Ngôn Tình Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,527,007
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
hanh-trinh-doat-lai-hao-quang-nu-chinh.jpg

Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Tác giả: Già Phê Nãi Đống
Thể loại: Ngôn Tình, Hệ Thống
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Văn án:

Tô Sầm Sầm vô tình xuyên thành nữ chính trong một quyển tiểu thuyết vườn trường.

Trong cuốn sách này, nữ chính bị một kẻ xuyên sách đoạt đi hào quang. Từ một đại tiểu thư được người người nuông chiều trở thành một nữ phụ bia đỡ đạn, chuyện xấu gì cũng làm, người gặp người ghét.

Tô Sầm Sầm: Ai thèm làm nữ phụ bia đỡ đạn cơ chứ. Từ hôm nay trở đi, tôi muốn phản công!

Một thời gian sau, mọi người phát hiện Tô Sầm Sầm mới ngày nào còn nhõng nhẽo vô lý nay đã thay đổi.

Nữ chính phim tuyên truyền trường học là cô, học giỏi đứng đầu lớp là cô, thậm chí người trong lòng của cao lãnh chi hoa(*) Tam Trung Bách Thanh cũng...

Cũng là cô?

Tô Sầm Sầm chăm chăm chỉ chỉ làm nhiệm vụ để được nhanh về nhà: Hả? Cậu nói gì cơ?

Mà khi Tô Sầm Sầm cố gắng trở thành một nữ chính xinh đẹp tài hoa lương thiện, cô lại phát hiện nhiệm vụ mà hệ thống tuyên bố ngày càng không đáng tin cậy.

[Nắm tay nam chính Bách Thanh.]

[Hôn nam chính Bách Thanh.]

Tô Sầm Sầm:...Sao lại có cả kịch bản yêu đương thế này?

Hệ thống cười ngây thơ vô tội: Hôn hôn, quyển tiểu thuyết này là tình yêu mà.​
 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 1: Cô chết khi còn chưa trưởng thành


Chương 1: Cô chết khi còn chưa thành niên

Edit: Tư Đằng

Beta: Cánh Cụt Biết Bay

**********

Ngày mùa hè ánh nắng gay gắt, đường chạy điền kinh màu đỏ dường như cũng bị phơi đến mức nóng rực.

Trong tay Tô Sầm Sầm cầm chai nước khoáng, vừa uống vừa nhìn cô gái bị mọi người vây quanh ở cách đó không xa.

Gương mặt của Vu Hoàn có vẻ đẹp dịu dàng điềm đạm, làn da trắng nõn ở dưới ánh nắng càng trắng, gần như trong suốt, mái tóc mềm mại bị gió thổi hơi rối, hình như vừa mới chạy bộ làm nóng người nên trên trán hơi toát mồ hôi. Trong thời tiết oi bức thế này, mấy bạn học khác chạy xong đều mồ hôi đầm đìa thở phì phò như cún, chỉ có dáng người của cô ta vẫn đứng thẳng tắp, th* d*c nhẹ nhàng uống từng ngụm nước nhỏ, cả người trông như một nữ thần.

Có lẽ là cảm nhận được ánh mắt của Tô Sầm Sầm, Vu Hoàn quay đầu lại cười, lúm đồng tiền nhỏ ở bên môi như ẩn như hiện, vừa thuần khiết lại dịu dàng.

"Tiểu Sầm, lại đây nói chuyện cùng nhau đi."

Vu Hoàn rất nhiệt tình vẫy tay gọi Tô Sầm Sầm, gọi giống như vô cùng thân thiết.

Tô Sầm Sầm cầm chai nước, đứng lên phủi phủi bụi trên quần, làm như không thấy cô ta mà cứ thế lướt qua đám người. Thái độ kiêu ngạo này khiến cho mọi người xung quanh đều không vừa lòng.

"Cậu ta làm gì vậy chứ?"

"Giả vờ không nhìn thấy bọn mình hả?"

Mấy nữ sinh bên cạnh Vu Hoàn lớn tiếng phàn nàn nhưng khi thấy Tô Sầm Sầm nghiêng đầu qua lại lúng túng nhỏ giọng lại. Toàn trường Tam Trung đều biết Tô Sầm Sầm là mỹ nhân độc ác, dáng vẻ ngày thường thì xinh đẹp mê hoặc lòng người nhưng độ nham hiểm và thích gây chuyện lại đứng đầu.

Khi vừa mới nhập học, Tô Sầm Sầm đã tụ tập đánh nhau bên ngoài trường học nên bị thông báo phê bình trước toàn trường.

Nghe nói là do có một nữ sinh trường nghề bên cạnh nói xấu sau lưng Tô Sầm Sầm nhưng lại trùng hợp bị cô nghe thấy. Ngày hôm đó sau khi tan học, Tô Sầm Sầm dẫn theo mấy tên côn đồ bên ngoài chặn người ở cổng trường rồi cho cô gái đó ăn vài bạt tai ngay trước mặt mọi người, đánh sưng cả mặt của cô gái kia. Sự việc có tính chất ác liệt như thế nhưng Tô Sầm Sầm lại chỉ bị phạt rất nhẹ, không đau không ngứa.

Sau đó lại nghe nói nhà họ Tô tặng cho trường Tam Trung và trường dạy nghề bên cạnh một cái thư viện để đè chuyện này xuống. Bởi thế mà Tô Sầm Sầm "một trận chiến thành danh", người trong trường đều kiêng dè cách làm việc ngang ngược của cô nên chẳng ai dám chống đối cả.

Hiện tại, mỹ nhân rắn rết Tô Sầm Sầm đang ngồi yên lặng ở giữa cầu thang chống đầu ngẩn ngơ. Tính ra thì hôm nay đã là ngày thứ ba cô xuyên vào quyển sách này.

Sống thuận buồm xuôi gió mười bảy năm, Tô Sầm Sầm chưa bao giờ nghĩ tới chỉ vì một vụ tai nạn xe cộ lại làm mình vô tình xuyên tới một quyển tiểu thuyết vườn trường thế này.

Giọng nói máy móc lạnh lùng của hệ thống dường như vẫn còn quanh quẩn bên tai.

[Đây là một quyển tiểu thuyết Mary Sue* kiểu cũ. Vì linh hồn từ thế giới khác của Vu Hoàn tham gia vào nên trật tự thế giới bị sụp đổ.]

[Điều cô cần làm chính là xây dựng lại cốt truyện bị Vu Hoàn bóp méo, thay nguyên chủ đoạt lại hào quang của nữ chính.]

*Mary Sue là tên chung cho bất kỳ nhân vật hư cấu nào tài giỏi hoặc hoàn hảo đến mức vô lý, ngay cả trong bối cảnh hư cấu.

Sắc mặt Tô Sầm Sầm bình tĩnh, ngón tay gõ nhẹ lên đầu gối.

Những ký ức được hệ thống truyền vào trong đầu cứ như đang phát một bộ phim điện ảnh.

Trước đó khi Vu Hoàn chưa xuyên tới, Tô Sầm Sầm vốn sẽ sống theo quỹ đạo đã định sẵn, được người trong nhà chiều chuộng nuôi dưỡng, lớn lên thuận buồm xuôi gió. Không chỉ thi đậu vào trường đại học mình yêu thích mà còn thuận lợi đến với nam chính Bách Thanh. Nhưng từ lúc Vu Hoàn mang theo hệ thống xuyên tới thì quỹ đạo cuộc đời của Tô Sầm Sầm đã bị thay đổi hoàn toàn.

Năm cô tám tuổi, bố cô vui vẻ mang hai mẹ con nhà họ Vu kia về, nói đây là mẹ kế và chị kế về sau sẽ sống cùng họ. Vì ở thế giới cũ cuộc sống của Vu Hoàn quá mức khốn khổ nên cô ta quyết tâm không để bản thân rơi vào hoàn cảnh như vậy nữa.

Dưới sự trợ giúp của hệ thống, Vu Hoàn đã bày mưu tính kế nhằm cướp đoạt hào quang của nữ chính Tô Sầm Sầm. Không chỉ biến nữ chính Tô Sầm Sầm thành một nữ phụ hung ác chuyên làm chuyện xấu xa mà còn đuổi cùng gϊếŧ tận, sắp đặt sự cố hại chết Tô Sầm Sầm. Lúc đó thậm chí Tô Sầm Sầm còn chưa trưởng thành.

Đời trước cô ở trong gia đình đơn thân sống tự nhiên phóng khoáng, chưa bao giờ phải trải qua những việc oan ức như vậy, vì thế cô cảm thấy rất đau đớn.

Cô im lặng ngồi một lúc, khi tiếng chuông vào lớp vừa vang lên thì hệ thống đột nhiên lên tiếng sau ba ngày biến mất.

[Đang tải nhiệm vụ...]

[Tít, kích hoạt điểm cốt truyện đầu tiên có thể thay đổi: Thay Vu Hoàn đưa Tô Minh Viễn bị ngất đi bệnh viện.]

Tô Sầm Sầm híp mắt nhìn người đàn ông đang đi cùng ban lãnh đạo của trường ở cách đó không xa. Đó là bố của nguyên chủ - Tô Minh Viễn.

Trong trí nhớ của nguyên chủ, tuy Tô Minh Viễn thường xuyên vắng nhà đi công tác nhưng lại rất yêu thương cô ấy. Mỗi lần đi công tác về ông nhất định sẽ mang quà về cho nguyên chủ, mỗi dịp sinh nhật sẽ tổ chức nhiều kiểu tiệc khác lạ cho cô ấy...

Đương nhiên sau khi bị Vu Hoàn cố tình bôi nhọ thì những thứ này cũng dần không còn nữa.

Do Vu Hoàn nhiều lần kíƈɦ ŧɦíƈɦ trong tối ngoài sáng khiến nguyên chủ ngày càng trở nên cố chấp, không ngừng làm ra những chuyện khiến Tô Minh Viễn thất vọng, làm ông nản lòng thoái chí mặc kệ Tô Sầm Sầm tự sinh tự diệt. Cũng chính bởi vì thế Vu Hoàn mới tìm được cơ hội diệt cỏ tận gốc với nguyên chủ.

Mà quy kết lại, ngọn nguồn của tất cả mọi sự thất vọng này chính là khi Tô Minh Viễn mệt nhọc quá độ phải nằm viện nhưng Tô Sầm Sầm không một lần ghé thăm.

Dọc theo con đường lát đá, Tô Sầm Sầm đi theo phía sau Tô Minh Viễn một khoảng không xa không gần.

Tô Minh Viễn là thành viên lớn nhất trong hội đồng quản trị của trường Tam Trung nên trên đường đi được rất nhiều lãnh đạo trong trường tâng bốc. Có lẽ là vừa từ công ty tới đây, nên trên người ông vẫn đang mặc tây trang, tóc cũng được vuốt gọn gàng ra phía sau để lộ gương mặt trưởng thành tao nhã.

Cứ đi tiếp sẽ đến sân thể dục.

Tô Minh Viễn đang định tiếp tục đi về phía trước thì lại gặp Vu Hoàn vừa học thể dục xong chuẩn bị quay về lớp. Cô ta nhìn thấy Tô Minh Viễn thì ánh mắt sáng ngời, đứng ở bậc thang vẫy tay chào ông: "Chào chú ạ."

Tóc Vu Hoàn búi lên cao, gương mặt trắng nõn tràn đầy sự vui mừng khi gặp người thân, hai má hồng hồng khiến ai nhìn cũng thấy thích. Vu Hoàn chạy tới trước mặt Tô Minh Viễn nở nụ cười:

"Sao hôm nay chú lại tới trường học thế ạ?"

Cô ả dùng giọng nói dễ thương lại mang theo chút nghịch ngợm rất có chừng mực.

Tính tình Tô Minh Viễn từ trước đến nay đều rất tốt. Tuy Vu Hoàn không phải là con ruột của ông nhưng sống cùng nhau đã lâu, cho dù không có tình cảm ruột thịt cũng sẽ có sự yêu thương của người lớn với trẻ con. Ông xoa đầu Vu Hoàn nói:

"Đến trường học xem xét tình hình một chút."

Thật ra việc này không cần Tô Minh Viễn đích thân phải đi, chẳng qua là trước khi đi công tác ông vừa cãi nhau một trận với Tô Sầm Sầm, hôm nay về là muốn dỗ dành con gái một chút nên mới mượn danh nghĩa đi thị sát đến gặp Tô Sầm Sầm.

Liếc mắt nhìn mấy nhóm người phía sau Vu Hoàn, ông hỏi: "Tiểu Sầm đâu rồi, sao chú không thấy nó?"

Trước khi tới ông còn cố ý bảo trợ lý tra thời khoá biểu của hai người, lẽ ra giờ này hai đứa phải cùng nhau học thể dục mới đúng chứ.

"À, chắc Tiểu Sầm đi cùng với bạn rồi ạ."

Vẻ mặt Vu Hoàn vô cùng ngây thơ vô tội nhưng lại không nhịn được cười nhạo trong lòng.

Tô Minh Viễn cực kỳ ghét đám bạn bè xấu xa của Tô Sầm Sầm. Lần trước hai người cãi nhau cũng vì Tô Sầm Sầm đi chơi cả đêm không về cùng đám người đó, bây giờ lại nói cho ông ấy biết Tô Sầm Sầm đi tìm đám đó...

Vu Hoàn tươi cười dịu dàng, thấy Tô Minh Viễn nhíu mày khó chịu, đang định nói chuyện lại nghe thấy một giọng nói trong trẻo chen vào.

"Bố ơi!"

Tô Sầm Sầm nhảy chân sáo tới, cố ý thân mật kéo tay rồi dựa đầu vào vai Tô Minh Viễn trước mặt Vu Hoàn. Gương mặt cô giống Tô Minh Viễn tới ba phần, không còn thần thái ảm đạm như hồi trước. Khi nở nụ cười lại càng xinh đẹp động lòng người, đặc biệt là đôi mắt giống y hệt người mẹ đã mất kia, cười lên giống như chứa đựng cả bầu trời đầy sao bên trong.

Ông yêu thương sửa lại tóc mái của Tô Sầm Sầm, bình thường ở công ty toàn nghiêm khắc ít khi cười nói nhưng lúc này lại là một người bố hiền từ cười híp mắt trêu đùa với con gái.

Ánh mắt của Tô Sầm Sầm chợt sáng lên, một cảm giác cực kỳ quen thuộc chợt dâng lên trong lòng. Cô nhìn bố của nguyên chủ ở trước mặt, trong lòng hơi rung động, giống như là... đã từng trải qua cảnh tượng này.

Không thể nào, mình và nguyên chủ ngoài cái tên giống nhau thì quan hệ có bắn đại bác cũng không tới.

Tô Sầm Sầm lắc đầu bỏ qua suy nghĩ không nên có này, tiếp tục ngoan ngoãn khoác tay Tô Minh Viễn.

"Con xin lỗi bố, là do con cố tình gây sự."

Đã lâu không được nghe con gái nhẹ giọng làm nũng, Tô Minh Viễn đã giương cờ trắng đầu hàng trong nháy mắt. Ông đưa cho Tô Sầm Sầm món đồ được đóng gói tinh xảo mà ông ôm trong lòng nãy giờ, xoa nhẹ đầu cô:

"Con thích nhất túi xách thương hiệu D đúng không? Phiên bản giới hạn toàn cầu, bố đặc biệt gọi người xếp hàng mua cho con đấy."

Vừa dứt lời, ông hơi mệt mỏi nhắm mắt lại, tay xoa nhẹ huyệt thái dương. Vu Hoàn đứng một bên bị phớt lờ một lúc lâu, lúc nhìn thấy động tác này của ông thì trong mắt hiện lên một tia đắc ý, giây sau đã trưng khuôn mặt mang đầy vẻ lo lắng hỏi:

"Chú mệt ạ? Hay là tìm chỗ nào nghỉ ngơi một lúc đi ạ?"

Lúc nói lời này, cô ả còn vô tình liếc mắt nhìn Tô Sầm Sầm đang đứng bên cạnh cúi đầu bóc gói quà. Tuy cô ta không biết tại sao hôm nay Tô Sầm Sầm lại đột nhiên thay đổi thái độ với Tô Minh Viễn, nhưng cho dù có làm gì đi chăng nữa cũng chỉ là giãy giụa lúc hấp hối mà thôi.

Là một người biết trước cốt truyện, lại có hệ thống xuyên sách, Vu Hoàn rất tin tưởng vào bản thân.

"Không cần đâu." Giọng nói của Tô Minh Viễn vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Vu Hoàn.

"Còn con nữa, Tiểu Hoàn." Tô Minh Viễn gọi trợ lý đằng sau đưa gói quà cho Vu Hoàn: "Chú không rõ con thích cái gì nên cũng mua túi xách D cho con."

Bởi vì câu nói không biết con thích cái gì kia, sự ghen ghét của Vu Hoan đối với Tô Sầm Sầm nháy mắt lên đến đỉnh điểm. Không phải là không biết, rõ ràng là không hề quan tâm.

Vì không muốn để người khác nhìn ra sự khác thường của mình, Vu Hoàn đành tự an ủi bản thân trong lòng: 'Không việc gì phải gấp gáp, Tô Sầm Sầm làm sao có thể đấu lại người xuyên sách như mình. Được Tô Minh Viễn yêu thương chứ gì, sớm muộn gì tôi cũng đoạt lấy nó từ trong tay cô!'

Vu Hoàn lặp đi lặp lại lời này trong lòng. Lúc ngẩng đầu lên gương mặt cô ả đã quay lại vẻ dịu dàng hiền lành động lòng người như trước.

Chuông vào lớp lại reo lên, Tô Minh Viễn không muốn hai người trễ giờ học nên chủ động thúc giục:

"Được rồi, mau về lớp đi, buổi tối bố sẽ tới đón hai đứa tan học."

Tô Sầm Sầm ôm món quà rời đi. Vu Hoàn nhìn bóng dáng cô đi mất, lặng lẽ đi chậm lại, trong lòng đếm ngược từng giây. Một tay cô ta thò vào trong túi áo thuần thục mở khoá di động.

Tô Sầm Sầm đã đi rồi, chỉ cần bây giờ giành việc đưa Tô Minh Viễn đến bệnh viện trước để lấy lòng ông, việc Tô Sầm Sầm mất đi sự nuông chiều chỉ là chuyện sớm hay muộn. Suy cho cùng sẽ chẳng có ai yêu thương đứa con gái suốt ngày đi gây chuyện ở khắp nơi, lúc cần đến lại chẳng thấy mặt đâu.

Đến lúc Tô Sầm Sầm mất đi sự che chở của Tô Minh Viễn, tất cả sẽ do cô ta định đoạt!

Vu Hoàn nở nụ cười sảng khoái, trong ánh mắt như đã đoán trước viễn cảnh sống hạnh phúc không cần phải nhìn sắc mặt ai trong tương lai của mình. Nhưng lúc cô ta quay đầu lại, vốn tưởng rằng có thể nhìn thấy hình ảnh Tô Minh Viễn ngất xỉu xuống đất, ai ngờ lại là bóng dáng của Tô Sầm Sầm. Gương mặt đắc ý của Vu Hoàn tan ra trong nháy mắt.

Cô ta, cô ta đi rồi cơ mà? Sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây!

Được trợ lý giúp đỡ, Tô Sầm Sầm rút điện thoại gọi 120.

Cô làm như vô tình ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt khiếp sợ của Vu Hoàn rồi cười khiêu khích.
 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 2: Nụ cười giấu dao


【Ting, chúc mừng ký chủ thành công thay đổi điểm quan trọng đầu tiên của cốt truyện. Đường về nhà lại gần thêm một bước. Mong ký chủ sẽ luôn cố gắng như vậy!】

Truyện chỉ được đăng tải tại truyenwiki1.com!!!
 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 3: Nhìn qua cực kỳ đáng thương


[Ký chủ, đừng quên Truyện cô có tất cả ký ức của nguyên chủ.]

Giọng nói của Bách Thanh hơi khàn khàn nhưng lại không hề khó nghe, Được trầm trầm mang theo chút quyến rũ.

"Thầy ơi, em có thể nhảy Đăng."

Tô Sầm Sầm sờ sờ gương mặt hơi nóng lên của mình, Tải hít sâu một hơi rồi ngước mắt hỏi: "Thầy thấy em có thể không ạ?"

Chỉ đơn giản là cho dù không được lên Tại sân khấu biểu diễn cùng người trong lòng, cũng muốn học được điệu nhảy này để tưởng tượng có thể cùng cậu ấy biểu diễn trên sân khấu.

Tô Sầm Sầm híp mắt nhìn nam sinh đang biểu diễn trên kia. Khoảng cách quá xa nên cô không nhìn rõ được gương mặt, nhưng người đó vai lưng rộng lớn, truyenwiki1.com đường cong cánh tay rắn chắc, đôi chân vừa thẳng vừa dài, chỉ cần nhìn qua cũng biết đây chắc chắn là một người cực kỳ đẹp trai.
 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 4: TĐLNN


[Ting, chúc mừng cô đã thành công thay đổi điểm cốt truyện thứ hai. Tiếp tục cố gắng nha!]
 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 5: Có Muốn Gia Nhập Giới Giải Trí Không


Edit: Tư Đằng

Beta: Hải Ngân

**********

Hôm đó, ba người kia đi cả đêm không về, còn Tô Sầm Sầm thì ngủ một mạch đến tận sáng.

Mấy ngày nay, tinh thần của cô đều trong trạng thái căng thẳng, mỗi giờ mỗi phút đều nghĩ đến nhiệm vụ. Hôm qua Vu Hoàn bị ngã đau như vậy, đương nhiên tâm trạng của Tô Sầm Sầm cũng rất tốt.

Điều này dẫn đến việc cô suýt nữa thì ngủ quên.

Cô vội vã chạy nhanh đến trường, may thay kịp vào phòng học trước khi chuông kêu năm phút.

Không nghi ngờ gì nữa, vừa mới vào cửa Tô Sầm Sầm đã bị những ánh mắt từ bốn phương tám hướng nhìn chăm chú. Tìm tòi dò xét, ngạc nhiên, khinh bỉ... Từng ánh mắt dán chặt vào cô như muốn xuyên thủng cô vậy. Đương nhiên, tình trạng này cũng không kéo dài...

Bởi vì...

"Tô Sầm Sầm!" Lâm Tư Ý chống bàn đứng lên, thái độ cực kỳ xấu: "Chân của Hoàn Hoàn đã xảy ra chuyện gì vậy hả?"

"Chân?" Tô Sầm Sầm nhướng mày, nhìn khuôn mặt tức tối dữ tợn của Lâm Tư Ý, cô cười như không cười: "Liên quan gì đến tôi."

Khi nói lời này, hai mắt của cô cong cong, lúm đồng tiền bên má như ẩn như hiện, trông cực kỳ vô tội, nhưng trong mắt người khác thì lại không phải như thế.

Lâm Tư Ý hung hăng gào thét: "Đúng là không biết xấu hổ."

Giọng nói của cô ta không lớn không nhỏ, đủ để cho cả lớp có thể nghe thấy.

Nhất thời tất cả mọi người đều nhìn về phía Lâm Tư Ý.

Có người cẩn thận giật nhẹ góc áo của cô ta, ý bảo cô ta đừng nói nữa.

Lâm Tư Ý càng không nghe.

Cô ta chỉ vừa nhớ tới dáng vẻ lê hoa đái vũ* của Vu Hoàn sáng nay là lại khó chịu, huống chi người đẩy Vu Hoàn chính là bạn của Tô Sầm Sầm.

*Lê hoa đái vũ: Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.

Lâm Tư Ý cảm thấy tất cả những chuyện này chắc chắn là do Tô Sầm Sầm sai khiến. Cô ta hắng giọng: "Tô Sầm Sầm, cậu không chột dạ à?"

"Vu Hoàn bị thương ở chân, cậu thay cậu ấy lên sân khấu, vả lại điệu nhảy đó khó như vậy, chỉ một buổi chiều mà cậu đã học được rồi sao?"

Cô ta khinh bỉ cười nhạo: "Sợ là đã chuẩn bị trước hết rồi."

"Ồ?" Tô Sầm Sầm cười hỏi lại: "Tôi chuẩn bị cái gì?"

"Đương nhiên là chuẩn bị sẵn sàng thay thế Vu Hoàn bất cứ lúc nào!" Lâm Tư Ý hung hăng đập bàn: "Camera giám sát đã ghi lại được, hai người đẩy Hoàn Hoàn chính là Vương Minh và Trần Liên. Đó không phải là bạn tốt nhất của cậu sao?"

Lâm Tư Ý đưa ra kết luận cuối cùng: "Chắc chắn là do cậu sai khiến."

Nói đến đây, nếu là như trước kia, Tô Sầm Sầm chắc chắn sẽ cãi lại, nhưng bây giờ cô không làm thế. Mấy chuyện này thậm chí còn chẳng khơi dậy được hứng thú của cô, Tô Sầm Sầm thấy Lâm Tư Ý kích động còn tốt bụng đưa cốc nước trong tay cho cô ta.

Cuối cùng, Tô Sầm Sầm chậm rãi quay về chỗ ngồi của mình, lười biếng dựa vào ghế, lạnh lùng nhìn Lâm Tư Ý: "Cậu có chứng cứ gì không?"

Một câu nói nhẹ nhàng của cô đã lật đổ hết mấy thứ dài dòng Lâm Tư Ý vừa mới nói.

Quần chúng hóng hớt bên cạnh cũng vì câu nói này mà tỉnh táo.

Đúng vậy, nếu không có chứng cứ thì tất cả đều chỉ là nói suông.

Tô Sầm Sầm nhìn gương mặt Lâm Tư Ý lúc đỏ lúc xanh, cực kỳ hài lòng nhếch môi.

Tình huống này cũng không làm cô ngạc nhiên lắm, Tô Sầm Sầm biết chắc Vu Hoàn sẽ ngáng chân cô nên đã chuẩn bị tâm lý sẵn rồi, còn Lâm Tư Ý thì chưa.

Cô ta hơi há mồm định cãi lại, nhưng lại bị người bên cạnh nhanh tay bịt miệng lại rồi kéo ngồi xuống.

Lúc này ở sau cửa của lớp mười, Vu Hoàn vịn tường thong thả xoay người.

Cô ta đã sớm đoán được Lâm Tư Ý không nói lại Tô Sầm Sầm, nhưng không sao cả, ý định của cô ta chỉ là làm mọi người ghét bỏ Tô Sầm Sầm thêm một chút mà thôi.

Mắt cá chân của Vu Hoàn quấn băng vải rất dày, nhìn hơi vụng về nhưng thực ra chẳng ảnh hưởng gì đến việc đi đường của cô ta.

Bước chân của cô ta vững vàng mạnh mẽ, tới gần cửa lớp thì cố tình bước chậm lại.

Cô ta vịn tường chậm chạp bước từng bước, lập tức khơi gợi sự đồng tình của các bạn học.

Có người chạy tới dìu cô ta vào phòng học, Vu Hoàn cười nói cảm ơn, nhưng trong đáy mắt lại xẹt qua một tia tàn nhẫn.

Không cần vội. Chắc chắn sẽ còn có cơ hội.

- --

Thời gian hai tiết học trôi qua rất nhanh.

Chuông tan học vang lên, các bạn học trong lớp rất tự giác đứng dậy đi ra ngoài.

Tô Sầm Sầm đi sau mọi người, chậm rãi đi ra ngoài.

Có điều chưa đợi cô đi tới cửa lớp đã bị giáo viên chủ nhiệm gọi lại.

"Tô Sầm Sầm."

Lý Lăng Phong là giáo viên nữ có tuổi không lớn lắm, đeo một cặp kính đen, tóc dài búi sau đầu giống như thành phần trí thức.

Cô giáo vừa xuất hiện, các bạn học đang đi không tự chủ đều đồng loạt dừng lại, tất cả quay đầu nhìn cô ấy.

"Các em nhìn cái gì, mau ra sân thể dục đi."

Lý Lăng Phong vẫy tay, bước nhanh tới trước mặt Tô Sầm Sầm: "Tới đây, đến văn phòng với cô."

Văn phòng?

"Có chuyện gì sao cô?" Tô Sầm Sầm cẩn thận không đi cùng Lý Lăng Phong ngay.

Không phải là cô chuyện bé xé ra to, chủ yếu là do học sinh luôn có cảm giác sợ hãi với văn phòng, huống chi dáng vẻ của Lý Lăng Phong bây giờ còn rất sốt ruột.

Hay là nguyên chủ để lại vấn đề rối rắm gì rồi?

Nhìn thấy Tô Sầm Sầm đang nghi ngờ, Lý Lăng Phong vỗ vai cô an ủi: "Không phải chuyện gì xấu, em cứ tới là được."

Đã nói đến như vậy rồi, Tô Sầm Sầm cho dù không muốn đi cũng phải đi.

Trong văn phòng không có nhiều người, lúc Tô Sầm Sầm đẩy cửa đi vào, liếc mắt một cái đã thấy người đàn ông đứng bên cửa sổ.

Vóc dáng của anh ta không hẳn là cao, gương mặt tạm coi là thanh tú đi, nhưng cách trang điểm ăn mặc lại rất thời trang, nhìn qua đều là sản phẩm mới của những hãng thời trang nổi tiếng.

Lúc nhìn thấy Tô Sầm Sầm, ánh mắt anh ta sáng lên, không nhịn được lướt qua đánh giá cô vài lần.

Ánh mắt đánh giá cô của anh ta càng ngày càng rõ.

Tô Sầm Sầm bị phản ứng này của anh ta làm cho ngẩn ngơ. Không lẽ người này bị bệnh tâm thần? Cô nhìn Lý Lăng Phong với ánh mắt cầu cứu.

Lý Lăng Phong nói: "Anh Trình, anh tự giới thiệu một chút đi."

"Đúng rồi, đúng rồi." Người đàn ông lúc này mới phản ứng lại, rút từ trong túi ra một tờ danh thiếp nền trắng chữ đen, hoa văn đơn giản.

Anh ta hắng giọng: "Tôi là người đại diện của công ty truyền thông Lăng Độ, Trình Lẫm."

"Hôm nay tôi tới đây muốn hỏi một chút, bạn học Tô có muốn gia nhập giới giải trí không?"

Trình Lẫm?

Ánh mắt Tô Sầm Sầm hơi thay đổi.

Xem ra đây là người đại diện vốn nên ký hợp đồng với Vu Hoàn.

Người kia năng lực xuất sắc, một tay đưa Vu Hoàn trở thành một ngôi sao hạng A hàng đầu trong số những người đại diện còn lại.

Tô Sầm Sầm mím môi, căn cứ theo cốt truyện trong nguyên tác thì cô không cần phải gia nhập giới giải trí, nhưng vấn đề là nếu hôm nay cô từ chối Trình Lẫm, một ngày nào đó anh ta tới tìm Vu Hoàn thì phải làm sao đây?

Khi đó Vu Hoàn sẽ càng được nhiều người yêu thích, mà thiện chí của người qua đường cũng sẽ ảnh hưởng đến sức mạnh hào quang của nữ chính.

"Bạn học Tô, bạn học Tô." Trình Lẫm gọi cô hai tiếng, dáng vẻ không hề sốt ruột.

Anh ta cũng từng là học sinh ở Tam Trung, hôm qua đáp ứng lời mời của bạn học cũ mới tham gia lễ kỷ niệm thành lập trường. Bây giờ nghĩ lại thì thấy thật may mắn vì anh ta đã tới, nếu không thì đã bỏ lỡ một mầm non thật tốt thế này rồi.

Tô Sầm Sầm định thần lại: "Thật ngại quá."

Bên ngoài cô làm ra vẻ rất nhẹ nhàng thanh thản nhưng trong lòng thì lo lắng gọi hệ thống: "Hệ thống, hệ thống."

[Ở đây này, moa moa.]

"Đưa cho tôi tư liệu chi tiết của Trình Lẫm đi." Tô Sầm Sầm hơi ngừng rồi bổ sung: "Từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ ấy."

Hệ thống im lặng một lúc, sau đó một phần tư liệu chi tiết của Trình Lẫm được truyền vào trong đầu Tô Sầm Sầm.

Ba giây sau, Tô Sầm Sầm cười nói: "Anh Trình, trước mắt thì tôi không có ý định gia nhập giới giải trí."

Trình Lẫm ngạc nhiên. Nhưng không đợi anh ta lên tiếng giữ người, cô bé trước mắt lại nói.

"Nhưng tôi có thể đề cử cho anh một người còn tốt hơn."
 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 6: CMGNGGTK



 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 8: Nhiệm vụ



 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 9: yêu sớm!



 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 10: vận động bầu cử



 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 11: Hình phạt



 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 13: Món hàng



 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 14: nàng dâu



 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 15: đừng nghiện



 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 16: Muốn cô làm trái quy định đấy à?



 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 17: đi thi đại học



 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 18: trái tim nhỏ



 
Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Chương 19: (Hint): Nắm



 
Back
Top Bottom