Cập nhật mới

Khác Hành trình tìm lại ánh sáng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
394957984-256-k82542.jpg

Hành Trình Tìm Lại Ánh Sáng
Tác giả: hungea
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hành Trình Tìm Lại Ánh Sáng kể về Akai, một chàng trai mồ côi không tên, bị số phận nghiệt ngã đẩy vào vòng xoáy chiến tranh từ khi còn là một đứa trẻ bảy tuổi.

Được nuôi dưỡng và huấn luyện như một "công cụ" vô cảm, Akai sống với niềm hy vọng mong manh về một gia đình đã mất, bị nhồi nhét bởi những lời tiên tri bí ẩn và hứa hẹn hão huyền.

Chiến trường khốc liệt đã cướp đi những người thân cuối cùng của Akai – hai người bạn thân thiết mà anh đã coi như máu mủ.

Trong khoảnh khắc sinh tử khi chứng kiến họ bị phản bội và bị bắn gục, Akai đã phải dùng đến cả cái chết giả để sống sót, mang theo vết thương thể xác và một nỗi đau vô hình không thể gọi tên.

Sau chiến tranh, Akai tỉnh dậy trong bệnh viện, cô độc và mất phương hướng.

Cậu tìm đến cái chết như một lối thoát duy nhất, nhưng lại được cứu vớt bởi những người xa lạ và đặc biệt là bà Asza – một bà lão tưởng chừng bình thường nhưng lại mang trong mình nỗi đau sâu sắc của một người mẹ mất con trong chiến tranh.

Chính trong vòng tay bà Asza, Akai chợt nhận ra bà là bà của Rino – người cấp dưới mà anh đã từng lạnh nhạt, người đã luôn mong ước chiến tranh kết thúc để về với bà và mời Akai một bữa ăn thịnh soạn.

Nỗi hối lỗi, sự đau đớn và những giọt nước mắt đầu tiên sau bao năm chai sạn đã trào ra, đánh dấu sự khởi đầu cho một hành trình tìm lại chính mình, tìm lại ý nghĩa cuộc sống và đối diện với những vết sẹo không thể xóa nhòa.

Liệu Akai có thể tìm thấy sự tha thứ, không chỉ từ bà Asza mà còn từ chính bản thân mình?

Và đâu là con đường dẫn đến "ánh sáng" sau khi đã bước qua vực thẳm của chiến tranh?




[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Hành Trình Tìm Lại Ánh Sáng
Chương 1: Tiếng vọng từ vực thẳm


Thị trấn nhỏ bé ấy nằm im lìm bên dòng sông, nơi mà tiếng cá quẫy đuôi còn rõ hơn cả tiếng người.

Giữa sự tĩnh lặng an lành ấy, một bóng hình đổ sập, nặng nề như một khối đá tảng vừa rơi xuống từ đỉnh núi.

Akai.

Chàng trai không tên, chàng trai mang theo cả chiến tranh trong đôi mắt hoang dại và một ý định giải thoát.

Cậu nhắm mắt.

Xoẹt!

Một tia chớp xé ngang màn đêm trong tâm trí.

Cái mùi khét lẹt của thuốc súng, tiếng la hét xé tai của đồng đội, và đôi mắt thất thần của Rino – tất cả lại ùa về như một cơn thủy triều, dìm cậu xuống tận cùng vực thẳm của quá khứ.

Cậu đã sống vô cảm quá lâu, sống như một công cụ được mài dũa cho chiến tranh.

Họ nói cậu là đứa trẻ được chọn, là người sẽ "thanh thản hóa" mọi thứ.

Nhưng giờ đây, thứ duy nhất thanh thản là suy nghĩ về cái chết, về sự biến mất vĩnh viễn khỏi thế gian này.

Đôi chân trần của cậu chập chững bước lên thành cầu.

Gió đêm lùa qua mái tóc bết bát, lạnh buốt.

Dòng sông dưới kia đen ngòm, nuốt chửng ánh sao.

Nó giống như một lời mời gọi đầy quyến rũ, hứa hẹn sự bình yên tuyệt đối.

Mười lăm năm cuộc đời, chưa một khoảnh khắc nào cậu được sống cho riêng mình.

Từ khi còn là cậu bé bảy tuổi mồ côi, được "ơn huệ" bằng chút bánh, chút sữa để rồi bị ném vào lò luyện thép của quân đội.

Đến khi mười bốn tuổi, với lời hứa hão huyền về gia đình, cậu đã nỗ lực đến kiệt cùng.

Nhưng chiến tranh không cho phép bất kỳ điều gì bình yên tồn tại.

Nó đã cướp đi những người thân cuối cùng, những người bạn mà cậu đã học cách tin tưởng.

Akai nhớ lại cái giây phút định mệnh ấy, khi tiếng súng nổ ròn rã trên cánh đồng hoang.

Hai người bạn thân của cậu, đang bị kẻ thù bao vây.

Khả năng bắn tỉa của cậu, vốn dĩ chưa bao giờ trượt đích, bỗng nhiên run rẩy.

Một viên đạn sượt qua.

Trong tích tắc, cậu thấy rõ ánh mắt hoảng loạn của họ, thấy họ bị kéo đi, và rồi... những tiếng khai báo rành rọt.

Từng lời, từng chữ, chỉ điểm chỗ ẩn nấp của cậu.

Hai nòng súng đen ngòm chĩa thẳng về phía bụi cây rậm.

Tiếng đạn xối xả xé toang không khí, xé toang da thịt cậu.

Hai cánh tay như bị xé nát, và một viên đạn xuyên qua chân, biến nó thành một khối thịt vô hồn.

Cậu đã nằm đó, nửa sống nửa chết, máu loang lổ trên nền đất lạnh.

Thuốc ngừng tim.

Đó là lựa chọn duy nhất để kẻ thù tin rằng cậu đã vĩnh viễn nằm xuống.

Nhưng cậu lại sống.

Và bây giờ, cậu đứng đây, trên cây cầu, cố gắng hoàn thành cái chết đã bị trì hoãn bấy lâu.

Một bước chân hụt hẫng.

Cơ thể nghiêng về phía trước.

Dòng nước đen kịt chờ đợi.

"Này chàng trai!

Dừng lại!"

Một tiếng gọi the thé xé tan màn đêm, chói tai hơn cả tiếng súng.

Akai giật mình.

Cậu rơi.

Nhưng không phải xuống dòng nước lạnh.

Một bàn tay thô ráp, gân guốc nắm chặt lấy vạt áo cậu, kéo giật ngược trở lại.

Tiếng xô xát, tiếng chân người chạy rầm rập.

Cậu bị lôi lên bờ, lảo đảo và yếu ớt.

Xung quanh cậu, những gương mặt già nua, nhăn nheo, và cả những khuôn mặt trẻ hơn, đầy lo lắng.

Họ không cho phép cậu chết.

"Cái thằng bé này!

Sao lại làm cái chuyện dại dột đó hả?"

Một giọng đàn ông cộc cằn nhưng đầy quan tâm.

Akai nhìn họ, đôi mắt trống rỗng.

"Sao mọi người lại cứu một người như cháu?"

Giọng cậu khàn đặc, yếu ớt.

"Cháu đã cướp đi bao sinh mạng mà mọi người lại có thể tha thứ, cứu cháu như thế?"

Một bà lão bước đến, dáng người gầy guộc nhưng ánh mắt kiên nghị.

Bà ấy tên là Asza.

Gương mặt bà hằn sâu dấu vết thời gian, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc.

Bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai Akai, bàn tay ấm áp một cách lạ lùng.

"Tại sao ư?"

Bà nói, giọng run rẩy nhưng chứa đầy sức nặng của nỗi đau và lòng trắc ẩn.

"Chiến tranh đã làm mất mát cho gia đình họ, nhưng đó không thể tránh khỏi, con ơi.

Cuộc sống của cháu đã may mắn thoát khỏi chiến tranh, nhưng chắc cháu cũng chịu nhiều mất mát lắm..."

Nước mắt bà lăn dài trên gò má nhăn nheo, những giọt lệ lấp lánh dưới ánh trăng.

"Nhưng hãy nghĩ kĩ mà xem, họ, những người hy sinh ngoài chiến trường, họ chỉ muốn giúp cho chúng ta có nhiều hạnh phúc và sống để luôn tưởng nhớ đến họ như một vị anh hùng đã anh dũng ngã xuống để cho chúng ta có tự do hôm nay!"

Bà nhìn sâu vào mắt Akai, đôi mắt bà tựa như một hồ nước phẳng lặng nhưng ẩn chứa cơn bão đã qua.

"Cháu là một chàng trai trẻ, giống như con trai ta đã ra đi mãi mãi trong chiến trường vậy!"

Trong khoảnh khắc ấy, một tia chớp lạnh buốt chạy dọc sống lưng Akai.

Rino.

Cái tên ấy vang vọng trong đầu cậu, rõ ràng hơn bất cứ tiếng súng nào.

"Rino..."

Cậu bé cấp dưới, với nụ cười ngây thơ và đôi mắt luôn nhìn về một tương lai tươi sáng.

"Anh Akai, chiến tranh kết thúc, em sẽ về với bà, rồi mời anh một bữa thịnh soạn!"

Lời nói đó, mà ngày xưa Akai chỉ coi như sự phiền phức, giờ đây bỗng trở thành một mũi dao sắc nhọn cứa vào trái tim cậu.

Cậu đã lạnh nhạt với Rino.

Cậu đã không thể bảo vệ Rino.

"Bà... bà là bà của Rino phải không?"

Akai nghẹn ngào, nước mắt trào ra.

Đã bao lâu rồi đôi mắt vô cảm này không biết khóc?

Cơn đau không thể xóa nhòa trong ký ức bỗng trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.

Cậu ôm chặt lấy bà Asza, khóc nức nở như một đứa trẻ lạc mất cha mẹ, lạc mất chính mình.

"Cháu xin lỗi...

Cháu thật sự xin lỗi, đã không thể bảo vệ cậu ta..."

Giọt nước mắt đầu tiên sau rất nhiều năm đã rơi xuống, mặn chát và cay đắng, xé tan vỏ bọc băng giá đã bao phủ trái tim Akai.
 
Back
Top Bottom