Cập nhật mới

Khác [HasuiAblee] phu nhân dưới trướng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
402207577-256-k16178.jpg

[Hasuiablee] Phu Nhân Dưới Trướng
Tác giả: tenko0chan
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong phủ quan tỉnh có một công tử duy nhất, con nhà văn võ song toàn, sinh ra đã ngậm ngọc trong miệng, trời ban trí dũng song hành, được người đời kính nể.

Còn ở nơi ngõ tối, giữa mùi hương phấn rẻ tiền của kỹ viện, lại có một đứa trẻ mồ côi, gầy gò và yếu ớt, sống kiếp bị người đời chà đạp, khinh rẻ.

Mười tám năm, hắn quen với sự nhục nhã như quen hơi thở, chỉ có ánh mắt vẫn còn vẹn nguyên một ngọn lửa chưa từng tắt.

Đến ngày trưởng thành, số phận trêu ngươi, hắn bị đem bán đi trả ân tình, và ngẫu nhiên bước vào cửa lớn uy nghi của phủ quan tỉnh-nơi chàng công tử kia đang đứng chờ, ánh nhìn sắc bén chẳng biết là điềm lành hay mầm họa...



ngọt​
 
[Hasuiablee] Phu Nhân Dưới Trướng
Ân tình hay xiềng xích


Tiếng guốc gỗ gõ lộc cộc trên nền gạch lạnh.

Hắn bị kéo đi, cổ tay hằn vết dây thừng thô ráp.

Mười tám năm sống trong kỹ viện, hắn đã quen với tiếng cười chua chát, ánh mắt khinh miệt, thân thể bị giày vò đến nát cả lòng tự trọng.

Hôm nay, "ân tình" mà hắn chưa từng hiểu nổi kia, cuối cùng biến thành sợi dây đưa hắn tới một nơi xa lạ.

Cánh cửa lớn của phủ quan tỉnh mở ra, ánh sáng ngoài trời rọi thẳng vào khiến hắn chói mắt.

Người đẩy hắn đi gằn giọng:

"Đây, món nợ của kỹ viện chúng tôi, nay giao lại cho quý phủ."

Trước mặt hắn, bậc thềm đá xanh dẫn lên hiên nhà rộng lớn.

Một bóng người xuất hiện—áo gấm thêu rồng, đứng thẳng như tùng, đôi mắt sắc như gươm soi thẳng vào hắn.

Đó chính là công tử duy nhất của phủ quan tỉnh - Hasuichi, văn võ song toàn, người ta thường gọi tên với sự kính nể.

Khoảnh khắc ấy, hắn chợt thấy cả đời mình như bị đẩy vào một ván cờ lớn—nơi mà "ân tình" chẳng khác nào xiềng xích mới, còn người trước mặt... có lẽ sẽ là cả cứu rỗi lẫn hủy diệt.

Giọng Hasuichi cất lên tiếng nói " ân tình mà ngươi đền đáp lại chỉ là 1 gia nô sao ?

" tay hắn cầm vào chuôi kiếm, mắt sắc như đao vẻ không hài lòng

" xin lỗi cậu chúng tôi chỉ có thể đáp ân bằng thằng nhóc này...mặc dù trông nó ốm yếu nhưng trông nó có thê che tên che kiếm cho người " giọng tên đấy ấp úng run rẩy " mau chào chủ nhân mới đi " hắn túm cổ cậu nhấc lên.

" x-xin lỗi, tôi sẽ làm " người cậu run lên quỳ rạp xuống " cậ-u chủ "

Hasuichi có thể thấy được vẻ khó chịu đành cao giọng " được rồi chứ, vậy thì cút đi "

tên ở kĩ viện nghe vậy liền chạy vút đi để lại cậu đang quỳ ở đó, cơ thể cậu gầy gò quần áo mỏng manh, " ngước mặt lên " Hasuichi cất giọng

cậu từ từ ngước mặt lên để hiện khuôn mặt xinh trai nhưng đa phần là vết sẹo
 
Back
Top Bottom