Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2441


Chương 2441

Đối phương đã đoán được vị trí rút lui của hắn.

Không phải một tên sát thủ mà là một đám sát thủ.

Trong nháy mắt, Diệp Quân đã bị hàng loạt tia sáng bao phủ.

Hắn vừa dừng lại, giáp Tổ Long trên người hắn đã xuất hiện vô số vết nứt.

Thấy vậy, vẻ mặt của Diệp Quân trở nên vô cùng nghiêm trọng.

Một đám sát thủ đáng sợ.

Nếu không có giáp Tổ Long của Ngao Thiên Thiên, thì hắn đã chết ngay lập tức rồi.

Bọn khốn này ngày càng tàn ác!

Lúc này, cô gái giáp trắng vọt lên trước mặt Diệp Quân, cô ấy cũng bị vây sát, thấy Diệp Quân không sao, cô ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

Diệp Quân đột nhiên nói: “Cẩn thận!”

Nói xong, hắn kéo cô gái giáp trắng ra, sau đó lao về phía trước, giống như vừa rồi, có vô số đạo tàn ảnh phóng tới, trong nháy mắt ngàn vạn tia sáng nhấn chìm hắn và cô gái giáp trắng.

Bùm bùm bùm!

Vô số tia sáng vỡ tan, Diệp Quân và cô gái giáp trắng nhanh chóng lùi lại, lúc này giáp Tổ Long trên người Diệp Quân đã rách nát, không chỉ vậy, trên người hắn còn có hơn chục vết thương, máu không ngừng tuôn ra.

Diệp Quân kéo cô gái giáp trắng lùi lại, nói với vẻ mặt nghiêm trọng: “Đám sát thủ này là ai?”

Sắc mặt của cô gái giáp trắng vô cùng khó coi: “Là sát thủ Tuế Nguyệt do Quá Khứ Tông bồi dưỡng ra, bọn họ từng được tông chủ của Quá Khứ Tông nuôi dạy, không chỉ có thực lực đáng sợ mà còn có thuật ẩn thân, người bình thường không thể phát hiện ra bọn họ”.

Diệp Quân định nói tiếp thì cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương, hắn kéo cô gái giáp trắng ra phía sau, gầm lớn, chém một kiếm về phía trước.

Thuật Trảm Thiên Bạt Kiếm!

Ngàn vạn tia kiếm quang tụ hợp lại, trong nháy mắt, một luồng sức mạnh đáng sợ từ trước mặt Diệp Quân bộc phát, những đạo tàn ảnh bị kiếm của hắn chém thành hư vô, nhưng chỉ trong chốc lát, Diệp Quân đã bị vô số tia sáng áp đảo.

Thấy vậy, sắc mặt của cô gái giáp trắng liền thay đổi, nhưng đúng lúc này, một con vật khổng lồ phóng lên.

Rồng!

Vào thời khắc quan trọng, Ngao Thiên Thiên đã khôi phục bản thể để bảo vệ Diệp Quân.

Thấy vậy, cô gái giáp trắng mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, Ngao Thiên Thiên hóa thành một đạo kim quang trở về trong cơ thể Diệp Quân, Diệp Quân vội vàng nói: “Không sao chứ?”

Ngao Thiên Thiên nói: “Vẫn ổn, huynh cẩn thận chút”.

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn xung quanh, xung quanh không có gì cả.

Đám sát thủ kia đúng là xuất quỷ nhập thần, không thể cảm nhận được khí tức.

Cô gái giáp trắng xuất hiện bên cạnh Diệp Quân: “Thiếu chủ, người của chúng ta tới rồi”.

Diệp Quân đang nghi hoặc, sau lưng xuất hiện mấy chục cường giả giáp đen, tay trái cầm giáo, tay phải cầm khiên, bọn họ vây quanh Diệp Quân và cô gái giáp trắng, bảo vệ hai người họ.

Một vị cường giả đứng đầu nói: “Ám Vệ chi viện muộn, xin thiếu chủ tha tội!”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2442


Chương 2442

Ám Vệ!

Diệp Quân nhìn cô gái giáp trắng, cô ấy giải thích: “Tuế Nguyệt Các ta có sáu bộ ba vệ, ta là người của Quan Huyên Vệ, còn bọn họ là người của Ám Vệ!”

Diệp Quân hỏi: “Còn một vệ nữa đâu?”

Cô gái giáp trắng lắc đầu: “Chỉ có các chủ biết”.

Diệp Quân: “…”

Cô gái giáp trắng nhìn về phía xa: “Thiếu chủ, các chủ đang chờ thiếu chủ, chúng ta đi thôi!”

Nói xong, dưới sự hộ tống Ám Vệ, hai người họ nhanh chóng đi về phía xa.

Đám sát thủ đang ra tay đều bị Ám Vệ chặn lại, nhưng mỗi lần đám sát thủ thần bí kia tiến công, đều sẽ có vài cường giả Ám Vệ ngã xuống…

Khoảng nửa tiếng sau, Diệp Quân cảm nhận được cái gì đó, hắn dừng lại, nhìn về phía xa chân trời Tuế Nguyệt, với vẻ mặt nghiêm túc.

Ở chân trời Tuế Nguyệt có một luồng khí tức mạnh mẽ như ngàn ngọn núi đ è xuống.

Cảm nhận được luồng khí tức đáng sợ, vẻ mặt cô gái giáp trắng cũng trở nên nghiêm trọng, nhưng rất nhanh, cô ấy đã nhận được tin tức, vẻ mặt bình tĩnh trở lại: “Thiếu chủ yên tâm, người của chúng ta cũng đến rồi”.

Diệp Quân trầm mặc.

Đúng là ép người quá đáng!

Hắn vẫn hơi lo lắng, không biết mẹ có đấu nổi không?

Có một người đàn ông trung niên tay cầm thanh thương dài đứng cách phía trước mấy người Diệp Quân mấy ngàn trượng, người đàn ông mặc áo bào trắng đơn giản, tóc dài xõa trên vai, liên tục làm sục sôi thời không Tuế Nguyệt xung quanh.

Từ lúc bắt đầu, ánh mắt của người đàn ông trung niên vẫn lên dừng trên người Diệp Quân.

Nhìn thấy người đàn ông trung niên trước mặt, sắc mặt mấy cô gái giáp trắng trở nên nghiêm trọng.

Diệp Quân nhìn người đàn ông trung niên, không nói gì nhưng kiếm Hiên Viên trên tay trái đã ở tư thế sẵn sàng, có thể rút ra khỏi vỏ bất cứ lúc nào.

Đúng lúc này, người đàn ông trung niên đột nhiên tiến lên một bước, vừa bước đến trước đám người Diệp Quân bỗng cảm nhận được nguồn sức mạnh kỳ dị ập đến, mọi người đều hít thở không thông.

Lúc này mọi người đều có ý nghĩ không thể phản kháng.

Diệp Quân bỗng tiến đến trước một bước, rút mạnh kiếm ra.

Thế kiếm lao lên trời, bộc phát từ trong vỏ kiếm của Diệp Quân, chặn lại uy lực đáng sợ đó.

Vèo!

Nhát kiếm này vừa được tung ra, hai người đồng thời lùi về sau, sức mạnh cực lớn lập tức khiến mọi người bị văng ra xa.

Diệp Quân vẫn chưa dừng lại, hắn bỗng cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương.

Sát thủ lại xuất hiện!

Một tia sáng vàng bỗng lao lên trời từ trong người Diệp Quân.

Ầm!

Một con rồng cực lớn bỗng lấy thân bảo vệ Diệp Quân, gần như cùng một lúc có vô số tia sáng lạnh lẽo lao đến.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2443


Chương 2443

Vèo!

Vô số tia sáng đó chém vào trên người Ngao Thiên Thiên, vang lên từng tiếng xé nát dày đặc.

Ngay lúc này Ngao Thiên Thiên bỗng vung đuôi rồng lên, sức mạnh đáng sợ quét ngang qua.

Ầm!

Vô số tia sáng lạnh lẽo đó vỡ nát, vô số sát thủ bị chấn động văng ra xa.

Nhưng lúc này người đàn ông trung niên cầm thanh thương dài đó bỗng xông đến, mục tiêu của ông ta là Ngao Thiên Thiên.

Ngay lúc này một cây thương dài xé tan không khí lao thẳng đến chỗ người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên híp mắt, cảm nhận được sức mạnh đáng sợ trong cây thương dài này, ông ta không dám xem thường, lập tức xoay thế thương đâm vào bên phải mình.

Xoẹt!

Người đàn ông trung niên lùi về chỗ cũ.

Ông ta quay đầu nhìn sang bên phải, có một cường giả bí ẩn mặc áo giáp đen đứng đó.

Người đàn ông trung niên nheo mắt: “Ngươi là ai?”

Cường giả áo giáp đen mặc kệ người đàn ông trung niên, chỉ quay đầu nhìn Diệp Quân, hơi cúi người: “Thống lĩnh Hắc Giáp Vệ chào thiếu chủ”.

Thống lĩnh Hắc Giáp Vệ!

Diệp Quân nhìn thống lĩnh Hắc Giáp Vệ, cảm thấy hơi tò mò, rốt cuộc mẹ mình tìm ở đâu ra nhiều cường giả đỉnh cấp như thế?

Lúc này thống lĩnh Hắc Giáp Vệ bỗng nói: “Ngôn Phụng, dẫn thiếu chủ đi gặp các chủ”.

Cô gái giáp trắng bên cạnh Diệp Quân gật đầu, cô ấy quay lại nhìn Diệp Quân: “Thiếu chủ, chúng ta đi thôi”.

Nói rồi cô ấy dẫn Diệp Quân đi về phía đằng xa.

Lúc này cường giả cầm thương dài đó bỗng cười mỉa: “Muốn đi à?”

Nói rồi ông ta bỗng biến mất chỗ đó chạy thẳng đến phía Diệp Quân.

Ông ta vừa ra tay, thống lĩnh Hắc Giáp Vệ cũng biến mất theo, một cây thương dài bỗng đâm về phía người đàn ông trung niên.

Rầm!

Sau khi sức mạnh đáng sợ đó bộc phát từ khu vực này, thời không Tuế Nguyệt xung quanh bắt đầu bị chôn vùi.

Người đàn ông trung niên cầm thương dài cũng đột ngột bị đâm, buộc dừng lại.

Người đàn ông trung niên nhìn thống lĩnh Hắc Giáp Vệ, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc: “Là ông”.

Thống lĩnh Hắc Giáp Vệ cười nói: “Thế mà cũng có thể nhận ra ta à?”

Người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm thống lĩnh Hắc Giáp Vệ: “Ông là Cam Mạc – trưởng đoàn của đoàn thánh kỵ sĩ của thần điện Tuế Nguyệt trước kia”.

Thống lĩnh Hắc Giáp Vệ khẽ cười không nói gì.

Người đàn ông trung niên hơi nghi ngờ: “Ông thế mà lại phản bội thần điện Tuế Nguyệt đi dựa dẫm vào vũ trụ Quan Huyên”.

Cam Mạc cười nói: “Vu Nhiễm, chẳng phải ông – cường giả đỉnh cấp trên bảng Tuế Nguyệt trước kia cũng dựa dẫm vào Quá Khứ Tông đó sao?”

Vu Nhiễm nhìn Cam Mạc: “Ông sẽ hối hận vì quyết định này”.

Cam Mạc khẽ cười: “Ta và ông đều chiến đấu vì tín ngưỡng của mình, ai cũng sẽ không hối hận”.

Vu Nhiễm gật đầu: “Vậy thì đánh đi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2444


Chương 2444

Nói rồi ông ta bỗng biến mất khỏi đó.

Cam Mạc khẽ cười, cũng biến mất theo.

Trận chiến nổ ra.

Tận cuối thời không Tuế Nguyệt ở đằng xa, Diệp Quân được một nhóm Ám Vệ hộ tống một đường chạy khỏi đó.

Ngôn Phụng ở bên cạnh hắn trầm giọng nói: “Thiếu chủ, đám sát thủ đó vẫn còn ở đây”.

Diệp Quân gật đầu.

Mặc dù hắn không nhìn thấy đám sát thủ bí ẩn đó nhưng khí lạnh thấu xương lại cứ luôn đi theo hắn.

Rõ ràng là đám sát thủ đó vẫn chưa đi.

Diệp Quân lướt mắt nhìn xung quanh, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.

Phải nói rằng đám sát thủ này quả thật quá đáng sợ, nếu không nhờ Ngao Thiên Thiên luôn lấy thân bảo vệ hắn thì với sức mạnh hiện giờ của hắn, hắn không thể đánh lại đám sát thủ này.

Đây là sát thủ mạnh nhất mà hắn từng gặp.

Vẻ mặt Ngôn Phụng bên cạnh Diệp Quân cũng vô cùng nghiêm trọng.

Quá Khứ Tông.

Rốt cuộc thế lực bí ẩn này mạnh đến mức nào, ngay cả Tuế Nguyệt Các cũng không rõ, có thể nói Quá Khứ Tông vô cùng bí ẩn, ngay cả Tuế Nguyệt Các cũng không thể điều tra được thân phận của chúng.

Đám sát thủ này vẫn chưa đi, hiển nhiên là đang đợi thời cơ.

Diệp Quân cũng hiểu điều này, hắn nhắm mắt lại: “Thiên Thiên, vết thương của muội sao rồi?”

Lúc nãy Ngao Thiên Thiên đỡ đòn tấn công của đám sát thủ này cho hắn, nhưng bản thân cô ấy cũng bị thương.

Ngao Thiên Thiên nói: “Không sao”.

Có cây thần tự nhiên ở đây, vết thương của cô ấy không nghiêm trọng.

Diệp Quân khẽ gật đầu, lúc này như cảm nhận được gì đó, hắn bỗng dừng lại rồi ngẩng đầu nhìn về phía xa, tận cuối thời không ở đằng xa đó có một luồng khí tức đáng sợ đang cuồn cuộn lao đến với tốc độ cực kỳ khủng khiếp.

Cảm nhận được điều này, sắc mặt Ngôn Phụng lập tức trở nên cực kỳ nghiêm túc, lúc này cường giả Ám Vệ bên cạnh cô ấy cũng cực kỳ nghiêm túc, đều vào tư thế đề phòng.

Rầm!

Ngay lúc này, tận cuối thời không bỗng rung chuyển dữ dội như thể có động đất.

Một thứ gì đó to lớn đột nhiên lao đến dưới cái nhìn chăm chú của đám người Diệp Quân.

Là một con yêu thú!

Một con vượn cực lớn!

Con vượn khổng lồ này to như một ngọn núi, tay phải cầm một cây rìu khổng lồ, tuy thân hình khá lớn nhưng tốc độ lại không hề chậm, lúc này đang lao về phía mấy người Diệp Quân với tốc độ vô cùng đáng sợ.

Nó lao đến thật sự vô cùng hãi hùng, hệt như một ngọn núi nhỏ đổ ập xuống, cực kỳ đáng sợ.

Lúc này, Ngao Thiên Thiên trong người Diệp Quân đang định rời đi, Ngôn Phụng ở bên cạnh bỗng nói: “Thiên Thiên chủ mẫu, đừng rời khỏi thiếu chủ, mục đích của chúng là muốn cho cô rời khỏi thiếu chủ đấy”.

Nghe thế, Ngao Thiên Thiên lập tức dừng lại.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2445


Chương 2445

Đúng như Ngôn Phụng nói, con yêu thú này xuất hiện là để dụ cô ấy rời khỏi Diệp Quân, một khi cô ấy rời khỏi Diệp Quân, đám sát thủ đó chắc chắn sẽ tấn công hắn ngay.

Không có cơ thể cô ấy bảo vệ, Diệp Quân không thể nào đánh lại đám sát thủ đó.

Ngay lúc này Ngôn Phụng bỗng nói: “Thuẫn trận!”

Cô ấy vừa dứt lời, các Ám Vệ bỗng hét lên một tiếng, tay giơ tấm khiên đỡ phía trước, thoáng chốc một chiếc khiên cực lớn cả ngàn trượng chắn trước mặt họ.

Con vượn khổng lồ đang lao đến giơ chiếc rìu khổng lồ chém vào tấm khiên, chiếc rìu đập vào đó như thể muốn chém đôi cả Tuế Nguyệt trường hà, sức mạnh vô cùng đáng sợ.

Rầm!

Chiếc rìu vừa chém xuống, tấm khiên ngàn trượng bỗng vỡ nát, sóng xung lực của sức mạnh cực lớn lập tức khiến các Ám Vệ bị văng ra xa.

Ngay lúc này Diệp Quân bỗng lao đến trước chém một nhát kiếm vào con vượn khổng lồ.

Sáu lần thời không chồng chéo.

Thấy Diệp Quân chém một nhát kiếm, con vượn khổng lồ lập tức giơ rìu lên đỡ.

Kiếm vừa chém xuống…

Vèo!

Kiếm quang đánh lên trên chiếc rìu lớn đó, con vượn khổng lồ lùi về sau cả ngàn trượng.

Khi Diệp Quân dùng kiếm ép con vượn khổng lồ lui về sau, hắn bỗng vung kiếm lên quét ngang, một luồng kiếm quang bộc phát từ trước người hắn, thoáng chốc tia sáng lạnh lẽo bị đẩy lui, nhưng ngay lập tức vô số tia sáng lạnh lẽo nhấn chìm hắn.

Diệp Quân cầm kiếm vung xung quanh, từng luồng kiếm quang liên tục bay ra…

Ở một bên khác, các cường giả Ám Vệ vội vàng lao đến chùm sáng đó khi nhìn thấy cảnh tượng này.

Không lâu sau lại vang lên từng âm thanh cực lớn.

Mười mấy giây sau, Diệp Quân được các cường giả Ám Vệ bảo vệ phá tan khu vực ánh sáng đó, nhưng lúc này trên người họ cũng đã bị thương khá nghiêm trọng.

Trên người Diệp Quân cũng có thêm rất nhiều vết đao, máu đã thấm ướt áo hắn.

Lúc này các sát thủ đó đã ẩn nấp hết.

Chúng muốn tìm cơ hội tốt nhất để tấn công.

Một đòn không giết được thì lập tức rút lui, không dây dưa, dài dòng.

Ngay lúc này con vượn khổng lồ đó lại lao về phía đám người Diệp Quân.

Thấy thế Diệp Quân nheo mắt lại, hắn biết mục đích của con vượn khổng lồ này là để khống chế hắn, còn đám sát thủ ẩn nấp trong bóng tối đó mới là sát chiêu thực sự.

Không còn cách nào khác, Diệp Quân bỗng nói: “Các ngươi kết trận phòng thủ cho tốt, đừng làm loạn thế trận”.

Nói rồi hắn bỗng xông về phía trước, sau đó biến thành kiếm quang lao đến chỗ con vượn khổng lồ.

Con vượn khổng lồ thấy Diệp Quân cầm kiếm lao đến, ánh mắt hiện lên vẻ hung tàn, nó nhảy lên giơ chiếc rìu chém vào Diệp Quân.

Đối đầu trực diện!

Vừa rồi bị nhát kiếm của Diệp Quân đánh trúng, nó đã cảm thấy rất không thoải mái rồi.

Cứ thế một kiếm một rìu đối đầu với nhau bằng cách hung tàn.

Ầm!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2446


Chương 2446

Một tiếng nổ chói tai vang lên, Diệp Quân và con vượn khổng lồ đó đồng thời lùi về sau.

Ngay lúc này Ngôn Phụng bỗng nói: “Bảo vệ thiếu chủ”.

Cô ấy vừa dứt lời, các Ám Vệ đó lập tức chạy đến xung quanh Diệp Quân, lại thi triển Thuẫn Trận bảo vệ Diệp Quân.

Khi Diệp Quân dừng lại, các sát thủ xung quanh lại không xuất hiện.

Diệp Quân nhíu mày, cảm thấy ngờ vực.

Ngay lúc này con vượn khổng lồ bỗng gào lên, trên người nó toàn là vết nứt.

Hai nhát kiếm của Diệp Quân đã khiến cơ thể nó nứt toạc.

Cùng với tiếng gào thét, đằng sau nó bắt đầu sục sôi, sau đó từng luồng khí tức đáng sợ cuồn cuộn ập đến.

Diệp Quân nhìn sang, đồng tử co lại.

Đám yêu thú!

Có đến cả ngàn yêu thú vượn khổng lồ đang ầm ầm lao đến.

Chết tiệt!

Mí mắt Diệp Quân khẽ giật, cái thứ chó má này lại chơi đánh hội đồng.

Ở một bên khác.

Một cô bé đang nhìn mọi chuyện diễn ra trước mắt.

Chính là Nhị Nha và Tiểu Bạch!

Người của Tần Quan tìm thấy họ nên mới chạy đến đây.

Nhị Nha nhìn cả người Diệp Quân đầy thương tích ở đằng xa, thấy tình hình Diệp Quân thảm đến mức nào, cô bé từ tốn lấy một viên hồ lô ra li3m, sau đó nói: “Có thể chúng ta đã gây họa rồi, phải nghĩ cách diệt trừ hậu họa này mới được…”

Tiểu Bạch: “…”

Gây họa!

Cứ tưởng là cháu trai sống rất tốt nhưng không ngờ hắn lại bị đánh thảm đến thế.

Như thế này là tốt thế nào được?

Tâm tư Nhị Nha xoay chuyển.

Trong đôi mắt to tròn của Tiểu Bạch cũng hiện lên vẻ lo lắng.

Hình như lần này gây họa thật rồi.

Cũng không biết có bị đánh không…

Cô bé vô thức xoa mông mình…

Lúc này mắt Nhị Nha bỗng lóe sáng: “Có rồi”.

Tiểu Bạch vội nhìn Nhị Nha, Nhị Nha chớp mắt: “Ta có cách rồi”.

Nói rồi cô bé mở lòng bàn tay ra, một dòng máu bay vào tay cô bé, cô bé lau bên khóe miệng mình, sau đó lại lau khóe miệng Tiểu Bạch, cuối cùng lại vò rối tóc mình, còn làm rách quần áo của mình…

Bây giờ cô bé trông có vẻ như vừa trải qua vài trăm trận chiến.

Làm xong Nhị Nha cất kẹo hồ lô đen, sau đó nhéo khuôn mặt đáng yêu của Tiểu Bạch: “Đừng cười, chịu khổ một chút”.

Tiểu Bạch: “…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2447


Chương 2447

Không lâu sau, Nhị Nha lao về trước, lớn giọng nói: “Cháu trai, ta đến đây”.



Diệp Quân đang bị đánh hội đồng ở đằng xa nghe thấy giọng nói này như thể nghe được âm thanh thiên nhiên, cực kỳ vui mừng.

Nhị Nha đến rồi.

Diệp Quân xoay người lại nhìn, chỉ thấy Nhị Nha dẫn theo Tiểu Bạch chạy đến, lúc nhìn thấy dáng vẻ của Nhị Nha, hắn sửng sốt.

Nhị Nha và Tiểu Bạch đã chịu không ít khổ.

Sau khi lao đến, Nhị Nha không hề nhiều lời, một quyền đánh vào con vượn khổng lồ đó.

Thấy Nhị Nha đánh một quyền đến, con vượn khổng lồ đó nổi giận, một đứa nhóc mà cũng dám ra tay với mình?

Trong lúc tức giận, nó đã đấm một quyền đánh trả lại Nhị Nha.

Nhị Nha thật sự quá nhỏ bé như một hạt cát khi đứng trước mặt con vượn khổng lồ này.

Thế nhưng khi nắm đấm của Nhị Nha đánh tới…

Rầm!

Con vượn khổng lồ đó bị nắm đấm của Nhị Nha đánh cho văng ra xa.

Là văng ra xa chứ không phải lùi về sau.

Thấy thế mọi người đều sửng sốt.

Lúc này đám đàn em của con vượn khổng lồ đó cũng ngơ ngác.

Mí mắt Diệp Quân khẽ giật, sức mạnh của Nhị Nha quả thật quá khủng khiếp, e là Ngao Thiên Thiên cũng không chịu được một cú đánh này.

Khi con vượn khổng lồ đó dừng lại, cơ thể nó đã nứt toạc, máu thịt b ắn ra, vô cùng đẫm máu.

Con vượn khổng lồ cũng ngơ ngác, trợn tròn mắt.

Mình không đỡ được đòn tấn công của cô bé này ư?

Sao có thể chứ?

Nhị Nha nhìn con vượn khổng lồ, sau đó mang theo Tiểu Bạch quay lại chỗ Diệp Quân, cô bé đánh giá Diệp Quân, nghiêm túc nói: “Bọn ta đến vẫn chưa muộn nhỉ?”

Diệp Quân đang định lên tiếng, Nhị Nha bỗng thấp giọng thở dài: “Sau khi bọn ta rời khỏi vũ trụ Quan Huyên, chúng ta cả đường đi phải đã vượt qua năm cửa ải, giết sáu vị tướng, giết được hàng chục vạn Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả… Haizz, khó khăn quá”.

Tiểu Bạch chớp mắt, không nói gì.

Hàng chục vạn Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả!

Nghe thế Diệp Quân cảm thấy hơi ngờ vực, có phải quá khoa trương rồi không vậy?

Có nhiều Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả đến thế sao?

Nhị Nha tiếp tục lau vết máu ở khóe miệng: “Ta bị thương khá nặng… ta… đau quá…”

Diệp Quân: “…”

Tiểu Bạch: “…”

Lúc này, Nhị Nha nháy mắt với Tiểu Bạch, Tiểu Bạch nhanh chóng vung vẫy móng vuốt, nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc của Diệp Quân, nó chớp mắt, sau đó thừa cơ lùi lại, cơ thể khẽ giật…

Diệp Quân càng thêm nghi ngờ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2448


Chương 2448

Nhị Nha vội nói: “Nó bị thương nặng hơn ta…”

Diệp Quân nhìn Tiểu Bạch còn đang co giật, sau đó nhìn Nhị Nha, lặng thinh.

Sao nhìn thế nào cũng thấy hai kẻ này đang diễn kịch nhỉ?

Thấy Diệp Quân không nói gì, trái tim Nhị Nha nảy lên, cô bé vội chuyển đề tài: “Cháu trai, đi thôi, ta và Tiểu Bạch bảo vệ ngươi, đi…”

Diệp Quân khẽ gật đầu, cũng không nghĩ nhiều nữa, việc cấp bách bây giờ là rời khỏi đây.

Nhị Nha quay lại nhìn con vượn khổng lồ ở đằng xa, cô bé vung tay, không nhiều lời lao về phía trước, tung một cú đấm về phía con vượn khổng lồ.

Thời không xung quanh lập tức rung chuyển, sau đó tan nát.

Nhìn thấy sức mạnh đáng sợ đòn tấn công của Nhị Nha, các cường giả đều há hốc miệng.

Ánh mắt con vượn khổng lồ đó đầy vẻ nghiêm trọng, nó không còn đường lui, chỉ đành liều mạng chống cự với đòn tấn công này.

Con vượn khổng lồ giận dữ gầm lên, hai tay thô bạo đập vào ngực mình nhưng nó không ngờ cơ thể của nó vừa bị Nhị Nha đánh cho tàn phế, nên khi nó đập mạnh vào ngực mình như vậy khiến nó nôn ra một ngụm máu.

Mọi người: “…”

Con vượn khổng lồ: “…”

Thế là xuất hiện một cảnh tượng kỳ quái, khi Nhị Nha lao đến trước mặt con vượn khổng lồ, nó xoay người bỏ chạy…

Chạy!

Ngay cả người trong tộc nó cũng không quan tâm nữa!

Bỏ chạy trước đã.

Lúc này các cường giả tộc con vượn khổng lồ đều ngơ ngác.

Tộc trưởng cứ thế mà chạy đi rồi à?

Một quyền của Nhị Nha đánh trúng không trung, cô bé cũng hơi sửng sốt, không ngờ rằng con vượn khổng lồ lại bỏ chạy.

Thật ra chủ yếu là đòn tấn công vừa rồi của Nhị Nha khiến nó bị ám ảnh.

Khác với kiếm của Diệp Quân, một quyền của Nhị Nha vừa rồi đã nghiền ép phương vị của nó.

Nó không có tự tin để đỡ lấy đòn tấn công nào nữa.

Thế nên nó quyết định bỏ chạy.

So với thể diện thì chắc chắn tính mạng quan trọng hơn rồi.

Con vượn khổng lồ vừa bỏ chạy, người trong tộc của nó cũng nhanh chóng phản ứng lại, sau đó đều xoay người bỏ chạy.

Cứ thế con vượn khổng lồ và người trong tộc của nó đều biến mất ở tận cuối Tuế Nguyệt trường hà.

Nhị Nha bĩu môi, cảm thấy chẳng thú vị gì cả, cô bé còn muốn thể hiện một chút mà.

Lúc này Diệp Quân đi đến cạnh Nhị Nha, hắn nhìn xung quanh, sau đó nói: “Nhị Nha, chúng ta vẫn còn vài sát thủ đang ẩn nấp, ngươi có thể cảm nhận được chúng không?”

Nghe thế, Nhị Nha liếc nhìn xung quanh, không lâu sau cô bé nhíu mày: “Tiểu Bạch”.

Tiểu Bạch bay đến trước mặt Nhị Nha, cô bé nói: “Lấy bảo bối ra đây”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2449


Chương 2449

Tiểu Bạch chớp mắt, sau đó loay hoay với chiếc nhẫn một lúc, rất nhanh nó tìm thấy một chiếc gương cổ đen tuyền, nó gõ vào chiếc gương cổ đó, sau đó ném nó lên, thoáng chốc một luồng sáng trắng tản ra, không gian cả vạn trượng tràn đều được luồng sáng trắng chiếu sáng.

Được những tia sáng trắng này chiếu sáng, xung quanh bỗng xuất hiện hàng trăm bóng đen mờ ảo.

Sát thủ!

Nhìn thấy thế, ánh mắt Diệp Quân trở lên lạnh băng, hắn định ra tay thì mấy bóng đen đó bỗng lùi lại như thủy triều, thoáng chốc đã lui ra ngoài phạm vi của luồng sáng.

Diệp Quân nhíu mày.

Lúc này Ngôn Phụng bỗng nói: “Thiếu chủ, chúng ta phải đi gặp các chủ”.

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Nói rồi như nghĩ đến điều gì, hắn quay đầu nhìn Tuế Nguyệt trường hà đằng sau, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng.

Không biết bây giờ cô cô Thanh Thanh thế nào rồi.

Như biết Diệp Quân đang lo lắng điều gì, Ngôn Phụng nói: “Thiếu chủ đừng lo, chúng ta có cường giả đến giúp đỡ, sẽ không để chúng ỷ đông ăn h**p ít đâu”.

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Nói xong, mọi người tiếp tục bay về phía xa.

Lần này có Nhị Nha và Tiểu Bạch gia nhập, Diệp Quân cũng cảm thấy an toàn hơn, thực lực của Nhị Nha quả thật rất đáng sợ.

Hắn đã tự mình cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp của con vượn khổng lồ kia, đó là cực kỳ đáng sợ nhưng lại không đánh lại Nhị Nha.

Hơi vô lý!

Như nghĩ đến điều gì, Diệp Quân bỗng hỏi: “Nhị Nha, vũ trụ Quan Huyên thế nào rồi?”

Nhị Nha lấy một cây kẹo hồ lô ra li3m, sau đó nói: “Không biết”.

Diệp Quân nhìn Nhị Nha, Nhị Nha chớp mắt: “Chắc là vẫn ổn”.

Diệp Quân sầm mặt.

Nhị Nha nghiêm túc nói: “Ngươi vẫn nên lo cho mình đi”.

Diệp Quân ngẫm nghĩ, cảm thấy hình như cũng đúng.

Hình như mình là người yếu nhất trong gia tộc.

Nghĩ đến đây Diệp Quân thở dài, đây là một câu chuyện đau thương.

Không biết qua bao lâu, Ngôn Phụng bỗng phấn khích nói: “Cùng lắm còn nửa canh giờ nữa là chúng ta đến nơi”.

Nửa canh giờ!

Trong mắt Diệp Quân lại hiện lên vẻ lo lắng, trực giác nói cho hắn biết chắc chắn Quá Khứ Tông sẽ không để hắn đến gặp mẹ ruột dễ dàng như vậy.

Nhìn thấy vẻ mặt của Diệp Quân, sắc mặt Ngôn Phụng cũng dần trở nên nghiêm trọng.

Quá Khứ Tông sẽ bỏ qua dễ dàng vậy sao?

Rõ ràng là không.

Diệp Quân nhìn Nhị Nha, Nhị Nha lại chẳng lo lắng chút nào, li3m kẹo hồ lô rất vui vẻ.

Thấy Nhị Nha như vậy, Diệp Quân cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2450


Chương 2450

Mọi người tăng tốc.

Mười lăm phút sau, Nhị Nha bên cạnh Diệp Quân như cảm nhận được gì bèn nhíu mày, cô bé dừng lại.

Diệp Quân vội hỏi: “Sao thế?”

Nhị Nha nhìn tận cuối Tuế Nguyệt trường hà, ánh mắt lạnh băng: “Có người”.

Diệp Quân ngẩng đầu lên nhìn tận cuối Tuế Nguyệt trường hà nhưng lại không phát hiện ra điều gì.

Nhị Nha bỗng tiến đến trước, bay ra như một viên đạn pháo.

Ầm!

Khu vực thời không cách đó cả ngàn trượng bỗng nổ tung, sau đó một người đàn ông bị chấn động lùi về sau.

Cách Nhị Nha cả ngàn trượng có một người đàn ông trung niên mặc áo bào đen bó sát người, trên hai cánh tay mang theo một đôi cánh tay bằng sắt màu vàng sậm.

Người đàn ông trung niên nhìn Nhị Nha, trong mắt đầy vẻ nghiêm túc: “Sức mạnh đáng sợ quá”.

Nhị Nha li3m kẹo hồ lô, sau đó nói: “Ngươi muốn đánh cháu trai ta à?”

Người đàn ông trung niên nheo mắt: “Diệp Quân là cháu trai của ngươi hả?”

Nhị Nha gật đầu.

Người đàn ông trung niên nhíu mày, ông ta nhìn Diệp Quân ở đằng xa, sắc mặt Diệp Quân tối sầm lại!

Cháu trai!

Hắn thật sự cạn lời.

Phản bác?

Nhị Nha gọi… hình như cũng không sai, dù sao cô bé cũng gọi ông nội hắn là anh Dương.

Anh Dương đấy!

Dù có gọi cha mình cũng là gọi Tiểu Huyên Tử, ngay cả cha cũng không thể nói lại chứ đừng nói là mình.

Vai vế này…

Cạn lời thật sự.

Người đàn ông trung niên thu hồi ánh mắt, ông ta nhìn Nhị Nha: “Nghe nói ngươi là tổ tiên ác thú đứng đầu hiện nay, ta đặc biệt đến đây để xin chỉ bảo”.

Nhị Nha nhìn người đàn ông trung niên: “Ngươi quá yếu”.

Người đàn ông trung niên bật cười không chút kiêng dè.

Ngay lúc này Nhị Nha bỗng biến mất.

Rầm!

Thời không xung quanh nổ tung.

Đồng tử người đàn ông trung niên co lại, hai cánh tay giơ lên đỡ lấy.

Bụp!

Người đàn ông trung niên đó văng ra xa trước ánh mắt của mọi người, ngay khi ông ta văng ra xa, cơ thể nổ tung biến thành máu thịt bắn tung tóe bốn phía, khi linh hồn ông ta dừng lại, linh hồn cũng nổ tung tan tành.

Thần hồn bị tiêu diệt.

Mọi người: “…”

Nhị Nha lùi về đến cạnh Diệp Quân, Diệp Quân nói: “Nhị Nha lợi hại”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2451


Chương 2451

Nhị Nha nhìn Diệp Quân, sau đó nói: “Đương nhiên, cả đời ta chưa từng thất bại”.

Tiểu Tháp: “…”

Cả đời chưa thua bao giờ?

Diệp Quân trố mắt ra trước những lời này rồi đưa ngón cái lên khen ngợi Nhị Nha: “Vô địch!”

Tiểu Bạch cũng giơ vuốt bắt chước.

Nhị Nha “khiêm tốn” đáp: “Chuyện bình thường, không có gì đáng khoe cả”.

Diệp Quân: “…”

Nhị Nha: “Đi thôi”.

Mọi người tiếp tục lên đường.

Phải công nhận là sự gia nhập của Nhị Nha mang lại cảm giác an toàn hơn hẳn trước đó.

Diệp Quân kéo Tiểu Bạch sang bên, hỏi nhỏ: “Ngươi có Thần khí hay đan dược trị thương nào không?”

Trước đó khi cùng Diệp Thanh Thanh hợp tác chống lại kẻ địch, hắn nhận ra tác dụng của cây thần tự nhiên không còn đủ nữa, vậy nên mới quay sang Tiểu Bạch hỏi xin ít đồ.

Càng nhiều càng tốt mà.

Hắn phải biến bản thân thành động cơ vĩnh viễn.

Thành bất tử bất diệt về mặt vật lý mới được.

Tiểu Bạch nghe xong thì chớp chớp mắt như đang tự ngẫm lại.

Nhiều bảo bối quá, phải nghĩ chứ.

Diệp Quân lộ rõ vẻ chờ mong.

Sau một hồi suy tư, Tiểu Bạch vươn tay gọi một hạt châu màu xanh lá, lớn bằng quả đấm xuất hiện.

Nó gần như trong suốt, tỏa ra màu xanh nhạt, nhìn là biết không phải vật phàm.

Sự xuất hiện của nó khiến không gian xung quanh ngập trong mùi hương nhè nhẹ sảng khoái tận tâm can.

Diệp Quân tò mò: “Đây là gì?”

Nhị Nha đáp từ một bên: “Sinh Mệnh Thần Châu”.

Thấy hắn nhìn sang, nàng giải thích: “Đến từ một thế giới đặc biệt tên Sinh Mệnh Thần giới, nơi nơi đều là sức mạnh sinh mệnh. Trải qua mười tỉ năm, chúng ngưng tụ thành hạt châu này, tự có linh trí của riêng mình. Có lần bọn ta đi ngang nơi ấy nên tiện tay mang nó đi”.

Sinh Mệnh Thần Châu: “…”

Diệp Quân hỏi tiếp: “Nó có công dụng gì?”

Nhị Nha li3m kẹo hồ lô, đáp: “Cung cấp sức mạnh sinh mệnh không ngừng cho người sử dụng. Chỉ cần ngươi không bị gi ết chết ngay lập tức, nó có thể luôn luôn chữa trị cho ngươi, lợi hại hơn cái cây kia nhiều”.

Diệp Quân nghe vậy thì phấn chấn hẳn lên. Nhưng lúc hắn vươn tay định lấy hạt châu thì Tiểu Bạch lại giật nó về.

Hắn nghệch mặt không hiểu.

Nhị Nha: “Chỉ cho ngươi mượn tạm thôi, dùng xong phải trả nghe chưa?”

Phải trả á?!

Diệp Quân tròn mắt: “Người nhà mà cũng phải trả hả?”

Nhị Nha thản nhiên liếc xéo: “Ruột thịt cũng phải tính cho rõ”.

Tiểu Bạch gật đầu liên tục, ý bảo đương nhiên là phải trả.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2452


Chương 2452

Diệp Quân nghĩ một hồi: “Được rồi, đến lúc đó ta sẽ trả lại”.

Tiểu Bạch nghe vậy mới chịu đưa Sinh Mệnh Thần Châu cho hắn.

Diệp Quân vội nhận lấy rồi trích một giọt máu nhỏ lên, nhưng lại không có gì xảy ra.

Hắn bèn nhìn Nhị Nha đầy thắc mắc.

Nhị Nha quăng một ánh mắt sang cho Tiểu Bạch. Nó thò vuốt ra gõ nhẹ vào Sinh Mệnh Thần Châu như gợi ý gì, hạt châu mới hóa thành một tia sáng xanh lá chui vào giữa trán Diệp Quân.

Ầm!

Một quầng sáng xanh lục bùng nổ từ người hắn.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận trong đầu mình có thêm một hạt châu và sức mạnh sinh mệnh cuồn cuộn vô tận.

Một là Sinh Mệnh Thần Châu.

Một là cây thần tự nhiên.

Có hai món thần vật chữa thương này, hắn và Ngao Thiên Thiên không khác gì bất tử.

Rồi hắn lại sực nhớ ra, quay sang hỏi Tiểu Bạch: “Có Thần vật kiểu áo giáp không?”

Hắn muốn vũ trang đến tận răng.

Mẹ chúng bây!

Này thì muốn hội đồng bố à?

Tiểu Bạch nghe vậy thì cười nhăn nhở rồi lật móng vuốt, gọi một bộ ám giáp xuất hiện.

Nó có màu đen thẫm, được chế thành từ một loại vảy không rõ tên, tản mát ánh đen sáng loáng. Diệp Quân còn cảm nhận được khí tức quen thuộc từ nó.

Vô cùng quen thuộc!

Thấy hắn nhìn sang, Nhị Nha li3m kẹo rồi nói: “Đây là giáp rồng tổ”.

“Rồng tổ?!”

Diệp Quân cả kinh: “Cái này được chế thành từ vảy rồng tổ á?”

Nhị Nha gật đầu: “Chính xác”.

Diệp Quân hoài nghi: “Các ngươi năm xưa quen rồng tổ à?”

Nhị Nha: “Chả quen”.

Diệp Quân lại càng hoài nghi.

Nhị Nha: “Nhưng Dương ca quen”.

Ông nội á?

Diệp Quân thoáng ngẩn ra rồi lắc đầu cười.

Nhị Nha: “Rồng tổ đưa nó cho huynh ấy, mà của huynh ấy là của chúng ta nên ngươi cứ cầm đi mà dùng. Cái này ta cho, không cần trả”.

Diệp Quân: “Cảm ơn!”

Tiểu Bạch hỗ trợ Diệp Quân mặc giáp rồng tổ lên. Nó lập tức hòa vào làm một với thân thể hắn, trông thì nặng nhưng thật ra rất nhẹ, đến nỗi gần như không cảm nhận được, kỳ diệu vô cùng.

Nhị Nha lại nói: “Cho hắn cái khiên đi”.

Tiểu Bạch vội lấy ra một tấm khiên hình tròn màu đen, được khắc vô số phù văn kỳ lạ trên bề mặt.

Thấy hắn nhìn sang, Nhị Nha giải thích: “Không biết tên, vô tình nhặt được”.

Vô tình nhặt được??
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2453


Chương 2453

Diệp Quân đơ ra.

Cái năng lực tìm bảo vật này thật là nghịch thiên quá đỗi. Hắn quyết định đợi xong xuôi rồi thì sẽ đi theo Tiểu Bạch và Nhị Nha một khoảng thời gian.

Vậy là đủ phát tài rồi!

Rồi hắn sực nhớ đến Ngao Thiên Thiên, bèn kéo cô ấy ra ngoài.

Rồi nói với hai người kia: “Đây là cháu dâu của hai người đó!”

Cháu dâu?

Ngao Thiên Thiên cười chúm chím với cả hai.

Động tác li3m kẹo của Nhị Nha khựng lại, hết nhìn Ngao Thiên Thiên rồi nhìn sang Diệp Quân, cuối cùng lại nhìn Tiểu Bạch.

Cả hai rơi vào im lặng.

Thằng cháu này ghê thật!

Diệp Quân cũng im lặng nhìn cả hai.

Ai cũng hiểu mà ha.

Sau một hồi trầm mặc, Nhị Nha mới hỏi: “Là rồng à?”

Diệp Quân vội gật đầu: “Chính xác”.

Nhị Nha nhìn Ngao Thiên Thiên: “Vậy thì cho chút máu của ta”.

Cô bé vươn tay, để năm giọt máu tươi bay ra từ cổ tay, biến mất trên trán Ngao Thiên Thiên.

Uỳnh!

Khí tức huyết mạch đáng sợ lập tức tuôn ra từ người cô ấy.

Diệp Quân nhìn sang, thấy sắc mặt cô đỏ lựng với luồng sức mạnh khổng lồ sôi trào trong cơ thể.

Trước đó Ngao Thiên Thiên từng hấp thu máu tươi của Nhị Nha, bằng không đã không thể tiến bộ thần tốc, đến nỗi vượt xa các tổ tiên Thiên Long tộc.

Nhưng lần đó chỉ được có một giọt, lần này là năm giọt máu tươi thuần khiết nhất, chứa đựng năng lượng dồi dào gấp nhiều lần.

Ngao Thiên Thiên đang muốn vào trong tháp tu luyện thì bị Diệp Quân giữ lại.

Tiểu Bạch thấy Diệp Quân nhìn mình thì chớp mắt không hiểu.

Diệp Quân nghiêm mặt: “Nhị Nha cho máu rồi, còn ngươi thì sao? Không cho gì luôn hả?”

Tiểu Bạch: “…”

Nhị Nha liếc Diệp Quân một cái rồi gật đầu với Tiểu Bạch.

Nó quan sát Ngao Thiên Thiên một hồi rồi bắt đầu suy tư nên cho gì mới được.

Một lát sau, nó gọi một tấm bia đá lớn bằng bàn tay xuất hiện, đưa sang cho Ngao Thiên Thiên.

Cô ấy tò mò: “Đây là gì?”

Tiểu Bạch vung vẩy móng vuốt.

Ngao Thiên Thiên nhìn sang, nghe Nhị Nha giải thích: “Là Giới Bia mà Dương ca từng dùng trước kia. Nó có thể nâng cao sức mạnh và khả năng phòng ngự của thân xác, rất có ích với ngươi”.

Ngao Thiên Thiên vội vàng đáp: “Cảm ơn ạ”.

Tiểu Bạch vẫy vẫy móng, toe toét cười như đang nói không cần.

Ngao Thiên Thiên không nhịn được mà vươn tay xoa đầu sinh vật đáng yêu này.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2454


Chương 2454

Đến Diệp Quân cũng phải công nhận nó đáng yêu, bèn nở nụ cười.

Ngao Thiên Thiên thu bảo vật rồi trở lại Tiểu Tháp tu luyện, hấp thu máu của Nhị Nha.

Những người còn lại tiếp tục đi về phía trước.

Bọn họ ngày càng đến gần thế giới nơi Tần Quan đang trú ngụ.

Nhưng khi họ sắp đến đích, thời không bốn phía bỗng vỡ ra, để vô số tia sáng lạnh lẽo ập tới.

Bọn sát thủ kia lại ra tay!

Thần vật của Tiểu Bạch soi sáng, mọi người dễ dàng thấy được quỹ đạo di chuyển của đối thủ.

“Phòng thủ!”

Bạch Phượng la lên.

Các cường giả ám vệ đồng thời giơ khiên.

Ầm ầm!

Ánh sáng nhấn chìm bọn họ trong nháy mắt.

Chợt Nhị Nha bước tới, tung ra cú đấm.

Ầm!

Mười mấy tên sát thủ ngay trước mặt bị đánh bay đi nghìn trượng. Đúng lúc cô bé chuẩn bị ra tay lần hai, một thanh trường mâu từ nơi xa bay tới.

Nhị Nha nheo mắt, lại đấm ra.

Đùng!

Thanh mâu bị đánh bay.

Cách đó nghìn trượng, một lão già trong bộ áo bào đen rộng thùng thình đứng đó. Tay lão cầm mâu, mắt lạnh lùng nhìn Nhị Nha.

Nhị Nha liếc lại, không hề nhiều lời mà bước tới đấm ra.

Lão già không chút biến sắc. Khi cú đấm của Nhị Nha bay tới, lão xoay cổ tay, vung thương ra.

Đánh trực diện!

Ầm!

Tiếng nổ đinh tai vang lên. lão già kia bị đánh bay ra ngoài.

Nhị Nha giẫm mạnh chân phải, lao tới khi đạn đại bác.

Ánh mắt lão già lóe lên chút nặng nề khi thân xác đã nứt vỡ, máu không ngừng tràn ra.

Chỉ một cú đấm mà khiến lão bị thương nặng thế này.

Sức mạnh có phần đáng sợ!

Đúng lúc này, Nhị Nha đã vọt tới.

Thân hình lão già nhòe đi. Hàng loạt thanh trường mâu hư ảo đâm tới nhấm chìm Nhị Nha, nhưng sau đó quyền mang bùng nổ, đấm vỡ hết trường mâu lẫn đấm bay lão già.

Thân xác lão vỡ đi trên đường bay.

Nhị Nha đang muốn ra tay tiếp thì quay phắt lại. Chỉ thấy một lão già mặc áo đỏ đang xông về phía Tiểu Bạch.

Nó mới là mục tiêu chính!

Sắc mặt Nhị Nha vặn đi đầy dữ tợn, xoay người vọt về. Lập tức có mười mấy cái bóng xuất hiện chắn đường.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2455


Chương 2455

Tiểu Bạch thấy lão già áo đỏ vọt tới thì thoáng ngây người rồi đưa tay lên quơ quơ, tự nhẩm trong lòng: Kiếm tới đây!

U u u!

Thời không phía trên nó nứt ra khi một thanh kiếm bay tới rơi vào tay nó. Nhưng nó không vung kiếm mà lại đưa cho Diệp Quân, sau đó quơ móng.

Thanh kiếm chính là Thanh Huyên!

Ý nó là: Ta đưa trang bị, ngươi đi đánh.

Diệp Quân: “…”

Diệp Quân nhìn thanh kiếm trong tay mà hưng phấn không thôi.

Bởi vì nó là kiếm Thanh Huyên.

Kiếm của cha!

Không ngờ Tiểu Bạch lại triệu hồi được nó đến đây.

Có kiếm của cha trong tay, hắn lại không đại sát tứ phương thì là gì?

Cả người mặc đầy trang bị cấp Thần thì còn sợ ai nữa?

Thấy lão già áo đỏ kia vọt tới, Diệp Quân chỉ nhếch mép xem thường rồi vung kiếm lên.

Ầm!

Lão ta bị thổi bay đi trong nháy mắt, thân xác vỡ đôi khi dừng lại, linh hồn cũng bị kiếm Thanh Huyên hấp thu.

Giết trong chớp mắt.

Tim Diệp Quân đánh cái thịch.

Cảm giác vô địch lại về rồi!

Hắn luôn có cảm giác không thực khi cầm kiếm Thanh Huyên và Hành Đạo.

Đó là vô địch.

Cảm nhận được mình là vô địch.

Hắn nhìn thanh kiếm trong tay, nghĩ tới chuyện trăm năm sau, nó sẽ từ của cha thành của mình, bèn không nhịn được mà…

Không đúng!

Không thể nghĩ thế được!

Diệp Quân sợ tới mức toát mồ hôi lạnh.

Sao mình lại có suy nghĩ này?!

Chắc chắn là do huyết mạch Phong Ma phá!

Chứ đứa con hiếu thảo như hắn sao lại bất kính như thế được!

Huyết mạch Phong Ma: “…”

Diệp Quân không suy nghĩ nữa mà lạnh lùng nhìn những sát thủ đồ đen bốn phía rồi biến mất tại chỗ.

Kiếm quang lóe lên.

Xoẹt!

Hàng loạt thi thể bị chém bay.

Giết trong chớp mắt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2456


Chương 2456

Có kiếm Thanh Huyên trong tay, sức chiến đấu của hắn tăng vọt như gắn hỏa tiễn.

Lũ sát thủ khó xơi trước kia bây giờ chỉ như lũ kiến cỏ, một kiếm giết một tên.

Thế như chẻ tre.

Lũ sát thủ còn lại thấy vậy thì không dám tiến lên nữa mà đồng thời lùi lại.

Diệp Quân không đuổi theo, ngẩng đầu nhìn về phía Nhị Nha, thấy cô bé đã đẩy lùi những cường giả bí ẩn kia.

Thấy Tiểu Bạch thoát khỏi nguy hiểm, Nhị Nha cũng không nương tay nữa mà tung ra hàng loạt cú đấm mạnh mẽ làm đối thủ không đỡ được.

Mấu chốt nhất là thân xác siêu hạng của cô bé.

Từ lúc bắt đầu đánh đến giờ, Nhị Nha hoàn toàn không thèm phòng thủ.

Bởi không ai phá được thân xác này.

Các cường giả kia như nhận ra điều gì mà đồng thời thối lui.

Diệp Quân nhíu mày.

Nhị Nha muốn đuổi theo nhưng bị hắn ngăn cản.

Hắn đưa theo Tiểu Bạch đi đến bên cô bé, nhìn về phía cuối thời không Tuế Nguyệt, nói: “Đi gặp mẹ của ta trước đã”.

Phải ưu tiên đi gặp Tần Quan trước.

Bởi vì chỉ có bà mới biết lai lịch thật sự của Quá Khứ Tông.

Nhị Nha nghe vậy thì gật đầu: “Được”.

Mọi người tiếp tục tiến lên.

Lần này không còn ai ngăn cản họ. Dưới sự chỉ dẫn của Bạch Phượng, họ rời khỏi Tuế Nguyệt trường hà, xuất hiện tại một vùng tinh không không rõ tên.

Diệp Quân vừa bước ra đã cảm nhận được vô số khí tức mạnh mẽ bí ẩn.

Làm sắc mặt hắn đanh lại.

Nhị Nha thì tỏ vẻ tò mò.

Họ đi xuyên qua tinh hà, dừng lại trước một bức tường thành vĩ đại chạy dài đến vô tận, vắt ngang tinh không, trông nguy nga hùng vĩ vô cùng.

Bỗng có mười mấy thần thức mạnh mẽ quét tới, nhưng khi vừa tiếp xúc đến Diệp Quân thì thu về.

Đồng thời, cánh cửa trên tường thành mở ra.

Bạch Phượng nói với Diệp Quân: “Mời Thiếu chủ”.

Diệp Quân gật đầu rồi cùng những người khác đi vào, lập tức gặp được một người phụ nữ.

Mặc áo ngắn tay và quần vải.

Chính là Tần Quan!

Diệp Quân vừa thấy bà thì nhoẻn cười.

Bà ấy cũng đáp lại, vừa đi tới vừa nói: “Hình như gầy đi rồi”.

Diệp Quân tí tởn: “Con thưa mẹ!”

Tần Quan cười, nắm lấy tay hắn: “Theo mẹ”.

Bà ấy dẫn hắn, Tiểu Bạch và Nhị Nha đi vào tòa thành cổ. Bạch Phượng và những người khác lặng lẽ thối lui.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2457


Chương 2457

Bước vào thành, Diệp Quân thấy nó có rất nhiều kiến trúc kỳ lạ và vô số cường giả bí ẩn bay tới bay lui, trông náo nhiệt vô cùng.

Hắn bèn sinh lòng hoài nghi.

Tần Quan thấy vậy thì cười giải thích: “Nơi này là Huyền Hoàng giới, bọn họ là nhân viên nghiên cứu của mẹ”.

Nhân viên nghiên cứu?

Diệp Quân tò mò: “Mẹ lại nghiên cứu vũ khí mới à?”

Tần Quan gật đầu: “Phải”.

Diệp Quân: “Nhớ cho con xem đấy nhé!”

Tần Quan: “Của con hết”.

Diệp Quân vui như mở cờ trong bụng.

Một hồi sau, bọn họ đi vào một gian đại điện trống rỗng không một bóng người.

Tần Quan nói với Nhị Nha và Tiểu Bạch: “Chốc nữa còn phải nhờ Nhị Nha cô nương giúp ta một vài chuyện”.

Cô bé gật đầu: “Được thôi”.

Tần Quan lại nói với Tiểu Bạch: “Còn ngươi nữa đấy”.

Nó cười hì hì, múa may vung vuốt.

Tần Quan cười cười rồi ngồi xuống một bên, nói với Diệp Quân: “Gọi cô nương kia ra đây mẹ gặp”.

Cô nương kia?

Diệp Quân thoáng ngẩn ra rồi lập tức hiểu được.

Mẹ đang nói đến Ngao Thiên Thiên!

Hắn vội gọi cô gái ra.

Ngao Thiên Thiên thấy Tần Quan thì tỏ ra dè dặt vô cùng.

Đây là Các chủ Tiên Bảo Các, thần tượng của cô từ ngày ra đời, nhưng thoắt cái lại biến thành mẹ chồng của mình làm cô không khỏi hồi hộp.

Tần Quan chỉ nắm lấy tay cô gái, đặt một chiếc nhẫn không gian vào: “Ta nghe nói các con đã thành hôn ở hệ Ngân Hà?”

Ngao Thiên Thiên gật đầu với gương mặt đỏ lựng.

Tần Quan: “Lựa hôm nào khác, lại tổ chức thêm một lần”.

Ngao Thiên Thiên ngạc nhiên.

Tần Quan lại nói: “Phải làm cho thật linh đình”.

Bà ấy vừa yêu thích lại vừa cảm động trước những gì Ngao Thiên Thiên đã bỏ ra vì Diệp Quân, đến nỗi nhiều lần suýt mất cả thần hồn.

Ngao Thiên Thiên nghe vậy thì xúc động không thôi, nhưng chưa kịp nói thì Tần Quan đã giành trước: “Cứ quyết định thế đi”.

Rồi bà ấy nhìn sang Diệp Quân: “Con sang đây”.

Khi hắn đi đến, Tần Quan thấp giọng thở dài: “Thằng bé này… Về sau đừng đi trêu chọc con gái nhà người khác nữa, nghe chưa?”

Diệp Quân cứng ngắc.

Tần Quan: “Con ghẹo nhiều cô như vậy nhưng có yêu thật lòng không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2458


Chương 2458

Diệp Quân không dám nói một lời.

Bỗng Tiểu Tháp lên tiếng: “Chủ mẫu đừng trách tiểu tiểu chủ, tất cả là do huyết mạch Phong Ma làm hại”.

Huyết mạch Phong Ma: “???”

Tần Quan vươn tay gọi Tiểu Tháp xuất hiện, nghe nó nói tiếp: “Cái huyết mạch ấy nó lạ lắm, nên tiểu tiểu chủ cũng bất đắc dĩ…”

Diệp Quân nghe mà cảm động vô cùng.

Đúng là chỉ có Tháp gia tốt với hắn.

Tần Quan cười nhẹ: “Vậy ra đều là do huyết mạch Phong Ma?”

Tiểu Tháp: “Ít nhất tám phần đều tại nó!”

Huyết mạch Phong Ma: “…”

Tần Quan: “Đây là lời của ngươi sao Tiểu Tháp?”

Tiểu Tháp: “Tiểu tiểu chủ dạy ta nói!”

“Hả?”

Diệp Quân ngu người.

Đù má!

Tháp gia! Ngươi chơi ta!

Thấy mẹ nhìn sang, hắn đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, không ngờ lại bị Tháp gia chơi một vố như vậy.

Nhị Nha đang đứng một bên bỗng chêm vào: “Nó còn dẫn về mấy cô nữa, tự gọi là vợ, lần nào cũng đòi bọn ta tặng quà”.

Diệp Quân hóa thành tượng đá.

Thôi xong!

Tần Quan im lặng nhìn hắn.

Ngao Thiên Thiên cũng liếc sang.

Bỗng dưng muốn đứng cùng chiến tuyến với mẹ chồng!

Nhị Nha liếc nhìn hắn, tự nghĩ phải mượn cơ hội dạy dỗ thằng cháu này một phen, bằng không chắc nó sẽ dắt cả trăm cô vợ đến gặp cô bé và Tiểu Bạch mất!

Diệp Quân cười gượng: “Mẹ nói gì đi ạ, con nghe mẹ hết”.

Hắn không dám chơi chiêu trước mặt Tần Quan để rồi tự chuốc lấy nhục.

Chỉ còn cách xuống nước mà thôi.

Tần Quan nghe vậy thì lắc đầu cười, đoạn nghiêm giọng nói: “Đây là chuyện của riêng con, mẹ vốn không nên quản, nhưng không thể không quản”.

Diệp Quân gật đầu như giã tỏi: “Đúng vậy! Cha mẹ không ở bên con từ bé, không ai quản nên có rất nhiều đạo lý con không biết. Đương nhiên phải quản rồi ạ”.

Tần Quan nghe vậy thì cảm thấy chua xót trong lòng, bao lời trách cứ ở bên miệng bèn không nói ra được.

Diệp Quân rõ ràng đang dùng lời nói để gây khó dễ.

Tiểu Tháp thở dài: “Cái thằng này, ta chịu phục”.

Nhị Nha lại nghĩ: Thằng cháu này ghê phết, sau này phải cẩn thận đề phòng mới được!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2459


Chương 2459

Tâm cơ hơi bị kinh.

Ngao Thiên Thiên thì lắc đầu bật cười.

Tần Quan nhẹ giọng nói: “Dù sao thì không được phụ lòng Thiên Thiên. Tình nghĩa con bé dành cho con thế nào, con là người rõ nhất”.

Diệp Quân nắm tay cô gái kế bên, cười nói: “Mẹ yên tâm, con có phụ ai cũng không phụ Thiên Thiên”.

Ngao Thiên Thiên nghe vậy thì lòng vui như nở hoa, cười lên thật tươi.

Tần Quan lắc đầu cười.

Diệp Quân vội lái đề tài đi: “Mẹ kể con nghe về Quá Khứ Tông đi”.

Phải nhanh chóng đổi chủ đề, bằng không khéo sẽ có chuyện thật.

Nụ cười biến mất khỏi mặt Tần Quan: “Mẹ đã âm thầm cho người điều tra. Họ bí ẩn đến nỗi người của mẹ cũng không thể tra rõ”.

Diệp Quân nhíu mày: “Đến thế cơ à?”

Tần Quan gật đầu: “Phải, bí ẩn và mạnh hơn mẹ nghĩ nhiều”.

Diệp Quân: “Quan trọng là Tông chủ của họ…”

Hắn vẫn rất kiêng kỵ người phụ nữ áo bào trắng kia.

Tần Quan cười: “Người đó sẽ không ra tay với con, bằng không thì chính là phá vỡ luật lệ”.

Diệp Quân tò mò: “Khi đó thì sẽ thế nào ạ?”

Tần Quan không đáp mà chỉ cười nói: “Để mẹ dẫn con đi nơi này”.

Diệp Quân: “Nơi nào?”

Tần Quan: “Giang sơn mẹ giành lấy cho con”.

Diệp Quân: “…”

Dưới sự hướng dẫn của Tần Quan, mọi người rời khỏi đại điện.

Khoảng nửa canh giờ sau, mọi người ngồi Truyền Tống Trận đi tới một thế giới tinh vực không rõ.

Vừa mới đến thế giới không rõ này, Diệp Quân đã phát hiện thế giới này khá đặc biệt, chẳng mấy chốc, sắc mặt hắn thay đổi.

Vì hắn phát hiện, tốc độ thời gian trôi qua của nơi này khác với thế giới bên ngoài.

Tần Quan cười nói: “Phát hiện rồi à?”

Nét mặt Diệp Quân nặng nề: “Thời gian của nơi này…”

Tần Quan nói: “Nơi này được mẹ chế tạo mô phỏng theo Tiểu Tháp, ba năm ở đây tương đương với một ngày ở thế giới bên ngoài, dù còn thua Tiểu Tháp của con rất nhiều, nhưng vẫn miễn cưỡng đủ dùng”.

Mô phỏng Tiểu Tháp!

Diệp Quân nhìn về phía Tần Quan: “Do mẹ làm ra à?”

Tần Quan gật đầu.

Diệp Quân thầm thấy rung động.

Phải biết rằng chức năng của Tiểu Tháp là cô cô váy trắng ban cho.

Chức năng này nghịch thiên đến mức nào?

Mà hắn không ngờ mẹ lại có thể mô phỏng, chuyện này đúng là hơi khó tin.

Tần Quan nói tiếp: “Chúng ta vẫn đang nghiên cứu, dù ngày càng khó, nhưng vẫn luôn có tiến bộ”.

Diệp Quân gật đầu, hắn nhìn xung quanh, không thể không nói chuyện này thật sự hơi kinh khủng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2460


Chương 2460

Lúc này, Tần Quan đột nhiên cất lời: “Người đâu”.

Oanh!

Thời không trước mặt Tần Quan đột nhiên nứt ra, sau đó một người đàn ông trung niên chậm rãi xuất hiện.

Người đàn ông trung niên mặc chiến giáp hoả diễm, chiến giáp này đang bốc cháy, không ngừng tản ra những sức mạnh nóng bỏng, sức mạnh này rất kinh khủng, thời không xung quanh người đàn ông trung niên hoàn toàn không chịu được, bắt đầu hoà tan!

Lúc này, phía sau người đàn ông trung niên chợt xuất hiện hai trăm người, hai trăm người này cũng đều mặc chiến giáp hoả diễm.

Lần này, toàn bộ đất trời bắt đầu trở nên hư ảo.

Diệp Quân thấy thế thì tỏ vẻ khiếp sợ.

Tần Quan cười nói: “Viêm Hoàng Vệ!”

Dứt lời, bà ấy nhìn về phía Diệp Quân: “Đặc biệt đào tạo cho con đấy!”

Diệp Quân nhìn về phía Tần Quan: “Viêm Hoàng Vệ?”

Tần Quan gật đầu: “Trước đây bọn họ đều là Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả, có vài Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả tuổi thọ còn ít, mẹ giúp bọn họ tăng tuổi thọ, vì thế bọn họ làm việc cho mẹ, sau đó mẹ chế tạo trang bị cho bọn họ, giúp bọn họ tu luyện!”

Diệp Quân hơi tò mò: “Mẹ, mẹ có thể giúp bọn họ tăng tuổi thọ ư?”

Tần Quan gật đầu: “Đúng thế.”

Diệp Quân vội vàng hỏi: “Bằng cách nào vậy?”

Tần Quan cười khẽ, sau đó bà ấy mở lòng bàn tay, một viên đan dược lớn chừng ngón cái xuất hiện.

Diệp Quân thắc mắc: “Đan dược à?”

Tần Quan gật đầu: “Đây là Tổ Nguyên Đan, được luyện chế bằng Tổ Nguyên, một Tổ Nguyên có thể luyện chế khoảng một trăm Tổ Nguyên Đan, mà một Tổ Nguyên Đan có thể gia tăng mười mấy năm tuổi thọ. Mười mấy năm tuổi thọ không có tác dụng gì với người bình thường, nhưng lại vô cùng quý giá với Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả”.

Diệp Quân kinh ngạc: “Mẹ, mẹ có Tổ Nguyên ư?”

Tần Quan cười nói: “Phải”.

Diệp Quân thắc mắc: “Mẹ lấy từ đâu thế?”

Tần Quan lắc đầu: “Không phải mẹ lấy được, mà là cha con lấy được, mẹ bảo ông ấy lấy giúp mẹ một ít, nhưng bây giờ thứ này rất hiếm có, gần như không tồn tại trong Tuế Nguyệt trường hà. Cũng chỉ có Tuế Nguyệt trường hà từ trăm tỷ năm trước mới có thôi!”

Diệp Quân nhíu mày: “Trăm tỷ năm trước?”

Tần Quan gật đầu, giải thích: “Tuế Nguyệt trường hà bây giờ chỉ có lịch sử ghi chép một trăm tỷ năm, còn một trăm tỷ năm trước thì không có ghi chép gì cả, đó là lịch sử trống rỗng, dù là người của chúng ta cũng không thể thăm dò được bất cứ một tin tức nào”.

Dứt lời, bà ấy thoáng dừng lại, sau đó nói tiếp: “Có lẽ chỉ mỗi người kia của Quá Khứ Tông là biết được gì đó!”

Một trăm tỷ năm trước!

Diệp Quân hỏi: “Cha từng đi rồi sao?”

Tần Quan gật đầu: “Từng đi, nhưng vì một vài lý do đặc biệt nên ông ấy cũng không tiếp tục đi sâu vào”.

Diệp Quân hơi tò mò: “Lý do gì cơ?”

Tần Quan đáp: “Cô cô váy trắng của con!”
 
Back
Top Dưới