Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3101


Chương 3101

Nhưng điều này cũng khơi gợi ý chí chiến đấu của hắn!

Chiến đấu!

Chiến đấu một cách điên cuồng!

Không biết đã bao lâu trôi qua, An Nam Tịnh đột nhiên dừng lại, bà ấy nhìn Diệp Quân ở cách đó không xa, im lặng không nói một lời.

Lúc này, Diệp Quân đột nhiên nói: “An tiền bối, vì sao dù ta có thay đổi như thế nào, tiền bối vẫn có thể đoán được dự tính của ta?”

An Nam Tịnh bình tĩnh nói: “Ý thức”.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Ý thức của tiền bối mãi mãi cao hơn ta sao?”

An Nam Tịnh gật đầu: “Ta đã trải qua vô số trận chiến, một ánh mắt của cậu ta cũng có thể biết cậu đang nghĩ gì, muốn làm gì, ta cảm thấy kiếm của cậu quá nhàm chán.

Diệp Quân im lặng.

An Nam Tịnh nói tiếp: “Điều này cũng là bình thường thôi, kinh nghiệm chiến đấu của cậu quá ít, vì thế ý thức chiến đấu vẫn chưa đủ, cậu cần phải chiến đấu, chiến đấu không ngừng”.

Diệp Quân trầm giọng nói: “An tiền bối, ý thức chiến đấu là một kỹ xảo sao?”

An Nam Tịnh bình tĩnh đáp: “Ý của cậu là sau khi sức mạnh đạt đến một trình độ nhất định, tất cả kỹ xảo đều chỉ là mây bay, đúng không?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng thế”.

An Nam Tịnh nhẹ nhàng lắc đầu: “Suy nghĩ của cậu sai rồi”.

Diệp Quân nghi ngờ.

An Nam Tịnh giải thích: “Ví dụ như sức mạnh của cậu là mười, nhưng sức mạnh đối thủ của cậu cũng là mười thì sao?”

Diệp Quân nhẹ giọng nói: “Ta hiểu rồi, khi sức mạnh tương đương, ý thức chiến đấu và kỹ xảo sẽ rất quan trọng”.

An Nam Tịnh gật nhẹ đầu: “Đúng thế, trừ khi sức mạnh của cậu đạt đến cấp bậc như cô cô váy trắng và ông nội của cậu, nếu đến cấp bậc đó, bất cứ kỹ xảo và ý thức chiến đấu đều chỉ là mây bay trước mặt họ, nhưng trên đời này có bao nhiêu người có thể đạt đến cấp bậc như bọn họ chứ? Có lẽ sau này cậu có thể đến được cấp bậc đó, nhưng hiện tại vẫn phải từ từ tiến tới”.

Diệp Quân mỉm cười nói: “Ta hiểu rồi”.

An Nam Tịnh nói: “Kiếm kỹ này của cậu rất lợi hại, trong cùng cấp bậc, có lẽ không ai có thể ngăn cản được, nhưng nó vẫn còn không gian phát triển rất lớn, nếu như…”

Nói đến đây, bà ấy đột nhiên cười khẽ: “Ta sẽ làm mẫu cho cậu”.

Dứt lời, bà ấy tiến lên một bước, Diệp Quân còn chưa lấy lại tinh thần thì một thanh trường thương đã xông tới trước mặt hắn.

Sắc mặt Diệp Quân hơi thay đổi, vào lúc hắn muốn ra tay thì thanh trường thương kia chợt biến mất một cách kỳ lạ, cùng lúc đó, một thanh trường thương đã kề vào gáy của hắn.

Diệp Quân ngây người.

An Nam Tịnh mở lòng bàn tay, trường thương quay lại trong tay bà ấy, bà ấy nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Hư hư thực thực, trong thật có giả, trong giả có thật, làm như thế có thể khiến đối thủ khó đề phòng hơn”.

Sắc mặt Diệp Quân hơi thay đổi: “Học được rồi”.

An Nam Tịnh khẽ mỉm cười: “Cậu thử xem?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3102


Chương 3102

Diệp Quân gật đầu, hắn tiến một bước về phía trước, sau đó, xung quanh xuất hiện một khung cảnh kỳ lạ, từng thanh ý kiếm nối đuôi nhau xuất hiện, nhưng lại biến mất một cách khó hiểu.

Người bình thường hoàn toàn không biết được thanh kiếm nào là sát chiêu chân chính.

Diệp Quân càng luyện càng hưng phấn.

Cứ thế dưới sự chỉ bảo của An Nam Tịnh, ý thức chiến đấu và Diên Trì Nhất Kiếm của Diệp Quân trở nên ngày càng đáng sợ hơn.

Chẳng mấy chốc đã mười năm trôi qua.

Lúc này dù Diệp Quân vẫn không thể đỡ được trăm chiêu của An Nam Tịnh, nhưng ý thức chiến đấu và Diên Trì Nhất Kiếm của hắn đã đạt tới một tầm cao mới.

Hơn nữa hắn còn có thể so đấu mấy chục chiêu với An Nam Tịnh.

Đừng thấy đó chỉ có mấy chục chiêu, chỉ Diệp Quân biết rõ đây là chuyện kinh khủng đến mức nào, vì từ chiêu thứ nhất, mỗi một chiêu tiếp theo đều là dự tính, chống lại dự tính…

Hắn có thể đối chiến mấy chục chiêu với An Nam Tịnh đã là một chuyện đáng sợ lắm rồi.

Sau khi đỡ chiêu thứ năm mươi của An Nam Tịnh, Diệp Quân quyết định dừng lại rồi ngồi xụi lơ dưới đất, lúc này hắn đổ mồ hôi như mưa, không còn chút sức lực nào cả.

Thật sự là mất hết sức lực!

Cường độ chiến đấu thế này làm tiêu hao rất nhiều lực tinh thần, vì hắn không dám thả lỏng một phút giây nào, vẫn luôn tập trung tinh thần, mà dưới cường độ chiến đấu cao như thế, có thể nói là hắn đã đạt đến một giới hạn của mình hiện tại rồi.

Mà điều này cũng cho Diệp Quân biết một điều rằng, đó là trước lúc này hắn chưa từng đạt đến giới hạn của mình bao giờ.

Rất nhiều lúc nếu ngươi không ép buộc bản thân mình, ngươi thật sự sẽ không biết giới hạn của mình ở đâu.

An Nam Tịnh nhìn Diệp Quân xụi lơ dưới đất, trong lòng âm thầm gật đầu, bà ấy vẫn khá hài lòng với biểu hiện của Diệp Quân.

Thiên phú tốt, chịu học hỏi, chịu cố gắng, không sợ khổ.

Mười năm qua, Diệp Quân gần như tiến bộ với tốc độ có thể nhìn thấy rõ ràng, bà ấy thấy rõ những vất vả mà cậu phải chịu, nếu là người bình thường hoàn toàn không thể chịu được lâu như thế.

Lúc này, Diệp Quân đột nhiên chậm rãi mở mắt ra: “An tiền bối, ta đã đạt đến giới hạn của mình rồi sao?”

An Nam Tịnh hỏi ngược lại: “Bản thân cậu cảm thấy thế nào?”

Diệp Quân cười nói: “Có lẽ là chưa”.

An Nam Tịnh gật nhẹ đầu: “Vậy thì chính là chưa”.

Chưa!

Diệp Quân hít sâu một hơi, hắn chậm rãi nhắm mắt lại, nhanh chóng điều động cây thần tự nhiên và tâm sinh mệnh khôi phục cơ thể mình.

Không lâu sau đó, thân thể hắn gần như đã hồi phục.

Diệp Quân đứng lên, sau đó nhìn về phía An Nam Tịnh: “Tiếp tục đi”.

An Nam Tịnh gật đầu: “Được”.

Sau đó, hai người lại chiến đấu một lần nữa.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3103


Chương 3103

Tộc Tiên Linh.

Từ sau khi Trí Sư và Thanh Nghiệp tuyên chiến với thư viện Quan Huyên, cao thủ ở bên ngoài của tộc Tiên Linh đều vội vã trở về.

Lúc này cao thủ của tộc Tiên Linh có thể nói là giận dữ vô cùng.

Biết bao năm qua, chưa có thế lực nào dám vô lễ với tộc Tiên Linh như thế.

Không đầu hàng thì phải chết?

Đúng là ngông cuồng!

Nếu không vì Trí Sư và Tư Pháp Linh Quân ngăn cản, rất nhiều cao thủ tộc Tiên Linh đã tấn công đến vũ trụ Quan Huyên rồi.

Trong Tiên Linh Thánh Điện.

Trí Sư đang ngồi xếp bằng dưới đất, trong tay ông ta cầm một cái mai rùa.

Khoảng thời gian này, ông ta vẫn luôn tiên đoán vận mệnh của tộc Tiên Linh, nhưng lại không thu hoạch được gì, tựa như thiên cơ đã bị che giấu, việc này khiến ông ta cực kỳ nghi ngờ, vì trước kia chưa từng xảy ra chuyện như thế bao giờ.

Đối diện Trí Sư là Tư Pháp Linh Quân, sắc mặt Tư Pháp Linh Quân cũng rất u ám: “Vẫn không thu hoạch được gì sao?”

Trí Sư gật đầu.

Tư Pháp Linh Quân cau mày.

Trí Sư nhẹ giọng nói: “Khoảng thời gian này, trong lòng ta vẫn luôn cảm thấy bất an…”

Tư Pháp Linh Quân trầm giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều quá làm gì, dù sau lưng Diệp Quân có một cao thủ chín phần thần tính thì tộc Tiên Linh chúng ta cũng đâu cần phải sợ?”

Tộc Tiên Linh không cần sợ một cao thủ cảnh giới chín phần thần tính.

Trí Sư lắc đầu, ông ta tinh thông bói toán, nhưng bói toán lại không có kết quả, khiến ông ta rất bất an.

Lúc này, một ông lão đột nhiên bước nhanh vào trong đại điện, ông lão trầm giọng nói: “Thanh Nghiệp trưởng lão gửi tin đến”.

Trí Sư lập tức đứng dậy: “Đã có tin tức của Tộc trưởng rồi sao?”

Ông lão gật đầu: “Đúng thế”.

Trí Sư hỏi: “Tộc trưởng nói thế nào?”

Ông lão trầm giọng đáp: “Tộc trưởng nói bên ngoài chỉ có một cao thủ chín phần thần tính…”

Trí Sư kinh ngạc nói: “Có thật sao?”

Ông lão gật đầu: “Có điều không thể chắc chắn có phải là người đứng sau Diệp Quân hay không, người này là Tông chủ Quá Khứ Tông ở Tuế Nguyệt trường hà, năm đó từng đến thời đại cũ… Bây giờ cô ta đang ở Quá Khứ Tinh, Tộc trưởng bảo chúng ta đến hỏi người này trước, xem có phải cô ta là người đứng sau Diệp Quân không, nếu phải thì chuyện này phải đợi ngài ấy trở về rồi quyết định, nếu không phải thì chúng ta có thể tự giải quyết”.

Quá Khứ Tinh!

Trí Sư và Tư Pháp Linh Quân nhìn nhau, hai người đồng thanh nói: “Đi”.

Ba người nhanh chóng biến mất khỏi điện.



Trong một lầu các, ở một tinh không tại Thần Tri Giới.

Hai người phụ nữ ngồi đối diện nhau.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3104


Chương 310

Chương 3104

Chính là Lâu Đắc Nguyệt và Thanh Tri.

Sau khi rời khỏi chỗ của Diệp Quân, Thanh Tri bèn đi tới nền văn minh Thần Tri, cô ấy cũng chỉ có thể đến nơi này thôi.

Lúc này, Lâu Đắc Nguyệt chợt nhìn về phía Thanh Tri: “Vừa nhận được tin tức tộc Tiên Linh của cô tuyên chiến với thư viện Quan Huyên”.

Thanh Tri cau mày.

Lâu Đắc Nguyệt lắc đầu: “Tộc Tiên Linh của cô nghĩ gì vậy?”

Sắc mặt Thanh Tri hơi khó coi.

Lâu Đắc Nguyệt cười chân chộc: “Tộc Tiên Linh của cô thật sự là đang tự đẩy mình về hướng diệt vong…”

Thanh Tri trầm giọng nói: “Đắc Nguyệt, người sáng tạo ra thời không đặc biệt kia thật sự là…”

Lâu Đắc Nguyệt thẳng thừng ngắt lời Thanh Tri: “Thanh Tri, ta biết cô muốn nói gì, nhưng ta có thể cho cô biết ở thời điểm đỉnh cao của nền văn minh Thần Tri ta thì không chỉ có một cao thủ chín phần thần tính, nhưng họ liên thủ với nhau vẫn không thể sáng tạo ra thời không đáng sợ như thế, người thử nghĩ người đứng sau Diệp công tử mạnh đến mức nào?”

Thanh Tri im lặng.

Lâu Đắc Nguyệt nói tiếp: “Còn có thanh kiếm trong tay Diệp công tử nữa, dù ta không tận mắt nhìn thấy nó, nhưng theo miêu tả của cô, thanh kiếm kia có thể dễ dàng chém vỡ Tiên Linh Ấn của tộc Tiên Linh các cô, chuyện này có ý nghĩa thế nào? Có nghĩa thực lực của người tạo ra thanh kiếm vượt xa tổ tiên của tộc Tiên Linh”.

Hai tay Thanh Tri chậm rãi siết chặt lại, thật ra những việc này cô ấy đều từng nghĩ đến, chỉ là sâu trong lòng không muốn thừa nhận mà thôi.

Dẫu sao tộc Tiên Linh cũng là tộc của cô ấy.

Lâu Đắc Nguyệt đột nhiên đứng dậy, cô ấy chậm rãi đi tới trước mặt Thanh Tri, sau đó nói: “Bây giờ cô chỉ có một sự lựa chọn, đó là đứng về phía Diệp công tử…”

Thanh Tri lắc đầu: “Ta không muốn hắn xảy ra chuyện, nhưng cũng không muốn phản bội tộc…”

“Ngu xuẩn!”

Lâu Đắc Nguyệt giận dữ nói: “Bây giờ việc cô phải nghĩ không phải là phản bội tộc, mà là làm thế nào để giữ được nền văn minh của tộc Tiên Linh các cô, nếu bây giờ cô đứng về phía tộc Tiên Linh khiến Diệp công tử thất vọng, dù hắn không giết cô thì chắc chắn tình bạn giữa cô và hắn cũng sẽ phai nhạt, nhưng nếu bây giờ cô đứng về phía hắn, thì sau này lúc tộc Tiên Linh tai hoạ ngập đầu, dù cô không nói lời nào mà đứng ở đó, hắn cũng sẽ sinh lòng trắc ẩn, không tiêu diệt triệt để tộc Tiên Linh…”

Thanh Tri: “…”

Lâu Đắc Nguyệt bình tĩnh nói: “Đàn ông chính là như thế, cô càng giúp hắn, hắn sẽ càng mềm lòng, ngược lại, nếu hắn trở nên cứng rắn thì sẽ không nương tay. Vì thế việc cô phải làm bây giờ là kiên định đứng về phía hắn, dù cô có thể bị mắng, nhưng hàng nghìn hàng vạn năm sau, người của tộc Tiên Linh sẽ cảm ơn cô”.

Thanh Tri lắc đầu: “Ta không muốn sử dụng những thủ đoạn này với hắn…”

Lâu Đắc Nguyệt khẽ thở dài: “Nha đầu ngốc, chúng ta đều không còn là trẻ con nữa. Chúng ta phải gánh vác rất nhiều trách nhiệm, mà trong quá trình này sẽ khó tránh khỏi việc phải sử dụng chút thủ đoạn… Chỉ cần không phải hại hắn, sử dụng chút thủ đoạn cũng chẳng sao…”

Thanh Tri vẫn hơi do dự.

Mà Lâu Đắc Nguyệt đột nhiên nói: “Cổ Lão!”

Một ông lão xuất hiện trước mặt Lâu Đắc Nguyệt, Lâu Đắc Nguyệt bình tĩnh nói: “Triệu tập người của chúng ta, lập tức đi đến thư viện Quan Huyên”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3105


Chương 3105

Ông lão hơi khó hiểu: “Đi đến… thư viện Quan Huyên làm gì?”

Lâu Đắc Nguyệt hơi bất mãn: “Ông nói xem đi làm gì? Diệp Quân là bạn đồng sinh cộng tử với ta, bây giờ hắn gặp nạn sao ta có thể mặc kệ được? Đi đi, gọi tất cả mọi người đến đây, bữa tối đến thư viện Quan Huyên rồi ăn…”

Ông lão: “…”

Thư viện Quan Huyên.

Hôm nay, Tần Quan đang bận rộn trong Thư Điện đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía trước, nơi đó có một ông lão xuất hiện.

Ông lão cúi chào Tần Quan, sau đó cung kính nói: “Các chủ, có một cô gái đến cầu kiến, cô ấy nói cô ấy là bạn của Thiếu các chủ, cô ấy còn dẫn theo rất nhiều cao thủ”.

Tần Quan đặt bút trong tay xuống: “Cho mời”.

Ông lão lui xuống.

Chẳng mấy chốc, Lâu Đắc Nguyệt và Thanh Tri chậm rãi đi vào dưới sự hướng dẫn của ông lão.

Tần Quan nhìn về phía Lâu Đắc Nguyệt, khẽ mỉm cười: “Chào cô”.

Thấy Tần Quan, trong mắt Lâu Đắc Nguyệt lộ vẻ ngạc nhiên, vì cô ấy phát hiện người phụ nữ trước mặt không hề có chút khí thế nào, hoàn toàn không giống một người tu luyện.

Thanh Tri cũng tò mò quan sát Tần Quan, người trước mặt là mẹ của Diệp công tử ư?

Tần Quan cười nói: “Mời hai vị ngồi”.

Lâu Đắc Nguyệt cũng không ngồi mà chỉ hỏi: “Các hạ là mẹ của Diệp công tử sao?”

Tần Quan gật đầu, cười đáp: “Đúng thế”.

Lâu Đắc Nguyệt mỉm cười: “Nghe nói Diệp công tử gặp nạn nên hai chúng ta đến giúp đỡ”.

Tần Quan chợt hỏi: “Cô nương đến từ nền văn minh Thần Tri sao?”

Nghe thấy thế, Lâu Đắc Nguyệt nhất thời tỏ vẻ ngạc nhiên: “Các hạ biết à?”

Tần Quan cười nói: “Người của ta từng điều tra”.

Lâu Đắc Nguyệt nhìn Tần Quan, không nói gì.

Tần Quan chậm rãi đứng dậy, bà ấy đi tới trước mặt hai người, cười nói: “Theo ta được biết, nền văn minh Thần Tri cũng đã từng chú trọng phát triển văn minh khoa học kỹ thuật, ta nghĩ chúng ta có thể trao đổi nền văn minh”.

Lâu Đắc Nguyệt hơi tò mò: “Thư viện Quan Huyên cũng phát triển văn minh khoa học kỹ thuật sao?”

Tần Quan gật đầu: “Đúng thế”.

Lâu Đắc Nguyệt lập tức thấy hứng thú, mỉm cười nói: “Vậy ta cũng muốn được mở mang kiến thức”.

Tần Quan cười nói: “Được thôi”.

Sau đó, bà ấy đột nhiên nhìn về phía Thanh Tri bên cạnh: “Cô nương đến từ tộc Tiên Linh à?”

Thanh Tri khẽ gật đầu: “Phải”.

Tần Quan gật nhẹ đầu, cũng không nói gì thêm mà nhìn về phía Lâu Đắc Nguyệt, cười nói: “Hai vị cùng ta đi xem thử khoa học kỹ thuật của thư viện Quan Huyên nhé”.

Dứt lời, bà ấy đi ra ngoài điện.

Hai cô gái Lâu Đắc Nguyệt đều hơi tò mò nên vội vàng đi theo.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3106


Chương 3106

Tần Quan dẫn hai người đi tới một vùng tinh không, cách mấy trăm ngàn trượng trước mặt ba người có một hành tinh màu xanh da trời lơ lửng, nhưng hành tinh cũng không lớn lắm, ở xung quanh hành tinh có năng lượng bí ẩn như nước gợn sóng không ngừng lan rộng ra.

Lâu Đắc Nguyệt hơi tò mò: “Đây là gì vậy?”

Tần Quan cười nói: “Máy tiếp thu vũ trụ”.

Chương 3107

Tần Quan lắc đầu: “Chín phần thần tính đương nhiên không phải mạnh nhất, theo ta được biết, trong cao thủ chín phần thần tính cũng phân chia mạnh yếu, ví dụ như người có thể tạo một đạo cho riêng mình sau khi đạt tới chín phần thần tính mới là cao thủ thật sự, sau đó tiếp xúc đến nhân tính… “.

Nói đến đây, bà ấy cười khẽ: “Nói xa quá rồi”.

Thanh Tri im lặng, cô ấy biết chắc chắn thư viện Quan Huyên có cao thủ chín phần thần tính.

Tộc Tiên Linh tùy tiện khai chiến với thư viện Quan Huyên thật sự là quá mạo hiểm.

Lúc này Lâu Đắc Nguyệt ở bên cạnh chợt nói: “Tần các chủ, máy tiếp thu vũ trụ này của các hạ đã tiếp thụ bao nhiêu nền văn minh vũ trụ rồi?”

Tần Quan suy nghĩ một lúc rồi nói: “Đến hiện tại đã có hơn mấy trăm nghìn nền văn minh vũ trụ cao cấp”.

Lâu Đắc Nguyệt nhìn về phía Tần Quan: “Nền văn minh Thần Tri của chúng ta có phải nền văn minh mạnh nhất trong đó không?”

Tần Quan lắc đầu: “Không phải”.

Lâu Đắc Nguyệt cau mày: “Còn có nền văn minh mạnh hơn ư?”

Tần Quan cười nói: “Có”.

Lâu Đắc Nguyệt hơi không phục: “Nền văn minh gì vậy?”

Tần Quan đáp: “Theo những gì chúng ta quan sát đánh giá được thì có ba nền văn minh mạnh hơn nền văn minh Thần Tri, thứ nhất là một nền văn minh trước nền văn minh Thần Tri, nền văn minh này có tên là nền văn minh Quy Nhân, nền văn minh này xuất hiện trước nền văn minh Thần Tri của các cô, cách nền văn minh của các cô gần sáu tỷ năm, nền văn minh này cũng giống như nền văn minh Thần Tri, sau đó đã bị Vũ Trụ Kiếp huỷ diệt”.

Lâu Đắc Nguyệt trầm giọng nói: “Ta có biết chút ít về nền văn minh Quy Nhân mà các hạ nói, nhưng ta không biết thì ra nó có tên như thế, vào năm đó, chúng ta cũng đã từng tìm hiểu về lịch sử, chúng ta biết ở trước chúng ta từng có một nền văn minh lớn mạnh vì nền văn minh này từng để lại một vài di tích bí cảnh, nhưng cũng không nhiều. Vì thế chúng ta cũng không thể biết được nền văn minh lớn mạnh đó rốt cuộc là nền văn minh gì…”, nói đến đây, cô ấy nhìn về phía Tần Quan: “Nền văn minh Quy Nhân này thật sự mạnh hơn nền văn minh Thần Tri chúng ta sao?”

Tần Quan gật đầu: “Bọn họ có cao thủ chín phần thần tính, là kiểu cao thủ có thể tạo ra đạo của riêng mình”.

Lâu Đắc Nguyệt im lặng.

Có cao thủ như thế thì đúng là mạnh hơn nền văn minh Thần Tri, phải biết rằng vào thời điểm đỉnh cao của nền văn minh Thần Tri, bọn họ cũng chỉ có cao thủ cảnh giới chín phần thần tính mà thôi, chứ không có ai tạo ra được đạo của riêng mình cả.

Thanh Tri chợt hơi tò mò: “Còn hai nền văn minh khác thì sao?”

Tần Quan mỉm cười nói: “Hai nền văn minh khác một là nền văn minh Sâm Lâm, nền văn minh Sâm Lâm này là rừng sâu Thần Hư hiện tại, rừng sâu Thần Hư này do nền văn minh Sâm Lâm trước đây để lại, trước đây khi trải qua Vũ Trụ Kiếp, bọn họ đã sử dụng một thần thông vô thượng dời cả tộc đi đến một vũ trụ khác…”

Thanh Tri tò mò hỏi: “Vũ trụ nào vậy?”

Tần Quan đáp: “Vẫn đang điều tra”.

Thanh Tri: “…”

Tần Quan lại nói: “Có một điểm có thể chắc chắn là người của vũ trụ thời đại cũ không thể đi tới vũ trụ đó, phải nói rằng chỉ có cao thủ chín phần thần tính mới có thể rời khỏi vũ trụ này, tiến hành di chuyển giữa các vũ trụ, mà nền văn minh Sâm Lâm này có thể dời cả tộc đi chứng tỏ thực lực không hề đơn giản”.

Lâu Đắc Nguyệt nghi ngờ.

Tần Quan giải thích: “Trong vũ trụ rộng lớn của chúng ta từng tồn tại vô số nền văn minh, mà những nền văn minh này đều từng để lại đủ các loại năng lượng trong vũ trụ, ví dụ như âm thanh, hình ảnh vân vân, mà máy tiếp thu vũ trụ có thể thu được những thứ này…”

Nói xong, bà ấy đột nhiên búng tay một cái, máy tiếp thu vũ trụ kia đột nhiên rung lên, ngay sau đó một hình ảnh bí ẩn hiện lên trước mặt ba người.

Là hình ảnh nền văn minh của một thời đại!

“Sao có thể!”

Lúc này, Lâu Đắc Nguyệt chợt kinh ngạc nói: “Đây… Đây là nền văn minh Thần Tri của chúng ta…”

Tần Quan khẽ gật đầu: “Đúng thế”.

Lâu Đắc Nguyệt vô cùng khó tin: “Thứ này…”

Thanh Tri cũng là cực kỳ kinh ngạc.

Tái hiện lại nền văn mình cũ?

Sao có thể làm được chứ?

Lâu Đắc Nguyệt quay đầu nhìn về phía Tần Quan: “Sao có thể làm được vậy?”

Tần Quan mỉm cười: “Muốn giải thích thì khá rắc rối, nói một cách đơn giản thì máy tiếp thu vũ trụ này có thể tiếp thu được năng lượng trước đây, sau đó sẽ sử dụng một vài phương pháp đặc biệt khôi phục những năng lượng này thành hình ảnh ban đầu”.

Dứt lời, bà ấy ngẩng đầu nhìn máy tiếp thu vũ trụ ở phía xa, khẽ nói: “Bây giờ thứ này vẫn chưa hoàn chỉnh lắm, đợi sau này khi hoàn chỉnh hơn nó có thể mô phỏng hoàn toàn nền văn minh của một vũ trụ, từ khi ra đời đến khi hủy diệt…”

Lâu Đắc Nguyệt trầm giọng nói: “Các hạ đang nghiên cứu những nền văn minh này sao?”

Tần Quan gật đầu: “Đương nhiên phải nghiên cứu rồi, có rất nhiều nền văn minh có những điều đáng để học tập, ví dụ như nền văn minh Thần Tri của các cô, trình độ khoa học kỹ thuật của các cô rất phát triển, khiến chúng ta học được rất nhiều điều”.

Lâu Đắc Nguyệt cất giọng nặng nề: “Các người?”

Tần Quan khẽ mỉm cười: “Đương nhiên là ta phải có đội ngũ rồi, cô cũng có thể hiểu nó là thư viện Quan Huyên”.

Lâu Đắc Nguyệt thấy hơi khó hiểu: “Thư viện Quan Huyên của các người lớn mạnh như thế, vì sao lại không hề nổi tiếng trong vũ trụ rộng lớn này vậy?”

Thanh Tri cũng nhìn về phía Tần Quan, đây cũng là một điểm khiến cô ấy rất nghi ngờ.

Tần Quan cười nói: “Vào lúc Tiểu Quân còn chưa xuất hiện, gia tộc chúng ta khá là khiêm tốn, mọi người sống rải rác ai làm việc nấy, mãi đến khi Tiểu Quân xuất hiện, gia tộc chúng ta mới tập trung lại với nhau chuẩn bị làm một vài chuyện, vì thế trước kia những vũ trụ bên ngoài không biết đến chúng ta cũng là chuyện bình thường”.

Thanh Tri do dự một lúc thì nói: “Tần các chủ, thư viện Quan Huyên các người có cao thủ cảnh giới chín phần thần tính không?”

Tần Quan cười khẽ, sau đó nói: “Chín phần thần tính là mạnh nhất rồi à?”

Thanh Tri sửng sốt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3107


Chương 3107

Tần Quan lắc đầu: “Chín phần thần tính đương nhiên không phải mạnh nhất, theo ta được biết, trong cao thủ chín phần thần tính cũng phân chia mạnh yếu, ví dụ như người có thể tạo một đạo cho riêng mình sau khi đạt tới chín phần thần tính mới là cao thủ thật sự, sau đó tiếp xúc đến nhân tính… “.

Nói đến đây, bà ấy cười khẽ: “Nói xa quá rồi”.

Thanh Tri im lặng, cô ấy biết chắc chắn thư viện Quan Huyên có cao thủ chín phần thần tính.

Tộc Tiên Linh tùy tiện khai chiến với thư viện Quan Huyên thật sự là quá mạo hiểm.

Lúc này Lâu Đắc Nguyệt ở bên cạnh chợt nói: “Tần các chủ, máy tiếp thu vũ trụ này của các hạ đã tiếp thụ bao nhiêu nền văn minh vũ trụ rồi?”

Tần Quan suy nghĩ một lúc rồi nói: “Đến hiện tại đã có hơn mấy trăm nghìn nền văn minh vũ trụ cao cấp”.

Lâu Đắc Nguyệt nhìn về phía Tần Quan: “Nền văn minh Thần Tri của chúng ta có phải nền văn minh mạnh nhất trong đó không?”

Tần Quan lắc đầu: “Không phải”.

Lâu Đắc Nguyệt cau mày: “Còn có nền văn minh mạnh hơn ư?”

Tần Quan cười nói: “Có”.

Lâu Đắc Nguyệt hơi không phục: “Nền văn minh gì vậy?”

Tần Quan đáp: “Theo những gì chúng ta quan sát đánh giá được thì có ba nền văn minh mạnh hơn nền văn minh Thần Tri, thứ nhất là một nền văn minh trước nền văn minh Thần Tri, nền văn minh này có tên là nền văn minh Quy Nhân, nền văn minh này xuất hiện trước nền văn minh Thần Tri của các cô, cách nền văn minh của các cô gần sáu tỷ năm, nền văn minh này cũng giống như nền văn minh Thần Tri, sau đó đã bị Vũ Trụ Kiếp huỷ diệt”.

Lâu Đắc Nguyệt trầm giọng nói: “Ta có biết chút ít về nền văn minh Quy Nhân mà các hạ nói, nhưng ta không biết thì ra nó có tên như thế, vào năm đó, chúng ta cũng đã từng tìm hiểu về lịch sử, chúng ta biết ở trước chúng ta từng có một nền văn minh lớn mạnh vì nền văn minh này từng để lại một vài di tích bí cảnh, nhưng cũng không nhiều. Vì thế chúng ta cũng không thể biết được nền văn minh lớn mạnh đó rốt cuộc là nền văn minh gì…”, nói đến đây, cô ấy nhìn về phía Tần Quan: “Nền văn minh Quy Nhân này thật sự mạnh hơn nền văn minh Thần Tri chúng ta sao?”

Tần Quan gật đầu: “Bọn họ có cao thủ chín phần thần tính, là kiểu cao thủ có thể tạo ra đạo của riêng mình”.

Lâu Đắc Nguyệt im lặng.

Có cao thủ như thế thì đúng là mạnh hơn nền văn minh Thần Tri, phải biết rằng vào thời điểm đỉnh cao của nền văn minh Thần Tri, bọn họ cũng chỉ có cao thủ cảnh giới chín phần thần tính mà thôi, chứ không có ai tạo ra được đạo của riêng mình cả.

Thanh Tri chợt hơi tò mò: “Còn hai nền văn minh khác thì sao?”

Tần Quan mỉm cười nói: “Hai nền văn minh khác một là nền văn minh Sâm Lâm, nền văn minh Sâm Lâm này là rừng sâu Thần Hư hiện tại, rừng sâu Thần Hư này do nền văn minh Sâm Lâm trước đây để lại, trước đây khi trải qua Vũ Trụ Kiếp, bọn họ đã sử dụng một thần thông vô thượng dời cả tộc đi đến một vũ trụ khác…”

Thanh Tri tò mò hỏi: “Vũ trụ nào vậy?”

Tần Quan đáp: “Vẫn đang điều tra”.

Thanh Tri: “…”

Tần Quan lại nói: “Có một điểm có thể chắc chắn là người của vũ trụ thời đại cũ không thể đi tới vũ trụ đó, phải nói rằng chỉ có cao thủ chín phần thần tính mới có thể rời khỏi vũ trụ này, tiến hành di chuyển giữa các vũ trụ, mà nền văn minh Sâm Lâm này có thể dời cả tộc đi chứng tỏ thực lực không hề đơn giản”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3108


Chương 3108

Nét mặt Thanh Tri rất nặng nề, đương nhiên cô ấy biết rừng sâu Thần Hư này, vì hiện tại tộc Tiên Linh vẫn còn đang cho người đi thăm dò nó.

Dời cả tộc đi!

Đây là thực lực mạnh mẽ đến mức nào?

Rõ ràng tộc Tiên Linh hoàn toàn không thể sánh bằng.

Nghĩ vậy, cô ấy không khỏi thầm thở dài, tộc Tiên Linh có thể xem là mạnh ở thời đại hiện tại, nhưng khi nằm trong lịch sử của vũ trụ thì cũng chỉ như thế mà thôi.

Tiếc là rất nhiều người của tộc Tiên Linh đều không hiểu điều này.

Lâu Đắc Nguyệt chợt cất lời: “Còn một nền văn minh khác nữa?”

Thanh Tri cũng nhìn về phía Tần Quan, Tần Quan khẽ mỉm cười: “Nền văn minh còn lại thì chưa biết”.

Lâu Đắc Nguyệt cau mày: “Chưa biết?”

Tần Quan gật đầu: “Đúng thế, nhưng chúng ta sẽ được biết nhanh thôi. Sở dĩ trước đây không thăm dò là vì khi chúng ta đến gần nền văn minh đó, máy dò xét vũ trụ này đã đưa ra một tín hiệu vô cùng nguy hiểm, linh của máy dò xét vũ trụ liên tục đề nghị chúng ta đừng tiếp tục dò xét nữa… Vì thế chỉ có thể tạm dừng lại”.

Sắc mặt Lâu Đắc Nguyệt hơi thay đổi: “Vô cùng nguy hiểm?”

Tần Quan gật đầu: “Đây là chuyện chưa từng xảy ra khi thăm dò nền văn minh Quy Nhân và nền văn minh Sâm Lâm, ta đoán có lẽ nền văn minh đó có cao thủ mười phần thần tính, vì thế lúc đó chúng ta không thể không tạm ngừng”.

Mười phần thần tính!

Nghe được lời nói của Tần Quan, Lâu Đắc Nguyệt và Thanh Tri tỏ vẻ rất kinh ngạc.

Phải biết rằng trong bao nhiêu năm qua, bọn họ cũng chỉ biết đến một cao thủ mười phần thần tính là Thần Nhất mà thôi!

Lâu Đắc Nguyệt thoáng chần chừ, sau đó nói: “Vậy bây giờ mọi người chuẩn bị thăm dò một lần nữa sao?”

Tần Quan gật đầu: “Đúng thế”.

Lâu Đắc Nguyệt hơi nghi ngờ: “Không phải rất nguy hiểm ư?”

Tần Quan cười nói: “Cho nên ta đã mời một người đến bảo vệ”.

Lâu Đắc Nguyệt tò mò: “Mời một người đến bảo vệ?”

Tần Quan gật đầu, bà ấy ngẩng đầu nhìn về phía sâu trong tinh không, khẽ nói: “Có lẽ ông ấy sắp đến rồi”.

Vào lúc Lâu Đắc Nguyệt và Thanh Tri thấy nghi ngờ, sâu trong tinh không đột nhiên nứt ra, ngay sau đó một tia kiếm quang bay thẳng xuống.

Tia kiếm quang kia vững vàng dừng lại ở chỗ cách ba người không xa, kiếm quang nhanh chóng tản đi, một người đàn ông kiếm tu mặc trường bào màu xanh chậm rãi bước ra.

Nhìn người đàn ông áo xanh bước ra, Lâu Đắc Nguyệt và Thanh Tri đều hơi nghi ngờ.

Mời người này đến bảo vệ?

Không phải nền văn minh chưa biết đó có cao thủ mười phần thần tính sao?

Chẳng lẽ người trước mắt có thể chiến đấu với cao thủ mười phần thần tính?

Hai cô gái nhìn nhau, đều tỏ vẻ nghi ngờ.

Lúc này, Tần Quan cúi người hành lễ: “Dương bá phụ”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3109


Chương 3109

Người đàn ông áo xanh lắc đầu cười khẽ: “Nha đầu này, đã biết bao năm rồi mà vẫn không chịu đổi cách xưng hô”.

Tần Quan khẽ mỉm cười: “Cảm thấy thế này thân thiết hơn mà”.

Người đàn ông áo xanh cười khẽ: “Cứ tuỳ con”.

Dứt lời, ông ấy nhìn xung quanh: “Cháu trai cưng của ta đâu?”

Tần Quan mỉm cười: “An cô nương đang dạy dỗ thằng bé”.

Người đàn ông cười nói: “Vậy đợi lát nữa gặp thằng bé sau”.

Nói đến đây, ông ấy nhìn Lâu Đắc Nguyệt và Thanh Tri ở một bên: “Đây là cháu dâu à? Ôi chao, phải cho chút quà ra mắt mới được…”

Dứt lời, ông ấy bấm tay, hai chiếc nhẫn không gian bay đến trước mặt hai cô gái.

Mỗi người một chiếc!

Nét mặt của hai người đều cứng đờ.

Tần Quan lắc đầu cười khẽ: “Không phải, các nàng là bạn của Tiểu Quân…”

Bạn!

Người đàn ông chớp mắt: “À thì… Bạn cũng được”.

Quà đã tặng, đương nhiên cũng không tiện lấy lại.

Hai cô gái cũng rất biết điều, đang muốn trả nhẫn không gian lại thì Lâu Đắc Nguyệt chợt tỏ vẻ ngạc nhiên, vì cô ấy phát hiện trong nhẫn không gian có hai Tổ Mạch cực phẩm, ngoài ra còn có một thần vật siêu cấp.

Giàu thế à?

Lâu Đắc Nguyệt là người thừa kế của nền văn minh Thần Tri, đương nhiên là không nghèo, nhưng khi nhìn thấy thứ bên trong nhẫn không gian trước mắt vẫn hơi ngạc nhiên, vì Tổ Mạch kia không phải Tổ Mạch bình thường mà là Tổ Mạch cực phẩm, không chỉ có theé mà thần vật đó cũng là một thần vật cực phẩm, dù nằm trong nền văn minh Thần Tri cũng có thể xem là cao cấp.

Lúc này Thanh Tri cũng hơi kinh ngạc, gia tộc của Diệp công tử giàu có đến thế ư?

Hai cô gái nhất thời thấy khó xử.

Trả hay là không đây?

Lúc này, Tần Quan bên cạnh cười nói: “Nhận lấy đi”.

Hai cô gái hơi do dự, sau đó nhìn nhau, Lâu Đắc Nguyệt cất lời: “Nếu tiền bối đã tặng, không nhận thì đúng là không lễ phép”.

Nói xong, cô ấy lập tức cất đi.

Dù Thanh Tri hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn cất đi.

Người đàn ông áo xanh nhìn về phía Tần Quan: “Nha đầu, con tìm ta đến làm gì?”

Tần Quan nghiêm túc nói: “Con muốn tiếp xúc với một nền văn minh bí ẩn, thực lực của nền văn minh này không tầm thường, con sợ có sự cố nên mời bá phụ đến bảo vệ”.

Người đàn ông áo xanh cười nói: “Vậy con bắt đầu đi”.

Tần Quan gật đầu, bà ấy nhìn về phía máy tiếp thu vũ trụ kia: “Tiểu Ái”.

Tần Quan vừa dứt lời, Tiểu Ái ngay lập tức xuất hiện sau lưng bà ấy, Tiểu Ái thao tác lên một vật phẩm bí ẩn, ngay sau đó, máy tiếp thu vũ trụ kia hơi rung động, chẳng mấy chốc, những năng lượng bí ẩn đã ngưng tụ lại từ trong thiên địa.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3110


Chương 3110

Cảm nhận được những năng lượng bí ẩn ngưng tụ từ xung quanh, nét mặt Lâu Đắc Nguyệt và Thanh Tri dần trở nên nặng nề.

Lúc này, một màn sáng đột nhiên tuôn ra từ trong máy tiếp thu vũ trụ kia, sau đó treo ở chỗ cách mọi người trăm trượng như một mảnh vải.

Mà lúc này, trong màn sáng là một hình ảnh mơ hồ, không có gì cả.

Tần Quan quay đầu nhìn Tiểu Ái bên cạnh, Tiểu Ái tiếp tục thao tác, máy tiếp thu vũ trụ kia ngày càng rung mạnh hơn, dần dần, tinh không xung quanh ngày càng xuất hiện nhiều năng lượng bí ẩn, mà khi những năng lượng bí ẩn này xuất hiện, trong màn sáng kia dần trở nên rõ ràng.

Lâu Đắc Nguyệt và Thanh Tri nhìn chằm chằm màn sáng kia không chớp mắt.

Đương nhiên họ cũng rất tò mò với nền văn minh trước đây này. Dần dần, hình ảnh trong màn sáng ngày càng rõ ràng hơn, sau đó, một cửa đá cổ xưa xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Cửa đá cao đến vạn trượng, đứng sừng sững trong đất trời, vô cùng hùng vĩ.

Vào lúc tầm nhìn di chuyển vào trong cửa đá, một giọng nói chợt truyền ra từ bên trong: “Ai đang thăm dò nền văn minh Quy Giả của ta đấy?”

Giọng nói vừa dứt, một uy áp đáng sợ thoáng chốc bao phủ lại vũ trụ tinh không xung quanh, mà trước uy áp này, sắc mặt của Lâu Đắc Nguyệt và Thanh Tri thay đổi dữ dội, hai cô gái không hẹn mà cùng muốn quỳ xuống, một cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong đầu họ.

Không thể phản kháng!

Hai người vô cùng sợ hãi.

Đây là tồn tại đáng sợ gì vậy?

Phải biết rằng Lâu Đắc Nguyệt là cao thủ tám phần thần tính, nhưng đối diện uy áp này, cô ấy còn không có khả năng phản kháng, hơn nữa đối phương hoàn toàn không cùng một thời đại với họ.

Chẳng lẽ thật sự là cao thủ mười phần thần tính?

Lâu Đắc Nguyệt cảm thấy cơ thể tê dại.

Lúc này, người đàn ông áo xanh ở bên cạnh đột nhiên vung tay áo, uy áp bí ẩn kia lập tức biến mất không còn tăm hơi.

Lâu Đắc Nguyệt và Thanh Tri như trút được gánh nặng, cơ thể thả lỏng.

Hai cô gái nhìn người đàn ông áo xanh ở cách đó không xa với vẻ khó tin, trong lòng càng khiếp sợ hơn.

“Ơ?”

Lúc này, một giọng nói kinh ngạc chợt vang lên từ trong cửa đá: “Các hạ là?”

Người đàn ông áo xanh thản nhiên nhìn về phía cửa đá, cười nói: “Vãn bối của ta chỉ thấy tò mò với nền văn minh này của các ông mà thôi, không hề có ác ý”.

Sau một hồi yên tĩnh, người kia nói: “Không ngờ đời sau vẫn còn cao thủ tuyệt thế như các hạ… Đúng là khiến người ta khó tin”.

Người đàn ông áo xanh cười to: “Cũng may là ông không yếu lắm”.

Lâu Đắc Nguyệt: “…”

Bên kia im lặng một lúc rồi hỏi: “Không biết các hạ có gì muốn nói?”

Người đàn ông áo xanh cười khẽ, sau đó nói: “Hay là đánh một trận trước đi?”

Người kia nói: “Ta không phải đối thủ của các hạ”.

Người đàn ông áo xanh bĩu môi bất đắc dĩ, vốn định thể hiện tài năng mà.

Người đàn ông áo xanh quay đầu nhìn về phía Tần Quan: “Con nói chuyện với ông ta đi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3111


Chương 3111

Tần Quan gật đầu, sau đó nhìn về phía màn sáng kia: “Ta muốn tìm hiểu nền văn minh của các ông, nếu được thì chúng ta có thể tiến hành trao đổi nền văn mình, không biết các hạ thấy sao”.

Người kia im lặng.

Trao đổi nền văn minh phải thực hiện trên nền tảng hai nền văn minh không quá chênh lệch, mà rõ ràng đối phương có thể cảm nhận được nền văn minh của thời đại cũ này khá lạc hậu.

Nhưng chẳng mấy chốc, người đó đã nói: “Đương nhiên là được”.

Dù nền văn minh của thời đại cũ hiện tại hơi lạc hậu, nhưng bọn họ có cao thủ tuyệt thế, dù gì cũng phải nể mặt. Nếu có thể kết bạn với cao thủ cường đại thế này chắc chắn không phải chuyện xấu với nền văn minh của bọn họ.

Lúc này, một lệnh bài chậm rãi bay ra từ trong màn sáng, cùng lúc đó, giọng nói kia lại vang lên lần nữa: “Đây là thẻ mời, nền văn minh Quy Giả chúng ta muốn mới các hạ đến làm khách ở chỗ mình… Hai bên tiến hành trao đổi thân thiện”.

Tần Quan không từ chối, bà ấy nhận lấy lệnh bài, sau đó nói: “Ta nhất định sẽ đến”.

Người kia đáp: “Chúng ta cung kính chờ đợi các hạ”.

Nói xong, màn sáng kia dần trở nên mơ hồ.

Lúc này, người đàn ông áo xanh đột nhiên lấy ra một bức tranh ném vào trong màn sáng: “Đây là tranh vẽ cháu trai của ta, sau này nếu các người gặp thằng bé thì nhớ quan tâm một chút, thằng bé rất tốt tính…”

Tần Quan: “…”

Bên kia màn sáng im lặng một lúc lâu rồi nói: “Được”.

Sau đó, màn sáng hoàn toàn biến mất.

Người đàn ông áo xanh cười khẽ, sau đó quay đầu nhìn Tần Quan bên cạnh, ông ấy chần chừ một lát rồi nói: “Nha đầu, nếu con muốn tiếp xúc với nền văn minh võ đạo cao cấp hơn, thì ta có thể…”

Tần Quan lắc đầu: “Phải đi từng bước một”.

Người đàn ông áo xanh ngẫm nghĩ, sau đó gật đầu: “Cũng đúng”.

Tần Quan mỉm cười nói: “Bá phụ có gặp Tiểu Quân không ạ?”

Người đàn ông cười đáp: “Đương nhiên là có rồi”.

Dứt lời, ông ấy vung tay áo, thời không phía xa đột nhiên nứt ra, ngay sau đó một người đàn ông bị ông ấy bắt tới.

Đương nhiên người đàn ông này chính là Diệp Quân.

Diệp Quân lúc này vẫn còn đang ngơ ngác, không hiểu chuyện gì vừa diễn ra? Nhưng khi nhìn thấy người đàn ông áo xanh, hắn thoáng sửng sốt, sau đó với vẻ vui mừng: “Ông nội”.

Người đàn ông cười to: “Lại gặp nhau rồi”.

Diệp Quân chạy đến trước mặt người đàn ông áo xanh, vui vẻ nói: “Sao ông lại đến đây?”

Người đàn ông áo xanh cười đáp: “Đến làm chút việc”.

Diệp Quân thật sự rất vui, vì hắn không ngờ ông nội lại xuất hiện.

Lúc này, An Nam Tịnh đột nhiên xuất hiện bên cạnh, bà ấy nhìn người đàn ông áo xanh với vẻ không vui.

Đưa người đi mà không nói một lời, đúng là vô lễ.

Thấy ánh mắt của An Nam Tịnh, người đàn ông áo xanh cười to, sau đó nói: “Đi theo ta không?”

An Nam Tịnh vẫn lắc đầu.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3112


Chương 3112

Người đàn ông khẽ thở dài.

Diệp Quân chợt hỏi: “Hay là cháu đi lang bạt cùng với ông nhé?”

Nói thật thì hắn thật sự muốn lang bạt với ông nội, vì ông nội không phải một người bảo thủ, đi theo ông nội rất vui.

Nhưng người đàn ông áo xanh lại lắc đầu: “Bây giờ thì không được, ông đang bận một vài chuyện, đợi sau khi giải quyết xong ông sẽ dẫn cháu đi chơi”.

Diệp Quân hơi bất đắc dĩ: “Vâng ạ!”

Người đàn ông quan sát Diệp Quân một lúc, sau đó người nói: “Tốc độ tiến bộ của cháu đúng là nhanh thật đấy, không hổ là cháu của ông!”

Dứt lời, ông ấy xoa đầu Diệp Quân với vẻ cưng chiều.

Diệp Quân khẽ mỉm cười không nói gì.

Còn Thanh Tri và Lâu Đắc Nguyệt ở bên cạnh thì nhìn người đàn ông áo xanh và Diệp Quân bằng ánh mắt tò mò.

Ông nội!

Hai người đều khá ngạc nhiên, không ngờ cao thủ tuyệt thế này lại là ông nội của Diệp Quân.

Nét mặt Thanh Tri rất phức tạp, bây giờ cô ấy đã biết vì sao Diệp Quân không sợ tộc Tiên Linh rồi.

Hắn cần sợ ai chứ?

Thực lực của người đàn ông áo xanh trước mắt chắc chắn hơn cả chín phần thần tính!

Có cao thủ cấp bậc này ở đây, tộc Tiên Linh có là gì?

Nghĩ đến chuyện tộc Tiên Linh và Diệp Quân là kẻ thù sống chết, Thanh Tri không khỏi lo lắng.

Sâu trong lòng cô ấy vẫn hy vọng hai bên có thể hoà giải.

Mà lúc này, tinh hà phía xa đột nhiên sôi trào, sau đó, những khí thế mạnh mẽ chợt kéo đến.

Người đàn ông áo xanh cau mày, sau đó xoay người nhìn về hướng đó, thời không nơi đó nứt ra, một ông lão chậm rãi xuất hiện.

Thấy ông lão này, Thanh Tri nhất thời sửng sốt.

Vì ông lão này là Thái thượng trưởng lão Thanh Nghiệp, mà ở sau lưng Thanh Nghiệp trưởng lão còn có mấy chục cao thủ cao cấp bí ẩn mặc áo choàng đen đi theo.

Tiên Linh Vệ!

Thanh Nghiệp chậm rãi bước ra, lão ta nhìn Tần Quan ở cách đó không xa, cười khẽ: “Ta đến để thông báo với thư viện Quan Huyên, bắt đầu từ bây giờ, tộc Tiên Linh chúng ta sẽ liều mạng với các người”.

Trước khi đến lão ta đã nhận được tin, Tông chủ Quá Khứ Tông không cùng một phe với Diệp Quân, không chỉ không cùng phe mà còn là kẻ thù.

Nói cách khác, phía sau Diệp Quân không hề có cao thủ chín phần thần tính nào cả!

Nghĩ vậy, Thanh Nghiệp không khỏi bật cười.

Không có cao thủ chín phần thần tính mà còn muốn ra vẻ?

Ngây thơ!

Nghe thấy lời của Thanh Nghiệp, Thanh Tri ở một bên suýt ngất xỉu.

Thư viện Quan Huyên đúng là không có cao thủ chín phần thần tính, nhưng họ có cao thủ còn đáng sợ hơn.

Thanh Tri bất chấp tất cả chạy đến trước mặt Thanh Nghiệp, nôn nóng nói: “Thái Thượng trưởng lão…”

Chương 3112
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3113


Chương 3113

“Im miệng!”

Thanh Nghiệp chợt gào to: “Cái đồ phản bội này, không ngờ ngươi lại ruồng bỏ tộc Tiên Linh, ngươi rõ ràng là nỗi sỉ nhục của tộc Tiên Linh chúng ta, lão phu đánh chết ngươi…”

Dứt lời, lão ta nâng tay phải đánh một chưởng về phía Thanh Tri.

Lúc này, một tia kiếm quang chợt loé lên.

Ầm!

Thanh Nghiệp bị tia kiếm quang này làm chấn động đến mức liên tục lùi lại.

Người ra tay chính là Diệp Quân!

Sau khi dừng lại, Thanh Nghiệp nhìn bàn tay nứt ra của mình, sau đó nhìn Diệp Quân phía xa với vẻ sợ hãi: “Ngươi…”

Lão ta phát hiện thực lực của thiếu niên kiếm tu trước mắt lại mạnh hơn rồi.

Vì lần này đối phương cũng không sử dụng thanh thần kiếm kia.

Diệp Quân lạnh lùng nhìn Thanh Nghiệp, sau đó đi tới trước mặt Thanh Tri, hắn đang định lên tiếng thì Thanh Tri chợt lắc đầu: “Tộc Tiên Linh ta gieo gió gặt bão”.

Diệp Quân im lặng.

Đương nhiên giữa hắn và tộc Tiên Linh đã không còn khả năng hoà giải nữa.

“Đồ phản bội!”

Lúc này, Thanh Nghiệp ở phía xa gằn giọng nói: “Đồ phản bội đáng chết này, dòng họ ngươi sẽ phải thấy nhục nhã vì ngươi, cả đời không thể ngẩng đầu trong tộc…”

“Mẹ kiếp!”

Diệp Quân đột nhiên nhíu mày, hắn vung tay áo, một tia kiếm quang phá không bay đi.

Thanh Nghiệp ở phía xa hơi thay đổi sắc mặt, không dám lơ là, lão ta lập tức tiến lên, đánh một quyền về phía kiếm quang kia.

Ầm!

Thanh Nghiệp lùi lại một lần nữa.

Sau khi dừng lại, cánh tay phải của lão ta nứt ra, máu tươi bắn tung toé, để lộ cả xương trắng.

Thanh Nghiệp vô cùng khó tin: “Ngươi…”

Lão ta phát hiện thực lực của Diệp Quân lúc này đã thay đổi long trời lở đất so với trước kia.

Hiện tại còn chưa bao lâu trôi qua?

Sao có thể chứ?

Trong lòng Thanh Nghiệp cảm thấy rất khiếp sợ.

Diệp Quân không thèm nhiều lời, hắn tiến lên một bước, một thanh phi kiếm chém tới.

Oanh!

Thanh Nghiệp kia còn chưa kịp phản ứng đã bị đẩy lui một lần nữa, mà lần này khi vừa dừng lại, dường như lão ta cảm nhận được điều gì đó nên thoáng chốc nổi da gà, lão ta không chút do dự gào thét, triệu hoán tượng thần của mình.

Ầm!

Khi tượng thần xuất hiện, một tia kiếm quang bị ngăn cản.

Thanh Nghiệp điều khiển tượng thần đứng trên cao nhìn xuống Diệp Quân, gào thét.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3114


Chương 3114

Sắc mặt Diệp Quân không chút thay đổi, hắn chắp tay chỉ về phía trước, một tia kiếm quang từ trên trời rơi xuống, chém thẳng về phía thần tướng kia của Thanh Nghiệp.

Thanh Nghiệp lại gào thét một lần nữa, đánh một quyền về phía sâu trong tinh không.

Oanh!

Cú đấm này khiến toàn bộ tinh hà sôi trào, mà kiếm quang của Diệp Quân cũng bị cú đấm này của lão ta chặn lại.

Nhưng lúc này, mấy tia phi kiếm đột nhiên bay ra từ xung quanh Thanh Nghiệp.

Con ngươi của Thanh Nghiệp chợt co lại, lão ta siết chặt tay trái, sử dụng thần thông, chục nghìn tia kim quang bộc phát từ trong cơ thể của lão ta.

Ầm!

Trong nháy mắt, tinh hà rung động dữ dội, những phi kiếm kia của Diệp Quân cũng bị những kim quang này ngăn cản.

Lúc này, Diệp Quân đột nhiên xông về phía trước, sau đó, một tia kiếm quang dài vạn trượng chém xuống từ trên đầu tượng thần kia của Thanh Nghiệp.

Ầm!

Khi chiêu kiếm này của Diệp Quân chém xuống, bản thể của Thanh Nghiệp và tượng thần thoáng chốc bị chém liên tục lùi lại.

Người đàn ông áo xanh ở bên cạnh nhìn với vẻ hứng thú, khoảng thời gian này cháu trai của ông ấy thăng cấp nhanh thật đấy!

Không hổ là cháu của ông ấy!

Nghĩ thế, người đàn ông áo xanh không khỏi cười to.

An Nam Tịnh ở bên cạnh nhìn ông ta, hơi lắc đầu.

Tần Quan nhìn Diệp Quân phía xa bằng ánh mắt dịu dàng.

Ở một hướng khác, Thanh Tri nét mặt u ám, cô ấy biết tộc Tiên Linh sắp toi đời rồi.

Mà cô ấy không có tiếng nói, hoàn toàn không thay đổi được điều gì.

Lúc này, Lâu Đắc Nguyệt đi tới cạnh cô ấy, sau đó kéo tay cô ấy, nhẹ giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều thế”.

Thanh Tri lắc đầu không nói gì.

Lâu Đắc Nguyệt thầm thở dài, cô ấy hiểu Thanh Tri, vì năm đó khi nền văn minh Thần Tri bị huỷ diệt cô ấy cũng còn nhỏ, lúc đó cô ấy cũng không làm được gì cả.

Như nghĩ đến điều gì, Lâu Đắc Nguyệt quay đầu nhìn người đàn ông áo xanh ở cách đó không xa, nét mặt cô ấy dần trở nên nặng nề.

Rốt cuộc kiếm tu này mạnh đến mức nào?

Cô ấy không cảm nhận được gì cả!

Nhưng cô ấy biết chắc chắn tộc Tiên Linh không thể động vào được kiếm tu này.

Ầm!

Lúc này, một tiếng nổ đột nhiên vang lên phía xa khiến Lâu Đắc Nguyệt hoàn hồn.

Lâu Đắc Nguyệt quay đầu nhìn lại thì thấy Thanh Nghiệp ở phía xa đang bỏ chạy dưới kiếm quang của Diệp Quân.

Hoàn toàn bị áp đảo, gần như không có khả năng đánh trả!

Lâu Đắc Nguyệt nhìn chằm chằm Diệp Quân đang ra kiếm, thầm thấy ngạc nhiên.

Thực lực của Diệp Quân hiện tại mạnh hơn trước đó quá nhiều!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3115


Chương 3115

Người này tu luyện kiểu gì vậy?

Oanh!

Lúc này, tượng thần sau lưng Thanh Nghiệp phía xa chợt vỡ tan, vô số mảnh vụn năng lượng lan ra khắp xung quanh.

Thanh Nghiệp kia vừa dừng lại, một tia kiếm quang đã đánh về phía lão ta.

Thấy cảnh này, sắc mặt Thanh Nghiệp thoáng chốc thay đổi: “Còn không mau ra tay”.

Lão ta vừa dứt lời, những cao thủ tộc Tiên Linh ở xung quanh lấy lại tinh thần, bọn họ thầm thấy kinh ngạc, vội vàng ra tay.

Nếu còn không ra tay thì Thanh Nghiệp trưởng lão này sẽ phải chết ở đây mất.

Nhưng lúc này, An Nam Tịnh đột nhiên vung thương một phát.

Ầm!

Một sức mạnh đáng sợ bùng nổ, những cao thủ tộc Tiên Linh vốn đang lao đến chỗ Diệp Quân đều bị ngăn cản, mà khi bọn họ định ra tay một lần nữa thì phía xa chợt vang lên tiếng hét thảm thiết, mọi người vội quay đầu nhìn lại, thì thấy Thanh Nghiệp ở phía xa đã bị một thanh kiếm cố định tại chỗ.

Thấy cảnh này, sắc mặt đám cao thủ tộc Tiên Linh thoáng chốc trở nên trắng bệch.

Thanh Nghiệp tái mặt, lão ta nhìn chằm chằm Diệp Quân phía xa với vẻ khó tin: “Sao ngươi có thể trở nên mạnh như thế được…”

Diệp Quân ở phía xa không ra tay mà chậm rãi nhắm mắt lại.

Sau khi chiến đấu với An tiền bối nhiều năm, đây là lần đầu tiên hắn chiến đấu với người bên ngoài, mà lúc này hắn phát hiện, những cao thủ bên ngoài này rất yếu.

Thậm chí hắn còn chưa phát huy năm phần thực lực!

Thật sự là chưa phát huy được dù là năm phần thực lực!

Thanh Nghiệp trước mắt thật sự thua xa An Nam Tịnh.

Diệp Quân chậm rãi mở mắt ra, hắn nhìn Thanh Nghiệp kia, lắc đầu nói: “Ông quá yếu”.

Sắc mặt Thanh Nghiệp thoáng chốc trở nên cực kỳ khó coi.

Mà Diệp Quân cũng không quan tâm đến lão ta nữa, hắn quay đầu nhìn An Nam Tịnh bên cạnh, mỉm cười nói: “An tiền bối, sau này chúng ta tiếp tục chiến đấu nữa nhé”.

An Nam Tịnh khẽ gật đầu: “Được”.

Bà ấy cũng khá thích Diệp Quân, hy vọng hắn có thể song tu kiếm võ, mà Diệp Quân hoàn toàn có thể làm được.

Vì tên nhóc này rất yêu nghiệt!

Nhận được lời đồng ý của An Nam Tịnh, Diệp Quân lập tức bật cười, sau đó hắn nhìn Thanh Nghiệp ở cách đó không xa, hắn chắp hai ngón tay, đang định giết lão ta thì lão ta đột nhiên gằn giọng nói: “Diệp Quân, ngươi thật sự muốn không chết không thôi với tộc Tiên Linh chúng ta à?”

Diệp Quân lắc đầu: “Đã đến lúc này rồi mà ông vẫn nói như thế…” Dứt lời, hắn chắp ngón tay chỉ về phía trước, một tia kiếm quang đột nhiên rơi thẳng xuống từ trên đầu Thanh Nghiệp.

Nhưng lúc này, một sức mạnh bí ẩn chợt xuất hiện, sau đó, kiếm quang kia của Diệp Quân bị một sức mạnh bí ẩn ngăn cản.

Thấy cảnh này, Diệp Quân cau mày.

Lúc này, thời không ở phía xa chợt nứt ra, sau đó một người đàn ông trung niên chậm rãi xuất hiện.

Diệp Quân hơi nghi ngờ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3116


Chương 3116

Thanh Tri chợt nói: “Thanh Cổ, là võ quan của tộc Tiên Linh ta, trăm năm trước đã đi đến rừng sâu Thần Hư…”

Thanh Cổ!

Diệp Quân gật đầu, xem ra tộc Tiên Linh này đã bắt đầu gọi người từ rừng sâu Thần Hư quay lại rồi.

Nghe thấy lời của Thanh Tri, Thanh Nghiệp kia lập tức vô cùng phẫn nộ, lão ta giận dữ chỉ về phía cô ấy: “Đồ phản bội đáng chết nhà ngươi”.

Thanh Tri hoàn toàn coi thường Thanh Nghiệp, hiện tại cô ấy chỉ suy nghĩ phải giữ gìn nền văn minh của tộc Tiên Linh như thế nào.

Thanh Cổ nhìn thoáng qua Thanh Tri, sau đó nhìn về phía Diệp Quân: “Ngươi là truyền nhân của Thần Nhất kia?”

Diệp Quân gật đầu: “Phải”.

Thanh Cổ hừ lạnh: “Ngươi là người nói tộc Tiên Linh chúng ta không đầu hàng thì phải chết à?”

Diệp Quân cười đáp: “Mẹ ta nói, nhưng lời của bà ấy chính là lời của ta”.

Tần Quan khẽ mỉm cười nhìn Diệp Quân, không nói gì.

Thanh Cổ giễu cợt: “Đúng là ngông cuồng, sư phụ Thần Nhất của ngươi xuất sắc hơn ngươi nhiều, nhưng ông ấy cũng không ngông cuồng bằng ngươi”.

Diệp Quân lắc đầu cười khẽ: “Chúng ta đừng nói nhảm nữa, ra tay luôn đi”.

Nói xong, hắn tiến lên một bước, sau đó chắp ngón tay lại, một tia kiếm quang lập tức chém tới trước mặt Thanh Cổ.

Thấy Diệp Quân thẳng thừng ra tay, ánh mắt Thanh Cổ kia thoáng chốc trở nên lạnh như băng, ông ta tiến lên một bước, tay phải biến thành chưởng đánh thẳng về phía trước.

Ầm!

Trong nháy mắt, một sức mạnh đáng sợ bay ra từ trong lòng bàn tay của ông ta, chẳng mấy chốc, toàn bộ tinh hà vô tận lập tức bốc cháy, kiếm quang của Diệp Quân cũng bị chặn lại, nhưng sau đó, một tia kiếm quang đã xuất hiện trên đầu ông ta mà không hề có chút dấu hiệu nào.

Thanh Cổ thầm thấy sợ hãi, ông ta tránh về sau, mà vào lúc ông ta di chuyển, một tia kiếm quang không biết đã xuất hiện sau lưng ông ta từ bao giờ.

Thanh Cổ thầm thấy sợ hãi, lúc này ông ta cảm nhận được sự uy h**p của tử vong, ông ta không chút do dự nắm chặt hai tay, sử dụng tượng thần của mình.

Ầm!

Một tượng thần mười mấy nghìn trượng thoáng chốc sừng sững trong tinh không, những hơi thở đáng sợ chấn động khắp xung quanh như sóng trào.

Diệp Quân nhìn tượng thần kia bằng nét mặt lạnh nhạt, hắn chắp ngón tay, một tia kiếm quang chém xuống từ trên trời như sấm chớp.

Thanh Cổ hét to một tiếng nâng tay lên đánh một quyền!

Oanh!

Kiếm quang của Diệp Quân thoáng chốc bị ngăn cản.

Lúc này, Diệp Quân đột nhiên tiến lên một bước, sau đó, một sức mạnh bí ẩn thoáng chốc bao phủ khắp xung quanh.

Kiếm vực!

Vào khoảnh khắc kiếm vực thời không xuất hiện, vô số tia kiếm quang thoáng chốc bao phủ lấy tượng thần kia.

Xoẹt xoẹt xoẹt…
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3117


Chương 3117

Ngay sau đó, tượng thần của Thanh Cổ thoáng chốc bị chém thành vô số mảnh vụn, bản thể của Thanh Cổ cũng liên tục lùi lại. Khi ông ta dừng lại, một tia kiếm quang đã đâm thẳng vào giữa chân mày để cố định ông ta lại tại chỗ.

Thua trận!

Xung quanh vô cùng yên tĩnh.

Thanh Cổ ngẩng đầu nhìn Diệp Quân với vẻ khó tin: “Ngươi…”

Vào lúc Diệp Quân định giết người, Thanh Cổ đột nhiên gằn giọng hỏi: “Diệp Quân, ngươi có dám đợi một lát không?”

Diệp Quân nhíu mày: “Ông muốn gọi người à?”

Thanh Cổ nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Phải”.

Diệp Quân nhìn người đàn ông áo xanh bên cạnh, sau đó mỉm cười: “Ông gọi đi, gọi thoải mái, ta vô địch, các người cứ tự nhiên!”

Mọi người: “…”

Gọi thoải mái!

Nghe thấy lời của Diệp Quân, sắc mặt Thanh Cổ thoáng chốc trở nên dữ tợn: “Ngông cuồng! Thật sự quá ngông cuồng”.

Dứt lời, ông ta mở lòng bàn tay, một lệnh bài đột nhiên bay lên trời, đi thẳng vào chỗ sâu nhất trong tinh không, sau đó biến thành một ngọn lửa cháy lên.

Nhìn thấy cảnh này, nét mặt Thanh Tri ở bên cạnh trở nên u ám, cô ấy im lặng không nói một lời.

Lâu Đắc Nguyệt thì nhẹ nhàng lắc đầu, bây giờ cô ấy đã biết thế nào là tự tìm đường chết rồi.

Diệp Quân không ngăn cản Thanh Cổ gọi người, vì hắn cảm thấy đã đến lúc có một kết thúc với tộc Tiên Linh rồi.

Lúc này, Thanh Cổ và Thanh Nghiệp vẫn chưa chết cũng chú ý đến người đàn ông áo xanh ở một bên, hai người nhíu mày, trong mắt lộ vẻ nghi ngờ, vì bọn họ hoàn toàn không cảm nhận được người đàn ông này.

Diệp Quân đột nhiên xoay người đi tới trước mặt người đàn ông áo xanh, hắn cười khẽ: “Ông nội, cháu vừa sáng tạo được một kiếm kỹ, ông chỉ bảo cháu với”.

Người đàn ông áo xanh cười nói: “Là chiêu thức cháu vừa sử dụng khi nãy sao?”

Diệp Quân gật đầu: “Phải, ông cảm thấy thế nào?”

Người đàn ông áo xanh nghiêm túc nói: “Rất lợi hại, có thể so sánh với ông nội cháu là ông năm đó, chỉ kém một chút thôi, ha ha…”

Diệp Quân lắc đầu cười khẽ.

Người đàn ông áo xanh cười nói: “Đã là lợi hại lắm rồi, về việc cải tiến thì chiến đấu nhiều, giết nhiều người hơn chắc chắn sẽ nâng cao được thôi”.

Diệp Quân: “…”

Người đàn ông áo xanh cất lời: “Nhị Nha, Tiểu Bạch, không ra ngoài gặp nhau một lát à?”

Nghe thấy lời của người đàn ông áo xanh, Nhị Nha bế Tiểu Bạch xuất hiện.

Nhị Nha l**m kẹo hồ lô: “Dương ca”.

Tiểu Bạch bay lên vai người đàn ông áo xanh, nhẹ nhàng cọ đầu lên má ông ấy.

Người đàn ông áo xanh cười to, sau đó nói: “Ở nơi này vui lắm à?”

Nhị Nha vội vàng gật đầu.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3118


Chương 3118

Tiểu Bạch cũng thế.

Người đàn ông áo xanh cười nói: “Muốn đi theo huynh không?”

Nhị Nha chần chừ một lúc rồi đáp: “Cháu trai còn trẻ nên cần người chăm sóc, muội và Tiểu Bạch quyết định ở lại chăm sóc thằng bé”.

Tiểu Bạch cũng vội vàng gật đầu, móng vuốt nhỏ liên tục quơ múa.

Diệp Quân lắc đầu cười khẽ.

Người đàn ông áo xanh cười nói: “Tuỳ hai người”.

Nghe thấy thế, Nhị Nha và Tiểu Bạch lập tức mặt mày hớn hở, cực kỳ vui vẻ.

Không phải là họ không muốn đi cùng người đàn ông áo xanh, mà là họ còn muốn chơi đùa ở bên ngoài thêm một khoảng thời gian nữa.

Người đàn ông áo xanh lại nhìn về phía Diệp Quân ở bên cạnh, mỉm cười nói: “Nếu đã muốn thiết lập một trật tự mới thì đừng quá nhân từ, bất cứ sự thống trị nào cũng đều chất lên bằng máu tươi và xương trắng, đáng giết không giết sẽ để lại tai hoạ khôn cùng”.

Diệp Quân chớp mắt: “Cháu vẫn còn nhân từ sao?”

Người đàn ông áo xanh cười to, ông ấy đột nhiên chắp ngón tay chỉ lên bả vai của Diệp Quân.

Oanh!

Trong nháy mắt, huyết mạch phong ma trong cơ thể Diệp Quân lập tức sôi trào, sát ý mạnh mẽ và ý muốn giết người thoáng chốc bao phủ trong đầu hắn.

Lúc này, người đàn ông áo xanh lại chắp tay nhẹ nhàng đè xuống.

Oanh!

Huyết mạch phong ma lập tức bình tĩnh trở lại.

Rất phối hợp, rất biết điều.

Dẫu sao trước mắt cũng là nơi bắt nguồn của huyết mạch.

Người đàn ông áo xanh lắc đầu: “Sức mạnh huyết mạch còn quá yếu, rõ ràng là cháu vẫn chưa giết nhiều người, ý muốn giết người cũng không mạnh, rất ít phong ma chân chính… Cháu vẫn nên cố gắng hơn mới được!”

Nét mặt Diệp Quân cứng đờ.

Lúc này, An Nam Tịnh bên cạnh chợt nói: “Ông đừng có dạy linh tinh, thằng bé không phải ông, thời đại bây giờ cũng không phải thời đại của ông trước kia”.

Người đàn ông áo xanh trợn trắng mắt, nhưng cũng không cãi lại An Nam Tịnh.

Diệp Quân chợt nói: “Ông nội, phải giết người điên cuồng mới có thể nâng cao sức mạnh huyết mạch à?”

Người đàn ông áo xanh cười nói: “Phải, ý muốn giết người càng mạnh, sức mạnh chiến đấu cũng sẽ càng mạnh, sức mạnh huyết mạch của cháu còn yếu hơn cha của cháu, nhưng cũng bình thường thôi, hoàn cảnh trưởng thành của cháu khác với ông, không có ý muốn giết người mạnh mẽ cũng bình thường”.

Diệp Quân gật đầu: “Chỉ có thể từ từ tiến bộ thôi”.

Người đàn ông áo xanh cười khẽ, sau đó quay đầu nhìn Thanh Cổ ở cách đó không xa, tỏ vẻ bất mãn: “Người ngươi gọi đâu? Sao còn chưa đến?”

Thanh Cổ nhìn chằm chằm ông ấy: “Ngươi là ai?”

Người đàn ông áo xanh trước mắt khiến ông ta hơi bất an.

Người đàn ông áo xanh bình tĩnh đáp: “Ngươi không nghe thấy sao? Ta là ông nội của thằng bé!”

Ông nội của Diệp Quân!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3119


Chương 3119

Thanh Cổ cau mày, ông ta nhìn thoáng qua Diệp Quân, Diệp Quân gật đầu, nói với vẻ nghiêm túc: “Ông nội ruột của ta”.

Người đàn ông áo xanh cười to.

Thanh Cổ nhìn chằm chằm ông ấy: “Ngươi có biết tộc Tiên Linh của ta không?”

Người đàn ông áo xanh lắc đầu: “Nói thật thì chưa nghe thấy bao giờ”.

Sắc mặt Thanh Cổ hơi khó coi: “Dù là Thần Nhất năm đó cũng không dám khinh thường tộc Tiên Linh của ta như thế đâu!”

Người đàn ông áo xanh cười khẽ, đang định đáp lời thì vào lúc này, ông ấy chợt ngẩng đầu nhìn lên, thời không trong tinh không nứt ra, sau đó có hai người đàn ông chậm rãi bước tới.

Chính là Trí Sư và Tư Pháp Linh Quân.

Hai người bước ra, khi nhìn thấy dáng vẻ của Thanh Cổ và Thanh Nghiệp thì cả hai đều sửng sốt.

Sao hai người lại bị cố định một chỗ thế này?

Người đàn ông áo xanh chỉ vào Trí Sư và Tư Pháp Linh Quân: “Đây là người các ngươi gọi à? Sao lại yếu thế?”

Thanh Cổ: “…”

Tư Pháp Linh Quân nhìn người đàn ông áo xanh, ông ta cau mày: “Ông là ai?”

Người đàn ông áo xanh không thèm quan tâm đến Tư Pháp Linh Quân mà quay đầu nhìn về phía Diệp Quân: “Cháu ra tay hay để ông nội giúp cháu?”

Diệp Quân nghiêm túc trả lời: “Đương nhiên là ông nội giúp cháu rồi”.

Người đàn ông áo xanh cười to, giơ tay lên rồi xoay một cái.

Oanh!

Tư Pháp Linh Quân ở phía xa quỳ xuống đất không thể động đậy.

Lúc này, những cao thủ tộc Tiên Linh nhất thời đều bối rối.

Xảy ra chuyện gì vậy?

Không đánh trả được?

Mấy người nhóm Thanh Cổ và Trí Sư đều trợn mắt há mồm, đầu óc trống rỗng.

Trí Sư nhìn người đàn ông áo xanh với vẻ khó tin: “Ông… ông là cao thủ chín phần thần tính? Không đúng… Tông chủ Quá Khứ Tông nói thư viện Quan Huyên các người không có cao thủ chín phần thần tính mà…”

Người đàn ông áo xanh bình tĩnh đáp: “Cô ta cũng không lừa gạt ngươi, chúng ta thật sự không có cao thủ cảnh giới chín phần thần tính, cả nhà chúng ta đều không tu luyện cảnh giới”.

Dứt lời, ông ấy vung tay áo.

Vụt…

Trong nháy mắt, ngoài Trí Sư, những cao thủ còn lại của tộc Tiên Linh đang có mặt đều bị rơi đầu.

Thấy cảnh này, Trí Sư cảm thấy cả người tê dại.

Bây giờ ông ta bắt đầu thấy sợ rồi.

Chín phần thần tính?

Người đàn ông áo xanh trước mặt ít nhất cũng là chín phần thần tính!

Thư viện Quan Huyên thật sự có cao thủ chín phần thần tính!

Mẹ kiếp!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3120


Chương 3120

Bị người phụ nữ kia lừa rồi.

Trí Sư đang định lên tiếng thì người đàn ông áo xanh đột nhiên quay đầu nhìn về phía Diệp Quân: “Ông nội cùng cháu đến tộc Tiên Linh một chuyến”.

Diệp Quân gật đầu: “Được ạ”.

Người đàn ông áo xanh khẽ mỉm cười: “Dẫn đường”.

Diệp Quân lại gật đầu: “Vâng”.

Dứt lời, hắn lập tức sử dụng kiếm Thanh Huyên di chuyển trong thời không, biến mất khỏi vị trí ban đầu.

Người đàn ông áo xanh cười to, sau đó người khẽ rung rồi cũng biến mất.

Sắc mặt Trí Sư xám như tro tàn.

Thanh Tri chậm rãi đi tới trước mặt Trí Sư: “Tộc Tiên Linh chúng ta toi đời rồi”.

Sắc mặt Trí Sư hơi khó coi: “Chỉ là một cao thủ chín phần thần tính, ông ta không làm được gì tộc Tiên Linh chúng ta đâu…”

Thanh Tri lắc đầu, không nói gì thêm mà xoay người rời đi.

Chín phần thần tính?

Nếu đối phương thật sự chỉ là chín phần thần tính thì thật sự không thể làm gì tộc Tiên Linh, nhưng vấn đề là đối phương đã vượt qua cảnh giới chín phần thần tính rồi.

Tộc Tiên Linh động phải một kẻ thù đáng sợ như thế, đáng bị tiêu diệt.

Thanh Tri không nghĩ đến tộc Tiên Linh nữa, việc cô ấy phải làm bây giờ là gìn giữ được nền văn minh tộc Tiên Linh.

Vì thế, cô ấy vội vàng bảo Lâu Đắc Nguyệt dẫn mình đi tới tộc Tiên Linh.



Tộc Tiên Linh.

Vào khoảnh khắc Diệp Quân tiến vào tộc Tiên Linh, vô số thần thức mạnh mẽ lập tức bao phủ lấy hắn.

Lúc này, một ông lão xuất hiện trước mặt Diệp Quân.

Khi nhìn thấy Diệp Quân, ông lão nhất thời cau mày, sao hắn lại đến tộc Tiên Linh nữa rồi?

Không phải Thanh Nghiệp trưởng lão đã dẫn người đi giết hắn rồi sao?

Lúc này một người đàn ông áo xanh xuất hiện bên cạnh Diệp Quân, ông ấy cười khẽ rồi nói: “Đây là tộc Tiên Linh à?”

Diệp Quân gật đầu: “Một tộc vô cùng kiêu ngạo”.

Người đàn ông áo xanh tỏ vẻ khinh thường: “Tộc gì cũng không có tư cách kiêu ngạo trước nhà họ Dương chúng ta”.

Diệp Quân đang định đáp lời thì người đàn ông áo xanh đột nhiên chắp tay chỉ về phía trước, một tia kiếm quang bay ra. Trong nháy mắt, trong toàn bộ tộc Tiên Linh có mấy chục nghìn cái đầu đầm đìa máu bay lên cao, mấy chục nghìn tia máu bắn thẳng lên trời, vô cùng hoành tráng.

Nét mặt Diệp Quân cứng đờ.

Mà ông lão ở cách hai người không xa cũng hoàn toàn sửng sốt.

Cái quái gì vậy?

Khi Lâu Đắc Nguyệt và Thanh Tri chạy đến nhìn thấy cảnh này, hai cô gái cũng ngây người.

Đây thật sự là muốn diệt tộc sao!

“Khởi động trận pháp!”
 
Back
Top Dưới