Khác Harukyu |ABO| Trà xanh pha đường |Chuyển ver|

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Harukyu |Abo| Trà Xanh Pha Đường |Chuyển Ver|
Chap 19: Gặp lại, lại là hiểu lầm


Thế giới này đúng là luôn được tạo thành tự những sự tình cờ.

Khi Haruto đang tìm đại một nhà hàng nào đó để ăn cơm thì anh tình cờ nhìn thấy KimJunkyu đang ngồi bên cửa sổ trò chuyện vui vẻ cùng với một Alpha xa lạ nào đó.

Nhưng thật ra là do trước đó Yoshi đã kéo Park Jihoon vào phòng vệ sinh để tra hỏi bạn mình với cháu trai nhà mình đã tiến triển tới đâu rồi.

Lúc đó Kim Junkyu hơi thất thần một chút, ánh mắt mất tự nhiên mà liếc qua cửa sổ.

Vốn dĩ trong ánh mắt chỉ có những gợn sóng nhỏ lại dần trở lên hỗn loạn do hành động trong tiềm thức của cậu.

Cậu câu được câu mất mà trả lời những vấn đề liên quan đến Park Jihoon với Choi Huynsuk ngồi ở phía đối diện, trong lòng hơi hơi ghen tị một chút xíu.

Lúc nhìn thấy ánh đèn được bật lên kia, cậu lại càng có suy nghĩ muốn cùng người kia làm lại từ đầu một lần nữa.

Cậu hơi lơ đễnh, lại bị Choi Huynsuk cứ lải nhải hỏi đi hỏi lại về tình hình của Park Jihoon làm cho cậu chẳng còn thời gian đâu mà tưởng tượng vu vơ thêm nữa, Kim Junkyu bất đắc dĩ gõ từng hàng lại từng hàng những sở thích của Park Jihoon lên quang não cho Choi Huynsuk.

Ghen tị thật, vậy là Park Jihoon thật sự đã gặp được người yêu cậu ấy say đắm sau khi trải qua cuộc tình với tra nam kia rồi.

Nhưng mà trong mắt Haruto mọi chuyện lại chẳng phải như thế, anh chỉ nhìn thấy Kim Junkyu cười nói một cách vui vẻ với Alpha đối diện kia, chẳng giống lúc ở cùng anh chút nào, nhiều lần còn bị anh hù dọa đến rơi cả nước mắt.

Rốt cuộc anh cũng biết được cái gì gọi là chua xót trong lòng, anh thấy Kim Junkyu vui vẻ cùng người khác mà trong lòng anh như thể bị đổ cả bình dấm vậy.

Anh còn muốn bước lên vài bước nữa để có thể đứng trước mặt Kim Junkyu nhưng hai chân dường như chẳng còn tri giác; anh muốn chào Kim Junkyu một câu rồi nói với cậu rằng anh đã trở lại rồi đây, anh hết mở miệng rồi khép miệng nhưng một chút âm thanh anh cũng chẳng thể nào thốt ra được.

Haruto cảm thấy bản thân mình thật sự hèn nhát, hai năm bị mất thính giác làm cho dũng khí mà anh có đều biến mất chẳng còn sót lại gì.

Trong vòng ba tháng qua anh đã trải qua năm cuộc phẫu thuật, rồi lại bị cưỡng chế mang về nhà dưỡng thương.

Vượt qua hai năm tăm tối kia, cuối cùng anh cũng có thể lấy lại được thính lực của chính mình.

Năm lần giải phẫu gieo cho anh hy vọng hết lần này đến lần khác, rồi lại một lần lại một lần nhổ phăng đi cái hạt giống mà anh vất vả gieo xuống trong lòng, nhổ đến tận gốc.

Nhưng trời chẳng phụ người có lòng, ở lần giải phẫu thứ năm, cuối cùng thì những hạt giống được gieo trồng vất vả cũng đã bắt đầu mọc rễ nảy mầm, từ từ mà lớn thành gốc đại thụ che rợp cả một khoảng trời.

Anh do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không ngại ngần nữa mà nói với người thân, nói với bạn bè rằng ở Hoa thành có một Omega mà anh yêu và người đó cũng yêu anh rất nhiều, bây giờ anh muốn đi tìm lại Omega đó.

Mẹ Haruto biết rõ hai năm qua con trai bảo bối của bà đã trải qua khoảng thời gian tăm tối như thế nào, bà cũng thấy sự vui vẻ trong đáy mắt của con trai lúc nhắc đến Omega kia.

Bà ngăn cản tất cả những người phản đối quyết định của Haruto lại, rồi gật đầu với con trai mình.

"Ruto à, dù con có làm gì đi nữa thì mẹ cũng sẽ luôn ủng hộ con.

Chờ con tìm được Omega đó rồi thì đem cậu ấy về đây cho mẹ nhìn một chút nhé.

Người đó chắc chắn là Omega tốt nhất và thích hợp nhất với con trên thế giới này."

"Em ấy đúng là như vậy ạ."

Haruto nhìn về phía mẹ mình với ánh mắt biết ơn, anh không dùng câu nghi vấn mà dùng câu khẳng định để đáp lại câu mà mẹ anh đã nói.

Nhưng mà ... anh còn có thể theo đuổi Kim Junkyu tới tay được hay sao?

Haruto không dám chắc chắn, anh lùi về phía góc tối, ánh mắt theo hoàn cảnh cũng ảm đạm theo.

Trước mặt có bày ra món ăn ngon tới đâu chăng nữa thì anh cũng chỉ cảm thấy như đang nhai sáp rồi còn nghẹn lại ở cổ họng.

Cốc nước hết được bưng lên rồi thả xuống, tới tới lui lui mấy lần nhưng cảm giác nghèn nghẹt ở cổ họng mãi vẫn chẳng tiêu tan.

Haruto chỉ cảm thấy trước mắt mình như bị một tầng sương mù bao phủ, làm mờ mắt anh cũng đồng thời làm trái tim anh mù mịt theo.

Là do anh ngu xuẩn, là do anh đã bỏ qua cơ hội có một không hai mà chắp tay đem Kim Junkyu dâng cho người khác.

Haruto vô lực đưa tay gọi tính tiền rồi hốt hoảng chạy trốn, may mắn không đụng trúng Yoshi với Park Jihoon đi ra từ phòng vệ sinh sau khi vừa thảo luận chuyện tương lai đại sự xong.

"Haruto?"

Lúc Kim Junkyu hơi nghiêng đầu vừa vặn nhìn thấy bóng lưng Haruto chật vật trốn chạy, cậu chỉ thấy thấp thoáng thân hình và quần áo cực kỳ giống nhưng cậu không dám xác nhận.

Cậu sợ đó chỉ là ảo giác sau khi nhìn thấy ánh đèn của cửa hàng trà sữa đột nhiên sáng lên mà thôi.

Kim Junkyu lắc đầu một cái, cảm thấy bản thân thần hồn nát thần tính, chỉ một chút chút việc nhỏ như vậy mà cũng có thể làm cho mình như chim sợ cành cong.

Trong lòng cậu bồn chồn hết sức, nếu như cửa tiệm kia thật sự đổi chủ, nếu như tất cả đều chỉ là mơ mộng hão huyền của cậu...

Vậy cậu nên làm gì bây giờ?

"Nghĩ gì thế, Junie ơi ?"

Yoshi huơ huơ tay trước mặt cậu một cái thì Kim Junkyu mới giật mình hoàn hồn, vội vã lắc lắc đầu.

Yoshi nhìn theo tầm mắt của Kim Junkyu nhưng chẳng phát hiện một chút bất thường nào.

Hắn lại chọt chọt eo nhỏ của Kim Junkyu, liếc mắt nhìn hai người đối diện rồi ghé đầu nói nhỏ với Kim Junkyu, "Theo tớ đoán thì hai người bọn họ xong rồi."

"Thật tốt."

Kim Junkyu mím môi, ước ao cực kỳ.

Yoshi ôm mặt làm một bộ khao khát, "Không biết bao giờ tình yêu ngọt ngào mới đến tìm tớ đây, Junie ơi, tụi mình khổ quá mà."

Kim Junkyu lại lắc đầu một cái, cũng không nói gì nữa.

Tình yêu ngọt ngào mà cậu muốn, ngay cả vai nam chính cũng chẳng có mặt, bộ phim này chỉ dựa vào một mình cậu thì làm sao mà diễn đây.

Lần thứ hai cậu ngước mắt lên nhìn về phía cửa hàng trà sữa, ánh sáng vất vả lắm mới dấy lên một chút ở trong lòng cậu đã tắt ngúm, chẳng hề để lại chút dấu vết nào y như tất cả chỉ là tượng tượng của một mình cậu mà thôi.

Dưới lầu rộn rã tiếng người, nhưng trái tim của Kim Junkyu lại yên lặng như tờ.
 
Harukyu |Abo| Trà Xanh Pha Đường |Chuyển Ver|
Chap 20: Tác dụng của Chú Đại Bi


Kim Junkyu cứ năm lần bảy lượt nhìn mãi theo cái phương hướng kia, cho dù có che giấu kiểu gì đi chăng nữa thì cũng làm cho người khác phát hiện ra điều bất thường, ngay cả Park Jihoon cũng không nhịn được mà nhìn theo ánh mắt của cậu, nhưng chỉ thấy sau lưng chẳng có bất cứ thứ gì.

Park Jihoon cùng Yoshi liếc nhìn nhau, nháy mắt sau lưng liền nổi lên một tầng mồ hôi lạnh.

Hai người bọn họ vội vàng một người bên trái, một người bên phải kẹp lấy Kim Junkyu, vặn đầu của cậu không cho cậu tiếp tục quay mặt lại đằng sau xem cái gì đó nữa.

Kim Junkyu lộ ra vẻ mặt mờ mịt chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, "Sao......

Làm sao vậy?"

Yoshi không trả lời cậu, nhưng dưới ánh mắt ra hiệu của Park Jihoon mà mở ứng dụng âm nhạc trên quang não, tìm tòi sản phẩm tôn giáo của cổ nhân.

《 Chú Đại Bi 》

Ngưng thần tĩnh khí, để Chú Đại Bi xua đuổi tất cả những thứ dơ bẩn đi xa......

Ôi mẹ của con ơi, Yoshi càng ngày càng cảm thấy có cơn gió lạnh lẽo nào đó thổi vèo vèo vào trong cổ, thổi lên tận trên mặt hắn, thổi đến da đầu của hắn cũng tê dại luôn.

Yoshi muốn xách gói mà chạy, nhưng mà cũng không thể nào để hai đứa bạn cùng phòng của mình ở lại chốn nguy hiểm này được.

Cũng tại lúc nãy thấy phiền mà đuổi tên Alpha Choi Huynsuk đi mất rồi, nếu không bây giờ có tên Alpha dương khí đầy mình kia trấn ở đây cũng coi như có chút tác dụng.

Kim Junkyu cũng không phải đồ ngốc, cậu nhìn tình hình hiện tại liền hiểu rõ, thở dài giải thích, "Tớ đang nhìn tiệm trà sữa của Haruto thôi, lúc nãy đột nhiên thấy nó sáng đèn, không biết có phải ảnh đã trở lại hay không nữa."

Vừa rồi nghi quỷ nghi thần đến vậy nhưng cũng chưa thể nào làm Yoshi hoảng loạn chút nào, nhưng những lời mà Kim Junkyu vừa nói ra lại làm cho Yoshi nổi đoá ngay lập tức, "Kim Junkyu, cậu tỉnh táo lại giùm đi, Haruto rõ ràng là không muốn ở bên cậu...

Cậu còn không rõ hay sao, anh ta sẽ không trở lại, anh ta sẽ không bao giờ trở lại nữa đâu, anh ta vì muốn né tránh cậu đó, không muốn cậu bị mất mặt nên mới rời đi đó."

Kim Junkyu lập tức ngơ ngẩn, vẻ không thể tin được tràn ngập cả khuôn mặt.

Đúng vậy, chính bản thân cậu cùng đã từng nghĩ đến rồi, nhưng cậu chưa từng nghĩ sẽ có một ngày bị bạn cùng phòng vạch trần vết thương này ra như vậy.

Con người mà, đôi khi chính bản thân mình nghĩ là một chuyện, nhưng nghe được từ miệng người khác lại là một chuyện khác nữa.

Park Jihoon vội vàng kéo Yoshi, ra hiệu bảo hắn không cần nói thêm gì nữa.

Nhưng Yoshi vẫn nghiêm túc mà nắm lấy bả vai Kim Junkyu, nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong veo của cậu mà nói, "Junie à, tớ cho rằng ba tháng qua cậu đã tự mình đứng dậy mà bước về phía trước từ lâu rồi, tớ chưa hề nghĩ tới từ lúc đó đến bây giờ mà cậu còn chưa thoát ra được khỏi cái hố này nữa."

KIm Junkyu mơ hồ tự lừa mình dối người rằng mình đã thoát ra khỏi đó từ lâu rồi, nhưng sự thật lại giống như Yoshi nói, cậu vẫn luôn dậm chân tại chỗ, vẫn luôn ở ngay tại một vị trí cũ, không hề muốn để bản thân mình thoát khỏi nó mà đi tiếp.

Kim Junkyu rũ đôi mắt đẹp, giọng khẩn cầu nói, "Yoshi à, tớ chỉ thử lại một lần này thôi, chỉ một lần cuối cùng này thôi.

Nếu cửa tiệm kia thật sự đổi người, hoặc là chỉ do tớ hoa mắt thì tớ thật sự...thật sự sẽ không bao giờ nghĩ đến anh ấy nữa, có được không?"

Yoshi muốn trực tiếp cho cậu một câu từ chối ngay, nhưng chỉ nghe thấy Park Jihoon thở dài một hơi, nói, "Ngày mai tớ sẽ đưa cậu đi, câu chuyện này cuối cùng cũng nên đến hồi kết thúc rồi."

Hắn nhấn mạnh hai chữ cuối cùng, như vô tình mà nhắc nhở Kim Junkyu rằng đây là cơ hội cuối cùng của cậu.

Trong lòng Kim Junkyu tràn đầy không muốn, nhưng cậu cũng biết nếu mình vẫn mãi như vậy sẽ chẳng có gì tốt, với bản thân không tốt, với ai cũng đều không tốt.

Sẽ làm mọi người tức giận giống như năm đó lúc Park Jihoon vướng phải tên tra nam cặn bã kia vậy.

"Được."

Cậu nghiêm túc gật đầu, lập ra một lời hứa hẹn, cũng âm thầm nói với bản thân không thể nào tiếp tục chìm đắm ở trong cái hố này được nữa.

Nếu vẫn luôn mặc kệ bản thân như vậy, có thể cậu sẽ hủy hoại luôn cả tương lai của chính bản thân mình, vẫn là nên hướng tới phía trước mà đi thôi.

Không còn chuyện yêu ma quỷ quái với tên Alpha làm phiền, ba tên đồng bọn vui vui vẻ vẻ trở về ngủ, ngày hôm sau lại vui vui vẻ vẻ đi ra cửa.

Kim Junkyu và Park Jihoon vốn dĩ không nghĩ sẽ mang Yoshi theo, vì sợ rằng cậu chàng sẽ gây ra rắc rối gì đó nữa, nhưng rồi cũng không thể nào chịu nỗi được vị mãnh nam ưa làm nũng này.

Hai người giả vờ mắt không thấy tai không phiền nhưng rồi cuối cùng vẫn phải bất đắc dĩ mà gật đầu.

Tiệm trà sữa được dọn dẹp rất sạch sẽ giống như khi Haruto còn ở đây, chứng sạch sẽ khiến anh phải lau mỗi ngóc ngách trong tiệm sạch bong mới chịu được.

Trong lòng Kim Junkyu kích động lắm, chỉ có thể nắm chặt lấy cổ tay áo của Park Jihoon, tay chỉ chỉ vào cửa tiệm mà nói không ra lời.

Yoshi bĩu môi đẩy cửa vào, chuông gió đung đưa phát ra tiếng leng keng leng keng truyền vào tai Kim Junkyu, nghe quen thuộc làm sao.

"Hân hạnh chào đón."

Là Haruto......

Đúng là Haruto!

Kim Junkyu ngẩng phắt đầu lên nhìn về phía quầy bar, ánh mặt trời xuyên qua cánh cửa thủy tinh chiếu lên khuôn mặt của Haruto, mơn trớn theo từng đường nét tinh tế trên khuôn mặt của anh.

Lúc anh nhìn thấy Kim Junkyu thì hơi sửng sờ một chút nhưng ngay sau đó đã nhẹ nhàng kéo khóe miệng ra tạo thành một đường cong đẹp đẽ nhất.

Ngay tức khắc đó, Kim Junkyu dường như cảm thấy rừng hoa đào trong lòng mình nở rộ rực rỡ, bao bọc lấy trái tim bị sự buồn bã xâm chiếm lâu nay.

Nụ cười vương trên khóe mắt và đuôi lông mày tựa như kẹo đường, thậm chí đến cả ánh mắt đó cũng ngọt ngào như mật ngọt.

Cậu không hề chú ý tới Park Jihoon đã kéo Yoshi rời khỏi tiệm trà sữa từ lúc nào, cậu chỉ chăm chú nhìn người Alpha trước mắt này, nhìn đến không chớp mắt.

Trong thoáng chốc, toàn bộ tiệm trà yên ắng đến lạ, phảng phất giống như trong trời đất chỉ còn lại hai người bọn họ, hai đôi mắt yên lặng nhìn vào đối phương như sinh ra dòng điện mãnh liệt, khiến con người ta tê tê dại dại.

Từ sau quầy bar, Haruto bước ra rồi đứng yên ở trước mặt Kim Junkyu, hai tay vội vàng đặt ở hai bên mép quần.

Anh nhẹ nhàng hít một hơi, ngay sau đó nhẹ giọng hỏi Kim Junkyu ——

"Hân hạnh chào đón, xin hỏi quý khách cần gì?"
 
Harukyu |Abo| Trà Xanh Pha Đường |Chuyển Ver|
Chap 21: Em còn thích tôi không?


Haruto gầy đi nhiều, xung quanh hốc mắt đều lõm xuống cả.

Mắt anh hơi thâm quầng, tròng trắng mắt bị tơ máu giăng kín, xung quanh cằm cũng lún phún râu.

Dáng vẻ tiều tuỳ với thần sắc uể oải đến thế nhưng vẫn cứ khiến tâm trí Kim Junkyu xao động mãi thôi.

Thêm ánh mặt trời ngoài kia chiếu vào như phụ hoạ thêm làm cho Kim Junkyu cảm thấy ở trong lòng cậu, Haruto vĩnh viễn là viên ngọc rực rỡ loá mắt nhất.

Lúc Haruto hít hít mũi, động tác giống y như mấy con thú nhỏ đói bị Haruto nhìn thấy.

Haruto vội nghiêng người, muốn che đi cái mùi vị trên người anh nhưng không kịp nữa, hai đầu lông mày của Kim Junkyu nhíu cả vào nhau, ngữ khí đầy nghi ngờ đi cùng với một chút lo lắng.

"Anh uống rượu sao?"

Haruto vội lùi về sau hai bước, Kim Junkyu thuận theo đó tiến thêm hai bước nữa, nhìn qua giống như Kim Junkyu đang từng bước bức ép vậy, nhưng đâu ai thấy đôi bàn tay của cậu lại đang nắm thành quyền thật chặt.

Cuối cùng sự quan tâm của cậu đối với Haruto đã chiến thắng hết tất thảy sự sợ hãi, cũng vô duyên vô cớ thêm cho cậu vài phần tự tin.

"Tai của anh sao vậy?"

Kim Junkyu khó hiểu trước mấy hành động kỳ quái của Haruto, rồi cậu chợt giật mình phát hiện lúc nãy hình như anh ấy có nghe thấy được lời mà cậu nói, "Anh nghe thấy sao?

Anh nghe thấy!!!

" Cậu lẩm bẩm tự nói, khoé miệng vốn dĩ đang xụ xuống giờ đều đang cong thành một độ cong hoàn hảo.

Thanh âm Kim Junkyu vốn nhẹ nhàng, lúc nói chuyện cũng từ từ chậm rãi nhưng ngay bây giờ cậu lại như súng máy liên thanh, liên hoàn đặt câu hỏi, đem đủ loại vấn đề không hề ngừng nghỉ mà ném đến trên đầu Haruto.

"Tai của anh thật sự tốt lên rồi phải không, có phải là từ bây giờ trở về sau đều có thể nghe thấy được đúng không?"

"Lúc trước em không tìm thấy anh, em cho rằng anh sẽ không bao giờ trở lại nữa..."

"Ba tháng này anh đã đi đâu?

Còn tai nữa, tai anh làm sao mà bây giờ tốt lên được như vậy?"

" ......

"

Lúc Haruto nghe được mấy lời này thì trong lòng anh cảm thấy vui nhiều lắm, trước đây chuyện khiếm thính là vùng cấm tuyệt đối không thể chạm vào trong lòng anh, nhưng bây giờ thì anh chỉ muốn đem Omega trước mặt này, người đang lải nhải mỗi một câu đều tràn đầy sự quan tâm đến anh mà ôm vào trong lồng ngực thôi.

Anh xoa xoa tay, nhưng đột nhiên lại nhớ lý do tại sao mình lại uống nhiều rượu đến thế.

Lúc trước, nội quy ở trường học rất nghiêm ngặt nên loại thức uống chứa cồn này được liệt vào loại cấm tuyệt đối, anh đột nhiên thấy hơi xấu hổ khi mang cái mùi này đứng trước mặt của Kim Junkyu.

Haruto len lén ngửi mùi vị trên người mình, thật ra cũng không nặng mùi lắm, nhưng đối với xoang mũi nhạy cảm của Kim Junkyu thì chính là tội ác tày trời.

Anh rất muốn hỏi thẳng Kim Junkyu rằng cậu với Alpha kia có quan hệ gì, vì sao đang cùng cậu ta vừa nói vừa cười lại còn có thể chú ý tới anh – người chỉ mới trở về tiệm trà sữa ngày đầu tiên.

Anh muốn hỏi rất nhiều, nhưng câu hỏi tới đầu môi rồi lại chỉ còn một tiếng thở dài.

Haruto biết chuyện đến nước này là do một tay mình gây ra, là tại anh không nói một lời nào đã mất tích ba tháng trời, huống hồ gì lúc trước là chính anh đã lui bước mà từ chối Kim Junkyu, giờ người ta có quan hệ gì với anh đâu mà anh dám đi hỏi.

Anh không hề có thân phận gì để dám đi chất vấn Kim Junkyu hết, tất cả những điều này không phải là do chính anh tạo ra hay sao?

Vô vàn câu hỏi đến bên miệng lại chỉ hoá thành một vài câu giải thích ngắn ngủi, "Tai của tôi đã tốt hơn rồi, có thể nghe thấy được.

Ba tháng trước không nói lời nào mà đi, tôi...

Là do bị người nhà của tôi gọi trở về.

Lúc ấy cậu tới kỳ phát tình rồi ngã vào người tôi, cũng làm cho kỳ dịch cảm của tôi kéo đến nên tôi không thể đưa cậu về ký túc xá được."

"Lúc đó tôi chỉ nghĩ đem cậu đẩy ra xa khỏi cái người tàn phế là tôi đây, tôi..."

Haruto nghẹn lời, giọng của anh rất ấm áp dễ nghe, giống như trước giờ chưa từng bị khiếm thính vậy.

Kim Junkyu nhanh nhạy bắt ngay trọng điểm trong lời nói của anh.

Trái tim trong lồng ngực Kim Junkyu đập liên hồi, đập mạnh đến nỗi cậu sợ Haruto đang đứng ở phía đối diện cũng có thể nghe thấy được.

Điều mà cậu đã vô cùng mong chờ, lời mà Haruto nói ra lúc nãy, lời nói đó giống hệt như trong mộng tưởng của cậu, rằng Haruto cũng thích cậu đó!

Nếu như không phải là thích, hà cớ gì lúc đối phương gặp nguy hiểm thì đứng ra bảo vệ; nếu như không phải là thích thì tại sao rõ ràng là lưỡng tình tương duyệt đó, nhưng lại chỉ vì khiếm khuyết của bản thân mà đành đẩy đối phương ra xa chứ.

Kim Junkyu gục đầu xuống, lúc ngẩng đầu lên thì trong ánh mắt của cậu tràn đầy vui vẻ, vui vẻ tới nỗi chảy cả nước mắt.

Nhưng trong mắt Haruto thì lại thành anh đã chọc Kim Junkyu khóc một lần nữa mất rồi.

Giọng nói lâu ngày không sử dụng nên lúc phát âm có hơi chút khó khăn, Haruto cũng cố gắng thử phát âm sau những lần phẫu thuật nhưng kết quả không như mong muốn nên cũng làm anh dần dần thất vọng.

Nhưng bây giờ thấy Kim Junkyu bật khóc, anh không kịp nghĩ ngợi gì nữa mà cất tiếng.

"Đừng khóc, đừng khóc mà."

Kim Junkyu nín khóc rồi bật cười, đôi mắt đỏ rực, giọng nói mang theo chút xíu ghét bỏ, "Em không khóc."

Gió lạnh dọc theo khe hở ở cửa thổi vào trong tiệm, Kim Junkyu khẽ run lên một cái, cậu dùng giọng mũi mềm mại giải thích nhưng nghe chẳng có một chút xíu thuyết phục nào.

Cậu chống cằm tựa đầu trên quầy bar, động tác giống hệt như lúc Haruto chưa rời đi khi đó.

Đôi mắt tròn vo nhìn Haruto không chớp mắt rồi nói, "Ông chủ ơi, em muốn uống sữa bò, muốn uống nước trái cây, cũng muốn uống cả trà xanh nữa!"

"Được."

Haruto làm theo yêu cầu của cậu, ba tháng qua chỉ cần nghĩ đến Kim Junkyu thì anh đều sẽ đi làm một ly trà xanh pha đường, đầu tiên phải pha một ly trà xanh ngon, cẩn thận pha chế cải tiến chỗ này một ít, chỗ kia một ít là đã thành món trà xanh pha đường này.

Anh nhìn Kim Junkyu giờ y như một con sóc nhỏ, vừa cắn lấy ống hút, vừa hút lấy thứ chất lỏng trong ly, giống hệt với cái lúc anh nói anh sẽ đi ngày đó.

Haruto hơi thất thần, trong lúc nhất thời đã buột miệng thốt ra.

"Kim Junkyu, em còn thích tôi không?"
 
Harukyu |Abo| Trà Xanh Pha Đường |Chuyển Ver|
Chap 22: Bây giờ có thể cắn em rồi


Dường như mùa xuân đang ùa về đâu đó giữa mùa đông giá rét lạnh lẽo này, câu nói của Haruto như dòng nước ấm chảy xuôi vào tận đáy lòng của Kim Junkyu, tới cả tiếng chim sơn ca thánh thót cũng không êm tai bằng câu hỏi này.

Trong lòng Kim Junkyu kêu gào rằng em thích lắm, nhưng ngoài mặt cậu lại chẳng nói gì cả, bởi vì cậu tự dưng nhớ lại Haruto đã từng làm cho mình đau lòng ra sao.

Cậu không muốn tổn thương Haruto gì cả, nhưng lại không cam lòng để chuyện đó qua đi như vậy, hay là ——

"Anh đoán xem?"

Haruto im lặng.

Kim Junkyu cũng chỉ nghiêng đầu nhìn Haruto.

Cậu vừa nói xong đã thấy hối hận ngay rồi, thầm mắng mình đúng là đồ ngốc thật.

Thấy Haruto không đáp lại, trong lòng cậu lo sợ thấp thỏm cực kỳ, e sợ chỉ vì một câu nói đùa giỡn này của mình sẽ làm Haruto không vui rồi phất tay áo mà bỏ đi mất thì bảo cậu phải làm sao bây giờ.

Đi so sức chịu đựng với một người xuất thân từ trường quân đội ra thật chẳng dễ dàng gì.

Đôi mắt Kim Junkyu cứ nhìn mãi không chịu chớp nên có hơi đau nhức, sau lưng cậu cũng toát ra từng đợt mồ hôi lạnh.

Nhưng mà cậu còn chưa kịp nhụt chí thì đã thấy Haruto mở lời.

"Junkyu à, Alpha ngày hôm qua ăn cơm với em là ai vậy?

"

Tưởng là chịu thua nhưng ai ngờ lại là một câu chất vấn.

Khí thế của Kim Junkyu bỗng tụt mất một nửa, nhưng tự dưng cảm thấy mình có tật gì đâu mà phải giật mình, cậu ăn cơm riêng với Alpha lúc nào chớ.

Kim Junkyu không hề biết biểu tình của cậu bây giờ y hệt như chàng vợ nhỏ chịu oan ức vì bị chồng mình hiểu lầm vậy, cậu dậm chân dẩu miệng, "Em ăn cơm riêng với Alpha hồi nào!"

Cậu gân cổ lên cãi lại, "Anh ta là người theo đuổi Hoonie mà, anh ta hỏi em rằng Hoonie thích cái gì, rõ ràng là 4 người cùng nhau ăn cơm, anh nhìn thế nào mà ra chỉ có em với Choi Huynsuk ăn cơm cùng nhau chớ!"

Giọng điệu giận dỗi đột ngột bay vào trong đôi tai đã tốt lên hoàn toàn của Haruto, âm thanh ngọt ngào ấy làm người ta rung động mãi không thôi, tất cả dường như đều thông suốt.

Kim Junkyu trước nay luôn thích anh, em ấy chưa từng có người mới nào cả, chưa từng có.

"Thật xin lỗi, thật sự xin lỗi..."

Haruto lẩm bẩm mà nhắc mãi lời xin lỗi, xin lỗi Kim Junkyu vì anh nhìn lầm, xin lỗi vì ba tháng nay anh đã bỏ đi mà không nói câu nào.

Haruto đột ngột giang tay ôm cậu thật chặt, cái ly trong tay Kim Junkyu không tìm được chỗ đặt xuống nên đành phải cầm giơ lên giống y tư thế đầu hàng, cái ly được nâng cao lên qua khỏi đỉnh đầu mới may mắn thoát khỏi tình cảnh ly ngã nước đổ.

Kim Junkyu thấy hơi xấu hổ, nhưng cậu cảm thấy Haruto có khi còn thấy xấu hổ hơn cả cậu.

Lúc cậu quay đầu đi sơ ý lộ ra tuyến thể của mình, trong nháy mắt Kim Junkyu hoài nghi có khi nào Haruto sẽ cắn lên đó một cái không chừng.

Lúc Haruto vừa mở mắt ra liền nhìn thấy khối tuyến thể tinh xảo nhô lên kia, hầu kết anh không khỏi trượt một cái, trong đầu nổ oành một tiếng.

Anh có hơi không kìm chế được, những bài luyện tập sự khống chế ở trường học trong nháy mắt đều thành đồ bỏ, giờ anh đã hiểu rõ ràng rằng những chuyện mà anh khinh thường không tin trước kia, tất cả đều là sự thật —

Một Alpha cho dù có mạnh mẽ đến thế nào đi chăng nữa, khi đứng trước Omega mà mình yêu sâu sắc cũng không thể nào khống chế được bản năng.

Đây là điều cấm kỵ lớn nhất của xã hội này, trước giờ Haruto hơi khinh thường chuyện này, nhưng bây giờ anh lại không thể nào kiềm chế được cơn xao động đang chạy rần rần trong mạch máu.

Anh há miệng, chiếc răng nanh mang theo tính xâm lược cắm dần vào làn da của Kim Junkyu.

" A——"

Kim Junkyu nhắm mắt lại, nhưng cảm giác đánh úp lại không phải là sự tê dại khi tuyến thể bị cắn mà là cảm giác đau đớn và còn mang theo ít mùi của máu.

Răng nanh của Haruto cuối cùng vẫn đâm vào nhưng là đâm vào làn da bên cạnh tuyến thể của cậu, làm cho một ít máu tươi tràn ra theo.

Kim Junkyu không nhớ trong nháy mắt kia bản thân mình đã nghĩ đến cái gì, nhưng tuyệt đối không phải cảm giác chán ghét và sợ hãi.

Thậm chí xen giữa những hoảng loạn còn có đôi chút mong chờ thoáng qua nữa.

Lúc biết được Haruto không thật sự cắn xuống, trên mặt Kim Junkyu còn thoảng qua một tia mất mát.

Haruto xoa đầu Kim Junkyu, "Trước khi xác lập quan hệ thì anh sẽ không làm gì cả đâu, em yên tâm nhé.

"Kim Junkyu dẩu miệng, vừa muốn làm nũng lại vừa muốn ăn vạ người ta một chút, hỏi, "Vậy khi nào tụi mình mới được xác lập quan hệ?

Nếu anh không muốn xác lập quan hệ với em thì chi bằng em đây đi tìm người khác vậy."

Kim Junkyu nói câu này đầy mùi trà, cậu vẫn còn ghim chuyện lần đó Haruto đã từng nói cậu là trà xanh.

Đôi mắt cậu giả vờ chớp chớp, nhưng ánh mắt trong veo đó đã bóc trần đi lớp nguỵ trang mà cậu vừa đeo lên.

"Bây giờ có được không?"

"Được!"

Kim Junkyu gật đầu lia lịa như giã tỏi, "Lần trước là em, lần này đổi lại anh đi!"

Lông mi của cậu rung nhè nhẹ, đôi mắt vì xấu hổ mà nhìn xung quanh cuối cùng đậu lại trên mũi giày của Haruto trên mặt cậu đỏ bừng, chỉ cần lấy mu bàn chạm nhẹ vào thì sẽ cảm nhận được sức nóng như thiêu đốt đó.

"Kim Junkyu, anh yêu em, mong em cũng yêu anh như vậy, cho đến khi anh không còn trên cõi đời này nữa."

Haruto trang trọng nói, biểu tình nghiêm túc như đang đứng ở giáo đường tuyên thệ lời thề nguyện kết hôn, "Bởi vì cho đến tận lúc anh chết đi, anh vẫn sẽ không ngừng yêu em.

Nếu anh có vi phạm lời thề này, thì anh sẽ bị điếc trở lại, sau này cũng không được chết già."

Kim Junkyu vội vàng che miệng Haruto, lời thề độc như vậy cậu không muốn sẽ ứng nghiệm lên người Haruto.

Kim Junkyu chưa bao giờ nghĩ tới căn bản cậu chỉ muốn người yêu nói lời ngọt ngào một chút mà lại nhận được một lời thề cả đời như vậy.

Để tay lên ngực tự hỏi, bây giờ trong lòng cậu có bao nhiêu vui mừng chỉ có một mình cậu biết rõ mà thôi.

Kim Junkyu cũng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt của Haruto, từng câu từng chữ mà nói, "Haruto, em hy vọng em có thể đi trước anh, như vậy chúng ta có thể yêu nhau đến chết rồi."

Trên gương mặt nghiêm túc của Haruto cuối cùng cũng lộ ra ý cười vui vẻ, anh cúi đầu xuống phủ lấy đôi môi của Kim Junkyu.

Lúc mùi hương mát lạnh của trà xanh Long Tỉnh quất quýt đan xen với vị ngọt lành của hoa Sơn Chi xong, Kim Junkyu liếm môi rồi đột ngột hỏi Haruto một câu ——

"Vậy xin hỏi Haruto tiên sinh ơi, bây giờ anh có thể cắn em chưa?"
 
Harukyu |Abo| Trà Xanh Pha Đường |Chuyển Ver|
Extra1: Uống rượu cảm lạnh chảy nước mũi.


Lúc quay về bắt gặp Kim Junkyu ăn cơm cùng Alpha khác, Haruto thề với trời rằng anh chỉ uống có mỗi 3 chai rượu thôi, trước kia gia giáo nghiêm khắc nên anh chưa uống rượu bao giờ, cho nên giờ chỉ có mỗi 3 chai rượu mà đã mê mang suốt cả một buổi tối.

Mê mang đúng nghĩa đen, anh không có mượn rượu làm càn, cũng không có gạo nấu thành cơm gì cả bởi vì đơn giản là anh đã nằm ngay đơ thẳng tít đến sớm tinh mơ của ngày hôm sau mới tỉnh táo lại.

Haruto cũng không cảm thấy mất mặt gì hết, anh vì tình mà phát tiết, đây là chuyện tốt.

Anh sống 26 năm, cũng độc thân suốt 26 năm.

Lúc mẹ của anh nghe thấy chuyện anh vì một Omega mà quay về, điều bà nghĩ đầu tiên không phải là con của mình rốt cuộc yêu Omega kia nhiều bao nhiêu, mà lại là con của bà cuối cùng cũng có người để yêu rồi.

Chỉ là anh có chỗ không hiểu lắm, lúc Kim Junkyu nghe anh nói đã uống hết 3 chai rượu thì biểu cảm trên mặt như đang nghẹn cười, anh không hiểu là có ý gì, thẳng cho đến khi anh đến tham gia buổi tụ tập với bạn cùng phòng của Kim Junkyu —

Park Jihoon không uống được rượu, nên chỉ ở bên cạnh uống nước trái cây.

Mà Kim Junkyu......

Đem rượu làm như nước lã mà uống, chuốc cho Yoshi say gục đến nổi thấy sao nhỏ bay đầy đầu.

Mà Kim Junkyu mặt lại không đổi sắc, tim cũng đập như lúc bình thường, chuốc cho cẩu độc thân duy nhất trong bọn – Yoshi uống say đến gục luôn.

Kim Junkyu đem bình rượu nhẹ nhàng đặt ở trên bàn, giống như người vừa rồi uống một bụng rượu kia và Omega này là hai người khác nhau vậy.

Cậu quay đầu nhìn Haruto đang trợn mắt há hốc mồm ngạc nhiên, xấu hổ mà thè lưỡi.

"Lúc em còn nhỏ ba mẹ thường đi công tác nên hay để em ở lại nhà với dì cả.

Anh họ em chỉ cần đụng vào rượu thì sẽ đòi cởi đồ chạy rong ngoài đường, dì của em ghét bỏ ảnh vừa uống đã say nên đã luyện em ra cái tửu lượng như này."

Tửu lượng của Kim Junkyu cao thì có cao nhưng cậu cũng đã uống không ít, trong mắt đã có chút mơ hồ, đi đường vẫn luôn dính sát vào Haruto.

Haruto xoa tóc Omega, anh không biết có phải cậu đang cố ý giả vờ như người không xương vậy không nữa.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, anh thích cái kiểu dính người này của Kim Junkyu, nếu một ngày nào đó Kim Junkyu không còn thích bám anh nữa, ngày đó mới thật sự là ngày tận thế của anh.

"Anh ghét em à?"

Kim Junkyu đột nhiên đứng lại, túm tay áo Haruto mãi không buông, nhõng nhẽo một hai phải đòi Haruto đưa ra đáp án mà cậu vừa lòng.

Haruto không nhịn được mà bật cười, này mà là không say á, này rõ ràng là say đến không biết gì nữa rồi này.

Haruto bèn rút tay áo ra khỏi tay của Kim Junkyu, quả nhiên giây tiếp theo cậu đã bĩu môi sắp khóc, miệng còn lẩm bẩm nói, "Haruto không cần mình nữa, vậy mà lại không cần mình nữa..."

Chỉ vậy thôi mà làm cho trái tim Haruto nhảy loạn vài giây, từ trước giờ anh đã làm cho em bé nhà anh thất vọng nhiều lần lắm rồi, anh không nên làm cho Kim Junkyu đau lòng thêm một lần nào nữa.

Haruto ngồi xổm xuống, để Kim Junkyu nằm sấp lên lưng anh, phải cõng cái con người này về thôi, đi đường cũng vấp như em bé ngốc vậy đó.

Kim Junkyu nằm sấp trên tấm lưng rộng lớn của Haruto, đầu nhỏ của cậu cọ tới cọ lui, cuối cùng cũng tìm được vị trí thích hợp mà nghiêng đầu vào.

Cậu khẽ ngửi hương trên người Haruto, cũng thơm giống y như mùi trên người cậu vậy, còn nhân tiện nắm tóc của Haruto nữa.

"Haruto ơi, anh sẽ ghét bỏ em sao?"

Cậu vẫn không buông tha cái vấn đề kia mà lẩm bẩm vài tiếng.

Kim Junkyu thở ra hơi nóng, thổi lên cổ Haruto, thổi đến mức Haruto cũng thấy chỗ cổ ngứa râm ran.

"Đừng nhúc nhích."

Haruto nói, có lẽ là ngữ khí có chút nghiêm trọng, nên làm Kim Junkyu hơi tủi thân.

"Anh mắng em!"

"Anh không có mà."

"Anh đang mắng em, trước kia anh đâu phải như thế."

"Anh thật sự không có mà, em đừng nhúc nhích nữa!"

"Anh xem đi, anh lại mắng em!"

Haruto cảm giác trên vai có chút xúc cảm lạnh lẽo, trong lòng anh liền cả kinh, anh tưởng Kim Junkyu uống rượu say rơi nước mắt.

Kết quả giây tiếp theo liền nghe thấy Kim Junkyu hít mũi một cái, ngây ngô cười ha hả, "Chảy nước mũi rồi nè."

Haruto dở khóc dở cười, trước đây anh cảm thấy tính tình của Kim Junkyu mềm như bông, không nghĩ rằng càng tiếp xúc càng thấy bé ngốc này cũng biết chơi lắm, có đôi khi anh cảm thấy mạch não của mình chạy theo không kịp cậu, ví dụ như bây giờ ——

Kim Junkyu ngây ngô cười xong thấy nước mũi vẫn còn chảy, duỗi tay lau hai ba cái, nói, "Em giúp anh bôi đều nha.

Haruto này, anh nói xem em là người siêu siêu siêu tốt đúng không!"

"Đúng, Junie của chúng ta là tốt nhất."

Haruto câu được câu không mà dỗ Kim Junkyu, đèn đường soi sáng đem hai cái bóng kéo dài nhưng vẫn luôn dính sát bên nhau trông rất ngọt ngào.

Ánh trăng dịu dàng chiếu vào hai người, Haruto chỉ hy vọng thời gian này trôi chậm lại một chút thôi.

Anh thậm chí không thèm để ý Kim Junkyu bôi cái gì lên trên người anh, anh chỉ cảm thấy Kim Junkyu lại đáng yêu thêm một chút nữa rồi.

Đây là Omega bên cạnh anh sau này, là người sẽ cùng anh đi qua hết cả cuộc đời.

Anh hy vọng mỗi ngày sau này cũng sẽ dần khám phá ra thêm nhiều điểm "hơn người" của em bé ngốc này nữa.

Hơi thở của ái tình bay xung quanh hai người, khiến cho màn đêm dần kết thúc bằng cảnh tượng Kim Junkyu ngủ gục trên bờ vai của Haruto.

Thẳng đến sáng sớm ngày hôm sau, Kim Junkyu nhớ lại tối hôm qua, cậu đã bày trò gì thì cũng tự làm mình bật cười thành tiếng.

Kim Junkyu vừa cười vừa nói, "Có lẽ ngày hôm qua không phải nước mũi, là nước miếng đó!

Nhưng mà cũng không có gì khác biệt, em đều bôi cho anh hết, coi như là......

đồ bổ dưỡng nhan đi."

Vừa dứt lời cậu liền cười đến gập cả người, tới lúc này thì cái màn say rượu cảm lạnh chảy nước mũi này mới thật sự kết thúc.
 
Harukyu |Abo| Trà Xanh Pha Đường |Chuyển Ver|
Extra2: Gặp dì cả - vị gia trưởng trong truyền thuyết.


Lúc Kim Junkyu mang Haruto đi gặp dì cả của cậu thì đã xảy ra một chuyện buồn cười, nguyên nhân là do cậu, vẫn là chuyện cái máy trợ thính ngày đó.

Lúc Kim Junkyu giới thiệu với Haruto đây là dì cả của cậu, Haruto ngoan ngoãn đứng dậy, "Thưa dì cả ạ."

Dì cả cười một tiếng, "Ây dô, con nói cùng thằng bé tới thì tới thôi, còn mang nhiều đồ như vậy tới làm chi?

Đúng rồi, máy trợ thính mà Junkyu tặng con dùng có tốt không?"

Vừa dứt lời thì dì cả sửng sốt một chút, vừa rồi bà không để ý, bây giờ thấy trên tai Haruto nào có cái gì giống như tai nghe của máy trợ thính đâu.

Trong lòng bà lo lắng một chút, vỗ đùi cảm thấy chuyện xấu tới rồi đây.

Bà vội vàng kéo Kim Junkyu qua, nhỏ giọng xấu hổ hỏi, "Junkyu này, dì cả nhớ rõ đối tượng của con là người câm điếc mà.

Nhưng giờ......

Đã không phải là người lần trước nữa à?"

Kim Junkyu thấy dì cả luống cuống tay chân liền bật cười một tiếng.

Cậu nhìn sắc mặt dì cả có chút quẫn bách, càng được nước cười đến không ngừng nổi, Haruto kéo cũng kéo không được.

Kim Junkyu không nghĩ đến dì cả của cậu có thể nhớ rõ chuyện đó đến như vậy, còn nhớ rõ ràng đối tượng của cậu trước đó là người câm điếc nữa, còn sợ đây là đối tượng mới của cậu, lặng lẽ meo meo không dám hỏi cũng chẳng dám nói lời nào.

"Con đứa nhỏ này, dì cả hỏi con sao con không nói gì hết!

Sao lại cười không ngừng như vậy chứ, thật là làm người ta tức chết mà."

Dì cả chống nạnh, lên giọng răn dạy Kim Junkyu.

Kim Junkyu bĩu bĩu môi, một đầu chui vào trong lồng ngực của dì cả, làm nũng mà giải thích, "Dì cả, chính là anh ấy mà, vẫn luôn là anh ấy!"

"Lỗ tai chữa khỏi rồi à?"

Dì cả thò tay đẩy cái người không xương không cốt đang dính vào người dì ra, nhưng rốt cuộc vẫn là cục cưng mà mình thuơng, đụng nhẹ chút bà vẫn không đành lòng.

Kim Junkyu ngoan ngoãn gật đầu, Haruto lúc này mới phát hiện hai người đang thảo luận đến tai của mình.

Trong lúc nhất thời anh không biết mình nên xấu hổ luống cuống tay chân hay là nên bình tĩnh nghe hết rồi giải thích nữa.

Rốt cuộc do gia giáo ảnh hưởng, anh vẫn chọn lựa vế sau.

Anh thành khẩn tiến lên một bước, nói, "Dì cả, tai của con đã trị hết rồi, không cần lo lắng đâu ạ."

"Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi."

Dì cả đi vào phòng bếp xem đồ ăn còn đang nấu lỡ dở, Kim Junkyu ngồi ở bàn trà cắn hạt dưa, xác hạt dưa ném đầy cả bàn.

Haruto hơi bất lực, mỗi khi cậu phun ra liền giúp cậu dọn sạch, so với lúc đầu sạch sẽ hơn rất nhiều.

Kim Junkyu dẩu miệng, đôi mắt to khẽ nhíu một chút, hạt dưa trên tay kia cố tình rơi xuống đất dưới chân Haruto.

Thừa dịp Haruto cúi đầu nhặt thì cậu liền chớp lấy thời cơ mà hôn Haruto một cái.

Nụ hôn còn mang theo chút mùi vị của hạt dưa, làm chút bất lực trong lòng Haruto tan thành mây khói.

Nhìn Kim Junkyu nghiêng đầu giả vờ nhìn trái nhìn phải, anh liền đưa tay nắn khuôn mặt tròn trịa của cậu.

Thật vất vả mới dưỡng lại được khuôn mặt tròn trịa như này, không thể để nó lại gầy đi được nữa.

Nắn nắn chút thịt phúng phính trong tay, cảm giác đáng yêu không thể nào kể hết.

Hai người bọn họ vùi đầu cắn hạt dưa, thẳng đến khi Haruto không đầu không đuôi hỏi một câu, "Dì cả là Alpha nữ à?"

"Hả?"

Kim Junkyu sửng sốt một chút rồi lại ngoan ngoãn gật đầu, "Đúng ạ.

Mẹ của em là Omega, hai người là chị em sinh đôi đó."

"Sinh đôi sao?"

Haruto có chút không dám tin tưởng.

Trước đó vài ngày anh mới thấy ba mẹ của Kim Junkyu, mẹ của Kim Junkyu dịu dàng xinh đẹp, đến nói chuyện cũng nói rất nhỏ nhẹ, thật sự không thể liên tưởng được vậy mà là một cặp chị em sinh đôi với dì cả của Kim Junkyu.

Haruto giơ tay lấy đi vỏ hạt dưa bên khoé miệng của Kim Junkyu, thuận tay giúp cậu vén một ít sợi tóc.

Kim Junkyu nhìn theo mấy sợi tóc Haruto đang vén ra sau tai của cậu, "Hơi dài rồi nhỉ, nên đi cắt thôi."

"Không cần đâu, như vậy rất tốt."

"Tốt cái gì á?"

Đôi mắt Kim Junkyu sáng lấp lánh nghi hoặc mà nhìn anh.

"Lúc xoa đầu em cảm xúc rất tốt."

Haruto nói như thế, cũng thật sự xoa đầu cậu một phen.

Ánh mặt trời lúc chiều tà chiếu rải rác trên người đôi tình nhân, lúc dì cả bưng thức ăn ra cũng thấy ấm áp trong lòng.

Bà hơi thổn thức, rõ ràng nhìn Kim Junkyu vẫn còn giống một đứa trẻ, vậy mà thoắt cái đã cùng một Alpha bắt đầu nói chuyện yêu đương rồi.

"Junkyu, ăn cơm thôi."

Trên bàn đặt tất cả đều là món mà Kim Junkyu thích, Haruto thấy ánh mắt Kim Junkyu tức thời sáng ngời, giơ đũa lên cái này cũng muốn thử một chút, cái kia cũng muốn thử một chút.

Miệng cậu nhét đồ ăn đến căng phồng, lúc nói chuyện cũng hơi khó khăn.

"Ăn từ từ thôi, chậm một chút."

Dì cả tuy là ngoài miệng nói như vậy, nhưng tay vẫn không ngừng gắp đồ ăn cho Kim Junkyu, một lúc sau đồ ăn trong bát đã chất đầy thành một ngọn núi nhỏ.

Kim Junkyu ăn bụng nhỏ tròn vo, không màng hình tượng mà ợ hơi một cái.

Người ta có câu căng da bụng thì chùng da mắt, cậu thừa dịp Haruto đi giúp dì cả rửa chén liền trực tiếp ngủ gật một giấc ở trên sô pha.

Cũng không biết cậu mơ thấy cái gì mà trong lúc ngủ mơ còn bẹp miệng.

"Junkyu thằng bé này, thật ra cũng không làm người ta phải lo lắng gì."

Haruto trầm mặc một lát, "Em ấy......

Thật sự thực tốt, em ấy giống như ánh mặt trời nhỏ đến soi sáng cho con.

Trước đó, con không hề ôm hy vọng rằng tai con sẽ phục hồi như cũ, là do con muốn cùng em ấy ở bên nhau, con mới bằng lòng tiếp tục phối hợp trị liệu.

Cũng may là điều trị thành công nên bây giờ con mới có thể lấy một thân thể khoẻ mạnh mà đứng bên cạnh em ấy."

Dì cả vỗ vỗ bả vai Haruto, "Con cũng là một đứa nhỏ ngoan, dì cả yên tâm rồi.

Gia cảnh con tốt, tính cách con cũng ưu tú, Junkyu nhà ta đụng phải may mắn mới gặp gỡ được con, là phúc của nó."

Haruto cười cười, chính anh mới là người có phần phúc khí này.

Có lẽ đời trước anh làm nhiều việc tốt, nên đời này mới có thể gặp được Omega đáng yêu lại dịu dàng như Kim Junkyu.

Kim Junkyu, em ấy cười lên ngọt ngào, nói chuyện lại mềm mại, chỗ nào cũng là dáng vẻ mà Haruto luôn tìm kiếm.

Haruto rũ mắt, nghiêm túc mà đem mỗi cái chén rửa đến sạch sẽ, lại cười hỏi, "Đúng rồi dì cả ơi, hôm nay trên bàn cơm có vài món mà em ấy đặc biệt thích, dì có rảnh chỉ cho con chút được không ạ?"

Dì cả mặt mày hớn hở, "Được, được."
 
Harukyu |Abo| Trà Xanh Pha Đường |Chuyển Ver|
Extra3: Gặp gia trưởng - phim truyền hình máu chó.


Ngày Kim Junkyu đi đến nhà Haruto vốn là chuyện vui vui vẻ vẻ, còn sửa soạn cho bản thân một phen.

Chọn cái áo khoác ngắn lịch sự nhất phối với chiếc quần dài màu mạch nha, giày cũng là đồ mới, tóm lại cậu sửa soạn đến mức muốn bao nhiêu ngoan ngoãn thì có bấy nhiêu luôn.

Nhưng trong nháy mắt lúc vừa nhìn thấy trang viên của nhà Haruto, cậu sợ rồi đó nha.

Là trang viên đó!!!

Kim Junkyu sinh ra ở gia đình cũng khá giả nên có thể hiểu được, trang viên này được xây dựng trên gần một trăm mẫu đất, đi hết chỗ này cũng cảm thấy đau cả chân.

Đối diện với cánh cổng sắt màu trắng được thiết kế cầu kỳ, Kim Junkyu dại ra nửa phút, sau đó quay đầu đi thẳng.

Haruto có chút ngoài ý muốn, vội đuổi theo hỏi, "Làm sao vậy?"

Kim Junkyu mếu máo, "Em sợ lắm."

Cảm giác tự ti trong lòng cậu lại trồi lên, giống như ai đang lấy búa gõ thùng thùng vào cái trống lớn, gõ đến nổi đầu cậu choáng váng chỉ muốn đi thẳng về nhà.

Haruto là thiếu gia của gia đình giàu có, có khi nào ba mẹ anh ấy sẽ vứt cho mình một tấm chi phiếu rồi bảo mình mau mau rời xa con của họ không?

Hay có thể sẽ buộc mình phải sinh được Alpha để kế thừa gia nghiệp, nếu sinh không được thì sẽ đuổi mình ra khỏi cửa, rồi để cho Haruto cưới vợ hai?

Kim Junkyu càng nghĩ càng sợ, cậu muốn đem mấy cái suy nghĩ bậy bạ này ném ra khỏi đầu.

Nhưng ném nửa ngày ngược lại không ném hết mà còn tích cóp càng nhiều hơn.

Đầu cậu ong ong lên một tiếng, đứng ở cửa thiếu chút nữa bị chính mình dọa rơi nước mắt.

"Em không đi!"

"Làm sao vậy?"

Haruto vội hỏi.

"Nhà anh có tiền có thế như vậy, chắc chắn sẽ chướng mắt một Omega xuất thân từ gia đình bình dân như em.

Đến lúc đó mẹ anh nhất định sẽ khiến cho em phải rời xa anh, rồi em sẽ phải đi tha hương, nói không chừng còn đang mang thai con của anh nữa kìa!"

Haruto càng nghe càng không thể hiểu nổi, chuyện này là chuyện gì vậy chứ.

Anh hối hận rồi, trước đó vài ngày anh không nên để cho Kim Junkyu xem cái gọi là 《 Kiều O của bá tổng mang bầu chạy 》.

Làm cho trong đầu Kim Junkyu bây giờ tất cả đều là một đống hổ lốn, toàn là tình tiết cốt truyện máu chó đầy đầu.

"Không đâu mà Junie, sẽ không có chuyện mang thai còn phải đi xa tha hương đâu nhé."

Haruto khuyên, nhưng anh đã thoáng nhìn thấy ba mẹ từ trên xe đi xuống.

"Ai mang thai?

Haruto, con làm ra chuyện gì vậy!"

Mẹ Haruto nhướng mày, bà nghe thấy Haruto nói hai chữ mang thai rất rõ ràng, chẳng lẽ là Haruto làm Kim Junkyu có thai trước khi cưới sao, trong lúc nhất thời bà vừa tức vừa vui, nhất thời không biết nên dùng sắc mặt nào cho thỏa đáng.

Kim Junkyu bị giọng của người phụ nữ thình lình phát lên làm hoảng sợ, vội nhảy ra trốn sau lưng Haruto.

Nếu không phải Haruto tay mắt lanh lẹ kéo lấy tay áo cậu thì chỉ sợ cậu đã đụng đầu con sư tử bằng đá dùng để trang trí trước cửa rồi.

"Cẩn thận!

Thằng bé này, con đang mang thai, đừng bất cẩn như vậy."

Mẹ Haruto vừa lo lắng vừa sợ hãi, cảm xúc đan xen hồi lâu, bà quăng cho Haruto một con mắt hình viên đạn.

Nói gì thì nói cũng là do con trai mình, tất cả là do Haruto làm sai.

Kim Junkyu nghe vậy hai má lập tức đỏ bừng, cậu đâu nghĩ tới mình chỉ nói lung tung một câu mà lại lọt vào tai người khác.

Hai gò má cậu ửng hồng, không biết nên giải thích như thế nào, chỉ có thể xua tay nói, "Không phải, không phải vậy đâu ạ..."

Chuyện hiểu lầm này thẳng đến lúc bọn họ ngồi ở phòng khách mới được giải thích rõ ràng, trước đó mẹ Haruto vẫn luôn trừng mắt nhìn Haruto, như thể con trai bà là một tên xấu xa ăn xong rồi chùi mép.

Ánh mắt áy náy của bà đi theo Kim Junkyu suốt cả quãng đường, Kim Junkyu chỉ dám rụt cổ, hận không thể chui cả đầu vào trong lồng ngực của Haruto.

May mà tới phòng khách thì bọn họ tách ra ngồi, không gian rộng lớn làm ánh mắt áy náy của mẹ Haruto dần tan vào trong không khí, tới lúc này Kim Junkyu mới thoáng ngồi thẳng dậy.

Nhưng chỉ trong một giây, cậu lại nghe thấy những lời mà cậu đã tưởng tượng vô số lần vừa rồi.

"Ba mẹ của Junkyu làm ở đâu vậy con?"

"Dạ?"

Kim Junkyu hơi sợ nhưng căng da đầu đáp, "Ba của con là giáo sư đại học, còn mẹ là nhân viên công ty bình thường thôi ạ."

Cậu đã quyết định rồi, nếu mẹ Haruto thật sự ném cho cậu tấm chi phiếu, bảo cậu rời xa Haruto.

Cậu nhất định phải thử chiêu một khóc hai nháo ba thắt cổ, tuy rằng nhà họ Watanabe có tài sản kếch sù đến mức nào đi chăng nữa thì chắc họ cũng sẽ không muốn chọc phải vụ kiện tụng liên quan đến mạng người đâu, chưa kể đến cậu còn là Omega quý hiếm nữa!

Giọng Kim Junkyu mềm như bông làm mẹ Haruto nghe mà thích cực kỳ, bà có hai đứa con trai Alpha, Haruto là đứa thứ hai.

Nhưng từ khi sinh Haruto xong, bà có nằm mơ cũng muốn có thêm một em bé Omega áo bông nhỏ mềm mại ôm lấy bà, giống như Kim Junkyu vậy.

Bây giờ Mẹ Haruto hận không thể đổi Haruto lấy Kim Junkyu, làm gì có chuyện vứt tấm chi phiếu rồi đuổi cậu đi.

"Giáo sư đại học rất tốt nha, nhà chúng ta thiếu mùi sách."

Mẹ Haruto đẩy Haruto sang một bên, bà ngồi ở bên cạnh Kim Junkyu, nhìn trái nhìn phải cũng thấy nhìn không đủ.

Kim Junkyu vẫn còn hơi sợ nhưng vẫn đánh liều hỏi, "Dì ơi, ngài không chê nhà con kém hơn rất nhiều so với nhà dì sao ạ?"

Lúc cậu nói chuyện còn khoa tay múa chân, động tác cực kỳ đáng yêu, mẹ Haruto cười khiến cậu hơi ngượng ngùng, đôi tay đang giơ trên không trung không biết nên giơ tiếp hay là bỏ xuống đây.

Trong mắt mẹ Haruto lại càng sáng hơn, bà vội vàng nói, "Làm gì có chuyện đó chứ, Junkyu đáng yêu như vậy chỉ có thể là gia đình ưu tú mới có thể nuôi ra, là Haruto nhà chúng ta trèo cao."

"Cảm ơn dì ạ, ba mẹ con nghe thấy nhất định cũng sẽ vui vẻ, con cảm ơn ạ!

Haruto cũng là người siêu siêu tốt, nếu không lúc ấy con đã chẳng theo đuổi anh ấy."

Kim Junkyu ngây ngô mà gãi gãi đầu, thanh âm mềm mại đã làm bùng lên tình thương mẹ con từ tận trong tâm của mẹ Haruto.

Nhưng mà cái vấn đề ai theo đuổi ai này, mẹ Haruto cảm thấy bà vẫn nên thảo luận một cách nghiêm túc lý do vì sao cùng với Haruto đó.
 
Harukyu |Abo| Trà Xanh Pha Đường |Chuyển Ver|
Extra4: Bất ngờ có trà sữa nhỏ.


Vào năm thứ 3 sau khi Kim Junkyu tốt nghiệp đại học, cũng tức là năm mà Haruto sắp bước sang tuổi 30, bọn họ rốt cuộc...

Bị giục kết hôn.

Kim Junkyu và Haruto trù trừ chưa đồng ý, bởi vì cậu vẫn nghĩ mình còn nhỏ, làm sao có thể kết hôn được chứ.

Nhưng hai người khó địch lại bốn vị gia trưởng, rốt cuộc hai người trẻ vẫn phải thoả hiệp.

Kiểm tra trước hôn nhân là yêu cầu bắt buộc của Z quốc, bởi vì sợ Omega sẽ tìm trúng một Alpha không có năng lực, phí hoài tài nguyên của quốc gia một cách vô ích.

Kim Junkyu rất ngoan ngoãn, nhưng trong mấy tiết sinh lý ở thời trung học cậu lỡ ngủ gà ngủ gật nên vẫn phải nhờ vào học sinh giỏi Haruto phổ cập khoa học cho cậu một phen, mới không xảy ra mấy chuyện lộn xộn chê cười.

Lúc lấy máu, Kim Junkyu một không ăn no hai chưa tỉnh ngủ, ngơ ngác nhìn y tá chọc kim tiêm vào cánh tay cậu, ba giây đồng hồ sau mới cảm giác đau đớn, ngay lập tức chui đầu vào trong lồng ngực của Haruto.

Haruto xoa xoa đầu nhỏ của cậu, hơi bất đắc dĩ mà cười với y tá, khẽ nói, "Phiền cô có thể làm nhẹ chút được không, em ấy sợ đau."

Y tá là một cô gái Beta, không cảm thụ được pheromone nhưng cô có thể cảm nhận được có nhiều thật nhiều bong bóng màu hồng đang bay vòng vòng trên người của cặp đôi trước mặt này.

Cô rất ghen tỵ cái luyến ái ngọt ngào vĩnh viễn thuộc về AO này.

Kết quả xét nghiệm có rất nhanh, sau khi có kết quả, vị bác sĩ giám định có chuyên môn mà bọn họ hẹn trước sẽ tiến hành phân tích và đưa ra một số ý kiến thích hợp cho cặp đôi chuẩn bị kết hôn.

Kim Junkyu được Haruto đút cho rất nhiều đồ ăn vặt và trà sữa, cậu cuối cùng cũng bình tĩnh lại, khi nhìn thấy bác sĩ còn vui vẻ mà chào hỏi một phen.

Bác sĩ là một người đàn ông lớn tuổi, gương mặt trông rất hiền từ, nhìn Kim Junkyu sôi nổi như vậy ông rất thích, nhưng những gì cần nói thì ông vẫn phải nói ra ——

"Con là Kim Junkyu đúng không, có phải kỳ phát tình của con thường xuyên không ổn định đúng không?"

" Vâng, đúng vậy ạ!"

"Bác sĩ, làm sao vậy ạ?

Thân thể của Junkyu có vấn đề gì sao, có nặng lắm không ạ?"

Haruto nghe thấy bác sĩ trịnh trọng hỏi một câu lạ như vậy, trong nháy mắt cả người liền run lên một cái.

Kim Junkyu là bảo bối của anh, anh không mong bất kỳ điều tồi tệ nào xảy ra với Kim Junkyu.

Bác sĩ xua tay, đẩy kính mắt xuống nói, "Không có chuyện gì nghiêm trọng đâu, chỉ là tình triều không ổn định cho nên giai đoạn này có lẽ sẽ không dễ dàng thụ thai.

Sau khi điều trị tốt sẽ ổn cả thôi, đừng quá lo lắng nhé chàng trai trẻ."

"Không có vấn đề gì khác sao, chỉ là khó thụ thai thôi đúng không ạ?"

Haruto thấy bác sĩ lắc đầu, lúc này mới dần đem trái tim đang treo lơ lửng đặt về chỗ cũ, "Không có việc gì, em ấy còn nhỏ, chưa vội gì ạ."

"Cậu vậy mà khá rộng lượng đấy."

Bác sĩ cảm khái một câu, những gia tộc như Watanabe gia không quá coi trọng chuyện con cái, nhưng những Alpha khác lại cãi cọ ầm ĩ vì chuyện này thật sự rất mất mặt.

Kim Junkyu còn đang mê mang, lúc sắp ra khỏi cửa liền chọc chọc Haruto hỏi, "Vừa rồi có phải bác sĩ nói thân thể em có vấn đề đúng không?"

Haruto không nhịn được mà bật cười, xoa đầu nhỏ của Kim Junkyu, "Không có việc gì đâu, chỉ là Junie của chúng ta có thể làm em bé thêm mấy năm nữa rồi."

Kim Junkyu chẳng hiểu gì cả, mãi cho đến khi cậu phát hiện tình hình sử dụng bao cao su trong nhà đã giảm mạnh trong vài tháng qua thì cậu mới chợt nhận ra mình đã ngu ngốc bỏ lỡ điều gì.

Nhưng cũng chính vì một câu nói của bác sĩ mà một hạt mầm nhỏ đáng lẽ nên đến sau đám cưới đã lặng lẽ meo meo mà nảy mầm trong bụng của Kim Junkyu.

Vốn dĩ kỳ phát tình của Kim Junkyu không chính xác lắm, cũng là do cậu quá bận rộn với việc chuẩn bị cho hôn lễ nên cậu chẳng nhớ rốt cuộc mình đã uống thuốc ức chế hay chưa.

Lúc cậu vùi đầu lấy hơi thổi bóng bay thì hạt mầm nhỏ đột nhiên thức dậy chứng minh mạnh mẽ rằng nó đang tồn tại.

Phim truyền hình máu chó năm đó một lời thành sấm, cậu chưa kết hôn mà đã có thai, làm mẹ Haruto mắng mỏ Haruto một trận, mắng xong thì đau lòng cho Kim Junkyu, cũng đau lòng cho con trai mình, bà mới thả Haruto vừa bị mắng máu chó đầy đầu qua an ủi Kim Junkyu.

Kim Junkyu còn chưa dỗ được chính mình đã phải chịu trách nhiệm làm cha làm mẹ, thoáng thấy Haruto đi tới liền tức giận ném gối đầu qua, giả vờ hung dữ khóc nức nở, "Haruto anh cố ý đúng không!

Chắc chắn là anh cố ý, muốn để em mất mặt ở hôn lễ, muốn để em bị người ta cười nhạo."

Cậu tức giận và tủi thân đến nổi rơi nước mắt đầy trên mu bàn tay.

Haruto nhìn cậu mà đau lòng cực kỳ, vội vàng nhận sai, "Thật sự xin lỗi bảo bối, anh không cố ý đâu, anh thật sự không có cố ý mà..."

Kim Junkyu quay đầu rơi nước mắt, thà nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ cũng không thèm nói chuyện với Haruto.

Haruto nói đến miệng đắng lưỡi khô, cuối cùng cũng khiến cho Omega của anh bật cười.

Cũng may chuyện này không ảnh hưởng đến hôn lễ, nếu không cho dù Kim Junkyu có dịu dàng đến đâu đi chăng nữa cũng không chịu nổi, chỉ sợ ý nghĩ muốn trừ khử Haruto cũng có sẵn luôn trong đầu.

Em bé được sinh ra vào buổi chiều, là một bé trai Omega mềm mại với ngũ quan rất xinh đẹp.

Đôi mắt to đen tròn giống hệt Kim Junkyu, làm cho những người đến thăm bé đều cười đến vui vẻ.

Kim Junkyu nhìn em bé giống hệt mình như đúc, cảm giác như mình vừa từ trong mộng mà bừng tỉnh, hết thảy đều bình yên.

Trước mắt cậu là ông bà của hai bên gia đình đang trêu đùa với em bé, còn có vị Alpha nào đó đang nhìn cậu chăm chú với vẻ mặt đầy sầu lo nữa.

Vậy là đôi chân phiêu bạt bao nhiêu năm của cậu cuối cùng cũng đã tìm được bến đỗ.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa kính bệnh viện, phủ lên khuôn mặt đẹp như tạc tượng của Haruto, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi nhếch lên, giống hệt như lần đầu tiên cậu nhìn thấy Haruto vào một buổi chiều hè năm ấy.

Kim Junkyu đột nhiên nở nụ cười, duỗi tay nhéo khuôn mặt nhỏ bụ bẫm của con trai, "Tên ở nhà đặt là Trà Sữa nhỏ đi."
 
Back
Top Bottom