Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2861


Chương 2861

Diệp Quân cũng không ngăn cản, mặc cho những người này rời đi.

Đối với hắn thì hắn thật sự không hề thiếu nhân tài, Tần Quan đào tạo ra rất nhiều nhân tài, muốn quản lý một Đạo Thị là chuyện quá đơn giản.

Triệu Lão chần chừ một lúc rồi nói: “Diệp thiếu…”

Diệp Quân cười nói: “Không sao đâu Triệu Lão, ông giúp ta theo dõi bọn họ, nếu bọn họ dám mang đồ của Đạo Thị đi thì thẳng tay giết”.

Triệu Lão gật đầu: “Được!”

Nói xong ông ta xoay người rời đi.

Diệp Quân nhìn mọi người đang rời đi ở phía xa, sau đó cũng xoay người đi mất.



Ở bên kia, Triệu Lão tìm đến mọi người.

Triệu Lão nhìn về phía người đàn ông trung niên dẫn đầu, trầm giọng nói: “Nhược Trấn, ngươi có ý gì?”

Người đàn ông trung niên tên Nhược Trấn cất giọng lạnh nhạt: “Triệu Lão, ông cảm thấy hắn ta có thể đối phó với khu vực Cổ Hoang và Trấn tộc ư?”

Triệu Lão im lặng.

Dù thực lực mà Diệp Quân thể hiện ra vô cùng kinh khủng, nhưng dù sao đó cũng là khu vực Cổ Hoang và Trấn tộc!

Thế lực lớn siêu cấp chân chính!

Nói thật thì ông ta cũng không có lòng tin tuyệt đối.

Nhưng ông ta biết Diệp công tử kia không hề kiêng sợ khu vực Cổ Hoang và Trấn tộc.

Nhược Trấn cười khẩy: “Một tiểu tử vắt mũi chưa sạch lại vọng tưởng khống chế Đạo Thị, nếu hắn ta hạ mình tôn trọng chúng ta một chút, trả thù lao phong phú hơn, có lẽ chúng ta sẽ suy xét đến chuyện có ở lại hay không, nhưng hắn ta vẫn luôn tỏ vẻ kiêu căng ngạo mạn như chúng ta cần hắn ta giữ mình lại vậy, đúng là buồn cười”.

Triệu Lão nhìn mọi người, thấy bọn họ đều có vẻ căm phẫn thì lắc đầu không nói gì thêm nữa.

Đám ngu xuẩn này là chưa thấy rõ tình thế!

Nhưng ông ta cũng có thể hiểu được, bình thường mấy người này kiêu căng đã quen, bây giờ đương nhiên không thích thấy người khác kiêu ngạo.

Có lẽ Diệp công tử kia không thể thắng được khu vực Cổ Hoang và Trấn tộc, nhưng muốn tiêu diệt những người trước mắt vẫn là dễ như trở bàn tay.

Triệu Lão không nói gì thêm mà xoay người rời đi.

Nhược Trấn chợt nói: “Triệu Lão, ông thật sự muốn đi tới cùng với hắn ư?”

Triệu Lão xoay người nhìn về phía Nhược Trấn, Nhược Trấn nhìn chằm chằm ông ta: “Theo ta được biết khu vực Cổ Hoang và Trấn tộc sắp có động tĩnh rồi. Khi đó có lẽ Diệp công tử này sẽ chết, bây giờ ông quay đầu vẫn còn kịp, nếu không đến lúc đó có hối hận cũng đã muộn rồi…”

Triệu lão lắc đầu, không nhiều lời thêm mà xoay người rời đi.

Nhược Trấn cười khinh thường: “Tự tìm đường chết”.

Sau đó dẫn mọi người rời đi.

Bọn họ cho rằng chắc chắn khu vực Cổ Hoang và Trấn tộc sẽ không bỏ qua, mà nhất định Diệp công tử kia cũng sẽ không chống lại được hai thế lực lớn này, chỉ cần đến lúc đó Diệp Quân bị gi ết chết thì Đạo Thị vẫn sẽ nằm trong tay bọn họ.

Bọn họ hoàn toàn có thể im lặng theo dõi tình hình làm ngư ông đắc lợi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2862


Chương 2862

Chương 2862

Diệp Quân trở lại vũ trụ Thần Nhất, hắn dẫn theo Nhị Nha và Tiểu Bạch đi tới tinh không nơi Đà Quan lão nhân đang ở một lần nữa!

Đà Quan lão nhân vẫn còn ở đây!

Dẫu sao kiếm khí của cô gái váy trắng cũng đã trói buộc lại ông ta ở nơi này.

Thấy ba người nhóm Diệp Quân, sắc mặt Đà Quan lão nhân thoáng chốc thay đổi, ông ta hơi hoảng sợ nhìn Nhị Nha và Tiểu Bạch: “Các người…”

Đương nhiên ông ta sẽ không quên đây là hai người đã cướp quan tài mà ông ta bảo vệ đi trước đây.

Nhị Nha li3m kẹo hồ lô, lạnh nhạt nói: “Chúng ta làm sao?”

Đà Quan lão nhân: “…”

Diệp Quân đột nhiên nói: “Ông già, ta muốn hỏi thăm ông chuyện này”.

Nghe thấy thế Đà Quan lão nhân quay đầu nhìn về phía Diệp Quân, khi nhìn thấy hắn, ông ta nhất thời sa sầm mặt: “Ngươi…”

Diệp Quân lập tức gọi cô gái váy trắng ra, khi nhìn thấy cô gái váy trắng sắc mặt Đà Quan lão nhân thoáng chốc thay đổi.

Diệp Quân hỏi: “Cô ta là ai”.

Sắc mặt Đà Quan lão nhân tái mét, ông ta cúi đầu không dám nói một lời.

Ánh mắt Diệp Quân dần trở nên lạnh như băng: “Ta cho ông một cơ hội cuối cùng”.

Đương nhiên hắn không có chút thiện cảm nào với ông già trước mắt cả, lúc trước người này không nói một lời đã muốn đánh hắn. Lúc đó hắn không đánh lại nên chỉ có thể chọn chạy trốn, mà lần này hắn đến đây không chỉ là muốn hỏi lai lịch của cô gái này mà còn muốn trả thù nữa.

Nhưng hắn không ngờ người này lại bị nhốt ở đây.

Thấy sát khí loé lên trong mắt Diệp Quân, Đà Quan lão nhân thầm thấy sợ hãi, ông ta nhìn thoáng qua cô gái váy trắng, chần chừ một lúc rồi nói: “Cô ta là người của nhà họ Thần”.

Diệp Quân cau mày: “Nhà họ Thần?”

Đà Quan lão nhân gật đầu: “Đúng thế”.

Diệp Quân trầm giọng hỏi: “Cùng một gia tộc với Thần Nhất ư?”

Đà Quan lão nhân lại gật đầu: “Đúng thế”.

Diệp Quân quay đầu nhìn thoáng qua cô gái váy trắng: “Nàng là người của Thần tộc à?”

Nhưng Đà Quan lão nhân lại lắc đầu: “Ta không biết”.

Diệp Quân cau mày, Đà Quan lão nhân vội vàng nói: “Ta chỉ biết cô ta đến từ nhà họ Thần chứ không biết cô ta có người trong tộc của Thượng Thần Thần Nhất hay không…”

Diệp Quân im lặng một lúc rồi nói: “Là Thần Nhất bảo ông trông chừng cô ta sao?”

Đà Quan lão nhân gật đầu: “Phải”.

Diệp Quân thắc mắc: “Tại sao?”

Đà Quan lão nhân lắc đầu: “Thượng Thần chỉ bảo ta trông chừng cô ta chứ không cho ta biết lý do tại sao, nhưng… Thượng Thần có căn dặn chỉ cần cô ta tỉnh lại thì ta có thể rời đi”.

Diệp Quân quay đầu nhìn cô gái váy trắng hơi mờ mịt bên cạnh mình, khẽ thở dài, xem ra nếu muốn hiểu rõ hoàn toàn lai lịch của cô gái này thì chỉ có thể đi đến nhà họ Thần trong truyền thuyết kia thôi.

Nhưng hắn cũng biết quan hệ giữa Thần Nhất và nhà họ Thần này không được hoà thuận lắm, nếu cứ thế dẫn cô gái này đến đó e rằng sẽ xảy ra chuyện.

Nhưng cũng không thể để cô gái này ở bên cạnh mãi được!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2863


Chương 2863

Đà Quan lão nhân muốn nói lại thôi.

Diệp Quân nhìn về phía ông ta: “Nói đi”.

Đà Quan lão nhân trầm giọng nói: “Chắc chắn là cô ta đến từ nhà họ Thần, nhưng Thượng Thần từng nói có trở về nhà họ Thần hay không là do cô ta tự quyết định…”

Nói đến đây ông ta nhìn về phía cô gái váy trắng.

Cô gái váy trắng im lặng một lúc lâu rồi nói: “Trở về”.

Dứt lời cô ta nhìn về phía Diệp Quân.

Diệp Quân ngẫm nghĩ một lúc, sau đó vẫn quyết định giúp người giúp cho trót: “Ta dẫn cô đến nhà họ Thần một chuyến, nhưng mà… theo ta được biết quan hệ giữa Thần Nhất và nhà họ Thần không hoà thuận cho lắm, vì thế e rằng quan hệ giữa cô và nhà họ Thần cũng thế, chuyến đi lần này có thể sẽ gặp rất nhiều biến cố…”

Cô gái váy trắng gật đầu: “Ta biết, nhưng ta vẫn muốn đi về xem sao, vì chỉ có trở về nơi đó ta mới có thể biết được rốt cuộc ta là ai”.

Diệp Quân gật đầu: “Vậy thì đi đến nhà họ Thần một chuyến thôi!”

Dứt lời hắn nhìn về phía Đà Quan lão nhân trước mặt: “Ông biết làm sao để trở về nhà họ Thần không?”

Đà Quan lão nhân lắc đầu: “Không biết, ta chưa đến nhà họ Thần bao giờ cả”.

Diệp Quân gật đầu sau đó muốn dẫn mọi người rời đi.

Chỉ có thể đi tìm Triệu Lão thôi.

Lúc này Đà Quan lão nhân chợt nói: “Đợi đã!”

Diệp Quân xoay người nhìn về phía Đà Quan lão nhân, ông ta chần chừ một lúc rồi nói: “Có thể tha cho ta không?”

Diệp Quân lắc đầu: “Không thể”.

Sau đó hắn dẫn Nhị Nha, Tiểu Bạch và cô gái váy trắng rời đi.

Nét mặt Đà Quan lão nhân trở nên cứng đờ, đợi sau khi mấy người nhóm Diệp Quân đi xa, sắc mặt ông ta thoáng chốc trở nên u ám: “Hãy đợi đó! Đợi đó!”

Nói xong ông ta chậm rãi nhắm mắt lại, gằn giọng nói: “Kiếm khí đáng chết này, người phụ nữ chết tiệt…”

Còn chưa nói hết câu thì kiếm khí trong người ông ta đột nhiên rung lên.

Oanh!

Đà Quan lão nhân cứ thế bị giế t chết.

Đà Quan lão nhân: “…”



Ở một nơi khác, Diệp Quân dẫn cô gái váy trắng và Nhị Nha chậm rãi bước đi trong tinh không.

Diệp Quân quay đầu nhìn cô gái váy trắng bên cạnh, thấy nét mặt ủ rũ và dáng vẻ im lặng không nói một lời của cô ta, hắn chần chừ một lúc rồi nói: “Cô đừng suy nghĩ nhiều, đợi đến nhà họ Thần rồi có lẽ cô sẽ biết được mình là ai thôi”.

Cô gái váy trắng ngẩng đầu nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn ngươi”.

Diệp Quân cười nói: “Không có gì”.

Cô gái váy trắng hơi do dự, sau đó nói: “Chúng ta đi đến nhà họ Thần có thể sẽ gặp phiền phức gì không?”

Diệp Quân gật đầu: “Có thể là sẽ có”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2864


Chương 2864

Cô gái váy trắng nhìn Diệp Quân, Diệp Quân cười nói: “Chúng ta chỉ đến để hỏi về thân thế của cô chứ cũng không gây chuyện, cho nên chắc sẽ không có vấn đề to tát gì đâu, nếu bọn họ thật sự muốn đánh chúng ta thì chúng ta cứ bỏ chạy thôi”.

Cô gái váy trắng nở nụ cười, nói một cách chân thành: “Cảm ơn”.

Diệp Quân nhanh chóng tìm đến Triệu Lão.

“Ngươi muốn đi đến nhà họ Thần ư?”

Sau khi nghe thấy ý muốn của Diệp Quân, Triệu Lão nhất thời tỏ vẻ kinh ngạc.

Diệp Quân gật đầu.

Triệu Lão trầm giọng nói: “Muốn đến nhà họ Thần rất khó”.

Diệp Quân hơi ngạc nhiên: “Sao lại như thế?”

Triệu Lão trầm giọng nói: “Nhà họ Thần không cho phép người bên ngoài đi vào, vì thế nếu người ngoài không được mới thì hoàn toàn không thể tiến vào địa bàn của bọn họ, nếu tự tiện xông vào địa bàn của bọn họ… có thể sẽ dẫn đến hiểu lầm”.

Diệp Quân ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Gửi thiệp thăm hỏi đến trước?”

Triệu Lão gật đầu: “Đây cũng có thể xem là một cách hay”.

Diệp Quân gật đầu: “Ông làm giúp ta đi”.

Triệu Lão đáp: “Được!”

Dứt lời ông ta xoay người rời đi.

Diệp Quân nhìn về phía Nhị Nha bên cạnh, cười nói: “Đợi sau khi giải quyết xong tất cả mọi chuyện chúng ta sẽ đi khảo cổ”.

Nói thật thì bây giờ hắn cũng rất chờ mong việc đi khảo cổ.

Hắn muốn nhanh chóng tạo dựng nên một thế lực khổng lồ, mà việc đó cần phải tiêu tốn rất nhiều tiền của, dù bây giờ hắn rất giàu có nhưng tiền bạc vẫn nên có càng nhiều càng tốt chứ.

Đặc biệt sau lần tu luyện thăng cấp này, hắn càng cảm thấy tiền thật sự rất quan trọng.

Lần này hắn có thể thăng cấp lên cảnh giới Đế Quân đều là nhờ có đủ tài nguyên và Tổ Nguyên, nếu không hắn muốn đạt tới cảnh giới này là một chuyện vô cùng khó khăn.

Không chỉ hắn mà việc tu luyện của Ngao Thiên Thiên cũng cần rất nhiều tài nguyên, đặc biệt là bây giờ cô ấy muốn đột phá cảnh giới Nhân Đạo, mỗi ngày đều tiêu tốn một lượng Tổ Nguyên khổng lồ.

Không thể không nói nuôi một cô vợ thật sự rất tốn tiền.

Lúc này, Triệu Lão vừa rời đi trước đó đã quay lại.

Sắc mặt ông ta hơi khó coi.

Diệp Quân hơi bất ngờ: “Sao thế?”

Triệu Lão sa sầm mặt: “Nhà họ Thần nói Diệp công tử không có tư cách thăm hỏi bọn họ”.

Không có tư cách!

Nghe thấy lời nói của Triệu Lão, Diệp Quân thoáng sửng sốt, sau đó thì lắc đầu cười khẽ.

Triệu Lão trầm giọng nói: “Nhà họ Thần này đúng là ngông cuồng”.

Nhưng Diệp Quân lại cười nói: “Không cho thăm hỏi thì thôi”.

Triệu Lão chần chừ một lúc rồi hỏi: “Diệp công tử không tức giận sao?”

Diệp Quân lắc đầu cười khẽ: “Tức giận gì chứ? Người ta không cho ta đến thăm hỏi thì ta phải tức giận à?”

Dứt lời hắn nhìn về phía cô gái váy trắng bên cạnh: “Tạm thời chúng ta không thể đi đến nhà họ Thần này được, sau này ta sẽ giúp cô suy nghĩ cách để tìm ra thân thế của mình”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2865


Chương 2865

Cô gái váy trắng gật đầu: “Ta đều nghe theo ngươi”.

Diệp Quân nhìn về phía Triệu Lão: “Những người quản lý của Đạo Thị kia đã rời đi chưa?”

Triệu Lão trầm giọng nói: “Có vài người đã đi, có vài người thì…”

Nói đến đây thì ông ta im lặng.

Diệp Quân bình tĩnh nói: “Người không muốn rời đi cứ thẳng tay gi ết chết”.

Triệu Lão vội vàng gật đầu: “Ta sẽ lập tức đi ngay”.

Dứt lời, ông ta xoay người rời đi.

Với thực lực của Triệu Lão, những người quản lý kia hoàn toàn không phải là đối thủ của ông ta.

Mà lúc này thời không bên cạnh Diệp Quân đột nhiên hơi chấn động, sau đó có bốn người chậm rãi xuất hiện.

Người dẫn đầu chính là Thần Dã kia.

Sau lưng Thần Dã còn có ba người đi theo, cả ba đều là cao thủ cảnh giới Thần Đạo, hơn nữa đều là yêu thú.

Rõ ràng ba vị này là đại lão trong Sơn Hải Giới.

Diệp Quân khẽ mỉm cười nhìn về phía Thần Dã: “Tiền bối”.

Thần Dã gật đầu rồi giới thiệu: “Ba người ở bên cạnh ta lần lượt là Khâu Cổ, Đạo Cơ, Lễ Trấn… Đều là cao thủ cảnh giới Thần Đạo ba phần thần tính”.

Ba người hơi chắp tay với Diệp Quân.

Đương nhiên bọn họ không dám coi thường loài người khiến Thần Dã cũng phải kính trọng này, hơn nữa bọn họ còn biết Đạo Thị là do thiếu niên trước mắt tiêu diệt, không chỉ có thế mà hắn còn đích thân gi ết chết Đạo Nhiên, thực lực này bọn họ còn thua xa.

Diệp Quân nói: “Mọi người quyết định thế nào?”

Trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

Thần Dã trầm giọng nói: “Tiểu hữu, ta muốn trở lại Sơn Hải Giới, không có ý định nhúng tay vào chuyện bên ngoài nữa”.

Cuối cùng ông ta vẫn chọn không tiếp tục đi theo Diệp Quân.

Dù Diệp Quân có thể mang đến cho ông ta rất nhiều thứ, nhưng ông ta biết rất rõ con đường phía trước sẽ rất nguy hiểm. Vì tiếp theo chắc chắn Diệp Quân sẽ chiến đấu với Trấn tộc và khu vực Cổ Hoang, còn có Chúng Thần Điện ở vũ trụ Thần Nhất kia nữa.

Lợi ích rất lớn nhưng nguy hiểm cũng tương đương, vì thế ông ta không muốn chọn mạo hiểm thêm nữa.

An phận thoả mãn với những gì mình đang có là đủ rồi.

Với thực lực của ông ta bây giờ thì chậm rãi kiên trì đến năm phần thần tính cũng không khó.

Nghe thấy lời của Thần Dã, Diệp Quân gật nhẹ đầu: “Ta hiểu rồi”.

Nói xong hắn nhìn về phía ba vị yêu thú sau lưng Thần Dã.

Thần Dã nói: “Họ muốn gặp ngươi một lần, sau đó mới quyết định có đi theo ngươi hay không”.

Khâu Cổ bước ra, trầm giọng nói: “Diệp công tử, cậu thật sự có thể giúp chúng ta nâng cao thần tính sao?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng vậy”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2866


Chương 2866

Có Tiểu Tháp và Tổ Mạch, chỉ cần không phải người quá ngu xuẩn thì muốn tăng thần tính đương nhiên không phải quá khó khăn, mà những người trước mắt có thể đi đến ngày hôm nay chắc chắn đều không phải những người ngu ngốc.

Khâu Cổ nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Có thể chứng minh cho chúng ta thấy không?”

Diệp Quân cười đáp: “Có thể”.

Dứt lời hắn lập tức đưa ba vị yêu thú vào trong Tiểu Tháp, vừa tiến vào bên trong, sắc mặt ba người nhóm Khâu Cổ đều lập tức thay đổi.

Thật ra trước khi đến Thần Dã cũng đã cho họ biết chuyện Tiểu Tháp rồi, nhưng họ vẫn hơi không tin nên muốn đích thân đến xem thử.

Mà lúc này nét mặt ba người đều vô cùng nặng nề, họ không ngờ trên đời thật sự có một thần vật kinh khủng như thế.

Sau nỗi khiếp sợ thì chính là cảm giác hưng phấn bủa vây, vì họ phát hiện linh khí nơi này rất dồi dào, bên ngoài hoàn toàn không thể nào sánh bằng. Lúc này họ mới thật sự tin tưởng Diệp Quân không phải đang lừa gạt họ mà thật sự có thể giúp họ nâng cao thần tính.

Diệp Quân nhìn Khâu Cổ dẫn đầu: “Thấy thế nào?”

Khâu Cổ trầm giọng hỏi: “Diệp công tử, kẻ thù của cậu là…”

Diệp Quân nhất thời cau mày.

Thấy cảnh này, Khâu Cổ thầm hoảng hốt, vội vàng nói: “Ý của ta là chúng ta cần phải đi theo cậu bao lâu?”

Diệp Quân lắc đầu cười khẽ: “Được rồi, ba vị vẫn nên trở về Sơn Hải Giới cùng Thần Dã tiền bối thì hơn”.

Dứt lời, hắn lập tức đưa ba người ra khỏi Tiểu Tháp.

Cả ba yêu thú đều ngơ ngác.

Chuyện gì thế này?

Diệp Quân cũng không nói chuyện với họ nữa mà chắp tay với Thần Dã: “Tiền bối, hẹn gặp lại sau”.

Sau đó, hắn dẫn Nhị Nha, Tiểu Bạch và cô gái váy trắng xoay người rời đi.

Thần Dã nhìn Diệp Quân đã đi xa với nét mặt phức tạp.

Khâu Cổ trầm giọng hỏi: “Thần Dã, hắn làm thế là sao?”

Thần Dã nhẹ giọng nói: “Thật ra hắn hoàn toàn không cần chúng ta giúp đỡ… Có thể nói là nếu chúng ta gia nhập, đương nhiên là hắn sẽ vui vẻ, nhưng không có chúng ta gia nhập cũng không ảnh hưởng gì đến hắn cả”.

Ba người nhóm Khâu Cổ im lặng.

Thần Dã quay đầu nhìn về phía Khâu Cổ: “Khâu Cổ, với thiên phú và tài nguyên của các ngươi hiện tại, các ngươi cảm thấy mình cần bao lâu để đạt được năm phần thần tính?”

Khâu Cổ im lặng một lúc lâu mới nói: “Không biết”.

Thần Dã nhẹ giọng nói: “Nhưng nếu ngươi đi theo hắn thì chưa đến một trăm năm, chắc chắn các ngươi có thể thăng cấp một lần nữa… Nhưng ngươi có thể mang đến gì cho hắn? Ngươi mắc phải một sai lầm là còn chưa giúp đỡ hắn đã bắt đầu nói điều kiện rồi…”

Nói đến đây ông ta lắc đầu: “Ngươi nghĩ gì thế”.

Khâu Cổ cười khổ: “Ta không muốn mãi mãi khuất phục trước một người”.

Đối với yêu thú của Yêu tộc, phục tùng một người có thể nói là chuyện vô cùng xấu hổ.

Thần Dã im lặng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2867


Chương 2867

Đúng thế, dù thực lực của Sơn Hải Giới thua xa khu vực Cổ Hoang nhưng dù gì cũng từng chiến đấu với khu vực Cổ Hoang, nếu bây giờ phục tùng một người thì bọn họ đều không thể chấp nhận được, cũng không thể vượt qua khúc mắc trong lòng mình.

Đây cũng là lý do Thần Dã từ chối.

Như nghĩ đến điều gì, Khâu Cổ đột nhiên nói: “Cô bé đi theo bên cạnh hắn trước đó là ác thú trong truyền thuyết ư?”

Thần Dã gật đầu.

Khâu Cổ hơi nghi ngờ: “Tại sao cô bé lại phục tùng trước một con người?”

Thần Dã lắc đầu cười khẽ: “Ngươi cảm thấy cô bé giống như đang phục tùng sao?”

Khâu Cổ chần chừ một lúc rồi đáp: “Hình như là không phải”.

Thần Dã cười nói: “Vị Diệp công tử này rất kính trọng cô bé, hơn nữa nếu xét theo vai vế, cô bé vẫn luôn gọi Diệp công tử là cháu trai, mà Diệp công tử cũng chưa từng cãi lại, không chỉ có thể mà còn ngầm chấp nhận điều này…”

Nói đến đây ông ta lắc đầu cười khẽ: “Thật ra ta cũng thấy rất nghi ngờ vấn đề này”.

Khâu Cổ trầm giọng nói: “Hắn có thể đối phó với khu vực Cổ Hoang và Trấn tộc không?”

Thần Dã im lặng.

Không thể không nói, khoảng thời gian đi theo Diệp Quân này, thực lực của Diệp Quân và những người đứng sau hắn khiến ông ta vô cùng khiếp sợ, nhưng ông ta cũng không dám nói Diệp Quân có thể chống lại khu vực Cổ Hoang và Trấn tộc, vì thực lực của hai thế lực này thật sự quá kinh khủng.

Hai thế lực siêu cấp này vẫn luôn cường đại từ thời xưa đến tận bây giờ, cũng chỉ đến thời đại Thần Nhất, khi mà Thần Nhất đứng trên đỉnh cao mới có thể chèn ép bọn họ một chút ma thôi.

Dù Diệp Quân rất yêu nghiệt nhưng rõ ràng hiện tại hắn không có thực lực đó.

Khâu Cổ bình tĩnh: “Thế thì chúng ta cứ mỏi mắt mong chờ đi”.

Nói thật thì ông ta cũng hơi khó chịu, phải biết rằng bọn họ cũng có cảnh giới Thần Đạo, bọn họ muốn giúp đỡ Diệp Quân đã xem như nể mặt hắn rồi.

Nhưng thái độ của Diệp Quân lại như thế thật sự khiến bọn họ hơi mất mặt.

Lúc này, thời không trước mặt bọn họ đột nhiên nổ tung, sau đó có một ông lão áo trắng chậm rãi bước ra.

Khi ông lão áo trắng này xuất hiện, sắc mặt mấy người Thần Dã đang có mặt đều thoáng chốc thay đổi, vì bọn họ cảm nhận được một uy áp đáng sợ, uy áp kia như hàng triệu ngọn núi lớn đè lên người bọn họ, khiến bọn họ cảm thấy khó thở.

Ít nhất là sáu phần thần tính!

Thần Dã chợt nhìn về phía ngực trái của ông lão áo trắng, nơi đó có dấu ấn của một con yêu thú, nhìn thấy dấu ấn yêu thú này, Thần Dã lập tức nói với giọng điệu kinh ngạc: “Đây là… ông là người của khu vực Cổ Hoang…”

Khu vực Cổ Hoang!

Ông lão áo trắng nhìn Thần Dã đang dẫn đầu nhóm người: “Ngươi là Thần Dã đúng không?”

Thần Dã trầm giọng đáp: “Phải”.

Ông lão áo trắng lạnh lùng nói: “Bắt đầu từ bây giờ Sơn Hải Giới sẽ được khu vực Cổ Hoang tiếp quản, nếu mấy người các ngươi đã đạt tới cảnh giới Thần Đạo thì đi theo ta đến khu vực Cổ Hoang…”

Thần Dã hơi nghi ngờ: “Đi đến khu vực Cổ Hoang làm gì?”

Ông lão áo trắng cau mày: “Đương nhiên là để phục vụ cho yêu thần”.

Phục vụ cho yêu thần!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2868


Chương 2868

Thần Dã hơi ngơ ngác.

Mà lúc này Khâu Cổ kia chợt hỏi: “Phục vụ cho yêu thần có thể nhận được lợi ích gì?”

“Láo xược!”

Ông lão áo trắng đột nhiên quát to một tiếng, tiếng quát này vừa vang lên, Khâu Cổ kia đã lập tức như bị sét đánh liên tục lùi lại, trong miệng có máu tươi chảy ra.

Mấy người Thần Dã đều kinh ngạc.

Ông lão áo trắng lạnh lùng nhìn vào khuôn mặt tái mét của Khâu Cổ: “Phục vụ cho yêu thần là vinh hạnh của ngươi, ngươi lại còn đòi lợi ích, ngươi muốn chết đúng không?”

Khâu Cổ tỏ vẻ mơ hồ, tuy thầm thấy giận dữ nhưng cũng không dám nói gì.

Sắc mặt Thần Dã hơi khó coi, ông ta do dự một lúc rồi hỏi: “Các hạ, vì sao khu vực Cổ Hoang đột nhiên muốn tiếp quản Sơn Hải Giới vậy?”

Ông lão áo trắng lạnh lùng nhìn thoáng qua ông ta rồi nói: “Đây là quyết định của yêu thần”.

Thần Dã im lặng.

Ông lão lại nói: “Bây giờ các người lập tức đi theo ta đến khu vực Cổ Hoang, còn về Sơn Hải Giới thì chúng ta đã phái người tiếp quản rồi…”

Nói xong lão ta lạnh lùng nhìn Khâu Cổ ở cách đó không xa: “Còn nữa đừng nói ta không nhắc nhở các ngươi, đến khu vực Cổ Hoang rồi nên nhớ đừng hỏi nhiều, làm việc theo lệnh là được”.

Dứt lời lão ta xoay người biến mất ở phía xa.

Sắc mặt mấy người nhóm Khâu Cổ lập tức trở nên vô cùng khó coi!

Cả sắc mặt Thần Dã cũng không ngoại lệ, ông ta không ngờ khu vực Cổ Hoang này lại ngang ngược như thế…

Phục tùng khu vực Cổ Hoang!

Sắc mặt Thần Dã nhất thời trở nên hơi phức tạp.

Khâu Cổ đột nhiên gằn giọng nói: “Không bằng… chúng ta đi tìm Diệp công tử kia đi?”

Nhưng Thần Dã lại lắc đầu: “Đã muộn rồi”.

Ông ta hiểu rõ tính cách của Diệp Quân, lúc tốt thì rất tốt, lúc xấu thì vô cùng xấu xa, đặc biệt là lúc trở nên tàn nhẫn, có thể nói là tàn nhẫn vô cùng!

Bây giờ bọn họ đi tìm Diệp Quân chắc chắn Diệp Quân sẽ không cần.

Nghĩ đến đây, trong lòng Thần Dã nhất thời cảm thấy khổ sở.

Khâu Cổ trầm giọng nói: “Khu vực Cổ Hoang đã xuất hiện… Có lẽ bọn họ sẽ đi tìm Diệp công tử này”.

Thần Dã nhẹ giọng nói: “Nếu như đoán không lầm thì có lẽ bọn họ đã đi rồi”.

Ở một nơi khác, Diệp Quân còn chưa đi bao lâu thì đột nhiên cảm nhận được điều gì đó, hắn chợt dừng bước quay đầu nhìn lại.

Chỗ bên phải cách hắn mười mấy trượng có một người đàn ông trung niên mặc trường sam đang đứng đó.

Đối phương xuất hiện không chút tiếng động.

Người đàn ông mặc trường sam nhìn Diệp Quân: “Có thể nói chuyện một lát không?”

Diệp Quân bình tĩnh hỏi: “Ông là người của Trấn tộc hay là khu vực Cổ Hoang?”

Người đàn ông cười nói: “Diệp công tử thử đoán xem?”

Diệp Quân lắc đầu: “Đừng giở mấy trò này ra, vào thẳng vấn đề luôn đi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2869


Chương 2869

Người đàn ông nhìn chằm chằm Diệp Quân, nụ cười trên mặt ông ta dần biến mất: “Khu vực Cổ Hoang của chúng ta chiếm bốn phần lợi nhuận của Đạo Thị, mà bây giờ tất cả của cải của Đạo Thị đều nằm trong tay ngươi, ngươi phải đưa bốn phần lợi nhuận kia đây”.

Diệp Quân cười nói: “Vậy chuyện Đạo Thị nhiều lần phái người giết ta thì phải tính sổ thế nào đây?”

Người đàn ông lắc đầu: “Chuyện này không liên quan gì đến chúng ta cả, chúng ta cho ngươi một ngày để suy nghĩ. Một ngày sau nếu người vẫn không chịu đưa, thì khu vực Cổ Hoang xin đảm bảo với ngươi, dù thế lực sau lưng ngươi như thế nào thì nó cũng sẽ biến mất khỏi cõi đời này, đương nhiên là kể cả ngươi nữa”.

Dứt lời ông ta xoay người rời đi.

“Đợi đã!”

Diệp Quân chợt cất lời.

Người đàn ông xoay người nhìn về phía Diệp Quân, Diệp Quân chợt biến thành một tia kiếm quang biến mất khỏi vị trí ban đầu.

Kiếm Thanh Huyên!

Sắc mặt người đàn ông thoáng chốc thay đổi, ông ta không ngờ Diệp Quân trước mắt lại ra tay, mà đợi đến khi ông ta lấy lại tinh thần thì kiếm của Diệp Quân đã đến nơi.

Vụt!

Đầu của người đàn ông lập tức rơi xuống.

Máu tươi bắn khắp nơi!

Diệp Quân im lặng thu hồi nhẫn không gian của người đàn ông rồi nói: “Chưa từng có ai dám nói chuyện với ta như thế đâu”.

Dứt lời hắn xoay người rời đi.

Người đàn ông mặc trường sam: “…”

Vào khoảnh khắc gi ết chết người đàn ông, Diệp Quân đã biết hành động này có ý nghĩa thế nào.

Có nghĩa là khai chiến!

Nhưng chuyện này hoàn toàn không thành vấn đề với hắn.

Hắn là một người sẵn sàng nói phải trái, nhưng hắn biết rõ cuộc đời này chỉ khi ngươi đủ mạnh người khác mới sẽ nói phải trái với ngươi.

Sau khi Diệp Quân rời đi không lâu, thời không nơi hắn đang ở chợt rung động, sau đó có hai người xuất hiện.

Một nam một nữa!

Cô gái mặc trường bào màu trắng, tóc buộc đuôi ngựa cực kỳ khí phách, xinh đẹp tuyệt trần, người đàn ông bên cạnh cô ta mặc một bộ áo gấm, dung mạo giống với cô ta khoảng sáu bảy phần, anh tuấn bất phàm.

Người đàn ông trầm giọng nói: “Tỷ tỷ, người này kiêu ngạo quá”.

Cô gái khẽ nhếch môi: “Đúng là rất kiêu ngạo, người của khu vực Cổ Hoang mà nói giết là giết… Đúng là không đơn giản”.

Người đàn ông nói: “Xem ra chúng ta cũng không thể nói chuyện với hắn ta được”.

Cô gái đột nhiên hỏi: “Đệ nói xem vì sao hắn dám phách lối như thế?”

Người đàn ông hờ hững đáp: “Tiêu diệt được đạo cung nên tự tin thái quá”.

Dứt lời, hắn ta lắc đầu: “Một đạo cung nho nhỏ có là cái gì đâu, có lẽ hắn ta cho rằng thực lực của Trấn tộc chúng ta và khu vực Cổ Hoang chỉ mạnh hơn đạo cung này một chút, vì thế mới có thể không kiêng nể gì như thế, tiếc là hắn ta nghĩ sai rồi. Một đạo cung nho nhỏ sao có thể so sánh với nền tảng của Trấn tộc chúng ta được”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2870


Chương 2870

Cô gái lắc đầu: “Đệ sai rồi”.

Người đàn ông xoay người nhìn về phía cô gái, hắn ta cau mày: “Sai rồi?”

Cô gái bình tĩnh hỏi: “Nếu đệ đấu tay đôi với hắn ta thì đệ có bao nhiêu khả năng chiến thắng?”

Sắc mặt người đàn ông nhất thời trở nên khó coi.

Diệp Quân này là người đã gi ết chết chủ nhân Đạo Nhiên của Đạo Thị, mà Đạo Nhiên kia là cao thủ năm phần thần tính.

Thực lực của hắn ta bây giờ đương nhiên không phải đối thủ của cao thủ năm phần thần tính.

Cô gái bình tĩnh nói: “Trông hắn cũng không lớn tuổi nhưng lại có thực lực đáng sợ đến thế, đệ cảm thấy chuyện này có bình thường không?”

Người đàn ông lắc đầu: “Trên đời này không thể có một thế lực lớn siêu cấp thứ tư được, nếu có thì chúng ta không thể nào không biết”.

Nhưng cô gái lại lắc đầu: “Không thể nói một cách tuyệt đối như thế được, vũ trụ vô cùng rộng lớn, chuyện gì cũng có thể xảy ra”.

Người đàn ông trầm giọng hỏi: “Thế ý của tỷ là sao?”

Cô gái cười nói: “Lần này cha bảo chúng ta đến xử lý chuyện này rõ ràng là muốn rèn luyện chúng ta, đây là một cơ hội với hai tỷ muội chúng ta, nếu xử lý ổn thoả, sau này hai tỷ muội chúng ta sẽ có được nhiều cơ hội hơn, địa vị của chúng ta trong gia tộc cũng sẽ ngày càng ổn định…”

Nói đến đây, cô ta nhìn bóng lưng Diệp Quân đã rời đi ở phía xa: “Ta muốn đưa ra một quyết định to gan”.

Người đàn ông hơi ngạc nhiên: “Quyết định to gan?”

Cô gái gật đầu: “Đúng thế”.

Người đàn ông hơi tò mò: “Quyết định gì vậy?”

Nhưng cô gái chỉ cười chứ không nói.

Người đàn ông bĩu môi: “Lại tỏ thái độ này rồi”.

Diệp Quân quay về Đạo Thị lúc trước, vì nơi này có rất nhiều sức mạnh trận pháp của đại lão gia trì nên dù trải qua mấy lần đại chiến vẫn không bị huỷ diệt.

Nhưng bây giờ Đạo Thị đã không còn ai, cũng không có cửa hàng nào kinh doanh nữa.

Không chỉ có Đạo Thị này mà gần như tất cả Đạo Thị hiện tại đều trong trạng thái ngừng kinh doanh.

Không ai dám mở tiệm buôn bán vào lúc này.

Nguyên nhân đương nhiên là vì đạo cung vừa bị tiêu diệt, tất cả mọi người đều đang chú ý, theo dõi xem trong Diệp Quân, khu vực Cổ Hoang và Trấn tộc thế lực nào sẽ chiến tháng.

Đương nhiên bọn họ đánh giá cao khu vực Cổ Hoang và Trấn tộc hơn.

Diệp Quân nhìn Đạo Thị vắng vẻ, hắn biết hắn phải mau chóng nghĩ cách giải quyết triệt để chuyện của Trấn tộc và khu vực Cổ Hoang, nếu không e rằng Đạo Thị này sẽ không hoạt động lại được nữa.

Vào lúc Diệp Quân chuẩn bị rời đi thì đột nhiên có hai tiếng bước chân vang lên từ bên cạnh.

Diệp Quân xoay người nhìn lại, cách đó không xa có một nam một nữ chậm rãi đi tới.

Diệp Quân im lặng nhìn hai người.

Hai người đi tới trước mặt Diệp Quân, cười nói: “Chào Diệp công tử, ta tên Trấn Nam Tuyết, người bên cạnh là đệ đệ của ta Trấn Lăng”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2871


Chương 2871

Trấn tộc!

Diệp Quân khẽ mỉm cười: “Có chuyện gì sao?”

Trấn Nam Tuyết chỉ vào cửa hàng nhỏ ở một bên: “Vào trong nói chuyện nhé?”

Diệp Quân ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu: “Được”.

Ba người tiến vào trong cửa hàng nhỏ, sau khi ngồi xuống, Trấn Nam Tuyết lấy một bầu rượu và ba cái chung ra, cô ta rót cho Diệp Quân một chung, sau đó cười nói: “Đây là tiên nhưỡng vạn năm của Trấn tộc ta, Diệp công tử nếm thử đi”.

Diệp Quân cũng không từ chối, hắn cầm chung rượu lên uống cạn, rượu vừa chảy xuống bụng, Diệp Quân đã có cảm giác như một ngọn lửa đang bốc cháy. Nhưng sau đó hắn cảm thấy hơi ngạc nhiên, vì hắn phát hiện tu vi của mình được gia tăng.

Có thể gia tăng tu vi!

Lúc này Trấn Lăng cất lời: “Rượu này được nấu từ Tổ Nguyên và các loại linh thảo linh quả quý giá, dù là cao thủ cảnh giới Thần Đạo uống vào cũng có thể gia tăng tu vi”.

Diệp Quân gật nhẹ đầu: “Đúng là quý giá”.

Trấn Lăng bình tĩnh nói: “Không quý giá gì, trong Trấn tộc chúng ta rượu này cũng chỉ là một thứ tầm thường… Dù là hạ nhân của Trấn tộc cũng có thể uống được”.

Diệp Quân hiểu ra, thì ra đến đây để khoác lác.

Diệp Quân chợt nói: “Nơi này quá sơ sài, không phù hợp để tiếp đón khách quý, chúng ta đổi sang một nơi khác trò chuyện đi”.

Dứt lời hắn lập tức đưa hai tỷ muội vào trong Tiểu Tháp.

Vừa tiến vào bên trong, sắc mặt hai tỷ muội Trấn Nam Tuyết đã lập tức thay đổi.

Rõ ràng hai người đã phát hiện nơi này khác với bên ngoài.

Sắc mặt Trấn Nam Tuyết hơi nặng nề, cô ta cất lời: “Diệp công tử, thời gian trong tháp này…”

Diệp Quân gật đầu: “Mười năm trong tháp bằng một ngày bên ngoài”.

Nghe thấy thế hai tỷ muội nhìn nhau, trong lòng rung động không thôi.

Thấy hai chị em khiếp sợ như thế, Diệp Quân tỏ vẻ ngạc nhiên: “Sao thế, Trấn tộc các người không có thứ này à? Không thể nào?”

Hai tỷ muội Trấn Nam Tuyết: “…”

Trấn Lăng nhìn chằm chằm Diệp Quân, hắn ta biết người này đang khoe khoang.

Diệp Quân lại nói: “Thay đổi thời gian đơn giản như thế… Trấn tộc… thật sự không có à?”

Nghe thấy câu này, sắc mặt hai tỷ muội Trấn Nam Tuyết càng khó coi hơn.

Trấn Lăng trầm giọng nói: “Diệp công tử, thứ này rất phổ biến trong gia tộc các ngươi à?”

Diệp Quân gật đầu: “Không giấu diếm gì ngươi, đúng là rất phổ biến, thế hệ trẻ trong gia tộc chúng ta gần như mỗi người đều có một cái”.

Tiểu Tháp: “…”

Trấn Lăng nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Mỗi người một cái?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng thế”.

Trấn Lăng cười nhạt: “Diệp công tử có nói quá không đấy? Thần vật thế này dù nhìn khắp toàn bộ vũ trụ cũng rất hiếm có, mà nhà ngươi lại mỗi người có một cái? Ngươi nói khoác đúng không!”

Diệp Quân hơi ngạc nhiên: “Hiếm có? Lăng huynh nói sai rồi, ở nhà họ Dương chúng ta thần vật thế này thật sự chỉ là một thứ tầm thường, nếu ngươi không tin thì ta lại cho ngươi xem thứ khác”.

Trấn Lăng lập tức nói: “Ngươi mau lấy ra ta xem thử”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2872


Chương 2872

Diệp Quân không nhanh không chậm lấy kiếm Thanh Huyên ra đưa tới trước mặt Trấn Lăng: “Ngươi xem thử đi”.

Khi nhìn thấy kiếm Thanh Huyên, sắc mặt hai tỷ muội Trấn Nam Tuyết lập tức trở nên vô cùng nặng nề.

Hai người đều là người trải sự đời, vì thế khi nhìn thấy kiếm Thanh Huyên đã lập tức nhận ra thứ này không đơn giản.

Trấn Lăng cầm kiếm Thanh Huyên lên, hắn ta sờ s0ạng nó một lúc lâu, sau đó như nghĩ đến điều gì, hắn ta lấy một tấm khiên cổ ra, nhẹ nhàng rạch một đường lên trên.

Rẹt!

Tấm khiên cổ lập tức bị chém làm hai như cắt đậu phụ.

Thật khó tin.

Hai tỷ muội đưa mắt nhìn nhau, trong mắt tràn đầy nỗi khiếp sợ, phải biết rằng tấm khiên cổ của bọn họ là thần vật cảnh giới Thần Đạo, nhưng nó lại yếu ớt dưới thanh kiếm này như thế?

Không bình thường!

Diệp Quân cười nói: “Thanh kiếm này thế nào?”

Trấn Nam Tuyết trầm giọng hỏi: “Diệp công tử, thanh kiếm này là?”

Diệp Quân đáp: “Kiếm Thanh Huyên, mỗi người trong thế hệ trẻ của nhà họ Dương chúng ta đều có một thanh kiếm!”

Kiếm Thanh Huyên: “…”

Mỗi người một thanh!

Nghe thấy lời của Diệp Quân, khoé miệng Trấn Nam Tuyết và Trấn Lăng đều khẽ giật.

Đương nhiên bọn họ không tin nhà của Diệp Quân có thể giàu có như thế, mỗi người có một thanh kiếm thế này?

Quá khoa trương!

Đương nhiên là bọn họ không tin.

Mà lúc này, Diệp Quân chợt nói: “Nam Tuyết cô nương, Lăng huynh, gia tộc lớn như Trấn tộc các ngươi mỗi tháng có bao nhiêu bổng lộc?”

Trấn Lăng trầm giọng nói: “Mỗi tháng có hai trăm Tổ Nguyên…”

“Cái gì?”

Diệp Quân đột nhiên đứng phắt dậy: “Mỗi tháng chỉ có hai trăm Tổ Nguyên, ít vậy sao?”

Yết hầu Trấn Lăng lăn lộn: “Như thế… còn ít à?”

Diệp Quân khẽ thở dài, sau đó không nói gì.

Trấn Lăng thoáng do dự rồi hỏi: “Nhà… nhà các ngươi mỗi tháng được bao nhiêu?”

Diệp Quân vung tay áo, hai mươi Tổ Mạch xuất hiện sau lưng hắn, hắn bình tĩnh nói: “Nhà chúng ta không phát Tổ Nguyên, chỉ phát Tổ Mạch, mỗi tháng phát một Tổ Mạch”.

Trấn Lăng: “…”

Trấn Nam Tuyết: “…”

Tiểu Tháp: “…”

Không thể không nói, khi nhìn thấy những Tổ Mạch này, cả Trấn Nam Tuyết và Trấn Lăng đều cảm thấy kinh hãi.

Hai mươi Tổ Mạch!

Thế này thật sự hơi quá rồi đó.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2873


Chương 2873

Tổ Mạch đấy!

Hơn nữa bọn họ phát hiện một vài Tổ Mạch của Diệp Quân còn có phẩm chất rất tốt, dù là Trấn tộc cũng không có Tổ Mạch tốt như thế.

Dương tộc này giàu có đến thế à?

Hai tỷ muội đều bị ngạc nhiên.

Lúc này, bọn họ bắt đầu thấy nửa tin nửa ngờ với lời nói của Diệp Quân rồi.

Ngươi nói hắn khoe khoang, nhưng hắn thật sự cho ngươi thấy bảo bối.

Có điều nếu nói mỗi tháng Dương tộc này đều phát một Tổ Mạch… Thì bọn họ thật sự thấy không tin cho lắm. Vì trực giác cho bọn họ biết đây gần như là chuyện không thể nào, nhưng người trước mặt lại có thể lấy ra một lượt tận hai mươi Tổ Mạch.

Chuyện này thật sự hơi khó tin.

Thấy hai tỷ muội Trấn Nam Tuyết im lặng, Diệp Quân cười khẽ rồi nói: “Hôm nay hai vị đến tìm ta là vì chuyện gì vậy?”

Trấn Nam Tuyết nhìn thoáng qua Diệp Quân, kìm nén nỗi khiếp sợ trong lòng rồi nói: “Diệp công tử, không giấu gì ngươi, hôm nay hai tỷ đệ chúng ta đến đây là vì chuyện Đạo Thị”.

Diệp Quân gật đầu: “Có thể đoán ra được”.

Trấn Nam Tuyết trầm giọng nói: “Diệp công tử, trong của cải của Đạo Thị có ba phần là của Trấn tộc ta”.

Diệp Quân không nói gì, hắn chỉ cầm bầu rượu Trấn Nam Tuyết đưa cho mình lên rót một chung, sau đó uống một hớp.

Trấn Nam Tuyết nhìn chằm chằm Diệp Quân đợi câu trả lời từ hắn.

Diệp Quân im lặng một lúc rồi nói: “Nam Tuyết cô nương, chắc cô cũng đã biết rõ đầu đuôi chuyện này, ta cũng không vòng vo nhiều. Ta muốn nói là, ta không muốn trở thành kẻ thù với Trấn tộc, nhưng bây giờ Đạo Thị đã là của ta, không ai có thể lấy đi được, còn về của cải ở Đạo Thị…”

Nói đến đây, hắn cười nói: “Nam Tuyết cô nương, vừa nhìn hai tỷ muội các cô đã biết là người làm nên việc lớn, ta cảm thấy chúng ta có thể nghĩ đến vấn đề lâu dài”.

Nghe thấy thế, Trấn Nam Tuyết lập tức thấy hứng thú: “Mời Diệp công tử nói”.

Diệp Quân cất lời: “Ta sẽ mở lại Đạo Thị”.

Trấn Nam Tuyết hơi cau mày: “Mở lại Đạo Thị?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng thế, không chỉ có thế mà ta còn muốn mở rộng kinh doanh của Đạo Thị, trước đây Đạo Thị chỉ phục vụ những tầng lớp cao, nhưng bây giờ ta quyết định sẽ phát triển Đạo Thị đến tất cả tầng lớp. Như thế thứ nhất thị trường của chúng ta sẽ trở nên rộng lớn, lợi nhuận đương nhiên cũng sẽ lớn hơn”.

Trấn Nam Tuyết im lặng.

Lúc trước Đạo Thị chỉ nhằm vào cao thủ cấp cao, khả năng tiêu thụ của những cao thủ này rất cao, nhưng cũng rất ít người. mà bây giờ Diệp Quân muốn buôn bán cho tất cả mọi người, như thế lợi nhuận chắc chắn sẽ vô cùng to lớn.

Trấn Nam Tuyết do dự một lát rồi nói: “Diệp công tử, như thế có lẽ Đạo Thị sẽ thiếu đi tính bí ẩn…”

Diệp Quân hỏi ngược lại: “Cần tính bí ẩn làm gì?”

Trấn Nam Tuyết cứng họng.

Đúng thế.

Cần tính bí ẩn làm gì?

Mở Đạo Thị đương nhiên là để kiếm tiền, không phải càng nhiều người sẽ càng tốt sao?
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2874


Chương 2874

Diệp Quân lại nói: “Thật ra ý của ta là sau khi chúng ta mở cửa hoàn toàn Đạo Thị còn có thể mở một nơi giao dịch cao cấp riêng. Nơi giao dịch đó cũng tương đương với Đạo Thị hiện tại, chỉ có người có thân phận và thực lực nhất định mới được tiến vào nơi giao dịch này, như thế những cao thủ cấp cao kia cũng sẽ cảm thấy thoải mái”.

Cái này cũng giống như chơi game vậy, chỉ có cao thủ giàu có mà không có cao thủ bình dân, vậy chắc chắn trò chơi này sẽ không thể tồn tại lâu dài. Vì sau khi cao thủ giàu có nạp tiền xong mà không có cao thủ bình dân cho bọn họ bón hành thì bọn họ lấy đâu ra cảm giác vui vẻ đây?

Trấn Nam Tuyết nhìn Diệp Quân: “Diệp công tử muốn để chúng ta góp vốn sao?”

Diệp Quân cười nói: “Hai người có thể đại diện Trấn tộc không?”

Trấn Lăng thoáng chần chừ, đang định lên tiếng thì Trấn Nam Tuyết đã nói: “Có thể”.

Diệp Quân nhìn thoáng qua Trấn Lăng, sau đó nhìn về phía Trấn Nam Tuyết: “Thật sự có thể à?”

Trấn Nam Tuyết gật đầu: “Đúng thế.”

Diệp Quân im lặng một lát rồi cười nói: “Ta có thể cho Trấn tộc hai phần lợi nhuận…”

Trấn Nam Tuyết mặc cả: “Ba phần”.

Diệp Quân lắc đầu: “Chỉ hai phần thôi”.

Trấn Nam Tuyết lại nói: “Nếu là ba phần, Trấn tộc của ta…”

Nói đến đây cô ta đột nhiên im lặng.

Vì lúc này cô ta mới nhớ ra mình cũng không có quá nhiều quyền phát biểu ở Trấn tộc.

Diệp Quân nhìn Trấn Nam Tuyết đợi cô ta nói tiếp.

Bị Diệp Quân nhìn chăm chú, Trấn Nam Tuyết lạnh lùng nói: “Diệp công tử, theo ta được biết khu vực Cổ Hoang không hề thân thiện với ngươi”.

Diệp Quân cười đáp: “Ta không quan tâm”.

Trấn Nam Tuyết im lặng.

Diệp Quân nhìn cô ta: “Trấn tộc muốn ba phần cũng được, nhưng Trấn tộc có thể cho ta cái gì?”

Trấn Nam Tuyết đáp: “Mạng lưới quan hệ và lòng tin”.

Diệp Quân cười nói: “Nói rõ ta nghe xem”.

Trấn Nam Tuyết giải thích: “Khi nãy lúc chúng ta ở Đạo Thị, toàn bộ Đạo Thị vắng vẻ không một bóng người, mà ngoài Đạo Thị này chắc chắn những chỗ khác cũng là như thế, tại sao lại vậy? Đó là vì bây giờ mọi người đều không tin Diệp công tử có thể xử lý được Trấn tộc và khu vực Cổ Hoang… Vì Diệp công tử quá bí ẩn, xuất hiện quá bất ngờ, mọi người đều mang thái độ quan sát với Diệp công tử”.

Nói đến đây cô ta khẽ mỉm cười: “Nhưng nếu cho bọn họ biết Trấn tộc ta đã hợp tác với ngươi, thì ta tin rằng những nhà buôn vẫn còn đang quan sát kia sẽ lập tức có lòng tin với Đạo Thị của chúng ta, thậm chí còn không cần ngươi đến từng nhà tìm bọn họ, bọn họ sẽ chủ động đến tìm ngươi yêu cầu đi vào Đạo Thị…”

Diệp Quân gật đầu: “Còn gì nữa không?”

Trấn Nam Tuyết nói tiếp: “Mạng lưới quan hệ! Mạng lưới quan hệ của Trấn tộc ta rất khổng lồ, có sự giúp đỡ của chúng ta, Đạo Thị của ngươi muốn mở chợ có thể giảm thiểu rất nhiều phiền phức, không chỉ có thể việc ngươi muốn mở rộng quy mô của Đạo Thị cũng sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều… Đương nhiên dù không có sự giúp đỡ của Trấn tộc chúng ta Diệp công tử vẫn có thể giải quyết những vấn đề này, nhưng cũng sẽ cần một khoảng thời gian nhất định, mà thời gian chắc chắn rất quý báu với Diệp công tử, đúng không?”

Diệp Quân cười đáp: “Đúng”.

Trong lòng Trấn Nam Tuyết hơi thở phào nhẹ nhõm.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2875


Chương 2875

Diệp Quân đột nhiên nói: “Khu vực Cổ Hoang…”

Trấn Nam Tuyết lắc đầu một cách dứt khoát: “Diệp công tử, về khu vực Cổ Hoang thì chúng ta không thể nào giúp ngươi được, vì nếu chúng ta giúp ngươi chẳng khác nào khai chiến trực tiếp với khu vực Cổ Hoang, mà nếu khai chiến với bọn họ sẽ chỉ có lợi cho nhà họ Thần mà thôi… Hơn nữa chúng ta cảm thấy khai chiến với khu vực Cổ Hoang vì Đạo Thị là một chuyện không đáng giá”.

Diệp Quân im lặng.

Trấn Nam Tuyết lại nói: “Nhưng chúng ta có thể âm thầm giúp đỡ ngươi”.

Diệp Quân cười hỏi: “Âm thầm?”

Trấn Nam Tuyết gật đầu: “Đúng thế, ví dụ như tin tình báo gì đó, ta tin Diệp công tử cần những điều này”.

Diệp Quân cười nói: “Vậy thì chúc chúng ta hợp tác vui vẻ”.

Trấn Nam Tuyết thầm thấy mừng rỡ: “Ngươi đồng ý rồi à?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng vậy”.

Trấn Nam Tuyết chớp mắt vì bất ngờ, cô ta không ngờ Diệp Quân lại đồng ý một cách sảng khoái như thế.

Diệp Quân nói: “Nam Tuyết cô nương, nếu muốn khôi phục Đạo Thị thì còn cần làm rất nhiều chuyện, mà cô biết đấy, ta còn phải xử lý phiền phức là khu vực Cổ Hoang, vì thế ta muốn cô tạm thời giúp ta quản lý Đạo Thị, cô thấy sao?”

Trấn Nam Tuyết hơi bất ngờ: “Ta quản lý Đạo Thị?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng thế”.

Trấn Nam Tuyết hơi khó hiểu: “Vì sao lại chọn ta?”

Diệp Quân cười đáp: “Vì Nam Tuyết cô nương có năng lực”.

Trấn Nam Tuyết ngẫm nghĩ rồi nói: “Diệp công tử, ta sẵn sàng quản lý Đạo Thị, cũng tự tin rằng mình có thể quản lý thật tốt, nhưng mà… ngươi không thấy lo lắng gì về gia tộc của ta sao?”

Diệp Quân lắc đầu: “Không có gì phải lo lắng cả, ta tin tưởng hai tỷ đệ các cô”.

Nghe thấy thế, Trấn Nam Tuyết và Trấn Lăng nhìn nhau, cuối cùng Trấn Nam Tuyết gật đầu: “Nếu Diệp công tử đã tin tưởng chúng ta thì Diệp công tử cứ yên tâm, ta sẽ để Đạo Thị bắt đầu kinh doanh trong khoảng thời gian nhanh nhất, đồng thời mở rộng quy mô của Đạo Thị”.

Diệp Quân cười nói: “Vậy bây giờ chúng ta thảo luận về khu vực Cổ Hoang đi”.

Trấn Nam Tuyết gật đầu: “Khu vực Cổ Hoang có năm vị cao thủ tuyệt thế, trong đó người mạnh nhất là yêu thần, thực lực cao thâm khó lường, không rõ sâu cạn. Tiếp theo là bốn đại yêu vương, bốn đại yêu vương này đều là cao thủ sáu phần thần tính, hơn nữa bọn họ còn là yêu thú nên sức chiến đấu cực kỳ đáng sợ, ngoài ra dưới trướng mỗi người bọn họ còn có một quân đoàn yêu thú lớn mạnh…”

Quân đoàn yêu thú!

Diệp Quân ra vẻ đăm chiêu.

Vì hắn phát hiện Nhị Nha rất có khả năng khiến yêu thú sợ hãi, đây là một sự áp đảo về huyết mạch.

Trấn Nam Tuyết nói tiếp: “Ngoài ra khu vực Cổ Hoang còn có một chủng tộc bí ẩn tên là thần tộc Người Khổng Lồ, thật ra bọn họ không phải yêu thú, nhưng bọn họ lại là đồng minh với yêu thú của khu vực Cổ Hoang, quan hệ cực kỳ thân thiết, vì thế ngươi cũng phải cẩn thận với thần tộc Người Khổng Lồ này…”

Diệp Quân gật đầu: “Ta hiểu rồi”.

Trấn Nam Tuyết nhìn thoáng qua Diệp Quân, sau đó nói: “Ta vừa nhận được tin tức khu vực Cổ Hoang vừa phái người đến Sơn Hải Giới, thu phục toàn bộ yêu thú ở nơi đó…”

Nghe thấy thế, Diệp Quân nhất thời cau mày: “Thu phục Sơn Hải Giới?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2876


Chương 2876

Trấn Nam Tuyết gật đầu: “Đúng thế”.

Diệp Quân thắc mắc: “Tại sao?”

Trấn Nam Tuyết lắc đầu: “Không biết, chuyện này có hơi kỳ lạ, vì mệnh lệnh này không phải do yêu vương mà là yêu thần tự mình đưa ra. Dưới tình huống bình thường, Sơn Hải Giới vốn không đáng để yêu thần chú ý tới, vì Sơn Hải Giới hiện tại đã không thể bằng với Sơn Hải Giới trước đây…”

Diệp Quân lắc đầu cười khẽ: “Thôi mặc kệ bọn họ, binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn”.

Trấn Nam Tuyết nhìn thoáng qua Diệp Quân, gật đầu: “Có lẽ Diệp công tử đã có cách đối phó rồi”.

Diệp Quân đang định đáp lời thì Trấn Nam Tuyết đột nhiên nhíu mày.

Diệp Quân hỏi: “Sao vậy?”

Trấn Nam Tuyết trầm giọng nói: “Diệp công tử, đã có một vị yêu vương rời khỏi khu vực Cổ Hoang…”

Diệp Quân cười khẽ rồi nói: “Chúng ta đi thôi!”

Dứt lời, hắn dẫn theo Trấn Nam Tuyết và Trấn Lăng rời khỏi Tiểu Tháp, Diệp Quân nhìn về phía Trấn Nam Tuyết: “Việc mở lại Đạo Thị như thế nào sẽ do cô toàn quyền xử lý”.

Trấn Nam Tuyết gật đầu: “Được, ta phải trở về gọi một phải người đến giúp đỡ”.

Diệp Quân nói: “Chúng ta hôm khác gặp lại”.

Dứt lời hắn xoay người rời đi.

Sau khi Diệp Quân rời đi, Trấn Lăng trầm giọng nói: “Tỷ tỷ, Diệp công tử này không đơn giản đâu!”

Trấn Nam Tuyết gật đầu: “Đúng là như thế”.

Trấn Lăng thoáng do dự, sau đó nói: “Hình như chúng ta không thể đại diện cho Trấn tộc…”

Hai người họ đều không phải Thế tử, vì thế thật ra cũng không có quá nhiều quyền phát biểu trong Trấn tộc, lần này sở dĩ phái bọn họ đến xử lý chuyện này một mặt là muốn rèn luyện bọn họ, còn có một lý do là Thế tử của Trấn tộc quá bận nên không có thời gian tới, nếu không gần như không thể đến lượt bọn họ.

Trấn Nam Tuyết trầm giọng nói: “Ta biết, nhưng chúng ta muốn hợp tác với hắn thì chỉ có thể nói như thế thôi… Hơn nữa ta cảm thấy chắc là hắn cũng biết quyền phát biểu của chúng ta ở Trấn tộc cũng không lớn…”

Trấn Lăng hơi nghi ngờ: “Vậy vì sao hắn còn chọn hợp tác với chúng ta? Chẳng lẽ… hắn thích tỷ tỷ?”

Trấn Nam Tuyết ngại đến mức đỏ bừng mặt, thẳng tay đánh một cái lên đầu Trấn Lăng: “Biến!”

Trấn Lăng: “…”

Sau khi rời khỏi Đạo Thị, Diệp Quân đi tới một vùng tinh không.

Diệp Quân hơi tò mò nhìn cuối tinh không vô tận phía xa: “Mộc Nguyên tiền bối, thực lực hai tổ thú Âm Dương này thế nào ạ?”

Lúc trước hắn không đi thu phục hai con tổ thú Âm Dương này là vì thực lực của hắn vốn không đủ, nhưng bây giờ hắn cảm thấy đã gần đủ rồi.

Nhưng hắn vẫn khá tò mò với hai tổ thú Âm Dương này.

Mộc Nguyên trầm giọng nói: “Đều có cấp bậc Thần Đạo, nhưng ta không biết là có mấy phần thần tính, vì đã rất lâu không gặp bọn chúng rồi”.

Diệp Quân chợt hỏi: “Ông và hai vị Thần Tướng cũng đạt tới cảnh giới Thần Đạo rồi nhỉ?”

Mộc Nguyên cười nói: “Đúng thế, đây là nhờ có sự giúp đỡ của Diệp công tử cả”.

Ba người họ đi theo Diệp Quân nên vẫn luôn tu luyện trong Tiểu Tháp, mà tu luyện mười năm trong Tiểu Tháp cũng chỉ tương đương với một ngày bên ngoài, không chỉ có thể còn có thể sử dụng thoải mái Tổ Mạch và Tổ Nguyên…

Cũng vì lý do đó nên ba người họ mới thăng cấp nhanh như thế.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2877


Chương 2877

Lúc này Mộc Nguyên thật sự cảm thấy vô cùng vui mừng vì đã chọn đi theo Diệp Quân, nếu không ông ta muốn đột phá cảnh giới Thần Đạo là một chuyện quá khó khăn.

Nghe thấy lời xác nhận của Mộc Nguyên, Diệp Quân cũng bật cười.

Thực lực của Mộc Nguyên và hai vị Thần Tướng được tăng lên đương nhiên cũng là một chuyện tốt với hắn, dẫu sao Mộc Nguyên và hai Thần Tướng cũng là trợ tướng đắc lực của hắn.

Như nghĩ đến điều gì, Mộc Nguyên đột nhiên nói: “Thần đồ cũng đã tu luyện đến cấp bậc Thần Đạo rồi”.

Thần đồ!

Diệp Quân hơi sững sờ, hắn mở lòng bàn tay, thần đồ xuất hiện trong tay hắn.

Hắn đã suýt quên mất thần đồ này rồi.

Cũng đành chịu, từ sau khi có kiếm Thanh Huyên hắn đã không quá hứng thú với thần vật khác nữa rồi.

Lúc này thần đồ vô cùng hưng phấn và hơi rung động.

Thật ra lúc đầu nó chỉ còn cách cảnh giới Thần Đạo một bước, tiếc là một bước này còn khó hơn lên trời. Hơn nữa khi đó địa vị của nó trong Thần Điện không hề cao, vì thế nó hoàn toàn không có tài nguyên gì, tất cả tài nguyên gần như đều thuộc về thần ấn, cũng vì lý do đó nên lúc trước nó thăng cấp rất chậm.

Mà từ sau khi đi theo Diệp Quân, nó phát hiện chủ nhân mới này rất rộng rãi, không chỉ cho nó tu luyện trong Tiểu Tháp còn cho nó sử dụng Tổ Mạch Tổ Nguyên miễn phí.

Quan trọng nhất là còn không cần nó phải làm việc!

Việc này cũng khiến nó cảm thấy hơi ngại.

Bây giờ nó ngày càng cảm thấy thần ấn kia chắc chắn là một kẻ ngu xuẩn, nếu thần ấn chịu ở lại nơi này thì với thiên phú và sự đặc biệt của nó, chắc chắn nó sẽ thăng cấp lên một tầm cao mới.

Cảm nhận được sự hưng phấn của thần đồ, Diệp Quân cười nói: “Chúc mừng”.

Thần đồ vui vẻ vội nói: “Cảm ơn chủ nhân”.

Diệp Quân cười khẽ, như nghĩ đến điều gì, hắn lấy một quyển cổ tịch màu đen mà Thần Nhất để lại ra, nhìn cổ tịch màu đen trong tay. Trước kia thần đồ từng nói đây là một quyển sổ Thần Nhất để lại, nhưng hắn cảm thấy chắc chắn nó không đơn giản như thế!

Tiếc là trước đây hắn giết Đạo Nhiên quá vội, không kịp hỏi đối phương rốt cuộc đây là cái gì.

Mà lúc này Mộc Nguyên đột nhiên nói: “Diệp thiếu đang nghi ngờ rốt cuộc thứ này là gì à?”

Diệp Quân gật đầu.

Mộc Nguyên trầm giọng nói: “Ta cảm thấy có thể trong đây tiết lộ làm cách nào để đạt tới mười phần thần tính”.

Mười phần thần tính!

Diệp Quân cau mày, trước mắt đã biết Thần Nhất là cao thủ có thần tính cao nhất, đã đạt tới mười phần trong truyền thuyết.

Mộc Nguyên nói tiếp: “Diệp thiếu, có lẽ người của nhà họ Thần có thể đọc hiểu chữ trên thứ này…”

Nhà họ Thần!

Diệp Quân lắc đầu cười khẽ, lúc trước hắn muốn đến thăm hỏi nhà họ Thần, mà nhà họ Thần này lại nói hắn không có tư cách thăm hỏi.

Rõ ràng hắn không thể mang thứ này đến nhà họ Thần để hỏi.

Diệp Quân không suy nghĩ nhiều nữa mà cất cổ tịch màu đen vào, hắn không hề có hứng thú làm cách nào đạt đến mười phần thần tính, dẫu sao hắn cũng không đi con đường thần tính.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2878


Chương 2878

Nhưng hắn cũng thấy hơi lo lắng.

Vì hắn không đi theo thần tính, thế sau khi đến cảnh giới Thần Đạo hắn phải tu luyện thế nào đây?

Đây là một vấn đề!

Diệp Quân lắc đầu tạm thời không nghĩ đến vấn đề này nữa, đi tốt con đường trước mắt mới là quan trọng nhất.

Diệp Quân thôi suy nghĩ, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía sâu trong tinh không xa xa rồi nói: “Mộc Nguyên tiền bối, còn bao lâu mới đến thế?”

Mộc Nguyên đáp: “Sắp rồi”.

Diệp Quân gật nhẹ đầu, hắn tăng tốc biến thành một tia kiếm quang biến mất ở cuối tinh không.

Không lâu sau đó Diệp Quân đi tới một vùng tinh không tĩnh mịch, hắn đưa mắt nhìn xung quanh, tinh quang xung quanh mờ tối như một vũng nước đọng, rất không bình thường.

Thần thức của Diệp Quân trải ra như một tấm lưới, sau đó hắn cau mày, vì lúc thần thức của hắn tiếp xúc với phạm vi cách đó nghìn trượng thì bị một sức mạnh vô hình ngăn cản.

Diệp Quân nhìn về phía xa, nơi đó trống không chẳng có gì cả. Mộc Nguyên trầm giọng nói: “Diệp thiếu, có lẽ phía trước là Âm Dương Giới trong truyền thuyết”.

Âm Dương Giới!

Diệp Quân hỏi: “Là nơi ở của hai tổ thú Âm Dương à?”

Mộc Nguyên nói: “Đúng thế”.

Diệp Quân cười hỏi: “Ông nghĩ chúng sẽ chịu nói chuyện với ta không?”

Mộc Nguyên cười khổ: “Không biết nhưng nếu chúng chịu giúp đỡ thì đó sẽ là một trợ lực lớn với cậu”.

Diệp Quân gật đầu, bây giờ hắn thật sự rất cần người giúp đỡ.

Cũng không thể dựa hết vào gia đình được!

Đương nhiên cảm giác dựa vào gia đình thật sự rất thoải mái.

Nghĩ đến đây Diệp Quân không khỏi cười ha hả, bây giờ hắn rất hiểu cảm giác của cha năm đó.

Sinh ra trong một gia đình thế này, ngươi không muốn làm vua dựa dẫm cũng khó!

Chẳng mấy chốc Diệp Quân đã tiến vào Âm Dương Giới, vừa tiến vào Âm Dương Giới hắn đã cảm nhận được hai hơi thở cực kỳ mạnh mẽ. Sau đó một hư ảnh đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, hư ảnh như có sức mạnh gì đó bao phủ nên vô cùng mơ hồ, không nhìn rõ lắm.

Hư ảnh nhìn chằm chằm Diệp Quân không nói gì.

Lúc này Mộc Nguyên xuất hiện bên cạnh Diệp Quân.

Mộc Nguyên chắp tay rồi nói: “Thú Thánh đại nhanh, đây là Diệp công tử, chính là người thừa kế của Thượng Thần”.

Hư ảnh cất lời: “Có thần ấn không?”

Sắc mặt Mộc Nguyên hơi khó coi, vì thần ấn đã bị cướp đi rồi, ông ta thoáng do dự rồi nói: “Có thần đồ”.

Hư ảnh cau mày: “Thần đồ là cái gì?”

Thần đồ: “???”

Thấy đối phương không biết thần đồ, Mộc Nguyên nhất thời hơi lúng túng, vậy phải làm sao đây? Ông ta không còn cách nào khác chỉ có thể nhìn về phía Diệp Quân.

Diệp Quân ngẫm nghĩ rồi lấy quyển cổ tịch màu đen kia ra.

Thấy cổ tịch màu đen, hư ảnh kia chậm rãi siết chặt hai tay.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2879


Chương 2879

Diệp Quân nhìn chằm chằm hư ảnh không nói gì.

Một lúc lâu sau đó hư ảnh đột nhiên mở lòng bàn tay: “Đưa ta xem thử”.

Nhưng Diệp Quân lại lắc đầu.

Với khoảng cách gần như thế chắc chắn đối phương có thể thấy rõ.

Hư ảnh nhìn chằm chằm Diệp Quân không nói gì.

Bầu không khí xung quanh chợt trở nên căng thẳng.

Sắc mặt Mộc Nguyên hơi u ám, lúc này ông ta cũng cảm thấy có chuyện gì đó không đúng, sao hai tổ thú Âm Dương này lại có ý muốn cướp đồ vậy?

Mộc Nguyên chần chừ một lát rồi nhắc nhở: “Thánh Thú đại nhân, Diệp công tử này thật sự là người thừa kế của Thượng Thần… đừng làm ảnh hưởng hoà khí”.

Ông ta biết rõ thực lực của Diệp Quân bây giờ hoàn toàn không cần phải sợ Thánh Thú trước mắt, đặc biệt là trong tay Diệp Quân còn có một thần kiếm đáng sợ như vậy. Ngoài ra trong cơ thể Diệp Quân còn có Nhị Nha cô nương kia, theo phỏng đoán của ông ta nếu Nhị Nha cô nương kia muốn đánh Thánh Thú trước mắt thì chắc là dễ như bỡn.

“Ảnh hưởng hoà khí?”

Thánh Thú kia cười khinh bỉ: “Mộc Nguyên ông đang đùa à? Ông tìm bừa một người đến nói là người thừa kế của chủ nhân, sau đó muốn chúng ta đi theo, ông chắc chắn đầu óc của ông không có vấn đề gì chứ?”

Mộc Nguyên sa sầm mặt.

Diệp Quân lắc đầu rồi quay đầu nhìn về phía Mộc Nguyên: “Chúng ta đi thôi”.

Mộc Nguyên gật đầu: “Ừm.”

Lúc này ông ta mới hiểu được một chuyện là những người và thú trước đây chỉ tôn trọng Thần Nhất, bọn họ hoàn toàn không thừa nhận Diệp Quân, dù bọn họ biết Diệp Quân thật sự là người thừa kế của Thần Nhất bọn họ cũng sẽ không thừa nhận, vì trong mắt bọn họ Diệp Quân hoàn toàn không có tư cách kế thừa truyền thừa của Thần Nhất, bọn họ mới là người có tư cách nhận được truyền thừa nhất.

Dù sao bọn họ đều là người từng đi theo Thần Nhất trước đây.

Nghĩ thế Mộc Nguyên không khỏi lắc đầu cười khẽ, ông ta vẫn suy nghĩ đơn giản quá rồi.

Nhưng đồng thời ông ta lại thấy hơi không phục, bây giờ Diệp Quân thật sự không mạnh bằng Thần Nhất, nhưng ông ta biết rõ thành tựu của thiếu niên trước mắt trong tương lai chắc chắn sẽ không thua kém gì Thượng Thần Thần Nhất, đương nhiên ông ta sẽ không nói ra những suy nghĩ này vì ông ta biết chắc chắn những người gọi là thần kia sẽ coi thường.

Mộc Nguyên xoay người rời đi theo Diệp Quân.

Diệp Quân cũng không hề thấy thất vọng mà còn rất bình tĩnh, dù là những yêu thú ở Sơn Hải Giới hay hai Thánh Thú trước mắt, nếu họ đồng ý đi theo hắn đương nhiên là tốt, nhưng nếu không muốn đi theo hắn thì cũng chẳng sao.

Cố gắng nâng cao thực lực của mình mới là cách tốt nhất!

Nhưng lúc này hư ảnh kia chợt nói: “Đợi đã”.

Diệp Quân xoay người nhìn về phía hư ảnh kia: “Có chuyện gì sao?”

Hư ảnh nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Để quyển cổ tịch kia lại”.

Để cổ tịch lại!

Nghe thấy lời của hư ảnh sắc mặt Mộc Nguyên lập tức trở nên khó coi: “Thánh Thú đại nhân, cổ tịch đó là do Thượng Thần để lại cho Diệp công tử, ông…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2880


Chương 2880

“Im miệng!”

Hư ảnh lạnh lùng nhìn thoáng qua Mộc Nguyên.

Mộc Nguyên giận dữ nói: “Thánh Thú ông điên rồi sao? Cậu ấy là người thừa kế do Thượng Thần chọn, ông muốn cướp đồ của hắn có từng nghĩ tới Thượng Thần chưa?”

Hư ảnh lạnh lùng nhìn chằm chằm Mộc Nguyên: “Nếu ông còn không chịu im miệng lát nữa ta sẽ nuốt sống ông!”

“Súc vật!”

Mộc Nguyên giận dữ mắng: “Đồ súc vật không có não nhà ngươi, ngươi cho rằng ông đây đang mắng ngươi à? Ông đây là đang cứu ngươi đấy đồ ngu…”

“Láo xược!”

Hư ảnh kia giận dữ vung tay áo, một khí thế đáng sợ kéo về phía mng, khí thế yêu thú mạnh mẽ lập tức chấn động khiến toàn bộ tinh không sôi trào.

Cảnh giới Thần Đạo bốn phần thần tính!

Mà vào khoảnh khắc hư ảnh kia ra tay, Diệp Quân đột nhiên vung tay áo để kiếm Thanh Huyên bay đi.

Oanh!

Hư ảnh kia lập tức bị chém lùi xa cả vạn trượng, ông ta vừa dừng lại đã có tiếng rắc rắc vang lên do thứ gì đó nứt ra.

Hư ảnh kia ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Quân với ánh mắt khó tin: “Thanh kiếm này của ngươi là kiếm gì mà có thể chém vỡ thân thể của ta…”

Diệp Quân lạnh nhạt nhìn thoáng qua hư ảnh, sau đó hoá thành một tia kiếm quang biến mất khỏi vị trí ban đầu.

Thấy Diệp Quân ra tay, Mộc Nguyên lắc đầu thở dài: “Ta thật sự muốn cứu ngươi mà!”

Thấy Diệp Quân đánh tới, sắc mặt thánh thú lập tức biến đổi.

Nếu là vừa nãy, thánh thú còn khá coi thường Diệp Quân, nhưng giờ phút này, thánh thú đã bắt đầu cảm thấy hơi kiêng dè.

Chỉ một nhát kiếm đã có thể phá tan cơ thể của thánh thú!

Người trước mắt thật sự chỉ đạt tới cảnh giới Đế Quân thôi sao?

Sao có thể chứ?

Ngay lúc thanh thú đang cảm thấy khó tin, thanh kiếm của Diệp Quân đã giết tới trước mặt.

Hư ảnh không dám lơ đễnh, lập tức hét lên, bất chợt đấm một cú về phía Diệp Quân.

Hư ảnh vẫn lựa chọn cách đối đầu trực diện!

Hư ảnh không tin người chỉ đạt tới cảnh giới Đế Quân ở trước mặt này lại có thể vượt qua mình!

Hư ảnh muốn thử một lần.

Phịch!

Khi nắm đấm và thanh kiếm vừa tiếp xúc, một người một thú liên tục bị đẩy lui, lúc hư ảnh lùi lại, cánh tay bỗng nổ tung thành từng mảnh, không chỉ vậy, cơ thể bị nứt ra giống như mạng nhện, máu tươi chậm rãi chảy ra, trông vô cùng kinh khủng.

Hư ảnh mới vừa dừng lại, còn chưa kịp phản ứng, một thanh kiếm đã đâm thẳng vào giữa trán.

Ầm!

Hư ảnh bị cố định tại chỗ, không thể động đậy.

“Khoan đã!”
 
Back
Top Dưới