Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2321


Chương 2321

Cô gái áo bào trắng quay đầu liếc nhìn Thanh Khưu: “Ta chỉ tin tưởng chính mình”.

Nói xong cô ta xoay người rời đi.

Thanh Khưu đột nhiên nói: “Ấy”.

Cô gái áo bào trắng lại dừng bước, quay đầu nhìn Thanh Khưu, Thanh Khưu cười nói: “Các ngươi đều có mục đích giống nhau, đã như vậy, vì sao không lựa chọn ngồi xuống nói chuyện với nhau?”

Cô gái áo bào trắng lắc đầu: “Mục tiêu của chúng ta không giống nhau, hắn chọn Thiện Đạo, ta chọn Ác Đạo”.

Thanh Khưu hơi cau mày: “Cô không cảm thấy điều này là vô nhân đạo sao?”

Ác Đạo!

Tiêu diệt tất cả chúng sinh!

Cô gái áo bào trắng bình tĩnh: “Kiếm Chủ Thanh Sam giết người điên cuồng, Thiên Mệnh Váy Trắng đi tiêu diệt hết thảy sinh linh, phá đạo, bọn họ có nhân đạo không?”

Thanh Khưu vẫn im lặng.

Trên mặt cô gái áo bào trắng không chút biểu cảm: “Trên đời này ai không ích kỷ? Ta tu Đạo, không phải vì chúng sinh! Trên đời không có trật tự, chính là trật tự tốt nhất!”

Sau đó, cô ta quay lưng bỏ đi.

Thanh Khưu im lặng một lúc, sau đó mỉm cười, rồi cầm cuốn sách cổ trước mặt lên và tiếp tục đọc.

Trật tự?

Bà ấy thực sự không muốn quan tâm đ ến nó nữa!

Trước đây, bà ấy cũng vì anh trai mình mà canh giữ một vũ trụ, nhưng hiện tại, bà ấy chỉ muốn ở bên anh trai mình.

Sống lại một đời?

Khóe miệng Thanh Khưu hơi cong lên, tựa hồ cảm thất rất thú vị.

Lúc này, một cô gái đột nhiên từ phòng bên đi ra, cô gái liếc nhìn hướng cửa sân, tò mò hỏi: “Thanh Khưu tỷ, người vừa rồi là ai vậy?”

Thanh Khưu mỉm cười và nói: “Một người của Tuế Nguyệt Quá Khứ!”

Cô gái chớp chớp mắt: “Rất lợi hại sao?”

Thanh Khưu gật đầu.

Cô gái bước nhanh đi tới bên Thanh Khưu, cười nói: “Lợi hại hơn Thanh Khưu tỷ tỷ sao?”

Thanh Khưu mỉm cười, sau đó nói: “Linh Nhi, làm cơm xong chưa?”

Cô gái cười nói: “Vừa làm xong, món hôm nay chính là món mì trứng yêu thích của anh trai đấy.

Thanh Khưu để sách cổ xuống, khóe miệng hơi nhếch lên: “Món yêu thích nhất… vậy nhất định ta cũng thích, đi thôi!”

Nói rồi bà ấy kéo cô gái đi thẳng vào nhà.

Cô gái đột nhiên lo lắng: “Thanh Khưu tỷ, Tiểu Quân hắn…..”.

Thanh Khưu mỉm cười và nói: “Yên tâm, đã có người âm thầm lên kế hoạch cho hắn rồi, hắn sẽ không sao”.

Cô gái còn có chút lo lắng: “Nếu như cô gái vừa rồi ra tay với hắn. . . ”

Thanh Khưu mỉm cười, sau đó nói: “Muội có biết vì sao cô ta còn sống không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2322


Chương 2322

Cô gái quay đầu nhìn Thanh Khưu, Thanh Khưu cười nói: “Bởi vì ta muốn cô ta sống, cho nên cô ta còn sống”.

Linh Nhi: “…”

Nhìn Linh Nhi ngơ ngác, Thanh Khưu khẽ mỉm cười, xoa xoa đầu nhỏ của Linh Nhi, sau đó dịu dàng nói: “Bởi vì chúng ta muốn chơi, cho nên mọi người mới có cái để chơi, dù sao tên đó vẫn còn cần họ, cần vài đối thủ, cần ma luyện…nếu chúng ta không muốn chơi, thì cái gì mà Ác Đạo Thiện Đạo, cái gì mà vượt qua Đại Đạo …đều sẽ không được chơi, sở dĩ họ vẫn còn tồn tại chỉ bởi vì chúng ta muốn chơi thôi!”

Nói đến đây, bà ấy đột nhiên chớp mắt, rồi nói: “Đương nhiên, chuyện này phải giữ kín với Tiểu Quân. Mấy người chúng ta đã bàn bạc rồi, nhất định phải cư xử yếu ớt nhất có thể trước mặt hắn… ”

Linh Nhi: “…”

Trong thời không Tuế Nguyệt nào đó, đám Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả đã tập hợp lại một chỗ.

Người dẫn đầu vẫn là nữ kiếm tu kia.

Đứng bên cạnh nữ kiếm tu, còn có một ông lão, tên của ông ta là Khô Huyền, cũng là một vị Đế Quân. Ở bên cạnh hai người là Thiên Tôn và Địa Tôn, không những thế, Đệ Nhất Phong và Đệ Nhất Lâu cũng ở đây.

Ngoài ra, còn có hơn một trăm tên Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả.

Bên cạnh nữ kiếm tu, Khô Huyền đột nhiên nói: “Đại Kiếm Đế Quân, tại sao lại không đuổi theo?”

Nữ kiếm tu cũng là một cường giả trong bảng Tuế Nguyệt, tên là Đại Kiếm Đế Quân.

Đại Kiếm Đế Quân hờ hững nhìn Khô Huyền Đế Quân, sau đó nói: “Chờ người”.

Khô Huyền Đế Quân khẽ nhíu mày: “Chờ ai?”

Đại Kiếm Đế Quân nói: “Hai vị Đế Quân!”

Hai vị Đế Quân!

Nghe thấy vậy, Khô Huyền Đế Quân quay đầu lại liếc nhìn Đại Kiếm Đế Quân, nghi ngờ hỏi: “Chúng ta có bằng này người, chẳng lẽ lại không giết nổi hai người họ sao?”

Đại Kiếm Đế Quân hờ hững nói: “Khô Huyền Đế Quân, ngươi không nên xem thường hai người này, ngươi phải biết rằng, trước đó không lâu, Cổ Kính Đế Quân đã chết trong tay hai người họ”.

Khô Huyền Đế Quân hơi kinh ngạc, đương nhiên ông ta biết Cổ Kính Đế Quân, thực lực cá nhân của Cổ Kính Đế Quân cũng không phải quá mạnh, nhưng Tiên Thiên Cổ Kính lại rất khủng khiếp, ông ta không ngờ Cổ Kính Đế Quân lại chết.

Lúc này, sự khinh bỉ của ông ta được rũ bỏ hoàn toàn.

Đại Kiếm Đế Quân hướng mắt nhìn về phía xa, nơi tận cùng của thời không Tuế Nguyệt, ánh mắt lạnh lùng.

Từ khi mới giao chiến đến nay, cũng bởi vì khinh thường kẻ địch, bà ta đã phải chịu thiệt nhiều, thậm chí còn suýt chết ở trong tay người phụ nữ kia.

Giờ đây, bà ta không còn dám xem nhẹ nữa!

Đợi mọi người đến đông đủ rồi mới đánh!

Phải chắc chắn rằng sẽ không có bất cứ sai sót gì xảy ra!

Đại Kiếm Đế Quân như nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên hỏi: “Chủ nhân bút Đại Đạo bây giờ đang ở đâu?”

Ông lão áo đen đứng bên cạnh bà ta thấp giọng nói: “Vẫn đang bị ngăn cản ở Đại Đạo Giới!”

Đại Kiếm Đế Quân hơi híp mắt: “Ngươi chắc chắn chứ?”

Ông lão áo đen gật đầu: “Chắc chắn. Hơn nữa, tông chủ đã sớm cảnh cáo người này, cho nên ông ta sẽ không dám ra tay”.

Đại Kiếm Đế Quân khẽ gật đầu, bà ta vẫn rất kiêng dè chủ nhân bút Đại Đạo này!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2323


Chương 2323

Rất nhiều người không biết chủ nhân bút Đại Đạo đáng sợ như thế nào, nhưng bà ta lại biết, thời gian ông ta tiếp xúc với sự tồn tại khủng khiếp của Đại Đạo còn sớm hơn cả Chân Thần, năm đó khi thiết lập trật tự cũng từng nảy sinh xung đột với Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả!

Tuy nhiên, mâu thuẫn khi đó cũng không nghiêm trọng lắm!

Bởi vì chủ nhân bút Đại Đạo khi đó vẫn chưa hoàn toàn thiết lập tốt trật tự, nên ảnh hưởng rất ít đến đám Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả, mà lúc vừa mới ảnh hưởng đến họ thì ông ta đã bị lật đổ bởi Chân Thần.

Không thể không nói, ông ta cũng thật bi thảm!

Tuy nhiên, năm đó, Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả từng giao chiến với chủ nhân bút Đại Đạo, mới biết người này đáng sợ đến mức nào.

Không có nhiều người trong vũ trụ bao la này có thể đánh bại ông ta, nhưng đáng tiếc, ông ta lại gặp phải mấy người không thể đánh bại.

Lúc này, Đại Kiếm Đế Quân dường như cảm nhận được điều gì đó, sắc mặt đột nhiên biến đổi: “Cẩn thận!”

Vừa dứt lời, dị biến xuất hiện.

Vút!

Đi cùng với tiếng kiếm vang dội, một thanh kiếm bỗng dưng xuất hiện ở bên phải Khô Huyền Đế Quân, thanh kiếm này nhanh như sấm sét, xuất quỷ nhập thần, xuất hiện mà không hề báo trước!

Giờ khắc này, tóc gáy của Khô Huyền Đế Quân đều dựng hết cả lên, trong lòng vô cùng kinh hãi, là ai đánh lén ông ta?

Ông ta không dám suy nghĩ nhiều, lập tức nắm chặt hai tay, một luồng khí tức khủng khiếp đột nhiên bộc phát từ trong cơ thể, trong nháy mắt, luồng khí tức này tạo thành một tấm kết giới bảo vệ xung quanh ông ta.

Chỉ cần tấm kết giới này có thể ngăn cản thanh kiếm một lát thì ông ta có thể thoát nạn!

Tuy nhiên, vào lúc này, xung quanh bỗng xuất hiện một sức mạnh thần bí.

Kiếm vực!

Đột nhiên bị thanh kiếm áp chế, con ngươi của Khô Huyền Đế Quân bỗng co rút lại, còn chưa kịp phản ứng, một thanh kiếm đã xuyên thẳng qua tấm kết giới của ông ta, sau đó đâm vào trán ông ta.

Ầm!

Ngay lập tức, sức mạnh đáng sợ ẩn chứa trong thanh kiếm đó đánh nát tất cả sinh khí của Khô Huyền Đế Quân!

Hồn bay phách lạc!

Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt của Đại Kiếm Đế Quân nhất thời trở nên cực kỳ khó coi. Bà ta nhìn chằm chằm Diệp Thanh Thanh từ xa xuất chiêu, trong lòng vô cùng kinh hãi, bà ta không ngờ người phụ nữ này lại giết trở lại.

“A!”

Đúng lúc này, xa xa vang lên một tiếng kêu thảm thiết!

Đại Kiếm Đế Quân quay đầu lại nhìn, trong đám người cách đó không xa, Diệp Quân liên tục gi ết chết mấy tên Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả!

Trong khoảnh khắc vừa nãy, tất cả mọi người đều chú ý đến Khô Huyền Đế Quân, vì vậy, Diệp Quân đã ra tay gi ết chết mấy tên nhân lúc không ai chú ý. Tuy nhiên, đám Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả phản ứng cực nhanh, lúc Diệp Quân đang chém giết, các cường giả lập tức lùi lại, sau đó dùng vũ lực trấn áp hắn!

Lúc nhìn thấy Diệp Quân, sắc mặt của Đại Kiếm Đế Quân bỗng tối sầm lại.

Bà ta có tính toán thế nào cũng không ngờ rằng hai người này dám quay lại đây chém giết!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2324


Chương 2324

Đại Kiếm Đế Quân nhìn chằm chằm Diệp Quân, hắn mỉm cười, dáng vẻ tự tin, có chỗ dựa nên không lo ngại gì.

Nhìn Diệp Quân như vậy, trong lòng mọi người đều âm thầm cảnh giác, chẳng lẽ hắn còn có trợ thủ khác sao?

Đại Kiếm Đế Quân cũng thầm cảnh giác!

Nếu hai người này dám quay lại chém giết, chắc chắn sẽ không đơn giản như vậy!

Bà ta lạnh lùng nhìn xung quanh, kiếm thế cường đại bao bọc quanh cơ thể bà ta, đồng thời, thần thức của bà ta tản ra như một tấm lưới, nhưng không hề phát hiện ra cường giả nào khác.

Đại Kiếm Đế Quân cau mày.

Xa xa, Diệp Quân khẽ cười nhìn về phía Đại Kiếm Đế Quân, không nói câu nào, hắn xuất hiện bên cạnh Diệp Thanh Thanh. Sau đó một mình tiến vào Tiểu Tháp, Diệp Thanh Thanh Thanh thu hồi Tiểu Tháp, xoay người bay đi.

Không ai dám ngăn cản!

Nếu như Diệp Quân ở bên ngoài, Diệp Thanh Thanh Thanh ở bên trong tháp, chắc chắn bọn họ sẽ ngăn cản!

Diệp Quân mặc dù cũng rất mạnh, tuy nhiên, hắn không phải là quá mạnh, nhưng Diệp Thanh Thanh thì khác, nói người phụ nữ này vô cùng mạnh cũng không thái quá.

Nếu tất cả mọi người đều xông lên phía trước, không phải là không thể ngăn cản bà ấy, nhưng để có thể ngăn cản được thì sẽ phải trả một cái giá rất đắt!

Cứ như vậy, dưới ánh mắt của mọi người, Diệp Thanh Thanh dẫn theo Diệp Quân rời đi!

Sắc mặt Đại Kiếm Đế Quân u ám đáng sợ, hai kiếm tu này bây giờ hoàn toàn không biết xấu hổ!

Lại chơi đánh lén!

Thực ra, nếu hai người này không đánh chính diện mà chỉ chơi đánh lén thì bà ta thực sự hơi kiêng dè.

Đại Kiếm Đế Quân đột nhiên quay đầu nhìn về phía ông lão áo đen bên cạnh: “Bảo Ân Tông canh chừng bọn họ cho ta”.

Ông lão áo đen khẽ gật đầu, sau đó lùi lại.

Đại Kiếm Đế Quân quay đầu nhìn về phía Tuế Nguyệt trường hà xa xa, ánh mắt lạnh như băng.

Không thể để cho hai người này có thêm bất kỳ cơ hội nào nữa. Nếu không, hai người này càng đánh càng mạnh. Đặc biệt là Diệp Quân, sau vài trận chiến, thực lực của hắn đã thay đổi đến mức kinh thiên động địa.

Nếu cứ tiếp tục giao chiến như vậy, e rằng chỉ có cường giả cấp Đế Quân mới có thể đánh bại hắn!

Thật kinh khủng!

Hai vị Đế Quân cộng thêm cả bà ta, liệu có thể giế t chết Diệp Quân không?

Vào lúc này, một ý nghĩ đột nhiên xuất hiện trong đầu Đại Kiếm Đế Quân.

Có thể giết không?

Đại Kiếm Đế Quân nheo mắt lại, lúc này bà ta đột nhiên cho rằng dù thêm hai vị Đế Quân nữa cũng không thể gi ết chết Diệp Quân và nữ kiếm tu váy đen kia.

Không được!

Đại Kiếm Đế Quân nói: “Các ngươi canh giữ ở chỗ này, ta đi gặp tông chủ!”

Nói xong, bà ta xoay người rời đi

Bà ta thấy rằng không thể để cho Diệp Quân có thêm bất cứ cơ hội nào nữa!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2325


Chương 2325

Lúc này, một hư ảnh đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Đại Kiếm Đế Quân, nhìn thấy hư ảnh này, sắc mặt Đại Kiếm Đế Quân khẽ thay đổi: “Thánh Sứ!”

Thánh Sứ khẽ gật đầu: “Đại Kiếm Đế Quân, tông chủ đã biết chuyện vừa xảy ra ở đây, ngươi cứ đợi đi, nhiều nhất một tiếng nữa, ngoại trừ Nguyên Thiên và hai vị Đế Quân, Cổ tộc cũng sẽ đến đây”.

Cổ tộc!

Nghe vậy, sắc mặt Đại Kiếm Đế Quân đột nhiên biến đổi: “Cổ tộc?”

Thánh Sứ gật đầu: “Cổ tộc đã đồng ý giúp đỡ!”

Cổ tộc!

Đại Kiếm Đế Quân đột nhiên hơi kích động và hào hứng.

Trong thời đại xa xưa, thế lực mạnh nhất chắc chắn là Quá Khứ Tông, mà ở dưới Quá Khứ Tông, có hai điện và bốn tộc, hai điện này là thần điện Tuế Nguyệt trong truyền thuyết và ma điện Viễn Cổ, bây giờ, cả hai điện này đều đã cam kết trung thành với Quá Khứ Tông.

Vị Thánh Sứ trước mắt này đến từ thần điện Tuế Nguyệt!

Mà dưới hai điện còn có bốn tộc, bốn tộc này được xưng là tứ tộc Tuế Nguyệt Viễn Cổ, là tứ đại gia tộc có lịch sử đáng sợ, truyền thừa qua không biết bao nhiêu kỷ nguyên, nhưng bốn gia tộc này vẫn chưa trung thành với Quá Khứ Tông.

Mà lúc này, nghe Thánh Sứ nói vậy, bà ta biết rằng, bốn tộc này e rằng đã bị Quá Khứ Tông thu phục.

Cổ tộc!

Đại Kiếm Đế Quân xoay người, nhìn về phía xa xa của thời không Tuế Nguyệt, hơi híp mắt: “Ta xem ngươi lần này sống sót thế nào!”

. . .

Ở diễn biến khác, Diệp Quân đã đưa Diệp Thanh Thanh đi ngược dòng Tuế Nguyệt.

Mặc dù đã chém chết một Đế Quân, nhưng Diệp Quân biết rằng, tình hình của họ vẫn không khá hơn là bao.

Bây giờ, hắn phải đối mặt với vấn đề lớn nhất là hắn căn bản không biết thực lực của Quá Khứ Tông mạnh bao nhiêu, cũng không biết ở Tuế Nguyệt trường hà mênh mông vô tận, có bao nhiêu Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả tới trợ giúp Quá Khứ Tông. Có thể nói, Quá Khứ Tông biết mọi thứ liên quan đến hắn, nhưng hắn không biết gì về Quá Khứ Tông.

Thông tin không chính xác!

Vì vậy, hắn sẽ phải chịu thiệt thòi lớn!

Hắn vốn dĩ muốn liên lạc với Ám U, nhưng cuối cùng lại phát hiện, căn bản không thể liên lạc được.

Trên thực tế, hắn cũng biết cho dù có thể liên hệ với Ám U, sợ là cũng không được, hệ thống tình báo của Tiên Bảo Các mặc dù không tệ, nhưng lần này bọn hắn phải đối phó với Quá Khứ Tông và vô số Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả!

Ngay cả quân tiếp viện từ vũ trụ Quan Huyên và Chân vũ trụ cũng không tới kịp, chứ đừng nói đến người của Ám U.

Nhìn thấy sắc mặt Của Diệp Quân nghiêm trọng, Diệp Thanh Thanh đột nhiên vỗ đầu hắn: “Con đang suy nghĩ gì vậy?”

Diệp Quân cười khổ: “Nghĩ xem làm thế nào để phá vỡ cục diện này!”

Diệp Thanh Thanh nói: “Con nghĩ ra chưa?”

Diệp Quân lắc đầu.

Diệp Thanh Thanh nhìn hắn, sau đó nói: “Vậy cứ tiếp tục suy nghĩ đi!”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2326


Chương 2326

Khuôn mặt của Diệp Quân cứng đờ.

Diệp Thanh Thanh ngẩng đầu nhìn Tuế Nguyệt trường hà phía xa xa, nhìn Tuế Nguyệt trường hà rộng lớn mênh mông này, không biết bà ấy đang nghĩ gì, ánh mắt gợn sóng.

Diệp Quân đột nhiên nói: “Cô cô, con còn cô cô nào khác nữa không?”

Diệp Thanh Thanh nhìn về phía Diệp Quân, hắn định nói tiếp thì Diệp Thanh Thanh đã lên tiếng: “Còn, còn có rất nhiều!”

Diệp Quân mừng rỡ: “Thật sao?”

Diệp Thanh Thanh nhẹ giọng nói: “Thật, trong mơ có rất nhiều!”

Khuôn mặt Diệp Quân cứng đờ.

Lúc này, Diệp Thanh Thanh đột nhiên nắm lấy tai Diệp Quân: “Đừng nghĩ tới mấy thứ này nữa, biết chưa? Biết chưa hả?”

Diệp Quân: “…”

Mặc dù cơ thể Diệp Quân rất mạnh nhưng thực lực của Diệp Thanh Thanh lại mạnh hơn hắn.

Cái nhéo tai này vẫn rất đau.

Diệp Quân vội nói: “Cô cô, con chỉ hỏi vậy thôi, không có ý gì khác”.

Diệp Thanh Thanh hừ một tiếng: “Còn không có ý khác ư? Sao nào, là chê thực lực của ta yếu, không giúp được con à? Vậy thì con đi tìm cô cô váy trắng của con đi”.

Diệp Quân sửng sốt.

Hóa ra cô cô này tức giận là vì chuyện này.

Quả thật quá mức vô lý!

Diệp Thanh Thanh quay đầu đi nhìn tận cuối Tuế Nguyệt trường hà ở đằng xa, sắc mặt lạnh như băng, không nói gì.

Diệp Quân do dự, sau đó mới nói: “Cô cô, người nhiều lần cứu mạng con, nếu không có cô cô, con đã chết chắc rồi, thế nên sao con có thể xem thường thực lực của cô cô yếu được? Không đúng, thực lực của cô không yếu, nếu không phải do con liên lụy đến người thì với sức mạnh của người, đám người kia không thể làm gì được cô cô cả”.

Diệp Thanh Thanh nhìn về phía đằng xa, không nói lời nào.

Diệp Quân cảm thấy hơi đau đầu, hắn do dự một chốc rồi nói: “Cô cô?”

Diệp Thanh Thanh vẫn không lên tiếng.

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Cô cô, người biết con không có ý đó mà, người… có phải muốn tìm lý do để đánh con không?”

Diệp Thanh Thanh quay đầu sang nhìn Diệp Quân, không nói gì chỉ cười mỉa.

Diệp Quân cảm thấy hơi tê da đầu khi bị nhìn như vậy, hắn do dự rồi mới nói: “Có phải con đã làm gì khiến cô cô tức giận không?”

Diệp Thanh Thanh nói: “Tự con nghĩ xem đi”.

Diệp Quân nhíu mày.

Tự mình nghĩ?

Hình như mình không nói gì mà.

Diệp Quân thầm hỏi: “Tháp gia, ngươi có biết không?”

Tiểu Tháp nói: “Đừng hỏi ta, ta biết cũng không dám nói”.

Diệp Quân: “…”

Người Tiểu Tháp sợ nhất chắc chắn là Thanh Nhi váy đen này rồi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2327


Chương 2327

Thanh Nhi váy trắng thường sẽ không tức giận nhưng Thanh Nhi váy đen thì tính cách lại rất nóng nảy, nói đánh là đánh.

Bà ấy chỉ đơn thuần là tính tình nóng nảy.

Muốn nói lý thì nói, không muốn nói thì sẽ không nói.

Chỉ hai chữ: Mơ hồ!

Diệp Quân nhìn Diệp Thanh Thanh, mặt bà ấy vẫn không cảm xúc.

Diệp Quân bỗng nói: “Cô cô, con kể cho người nghe câu chuyện cười”.

Diệp Thanh Thành nhìn Diệp Quân: “Nếu ta không cười, hậu quả tự chịu đấy”.

Vẻ mặt Diệp Quân cứng đờ.

Ôi vãi?

Người chơi lớn thế?

Diệp Thanh Thanh nói: “Kể đi”.

Diệp Quân hơi do dự.

Diệp Thanh Thanh trợn mắt nhìn hắn: “Kể nhanh đi, nếu không ta đánh con”.

Khóe miệng Diệp Quân khẽ giật, hắn do dự một chốc rồi quyết định kể câu chuyện mà hắn đọc được trong một cuốn sách cổ ở hệ Ngân Hà: “Ngày xửa ngày xưa, có một thư sinh đem lòng yêu một cô gái trẻ, thư sinh anh tuấn phóng khoáng, tài trí hơn người, cô gái trẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, hoa nhường nguyệt thẹn. Một ngày nọ, hai người gặp nhau đi dạo chơi, trên đường gặp mưa to bèn đi vào một gian nhà trống trú mưa, nhưng không ngờ trời mưa cho đến tận đêm khuya…”

Nói đến đây, hắn nhìn Diệp Thanh Thanh, thấy Diệp Thanh Thanh đang chăm chú lắng nghe thì vội nói: “Trong phòng chỉ có một cái giường, mặc dù hai người là người yêu của nhau, nhưng vẫn khá giữ kẽ, cô gái trẻ đó thương chàng thư sinh, thế là bèn ngượng ngùng nói ngủ chung trên một chiếc giường, thế nhưng hai người vẫn đặt một chiếc kẹp tóc ở giữa và nói: Người nào vượt qua ranh giới sẽ là cầm thú. Chàng thư sinh là người lương thiện, hắn cố gắng chịu đựng cả một đêm, thế mà thực sự không vượt qua ranh giới đó”.

Diệp Thanh Thanh lạnh nhạt nhìn Diệp Quân: “Tên thư sinh này là một chính nhân quân tử, rất tốt”.

Diệp Quân cười tủm tỉm nói: “Sáng hôm sau, cô gái trẻ tỉnh dậy, thấy chàng thư sinh chưa vượt qua ranh giới bèn thẳng tay tát anh chàng thư sinh một bạt tai, tức giận mắng chàng thư sinh rồi bỏ đi”.

Diệp Thanh Thanh cau mày: “Cô ta mắng thư sinh cái gì?”

Diệp Quân chớp mắt: “Cô gái chỉ vào chàng thư sinh tức giận mắng: Ngươi đúng là chẳng bằng súc sinh”.

Nói rồi hắn xoay người bỏ chạy.

Diệp Thanh Thanh sửng sốt, nhất thời không biết ý trong đó là gì, nhưng thoáng chốc đã nhướng mày: “Hả?”

Nói rồi bà ấy biến thành kiếm quang đuổi theo.

Không lâu sau, đằng xa vang lên tiếng kêu thảm thiết: “Chuyện này là Tháp gia dạy cho con đấy…”

Tiểu Tháp: “…”

Chẳng mấy chốc tiếng kêu thảm đã tăng thêm một.

Nửa canh giờ sau, Diệp Quân đi theo sau Diệp Thanh Thanh, im lặng không lên tiếng.

Lần này bị đánh thảm rồi.

Suýt nữa thì bị bóc một lớp da.

Một lúc lâu sau, Diệp Thanh Thanh bỗng dừng bước, bà ấy liếc nhìn Diệp Quân: “Chẳng phải con rất biết cách kể chuyện đó sao? Nào, kể tiếp đi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2328


Chương 2328

Diệp Quân: “…”

Nhìn Diệp Quân cúi đầu ủ rũ, Diệp Thanh Thanh hừ một tiếng, quay đầu đi.

Lúc này Tiểu Tháp bỗng nói: “Tiểu chủ, thương lượng chuyện này được chứ?”

Diệp Quân thầm hỏi: “Chuyện gì?”

Tiểu Tháp nói: “Cầu xin ngươi hãy làm một con người”.

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp thấp giọng thở dài: “Ta tốt xấu gì cũng là Nguyên Lão Tam Triều, ngươi đối xử với ta như thế, tốt thật sao?”

Diệp Quân nghiêm túc nói: “Chúng ta có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia”.

Tiểu Tháp nói: “Lúc có hoạn nạn, ngươi nhớ đến ta, lúc có phúc… ngươi đã từng nhớ đến ta sao?”

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp nói tiếp: “Đại ca à, đừng chọc giận bà cô này nữa. Đừng nói là ngươi, cha ngươi cũng không dám chọc vào bà ấy, ngươi lại dám chọc bà ấy… Nói thật nhé, ta khá bội phục ngươi đấy”.

Diệp Quân: “…”

Đúng lúc này Diệp Thanh Thanh bỗng dừng lại, bà ấy cau chặt mày.

Thấy thế, Diệp Quân run lên, vội hỏi: “Sao thế?”

Diệp Thanh Thanh quay đầu lại nhìn, thời không nơi đó bỗng hơi rung chuyển, sau đó một quyển trục chậm rãi bay đến.

Diệp Thanh Thanh xòe bàn tay ra, quyển trục đó xuất hiện trong tay bà ấy, bà ấy mở quyển trục ra xem thì sửng sốt.

Diệp Quân đi đến cạnh Diệp Thanh Thanh, hắn nhìn quyển trục đó, lúc đọc được nội dung trong quyển trục cũng sửng sốt.

Trong quyển trục miêu tả chi tiết về thực lực Quá Khứ Tông, hai điện và bốn tộc.

Ngoài ra, trong đó còn ghi lại tên tuổi và thực lực của rất nhiều Đế Quân, bây giờ đang có bao nhiêu Đế Quân đang trên đường đến… vô cùng chi tiết.

Diệp Quân nhìn Diệp Thanh Thanh, bà ấy cau chặt mày.

Diệp Quân cũng nhíu mày: “Cô cô không biết là ai đang truyền tình báo cho chúng ta à?”

Diệp Thanh Thanh lắc đầu.

Diệp Quân cảm thấy ngờ vực.

Là ai đang gửi tình báo cho mình?

Chủ nhân bút Đại Đạo?

Người đầu tiên hắn nghĩ đến là chủ nhân bút Đại Đạo, vì hiện giờ chỉ có người này mới có thể làm được.

Nhưng cũng không có khả năng lắm, nếu đúng là đối phương thật, đối phương không thể lén lút như vậy.

Hơn nữa trực giác nói cho hắn biết, không thể nào là chủ nhân bút Đại Đạo, vì nếu mình là tông chủ Quá Khứ Tông, chắc chắn sẽ theo dõi chặt chẽ chủ nhân bút Đại Đạo.

Nhưng nếu không phải là chủ nhân bút Đại Đạo, vậy thì là ai?

Diệp Quân suy đi nghĩ lại cũng không nghĩ ra.

Diệp Thanh Thanh bỗng nói: “Cổ tộc sắp đến rồi”.

Cổ tộc!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2329


Chương 2329

Diệp Quân thôi suy nghĩ, nhìn quyển trục trong tay, nhíu chặt mày, dựa theo miêu tả về Cổ tộc trong quyển trục, Cổ tộc này là một trong bốn gia tộc lớn của Tuế Nguyệt Viễn Cổ, thực lực vô cùng đáng sợ.

Mà bây giờ đối phương đang giơ cao cờ chạy đến giết mình.

Giương cờ!

Mẹ kiếp!

Diệp Quân không khỏi mắng một tiếng.

Quá Khứ Tông này mất trí đến điên rồi sao?

Liều như thế?

Diệp Thanh Thanh bỗng nói: “Con có dự định gì?”

Dự định!

Diệp Quân thấp giọng thở dài, có cảm giác bất lực: “Chúng định không cho con bất kỳ cơ hội nào, muốn gi ết chết con”.

Diệp Thanh Thanh gật đầu: “Đúng thế”.

Diệp Quân im lặng không nói.

Đối sách?

Lúc này hắn thật sự cảm thấy bất lực, đối phương có nhiều người hơn mình, hơn nữa còn không có mình cơ hội nào.

Chạy?

Cứ ngược dòng Tuế Nguyệt, cho đến trụ sở của Quá Khứ Tông luôn sao?

Nghĩ đến đây, Diệp Quân lắc đầu khẽ cười.

Diệp Thanh Thanh bỗng nói: “Sợ rồi à?”

Diệp Quân không nói gì.

Diệp Thanh Thanh dừng bước, bà ấy xoay người nhìn Diệp Quân: “Con nghĩ đây là chuyện rất tuyệt vọng sao?”

Diệp Quân nhìn Diệp Thanh Thanh, Diệp Thanh Thanh khẽ lắc đầu: “Có biết chuyện của ông nội và cô cô váy trắng của con không?”

Diệp Quân nói: “Biết chút ít”.

Diệp Thanh Thanh nhìn Diệp Quân: “Năm đó mấy người bọn ta hợp sức lại đối phó với cô cô váy trắng, bà ấy gần như gặp ai cũng giết… con có biết sự tuyệt vọng đó không?”

Diệp Quân im lặng.

Diệp Thanh Thanh nhẹ nhàng vỗ vai Diệp Quân, khẽ nói: “Chẳng phải còn có ta đi cùng con sao?”

Nghe thế, Diệp Quân cảm thấy từng dòng nước ấm chảy qua tim, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Tuế Nguyệt trường hà xa xa, cười nói: “Cổ tộc? Gia tộc mạnh nhất trên thế giới này là Dương tộc. Hôm nay, để con đại diện cho Dương tộc đi gặp chúng”.

Diệp Thanh Thanh mỉm cười, không nói gì.

Diệp Quân bỗng quay đầu nhìn sang phải, ngay sau đó hắn kéo áo Diệp Thanh Thanh rồi biến mất.

Không lâu sau, Diệp Quân và Diệp Thanh Thanh xuất hiện ở một sa mạc.

Diệp Quân nhìn xung quanh: “Tháp gia, ngươi chắc bên này có khí tức sinh mệnh chứ?”

Tiểu Tháp nói: “Ừ”.

Diệp Quân đang định nói thêm, Diệp Thanh Thanh bỗng nói: “Trước mặt”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2330


Chương 2330

Nói rồi bà ấy bỗng chém một nhát kiếm.

Vèo!

Thoáng chốc cả sa mạc bị chia làm đôi, sau đó một địa cung xuất hiện ở bên dưới cả ngàn trượng.

Thấy thế, Diệp Quân hơi ngạc nhiên.

Diệp Thanh Thanh nhìn địa cung đó, cau chặt mày.

Diệp Quân hỏi: “Sao thế?”

Diệp Thanh Thanh nói: “Có khí tức khá mạnh”.

Diệp Quân nói: “Đi xem thử”.

Diệp Thanh Thanh khẽ gật đầu, sau đó hai người biến thành kiếm quang rồi biến mất khỏi đó, khi xuất hiện lần nữa, họ đã đi đến trước địa cung, cả địa cung hệt như địa ngục, cực kỳ âm u.

Diệp Quân nhìn phía trên cánh cổng của địa cung, trên đó có hai chữ lớn: Minh phủ.

Diệp Quân quay sang nhìn Diệp Thanh Thanh, bà ấy nói: “Khí tức đó ở bên trong”.

Diệp Quân chắp tay về phía địa cung, sau đó nói: “Tiền bối, Diệp Quân…”

“Hả?”

Ngay lúc này một giọng nói rợn người bỗng vang vọng trong địa cung: “Ngươi tên là Diệp Quân à?”

Diệp Quân sửng sốt, sau đó nói: “Đúng thế”.

Cánh cửa địa cung bỗng mở ra, sau đó một người đàn ông trung niên mặc đồ đỏ xuất hiện.

Người đàn ông trung niên nhìn Diệp Quân: “Diệp Quân?”

Diệp Quân gật đầu: “Vâng”.

Người đàn ông trung niên lại hỏi: “Kiếm tu mặc áo xanh là ông nội ngươi sao?”

Diệp Quân sửng sốt, sau đó vội gật đầu: “Là ông nội ta”.

Hắn ngừng một chốc, lại nói: “Ông nội ruột, máu đào hơn ao nước lã”.

Lúc này hắn cực kỳ vui mừng, chắc chắn người trước mặt này là thuộc hạ ông nội để lại cho mình.

Quả nhiên là ông nội ruột.

Người đàn ông áo đỏ nhìn Diệp Quân một hồi rồi nói: “Ông ta rất kiêu ngạo, nói ta không đánh lại cháu của ông ta, ta không tin. Nào, để ta đánh chết ngươi xem”.

Diệp Quân: “?”

Nghe người đàn ông áo đỏ nói thế, Diệp Quân sửng sốt.

Cái quái gì thế?

Ông nội đang đùa gì vậy?

Bẫy cháu trai à?

Ngay lúc này, người đàn ông áo đỏ bỗng tiến đến một bước, khí thế ngút trời lao đến chỗ Diệp Quân.

Uy lực cực mạnh bao phủ khiến Diệp Quân nghẹt thở, lúc này Diệp Quân bỗng rút kiếm ra.

Thuật Trảm Thiên Bạt Kiếm!

Nhát kiếm này vừa xuất hiện, khí thế ngút trời đó lập tức bị phá tan. Nhưng lúc này người đàn ông áo đỏ đó bỗng xuất hiện trước mặt Diệp Quân, sau đó một ngón tay đặt lên trên kiếm Hiên Viên của Diệp Quân.

Vèo!

Kiếm Hiên Viên rung lên dữ dội, sức mạnh cực lớn khiến Diệp Quân văng ra xa cả ngàn trượng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2331


Chương 2331

Nhưng người đàn ông áo đỏ không ra tay tiếp.

Diệp Quân ở đằng xa dừng lại, sau đó nhìn cánh tay phải của mình, cánh tay tê lại đã không còn cảm giác.

Diệp Quân thầm ngạc nhiên, người trước mặt này có sức mạnh đáng sợ quá.

Người đàn ông áo đỏ nhìn Diệp Quân: “Thực lực của ngươi không mạnh như ông nội ngươi nói”.

Nói rồi ông ta xoay người đi.

Nhưng lúc này cơ thể Diệp Quân bỗng chốc trở nên mờ nhạt, ngay sau đó hàng vạn ngàn thanh kiếm bay ra từ trước mặt Diệp Quân.

Thời không chồng chéo.

Hơn nữa lần này là hai lần thời không chồng chéo.

Như cảm nhận được gì đó, người đàn ông áo đỏ ở phía xa bỗng xoay người lại, ngay khi ông ta vừa xoay người, một thanh kiếm bỗng bay đến.

Người đàn ông áo đỏ hơi híp mắt, giơ tay lên tung ra một quyền.

Ầm!

Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng, sau đó người đàn ông áo đỏ liên tục lùi về sau, đại điện song song đó cũng liên tiếp sụp đổ.

Mà người đàn ông áo đỏ lùi đến tận mấy ngàn trượng.

Diệp Quân cũng không tiếp tục ra đòn, chỉ bình tĩnh nhìn người đàn ông áo đỏ đã dừng lại ở phía xa.

Sau khi người đàn ông áo đỏ dừng lại, ông ta nhìn nắm đấm của mình, lúc này nắm đấm của ông ta đã bị nứt vỡ, không chỉ thế cả cánh tay phải đều bị nứt thành mạng nhện.

Người đàn ông áo đỏ nhìn Diệp Quân ở phía xa, cảm thấy khá ngạc nhiên: “Nhát kiếm này của ngươi mạnh quá”.

Diệp Quân bình tĩnh nói: “Vẫn còn kém ông nội ta một chút”.

“Ha ha”.

Người đàn ông áo đỏ bật cười: “Chỉ một chút thôi sao?”

Diệp Quân cười nói: “Tiền bối từng đánh nhau với ông nội ta à?”

Người đàn ông áo đỏ gật đầu: “Ừ, đã đại chiến với nhau ba trăm hiệp, cuối cùng đáng tiếc chỉ thua nửa chiêu”.

Đáng tiếc chỉ thua nửa chiêu!

Nghe người đàn ông áo đỏ nói thế, khóe môi Diệp Quân khẽ giật, da mặt người này cũng dày hệt như cha mình vậy.

Diệp Thanh Thanh nhìn người đàn ông áo đỏ, ôm kiếm không nói lời nào.

Sở dĩ vừa rồi bà ấy không ra tay là vì bà ấy cảm nhận được trên người của người đàn ông áo đỏ này không có sát khí.

Diệp Quân bỗng nói: “Mạo muội xin hỏi một câu, tiền bối còn bao nhiêu năm tuổi thọ?”

Người đàn ông áo đỏ nói: “Hơn bảy mươi năm”.

Hơn bảy mươi năm!

Với người bình thường dĩ nhiên là rất lâu, nhưng với người tu luyện thì chẳng qua chỉ là một cái búng tay.

Diệp Quân suy nghĩ một chốc rồi nói: “Tiền bối có muốn tăng thêm tuổi thọ không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2332


Chương 2332

Người đàn ông áo đỏ nhìn Diệp Quân: “Ngươi có thể giúp ta tăng thêm tuổi thọ à?”

Diệp Quân lắc đầu: “Ta không thể nhưng một người bạn của ta thì làm được”.

Người đàn ông áo đỏ hỏi: “Chủ nhân bút Đại Đạo?”

Ánh mắt Diệp Quân lóe lên tia ngạc nhiên: “Tiền bối biết ông ta?”

Người đàn ông áo đỏ gật đầu.

Diệp Quân nghiêm túc nói: “Tiền bối, không giấu gì tiền bối hiện giờ ta đang giao chiến với Quá Khứ Tông, nếu tiền bối cần trợ giúp, sau này ta chắc chắn sẽ bảo chủ nhân bút Đại Đạo giúp ông tăng thêm tuổi thọ, ông thấy sao?”

Người đàn ông áo đỏ nhìn Diệp Quân: “Ngươi nghĩ chủ nhân bút Đại Đạo có thể giúp người khác tăng tuổi thọ à?”

Diệp Quân gật đầu: “Chủ nhân Đại Đạo, vị thần mãi mãi”.

Chủ nhân bút Đại Đạo: “…”

Người đàn ông áo đỏ im lặng hồi lâu mới lắc đầu: “Ta từ chối”.

Diệp Quân cũng không bất ngờ lắm, hắn hỏi: “Tại sao?”

Người đàn ông áo đỏ nói: “Vì đối thủ của ngươi là Quá Khứ Tông”.

Quá Khứ Tông!

Hắn biết sự đáng sợ của tông môn này, nhất là tông chủ Quá Khứ Tông, mạnh đến mức khiến bốn tộc và hai điện đều tuyệt vọng.

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Nhưng nếu ông muốn sống hơn một trăm năm, ông chắc chắn phải chọn một trong hai người là ta và cô ta”.

Người đàn ông áo đỏ nhìn Diệp Quân không nói gì.

Thật ra ông ta đã nhận được lệnh truy nã Tuế Nguyệt, kẻ giết Diệp Quân có thể thu được Tổ Nguyên, mà Tổ Nguyên này có khả năng tăng thêm tuổi thọ của họ.

Nhưng ông ta không quá kích động với giải thưởng này.

Vì ông ta biết đằng sau Diệp Quân có hai kiếm tu khá mạnh, không chỉ thế, còn là người mà Chân Thần đó chọn.

Tổ Nguyên rất hấp dẫn.

Nhưng ông ta biết rõ, cho dù ông ta giết Diệp Quân thật, lấy được Tổ Nguyên, ông ta cũng không thể tận hưởng cuộc đời này.

Lựa chọn tốt nhất là không giúp ai cả.

Nói rồi người đàn ông áo đỏ xoay người bỏ đi.

Diệp Quân bỗng nói: “Tiền bối”.

Người đàn ông áo đỏ dừng bước, ông ta xoay người nhìn Diệp Quân, Diệp Quân nói: “Tiền bối, ông tu đạo đến nay thật sự sẽ cam lòng để mấy mươi năm sau trở thành cát bụi sao?”

Người đàn ông áo đỏ khẽ cười: “Không cam lòng nhưng có thể làm được gì đây? Đại Đạo có thiện có ác, một đám nhân vật tầm cỡ mạnh đứng về phía nhau, mặc dù tu sĩ như bọn ta có chút thực lực nhưng là vẫn thua xa họ. Diệp công tử, cho dù là Quá Khứ Tông hay ngươi đều đang dụ dỗ bọn ta để bọn ta liều mạng làm bia đỡ đạn cho các ngươi…”

Ông ta lắc đầu: “Ta không muốn làm con cờ của người khác”.

Diệp Quân gật đầu: “Được thôi”.

Không cưỡng cầu!

Dứt lời, hắn dẫn Diệp Thanh Thanh xoay người rời đi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2333


Chương 2333

Mỗi người đều có lựa chọn của mình, hắn tôn trọng lựa chọn của đối phương.

Người đàn ông áo đỏ xoay người nhìn Diệp Quân, lúc này Diệp Quân và Diệp Thanh Thanh đã biến mất ở đằng xa.

Đi thật rồi!

Người đàn ông áo đỏ lặng đi một lúc lâu, ngẩng đầu lên nhìn trời, ánh mắt lóe lên tia phức tạp.

Mấy mươi năm tuổi thọ!

Thật sự sẽ hóa thành cát bụi sau mấy mươi năm ư?

Dĩ nhiên là không cam lòng rồi.

Nhưng ông ta lại không muốn tham dự vào chuyện của Diệp Quân và Quá Khứ Tông.

Hai bên đều là những ông lớn có thực lực mạnh.

Ông ta không dám đắc tội với ai cả.

Nhưng ông ta cũng biết rõ nếu không đứng về phía ai, sau này cho dù bên nào thắng, ông ta cũng sẽ không được bất kỳ cái gì.

Nghĩ đến đây, người đàn ông áo đỏ nhíu mày.

Mình chỉ còn lại mấy mười năm tuổi thọ ngắn ngủi, tại sao không liều một phen?

Nếu chết thì cũng là mất đi mấy mươi năm tuổi thọ mà thôi, nhưng nếu thành công thì kiếm được lợi ích rất lớn.

Nghĩ tới đây người đàn ông áo đỏ quay đầu nhìn trời, cảm thấy hơi bực bội, thanh niên bây giờ chẳng kiên nhẫn chút nào, mặc dù mình từ chối nhưng ngươi không khuyên thêm vài lần sao? Thuyết phục thêm vài lần nữa, chẳng lẽ mình không đồng ý sao?

Thấy hai người Diệp Quân đi ngày càng xa, người đàn ông áo đỏ cũng mặc kệ tất cả lập tức đuổi theo: “Diệp công tử, chờ một chút, ta và ông nội ngươi là bạn tốt…”

Diệp Quân ở phía đằng xa nghe người đàn ông áo đỏ nói thế bèn dừng lại, hắn quay đầu lại nhìn, lúc này, người đàn ông áo đỏ xuất hiện trước mặt hắn.

Diệp Quân nhìn người đàn ông áo đỏ, hơi nghi ngờ.

Người đàn ông áo đỏ nói: “Diệp công tử, thật ra ta và ông nội ngươi là bạn thâm giao”.

Diệp Quân khẽ gật đầu nhưng không nói gì.

Thấy Diệp Quân không lên tiếng, người đàn ông áo đỏ do dự rồi mới nói: “Diệp công tử, ngươi đang bị Quá Khứ Tông đuổi đánh à?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng thế”.

Người đàn ông áo đỏ nghiêm túc nói: “Nếu ngươi là cháu của bạn cũ ta thì dĩ nhiên ta không thể trơ mắt nhìn, nếu Diệp công tử không chê, ta sẵn lòng góp chút sức lực nhỏ bé này cho Diệp công tử”.

Cuối cùng ông ta vẫn chọn đứng về phía Diệp Quân, vì bên phía Diệp Quân có nhiều người thực lực mạnh hơn một chút.

Nghe người đàn ông áo đỏ nói thế, Diệp Quân mỉm cười: “Cầu còn không được”.

Thực lực của người đàn ông áo đỏ trước mặt này ít nhất là một Đế Quân, cũng chỉ kém hơn nữ kiếm tu đó một chút nhưng mạnh hơn đám người Đệ Nhất Phong rất nhiều.

Rõ ràng, người mà ông nội mình và Tiêu Dao Kiếm Tu đang tìm nhất thấp cũng là cường giả cấp Đế Quân.

Nghĩ đến đây, Diệp Quân nhíu mày.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2334


Chương 2334

Ông nội và Tiêu Dao Kiếm Tu cả một đường ngược dòng Tuế Nguyệt, dọc đường đi chắc chắn có thể gặp được rất nhiều cường giả cấp Đế Quân, nếu mỗi cường giả cấp Đế Quân mà ông nội gặp được đều để lại một mối quan hệ tốt cho mình…

Nghĩ đến đây, mắt Diệp Quân bỗng sáng rực.

Đó là một ông nội tốt!

Diệp Quân đã có một kế hoạch.

Một lúc sau, Diệp Quân bảo người đàn ông áo đỏ đi vào Tiểu Tháp, sau đó dẫn Diệp Thanh Thanh ra khỏi đó, hai người tiếp tục ngược dòng thời gian.

Diệp Thanh Thanh nhìn Diệp Quân bên cạnh: “Con muốn thu phục nhiều Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả hơn à?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng thế”.

Diệp Thanh Thanh khẽ gật đầu, không nói gì thêm.

Diệp Quân nói: “Quá Khứ Tông lấy tuổi thọ để thu hút Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả, con cũng có thể”.

Hắn nhìn về phía tận cuối Tuế Nguyệt trường hà, khẽ nói: “Bây giờ con đang cần thời gian, vì thực lực của con vẫn chưa đủ mạnh, lúc này con chỉ có thể dựa vào thanh danh của ông nội, chủ nhân bút Đại Đạo và Chân tỷ, một ngày nào đó con có thể dựa vào chính sức mạnh của mình để khiến họ cam lòng phục tùng con”.

Trong khoảng thời gian này, hắn đã suy nghĩ rất nhiều, hắn đi đến được ngày hôm nay nhiều lúc cũng là vì thân phận của mình, thân phận của hắn đã quyết định hắn phải gánh vác một vài trách nhiệm.

Thế nên trước đó hắn vẫn luôn ở thế bị động, bị động thừa kế gia nghiệp, bị động gánh vác việc bảo vệ vũ trụ Quan Huyên, bây giờ cũng bị động bảo vệ cả vũ trụ…

Hiện giờ hắn không muốn mình bị động nữa.

Hắn muốn chủ động.

Sự khác biệt giữa bị động và chủ động là bị động thuận theo dòng chảy, để mặc cho thời đại và tình thế thao túng, hơn nữa thường oán trời trách đất; Sự khác biệt của việc chủ động là đối mặt với khó khăn, chủ động giải quyết mọi vấn đề mà bản thân gặp phải.

Khoảng thời gian bước vào Tuế Nguyệt trường hà này đã giúp hắn hiểu được rất nhiều chuyện.

Nếu tu đạo mà không tu đạo vô địch thì đến cuối cùng chỉ là một cái vỏ rỗng, chẳng có gì cả.

Mặc dù thực lực của Tuế Nguyệt Nghịch Lưu Giả vô cùng mạnh nhưng đám người này đều bị Đại Đạo trấn áp, ngày nào cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn tuổi thọ của mình trôi qua, bất lực chẳng thể làm gì.

Yếu ớt thì sẽ sống trong bất lực.

Diệp Quân nhắm mắt lại, lúc này tâm kiếm đạo vô địch của hắn kiên định hơn bao giờ hết.

Lúc này trên người hắn bỗng toát ra luồng kiếm ý khá mỏng, kiếm ý này không sắc bén, vẫn dịu dàng như nước khiến người ta có cảm giác như gió xuân.

Diệp Thanh Thanh nhìn Diệp Quân, ánh mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Bà ấy biết tu vi kiếm đạo của tên trước mặt này lại tăng lên rồi.

Đúng là yêu nghiệt!

Trong nhiều năm nay, thật ra bà ấy từng gặp không ít yêu nghiệt, kể cả kiếm chủ hai đời của nhà họ Dương, nhưng cho dù là kiếm chủ hai đời của nhà họ Dương thì thiên phú cũng không thể so được với thanh niên trước mặt này.

Tất nhiên thanh niên này không nham hiểm và tàn ác như kiếm chủ hai đời trước.

Thấy thực lực của Diệp Quân tăng lên, Diệp Thanh Thanh nghĩ nhất định phải trấn áp tên này lại, không thể cho hắn tiếp tục như thế, thế là bà ấy nảy ra một ý tưởng.

Lúc này Diệp Quân bỗng mở mắt ra, hít sâu một hơi, tâm niệm được thông suốt, hắn cảm thấy cả người cực kỳ sảng khoái.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2335


Chương 2335

Lúc này Diệp Thanh Thanh bỗng nói: “Nào, kể câu chuyện cười nghe xem”.

Nghe thế vẻ mặt Diệp Quân cứng đờ.

Diệp Thanh Thanh nhìn Diệp Quân: “Ta muốn nghe cái kiểu không thích hợp cho trẻ nhỏ lần trước đấy”.

Diệp Quân: “…”

Kể chuyện!

Muốn nghe những điều không phù hợp với trẻ em!

Nghe Diệp Thanh Thanh nói vậy, Diệp Quân sa sầm mặt mày.

Vị cô cô này còn nhớ chuyện này sao?

Chắc không đơn giản là tìm cái cớ để nhắm vào hắn đâu nhỉ?

Diệp Quân càng nghĩ càng thấy có khả năng này…

Diệp Thanh Thanh nói tiếp: “Nào, tiếp tục kể đi!”

Diệp Quân do dự nói: “Cô cô, hình như không thích hợp lắm…”

Diệp Thanh Thanh nhíu mày: “Sao không thích hợp? Ta thích nghe chuyện không phù hợp với trẻ nhỏ”.

Diệp Quân không nói nên lời.

Hắn thật sự muốn chết.

Lúc này, Diệp Thanh Thanh mất kiên nhẫn nói: “Mau kể đi!”

Diệp Quân lắc đầu liên tục: “Không được”.

Đôi lông mày lá liễu của Diệp Thanh Thanh lập tức dựng đứng, không nhiều lời mà rút kiếm ra, kiếm thế mạnh mẽ phóng về phía Diệp Quân.

Thấy vậy, sắc mặt Diệp Quân lập tức thay đổi, vội vàng nói: “Chuyện không phù hợp với trẻ nhỏ, không thích hợp kể”.

Diệp Thanh Thanh cười khẩy: “Ta thích nghe đấy!”

Diệp Quân sững sờ.

Diệp Thanh Thanh nói: “Ta cho con ba giây, nếu con không kể thì ta sẽ đánh con”.

Diệp Quân vẫn lắc đầu, hắn biết, vị cô cô này đang tìm cớ để đánh hắn.

Nếu kể thật thì e rằng sẽ bị đánh gãy chân.

Diệp Thanh Thanh cũng không động tay, mà bình tĩnh nói: “Ta có một câu chuyện không phù hợp với trẻ nhỏ, con muốn nghe không?”

Diệp Quân thấy hơi khó hiểu.

Diệp Thanh Thanh nhìn vẻ mặt khó hiểu của Diệp Quân: “Muốn nghe không?”

Diệp Quân vội vàng lắc đầu: “Không, con không muốn nghe!”

Hắn không muốn chết.

Diệp Thanh Thanh cười khẩy không nói gì, quay người bước đi.

Sau lần bị đánh trước đó, Diệp Quân không dám kể chuyện nhảm nhí nữa.

Cô cô Thanh Thanh đánh người rất đau.

Hai người tiếp tục ngược dòng Tuế Nguyệt, nói đúng hơn là Diệp Thanh Thanh đang ngược dòng Tuế Nguyệt.

Bởi vì với thực lực bây giờ của Diệp Quân, hắn rất khó có thể ngược dòng Tuế Nguyệt, cho nên để không bị đám nữ kiếm tu đuổi theo, hắn đã vào tháp tu luyện, Diệp Thanh Thanh dẫn hắn ngược dòng Tuế Nguyệt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2336


Chương 2336

Điều này đối với hắn vô cùng tuyệt vời.

Trong Tuế Nguyệt trường hà, Diệp Thanh Thanh đi ngược dòng, bởi vì tốc độ của bà ấy rất nhanh, cho nên cường giả bình thường không thể đuổi kịp.

Cứ như vậy, không biết qua bao lâu, Diệp Thanh Thanh tựa như cảm nhận được điều gì đó, bà ấy đột nhiên dừng lại, quay người hóa thành một đạo kiếm quang xé rách thời không, sau đó biến mất trong hư không.

Không lâu sau, Diệp Thanh Thanh xuất hiện trên một vùng biển.

Lúc này, Diệp Quân chợt xuất hiện bên cạnh Diệp Thanh Thanh, hắn nhìn xung quanh với vẻ nghi hoặc.

Diệp Thanh Thanh chỉ vào vùng biển dưới chân.

Diệp Quân cúi đầu nhìn thì sững sờ, bởi vì trong lòng biển sâu, có một cung điện, xung quanh cung điện còn có hàng trăm bức tượng võ sĩ cao ngàn trượng.

Lại là một tàn tích cổ xưa khác!

Diệp Quân nhìn Diệp Thanh Thanh nói: “Có khí tức sinh mệnh không?”

Diệp Thanh Thanh gật đầu: “Có nhưng rất mơ hồ”.

Diệp Quân suy nghĩ rồi nói: “Xuống xem thử đi”.

Nói xong hắn dẫn Diệp Thanh Thanh xuống cung điện, tòa cung điện này vô cùng nguy nga tráng lệ, diện tích cực lớn, giống như một tòa thành khổng lồ.

Xung quanh cung điện còn có hàng trăm bức tượng võ sĩ, những bức tượng này cao hàng ngàn trượng, tay cầm kiếm khổng lồ, trông vô cùng uy nghiêm.

Diệp Quân định đi tới trước thì bị Diệp Thanh Thanh ngăn lại, ánh mắt bà ấy nhìn về phía cổng cung điện, nơi đó có hai pho tượng.

Diệp Quân nói: “Sống sao?”

Diệp Thanh Thanh gật đầu.

Diệp Quân quay lại nhìn hai pho tượng, không có chút khí tức nào.

Diệp Quân định nói thì hai pho tượng chậm rãi mở mắt, trong nháy mắt, một luồng khí tức cổ quái lập tức ập tới, giống như sóng biển, vô cùng mạnh mẽ.

Diệp Thanh Thanh lạnh lùng nhìn, phất tay chém một kiếm.

Bùm!

Luồng khí tức cổ quái kia lập tức bị dập tắt.

Lúc này, một trong những pho tượng kia đột nhiên lao tới, tay cầm đao hung hăng chém về phía Diệp Thanh Thanh.

Sắc mặt Diệp Thanh Thanh không thay đổi, rút kiếm ra.

Đối đầu!

Bùm!

Một tiếng nổ chói tai vang lên, thanh đao khổng lồ trong tay pho tượng nứt lìa, đồng thời pho tượng lùi về phía sau, đâm nát cổng cung điện, vô số đá vụn bắn tung tóe.

Những pho tượng khổng lồ xung quanh cung điện cũng lần lượt mở mắt, trong chốc lát, khí tức mạnh mẽ từ đáy biển cuộn trào, chấn động cả biển, cuộn trào cao tới hàng ngàn trượng, vô cùng hùng vĩ.

Thấy vậy, Diệp Quân nhíu mày, đây rốt cuộc là thế lực văn minh nào?

Những pho tượng kia đang định ra tay thì từ trong cung điện truyền đến một âm thanh cổ xưa, nghe thấy âm thanh này, những pho tượng lần lượt dừng lại, sau đó quay về phía trong cung điện, cung kính hành lễ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2337


Chương 2337

Diệp Quân và Diệp Thanh Thanh nhìn nhau, sau đó đi về phía cung điện, trên đường đi, những pho tượng kia không có động tĩnh gì.

Cứ như vậy, Diệp Quân và Diệp Thanh Thanh tiến vào cung điện, ánh sáng bên trong rất mờ mịt, mang theo cảm giác nặng nề áp bức, vô cùng u ám.

Diệp Quân nhìn về phía xa, trong chủ điện xa xôi có ngọn đèn đuốc sáng trưng.

Có người!

Diệp Quân nhìn Diệp Thanh Thanh bên cạnh, mỉm cười, không nói gì.

Diệp Thanh Thanh quay lại nhìn hắn “Cười cái gì?”

Diệp Quân cười nói: “Cảm giác an toàn!”

Diệp Thanh Thanh nhíu mày: “Cảm giác an toàn ư?”

Diệp Quân gật đầu: “Ở cùng cô cô cảm thấy rất an toàn!”

Diệp Thanh Thanh liếc nhìn hắn, không nói gì.

Diệp Quân nhẹ giọng nói: “Nếu không đi cùng cô cô, con cũng không dám tới những nơi này”.

Hắn không hề nói dối, nếu không đi cùng Diệp Thanh Thanh, hắn khá mơ hồ về những bí cảnh cổ xưa này, bởi vì có một số cường giả thật sự rất mạnh.

Nhưng có Diệp Thanh Thanh đi cùng, hắn không có gì phải lo lắng cả.

Nếu có thể tập hợp hết tất cả cô cô lại với nhau…

Nghĩ đến đây, Diệp Quân bất giác nở nụ cười.

Diệp Thanh Thanh nói: “Đi cùng ta có cảm giác an toàn hay đi theo cô cô váy trắng của con có cảm giác an toàn hơn?”

Nghe câu này, Diệp Quân lập tức cứng người.

Lại nữa rồi!

Diệp Thanh Thanh dừng lại, nhìn chằm chằm vào Diệp Quân, đợi câu trả lời.

Diệp Quân chỉ có thể nói: “Đều có cảm giác an toàn”.

Diệp Thanh Thanh lắc đầu: “Ta không hài lòng với đáp án này, trả lời lại đi!”

Diệp Quân sững sờ.

Diệp Thanh Thanh nhìn hắn, đợi câu trả lời.

Diệp Quân suy nghĩ rồi nói: “Đi với cô cô váy trắng có cảm giác an toàn nhất”.

Nhiệt độ đột nhiên giảm xuống.

Diệp Quân lại nói tiếp: “Nhưng ta thích đi cùng cô cô nhất!”

Nghe vậy, Diệp Thanh Thanh sững sờ, hỏi: “Tại sao?”

Diệp Quân mỉm cười: “Không biết, dù sao ta cũng thích đi cùng cô cô nhất”.

Diệp Thanh Thanh liếc nhìn Diệp Quân, sau đó quay người đi về phía đại điện.

Thấy vậy, Diệp Quân mới thở phào nhẹ nhõm, Diệp Thanh Thanh cô cô thật đáng sợ.

Bà ấy nói muốn đánh ngươi thì sẽ là đánh thật.

Đánh cho ngươi tan xác luôn!

Chẳng mấy chốc, hai người đã đi đến trước đại điện sáng trưng, Diệp Quân chắp tay nói: “Tiền bối?”

Không ai trả lời.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2338


Chương 2338

Diệp Quân nghi hoặc, gọi tiếp: “Tiền bối?”

Vẫn không ai đáp.

Diệp Quân suy nghĩ một chút rồi nói: “Đắc tội rồi!”

Nói xong hắn đi đến cửa đại điện, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Cửa đại điện mở ra, Diệp Quân sững sờ. Bên trong đại điện có một cỗ quan tài bằng đồng, xung quanh quan tài có bốn vệ binh, bốn vệ binh này đều mặc chiến giáp vàng, tay cầm trường kiếm vàng, bọn họ như tượng tạc điêu khắc bảo vệ quan tài đồng.

Diệp Quân nhìn bốn vệ binh, sau đó chậm rãi đi về phía quan tài đồng. Nhưng lúc này, bốn vệ binh đột nhiên mở mắt, vung kiếm trong tay, ngay sau đó, bốn đạo kiếm thế mạnh mẽ bao phủ lấy Diệp Quân.

Diệp Quân hơi bất ngờ vì kiếm thế của bốn người vệ binh này thật đáng sợ.

Hắn cẩn thận quan sát bốn vệ sinh, thoạt nhìn bọn họ không giống người sống, tuy mở mắt nhưng ánh mắt không có hồn, giống như con rối, nhưng khí tức lại rất chân thật.

Trong đầu hắn hiện lên một từ: xác sống!

Lúc này, cỗ quan tài khẽ rung chuyển, kiếm trong tay bốn pho tượng rút về phía sau quan tài.

Diệp Quân nhìn bốn vệ binh sau đó chậm rãi đi tới bên quan tài, hắn nhẹ nhàng mở nắp quan tài, nhìn thấy một khuôn mặt tuyệt thế.

Bên trong quan tài có một cô gái, trên người cô mặc một chiếc váy trắng như ngọc, ngũ quan tinh xảo đến hoàn hảo, làn da trắng mịn, nằm yên lặng, đôi mắt trong veo như nước, nhìn Diệp Quân.

Nhìn thấy cô gái, Diệp Quân sững sờ, do dự gọi: “Cô nương?”

Cô gái nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Trên ngực ta có một miếng ngọc bội, ngươi nhìn thấy không?”

Diệp Quân nhìn trước ngực cô gái, ở đó có một mặt dây chuyền ngọc bội đỏ như máu to bằng lòng bàn tay, bên trên khắc chữ đen lớn: Đạo

Đạo Ngọc?

Diệp Quân nhíu mày.

Cô gái nói: “Giúp ta lấy nó xuống, được không?”

Diệp Quân nói: “Miếng ngọc bội này trấn áp cô sao?”

Cô gái đáp: “Ừ”.

Diệp Quân do dự nói: “Ta giúp cô lấy nó xuống, sau khi cô ra ngoài, liệu có đánh ta không?”

Cô gái chớp mắt: “Không!”

Diệp Quân không nghĩ nhiều nữa, lấy miếng ngọc bội xuống.

Hắn không hề sợ!

Vì Diệp Thanh Thanh đang ở đây!

Sau khi miếng ngọc được lấy ra, cô gái chậm rãi ngồi dậy, nhảy ra khỏi quan tài, hít một hơi thật sâu: “Cuối cùng cũng được tự do rồi!”

Diệp Quân nhìn cô gái với vẻ cảnh giác.

Cô gái quay lại nhìn Diệp Quân, cười nói: “Ngươi thật đẹp trai!”

Diệp Quân: “…”

Cô gái quay người đi đến cửa đại điện, nhìn bên ngoài, trong mắt hiện lên vẻ bi thương: “Đều đi cả rồi!”

Diệp Quân hỏi: “Cô nương, cô…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2339


Chương 2339

Cô gái quay lại nhìn hắn, cười nói: “Ta tên Tịnh Tuyết, bọn họ gọi ta là Tịnh công chúa, ngươi có thể gọi ta là Tịnh Tịnh!”

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Tịnh Tịnh cô nương, ta là…”

“Diệp Quân!”

Cô gái cười nói: “Ngươi tên Diệp Quân, ta vẫn luôn đợi ngươi!”

Diệp Quân kinh ngạc.

Diệp Thanh Thanh nhíu mày.

Diệp Quân nhìn cô gái trước mặt, trong lòng cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Đối phương quen mình sao?

Diệp Quân ngờ vực.

Lúc này, Tịnh Tuyết đột nhiên đi tới trước mặt Diệp Quân, cô ấy cẩn thận quan sát Diệp Quân, nở một nụ cười, nói: “Thật sự rất đẹp”.

Diệp Thanh Thanh đột nhiên nói: “Cô muốn ngủ với hắn sao?”

Nghe vậy, Diệp Quân còn đang nghi ngờ ở bên cạnh lập tức sa sầm mặt mày, tại sao cô cô này cứ nói ra những lời quá thẳng thắn như vậy chứ?

Nghe Diệp Thanh Thanh nói vậy, khuôn mặt xinh đẹp của Tịnh Tuyết lập tức đỏ bừng, giống như hoa đào nở rộ, vô cùng xinh đẹp.

Thấy dáng vẻ này của Tịnh Tuyết, Diệp Thanh Thanh nhíu mày: “Cô muốn ngủ với hắn thật sao?”

Tịnh Tuyết cúi đầu, hai ngón tay ngọc ngà đảo vòng vòng, vô cùng thẹn thùng.

Nhìn thấy Tịnh Tuyết như vậy, sắc mặt Diệp Thanh Thanh lập tức trở nên kỳ quái, bà ấy nhìn về phía Diệp Quân, lúc này Diệp Quân cũng đang rất nghi hoặc, cô gái này có ý gì?

Diệp Thanh Thanh nhìn Diệp Quân, cười nhạt, không nói lời nào.

Diệp Quân không để ý đến Diệp Thanh Thanh, hắn đi đến trước mặt Tịnh Tuyết và nói: “Tịnh Tuyết cô nương, tại sao cô lại biết ta?”

Tịnh Tuyết cười nói: “Bởi vì sư phụ ta bảo ta chờ ngươi ở đây!”

Diệp Quân nhíu mày, nghi ngờ hỏi: “Sư phụ của cô ư?”

Tịnh Tuyết gật đầu: “Đúng vậy”.

Diệp Quân lại hỏi: “Sư phụ của cô là ai?”

Tịnh Tuyết hơi cúi đầu, không nói lời nào.

Diệp Quân nhìn cô gái trước mặt, cũng không nói gì.

Hắn cảm nhận được có mùi vị tính toán ở đây!

Kẻ nào đang tính kế mình?

Hắn lập tức nghĩ tới chủ nhân bút Đại Đạo!

Tuy nhiên, hắn cũng không chắc lắm.

Diệp Quân yên lặng nhìn cô gái trước mặt, chờ cô ấy trả lời.

Tịnh Tuyết cúi đầu trầm mặc một lát, mới nói: “Ta thuộc thể chất Ách Đạo, ở thời đại của chúng ta, không ai có thể xóa bỏ thể chất này của ta, cho nên sư phụ phong ấn ta ở chỗ này, bảo ta ở nơi này chờ ngươi, sư phụ nói ngươi có nhiều người giúp đỡ, sau lưng có rất nhiều ông lớn, đi theo ngươi thì không sợ số mệnh Ách Đạo nữa…”

Diệp Quân hỏi: “Sư phụ của cô là ai?”

Tịnh Tuyết mở lòng bàn tay ra, một bức tranh chân dung đột nhiên xuất hiện trước mặt Diệp Quân.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 2340


Chương 2340

Khi nhìn thấy người trong bức chân dung, vẻ mặt của Diệp Quân lập tức cứng lại!

Chủ nhân bút Đại Đạo!

Mẹ kiếp, đúng là chủ nhân bút Đại Đạo thật!

Da đầu của Diệp Quân tê dại!

Cô gái trước mặt này lại là đồ đệ của chủ nhân bút Đại Đạo?

Lão già chết tiệt này đã âm mưu tính toán từ nhiều năm trước?

Diệp Quân đột nhiên cảm thấy hơi sởn gai ốc!

Lúc này, hắn thực sự thấy mình còn quá trẻ.

Thử nghĩ, nếu không có cha và cô cô váy trắng trấn áp ông lão chết tiệt này thì e rằng ông ta sẽ tính toán với mình đến mức nịt cũng chẳng còn!

Chân mày của Diệp Thanh Thanh nhíu chặt.

Chủ nhân bút Đại Đạo.

Đương nhiên là bà ấy cũng biết người này, trước mắt chỉ cần vài nhát kiếm là có thể áp chế được ông ta.

Bà ấy cũng không ngờ rằng, đối phương đã biết đến sự tồn tại của Diệp Quân từ nhiều năm trước.

Bà ấy đã đánh giá thấp người này rồi!

Khó trách người phụ nữ kia lại muốn trấn áp chủ nhân bút Đại Đạo, có lẽ cũng là một loại trừng phạt.

Nhìn thấy sắc mặt của Diệp Quân hơi khó coi, Tịnh Tuyết hơi chần chừ, sau đó hỏi: “Ngươi giận sao?”

Diệp Quân yên lặng không nói gì.

Tịnh Tuyết hơi cúi đầu, vẻ mặt u ám.

Diệp Quân nhìn Tịnh Tuyết: “Ông ta còn nói gì với cô nữa không?”

Tịnh Tuyết nhìn Diệp Quân, đáp lời: “Ông ấy bảo ta trợ giúp ngươi”.

Diệp Quân khẽ nhíu mày: “Trợ giúp ta ư?”

Tịnh Tuyết gật đầu: “Đúng vậy”.

Diệp Quân hỏi: “Giúp như thế nào?”

Tịnh Tuyết cười nói: “Phụ vương của ta để lại cho ta mười hai vị Cự Thánh, bốn Tuế Nguyệt Thần Vệ và chín Ám Vệ, đều có thể để cho ngươi dùng!”

Diệp Quân nói: “Điều kiện của cô là gì?”

Tịnh Tuyết nhìn về phía Diệp Quân: “Để ta đi theo ngươi, giúp ta tránh số mệnh Ách Đạo”.

Diệp Quân hơi khó hiểu: “Số mệnh Ách Đạo là gì?”

Tịnh Tuyết nói: “Là bị Ác Đạo nguyền rủa”.

Diệp Quân hơi sửng sốt, sau đó nói: “Cô bị Ác Đạo nguyền rủa sao?”

Tịnh Tuyết gật đầu: “Đúng vậy”.

Diệp Quân khó hiểu: “Tại sao?”

Tịnh Tuyết thấp giọng thở dài, trên mặt lộ ra vẻ u buồn: “Ta từ khi sinh ra đã có thể chất Ách Đạo, còn tại sao lại xảy ra chuyện này thì ta cũng không biết, ta cũng đã từng hỏi sư phụ, sư phụ nói là do kiếp trước ta làm quá nhiều chuyện xấu, cho nên kiếp này mới xui xẻo như vậy!”

Sắc mặt của Diệp Quân hơi kỳ quái: “Kiếp trước làm quá nhiều chuyện xấu sao?”

Tịnh Tuyết gật đầu: “Sư phụ nói như vậy, ta cũng không biết nữa”.
 
Back
Top Dưới