Cập nhật mới

Khác 《 Hậu Chiếu 》

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
399372318-256-k293837.jpg

《 Hậu Chiếu 》
Tác giả: Tolazydayy
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên: Hậu Chiếu ( Chiếu Thư Sau Cùng. )
Chủ Biên: Ánh Dương
Số Chương: Chưa rõ
Ngày Bắt Đầu: 05/03/2025
Ngày Kết Thúc: Chưa rõ
Lời Giới Thiệu:
"Khi hoàng đế băng hà, chiếu thư cuối cùng trở thành thánh chỉ định đoạt thiên hạ.

Nhưng chiếu thư chỉ có một - còn lòng người thì vô vàn."

Cảnh Thịnh đế băng hà trong một mùa thu ảm đạm, để lại một chiếu thư thay đổi toàn cục triều chính: Ngũ hoàng tử Lê Duy Mẫn - người chưa từng bước chân vào vòng tròn quyền lực - đột ngột trở thành thiên tử.

Hoàng trưởng tử Lê Duy Khải - người cả triều đình ngầm công nhận là chủ nhân tương lai của thiên hạ - bị gạt sang một bên không một lời giải thích.

Ngai vàng không chỉ đổi chủ, mà còn khơi dậy bao âm mưu chôn giấu suốt ba mươi năm dưới lớp son phấn hậu cung, dưới những nụ cười vờ vịt nơi triều nghi và những bước chân lặng thầm trong bóng tối.

Phía sau bức rèm châu, Hoàng hậu Ngô Thị Diễm bắt đầu động tay, nhưng bà không phải người duy nhất khao khát quyền lực.

Trên bàn cờ vương quyền, từng bước chân đều nhuốm máu.

Có kẻ được nâng lên, có kẻ bị đẩy xuống, và có những quân cờ tưởng chừng như vô tri lại đang bắt đầu cựa mình.

Cảnh Thịnh đế đã rời bàn cờ.

Nhưng ván cờ chưa kết thúc.

Và câu hỏi còn bỏ ngỏ trong gió thu lạnh buốt ấy là:
Ai sẽ trở thành người chơi cờ tiếp theo?



quyềnđấu​
 
《 Hậu Chiếu 》
Lời giới thiệu


Tên: Hậu Chiếu ( Chiếu Thư Sau Cùng. )

Chủ Biên: Ánh Dương

Số Chương: Chưa rõ

Ngày Bắt Đầu: 05/03/2025

Ngày Kết Thúc: Chưa rõ

Lời Giới Thiệu:

"Khi hoàng đế băng hà, chiếu thư cuối cùng trở thành thánh chỉ định đoạt thiên hạ.

Nhưng chiếu thư chỉ có một - còn lòng người thì vô vàn."

Cảnh Thịnh đế băng hà trong một mùa thu ảm đạm, để lại một chiếu thư thay đổi toàn cục triều chính: Ngũ hoàng tử Lê Duy Mẫn - người chưa từng bước chân vào vòng tròn quyền lực - đột ngột trở thành thiên tử.

Hoàng trưởng tử Lê Duy Khải - người cả triều đình ngầm công nhận là chủ nhân tương lai của thiên hạ - bị gạt sang một bên không một lời giải thích.

Ngai vàng không chỉ đổi chủ, mà còn khơi dậy bao âm mưu chôn giấu suốt ba mươi năm dưới lớp son phấn hậu cung, dưới những nụ cười vờ vịt nơi triều nghi và những bước chân lặng thầm trong bóng tối.

Phía sau bức rèm châu, Hoàng hậu Ngô Thị Diễm bắt đầu động tay, nhưng bà không phải người duy nhất khao khát quyền lực.

Trên bàn cờ vương quyền, từng bước chân đều nhuốm máu.

Có kẻ được nâng lên, có kẻ bị đẩy xuống, và có những quân cờ tưởng chừng như vô tri lại đang bắt đầu cựa mình.

Cảnh Thịnh đế đã rời bàn cờ.

Nhưng ván cờ chưa kết thúc.

Và câu hỏi còn bỏ ngỏ trong gió thu lạnh buốt ấy là:

Ai sẽ trở thành người chơi cờ tiếp theo?
 
《 Hậu Chiếu 》
Quyển I - Mùa Thu Cuối Cùng Của Một Thời Đại


Không có tiếng trống báo tử.

Không có khói lửa binh biến.

Chỉ là một đêm thu lạnh hơn thường lệ, và một chiếu thư được tuyên giữa điện rồng.

Cảnh Thịnh đế ra đi, để lại ngai vàng cho một hoàng tử chưa từng được xem là người kế vị.

Từ giây phút chiếu thư được mở, triều đình rơi vào tĩnh lặng - không phải vì thuận phục, mà vì không ai dám động khi chưa hiểu hết nước đi của người đã chết.

Giữa những bức rèm gấm và ánh nến lặng câm, các ánh mắt bắt đầu dò xét lẫn nhau.

Một Hoàng hậu đã nuôi lớn một đế vương.

Một Hoàng tử đã mất đi ngai vàng tưởng như thuộc về mình.

Và… một Hoàng đế chưa từng cầm quyền, nay đứng giữa cơn bão triều chính, đối diện với những khuôn mặt không có thật.

Quyển I không kể về một cuộc tranh đấu - mà là sự khởi đầu lặng lẽ của nó.

Nơi cái chết không chấm dứt quyền lực, mà chỉ là cách để quyền lực chuyển hình.

Nơi mà mỗi tiếng thở dài, mỗi lần dừng đũa trên mâm cỗ, đều là một phép thử.

Bàn cờ đã bày.

Người đi trước đã rời tay.

Và những quân cờ đầu tiên… bắt đầu chuyển mình.
 
《 Hậu Chiếu 》
Chương 1: Chiếu Thư Định Mệnh


Giờ tý, trăng treo lửng lơ trên đỉnh trời, ánh sáng lạnh lẽo hắt lên những mái ngói âm dương phủ sương.

Hoàng cung Nam Việt chìm trong tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió rền vang, rít qua những hành lang hun hút, len lỏi vào từng khe cửa đóng chặt.

Dưới bầu trời đen đặc như mực, cung cấm tựa một con thú khổng lồ đang ngủ say - uy nghiêm, bí ẩn, và ẩn chứa những nguy cơ không ai hay biết.

Đèn lồng trước điện Thái Hòa lặng lẽ lay động theo từng cơn gió thu, hắt lên tường những bóng dáng vặn vẹo tựa hồn ma.

Bên trong, một chiếc bàn gỗ lim khắc hoa đặt ngay ngắn trước long sàng, trên đó, tờ chiếu sắc đã viết sẵn, mực son chưa ráo, nét bút thảo như rồng bay phượng múa, mỗi chữ đều nặng tựa ngàn cân.

Bên giường, bà Hoàng hậu đứng lặng, đôi mắt trầm tĩnh nhìn xuống người đàn ông đang hấp hối giữa lớp lớp gấm vóc chồng chất - vinh hoa một đời, giờ chỉ còn là ký ức sắp lụi tắt.

Lê Nguyên Trác - Cảnh Thịnh đế, kẻ từng thống trị giang sơn gần hai mươi năm, lúc này chỉ còn lại một thân xác gầy gò, hơi thở mong manh như tơ nhện.

Cái chết kề cận, nhưng đôi mắt đã mờ đục của ông vẫn gắng sức nhìn về phía bàn gỗ, nơi thánh chỉ đang nằm yên như một thanh kiếm sắc chưa kịp rút ra khỏi vỏ.

Bàn tay ông run rẩy giơ lên, dường như muốn nói gì đó.

Hoàng hậu khẽ nghiêng người, đưa tay nắm lấy những ngón tay lạnh lẽo của ông, nhẹ nhàng như một người vợ hiền thảo chăm sóc phu quân đang bệnh nặng.

Bà cúi đầu, giọng nói dịu dàng, như gió thoảng qua tán liễu ngoài hiên:

"Bệ hạ yên tâm, thiếp đã thay người hạ bút.

Duy Mẫn là đứa trẻ hiền lành, ngoan ngoãn, nhất định sẽ không làm phụ hoàng thất vọng"

Lê Nguyên Trác giật mình, đồng tử co rút lại, hô hấp trở nên dồn dập.

Không phải... không phải thế này...

Bàn tay ông run rẩy kéo lấy ống tay áo bà, muốn cất tiếng gọi tên con trai trưởng - muốn nói rằng ông chưa từng có ý định truyền ngôi cho Lê Duy Mẫn.

Nhưng cổ họng nghẹn cứng, âm thanh bật ra chỉ còn lại những tiếng thở khàn đục như gió lùa qua khe cửa.

Hoàng hậu nhẹ nhàng vỗ về mu bàn tay ông, nụ cười trên môi bà vô cùng dịu dàng, vô cùng thánh thiện.

"Người yên tâm.

Đã có thiếp ở đây"

Đôi mắt bà ẩn hiện một ánh sáng mơ hồ, tựa như đang an ủi, lại tựa như đang ra lệnh.

Lê Nguyên Trác gắng sức giật tay lại, nhưng sức lực của ông đã cạn kiệt từ lâu.

Lòng bàn tay bà lạnh như băng, nhưng cũng vững chãi như gông xiềng, nhẹ nhàng áp lên tay ông, không cho phép ông phản kháng.

Ánh nến chập chờn phản chiếu lên chiếc kim ấn, dấu son trên thánh chỉ đỏ tươi.

Một chữ "Duy" xiêu vẹo, là di ngôn cuối cùng của một bậc thánh quân.

Cửa sổ khẽ mở, gió heo may tràn vào, lay động tấm màn gấm, cuốn theo hơi lạnh tê buốt vào trong chính điện.

Lê Nguyên Trác trợn trừng mắt nhìn bà, môi hé mở, nhưng không thể nói ra lời nào.

Giọt lệ cuối cùng lăn dài trên gò má hóp lại, rơi xuống nền gạch, vỡ tan.

Ông biết.

Từ khoảnh khắc này, số phận của con trai ông đã được định đoạt.

Trên long sàng, đôi mắt ông vẫn mở trừng trừng.

Nhưng không ai còn bận tâm đến nó nữa.

Hoàng hậu - Ngô Thị Diễm từ tốn buông bàn tay lạnh ngắt của ông ra, đứng dậy, vươn tay nhận lấy thánh chỉ từ tay nội quan.

Dưới ánh nến lay động, nét chữ uốn lượn trên tờ chiếu thư dường như cũng trở nên méo mó.

"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết..."

Tiếng đọc thánh chỉ chậm rãi vang lên trong đêm đen.

Cùng lúc đó, ngoài cửa cung, những bước chân rầm rập vang lên.

Cấm quân đã bao vây Tĩnh vương phủ.

Lúc này, Lê Duy Khải vẫn còn chưa hay biết, một thế cờ đã được an bài từ trước.

Mùa thu năm Cảnh Thịnh thứ 18, hoàng cung Nam Việt khoác lên mình một màu trắng bi ai.

Từ cổng thành đến sâu trong nội điện, từng dải lụa trắng phất phơ theo từng cơn gió heo may, như những dải sương mờ che phủ bầu trời cung cấm.

Bên dưới mái ngói âm dương lấp lánh nước mưa, những bức tường son thẫm dường như cũng tái nhợt đi trước bóng dáng của tử thần.

Tiếng chuông tang nặng nề vọng khắp hoàng thành, từng hồi rơi xuống như những giọt lệ bằng đồng, ngân dài, trầm đục, kéo lê nỗi tiếc thương vào cõi hư vô.

Cảnh Thịnh đế - Lê Nguyên Trác, băng hà.

Cửa chính điện mở rộng.

Một hàng dài quan viên phủ phục dưới nền đá lạnh, chỉ chờ một tiếng hô dõng dạc để hoàn thành một nghi thức đã được định sẵn từ đêm hôm trước.

Ngoài trời, mưa thu lất phất rơi, từng giọt đọng lại trên mái ngói, chảy xuống thành những đường dài ngoằn ngoèo tựa như những vết nứt vô hình trên bức tường của hoàng quyền.

Trên bậc cao nhất giữa linh điện phủ màn tang trắng, Lê Duy Mẫn đứng lặng trước bệ rồng.

Mười bốn tuổi, vóc dáng gầy gò, gương mặt còn vương nét trẻ con chưa kịp phai.

Tấm triều phục màu đen phủ xuống đôi vai mảnh khảnh, không che giấu nổi sự lạc lõng giữa nghi trượng uy nghiêm.

Bộ long bào dành cho thiên tử vẫn còn đặt trên án bên cạnh - rực rỡ, nặng nề, và xa lạ.

Giây lát nữa thôi, khi thánh chỉ của Tiên đế được tuyên đọc, hắn sẽ chính thức bước vào con đường không còn lối quay đầu.

Nội quan đứng giữa điện, giọng đọc thánh chỉ vang vọng như tiếng sét giữa trời đông:

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết”

Trẫm tự biết tuổi già sức yếu, chẳng thể mãi gánh vác giang sơn xã tắc.

Trẫm lo cho cơ nghiệp tổ tông, lo cho trăm họ muôn dân, mong tìm bậc minh quân tiếp nối đại nghiệp, giữ vững giang sơn Nam Việt ta.

Hoàng trưởng tử Duy Khải tuy dũng lược hơn người, nhưng chí khí quá cương trực, khó dung hòa quần thần, khó giữ thiên hạ thái bình dài lâu.

Nhận thấy hoàng ngũ tử Duy Mẫn, bản tính thuần hậu, nhân nghĩa, lòng ôn hòa cẩn trọng, có thể lấy đức mà trị thiên hạ, lấy nhân mà an xã tắc.

Nay trẫm truyền ngôi lại cho hoàng ngũ tử, sắc phong làm hoàng thái tử, ngay lập tức đăng cơ kế vị.”

“Khâm thử!”

Mỗi chữ rơi xuống như một nhát búa giáng lên nền điện lạnh lẽo, vang vọng mãi trong tĩnh mịch.

Lê Duy Khải quỳ dưới điện, đầu cúi sâu, bóng mái tóc đen phủ kín nửa gương mặt.

Không ai nhìn thấy biểu cảm của gã — cũng không ai dám nhìn.

Bên cạnh, các đại thần nín thở.

Không khí trong điện như ngưng đọng.

Không một tiếng động, không một cử chỉ thừa.

Gã là trưởng tử của tiên đế.

Là người nắm giữ binh quyền.

Là kẻ đã được định sẵn để trở thành thiên tử.

Từ lúc sinh ra, Lê Duy Khải đã là con chim ưng sải cánh trên bầu trời cao.

Trong mắt bá quan văn võ, gã chính là chủ nhân tương lai của thiên hạ, là kẻ mạnh nhất, là người duy nhất có thể kế thừa giang sơn Nam Việt.

Thế nhưng, trời xanh lại đột ngột xoay vần.

Mọi người đều biết, chỉ ba ngày trước, cái tên được điền trong bản chiếu thư chưa từng là "Lê Duy Mẫn"

Cảnh Thịnh đế chưa từng có ý định truyền ngôi cho một hoàng tử chưa từng cầm qua kiếm, chưa từng đọc qua tấu chương, chưa từng đứng trước triều thần.

Nhưng chỉ trong một đêm, vận nước đổi dòng.

Và ai cũng hiểu, bà Hoàng đã ra tay.
 
《 Hậu Chiếu 》
Chương 2: Tấm Long Bào Rộng Lớn


Lê Duy Mẫn, trên danh nghĩa là con trai của Hoàng hậu, nhưng ai trong thiên hạ này mà chẳng biết, mẫu phi sinh ra hắn là Thục phi - một cánh hoa khuynh quốc, khuynh thành từng khiến cả hậu cung nghiêng ngả, rực rỡ mà mong manh trong cơn gió hoàng quyền.

Thuở nhỏ, hắn sống bên mẹ ruột, lớn lên giữa những bức tường son tĩnh lặng, không màng tranh đấu, cũng không bị cuốn vào dòng xoáy quyền lực.

Thục phi yêu thương hắn như báu vật duy nhất trong cuộc đời mình, nhưng một phi tần thất sủng có thể che chở con trai mình được bao lâu?

Năm hắn lên sáu, Thục phi bạo bệnh qua đời.

Giữa hoàng cung mênh mông, không còn ai gọi hắn là "hài nhi" với sự dịu dàng của một người mẹ.

Ngũ hoàng tử được giao cho trung cung nuôi nấng, trở thành con thừa tự của Hoàng hậu Ngô Thị Diễm.

Kể từ khoảnh khắc bước vào Tuyên Nhân cung, hắn không còn là con trai của một phi tần thất sủng.

Hắn đã là hoàng tử do trung cung dưỡng dục.

Hắn mang danh nghĩa cao quý, nhưng cũng từ đó, cuộc đời hắn không còn thuộc về chính hắn nữa.

Ngô hoàng hậu dạy hắn lễ nghi, dạy hắn cách hành xử, ban cho hắn thân phận rực rỡ hơn bao kẻ khác.

Nhưng bà chưa từng nhìn hắn như một đứa trẻ - mà chỉ như một quân cờ.

Một quân cờ được nuôi dưỡng cẩn thận, để rồi đến một ngày được đẩy lên bàn cờ.

Hắn lớn lên giữa những bức tường son tráng lệ, chưa từng bước chân ra khỏi nội cung, chưa từng biết đến thế cục triều đình hay dã tâm của những kẻ ngoài kia.

Một hoàng tử mờ nhạt, không có tư cách tranh giành, càng không khả năng thống trị, như một cái bóng mờ nhạt bên chân rồng.

Để rồi một ngày hắn bị đẩy lên bảo tọa chí cao, khoác lên mình lớp vảy rồng rỗng tuếch, nặng trĩu.

Một con rối, ngồi trên ngai vàng.

Bên ngoài đại điện, bầu trời tối sầm như mực đổ.

Sấm chớp xé tan mấy tầng mây, mưa trút xuống như những nhát roi quất lên mái ngói hoàng thành.

Thiên địa dường như cũng nổi giận.

Nhưng bên trong chính điện, không một ai lên tiếng phản đối.

Không phải vì họ tâm phục khẩu phục.

Mà bởi vì họ hiểu rõ hơn ai hết.

Chiếc ngai vàng này, đã có kẻ khác quyết định ai sẽ ngồi lên đó.

Ba ngày sau, đại điển đăng cơ diễn ra trong cơn gió thu lạnh lẽo.

Bầu trời vẫn u ám hệt như ngày tiên đế băng hà, tầng tầng mây mù nặng nề phủ kín, chẳng có lấy một tia nắng rọi xuống kinh thành, như báo hiệu một thời đại sắp bước vào những tháng ngày rét buốt.

Giữa lòng Long An điện, trăm ngọn nến vàng cháy sáng lung linh, ánh sáng vàng nhạt rọi lên những bức tường chạm rồng uy nghiêm.

Giữa không gian thâm nghiêm ấy, một thiếu niên khoác long bào, từng bước tiến lên bảo tọa thiên tử.

Gấm vóc lấp lánh như vảy rồng, nhưng khi phủ lên thân hình mảnh dẻ của hắn, chỉ càng làm nổi bật vẻ yếu ớt mong manh.

Bộ long bào ấy, tựa như một lớp da xa lạ khoác lên thân phận hắn, một bộ cánh lộng lẫy của một con chim bị giam trong lồng son.

Tiếng nhạc lễ trầm bổng vang lên, lan khắp cung cấm.

Quần thần phủ phục dưới bệ rồng, đầu cúi sát nền đá lạnh, trong khi trên cao, thiếu niên đế vương lặng lẽ nhìn xuống.

Tiếng nội thị vang vọng khắp chính điện, từng câu từng chữ như chuông đồng giáng xuống, chấn động cả không gian tĩnh lặng:

"Hoàng thiên thượng tại, nhật nguyệt chứng giám!

Nay Hoàng thượng kế thừa đại thống, vâng mệnh trời thay mặt cửu châu, chính vị đăng cơ, ban chiếu thiên hạ, muôn dân cùng quỳ bái!"

Ngay khi lời tuyên cáo cất lên, toàn bộ bá quan văn võ trong điện đồng loạt cúi rạp, vạt triều phục trải dài trên nền gạch lạnh như sóng nước cuộn trào.

Bên ngoài cung cấm, cả hoàng thành lặng ngắt trong sự nghiêm cẩn tuyệt đối, từ bách quan đến lê dân, không ai dám không phủ phục.

Thanh âm tung hô vang dội, như sấm nổ giữa trời đông:

"Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Âm thanh ấy vang vọng giữa trời, nhưng lọt vào tai thiếu niên lại chỉ là một khoảng trống vô tận.

Sau khi hoàn tất nghi lễ đội miện, nội thị nâng tờ chiếu vàng, cung kính dâng lên bệ rồng.

Lê Duy Mẫn hạ mắt nhìn hàng chữ thánh ngôn được viết bằng nét bút mạnh mẽ, từng con chữ ánh lên sắc vàng, nặng tựa núi cao.

Hắn siết chặt tay, giọng nói tuy còn non trẻ nhưng không hề run rẩy, chậm rãi cất lời:

"Trẫm kính thuận thiên mệnh, gánh vác cơ nghiệp tổ tông.

Trời đất rộng lớn, sông núi ngàn dặm, chỉ mong tấm lòng ngay thẳng, có thể khiến xã tắc yên ổn, muôn dân an cư.

Nay, trẫm lấy niên hiệu Thiên Đức, mong đức trời che chở, thiên hạ thái bình."

Âm thanh văng vẳng trong đại điện, từng chữ rơi xuống như những giọt sương lạnh đọng trên phiến ngọc, không ai dám lên tiếng phản đối.

Từ giây phút này, Lê Duy Mẫn chính thức trở thành Thiên Đức hoàng đế.

Mà cũng từ giây phút này, cuộc đời hắn cũng không còn lối thoát.

Bên ngoài điện, tiếng trống đại triều dồn dập ba mươi sáu hồi, vang dội cả hoàng thành.

Đám đông quỳ lạy trước cung môn, trăm quan cúi đầu xướng lớn:

"Thánh thượng vạn tuế, vĩnh hưng muôn đời!"

Sau khi định niên hiệu, Thiên Đức đế ngồi ngay ngắn trên ngai vàng, ánh mắt bình tĩnh quét qua quần thần đang phủ phục bên dưới.

Hắn hít sâu một hơi, giọng nói trong trẻo nhưng không thiếu uy nghi:

"Trẫm kế thừa đại thống, xã tắc đã có chủ, nội cung cũng cần có người chủ trì.

Mẫu hậu của trẫm, chính cung Đoan Hiếu hoàng hậu, từ trước đến nay đức hạnh đoan trang, phò tá tiên đế, giáo dưỡng hoàng tử, công lao không thể kể xiết.

Nay, trẫm sắc phong làm Hoàng thái hậu, tôn hiệu Tuyên Từ.

Mong mẫu hậu trên phù tổ miếu, dưới yên lê thứ, tiếp tục dìu dắt trẫm trị vì thiên hạ."

Lời vừa dứt, chúng quan đồng loạt cúi lạy, hô lớn:

"Hoàng thái hậu thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!"

Bên trên bậc cao, Ngô Thị Diễm lặng lẽ mỉm cười.

Bà ta đã chờ giây phút này quá lâu rồi.

Lê Duy Mẫn là hoàng đế, nhưng ngai vàng hắn ngồi không phải của riêng hắn.

Trong cung cấm này, bà ta là bàn tay xoay chuyển càn khôn, là kẻ dệt nên tấm lưới bọc quanh ngai vàng.

Và Lê Duy Mẫn - dẫu khoác hoàng bào, dẫu ngồi trên bảo tọa chí cao, chẳng qua cũng chỉ là một con tằm mắc kẹt trong tơ bà giăng sẵn.
 
《 Hậu Chiếu 》
Chương 3: Mưa Máu Sau Rèm


Không ai dám nhắc đến trưởng tử của tiên đế - Tĩnh vương Lê Duy Khải - người đáng lẽ phải là thiên tử.

Không ai dám hỏi vì sao chiếu chỉ truyền ngôi lại thay đổi vào đêm tiên đế trút hơi thở cuối cùng.

Không ai dám.

Ở góc điện, Lê Duy Khải đứng lặng.

Dưới ánh nến chập chờn, bóng gã hắt lên tường, dài và cô độc.

Không ai bảo gã quỳ, nhưng cũng chẳng ai cho phép gã bước lên bậc thềm cao nhất.

Gã chỉ có thể đứng ở đó, cách bảo tọa chí tôn chỉ vài bước chân, nhưng lại xa vời vợi như cách biệt giữa trời và vực.

Ngón tay siết chặt vạt áo đến trắng bệch.

Cảm giác nhục nhã và uất hận dâng trào trong lồng ngực, nhưng gã không lên tiếng.

Đến tận lúc này, gã đã hiểu rằng mọi phản kháng đều vô nghĩa.

Nhưng đây chỉ là khởi đầu cho tất cả.

Đêm đầu tiên tân đế bước lên ngai rồng.

Trời không trăng, hoàng thành tịch mịch như nấm mồ khổng lồ nuốt trọn vạn vật.

Chỉ có những ngọn đèn lồng đỏ treo cao nơi cung điện vẫn lập lòe ánh sáng, tựa những con mắt quỷ đăm đăm dõi theo nhân gian, soi tỏ kẻ nào được sống, kẻ nào phải chết.

Bỗng.

"Thánh chỉ đến!"

Tiếng hô vang lên như một hồi chuông tử, phá tan sự im lặng nặng nề.

Cung nhân trong cung An Dương đồng loạt quỳ xuống, đầu chạm đất, không ai dám thở mạnh.

Bóng dáng tên nội quan truyền chỉ phản chiếu trên nền đất, kéo dài, méo mó như một oan hồn vất vưởng giữa nhân gian.

Hắn mở tấm lụa vàng, giọng lanh lảnh cất lên, từng chữ từng chữ nện xuống không gian.

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết"

"Tiên đế băng hà, quần thần đau xót.

Trịnh thị thân là quý phi, được hưởng vinh hoa phú quý bao năm, nay nên theo lệ cũ, đi theo hầu hạ tiên đế dưới hoàng tuyền, để tỏ lòng trung trinh.

Thánh ân khoan hồng, cho phép tự vẫn, miễn huyết nhục vấy bẩn hoàng gia."

"Khâm thử!"

Gió lùa qua khung cửa mở, lay động những tấm rèm lụa, như những bàn tay vô hình đang vẫy gọi về phía địa ngục.

Trịnh quý phi lặng người.

Một đạo thánh chỉ, vài câu ngắn gọn, đã định sẵn con đường bà phải đi.

Là tấm vải trắng vắt ngang xà nhà?

Là một bình rượu độc tẩm hương hoa?

Hay là một dải lụa đỏ rực như máu, bóp nghẹt lấy hơi thở sau cùng?

Bà khẽ bật cười.

Thanh âm ấy rất nhẹ, không thành tiếng.

Năm đó, bà ta từng đứng trên cao, giữa tường son ngói ngọc, ánh mắt dửng dưng dõi theo một nữ nhân.

Nữ nhân ấy từng là một đoá hoa kiều diễm trong hậu cung, một ánh sáng ngắn ngủi khiến tiên đế say mê đến rối loạn lòng người.

Nhưng tất cả cũng chỉ kéo dài được một mùa trăng.

Sau khi bị thất sủng, nàng ta sống lặng lẽ như một cái bóng, từng ngày từng ngày lụi tàn dưới thứ độc dược không màu, không mùi, không dấu vết — một loại độc mà chính tay bà phi họ Trịnh này ban xuống, thông qua những ấm trà được đổi mỗi sớm trong hậu điện.

"Uống nhiều trà sẽ dễ ngủ hơn" nàng ta từng nói thế, đôi mắt vẫn giữ ánh nhìn dịu dàng, như thể chưa từng nghi ngờ gì cả.

Mỗi ngày, thân thể gầy yếu ấy lại héo mòn thêm một phần, cho đến khi nàng nằm xuống mãi mãi, không lời oán hận.

Khi ấy, Trịnh Thị Oanh chỉ đứng nhìn từ xa, tay vẫn đang lật giở một cuốn kinh thư, chẳng buồn để tâm thêm một ánh mắt.

Vậy mà bây giờ...

Chính bà lại là kẻ bị định đoạt số phận chỉ bằng một đạo thánh chỉ lạnh lùng.

Không một lời chất vấn.

Không một ánh mắt tiếc thương.

Chỉ còn lại mình bà, trong căn điện từng một thời vàng son rực rỡ, nay lạnh như tro tàn.

Đêm nay, bức rèm buông xuống không chỉ che đi bóng một người đàn bà, mà khép lại cả một chương huyễn hoặc của hậu cung Nam Việt.

Nghiệp báo có thật chăng?

Hay chỉ là vòng quay tất yếu trong cuộc chơi quyền lực nơi cung cấm, nơi mà những ai từng đẩy người khác xuống vực, sớm muộn gì cũng sẽ bị kéo theo?

Bà không sợ chết.

Chỉ không cam lòng.

Bởi người ban cái chết cho bà hôm nay... lại là đứa con trai của người phụ nữ năm đó.

Bên ngoài điện, tiếng bước chân vang lên đều đặn, cấm vệ quân đã vào vị trí, ánh đao phản chiếu ánh nến lập lòe, tựa lưỡi hái của Tử thần lặng lẽ chờ đợi.

Từ phía cửa, một giọng nói trầm trầm cất lên:

"Quý phi nương nương, đã đến giờ rồi"

Bà không đáp.

Chỉ chậm rãi đứng dậy, phủi nhẹ nếp váy, ánh mắt lướt qua đám cung nhân đang quỳ dưới đất.

Những kẻ từng rót trà, vấn tóc, từng quỳ gối thưa "nương nương vạn phúc" giờ đây lại cúi đầu không dám nhìn bà, như thể chỉ cần chạm mắt một lần, vận rủi sẽ bám theo suốt đời.

Trong một đêm, bà từ mẫu phi của hoàng đế tương lai, trở thành kẻ thừa thãi.

Không ai đến cầu xin cho bà.

Không ai khóc thương cho bà.

Tĩnh vương sẽ không, vì gã biết, gã không thể cứu bà.

Hoàng thái hậu sẽ không, vì bà ta hận bà đến tận xương tuỷ.

Còn tân đế... hắn hận bà, hay hắn chỉ đơn giản đang đọc lại ván cờ mà người khác đã bày sẵn?

Gió lại nổi lên, mang theo hương hoa quế cuối mùa, thoảng qua như một giấc mộng tàn.

Hôm nay nếu Trịnh quý phi không chết, thì kẻ phải chết chính là Tĩnh vương.

Bà cười.

"Bản cung đã hiểu"

Đêm thu không trăng, hoàng thành yên ắng như một bức tranh tĩnh mặc.

Chỉ có ánh đèn lồng lập lòe hai bên hành lang dài, phản chiếu lên nền đá ẩm hơi sương những bóng người mờ ảo.

Cấm vệ quân đứng thành hàng, áo giáp lạnh lùng, đao kiếm phản chiếu ánh nến chập chờn.

Trịnh quý phi bước đi chậm rãi.

Mái tóc dài vấn gọn, cung phục chỉnh tề, từng bước chân thong dong như thể không phải đang đi vào cõi chết, mà là tiến về một bữa yến tiệc xa hoa năm cũ.

Hương hoa quế cuối mùa vẫn nhàn nhạt trong gió, vấn vít tà áo nàng, tỏa ra một mùi thơm thanh lạnh đến lạ lùng.

Sau lưng bà, Lê Duy Khải không biết từ bao giờ đã quỳ xuống.

Bóng lưng mẫu phi dần khuất xa trong ánh đèn mờ, nhưng gã vẫn cúi đầu thật thấp, bàn tay đặt lên nền đá lạnh buốt.

Lạy thứ nhất - bái biệt mẫu phi.

Sinh thời, bà từng đứng trên cao, hưởng hết vinh hoa phú quý của tiên đế.

Nhưng hôm nay, cũng chính bà rơi xuống vực sâu mà chẳng ai dang tay đỡ lấy.

Là con trai có lỗi với người.

Lạy thứ hai - tạ lỗi vì bất lực.

Gã đã từng nghĩ mình có thể thay đổi điều gì đó.

Nhưng khi một đạo thánh chỉ ban xuống, tất cả chỉ còn là hư không.

Gã chưa từng dập đầu trước ai ngoại trừ tiên đế.

Nhưng đêm nay, gã đã quỳ trước bóng lưng người phụ nữ đang bước vào tử lộ để chừa cho gã con đường sống.

Lạy thứ ba - lạy cho chính mình.

Vận mệnh đã phủ xuống một màu đen u tối.

Từ đây, gã không còn mẫu phi, cũng không còn vinh quang.

Tiếng bước chân chậm rãi vang vọng trên hành lang dài.

Gã không ngước lên nhìn, nhưng gã biết, bóng lưng ấy sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Cũng như những năm tháng Cảnh Thịnh sẽ không bao giờ quay lại nữa.
 
《 Hậu Chiếu 》
Chương 4: Đồng Hồ Của Triều Đại


Lúc Cảnh Thịnh đế sinh thời, triều đình Nam Việt từng có một thời khắc yên ổn, một thời kỳ mà mọi thứ đều như một ván cờ lớn, trong đó mỗi đại thần, mỗi tướng lĩnh, thậm chí mỗi phi tần đều là một quân cờ.

Nhưng ván cờ ấy, chỉ có một người thực sự nắm giữ - chính là tiên đế Lê Nguyên Trác.

Lê Nguyên Trác không chỉ là một minh quân mà còn là một bậc thầy trong nghệ thuật khống chế.

Ông ta không cần dùng quyền lực, không cần quát tháo hay bạo lực.

Chỉ một ánh nhìn của ông, chỉ một nụ cười thoáng hiện, là đủ để khiến cả đại điện lặng im, khiến bách quan phải đứng lặng theo mỗi nhịp thở của ông ta.

Dù thừa tướng là kẻ giảo hoạt, dù Lâm tướng quân là bậc đại tướng có khí phách ngút trời, tất cả đều phải cúi đầu, thừa nhận sự bất khả xâm phạm của ông ta.

Trong hậu cung, ông ta thủ thỉ lời yêu với vô số phi tần, hứa hẹn đủ điều hoàn mỹ.

Nhưng rồi mấy ai có kết cục tốt đẹp, bà Quý phi họ Vệ đuối nước mà chết, Thục phi bạo bệnh qua đời, Đức phi, Trang tiệp dư đều kết thúc cuộc đời quạnh quẽ nơi cung cấm, hay một ví dụ điển hình chính là kết cục của Trịnh Thị Oanh hiện tại - người đàn bà từng độc sủng hậu cung một thời.

Đến cuối cùng cũng không ai có thể tranh giành với bà ta, hoàng hậu duy nhất của ông.

Bà ta cùng ông trải qua hơn ba mươi năm thăng trầm, từ một vị hoàng hậu dịu dàng bên cạnh thiên tử, đến một người phụ nữ mà nụ cười trên môi luôn mang theo nỗi u uẩn giấu kín, một tay ôm chặt hoàng đế, tay kia cầm dao giấu trong tay áo, luôn sẵn sàng để bảo vệ vị trí của mình.

Cả triều đình ấy, tựa như một chiếc đồng hồ khổng lồ, mỗi bánh răng đều quay theo sự điều chỉnh của Lê Nguyên Trác.

Rồi một ngày, chiếc đồng hồ ấy đã không còn người giữ nhịp.

Hoàng đế băng hà, và chiếc đồng hồ vĩ đại ngay lập tức loạn nhịp.

Các thế lực lớn trong triều đều không chịu nhường nhịn, mỗi thế lực quay đầu đi theo hướng riêng, mỗi người một ý.

Trong khi đó, tân hoàng đế, mặc dù ngồi trên ngai vàng, nhưng lại quá trẻ và thiếu kinh nghiệm.

Bách quan, tuy già cỗi nhưng quyền lực lại chưa bao giờ suy yếu.

Hoàng quyền vừa đổi chủ, nhưng lòng người đã chia rẽ, vỡ nát thành từng mảnh nhỏ.

Mọi người đều nói tân hoàng chỉ là con rối trong tay Hoàng thái hậu.

Đúng, hắn là một con rối, nhưng nếu con rối ngã xuống, người cầm dây cũng không thể đứng vững.

Hoàng thái hậu an ổn thì tân đế mới có thể an ổn, mà tân đế an ổn thì bà ta mới có thể an ổn.

Một mối quan hệ như chiếc dây thừng căng đầy, nếu một đầu đứt, cả hai bên đều không có nơi nương tựa.

Lúc này, tân đế Lê Duy Mẫn đứng trước cửa cung Diên Thọ, nơi Hoàng thái hậu ngự, ánh mắt dừng lại trong giây lát trước tấm màn sa mỏng manh nhưng lại tựa vách tường vững chắc ngăn cách hắn và người đàn bà đang cầm giữ vận mệnh của hắn.

Hắn chưa bao giờ thích nơi này.

Cung Diên Thọ tĩnh mịch, không chút gió, không chút hơi thở của sự sống.

Nó giống như một chiếc lồng vàng tinh xảo, nhốt lại một con chim đã quen với bóng tối, một khi đã vào, dù muốn cất cánh cũng chẳng biết phương nào mà bay.

Hắn hít vào một hơi, rồi bước qua bậc cửa cao, mỗi bước chân đều nặng như chì.

"Nhi thần bái kiến mẫu hậu."

Hắn cúi người thật sâu, giọng nói trầm thấp nhưng không giấu được chút xa lạ.

Phía trước hắn, trên chiếc ghế cao, Hoàng thái hậu ngồi đó, dáng vẻ thản nhiên như thể trời sập cũng chẳng liên quan đến bà.

Gương mặt bà như được điêu khắc từ băng lạnh, nếp nhăn nơi khóe mắt chẳng làm giảm đi sự sắc bén.

Cái nhìn của bà chạm đến đâu, không khí liền trầm xuống đến đó.

Bà không đáp ngay.

Chỉ nhấc nhẹ tách trà bên cạnh, bàn tay mảnh mai nhưng vững vàng như đang cầm giữ không chỉ một chén trà mà cả vận mệnh của giang sơn.

Mãi một lúc lâu, khi nước trà trong chén đã nguội dần, bà mới hờ hững cất lời:

"Hoàng thượng, ta đã già đến mức không thể nhớ rõ, hôm nay là ngày gì mà người lại đến đây thế?"

Một câu nói đơn giản, nhưng mỗi chữ đều như một mũi kim lạnh đâm thẳng vào lòng Triệu Kính Nguyên.

Hắn siết nhẹ tay trong tay áo, rồi thả lỏng.

Cung Diên Thọ chưa từng là nơi để biểu lộ cảm xúc.

"Mẫu hậu, có một số chuyện trong triều, nhi thần muốn thỉnh giáo người."

Một cơn gió nhẹ lướt qua khe cửa, lay động rèm lụa, nhưng người ngồi trên ghế vẫn không có chút lay động nào.

Hoàng thái hậu khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt đến mức tưởng như chưa từng tồn tại.

"Ta nhớ rằng, hoàng đế là thiên tử, có thể quyết định mọi chuyện trong thiên hạ.

Sao bây giờ, chuyện gì cũng cần hỏi đến ta?"

Lời nói mềm mại nhưng lại như lưỡi dao sắc bén, từng chút một lột trần sự yếu ớt của hắn.

Thái hậu dường như đã quên mất, Thiên Đức đế của người, chỉ mới 14 tuổi.

Lê Duy Mẫn cúi đầu, che giấu ánh mắt thoáng qua một tia bất lực.

Hắn biết bà đang thử thách hắn, nhưng dù có cố gắng thế nào, sợi dây rối trên người hắn vẫn nằm trong tay bà.

"Nhi thần chỉ mong mẫu hậu chỉ dạy, để không đi sai đường"

Hoàng thái hậu đặt chén trà xuống bàn, âm thanh nhỏ vang vọng trong đại điện tĩnh mịch.

"Hoàng đế sẽ không đi sai đường" Bà chậm rãi nói.

"Ngươi đi đường nào, chính là đường đó"

Hắn ngước mắt lên nhìn bà, muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.

Một khoảng lặng kéo dài, nặng nề như một cơn giông chưa đổ mưa.

Cuối cùng, hoàng thái hậu phất tay áo, như thể xua đi một con sâu nhỏ chẳng đáng bận tâm.

"Người đi đi"

Chỉ ba chữ, nhưng lại như một bức tường vô hình chặn đứng mọi thứ.

Lê Duy Mẫn đứng im một lúc lâu, rồi mới cúi đầu thật sâu, xoay người rời đi.

Bước qua bậc cửa lần nữa, hắn không nhịn được mà quay đầu nhìn lại.

Hoàng thái hậu vẫn ngồi yên đó, như một pho tượng sống, an vị trên trên tòa trạm phượng giữa chính điện cung Diên Thọ, giữa không gian tĩnh mịch, giữa cái bóng của chính bà.

Nơi ấy, là ngai vàng của bà.

Còn ngai vàng của hắn, vẫn chưa biết là của ai.
 
Back
Top Bottom