Hài Hước HarDra | Textfic - Lời chưa ngỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hardra | Textfic - Lời Chưa Ngỏ
19.


PP.queen ➤ Dray_malfoy

_______________________

Blai_Zbn ➤ Dray_malfoy

_______________________

Nott.theo ➤ Dray_malfoy

_______________________

_______________________

Nott.theo ➤ Hrry_pottah

"mày bỏ cái điện thoại xuống coi!"

- Draco giơ tay kí đầu Harry

"á địt đau vãi, Neville nhắn tao kêu nay nó bận không kèm được" - Harry xoa xoa đỉnh đầu, anh nghĩ nó sưng lên luôn rồi.

"rồi rồi, vậy đã hiểu bài này chưa?"

- Cậu chỉ vào một bài toán mà nãy giờ cậu đã giảng bốn lần cho Harry.

Một khoảng lặng giữa hai người.

"thôi được rồi, tạm nghỉ đi học nữa chắc não mày nổ mất"

"ở đây đợi, t đi đây tí"

"đi đâu vậy? cái thằng này đéo trả lời à?"

Harry chau mày nhìn quanh, đã 4 giờ chiều rồi nhưng quán vẫn còn khá vắng.

Có lẽ vì nằm trong con hẻm nhỏ nên ít người biết đến, và những người vào cùng lúc với Harry giờ cũng đã về hết, chỉ còn lại khoảng trống tĩnh lặng.

Harry chống cằm, mắt vẫn vô thức hướng về phía cửa.

Anh tự nhủ mình chẳng quan tâm cậu đi đâu, nhưng chân vẫn vô thức nhịp trên sàn.

"đồ ăn về rồi đây, buổi chiều nên hơi đông khách" - Draco trở lại cũng đã là 4 giờ 34 phút cùng với mớ đồ ăn trên tay còn nóng hổi.

"Harry? ngủ r à?"

- Cậu khẽ lay nhẹ người Harry

Draco kéo ghế ngối cạnh.

Ánh chiều tà rọi lên gương mặt đang say giấc, chiếc rèm bay trong gió nhè nhẹ ngay cạnh anh.

Draco nhìn Harry thật lâu, như thể muốn thời gian ngưng lại ngay khoảnh khắc này.

Mái tóc rối bù thường ngày nay lại càng rối.Những lọn tóc không chịu nghe lời đang đung đưa theo gió được Draco vuốt nhẹ về lại chỗ cũ.

"tóc như ổ quả mà cũng mềm ghê ha"

Gió đột nhiên thổi mạnh, cuốn bay cả những trang tài liệu trên bàn.

Draco cũng chẳng buồn chụp lấy, cậu cuối thấp người, khẽ đặt một nụ hôn lên má Harry.

Harry giật mình tỉnh giấc, ngoài cửa sổ trời đã sập tối.

Bên cạnh là Draco vẫn đang cặm cụi ghi chép, miệng còn lẩm nhẩm gì đó.

"ngủ ngon ha" - Draco không ngẩng lên nhìn.

"ngon vãi ra" - Harry vẫn còn nằm dài trên bàn, đầu nghiêng về phía Draco.

"tao đã có một giấc mơ, một giấc mơ...rất chân thật..."

- Harry ngập ngừng đôi chút giọng nói cũng nhỏ dần.

"mơ gì kệ tổ sư nhà mày, dọn đồ đi rồi còn về à mà mai không cần học đâu, cho mày nghỉ một ngày đấy" - Cậu ngừng viết bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.

"à còn đồ ăn kìa đem về mà ăn, tao mua lúc chiều mà mày ngủ tới 7h tối mẹ rồi nên nguội"

"có bỏ độc không đấy?"

"đầu độc mày thì tao được gì? nhất trường à? thế thì không cần thiết"

"mày ăn nộc độc sống qua ngày hả? phun độc ác vãi, hên cho mày tao là con lửng mật"

"nói ít thôi, đau đầu vãi" - Draco xách cặp lên bỏ lại Harry đứng đó.

"ơ đợi tao"

____________________________________

con lửng mật có khả năng kháng độc á =))
 
Hardra | Textfic - Lời Chưa Ngỏ
20.


Hrry_pottah ➤ Hermione.reads

_______________________

Hrry_pottah ➤ Dray_malfoy

_______________________

_______________________

_______________________

________________________________

nhân dịp học ko hiểu bài tui quyết định chia cắt đôi trẻ =)))

mấy fen học sao r??
 
Hardra | Textfic - Lời Chưa Ngỏ
21.


_______________________

_______________________
 
Hardra | Textfic - Lời Chưa Ngỏ
22.


"trật tự làm bài đi!

Ai còn loay hoay tôi đánh dấu bài đấy" - Giọng thầy giám thị đều đều vang lên trong phòng thi.

Đã vài phút trôi qua, nhưng Harry không thể nào tập trung nổi vì mớ suy nghĩ cứ cuộn trào như sóng.

Harry cuối đầu, nhìn những dòng chữ được in rõ ràng trên giấy thi nhưng đầu anh vẫn trống rỗng.

Không phải Harry không làm được bài mà vì tâm trí anh giờ đây đặt vào người ngồi bên phải.

Draco Malfoy.

Cậu ta ngồi đấy, vẫn dáng vẻ điềm tĩnh như mọi ngày, di chuyển từng ngón tay một cách chậm rãi lông mày hơi nhăn lại vì tập trung.

Harry vẫn luôn thích dáng vẻ này của cậu - khi không có lời châm chọc nào được buông ra, cũng chẳng còn đôi mắt xám mù mịt nhìn vào khoảng không vô định, Draco yên lặng đến mức khiến tim anh bắt đầu xao động.

Nhưng vẫn còn điều gì đó đã ngăn trái tim anh lại.

Lòng ngực Harry giờ đây như một cuộn len cần người rở rối, anh vẫn luôn tự hỏi liệu đây có thật sự là thích? hay chỉ là sự đồng cảm mà anh cố chấp gọi tên?

Rồi trong vô thức, Harry nghiêng đầu để ánh mắt vô tình trượt sang Draco.

"Harry Potter!

Tập trung vào bài làm của mình đi, còn lần nữa tôi đánh dấu bài em đấy!"

- Thầy giám thị nghiêm giọng nhắc nhở khi thấy Harry ngó sang bài người khác.

Cả phòng thi xôn xao, ngó nghiêng vài giây rồi im bật.

Harry đỏ bừng tai, cuối thấp đầu hơn nữa.

Harry biết bản thân đã để tâm trí mình bay nhảy quá xa rồi.

Cách sau Harry hai dãy, Hermione ngẩng đầu lên.

Cô nghe rõ cái tên bị gọi, bắt gặp cả ánh nhìn của Harry dành cho Draco trong thoáng chốc trước khi anh quay đi.

Hermione khẽ nhíu mày, bút dừng ngay giữa trang giấy, một suy nghĩ chợt len lõi giữa những công thức cô vốn đã thuộc từ lâu.

Hermione biết Harry ngốc về mọi mặt, nhưng cũng nhờ thế mà rất dễ để đoán được cảm xúc của anh.

Vui buồn hạnh phúc hay ngay cả lúc Harry suy sụp nhất vẫn luôn dễ dàng nhận thấy, và lần này cũng vậy.

Hermione nhìn ra được tình cảm mà Harry dành cho Draco nhưng có điều gì đó ngăn cách cả hai lại.

Ở bên phải, Draco khẽ liếc sang.

Chỉ là một thoáng thôi - nhanh đến mức không ai kịp nhận ra, nhưng vừa đủ để đôi mắt xám bắt trọn sự lúng túng của người con trai mắt xanh kia.

Rồi như thể tự nhắc bản thân, Draco lập tức cuối xuống giả vờ tiếp tục viết, bình thản đến mức như chưa có gì xảy ra.

Vậy mà trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hai màu mắt ấy thoáng chạm nhau, để bao cảm xúc khó gọi tên chợt đến làm tim cả hai có phần lệch nhịp.

Rồi lại như muốn che giấu mà vờ như không có chuyện gì.

Hermione nhìn thấy tất cả.

Từ ánh mắt vô tình lạc hướng của Harry cùng dáng vẻ lúng túng của anh, đến cái cau mày nhẹ của Draco.

Cô im lặng nhưng cô vẫn là người rõ hơn ai hết, cô nhìn thấy tình cảm của Harry và cũng nhìn thấy sự đáp lại từ Draco.

Nhưng cô sẽ lựa chọn không can thiệp quá nhiều.

Bởi Hermione biết có những thứ không thể che giấu được mãi.
 
Back
Top Bottom