Khác Hành Trình Tìm Kiếm Tình Yêu [ Cảm hứng lịch sử]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hành Trình Tìm Kiếm Tình Yêu [ Cảm Hứng Lịch Sử]
20. Yến Tiệc


Đêm đến, Diệu An đã gặp lại ông Tơ trong giấc mộng.

Ông mừng rỡ vì cuối cùng cũng tìm được vợ mình nhưng bà ấy lại chẳng chịu trở về bên ông.

Diệu An cảm thấy thương xót nhưng hiện tại khó bề giúp đỡ cho vấn đề của hai người họ, cô chỉ là phận con cháu, cô biết đây là việc cô không thể quản nhưng thực tâm cô vẫn muốn tìm cách giúp họ làm hòa.

" Ông cứ đau buồn thế kia, cẩn thận sẽ se nhầm lương duyên đấy ạ!"

Ông Tơ đang rầu rĩ nhưng nghe vậy liền quay sang đã thấy nét mặt giận dỗi của cháu gái, ông vội thanh minh cho mình, ý của Diệu An là đang trách ông ấy sao!

" Ta dù có đau buồn cũng sẽ làm tốt trách nhiệm của mình, lương duyên của cháu cũng vậy, ta là y lệnh trời mà se tơ, chẳng có chút lầm lẫn gì cả."

Bỗng Diệu An lại bật khóc nức nở, ông Tơ dù có bực tức nhưng nhìn cô cháu gái cứ nước mắt ngắn dài, lại thêm phần chua xót :

" Cháu khóc gì chứ, chính cháu trách ta lại khiến cháu đau khổ vì tình mà giờ lại mè nheo thế kia, thôi nín đi, ta...

Ta không dỗi cháu nữa!"

Trong thâm tâm Diệu An hiện tại vô cùng uất ức, nếu nói nhân duyên của cô bị rơi vào tình cảnh rối như tơ vò thế này đều là do ông Tơ mà ra, không trách ông ấy thì phải biết trách ai:

" Tại sao ông lại đối xử với cháu như thế, tại sao người được se duyên cùng cháu lại không phải là người cháu yêu?"

Cô vừa khóc vừa đẩy ông Tơ ra xa, ông chỉ biết thở dài, ánh mắt hướng về Diệu An mà kiềm lòng chẳng được:

" Thôi thôi nín đi, ta bảo này, cháu và Lê Bỉnh Quý có tư tình ta đương nhiên hiểu rõ, nhưng số mệnh của cháu vốn phải gắn liền với vị vương gia kia...

Dù cho có hơi tàn nhẫn, nhưng đó chính là số phận của cả ba người!"

Cô hức lên từng tiếng nhưng đã vơi đi nước mắt, cô quay sang nhìn ông Tơ với ánh mắt kiên cường, mang thêm nỗi thương tâm cho chính mình:

" Nếu cháu quyết tâm cãi mệnh trời, nhất định ở bên Bỉnh Quý thì sẽ thế nào?"

Ông Tơ trợn tròn mắt liền ngồi phắt dậy, gương mặt phúc hậu giờ đây lại đáng sợ vô cùng:

" Diệu An, cháu không được làm càn, nếu không sẽ phải hối hận đấy!"

Giọng ông Tơ trở nên gay gắt, đây là lần đầu ông lớn tiếng với cô.

Cô cười lạnh, đăm đăm nhìn ông:

" Sẽ hối hận à, có đáng sợ lắm không ạ?"

" Rất đáng sợ, hậu quả chính là...

Cả cháu và người cháu yêu, vĩnh viễn sẽ âm dương chia cắt!"

Đó là hậu quả của việc cãi lại mệnh trời, nhưng cô không muốn tự làm phật ý chính trái tim mình.

Lòng cô giờ đây lại nóng ran như lửa đốt, vì tương lai của người ấy còn dài, y còn muốn trở thành một vị tướng quân tài ba, cô càng không thể làm ảnh hưởng đến con đường tương lai vinh hoa, tiền tài rộng mở của y.

******************

Hôm nay Nguyệt Vân Lầu sẽ tiếp đón những vị khách quý nên đã cố gắng chuẩn bị tươm tất và vô cùng trang trọng.

Họ đều là những vương tôn quý tộc và các vị tiểu thư quyền quý, có thể gọi đây là một buổi yến tiệc gặp mặt đầu xuân nhằm để các vị tiểu thư và các vương tôn tiếp cận nhau, làm quen và sớm ngày se kết lương duyên, và đây lại là buổi tiệc do chính Đông Cung thái tử chủ trì, được cả hoàng đế bệ hạ và hoàng hậu chấp thuận.

Diệu An đã dậy từ sớm phụ giúp Nguyệt Nương chuẩn bị, hôm nay cô ăn vận đơn sơ với chiếc viên lĩnh màu đào hồng nhạt, tóc búi cao chỉ cài một chiếc trâm bạc hoa mai, dù giản dị nhưng cốt cách quyền quý trong cô vẫn lộ rõ, mỹ mạo yêu kiều.

Cô không cố tình khiến mình thậm tệ, cô biết hôm nay mình có chuẩn bị thế nào cũng sẽ bị lép vế bởi những vị tiểu thư sắc nước hương trời, còn nếu cô được đánh giá xinh đẹp lại dễ dàng lọt vào mắt các vị vương tôn, lúc đó lại càng khổ sở.

Mọi thứ chỉnh chu, chỉ chờ tới giờ sẽ bắt đầu đón khách, dự là đầu giờ Tỵ.

* Từ 9 giờ sáng đến 11 giờ sáng.

Nguyệt Nương đang xem lại danh sách các vị công tôn tiểu thư, gồm có tám vị vương tôn, trong đó có năm vị vương gia và ba vị công tử con nhà các vị quan võ.

Cũng như vậy, gồm có tám vị tiểu thư, họ đều là con của các vị quan văn, sự sắp xếp này thật vô cùng đồng điệu.

" Tại sao có hoàng tử tham gia cùng các tiểu thư nhưng lại không có lấy một vị công chúa cùng tham gia tiệc này thế ạ?"

Nguyệt Nương khẽ cười, cố ý nói nhỏ vừa đủ hai người nghe, bà còn cẩn thận nhìn ngó xung quanh để tránh bị nghe lén rồi mới dám nói:

" Bởi vì hôn nhân của các vị công chúa sẽ là những cuộc hôn nhân chính trị, họ không có sự lựa chọn cho mình đâu cháu ạ!"

Nghe xong lại thấy xót xa, Diệu An hít thở sâu để cố gắng cho qua vấn đề này.

Cô nhìn theo hướng tay Nguyệt Nương đang kéo trên danh sách có những dòng chữ xa lạ nhưng tự cô có thể đọc hiểu như đọc chữ quốc ngữ, ngón tay bà lia tới cái tên Lý Đức Chính, Diệu An có chút xao động.

Cô nhìn phía dưới tên Đức Chính, cái tên Vũ Đức Vương đã khiến cô không khỏi quan tâm.

Kẻ đang giam giữ Bỉnh Quý chính là vị vương gia này, đây quả là một cơ hội tốt với Diệu An, cô đã đợi thời khắc này cũng đã bấy lâu rồi!

Ngoài cửa bắt đầu có tiếng ngựa hí vang trời, chiếc xe ngựa đầu tiên đã đậu đến trước cửa Nguyệt Vân Lầu.

Hai vị vương gia bước xuống với dáng vẻ quen thuộc, hôm nay lại ăn vận trịnh trọng uy nghiêm, chẳng ai khác chính là Đức Chính và Lý Hoảng.

Cả hai ung dung phe phẩy quạt bước vào, những người hầu kẻ hạ theo quy định của buổi tiệc tất thảy đều ở phía ngoài chờ ở một góc riêng.

Lý Hoảng ngó nghiêng khung cảnh trang hoàng tại đây liền gật gù cảm thán:

" Trang trí vừa lộng lẫy lại có chút lạ mắt, nhưng rất phù hợp với buổi yến tiệc hôm nay!"

Diệu An bước tới mỉm cười duyên dáng, cô có chút ái ngại với Đức Chính nhưng vẫn vui mừng vì được gặp bằng hữu của mình trong không khí này:

" Tôi là người chuẩn bị đấy, hai anh thấy thế nào, lộng lẫy lắm đúng không?"

Hoảng có chút thích thú khi thấy dáng vẻ hôm nay của Diệu An, miệng lúc nào cũng nở nụ cười khi nhìn thấy cô:

" Cô chuẩn bị cho buổi tiệc thì linh đình còn chuẩn bị cho bản thân lại đơn sơ thế kia à?"

Diệu An ngó nghiêng bản thân, cô nở nụ cười tự tin mặc kệ tật xấu hay trêu hoa ghẹo nguyệt của vị vương gia lớn người trẻ dạ ấy:

" Tôi đơn sơ thế này là tốt rồi, không cần phải đẹp trong mắt ai, chỉ cần đẹp hơn bản thân của ngày hôm qua là được!"

Câu nói này ở hiện đại thuộc top thịnh hành nhưng về thời phong kiến sẽ trở thành một lời dị nghị.

Quả thật không sai!

Từ phía ngoài cửa lại xuất hiện hai vị tiểu thư xinh đẹp kiêu sa, dáng đi uyển chuyển, trang phục đồng điệu lụa hồng phất phơ trông như những tiên nữ giáng trần.

Cô gái bước đi vào trước có vẻ hơi sắc xảo hơn người ở phía sau, cô gái đi theo sau lại có chút e dè, mang nét đẹp dịu dàng.

Diệu An tròn mắt nhìn họ với ánh nhìn ngưỡng mộ, cô gái đi trước lại tỏ vẻ không thuận mắt cô, bắt đầu những câu từ với chất giọng nhẹ nhàng nhưng mang hàm ý đanh thép:

" Lời nói của cô nghe cũng vui tai nhưng chẳng mang chút ý nghĩa gì, thật nhàm chán!"

Diệu An ngơ ngác nhìn mọi người xung quanh, chẳng hiểu mình đã đắc tội gì với nữ nhân này.

Lý Hoảng có chút không vui, nụ cười thương hiệu chợt tắt.

Đức Chính cũng chẳng muốn để tâm tới nàng ấy.

Nữ nhân ấy quay sang Đức Chính lại khẽ cười mê hoặc, cô đan chéo tay cúi chào anh trịnh trọng cũng như cúi chào Lý Hoảng.

Cô gái phía sau cũng cúi đầu hành lễ theo.

" Tiểu nữ Vương Yến Chi khấu kiến thái...?"

Đức Chính hắn giọng, Hoảng khẽ nhếch mép quay sang nữ nhân ấy cười giả lả:

" Khai Thiên Vương và ta cũng vừa mới tới, để ta đưa tiểu thư Yến Chi đến chỗ ngồi của mình nhé!"

Vương Yến Chi vẫn giữ nụ cười mê hoặc ấy, vẫn chưa hiểu cớ sự nhưng vẫn đi theo ý của Lý Hoảng về chỗ ngồi bên tả, ghế đầu tiên.

Nữ nhân còn lại nhìn theo hướng Yến Chi, dự tính sẽ đi theo nhưng bị Đức Chính gọi lại:

" Xuân Hoa, ở lại làm quen với tiểu thư Diệu An đã nào!"

Cô lặng lẽ cúi đầu chào Diệu An, Diệu An cười niềm nở, cũng hành lễ chào theo đúng phép tắt rồi mới mở lời:

" Chào tiểu thư, tôi là Diệu An, là con gái của bà chủ Nguyệt Vân Lầu này!"

" Chào tiểu thư Diệu An, cứ gọi tôi là Xuân Hoa được rồi!"

Trông Xuân Hoa rất buồn, nhìn cô có chút uất ức như chẳng muốn mà bị ép đến nơi này.

Hai bên hỏi thăm nhau vài câu rồi cô ấy cũng đến ngồi cạnh cô nàng cao ngạo kia.

Qua lời kể của Lý Hoảng, được biết Yến Chi là chị ruột của Xuân Hoa, họ đều là con gái của Tham tri chính sự Vương Nhất Trung, một vị công thần rất được lòng hoàng thượng.

Yến Chi vốn mến mộ Đức Chính từ lâu, luôn một lòng hướng về chàng nhưng chưa bao giờ được chàng để mắt, ngược lại cô em gái yếu đuối mong manh của cô ấy - Vương Xuân Hoa lại được Đức Chính quan tâm khiến cô luôn tỏ ra ghét bỏ em gái mình, dần dần trở thành một nữ nhân kiêu kỳ như vậy.

Phụ nữ thời xưa thật khó hiểu, chỉ vì một người đàn ông không để tâm ở mình mà bất chấp tình nghĩa ruột thịt, đành đoạn ghét bỏ em mình.

Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, thời phong kiến, phụ nữ họ xem người đàn ông là cuộc đời của họ, là bến bờ duy nhất có thể cho họ dựa dẫm nên họ phải bắt buộc bản thân được người đàn ông ấy yêu thương hết mực.

So với thời hiện đại cũng không thay đổi mấy!

Lần này có đến ba chiếc xe ngựa dừng lại trước cửa, những người trong xe còn chưa kịp ra ngoài thì tiếng lộc cộc mạnh mẽ hòa cùng tiếng ngựa hí lại vang trời đồng loạt.

Hai nam nhân ấy tự mình thúc ngựa đến, dáng vẻ người nào cũng tuấn tú phong lưu, chẳng ai kém cạnh ai.

Nhìn hai người đó đều có nét tương đồng với Lý Hoảng và Đức Chính, Diệu An liền đoán ra hai nam nhân ấy cũng là hai hoàng tử, nhưng xem thái độ có thể thấy họ chẳng chút vừa lòng.

Có hai thuộc hạ cũng vừa thúc ngựa đến sau, đều đứng chờ bên ngoài, hai vị vương gia khoan thai bước vào sảnh tiệc, cứ nhìn theo hướng Lý Hoảng đang đứng cạnh Diệu An mà đi tới, vẻ mặt đắc ý khó hiểu:

" Nhật Quang, em đến sớm thật đấy, lại muốn tìm thêm thiếp thất à?"

Diệu An ngơ ngác nhìn Lý Hoảng, vội hỏi nhỏ:

" Anh rốt cuộc là tên Hoảng hay tên Nhật Quang thế?"

Lý Hoảng khẽ cười giải thích:

" Tên nào cũng đều là ta, Lý Hoảng hay Lý Nhật Quang cũng chỉ có một mình ta thôi!"

Nói xong, y quay lại khẽ đan chéo tay hành lễ rất cung kính, miệng lại nói chua ngoa:

" Vũ Đức Vương, anh thật hiểu rõ em, chắc anh cũng có ý định y như vậy mà phải không?"

Người này là người Diệu An trông chờ sao?

Cơ hội mau chóng tìm được người cô yêu lại ngày một gần hơn rồi, chờ hắn trở về, cô sẽ lén bám theo để tìm ra chỗ giam giữ đám người Bỉnh Quý.

Vũ Đức Vương phá lên cười:

" Chỉ có anh em ta là thấu hiểu nhau thôi!

Anh cũng thấy như vậy mà phải không, Đông Chinh Vương?"

Đông Chinh Vương chỉ gật đầu, phong thái nho nhã này lại khá giống với phong thái của Bỉnh Quý, Diệu An lại cảm giác nhớ anh ấy khôn cùng.

" Chờ đã, hôm nay ta còn đưa đến một người bằng hữu ta vừa quen biết trên đường trở về Thăng Long, là một anh hùng kiệt xuất đấy!"

Vừa nghe tiếng gọi của Vũ Đức Vương, nam nhân ấy từ ngoài bước vào vô cùng điềm tĩnh.

Dáng vẻ ấy, đôi mắt đa tình cuốn hút, gương mặt góc cạnh nam tính lại xuất hiện trước mặt Diệu An, cô rưng rưng nước mắt như muốn chết lặng, miệng chỉ lắp bắp gọi khẽ hai từ:

" Bỉnh...

Quý!"
 
Hành Trình Tìm Kiếm Tình Yêu [ Cảm Hứng Lịch Sử]
21. Gặp Lại


Mọi chuyện diễn ra trước mắt hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Diệu An.

Người cô mong chờ trong buổi yến tiệc này chính là Vũ Đức Vương bởi cô sẽ cố gắng theo dõi hắn để có thể tìm ra nơi đám người Bỉnh Quý bị giam giữ, cô nhất định phải cứu được người trong tim mình thoát khỏi hiểm nguy.

Nào ngờ, giờ đây người ấy lại xuất hiện tại nơi này với tư cách một người bằng hữu của Vũ Đức Vương, anh ấy không cần cô phải cứu giúp nữa rồi!

Anh ấy thật sự, đã an toàn rồi!

Bỉnh Quý bước vào như có vầng hào quang tỏa khắp xung quanh bởi khí khái bất phàm trong y vô cùng nổi trội, chợt trong ngần mắt ấy ngấn lên sự bất ngờ khi nhìn thấy người con gái trước mặt mình trong bộ dạng đơn sơ nhưng dịu dàng xinh đẹp hơn lúc trước.

Nàng vẫn có thể sống an nhiên tự tại, giờ đây lại trở thành người có thể sánh đôi với các vị vương gia, liệu y có thể ở bên che chở cho nàng như trước được nữa không!

Cả hai bước đến gần nhau, nhưng giống như hai bên phe đối lập.

Bỉnh Quý ngạo nghễ đứng cạnh một Vũ Đức Vương, một Đông Chinh Vương mưu mô toan tính.

Diệu An thông minh lanh lợi nhưng hiền hòa ôn nhu sánh bên một Lý Hoảng tài ba cùng Lý Đức Chính anh minh thần võ, họ hoàn toàn rất khó có thể giống như xưa.

Bỉnh Quý đan chéo tay, cúi đầu hành lễ với các vị vương gia, đến khi quay sang người con gái ấy, lại miễn cưỡng khó thốt nên lời:

" Thảo dân Lê Bỉnh Quý, xin khấu kiến các vị vương gia...

Kính chào...

Tiểu thư!"

Vẫn chất giọng trầm ấm ấy nhưng giờ đây lại nói ngữ điệu khách sáo như vậy, Diệu An vô cùng đau xót nhưng vẫn cố kiềm nén nỗi lòng, vờ như không quen không biết y, cô nghĩ rằng sự thờ ơ ấy như một lời khẩn cầu với cô rằng đừng thể hiện sự thân quen với y.

" Kính chào công tử!"

Bỉnh Quý nghe mà chua chát đắng cay!

Đức Chính rất giỏi nhìn người, y biết nam nhân được Vũ Đức Vương lựa chọn chắc chắn là một người xuất chúng, không thể coi thường.

" Công tử Bỉnh Quý trông thư sinh nho nhã nhưng có phong thái uy nghi dũng mãnh, tương lai chắc sẽ là một vị tướng tài ba của Đại Cồ Việt!"

" Được vương gia khen ngợi, đó là niềm tự hào của Bỉnh Quý...

Nếu mai này giang sơn thật sự có chỗ cho thảo dân giúp sức, thảo dân nhất định sẽ cố gắng hết mình để phò tá nước Đại Cồ Việt!"

Lời này của Bỉnh Quý nghe thì đơn giản nhưng năm chữ " phò tá Đại Cồ Việt " là có chút dụng ý, y đang chỉ bản thân sẽ phò tá người có thể bước lên ngôi cao hoàng đế, y là đang nói Đông Cung thái tử...hay chỉ Vũ Đức Vương...

" Vũ Đức Vương có được quý nhân ở bên phù trợ, thật khiến ta thêm phần ngưỡng mộ!"

Vũ Đức Vương vẫn giữ nguyên nụ cười đắc chí của mình nhưng có phần điềm đạm hơn:

" Dù có thế nào em cũng làm sao sánh bằng anh được, có cả em trai tài giỏi, còn có cả mỹ nhân..."

Diệu An cứ mãi im lìm chẳng để tâm có ai đó đang chú ý đến mình, Đức Chính đành giới thiệu cô với mọi người:

" Đây là tiểu thư Diệu An, con gái của bà chủ Nguyệt Vân Lầu này, nàng đã đứng ra chuẩn bị buổi tiệc trang trọng ngày hôm nay đấy!"

Ánh mắt của Đức Chính cũng như Lý Hoảng tự hào nhìn cô khiến cô tỉnh táo nhưng không khỏi sự bất ngờ, cả ba nam nhân kia cũng bắt đầu chú ý đến cô, dường như đều bị điêu đứng trước nhan sắc ngọt ngào này!

" Tiểu thư Diệu An, ta là Đông Chinh Vương..."

" Ta là Vũ Đức Vương, chẳng hay hiện tại tiểu thư đã có ý trung nhân của mình chưa?"

Đông Chinh Vương bị Vũ Đức Vương chiếm thế trước mỹ nhân có hơi cáu gắt nhưng vẫn lặng im nhìn nàng mà giữ gìn ý tứ.

Cả hai người họ đều đã có nhiều thiếp thất nhưng chưa từng nhìn thấy ai có nét đẹp ngọt ngào nhưng ánh mắt lại kiên cường, cuốn hút đến như vậy.

" Tôi..."

Diệu An bỗng ngập ngừng, quay sang nhìn Bỉnh Quý, cô biết rõ anh biết trái tim cô đang hướng về ai.

Bỉnh Quý cũng không ngoại lệ, vẫn trông chờ câu trả lời của nàng, nhưng y muốn nàng hiểu hiện tại họ không nên để kẻ khác biết họ đã quen nhau từ trước, như vậy sẽ gây ra bất lợi cho tất cả tâm huyết của y sau này, theo như những lời Vũ Đức Vương và Đông Chinh Vương từng nói với y, y biết đám người bên cạnh Diệu An không phải đồng minh của mình.

Diệu An có chút trực trào nước mắt nhưng rồi cố lấy lại bình tĩnh, giọng nói êm ả điềm nhiên:

" Tôi ...vẫn chưa có ai cả!"

Vũ Đức Vương thuận nước đẩy thuyền , ánh mắt chỉ muốn nhanh chóng có được nàng:

" Vậy thì, ta xin một cơ hội cho mình từ tiểu thư có được không?"

Lý Hoảng nhíu mày chán ghét vẻ mặt này của anh trai, cứ mỗi lần nhìn thấy mỹ nhân hợp ý mình thì y lại cứ giở hết chiêu trò, nhất quyết phải có người ấy cho bằng được.

Đức Chính lúc này bất ngờ nắm tay Diệu An khẽ ôm cô vào lòng khiến tất cả mọi người xung quanh đều trố mắt nhìn, Diệu An đôi phần hốt hoảng nhưng chẳng dám phản kháng vì nể sợ nhân vật hoàng quyền này:

" Tiểu thư Diệu An đã sớm được ta chọn làm thiếp thất, Vũ Đức Vương đã chậm chạp rồi!"

Bỉnh Quý bất giác lặng người, chăm chăm nhìn người con gái mình yêu được một nam nhân cao cao tại thượng ôm trọn vào lòng mà chẳng làm gì được, cả hai tay y lặng lẽ siết chặt đến đỏ bừng, cảm giác đau xót như bị bóp nát trái tim thành từng mãnh vỡ.

Diệu An không thể tin những gì mình vừa nghe là sự thật, ánh mắt của cô và Đức Chính đang ở cận kề, anh nhìn cô chân thành ấm áp, cô chỉ đáp lại bằng ánh nhìn tuyệt vọng thương đau.

Cô quay sang nhìn Bỉnh Quý, y chỉ khẽ đáp lại cô bằng một nụ cười gượng gạo, nụ cười ấy là có ý gì, là chúc phúc hay đang mỉa mai cô...

" Đức Chính, như vậy là sao?"

Y không đáp, khẽ buông cô ra nhưng vẫn nắm chặt tay cô, dắt cô từng bước đi đến vị trí đắt giá nhất ở giữa gian phòng- nơi chỉ dành cho Đông Cung thái tử.

Diệu An vẫn bước theo nhưng lóng ngóng cả lên, ánh mắt không rời khỏi Đức Chính, lại cả gan níu áo y.

Đức Chính nhếch môi cười, cứ ung dung đưa nàng lên ngôi cao, khẽ đặt nàng xuống chiếc ghế bên cạnh rồi điềm nhiên thượng tọa.

Vũ Đức Vương tức muốn điên tiết nhưng không thể phản kháng, quay sang thấy vẻ mặt hả hê của Đông Chinh Vương lại càng uất nghẹn, y hứ lên một tiếng rồi phe phẩy quạt đi đến chỗ ngồi.

Bỉnh Quý tiếp bước các vị vương gia, mỗi bước chân đều nặng nề hơn bị kiềng gông xiềng xích.

Thoáng xa xa ấy là ánh nhìn thâm độc của Vương Yến Chi, ả tiện nhân vừa bị cô mỉa mai chỉ là con của chủ quán trà thấp bé lại ngang nhiên lọt phải mắt rồng, dù hiện tại ả ta được sủng ái nhưng chắc chắn cô sẽ không tha cho kẻ nào dám cướp đi tình lang của mình.

Xuân Hoa trông thấy chị mình đăm đăm nhìn về phía ngôi cao rất căm phẫn, biết dã tâm của Yến Chi với Diệu An lớn như thế nào nhưng cô hiểu rõ thân phận của mình nên đành giả mù giả điếc...

Thấy đã đông đủ quan khách, Đức Chính khẽ phất tay, lão quản gia hiểu ý liền âm vang cất tiếng:

" Buổi dạ yến đầu xuân, chính thức khai tiệc..."

Ngồi bên cạnh Đức Chính, Diệu An cứ thấp thỏm không yên, cô tròn mắt nhìn y, có chút giận dữ:

" Đây vốn là chỗ ngồi của Thái tử, anh đưa tôi lên đây là muốn ban chết cho tôi phải không?"

Đức Chính chưa kịp trả lời, các vị bên dưới đã quay mặt về phía hai người, cúi đầu hành lễ trong sự ngơ ngác của chính Bỉnh Quý lẫn Diệu An:

" Chúng thần tham kiến Đông Cung thái tử..."
 
Hành Trình Tìm Kiếm Tình Yêu [ Cảm Hứng Lịch Sử]
22. Thái Tử


" Anh...

Đức Chính...

Anh là thái tử ?"

Đức Chính khẽ gật đầu.

Không cần cô gặng hỏi anh đã giải thích ngay:

" Ta vốn không muốn để lộ thân phận của mình quá sớm với nàng nhưng trước lời đề nghị của Vũ Đức Vương, ta không thể để mất nàng!"

Lời nói ngọt ngào như rót mật vào tai, đó là một cú lừa, nhưng không đến mức khiến Diệu An phải căm phẫn.

Cô chỉ thất vọng, cô đã biết Lý Đức Chính là chân ái của mình nhưng thà y là một nam nhân bình thường cô còn có thể chấp nhận, đằng này y lại là một vương gia và giờ còn là thái tử, tương lai y sẽ trở thành hoàng đế có tục lệ đa hậu nhiều đời, việc ấy khiến cô muốn rơi xuống vực thẳm lần nữa, chợt trong đầu cô nhớ tới viên đá nghịch chuyển thời không của mình, hay là...

" Dù ta đã có chính thê và hai thiếp thất, nhưng ta hứa, nếu như nguyện ý bên ta, nàng sẽ mãi mãi là sủng thiếp được ta xem trọng nhất!"

Đức Chính khẽ nói bên tai cô, âm giọng dịu dàng, suy tư trong đầu cô giờ lại càng lung lay, biết lời nói khó tin nhưng nghe thật ấm áp.

" Hôm nay, ta tổ chức một buổi yến đầu xuân để mọi người được cùng nhau hợp mặt thơ văn đối ẩm, đặc biệt nếu vị vương tôn nào đã để mắt một ai trong số các tiểu thư có mặt nơi này, cứ rõ ràng tâu lên, ta sẽ xem xét giúp!"

Thái tử cất giọng vang vọng uy nghiêm, khác hẳn giọng nói dịu dàng ban nãy.

Bỉnh Quý ngồi cạnh Đông Chinh Vương chỉ khẽ uống rượu mà chớ hề nhìn lên xem Diệu An đang mâu thuẫn với chính mình như thế nào.

Cô muốn rời khỏi nơi này ngay lật tức để trút hết tất cả nước mắt còn đang trực trào trong đáy mắt nữ nhân.

Cô không dùng đá nghịch chuyển thời không vì cô lo lắng cho tên Bỉnh Quý vô tình ấy, lại không muốn làm mất mặt vị hoàng đế tương lai này, người ấy thật sự rất thích cô và cô hiểu rõ, nhưng chẳng lẽ cô phải chấp nhận chịu cảnh chung chồng rồi tự giam lỏng mình trong bốn bức tường cung cấm!

Cô cố che lấp đau đớn để tỏ vẻ vui tươi, rốt cuộc cô cũng tự mình nhảy vào bẫy tình, vậy thì chính cô phải tự tìm đường giải thoát, có lẽ lần này, cô không còn than trách ông Tơ được nữa...

Trong số các vị tiểu thư khuê các đều ngó nghiêng về phía Diệu An nhưng chỉ là liếc nhìn thoáng chốc, chỉ duy có hai vị rất chú ý đến nữ nhân đang ngồi cạnh thái tử trên nơi thượng tọa.

Đinh Hương Cầm - con gái của Đinh Liệt Hầu tên thật Đinh Thượng, một người kia là Đào An Nhiên - đích nữ của Đào Xứ Trung Đào thiếu bảo, họ đều là các vị công thần xuất chúng của triều đình.

Họ mong muốn con gái của họ được gởi gắm ở các vị vương gia hoặc có thể lọt vào mắt xanh của Thái tử lại càng tốt.

Họ nhìn Diệu An rất lâu, đến nỗi Diệu An cũng cảm thấy khó chịu khi cứ bị chú ý đến vậy, hình như hai nữ nhân ấy còn đang xì xào gì đó với nhau, chắc hẳn là đang nói xấu cô rồi.

Diệu An xin phép thái tử được xuống trò chuyện cùng các tiểu thư, y đương nhiên đồng ý.

Thấy nữ nhân ấy đang đi về phía mình, An Nhiên không khỏi lo sợ nép sát vào Hương Cầm, cô nàng có hơi lóng ngóng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, phe phẩy chiếc quạt tròn.

" Chào hai vị tiểu thư, tôi tự giới thiệu tôi là Diệu An, con gái của chủ nhân Nguyệt Vân Lầu này!"

Hương Cầm mỉm cười đáp:

" Chuyện đó tôi biết, ban nãy đã được Uy Minh Hầu giới thiệu...

Cô... là người được thái tử chọn làm thiếp thất!"

" Uy Minh Hầu?"

Hương Cầm đưa mặt về hướng Lý Hoảng.

Tên này rốt cuộc có bao nhiêu tên, có bao nhiêu tước hiệu vậy chứ?

" Cô may mắn thật, được mắt rồng nhìn trúng, sau này con đường tiền đồ sẽ càng rộng mở!"

Giọng nói nhẹ nhàng trong veo này của Đào An Nhiên nghe thật êm tai, nếu ở thời hiện đại Diệu An nhất định sẽ debut cô ấy thành ca sĩ, chắc chắn sẽ nổi tiếng.

Cô khẽ cười, trò chuyện một hồi chợt nhìn thấy hai nữ nhân này không có ác ý nên chân mày cũng giãn ra phần nào.

Hương Cầm có vẻ là một người thẳng thắn, tính tình hoạt bát.

An Nhiên ôn nhu, tuy có nhát gan nhưng lại rất đáng yêu.

" Diệu An này, chuyện thái tử sắp phong cô làm phu nhân, cô có biết trước hay không?"

Hương Cầm vốn tưởng Diệu An sẽ giống như Vương Yến Chi kiêu căng kia nên có đôi lời nói xấu, nhưng thông qua lời nói cử chỉ, cô lại thấy nữ nhân này thật sự rất thú vị.

Câu hỏi này của Hương Cầm có lẽ cũng là thắc mắc của những người tại nơi đây, Diệu An chỉ khẽ lắc đầu:

" Tôi không biết gì cả, tôi vốn còn chẳng biết người kia lại là thái tử!"

" Thái tử vốn sống gần dân gian, che giấu thân phận để hiểu được cuộc sống mưu sinh của vạn dân như thế nào, chị đừng hiểu lầm người nhé!"

Cô quay sang nhìn An Nhiên, có chút ngạc nhiên khi cô bé lại hiểu rõ Đức Chính như vậy.

Hương Cầm như hiểu lầm ánh nhìn soi xét của Diệu An đối với An Nhiên, liền đứng ra giảng giải:

" Này! cô đừng nhìn An Nhiên như vậy, cha của An Nhiên là Đào thiếu bảo đại nhân vốn được thái tử coi trọng, người thường xuyên qua lại phủ nhà của An Nhiên nên cô ấy mới thông tuệ ý tứ của ngài ấy đó mà!"

" Đúng rồi chị Diệu An, chị đừng ghen với em nhé em không có ý gì với thái tử đâu ạ!"

An Nhiên vội vàng giải thích, cử chỉ này thật giống Sen, chợt Diệu An nghĩ đến cô bé ấy.

Đúng rồi!

Lê Bỉnh Quý đã an toàn, vậy còn Sen và ba anh em kia, giờ đây thế nào rồi!

******************

Buổi yến tiệc diễn ra khá êm đẹp, thái tử đã thành công se duyên cho ba cặp đôi, họ vốn biết nhau từ trước, nay được thái tử giúp đỡ nên duyên, tất cả mọi người đều chúc mừng cho những cặp đôi mới và thầm khen ngợi sự nồng nhiệt của Đông cung thái tử.

Tiệc tàn, tất cả mọi người đều đã trở về, Lý Hoảng đi cùng Đức Chính chuẩn bị lên xe ngựa, thấy Diệu An ra tiễn, Lý Hoảng khẽ cười rồi hiểu ý vào trong xe ngồi trước.

" Thái tử, xin người dừng bước đã!"

Đức Chính nhếch môi cười, bước đi chầm chầm thế này chẳng phải đang đợi nàng hay sao!

" Thái tử trêu đùa dân nữ như vậy, không có một lời giải thích cụ thể nào sao?"

Đức Chính nhíu mày, tỏ vẻ có chút suy tư, vẻ mặt này thật sự rất đáng ghét :

" Trêu đùa?

Ta trêu đùa nàng bao giờ?"

Diệu An lạnh giọng, cô sắp hết kiên nhẫn với người này rồi:

" Thứ nhất, chuyện ngài che giấu thân phận để lừa dân nữ, chuyện này có thể bỏ qua.

Nhưng còn chuyện sắc phong dân nữ làm thiếp thất, lần này người đùa hơi quá rồi!"

Vẫn giữ sự điềm tĩnh nhưng lộ rõ nét cười trên đôi môi ấy, Đức Chính tiến sát lại gần cô, hai đôi mắt nhìn nhau cảm nhận đối phương cũng trao cả thâm tình:

" Lời ta đã nói hoàn toàn là sự thật và cũng không bao giờ đổi ý, ta thật sự rất yêu mến nàng...

Ta muốn nàng ở bên cạnh ta mãi mãi, đến suốt đời suốt kiếp!"

Đức Chính nhẹ nhàng nắm tay nàng, chợt nhìn thấy chiếc vòng phỉ thúy ngày ấy y từng tặng vẫn được nàng gìn giữ trên đôi tay ngà ngọc, y càng hạnh phúc mà ôm chầm lấy nàng.

Diệu An chẳng chống cự chỉ khẽ nhìn y:

" Ngài...

Nói thật sao?"

Vừa dứt lời, cô chợt cảm nhận đôi môi của mình đã bị đôi môi nồng mùi mỹ tửu của Đức Chính phủ ngập, nụ hôn của nam nhân thời phong kiến này ấm êm nồng nhiệt, chẳng ngờ đó là nụ hôn đầu đời của Diệu An - cô sao lại có cảm xúc mãnh liệt với người này!

" E hèm, Anh, đã khuya lắm rồi!"

Tiếng húng hắng kèm giọng nói lảnh lót trong đêm của Lý Hoảng kéo cả hai trở về thực tại, Diệu An ngượng ngùng vội đẩy Đức Chính ra nhưng anh lại ôm cô vào lòng, vút ve mái tóc thơm hương của cô rồi khẽ nói:

" Ngày mai, ta sẽ cho người đến Thái bộc tự* xem tử vi, chọn ngày lành tháng tốt để đón nàng về phủ của ta nhé!"

Diệu An bất giác mà gật đầu, chỉ lặng lặng nhìn nụ cười yêu chiều của thái tử, dõi theo bóng lưng y lên xe ngựa và rời đi khuất...

* Thái bộc tự: cơ quan giữ việc âm dương, bói toán thời phong kiến.
 
Hành Trình Tìm Kiếm Tình Yêu [ Cảm Hứng Lịch Sử]
Niềm Vui Của Tác Giả


Xin chào mọi người, mình vừa tạo một trang cá nhân Facebook mang tên Thanh Ngân Nguyệt Cát, nơi đây sẽ là nơi mình cập nhật những thông tin cũng như lịch đăng truyện.

Nếu mọi người cũng yêu thích Hành Trình Tìm Kiếm Tình Yêu thì hãy tìm kiếm và nhấn theo dõi trang và đồng hành cùng mình nhé...

Chân thành cảm ơn quý độc giả thân mến của mình ạ...
 
Hành Trình Tìm Kiếm Tình Yêu [ Cảm Hứng Lịch Sử]
23. Giải Bày


Chiếc xe ngựa chạy lộc cộc trên phố vắng đêm khuya, hai anh em ngồi yên vị trong xe vẫn còn xao động bởi từng khoảnh khắc của buổi yến tiệc.

Trong tâm Đức Chính, y nhớ lại ánh mắt giữa Diệu An và Bỉnh Quý khi nhìn nhau giống như gặp lại cố nhân, thời khắc ấy anh đã biết Diệu An đã tìm được người nàng ấy cần tìm rồi.

Anh không muốn mất đi nàng, vừa hay lời đề nghị của Vũ Đức Vương giống như cao kiến đã giúp anh thành công có được nàng bên cạnh.

Lê Bỉnh Quý đó vốn chỉ có hai con đường để lựa chọn, một là quay đầu lại phò tá anh, sau này sẽ tiền đồ rộng mở nhưng không chắc hắn sẽ vì tư tâm mà phản bội anh, hai là vào sinh ra tử với đám người Vũ Đức Vương, may được thì nhờ rủi phải chịu.

Lý Hoảng có chút bối rối bâng quơ, y quay sang hỏi về chuyện của Diệu An, nhờ vậy giúp Đức Chính sực tỉnh táo:

" Anh à, chuyện hôm nay anh muốn nạp thêm Diệu An làm thiếp thất, là thật chứ?"

Đức Chính nhếch môi cười:

" Cả em cũng không tin anh sao?"

" Không phải!

Nhưng em đang lo cho thân phận của nàng!

Nàng chỉ là con gái của một chủ trà lầu, không có thế lực nhà ngoại chống lưng sau này sẽ rất khó sống!"

Đức Chính suy nghĩ giây lát, hôm nay y thấy Diệu An trò chuyện khá thân thiết với Đinh Hương Cầm và Đào An Nhiên, y nghĩ tới thế lực của Đinh Liệt Hầu và Đào thiếu bảo, tuy địa vị của họ không cao không thấp hơn nhau nhưng Đinh Thượng lại được lòng phụ hoàng hơn Đào Xứ Trung...

Đức Chính nở ý cười đắc ý, khẽ nói:

" Ta sẽ đến phủ Đinh Liệt Hầu một chuyến, ta sẽ cho nàng một danh phận hiển hách, đường đường chính chính trở thành phu nhân của ta!"

Hai anh em bật cười khoái chí.

Chiếc xe ngựa cứ thế lao nhanh về phía cung Long Đức nằm tại cửa Đông - cửa Tường Phừ*.

*****************

Diệu An từng bước chân nặng trĩu trở về tư phòng mà tâm hồn còn lưu lạc nơi đâu, cô không biết mình có còn Bỉnh Quý trong tim nữa hay không, có phải cô trót trở thành một cô gái một chân đạp hai thuyền, tham lam tình cảm của cả Bỉnh Quý và thái tử.

Cô không muốn bản thân mình biến chất nhưng trong khoảnh khắc tuyệt vọng ngày hôm nay Bỉnh Quý dành cho cô là thờ ơ lạnh nhạt, giây phút cảm nhận được sự yêu thương che chở dịu dàng của thái tử dành cho mình, cô đã chấp nhận trở thành người của ngài mà không suy nghĩ những hậu quả đằng sau.

Cô vốn không rõ về vị thái tử này vì cô chỉ biết vị vua kế nhiệm của Lý Thái Tổ là vua Lý Thái Tông, một đấng minh quân có công danh rạng rỡ, đánh Chiêm Thành, dẹp loạn phản loạn họ Nùng, công tích đánh dẹp uy nghi, tiền đề cho các đời sau phát triển phồn thịnh.

Còn về hậu cung của người thật sự rất hiếm được nhắc đến, chỉ biết người tổng cộng có tám hoàng hậu, nhưng hiện tại theo lời y nói y chỉ có một thê và hai thiếp, chẳng lẽ Diệu An cũng nằm trong những vị hoàng hậu tương lai!

Nguyệt Nương không biết tự lúc nào đã ngồi chờ Diệu An trong tư phòng của cô, ngay khi vừa trở về lại suýt nữa bà đã doạ cô ấy sợ chết khiếp.

" Bà Nguyệt sao lại ở trong phòng của cháu thế ạ, giật hết cả mình!"

" Ta đến để chúc mừng cháu sắp được trở thành thiếp thất của thái tử chứ sao!"

Diệu An khẽ thở dài, ủ rũ ngồi xuống rót hai chung trà nhài thơm ngát mà cô yêu thích nhất, lễ phép mời Nguyệt Nương rồi than vãn:

" Trở thành vợ nhỏ của người ta, có gì đáng tự hào để chúc mừng chứ ạ?"

" Vợ nhỏ gì chứ, là thiếp thất nhưng lại là thiếp thất của hoàng đế tương lai, sau này vị trí hoàng hậu chắc chắn không thiếu phần của cháu!"

Trông bà ấy vui vẻ thế kia cô cũng không muốn dập tắt niềm vui ấy, hiện tại bà là mẹ của cô, đương nhiên sẽ nở mặt nở mày với thiên hạ, cô thì lại khác, cô vốn ghét chuyện tranh đấu hậu cung, nhưng hiện tại làm cách nào để thay đổi suy nghĩ của thái tử về cô lại là một chuyện rất khó.

Nguyệt Nương khẽ nắm tay cô, bàn tay bà ấm áp dịu dàng khiến lòng Diệu An như được sưởi ấm sau những ngày chìm trong giá rét:

" Ta đã từng bảo cháu hãy tìm chân ái của mình dù biết cả cháu và Thái tử mới thật sự là của nhau, đó là sự sai trái của ta!"

Diệu An nhíu mày vì muôn phần khó hiểu lời này của Nguyệt Nương nhưng cũng cố xoa dịu bà:

" Không đâu ạ!

Bà vốn không sai gì cả, là do cháu muốn cãi lại thiên ý, muốn yêu Bỉnh Quý hết mình thôi!"

Cô nói yêu hắn nhưng vẫn nhớ lại dáng hình ngạo mạn lạnh lùng của hắn.

Hắn thấy cô bị người ta ôm ấp và họ tuyên bố nạp cô làm thiếp mà hắn vẫn không suy nghĩ gì, không can gián cũng không một lời ẩn ý, lần trở lại này khiến cô lại nhìn thấy một Bỉnh Quý hoàn toàn thay đổi, khác với Lê Bỉnh Quý mà cô từng mến mộ vì sự ngọt ngào với cô, vì ý chí cầu tiến trong đó có tình yêu cao cả dành cho quê hương đất nước.

" Cũng không còn sớm nữa, ta sẽ về phòng để cho cháu nghỉ ngơi, ta biết hôm nay cháu đã mệt lắm rồi!"

Diệu An cố gượng cười, liền tiễn bà trở về phòng.

Cửa vừa đóng, cô mệt mỏi nằm sỏng soài xuống chiếc giường rộng rãi của mình, ưu tư phiền muộn, hiện tại cô chỉ muốn tắm rửa và ngủ một giấc thật ngon lành, cô mong rằng hôm nay sẽ không phải gặp ông Tơ trong cơn mộng nữa.

Cửa phòng chợt lắc lư, có âm thanh cụt kịt phát ra thầm lặng.

Diệu An thấy động liền mở mắt đã phát hoảng vì cánh cửa bị mở tung ra, hình như lúc nãy cô quên chốt cửa.

Một bóng hắc y vội vã bước vào rồi chốt cửa phòng trong tích tắt, Diệu An sợ muốn điếng hồn toang la hét mong được cứu giúp nhưng không còn kịp nữa, kẻ che mặt ấy đã bịt miệng cô khiến cô không thể thốt lên tiếng mà chỉ có thể vùng vẫy.

" Nàng đừng hét nữa, là ta...

Bỉnh Quý đây!"

Diệu An không khỏi bàng hoàng liền nín thinh nhìn vào đôi mắt quen thuộc, kẻ hắc y khẽ kéo chiếc khăn che, vẫn khuôn mặt tuấn tú ấy nhưng đã có phần hốc hác, ánh nhìn thờ ơ lúc sáng chẳng ngờ bây giờ lại ngọt ngào lưu luyến thế kia.

Hắn ôm chầm lấy nàng như chẳng muốn rời xa, khẽ hôn làn tóc thơm mềm mà ngày ngày y lưu tâm chờ đợi.

Diệu An muốn bật khóc vì uất nghẹn nhưng cô chẳng cần vòng tay giả dối ấy, cô vội đẩy hắn ra khiến hắn giật mình.

Nhìn vào đôi hàng mi đang trực trào dòng lệ, hắn chợt hiểu:

" Nàng vẫn chưa hiểu được ý tứ của ta ngày hôm nay sao?"

Giọng nàng thút thít nhưng sắt bén xen lẫn thương đau:

" Tôi không muốn hiểu!

Tôi chỉ muốn hỏi anh rằng...

Tại sao, tại sao anh lại bỏ lại tôi chìm trong đám cháy, tại sao bấy lâu nay anh cứ trốn tránh tôi để tôi ngu ngốc liều cả tính mạng của mình để tìm anh?"

Hắn khẽ lắc đầu, đôi mắt nam nhi cũng có phút giây sóng sánh xao động.

Nàng nhìn hắn, chỉ mong hắn trả lời mình, dù chỉ một lời nhưng chân thành là được.

Nhưng hắn đã im lặng, điều đó càng khiến nỗi uất nghẹn trong tim nàng càng dâng cao.

" Lời cuối cùng, tôi muốn hỏi anh...

Tại sao, anh lại không lên tiếng can ngăn để mặc người ta phong tôi làm thiếp thất, trong khi anh cũng biết, tình cảm giữa tôi và anh như thế nào mà?"

" Người đã chọn trúng nàng, hiện tại một kẻ cô thân như ta sẽ không thể can ngăn được, vì ta vốn không có uy quyền như họ!"

Lời này thốt ra như đôi thanh gươm lao thẳng vào tim của cả cô lẫn Bỉnh Quý.

Giờ đây trong tâm tư cô là vừa hận vừa yêu, tâm tư của anh là cay đắng, khó xử, đớn đau.

Anh ôm lấy vai cô, cố gắng bình tĩnh để thốt lên những lời lí trí:

" Ta chắc chắn sẽ không để nàng trở thành thiếp thất của ai, mà là đường hoàng trở thành chính thê của ta, Lê Bỉnh Quý!"

Nàng không hiểu nổi con người này, ánh mắt của hắn rất kiên cường còn có chút phẫn nộ.

" Anh định làm gì càng quấy với thái tử sao...

Anh có biết làm như vậy sẽ mang tội tru di hay không?"

Bỉnh Quý nhếch mép cười:

" Ta có cách để giúp nàng thoát khỏi thái tử, chỉ cần nàng giúp ta lấy tất cả tin tức từ phía thái tử và Lý Hoảng, một mai giang sơn Đại Cồ Việt đổi chủ, ta sẽ đường đường chính chính cưới nàng, cho nàng cuộc đời tự tại, phú quý vinh hoa!"

..........

-

* Cung Long Đức của Đông cung thái tử Khai Thiên Vương không được vua cha cho xây cất cận kề hoàng cung, mà lại đưa ra ngoài cửa Đông - cửa “Tường Phừ” (điềm lành), cấy vào giữa khu dân cư kinh thành.

Sử cũ sau đấy đã sáng suốt bình luận về ý nghĩa của việc này: đó là do “ý (của hoàng đế) muốn cho thái tử hiểu biết mọi việc của dân!”.
 
Hành Trình Tìm Kiếm Tình Yêu [ Cảm Hứng Lịch Sử]
24. Mưu Đồ Đen Tối


Ánh mắt lạnh lùng tham vọng, câu từ đại nghịch bất đạo này lại thốt ra từ miệng của một người thư sinh nho nhã mà Diệu An từng thương nhớ ngày nào.

Cô lo sợ bản thân mình biến chất nhưng cuối cùng kẻ biến chất lại là người cô không ngờ tới.

Hắn muốn cô trở thành nội gián để mưu hại Đức Chính, giúp các vị vương kia tranh quyền đoạt vị từ tay thái tử!

" Không!

Tôi nhất định sẽ không làm như vậy đâu..."

Hai tay hắn đang ôm vai cô bỗng trở nên siết chặt khiến cô đau đớn, ánh mắt của Bỉnh Quý hiện tại giống như ngập tràn lửa hận:

" Tại sao chứ?

Chẳng phải nàng cũng có cảm tình với ta sao, nàng cũng muốn chúng ta sớm được nên duyên mà phải không?"

Bỉnh Quý hiện tại đang đắm chìm trong tham vọng hoàng quyền, cô nhất định phải lí trí, không được dùng cảm xúc bởi cảm xúc của cô sẽ khiến cho mọi chuyện thêm phần đảo loạn.

" Tôi biết anh muốn trở thành một tướng quân vĩ đại, nhưng tại sao anh không suy nghĩ, liệu Vũ Đức Vương có thật sự chân thành với anh không...

Liệu rằng sau khi anh ta nắm trọn quyền lực trong tay, hắn ta sẽ để anh dễ dàng sống sót...?"

" Nàng không cần lo lắng, ta có thứ quan trọng của Vũ Đức Vương trong tay, chắc chắn ngài ấy không dám đối nghịch với ta đâu!"

Cô chẳng muốn nói tiếp, người ấy đáng sợ hơn nàng tưởng tượng, có thể lời của ông Tơ đã từng khẳng định với cô là đúng...

Lê Bỉnh Quý, không có duyên với cô đâu, việc hai người gặp nhau ở triều đại này, âu cũng chỉ là trả nợ.

Hắn chuyển ánh mắt kiên cường ấy trở nên ngọt ngào hơn hẳn, đôi tay siết chặt bỗng chốc ôm trọn cơ thể Diệu An trong lòng.

Không khí hiện tại là vô cùng ám muội, hắn bất ngờ dùng môi mình phủ lấy môi cô vồ vập, đôi bàn tay rắn chắc lại tung bay chao lượn trên cơ thể của cô.

Cô chống cự bằng mọi cách nhưng thật khó, sức mạnh phi thường của cô giờ đây lại tan biến đâu mất rồi, hay là vì cô đã cất hai món bảo bối vào một mật thất nên khiến chúng không thể phát huy tác dụng mà bảo vệ cô.

Hắn bất ngờ buông cô ra nhưng đẩy cô nằm hẳn xuống giường, cô muốn thét lên thật lớn nhưng đã bị môi của Bỉnh Quý giữ chặt, dòng lệ trực trào tuôn ra mãnh liệt, cô chẳng muốn phải mất lần đầu vì một kẻ như Lê Bỉnh Quý, giờ đây với cô hắn chỉ là kẻ thù, không còn là người cô dành trọn trái tim cho nữa...

" Hình như có kẻ lẻn đột nhập vào phủ, mau chóng đi tìm ngay cho ta!"

Âm giọng của những người đàn ông trầm trầm khản đặc đã khiến Lê Bỉnh Quý không khỏi ngỡ ngàng, hắn vội mặc lại viên lĩnh, thắt lại chiếc đai lưng vừa tháo ra dở dang rồi tiến về phía cửa nghe ngóng.

Tiếng bước chân càng trở nên dồn dập, hắn biết mình đã bị phát hiện phải ngay lập tức trốn thoát không được chậm trễ.

Hắn lao tới ôm lấy gương mặt phờ phạc của Diệu An, giọng vừa có chút ngọt ngào nhưng ẩn ý đay nghiến, đúng hơn là một lời hăm dọa:

" Ta phải đi rồi, không thể tiếp tục mặn nồng với nàng được, nhưng ta hứa ta sẽ quay lại, còn nàng phải nhất mực tìm cách lấy được tin tức của hắn cho ta...

Nếu không, tính mạng của những người nàng yêu thương, ta khó mà giúp nàng che chở...!"

Bỉnh Quý vội vàng mở cửa sổ trốn đi, Diệu An vừa chỉnh lại y phục suýt chút bị hắn lột sạch rồi khẽ ôm mặt khóc.

Bỗng chốc có tiếng gõ cửa, người bên ngoài khẽ nói vọng vào:

" Tiểu thư Diệu An, bọn tôi là người của thái tử, ngài đã sai bọn tôi ở lại đây trông chừng Nguyệt Vân phủ!"

Diệu An cố hít thở sâu để bình tâm lại, điềm tĩnh trả lời:

" Vâng, tôi biết rồi!"

" Ban nãy có kẻ đột nhập, không biết hắn có làm kinh động đến tiểu thư không?"

Cô không biết mình nên nói có hay không...

Bảo vệ hắn, lẽ đương nhiên là không, cô còn hận không thể đánh cho hắn một trận ra trò, nhưng nếu nói có sẽ gây kinh động đến thái tử, cô cũng không muốn ngài ấy phiền muộn:

" Không...

Tôi không thấy ai cả...

Tôi đang ngủ mê, đến khi nghe tiếng anh gọi!"

Người ấy trầm ngâm giây lát rồi lên tiếng:

" Thế thì tốt rồi, chúng tôi phải qua hỏi thăm Nguyệt phu nhân, mời tiểu thư tiếp tục nghỉ ngơi!"

Tiếng bước chân rời đi mạnh mẽ rồi dần chìm vào tĩnh lặng.

Diệu An lao thẳng về phía các cánh cửa mà chốt chặt rồi ngồi khuỵu xuống ôm mặt khóc như một đứa trẻ.

Những chuyện phiền phức ngày hôm nay mà cô gặp đều khiến cô tổn thương sâu sắc, thế nhưng cô chợt nghĩ đến thái tử Đức Chính, ngài ấy là lo lắng cho cô nên mới âm thầm điều người đến bảo vệ gia đình cô, y chắc chắn đã có sự nghi ngờ với Bỉnh Quý, giờ đây cô lại bị Bỉnh Quý giở trò hăm dọa, tất cả có lẽ đã nằm trong những âm mưu chính trị đằng sau.

Cô bất giác sờ lên đôi môi mình, hai nụ hôn trong ngày hôm nay, một của thái tử dịu dàng nâng niu, một của Bỉnh Quý điên cuồng thô bạo, giờ thì cô đã biết phải trao toàn bộ trái tim cho ai mới phải rồi, cái gì không đáng thì nên lập tức buông!

Trăng đã lên cao, trên dưới vương phủ đều chìm trong cơn say mộng , thoáng xa xa trên phía mái ngói cao một bóng hắc y lao nhanh vun vút chẳng để lại âm thanh rồi dần biến mất khỏi màn đêm u tối.

" Vương gia, tại sao lại đến đây?"

Vừa trở về phòng của mình một cách âm thầm, lại nhìn thấy bóng dáng Vũ Đức Vương đã ngồi sẵn còn cẩn thận rót hai chung trà hảo hạng, Bỉnh Quý không khỏi bất ngờ.

" Xem ra, mỹ nhân kia quả thật có quen biết với ngươi nhỉ?"

Bỉnh Quý sớm đã thay bộ hắc y trở về một thân viên lĩnh nâu bình dị, mong rằng không bị ai đó phát hiện mình vừa trở về từ Nguyệt Vân phủ.

" Vương gia đang nói vị mỹ nhân nào, tôi không biết!"

Vũ Đức Vương bình thản nhìn chung trà hảo hạng đang được y nâng niu trên tay, y khẽ nhếch môi cười:

" Ánh nhìn của ngươi cũng như ánh nhìn của tiểu thư Diệu An trao nhau ngày hôm nay, chỉ trừ kẻ mù mới không nhận ra, hai người vốn có tư tình từ trước!"

Bỉnh Quý có chút sững sờ nhưng vẫn giữ yên thái độ của mình, tâm nhất quyết không động:

" Nếu đã có ý nghi ngờ thì Vương gia cần chi phải gặng hỏi tôi!"

" Ngươi đã thấy rõ tư tâm của thái tử dành cho tiểu thư ấy hôm nay rồi, chuyện ngài ấy muốn nạp tiểu thư Diệu An làm thiếp thất chắc chắn là sự thật, một lời của thái tử đã nói ra... không bao giờ rút lại đâu!"

Vẻ ngoài có lạnh như băng thì trái tim của Bỉnh Quý vẫn bị kích động, y quay phắt lại, ánh mắt không chút cam tâm:

" Không!

Tôi nhất quyết không để nàng trở thành người của thái tử!"

Vũ Đức Vương đã thắng, người này vốn đã bị y nắm thóp từ những giây phút đầu gặp gỡ, hắn là người có ý chí nhưng tư tâm không vững, cuối cùng cũng chỉ là con cờ trong loạt mưu đồ đen tối của Vũ Đức Vương, Đông Chinh Vương và Dực Thánh Vương.

" Vậy ngươi có muốn đưa nàng ấy rời xa thành Thăng Long, phiêu du sơn thủy mãi mãi không?"

" Tôi muốn, nhưng có vẻ nàng không còn nguyện ý bên tôi nữa rồi!"

Y nhớ lại khoảnh khắc ái ân với nàng ban nãy, y cảm nhận được rằng ánh mắt nàng không còn ngọt ngào, nụ hôn đầu với nàng đáng ra phải chan chứa mặn nồng nhưng chính nàng lại kháng cự, không muốn bên y.

" Một nữ nhân tầm thường, vừa hay được Đông cung thái tử nhìn trúng, nếu là ngươi, ngươi sẽ chọn sống cuộc đời bình dị bên một nam nhân chẳng có gì trong tay hay muốn được sánh bên vị hoàng đế tương lai sau này sẽ có được cả giang sơn kia?"

" Nàng không phải một người như vậy, nàng là bị ép buộc!"

" Ta thấy là cô ta nguyện ý, đôi mắt của cô ta nhìn anh trai ta rất lưu luyến cơ mà..."

Bỉnh Quý chẳng muốn đôi co với ai nhưng y muốn giữ thể diện cho nàng, y hiểu nàng nhất, nàng nhất định là bị ép buộc phải ở bên thái tử vì tình yêu nàng dành cho y rất rõ ràng.

Mặc dù hiện tại, y không biết tình yêu ấy có còn to lớn như trước hay không...

Vũ Đức Vương đập tay lên vai Bỉnh Quý, khẽ an ủi:

" Bỉnh Quý à, người làm việc lớn không thể vì tư tình mà bỏ lỡ đại cuộc, hiện tại cô ấy ở bên thái tử nhưng tương lai, nếu ngươi giúp ta kế thừa giang sơn, ta nhất định sẽ để hai người ở bên nhau, hãy tin ta!"

Tin hắn sao, đương nhiên Bỉnh Quý không ngu ngốc đến vậy rồi!

Y có suy nghĩ cao xa hơn hắn nhiều, y đang nắm mưu đồ của hắn trong tay, chỉ cần đem chuyện này báo lại cho thái tử hoặc đương kim hoàng thượng, còn không phải dễ dàng loại trừ cả ba vị vương gia này hơn sao.

Thế nhưng, anh có một suy tính khác, thay vì làm hậu thuẫn cho một ai, tại sao anh không thử tự hậu thuẫn cho chính mình!
 
Hành Trình Tìm Kiếm Tình Yêu [ Cảm Hứng Lịch Sử]
25. Trao Duyên


Hôm sau có một vài người ăn mặc giống như nội thị đến Nguyệt Vân phủ lấy ngày sinh bát tự của Diệu An để đem đến Thái bộc tự, mấy người họ ai cũng vui cười niềm nở trước vị phu nhân tương lai này.

Có vài kẻ còn ra vẻ nịnh hót, khéo léo tặng một vài món bảo vật cho cô, chưa gì Diệu An đã cảm nhận được mùi vị của cung đấu, trong lòng cô vừa có chút sợ hãi lại có chút trầm tư, không biết quyết định của mình có đúng hay không!

Thoáng chốc đã hơn hai tuần cô không gặp lại Đức Chính, Bỉnh Quý kia cũng chẳng còn đến quấy rối cô.

Có vẻ cũng khá nhàm chán nhưng đối với Diệu An là một sự yên bình.

Cơn mưa đầu mùa đã bắt đầu trút xuống, Diệu An ngồi bên mái hiên nhìn ra ngoài khoảng không, nơi những giọt mưa ào ạt đổ xuống mãi chẳng ngừng trôi chảy.

Phía sau lưng có tiếng bước chân chầm chậm đi tới, thầm nghĩ đó là Ngọc Yên- nô tỳ thân cận của cô nên cô cũng không có chút đề phòng.

" Ngọc Yên à, chị cảm thấy hơi lạnh, em lấy giúp chị áo choàng nhé!"

Không có tiếng trả lời, Diệu An vẫn cảm thấy bình thường.

Ngọc Yên đó tuy hầu hạ cô nhưng luôn tỏ thái độ lạnh lùng, giống như tảng băng vậy, không dễ tiếp cận nhưng ít nhất cô cũng biết những người luôn thể hiện rõ tính cách của bản thân sẽ không có dòng máu phản bội.

Bất chợt cô cảm nhận toàn thân mình bị một lực rất mạnh tóm gọn, vừa quay đầu lại cô đã không khỏi vui mừng vì người đó là Đức Chính, không phải là kẻ kia.

Y vẫn ánh mắt thâm tình ấy nhìn cô, miệng nở ý cười:

" Giờ đã đỡ lạnh hơn chưa, phu nhân của ta?"

Cô lưu luyến nhìn anh, thật sự anh rất ấm áp, cô chỉ muốn được anh ôm thế này mãi mãi, chẳng muốn rời xa...

Nhưng, sự kiêu hãnh vẫn khiến cô quay trở lại thực tại:

" Sao ngài lại ôm tôi, như vậy là không phải phép đấy!"

Cô vùng vẫy rời khỏi y, nhưng do vòng tay y quá rộng khiến cô có đi đâu cũng phải quay về trong vòng tay ấy.

" Hai ta đã trao duyên cho nhau rồi, ngày sinh bát tự cũng đã được định là một đôi uyên ương, mười ngày sau, ta sẽ đến đón nàng về cung Long Đức!"

" Mười ngày, sao...

Sao lại gấp gáp như vậy...

Thiên hạ sẽ đồn đại rằng tôi và ngài ăn cơm trước kẻng đấy..."

" Ăn cơm trước kẻng sao...

Là gì thế?"

Cái miệng hại cái thân mà!

Tại sao mồm miệng của mình lúc nào cũng đi trước não vậy chứ?

Thầm trách bản thân nhưng Diệu An lại thấy Đức Chính rất hứng thú với những câu từ hiện đại này, không giải thích cho y hiểu chắc chắn y sẽ trách phạt cô cho xem!

" Thì...

Ăn cơm trước kẻng...

Là...

Là thái y bảo cưới đấy!"

Mặt cô bỗng trở nên đỏ bừng, lời nói thì ấp úng, nữ nhân này quả thật rất đáng yêu, đáng để Đức Chính che chở cả đời này.

Thấy dáng vẻ đắc ý của người đàn ông này cô chắc chắn anh ta đang có ý đồ mờ ám, cô vội ngồi thẳng dậy rời khỏi người anh, vội vàng giải thích:

" Ngài còn chưa hiểu ý của tôi sao?"

Đức Chính khoái chí cười, khẽ lắc đầu.

Y càng cười cô càng ngượng:

" Ăn cơm trước kẻng có nghĩa là thái y bảo cưới, mà thái y bảo cưới có nghĩa là...

Người nữ mang thai trước khi được gả về nhà chồng đấy ạ!"

Đức Chính bỗng tắt hẳn ý cười, gương mặt trở nên căng thẳng, cái nhíu mày của y trông có chút đáng sợ:

" Có chuyện hoang đường như thế nữa sao?"

Diệu An biết mình có phần lảm nhảm rồi, chỉ biết cười trừ, cô càng nói càng khiến y bực bội hơn thôi.

" Nhưng nghe ra cũng rất hay, rước một nàng dâu lại có thêm một hài tử, một công đôi việc!"

Cái gì chứ?

Chuyện như vậy mà cảm thấy rất hay sao...

" Thái tử à, đó vốn là chuyện không nên xảy ra ở thời đại này!"

" Vậy tại sao nàng lại biết, chẳng lẽ trong nhân gian đã từng có chuyện như vậy xảy ra sao?"

Cô phải nói gì đây chứ, làm sao cô biết ngoài nhân gian có chuyện như vậy ở thời này hay không.

Nếu ở hiện đại thì có rất nhiều, ngoài ra nếu ở thời phong kiến chắc cô chỉ biết chuyện của hơn hai trăm năm sau mà thôi...

Thấy mỹ nhân không đáp, Đức Chính cũng không miễn cưỡng nàng.

Anh từ từ đứng dậy đi về phía nàng, nhẹ nhàng bảo:

" Giờ ta phải quay về chuẩn bị, vài ngày nữa ta sẽ đến đón nàng vào cung ra mắt phụ hoàng và mẫu hậu.

Lúc đó, nàng đừng nên nói những từ kỳ lạ trước mặt người đấy nhé!"

Y chỉ khẽ hôn lên vầng trán của cô rồi vui vẻ rời đi.

Cơn mưa ngoài kia từ lúc nào đã dứt hẳn, trả lại không khi dễ chịu mát mẻ, mùi thơm của những đoá mạt ly khẽ tỏa hương, những nụ hoa tươi ngoài hiên cùng đua nhau nôm khoe sắc thắm.

Biết tin Diệu An sắp phải vào cung yết kiến hoàng thượng, Nguyệt Nương không khỏi vui mừng.

Bà tất bật chuẩn bị những bộ y phục thật rực rỡ và không kém phần tỏa sáng cho cô nhưng lại không được cô đồng tình.

Cô được học trên ghế nhà trường nên biết rõ về vị vua khai lập nhà Lý, ông vốn xuất thân dân dã nên càng bình dị lại càng được lòng minh quân, nhưng sự bình dị phải đi đôi với khí chất, việc ấy có thể cô sẽ cố gắng được, cô tin sự chân thành của mình sẽ khiến Hoàng thượng và hoàng hậu hài lòng về mình.

Chỉ còn vỏn vẹn vài ngày là phải vào cung, sau đó ba ngày là đến ngày thành hôn, trước khi vào cung Đức Chính đã cho mời một viên nội thị đến phủ để dạy Diệu An những phép tắt, cách hành lễ.

Cô rất chăm chỉ, học lại nhanh, viên nội thị kia rất xem trọng và cảm mến cô.

Mấy hôm trước y cũng đã dắt cô đến phủ Đinh liệt hầu để bái Đinh Thượng làm nghĩa phụ, ông ấy không khỏi mừng rỡ vì sắp tới cả con gái và nghĩa nữ của mình đều được nhập cung trở thành phu nhân của thái tử.

Vốn dĩ đây là lời thỏa thuận giữa thái tử và cha mình nhưng xem ra Đinh Hương Cầm không có chút gì gọi là vui vẻ, cô thường hay đến chỗ của Diệu An tâm sự rồi cứ thế cùng với An Nhiên tới lui Nguyệt Vân phủ như về nhà mình.

Vừa tiễn viên nội thị hồi cung, may thay có hai chiếc kiệu đưa Hương Cầm và An Nhiên tới.

Chợt nhìn thấy họ, sự mệt mỏi trên gương mặt Diệu An bỗng chốc tan biến, ba người họ mừng rỡ sánh bước bên nhau cùng vào trong phủ Nguyệt Vân trò chuyện.

Hôm nay Hương Cầm mang đến một bình rượu hoa mộc quế hảo hạng, An Nhiên lại mang đến một lọ mắm tép Hà Yên, vốn dĩ đây là đặc sản tiến vua của vùng Thanh Hóa, thái tử đã từng ban thưởng cho gia đình nàng nên hôm nay nàng mới đem đến đây mời bằng hữu của mình.

Rót xong ba chung rượu, Hương Cầm kính cẩn nâng ly rồi vội vã uống trước.

Thái độ này của cô ấy khiến Diệu An và An Nhiên có chút không thoải mái, dường như biết rõ con người cô ấy cũng như tình cảnh hiện tại, Diệu An bất ngờ lên tiếng:

" Hương Cầm à, cô có thể bình tĩnh hơn chút được không, chẳng lẽ cô có thể thay đổi sự thật hay sao?"

An Nhiên không rõ chuyện gì chỉ khẽ nhíu mày khó hiểu.

" Chị Hương Cầm, có chuyện gì xảy ra với chị vậy?"

Có lẽ An Nhiên ngây thơ vẫn chưa biết chuyện này nên Diện An mới nói:

" Sắp tới...

Cả tôi và...

Hương Cầm sẽ cùng nhau gả đến cung Long Đức..."

An Nhiên không khỏi bàng hoàng mà đứng phắt dậy:

" Chị Hương Cầm, chị cũng bị gả cho thái tử sao?"

Lần này là lần bàng hoàng thứ N của Diệu An, còn Hương Cầm lại không khỏi hoảng hốt nhưng với sự thân quen với An Nhiên bấy lâu nên cô liền hỏi:

" Cô nói như vậy nghĩa là sao, bị gả, nghe chói tai thật đấy?"

" Em...

Em không dám nói!"

Diệu An khẽ kéo An Nhiên ngồi xuống ghế, cô ấy đang run rẩy lên mà chẳng nói được câu nào rõ ràng, cô khẽ ôm lấy vai An Nhiên rồi an ủi dịu dàng:

" Cô có chuyện gì thì cứ giải bày ra, chẳng phải ba chúng ta đều là bạn tốt của nhau sao!"

Bỗng An Nhiên òa khóc, trong từng tiếng nấc vẫn thốt ra được vài từ:

" Em cũng...

Sắp...

Bị gả...

Cho anh Đức Chính rồi!"

Hương Cầm vốn đang thưởng rượu, vừa nghe xong câu này liền phung trào như suối đổ:

" Sao lại như vậy chứ...

Như tôi và Diệu An có móc nối là lời thỏa thuận của cha tôi mới khiến cả hai cùng gả vào một chỗ, còn cô thì là nguyên nhân gì?"

" Em không biết, em chỉ nghe loáng thoáng là...

Từ nhỏ em đã được hoàng hậu ấn định trở thành vương phi của thái tử, nào ngờ lại bị tiểu thư nhà họ Mai vượt qua, giờ là thời cơ tốt nên...

Nên nhất quyết bắt cha phải gã em cho anh Đức Chính..."

Diệu An bất lực thở dài, không ngờ chuyện trớ trêu này lại xảy ra với cô.

Hương Cầm thì như chết lặng.

An Nhiên tủi hổ không biết nên nói gì.

Những người cô xem là chị em tốt ở thế giới này lại đều trở thành một kiếp chung chồng cùng cô.

Ông Tơ chắc hẳn lúc se duyên cho cô cũng như những người này là đang khóc lóc khi bị bà Nguyệt giận dỗi thật rồi!
 
Hành Trình Tìm Kiếm Tình Yêu [ Cảm Hứng Lịch Sử]
26. Cung Long Đức


Chuyện thái tử muốn nạp thêm thiếp thất nhanh chóng lan truyền khắp trên dưới hoàng cung, lẽ đương nhiên chính thê của ngài ấy đã rõ tự lúc nào.

Mai Lan - con gái của thái phó Mai Hựu , vì gia đình có thế lực hiển hách nên nàng sớm vượt qua được nhiều thế lực khác mà đường đường chính chính gả vào cung Long Đức trở thành chính thê của Khai Thiên Vương.

Ấy vậy, dù có yêu trượng phu hết lòng nhưng nàng vẫn không có được trái tim của người, nàng đành ngày ngày cố gắng làm tốt nhiệm vụ của một nàng dâu hoàng thất, phải vui tươi hớn hở khi thái tử liên tục nạp thiếp, từ đó bản thân nàng cũng quên mất mình từng là một thiếu nữ ngây ngô, hay nói cười mà lúc nhỏ luôn chạy theo thái tử bay lượn khắp nơi.

Giờ đây đối với người, niềm vui ấy được đặt tất cả vào đứa con trai kháu khỉnh vừa lên năm và đứa con gái xinh xắn của mình, trước đó nàng không may mắn đã liên tiếp hai lần bị xảy thai, những tưởng nàng sẽ không bao giờ có mang được nữa, thì ra ơn trên vẫn còn thương cho kiếp sống cô độc của nàng.

Ngọc là người hầu thân cận của Mai Lan, từ lúc hầu hạ vương phi đến bây giờ cô chưa từng nhìn thấy một nụ cười thật sự trên môi người, có chăng cũng chỉ là nụ cười giả lả.

Ngày hôm nay trên dưới cung Long Đức đang tất bật treo đèn lồng dán giấy hoa để chuẩn bị cho các thiếp thất sắp được gả vào đây, vốn dĩ chỉ có một người nghe đâu là nghĩa nữ của Đinh liệt hầu được thái tử chọn, chẳng hiểu sao giờ thành ra tới tận ba người cùng gả vào một ngày, chuyện này khiến trên dưới các triều thần muôn phần bất mãn.

Thái tử Đức Chính từng bước đi vào điện Long An, hoàng thượng đã ngồi chờ con trai từ lâu, thấy bóng dáng thái tử mà không khỏi mừng rỡ, bất chợt người ho một tràn, khiến Đức Chính liền nhanh chóng lao tới quỳ dưới chân người, không khỏi lo lắng.

" Phụ hoàng, người lại ho nữa sao?"

Hoàng thượng khẽ cười hiền, cố gắng bình tâm rồi đỡ con trai ngồi xuống bên cạnh:

" Trẫm không sao, chỉ là cảm mạo thôi!"

" Phụ hoàng vẫn nên để thái y tiếp tục bắt mạch!'

Hoàng thượng vuốt dọc chỏm râu, ánh mắt tự hào nhìn người con trai mà ông đã đặt rất nhiều kỳ vọng:

" Sắp tới sẽ là ngày vui của con, trẫm nhất định phải khỏe mạnh để nhìn con con đàn cháu đống chứ!"

Đức Chính bỗng cười khổ rồi chợt thở dài, chuyện này vốn không được bá quan nhất trí vì một lần rước cả ba thiếp thất thật không thỏa đáng, nhưng hoàng thượng đã ra mặt nói giúp con trai mình rằng tất cả chỉ vì hoàng tự sau này, bá quan mới không dám có thêm ý kiến...

" Bẩm phụ hoàng, con vốn có nỗi khổ, xin người hãy hiểu cho con!"

" Dù có thế nào trẫm vẫn tin con là một người biết cân bằng giữa cảm xúc và lí trí, bởi giang sơn này mai sau... sẽ thuộc về con!"

Đức Chính luôn được hoàng thượng tin tưởng như vậy, người còn biết sự lục đục trong chính những đứa con của mình nhưng người đã quá mệt mỏi, người muốn xem đây chính là thử thách mà các con của người phải đối diện, người vẫn mong rằng chúng vẫn còn biết tình thân máu mủ mà có thể khoan dung cho nhau.

Vừa lúc ấy, Lập Giáo hoàng hậu vừa đến để chăm sóc cho hoàng thượng, nhìn thấy con trai lại hớn hở tươi vui hơn.

Lúc nãy khi đi ngang qua cửa điện, người đã trông thấy ba nữ nhân đang quỳ hành lễ với mình, người cũng chẳng màng quan tâm tới.

Đức Chính nhìn thấy người liền ôm chầm mẫu hậu của mình, nhìn bà cười mà lòng y càng hạnh phúc hơn gấp bội.

" Mẫu hậu vẫn xinh đẹp như ngày nào..."

Giọng nói của bà vẫn như chim hoàng anh lảnh lót xen lẫn chút dỗi hờn:

" Ta thì làm sao xinh đẹp bằng các nữ nhân sắp được trở thành phu nhân của con chứ!"

Hoàng hậu đến ngồi cạnh bên hoàng thượng, họ vẫn là cặp long phụng hợp tâm hợp ý như những ngày còn xuân.

" Hôm nay, con muốn đưa các nàng ấy vào đây yết kiến phụ hoàng và mẫu hậu, cả ba đang ở trước điện, xin người cho phép con gọi các nàng ấy vào ạ!"

Được sự cho phép của hoàng thượng, cả ba người Diệu An, Hương Cầm và An Nhiên cung kính bước vào tẩm điện.

Cả ba có đôi lúc lén nhìn nhau, mặt người nào cũng lấm lét, bối rối, lo sợ không biết sắp tới có vô tình hành xử hay nói năng thô thiển gì trước mặt long nhan hay không, đặc biệt là Diệu An.

Lần đầu bước vào hoàng cung, Diệu An đã không khỏi choáng ngợp bởi độ hoành tráng và uy nghiêm của chốn hoàng thành.

Là thế hệ con cháu đời sau, cô chỉ được nhìn thấy nơi đây là những vết tích còn xót lại, ngược dòng thời gian lần này đối với cô quả không hề uổng phí, sắp tới cô còn được gặp vị vua anh minh Lý Thái Tổ, rồi còn trở thành vợ của Lý Thánh Tông, ít nhất cũng không phải chịu cảnh túng thiếu, sống trong nhung lụa cao sang, được bao người cung kính.

" Chúng thần tham kiến hoàng thượng và hoàng hậu ạ!"

Cả ba đồng thanh khấu kiến, cung kính đan tay cúi đầu.

Khi được hoàng thượng cho phép ngẩng đầu, người đã không khỏi vui mừng vì cả ba thiếp thất của con trai đều dung mạo như hoa, âu cũng là phước phần của thái tử.

Hoàng hậu nhìn thấy An Nhiên đã rất hài lòng vì An Nhiên từng là thanh mai trúc mã với thái tử, nhưng do thân phận không sánh bằng nhà họ Mai nên cô lại không được trở thành chính thê.

Tuy có hơi không thích Đinh Diệu An và Đinh Hương Cầm nhưng hoàng hậu cũng không vội làm khó họ, bởi nếu ý con trai của người đã quyết thì nhất định y sẽ làm, ngày tháng còn dài, thời gian thử thách chúng với người là nhiều vô kể.

Buổi ra mắt cũng đã xong, thái tử tiễn từng người trở về phủ của mình, cuối cùng y quyết định ngồi chung kiệu với Diệu An bởi người thấy nàng có nhiều điều đắn đo.

" Lúc nãy nàng còn vui vẻ, cớ sao bây giờ lại buồn bã thế kia?"

Diệu An bất giác nắm lấy tay Đức Chính, ánh mắt chan chứa thâm tình, trên mi vẫn còn vương chút lệ:

" Tôi vô tình nghe nói, có một vị phu nhân của ngài đang mang thai, nghe ngài sắp rước thêm thiếp thất liền muôn phần bất mãn, ngã bệnh đến mức suýt mất cả thai nhi?"

Đức Chính có hơi đỏ mặt cau mày, im lặng hồi lâu, y lại dịu dàng hôn lên má người con gái y yêu.

Thấy y không muốn đáp lời, Diệu An cũng chẳng màng hỏi thêm nữa.

Cô bất ngờ ôm lấy Đức Chính như chính cô muốn che chở cho nam nhân này.

Đức Chính có chút ngượng ngùng, đôi môi khẽ nhếch lên, y khẽ cười, buông bỏ đi điệu bộ cáu gắt.

" Em biết anh rất khó xử, nhưng anh đừng suy nghĩ nhiều nữa, em nhất định sẽ ngoan ngoãn, cố gắng không gây phiền phức để ngày ngày được ở bên anh!"

Đức Chính biết tình cảm của y cuối cùng cũng được nàng đáp lại, y càng muốn nâng niu yêu chiều nàng.

Cả hai trao cho nhau nụ hôn nồng ấm, mặc kệ sóng gió phía trước đang ngày càng ập đến càng lúc càng gần...
 
Hành Trình Tìm Kiếm Tình Yêu [ Cảm Hứng Lịch Sử]
27. Đại Hôn


Ngày hôm nay, muôn dân trong kinh thành Thăng Long đều hồ hởi chúc mừng cho Đông Cung thái tử đã lập thêm ba thiếp thất, những nữ nhân này đều là con gái của trọng thần đương triều nên cho dù là làm thiếp vẫn được tổ chức hôn lễ rầm rộ, không được sơ sài.

Diệu An đã sớm được đưa đến Phủ Đinh liệt hầu để chuẩn bị trở thành cô dâu mới, chuyện Hương Cầm cùng cô gả vào cung Long Đức âu cũng là may mắn vì có chị em thân thiết đi cùng, cô sẽ đỡ phải cô đơn.

Ngoài ra cô còn biết được chút bí mật của Đinh Hương Cầm, cô ấy vốn không thích thái tử, cô ấy có tư duy của một người hiện đại, yêu độc lập tự do, nguyện một lòng sống an nhàn tự tại nhưng cũng sẵn sàng đối phó với những cạm bẫy hậu cung đang chực chờ phía trước.

Người Diệu An lo lắng nhất lại chính là An Nhiên, với tính cách thơ ngây thuần khiết ấy, nếu không có cô và Hương Cầm bên cạnh, rất dễ dàng bị những vị phu nhân khác ức hiếp.

Cả ba người đều từ các dinh phủ được đón lên võng hỷ, đưa vào cung Long Đức bái lạy Thái hậu, hoàng thượng và hoàng hậu đã đến dự từ trước.

Lúc thực hiện nghi lễ mời trà chính thất cùng các phu nhân lớn hơn, Diệu An nhìn thấy một vị phu nhân đang mang thai khiến cô chợt nghĩ đến lời đồn các cung nữ từng nhắc đến, sắc mặt cô ấy có xinh đẹp nhưng tối xầm, xem ra cô ấy không có chút vừa lòng với cả ba người, vừa hóp miếng trà của Diệu An dâng lên đã nôn khan khó chịu khiến buổi lễ cũng rối ren một hồi mới có thể bình yên hoàn tất.

Vương phi chính là người đưa từng vị phu nhân vào hợp phòng, đến khi đưa Diệu An vào là người cuối cùng, nàng ấy khẽ mỉm cười rời đi, trong ánh mắt vương phi có chút muộn phiền nhưng cơ hồ không phải người tà tâm.

Chẳng ngờ một vị vương phi gia thế hiển hách ấy lại hiền dịu đến khó tin đến vậy.

Chỉ còn lại một mình, Diệu An lặng lẽ nhớ lại lời thề thốt của Lê Bỉnh Quý giờ chỉ là trót lưỡi đầu môi, cái gì mà không để cô trở thành thiếp thất của thái tử mà phải làm chính thê của hắn chứ...

Đúng là một kẻ chỉ giỏi miệng mồm...

Muôn đời thất bại.

Chẳng biết từ lúc nào Diệu An đã ngủ say đến mức Đức Chính bước vào phòng trông bộ dạng nực nồng mùi rượu, lay động nàng mãi mới thấy nàng choàng tỉnh.

Vừa trông thấy chồng mình vào phòng, Diệu An đã khẽ bật cười vì gương mặt của y giờ đây đã đỏ bừng, nhưng nét mặt anh tuấn tiêu soái vẫn tỏa hào quang mỹ mãn.

" Sao anh không ở lại các phòng khác lại đến đây làm gì, đã khuya lắm rồi đấy?"

Đức Chính biết nàng hờn dỗi liền lao đến ôm nàng, khẽ vuốt tóc nàng mà giải thích:

" Ta phải làm đúng cung quy, để ta nói cho nàng nghe nhé, ta thật sự có đến phòng của hai vị phu nhân kia nhưng ta không có làm gì hết...

Ta cố gắng đến mỗi nơi một chút cho người ngoài không phải bàn tán...

Rồi mới đến tìm nàng, ta muốn ở bên nàng cho trọn đêm nay!"

Diệu An chợt rời khỏi vòng tay Đức Chính, gương mặt cô rất không vui:

" Tại sao anh lại đối xử với An Nhiên và Hương Cầm như vậy, họ cũng là vợ của anh mà?"

" Ta cứ tưởng nàng sẽ ghen lên vì ta ở bên họ trước nàng, thật không ngờ nàng vì tình chị em mà không nghĩ đến cảm nhận của ta!"

Lần này là đến Đức Chính giận dỗi, y đi đến bàn rót thêm vài chung rượu uống liên tục.

Diệu An biết mình có hơi đường đột nên liền đi đến ngăn cản chàng.

Cô khẽ đặt bàn tay chàng lên gương mặt mịn màng của mình, ánh mắt không khỏi lao tâm:

" Em biết anh muốn ở bên em, nhưng chuyện ngày mai, nếu bị người ta phát hiện hai người họ không được hợp phòng thì họ sẽ gặp nguy hiểm..."

Đức Chính khẽ cười, ôm trọn gương mặt đáng yêu của nàng mà nâng niu, thương hoa tiếc ngọc:

" Chuyện đó ta đã có sắp xếp, giờ thì nàng chỉ cần an phận...

Thật sự trở thành người của ta!"

Đêm xuân dài đăng đẳng, có đôi uyên ương ân ái cuộn lấy nhau, trao cho nhau môi hôn của tình yêu vĩnh cửu, nguyện yêu nhau hết ngàn đời vạn kiếp...

*********************

Ngày đại hôn của thái tử, Vũ Đức Vương và Đông Chinh Vương đều đến chúc mừng.

Chỉ có Dực Thánh Vương là ở lại cùng Lê Bỉnh Quý, kẻ nát rượu này nếu thật sự không làm nên chuyện lớn đã sớm bị ngài diệt trừ.

Ông ấy vừa rời đi, ba anh em Thuần, Khắc và Sạ đã lao vào trong an ủi Bỉnh Quý.

Y luyến tiếc đêm mặn nồng ấy, luyến tiếc ánh mắt dịu dàng nàng từng trao anh, giờ đây nàng ấy đã thật sự là người của thái tử, dù y có liều cả tính mạng của mình vẫn không thể khắc phục được nữa.

Bỉnh Quý khẽ giơ cao chung rượu, ánh mắt long lanh nhìn thấy bóng hình người con gái trong tim, miệng bất giác nở nụ cười xao xuyến:

" Diệu An, chúc mừng nàng!"

********************

Mặt trời vừa ló dạng, tiếng chim hót líu lo ngập tràn khắp cung Long Đức, những giọt sương sớm thấm đẫm những nhành liễu dịu dàng, mấy nhành hoa cúc, hoa mạt ly cũng đua nhau nở rộ đón chào một ngày mới đến.

Ba vị tân phu nhân đã vào hoàng cung bái lạy Thái hậu, hoàng thượng và hoàng hậu, các vị cung phi và hoàng hậu khác cũng đều có mặt, ai ai cũng cảm thán nhan sắc của ba người họ mà không nhìn tới sắc mặt lạnh lùng của Lập Giáo hoàng hậu.

Trở về cung Long Đức lại phải bái chào vương phi và hai phu nhân kia, bấy giờ Diệu An mới biết rõ hơn về cả ba vị này.

Qua tất cả thông tin mà cả ba người cùng tìm hiểu từ các nô tì lâu năm trong cung Long Đức, vương phi Mai Lan, con gái của Mai thái phó, may mắn đã có một vương gia và một tiểu thư cho mình, nàng sống an phận thủ thường, không dùng uy quyền của mình để ức hiếp các phu nhân khác .

Vị phu nhân thứ hai là Phạm Như Mai, con gái của quan ngự sử Phạm An, cô gái này tâm tình khó đoán nhưng ngoài mặt luôn tỏ ra vui vẻ, dịu dàng, cô ấy cũng có cho mình một vương gia và một tiểu thư.

Thái tử quả nhiên là một nam nhân tài giỏi trong mọi chuyện.

Vị phu nhân thứ ba này mới là đáng sợ, dù đang mang thai nhưng dung mạo lại tuyệt sắc, là con gái của hộ bộ thị lang Trần Tiến Đại, Trần Kim Dung này luôn tỏ ra kiêu hãnh thanh cao, vốn dĩ không nể mặt ai, kể cả vương phi cũng chỉ kiêng dè hai ba phần.

Nhân lúc thái tử còn tham gia yết triều còn các vị phu nhân đều về tư phòng nghỉ ngơi, cả ba chị em mới có thể thoải mái ăn uống chuyện trò ở Lãm Nguyệt Viên.

Hương Cầm và An Nhiên kể lại chuyện đêm tân hôn ấy thật sự...

Vô cùng hài hước.

Nhớ lúc Hương Cầm đang thưởng thức rượu hoa mộc quế hảo hạng mà cô thích ở tư phòng thì bất ngờ thái tử bước vào, cứ tưởng đêm nay cô sẽ làm chuyện có lỗi với chị em tốt của mình, nào ngờ thái tử chỉ muốn cùng cô uống rượu như những người bằng hữu, ngâm thơ đối ẩm, trước lúc rời đi, thái tử còn đưa cho cô một túi nhỏ gọi là tiết lợn tươi, còn mọi sự dĩ nhiên cô hoàn toàn hiểu rõ.

Đến lượt An Nhiên, cô nàng ngây ngô này vừa nhìn thấy thái tử xông vào phòng mình đã vô cùng sợ hãi, cứ khóc lóc ỉ ôi khiến thái tử phải dỗ dành một buổi mới chịu bình tĩnh, lúc chuẩn bị đi, dường như thái tử quá hiểu rõ nữ nhân ngây ngốc này nên đã cẩn thận giúp cô tạo dựng hiện trường, còn cấm cô đụng đến chiếc khăn trải trên giường tân hôn, quả thật cả đêm đó An Nhiên chỉ dám ngủ gục trên bàn, không dám lên giường ngủ.

Chỉ duy nhất có Diệu An lại đúng nghĩa trở thành vợ của thái tử, cô không khỏi ngượng ngùng khi bị hai chị em của mình gặng hỏi, họ cứ thế cười đùa vui vẻ cho đến khi được một nô tỳ của vương phi cho gọi đến hậu viện...
 
Hành Trình Tìm Kiếm Tình Yêu [ Cảm Hứng Lịch Sử]
28. Nô Tỳ Thân Cận


" Ta thấy các em còn chưa có nô tỳ thân cận hầu hạ mình nên ta đã cho gọi tất cả gia nhân trên dưới cung Long Đức đến đây, các em ưng ý người nào, ta sẽ ban cho người đó!

Thiện ý của Mai vương phi đương nhiên ai cũng rõ, thoáng chốc cả Hương Cầm và An Nhiên đều chọn được một kẻ hầu cho mình.

Chỉ khi tới lượt Diệu An, có lẽ cô hơi khó tính trong việc lựa chọn nên vẫn còn trầm tư suy nghĩ.

Ngay lúc ấy, một nô tỳ khác hớt hải chạy vào rồi quỳ mọp xuống, cả người run lẩy bẩy:

" Nô tỳ Hạ Tâm xin dập đầu tạ lỗi với vương phi và các vị phu nhân ạ, nô tỳ vì ngủ gật mà tới chậm trễ, xin vương phi trách phạt nhẹ tay!"

Giọng nói này...

Thật sự rất quen thuộc!

" Cô tên là...

Hạ Tâm sao?"

Mai vương phi khẽ cười:

" Đúng rồi, cô ấy tên là Hạ Tâm, vừa được tuyển vào cung Long Đức trước đại hôn ba ngày, em...

Có chuyện gì với cô ấy sao?"

Diệu An không quan tâm tới những lời xung quanh nữa, cô khẽ bước tới, bảo Hạ Tâm ngước mặt lên.

Quả nhiên đó là Sen, người cô nghi ngờ.

Sen không khỏi giật mình khi nhìn thấy Diệu An, cô ấy như muốn khóc.

Diệu An sợ những người xung quanh sẽ nghi ngờ hai người họ, liền lên tiếng trước:

" Diệu An thấy nô tỳ Hạ Tâm này rất hợp mắt mình, xin phép vương phi, cho cô ấy theo hầu thiếp có được không?"

Mai vương phi cười hiền, lặng lẽ gật đầu.

" Không được!"

Giọng nói ấy là của Kim Dung, vì bụng ngày càng to nên cô ấy khó đi đứng, người hầu đang cẩn thận dắt cô ấy nhẹ nhàng bước tới, trông cô ta luôn tỏ vẻ mặt khó chiều lòng, thật sự rất nhàm chán.

" Kim Dung, em lại có chuyện gì vậy?"

" Vương phi, nô tỳ này là thiếp chọn trước, sao người lại tự ý muốn đưa cho ai thì đưa!"

Hương Cầm khẽ níu áo Diệu An, cô ấy lắc đầu ý muốn nói cô tốt nhất đừng gây sự với nữ nhân kia.

Nhưng Diệu An đâu thể nào bỏ rơi cố nhân của mình, huống hồ Kim Dung đó vừa đang mang thai lại có bản tính rất cao ngạo, hay ức hiếp các nô tỳ khác, điều này càng khiến cho Diệu An phải đưa Sen về với mình cho bằng được.

" Thưa phu nhân, không phải thiếp muốn giành giật gì của người, nhưng nô tỳ Hạ Tâm này quả thật...

Không phù hợp để hầu hạ cho phu nhân!"

Kim Dung trở nên cáu gắt, nàng quay phắt sang phía Diệu An nhìn cô bằng tia mắt nhả ra lửa, ánh mắt ấy có thể giết chết đối phương bất cứ lúc nào.

Diệu An có chút giật mình nhưng không đến mức phải run sợ, vẫn bình tĩnh giải thích:

" Thưa phu nhân, xin người hãy bình tâm nghe thiếp nói...

Hạ Tâm này ngũ quan dù có tương đồng nhưng trông khí sắc vô cùng u ám, dự rằng sẽ mang điềm xui đến cho chủ nhân mình...

Phu nhân lại đang mang thai, thần thiếp chỉ là lo lắng, muốn gánh vác điều không hay với người thôi!"

Có tiếng xì xào của các nô tỳ, Mai vương phi quét mắt một lượt tất cả đều trở nên im bặt.

Vẻ đẹp mỹ miều của Kim Dung cũng trở nên khó coi nhưng nàng vẫn cố cười khẩy, giọng điệu trở nên mỉa mai nghe khó lọt tai:

" Không ngờ thái tử của chúng ta lại chọn trúng một nữ nhân biết cả thuật bói toán nhỉ?"

Bói toán con khỉ!

Rõ ràng là tôi học theo các tác giả trong phim trong truyện các tác phẩm khác, chiêu này tuy đã dùng nhiều nhưng đều hiệu quả, người xưa thì đa phần luôn tin theo luật tâm linh mà!

" Thần thiếp không biết bói toán gì đâu ạ, chỉ là từng đọc sách qua vấn đề này, âu cũng là nghĩ cho tương lai của vị vương gia sắp sinh!"

Tôi ngụ ý cô sẽ sinh con trai, không phải giúp cô đắc ý hơn sao!

Kim Dung khẽ che miệng cười nhưng điệu bộ xem ra vẫn muốn gây khó dễ cho người đối diện:

" Cô thật sự tốt đến mức muốn san sẻ điềm xui với mẹ con ta sao...

Được, ta cũng không phải người hẹp hòi...

Chỉ cần cô quỳ xuống tại đây, dập đầu tạ lỗi với ta ba lần, ta sẽ ban nô tỳ này cho cô!"

" Kim Dung, em quá đáng lắm rồi, em có còn coi ta là vương phi không?"

Mai vương phi vô cùng tức giận với hành vi ngang tàng của Kim Dung, người ta nói vuốt mặt phải nể mũi, cô ta lại chẳng xem chính thất ra gì, lại dám ra uy với các phu nhân khác trước mặt nàng.

Hương Cầm đã hết nhịn nỗi, vội kéo Diệu An ra phía sau mình mà lên tiếng:

" Phu nhân, người không thể bắt Diệu An làm như vậy, cô ấy chỉ là xin một nô tỳ hợp ý mình chứ đâu gây ra tội tày trời gì!"

" Chị Hương Cầm nói đúng, vốn dĩ đây là nhã ý của vương phi, người có nói rất rõ ràng, chỉ cần mấy người bọn thiếp thích người nào vương phi đều sẽ ban cho người đó...

Chẵng lẽ phu nhân lại không xem trọng vương phi hay sao?"

Lời nói đanh thép của An Nhiên khiến Diệu An nửa mừng nửa lo, mừng vì cô bé ngây thơ ấy đã chịu nghe lời khuyên của cô, cố gắng mạnh mẽ hơn khi về làm dâu hoàng thất, lo là vì An Nhiên vốn là một nữ nhân vô ưu vô lo, giờ lại dám to tiếng với phu nhân cao ngạo kia, liệu có còn được an nhiên như cái tên của cô ấy nữa hay không!

" Các người hay lắm, hùa nhau ức hiếp ta, ta sẽ mang chuyện này tâu với thái tử!"

" Em thật sự muốn tâu với thái tử một chuyện nhỏ như thế này sao...

Không cần em phải lo lắng, ngay sau khi thái tử trở về, đích thân ta sẽ kể toàn bộ sự việc cho người nghe...

Lúc đó em nghĩ thái tử sẽ bênh vực em, hay tin vào lẽ phải...

Ta nghĩ, em hiểu tính cách của thái tử hơn cả ta..."

Kim Dung tức đến muốn thổ huyết nhưng không thể làm được gì liền ngúng nguẩy rời đi.

Lúc này Mai vương phi mới khẽ thở dài mệt mỏi, Diệu An liền cúi đầu cung kính :

" Tất cả là do thiếp đã khiến vương phi nhọc lòng..."

" Em đừng nói vậy, tính cách của Kim Dung trước giờ đều khó chịu như thế, ta cũng đã quen rồi..."

Đã quen rồi sao!

Vương phi, người vốn là nữ nhân có uy quyền nhất, tại sao phải cố chịu đựng một thiếp thất chứ...

Vương phi nhìn xuống chỗ Hạ Tâm, cô bé đã quỳ cúi đầu đã rất lâu rồi.

Cô liền quay lên bảo với Diệu An, cười dịu dàng:

" Ta ban nô tỳ Hạ Tâm cho em đấy!"

" Hạ Tâm, từ nay ngươi phải chăm sóc phu nhân Diệu An thật chu đáo có biết không?"

" Nô tỳ tuân lệnh ạ!"

Cả ba chị em Diệu An cùng với Hạ Tâm cùng cúi đầu cảm ơn Mai vương phi.

Ngay sau khi tất cả cùng rời đi trở về khu hậu viện gần tư phòng của ba chị em, Diệu An mới mừng rỡ ôm lấy Hạ Tâm, cô bé cũng ôm chầm lấy cô, cả hai nước mắt ngắn dài khiến Hương Cầm và An Nhiên chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra trước mắt mình.
 
Back
Top Bottom