo Cổ.

Mà bây giờ ngọn lửa này lại xuất hiện.

Diệp Quân nhìn ngọn lửa đó, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm trọng.

Ngọn lửa không lớn, nhỏ như một hạt bụi trong toàn bộ vũ trụ tinh không, thế nhưng sau khi ngọn lửa này xuất hiện, tất cả mọi người trong nền văn minh vũ trụ Quan Huyên đều bị bao phủ trong một luồng khí tức đáng sợ.

Khí tức chết chóc!

Tất cả sinh vật đều cảm thấy tuyệt vọng.

Diệp Quân nhìn ngọn lửa đó, bỗng cảm thấy mờ mịt vì hắn phát hiện hắn chẳng bằng một con kiến khi đứng trước ngọn lửa này.

Phản kháng ư?

Không có sức lực phản kháng.

Cả nền văn minh vũ trụ đều cực kỳ nhỏ bé.

Dù là cường giả mười phần thần tính cũng nhỏ bé khi đứng trước ngọn lửa này.

Áp chế nền văn minh.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3285


Chương 3285

Bị đánh tả tơi.

Chỉ có tuyệt vọng.

Chỉ có cái chết!

Lúc này Diệp Quân mới nhận ra mình nhỏ bé thế nào, dù bây giờ hắn là cường giả mười phần thần tính, Độc Khai Nhất Đạo cũng không thể ngăn được ngọn lửa này.

Cứ tưởng dù không ở đỉnh cao nhưng cũng đã ở giữa sườn núi, nhưng giờ xem ra hắn còn chẳng lên được chân núi.

Đúng là cực kỳ yếu.

Diệp Quân chưa từng cảm thấy mình yếu ớt như lúc này.

Ngay lúc này người phụ nữ váy trắng bỗng giơ một ngón tay ra, sau đó điểm nhẹ vào không trung, không gian nơi ngón tay chạm vào dập dờn như sóng nước.

Tận sâu trong tinh không, ngọn lửa Thiên Hành đó bỗng dừng lại, thoáng chốc đã xuất hiện trên đầu ngón tay người phụ nữ váy trắng, nó run rẩy không thôi, cực kỳ sợ hãi.

Thấy thế, Đạo Cổ Thụ tròn xoe hai mắt như thể nhìn thấy quỷ, đầu óc trống rỗng.

Người phụ nữ váy trắng xoay người, bà ấy đưa lửa Thiên Hành đó cho Diệp Quân: “Tặng cho con”.

Diệp Quân sửng sốt.

Người phụ nữ váy trắng đặt ngọn lửa bầu trời vào lòng bàn tay của Diệp Quân, sau đó dịu dàng nói: “Con người cảm thấy sợ không phải là chuyện xấu, vì cảm giác sợ hãi có thể khiến con nhận ra được bản thân nhưng cũng không nên quá coi thường bản thân, hướng về tương lai, làm tốt hiện tại”.

Dứt lời, cả người bà ấy dần trở nên mờ ảo.

Diệp Quân nhìn lửa Thiên Hành trong tay, lặng im không nói.

Một ngọn lửa có thể dễ dàng hủy diệt nền văn minh cấp ba, thậm chí là nền văn minh cấp bốn.

Thế nhưng lúc này lại ngoan ngoãn như mèo ở trước mặt cô cô váy trắng.

Diệp Quân bỗng mỉm cười.

Mục tiêu của mình là cô cô váy trắng, ông nội và cha, nếu mình bị nền văn minh cấp năm dọa sợ thì còn nói cái gì mà vượt qua các tiền bối chứ?

Phải biết rằng, một nền văn minh cấp năm cũng nhỏ bé như kiến trước mặt cô cô váy trắng thôi.

Nhập Thần thì dễ.

Phá Thần mới khó.

Có tâm Phá Thần lại càng khó.

Diệp Quân từ từ nhắm mắt lại, hắn hiểu ý của cô cô váy trắng, mặc dù hiện giờ không thể phá được thần nhưng nhất định phải có tâm Phá Thần.

Lúc này người phụ nữ váy trắng đã hoàn toàn biến mất.

Đạo Cổ Thụ ở một bên nhìn lửa Thiên Hành trong tay Diệp Quân, lặng thinh không nói gì.

Từ lúc bắt đầu đến giờ người phụ nữ váy trắng cứ cho cô ấy cảm nhận được những nhận thức mới.

Vốn tưởng người phụ nữ váy trắng là cường giả mười phần thần tính nhưng bà ấy có thể g**t ch*t cường giả mười phần thần tính trong tích tắc, khi cô ấy nghĩ người phụ nữ váy trắng là Độc Khai Nhất Đạo, người phụ nữ váy trắng lại g**t ch*t cường giả Độc Khai Nhất Đạo trong chốc lát.

Lúc này bà ấy lại có thể thu phục được lửa Thiên Hành đó.

Đáng sợ nhất là lửa Thiên Hành không thể phản kháng lại.

Nói cách khác, bà ấy không chỉ mạnh hơn lửa Thiên Hành một chút…
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3286


Chương 3286

Thần Kỳ nhìn Diệp Quân ở bên cạnh, vẻ mặt hơi phức tạp.

Cô ấy không ngờ hai kiếm tu đằng sau Diệp Quân lại mạnh đến mức này.

Đồng thời cô ấy cũng cảm thấy may mắn, nếu chọn đứng về phía nền văn minh Sâm Lâm thì bây giờ cô ấy chắc cũng đã biến mất rồi.

Lúc này, Diệp Quân bỗng nhìn Minh Quân quay về ở cách đó không xa: “Ta luôn thắc mắc tại sao nền văn minh Sâm Lâm các ông lại quay lại?”

Nghe Diệp Quân nói thế, Minh Quân im lặng một lúc lâu mới nói: “Vì một nền văn minh khác”.

Diệp Quân nhíu mày: “Một nền văn minh khác ư?”

Minh Quân gật đầu: “Lúc đầu nền văn minh Sâm Lâm bọn ta gặp phải một nền văn minh vũ trụ khác trong vũ trụ Đạo Cổ, bọn ta đã đánh với đối phương nhưng thực lực của bọn ta không bằng chúng, nên bọn ta chỉ có thể lựa chọn rời khỏi vũ trụ đó…”

Diệp Quân khẽ nói: “Thì ra là thế”, Thần Kỳ bỗng cảm thấy hơi tò mò: “Các ông đã gặp nền văn minh nào?”

Minh Quân trầm giọng nói: “Nền văn minh Tu La, một nền văn minh cực kỳ hiếu chiến, mặc dù chúng cũng là nền văn minh vũ trụ cấp ba nhưng thực lực lại hơn bọn ta rất nhiều”.

Diệp Quân quay sang nhìn Đạo Cổ Thụ, Đạo Cổ Thụ lắc đầu: “Chưa từng nghe đến”.

Thần Kỳ nói: “Nói thế là các ông quay về để lánh nạn”.

Sắc mặt Minh Quân cực kỳ khó coi.

Đúng thật là họ quay về để lánh nạn.

Chỉ là không ngờ ở đây còn có người đáng sợ hơn.

Phải nói rằng, lúc này ông ta thật sự bị nghẹn uất.

Nền văn minh Sâm Lâm cứ thế biến mất.

Nghĩ đến đây, Minh Quân thầm thở dài, vẻ mặt hết sức bi thương.

Diệp Quân bỗng nói: “Nền văn minh Tu La biết nơi này không?”

Minh Quân do dự, sau đó nói: “Trước đó thì chắc là không biết, nhưng bây giờ…”

Diệp Quân sầm mặt.

Vừa nãy, Việt Cổ Thị đã gửi thẳng tọa độ nơi này đến vũ trụ bên ngoài, bây giờ chắc hẳn đã có nhiều nền văn minh vũ trụ biết đến nền văn minh vũ trụ Quan Huyên.

Lúc này Đạo Cổ Thụ bỗng nói: “Ngươi phải chuẩn bị tâm lý thật tốt”.

Diệp Quân khẽ gật đầu, hắn nhìn ngọn lửa trong tay, lúc này hắn không cảm nhận được bất kỳ năng lượng nào, ngọn lửa Thiên Hành này cứ như một ngọn lửa bình thường.

Phải nghiên cứu!

Diệp Quân nói: “Thần Kỳ cô nương, nơi này giao lại cho cô xử lý”.

Dứt lời, hắn quay lại trong Tiểu Tháp.

Thần Kỳ cảm thấy vui mừng, như vậy là Diệp Quân đang muốn trọng dụng cô ấy.

Thần Kỳ quay sang nhìn Minh Quân: “Rừng sâu Thần Hư còn có người của nền văn minh Sâm Lâm không?”

Minh Quân lắc đầu: “Không còn nữa, đều chết cả rồi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3287


Chương 3287

Thần Kỳ khẽ gật đầu: “Mặc dù mọi người đã chết nhưng những thứ của nền văn minh Sâm Lâm vẫn còn ở đó. Ông hãy thu dọn chúng rồi đưa cho ta, kể cả tất cả các thần vật và công nghệ đổi mới của các ông, ta muốn mọi thứ”.

Minh Quân: “…”

Thần Kỳ nhìn Minh Quân: “Có vấn đề gì sao?”

Minh Quân lắc đầu: “Không có”.

Thần Kỳ khẽ gật đầu: “Ông đi đi”.

Dĩ nhiên cô ấy không lo Minh Quân sẽ bỏ chạy, vì nếu đối phương muốn chạy thì sẽ không chủ động quay lại.

Nền văn minh vũ trụ Quan Huyên này còn có thể thu phục được lửa Thiên Hành của nền văn minh Thiên Hành… Điều này có nghĩa là gì? Tức là thực lực của hai kiếm tu đó rất có thể đã đạt đến trình độ của nền văn minh vũ trụ cấp năm.

Đây là một cây cột cực kỳ lớn.

Minh Quân gật đầu, sau đó xoay người đi. Đúng như Thần Kỳ nghĩ, ông ta không có ý định bỏ trốn, sở dĩ ông ta quay lại là vì có một dự tính mới.

Còn nền văn minh Sâm Lâm…

Chỉ cần có đủ lợi ích, ông ta có thể trở thành người của nền văn minh Quan Huyên bất cứ lúc nào.

Sau khi Minh Quân đi, Thần Kỳ quay đầu sang nhìn Đạo Cổ Thụ nãy giờ không lên tiếng: “Có cảm nghĩ gì không?”

Đạo Cổ Thụ im lặng một hồi rồi nói: “Lợi hại thật”.

Thần Kỳ bật cười: “Đúng thế”.

Đạo Cổ Thụ khẽ lắc đầu: “Không ngờ nơi này lại có người lợi hại đến thế”.

Thần Kỳ ngẩng đầu nhìn tận sâu trong tinh không khẽ nói: “Bây giờ vị trí của vũ trụ Quan Huyên đã bị tiết lộ trong các nền văn minh vũ trụ khác, hơn nữa nền văn minh Thiên Hành chắc sẽ không dừng lại như thế này…”

Đạo Cổ Thụ quay đầu nhìn Thần Kỳ: “Làm ơn, ngươi nên lo lắng cho những nền văn minh vũ trụ đó chứ không phải là nền văn minh vũ trụ Quan Huyên. Người phụ nữ đó chắc chắn có thể chém giết trong vũ trụ vô tận này, được chứ?”

Thần Kỳ: “…”

Chém giết lung tung!

Nghe Đạo Cổ Thụ nói vậy, vẻ mặt của Thần Kỳ trở nên phức tạp, cô ấy biết người đứng sau Diệp Quân chắc chắn không tầm thường, nhưng không ngờ hai người kia lại mạnh đến mức này.

Một mình mở ra một đạo cũng chỉ là chuyện cỏn con như con kiến!

Nó đã hoàn toàn vượt xa khỏi mức độ nhận thức của cô ấy!

Đặc biệt là khi cô ấy nhìn thấy người phụ nữ váy trắng dễ dàng g**t ch*t Việt Cổ Thị chỉ với một nhát kiếm, cô ấy đã lập tức thay đổi nhận thức của mình về cường giả.

Cũng trong khoảnh khắc đó, cô ấy cảm thấy rằng mình chỉ là một con kiến bé nhỏ mà thôi.

Lúc này, Đạo Cổ Thụ ở bên cạnh nhẹ giọng nói: “Một nền văn minh đã phát triển hàng trăm triệu năm vừa bị xóa sổ”.

Vừa nói, cô ấy vừa khẽ lắc đầu, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp.

Thần Kỳ im lặng không lên tiếng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3288


Chương 3288

Quả thật, nền văn minh Sâm Lâm này đã phát triển ít nhất hàng trăm triệu năm, nhưng chỉ vì chọc phải nền văn minh không nên chọc vào, nên đã bị xóa sổ ngay lập tức.

Trong vũ trụ bao la, có quá nhiều điều thần bí, ngươi sẽ không bao giờ biết điều gì sẽ đến trước, tai nạn hay ngày mai.

Như nghĩ đến điều gì đó, Thần Kỳ quay đầu nhìn về phía Đạo Cổ Thụ ở bên cạnh: “Đạo Cổ cô nương, ngươi cảm thấy giữa hai người kia và nền văn minh Thiên Hành trong truyền thuyết thì ai mạnh hơn?”

Đạo Cổ Thụ lắc đầu: “Không biết, dù sao thực lực của họ đã vượt xa nhận thức của ta”.

Thần Kỳ khẽ gật đầu, người phụ nữ váy trắng và người đàn ông áo xanh chắc chắn vô cùng kinh khủng, nhưng thực lực của nền văn minh vũ trụ Thiên Hành cũng đã vượt xa khỏi nhận thức của cô ấy.

Có điều, trực giác nói cho cô ấy biết, người phụ nữ váy trắng và người đàn ông áo xanh kia có lẽ không thua kém gì nền văn minh Thiên Hành.

Thần Kỳ khẽ lắc đầu, không suy nghĩ nữa, cô ấy quay đầu nhìn về phía Đạo Cổ Thụ ở bên cạnh, sau đó nói: “Đạo Cổ cô nương, tiếp theo cô định thế nào?”

Đạo Cổ Thụ cười nói: “Dĩ nhiên là ở lại vũ trụ Quan Huyên, sao có thể bỏ qua bắp đùi to như vậy chứ?”

Hai cô gái nhìn nhau cười.

….

Ở một tinh vực không xác định.

Trong tinh không bao la, một ngọn hải đăng cao vạn trượng yên tĩnh đứng sừng sững, trên đỉnh ngọn hải đăng có một đại điện màu đen. Trong đại điện, một cô gái ngồi ở trung tâm, trên người mặc một bộ váy màu đỏ rủ xuống đất, khuôn mặt xinh đẹp của cô ta lộ ra một nửa. Trên những bức tường xung quanh cô ta có treo vô số màn sáng đặc biệt giống như những tấm gương, bên trong những màn sáng đó là những vũ trụ tinh vực không xác định.

Ngay lúc này, cô gái đột nhiên nhìn về phía bên phải, cô ta phát hiện ra một nền văn minh vũ trụ không xác định ở bên trong màn sáng ở phía bên phải đó.

Khi nhìn thấy nền văn minh vũ trụ này, cô gái nhanh chóng thao tác trên bảng điều khiển trước mặt, ngay sau đó, tọa độ của vũ trụ xuất hiện trên màn sáng, sau đó cô ta nhấn vào một cái nút màu đỏ ở trước mặt.

Ầm!

Phía trên ngọn hải đăng, một ngọn lửa đột nhiên bay vút lên cao, phóng thẳng vào sâu trong tinh không.

Trong điện, vũ trụ bên trong màn sáng đột nhiên bốc cháy.

Một nền văn minh mới đã bị xóa sổ!

Chẳng mấy chốc, ngọn lửa kia đã xuất hiện trong đại điện, cô gái lấy ra một khối lập phương Rubik thần bí, ngọn lửa khẽ rung lên, hàng trăm triệu chiếc nhẫn không gian nghiêng ra từ ngọn lửa và đổ vào khối lập phương Rubik thần bí.

Khi tất cả nhẫn không gian đã được đổ vào khối lập phương Rubik, cô gái cất khối lập phương Rubik, rồi tiếp tục làm việc.

Sau khi làm việc một hồi, cô gái nhớ đến điều gì đó, đột nhiên quay đầu nhìn màn sáng ở phía bên phải, nhíu mày, bởi vì cô ta phát hiện ra mình đã mất liên lạc với một ngọn lửa Thiên Hành.

Cô gái thử liên lạc với ngọn lửa Thiên Hành kia, nhưng không có bất kỳ hồi đáp nào.

Trong mắt cô gái lộ ra vẻ nghi hoặc, bởi vì trước đây chưa từng xảy ra chuyện như vậy.

Cô gái thao tác trên bảng điều khiển một lát, vũ trụ bên trong màn sáng bắt đầu thay đổi, chỉ trong chốc lát, một nền văn minh vũ trụ xuất hiện trong màn sáng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3289


Chương 3289

Nền văn minh Quan Huyên!

Cô gái nhìn chằm chằm vào màn sáng, trong mắt hiện lên vẻ nghi ngờ.

Bởi vì đây là một nền văn minh cấp rất thấp!

Sao ngọn lửa Thiên Hành lại có thể biến mất không lý do?

Sau khi cô gái cau mày suy nghĩ hồi lâu, cô ta nhìn vào cái nút màu đỏ trước mặt, định nhấn một lần nữa để phái ra một ngọn lửa Thiên Hành khác, nhưng cô ta đã từ bỏ ý định đó ngay lập tức.

Cô ta đi tới bên cạnh một bệ đá, trên bệ đá có một ít ký hiệu đặc biệt, cô ta không ngừng thao tác, chẳng mấy chốc, thời không trước mặt cô ta đột nhiên xuất hiện giống như làn sóng rung chuyển.

Sau một hồi bận rộn.

Cũng không có bất kỳ hồi đáp nào!

Cô gái nhíu mày, thử lại một lần nữa, nhưng vẫn không có bất kỳ hồi đáp nào.

Không còn cách nào khác, cô gái chỉ có thể từ bỏ.

Cô gái trở lại bảng điều khiển, cô ta nhìn vào màn sáng, tay cô ta lại lần nữa đặt lên cái nút màu đỏ.

Nhưng sau khi suy nghĩ thật lâu, cuối cùng cô ta không nhấn cái nút màu đỏ đó, mà quyết định tạm thời quan sát nền văn minh vũ trụ thần bí này.

Tiếp đó, dưới sự điều khiển của cô ta, một người đàn ông áo đen đen xuất hiện bên trong màn sáng.

Lúc này, người đàn ông áo đen đang quan sát ngọn lửa Thiên Hành trong tay.

Khi cô gái nhìn thấy ngọn lửa Thiên Hành yên lặng treo trên tay người đàn ông áo đen, cô gái đột nhiên trợn tròn hai mắt, trong mắt tràn đầy nghi hoặc và tò mò.

Cô ta đứng dậy tiến lại gần màn sáng, sau đó duỗi ra hai ngón tay nhẹ nhàng lướt trên màn sáng, tiếp đó, góc nhìn đã được phóng to.

Trong màn sáng, người đàn ông đột nhiên cắn ngón tay của mình, nhỏ một giọt máu vào trong ngọn lửa Thiên Hành, sau đó hắn nhìn chằm chằm vào ngọn lửa Thiên Hành kia.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trong mắt cô gái hiện lên vẻ nghi ngờ.

Sinh linh này đang làm gì vậy?

Bên trong màn sáng, người đàn ông nhìn thấy ngọn lửa Thiên Hành không có bất kỳ phản ứng gì cả, lập tức nhíu mày, lui về phía sau mấy bước, sau đó nói: “Tháp gia, tại sao ngọn lửa này lại không có phản ứng?”

Nghe người đàn ông nói vậy, cô gái chớp mắt, bởi vì cô ta nghe không hiểu, dường như nhớ ra gì đó, đột nhiên cô ta vươn một ngón tay chạm nhẹ vào màn sáng.

Trong màn sáng, người đàn ông áo đen đột nhiên cau mày, hắn ngẩng đầu nhìn xung quanh, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc, bởi vì trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn cảm giác như có người gõ nhẹ vào trán của mình.

Diệp Quân trầm giọng nói: ‘Tháp gia, ngươi có phát hiện ra điều gì bất thường không?”

Tiếu Tháp trầm mặc một lát, sau đó nói: “Ta chỉ là một cái tháp”.

Diệp Quân: “…”.

Tiểu Tháp đột nhiên nói: “Ngươi muốn thu phục ngọn lửa Thiên Hành này sao?”

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Thu phục!

Trong đại điện, cô gái váy đỏ nghe được cuộc trò chuyện của hai người, đột nhiên cảm thấy hơi kinh ngạc, lúc này cô ta đã có thể nghe hiểu lời nói của người đàn ông.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3290


Chương 3290

Bên trong màn sáng, người đàn ông áo đen quan sát ngọn lửa Thiên Hành trong tay, sau đó nói: “Tháp gia, trong ngọn lửa này ẩn chứa năng lượng cực kì kinh khủng, nếu ta có thể sử dụng…”

Tiểu Tháp nói: “Ngươi có liên lạc được với ngọn lửa này không?”

Diệp Quân lắc đầu: “Ta đã thử rồi, nhưng không có bất kỳ hồi đáp nào”.

Tiểu Tháp nói: “Vậy thì không có cách nào cả”.

Diệp Quân cũng cảm thấy hơi bất đắc dĩ, hắn đã dùng rất nhiều cách, nhưng ngọn lửa Thiên Hành này đều không có phản ứng.

Diệp Quân hơi tức giận.

Nhưng ngay sau đó, hắn cau mày: “Tháp gia, hình như ta đã sai rồi”.

Tiểu Tháp nói: “Sao lại nói vậy?”

Diệp Quân quan sát ngọn lửa Thiên Hành trong tay, nhẹ giọng nói: “Cô cô đưa ngọn lửa này cho ta, hình như mục đích của bà ấy không phải là để cho ta thu phục nó, mà là để cho ta luôn tỉnh táo và kính sợ”, Tiểu Tháp trầm mặc.

Diệp Quân tiếp tục nói: “Chỉ cần ta nhìn ngọn lửa Thiên Hành này, ta sẽ cảm thấy trong vũ trụ xa xôi không xác định, có một nền văn minh vũ trụ cực kỳ hùng mạnh, mà nền văn minh vũ trụ đó có thể dễ dàng tiêu diệt ta và nền văn minh vũ trụ Quan Huyên của ta… Ta sẽ không bao giờ có tư cách để kiêu ngạo và tự mãn, Diệp Quân ta chỉ là một hạt bụi trong vũ trụ bao la này, điều ta cần làm là không ngừng nỗ lực, không ngừng tiến bộ…”

Nói đến đây, hắn chậm rãi nhắm mắt lại.

Lúc này, hắn mới thật sự hiểu ý đồ của cô cô váy trắng.

Không ngừng tu hành, vũ trụ rất lớn, mình rất nhỏ bé, cần phải có lòng kính sợ với vũ trụ này.

Lúc này, Tiểu Tháp đột nhiên khẽ nói: “Ta thật không ngờ ngươi có thể nghĩ được như thế nhanh như vậy”.

Diệp Quân cười nói: “Tháp gia ngươi đã sớm biết, tại sao không nhắc nhở ta?”

Tiểu Tháp nói: “Có một số việc, chỉ tự ngươi hiểu ra thì mới là của ngươi, còn người khác nói, đạo lý dù có hay đến mấy thì chưa chắc ngươi đã có thể hiểu”.

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Ta hiểu rồi”.

Tiểu Tháp nói: “Tiếp theo định thế nào?”

Diệp Quân suy nghĩ một lúc rồi nói: “Bây giờ tọa độ của vũ trụ Quan Huyên của chúng ta đã bị lộ, tiếp theo có lẽ phải đối mặt với nhiều nền văn minh khác trong vũ trụ, vì vậy, nhiệm vụ cấp bách nhất là chăm chỉ luyện tập để tăng thực lực của mình, cũng cần phải tăng thực lực của toàn nền văn minh vũ trụ Quan Huyên.

Tiểu Tháp nói: “Vậy ngọn lửa Thiên Hành này…”

Diệp Quân nhìn về phía ngọn lửa Thiên Hành trong tay, cười nói: “Dĩ nhiên là mang theo bên người rồi, dù sao thì nó cũng không làm ta bị thương”.

Hắn vừa nói vừa cười, rời khỏi Tiểu Tháp.

….

Trong đại điện ở ngọn hải đăng Vũ Trụ.

Hai tay cô gái váy đỏ chống cằm, trong mắt tràn đầy vẻ nghi ngờ khó hiểu.

Bởi vì trong lúc người đàn ông áo đen cầm ngọn lửa ra, cô ta đã thử liên lạc với ngọn lửa Thiên Hành một lần nữa, nhưng ngọn lửa Thiên Hành vẫn không có bất cứ hồi đáp nào.

Điều này khiến cô ta cảm thấy hơi bối rối!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3291


Chương 3291

Trước kia chưa bao giờ xảy ra trường hợp như vậy!

Ngọn lửa Thiên Hành giống như bị bắt cóc!

Nhưng thanh niên đó rõ ràng rất yếu, thậm chí còn không bằng một phần mười nghìn sức mạnh của ngọn lửa.

Cô gái váy đỏ suy tư hồi lâu, vẫn không có đáp án, có vẻ như nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên quay đầu nhìn về phía trên vách tường của đại điện ở xa, nơi đó có treo một cuốn lịch vũ trụ thần bí, khi nhìn thấy những con số ở trên đó, hai mắt cô ta sáng rực, vô cùng vui mừng.

Bởi vì đây là kỳ nghỉ!

Cứ một trăm năm là lại có một kỳ nghỉ.

Cô gái lập tức trở lại bảng điều khiển, cô ta nhanh chóng thao tác, sau khi nhìn thấy cỗ máy thần bí tiến vào chế độ tự động, cô ta cười toe toét. Sau đó nhìn lướt qua những màn sáng dày đặc ở xung quanh, cuối cùng, ánh mắt rơi vào một màn sáng.

Bên trong màn sáng là nền văn minh vũ trụ Quan Huyên!

Cô gái suy nghĩ hồi lâu, đi đến bên cạnh bệ đá, cầm lên một túi trúc nhỏ, sau đó xoay người rời đi.

Sau khi ra khỏi đại điện, phóng tầm mắt ra xa là vũ trụ tinh không vô tận.

Sâu thẳm và cô độc!

Cô gái vươn vai, sau đó sải bước về phía xa.

Nghỉ ngơi thôi!

Vô cùng vui vẻ!

Cô ta quyết định tự mình đi đến nền văn minh đó để nhìn thử xem, nhân tiện điều tra ngọn lửa Thiên Hành đã xảy ra vấn đề gì.

Chẳng mấy chốc, cô gái đã biến mất ở phía cuối tinh hà.

Ngay sau khi cô gái biến mất, một thanh kiếm chậm rãi biến mất phía trên ngọn hải đăng.

Kiếm Hành Đạo!

Rừng sâu Thần Hư.

Diệp Quân đứng trên quảng trường, trên đó có rất nhiều người đang bận rộn, người đứng đầu chính là Tiểu Ái.

Sau khi nền văn minh Sâm Lâm bị hủy diệt, Tiểu Ái bắt đầu dẫn người của mình đến đây tiếp tục nghiên cứu trận pháp.

Bây giờ mục đích của cô ấy là tiếp nhận kỹ thuật của nền văn minh Sâm Lâm.

Dĩ nhiên đây không phải là việc khó với Tiểu Ái và đoàn đội của cô ấy, hơn nữa bây giờ còn có Đạo Cổ Thụ giúp đỡ.

Lúc này Thần Kỳ dẫn theo Minh Quân đi đến.

Thần Kỳ bước đến trước mặt Diệp Quân, sau đó đưa một chiếc nhẫn cho Diệp Quân: “Ta đã sắp xếp xong mọi thứ của nền văn minh Sâm Lâm, đều ở trong chiếc nhẫn này”.

Diệp Quân nhìn chiếc nhẫn, sau đó cất đi.

Thần Kỳ cười nói: “Tiếp theo có dự định gì không?”

Diệp Quân mỉm cười nói: “Phòng thủ, phát triển”.

Thần Kỳ lặng thinh.

Hiện giờ tọa độ của nền văn minh vũ trụ Quan Huyên đã bị bại lộ trong vũ trụ bao la, chắc chắn sẽ có nền văn minh vũ trụ khác đến gây chuyện với vũ trụ Quan Huyên.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3292


Chương 3292

Trong đó còn có cả nền văn minh Thiên Hành trong truyền thuyết.

Lửa Thiên Hành mà nền văn minh Thiên Minh phái đến hủy diệt vũ trụ Quan Huyên đã bị người phụ nữ váy trắng thu phục, nền văn minh Thiên Hành sẽ chịu buông tha sao?

Có lẽ là không.

Nghĩ đến đây, Thần Kỳ thầm thở dài, cô ấy biết mặc dù vũ trụ Quan Huyên đã giải quyết nền văn minh Sâm Lâm nhưng rắc rối chỉ mới bắt đầu.

Diệp Quân bỗng quay sang nhìn Minh Quân ở một bên: “Nói về nền văn minh Tu La mà các ông gặp thử xem”.

Minh Quân khẽ gật đầu: “Bọn ta cũng không biết nhiều về nền văn minh này, chỉ biết họ đến từ một nơi gọi là vũ trụ Tu La, họ có một lực lượng viễn chinh Tu La rất mạnh, chuyên dùng để khám phá và chinh phục vũ trụ. Lúc đầu nền văn minh Sâm Lâm bọn ta gặp phải một tiểu đội quân viễn chinh của chúng…”

Nói đến đây ông ta như nhớ lại điều gì, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng.

Diệp Quân nói: “Các ông đã thất bại à?”

Minh Quân gật đầu: “Ừ”.

Diệp Quân nhìn Minh Quân: “Vậy tiểu đội đó có bao nhiêu người?”

Minh Quân do dự một lúc mới nói: “Chưa đến một trăm người”.

Diệp Quân lặng thinh.

Một trăm người mà đã có thể lật đổ được một nền văn minh Sâm Lâm.

Thần Kỳ bỗng nói: “Họ là nền văn minh vũ trụ cấp bốn ư?”

Minh Quân lắc đầu: “Không phải, sau đó bọn ta điều tra mới biết được thật ra chúng chỉ là nền văn minh vũ trụ cấp ba, chẳng qua chúng thuộc nền văn minh vũ trụ cấp ba lợi hại nhất. Hơn nữa hiện giờ lại bước vào hàng nền văn minh vũ trụ cấp bốn. Cũng bởi vì thế, bọn ta biết mình không phải là đối thủ của chúng nên quyết định trở lại nơi này…”

Nói đến đây ông ta nhìn Diệp Quân, cảm thấy khá phức tạp, không ngờ sau khi quay lại nơi này còn có một vũ trụ càng b**n th** hơn.

Mà những quan niệm trước đó, nền văn minh Sâm Lâm ngay từ đầu đã không xem trọng nền văn minh vũ trụ Quan Huyên, cũng chính vì điều này cuối cùng mới dẫn đến nền văn minh Sâm Lâm bị hủy diệt.

Diệp Quân bỗng nói: “Ngoài nền văn minh Tu La, các ông còn từng gặp nền văn minh vũ trụ khác không?”

Minh Quân lắc đầu: “Không có, nhưng…”

Nói đến đây, ông ta muốn nói lại thôi.

Diệp Quân nhìn Minh Quân, Minh Quân trầm giọng nói: “Lúc đầu bọn ta muốn bành trướng nên cũng đã thăm dò các nền văn minh vũ trụ, mặc dù không tìm được những nền văn minh vũ trụ nào khác nhưng đã phát hiện ra một di tích nền văn minh thần bí. Ở đó, bọn ta đã thấy một triệu bức tượng đá của các chiến binh bí ẩn… Vốn dĩ bọn ta muốn tiếp tục tìm kiếm nhưng cuối cùng lại phải dừng lại…”

Diệp Quân khó hiểu: “Tại sao?”

Minh Quân trầm giọng nói: “Nguy hiểm, lúc đầu một cường giả mười phần thần tính của gia tộc ta đã ngã xuống ở nơi đó, về sau lão tổ tự mình tiến vào khu vực đó, sau khi ông ta ra khỏi đó đã lập tức hạ lệnh phong tỏa, còn cấm không cho bất cứ ai vào”.

Di tích nền văn minh.

Diệp Quân khẽ nói: “Vũ trụ này có quá nhiều điều chưa được khám phá”.

Minh Quân nói: “Cậu Diệp có muốn đi xem thử không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3293


Chương 3293

Diệp Quân nhìn Minh Quân, Minh Quân vội vàng nói: “Ta không có ý gì khác, với thực lực của cậu Diệp, nơi đó dĩ nhiên sẽ không có gì nguy hiểm. Ta thấy cậu Diệp muốn ra sức phát triển nền văn minh Quan Huyên, mà một di tích văn minh rất có ích, nếu di tích văn minh này từng là cấp bốn trở lên, hoặc cấp cao hơn, vậy thì nó sẽ giúp ích rất nhiều cho vũ trụ Quan Huyên, thậm chí có thể nâng cao nền văn minh vũ trụ Quan Huyên lên một tầm cao mới…”

Nói đến đây, ông ta ngừng một chốc rồi lại nói: “Lúc đầu nền văn minh Sâm Lâm bọn ta cũng vì có cơ duyên nên mới được đà vực dậy như thế”.

Ngay lúc này Đạo Cổ Thụ bỗng xuất hiện bên cạnh Diệp Quân, cô ấy lạnh lùng nhìn Minh Quân, ánh mắt có thể giết người hệt như dao.

Nhìn thấy ánh mắt Đạo Cổ Thụ, Minh Quân biến sắc, không dám nói gì.

Ông ta đã biết thân phận của Đạo Cổ Thụ trước mặt này, là cây tổ của nền văn minh Sâm Lâm lúc trước, nhưng về sau không biết vì sao mà lại khô héo mà chết. Tất nhiên ông ta vẫn có thể đoán được một ít, vì sau khi khi cây tổ của nền văn minh này khô héo mà chết, thực lực của tổ tiên đã có một bước nhảy vọt về chất…

Đạo Cổ Thụ không ra tay mà quay sang nhìn Diệp Quân: “Ông ta nói không sai, vài di tích bí ẩn của văn minh quả thật là là cơ hội ngàn năm hiếm gặp với các nền văn minh vũ trụ có cấp bậc khá thấp, truyền thừa đơn giản hơn sáng tạo rất nhiều”.

Diệp Quân nhìn Đạo Cổ Thụ và Minh Quân, cười nói: “Trong lòng các người, ta rất lợi hại sao?”

Hai người sửng sốt.

Diệp Quân lắc đầu, hắn nhìn Minh Quân: “Thực lực của ta và tổ tiên của nền văn minh các ông, ai mạnh hơn?”

Minh Quân do dự, sau đó nói: “Ngang nhau”.

Nghe Minh Quân nói thế, Đạo Cổ Thụ và Thần Kỳ không hẹn mà cùng nhìn ông ta, ngang nhau ư?

Mấy lời mất mặt này mà cũng có thể nói được à?

Diệp Quân bật cười.

Minh Quân lại lặng thinh, ông ta không biết Diệp Quân có thích được nịnh hót hay không, dù sao cứ nịnh trước rồi tính.

Diệp Quân cười nói: “Từ sau khi ra khỏi nơi đó, tổ tiên nền văn minh các ông đã cấm các ông đi vào đó, chắc là ông ta đã gặp phải thứ gì đáng sợ trong đó, nếu không ông ta không thể từ bỏ một di tích văn minh, đúng chứ?”

Minh Quân gật đầu: “Ừ”.

Nói đến đây, ông ta do dự, sau đó nói: “Thế nên nếu cậu Diệp muốn đi, tốt nhất nên dẫn theo một… một người thân”.

Thần Kỳ cười nói: “Ông không cần phải lấp lửng như vậy, ý ông là muốn Diệp công tử dẫn theo cô cô hoặc ông nội của ngài ấy đi, đúng chứ?”

Minh Quân nhìn Diệp Quân, không nói gì.

Ông ta không biết nhiều về tính cách của Diệp Quân nên lúc nói chuyện cũng hơi cẩn thận một chút.

Đạo Cổ Thụ trầm giọng nói: “Nếu dẫn theo cô cô và ông nội ngươi đi, dĩ nhiên không thành vấn đề…”

Diệp Quân bỗng nói: “Ta lại có một ý tưởng mới”.

Mọi người nhìn Diệp Quân.

Diệp Quân nhìn Minh Quân, cười nói: “Người biết đến di tích văn minh đó không nhiều nhỉ?”

Minh Quân gật đầu: “Không nhiều, lúc đầu sau khi bọn ta phát hiện ra đã dùng trận pháp để giấu nó đi”.

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Ta quyết định công bố di tích văn minh này với bên ngoài”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3294


Chương 3294

Ba người đều sửng sốt, Thần Kỳ trầm giọng nói: “Ngài muốn chuyển dời sự chú ý của một vài vũ trụ văn minh ở bên ngoài”.

Diệp Quân gật đầu: “Vì Việt Cổ Thị mà tọa độ hiện giờ của vũ trụ Quan Huyên đã bị bại lộ, trong tương lai không xa chắc sẽ có một số nền văn minh vũ trụ khác sẽ đến quấy rầy. Mà bây giờ thứ bọn ta thiếu nhất chính là thời gian, thế nên ta quyết định công bố di tích văn minh này ra để các nền văn minh vũ trụ khác đi thăm dò di tích văn minh này… Ờ, phải nói cho bên ngoài biết, đây là một di tích văn minh vũ trụ cấp năm…”

“Không được!”

Minh Quân ở một bên trầm giọng nói: “Cậu Diệp, nếu ngươi nói là di tích văn minh vũ trụ cấp năm thì các nền văn minh khác cũng không dám đến thăm dò. Nền văn minh vũ trụ ở cấp bậc này quá mức khủng khiếp, hơn nữa hiện giờ hình như cũng chỉ có một nền văn minh vũ trụ Thiên hành là cấp năm… Tóm lại, nền văn minh vũ trụ cấp năm quá mức đáng sợ, nhiều người đều sẽ cảm thấy e sợ, muốn trốn cũng không kịp, chứ đừng nói là chủ động đi thăm dò”.

Đạo Cổ Thụ ở bên cạnh cũng khẽ gật đầu: “Một nền văn minh vũ trụ cấp năm là sự tồn tại hệt như vị thần trong vũ trụ, đừng nói các nền văn minh vũ trụ khác có tin hay không, cho dù họ tin thì cũng không dám đến thăm dò, vì nền văn minh vũ trụ thế này đã vượt qua nhận thức của phần lớn nền văn minh vũ trụ rồi, bọn họ không dám tiếp xúc nền văn minh vũ trụ này. Thế nên, đề nghị của ta là nói nền văn minh vũ trụ cấp bốn là được”.

Minh Quân gật đầu: “Mặc dù nền văn minh cấp bốn cũng đáng sợ nhưng không đáng sợ bằng nền văn minh vũ trụ cấp năm”.

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Là ta suy nghĩ không chu đáo”.

Thần Kỳ ở một bên nói: “Không phải ngài suy nghĩ không toàn vẹn, mà là trong lòng ngài nền văn minh vũ trụ cấp năm cũng không đáng sợ như thế, đúng chứ?”

Minh Quân nhìn Diệp Quân, mặc dù ông ta không biết người phụ nữ váy trắng và người đàn ông áo xanh thuộc nền văn minh cấp mấy, nhưng có thể chắc chắn là hơn cấp ba.

Còn có đạt đến cấp năm hay không thì ông ta không tiện nói.

Dù sao cũng đã vượt ra khỏi nhận thức của ông ta.

Nghe Thần Kỳ nói thế, Diệp Quân lắc đầu khẽ cười: “Có lẽ nó đúng với cô cô và ông nội ta, nhưng với ta thì một nền văn minh vũ trụ cấp ba thôi cũng đã cực kỳ đáng sợ rồi”.

Trên thực tế, nếu không nhờ cô cô và ông nội xuất hiện, hắn cũng không thể giải quyết nền văn minh Sâm Lâm.

Hắn vẫn biết rất rõ thực lực của mình.

Diệp Quân nhìn Thần Kỳ và Minh Quân: “Chuyện này giao lại cho hai người xử lý, nghĩ cách để tin tức truyền ra ngoài”.

Thần Kỳ nói: “Ngài muốn đi sao?”

Diệp Quân gật đầu: “Đi xem thử”.

Hắn vẫn khá tò mò với di tích văn minh bí ẩn mà Minh Quân nói.

Thần Kỳ nói: “Bao giờ ngài đi?”

Diệp Quân cười nói: “Ngay bây giờ”.

Thần Kỳ sửng sốt: “Nhanh thế à?”

Diệp Quân gật đầu: “Dù sao ta ở đây cũng không giúp được gì nhiều nên ta quyết định đi xem thử trước, hơn nữa lần này di tích văn minh bại lộ, chắc chắn sẽ có vài nền văn minh vũ trụ chưa được biết đến đến đây thăm dò nên ta đi chắc hẳn cũng có thể tiếp xúc với một số nền văn minh vũ trụ khác…”

Nói đến đây hắn nhìn hai người: “Để đề phòng bất trắc, hai người phải bắt đầu tiết lộ chuyện di tích văn minh vũ trụ đó ngay”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3295


Chương 3295

Minh Quân gật đầu: “Nền văn minh Sâm Lâm có một cách đặc biệt có thể phát tín hiệu đến tận sâu vũ trụ, chuyện này không khó”.

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Trong thời gian ta không ở đây, các người có bất kỳ vấn đề gì thì có thể liên lạc với ta, nếu không liên lạc được thì tìm Tiểu Ái”.

Dứt lời, hắn nhìn Tiểu Ái ở đằng xa: “Tiểu Ái, khởi động trận pháp”.

Tiểu Ái gật đầu: “Ừ”.

Cô ấy ra lệnh cho mọi người khởi động trận pháp. Chẳng mấy chốc một trận pháp xuất hiện trên đỉnh đầu mọi người.

Diệp Quân nhìn Minh Quân, Minh Quân lấy một quyển trục ra đưa cho Diệp Quân: “Đây là địa chỉ của di tích văn minh đó”.

Diệp Quân nhận lấy quyển trục, sau đó biến thành kiếm quang lao vào trong trận pháp, chẳng mấy chốc trận pháp dịch chuyển khởi động, Diệp Quân biến mất.

Sau khi thấy Diệp Quân biến mất, ánh mắt Thần Kỳ lóe lên vẻ phức tạp, khẽ nói: “Lần sau gặp lại có lẽ thực lực của ngài ấy sẽ khiến chúng ta bất ngờ”.

Đạo Cổ Thụ khẽ gật đầu: “Thiên phú và khả năng giác ngộ của hắn rất đáng sợ”.

Thần Kỳ quay đầu lại nhìn Đạo Cổ Thụ: “Ngươi định phát triển ở vũ trụ Quan Huyên à?”

Đạo Cổ Thụ gật đầu: “Ừ”.

Thần Kỳ cười nói: “Cũng tốt”.

Bây giờ vũ trụ Quan Huyên chắc chắn là một nơi cực kỳ an toàn.

Đạo Cổ Thụ hỏi: “Còn ngươi?”

Thần Kỳ suy ngẫm rồi nói: “Trước tiên phải đạt đến mười phần thần tính, sau đó về nhà một chuyến”.

Đạo Cổ Thụ nhìn Thần Kỳ: “Ngươi chắc chắn muốn tu luyện đến mười phần thần tính chứ?”

Thần Kỳ gật đầu: “Ừ”.

Đạo Cổ Thụ trầm giọng nói: “Ngươi có thiện cảm với Diệp công tử nhỉ?”

Thần Kỳ sửng sốt.

Đạo Cổ Thụ nhìn Thần Kỳ: “Hiện giờ ngươi vẫn còn tình cảm, nhưng sau khi ngươi đạt đến mười phần thần tính, tình cảm này sẽ không còn nữa, ngươi hiểu ý ta chứ?”

Thần Kỳ mỉm cười nói: “Ta hiểu”.

Đạo Cổ Thụ gật đầu: “Đạo tâm của ngươi rất kiên định”.

Thần Kỳ ngẩng đầu lên nhìn trận pháp đang dần biến mất trên bầu trời, khẽ nói: “Đạo Cổ cô nương, ta đúng là có chút tình cảm với Diệp công tử, nhưng cũng chỉ là thiện cảm thôi, ngài ấy không nghĩ tiếp đến việc xảy ra chút gì đó, ta cũng vậy, thế nên bọn ta sẽ là bạn. Còn chuyện tình yêu hay gì đó, có thực sự quan trọng với chúng ta không?”

Đạo Cổ Thụ lắc đầu: “Chẳng quan trọng gì cả”.

Dứt lời, cô ấy ngừng một chốc, sau đó lại nói: “Có lẽ sẽ rất quan trọng với một số người, còn quan trọng hơn cả tính mạng của mình”.

Thần Kỳ lặng thinh.

Đạo Cổ Thụ lại nói: “Con đường võ đạo là con đường cô độc, cảm giác cô đơn đó không phải là sự cô đơn nhất thời mà là mãi mãi… Thần Kỳ cô nương, ngươi phải chuẩn bị cho thật kỹ”.

Dứt lời, cô ấy xoay người rời đi.

Thần Kỳ đứng đó im lặng hồi lâu, sau đó nở nụ cười rồi xoay người rời đi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3296


Chương 3296

Minh Quân ở bên cạnh lắc đầu, ông ta sống lâu nên cũng chẳng có cảm xúc gì với cái gọi là tình cảm này, đây cũng là nguyên nhân ông ta không hề tức giận khi nền văn minh Sâm Lâm bị hủy diệt.

Chỉ cần bản thân mình còn sống thì không bị thiệt.

Mọi thứ đều vô cùng nhỏ bé ở trước mặt Đại Đạo.

Những người trong thế tục như vậy chỉ cần có thể kiếm được món hời thì cũng có thể sẵn sàng bán thân chứ đừng nói là lễ nghi liêm sỉ.

Tiền chính là đại đạo trong lòng những người bình thường.



Trong đường hầm thời không, Diệp Quân nhìn bức tường ánh sáng xung quanh, rơi vào trầm tư.

Hắn nhận ra đường hầm thời không ở đây khác biệt rất nhiều với đường hầm thời không trước đó, điểm khác biệt lớn nhất là tốc độ lưu chuyển thời gian.

Thời gian ở đây khác với thời gian ở bên ngoài.

Đường hầm thời không đặc biệt này có điểm tương tự với thời không trong Tiểu Tháp, dĩ nhiên thời không ở đây không bằng thời không trong Tiểu Tháp.

Thời gian!

Diệp Quân bỗng nghĩ đến Việt Cổ Thị trước kia, mỗi lần đối phương ra tay, hắn đều cảm nhận được sức mạnh của thời gian, nhưng còn chưa kịp cảm nhận được rõ thì đối phương đã bị cô cô g**t ch*t.

Diệp Quân khẽ nói: “Tháp gia, tiếp theo ta phải nghiên cứu thật kỹ con đường thời gian này”.

Tiểu Tháp nói: “Thời gian chắc là con đường chính mà ngươi phải đi tiếp theo đó”.

Diệp Quân gật đầu, hắn ngẩng đầu lên nhìn phía đằng xa, không có điểm cuối, bây giờ hắn đang xuyên qua tinh vực vũ trụ.

Tiểu Tháp bỗng nói: “Sau khi ngươi tu luyện thần tính, có chỗ nào không hợp không?”

Diệp Quân im lặng một lúc mới lắc đầu: “Không có cảm giác gì đặc biệt”.

Tiểu Tháp trầm giọng nói: “Vậy tức là thần tính của ngươi vẫn chưa thuần khiết”.

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Ta vừa bước vào cảnh giới Thần Đạo, bây giờ vẫn chưa hiểu quá nhiều về cảnh giới này, nhất là thần tính…”

Tiểu Tháp nói: “Không vội, cứ từ từ”.

Diệp Quân gật đầu, như nghĩ đến điều gì, hắn xòe tay ra, một quyển trục xuất hiện trong tay hắn.

Kiếm quyển Tinh Hà.

Khoảng thời gian này, hắn vẫn luôn nuôi dưỡng kiếm quyển Tinh Hà này bằng kiếm ý của mình, cộng thêm trước khi Tiểu Bạch vẫn còn ở đây, Tiểu Bạch cũng đã nâng cấp kiếm quyển Tinh Hà này, thế nên bây giờ cấp độ của kiếm quyển Tinh Hà đã tăng lên rất nhiều.

Do đó, giờ hắn khá tò mò về uy lực của kiếm quyển Tinh Hà.

Ngoài kiếm quyển Tinh Hà, khoảng thời gian này ngày nào hắn cũng tu luyện Diên Trì Nhất Kiếm của mình, đây là kiếm kỹ cốt yếu của mình, dĩ nhiên hắn sẽ không từ bỏ.

Sau khi đạt đến cảnh giới Thần Đạo, thực lực của hắn đều được tăng lên rất nhiều.

Tiếc là vẫn chưa có cơ hội đánh một trận cho ra trò.

Dù sao hắn bế quan ra, cô cô và ông nội đã xuất hiện, họ vừa xuất hiện thì đâu có cơ hội cho hắn thể hiện nữa.

Ngay lúc này bỗng có một cánh cửa ánh sáng xuất hiện ở đằng xa.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3297


Chương 3297

Diệp Quân ngừng suy nghĩ, sau đó khá ngạc nhiên nói: “Đến rồi sao?”

Vừa dứt lời cả người hắn đi vào trong cánh cửa ánh sáng đó với tốc độ cực nhanh.

Ầm!

Thoáng chốc Diệp Quân chỉ cảm thấy rất chói mắt, cơ thể mình giống như bị nghiền nát, hắn cảm thấy sợ vội phóng kiếm ý của mình ra bảo vệ cơ thể.

Cứ như vậy kéo dài không biết trong bao lâu, Diệp Quân cảm thấy mình dừng lại, hắn chậm rãi mở mắt ra, đập vào mắt là một tinh vực không biết tên, xung quanh là những sao trời sáng chói, còn có các tòa nhà cao tầng sừng sững.

Diệp Quân ra sức lắc đầu, cảm giác nặng nề trong đầu bỗng chốc biến mất, hắn quay đầu nhìn xung quanh, lúc này hắn đang ở một tinh vực không biết tên, từng tòa nhà cao lầu đại điện lơ lửng xung quanh hắn.

Nền văn minh Sâm Lâm!

Nơi này chính là di tích của nền văn minh Sâm Lâm.

Ngay lúc này một người đàn ông bỗng xuất hiện trước mặt Diệp Quân, ông ta tỏ ra hơi đề phòng nhìn Diệp Quân: “Ngươi là ai?”

Diệp Quân nhìn người đàn ông, sau đó nói: “Ông là người của nền văn minh Sâm Lâm à?”

Người đàn ông nhìn Diệp Quân: “Ngươi là ai? Sao lại đến đây từ trận pháp dịch chuyển của bọn ta?”

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Ta là người của nền văn minh Sâm Lâm”.

Người đàn ông sửng sốt: “Ngươi… người của mình?”

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Người đàn ông vội nói: “Lần này người đến là có chỉ thị gì à? Có phải chúng ta có thể quay về không?”

Diệp Quân nhìn người đàn ông trước mặt, hắn thấy cảnh giới của người này không cao, chỉ mới ở cảnh giới Nhân Đạo. Ngoài người đàn ông ra, hắn còn cảm nhận được rất nhiều khí tức, nhưng đều rất yếu.

Những thứ này đều là những thứ nền văn minh Sâm Lâm để lại ở đây.

Nhìn người đàn ông mặt đầy vẻ chờ mong, Diệp Quân hơi tò mò: “Các người không muốn ở lại đây sao?”

Người đàn ông lập tức lắc đầu: “Nơi này quá nguy hiểm… Vì người của nền văn minh Tu La người sẽ đến bất cứ lúc nào, sở dĩ bọn ta ở lại đây là vì khắc phục hậu quả, mà hiện giờ bọn ta cũng đã xử lý xong rồi, bọn ta đã liên lạc với bên đó nhưng không nhận được phản hồi…”

Hóa ra là thế.

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Các ông đều có thể quay về”.

Người đàn ông mừng rỡ nói: “Thật sao?”

Diệp Quân gật đầu.

Người đàn ông vội xoay người chạy đến tòa nhà, không lâu sau người đàn ông dẫn hàng chục ngàn người xuất hiện trước mặt Diệp Quân.

Gương mặt ai nấy cũng hiện lên vẻ phấn khích.

Cuối cùng cũng có thể quay về. Diệp Quân nhìn những người đó, so với những người nền văn minh Sâm Lâm đã trở về thì thực lực của những người này yếu hơn rất nhiều, có thể nói những người trước mặt này là người ở tầng đáy của nền văn minh Sâm Lâm.

Thấy thế Diệp Quân thầm cảm khái.

Hễ xảy ra chiến tranh hoặc có tai họa, người đầu tiên bị bỏ rơi luôn là người ở tầng đáy.

Diệp Quân ngưng suy nghĩ, lập tức liên lạc với Tiểu Ái, bảo Tiểu Ái khởi động lại trận pháp ở bên đó.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3298


Chương 3298

Thấy trận pháp được khởi động, những người nền văn minh Sâm Lâm đó đều vui mừng reo hò, có người còn ôm nhau khóc.

Họ vốn dĩ đã không còn hy vọng nữa.

Dù sao cũng đều là người trưởng thành rồi, họ biết rõ lúc đám người Nguyên tổ bỏ đi để họ lại nơi này đã xem như không có ý định dẫn họ đi.

Thế nên khoảng thời gian này họ đều cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.

Cũng may trong khoảng thời gian này, người của nền văn minh Tu La chưa đến, nếu không mọi người đều đã chết rồi.

Diệp Quân nhìn người đàn ông đứng đâu: “Sau khi về thì đi tìm Minh Quân, ông ta sẽ sắp xếp cho mọi người”.

Người đàn ông cung kính nói: “Đã rõ”.

Diệp Quân gật đầu: “Đi đi”.

Người đàn ông lại cung kính chào Diệp Quân, sau đó dẫn người của nền văn minh Sâm Lâm liên tục bước vào trận pháp dịch chuyển.

Sau khi bước vào trận pháp dịch chuyển, người đàn ông dẫn đầu như thoát được khỏi gánh nặng thở phào nhẹ nhõm.

Một ông lão bên cạnh ông ta trầm giọng nói: “Trưởng Lão Cổ Dã, ông sao thế?”

Người đàn ông tên Cổ Dã quay sang nhìn, sau đó trầm giọng nói: “Hắn không phải là người của nền văn minh Sâm Lâm”.

Ông lão sửng sốt.

Cổ Dã khẽ nói: “Mấy người quay về đó có lẽ đã xảy ra chuyện”.

Ông lão ngạc nhiên: “Chuyện này…”

Cổ Dã lắc đầu: “Cho dù thế nào, hình như hắn không có ý thù địch với chúng ta, thế nên cứ về trước xem thử”.



Sau khi mọi người rời đi, Diệp Quân lấy bản đồ mà Minh Quân đưa cho, vừa mở quyển trục ra, nó đã biến thành ánh sáng vàng đi vào giữa trán Diệp Quân.

Sau đó một cảnh tượng xuất hiện trong đầu Diệp Quân.

Một lúc sau, Diệp Quân mở mắt ra, hắn quay đầu lại nhìn, vừa định đi thì ngay lúc này tinh hà ở đằng xa bỗng rung chuyển.

Diệp Quân xoay người nhìn lại, ở tận cuối tầm nhìn hàng trăm kỵ binh bay trên không trung lao đến, người dẫn đầu là một cô gái mặc chiến giáp màu đen, cô ta đội mũ giáp màu sẫm, trên mũ giáp có gắn ba chiếc lông vũ màu đỏ rực, dưới mũ là hàng lông mày kiếm mắt sao, đôi mắt sắc bén, ánh mắt lạnh lùng.

Hàng trăm kỵ binh lao đến, tinh không rung chuyển dữ dội như xảy ra động đất.

Mặc dù cách nhau mấy chục vạn trượng nhưng Diệp Quân lại cảm nhận được một uy lực ngút trời khủng khiếp, uy lực này đè lên người hắn khiến hắn cảm thấy nghẹt thở như có hàng triệu ngọn núi đè xuống.

Diệp Quân xòe tay ra, kiếm ý lao ra, sau khi kiếm ý xuất hiện, uy lực trên người hắn mới giảm đi nhiều.

Diệp Quân nhìn nhóm kỵ binh đó, hắn biết đám kỵ binh trước mặt này có lẽ thuộc nền văn minh Tu La trong truyền thuyết.

Phải nói là rất mạnh.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3299


Chương 3299

Thủ lĩnh kỵ binh dẫn đầu mặc dù chỉ là cường giả chín phần thần tính, nhưng lại là cường giả chín phần thần tính mạnh nhất mà hắn từng gặp cho đến nay.

Đội kỵ binh càng lúc càng đến gần Diệp Quân, nhưng chúng cũng không có ý định dừng lại, lao về phía Diệp Quân cứ như thác lũ.

Diệp Quân nhìn cô gái kỵ binh dẫn đầu đó, không hề động đậy.

Hai người nhìn nhau, đều rất bình tĩnh.

Lúc này Tiểu Tháp bỗng nhắc: “Nhị Nha không có ở đây”.

Diệp Quân lập tức run rẩy, lui về phía bên phải cả ngàn trượng.

Đàn ông mà, có thể giãn có thể cong, tại sao phải tranh giành chứ?

Nhìn thấy Diệp Quân đột nhiên lui ra xa cả nghìn trượng, cô gái dẫn đầu đoàn kỵ binh liếc nhìn hắn từ xa, sau đó dẫn theo một đoàn kỵ binh gào thét chạy thẳng về phía tòa đại điện cao lớn ở xa.

Tinh hà rung chuyển, giống như động đất, thanh thế kinh người.

Diệp Quân quan sát đoàn kỵ binh, trong lòng cảm thấy hơi khiếp sợ.

Thực lực của đám cười này vô cùng khủng khiếp, đặc biệt là cô gái dẫn đầu, mặc dù chỉ là cường giả cảnh giới chín phần thần tính, nhưng khí tức lại vô cùng mạnh mẽ, ý chí chiến đấu áp đảo người khác. Trên người cô ta tỏa ra cảm giác áp bức, không thua gì cường giả cảnh giới mười phần thần tính.

Không chỉ vậy, những người phía sau cô gái đều hừng hực tinh thần chiến đấu, trông giống như người đã trải qua hàng vạn trận chiến.

Những người trước mắt đều đi ra từ chết chóc!

Nhưng lúc này, đám kỵ binh phía xa đột nhiên dừng lại, cô gái dẫn đầu cau mày nhìn lướt qua những tòa đại điện cao lớn.

Như nghĩ đến điều gì đó, cô gái đột nhiên quay đầu nhìn về phía Diệp Quân ở xa, Diệp Quân xoay người hóa thành một đạo kiếm quang biến mất ở phía cuối tinh hà.

Bây giờ hắn đã không còn là thiếu niên khờ khạo như xưa nữa.

Nếu đánh lại thì có thể thử liều xem.

Còn đánh không lại thì phải dứt khoát bỏ chạy!

Việc khó càng phải tránh xa, nếu không, đánh không lại còn muốn đánh nhau, cuối cùng người nhà lại phải đi chùi mông.

Nên kinh sợ thì phải kinh sợ!

Thấy Diệp Quân bỏ chạy, cô gái dẫn đầu sững sờ, cảm thấy hơi bất ngờ.

Một kỵ sĩ bên cạnh cô ta trầm giọng nói: “Bàn Nguyệt thống lĩnh, có đuổi theo không?”

Cô gái nhìn về phía cuối tinh hà, bình tĩnh nói: “Một người cảnh giới Thần Đạo cũng chỉ như con kiến mà thôi, đuổi theo làm gì?”

Kỵ sĩ kia khẽ gật đầu, lui sang một bên.

Bàn thống lĩnh đột nhiên mở lòng bàn tay ra, trong tay cô ta xuất hiện một quyển trục, cô ta mở truyển trục ra xem, thật lâu sau, cô ta nhíu mày: “Di tích của nên văn minh cấp bốn…”

Vừa nói, cô ta vừa thu hồi quyển trục lại: “Đi thôi”.

Ngay sau đó, một đám người lao về phía xa.

Lúc này, Bàn thống lĩnh đột nhiên vung tay lên, trong nháy mắt, tinh vực sau lưng cô ta lập tức bị tiêu diệt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3300


Chương 3300

Bên kia.

Diệp Quân dừng lại, hắn quay đầu nhìn, thấy đối phương không đuổi theo, mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó nói: “Tháp gia, nền văn minh Tu La kia không đơn giản!”

Tiểu Tháp nói: “Ồ”.

Diệp Quân chớp mắt: “Ngươi không cảm thấy rất lợi hại sao?”

Sau một hồi im lặng, Tiểu Tháp nói: “Đừng nói về những thứ này nữa, làm những gì nên làm đi”.

Diệp Quân: “…”.

Một lát sau, Diệp Quân ngự kiếm bay lên, hóa thành một đạo kiếm quang biến mất ở phía cuối tinh hà.

Khoảng một lúc lâu sau, Diệp Quân đi đến một tinh vực tĩnh mịch, ở trước mặt hắn mấy trăm mét, có một tinh cầu màu đỏ trôi nổi lơ lửng, xung qunah tinh cầu tối đen như mực, giống như vực sâu, khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi.

Tàn tích nền văn mình thần bí!

Diệp Quân liếc nhìn xung quanh, bốn phía yên tĩnh chết chóc, trong lòng dấy lên cảm giác bất an.

Diệp Quân mở lòng bàn tay ra, kiếm Thanh Huyên xuất hiện trong tay hắn.

Tiểu Tháp nói: “Cẩn thận”.

Diệp Quân khẽ gật đầu, hắn đi về phía tinh cầu màu đỏ ở xa, nhưng chưa đi được bao lâu, một sức mạnh thần bí đã ngăn hắn lại.

Diệp Quân biết đây là cấm chế do nền văn minh Sâm Lâm để lại, bởi vì trong quyển trục mà Quân Minh đã đưa cho hắn có nhắc tới.

Diệp Quân cầm kiếm Thanh Huyền trong tay, nhẹ nhàng đâm về phía trước, trong chốc lát, trước mặt hắn giống như có gì đó nứt ra, ngay sau đó, xung quanh không ngừng vang lên tiếng răng rắc.

Diệp Quân nhìn xung quanh, cơ thể rung chuyển, hóa thành một đạo kiếm quang biến mất cách đó không xa.

Khi Diệp Quân bước lên tinh cầu màu đỏ, hắn đột nhiên cau mày lại, bởi vì nỗi bất an trong lòng hắn càng lúc càng mãnh liệt.

Cảm giác nguy hiểm!

Diệp Quân nhìn xung quanh, sau đó nói: “Tháp gia, nếu lát nữa có nguy hiểm thì nhớ nhắc nhở”.

Tiểu Tháp nói: “Được”.

Diệp Quân bình tĩnh lại, sau đó cầm kiếm đi về phía xa.

Chưa đi được bao lâu, xa xa xuất hiện một cột đá cao chọc trời, cột đá cao mấy vạn trượng, đâm sâu vào trong những lớp mây trắng. Sau cột đá là một ngọn núi, trên vách núi là một pho tượng mặt quỷ có hai cái răng nanh, hai cái răng nanh của pho tượng này dài trăm vạn trượng, hai mắt lồi ra, có sáu cánh tay, hung thần ác nghiệt.

Khi Diệp Quân nhìn vào pho tượng mặt quỷ, trái tim của hắn đột nhiên nhảy dựng lên, giống như bị thứ gì đó bắt lấy.

Diệp Quân thầm kinh hãi, liên tiếp lùi về sau mấy bước, hắn nhìn pho tượng, trong mắt tràn đầy vẻ hoảng hốt, cũng chỉ là một pho tượng mà lại có thể khiến hắn cảm thấy khiếp đảm.

Đây rốt cuộc là gì vậy?

Diệp Quân siết chặt hai nắm đấm, lúc này, kiếm ý không ngừng phóng ra từ trên người hắn, nhưng cảm giác kia vẫn không hề biến mất.

Diệp Quân chậm rãi nhắm mắt, cố gắng để tĩnh tâm.

Ngay lúc này, sau lưng Diệp Quân đột nhiên vang lên tiếng bước chân.
 
Back
Top Dưới