Ngôn Tình Hành Tinh Hoa Hồng

Hành Tinh Hoa Hồng
Chương 40: Ngoại truyện 2


Edit: Rừng Nhỏ Đầy Deadline

Proofread: Mỳ.

Kiều Tinh Ngôn loáng thoáng đoán được một ít nhưng cô không chắc chắn lắm.

Ánh đèn trong nhà hàng tối sầm, chỉ còn những ngọn đèn tin hin gắn trên trần nhà tựa sao hôm giữa trời đang tỏa sáng rực rỡ nơi màn đêm.

Tạ Dịch An không cầm bó hoa kia, mà tiến về phía trước một bước, đứng trước mặt Kiều Tinh Ngôn.

Đôi mắt đen nháy của Kiều Tinh Ngôn nhìn anh, bàn tay buông thõng bên hông túm chặt làn váy.

Giờ đây trong lòng cô chỉ có một câu duy nhất, may thay tối nay mình mặc một chiếc váy khá xinh đẹp. Thế nhưng… Cô chưa trang điểm!

Tạ Dịch An đứng trước mặt cô, hít một thật sâu. Dẫu bị ngăn cách bởi chiếc kính mỏng gọng bạc song anh lại lộ rõ vẻ thấp thỏm.

“Anh… không dọa em sợ đâu nhỉ.” Con ngươi của Tạ Dịch An rủ xuống, nhìn cô gái trước mặt mình. Anh khẽ mở lời, giọng nói có đôi lấp lửng.

Anh chẳng phải là người dễ mất bình tĩnh. Dù từng đứng trên hội nghị quốc tế, đối mặt với hàng trăm con người đến từ các quốc gia khác nhau, anh vẫn có thể dõng dạc trình bày mọi thứ.

Nhưng hôm nay, anh không thể bình tĩnh nổi khi đứng trước mặt cô gái này.

”Anh…” Kiều Tinh Ngôn thỏ thẻ, nhìn anh chăm chú, anh không phải là người duy nhất mất bình tĩnh. Đọc Full Tại Truyenfull.io

Vì cô cũng lo lắng.

Tay bị anh cầm lấy, người đàn ông cụp mắt xuống, trông thật tập trung và nghiêm túc.

Tạ Dịch An dừng một chút rồi mới nói: “Anh đã suy nghĩ về chuyện này rất lâu rồi, cũng đã nghĩ vô vàn cách vì muốn tặng cho em một bất ngờ, một thứ đặc biệt nhất…”

Người đàn ông tủm tỉm, có lẽ là vì cả đời này anh chưa từng nói những lời buồn nôn đến thế trước mặt nhiều người như vậy.

“Nhưng giờ nhìn em, anh bỗng cảm thấy -”

Dường như anh đang dần nín lặng.

Tạ Dịch An không nói tiếp nữa, anh chỉ buông tay Kiều Tinh Ngôn ra, lùi về phía sau nửa bước. Sau đó đứng trước mặt cô, từ từ quỳ một chân xuống đất.

Ngón tay thon dài của người đàn ông cầm cái hộp nhung xanh, chiếc nhẫn kim cương dính trong tấm vải nhung đen còn sáng soi hơn cả sao trời, ánh lên tia sáng rạng rỡ dịu dàng.

“Kiều Tinh Ngôn.” Tạ Dịch An gọi tên cô, giọng nói cực kỳ nghiêm túc.

“Em có đồng ý-” Anh hơi ngập ngừng, “Gả cho anh không?”

Tiền Khả Khả đã hoàn toàn coi khung cảnh này thành một bộ phim thần tượng: “Oa.”

Mọi người xung quanh bắt đầu hò reo: “Gả cho anh ấy- Gả cho anh ấy_”

Kiều Tinh Ngôn không biết mình bị làm sao, rõ ràng là chuyện vui mà đôi mắt bỗng dưng rấm rứt. Mũi cô nghẹn ngào, kéo cổ tay áo của Tạ Dịch An, “Anh… Đứng lên cái đã.”

“Vậy em đồng ý chứ?” Tạ Dịch An nhẹ giọng nói.

“Vâng.” Đôi mắt Kiều Tinh Ngôn đo đỏ, cô khẽ vâng một tiếng.

Về người ở tương lai, cô chưa bao giờ nghĩ tới người khác nên tất nhiên là cô sẽ đồng ý.

Người đàn ông đang quỳ gối trước mặt cuối cùng cũng hé môi cười.

Tạ Dịch An gập mắt, lấy chiếc nhẫn từ cái hộp, nhẹ nhàng cầm tay cô gái rồi đeo chiếc nhẫn vào ngón giữa trắng trẻo khẳng khiu của cô.

Mọi người ở bốn phía hoan hô, Tiền Khả Khả lau nước mắt, tự kháy khịa bản thân mình, “Hầy, cũng có phải cầu hôn mình đâu mà khóc lóc cái con khỉ.”

Mắt Thư Ngọc cũng đỏ hoen.

Lương Linh liếc hai cô nàng, vươn tay xoa đầu họ, “Ngoan nào, rồi các cậu cũng gặp nửa kia của mình thôi.” Đọc Full Tại Truyenfull.io

Rồi cô ấy trông về phía Kiều Tinh Ngôn và Tạ Dịch An, đôi mắt hơi ươn ướt.

Dưới ngọn sáng ngời ngợi, Kiều Tinh Ngôn được Tạ Dịch An ôm vào lòng.

Đêm nay dành riêng cho họ.

*

Một tuần sau, Kiều Tinh Ngôn chính thức nói lời tạm biệt với cuộc sống đại học, trở thành phóng viên của đài thời sự và tin tức Bắc Kinh, thầy hướng dẫn cho cô vừa hay lại là thầy Lương, người mà đã giúp cô tại buổi tọa đàm của Sky Forum lần trước.

Nhà trường cho sinh viên tốt nghiệp khoá này thời hạn một tháng để hoàn tất việc chuyển ra trường vào giữa tháng bảy. Theo kế hoạch trước đó của Kiều Tinh Ngôn, cô định thuê một căn phòng nhỏ gần Toà soạn Bắc Kinh để tiện đi lại.

Nhưng kế hoạch ấy đã bị Tạ Dịch An bác bỏ.

“Từ đây lái xe đến tòa soạn Bắc Kinh chỉ tốn mười lăm phút, ngồi tàu điện ngầm thì hai mươi lăm phút, chẳng lẽ thời gian chưa đủ ngắn hả em?”

Trong phòng khách, Tạ Dịch An ngồi trên ghế sô pha, vây lấy Kiều Tinh Ngôn ở trước mặt mình.

“Nhưng…” Kiều Tinh Ngôn do dự. “Đây là nhà anh mà…”

Nếu cô chuyển vào đây thì nào khác gì sống chung.

Tạ Dịch An mò mẫn eo cô, véo nhẹ một cái, “Em nghĩ kỹ lại đi, là nhà của ai.”

Anh nhìn cô, đôi mặt rực sáng dù qua tầng kính mỏng.

Tạ Dịch An vuốt v e ngón tay giữa đang đeo nhẫn của cô, “Sớm hay muộn gì em cũng chuyển vào, đúng không?”

Ahh thuyết phục tới nỗi Kiều Tinh Ngôn không thể tìm ra lý do phản bác. Một lúc lâu sau, cuối cùng Kiều Tinh Ngôn cũng bại trận, cô ôm cổ Tạ Dịch An, hôn anh một cái thật nhanh, “Được rồi, em sẽ ở đây.”

Tạ Dịch An nhìn cô, đáy mắt vấn vương nét cười.

“Vậy thôi à?”

Kiều Tinh Ngôn:?

Lúc cô chưa kịp phản ứng, phần gáy đã bị giữ chặt.

“Xem ra em vẫn chưa nhuần nhuyễn.” Tạ Dịch An quả là đồ ăn không nói có.

Kiều Tinh Ngôn khom người, hình như xô nhớ đến gì đó.

Cô biết Tạ Dịch An muốn nói gì- Cô hôn vẫn chưa nhuần nhuyễn. Đọc Full Tại Truyenfull.io

“Em giỏi… giỏi rồi.”

“Giỏi thật không?”

“Vậy anh kiểm tra một lát.”

“…!”

Đôi môi mềm mại bị ngậm lấy, lại là một buổi gia sư tại gia đầy dịu dàng và nhẫn nại.

Môi và răng gắn bó khăng khít, cô nghe thấy Tạ Dịch An đánh giá rằng: “Tạm đạt tiêu chuẩn.”

“Thế… Em muốn học thêm một tí nữa không?” Tạ Dịch An hỏi.

Kiều Tinh Ngôn: “…”
 
Hành Tinh Hoa Hồng
Chương 41: Ngoại truyện 3 (Hoàn toàn văn)


Edit: Rừng Nhỏ Đầy Deadline.

Proofread: Mỳ.

Kiều Tinh Ngôn dọn vào nhà Tạ Dịch An.

Nhưng một người ngủ ở phòng ngủ chính, một người ngủ ở phòng ngủ phụ. Dù rằng cũng có đôi lúc ân ái mặn nồng song cả hai vẫn giữ điểm an toàn cuối cùng.

Tháng bảy là thời điểm nóng nhất năm ở thành phố Nam. Đêm nay, Kiều Tinh Ngôn tắm rửa xong xuôi thì mặc một chiếc váy ngắn tay có chiều dài quá đầu gối, rồi đứng sấy tóc trước bồn rửa mặt.

Tóc mới khô được một nửa Tạ Dịch An đã đi đến bên cạnh, lấy chiếc máy sấy trong tay cô.

Trước bồn rửa mặt là một chiếc gương cực lớn, Kiều Tinh Ngôn nhìn người đàn ông đằng sau mình thông qua mặt gương.

Tạ Dịch An rũ mắt, anh hạ thấp độ gió và nhiệt độ, tiếng máy sấy ồn ã inh ỏi lập tức hoá nhẹ nhàng. Ngón tay thon dài lành lạnh của người đàn ông luồn qua mái tóc, lòng bàn tay khẽ khàng chạm vào da đầu của cô.

Kiều Tinh Ngôn cảm thấy da đầu của mình tê dại, không kìm nổi tiếng than thở.

Đầu ngón tay người đàn ông hơi dừng dại, sau đó anh tiếp tục sấy tóc như thường.

“Tạ Dịch An.”

“Ơi?”

“Kỹ thuật của anh cũng tốt đấy chứ.”

“…”

Được một lúc, người ở đằng sau tắt máy tóc, Kiều Tinh Ngôn sờ mớ tóc dày sau gáy.

“Vẫn hơi ướt đấy anh.”

“Được rồi mà.”

“Nhưng…” Kiều Tinh Ngôn bỗng nghẹn lời, sống lưng dán lên ngực người đàn ông.

Mùa hè tiết trời nóng nực nên bọn họ ăn mặc khá mát mẻ. Đọc Full Tại Truyenfull.io

Tạ Dịch An ôm chầm cô, cằm tì lên phần gáy. Tuy người đàn ông đã cạo râu sạch sẽ nhưng lớp râu con cứng còm vẫn làm cô ngứa ngáy.

Kiều Tinh Ngôn rụt cổ, không nén được nụ cười, “Em ngứa.”

“Ừm.”

Người đằng sau không đụng tiếp nữa, thay vào đó anh bắt đầu táy máy chân tay.

“Tạ…” Kiều Tinh Ngôn nuốt nước miếng, cầm tay người đàn ông.

“Ơi.”

Đôi môi man mát của người đàn ông dừng nơi gáy cô, Kiều Tinh Ngôn co vai muốn né tránh nhưng tai lại văng vẳng giọng nói nóng rẫy của người đàn ông: “Anh ngủ ở phòng ngủ phụ một tháng rồi.”

Kiều Tinh Ngôn bật ra những tiếng ưm ư, âm cuối cùng bị giữ tại nơi môi răng giao hoà.

Trong khoảng thời gian này, Kiều Tinh Ngôn luôn ngủ ở phòng ngủ chính.

Tuy bọn họ là người yêu nhưng Tạ Dịch An vẫn luôn giữ đúng giới hạn, mối quan hệ giữa hai người trong sáng như chủ nhà và khách thuê nhà vậy.

Nhưng đêm nay, chủ nhà lại rậm rật.

Kiều Tinh Ngôn có một chú gấu bông màu trắng làm từ vải nhung, đó chính món quà sinh nhật mà Tạ Dịch An tặng cho cô vào năm ngoái. Lần chuyển nhà này chú gấu bông cũng đi theo cô, đã vậy nó còn được chễm chệ ngay giữa giường.

Song bây giờ chú gấu bông Kiều Tinh Ngôn yêu tha thiết thật không ngoan.

Ngọn đèn vàng đầm ấm le lói trong phòng ngủ, chú gấu bông lắc lư qua lại trước tầm mắt. Cô ôm một góc của chiếc gối trắng hình dâu tây, cắn môi.

Kiều Tinh Ngôn nhớ tới một cảnh phim mình từng xem, nhân vật chính quay lưng về phía vách đá. Dẫu biết rằng đằng sau chính là vực sâu vạn trượng nhưng giờ làm gì còn đường lui nữa, mọi sự phản kháng đều trở nên vô ích, chỉ còn tiếp nhận một cách bị động và chịu đựng tất thảy.

Cô cảm thấy bản thân hiện tại cực kỳ giống nhân vật chính ấy.

Trong khoảnh khắc cô va vấp, dường như có một luồng sáng vụt qua ngay trước mắt, dập dềnh tựa chòm lông vũ chốn tiên bồng. Cuối cùng, cả cơ thể rơi vào biển rộng, chìm nổi giữa làn sóng vô biên, hơi thở bị anh cướp đi như thể cô đã chìm lỉm trong một thoáng chốc.

Giữa cơn bàng hoàng, Tạ Dịch An nhẹ nhàng hôn lên gáy cô.

“Cực cưng…” Anh hơi ngập ngừng, giọng nói trầm nặng, bờ môi quyến luyến phần gáy trắng tuyết, “Em nhạy cảm quá.”

*

Hôm sau là cuối tuần.

Lúc Kiều Tinh Ngôn thức dậy thì mặt trời đã sáng tỏ.

Phòng ngủ vắng hoe làm cô không biết Tạ Dịch An đi đâu rồi.

Cô khẽ cựa quậy.

Người ta thường bảo lần đầu tiên rất đau, nhất là khi thức giấc vào sáng hôm sau, sẽ có cảm giác như cơ thể bị tháo ra rồi ráp lại. Nhưng Kiều Tinh Ngôn cảm thấy… vẫn ổn.

Bởi vì tối qua Tạ Dịch An rất mực dịu dàng, mỗi bước thì bước nào cũng dịu dàng. Anh mang đến cho cô những kh0ái cảm tột đỉnh chứ chẳng có sự khó chịu nào cả.

Cửa phòng bị mở ra, Tạ Dịch An mặc bộ đồ thường màu xám nhạt, dòm trông thoải mái khoan khoái.

“Dậy nào bé heo lười.” Người đàn ông tựa mình vào cửa, ôm tay, phơi cái thây đã đủ đầy thoả mãn.

“Anh mới là heo lười…” Kiều Tinh Ngôn chậm rãi bò dậy khỏi giường, chiếc chăn mỏng tuột xuống, các vết đỏ mờ ám ẩn hiện.

Kiều Tinh Ngôn nhíu mày, giương mắt nhìn kẻ đầu têu.

May hôm nay là cuối tuần nên cô không phải đi làm. Đọc Full Tại Truyenfull.io

Tạ Dịch An tiến về phía trước, Kiều Tinh Ngôn nhanh nhảu kéo chăn lên, nhìn anh đầy cảnh giác. Tạ Dịch An cười khẽ, lấy chiếc váy ngủ sạch sẽ đặt ở đuôi giường, “Em cần anh giúp gì không?”

Anh hé giọng ôn tồn, chẳng hề có ngả ngớn hay đen tối.

Dù sao chuyện thân mật nhất cũng đã làm rồi, Kiều Tinh Ngôn cầm góc chăn, tủm tỉm gật đầu, “Em cần ạ.”

Tạ Dịch An quơ quơ chiếc áo ngủ, Kiều Tinh Ngôn nhân cơ hội sờ s0ạng thịt thà nơi hông anh. Áo ngủ rơi rụng, Kiều Tinh Ngôn cũng rơi rụng vào chiếc giường mềm mại to lớn. Tạ Dịch An chống tay trên đầu cô, cúi người ngắm cô đang cười tới nỗi đôi mắt cong vành vạnh.

Kiều Tinh Ngôn kéo chăn, đôi mắt cong thành vòm trăng non.

“Em đùa vui không?” Tạ Dịch An hơi nheo mắt.

Kiều Tinh Ngôn cứ cười mà chẳng nói gì, trước ánh mắt nguy hiểm của người đàn ông, cô nâng tay ôm lấy cổ anh.

“Tạ Dịch An, em thích anh lắm đấy.”

Tạ Dịch Am nhìn cô gái mến yêu dưới thân, ừ khẽ đáp lại rồi đặt một nụ hôn xuống vầng trán của Kiều Tinh Ngôn.

“Anh cũng thế, anh rất rất rất thích.” Anh dừng lại. “Cực kỳ yêu em.”

“Tạ Dịch An.”

“Ơi?”

Kiều Tinh Ngôn mượn sức anh để ngồi dậy, thanh âm mềm mại đọng bên tai người đàn ông.

“Chồng à.”

Nói xong cô lại ngả xuống giường, đôi mắt đen láy rịn ý cười, toả sáng lấp lánh.

Tạ Dịch An không đeo kính, đáy mặt đen nhẻm bạt ngàn nét cười.

Sau một lâu, khoé môi người đàn ông nở một nụ cười nhạt.

Kiều Tinh Ngôn cắn môi, cô không hiểu ý cười thẳm trong mắt anh.

“Xem ra, cuộc đời này của anh đã định sẵn là sẽ thuộc về một ngôi sao.”

Giọng người đàn ông trầm lặng đong đầy ý cười. Đọc Full Tại Truyenfull.io

Thuộc về một ngôi sao.

Nhũ danh của cô là Tinh Tinh (Tên nữ chính là 乔星言 = Kiều Tinh Ngôn, 星 = Tinh = Ngôi sao).

Kiều Tinh Ngôn bình tĩnh nhìn vào mắt anh, đôi môi lại nhận thêm một chiếc hôn dịu dàng.

Tạ Dịch An thủ thỉ: “Chỉ thuộc về mỗi một ngôi sao mà thôi, anh và Tinh Tinh sẽ bên cạnh nhau cả một đời.”

Ánh mắt trời trong vắt, rẽ lối vào phòng ngủ bởi lớp kính pha lê sáng ngời.

Từ nay về sau, mỗi một buổi sớm mai, khi mở mắt ra, tất cả những gì anh thấy đều là em.

Cuộc sống như vậy thật tốt.

(Xong) =))))

Tác giả có lời muốn nhủ:

Truyện xong rồi, tui xin tặng các thiên sứ bé bỏng năm vái trước nha, chúc mọi người năm mới vui vẻ, bình an và hạnh phúc, mong chúng ta có duyên gặp lại trong bộ tiếp theo nhé.
 
Back
Top Dưới