Khác Hành vân quy diệp

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
112,822
Điểm tương tác
0
Điểm
0
407688785-256-k675665.jpg

Hành Vân Quy Diệp
Tác giả: GiaHnLng4
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Có những đám mây trông vô tư, tự tại nhưng chưa chắc đã hoàn toàn tự do.

Có những chiếc lá trông mong manh, dễ vỡ nhưng lại bất khuất, kiên cường.

Hai con người hai trái tim cùng chung nhịp đập dù thần thái, giai cấp khác nhau vẫn có thể yêu nhau.

Đường tình duyên không phải lúc nào cũng êm đềm, ngọt ngào nhưng cuối cùng, họ vẫn trở về bên nhau dù trời không hay đất không biết.

Đôi khi thứ tình yêu không danh phận ấy mới là tình yêu đẹp nhất"



tutien​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Xuyên việt chi gian hoạn cự tinh - Thanh Sắc Vũ Dực
  • Mị thế thanh liên
  • [Edit] Xuyên nhanh: Cô gái đến từ địa ngục - Cư Các Lan
  • [Genshin x Reader] Âm thanh bên kia thế giới
  • [QT][BHTT] Xuyên thành củi mục tiểu sư muội
  • [OLN] Tuấn Và Cuộc Hành Trình Trên Con Đường Tìm...
  • Hành Vân Quy Diệp
    Lời bạt


    "Trên đỉnh Thanh Trúc, mây vốn tự tại nhưng chưa từng được tự do.

    Dưới lũng sâu, lá vốn mong manh nhưng chưa bao giờ chịu khuất phục.

    Giữa gông xiềng giai cấp và những cuộc bình định đẫm máu, có hai trái tim đã lỡ chung một nhịp đập.

    Kẻ là Đại sư huynh thiết diện vô tư, người là phế nhân hái sen lặng lẽ.

    Không cần danh phận, chẳng cầu thế gian thấu hiểu.

    Cuối cùng, áng mây lạc lối năm ấy cũng chọn cách quy về bên một nhành lá mục.

    Bởi đôi khi, sự im lặng tận cùng mới là lời tự tình tha thiết nhất."

    - Tại hạ đương độ vũ thược (14 tuổi), học vấn chưa sâu, bút lực còn nông cạn, câu chữ khó tránh khỏi phần thô thiển.

    Vẫn mong các bậc trưởng bối và huynh tỷ truyền dạy thêm-
     
    Hành Vân Quy Diệp
    Chương I


    Thanh Trúc môn là một tông môn tọa trên vùng núi cao, quanh năm không khí mát mẻ dễ chịu nhưng mùa đông lại lạnh thấu xương, cắt da cắt thịt.

    Tông môn này chủ yếu thiên về kiếm pháp và võ thuật nhưng chỉ có những đệ tử nội môn mới được truyền dạy, còn các đệ tử ngoại môn nếu không thăng tiến thành đệ tử nội môn thì chỉ được dạy về y dược và có vai trò trông coi dược phòng để tiếp tế cho các kiếm sĩ, võ sĩ và cho các đệ tử nội môn

    Mộc Diệp là một trong các đệ tử ngoại môn trông coi dược phòng.

    Mặc dù là "nam tử hán đại trượng phu" nhưng cậu có ngoại hình lưỡng tính không phân nam nữ, đường nét thanh thoát mềm mại, nếu như đứng giữa một rừng hoa có thể sẽ dễ lầm tưởng là một vị tiên cô giáng trần.

    Nói là đệ tử ngoại môn có thể thăng tiến để trở thành đệ tử ngoại môn quá khảo hạch kiểm tra năng lực, tìm kiếm nhân tài ẩn nhưng tu vi của cậu khá kém, tay chân lóng nga lóng ngóng, bản tính lại hiền lành nhát gan.

    Nhưng dù có nhiều khuyết điểm nhưng cậu cũng có ưu điểm tốt, cậu rất am hiểu dược lí, về điểm này cũng có thể coi là tài năng tiềm ẩn

    Hôm nay đang là giữa Thu, tiết trời se lạnh, Mộc Diệp quàng chiếc khăn quàng cổ yêu thích đã cũ sờn của mình ngồi phân loại thuốc như thường ngày bên lửa củi.

    Dược phòng vẫn tấp nập người ra vào lấy thuốc, lúc này cậu đã phân loại xong nên bưng đi sắc.

    Đi đứng thế nào cậu lại va phải một đệ tử to lớn vừa mới bước vào, đống lá rơi lả tả lên ủng đen bằng vải da cao cấp được thêu chỉ bạc của người kia.

    Người kia cao phải chừng tám thước, mặc đồng phục giống các đệ tử nội môn nhưng chất vải lại là lụa cao cấp, trên cổ áo được thêu vân chìm.

    Cả trang phục và phong thái đều toát ra vẻ uy nghiêm, chứng tỏ người này có vị trí không hề nhỏ

    Mộc Diệp nhanh chóng ngồi sụp xuống đất, lúng túng lượm lặt hết đống thảo dược vào rổ, miệng không ngừng nói "xin lỗi, xin lỗi" rồi bỏ chạy mà không nhìn xem người kia mặt mũi tròn méo ra sao.

    Tới lúc chạy được tới bên tủ đồ thì mới nghe vị sư huynh của mình cũng kính chào người kia

    "Đệ tử kính chào Đại sư huynh"

    "Đại sư huynh"?

    Cậu có nghe nhầm không?

    Y là Đại đệ tử Chấp pháp Đường "thiết diện vô tư", mọi người yêu quý đó sao.

    Sao y lại tới đây, không phải bình thường nếu y cần gì thì sẽ có rất nhiều người thi nhau chạy đi lấy ư

    "Miễn lễ đi.

    Ta tới lấy ít dược cao."

    "Đại sư huynh cứ nói, đệ tử sẽ đi lấy"

    "Lấy cho ta một hũ linh chi cao trị thương"

    "Đại sư huynh vừa luyện kiếm xong sao?

    Mời người ngồi nghỉ, để đệ tử đi lấy ngay, xin người đợi cho giây lát"

    Vị sư huynh kia lập tất tả đi ra gian sau lấy thuốc, tầm mắt của Đại sư huynh lập tức chuyển hướng rồi ghim chặt lên Mộc Diệp, ánh mắt thâm trầm khó hiểu.

    Cậu cảm thấy rất ngượng, y dõi theo từng nhấc cử động như thể muốn nhìn thấu con người cậu vậy.

    Mặt cậu đỏ như gấc chín, bởi chưa có ai từng nhìn cậu như thế cả.

    Cậu chỉ từng nhận những ánh mắt thân thiện của các huynh đệ, ánh mắt nghiêm nghị của các bậc trưởng bối, ánh mắt kiêu ngạo của các đệ tử nội môn hay ánh mắt kiểu như ngưỡng mộ, chiêm ngưỡng một thứ gì đó đẹp đẽ, trong sạch giữa thế gian vương đầy bụi trần này

    Cuối cùng thì người sư huynh kia của cậu cũng bước ra giải thoát cho cậu khỏi ánh nhìn của y, có lẽ bản thân hắn cũng không nghĩ được rằng sự xuất hiện của bản thân đã cứu được con người nhỏ bé kia

    "Dạ, dược cao của người đây ạ.

    Xin Đại sư huynh nhận cho"

    "Ừm, đệ tử đó... tên gì?"

    Y chỉ Mộc Diệp

    "Bẩm Đại sư huynh, đệ ấy tên Mộc Diệp.

    Bản tính tuy có phần nhút nhát nhưng thiên tư về dược lý lại rất đáng kinh ngạc.

    Lúc mới vào môn phái, đệ tử chỉ chỉ bảo vài ngày là đệ ấy đã thông thạo hết thảy, thực sự là một tài năng hiếm thấy ở ngoại môn ạ"

    "Mộc Diệp sao?... ta hiểu rồi.

    Ngươi cứ tiếp tục làm việc đi"

    Y quay gót rời đi, giờ Mộc Diệp mới cảm thấy thoải mái, rằng cậu có thể sắc thuốc một cách bình thường mà không bị "nhìn" nữa.

    Nhưng đời không như là mơ, khi cậu tưởng như được yên ổn thì vị sư huynh kia chạy lại vỗ cái vai của cậu một cái "bốp" rõ to

    "Tiểu Diệp, đệ có biết ta vừa mới nói chuyện với ai không?

    Đệ may mắn lắm đấy"

    "Vân huynh...

    Người vừa nãy là Đại sư huynh ạ?"

    "Đúng rồi đấy, được nói chuyện với y đúng là phúc phần.

    Đệ biết gì chưa?

    Ban nãy y hỏi về đệ đấy!

    Đệ may mắn lắm đó, Đại sư huynh chưa quan tâm ai vậy đâu đó"

    "Vậy ạ...

    Mà Vân huynh...

    Đại sư huynh tên gì vậy ạ?"

    "Thật hay đùa vậy?

    Đệ vào môn phái bao lâu rồi mà đến danh tự của Đại sư huynh cũng không biết?

    Cái tên này trong giới tu chân không ai là không thấu, đúng là sau này ta phải dạy bảo đệ kỹ càng hơn mới được.

    Nghe cho rõ đây, người chính là Lạc Hành Vân, rõ chưa?"

    "Dạ rồi...

    Đệ biết rồi ạ"

    "Lạc Hành Vân", cái tên nghe thật phóng khoáng, vô tư, tự tại.

    Nhưng liệu Đại sư huynh kia có thật sự tự do như cái tên của mình khi phải gánh vác vai trò Đại đệ tử chấp pháp đường và trọng trách của một vị tông chủ tương lai hay không?
     
    Back
    Top Dưới