Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3181


Chương 3181

Mọi người: “…”

An Khinh Hàn vội nói: “Thác Bạt Yêu Yêu… Cô đừng có nói bậy…”

Giờ phút này, sắc mặt của đám người nhà họ An đều trở nên xám như tro tàn.

Thứ quái quỷ gì vậy?

Diệp Quân thấy người tới, mỉm cười không lên tiếng.

Người tới là một cô gái không lớn tuổi lắm, chỉ mười lăm mười sáu tuổi, mặc một chiếc váy dài màu đỏ nhạt, thắt bím tóc dài, trên cánh tay phải quấn một cái roi, vừa đi vừa nhảy nhót, cực kỳ hào hứng chạy về phía An Khinh Hàn.

Nghe An Khinh Hàn nói vậy, cô gái tên Thác Bạt Yêu Yêu chẳng thèm để ý: “Sợ gì chứ? Tên Diệp Quân đó cũng không ở đây… Hơn nữa, trước kia không phải cô hay nói hắn là…”

An Khinh Hàn đột nhiên chạy tới trước mặt Thác Bạt Yêu Yêu, lập tức bịt chặt miệng cô ấy: “Đừng nói nữa”.

Mọi người: “…”

Đám người nhà họ An càng biến sắc.

Cô gái nhà họ Thác Bạt này sao vẫn điên khùng vậy chứ?

Lúc này, Thác Bạt Yêu Yêu cũng thấy có gì đó không đúng lắm, cô ấy đưa mắt nhìn xung quanh, cuối cùng dừng mắt ở Diệp Quân, nhìn thấy Diệp Quân, cô ấy nhất thời tò mò: “Anh chàng đẹp trai, ngươi là ai vậy?”

Diệp Quân cười nói: “Ta chính là Diệp Quân mà cô vừa nói đó”.

“Mẹ kiếp!”

Thác Bạt Yêu Yêu trợn mắt, lập tức nhảy dựng lên: “Ngươi… Ngươi…”

Diệp Quân: “Ta thế nào?”

Thác Bạt Yêu Yêu chớp mắt, lập tức ngã xuống.

Diệp Quân không nói gì.

Người này lại còn giả chết.

Lúc này, Tiểu Tháp đột nhiên nói: “Hỏi cô ấy xem, có phải tiên tổ của cô ấy có một vị tên là Thác Bạt Tiểu Yêu không?”

Mặc dù Diệp Quân nghi hoặc, nhưng vẫn nghe theo, hắn nhìn Thác Bạt Yêu Yêu đang giả chết, cười nói: “Cô gái, tiên tổ nhà họ Thác Bạt của cô có ai tên là Thác Bạt Tiểu Yêu không?”

Nghe Diệp Quân nói vậy, Thác Bạt Yêu Yêu lập tức ngồi dậy, cô ấy nghi hoặc: “Sao ngươi biết?”

Tiểu Tháp trong cơ thể Diệp Quân nói: “Cũng được coi là người quen của cha ngươi. Cô bé này cũng không đáng tin cậy giống như tiên tổ của cô bé…”

Diệp Quân hơi kinh ngạc: “Là thế nào?”

Tiểu Tháp cười nói: “Năm đó cha ngươi gặp chuyện phiền toái, người đó bảo đi gọi người giúp đỡ, sau đó không thấy tăm hơi đâu nữa”.

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp nói tiếp: “Khi cho vài lợi ích, tiên tổ của cô ấy đúng là từng giúp cha ngươi không ít, mặc dù lần cuối lại cho cha ngươi leo cây”.

Diệp Quân mỉm cười, xòe tay ra. Một chiếc nhẫn không gian từ từ bay tới trước mặt Thác Bạt Yêu Yêu.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3182


Chương 3182

Thác Bạt Yêu Yêu hơi nghi hoặc: “Cái này là gì?”

Diệp Quân cười nói: “Tiên tổ nhà cô là bạn cũ của cha ta, đây là một chút tâm ý của ta, cô đừng từ chối”.

Vẻ mặt Thác Bạt Yêu Yêu lập tức trở nên u ám.

Diệp Quân hỏi: “Sao vậy?”

Thác Bạt Yêu Yêu cúi đầu, trầm mặc một lúc lâu, nhẹ giọng nói: “Chuyện giữa tiên tổ với Kiếm Chủ Nhân Gian… Năm đó tiên tổ về tới gia tộc đã yêu cầu người trong tộc đi giúp đỡ, nhưng người trong tộc không đồng ý, không chỉ vậy, bọn họ còn sợ tiên tổ làm liên lụy tới người trong tộc, vậy nên giam tiên tổ lại…”

Diệp Quân nhíu mày.

Thác Bạt Yêu Yêu trầm giọng nói: “Do đó tiên tổ buồn bực không vui… Tuy Kiếm Chủ Nhân Gian sau đó cũng bình yên vô sợ, nhưng tiên tổ không còn mặt mũi gặp ông ấy, cuối cùng buồn bực mà chết… Nhà họ Thác Bạt ta cũng sợ đắc tội với Kiếm Chủ Nhân Gian nên vẫn luôn che giấu chuyện này…”

Diệp Quân trầm mặc, hắn không ngờ chuyện lại là vậy.

Tiểu Tháp đột nhiên cũng nhẹ giọng nói: “Lúc trước có lẽ tiểu chủ đã đi xem”.

Kiếm Chủ Nhân Gian từng quay lại Thanh Châu mấy lần, nhưng không đến nhà họ Thác Bạt.

Một nỗi tiếc nuối!

Diệp Quân cũng hơi bùi ngùi, đúng là đời người vô thường!

Diệp Quân nhìn về phía Thác Bạt Yêu Yêu, hắn chỉ tay, một kiếm ý đột nhiên tiến vào giữa trán Thác Bạt Yêu Yêu.

Thác Bạt Yêu Yêu nghi hoặc: “Đây là gì?”

Diệp Quân mỉm cười nói: “Đây là một sợi kiếm ý của ta, thời khắc nguy cấp, cô có thể gọi ta tới”.

Nghe Diệp Quân nói vậy, đám cường giả nhà họ An ở giữa sân lập tức lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ.

Gọi Diệp Quân tới ư?

Chuyện này tương đương với việc ở vũ trụ Quan Huyên, Thác Bạt Yêu Yêu là vô địch!

Hơn nữa, sau khi lãnh đạo cấp cao của thư viện Quan Huyên nhận được tin này, nhất định sẽ âm thầm chiếu cố Thác Bạt Yêu Yêu. Nói cách khác, tương lai của Thác Bạt Yêu Yêu sẽ một bước lên mây.

Thác Bạt Yêu Yêu trừng mắt nhìn: “Chỉ có thể gọi một lần thôi sao?”

Diệp Quân cười nói: “Cô muốn gọi mấy lần?”

Thác Bạt Yêu Yêu do dự, nói: “Ta… Ta muốn gọi hai lần…”

Nghe Thác Bạt Yêu Yêu nói vậy, đám cường giả nhà họ An lập tức bất mãn, cô nhóc này tham lam thật đấy!

Diệp Quân tò mò: “Tại sao?”

Thác Bạt Yêu Yêu nhìn lướt qua An Khinh Hàn bên cạnh, nói: “Khinh Hàn là bạn tốt nhất của ta, chúng ta đã từng nói, có phúc cùng hưởng có họa cùng chia, cho nên, ta muốn cô ấy cũng có một lần…”

Nghe Thác Bạt Yêu Yêu nói vậy, đám cường giả nhà họ An lập tức xấu hổ.

An Khinh Hàn nhẹ nhàng nắm chặt tay Thác Bạt Yêu Yêu, mỉm cười: “Ta không cần đâu”.

Nghe Thác Bạt Yêu Yêu nói vậy, Diệp Quân hơi bất ngờ, xã hội này, có rất nhiều lúc, có nạn cùng chịu rất dễ, có phúc cùng hưởng thì thật sự quá khó.

Cô gái nhỏ trước mặt lại có thể nghĩ cho bạn mình, thật hiếm có.

Diệp Quân quay đầu nhìn về phía An Khinh Hàn, xòe tay, một sợi kiếm ý cũng tiến vào giữa trán An Khinh Hàn.

Thấy cảnh tượng này, người nhà họ An lập tức mừng như điên.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3183


Chương 3183

Rất nhiều người còn quỳ xuống.

Sợi kiếm ý này đại diện cho điều gì?

Đại diện cho sự tán thành của Diệp Quân!

Có sợi kiếm ý này, người ngoài sẽ nhìn An Khinh Hàn thế nào?

Họ nhất định đối đãi với An Khinh Hàn như truyền nhân của Diệp Quân!

Từ nay về sau, ai dám bắt nạt nhà họ An nữa chứ?

Diệp Quân cũng không nghĩ nhiều, nhưng nhà họ An sẽ nghĩ vậy, vì với Diệp Quân, chỉ là một sợi kiếm ý nho nhỏ, nhưng với nhà họ An, đây không chỉ như một lá bùa hộ mệnh cho An Khinh Hàn, còn là bùa hộ mệnh cho cả nhà họ An.

Diệp Quân cười nói: “Hy vọng nhìn thấy các cô ở tổng viện”.

Nói xong, hắn kéo Nạp Lan Ca quay người rời đi.

Tổng viện!

Đám cường giả nhà họ An lại vội vàng cung kính hành lễ.

Thác Bạt Yêu Yêu nhìn về phía xa, nhẹ giọng nói: “Viện trưởng này không giống như ta nghĩ”.

An Khinh Hàn khẽ gật đầu: “Quả thật”.

Nói xong, cô ấy ngẩng đầu nhìn về phía xa, trong mắt ánh vẻ phức tạp.

Thật ra, khi biết Diệp Quân đang quan sát cuộc tỷ võ, cô ấy căng thẳng hơn bất cứ ai, vì cô ấy biết, cô ấy muốn thay đổi vận mệnh của mình và nhà họ An thì nhất định phải đứng đầu, hơn nữa, so với việc gia nhập tổng viện, cô ấy càng có niềm tin sẽ đạt được hạng nhất.

Nhưng cô ấy cũng biết, chỉ một câu của người đàn ông đó cũng có thể khiến cô ấy và nhà họ An muôn đời không trở mình được.

Điều khiến cô ấy không ngờ nhất là người đàn ông này khác hoàn toàn so với tưởng tượng của cô ấy, không chỉ giúp cô ấy giành được hạng nhất, mà còn cho cô ấy nhiều ưu đãi vậy.

Viện trưởng!

Thư viện Quan Huyên!

An Khinh Hàn chậm rãi nhắm mắt lại, giờ khắc này, cô ấy đột nhiên có một mục tiêu.

Gia nhập tổng viện thư viện Quan Huyên!

Bảo vệ vũ trụ Quan Huyên!



Trên ngã tư đường, Diệp Quân và Nạp Lan Ca chậm rãi bước đi.

Thanh Châu, Thanh Thành.

Diệp Quân liếc nhìn xung quanh, đây là nơi cha từng ở. Cũng bởi vì Kiếm Chủ Nhân Gian nên Thanh Thành nhiều năm nay không hề thay đổi, toàn bộ giữ lại nguyên trạng.

Thanh Thành cũng cực kỳ phồn hoa, vì hàng năm đều có vô số người tới đây dạo chơi.

Dù sao, đây là nơi Kiếm Chủ Nhân Gian từng sinh ra.

Ở hai bên đường dẫn tới nhà họ Diệp, Diệp Quân và Nạp Lan Ca phát hiện có không ít kiếm tu ngồi xếp bằng, mấy kiếm tu này tới đây, thật ra lý do rất đơn giản, vì Kiếm Chủ Nhân Gian sinh ra ở nơi này.

Nơi này từng sinh ra một kiếm tu rất giỏi!

Chắc chắn là một vùng đất phong thủy!

Rất nhiều người sẵn lòng tin tưởng điều này.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3184


Chương 3184

Diệp Quân nhìn lướt qua bốn phía, nhẹ giọng nói: “Chỉ khi thành công, người khác mới sẵn sàng đi tìm hiểu quá khứ của ngươi, nghe lại chuyện ngươi từng chịu khổ ngày xưa”.

Nói xong, hắn lắc đầu bật cười.

Đúng lúc này, bên cạnh vang lên một giọng nói: “Vị trí này là của ta”.

Nghe vậy, Diệp Quân liếc nhìn, ở cửa lớn nhà họ Diệp gần đó, hai gã kiếm tu đang tranh giành một vị trí.

Hai người tranh giành rất quyết liệt, thiếu điều rút kiếm.

Diệp Quân nghi hoặc: “Nhà họ Diệp mặc kệ chuyện này sao?”

Nạp Lan Ca lắc đầu mỉm cười: “Chắc là quản không được”.

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Cũng đúng”.

Khi nói chuyện, hai người đã tới trước cửa nhà họ Diệp, thấy Diệp Quân và Nạp Lan Ca đi tới, một gã kiếm tu mặc áo trắng lập tức đề phòng: “Các ngươi làm gì vậy?”

Diệp Quân cười nói: “Tới thăm hỏi nhà họ Diệp”.

Tên kiếm tu mặc áo trắng cười nhạt: “Chắc đây là lần đầu ngươi tới đây nhỉ?”

Diệp Quân ngẫm nghĩ, nói: “Lần thứ hai”.

Tên kiếm tu áo trắng lạnh nhạt nói: “Ngươi nghĩ nhà họ Diệp sẽ cho ngươi vào hả? Đừng nằm mơ nữa”.

Người tranh giành với gã kiếm tu áo trắng là một gã kiếm tu mặc áo sợi đay, gã nhìn Diệp Quân, nói: “Lão đệ, chúng ta đều muốn vào nhà họ Diệp, nhưng đó là chuyện không thể, đừng nói là chúng ta, kể cả người của nhà họ Diệp cũng không thể tùy tiện bước vào sân mà Kiếm Chủ Nhân Gian từng ở”.

Diệp Quân bừng tỉnh, lúc trước hắn có thể vào là nhờ có Diệp Trúc Tân dẫn đường.

Diệp Trúc Tân!

Nghĩ vậy, Diệp Quân không khỏi mỉm cười, hắn vẫn rất có thiện cảm với nhà họ Diệp này, vì lúc trước khi hắn đánh trận sống chết với Lục Thiên, thế hệ trẻ của nhà họ Diệp đều tới trợ lực cho hắn, hơn nữa, nhà họ Diệp còn tặng hắn một cặp phi kiếm!

Mà lúc đó, hắn còn chưa để lộ thân phận.

Diệp Quân mỉm cười, đến trước cửa lớn gõ nhẹ.

Thấy cảnh tượng này, khuôn mặt gã kiếm tu áo trắng và gã kiếm tu mặc áo sợi đay lập tức biến sắc, vội lùi ra sau.

Diệp Quân nghi hoặc: “Các ngươi làm gì vậy?”

Kiếm tu áo trắng trầm giọng nói: “Ngươi điên rồi sao? Nhà họ Diệp đã từng nói, ngồi tu luyện ở bên ngoài bọn họ sẽ không quản, nhưng nếu dám gõ cửa quấy rầy thì bọn họ sẽ không tha”.

Diệp Quân ngẫm nghĩ, nói: “Các vị đạo hữu, tu luyện vẫn cần dựa vào bản thân, có thể lấy một người làm mục tiêu, nhưng không thể quá đà, nếu quá đà…”

Gã kiếm tu áo trắng lập tức giận dữ nói: “Ngươi nghi ngờ tín ngưỡng của bọn ta hả?”

Diệp Quân: “…”

Gã kiếm tu áo trắng điên tiết nói: “Ngươi biết gì về kiếm đạo, ngươi có biết sau khi chúng ta tới đây tu luyện, tu vi kiếm đạo đã tăng lên rất nhiều, tu luyện ở đây, dường như Kiếm Chủ Nhân Gian cùng tồn tại với bọn ta, ngươi hiểu cảm giác này không? Hiểu không hả?”

Diệp Quân: “…”

Gã kiếm tu mặc áo sợi đay bên cạnh cũng nói: “Một kiếm tu không có tín ngưỡng, thật đáng buồn…”

Nói xong, gã liếc xéo Diệp Quân: “Người như ngươi mà cũng có thể cưới được vợ, đúng là trời không có mắt”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3185


Chương 318

Chương 3185

Nghe kiếm tu áo sợi đay nói thế, Nạp Lan Ca nắm chặt lấy tay Diệp Quân, mím môi cười.

Diệp Quân cảm thấy hơi cạn lời.

Dĩ nhiên hắn cũng biết được mình sai.

Như những gì hai người trước mặt này nói, thật ra tín ngưỡng cũng là một động lực.

Dĩ nhiên vận dụng tốt thì là động lực, còn không thì là sai lầm.

Mấy kiếm tu trước mặt này đến đây tu luyện quả thật là một chuyện tốt với bản thân họ, vì họ tín ngưỡng Kiếm Chủ Nhân Gian, mà nơi này từng là nơi Kiếm Chủ Nhân Gian sinh sống.

Cảm giác đó.

Cũng chỉ có người tin tưởng mới có thể trải nghiệm được.

Lúc này cánh cửa Diệp phủ bỗng mở ra, thấy thế, kiếm tu ở một bên đều lùi về sau.

Bây giờ nhà họ Diệp có địa vị không hề thấp trong thư viện Quan Huyên, thực lực của rất mạnh, không phải là người mà họ có thể đắc tội.

Người bước ra là một ông lão, khi nhìn thấy Diệp Quân, ông lão sửng sốt, sau đó quỳ xuống: “Kính chào viện trưởng”.

Thấy thế mọi người đều sửng sốt.

Cái quái gì thế?

Sao người nhà họ Diệp lại quỳ như thế?

Diệp Quân cũng hơi ngạc nhiên: “Ông biết ta à?”

Ông lão run giọng nói: “Năm đó lúc viện trưởng đến Diệp phủ, ta từng gặp viện trưởng”.

Diệp Quân cười nói: “Thì ra là thế, mau đứng lên đi”.

Nói xong hắn vung tay phải lên, ông lão được một luồng kiếm ý dịu dàng đỡ đứng lên.

Ông lão vội vàng xoay người chạy vào trong phủ.

Một lúc sau, tộc trưởng hiện giờ của nhà họ Diệp – Diệp Lâm dẫn người Diệp tộc ra đón.

Diệp Lâm dẫn người nhà họ Diệp đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh nói: “Cung nghênh viện trưởng”.

Ở đằng xa!

Vừa nghe nói thế, mấy kiếm tu ở trước cổng Diệp phủ đều ngây người.

Viện trưởng ư?

Đây là viện trưởng thư viện Quan Huyên hiện giờ – Diệp Quân đó à?

Đầu óc kiếm tu áo trắng và kiếm tu áo sợi đay bên cạnh Diệp Quân trống rỗng.

Mẹ kiếp!

Đây là viện trưởng Diệp Quân hả?

Diệp Quân mỉm cười: “Các vị không cần đa lễ, chúng ta vào trong nói chuyện đi”.

Vì hắn thấy người bên ngoài càng lúc càng nhiều.

Diệp Lâm vội nói: “Mời”.

Diệp Quân gật đầu, sau đó kéo Nạp Lan Ca đi vào trong Diệp phủ.

Đợi sau khi Diệp Quân, Nạp Lan Ca và người Diệp phủ đi khuất, kiếm tu áo trắng bỗng run giọng nói: “Đó… đó là viện trưởng…”

Kiếm tu áo sợi đay hơi ngơ ngác gật đầu.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3186


Chương 3186

Kiếm tu áo trắng ngồi phịch xuống đất, toát cả mồ hôi lạnh: “Chúng ta thế mà lại gặp được viện trưởng thư viện Quan Huyên”.

Kiếm tu áo sợi đay cũng cảm thấy không chân thật chút nào.

Với họ, những người như vậy chỉ là người trong truyền thuyết.

Vừa rồi họ không chỉ gặp được mà còn nói chuyện với đối phương.

Có thể khoác lác chuyện này cả đời đấy…



Trong Diệp phủ.

Diệp Quân và Nạp Lan Ca ngồi vào vị trí giữa.

Diệp Quân bảo Diệp Lâm ngồi xuống, mà có nói thế nào Diệp Lâm cũng không ngồi, Diệp Quân cũng cảm thấy bất lực, chỉ đành mặc ông ấy.

Diệp Quân uống một hớp trà, sau đó nói: “Trúc Tân cô nương không ở trong tộc à?”

Diệp Lâm cười nói: “Giờ cô ấy đang ở vũ trụ Tiểu Quân”.

Diệp Quân nói: “Tổng viện ư?”

Diệp Lâm mỉm cười: “Đúng thế”.

Diệp Quân hơi ngờ vực: “Ta ở tổng viện mà sao không gặp được cô ấy?”

Nạp Lan Ca nhìn Diệp Quân: “Lần nào huynh về cũng chỉ ở một lúc, sao có thể gặp được cô ấy chứ?”

Diệp Quân khẽ cười.

Đúng là lần nào về hắn cũng chỉ ở lại có một lúc, đừng nói là người khác, ngay cả thời gian dành cho Nạp Lan Ca cũng chẳng nhiều.

Diệp Quân nhìn Diệp Lâm, hắn mỉm cười, sau đó xòe bàn tay ra, một chiếc nhẫn chậm rãi bay đến trước mặt Diệp Lâm.

Diệp Lâm nói: “Viện trưởng, đây…”

Diệp Quân cười nói: “Diệp Quân ta vẫn luôn nhớ đến ơn tình nhà họ Diệp tặng kiếm và giúp đỡ ta năm đó, đây là chút tấm lòng của ta, Diệp tộc trưởng đừng từ chối”.

Diệp Lâm do dự một chốc, sau đó nói: “Cảm ơn viện trưởng”.

Nói xong ông ấy nhận lấy chiếc nhẫn.

Diệp Quân mỉm cười: “Ta muốn đến chỗ ở trước kia của cha”.

Diệp Lâm nói: “Ta dẫn viện trưởng đi”.

Diệp Quân gật đầu, sau đó nắm tay Nạp Lan Ca đứng dậy rồi đi cùng Diệp Lâm.

Trên đường đi, Diệp Quân bỗng nói: “Mấy kiếm tu bên ngoài kia…”

Diệp Lâm cười khổ nói: “Bọn ta cũng không còn cách nào khác, vì năm nào cũng có rất nhiều kiếm tu đến đây học tập. Lúc đầu bọn ta cũng cố gắng thuyết phục họ nhưng không có tác dụng, lâu dần bọn ta cũng chỉ có thể mặc kệ họ. Rất nhiều kiếm tu còn muốn vào nơi mà Kiếm Chủ Nhân Gian từng sống, nhưng bọn ta đã từ chối”.

Diệp Quân khẽ gật đầu, hắn quay đầu lại nhìn, sau đó xòe bàn tay ra, một tia kiếm ý bỗng xuất hiện trên con đường trước cổng Diệp phủ, cùng lúc đó một giọng nói bỗng vang vọng cả con đường: “Đây là ý kiếm của ta, mong nó sẽ có thể giúp ích cho các vị”.

Thật ra hắn hiểu hành động của những kiếm tu này, vì không thể gia nhập vào thư viện Quan Huyên, truyền thừa kiếm đạo bên ngoài lại cực kỳ ít.

Một kiếm tu muốn nâng cao thực lực của mình, đường đi thật sự quá ít.

Nếu hôm nay hắn đã gặp được, dĩ nhiên vẫn muốn để lại chút cơ duyên ở đây.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3187


Chương 3187

Còn mấy kiếm tu này có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu thì chỉ đành xem khả năng của họ thế nào.

Sau khi tia kiếm ý của Diệp Quân xuất hiện, các kiếm tu ngoài cổng Diệp phủ vui mừng khôn xiết.

Họ biết đây là cơ hội viện trưởng trao cho họ.

Diệp Lâm ở trong Diệp phủ cười khổ.

Diệp Quân làm thế thì sau này Thanh Thành sẽ có nhiều kiếm tu hơn nữa.

Nhưng đây cũng là chuyện tốt.

Cũng chính vì Kiếm Chủ Nhân Gian, mấy năm nay Thanh Thành mới có thể luôn sầm uất như vậy.

Mấy năm nay Thanh Thành phát triển cực kỳ nhanh, dù là một số thành ở vũ trụ Tiểu Quân cũng chưa chắc đã sầm uất như Thanh Thành.

Cũng chính vì thế mà mấy năm nay thiên tài và yêu nghiệt ở Thanh Thành cũng vô cùng nhiều.

Bây giờ Diệp Quân để lại một tia kiếm ý ở đây, sẽ làm cho Thanh Thành trở nên náo nhiệt hơn, hơn nữa kiếm ý này lại để trước cổng Diệp phủ.

Người Diệp phủ có thể được thơm lây.

Nói xong Diệp Quân và Nạp Lan Ca đã đi đến nơi ở trước kia của Kiếm Chủ Nhân Gian, còn Diệp Lâm lặng lẽ đi ra ngoài.

Diệp Quân kéo Nạp Lan Ca vào trong, nhìn khung cảnh bên trong, vẻ mặt Diệp Quân hơi phức tạp.

Sau khi cuộc trò chuyện với Tiểu Tháp trước đó, hắn biết được rất nhiều chuyện về cuộc đời của cha mình, hắn biết lúc đầu cha mình rất không được lòng nhà họ Diệp, không chỉ bị chính người trong tộc của mình ruồng bỏ, cha còn suýt chết ở Diệp tộc…

Thật ra sau đó dù cha có thể tiêu diệt Diệp tộc nhưng cha không làm thế.

Diệp Quân biết cha không có bất kỳ tình cảm nào với Diệp tộc cả.

Không có tình cảm dĩ nhiên cũng không có hận thù.

Diệp Quân dẫn Nạp Lan Ca đi vào trong phòng, ở cách đó không xa, hắn lại nhìn thấy hai tượng đất lúc trước đã gặp.

Một là cha, còn một là Diệp Linh cô cô.

Diệp Quân đang định đi đến sờ vào hai tượng đất đó, ngay lúc này một giọng nói vang lên từ đằng sau: “Này!”

Diệp Quân xoay người lại, một người phụ nữ đã đứng phía sau hắn.

Người đến chính là Diệp Linh.

Diệp Quân mỉm cười: “Linh cô cô”.

Diệp Linh cười nói: “Lần trước không nói cho con biết thân phận thật, không trách ta chứ?”

Diệp Quân lắc đầu: “Sao mà trách được”.

Diệp Quân khẽ cười, sau đó nhìn Nạp Lan Ca: “Đứa con dâu này xinh đẹp thật đấy”.

Nạp Lan Ca mỉm cười: “Cảm ơn cô cô”.

Diệp Linh cười nói: “Sao hai con lại rảnh rỗi đến đây thế?”

Diệp Quân nói: “Con đây thăm cha, cũng tiện thể thăm cô cô”.

Diệp Linh đi đến một bên ngồi xuống, bà ấy cười nói: “Thật ra ca ca cũng không thích quay lại nơi này lắm nhưng ta vẫn thích nơi này, vì ta đã ở đây hơn mười năm với huynh ấy, tất cả những điều tốt đẹp của chúng ta đều ở đây cả”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3188


Chương 3188

Diệp Quân khẽ nói: “Cô cô vẫn định chờ cha ở đây sao?”

Diệp Linh chớp mắt: “Cha con không nói gì với con sao?”

Diệp Quân hơi ngạc nhiên: “Nói gì ạ?”

Diệp Linh cười nói: “Huynh ấy không nói, vậy thì ta cũng không tiện nói nhiều thêm”.

Diệp Quân tỏ ra ngờ vực.

Diệp Linh cười nói: “Sau này con sẽ biết”.

Diệp Quân cười khổ.

Diệp Linh bỗng bước đến trước mặt Nạp Lan Ca, bà ấy nhẹ nhàng xoa bụng Nạp Lan Ca, cười nói: “Là trai hay gái?”

Nạp Lan Ca thì thầm nói một câu bên tai Diệp Linh, Diệp Linh bật cười.

Diệp Quân cạn lời.

Thật ra hắn muốn biết giới tính của đứa bé là chuyện hết sức dễ dàng, nhưng hắn vẫn không muốn làm thế.

Vì với hắn, trai gái gì cũng được, hắn đều thích.

Diệp Linh bỗng nhìn Diệp Quân: “Nghe nói con muốn thiết lập một trật tự mới?”

Diệp Quân gật đầu: “Vâng ạ”.

Diệp Linh cười nói: “Năm đó ca ca cũng muốn làm chuyện này, nhưng sau đó huynh ấy nhận ra bản thân không hợp làm thế, nên đã giao nhiệm vụ này cho con”.

Nói đến đây bà ấy thấp giọng thở dài: “Muốn thiết lập một trật tự mới không phải là chuyện đơn giản”.

Diệp Quân gật đầu: “Đúng là không dễ làm nhưng con sẽ cố gắng”.

Diệp Linh mỉm cười: “Cố lên”.

Diệp Quân cười nói: “Giờ cô cô đang ở đâu?”

Diệp Linh trước mặt không phải là bản thể mà chỉ là hư tượng, hắn lại không thể nhìn được bản thể của bà ấy, điều này khiến hắn cảm thấy hơi ngạc nhiên.

Phải biết rằng, với thực lực hiện giờ của hắn hoàn toàn có thể phân thân để nhìn bản thể.

Nhưng hắn lại không nhìn thấy bản thể của Diệp Linh.

Diệp Linh cười nói: “Ta ở một nơi rất xa nơi này”.

Diệp Quân còn muốn hỏi thêm nhưng Diệp Linh lại nói: “Ta vẫn còn vài việc gấp, không nói chuyện với con nữa”.

Nói xong bà ấy bỗng lấy một chiếc hộp ra đưa cho Nạp Lan Ca: “Đây là quà tặng cho bảo bối trong bụng con, đợi lúc nào ta có thời gian, ta sẽ đến tìm hai đứa”.

Nói xong bà ấy biến mất.

Diệp Quân lắc đầu: “Cô cô này… cởi mở hơn lần trước rất nhiều”.

Nạp Lan Ca hơi tò mò mở hộp ra, vừa mở chiếc hộp, bên trong vang lên tiếng nhạc vui tai, bên trong hộp là một người tí hon đang nhảy múa, rất đẹp.

Thấy thế Diệp Quân và Nạp Lan Ca nhìn nhau cười.

Hai vợ chồng ở trong phòng một lúc rồi rời đi, lúc rời đi Diệp Quân còn quay đầu lại nhìn, khẽ nói: “Không biết sau này cha có quay lại nhìn nó một lần nữa không…”

Diệp Quân và Nạp Lan Ca rời khỏi Thanh Thành, hai người họ về tổng viện của thư viện Quan Huyên.

Trong tiểu viện, Diệp Quân nằm trên ghế, bên cạnh là Nạp Lan Ca, cô mặc một bộ váy màu đỏ nhạt, dung mạo tuyệt thế.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3189


Chương 3189

Nạp Lan Ca đang báo cáo cho Diệp Quân về sự phát triển của thư viện Quan Huyên trong những năm qua.

Diệp Quân vốn định phủi tay không làm, nhưng lần này Nạp Lan Ca không nuông chiều hắn nữa.

Bởi vì lúc Tần Quan rời đi đã dặn dò cô rằng Diệp Quân có thể không lo toan chuyện này, nhưng tất cả mọi chuyện hắn đều phải biết, để hắn có chừng mực.

Thật ra Tần Quan cũng biết rõ Diệp Quân không thể vướng vào những chuyện vặt vãnh này. Đối với thư viện Quan Huyên, Diệp Quân bây giờ là chỗ dựa vững chắc, thư viện không thể hỗn hoạn nổi, bởi vì các khía cạnh của thư viện Quan Huyên đã dần trưởng thành và có thể tự vận hành.

Đương nhiên phải có người xây dựng phương hướng và chính sách.

Trước đây tất cả mọi chuyện đều do Tần Quan làm, nhưng bây giờ, Tần Quan muốn Diệp Quân trở thành người lo liệu.

Diệp Quân cũng hiểu điều này.

Diệp Quân nằm trên ghế, yên lặng lắng nghe.

Vẻ mặt Diệp Quân dần trở nên nghiêm túc, bởi vì hắn phát hiện không biết từ lúc nào thư viện Quan Huyên đã nắm giữ hàng vạn vũ trụ và tinh vực.

Đơn giản mà nói, nơi mà hắn đi qua đều đã thuộc về vũ trụ Quan Huyên.

Hơn nữa Tần Quan cũng đã bắt đầu giới thiệu rộng rãi Quan Huyên Pháp ở các vũ trụ khác.

Quan Huyên Pháp dần trở thành luật pháp và quy tắc của vũ trụ.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Diệp Quân dần thêm phần nghiêm túc.

Bởi vì một khi Quan Huyên Pháp trở thành quy luật trong vũ trụ thì sau này sẽ phát sinh rất nhiều vấn đề, ví dụ như nếu Quan Huyên Pháp không công bằng, người dùng pháp không đúng thì Quan Huyên Pháp sẽ trở thành ác pháp, như vậy thì trật tự mới cũng trở thành trật tự xấu.

Vấn đề này rất nghiêm trọng.

Diệp Quân quay lại nhìn Nạp Lan Ca, Nạp Lan Ca cũng hiểu ý của Diệp Quân, lập tức nói: “Chúng ta có đội ngũ lớn mạnh đang không ngừng cải thiện Quan Huyên Pháp, không chỉ vậy, ở một số nơi đặc biệt, chúng ta còn định ra Quan Huyên Pháp đặc biệt.

Diệp Quân nhẹ nhàng nói: “Khi mở rộng Quan Huyên Pháp, chắc đã gặp phải rất nhiều vấn đề và khó khăn nhỉ?”

Nạp Lan Ca gật đầu: “Đúng vậy”.

Diệp Quân lắc đầu thở dài.

Lúc này hắn mới phát hiện việc thiết lập trật tự vũ trụ hoàn toàn mới không phải là điều mà một mình hắn có thể làm được.

Bởi vì việc này không chỉ dựa vào thực lực.

Nhà họ Dương dựa vào nền tảng và thực lực để đạt được như ngày hôm nay…

Nạp Lan Ca nói tiếp: “Còn một vấn đề nữa, đó là nội bộ thư viện bắt đầu xuất hiện các phe phái rồi”.

Diệp Quân nhìn Nạp Lan Ca: “Các phe phái ư?”

Nạp Lan Ca gật đầu.

Diệp Quân nói: “Muội nói đi”.

Nạp Lan Ca ngập ngừng nói.

Diệp Quân cười nói: “Nhà họ Nạp Lan cũng tính là một phe phái sao?”

Nạp Lan Ca khẽ gật đầu: “Đúng vậy”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3190


Chương 3190

Diệp Quân im lặng.

Nạp Lan Ca liếc nhìn Diệp Quân, nói: “Bây giờ đại cục chia làm bốn phe, gồm tộc Nạp Lan, tộc Thiên Long, Chân vũ trụ còn lại là phe của một số thế lực ở Tuế Nguyệt trường hà, về phần những thế lực nhỏ, bọn họ cũng đã bắt đầu lập nhóm…”

Nói đến đây, trong mắt cô hiện lên vẻ lo lắng: “Mẹ từng nói mặc dù bây giờ thư viện Quan Huyên đã đoàn kết hơn nhưng nội bộ cũng bắt đầu xuất hiện nhiều vấn đề, một khi nhà họ Dương không có ai cai quản thì thư viện sẽ sụp đổ ngay lập tức, hơn nữa còn phá hủy toàn bộ vũ trụ”.

Diệp Quân nói: “Huynh đã lường trước được những vấn đề này, nhưng không ngờ chúng lại đến nhanh như vậy”.

Nạp Lan Ca nói: “Mấu chốt của vấn đề là thiết lập một trật tự hoàn toàn mới, đây là mục đích của nhà họ Dương, nhưng lại không phải là mục đích của tất cả các thế lực. Mục đích của bọn họ là đạt được nhiều lợi ích trong trật tự mới này”.

Diệp Quân gật đầu: “Đây cũng là điều bình thường”.

Nạp Lan Ca khẽ gật đầu: “Chúng ta cũng đang cố gắng cân bằng thế lực trong nội bộ thư viện, đồng thời phân chia lợi ích một cách công bằng…”

Cô nắm tay Diệp Quân: “Cho dù Quan Huyên Pháp có thực sự phổ biến thì nó cũng không thể cân bằng toàn bộ vũ trụ, càng không thể đứng ra giải quyết Vũ Trụ Kiếp. Muội từng hỏi mẹ những vấn đề này rồi, mẹ nói đến lúc đó để huynh giải quyết, chúng ta là vợ chồng, có một số vấn đề muội không hỏi huynh, nhưng không có nghĩa là muội không muốn biết…”

Diệp Quân nắm tay Nạp Lan Ca, cười nói: “Huynh cũng không muốn giấu muội, chỉ là có một số chuyện bây giờ nói ra không có ý nghĩa gì cả”.

Nạp Lan Ca gật đầu: “Muội hiểu”.

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn về phía xa: “Vũ Trụ Kiếp…”

Chân tỷ!

Lúc này, hắn nhớ tới người phụ nữ trấn áp Vũ Trụ Kiếp.

Lúc này hắn cũng ý thức được thì ra Vũ Trụ Kiếp trong vũ trụ này đáng sợ hơn nhiều so với Vũ Trụ Kiếp ở bên ngoài.

Bởi vì Vũ Trụ Kiếp nơi này đã bị trấn áp vô số lần.

Ác Đạo!

Diệp Quân chậm rãi nhắm mắt lại, thời gian của hắn không còn nhiều nữa.

Nạp Lan Ca nhẹ nhàng hỏi: “Lúc nào huynh đi?”

Cô biết Diệp Quân sắp phải đi rồi.

Diệp Quân quay lại nhìn Nạp Lan Ca, cười nói: “Huynh ở cùng muội thêm một thời gian nữa”.

Nạp Lan Ca không từ chối, khẽ gật đầu nói: “Vâng”.

Diệp Quân ở thư viện bầu bạn với Nạp Lan Ca nửa tháng, trong nửa tháng này, hắn không tu luyện, ban ngày cùng Nạp Lan Ca làm việc, buổi tối ngủ cùng Nạp Lan Ca…

Nửa tháng sau, Diệp Quân rời đi.

Ở cửa đại điện, Nạp Lan Ca ngẩng đầu nhìn đạo kiếm quang biến mất trên bầu trời, hồi lâu không nói gì.

Từ khi thành thân với Diệp Quân đến nay, đây là khoảng thời gian họ ở bên nhau lâu nhất.

Nếu có thể lựa chọn, cô vẫn hy vọng có thể trở thành một đôi tình nhân bình thường với Diệp Quân, bởi vì cô không có nhiều tham vọng về quyền lực.

Nhưng cô biết, thân phận của Diệp Quân khiến hắn không thể làm người bình thường.

Điều cô nên làm bây giờ là hỗ trợ thật tốt cho Diệp Quân.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3191


Chương 3191

Tựa như nghĩ tới điều gì đó, Nạp Lan Ca cúi đầu nhìn bụng mình đang lớn lên, cười nói: “Lần sau cha con trở về chắc là lúc con ra đời…”



Sau khi rời khỏi vũ trụ Quan Huyên, Diệp Quân đến tộc Thiên Long, sau đó dẫn Ngao Thiên Thiên đến Chân vũ trụ.

Trong Chân Thần Điện.

Có một cô gái đang xem giấy tờ.

Cô gái này mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, bụng hơi nhô lên.

Cô gái này là Từ Thụ.

Lúc này, Từ Thụ cảm nhận được điều gì đó, nàng ta ngẩng đầu nhìn ra cửa đại điện, không biết từ lúc nào đã có một người đàn ông đứng đó.

Người tới chính là Diệp Quân.

Nhìn thấy Diệp Quân, Từ Thụ cười nói: “Về rồi à?”’

Diệp Quân tiến vào, những người khác nhìn thấy Diệp Quân liền lui ra.

Bây giờ, Diệp Quân không chỉ là vua của vũ trụ Quan Huyên, mà còn là vua của Chân vũ trụ.

Diệp Quân đi tới trước mặt Từ Thụ, cười nói: “Đi dạo cùng ta đi”.

Từ Thụ gật đầu: “Được”.

Hai người rời khỏi Chân Thần Điện.

Từ Thụ nói: “Kể cho ta nghe chuyện lúc huynh ở ngoài đi”.

Diệp Quân cười nói: “Muội có thứ thú với chuyện này à?”

Từ Thụ gật đầu.

Diệp Quân nói: “Thật ra cũng không có gì để kể”.

Từ Thụ lườm Diệp Quân.

Diệp Quân bật cười, sau đó nói về những gì đã xảy ra trong thời gian qua.

Sau khi nghe xong, Từ Thụ nói: “Không ngờ vũ trụ lại rộng lớn như vậy, hơn nữa bên ngoài còn có rất nhiều nền văn minh mà chúng ta chưa biết tới”.

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Ta cũng rất bất ngờ”.

Từ Thụ nói: “Sau này huynh định tiếp tục ra ngoài mạo hiểm sao?”

Diệp Quân gật đầu.

Từ Thụ ngập ngừng rồi thôi.

Diệp Quân nắm lấy tay Từ Thụ, cười nói: “Ta hiểu ý của muội, bây giờ vũ trụ Quan Huyên đã lớn mạnh, đã đến lúc dừng lại ổn định thư viện, đúng không?”

Từ Thụ gật đầu: “Thư viện và Tiên Bảo Các gần như đã nắm vững trụ vũ và thế giới, nội bộ thư viện không ổn định lắm, còn có rất nhiều vấn đề…”

Diệp Quân nói: “Ta biết nhưng ta vẫn muốn ra ngoài xông pha, ngắm nhìn thế giới”.

Từ Thụ ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Cũng được, huynh ở lại thư viện cũng chẳng giúp được gì”.

Diệp Quân lườn: “Muội nói gì vậy chứ?”

Từ Thụ cười nói: “Chẳng phải mọi chuyện huynh đều đùn đẩy cho người khác sao?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3192


Chương 3192

Chương 3192

Diệp Quân cười nói: “Ta nghe nói Chân vũ trụ đã tự lập một phái?”

Từ Thụ gật đầu: “Không còn cách nào khác. Không chỉ Chân vũ trụ ta mà nội bộ thư viện đã bắt đầu phân phe phái, mỗi phe phái đều rất vững chắc, không từ thủ đoạn để tham gia nội các, muốn giành nhiều tiếng nói hơn… Vấn đề này huynh phải chú ý”.

Nói đến đây, nàng ta nhìn Diệp Quân: “Vấn đề này cần huynh giải quyết”.

Diệp Quân cười lớn: “Yên tâm đi, ta sẽ không đùn đẩy vấn đề này cho con trai ta giải quyết đâu”.

Cha có thể ‘gài bẫy’ con, nhưng hắn không muốn vậy.

Từ Thụ cũng gật đầu, thư viện Quan Huyên bây giờ đã không còn là thư viện Quan Huyên ban đầu nữa, đừng nói là con trai của Diệp Quân, mà ngay cả Diệp Quân cũng phải vật lộn để giải quyết những vấn đề này.

Diệp Quân hỏi: “Từ Nhu đâu?”

“Còn nhớ đến ta à?”

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên sau lưng Diệp Quân.

Diệp Quân quay đầu lại, nhìn thấy một cô gái cách đó không xa, nàng ta mặc một bộ váy màu vàng nhạt, nhẹ nhàng thanh nhã

Người tới chính là Từ Nhu.

Diệp Quân cười: “Sao có thể quên tỷ được chứ?”

Vừa nói hắn vừa đưa tay trái ra.

Từ Nhu nhìn tay trái của Diệp Quân: “Ngươi nằm mơ đi”.

Diệp Quân cười lớn rồi hỏi tiếp: “Từ Kính đâu?”

Từ Thụ đáp: “Từ Kính đi tu luyện rồi, bây giờ không biết ở đâu nữa”.

Diệp Quân hơi bất ngờ: “Đi tu luyện sao?”

Từ Thụ gật đầu: “Đi rất lâu rồi”.

Diệp Quân hơi lo lắng.

Từ Thụ cười nói: “Yên tâm đi, trên người tỷ ấy có bảo vật của Chân tỷ, người bình thường không thể đả thương tỷ ấy”.

Chân tỷ!

Nghe vậy, ba người cùng trầm mặc.

Diệp Quân nói: “Chúng ta đi tìm Chân tỷ”.

Từ Nhu và Từ Thụ đồng thanh nói: “Được”.

Diệp Quân cười lớn: “Đi thôi”.

Nói xong hắn dẫn theo hai cô gái biến mất tại chỗ.

Lần này, không chỉ đi thăm Chân tỷ, mà hắn còn muốn nhân tiện đấu với Ác Đạo.

Chết tiệt.

Có kiếm Thanh Huyên trong tay, chém chết cô ta.

Diệp Quân dẫn hai cô gái đến Kiếp Giới.

Vừa bước vào Kiếp Giới, Diệp Quân đã cảm nhận được uy lực đáng sợ.

Vũ Trụ Kiếp!

Diệp Quân chậm rãi nhắm mắt lại, uy lực này mạnh hơn lúc đầu rất nhiều.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3193


Chương 3193

Chương 3193

Vũ Trụ Kiếp này đúng là ngày càng mạnh thêm.

Sắc mặt Từ Thụ và Từ Nhu cũng vô cùng nghiêm trọng, bây giờ họ vẫn chưa vào khu vực trung tâm của Kiếp Giới nhưng uy lực đó đã đè ép khiến họ hơi nghẹt thở.

Lúc này Diệp Quân phất tay áo, kiếm ý lao ra, thoáng chốc uy lực đè ép trên người hai cô gái bị đẩy lùi.

Thấy thế Từ Nhu nhìn Diệp Quân, vẻ mặt khá phức tạp.

Bây giờ thực lực của Diệp Quân đã khiến nàng ta cảm thấy không thể nhìn thấu được.

Thực lực của tên này đã tăng đến mức đáng sợ.

Từ Thụ cũng hơi ngạc nhiên vì nàng ta không ngờ hiện giờ thực lực của Diệp Quân lại mạnh đến mức này.

Lúc này Diệp Quân bỗng nói: “Chúng ta đi thôi”.

Nói xong, ba người đi vào đến khu vực trung tâm ở đằng xa.

Không lâu sau, ba người nhìn thấy một lôi khu, đó là một lôi khu màu máu, trong lôi khu đó toát ra từng tia sấm chớp đáng sợ.

Sắc mặt Từ Thụ và Từ Nhu trở nên nghiêm trọng.

Diệp Quân nhìn lôi khu đó nói: “Ác Đạo, ra đi”.

Ầm!

Một tia sấm màu máu bỗng lao ra từ trong lôi khu đó, lao thẳng về phía ba người Diệp Quân.

Diệp Quân kéo hai cô gái ra phía sau, hắn bước đến trước vung kiếm lên.

Ầm!

Tia sấm màu máu đó bị nhát kiếm này của hắn ép buộc dừng lại.

Nhưng lúc này một bóng người bỗng lướt qua.

Ầm!

Kiếm quang bị phá tan, Diệp Quân chấn động lùi về sau cả ngàn trượng.

Một cô gái xuất hiện ở nơi mà Diệp Quân vừa đứng, cô gái mặc chiếc váy lôi màu đỏ máu, cả người toát ra từng uy lực sấm sét đáng sợ.

Ác Đạo.

Ác Đạo lạnh lùng nhìn Diệp Quân: “Có phải ngươi nghĩ ngươi lại giỏi rồi không?”

Diệp Quân khẽ cười: “Lại lần nữa nào”.

Nói xong hắn bỗng bước đến trước, một luồng sức mạnh khủng khiếp bao phủ lấy Ác Đạo.

Kiếm vực!

Ngay khi kiếm vực này xuất hiện, vô số kiếm quang lao ra.

Khuôn mặt Ác Đạo đầy vẻ khinh thường, cô ta phất tay áo, lôi quang đỏ máu bộc phát, thoáng chốc vô số kiếm quang bị vỡ tan, không chỉ thế, kiếm vực của Diệp Quân cũng bỗng vỡ nát .

Diệp Quân liên tục lùi về sau, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch.

Thấy thế, Từ Thụ và Từ Nhu biến sắc.

Ác Đạo không ra tay nữa, cô ta lạnh lùng nhìn Diệp Quân sắc mặt trắng như giấy ở đằng xa, cười nhạo: “Có phải ngươi nghĩ ta chẳng được tích sự gì, có thể tùy ý gây khó dễ không?”

Diệp Quân lau máu ở khóe môi, cười nói: “Thì ra cách biệt giữa chúng ta không lớn đến thế”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3194


Chương 3194

Thật ra mục đích của hắn rất đơn giản, muốn xem thử sự chênh lệch giữa hắn và Ác Đạo hiện giờ là thế nào, phải biết rằng khi lúc đầu đối mặt Ác Đạo, hắn chẳng thể đánh trả được một đòn.

Nhưng bây giờ Ác Đạo đã không còn khả năng giết hắn trong tích tắc.

Quan trọng nhất là hắn cũng không dùng hết sức.

Nghe Diệp Quân nói thế, Ác Đạo híp mắt lại, cô ta xòe bàn tay ra, một quả cầu giống như tia chớp đỏ máu xuất hiện trong bàn tay cô ta, sau đó cô ta đánh nó về phía Diệp Quân, ngay lập tức tia sấm đỏ máu đó biến thành một tia sét bay về phía Diệp Quân.

Uy lực chứa trong huyết lôi đó lập tức lan ra khắp Kiếp Giới, cực kỳ khủng khiếp.

Lúc này Diệp Quân bỗng bước đến trước, sau đó đâm một nhát kiếm.

Ầm!

Nhát khiến này khiến sấm sét đỏ máu đó nứt ra.

Vì lần này Diệp Quân dùng đến kiếm Thanh Huyên.

Ánh mắt Diệp Quân lóe lên tia lạnh lùng, tay phải cầm kiếm xoay một vòng.

Ầm!

Tia sấm đỏ máu đó lập tức nổ tung, nhưng ngay sau đó một tàn ảnh lao đến trước mặt hắn.

Vèo!

Kiếm quang và lôi quang bị phá tan, Diệp Quân lùi về sau cả ngàn trượng, khi hắn dừng lại lôi quang lại đánh về phía hắn lần nữa.

Diệp Quân cầm kiếm chém một nhát, lôi quang lao đến.

Ầm!

Kiếm quang bị phá tan, Diệp Quân lại lùi về sau, lần này hắn lùi ra xa cách đó cả vạn trượng.

Vừa dừng lại, khóe môi hắn xuất hiện dòng máu.

Ác Đạo không tiếp tục ra tay, cô ta lạnh lùng nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân, mặt đầy vẻ khinh thường: “Vẫn còn một món thần vật”.

Lúc này Từ Nhu xuất hiện bên cạnh Diệp Quân, nàng ta trầm giọng nói: “Không sao chứ?”

Diệp Quân lau vết máu bên khóe miệng, mỉm cười nói: “Không sao”.

Từ Nhu hơi bất mãn: “Còn không sao à?”

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn Ác Đạo ở phía xa, cười nói: “Ta biết thực lực của cô ta rồi”.

Thực lực của Ác Đạo trước mặt chắc chắn mạnh hơn cường giả chín phần thần tính bình thường, nhưng lại yếu hơn Độc Khai Nhất Đạo.

Nhưng thực lực Ác Đạo lại không ngừng tăng lên.

Như nghĩ đến điều gì, Diệp Quân bỗng nói: “Cô biết Thần Nhất không?”

Thần Nhất!

Ác Đạo nhíu mày.

Diệp Quân nhìn Ác Đạo: “Bây giờ ta là người truyền thừa của Thần Nhất”.

Hắn vẫn không quên Ác Đạo trước mặt này từng là người thuộc Thần Điện.

Khuôn mặt Ác Đạo không cảm xúc: “Liên quan quái gì đến ta?”

Diệp Quân lặng thinh.

Quả nhiên cô ta vẫn không thừa nhận.

Ác Đạo bỗng nhắm mắt lại: “Thầy, cuối cùng vẫn sai lầm rồi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3195


Chương 3195

Diệp Quân nhìn Ác Đạo: “Lúc đầu có ông ấy ở đây, có phải trật tự của vũ trụ Thần Nhất rất tốt không?”

Ác Đạo nhìn Diệp Quân: “Nhưng sau khi ông ấy đi thì sao? Thần Điện trở thành như thế nào? Vũ trụ Thần Nhất lại biến thành bộ dạng gì?”

Diệp Quân lặng thinh.

Ác Đạo nói tiếp: “Vạn vật không ngừng tranh đoạt vũ trụ, họ vì muốn mạnh hơn, sống càng lâu hơn, nhưng bản chất vũ trụ đáng chết thế sao?”

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Ta nghĩ chuyện này có thể giải quyết bằng cách khác”.

Ác Đạo mỉa mai nói: “Còn có biện pháp giải quyết khác sao? Ngươi xem thường lòng tham và ác tính của loài người các ngươi rồi, ngươi có biết tại sao ta tồn tại không? Vì sự tham lam và hung ác của loài người các ngươi nên mới có ta. Các ngươi có thể tạm thời trấn áp ta nhưng các ngươi không thể ngăn được lòng tham và sự xấu xa của con người”.

Từ Nhu bỗng nói: “Ngươi muốn hủy diệt vạn vật, vạn vật nhất định không để bị ngươi hủy diệt, cho nên chúng ta cũng không cần đắn đo vấn đề này vì không có đúng sai, chỉ là vấn đề lập trường thôi”.

Ác Đạo nhìn Từ Nhu: “Các ngươi sẽ gieo gió gặt bão, không có một vũ trụ nào có thể tồn tại mãi mãi, đây là luân hồi, là nguyên tắc tối thượng của vũ trụ, cho dù là thầy năm đó cũng không thể giải quyết được vấn đề này”.

Diệp Quân bỗng cười nói: “Ác Đạo, chúng ta sẽ nói về vấn đề này sau, hôm nay bọn ta đến đây là muốn gặp Chân tỷ”.

Chân Thần!

Nghe Diệp Quân nói thế, sắc mặt Ác Đạo trở nên hung tợn: “Cút!”

Ầm!

Cô ta vừa dứt lời, từng uy lực sấm chớp đáng sợ cuộn trào ra từ trong người cô ta.

Thấy thế Diệp Quân biến sắc, cô ta nổi điên cái gì vậy chứ?

Hắn không dám khinh suất, cầm kiếm Thanh Huyên kiếm vung lên, kiếm quang lần lượt hiện ra, thế nhưng những luồng kiếm quang này của hắn không ngăn được lôi quang đó, vừa chạm vào đã bị đánh cho tan tác.

Ngay khi Diệp Quân và Ngao Thiên Thiên dung hợp, đồng thời kích hoạt huyết mạch, một sức mạnh bí ẩn bỗng xuất hiện, sau đó vô số lôi quang lập tức bị trấn áp.

Ác Đạo xoay người, gằn giọng nói: “Chân Thần”.

Không ai đáp lời.

Ác Đạo nổi giận một hồi, lạnh lùng nhìn Diệp Quân, sau đó xoay người biến mất.

Diệp Quân nhìn đằng xa, Chân tỷ không xuất hiện.

Diệp Quân nói: “Chân tỷ?”

Không ai đáp lời.

Diệp Quân nói tiếp: “Chân tỷ?”

Vẫn không có ai đáp lời.

Vẻ mặt Diệp Quân khá phức tạp, sau đó thấp giọng thở dài: “Nếu Chân tỷ đã không muốn gặp chúng ta, vậy đi thôi”.

Nói xong hắn kéo hai cô gái định rời đi.

Lúc này Từ Nhu lắc đầu khẽ cười: “Chiêu này của ngươi không có tác dụng với Chân tỷ”.

Diệp Quân: “…”

Từ Nhu nhìn đằng xa, khẽ nói: “Chân tỷ, ra đây gặp chút đi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3196


Chương 3196

Vẫn không ai đáp lời.

Từ Nhu đang định lên tiếng, ngay lúc này thời không cách đó không xa bỗng rung lên, ngay sau đó một cô gái chậm rãi bước ra.

Một chiếc váy dài trắng tuyết, phong thái tuyệt đỉnh.

Từ Chân!

Nhìn Từ Chân chậm rãi bước đến trước mặt mình, từng cảnh tượng trước quá khứ đột nhiên hiện lên trong tâm trí Diệp Quân.

Từ Chân nhìn ba người trước mặt, nở nụ cười xinh đẹp: “Đã lâu không gặp”.

Từ Nhu và Từ Thụ lập tức chạy đến trước mặt Từ Chân, sau đó ôm chặt lấy cô ta.

Từ Chân cũng nhẹ nhàng ôm lấy hai người, trong mắt đầy vẻ yêu chiều.

Một lúc sau, Từ Nhu và Từ Thụ lùi sang một bên, sau đó nhìn Diệp Quân, Diệp Quân chậm rãi bước đến trước mặt Từ Chân, mỉm cười: “Chân tỷ”.

Từ Chân bỗng giơ tay ra v**t v* gương mặt Diệp Quân, mỉm cười nói: “Trưởng thành rồi”.

Vẫn dịu dàng như thế.

Diệp Quân nắm lấy tay Từ Chân, mỉm cười nói: “Chân tỷ, thật xin lỗi, vẫn cần tỷ chờ một thời gian nữa…”

Từ Chân gật đầu, mỉm cười: “Không sao”.

Diệp Quân khẽ nói: “Ở đây chắc là rất nhàm chán nhỉ?”

Từ Chân nắm lấy tay Diệp Quân, cười nói: “Đi một lát với Chân tỷ”.

Diệp Quân gật đầu.

Từ Chân kéo Diệp Quân đi về phía khu vực Lôi Kiếp ở đằng xa.

Vừa đi được mấy bước, như nghĩ đến điều gì, Từ Chân bỗng quay đầu nhìn Từ Nhu và Từ Thụ: “Các muội còn ngây ra đó làm gì? Cùng đi đi”.

Hai cô gái kia hơi sửng sốt, sau đó mỉm cười, vội đi theo.

Từ Chân dẫn ba người Diệp Quân đi về phía lôi khu trung tâm, càng đến gần lôi khu đó, uy lực đó càng khủng khiếp.

Vẻ mặt Diệp Quân dần trở nên nghiêm trọng, uy lực đáng sợ trong lôi khu đó khiến hắn cảm nhận được khí tức chết chóc.

Nguy hiểm!

Chưa từng mãnh liệt như lúc này.

Từ Thụ bỗng nói: “Chân tỷ, đây là Kiếp đó à?”

Từ Chân khẽ gật đầu: “Kiếp này bị ta trấn áp rất nhiều lần, uy lực của nó liên tục chất biến, nếu nó nổ tung… bây giờ các vũ trụ đã được khám phá chắc đều không thể thoát khỏi”.

Diệp Quân trầm giọng nói: Có cách nào khác có thể khiến nó biến mất không? Chẳng hạn như xóa sạch…”

Từ Chân lắc đầu: “Không thể, vì nó bắt nguồn từ chúng sinh nên không thể tiêu diệt…”

Nói đến đây cô ta nhìn Diệp Quân cười nói: “Dẫn cậu đến đây là muốn để cậu trải nghiệm một lần Kiếp, một lần Kiếp rất đáng sợ, cậu có sợ không?”

Diệp Quân nắm tay Từ Chân, nghiêm túc nói: “Đối với ta, gặp được tỷ, còn yêu tỷ, đây mới là kiếp đáng sợ nhất mà ta gặp phải trong đời, vì cả đời này ta sẽ không bao giờ có thể vượt qua được kiếp này…”

Ba cô gái: “…”

Nghe Diệp Quân nói vậy, Từ Chân bỗng bật cười ha hả.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3197


Chương 3197

Từ Nhu lườm Diệp Quân, tên này ngày càng biết cách nói lời ngon ngọt.

Từ Thụ nhìn Diệp Quân, mỉm cười dịu dàng.

Từ Chân kéo Diệp Quân ra xa, cười nói: “Đừng ba hoa nữa, kiếp nạn lần này của cậu là Chúng Sinh Kiếp”.

Diệp Quân hơi tò mò: “Chúng Sinh Kiếp?”

Từ Chân gật đầu: “Chính là kiếp bắt nguồn từ chúng sinh”.

Vừa nói mọi người vừa tiến đến gần lôi khu.

Từ Chân phất tay áo, lôi uy bao phủ Từ Thụ và Từ Nhu chợt biến mất, nhưng lôi uy trên người Diệp Quân vẫn còn.

Nhưng lúc này, hắn đã rất mất sức, bởi vì sức mạnh của hắn đã không thể chống đỡ nổi lôi uy đó.

Từ Chân kéo Diệp Quân đến trung tâm lôi khu: “Vũ Trụ Kiếp này bắt nguồn từ chúng sinh, vì vậy gọi là Chúng Sinh Kiếp, bây giờ ta muốn cậu trải nghiệm Chúng Sinh Kiếp trước”.

Cô ta chợt dừng lại, sau đó quay sang nhìn Diệp Quân: “Đoạn đường tiếp theo, cậu phải tự mình đi”.

Tự đi!

Diệp Quân im lặng một lúc rồi chậm rãi bước vào lôi khu.

Vừa đi được vài bước, hắn đã cảm nhận được một sức ép đáng sợ, sức ép đó như ngọn núi đè xuống hắn.

Diệp Quân nắm chặt hai tay, vẻ mặt nghiêm nghị.

Thực lực bây giờ của hắn có thể nói là vô địch khi đối đầu với cường giả dưới chín phần thần tính, nhưng giờ phút này, sức ép kia khiến hắn không thể chống đỡ nổi.

Sau khi bước thêm vài bước, hắn phát hiện cơ thể mình đã không chịu nổi.

Không thể di chuyển nữa!

Diệp Quân nhắm mắt lại, kiếm ý vô địch trong cơ thể hắn không ngừng tuôn ra, chống lại đạo lôi uy kia.

Nhưng hắn bất ngờ phát hiện ra kiếm ý của hắn đang chống lại lôi uy đã bắt đầu tiêu tan.

Diệp Quân hơi bất ngờ.

Từ sau khi kiếm ý vô địch nhập thần tính, hầu như không có ngoại lực nào có thể phá hủy, nhưng giờ phút này, kiếm ý của hắn lại không thể chống lại lôi uy.

Diệp Quân lại thi triển kiếm vực, nhưng cũng giống như kiếm ý, kiếm vực vừa xuất hiện đã chậm rãi tiêu tan.

Diệp Quân quay lại nhìn Từ Chân, Từ Chân cười nói: “Tiếp tục đi”.

Diệp Quân trầm mặc một lúc rồi tiếp tục dùng kiếm ý chống lại lôi uy.

Mặc dù vẫn bị phá hủy, nhưng Diệp Quân vẫn không bỏ cuộc, thử đi thử lại hết lần này đến lần khác.

Ba người Từ Chân đứng từ xa im lặng quan sát.

Từ Nhu đi đến bên cạnh Từ Chân, nhẹ nhàng nói: “Chân tỷ, xem ra thực lực bây giờ của hắn vẫn chưa đủ mạnh để chống lại lôi uy nơi này…”

Từ Chân khẽ gật đầu: “Chính vì vậy cậu ta mới cần tu luyện”.

Từ Nhu nói: “Kiếm ý?”

Từ Chân cười nói: “Đúng vậy.

Từ Nhu gật đầu, không nói gì nữa.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3198


Chương 3198

Phía xa, kiếm ý của Diệp Quân lại bị lôi uy phá hủy, điều này khiến hắn trở nên hơi cáu kỉnh.

Nhưng ngay sau đó, hắn cố gắng bình tĩnh lại, nhìn từ góc độ khác, lôi uy ở đây chẳng phải là cơ hội cho hắn sao?

Cơ hội!

Đây là cơ hội tốt để tu luyện kiếm ý và bản thân.

Nghĩ vậy, Diệp Quân bình tĩnh lại, hắn không tùy ý phóng kiếm ý nữa mà bắt đầu nghiên cứu lôi uy này.

Thấy vậy, Từ Chân khẽ nhếch môi cười.

Từ Nhu cũng hơi bất ngờ, nhẹ nhàng nói: “Bây giờ hắn đã trưởng thành hơn trước rồi”.

Từ Chân khẽ gật đầu: “Trải nghiệm nhiều rồi ắt sẽ trưởng thành”.

Từ Nhu quay sang nhìn Từ Chân: “Chân tỷ, ta luôn có một câu hỏi, tại sao tỷ lại thích hắn…”

Phụ nữ luôn thích người mạnh mẽ hơn mình.

Mà thực lực ban đầu của Diệp Quân lại thua xa Từ Chân.

Từ Chân hỏi ngược lại: “Vậy tại sao lúc đầu muội lại thích cậu ta?”

Từ Nhu cười nói: “Ta hỏi trước, tỷ phải trả lời ta trước”.

Từ Chân lắc đầu cười: “Ta luôn cảm thấy sự phù hợp giữa nam nữ rất đơn giản, không cần nghĩ quá nhiều về các yếu tố bên ngoài, nếu muội thích một người, còn phải nghĩ xem người đó có thực lực hay không… thì chẳng phải rất vô nghĩa sao? Dù sao cậu ta cũng không mạnh bằng ta, ha ha…”

Từ Nhu lườm Từ Chân: “Tỷ vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta”.

Từ Chân cười nói: “Nói đơn giản thì cùng nhau vui vẻ là được”.

Từ Thụ nói: “Thật ra, tỷ tỷ cũng không tính là yêu huynh ấy”.

Từ Nhu nhìn Từ Thụ, Từ Thụ nhìn Từ Chân: “Ban đầu tỷ tỷ không chống cự huynh ấy chắc là vì huynh ấy là người của chúng ta, nên đại tỷ coi huynh ấy như người của mình, về sau đại tỷ không nghĩ nhiều nữa, bởi vì trong lòng đại tỷ, tình yêu chỉ là một loại cảm xúc, trải qua hay không đều được…”

Nàng ta nhìn Từ Chân với vẻ mặt phức tạp: “Đơn giản mà nói, đại tỷ đã tu luyện thần tính, vì vậy coi tình cảm như vật ngoài thân, phải không?”

Nghe vậy, Từ Nhu hơi bất ngờ, nàng ta quay lại nhìn Từ Chân, những năm qua, nàng ta phát hiện mình đã bỏ qua câu hỏi này”.

Đó là vì từ đầu Từ Chân đã tu luyện thần tính.

Người tu luyện thần tính chắc chắn sẽ xem nhẹ một vài chuyện.

Từ Chân nắm lấy tay Từ Thụ, cười nói: “Bây giờ muội cũng học được cách sử dụng mánh khóe khích tướng này rồi”.

Từ Thụ im lặng.

Thật ra đây cũng chỉ là suy đoán của nàng ta, nhưng nàng ta rất sợ Từ Chân sẽ đi đến cuối con đường thần tính này.

Yêu một người bằng cả trái tim khác biệt với tùy ý chơi đùa.

Nàng ta rất sợ Từ Chân thật sự xem nhẹ tất cả, bao gồm cả tình cảm.

Từ Chân cười nói: “Muội sợ ta trở thành người xa lạ sao?”

Từ Thụ gật đầu.

Từ Chân ngẩng đầu nhìn Diệp Quân, nhẹ nhàng nói: “Thật ra suýt chút nữa ta đã đi tới bước cuối cùng, cũng chính là Độc Khai Nhất Đạo mười phần thần tính, nhưng… vì cậu ta và các muội, cuối cùng ta vẫn chưa đi đến bước cuối cùng… Đặc biệt là câu nói ‘Ta nguyện trở thành vua dựa dẫm của tỷ’ của cậu ta… Lúc đó ta chợt cảm thấy nếu thật sự từ bỏ tất cả thì dù trở thành vô địch cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3199


Chương 3199

Từ Thụ nắm chặt tay Từ Chân, không nói gì.

Từ Chân nhìn Diệp Quân phía xa, cười nói: “Vì vậy ta thấy có chút gì đó lưu luyến sẽ tốt hơn, vì các muội đều là người ta quan tâm”.

Từ Nhu nói: “Cuối cùng hắn cũng sẽ tu luyện thần tính, phải không?”

Từ Chân gật đầu: “Đúng vậy”.

Từ Nhu ngập ngừng rồi thôi.

Từ Thụ cũng hơi lo lắng.

Từ Chân nhẹ nhàng nói: “Không còn cách nào khác. Mặc dù cậu ta đang đi con đường nhân tính, nhưng nếu không tu luyện thần tính thì nhân tính cũng không có ý nghĩa gì cả…”

Từ Nhu lo lắng nói: “Vậy sau này hắn sẽ lựa chọn mười phần thần tính sao?”

Từ Chân chớp mắt: “Vậy thì phải tùy vào cậu ta”.

Từ Nhu quay lại nhìn Diệp Quân, cười nói: “Chắc hắn sẽ không chọn mười phần thần tính”.

Từ Thụ không hiểu: “Tại sao?”

Từ Nhu bình tĩnh nói: “Bởi vì hắn rất háo sắc”.

Từ Thụ: “…”

Phía xa, Diệp Quân tiếp tục phóng ra kiếm ý, hắn không lựa chọn đối đầu với lôi uy như lúc đầu nữa mà tạm thời tránh né, chuyển sang phòng ngự.

Diệp Quân thấy cách này rất hữu dụng.

Trước đây dựa vào tính đặc thù của kiếm ý, hắn luôn đối đầu trực diện, nhưng bây giờ, hắn đã thay đổi suy nghĩ, lựa chọn kiếm ý làm phòng ngự, hắn đã có chiếm được ưu thế lớn.

Kiếm ý kết hợp với sức mạnh thời không của vạn giới tạo thành lớp phòng ngự có thể chống lại lôi uy, mặc dù rất khó khăn, nhưng lôi uy không thể phá hủy kiếm ý của hắn nữa.

Cứng và mềm!

Trước kia, kiếm ý của hắn rất cứng rắn, nhưng bây giờ hắn phát hiện kiếm ý của mình đã mềm mại đi nhiều, nhưng lại có hiệu quả bất ngờ.

Một bên khác, Từ Nhu nhìn Diệp Quân, nhẹ nhàng nói: “Kiếm ý của hắn bắt đầu chuyển từ tấn công sang phòng thủ rồi”.

Từ Chân gật đầu: “Cứng nhắc mãi cũng không được, bởi vì phải có lúc cứng nhắc thì cậu ta mới hiểu ra, sau này sẽ bớt khổ cực đi. Hơn nữa, khuyết điểm lớn nhất của kiếm ý của cậu ta là không thể vừa cứng vừa mềm, hy vọng lần tu luyện này có thể nâng cao kiếm ý của cậu ta”.

Từ Nhu nói: “Đại tỷ, khi nào tỷ đi?”

Từ Thụ quay lại nhìn Từ Chân, bọn họ biết với thực lực của Từ Chân, muốn rời khỏi nơi đây rất đơn giản.

Ác Đạo không thể ngăn cản cô ta.

Từ Chân khẽ lắc đầu: “Nếu ta rời khỏi đây, Kiếp nơi này sẽ bùng phát…”

Nói đến đây, cô ta nhìn Diệp Quân, cười nói: “Nói chung, lúc nào ta có thể rời khỏi nơi này thì còn phải phụ thuộc vào cậu ta”.

Diệp Quân!

Từ Nhu và Từ Thụ nhìn Diệp Quân, trong mắt Từ Nhu hiện lên vẻ đau lòng: “Gánh nặng trên người hắn rất nặng…”

Những năm qua, Diệp Quân đã thay đổi rất nhiều, tóm lại là ngày càng trưởng thành hơn.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3200


Chương 3200

Từ Chân nhìn Diệp Quân, cười nói: “Đợi chuyện này kết thúc, chúng ta đến hệ Ngân Hà nhé, ta rất nhớ nơi đó”.

Hệ Ngân Hà!

Từ Nhu cũng cười nói: “Được”.

Nàng ta cũng thích đến nơi đó.

Từ Thụ cười nói: “Chân vũ trụ thì sao?”

Từ Nhu nhìn bụng Từ Thụ, cười nói: “Chẳng phải còn có đứa nhóc này sao? Chân vũ trụ sau này sẽ do tên đứa nhóc này kế thừa”.

Cho dù sau này viện trưởng của vũ trụ Quan Huyên là ai, thì Chân vũ trụ cũng chắc chắn sẽ thuộc về đứa con trong bụng Từ Thụ, điều này không thể nghi ngờ.

Cũng chỉ có con của Từ Thụ mới đủ thực lực để cai quản Chân vũ trụ.

Lúc này, Từ Nhu nghĩ tới điều gì đó, cười nói: “Tiểu Thụ, muội có nghĩ đứa trẻ trong bụng sẽ trở thành viện trưởng không?”

Từ Thụ đảo mắt: “Bây giờ tỷ muốn chơi cung đấu sao?”

Từ Nhu cười lớn.

Trên lý thuyết, đứa bé trong bụng Từ Thụ cũng có quyền kế thừa.

Từ Thụ cười nói: “Bây giờ nói tới những điều này không có ý nghĩa gì cả, ta nghĩ sau này ai kế thừa thư viện đều được, chủ yếu là xem bọn trẻ thế nào! Ai phù hợp thì người đó kế thừa”.

Từ Chân mỉm cười rồi nhìn sang bên phải, bên đó có một cô gái đang lạnh lùng nhìn Diệp Quân.

Chính là Ác Đạo!

Ác Đạo nhìn chằm chằm vào Diệp Quân, lạnh lùng nói: “Ngăn chặn Vũ Trụ Kiếp ư? Đúng là ngu xuẩn! Đợi ta áp chế được Thiện Đạo, vượt qua mười phần thần tính, đạt tới Độc Khai Nhất Đạo, lúc đó ngươi chết chắc… cả người phụ nữ kia nữa…”

Nói đến đây, ánh mắt cô ta tràn ngập lửa hận.

Người phụ nữ váy trắng kia!

Lúc đầu đối phương đã sỉ nhục Ác Đạo, sau này cô ta sẽ trả thù gấp trăm lần.

Lối vào lôi khu.

Diệp Quân liên tục thả ra kiếm ý để chúng được trui rèn dưới lôi uy cho đến khi xảy ra biến hóa.

Giờ đây chúng đã có thể miễn cưỡng chịu đựng được lôi uy rồi.

Nhưng Diệp Quân không thỏa mãn với điều ấy mà tiếp tục tiến bước, cảm nhận lôi uy càng mạnh hơn.

Thời gian từng chút trôi qua.

Một tháng sau, đã có lôi uy mờ nhạt xuất hiện trong kiếm ý của hắn.

Sau thời gian dài tiếp xúc, sức mạnh sấm sét đã dần thấm vào kiếm ý, phát hiện này khiến Diệp Quân vui mừng hết cỡ.

Thế là hắn bắt đầu dùng kiếm ý hấp thu lôi kiếp.

Sau đó phát hiện cách này có hiệu quả.

Chúng Sinh Kiếp.

Hiện nay chính là tai kiếp đáng sợ bậc nhất vũ trụ.

Nó sinh ra từ chúng sinh, rồi lại hủy diệt chúng sinh.

Có thể nói là kiếp nạn gian nan nhất mà chúng sinh ắt phải trải qua.
 
Back
Top Dưới