Khác [HarTom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
364421300-256-k691937.jpg

[Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
Tác giả: fuyu091
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

chiến tranh kết thúc, nhưng harry vẫn không thể thoát ra khỏi cái bóng của chúa tể hắc ám, khủng hoảng tinh thần kéo dài khiến harry mệt mỏi harry quyết định kết thúc cuộc đời cứu thế chủ mà mọi người hằng mơ ước với 1 lọ thuốc ngủ liều mạnh

trên chiến trường ác liệt của cái thiện và cái ác, phép thuật của 2 người va chạm harry được trao cho cơ hội nhìn thấy kí ức đau thương của voldermort

vậy ra cứu thế chủ và chúa tể hắc ám lại có nhiều điểm chung đến đau lòng

-"mong rằng kiếp sau chúng ta có thể cứu rỗi lẫn nhau Tom"



tomhar​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Ngũ Hành kiếm pháp
  • Chiến Hành Giả
  • Anh hoà thành sao trời
  • Giới Song Hành
  • Hắc Dạ Hành
  • Hắc Dạ Hành 2: Sự Tan Vỡ
  • [Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
    kết thúc và bắt đầu mới


    5 năm từ cái ngày kết thúc trận chiến cuối cùng ở hogwarts harry potter,cứu thế chủ của chúng ta hoàn toàn bị thế giới phép thuật lãng quên

    20 năm cuộc đời của chàng trai trẻ đó cống hiến cho thế giới pháp thuật với gánh nặng đánh bại phù thủy hắc ám

    -"chẳng còn cứu thế chủ nữa, cậu bé vàng chết rồi"

    Đôi mắt vô hồn, nụ cười gượng, harry nhìn ra cửa sổ tự tâm sự với bản thân mình

    Ánh nắng buổi chiều tắt dần, đến khi màn đêm hoàn toàn bao phủ chân trời cũng là lúc lòng người cũng nhuốm màu bi thương

    Harry đi chậm rãi đến tủ gỗ cũ gần đó

    căn nhà tranh đơn sơ nhuốm màu thời gian, chẳng có ai có thể tưởng tượng 1 cứu thế chủ lừng danh giờ lại sống cô đơn trong căn nhà tranh bé xíu ở sâu trong rừng này cả

    1 chai độc dược màu cam tươi sáng được lấy ra, "ngày mai" - tên của lọ độc dược mang màu sắc tươi sáng đó thực chất là 1 liều thuốc ngủ cực mạnh dùng trong "cái chết nhân đạo" trong bệnh viện st.mugo

    harry từ từ đổ chai độc dược vào miệng, vị ngọt ngào, dư vị hạnh phúc, harry từ từ chìm vào giấc ngủ bất tận

    ....

    ...

    ...

    ...

    ...

    harry tỉnh lại nhận thấy bản thân đang ở 1 không gian trắng xóa, bốn bề mở rộng đến vô vùng vô tận

    harry đi mãi, đi mãi, cơ thể cũng dần mờ nhạt đến khi dừng lại trước cánh cửa đề năm 1932, 1 luồng sức mạnh bí ấn kéo cậu vào

    đập vào mắt cậu là 1 thân ảnh bé nhỏ bị lũ trẻ con ném đá

    "đồ quái vật, ta ném chết ngươi"

    lũ trẻ con lần lượt ném đá vào cậu nhóc gần đó, thân ảnh gầy yếu chẳng thể đánh trả được bọn chúng

    harry tức giận, dù sao cậu cũng ghét nhất là những kẻ bắt nạt, nhất là bắt nạt kẻ yếu

    trong vô thức harry sử dụng thần chú không đũa phép, lũ nhóc nhận 1 bùa choáng hoảng sợ chạy tán loạn

    lúc này harry mới định thần lại rồi tiến lại gần cậu nhóc kia

    "còn đứng lên được chứ?"

    harry đưa tay đỡ lấy cậu nhóc đứng dậy

    "tôi không cần"

    cậu nhóc hất tay harry ra rồi khó khăn tự đứng dậy

    lúc này harry mới nhận ra cậu nhóc trước mặt có dáng vẻ mĩ miều như nào, khuôn mặt góc cạnh tuy hơi gầy chút, mắt màu đỏ ruby ánh lên vẻ sắc nét

    harry suýt ngơ người mất 1 lúc mới phản ứng lại được và dùng bùa chữa trị lên người cậu nhóc kia

    "anh là thiên thần sao?"

    cậu nhóc hơi đỏ mặt khi được anh chữa trị

    harry cười nhẹ nhưng trong ánh mắt ánh lên sự chua sót

    "không, anh là kẻ bị ruồng bỏ"

    cậu nhóc lao tới ôm chầm lấy harry, rối lấy trong túi ra 1 cái nhẫn cũ kĩ nhuốm màu thời gian đưa cho harry

    "cho anh, cảm ơn vì đã chữa trị cho em"

    chỉ kịp nhận lấy chiếc nhẫn mà chưa kịp đáp lại, harry lại 1 lần nữa bị hút về không gian trắng xóa kia
     
    [Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
    cuộc sống mới


    Harry đi bộ trên con đường trải dài nắng vàng dẫn thẳng đến căn nhà nhỏ ở cuối đường, căn nhà bị dây leo quấn quanh nhưng luôn giữ được vẻ ấm áp và gần gũi

    sau khi bị hút lại vào không gian màu trắng vô tận kia 1 lần nữa, harry đi tiếp, đi mãi đến khi nó lại 1 lần nữa bị kéo vào cánh cửa với số 1935, có vẻ như linh hồn cậu đã đi xuyên thời gian nhưng điều khó hiểu chính là lần này cậu không bị kéo lại không gian kia nữa, yên bình trải qua nửa năm ở thế giới muggle

    không hiểu sao tất cả tài sản lẫn lõi phép thuật của cậu vẫn được giữ nguyên vậy nên bây giờ harry sống khá dư giả, mỗi ngày đều tận hưởng cuộc sống

    "Cậu potter, cậu mới đi chợ về sao?

    Arial rất nhớ cậu đó, con bé cứ mong cậu sang chơi mãi"

    Harry nở 1 nụ cười tỏa nắng đến người phụ nữ vừa nói chuyện với cậu

    "Ồ tất nhiên rồi bà mercy cuối tuần tôi sẽ sang chơi với con bé"

    Nói rồi harry đi thẳng vào ngôi nhà với dải thường xuân quấn quanh,khu vườn nhỏ với vô vàn loài hoa khoe sắc

    bên trong đó là 1 chàng trai dáng vẻ vô cùng đĩnh đạc, khuôn mặt sắc cạnh cùng đôi mắt màu lục trong vắt có thể tán đổ bất kì cô nàng nào trong gang tấc

    harry xếp đồ mới mua được vào tủ lạnh rồi đi tắm

    bước ra khỏi phòng tắm là hình ảnh cơ bụng tám múi cùng các múi cơ săn chắc

    harry ngồi xuống ghế thong thả dùng bữa tối gồm steak và 1 ít salad đơn giản

    1 ngày bình thường của harry cứ thế trôi qua

    ---------------------------------------

    16/10/1935

    đã bước dần sang mùa đông, thời tiết dần trở lạnh, như mọi lần harry giờ này đều đang trên tay bịch lớn bịch nhỏ đi về nhà nhưng con đường thường ngày về nhà của anh hôm nay vì tuyết rơi khiến đường trơn trượt gây tai nạn xe nên harry đành phải đi đường vòng

    con đường này phải đi ra đến gần bìa rừng, gần 1 cô nhi viện tồi tàn

    harry đi qua đó nhìn thấy 1 đám trẻ con túm năm tụm ba bắt nạt 1 cậu nhóc nhỏ người ở gần đó

    như mọi khi harry-thánh nhân-potter của chúng ta đã tức giận cho bọn nhóc 1 bùa chú khiến chúng nhảy nhót không ngừng mà chạy đi mất

    nhìn thấy harry cậu bé kia chạy vội ôm chân harry, harry khá cao khoảng 1m87 nhưng thân ảnh bé nhỏ đang run rẩy ôm chân cậu kia thật sự rất gầy và nhỏ bé khiến harry không khỏi sót xa nhớ lại bản thân khi xưa

    harry quỳ 1 chân xuống ôm đứa trẻ vào lòng

    cảm nhận được sự ấm áp đứa trẻ đỏ mặt lên tiếng

    "anh lại cứu em 1 lần nữa rồi, thiên thần của em"

    lúc này harry mới sực người nhìn vào thân ảnh bé nhỏ trước mặt, con ngươi màu ruby, tóc đen óng mượt tuy ăn vận rách rưới nhưng không làm giảm chút nào vẻ đẹp của cậu nhóc trước mặt

    harry ôm chặt hơn, sau 1 lúc harry mới chậm rãi nói nhỏ nhẹ bên tai cậu nhóc kia

    "em có muốn về với anh không?"

    cậu nhóc mắt sáng ngời chỉ muốn vui vẻ trả lời có nhưng vì xấu hổ đỏ mặt với nụ cười tỏa năng của người thanh niên trước mặt nên chỉ khẽ gật đầu

    harry nhìn thẳng vào mắt cậu nhóc

    "cho anh biết tên của em được chứ? anh sẽ nhận nuôi em"

    cậu bé ngồi xụp xuống tuyết dùng tay từ từ viết nên từng chữ cái lên tuyết

    "tom marvolo riddle, đó là tên em"

    đầu harry hơi váng khi phát hiện cậu nhóc tuyệt mỹ trước mắt này lại chính là chủa tể voldermort sau này khiến cậu thấy hơi rợn tóc gáy, nhưng nhớ lại những đau khổ khi nhìn ký ức của voldermort khiến harry đồng cảm nhiều hơn là thù hận

    harry nhẹ nhàng hôn lên trán tom

    "chào em tom, anh là harry potter"
     
    [Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
    cha con


    harry bế tom ngồi lên tay, chạm vào lan da lạnh toát của tom khiến harry không khỏi cau màu

    "họ đối sử với trẻ con thật tệ" harry nghĩ

    2 thân ảnh nhanh chóng biến mất sau cánh cửa dẫn vào cô nhi viện

    một cô gái mặt cọc cằn lại gần harry

    "tom, con quai vật này mày về muộn"

    harry trừng mắt với cô gái kia

    cô gái cảm thấy bị áp bức run sợ nhìn và con ngươi màu lục nhưng lạnh lẽo kia tưởng trừng như cô là con mồi của 1 con mãng xà to lớn muốn ngay lập tức nuốt trửng mình vậy

    giọng cô hơi run run "anh là"

    "tôi đến để nhận nuôi "

    "à vâng vâng, phòng viện trưởng ở lối này"

    cô gái bủn rủn dẫn harry đến phòng hiệu trưởng

    *cốc cốc cốc*

    "vào đi"

    mở cửa phòng hiệu trưởng là 1 không gian "sang trọng" 1 cách lố bịch

    những bức tranh, đồ vật đắt tiền được sắp xếp 1 cách vô cùng gây chướng mắt trái ngược hoàn toàn với hoàn cảnh sống của những cô nhi ở bên ngoài cánh cửa

    harry chướng mắt nhìn viện trưởng với khuôn mặt "phúc hậu" hay nói đúng hơn là chướng mỡ giống hệt mụ cóc ghẻ umbridge trong kí ức hồi cậu còn ở năm 5

    "quý ngài đây đến có việc gì vậy nhỉ?"

    cô gắng kìm nén mong muốn đấm thẳng vào mặt bà viện trưởng trước mặt harry ngồi xuống ghế giọng hơi khàn nói chuyện với viện trưởng

    "tôi muốn nhận nuôi 1 đứa nhỏ"

    "ồ tất nhiên rồi, ngài có muốn đi tham quan xung quanh để "chọn" đứa trẻ mà ngài muốn không?"

    harry càng thêm tức giận khi nhìn ra ý chỉ của bà viện trưởng, bà chỉ coi lũ nhóc là mặt hàng để "chọn lựa" mà thôi

    "không cần, tôi muốn nhận nuôi tom, tom riddle"

    viện trưởng hơi nhướn mày nhưng ngay lập tức quay về nụ cười cùng vẻ mặt hiền hòa giả tạo của bà

    "ồ là đứa nhóc đó sao, thằng nhóc đó có chút đặc biệt nhưng tôi sẽ không bất ngờ khi quý ngài đây cảm thấy xao xuyến trước vẻ đẹp của thằng nhóc đó đâu"

    harry mất bình tĩnh rồi lấy ra tơ chi phiếu

    "1 triệu bảng anh, nhanh làm thủ tục đi tôi không có thời gian tán gẫu đâu"

    nụ cười của mụ ta còn trở nên quái dị hơn nữa

    "tất nhiên rồi quý ngài, ngài có thể đón nó đi ngay lập tức chỉ cần kí giấy nữa thôi là được"

    bà ta nhanh chóng cất chi phiếu đi sợ harry sẽ lấy lại nó rồi lấy ra 1 sấp giấy tờ nhận nuôi và đưa bút cho harry

    không 1 giây chần chừ, chữ kí "harry potter" rất nhanh đã nằm trên vị trí người giám hộ của tom riddle

    "bella, kêu tom đi dọn đồ dùng đi, người nhận nuôi nó muốn đó nó đi sớm nhất có thể"

    chưa đầy 5 phút sau tom đã đứng chờ sẵn ở cửa cô nhi viện chờ harry đón về

    harry ôn nhu cúi xuống nhẹ nhàng bế tom ngồi lên tay mình

    "thả em xuống, em không phải trẻ con" tom xấu hổ cố đẩy harry ra

    "tom à, bây giờ em nên gọi ta là cha mới đúng chứ?"

    mặt tom hơi đơ ra rồi sau đó là đỏ chót, tom rúc vào cổ harry như mọi đứa bé tâm tuổi cậu hay làm

    "cha"

    harry xoa đầu bé con nhà mình

    "ngoan lắm tom"

    ngồi nhà nhỏ của harry vẫn ấm áp như thế nhưng giờ nó đã có thêm một thành viên mới càng làm nơi này thêm sức sống
     
    [Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
    hạnh phúc của tom


    ngôi nhà nhỏ của harry giờ rộn vang tiếng cười nói của 2 cha con

    tuy tom luôn thể hiện bản thân là 1 quý tộc có quy củ và quy tắc nhưng ở lâu với harry cũng bị đồng hóa đôi chút tính cách của lũ sư tử

    tất nhiên harry cũng bị tom nhắc nhở nhiều lần về tư thế khi dùng bữa hay những cử chỉ thường ngày, niềm vui khi bay trên trời cũng được harry vun đắp cho tom

    ------------------------

    mùa đông đến cận ngày giáng sinh, harry bế tom ngồi lên đùi dụi dụi vào hõm vai người con trai nhỏ của mình

    "tom, năm nay là năm đầu tiên chúng ta trải qua giáng sinh cùng nhau con muốn món quà như thế nào?"

    tom im lặng 1 lúc lâu rồi rúc đầu vào mái tóc rối bời của harry

    "được ở với ba là con đã mãn nguyện lắm rồi"

    harry cười lớn nhéo mũi tom

    "thằng nhóc này, hãy ngẩng cao đầu lên giờ con không còn là cô nhi nữa muốn gì cũng được ba đều sẽ mua cho, vì con là đứa trẻ ba yêu thương nhất"

    tom đỏ mặt xấu hổ rướn mặt lên thơm lên má harry

    "con yêu ba"

    -------------------------

    đêm giáng sinh

    căn nhà nhỏ ấm áp có 1 cây thông noel nhỏ ở phòng khách, harry chẳng tiếp xúc mấy với thế giới phù thủy nên các món quà hầu hết là từ những muggle gần đó hay người quen ở chỗ làm của cậu

    harry đi lên tầng khẽ mở cánh cửa sơn màu xanh và bạc với viền hoa văn sang đơn giản bên trong là 1 chàng hoàng từ với vẻ ngoài tuấn tú đang say giấc trên chiếc giường nhỏ của mình

    phòng của tom luôn gọn gàng vì bản chất của slytherin đều vậy

    harry không thể thay đổi bản chất slytherin của tom nhưng anh luôn mong mình có thể cảm hóa được tom , cậu sẽ không trở thành chúa tể hắc ám sau này nữa

    harry bước nhẹ đến bên chiếc giường cúi xuống thơm nhẹ lên trán tom

    "giáng sinh vui vẻ ,tom"

    cậu nhóc nhanh chóng tỉnh ngủ vòng tay ôm cổ harry hôn lên má harry 1 cái thật kêu

    "ba giáng sinh vui vẻ"

    harry đặt cậu bé nhỏ lên giường lấy trong túi ra 1 hộp quà màu xanh bạc với ruy băng màu lục bảo

    "quà của con"

    tom hơi bất ngờ vì lần đầu tiên có người tặng quà giáng sinh cho cậu nhưng cũng vô cùng mong chờ muốn biết bên trong là gì

    bên trong hộp là 1 cặp vòng cổ hình mãng xà uy vũ 1 con có mắt màu xanh lục, con còn lại là màu đỏ

    harry lấy chiếc vòng có con rắn mắt xanh lục đeo lên cổ tom , mắt con rắn màu giống hệt mắt của harry, vô cùng quyến rũ và quý phái

    harry đem chiếc vòng còn lại đeo lên cổ mình rồi thơm nhẹ lên tay tom

    "chúc mừng sinh nhật con trai ta, tom"

    "sao ba biết nay là sinh nhật con"

    harry lấy tay chặn nhẹ môi tom lại

    "có nhiều thứ ta biết về con lắm"

    harry bế tom đặt lên đùi, như 1 thói quen tom rúc vào lòng harry tìm chỗ thoải mái để ngồi

    harry đem 2 con rắn đặt gần nhau màu mắt của rắn dần chuyển dần đến khi xuất hiện 2 con rắn mắt 2 màu đỏ và xanh lục rồi cúi xuống ân cần giải thích

    "2 con rắn này biểu thị trong tim ra luôn có con và trong tim con luôn có ta, nếu con gặp nguy hiểm thì con rắn của ta sẽ báo cho ta biết"

    giọng harry hơi bé lại

    "và khi ta gặp nguy hiểm thì......cũng tương tự với con....."

    harry cầm 1 con rắn lên rồi nói

    "gia đình"

    đó là khẩu hiểu của nó, chỉ cần nói nó lên ta sẽ biết vị trí của đối phương

    không đợi tom hết bất ngờ harry đã bế tom xuống dưới nhà với bàn ăn thịnh soạn đã được chuẩn bị sẵn, 2 ba con trải qua quãng thời gian vô cùng hạnh phúc với nhau
     
    [Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
    hogwart và biến cố


    31/12/1936

    lại 1 giáng sinh nữa đến với gia đình nhỏ của tom và harry

    như mọi năm harry vẫn tặng cho tom những món đồ mà cậu yêu thích như quyển sổ tay ma thuật,bút tốc hành,....

    nhưng như 1 thói quen 2 cha con luôn đeo vòng cổ rắn bên mình như 1 tín vật nhận biết mà chỉ có 2 cha con nhận ra

    harry vẫn có thói quen bế tom trên vai đi khắp mọi nơi, tom lúc đầu còn xấu hổ nhưng lúc sau cũng dần hưởng thụ, đôi khi còn nghịch mái tóc rối bời của harry

    hôm nay harry đưa tom đến hẻm xéo, đã lâu lắm rồi cậu chưa quay lại nơi này kể từ khi chiến tranh nổ ra

    "ba ơi mình đi đâu thế?"

    harry cười khúc khích

    "tom năm nay con bao tuổi rồi ?"

    "dạ 10"

    đúng vậy, con sẽ sớm nhận được thư cú từ hogwarts và đến trường học tập như bao phù thủy nhỏ khác vậy nên chúng ta ở đây để chuẩn bị mua sắm những đồ dùng học tập cho con

    tom hơi bất bình bứt đám tóc rối bù khiến cậu thấy chướng mắt

    "con không muốn đi học, muốn ở bên ba cơ"

    bị bứt bởi tiểu quỷ nhà mình khiến harry kêu oai oái

    "thôi nào tom con biết rằng con không thể sống mãi ở thế giới muggle được mà, con ba thì không thể đến thế giới phép thuật"

    tom giựt mạnh đầu harry, 1 nhúm tóc đen nháy đã phải rời bỏ chủ nhân của mình đang ở trên tay đứa bé với vẻ mặt vô cùng khó chịu

    "tại sao ba lại không đến thế giới phép thuật được chứ?"

    "ba.....là tội phạm, họ sẽ bắt ba, con không muốn thế đúng chứ?"

    harry hơi ấp ứng khi nói dối tom thế này, tuy biết không nên lừa dối tom nhưng harry biết tom không thể quá xa rời dòng thời gian này, nó sẽ ảnh hưởng không tốt đến tương lai

    thế là qua mấy lời đường mật harry đã thành công dụ tom đi mua hết đồ dùng học tập

    đúng như dự đoán, đũa phép của tom vẫn là gỗ thủy tùng lõi là lông đuôi phượng hoàng

    tom hý hửng thử những câu thần chú harry dạy trước ở nhà, phải công nhận rằng tiểu "chúa tể hắc ám" này thật sự rất có thiên phú, chẳng mấy chốc các phép năm nhất đã bay vèo vào đầu vị phù thủy nhỏ kia

    ---------------------------

    đúng như dự đoán của harry, cú đưa thư từ hogwarts đã đến

    cầm trên tay lá thư nhập học cho con trai harry thấy vui mừng nhưng có chút tiếc nuối?

    harry giống như bác molly nhà weasly chăm lo tất cả mọi thứ tươm tất cho tom đến tận khi cậu lên chuyến tàu 9 3/4 thì mới yên tâm quay trở về

    nhưng cuộc đời éo le thay lúc đang mải mê trở về nhà thì harry lại 1 lần nữa bị kéo lại không gian màu trắng kia

    harry tức đến chửi thề

    "đ*t m* nó chứ?"

    lọt vào tầm mắt harry là hình ảnh 1 ông cụ râu dài, thấp hơn cụ dumbledore nhưng nhìn gợi đòn hơn nhiều lần

    harry ngay lập tức bật mode cảnh giác

    "ông là ai?"

    ông già kia chỉ mỉm cười nhẹ nhàng rồi nói

    "harry potter, cứu thế chủ, đứa trẻ được chọn đúng chứ?"

    harry hơi giật mình vì từ lâu đã không còn ai gọi cậu bằng mấy cái tên đấy nữa quá khứ đen tối đó harry chỉ muốn xóa nó mãi mãi khỏi tâm chí bản thân mình

    bỗng harry nhận ra điều gì đó

    "ông là người đưa tôi đến đây? nhưng để làm gì chứ?"

    ông chỉ vui vẻ nói "thực hiện mong muốn của bản thân mình cậu sẽ tìm ra câu trả lời"

    rồi ông chỉ tay vào harry 1 luồng sáng mạnh mẽ đẩy harry rơi vào cánh cửa năm 1946

    trước khi mất ý thức harry nghe được 1 giọng nói "merlin đó là tên ta, chúng ta sẽ còn gặp lại"
     
    [Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
    vẻ ngoài bị cấm


    Harry tỉnh dậy thấy bản thân nằm trên 1 chiếc giường êm ái khác xa với tưởng tượng của cậu

    Nhưng cả căn phòng bị che phủ bởi màn đêm tối tăm , harry chỉ có thế thấy 1 vài tia sáng qua khe rèm cửa từ ngoài vào

    Harry đứng dậy nhẹ nhàng đi ra chỗ ánh sáng chiếu rọi qua khe rèm kia

    Ló mắt qua khe hẹp nhỏ harry nhìn thấy đường phố vui vẻ tấp nập nhưng có gì đó rất lạ

    "Sao mọi người đều làm việc giống như những cái máy được lập trình?

    Tại sao họ lại sợ hãi nhìn về phía kia"

    Vừa nói harry vừa nhìn về phía họ e sợ thì thấy những phù thủy nam cao lớn và trên tay họ là những hình xăm con rắn với đầu lâu

    "tử thần thực tử?vậy là cuối cùng tom vẫn sa ngã?"

    Harry gằn ra từng chữ khi nhớ lại những hình ảnh ghê rợn lũ đó từng mang lại cho cậu

    Bỗng tiếng cánh cửa kẽo kẹt mở ra, harry giật mình quay lại thấy hình ảnh 1 người phụ nữ trẻ tuổi nhưng hoảng hốt khi thấy cậu vén rèm cửa nhìn ra ngoài

    Người phụ nữ vội vã kéo tay cậu kéo ra đằng sau cô rồi khép thật kĩ cái rèm lại

    "Daniel mẹ đã dặn là không được nhìn ra ngoài rồi mà"

    Harry cũng nhận ra người này là mẹ mình ở thế giới này và tên của cậu không phải harry potter nữa mà là daniel potter

    Trong kí ức của thân thể này, cậu nhóc này luôn bị cấm đi ra ngoài dù cho chỉ là nhìn qua cửa sổ thôi cũng không được phép

    cơ thể harry nhập vào trước đây là 1 cậu bé ngoan ngoãn và nghe lời khác biệt hoàn toàn với harry xốc nổi , điểm giống nhau duy nhất là ngoại hình cậu nhóc này giống harry hồi còn trẻ như đúc

    Harry kéo tay mẹ mình, hỏi 1 cách cẩn trọng

    "Mẹ......tại sao con không được phép ra ngoài ạ?"

    mẹ hơi chết lặng rồi kéo harry nhìn thẳng vào mắt mình

    "mẹ sẽ giải thích với con daniel, nhưng con phải thật bình tĩnh và tuân thủ con hiểu chứ?"

    harry gật đầu với vẻ mong chờ

    mẹ hít 1 hơi thật sâu rồi bắt đầu giải thích, từng câu từng chữ vô cùng chậm để nhấn mạnh với harry điều này quan trọng đến mức nào

    "chúa tể đã ra 1 điều luật rằng, bất cứ đứa trẻ nào có ngoại hình tóc đen mắt xanh lục đều sẽ bị bắt đến dinh thự của ngài, nhưng ta và cha con không thể điều đó xảy ra được con là con trai duy nhất của bọn ta daniel"

    harry bất ngờ nhưng mặt không biến sắc hỏi lại

    "nhưng sẽ đến lúc con phải đi học nữa, không thể ở mãi trong nhà được"

    mẹ gật đầu rồi kéo harry vào nhà tắm

    "ta sẽ nhuộm tóc cho con, còn về phần mắt thì hãy đeo lens các người cai quản sẽ không nghi ngờ con khi đến trường, à đúng rồi cuối tháng này con sẽ nhập học hogwarts, phải thật cẩn thận ở bất cứ đâu được chứ?"

    harry gật đầu rồi để mẹ nhuộm tóc đeo lens cho mình

    rất nhanh từ chàng trai tóc đen mắt xanh lục đã trở thành chàng trai với mái tóc vàng lộn xộn cùng đôi mắt màu xanh dương trông vô cùng hút hồn

    harry trước khi quay về phòng hỏi lại mẹ

    "về những người cai quản"

    "đó là những phù thủy với hình xăm đặc trung của chúa tể ở trên tay, họ vô cùng quyền lực nên tốt nhất đừng dính líu gì tới bọn họ"

    harry gật đầu rồi trở về phòng lòng mang vô vàn rối rắm
     
    [Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
    trở lại hogwarts


    rất nhanh ngày nhập học hogwarts đã tới gần, harry với thận phận daniel potter đã được ra ngoài, cậu nhanh chóng tìm hiểu xem rốt cuộc thằng nhóc cậu nuôi giờ đã thành cái dạng gì rồi

    10 năm biến mất của harry, tom như phát điên tìm đủ mọi ngóc ngách những chẳng thể tìm ra tăm hơi về người cha thân yêu của cậu y hệt lúc chàng trai đó xuất hiện, từ hư không và giờ cũng mất tăm không chút tung tích

    cái vòng rắn trên cổ thì luôn nhấp nháy khiến tom càng bất an vì đó là dấu hiệu cho thấy harry đang gặp nguy hiểm nhưng dù có hô mật mã bao nhiêu lần thì thị trí của harry luôn để trống khiến tom như muốn sụp đổ

    tom tự hứa với bản thân rằng harry chưa chết vì khi chủ nhân của con rắn chết đi thì mắt rắn sẽ chuyển sang màu đen, tom ôm hy vọng tìm lại harry trải qua 7 năm tại hogwarts

    nhận thấy rằng chỉ khi bản thân có quyền lực thì mới có thể tìm lại thiên sứ của đời mình, tom tham gia đấu tranh chính trị vẫn lấy tên chúa tể voldermort và xây dựng quân đội tử thần thực tử cho bản thân mình

    nhờ được đọc những quyên sách từ tương lai của harry tom biết được 1 số nhược điểm của các quan chức cấp cao và nhanh chóng leo lên trở thành chúa tể cai trị giới phù thủy, ban đầu còn có người phản đối nhưng những quyết sách của tom nhanh chóng chuyển mình giới phù thủy, bây giờ đất đai của muggle phần lớn do phù thủy tiếp quản mang lại vô vàn điều hạnh phúc cho giới phù thủy mọi người sau 10 năm dần dần coi việc tuân lệch chúa tể là điều đương nhiên và không 1 ai phản đối lại ngài

    vì lần này mong ước của tom không phải là trường sinh bất tử nên không có trường sinh linh giá nào được tạo ra cả, tất cả tài năng, nhân tính và vẻ ngoài điển trai của tom đều được giữ lại cả

    ------------------------------------------

    nhà ga 9 3/4

    ba mẹ đưa harry đến nhà ga niềm nở đưa tiễn con trai lên chuyến tàu khởi hành đến hogwarts

    bước lên toa tàu 1 tử thần thực tử đứng trước mặt harry rồi đưa tay ra

    "đưa đũa phép của nhóc đây, ta cần biết danh tính của nhóc"

    harry đưa cho gã đũa phép của cậu

    gã lẩm nhẩm đọc 1 câu thần chú rồi trả lại đũa cho cậu

    "daniel potter, duyệt, nhóc được vào"

    harry nhanh chóng đi vào rồi tìm 1 khoang thoải mái để ngồi

    "tử thần thực tử cũng không tệ lắm? họ giống như những thần sang nhưng chỉ khác là làm việc cho voldermort thôi"

    trong khoang harry ngồi có 1 cái đầu đỏ quen thuộc và 1 mái tóc bạch kim khiến harry cho chút hoảng

    cậu trai tóc đỏ mồm nhét đầy đồ ăn vui vẻ cười cười với harry

    chàng trai tóc bạch kim thấy thế cốc nhẹ lên đầu đứa bạn tham ăn của mình rồi đưa tay về phía harry

    "tên của tôi là albrax, albrax malfoy"

    harry bắt tay lại

    "daniel potter rất vui được làm quen"

    lúc này thằng nhóc tóc đỏ kia mới nuốt trôi đống đồ ăn trong miệng vội đưa tay về phía harry

    "alan weasley, rất vui được làm quen"

    harry hơi sửng sốt hỏi lại

    "một malfoy và một weasley chơi thân với nhau ư? thật hiếm thấy"

    albrax cười cười rồi ôm alan vào lòng

    "phải là malfoy và phu nhân malfoy mới đúng chứ"

    alan đánh vào ngực albrax

    "ai là phu nhân của anh chứ? có chó mới yêu anh"

    harry nhìn màn tình tứ này mà chết lặng từ lâu não bắt đầu đau vì nhiều thứ thay đổi thế giới quan của cậu quá

    "được rồi 1 malfoy yêu 1 weasley, chuyện ngàn năm có 1"

    cùng với alan và albrax, harry lên đường quay trở lại hogwarts thân yêu

    ----------------------------

    đừng lo harry, thằng con nhóc sắp quay lại tán tỉnh nhóc kìa🙂))
     
    [Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
    lễ phân loại


    vẫn như kí ức của harry, hogwarts luôn đứng sừng sững ở đó suốt ngàn năm, nguy nga và tráng lệ

    sảnh đường vẫn khiến mọi người kinh ngạc

    "oa rộng quá đi" alan cảm thán khi bước vào sảnh đường

    albrax cốc vào đầu alan với vẻ chán nản "nếu mới có thế này cậu đã bất ngờ thì tý nữa chắc chắn sẽ ngất xỉu đó"

    "cậu biết sẽ có gì xảy ra ư?" harry hơi tò mò về việc mà albrax cho là sẽ bất ngờ

    "ồ tất nhiên rồi, năm nay những người cai quản sẽ được tăng cường trong hogwarts đó, nghe bảo chúa tể đã huy động rất nhiều lực lượng để tìm 1 kẻ nào đó, không biết là ai xấu số chọc phải ngài đây" albrax từ tốn giải thích với vẻ mặt thương tiếc cho kẻ xấu số nào đó

    "từ từ đã, tom......không.....chúa tể đang muốn tìm người?" kẻ làm sai luôn có tật giật mình và tất nhiên harry không phải ngoại lệ, cậu biết rằng đột ngột biến mất như thế sẽ khiến tom phát điên đi tìm cậu vì tính voldermort vẫn luôn như thế , giờ harry chỉ cầu rằng nếu có bị bắt đến gặp tom thì thằng nhóc sẽ không quẳng cho cậu 1 bùa avada

    trong lúc mải suy nghĩ thì lễ phân loại đã bắt đầu, người phụ trách công việc này là giáo sư môn biến hình albus dumbledore - người mà harry vĩnh viễn không thể hết hận vì đã đẩy tom đến bước đường tha hóa này- giáo sư cầm trong tay danh sách và lần lượt đọc các tên

    "eileen prince"

    "slytherin"

    "albrax malfoy"

    "slytherin"

    "alan weasley"

    "griffindor"

    "eward lupin"

    "hufflepuff"

    .

    .

    .

    .

    .

    "daniel potter"

    "slytherin"

    harry không khỏi cảm thán "cứ tưởng mình sẽ quay lại vào griffindor chứ cuối cùng là vào slytherin"

    Horace Slughorn là chủ nhiệm nhà của harry và ông ta không thích những kẻ không tuân thủ "slytherin hành vi thủ tục" nhưng ông là 1 người coi trọng tiền tài và danh vọng nên những đứa trẻ thuộc dòng dõi quý tộc lâu đời và cao quý luôn nằm trong tầm ngắm được mời vào câu lạc bộ trụy lạc của ông ta

    và tất nhiên 1 potter sẽ không bao giờ nằm trong danh sách đó, tất nhiên rồi vì dòng họ đó có truyền thống vào nhà griffindor mà giờ lòi ra 1 đứa vào slytherin thì nhìn bằng mắt cá chân cũng biết thằng nhóc đó sẽ không được mọi người ưa thích nhất là khi nó còn là dòng phụ của gia tộc nữa

    harry tuy bất ngờ nhưng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm chỉnh đúng như những gì cậu còn nhớ trong "slytherin hành vi thủ tục" rồi đến ngồi cạnh albrax

    -----------------------------------------

    Tại phủ riddle

    "Mau đi tìm cho ta, bất kì ai có mắt đen tóc xanh giống hình đều đưa đến đây hết"

    1 thiếu niên vẻ ngoài trẻ tuổi nhưng từng từ từng chữ nói ra đêu mang vẻ băng lạnh và lạnh lùng

    Cậu thiếu niên lại gần khung ảnh, bên trong là bức ảnh nơi có người đàn ông với nụ cười dịu dàng vui vẻ hỏi thăm "tom hôm nay con thế nào, ba thì nhớ con muốn chết luôn"

    Tuy chỉ là 1 mảnh kí ức được lấy ra nhưng vẫn làm người thiếu niên kia vui vẻ mà hôn nhẹ lên khung ảnh vô tri vô giác kia

    Giọng người thiếu niên kia khẽ ngân lên

    "ba à, con hứa sẽ sớm tìm thấy ba thôi, .......con sẽ giam ba lại để người không bao giờ biến mất khỏi con nữa" đoạn sau câu nói, ánh mắt người thanh niên kia càng trở nên đỏ thẫm đáng sợ

    Đúng như mọi người đoán, người thanh niên thành đạt với đôi mắt đáng sợ kia chính là cậu bé tom đáng yêu năm nào

    Sau 10 năm ròng rã, không ngày nào tom không nhìn ngắm chiếc vòng cổ rắn trên cổ, con rắn vẫn luôn nhấp nháy mắt để cho tom hy vọng tìm lại người ba mà cậu đã thầm thương trộm nhớ từ lâu

    đúng vậy, tom marvolo riddle có 1 bí mật, cậu yêu người ba nuôi luôn chăm sóc cậu, từ ngày cậu được harry đưa khỏi trại trẻ mồ côi trong cậu như bùng lên thứ dục vọng dơ bẩn, cậu muốn nhốt ba lại để chỉ có mình cậu nhìn thấy được.

    Tom đã nhẫn nhịn rất tốt nhưng harry đột nhiên biến mất, sợi dây lý trí cuối cùng níu kéo tom đứt hoàn toàn, trong đầu cậu chỉ có 1 ý niệm duy nhất là

    "tìm ra ba và nhốt ông lại, vĩnh viễn giam cầm ông bên mình"
     
    [Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
    bí mật bị lộ


    Tại hogwarts

    Harry theo chân thầy sloghorn quay về hầm nhà slytherin

    Huynh trưởng david greengrass đi đến chỗ bức tượng rắn nhỏ rồi nói

    "Thuần huyết"

    Nói rồi bức tường nhanh chóng tách ra để lộ đường đi dài dẫn đến hầm nhà slytherin

    "Đó là mật khẩu nhà, 1 tháng đổi 1 lần ta sẽ không nhắc lại" huynh trưởng david dứt lời dẫn lũ rắn nhỏ vào trong

    Harry vô cùng bất ngờ về sự xa hoa của hầm nhà slytherin, tuy biết rằng quý tộc đều rất giàu nhưng so với trong kí ức của cậu nơi này thậm chí còn xa hoa hơn nhiều

    Làn nhà lát đả cẩm thạch sáng bóng, tường được đính những viên ngọc sapphire màu lục trông vô cùng quý phái, phòng sinh hoạt chung không quá rộng nhưng lại đầy đủ tiện nghi đối với bất kì quý tộc nào

    "Cũng được" albrax lên tiếng nhận xét nơi ở mới của họ trong 7 năm tới

    Harry không khỏi cảm thán "bọn họ kiếp trước vốn đã giàu rồi nay còn càng giàu vậy?

    Việc mình biến mất thì có liên quan gì đến việc giàu lên nhanh chóng của bọn họ chứ?"

    Chưa kịp đặt thêm câu hỏi cho chính bản thân thì đập vào mắt cậu là 1 thân ảnh màu đen tuyền từ trên xuống dưới, harry thề rằng cậu có nhìn bằng ngón chân cái cũng biết cái người trước mặt là ai nhưng cậu vẫn quay ra hỏi albrax

    "Kia là?"

    Albrax ban đầu không hiểu nhưng nhìn về phía ngón tay của harry chỉ thì liền hiểu

    "Cậu có hứng thú với đàn anh snape?"

    Harry đông cứng luôn, trước mặt cậu chính là hình ảnh thời niên thiếu của giáo sư độc dược ước rằng có thể ném cậu vào vạc mà nấu lên

    "Thế là ba cũng đang ở đây?"harry gật gù hiểu ra

    Trong lúc harry mải bất ngờ thì cuộc chiến thủ tịch cũng kết thúc, thủ tịch nhà vẫn là anh david greengrass năm 6 còn thủ tịch năm nhất thì chẳng phải ai xa lạ mà lại chính cậu nhóc albrax malfoy kia

    Chẳng mấy quan tâm đến lũ người kia harry quyết tâm phải làm quen với giáo sư snape nếu không về sau cậu chắc chắn phải nghe ông phun nọc độc dài dài

    Harry đến chỗ đàn anh năm 3 rụt rè hỏi

    "Đàn anh severus"

    Snape ngẩng đầu lên cho cậu 1 cái nhìn lạnh nhạt

    " potter luôn là lũ ngu ngốc như thế, ta nhớ rằng chưa bao giờ cho cậu gọi tên ta như thế, gọi snape!"

    Harry không quá bất ngờ với nọc độc của snape vì nó khiến cậu cảm thấy quen thuộc

    "Đàn anh snape, em rất hứng thú với bộ môn độc dược tuy mới chỉ học năm nhất nhưng nó như 1 thứ ma lực kì quái khiến em mê say vậy, không biết đàn anh có thể vui lòng trả lời những câu hỏi của hậu bối này chứ"

    Harry thề rằng cậu đã dùng toàn bộ lượng ngôn từ hoàn mĩ để sử dụng, tuy dốt đặc ở bộ môn độc dược lúc còn ở trên ghế hogwarts nhưng để đối phó với snape năm 3 thì chắc vẫn đủ, ít nhất cậu đã học thuộc như máy hết đống sách đó để có thể đi cuộc thi NEWT

    Snape có chút bất ngờ khi thằng nhóc năm nhất này lại quyết định tiếp cận 1 người như cậu nhưng với bản tính cẩn trọng từ bé severus không trực tiếp đồng ý

    "Ta nghĩ rằng những tri thức hạn hẹp của người đàn anh này chẳng thể lấp đầy cái não nhét đầy cỏ lác và cái miệng ngông cuồng của cậu potter đây" nói rồi severus đi thẳng 1 mạch vào phòng

    Harry chỉ có thể thờ dài quay về phỏng của mình, cậu được ghép cùng phòng với malfoy,căn phòng tuy nhỏ nhưng phòng tắm như ở khu nghỉ dưỡng vậy, đâu đâu cũng thấy tượng và tranh rắn nhưng harry đã quá mệt mỏi sau 1 ngày đóng giả vẻ ngoài của 1 slytherin rồi nên cậu nhanh chóng lao vào phòng tắm

    Tắm xong harry dự định ra ngoài thay quần áo thật nhanh trước khi albrax quay trở về nhưng vừa mở cửa ra đập vào mắt cậu là ánh nhìn đầy bất ngờ của albrax

    Nhanh như chớp, albrax ếm bùa khóa cửa và cách âm lên cửa phòng rồi phóng tới đẩy harry vào tường

    "Tại sao cậu vẫn ở đây?

    Tớ tưởng chúa tể đã ra lệnh bắt tất cả những người có mắt đen tóc xanh"

    Rồi albrax rút 1 tấm ảnh ra rồi so sánh với mặt harry

    "Thậm chí cậu còn giống như đúc vậy, nếu không phải chúa tể tìm người trưởng thành thì cậu lúc này chắc chắn đang quỳ trước mặt ngài rồi"

    harry vùng tay ra khỏi albrax

    "rốt cục cậu đang nói đến ai cơ? tôi giống ai? tại sao chúa tể lại tìm người có tóc đen mắt xanh?"

    không kịp để cậu tiếp tục hỏi thì 2 tên tử thần thực tử đã phá cửa xông vào, trực tiếp đem harry cố định xuống mặt sàn

    mặt harry đập thẳng xuống sàn khiến harry ngay lập tức ngất xỉu, máu mũi bắt đầu chảy ra,tử thần thực tử vẫn luôn ra tay tàn độc như thế

    "mang nó về cho chúa tế"tên tử thần thực tử đứng đầu ra lệnh cho bọn cấp dưới rồi hắn quay ra chỗ albrax, dùng giọng điệu đe dọa pha chút cười cợt

    "không biết chúa tể sẽ làm gì cậu malfoy đây nhỉ?

    1 bề tôi đã phản bội mệnh lệnh của ngài"

    albrax không đáp lại chỉ có thể run rẩy trong sợ hãi, cậu biết rõ chứ, 1 người giống đến nhường này mà còn giấu ngài, chắc chắn chờ đợi cậu là cái chết king khủng nhất
     
    [Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
    cuộc gặp mặt không mấy vui vẻ


    harry trong trạng thái bất tỉnh bị cưỡng chế đưa về dinh thự riddle, nhìn thầy hơi thở của cậu có vẻ yếu nên 1 tên tử thân thực tử có hỏi ý kiến đội trưởng đội của mình

    "thằng nhóc này bị thương khá nặng đấy? chủ nhân không trách chúng ta chứ?"

    nhưng tên đội trưởng kia chỉ khinh khỉnh đáp

    "quan tâm thằng nhóc đấy làm gì? chỉ cần nó không chết là được"

    bè lũ tử thần thực tử cười phá lên "đúng rồi chỉ cần không chết là được" rồi kéo nhau vào dinh thực, tên cầm đầu nhanh chóng quỳ xuống hành lễ, bè lũ đằng sau như được lập trình sẵn cũng quỳ xuống

    "chủ nhân , chúng tôi tìm thấy 1 thằng nhóc tóc đen mắt xanh ở hogwarts, và có vẻ như quý tử nhà malfoy đã che dấu cậu ta"

    tom không quá bận tâm khi bọn thuộc hạ đến, vì chúng đã đưa đến rất nhiều người nhưng đều không phải người mà hắn thương yêu và mang lòng muốn chiếm hữu, lúc này tâm trí tom vẫn còn đang hoang mang khi chiếc dây chuyền trên cổ lại 1 lần nữa nhấp náy, tom thầm rủa "mẹ nó, ba lại gặp nguy hiểm nữa, ta mà bắt được kẻ làm ba bị thương ta sẽ cho chúng cái chết đau đớn nhất"

    1 lúc sau tom mới sực nhớ ra lũ thuộc hạ đang chờ lệnh ở phía sau thì cậu mới quay người lại, đập vào mắt tom là thân ảnh nhỏ bẻ với khuôn mặt như đúc trong ký ức của anh ra, nhưng trẻ trung hơn mà không nhuốm màu đau thương

    tom lao như tên bắn đến chỗ harry rồi đỡ mặt cậu dậy, lúc này tom mới để ý chiếc vòng cổ vung ra với máu chảy dài trên đó, 1 chiếc vòng cổ khắc hình con rắn với đôi mắt màu ruby , tom cuống cuồng lật mặt sau của con rắn ra, trên đó là dòng chữ được khắc tinh sảo "tom to harry"

    lúc này ánh mắt tom chỉ còn lại lửa giận, lũ tử thần thực tử còn đang hý hửng vì nghĩ rằng chủ nhân cảm thấy thích thú và sẽ ban thưởng cho chúng, nhưng không 1 cái curcio không chút lưu tình đánh thẳng vào tên tử thần thực tử đứng đầu

    "Aaaaaaaa"

    Tiếng hét thất thanh như xé toạc khoảng không tĩnh lặng của màn đêm bao phủ lên trang viên riddle của tên tử thần thực tử gục xuống vì đau ,những tên bề tôi khác run rẩy quỳ xuống không dám ngẩng đầu lên, hoang mang vì không biết điều gì đã khiến chúa tể của bọn họ tức giận đến thế

    Tom chẳng quan tâm đến lũ bề tôi kia, cậu nhẹ nhàng quỳ xuống bên người harry nhẹ nhàng hết cỡ chữa lành và cởi trói cậu

    "Cút khỏi tầm mắt ta!"

    Tom lạnh lùng nói chẳng quan tâm đến lũ bề tôi còn đang ngu ngơ quỳ dưới kia, cậu dịu dàng bế harry về phòng riêng của mình ở trang viên riddle

    ------------------------------------------

    Hôm sau ở trang viên riddle

    Harry tuy đã được chữa trị bằng những phép thuật hùng mạnh nhất mà tom có thể dùng nhưng người mà hắn nhung nhớ bấy lâu nay vẫn như chẳng màng đến cảm giác của hắn, mãi chẳng chịu tỉnh dậy khiến hắn đau lòng khôn xiết

    tuy con rắn trên cổ bản thân không báo rằng harry đang gặp nguy hiểm nhưng lòng tom vẫn bồn chồn, nhộn nhạo, đã 10 năm rồi kể từ lần cuối hắn được chạm vào khuôn mặt xuất hiện trong giấc mơ của hắn hằng đêm này vậy mà cuối cùng hắn cũng tìm thấy người đã đem trái tim của hắn đi từ thuở nào

    Phải đến khi qua nửa ngày thứ 2 harry mới lờ mờ tỉnh lại, đập vào mắt harry là 1 khung cảnh xa lạ vô cùng, xung quang luôn ánh lên vẻ lạnh lẽo giống như lâu rồi không có người ở

    Harry vẫn còn mải mê nhớ lại kí ức ngày hôm qua thì tom đã bước vào trong, nhìn thấy harry cuối cùng cũng tỉnh thì vui vẻ tiến đến bế harry đặt vào lòng, vui vẻ chơi đùa với mái tóc xù của harry

    "Cuối cùng người cũng tỉnh rồi, con nhớ người nhiều lắm ba"

    Harry hơi chột dạ khi nghe tom nói thế nhưng vẫn cố chối

    "Xin lỗi quý ngài đây, con mới chỉ 11 tuổi, danh xưng vừa rồi không thích hợp lắm thì phải"

    Nói rồi harry cố rời khỏi cái ôm chặt của tom nhưng dường như vô dụng chỉ để mặc cho tom thích làm gì thì làm

    Tom chỉ cười nhẹ,giữ cằm harry rồi hôn lên môi nhỏ của harry , nụ hôn sâu kiểu pháp khiến harry giật mình, tuy đã từng hôn ginny trước đây nhưng đây rõ ràng là lần đầu tiên của harry đối với đàn ông, hơn nữa còn là đứa con trai mình nuôi dưỡng, kẻ mà biết bao người phải khiếp sợ nữa chứ

    không 1 động tác thường harry đập mạnh vào ngực tom đến khi dừng lại nụ hôn thì thôi

    "tom, con điên rồi"

    tom chỉ vui vẻ nở 1 nụ cười ma mãnh

    "ta nhớ rằng ta chưa bao từng giới thiệu tên của mình cho bé con đây, mạn phép hỏi bé con đây làm sao mà biết được cái tên mà gần như mọi người đều không biết hay không được phép nhắc đến vậy"

    harry toát mồ hôi hột khi biết rằng thằng con trời đánh vừa lừa mình 1 vố đau điếng, thế là harry đành phải ngoan ngoãn khai nhận danh tính bản thân và cứ như thế tin đồn rằng 1 đứa nhóc được chúa tể lựa chọn để thực hiện nghi thức cha đỡ đầu đã nổi lên rần rần hơn bất kì tin giật gân trên nhật báo tiên tri trong thời gian kỉ lục là 2 tuần
     
    [Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
    sủng lên tận trời


    "mua báo đi, tin sốt dẻo trên nhật báo tiên tri, chúa tể voldermort muốn tiến hành nghi thức cha đỡ đầu, mọi người cùng đoán xem danh tính đứa trẻ may mắn được ngài chọn là ai nhé "

    hôm nay hẻm xem và nhiều gia đình phủ thủy tất bật hơn ngày thường, tất nhiên rồi chỉ mới hôm qua thôi chúa tể của họ đã quyết định nhận con đỡ đầu, điều đó chẳng khác nào ngài đang chọn người thừa kế cho mình cả nên tất nhiên ai cũng vô cùng hồi hộp, hẻm xẻo nhộn nhạo đủ thứ tiếng

    "tôi cược quý tử nhà malfoy, cha cậu ta là cánh tay phải của chúa tể đó"

    "không thể nào, tôi cược tiểu thư nhà parkinson , cha cô ấy là nguồn tài chính to lớn cho chúa tể"

    .

    .

    .

    ------------------------------------------------

    trong khi mọi người đang nhốn nháo thì nhân vật chính vẫn còn đang mơ ngủ quên trời đất ở phủ riddle

    tom nhẹ nhàng gõ cửa căn phòng nhỏ đối diện phòng hắn, 1 số người hầu phải hốt hoảng 1 phen vì chúa tể của họ chưa bao giờ cư xử như thế trước đây

    vì là người nắm quyền lực tối cao nên voldermort chẳng kiêng nể bất kì ai kể cả albus dumbledore nhưng người đằng sau cánh cửa kia hoàn toàn khác biệt với bọn họ, đó là người mà tom mang tấm lòng yêu thương, kể cả bây giờ harry muốn quyền lực của tom cậu cũng sẵn sàng dâng hiến hết cho harry, vì đúc kết lại tom leo lên chiếc ghế quyền lực cũng là vì harry

    thấy người mà bản thân cưng chiều hết sức không đáp lại tiếng gõ cửa, chắc là vẫn đang ngủ, tom cố gắng mở cửa nhẹ nhất có thể để vào bên trong, còn không quên 1 bùa im lặng lên chính bản thân mình nữa

    trong căn phòng kia là 1 thân ảnh nhỏ bẻ vẫn đang say giấc trên chiếc giường xa hoa lộng lẫy, mọi chi tiết đều được khảm đá quý hay có những bức tượng điêu khắc tinh xảo đính lên, chiếc phòng rộng khoảng 50 mét vuông được bày đủ loại đồ dùng từ bàn ghế, sofa, tủ sách, tủ quần áo, tất cả đều được làm tinh sảo thủ công, chỉ 1 đồ vật nhỏ thôi cũng đáng giá vài ngàn galeon ,cảnh đẹp đến nỗi khiến tom chỉ giận không thể đem cả thế giới nhét vào trong phòng cho harry

    tom nhẹ nhàng tới chỗ người hắn thương, lay 1 cách nhẹ nhàng như đang nâng niu vậy

    "ba ơi, đến giờ dậy rồi"

    harry cau mày không muốn dậy nhưng khi thấy tom thì bất giác 2 tay giơ lên hướng về phía tom, tom cũng không chút tức giận nhẹ nhàng vòng tay qua lưng harry rồi ôm thân ảnh kia vào lòng

    tom cúi xuống ngang tầm với harry nhẹ nhàng đặt lên trán cậu 1 nụ hôn chào buổi sớm, rồi quen thuộc bế cậu đi đánh răng rửa mặt, ăn sáng, thay quần áo

    đến lúc harry hoàn toàn tỉnh táo thì đã thấy bản thân ngồi trên đùi tom trong văn phòng làm việc của hắn rồi, harry chẳng hiểu sao lại thấy an tâm khi ở bên thằng con trời đánh này đến thế

    harry dụi đầu vào hõm cổ tom ngay trong cuộc họp nội bộ của tử thần thực tử khiến ai cũng đã hoang mang nay càng thêm sợ hãi và tự hỏi tại sao chúa tể lại cưng chiều đứa trẻ đó đến thế, từ lúc chúa tể ôm đứa bé vào phòng họp thì họ đã luôn như thế rồi nhưng bé harry nào có quan tâm bé con đang mải suy nghĩ

    bỗng suy nghĩ ra cái gì đó , harry liền ngẩng đầu lên, tom thấy vậy liền ôn nhu hỏi han

    "bé cưng, em có gì muốn nói sao, hay muốn gì?"

    harry hơi tức giận khi thấy thằng con mình nhây như thế nên 2 tay harry vội nắm lấy 2 tai tom mà kéo

    {không cho gọi là bé cưng}

    tiếng the thé rít lên quen thuộc của xà ngữ khiến các tử thần thực tử còn rợn tóc gáy hơn cả hình ảnh kẻ dám nắm tai chúa tể của họ, họ thầm cá với nhau rằng thằng nhóc đang làm càn kia là con của chúa tể nên người mới cưng chiều nó đến thế

    tom cũng chẳng quan tâm đến mấy lời xì xào kia mà ân cần nói với harry

    "harry, 2 ngày nữa nghi thức nhận cha đỡ đầu sẽ diễn ra, em có muốn đi đâu không"

    harry mặc kệ cái khuôn mặt đầy cuốn hút của tom và leo khỏi người hắn

    "không cần, ta muốn về trường"

    tom thấy bé con nhà mình giận thì nhanh chóng cúi xuống dỗ bé con

    "lâu lắm rồi 2 ta mới được gặp nhau, em nỡ lòng nào bỏ lại ta 1 lần nữa ư?"

    harry mặc kệ và đi ra ngoài 1 cách giận dữ

    lũ tử thần thực hoảng sở, chẳng ai dám nói câu nào vì họ có thể mất mạng như chơi

    cứ thế cuộc họp chẳng đi đến đâu cả vì người lãnh đạo đang muốn giết người đến điên rồi
     
    [Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
    điều kiện


    sau cuộc họp, harry bơ đẹp tom dù cho hắn có đem đủ thứ đồ mới mẻ hay trang sức gì thì harry cũng chỉ đáp lại 1 câu

    "ta muốn về trường"

    cuối cùng tom đành lùi 1 bước, không thì bé con nhà hắn sẽ ghét bỏ hắn mất, nếu thế thì kế hoạch lấy lòng bé con đi tong luôn rồi

    tom lại gần muốn chạm vào bé con harry nhưng harry nào có để hắn thành công

    "thôi được rồi, em có thể về trường nhưng........"

    chưa kịp nói hết câu harry đã nhảy bổ vào lòng tom hớn hở hỏi lại

    "thật chứ?"

    tom gật đầu nhưng cùng lúc đó vòng tay ra sau gáy harry giữ chặt rồi trao cho bé con nhà mình 1 nụ hôn sâu

    harry giật mình đánh vào người tom,harry biết tình cảm tom dành cho mình nhưng cậu chưa sẵn sàng chấp nhận nó, tom cũng không trêu harry lâu mà nghiêm túc nói

    "ta có thể cho em quay lại trường nhưng em phải đáp ứng 1 điều kiện của ta"

    harry phồng má với thằng con trời đánh này

    "tom marvolo riddle, đừng quên rằng tôi vẫn là ba của cậu đấy, ăn nói kiểu gì thế hả"

    tom chỉ có thể thở dài trước bé con cứng đầu của hắn

    "vậy con bồi baba đêm nay nhé ~"

    harry đo mặt đánh vào ngực tom

    "không cần, bớt trêu đùa lại !nói đi, điều kiện gì?"

    tom vui vẻ rúc đầu vào cổ harry, phả hơi thở âm nóng vào cái cổ trắng nõn của bé con kia

    "2 ngày nữa ba đến nơi tổ chức nghi thức cha đỡ đầu là được ~ dù sao con cũng muốn chăm ba mà"

    harry đứng hình luôn nhưng biết bản thân không thể tránh khỏi kết cục này nên đành gật nhẹ đầu với tom

    tom cười nham hiểm khi ôm harry vào lòng bế xuống nhà

    "em sẽ mãi mãi là của ta harry~" tom nghĩ thầm trong đầu, âm thầm lên kế hoạch với bé con trong lòng

    ----------------------------------------

    2 ngày sau nghi lễ cha đỡ đầu được tổ chức tại hogwarts

    khi mới nghe tin mình sẽ phải tham gia nghi lễ ở hogwarts mà không một lời báo trước harry như phát hỏa trực tiếp đạp vào bụng thằng con trời đánh

    {biến! chả có cha con gì hết!}

    tom chỉ đành dỗ dành bé con nhà mình

    {con xin lỗi mà ~ con.....quên mất}

    lũ tử thần thực tử chỉ biết há hốc nhìn chúa tể oai phòng, hở tý là curcio người khác kia sẵn sàng để cho 1 thằng nhóc đạp vào bụng mà vẫn phải dỗ dành thì ai cũng biết rằng tốt nhất là tránh xa đứa trẻ đó ra nếu còn muốn bản thân toàn mạng

    thế là 1 rắn lớn, rắn nhỏ cãi nhau banh nhà trước khi tom chịu thua để harry ngồi lên cổ mình để đến chỗ tở chức nghi thức

    --------------------------------

    ngày xưa nuôi nó lớn rồi giờ mình cưỡi trên đầu trên cổ nó 🙂)))
     
    [Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
    cha đỡ đầu


    sau khi vật lộn với bé con nhà mình cuối cùng harry cũng đồng ý đến nơi tổ chức buổi lễ

    tom đi vào trước harry và khiến tất cả mọi người ngỡ ngàng là có nguyên 1 vết cắn trên tay tom

    ai cũng rùng mình không biết ai đã chọc giận đến vị chúa tể nóng tính của mình đây

    nhưng mọi người còn ngơ ngác hơn nữa khi 1 thân ảnh nhỏ bé với mái tóc màu đen rối bời cùng đôi con ngươi màu lục bảo trong vắt, trên người diện bộ áo choàng tinh xảo, trên cổ đeo vòng cổ hình con rắn uy nghiêm và 1 chiếc nhẫn cũ kĩ đeo trên ngón trỏ của bé con

    mọi người không ngạc nhiên về ngoại hình của harry vì trước đến nay rất nhiều đứa trẻ giống harry cũng được chúa tể đưa về nhưng không ai quay lại cả......

    harry nghe được những tiếng rì rầm, những lời bàn tán xung quanh liền tức giận đá vào chân tom

    ai cũng há hốc mồm hoảng sợ duy chỉ có tom lại nhẹ nhàng ôm harry lên lòng vỗ về

    "ai chạm vào vảy ngược của bé con nhà ta thế này"

    harry phụng phịu bêu rếu tom

    "ta đâu nuôi con thành kẻ tam thê bảy thiếp đâu tom"

    tom nhướn mày khi nhận ra harry đang ghen với việc trước đây tom từng tìm rất nhiều đứa trẻ giống harry

    "đừng lò, em mãi là duy nhất trong lòng ta"

    harry đỏ mặt nhảy khỏi người tom nhưng không may đụng vào người cụ dumbledore

    tom vui vẻ giới thiệu về harry với cụ và mọi người

    " harry riddle, con trai nuôi của ta"

    ------------------------------------------

    nghi lễ kết thúc với việc cả harry và tom đều có 1 vết bớt hình mãng xà trên tay biểu thị mối quan hệ cha con

    ngay khi tom vừa bế harry xuống khỏi bậc các cánh nhà báo đã nháo nhào lao lên hỏi tom

    "chúa tể, ngài có thể tiết lộ thêm thông tin về mẹ của đứa trẻ không? cậu harry thật ra là con trai ruột của ngài đúng chứ?"

    harry bị hỏi tới hỏi lui việc đời tư nên liền không tự chủ làm 1 phép không đũa bằng xà ngữ, 1 lần liền đánh ngất mấy phóng viên nhiều lời

    ai nấy đều sợ hãi trước cảnh này, các tử thần thực tử thì ngày càng nể phục đứa trẻ này hơn

    nhìn ra tương lai phép thuật của harry cụ dumbledore liền lân lê hỏi tom

    "tom à, đứa nhóc này năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

    harry đang định bảo 11 thì tom liền bịt miệng harry lại và nới "9 tuổi, bé con mới có 9 tuổi"

    harry tức lắm nhưng đây là nơi đông người nên không thể cắn chết tên gia hỏa lừa người này được nên harry liền nhảy khỏi lòng tom 1 mạch chạy khỏi hội trường chật kín người nhưng vì sinh ra vôn là 1 con sư tử xốc nổi nên rất nhanh harry đã chạy lạc lúc nào không hay

    bông harry cảm nhận được có người ở phía sau nhưng chưa kịp phản ứng đã bị bịt miệng, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến khiến harry nhanh chóng ngất đi còn tom thì đang cuống cuống cố tránh khỏi đám đông không biết rằng bé con của hắn đang gặp nguy hiểm
     
    [Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
    bị bắt cóc


    sau khi thoát khỏi đám đông, tom nhanh chóng nhìn xem bé con của mình đã chạy đi đâu nhưng nhanh chóng nghĩ rằng nếu giờ tìm ra harry thì chỉ có nước ăn hành nên tom quyết định để harry có thời gian rảnh và dự định kết thúc buổi phỏng vấn sẽ tìm harry sau

    nhưng co rắn hổ mang chúa kia đâu có ngờ bé con của hắn đã bị chụp thuốc mê và bị bắt tự lúc nào !

    harry có nhận ra có người tới nhưng vì cơ thể bé nên không phản ứng kịp nên thành ra bị lũ bắt cóc ôm đi mất rồi🙂

    ----------------------------------------

    harry tỉnh lại thấy đầu óc choáng váng, tay chân thì bị trói, tầm nhìn đều không rõ ràng chỉ có vài tia sáng lập lòe rọi từ khe cửa vào

    bỗng harry nghe thấy tiếng giày cộc cộc gần đó

    "ê món hàng mới mày kiếm ở đâu thế? nhìn rõ là chất lượng!"

    "ôi lắm chuyện, rõ ràng là khách rất thích 'đôi mắt' đó rồi, lần nào ngài cũng yêu cầu những người giống thế mà chả hiểu sao phải đặc biệt là nam cơ ?"

    "ai mà hiểu được khẩu vị của lũ nhà giàu chứ? nghe bào do chúa tể cướp hết những đứa trẻ có 'đôi mắt' đó nên nhiều quý tộc sẵn sàng chi giá cực cao để mua đó!"

    "quá hời, quá hời"

    .

    .

    .

    còn vọng lại là tiếng cười sảng khoái của lũ bắt cóc

    harry mới tỉnh lại chưa khỏe hẳn nên nhanh chóng chìm lại vào giấc ngủ mặc cho hoàn cảnh nguy hiểm của bản thân hiện tại

    ---------------------------

    kết thúc buổi phỏng vấn, tom bắt đầu tìm harry nhưng rất nhanh hắn trở nên mất kiên nhẫn

    tom chạy khắc nơi, rà soát mọi khu vực hắn có thể tìm thấy,

    cho đến khi hắn nhìn thấy chiếc khăn tay thêu hình lục xà do chính tay hắn làm cho harry bị dẫm đạp thậm tệ dưới đất thì đôi mắt màu ruby kia bỗng hóa màu máu

    1 loạt các tử thần thực tử xuất hiện với vẻ mặt bối rồi vì bị cưỡng chế độn thổ đến qua dấu hiệu hắc ám

    có 1 kẻ run rẩy hỏi chủ nhân của họ

    "chủ....chủ nhân tôn kính......có phải chăng kẻ nào khiến ngài phật lòng?"

    voldemort chỉ nhìn lũ tử thần thực tử bằng ánh mắt lạnh lẽo muốn giết người

    "cho các ngươi 3 ngày, tìm được harry! không thì cả lũ xác định vào azkaban đi"

    chỉ thấy thân ảnh voldemort lạnh lẽo biến mất

    "harry nếu muốn bỏ đi sẽ không quẳng đồ như thế, chắc chắn là bắt cóc! lũ khốn nạn, đừng để ta bắt được các ngươi!"

    -------------------------------------

    chap này hơi ngắn :< bí ý tưởng rồi, cíu cíu
     
    [Hartom] Hành Trình Nuôi Dưỡng Rắn Nhỏ Của Cứu Thế Chủ
    cơn thịnh nộ


    đôi mắt vốn còn hiền từ lúc nãy của voldemort nay đã trở thành ánh mắt sẵn sàng ăn thịt bất cứ ai dám lại gần, cơn thịnh nộ gần như là vô tận khi hắn không dám tưởng tượng đến cảnh harry sẽ làm sao

    đến cả chúa tể hắc ám cũng thật ngốc trong tình yêu?

    1 cứu thế chủ, 1 kẻ với sức mạnh có thể đánh bại được "hắn" kẻ đại diện cho bóng tối ở 1 thế giới khác lại không thể tự bảo vệ bản thân khỏi 1 vài kẻ bắt cóc nghiệp dư này ư??

    đâu ai bình thường khi yêu quả thật là câu nói phù hợp nhất lúc này!

    Tom điên cuồng sai người đi tìm harry trong âm thầm, tuy nói là "điên cuồng" nhưng vẻ mặt của hắn chỉ còn toàn sự băng lãnh, lạnh lùng nhìn những kẻ kia tháo chạy đi làm nhiệm vụ mà thôi

    ngoài mặt thì có lẽ là băng lãnh nhưng trong lòng hắn thì như phát điên lên rồi!!

    {harry của ta! của ta!}

    {là kẻ nào? kẻ nào dám cướp đi harry của ta!}

    có những kẻ tò mò muốn nghe, nhưng đáp lại bọn chúng chỉ là tiếng rít gào của 1 loài săn mồi điên cuồn tìm kiếm kẻ cướp đi con mồi của mình

    1 tiếng

    2 tiếng

    rồi 3 tiếng trôi qua

    thời gian càng trôi qua lâu thì kẻ hứng chịu cơn thịnh nộ của chúa tể cũng chỉ có bề tôi của hắn thôi

    vậy mà cái kẻ đang được tìm kiếm kia lại có chút "thảnh thơi" nha?

    --------------------------------------------

    lười quá đi mất 🙁 nay viết dị thui, nào rảnh viết típ
     
    Back
    Top Bottom