Ngôn Tình Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 60



 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 61



 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 62



 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 63



 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 64



 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 65



 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 66



 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 67



 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 68



 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 69



 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 70



 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 71: minh lại


Thu Thiên là đang lấy lòng cô.

Mạt Lị vừa nghe Thu Thiên mở miệng, trong nháy mắt ra kết luận này. Vì cái gì muốn lấy lòng cô? Bởi vì cô họ Tiêu? Bời vì phía sau cô là Đường Nhiễm Mặc? Hay là bởi vì... Phương Dự.

Cô mỉm cười hỏi: "Bạn học Thu, làm sao quen được cậu của tôi vậy? Ngày kỷ niệm thành lập trường thấy hai người hợp tấu, hẳn là đã quen biết từ lâu."

"Giáo viên dạy đàn violon cho tôi là bạn tốt của Phương thúc thúc, sau khi cô giáo xuất ngoại du học có nhờ Phương thúc thúc chiếu cố tôi, trong khoảng thời gian này cũng là nhờ vào Phương thúc thúc chỉ đạo cầm nghệ cho tôi."

"Thì ra là thế, tiệc rượu tôi sẽ xem lại, bất luận có đi hay không, đều phải chúc phúc một chút, chúc phụ thân bạn học Thu sinh nhật vui vẻ."

Thu Thiên ngọt ngào nói: "Cảm ơn!"

Bởi vì Thu Thiên xuất hiện, trên đường trở về Mạt Lị không thể không suy nghĩ nhiều. Thu Bạch Bạch cho đến nay không nói với cô về vấn đề gia đình mình, nhưng cho dù Bạch Bạch không nói, cô có thể đoán được không ít, Thu Bạch Bạch tính tình cứng rắn, mỗi khi tranh phong nhìn qua cô ấy đều áp đảo người khác, nhưng phía sau khẳng định có không ít mệt mỏi. Trong lòng Mạt Lị ẩn ẩn có tính toán...

Mạt Lị nói với tài xế chuyển hướng đi, thay vì về nhà, cô đi Thịnh Thế. Hiện tại lúc này Đường Nhiễm Mặc khẳng định còn ở trong công ty, tuy rằng lần trước nói chuyện có làm thái độ cuồng công việc của hắn có thu liễm, nhưng bản tính thì khó dời, loại nghỉ ngơi như thế này không thể thiếu đốc thúc được.

Thời điểm tới gần Thịnh Thế, bỗng dưng có một đám ký giả nhốn nháo ngăn cản con đường, thật là náo nhiệt. Xe không thể chạy tiếp, Mạt Lị cùng tài xế nói một tiếng, sau đó cô đi một mình vào. Mới xuống xe đi vài bước, cô phát hiện, họ đang phỏng vấn một người đàn ông, mà người trẻ tuổi cao quý kia, là Tống Lan.

Tống Lan ở đó nói cười tự nhiên, đèn flash nhấp nháy không ảnh hưởng đến anh chút nào, cử chỉ phong độ nhẹ nhàng, thong dong có độ, thật mê hoặc phụ nữ. Bất quá chức nghiệp đạo đức của các nữ phóng viên đã ngăn các cô lại mà tiếp tục, không thể từ bỏ cơ hội phỏng vấn Tống Lan.

"Lạ kỳ, tôi lớn lên không kém hắn chút nào, tại sao không ai lại đây phỏng vấn tôi?"

Một cánh tay khoác lên vai Mạt Lị, tiếng nói hắn thật êm tai, nghe tới có vẻ bất bình tức giận, hắn cười hì hì nhìn về phía Mạt Lị, "Cô cảm thấy sao? Tiểu bảo bối yêu quý của Đường Nhiễm Mặc."

Mạt Lị bất động thanh sắc lui một bước, né tránh tay chân hắn tiếp xúc với mình, cười nhìn lại hắn, "Minh thúc thúc cũng rất đẹp."

"Lời nói thật nói rất đúng, nhưng kêu cái gì mà thúc thúc, làm tôi nghe thấy già quá." Minh Lại vứt lại một cái nhìn mị hoặc, thật xứng với câu phong tình vạn chủng.

Mạt Lị bỗng nhiên nhớ tới An Phong Nhã, cũng là loại hormone tự tin như thế đối với chính mình, biểu hiện thật phù hoa, nhưng cũng không thể phủ nhận bọn họ là những soái ca khó gặp.

Đáng tiếc, trừ bỏ mị lực đàn ông của Đường Nhiễm Mặc, mị lực của những người khác đối với Mạt Lị đều là số không, "Anh là bạn tốt của thúc thúc tôi, thì đương nhiên tôi cũng nên gọi anh một tiếng thúc thúc."

"Ai, thật là, bị một tiểu mỹ nữ kêu ta là thúc thúc, thôi ta nhịn." Trong mắt Minh Lại hiện ra vẻ bất đắc dĩ, hắn nhìn lại đám người náo nhiệt bên kia, không chê đại sự cười cười nói: "Biết bên kia xảy ra chuyện gì không?"

"Không biết."

"Khoảng thời gian trước cậu nhóc Tống Lan này tai tiếng mới nháo ra bị áp xuống, kết quả ngày hôm qua lại truyền ra hắn cùng nữ diễn viên nổi tiếng Dung Huyên cùng ra khỏi một phòng khách sạn, tiểu nha đầu, biết cùng nhau ra khỏi một phòng khách sạn là ý tứ gì không?"

"Kiểu như... phòng khách sạn kia thật tốt?"

"Ha ha ha......" Minh Lại vui sướng cười ra tiếng, ý cười trong mắt làm lòng người sáng rọi, "Cũng không sai, khách sạn Minh gia chúng ta đương nhiên là tốt nhất, nếu không thì tại sao có nhiều người ưu ái đến thế?"

Mạt Lị thực an tĩnh nhìn hắn làm càn tươi cười, hắn ho nhẹ một tiếng, cũng cảm thấy chính mình diễn quá khoa trương.

Minh Lại vỗ vỗ đầu cô, thần bí khó lường nói: "Kỳ thật Tống Lan cùng Dung Huyên căn bản không có ở chung phòng, bọn họ là cố ý từ trong cửa đi ra để người ta chụp, còn có, Tống Lan căn bản là ở chỗ này cố ý chờ phóng viên... Cô nói, cậu ta vì sao làm như vậy?"

"Cháu đoán không được."

Minh Lại thấy cô đều không phối hợp chính mình, ủy khuất, "Ai, đừng như vậy, cô cũng chưa nghiêm túc đoán một chút nào."

"Bởi vì không biết gì để đoán, cháu cũng không có hứng thú với việc này."

Lúc này đột nhiên vài người bảo an tới, dẹp bớt đoàn phóng viên, Thẩm Thiên Thu cũng ra tới. Anh nhìn thấy Tống Lan mặt ra vẻ không sao cả thì tức muốn đau răng. Khuôn mặt ngày thường tu dưỡng rất tốt lúc này cũng không duy trì được bình tĩnh.

Tống Lan sờ sờ cái mũi, "Tôi còn tưởng rằng cậu muốn đợi một lúc nữa mới ra."

"Cậu chờ chị cậu trở về thu thập cậu đi!" Thẩm Thiên Thu hận luyện sắt không thành thép, che chở phía trước Tống Lan, thoát ly khỏi vòng vây phóng viên.

Minh Lại nhún nhún vai, "Thôi, chẳng còn gì náo nhiệt để xem."

"Cháu đi tìm thúc thúc, tạm biệt Minh thúc thúc."

"Ai, tiểu nha đầu, thúc thúc của cháu nói không chừng hiện tại đang nổi nóng."

Cô xoay người liền rời đi, lòng tốt Minh Lại nhắc nhở, cũng không biết cô rốt cuộc nghe lọt được bao nhiêu. Đường Nhiễm Mặc hiện tại tâm tình không tốt, đừng hỏi hắn tại sao biết được, bởi vì hắn vừa mới chính là bị Đường Nhiễm Mặc đuổi ra, tiểu nha đầu này đi vào, nói không chừng sẽ đâm vào họng súng... Thôi, hắn không cần quản, điều nên nói hắn đã nói.
 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 72: Surprise!


"Dung Huyên, tôi cảnh cáo cô, không cần lại tạo thêm ồn ào tai tiếng."

Ánh mắt Đường Nhiễm Mặc lạnh thấu xương, ngữ khí hờ hững. Trên bàn làm việc tất cả đều là ảnh chụp từ truyền thông. Hắn nhìn lướt qua, nhẹ nhàng cười nhạo một tiếng, "Lần này cô muốn giải thích thế nào?"

Người phụ nữ đang đứng nhướng mày, vẻ mặt không sao cả, cười nói: "Đây cũng không thể xem như tai tiếng được, rốt cuộc tôi cũng cố ý kết giao với Tống Lan, truyền thông chỉ là đoán biết trước thôi. Huống hồ là nghệ sĩ, không có tin tức kia, không phải chứng tỏ là không ai chú ý tới hay sao?"

Dung Huyên là một phụ nữ xinh đẹp, cũng là một người cực thông minh. Đường Nhiễm Mặc rất ít tán dương một người thông minh, nhưng Dung Huyên có nhan sắc, còn có EQ, hắn liếc mắt một cái liền nhìn ra ngay giá trị trên người cô, chỉ cần bồi dưỡng một ít, cô nhất định có thể hô mưa gọi gió trong giới giải trí, đem lại không nhỏ tài phú cho Thịnh Thế. Bất quá, người càng nổi danh, tựa hồ EQ cũng giảm xuống. Đầu tiên là bị chụp hình cô cùng Tống Lan hai người cùng bước xuống từ một chiếc xe, cử chỉ còn thân mật. Đây cũng có thể bỏ qua đi, có thể nói Dung Huyên không thoải mái, Tống Lan có lòng tốt tiễn một đoạn đường, nhưng bây giờ, bị chụp đến chính là hai người cùng phòng khách sạn đi ra... Tới đây thì chỉ có con nít ba tuổi mới có thể tin tưởng bởi vì khách sạn quá tốt, bọn họ mới đi tham quan.

Mạt Lị đang đi trên đường bỗng hắt xì một cái.

"Cô đừng quên, cô được tạo dựng thành người thanh thuần trong sáng, không cho phép xuất hiện vấn đề tình cảm."

Dung Huyên đối với cảm giác áp bách từ hắn phát ra dường như không ảnh hưởng gì, cô còn lộ ra lúm đồng tiền như hoa, "Đại biểu kia cũng không phải tuyệt đối nha, làm một người phụ nữ thành thục, tôi thấy tôi cũng có tư cách yêu đương mà."

Hắn trào phúng, "Dùng đầu óc của cô nói đi."

"Ai, tổng tài người tức giận nha? Tôi muốn kết giao với Tống Lan, tin tức này khiến cho anh áp lực lớn như vậy sao?

"Có cần tôi nhắc nhở cô không? Đem cô cùng Tống Lan đóng băng cả hai người, tôi cũng không có áp lực gì."

Đóng băng, đối với nghệ sĩ là trừng phạt lớn nhất. Hợp đồng bị người nắm trong tay, mất đi bất cứ cơ hội nào xuất hiện trước đại chúng. Mà ở trong giới giải trí này, bọn họ bị nhốt trong góc, bị tro bụi che dấu, chờ tái xuất ư? Trong cái vòng này ai cũng đều biết, nói thì dễ hơn làm.

Dung Huyên đối với chính mình rất có tin tưởng, "Đồng thời đóng băng tôi cùng Tống Lan, tổng tài anh sẽ không làm như thế."

Bọn họ một người là ảnh đế, một là ảnh hậu, đại biểu cho nửa giang san trong giới nghệ sĩ của Thịnh Thế. Tai tiếng lần trước cũng chỉ là làm cho Tống Lan mai danh ẩn tích một khoảng thời gian, mà cô vẫn bình thường, không phải sao?

Đường Nhiễm Mặc lười nhác tựa lưng vào ghế ngồi, hai mắt híp lại, một cỗ hơi thở bức người xông đến, "Năm năm trước, đem cô từ một diễn viên quần chúng biến thành nữ chính, tôi tốn ba tháng, năm năm sau, cô cảm thấy tôi bồi dưỡng một người mới, còn cần thời gian dài như vậy sao?"

"Giống như tôi, phụ nữ vừa trí tuệ cùng mỹ mạo, chính là rất khó tìm nha."

"Dung Huyên, cô thật sự là lựa chọn tốt nhất, nhưng cô cũng không phải là lựa chọn duy nhất, ở Thịnh Thế nhiều năm như vậy, cô thấy qua bao nhiêu lần tôi đem chuyện không có khả năng biến thành có khả năng?"

Nụ cười Dung Huyên thu liễm đi rất nhiều, "Anh thật sự muốn đóng băng tôi?"

"Tôi cho rằng cô nên rõ ràng, chính mình làm chuyện gì thì phải gánh nổi kết quả, nên biết tôi vẫn luôn đánh giá cao chỉ số thông minh của cô."

Dung Huyên cùng Tống Lan chỉ là lộ ra tin tức cùng phòng mà đi ra thôi, đừng nói là tin tức chung phòng, nếu ngày nào đó bọn họ truyền ra tin tức ký giấy hôn thú, chỉ cần Đường Nhiễm Mặc nguyện ý, bọn họ còn có thể tiếp tục trong giới nghệ sĩ xưng vương xưng bá. Hai người, trong mắt Đường Nhiễm Mặc, bất quá chỉ là hai con cờ thôi, địa vị không nhỏ, nhưng không phải là quan trọng nhất, bởi vì từ trước đến nay Đường Nhiễm Mặc không nói lần thứ hai, mà Tống Lan cùng Dung Huyên đem cảnh cáo của hắn trở thành gió thổi bên tai, Đường Nhiễm Mặc chưa bao giờ thích có người khiêu chiến quyền uy của hắn.

Trong mắt hắn ngoại trừ hàn ý vẫn chỉ là hàn ý, hơi thở lạnh lùng làm người không rét mà run, cũng làm người khác một lần minh bạch, hắn thật là người vô tình, những người khác đối với hắn mà nói có thể tùy thời mà từ bỏ, dùng để đổi lấy lợi ích mà thôi.

Dung Huyên lặng lẽ siết chặt tay, nhấp môi không nói gì.

Ngay khi không khí đang đông lạnh nhất, cửa bỗng nhiên bị mở thật mạnh ra, thanh âm thiếu nữ thanh thúy dễ nghe mà lại tràn ngập sức sống, "Surprise!"

Dung Huyên quay đầu nhìn lại, nhíu mày, xuất hiện đột nhiên là một người mặc đồng phục học sinh, mà thời điểm Đường Nhiễm Mặc đuổi Minh Lại ra ngoài, có nói rõ không cho người khác tới quấy rầy hắn xử lý công sự.

Bị một đại mỹ nhân nhìn chăm chú, Mạt Lị thật mau thu hồi nụ cười sáng lạn, quy quy củ củ thu liễm lại, ấp úng nói: "Cháu không biết nơi này còn có người ngoài..."

Người ngoài? Dung Huyên cơ hồ muốn cười ra tiếng, cô không hề đem ánh mắt đặt ở cô gái nhỏ mà là nhìn về phía Đường Nhiễm Mặc, nghĩ nếu lát nữa hắn dọa tiểu nữ sinh khóc, không chừng cô có thể ra tay giúp đỡ cô bé, nhưng Dung Huyên nhìn đến vẻ mặt của Đường Nhiễm Mặc, lại ngây ngẩn cả người.

Nói không nên lời biến hóa ở đâu, tựa hồ hắn cả người đều biến hóa, trong không khí cảm giác áp bách không còn, mặt mày hắn mềm đi, trở nên ôn nhu lưu luyến, hắn nhìn cô gái nhỏ ánh mắt thật ôn nhu... Nhưng, Đường Nhiễm Mặc và ôn nhu, hai từ này chưa bao giờ có liên hệ. Hắn không giống như là hắn, nhưng chung quy hắn vẫn chính là hắn.
 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 73: Dung huyên


Mạt Lị nhìn Đường Nhiễm Mặc, lại nhìn Dung Huyên, do dự trong chốc lát, mới nhỏ giọng mở miệng, "Hai người nói chuyện công việc sao? Cháu đi ra ngoài trước. Thật ngượng ngùng đã quấy rầy..."

"Đứng lại."

Mạt Lị dừng lại, có chút không rõ tình huống.

Khó thấy được bộ dáng ngốc ngốc, thật là đáng yêu... Đường Nhiễm Mặc che dấu, khụ một tiếng, tiếp theo mang theo âm không cho phép cự tuyệt, nói: "Lại đây."

Mạt Lị nghe lời đi đến bên người hắn, thấp thỏm, "Thúc thúc......"

Nghe tiếng xưng hô này, Dung Huyên im lặng một lát, rồi cánh tay ôm quanh ngực thả lỏng lại.

Đường Nhiễm Mặc vươn tay, vốn định lôi kéo Mạt Lị ôm vào trong lòng ngực, chính là hắn liếc liếc mắt tới Dung Huyên, cuối cùng sửa lại vỗ vỗ đầu Mạt Lị, "Tại sao đến đây?"

"Cháu là......" Mạt Lị dừng lại, cô đồng dạng cũng nhìn Dung Huyên, vốn dĩ muốn nói là về việc Phương Dự, sau đó miệng vòng cong một cái, cô đổi thành: "Cháu nhớ thúc thúc nha, cho nên tới đây tìm."

Đây đích xác cũng là lời nói thật, đối với tình yêu cuồng nhiệt, chẳng sợ một phút đồng hồ không nhìn đến đối phương của như cách ba thu, cô thời điểm ở trong trường giáo sư giảng cái gì cũng đâu có chú ý nghe.

Đường Nhiễm Mặc trong mắt xẹt qua một tia ánh sáng nhu hòa, tia nhu hòa lóe qua làm động lòng người, hắn nhéo nhéo thịt mềm mềm trên mặt cô, "Miệng lưỡi trơn tru."

Tuy rằng miệng lưỡi trơn tru, nhưng thật là nói đến sâu trong tâm khảm hắn. Đáng tiếc lúc này hắn không thể ôm cô vào trong ngực rồi hung hăng mà hôn môi cô, thế là Dung Huyên lúc này lại có vẻ phá lệ chướng mắt.

Hắn nhìn Mạt Lị và ánh mắt hắn nhìn mình, cảm tình bên trong thật sự chênh lệch quá lớn, Dung Huyên không cầm được biểu tình cứng đờ, theo bản năng kêu lên: "Tổng tài..."

"Cô có thể đi ra ngoài."

Rõ ràng trước đó một khắc biểu tình của hắn ôn nhu như vậy, đối với một tiểu nữ sinh thật yêu quý, một khắc sau nhìn đến hướng cô, hơi thở lại như tuyết bay tán loạn, không một tia ấm áp nào.

Dung Huyên hất mái tóc dài ra phía sau, đây là một động tác mê người, cũng là một động tác thị uy, cô hơi hơi mỉm cười, "Tổng tài không phải nói muốn xử lý chuyện của tôi sao? Như thế nào em gái nhỏ vừa tới, tôi liền phải vội vàng đi ra rồi?"

Đường Nhiễm Mặc ánh mắt lạnh xuống, "Chuyện của cô, tôi đều có tính toán."

"A, em biết chị." Mạt Lị vừa mới bắt đầu cảm thấy Dung Huyên quen mắt, nhìn cô một hồi lâu, cuối cùng nhớ ra cô là ai, Mạt Lị nghiêng đầu cười: "Chị là Dung Huyên, em ở TV có xem."

Mạt Lị biểu hiện đến giống như một fan hâm mộ, Dung Huyên cũng khéo léo, cô lộ ra nụ cười tiêu chuẩn, "Có thể làm em gái nhỏ nhớ kỹ, là vinh hạnh của tôi."

"Đúng rồi...... Vừa mới rồi lúc em tới đây, nhìn thấy có rất nhiều phóng viên vây quanh Tống Lan... Hai người kết giao với nhau hay sao?"

Này này em gái, đừng hỏi trắng ra như thế!

Dung Huyên bỗng nhiên cảm thấy, chính mình có phải làm sai hay không, cô tự mình luôn miệng nói kết giao cái gì, nhưng như thế nào từ lúc tiểu nha đầu này nói ra chữ này, cô liền cảm thấy khó chịu?

"Tôi cùng Tống Lan, chuyện kết giao này nói ra còn có chút quá sớm."

"Chính là truyền thông đều đang nói hai người kết giao nha, thúc thúc......" Mạt Lị sờ lên cằm, "Thúc sẽ không chính là bởi vì chuyện này mà cáu kỉnh chứ?"

Đường Nhiễm Mặc hừm một tiếng trong cổ họng, cái gì mà kêu cáu kỉnh? Đây là dùng để hình dung tiểu hài tử đi, hắn xoa đỉnh đầu cô, "Chuyện này không quan hệ đến cháu, không cần phải xen vào."

Mạt Lị bắt lấy tay hắn, nỗ lực cứu vớt tóc của mình, "Tuy rằng Dung Huyên là đi theo lộ tuyến thanh thuần, nhưng mà luyến ái là tự do, thúc không để ngăn chặn uyên ương!"

Cô cơ hồ lập tức minh bạch được trọng điểm là ở đâu, hiện tại sự nghiệp Tống Lan cùng Dung Huyên đang lên như diều, Thịnh Thế cũng cố ý phát triển bọn họ ra thế giới, lúc này tuôn ra tin tình yêu không phải là quyết định sáng suốt.

"Cháu hoài nghi quyết định của tôi, phải không?" Âm cuối hắn cao lên, có chỗ nói không nên lời thật gợi cảm.

Mạt Lị lập tức trầm mê trong tiếng nói của hắn, tim đập nhanh một phân, ngoan ngoãn nắm tay của hắn, tươi cười điềm mỹ, "Thúc coi, dù sao tình yêu của bọn họ đều đã bị truyền thông đem ra ánh sáng, bây giờ phủ nhận cũng không còn ý tứ gì nha. Thúc thúc cũng đừng trách bọn họ, đại minh tinh nói chuyện tình yêu cũng không dễ dàng, không bằng sau này để bọn họ trở thành tình lữ, như vậy cũng là một cơ hội tốt, thúc cảm thấy thế nào?"

Hắn trầm ngâm, tựa hồ thật sự có suy xét ý kiến của cô.

Mạt Lị choàng qua cánh tay hắn, "Hiện tại không phải đang lưu hành màn ảnh tình lữ sao? Tống Lan cùng Dung Huyên một người soái một người mỹ, thật là xứng đôi, nếu bọn họ đóng phim là nữ chủ nam chủ, ở bên ngoài thực tế là tình nhân, như vậy càng cho người xem ít nhiều cảm thấy thật thỏa mãn đi!"

Hắn bị cô làm nũng làm cho không biết giận, thở dài một hơi, lại sờ mặt cô, nhân cơ hội ăn bớt, "Được, đều nghe cháu."

Chỉ cần cô vui vẻ liền tốt.

"Tổng tài...... Anh thật sự quyết định làm như thế?" Dung Huyên cứng đờ cười một cái, lúc này cô thật sự nóng nảy, cùng Tống Lan trong phim ngoài đời đều là kết giao, cô lập tức nghĩ tới từ "chia tay."

Đường Nhiễm Mặc nói: "Tôi cảm thấy kiến nghị này thật hợp lí. Hay là, cô thật sự muốn đóng băng, chôn vùi con đường nghệ thuật của mình?"

Dung Huyên kéo kéo khóe miệng, nói không ra lời.
 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 74: Vì hoà bình thế giới


Đường Nhiễm Mặc lúc này không muốn có người ngoài ở đây, nếu hắn không hạ lệnh trục khách, Dung Huyên có đủ nhãn lực lựa chọn đi ra ngoài. Cho dù hôm nay kết quả không như cô mong muốn, nhưng cô cũng hiểu được phải duy trì hình tượng là như thế nào, chính mình đi ra ngoài còn có mặt mũi hơn nhiều so với bị đuổi ra. Bóng dáng cô thẳng tắp, ưu nhã nện bước giày cao gót đi ra ngoài.

Mạt Lị vẫn còn đang suy nghĩ chuyện của Dung Huyên, thình lình bị người kéo đến trong lòng ngực, cô đã có thói quen được loại thân mật này đánh bất ngờ, tự nhiên vươn tay ôm eo hắn, ngoan ngoãn đến đáng yêu.

"Nói đi, mục đích hôm nay tới tìm tôi." Đường Nhiễm Mặc ngồi trở lại ghế trên, thuận tiện kéo cô ngồi xuống trên đùi mình.

Cô giương môi cười khẽ, "Cháu nói nhớ thúc cũng là mục đích mà."

"Ừ, tôi nghe được, lời cháu nói là sự thật." Ánh mắt hắn thật ôn nhu, khóe miệng ẩn ẩn nụ cười.

Mạt Lị lười nhác dựa vào ngực hắn, bắt lấy bàn tay, chơi đùa với ngón tay hắn, chậm rì rì nói: "Thúc thúc, cháu nghe nói cậu có một công ty game mới mở, hiện tại làm thật tốt, quy mô cũng ngày càng lớn mạnh."

"Cháu lại có tính toán quỷ quái gì đấy?" Hắn liếc mắt một cái là nhìn thấu trong lòng cô có tính toán chuyện gì.

"Thúc thúc không thể oan uổng cháu, công ty cậu làm xuôi gió xuôi nước, tuy rằng như vậy thật tốt, nhưng không có suy sụp thất bại thì không có trưởng thành, chúng ta giúp cậu ấy, có được không?"

"Giúp cậu ta tạo ra biến cố?"

Mạt Lị trong mắt lóe tia giảo hoạt, gương mặt tươi cười minh diễm động lòng người, "Thúc không cảm thấy, xem cậu ấy tức muốn hộc máu bộ dáng sẽ rất thú vị sao?"

"Ừ, đích xác là vậy." Đường Nhiễm Mặc cũng cười, khẽ nhếch khóe môi, ánh mắt tính kế, nhìn ra bộ dáng muốn làm chuyện xấu, rõ ràng biết có người sẽ xui xẻo nhưng nhìn thấy bộ dáng này của hắn thật soái muốn chết.

Mạt Lị nhìn hắn không nháy mắt, cảm thấy hắn nghiêm túc tính kế người khác, thời điểm này thật là quá mê người.

Thấy cô nhìn mình si mê như vậy làm hắn nhịn không được nâng cằm cô lên, hôn môi một chút, vui vẻ nói: "Công ty cậu ta mới mở, khẳng định sẽ có yêu cầu tuyên truyền quảng cáo, tôi đi thông báo các nhà truyền thông lớn để cậu ta cuối cùng tới cửa cầu chúng ta, như thế nào?"

Hiện tại có vài nhà truyền thông lớn là đối thủ Thịnh Thế, nhưng họ cũng không dám chọc tới Đường Nhiễm Mặc. Đương nhiên bọn họ không phải không sợ Phương Dự, hắn là tên hỗn thế ma vương, mở công ty cũng là chơi chơi mà thôi, hắn rất ít chạm đến thương giới, hắn có thể mang uy h**p nhất định, nhưng hắn cũng không cung cấp được thứ tốt cho họ. Nhưng Đường Nhiễm Mặc thì khác, ôn thần này nếu có một lời không thích hợp hắn liền thâu tóm tài sản, đắc tội ai cũng không thể đắc tội đến hắn nha, nhiều nhất khi Phương Dự tìm tới cửa thì đem tên Đường Nhiễm Mặc ra, làm cho bọn họ hai người đấu đá lẫn nhau, quần chúng vô tội liền có cái náo nhiệt để xem.

"Cháu cảm thấy cậu sẽ không cầu đến chúng ta, mà sẽ nổi trận lôi đình tìm tới." Mạt Lị cười khanh khách lên, "Không bằng chúng ta lại nghĩ cách làm cậu càng thêm sứt đầu mẻ trán đi?"

Tiểu nha đầu xấu xa đưa ra ý kiến, hắn chỉ biết nghe lời, "Chúng ta đây liền đoạt thị trường của hắn."

Công ty Phương Dự muốn đưa ra thị trường trò chơi mới "Tứ quốc", đây là game võng du võ hiệp kỳ ảo, hắn sẽ tùy tiện chọn một trò chơi cùng đề tài, đầu tư bốn phía cho tuyên truyền, Phương Dự người này chính là luôn thật chán ghét mình bị người khác che mất hào quang.

Mạt Lị hơi hơi nhấp môi, tựa hồ có điều sầu lo, "Cậu nhất định sẽ thật tức giận nếu biết chúng ta mưu đồ bí mật mà tính kế cậu." Nhưng thật mau cô lại kiên định nói: "Nhưng cháu tin tưởng nếu cậu thật sự muốn phát triển sự nghiệp, nhất định sẽ khắc phục mọi khó khăn. Vì có thể kích ra quyết tâm của cậu, tới lúc cậu tới tìm trách cháu, cháu cũng không ngại."

Tiểu cô nương của hắn quả thật lúc nào cũng có kỹ thuật diễn nha, Đường Nhiễm Mặc tán thưởng, cười cười, "Như vậy, bây giờ nói cho tôi nghe, cậu ta chọc cháu chỗ nào làm cháu giận?"

Mạt Lị chủ động tìm hắn tính kế người, người kia lại là Phương Dự, loại sự tình này vẫn là lần đầu tiên.

"Cậu xử sự thật luôn ấu trĩ, cháu cảm thấy làm cho cậu bận bịu lên để không có nhiều thời gian rảnh rỗi đi khi dễ một cô gái đi làm thêm. Thúc thúc, đây cũng là vì hòa bình thế giới nha." Cô nghiêm túc nói, khuôn mặt nho nhỏ nâng nâng lên.

Đường Nhiễm Mặc rất phối hợp gật gật đầu, "Nói không tồi."

Trong lòng hắn rõ ràng, có thể làm cô tốn tâm tư như vậy cũng chỉ có Thu Bạch Bạch kia, mà không biết Phương Dự làm gì Thu Bạch Bạch mà chọc Mạt Lị tức giận như vậy. Nhưng nói thật, hắn đã thật lâu không ra tay với đối phương, lần này tưởng tượng ra, thật đúng là ngứa tay. Có lẽ hẳn là nên tìm thêm người e sợ thiên hạ không đủ loạn Minh Lại, tiểu tử này chỉnh người cũng không nương tay, hắn tới chơi một phen thật lớn, ít nhất cũng muốn đem Phương Dự lỗ sạch vốn.

Phương Dự a Phương Dự, nhiều người nhớ thương muốn chơi cậu như thế, cậu thật đúng là làm người thất bại.

Đầu óc Đường Nhiễm Mặc luân chuyển rất nhanh, đã bắt đầu xây dựng ra một kế hoạch chỉ cần đợi thực thi, lúc hắn đang tự hỏi làm như thế nào mới làm cho Phương Dự tan vỡ nhiều nhất, bất chợt thiếu nữ trong lòng ngực phát ra thanh âm điềm mỹ.

"Thúc thúc, sự tình của cậu thảo luận xong rồi, chúng ta đây kế tiếp thảo luận một chút chuyện của Dung Huyên đi."
 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 75: Đường phu nhân


Đường Nhiễm Mặc như chết lặng, rồi mới không mang theo cảm tình nói: "Chuyện của cô ấy không có gì để thảo luận."

"Nhưng cháu không cho là như vậy nha." Mạt Lị mỉm cười rất mê người, nhưng cũng thật ý vị thâm trường, "Dung Huyên là một đại minh tinh, còn là phụ nữ đẹp như vậy, có rất nhiều người thích cô ấy, cô ấy thật đáng để thảo luận."

Không phải có phải ảo giác của hắn hay không, hắn cảm thấy thời điểm cô nói tới từ "thích" và "phụ nữ", ngữ khí như có tăng thêm một phân, cứ như thế phản ứng đầu tiên của hắn là nói, "Tôi cùng cô ấy không có gì."

"Cháu cũng chưa nói thúc cùng cô ấy có cái gì, thúc thúc như thế khẩn trương làm gì?"

Bất quá đó là lời giải tích heo bản năng của hắn, giờ phát hiện mình phản ứng quá mức khoa trương, hắn chớp mắt trầm mặc một cái, lại phát hiện bàn tay nhỏ nhỏ đã dán vào ngực hắn, tùy ý vạch tới vạch lui. Hắn thật mau lấy một giọng hờ hững mà nói: "Cô ta là nhân viên, tôi là tổng tài, nói đến cùng cô ta và tôi cũng không thân."

5 năm quan hệ trên dưới, bọn họ một chút cũng không thân... Hắn rốt cuộc giải thích cái gì!

"Thúc thúc không cần khẩn trương, cháu đâu có hỏi ý tứ gì của thúc đâu." Cô chớp chớp mắt, như muốn chứng minh mình thật sự không có "nghiêm hình bức cung", "Lúc cháu tới có đụng phải Minh thúc thúc, thúc ấy nói cho cháu một sự tình rất kỳ quái, thời điểm mới nghe được thì cháu chưa hiểu rõ lắm, hiện tại thì thật minh bạch."

"Cậu ta nói cái gì?" Chẳng lẽ bịa đặt hắn cùng Dung Huyên có quan hệ? Cái đầu tiên Đường Nhiễm Mặc nghĩ đến chính là Minh Lại sẽ nói hươu nói vượn.

Mạt Lị lắc đầu, "Thúc ấy nói với cháu, Tống Lan cùng Dung Huyên tuy rằng bị chụp từ phòng khách sạn đi ra ngoài, bên ngoài đối với bọn họ truyền tin đồn quan hệ nam nữ nhảm nhí, nhưng mà bọn họ hai người không ở chung trong phòng khách sạn mà giống như có hẹn ước, cùng nhau từ khách sạn đi ra ngoài để phóng viên đến chụp ảnh."

"A, phải không?" Nghe đến đây, hắn cũng nghi vấn theo, hai người đó lén quyết định lăng xê? Không, địa vị Tống Lan cùng Dung Huyên hiện tại không cần đến loại lăng xê như thế nào, nhưng khách sạn kia thật sự là của Minh gia, điểm này Minh Lại không cần phải nói dối. Cũng có khả năng là bọn họ hai người muốn công khai tình yêu, nhưng hắn không nhận được báo cáo của người đại diện rằng hai người muốn yêu đương.

Mạt Lị ý cười vui vẻ, "Có thể thúc thúc cũng không nghĩ đến đâu, thật thú vị."

Đường Nhiễm Mặc bắt lấy tay cô trên người hắn lộn xộn, đỉnh mày nhíu lại, "Cháu biết?"

"Cháu đương nhiên hiểu." Cô đắc ý nhìn hắn, "Dung Huyên cùng Tống Lan không phải tình lữ, nhưng bọn họ một hai phải giả dạng l*m t*nh lữ, khẳng định là có nguyên nhân, hơn nữa cháu tưởng, nguyên nhân này có quan hệ đến người thứ ba. Thúc thúc ngày thường không phải thật thông minh sao? Lần này vì sao EQ lại thấp như thế?"

Bị nói là EQ thấp, sắc mặt Đường Nhiễm Mặc thực vi diệu.

Mạt Lị nói tiếp: "Dung Huyên nhìn cũng không ngốc nha, cô ấy cố tình nháo ra loại tin tức này, theo cháu đoán, cô khẳng định muốn thử xem thái độ của thúc một chút."

Hắn cười lạnh một tiếng, "Thái độ của tôi, cô ấy đã thấy được."

Trước khi Mạt Lị tới, hắn thật là tính toán muốn đóng băng Dung Huyên cùng Tống Lan.

Mạt Lị thở dài, bỗng nhiên có chút đáng thương Dung Huyên, "Cô ấy làm như thế là muốn nhìn trong lòng thúc có cô ấy hay không, bất quá hiện tại, Dung Huyên hẳn là rất khổ sở."

Đường Nhiễm Mặc như nghe được cái gì không thể tưởng tượng được thật nực cười, vốn định ra tiếng trào phúng mấy câu. Nhưng thấy Mạt Lị nhìn mình chằm chằm, hắn nỗ lực tìm ra từ ngữ có ít tính châm chọc nhất, "Ý nghĩ kỳ lạ."

"Cho nên cháu nói, nếu cô ấy thích thúc thúc có thể nói thẳng ra, nếu không người có EQ như thúc thì vĩnh viễn không có khả năng minh bạch."

Lại là câu EQ thấp... Đường Nhiễm Mặc EQ thấp sao? Không thấp, chỉ là EQ của hắn chỉ dùng để đối đãi Mạt Lị, còn lại trong lòng hắn, ai cũng như nấy hắn đều không lo lắng, càng không cần phải nói không đáng hắn tiêu phí tâm tư.

Hắn vuốt vuốt gương mặt cô, cúi đầu càng gần cô hơn, nguy hiểm nói: "Cháu thương tiếc cô ta?"

"Đứng ở góc độ phụ nữ, cháu cũng tiếc cho cô ấy, nhưng mà đứng ở góc độ Đường phu nhân tương tai, cháu một chút cũng không đồng tình." Cô dường như không có việc gì to tát mà nói ra ba chữ "Đường phu nhân", một chút cũng không e lệ.

Ba chữ này không ngừng quanh quẩn bên tai Đường Nhiễm Mặc, khiến cho hắn cầm lòng không được cúi đầu xuống khẽ hôn cô một cái, xác định miệng nhỏ kia còn ngọt hơn đường mật, hắn thấp giọng nói: "Liền như thế muốn làm Đường phu nhân sao?"

"Thúc không nghĩ cưới cháu sao?"

Ánh mắt hắn tối sầm, sâu thẳm lộ ra thâm tình, "Mạt Lị, cháu nhanh nhanh lớn lên."

"Cháu cũng muốn nhanh lên, nhưng mà chuyện này không thể bởi vì ý thức của cháu mà thay đổi." Cô vô tội cắn cắn môi, trời biết cô có bao nhiêu tưởng tượng đẩy hắn xuống, tỉ mỉ mà thưởng thức một lần!

Hắn cũng biết chính mình nói ra loại lời nói này thật ấu trĩ, thế là lại niết niết mặt cô, khóe môi nhiễm một mạt cười, "Ngoan, lặp lại lần nữa cháu là Đường phu nhân."

"......" Mạt Lị lựa chọn đem vùi đầu ở trong lòng ngực hắn giả bộ ngủ.
 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 76: Thu gia


Ngày tiệc ở Thu gia thật náo nhiệt phi phàm.

Thu gia cho đến hiện tại đều rất ít khoa trương, cho dù là Thu gia gia chủ, Thu Phong, sinh nhật cũng chưa bao giờ tổ chức lớn. Năm nay là lần đầu tiên, Thu gia mặc dù không khoa trương, nhưng ở xã hội có chút ảnh hưởng sẽ bị mọi người chú ý. Mọi người rõ ràng đều biết, bữa tiệc này không chỉ là đơn giản chúc mừng sinh nhật như vậy, Thu Phong dụng ý chính là chính danh cho người phụ nữ vì hắn nhiều năm bị tình phụ, lại còn có con tư sinh.

Thu gia nhiều năm trước cùng An gia là thương nghiệp liên hôn, Thu Phong thời điểm đó tuổi trẻ khí thịnh, cũng là một người đàn ông phong độ nhẹ nhàng. Chỉ tiếc lúc đó ông không phản kháng được mệnh lệnh cha, lấy An gia đại tiểu thư An Nhiên, vì thế chia tay với người tình đầu Ngô Nhược. Mấy năm đó trước mặt mọi người Thu Phong cùng An Nhiên vẫn luôn là ân ái phi thường, tôn trọng nhau như khách, nhưng chân tướng phía sau là bất kham, Thu Phong không quên được Ngô Nhược, vốn dĩ dẫu lìa ngó ý còn vươn tơ lòng, cuối cùng lại không khống chế được nối lại tình xưa. Cho đến khi cha ông qua đời, ông muốn ly hôn An Nhiên, cho dù khi đó đã sinh ra Thu Bạch Bạch.

Thu gia dù sao cũng là Thu gia, lại có nhiều tình hình cụ thể và tỉ mỉ người ngoài cũng thám thính không đến. Những năm qua, Thu Phong cũng không dấu diếm, chính mình đối với Ngô Nhược cùng Thu Thiên thập phần sủng ái, ngược lại Thu gia đại tiểu thư danh chính ngôn thuận Thu Bạch Bạch lại trở thành bị bỏ rơi. Thu Thiên cũng mau thành niên, có người suy đoán Thu Phong cuối cùng nhịn không được phải cho tình phụ cùng con gái tư sinh một chính danh. Được mời tới đều là nhân vật có uy tín, so với người bình thường đều tinh tường hơn, trong lòng rõ ràng đã biết lại không ai hiển lộ nửa phần. Danh môn vọng tộc chân chính, nhiều nhất cho rằng tình phụ bất quá chỉ là qua đường, đem về trong nhà là ngu muội cực điểm, bọn họ bình thường là khinh miệt loại hành động tự h* th*n phận này, bất quá người này là Thu Phong nên không ai dám châm chọc.

"Mẹ, không cần khẩn trương." Thu Thiên mặc một cái váy trắng, trang điểm tinh xảo, chân dài trắng nõn để lộ ra dáng người hấp dẫn lả lướt. Cô đang trấn an một người đàn bà, người này tự nhiên là Ngô Nhược.

"Mẹ có thể không khẩn trương sao? Mẹ mong nhiều năm mới mong tới ngày như hôm nay, thật là kêu mẹ... hoài nghi chính mình có phải hay không đang nằm mơ."

"Không phải nằm mơ, tất cả đều là sự thật, nếu mẹ không tin có thể véo con một cái, sẽ đau nha."

Ngô Nhược bị cô nói đùa, lại vuốt đầu cô, từ ái nói: "Đứa nhỏ này, nếu mấy năm nay không có con ở bên người mẹ, mẹ không biết có thể hay không tồn tại được qua bao nhiêu đó năm..."

"Mẹ, chúng ta hiện tại chính là thời điểm khổ tận cam lai, đến lúc đi ra đại sảnh người cũng không thể biểu hiện bộ dáng ai oán như vậy, trường hợp này chúng ta phải biểu hiện thật khéo léo mới không làm những người đó chê cười."

Nghe đến đây, Ngô Nhược vốn còn thấp thỏm cũng chậm rãi trầm ổn xuống, "Con nói đúng, người ta nhiều năm chê cười như vậy, chúng ta đều kiên cường vượt qua."

Thấy mẹ tâm trạng đã điều chỉnh tốt, Thu Thiên vừa lòng cười, lôi kéo tay bà, mở cửa đi ra ngoài.

Ở đình viện biệt thự Thu gia, nơi này có rất ít người đi ngang qua, hôm nay cũng là nơi an tĩnh nhất, cách đó không xa là nơi ánh đèn chiếu rực rỡ. Thu Bạch Bạch ngồi ở xích đu ở một góc, nơi này chỉ có ánh trăng mới chiếu tới, cô lẳng lặng đến phát ngốc. Thế giới kia không quan hệ tới cô, người khác náo nhiệt cũng không quan hệ tới cô.

"Nha đầu thúi, tôi đang nói như thế nào không thấy được cô, nguyên lai là cô trốn tới chỗ này."

Vừa nghe thanh ánh mắt quen thuộc, thái dương cô kéo lên, đứng lên nhìn Phương Dự, cô không có gì tức giận: "Đây là nhà tôi, tôi muốn đi chỗ nào thì đi chỗ ấy, chẳng lẽ anh còn muốn xen vào?"

Phương Dự vốn dĩ được Thu Thiên mời tới, đối với mỹ nữ, yến hội hắn không có hứng thú nhiều, thế là đi ra ngoài một chút, không ngờ gặp ngay cái đinh trong mắt hắn, "Thu Bạch Bạch, cô nói chuyện với ông chủ cô như vậy à?"

"Hiện tại là ngoài thời gian làm việc, nói chuyện thân phận ông chủ với tôi là vô dụng."

"Này, tức giận lớn như thế, xem ra hôm nay cô thật khó chịu." Hắn tươi cười ác liệt, đối với chuyện Thu gia, hắn hiểu biết không ít.

Thu Bạch Bạch hừ một tiếng, "Nhìn đến anh đương nhiên khó chịu."

"Nếu cô cầu xin tôi..." Phương Dự sờ lên cằm, "Tôi liền giúp cô giải tỏa, thế nào?"

Gần đây công ty game của hắn có chút trắc trở, hắn đã sớm muốn làm một ít chuyện xấu, phát tiết ra một chút.

Nhưng Thu Bạch Bạch không hề do dự cự tuyệt hắn dụ hoặc, "Chính mình giải tỏa thì tốt hơn, nói nữa, anh sẽ giúp tôi đối phó Thu Thiên sao? Vui đùa cái gì?"

Phương Dự sửng sốt, đúng vậy, hắn muốn vui đùa cái gì, Thu Thiên chính là người kia nhờ hắn chiếu cố, hơn nữa hắn cùng Thu Thiên quen biết lâu hơn so với Thu Bạch Bạch nhiều, hắn muốn giúp Thu Bạch Bạch đối phó Thu Thiên? Thật đúng là đầu óc hỏng mất.

Một bóng người lặng yên không một tiếng động xuất hiện, "Hai vị, yêu cầu đồ uống sao?"

Thu Bạch Bạch lập tức hoảng sợ, nhìn thấy nam sinh tuấn tú kia thì kinh ngạc, "Bạn học Thi, tại sao bạn ở chỗ này?"

"Làm việc." Hắn mặt vô biểu tình phun ra hai chữ.

Ánh mắt Phương Dự nhìn hai người trao đổi với nhau, đôi tay cắm túi, bĩu môi hỏi: "Cậu là ai?"

"Thi Ứng Thanh."

"Vô nghĩa, tôi đương nhiên biết cậu là người phục vụ."

[Ở đây Phương Dự hiểu lầm, ứng thanh = trả lời, nghe Thi Ứng Thanh lại tưởng là "tôi trả lời"]

Thu Bạch Bạch bĩu môi, "Cậu ấy họ Thi, kêu theo tiếng, Ứng trong đáp ứng, Thanh trong âm thanh."

Phương Dự á khẩu không trả lời được.

Thu Bạch Bạch hỏi Thi Ứng Thanh, "Cậu lần trước không phải còn làm ở quán bar sao? Sao lần này lại chạy tới nhà tôi?"

"Bên này tiền lương cao."

"Vậy cậu sau này còn sẽ đi quán bar không?"

"Có thể không."

"Thật tốt quá, sau này tớ đi tìm cậu nữa nha, lần trước cậu cho tôi mượn sách tôi còn chưa trả lại."

Phương Dự bị bỏ qua mà đen mặt: "Này......"

"Còn nữa, lần trước cậu dạy tôi làm đề mục, tôi cũng học xong..."

Phương Dự: "Nghe thấy không, Thu Bạch Bạch......"

"À đúng rồi, lần sau tôi giới thiệu cậu với Mạt Lị, hai người học tập đều giỏi, nhất định chơi sẽ thân."

Phương Dự không kiên nhẫn, "Thu Bạch Bạch!"

"Làm gì! Không thấy được tôi đang cùng bạn nói chuyện phiếm sao?"

Cái gì nói chuyện phiếm? Rõ ràng là cô một người đang tự nói chuyện mà?

Thái dương Phương Dự gân xanh nhảy đùng đùng, vừa muốn mở miệng trào phúng vài câu, đúng lúc di động Thu Bạch Bạch vang lên, cô liếc liếc Phương Dự, cách khỏi Thi Ứng Thanh một bước rồi mới bấm nút nghe.

"Mạt Lị, có chuyện gì sao?"
 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 77: Có một đối thủ sẽ rất thú vị


"Tớ đang trên đường tới nhà cậu." Mạt Lị cầm di động, tò mò nhìn ngoài cửa sổ mấy chiếc xe cảnh sát gào thét chạy ngang qua.

"Cậu tới làm gì?" Cách di động cũng có thể cảm nhận được Thu Bạch Bạch bên kia lộ ra kinh ngạc, "Không... Tớ không phải ý nói cậu không thể tới, chỉ là buổi tiệc hôm nay không quan hệ gì tới tớ, cậu đến... sẽ thật nhàm chán."

"Nguyên nhân chính là vì không có quan hệ gì tới cậu, cho nên tớ mới muốn đi."

"Mạt Lị...... Buổi tiệc này..."

"Được, tớ sẽ tới thật mau, chúng ta gặp mặt rồi nói." Cô kết thúc điện thoại, mắt đầy ánh cười, tâm tình thật không tồi.

Đường Nhiễm Mặc lái xe, nhưng vẫn chú ý tới cô, "Chuẩn bị làm lớn một trận sao?"

"A, chỉ là ngẫm lại, cảm thấy thực hưng phấn." Mạt Lị ngón tay điểm môi trên, giảo hoạt đáng yêu.

Đường Nhiễm Mặc nhẹ nhàng nhấc lên khóe môi, độ cong chọc người thật si mê, tuy rằng phải hy sinh thời gian làm việc của hắn, nhưng có thể làm Mạt Lị vui vẻ như thế, hắn cảm thấy thật đáng giá.

"Bất quá...... Thật sự không có gì sao?" Cô do dự nhìn hắn, ngữ khí có chút lo lắng, "Cháu có xem tư liệu, cha của Bạch Bạch cũng là một nhân vật rất có thủ đoạn, nếu chúng ta phá ủy yến hội của ông ấy, ông ta nhất định sẽ nhằm vào thúc thúc."

"Chính xác, Thu Phong là một đối thủ khó."

"Cho nên?"

Đường Nhiễm Mặc đôi mắt híp lại, khóe môi nhẹ nhàng giơ lên, nhàn nhạt ý cười, thanh âm hắn tràn ngập sung sướng, "Có một đối thủ khó là một việc rất thú vị."

"A......" Mạt Lị bĩu môi không hề nhìn hắn, nghĩ thầm hắn khẳng định là mỗi ngày làm việc đều quá nhàm chán nên trong lòng muốn tìm việc vui, khó trách cô vừa đi tìm hắn hỗ trợ, hắn liền đáp ứng ngay, khẳng định là chuyện này Thu Phong cũng là vai chính.

Mười phút sau, bọn họ đã đến nơi, ở cửa ngừng không ít xe, còn có không ít người đang đi vào bên trong, cho nên thêm một chiếc xe tới nữa cũng không ai bất ngờ gì. Nhưng sau đó người xem thấy người xuống xe là Đường Nhiễm Mặc thì ai nấy cơ hồ hoài nghi có phải mình nhìn lầm hay không, bởi vì từ khi Đường Nhiễm Mặc vào thương trường, hắn chưa bao giờ tham gia loại yến hội này, ý hắn là không cần đến những yến hội này để mượn sức người...

Cái còn đáng kinh ngạc hơn ở phía sau.

Đường Nhiễm Mặc xuống xe không lập tức rời đi, mà là vòng tới bên kia xe, đỡ trong xe ra một cánh tay trắng nõn vươn ra, rồi sau đó đỡ một cô gái nhỏ xinh lả lướt, mặc một chiếc váy lễ hội màu đỏ mà không chói mắt, tay áo thiết kế làm cô nhìn thập phần thanh tân thoải mái, nhưng không kém phần đoan trang ưu nhã. Đây là một cô gái trẻ, nhưng đồng thời cũng là một người con gái thật xinh đẹp mê người.

Mọi người đều kinh ngạc, bắt đầu lục lọi trong trí nhớ, phát hiện trong quá khứ hắn chưa bao giờ mang phụ nữ đi cùng, trong lòng mọi người càng nghi hoặc cùng kinh ngạc lớn hơn, bắt đầu suy đoán thân phận cô gái này, cô khẳng định không phải là bạn gái đơn giản như vậy, nếu không Đường Nhiễm Mặc như thế nào lại biểu hiện đầy sủng nịch cùng tri kỷ như vậy, nhưng không ai đoán được kỳ thật người con gái này là cháu trên danh nghĩa của hắn – Tiêu Mạt Lị.

Đường Nhiễm Mặc nắm tay Mạt Lị, hai người cầm tay đi vào, giống như minh tinh tỏa sáng, đơn giản mỗi động tác đều là vạn người chú ý, nhưng Mạt Lị cũng không luống cuống, ngược lại đoan trang khéo léo mỉm cười, mặc cho ai cũng không thấy sai lầm gì. Kỳ thật Mạt Lị chưa tham gia loại yến hội này, bất quá tính cách cô là như vậy, tâm lý càng khẩn trương, biểu hiện cô càng cường đại, quan trọng hơn nữa, cô ở bên cạnh Đường Nhiễm Mặc, không thể làm hỏng mặt mũi của hắn.

Đường Nhiễm Mặc rũ mắt nhìn tiểu cô nương bên cạnh, tiểu cô nương của hắn cao quý ưu nhã như công chúa, trong mắt hắn toát ra toàn ý cười ôn nhu, lại trong nháy mắt cảm nhận được một tầm mắt mãnh liệt chiếu vào mình, hắn liền liếc về một người đứng trong góc.

An Phong Nhã lười nhác dựa lưng vào tường, trong tay bưng một ly rượu vang đỏ, ánh mắt hắn dừng ở chỗ Đường Nhiễm Mặc và Mạt Lị đang nắm lấy tay nhau, cảm giác đó thật khiêu khích tầm mắt hắn.

"Thúc thúc, xảy ra chuyện gì?"

"Không có việc gì." Đường Nhiễm Mặc cúi đầu cười khẽ, không biết mìn làm lay động bao nhiêu ánh mắt thiếu nữ, hắn hơi hơi nghiêng thân mình, chặn tầm mắt Mạt Lị, nắm tay cô đi vào đại sảnh.

An Phong Nhã tùy tay đem ly rượu đặt vào trong khay một nhân viên phục vụ đi ngang qua, lạnh mặt rời đi. Hôm nay hắn chỉ tới một mình, mục đích của hắn vốn dĩ muốn giữ thể diện cho cô em họ ngu xuẩn đến đáng thương kia của hắn, để đến lúc đó cô trông không quá đáng thương, hiện tại quỷ biết cô trốn chạy đi đâu, chẳng thấy bóng dáng ở chỗ nào.

Quản gia ở cách đó không xa nói: "Tiểu Thi, phòng bếp còn cần hỗ trợ, con mau đi."

"Đã biết." Thi Ứng Thanh đạm nhiên trả lời, cầm ly rượu đi hướng phòng bếp.
 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 78: Phương dự phẫn nộ


"A!! Mạt Lị cậu vì sao lại muốn tới đây!" Thu Bạch Bạch ở cửa ngăn Mạt Lị lại, không chú ý tới người ngày thường cô sợ nhất Đường Nhiễm Mặc, kéo tay Mạt Lị đi về hướng bên cạnh không có người.

Đường Nhiễm Mặc không theo kịp, bởi vì hắn bị Phương Dự cuốn lấy.

Mạt Lị cười cười, "Bởi vì tớ được Thu Thiên mời nha, vừa vặn hôm nay cũng có thời gian, nhờ thúc thúc mang Tớ lại đây."

"Thu, Thiên!" Thu Bạch Bạch cắn răng, nghĩ thầm quả nhiên như thế, "Lại là cô ta! Cô ta chính là cố ý, muốn cho cậu cũng xem cô ta hôm nay trở thành tiểu thư Thu gia danh chính ngôn thuận, hừ, đến lúc đó không biết tớ sẽ nhận được bao nhiêu ánh mắt giễu cợt đây."

"Không sao, tớ sẽ giúp cậu."

Thu Bạch Bạch nghe vậy ngẩn ngơ, "Mạt Lị, tớ biết cậu thực thông minh, nhưng mà cậu giúp tớ bằng cách nào?"

"Chúng ta làm cô ta xấu mặt nha, lần trước không phải cô ta hại cậu trên sân khấu, muốn để cậu trước mặt người xem bị xấu mặt hay sao? Hôm nay cô ta cũng biểu diễn, chúng ta gậy ông đập lưng ông, như thế nào?" Cô tươi cười sạch sẽ điềm mỹ, cố tình nói chuyện tính kế ra, phảng phất như đang thương thảo với Thu Bạch Bạch một chút hôm nay ăn cái gì.

Thu Bạch Bạch chớp chớp mắt, "Giày tớ trên sân khấu, là do Thu Thiên làm?"

"Đúng a, tớ quên đem chuyện này nói cho cậu." Mạt Lị ảo não vỗ vỗ đầu mình, lại thật mau không sao cả, cười nói: "Không quan hệ, cậu không biết cũng không quan hệ, dù sao tớ sẽ giúp cậu đối phó cô ta."

"Cái gì kêu không có quan hệ? Chuyện này tớ chính là đương sự! Tớ liền nghĩ, thật kì lạ, rõ ràng trang phục, đạo cụ, lớp trưởng đều kiểm tra trước khi biểu diễn một lần, như thế nào lại có vấn đề, hóa ra là do cô ta giở trò quỷ!"

"Đúng thế, cho nên sau đó tớ không phải đoạt danh ngạch cô ta tham gia thi đua hay sao?"

Thu Bạch Bạch lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, cô đã nghi ngờ, Mạt Lị như thế nào lại đột nhiên đi tham gia thi đua toán học! Cô giật giật môi, không biết làm sao, nói: "Kỳ thật, chuyện của tớ cùng Thu Thiên... Cậu không cần tham dự vào, tớ biết Thu Thiên người này rất là khó đối phó, tớ sợ cô ta sẽ đối phó với cậu..."

"Thu Thiên khó đối phó, còn tớ thì dễ đối phó sao? Huống chi, tớ còn có thúc thúc, cậu yên tâm đi, nếu Thu Thiên dám đối với tớ làm cái gì, thủ đoạn của thúc thúc chính tớ cũng không thể tưởng tượng được nha."

"Nhưng là......"

"Đừng nhưng là, cậu đi thay quần áo này đi." Mạt Lị cầm túi trong tay nhét vào trong lòng ngực Thu Bạch Bạch, quét mắt nhìn trên người cô quần jean áo ngắn tay, trang phục bình thường mặc ở nhà, trong yến hội toàn tây trang lễ phục này hoàn cảnh có vẻ không hợp nhau, "Tớ biết hôm nay cậu mặc đồ sẽ thật tùy tiện, tốt xấu đây là yến hội Thu gia, cậu cũng nên mặc váy mới đúng, mặc xinh xinh đẹp đẹp, chúng ta đợi lát nữa xem kịch vui nha."

Mạt Lị nói thần bí khó lường, cô như chuẩn bị kế hoạch gì, hơn nữa thoạt nhìn có vẻ rất nắm chắc, Thu Bạch Bạch mơ màng nghe xong lời cô nói, ôm túi chạy về phòng thay quần áo.

Mạt Lị chậm rãi từ từ đi trở về bên người Đường Nhiễm Mặc, trước mặt hắn chính là Phương Dự, nhưng hắn nửa mắt cũng không nhìn tới Phương Dự. Thái độ miệt thị này càng làm Phương Dự nổi trận lôi đình, thật muốn một quyền nện lên mặt hắn, bất quá nếu có thể làm, hắn đã sớm động thủ.

"Cậu, cậu cùng thúc thúc nói chuyện như thế nào?"

Mạt Lị thật tự nhiên ôm cánh tay Đường Nhiễm Mặc, cái này làm cho thần sắc hắn hòa hoãn xuống, mà Phương Dự thấy hành động thân mật của họ liền trợn tròn mắt, cảm thấy Đường Nhiễm Mặc thằng nhãi này càng ngày biết thể hiện hỉ nộ ái ố.

Phương Dự lạnh lùng hừ một tiếng, "Cháu không phải cùng nha đầu thúi kia ở bên nhau sao? Cô ta đâu?"

"Bạch Bạch đi thay quần áo, đợi lát nữa sẽ ra tới, như thế nào, cậu thực quan tâm cô ấy?"

"A, cậu quan tâm cô ta, quan tâm cô ta đừng ngốc đến đóng cửa ở trong phòng tự sa ngã thì tốt rồi."

"A~ thì ra là như vậy."

Cũng không biết ngữ khí Mạt Lị khinh khinh phiêu phiêu không đúng ở chỗ nào, nhưng Phương Dự vừa nghe liền cảm thấy thật không đúng. Hắn lựa chọn xem nhẹ vấn đề này, tiếp tục đem đầu mâu châm ngay Đường Nhiễm Mặc, "Mấy ngày nay nhằm vào công ty tôi, đều là bút tích của cậu phải không?"

"Phương ít nói, là sự kiện gì?"

"Cậu đừng giả ngu với tôi, gần đây trong khoảng thời gian này, đối thủ cạnh tranh công ty tôi không chỉ có một cái phiền toái nhỏ, thậm chí công ty truyền thông cũng không dám tiếp quảng cáo của tôi, cậu dám nói, đây không phải bởi vì cậu?"

Mạt Lị cười, "Là bởi vì cháu."

"Tôi liền biết là cậu...... Cái gì?" Phương Dự không thể tin tưởng nhìn về phía Mạt Lị.

"Bởi vì cháu cảm thấy gần đây cậu thật nhàn hạ, cho nên muốn vì cậu tìm chút công việc làm cho qua thời gian. Hơn nữa tất cả mọi người đều cho rằng cậu mở công ty chỉ là đánh cá ba ngày, phơi lưới hai ngày, không được bao lâu sẽ từ bỏ, nhưng mà cậu không chỉ không từ bỏ còn kiên trì tới cùng, việc này nhất định là vả mặt tới những người xem thường cậu, cho nên nói, cháu vì tốt cho cậu mà thôi."

Cô một từ cậu, hai từ cậu, thanh âm ngọt ngào mềm mại, có thể nói làm mềm lòng nhân tâm, Phương Dự thật đúng là thiếu chút nữa tin chuyện ma quỷ của cô!

"Tiêu Mạt Lị!" Phương Dự xoa bóp nắm tay, "Đừng cho là cậu không nhìn ra cháu vì muốn giúp nha đầu thúi kia xả giận, nói như thế thật hoang đường, cho rằng cậu là ngu ngốc à!"

Mạt Lị "sợ hãi" trốn đến sau lưng Đường Nhiễm Mặc, Đường Nhiễm Mặc che trước người Mạt Lị, cười lạnh, "Đường đường là Đại thiếu gia họ Phương, chẳng lẽ muốn trút giận lên một cô gái?"

"Đường Nhiễm Mặc cậu câm miệng, chuyện này làm sao mà không có cậu chen vào! Nếu không Tiêu Mạt Lị một tiểu nha đầu làm sao có bản lĩnh lớn như thế!"

Hắn nghĩ tới, Mạt Lị là một cô gái ngây thơ đáng yêu, âm mưu quỷ kế gì khẳng định là do Đường Nhiễm Mặc dạy dỗ, tưởng tượng đến đây trong lòng hắn vô cùng hối hận, không nên để Mạt Lị theo Đường Nhiễm Mặc, hiện tại khen ngược, Đường Nhiễm Mặc còn muốn đem cô mang oai!
 
Hào Môn Nịch Sủng: Manh Thê Quá Đáng Yêu
Chương 79: Thu phong


"Mạt Lị!" Lúc hỏa khí Phương Dự ở điểm cao nhất, Thu Bạch Bạch kêu tên Mạt Lị chạy tới, trong lúc nhất thời hấp dẫn không ít ánh mắt.

Cô mặc một cái váy công chúa, ren điểm xuyết thật đáng yêu, đường thêu hoa tinh xảo làm lộ ra hương vị thục nữ, kẹp tóc thủy tinh trên mái tóc dài hơi cuốn càng lộ ra vẻ mỹ lệ, bộ váy này thật làm hiện ra Thu Bạch Bạch tràn đầy sức sống thanh xuân, mà cũng ẩn ẩn vẻ thục nữ.

Cô chạy tới chỗ Mạt Lị, cuối cùng đứng ở trước mặt Mạt Lị, hơi hơi câu nệ. Trừ bỏ đồng phục, Thu Bạch Bạch đã có nhiều năm không mặc váy.

Mạt Lị vừa lòng gật gật đầu, "Xem ra ánh mắt của tớ cũng không tệ lắm, cậu cảm thấy sao...... Cậu!"

"Quả nhiên người dựa vào quần áo." Phương Dự ánh mắt lóe lóe, vẫn là cực kỳ ghét bỏ nói: "Mặc như vậy còn giống phụ nữ, không phải người điên."

Thu Bạch Bạch phồng quai hàm lên, cực kỳ giống một con mèo nhe nanh, "Anh mới là kẻ điên!"

"Mặc đẹp thì như thế nào, vừa nói liền lộ bản tính, vẫn là không có một chút mị lực phụ nữ chút nào."

"Cậu, Bạch Bạch vẫn là con gái, không phải phụ nữ, cậu không thể dùng ánh mắt nhìn phụ nữ khác mà nhìn cô ấy."

Phương Dự bĩu môi, không nói gì.

Mạt Lị đi lên trước, tỉ mỉ nhìn Thu Bạch Bạch, nói: "Cậu mặc như thế này rất đẹp, nên là như vậy, thỉnh thoảng cũng nên thay đổi áo sơ mi quần jean, nhất định có thể mê đảo vô số người, chờ có thời gian chúng ta cùng đi dạo phố đi, thêm vào tủ quần áo của cậu ít đồ."

"A...... Đi dạo phố a......" Thu Bạch Bạch không quá tình nguyện, rốt cuộc ấn tượng trong cô là, đi dạo phố phải đi thật lâu, lại còn rất mệt, so với đi làm công còn mệt hơn!

"Không thể cự tuyệt, coi như là...... tớ đưa cậu quần áo đáp lễ đi."

"Được rồi......" Thu Bạch Bạch thở dài.

Cách đó không xa Thu Thiên không biết bọn họ đang nói chuyện gì, hơn nữa bộ dáng lại thật náo nhiệt. Cô nhìn Phương Dự, cười cười với bạn bè đã tiếp đón, sau đó thân ảnh yểu điệu, tươi cười ôn hòa, "Phương thúc thúc, bạn học Tiêu... bạn cũng tới."

Mạt Lị gật gật đầu, "Chào bạn học Thu."

Thu Thiên nhiệt tình kéo tay Mạt Lị, "bạn học Tiêu không cần khách khí như thế, hôm nay là sinh nhật của ba tôi, náo nhiệt một chút mới vui."

Thu Bạch Bạch trực tiếp ném tay Thu Thiên ra, hùng hổ đứng ở trung gian giữa hai người, Mạt Lị đứng ở sau lưng cô, hình thành như trạng thái được bảo hộ, mà Thu Bạch Bạch giờ phút này hóa thân thành sư tử hộ thân.

Thu Thiên biểu tình xấu hổ, bởi vì trước mặt bao nhiêu người, Thu Bạch Bạch vẫn là không lưu mặt mũi mà ghét bỏ cô. Theo bản năng cô nhìn về phúa Phương Dự, kết quả Phương Dự dường như mới nhìn gì đó ngoài cửa sổ, tầm mắt vừa quay lại nên không rõ hiện tại xảy ra cái gì. Còn Đường Nhiễm Mặc sắc mặt thật đen, trực giác cảm nhận được tín hiệu tình địch.

Một bàn tay đặt trên vai Mạt Lị, cô bị người nay kéo về sau một bước, đứng ở bên người Đường Nhiễm Mặc. Cô khó hiểu chớp chớp mắt, rồi mới tự giác ôm cánh tay hắn, sắc mặt hắn hơi nhăn lại.

Đây là một động tác nhỏ không ai chú ý tới, vì tất cả mọi người đều chú ý tới hai thiếu nữa kia, Thu Bạch Bạch cùng Thu Thiên, đều là tiểu thư Thu gia.

"Chị hôm nay trông thật là có sức sống." Thu Thiên bày ra vẻ mặt thật tốt đẹp, chẳng những không thẹn quá hóa giận, cũng không mở miệng châm chọc, chỉ là khéo léo mà chân thành mỉm cười, thái độ thiện ý hữu hảo dễ dàng mang đến hảo cảm cho người khác.

Nhưng Thu Bạch Bạch không để ý bộ dạng này, cô ôm cánh tay, cảnh cáo nói: "Lần sau mà tôi thấy cô chạm vào Mạt Lị, tôi đánh gãy tay cô, có tin hay không?"

Nụ cười trên mặt Thu Thiên ngưng lại.

"Thu Bạch Bạch, sao lại nói chuyện như vậy?" Phương Dự lạnh mặt, đây không phải vì hắn đau lòng Thu Thiên, chỉ là cảm thấy con gái thì không nên nói chuyện thô bạo như thế.

Nhưng thực rõ ràng, Thu Thiên nhìn thấy Phương Dự ra tiếng, giống như là công chúa chờ xe bí đỏ tới muộn, trong mắt ý cười thỏa mãn cơ hồ lộ rõ ra.

Thu Bạch Bạch nhìn lướt qua Phương Dự, trong lòng hừ lạnh một tiếng cẩu nam nữ, lại đối với Thu Thiên nói thêm một câu, "Có nhiều đàn ông chống lưng cũng vô dụng, tôi cũng không phải bị dọa gì mấy."

Phương Dự khóe mắt nhảy dựng, hắn như thế là chống lưng cho Thu Thiên sao?

Mạt Lị nhẹ giọng cười một chút, Đường Nhiễm Mặc cúi đầu nhìn cô, ôn nhu hỏi: "Cháu lại nghĩ tới cái gì?"

"Thúc thúc, cháu nói nhỏ cho thúc biết." Cô rướn khuôn mặt nhỏ lên, cao thâm khó đoán nói: "Kỳ thật cháu đối phó Thu Thiên là có tư tâm, cháu không muốn cô ta... trở thành mợ của cháu."

Đường Nhiễm Mặc nghe vậy ngẩn ra, hắn hiển nhiên không nghĩ tới mấy chuyện này. Trên phương diện cảm tình, Mạt Lị thường nhạy bén hơn so với hắn nhiều, đương nhiên hắn vô điều kiện tin tưởng điều Mạt Lị nói, thế là hắn nhìn về phía Phương Dự, nghĩ nghĩ tới Phương Dự cùng Thu Thiên hai người bước vào giáo đường, bỗng dưng cảm thấy bước, còn như ẩn ẩn một loại chờ mong không chê bai chờ xem náo nhiệt.

"Cảm ơn quý vị hôm nay tới dự yến hội của kẻ hèn này."

Đám người an tĩnh xuống, một người đàn ông trung niên đi tới chính giữa đại sảnh. Thân hình hắn cao gầy, một đôi mắt sắc bén như ưng, năm tháng tạo thành cho hắn khí chất thành thục ổn trọng, giơ tay nhấc chân cao quý thong dong, có thể tưởng tượng hắn trẻ lại 10-20 tuổi sẽ là một người đàn ông làm phụ nữ si mê.

Mạt Lị nhìn về Ngô Nhược đứng bên người hắn, người đàn ông có phong độ như vậy, cũng khó trách bà ta có thể cam tâm tình nguyện l*m t*nh phụ mười mấy năm.

Sức lực ở tay Đường Nhiễm Mặc bỗng nhiên tăng lớn, cô đau nhíu mi, lập tức lại không dám đem tầm mắt đặt trên người khác, ngoan ngoãn nhìn thẳng.
 
Back
Top Bottom