Ngôn Tình Hạnh Phúc Trong Đau Thương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hạnh Phúc Trong Đau Thương
Chương 20


Từ đầu đến cuối, Tô Uyển Ân vẫn luôn nghe rõ cuộc trò chuyện giữa Lạc Hạo Đình và Cố Nhiễm Nhiễm, người đàn ông đó không chút kiêm dè mà kể lể chuyện ân ái giữa cô với anh cho cô ta nghe, trong lòng anh từng xem cô là vợ sao?
Chưa từng! Anh chỉ xem cô là nô lệ t*nh d*c, sẵn sàng thoả mãn anh bất cứ lúc nào.
Trong lòng Tô Uyển Ân loé lên tia giễu cợt, nhếch mép môi cười nhạt hai tiếng vừa đủ để bản thân nghe thấy, thu lại ánh mắt căm phẫn, tỏ ra thái độ hững hờ không để tâm, rồi xoay đầu, thong thả bước tới gần bàn ăn.
“Hai người thong thả dùng bữa.”
Thanh âm lạnh như băng, trong đáy mắt Tô Uyển Ân không hề chứa tạp niệm, chỉ có duy nhất một ý niệm dửng dưng.

Cô nhẹ nhàng đặt hai dĩa thức ăn sáng lên bàn, bờ môi cố nâng lên nụ cười nhạt tếch.
Điều đó khiến Lạc Hạo Đình cảm thấy không vui, người phụ nữ đó là đang cố ý sao, không, nhất định anh sẽ không để cô đạt được ý nguyện, cô phải thống khổ mới đúng.

“Đứng lại! Cô ngồi xuống ăn cùng chúng tôi!”
Âm điệu như tiếng đàn loạn nhịp, sự lãnh lẽo đang xuyên thấu xương tuỷ của cô.
Con người luôn có giới hạn chịu đựng, anh còn muốn gì ở cô nữa?
Lẽ nào muốn cô ở đây nhìn hai người yêu nhau sao?
“Tôi không đói.” Tô Uyển Ân quay lưng, cố hít thở sâu chấn an tinh thần, cô thực sự không muốn ở lại, vì sợ bẩn mắt, bẩn tai mình, một lần đối với cô là quá đủ rồi.
“Cô không có quyền chọn lựa.”
Tô Uyển Ân ngẩn người ra, lững thững quay đầu, đôi bàn tay nắm chặt lại, cố ngăn cảm xúc không tiết ra, bước chậm tới bàn ăn, ngồi xuống ghế đối diện Lạc Hạo Đình, mùi của người phụ nữ khác tiết ra khiến cô cực kì khó chịu.
Cuối cùng anh đã được toại ý, rốt cuộc trên mặt cô cũng thấy được một chút sóng, nghênh đón ánh mắt ấy của cô, anh trực tiếp kéo dây váy của người phụ nữ trong lòng xuống.
“Hạo Đình, còn có người ở đây mà, sao anh lại hưng phấn như thế?” Cố Nhiễm Nhiễm ngoài miệng giả vờ thanh cao, nhưng thực chất b* ng*c đã nâng lên tận miệng anh, không ngừng uốn nắn, nhằm khiêu khích sự nhẫn nại của anh.
“Không sao, hôm nay cô ta sẽ là giúp việc của em, mặc em sai khiến.” Giọng Lạc Hạo Đình âm trầm, ánh mắt chứa đầy tà khí, mép môi liền nhếch lên nụ cười man rợ khi thấy được sắc khí sầu ưu của Tô Uyển Ân.
Quả thực, tại thời điểm này Tô Uyển Ân không thể giả vờ thêm được nữa, cô cắn chặt môi, cố kìm để không khóc, ánh mắt loé lên tia đau lòng.
Người giúp việc… Anh bắt cô làm người giúp việc vẫn chưa thấy đủ mà còn ép cô phục vụ cho nhân tình của mình sao?
Dưới giường là giúp việc, trên giường là nữ đầy tớ.
Nghĩ đến đây khiến lòng Tô Uyển Ân thắt lại, như có hàng ngàn mũi kim châm chích tận ruột gan, tái tê và đau đớn, cô nhìn thấy rõ sự châm chọc trong đáy mắt Cố Nhiễm Nhiễm, là anh cố ý, cố ý làm nhục cô đây mà.
Mặc dù biết rõ mục đích của anh, càng biết rõ sự nham hiểm xuất phát từ trong lòng anh, nhưng cô có thể làm được gì, ngay cả ý thức phản kháng cũng bị anh đè bẹp không thương tiếc, chứ đừng nói là đấu tranh hay phẫn nộ.

Cô thừa nhận, con người Lạc Hạo Đình rất thực tế, những gì anh muốn nhất định phải có được, một khi chưa có trong tay thì anh ta sẽ không dừng lại.

Đương nhiên, việc sỉ nhục cô cũng xuất phát từ ý muốn của anh, chỉ cần chưa thấy cô rơi xuống địa ngục, anh nhất định sẽ không nương tay, đừng nói là l*m t*nh với một cô gái, mà đến hàng chục người anh cũng không để tâm, chỉ cần đạt được mục đích là đủ.
“Hạo Đình, hay anh để cô ta đi đi, như này em thấy không thoải mái.”
Nhận thấy ánh mắt Lạc Hạo Đình luôn chĩa về phía cô, lòng Cố Nhiễm Nhiễm loé lên tia ghen tỵ, mặc dù cô ta hiểu rõ là bản thân cũng chỉ là một nhân tình trong vô số nhân tình khác của anh, nhưng cách mà anh nhìn Tô Uyển Ân thực khác xa so với những người kia.

Vì thế, tự tâm cô ta luôn xem cô là đối thủ đáng gờm.
“Không cần, cứ để cô ở lại đây mà học em cách chăm sóc anh.”
Khoé môi Lạc Hạo Đình nhếch lên nụ cười châm biếm, một giây kế tiếp, thẳng tay tuột đi lớp váy s*x* trên người Cố Nhiễm Nhiễm xuống, chỉ trong nháy mắt, một thân thể quyến rũ xuất hiện ra trước mắt anh.
Bàn tay anh chạy tự cổ xuống b** ng*c rồi tới cặp chân thon dài, cuối cùng dừng lại ở nơi ngã ba đang bị che kín bởi lớp ren mỏng nhẹ.
Cố Nhiễm Nhiễm khiêu khích nhìn Tô Uyển Ân một cái, rồi chui vào lồng ngực Lạc Hạo Đình, quấn quýt theo những hành động của anh.
Hứ! Bây giờ anh vô liêm sỉ tới mức không cần biết ngày hay đêm mà vui đùa với nhân tình trước mắt cô sao?
Cảm giác ghê tởm xông lên cổ họng Tô Uyển Ân, cô không thể xem tiếp được nữa, một lần trong đêm tân hôn đối với cô là quá đủ rồi, một lần đó đã là nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất trong cuộc đời cô, bây giờ anh còn muốn tiếp tục hành hạ cô thế nào đây nữa?
“Á, ứ, ớ…”
Cố Nhiễm Nhiễm có ý rên lên mấy tiếng tỉ tê, mỗi lúc một to, như cố ý khiêu chiến với sự nhẫn nại của cô.
Thực lòng cô không thể nhẫn nhịn được nữa, cô tin chắc, nếu cô còn ép bản thân chứng kiến thảm cảnh ghê tởm này thêm một giây nào, thì cô sẽ chết mất, không phải chết vì đau lòng, thì cũng là chết vì ám ảnh.
Không kịp để Lạc Hạo Đình ra lệnh, Tô Uyển Ân đứng phắt dậy, bi thương liếc nhìn anh một cái, rồi thẳng đường chạy ra khỏi phòng ăn, cô cứ như thiêu thân lao về phía trước, không muốn ngừng lại, cũng không thể ngoái đầu, dù cho sự nghẹn ngào đang muốn bóp nát hơi thở của cô, nhưng cô vẫn kiên quyết bỏ chạy, càng xa càng tốt.
Dường như sự bỏ đi của Tô Uyển Ân khiến anh không vui, bỗng chốc anh âm trầm ngưng lại mọi hoạt động, một giây kế tiếp, cứng đờ đẩy Cố Nhiễm Nhiễm văng ra, trong phút chốc, cô ta như rác rưởi mà chơi vơi giữa sàn nhà lạnh lẽo.
Sự thật phũ phàng khiến Cố Nhiễm Nhiễm đau xót, cô ta không can tâm, càng không tin mỡ dâng lên tận miệng mà mèo lại có thể từ chối, bặm miệng chống tay đứng dậy, chủ động sà vào người anh, quét b* ng*c căng tròn trên mặt anh, có ý khiêu khích.
Nhưng rốt cuộc anh cũng không có nhã hứng, bàn tay anh thô bạo đẩy cô ta ra xa.

“Em có thể ra ngoài trước.”
Nói thật lòng, hiện tại tâm trí Lạc Hạo Đình đang vô cùng hỗn loạn, đáng nhẽ ra khi nhìn thấy cô tức giận bỏ đi của cô thì anh phải hả hê mới phải, tại sao sinh ra tâm khí không vui, lại thoang thoảng chút thương xót.
Anh thực sự không thích cảm giác này một chút nào, vĩnh viễn không bao giờ thích…
Riêng Cố Nhiễm Nhiễm gần như hoá đá, toàn thân bất động sững sờ, khuôn mặt sắc sảo trở nên âm trầm hơn hẳn, há họng nửa ngày cô ta mới thốt được nên lời.

“Hạo Đình, em làm chưa tốt sao?”
Không liếc cô ta lấy một cái, Lạc Hạo Đình vô cùng dửng dưng, sự lãnh đạm của anh như nhát dao đâm vào lòng Cố Nhiễm Nhiễm.

“Em làm rất tốt, chỉ là hôm nay anh không có hứng.”
Không từ bỏ hi vọng, cũng không vì sự lạnh lùng của anh mà làm cô ta chết tâm, Cố Nhiễm Nhiễm vẫn cố ý đung đưa trên người anh.

“Vậy em chờ tới lúc anh có hứng.”
Không để tâm tới lời cô ta, Lạc Hạo Đình xoay lưng trực tiếp bỏ đi, mặc kệ Cố Nhiễm Nhiễm đang ôm một cơn phũ phàng và tức giận..
 
Hạnh Phúc Trong Đau Thương
Chương 21


Ôm cơn hận trong lòng, Cố Nhiễm Nhiễm không thể nuốt trôi, nhân cơ hội Lạc Hạo Đình đã rời khỏi nhà, cô ta điên loạn tìm kiếm Tô Uyển Ân, lòng loé lên suy nghĩ, nhất định phải trả mối nhục này.

“Lạc thiếu phu nhân trông thảm thương quá nhỉ?”
Thanh âm nhuốm đầy tà khí thẳng tiến bay vào tai Tô Uyển Ân, thành công thu hút cái nhìn của cô, tuy cô không biết sau khi mình rời đi khỏi phòng ăn đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn sự cau có và khẩn trương trên gương mặt Cố Nhiễm Nhiễm, cô có thể đoán chắc là mọi chuyện cũng chẳng hề tốt đẹp.

“Sao thế? Bị anh ta vứt bỏ rồi à?”
Nhếch mép môi đầy chế giễu, Tô Uyển Ân tỏ ý cười cợt đáp lại.

Sự thực cũng không khiến cô quá bất ngờ, vì cô thừa hiểu con người Lạc Hạo Đình, anh không bao giờ biết thương hoa tiếc ngọc, khi cần thì vẩy tay liền có, khi không còn hứng thú tuyệt nhiên bị đẩy vào lãnh cung.

“Tô Uyển Ân, sẽ sớm thôi tôi sẽ là mợ chủ của cái nhà này.


Ảo tưởng trong Cố Nhiễm Nhiễm hình như đã vượt xa quá mức.

Cô ta nghĩ Lạc Hạo Đình thực sự muốn nạp thê sao?
Đương nhiên là không, những gì anh làm hiển nhiên chỉ để phục vụ mục đích vũ nhục Tô Uyển Ân, so với những người phụ nữ bình thường khác ngoài xã hội, chi bằng anh ta chọn lấy bạn thân của cô.

Sự thật chứng minh rằng, bị bạn thân phản bội còn đau hơn gấp trăm nghìn lần so với người yêu.

Chỉ để lại cho Cố Nhiễm Nhiễm một nụ cười quái đản, rồi Tô Uyển Ân xoay lưng rời đi, một giây kế tiếp, từ cánh tay cô truyền tới lực kéo mạnh mẽ, dường như muốn bóp nát xương khớp của cô.

“Tôi đã cho cô đi rồi sao? Ban nãy Hạo Đình nói hôm cô là người hầu của tôi, vì thế cô phải nghe theo mệnh lệnh tôi.


Ánh mắt Cố Nhiễm Nhiễm chứa đựng sự giận dữ, sắc mặt cô ta xám xịt xuống như bầu trời sắp chuyển giông, trong đầu cô ta hiện lên suy nghĩ ghê rợn, nhằm hành hạ Tô Uyển Ân để xả cơn giận.

“Cô nghĩ mình là ai?”
Tô Uyển Ân hung hăng hất văng bàn tay Cố Nhiễm Nhiễm ra, ánh mắt cô chắc nịch như muốn ghim chặt thân ảnh người phụ nữ kiêu căng trước mặt, khoé môi loé lên nụ cười gian manh.

Trước giờ cô hiền hoà nhưng không có nghĩa là nhu nhược, cô ta đã phản bội cô, leo lên giường với chồng cô, giờ đây còn muốn cô phải phục vụ sao?
Cô ta cũng không thử nhìn lại xem mình là ai?
Dù là danh phận, địa vị hay bất cứ thứ gì, thì Tô Uyển Ân mới là chính thất, còn Cố Nhiễm Nhiễm cũng chỉ là nhân tình không có chỗ đứng trong hậu cung, cô ta lấy tư cách gì mà đấu lại cô.

“Đương nhiên là bà chủ tương lai ở Lạc gia.


Lời của Cố Nhiễm Nhiễm khiến Tô Uyển Ân cười sặc sụa, cô không nghĩ là cô ta lại mang nỗi ảo tưởng lớn tới như thế, đáng lẽ ngay từ khi bắt đầu cuộc chơi này, cô ta phải hiểu mình chỉ là một vật phẩm trong tay anh, chỉ khi cần mới được triệu tập, còn khi hết date liền bị đánh bay một cách không thương tiếc.

“Cô nghĩ mình có thể sao? Nếu như anh ta muốn cưới cô thì sao còn rước tôi lên làm Lạc thiếu phu nhân.

Cố Nhiễm Nhiễm, loại người như cô mãi mãi chỉ đáng nằm ở dưới đàn ông một cách lén lút mà thôi!”
Trong đáy mắt sâu không thấy đáy của Tô Uyển Ân loé lên tia khinh bỉ, tắt vội nụ cười trên môi, lấy lại sự điềm tĩnh.

Cô chỉ sợ khi đứng trước ác ma Lạc Hạo Đình, còn Cố Nhiễm Nhiễm, cô ta chỉ đáng thuộc hạng côn trùng, không cần phải để tâm quá nhiều.

“Cô…”
Cố Nhiễm Nhiễm hung hăng vung tay định tát liền bị cô cản lại, lực siết bàn tay cô mạnh mẽ, khiến xương khớp cô ta kêu lên ăng ắc, trên gương mặt xám xịt của cô ta chợt phớt hồng, dường như sự bất lực đang bủa vây lấy thần trí cô ta, trong ánh mắt hung ác loé lên đuốc lửa, như muốn lập tức thiêu chết cô.

“Tôi không muốn đánh trả vì sợ bẩn tay mình.


Thanh âm mang theo tia khảng khái, một giây kế tiếp, Tô Uyển Ân thô bạo hất văng cánh tay Cố Nhiễm Nhiễm ra xa, khiến cô ta trở tay không kịp, cả người lùi về sau mấy bước.

“Đứng lại!” Một chất giọng nam tính quen thuộc vang lên, thành công níu bước chân Tô Uyển Ân lại.

“Anh Hạo Đình, anh về thật đúng lúc, cô ta lại dám bắt nạt em, đúng là không xem anh ra gì mà.


Điệu bộ nũng nĩu chua ngoa của Cố Nhiễm Nhiễm thật phát tởm, còn điều gì mà cô ta không làm được, ngay cả việc đổi trắng thay đen còn thuần thục vậy cơ mà.

Tô Uyển Ân lững thững xoay đầu, âm trầm nhìn gương mặt cao lãnh của Lạc Hạo Đình, hi vọng anh sẽ không tới mức tuyệt tình mà sỉ vả vợ trước mặt nhân tình.

“Ban nãy chẳng phải tôi đã nói hôm nay cô là giúp việc của cô ấy rồi sao? Bất luận cô ấy muốn gì cô cũng phải làm theo.


Lời anh như tản băng giá lạnh đè nặng lên trái tim cô, tựa hồ như có gai nhọn đâm vào lòng, cô nhếch lên nụ cười tuyệt vọng.

Rốt cuộc người đàn ông đó vẫn vũ nhục cô không chút lưu tình!
“Anh Hạo Đình, anh thật tốt.


Trái ngược với vẻ mặt âm u của Tô Uyển Ân, Cố Nhiễm Nhiễm lại giương giương tự đắc, ánh mắt đầy khiêu khích cô ta nhìn thẳng vào đáy mắt vô hồn của cô, như muốn cào cấu nốt chút linh khí mỏng manh còn sót lại trong cô.

Cuối cùng, trên mặt Tô Uyển Ân hiện vẻ tươi cười, nguyện ý chấp nhận, điều đó khiến Lạc Hạo Đình cảm thấy hụt hẫng, vì sao cô lại chấp nhận dễ dàng như thế?
Đáng lẽ ra cô phải vùng vằng, nhảy cuỗng lên mới phải?
“Tô Uyển Ân tôi cảm thấy chân mình hơi bẩn, cô có thể giúp tôi rửa không?”
Cố Nhiễm Nhiễm xoay người ngồi xuống ghế, dáng vẻ ung dung tự tại, mép môi nhếch lên nụ cười tà ác.

Tô Uyển Ân thì khác, thân thể cô bất động, như người bị hồn xiêu phách lạc, cô cứ ngỡ là cảm xúc của bản thân đã chai sạn, nhưng thực ra không phải, cô vẫn biết đau, biết buồn.

Tại sao?
Tại sao anh cứ phải tuyệt tình tới thế?
Tại sao anh không bao giờ nói cho cô biết lí do gì khiến anh thấu hận cô?
Tại sao anh cứ phải ép cô rơi xuống địa ngục?
Tại sao anh có thể tàn nhẫn tới mức dửng dưng như thế?
Rốt cuộc là tại sao?
Tất cả những cái tại sao kia cứ bủa vây lấy trái tim cô, như từng mũi kim châm chích, không tới mức đau đớn, nhưng lại khiến người ta khó chịu vô cùng.

“Cô còn đứng ngây ra đó làm gì? Bộ điếc không nghe thấy à?”
Thời điểm đó, trong đầu cô len lỏi một suy nghĩ ngu ngốc rằng: cô ước chi mình bị điếc, để không phải nghe thấy bất cứ điều gì, ít ra sẽ không cảm giác nhục nhã như hiện tại.

Ngước mắt nhìn lên, cô liền nhìn thấy sự âm lãnh và tự đắc trong đáy mắt anh, điều đó nói với cô rằng, cô không có quyền chọn lựa.

Giây phút bắt gặp ánh mắt cô khiến anh bối rối, trong lòng loé lên tia không nỡ, nhìn sự xơ xác của cô, anh thoáng qua chút đau lòng.

Người phụ nữ này từ bao giờ lại gầy tới mức đó?.
 
Hạnh Phúc Trong Đau Thương
Chương 22


Tô Uyển Ân rời đi một lát rồi quay lại, trên tay cô bưng theo chậu nước nhỏ, lững thững nhích từng bước chân tới gần Cố Nhiễm Nhiễm, đau lòng ngồi xổm xuống dưới chân cô ta.
Cố Nhiễm Nhiễm nhếch lên nụ cười nhạt, thong thả đặt chân vào chậu nước, khẽ nhướng mày, đắc ý nói: “Cô còn ngơ ra đó làm gì? Mau rửa đi.”
Khoé mi Tô Uyển Ân rưng lệ, cô cảm thấy mọi thứ trước mắt đều trở nên hư vô, không có thứ gì là rõ ràng, chỉ toàn là ảo ảnh, giống như một cơn ác mộng, biến cô trở thành con cờ, khiến cô không cách nào vùng vẫy ra khỏi bàn cờ đó.
Đôi tay run run hướng tới đôi bàn chân trắng nõn của Cố Nhiễm Nhiễm, dường như bao nhiêu sự thanh cao và tự tôn bấy lâu nay cô luôn gìn giữ đã bị đánh rơi sạch, cô thực sự đã không còn gì nữa, đã mất hết tất cả rồi.
Khi gần chạm tới, bất ngờ một bàn tay hung hăng đẩy hai cánh tay cô ra, cảm giác đau thể xác, nhưng vớt vát được chút linh hồn.
Cô ngước ánh mắt nghi hoặc lên nhìn Lạc Hạo Đình, tại sao anh lại làm như vậy?
Không kìm được cảm xúc, Lạc Hạo Đình thẳng chân đá bay chậu nước, chỉ trong tích tắc, dòng nước đã lênh láng ra sàn.
Không rõ là anh giận hay đang thương xót cô, nhưng hành động quả quyết đó của anh khiến cả hai cô gái đều kinh hồn bạt vía.
Anh cũng không biết vì sao mình lại hành xử như thế, vốn dĩ anh đã nghĩ chỉ cần thấy cô nhục nhã thì anh sẽ hả dạ, nhưng giây phút nhìn cô thu mình để hầu hạ người khác, anh lại không thể nào kiềm chế được bản thân.

Rõ ràng là muốn hành hạ cô, nhưng lại bị cảm giác thương xót kìm hãm.
Rốt cuộc là anh bị làm sao thế này?
Không, anh không thể thương xót, đáng lẽ ra anh phải vui lòng mới đúng.
Tại sao thứ cảm giác chết tiệt này cứ mỗi lúc xuất hiện một nhiều, mà cứ một lần như thế, là nó lại càng mãnh liệt, cảm giác như ức chế đi thần kinh trung ương, bắt lí trí anh phải nhượng bộ.
“Anh Hạo Đình, anh sao thế?” Cố Nhiễm Nhiễm sau một lúc ngây người cũng không chịu được, bèn tiến lên hỏi.
“Em về đi.

Anh còn có việc cần giải quyết.”
Phớt lờ Cố Nhiễm Nhiễm như người vô hình, tuyệt nhiên lách qua cánh tay cô ta, không cho cô ta cơ hội chạm vào mình, anh vùng vằng ôm chặt bả vai Tô Uyển Ân, xách cô đi về phòng, đóng rầm cửa lại.
Thô bạo đẩy ngã Tô Uyển Ân lên giường, ánh mắt tà ác của Lạc Hạo Đình như ghim chặt thân ảnh người phụ nữ run rẩy kia, sắc mặt u ám như gió đông lạnh lẽo.

“Cô không biết liêm sỉ là gì sao?”
Liêm sỉ sao?
Ngay từ ngày cưới anh, thì cô còn gì là liêm sỉ nữa.
Trên mặt Tô Uyển Ân hiện rõ vẻ tươi cười, nhưng kì thực, đằng sau nụ cười đó là hàng ngàn vết cắt xuyên tim.

Không phải anh muốn nhìn thấy cảnh cô bị vũ nhục sao? Vậy cớ gì còn giúp cô giải vây nữa.
“Liêm sỉ…? Anh nói tôi còn có liêm sỉ gì nữa.

Từ ngày lấy anh, ngay cả tự trọng và lòng kiêu hãnh của tôi cũng đã bị anh mang đi hết.

Thế thì tôi còn cần cái liêm sỉ chết tiệt kia làm cái gì nữa?”
Tô Uyển Ân ấm ức nói ra hết lòng mình, ánh mắt sáng như vì sao, không nhìn thấy đáy, ẩn duật bên trong đó là bao sự căm phẫn và xót xa.

Dòng nước mắt đã sớm bị vắt kiệt, không thể rơi xuống một giọt nào nữa.
Trông bộ dạng muốn khóc nhưng nước mắt không thể rơi của cô, thực khiến lòng anh thoáng chút đau lòng, nhưng cũng rất nhanh chóng, anh đã loại bỏ suy nghĩ kia ra khỏi đầu.
Cô ta như thế không phải là điều mà anh muốn hay sao?
“Được, thế thì tôi sẽ chiếm nốt chút liêm sỉ cuối cùng của cô, cho cô được toại nguyện.”
Hung hăng tiến tới, thân ảnh cao lớn của anh đè nặng lên dáng hình run run của cô, như dã thú độc chiếm rừng xanh, rất hung ác và thô bỉ.

Đầu tiên, anh dùng cà vạt buộc chặt hai tay cô qua đầu, tiếp đó liền xé nát quần áo cô, điên cuồng hôn lên người cô.

Dấu vết cũ mới chỉ mờ đi một chút, nay anh lại điên cuồng in lên thân thể cô những dấu tím xanh rõ nét hơn.

Cô đau lòng đến tuyệt vọng, buông lỏng toàn thân, không còn chút sức lực nào để vùng vẫy nữa.
Sau khi thoả mãn ý đồ, anh trực tiếp c** q**n áo của mình, như thiêu thân lao tới cấu xé thân thể cô, mỗi một nhịp di chuyển là sẽ để lại một vết đau đớn trên người cô.

Anh không chút thương hoa tiếc ngọc, càng không thủ hạ lưu tình, cứ chúi đầu điên cuồng thúc đẩy, bất kể là cô đau đớn hay cựa quậy, anh đều tỏ ra không quan tâm, vì ngoài sự thoả mãn về cơn thèm khát d*c v*ng, thì anh còn phải để cô đánh mất đi liêm sỉ vốn dĩ đã rất mỏng manh.
Thân thể cô bị anh vũ nhục, cưỡng đoạt đến đau ê ẩm, linh hồn cô bị anh bóp nát, vỡ tan như nụ hoa không sắc, giờ đây, cô chỉ còn lại một thể xác khô khốc, uỷ khuất trong cô càng ngày càng lớn thêm, dự cảm như sự sống của cô giờ đây giống như kiến lay cành cây, thật vô vọng và bất lực.
Lần này, khi anh tung hoa không hề rút ra, mà trực tiếp bắn sâu vào trong người cô, một giây kế tiếp, anh liền ghê rợn nhìn cô, khiến lòng cô nơm nớp trong sự bất an.
“Cũng không tệ, trình độ phục vụ của cô mỗi lúc một lên hương rồi đó.”
Ban đầu là v**t v* nhẹ từ gương mặt khả ái, xuống b** ng*c căng tròn của cô, nhưng khi tới nơi ngã ba ẩm ướt, anh lại thô bạo bóp chặt, khiến cô đau đến tái mặt.
Mặc dù vậy nhưng Tô Uyển Ân vẫn cắn chặt môi không kêu lên tiếng nào, toàn thân nằm choài bất động, khi bị cái nhìn sắc bén của anh quét lên người, cô liền giật mình kéo chăn che lại.
“Còn gì nữa mà che.”
Khoé môi Lạc Hạo Đình nhếch lên nụ cười tàn ác, càng độc tôn thêm sự lạnh lùng của anh, cô không thể không thừa nhận, người đàn ông này đích thực là ác ma, không có gì là anh không dám làm, cũng chẳng có gì khiến anh bị chùn bước, chỉ cần đó là điều mà anh muốn thì nhất định phải có cho bằng được, kể cả điều đó có g**t ch*t đi một con người.
“Hạo Đình, anh đã từng có chút tình cảm nào với em chưa? Hoặc là chỉ một chút sự thương hại.”
Thanh âm run rẩy của Tô Uyển Ân thành công giữ bước chân Lạc Hạo Đình lại, đột nhiên anh cảm thấy đầu óc mình rối tung, mở miệng ra rồi đóng lại, rất muốn nói là “chưa từng”, nhưng không hiểu sao lại chẳng thể thốt được nên lời, giống như bị thứ gì đó mắc nghẹn nơi cổ họng.

Cuối cùng, anh vẫn chẳng nói gì mà lặng lẽ rời bước đi, tiện tay đóng “rầm” cửa lại, cái đóng cửa như người mất hồn, cứ thênh thang trong ảo mộng do chính mình gây ra.
Rốt cuộc là anh đang phân vân vì điều gì?
Chẳng phải cứ mở miệng nói rằng anh thấu hận cô còn không hết, chứ nói gì là thương hại hay có tình ý..
 
Hạnh Phúc Trong Đau Thương
Chương 23


Không bao lâu sau, cánh cửa phòng lại mở ra, Lạc Hạo Đình thong dong bước vào, ánh mắt vững vàng anh quét qua dáng vẻ thoi thóp của người phụ nữ trước mặt, một giây kế tiếp, liền thẳng thừng bước tới, đặt một hộp thuốc vuôn vắn cùng ly nước trên bàn.
“Mau uống đi.”
Ánh mắt như muốn giết người của Tô Uyển Ân chăm chăm nhìn hộp thuốc kinh sợ kia, mép môi nhếch lên nụ cười giễu cợt, chẳng trách lần này anh lại bắn pháo cho vào trong, thì ra là anh lại nghĩ ra cách khác để hành hạ cô.
Rốt cuộc anh cũng không muốn cô mang thai?
Để người ta nhìn vào nói cô không biết đẻ…
Vậy mà cô còn lầm tưởng sự im lặng vừa rồi là vì lòng anh bị dao động cơ đấy!
“Anh là có ý gì?”
Ngước đáy mắt tuyệt vọng lên nhìn anh, Tô Uyển Ân cười đắng buốt, trên gương mặt thanh thuần hiện rõ sự căm phẫn đầy bất lực.

“Tôi không muốn con tôi có một người mẹ như cô.”
Lời lẽ của anh lạnh tanh như khí hàn dưới lòng đất, âm lãnh bay vào trái tim cô, đóng băng chút x*c th*t khô khốc còn sót lại, khiến cô như rơi xuống dưới hầm băng, không cách gì thoát khỏi, càng không thể đối kháng lại cái lạnh buốt, chỉ có thể ngang nhiên đối mặt với cái chết cận kề.
Ánh mắt vững như đỉnh núi Thái Sơn của anh khiến cô hiểu ra, là mình không có quyền được đồng ý hay không, dù sao cô vẫn phải uống thứ thuốc độc ác đó.

Tuy không phải chịu sự đau đớn như Xuân Dược, nhưng nó lại thành công đánh gục linh hồn cô, bao nhiêu sự ảo tưởng ít ỏi trong cô hiển nhiên bị vùi lấp dưới hố sâu không đáy, và anh chính là ngọn lửa dập dìu của ánh nến, cô có thể nhìn thấy rất rõ, nhưng lại không cách gì nắm lấy trong lòng bàn tay, chỉ có thể ngắm nhìn, mà vĩnh viễn không thể chạm tới.
“Được, tôi uống.”
Gật đầu theo vô thức, Tô Uyển Ân thẫn thờ cầm lấy viên thuốc lên, nhếch mép miệng cười trong tuyệt vọng, rồi thẳng thừng nuốt xuống.

Là cuộc hôn nhân không tình yêu, đứa trẻ nếu sinh ra cũng không thể hưởng trọn tình thương của cả ba lẫn mẹ, như thế cô còn cố chấp làm cái gì, chi bằng cứ tuyệt tình ngay từ đầu có lẽ sẽ tốt hơn.

“Anh hài lòng rồi chứ!”
“Rất tốt.” Lạc Hạo Đình đắc ý gật đầu, trong đáy mắt sâu thẳm không thấy đáy, chợt tĩnh lặng nhìn người phụ nữ trước mặt một thoáng, rồi cũng dứt khoát rời đi.

“Lúc nào cũng ngoan ngoãn như thế có phải hơn không?”
Chỉ còn lại giọng nói hiu hắt như vọng về từ âm phủ, còn dáng hình anh đã sớm khuất bóng, một mình cô trơ trọi trong căn phòng trống vắng, mỗi một phút giây trôi qua là vô vàng cơn giằng xé con tim, khiến tinh thần cô kiệt quệ.
Màn đêm đen kịt phủ kín, bóng tối không hình, không dạng bao quanh lấy gian phòng thênh thang, cô một mình bất động bó gối thẫn thờ ngồi trong góc.

Suốt cả ngày nay, cô không ăn không uống, cũng chưa từng rời khỏi phòng, cứ như pho tượng cứng ngắc bị người ta hắt hủi, ném ở trong góc phòng.
Vừa lúc đó, Lạc Hạo Đình mới đi công việc trở về, không rõ là do thói quen, hay vì điều gì, mà ánh mắt anh vô thức đảo quanh tìm kiếm bóng dáng Tô Uyển Ân.
“Tiểu Thanh, thiếu phu nhân đâu?”
Tiểu Thanh chạy từ phòng bếp ra, khuôn mặt hớt hải, ánh mắt lo âu nhìn lên tầng.
“Thiếu gia, thiếu phu nhân cả ngày nay đã không ra khỏi phòng, cũng không chịu ăn uống gì cả.”
Trên gương mặt lạnh của Lạc Hạo Đình loé lên tia lo âu, người phụ nữ đó muốn chết sao? Cũng đâu phải lần đầu bị cưỡng đoạt, sao phải tỏ ra đau đớn như thế?
Chậm rãi từng bước lên cầu thang, đến tầng hai thì rẽ trái, mở cửa gian phòng đầu tiên, sự tối tăm bên trong khiến anh thoáng giật mình, lại càng thảng thốt khi nhìn thấy dáng hình uỷ khuất của Tô Uyển Ân nơi góc phòng đen mịt.

Bóng dáng cô vô hồn lạc lối, sắc mặt xanh lét không một chút máu, tóc tai rũ rượi như vừa bị đánh tơi tả, thậm chí cô còn không nhận ra là đã có người tới.
Chỉ khi ánh đèn rực sáng mới khiến thần thức Tô Uyển Ân có chút hồn, ánh mắt đau lòng ngước nhìn lên, khi thấy dáng vẻ lạnh lùng của Lạc Hạo Đình, cô nhanh chóng thu lại, trên gương mặt hiện rõ sự tuyệt vọng.
Không bao lâu sau, cô cảm nhận được cằm mình đã bị bóp chặt, anh hung hăng ép cô nhìn thẳng vào mắt mình, đôi con người đen nháy của anh ẩn duật chút âm trầm, khiến người ta không cách gì đoán ra được là anh đang nghĩ gì.
“Có phải cô muốn chống đối lại tôi không?”
Thanh âm nghe thực quỷ dị, lạnh lùng bay vào tai Tô Uyển Ân, như dòng nước lạnh nhấn chìm trái tim băng giá của cô, khiến toàn thân cô toả ra khí hàn đơn độc.
“Tôi không nhìn ra là mình đang chống đối anh đó.”
Ngẩng đầu nhìn lên, Tô Uyển Ân biết rõ là mình không thể trốn tránh, người đàn ông đó có vô vàn cách để hành hạ cô, chi bằng cứ thản nhiên đối diện, đôi mắt cô sáng rực như đuốc chăm chăm về phía anh, sự điềm tĩnh của cô thoáng chốc khiến anh hết hồn.
“Cô không chống đối mà định nhịn đói đến chết luôn sao?” Lực bàn tay anh mạnh bạo hơn, hung hăng như hổ dữ đói khát, anh chúa ghét sự kiên cường trong đáy mắt cô.
“Thật không ngờ chồng em lại quan tâm em tới thế!” Khoé môi nhếch lên nụ cười giễu cợt, Tô Uyển Ân như lột xác thành người khác, mới mấy tiếng trước còn run rẩy trong sợ hãi, nay lại giương giương tự đắc đầy khí thế vậy sao?

Điều đó khiến anh không vui, bàn tay từ cằm bất thình lình lọt sâu xuống ngực áo, xuyên qua hai lớp phòng bị, cuối cùng cũng chạm tới nơi gò thịt nhấp nhô.

Ban đầu là mân mê nhẹ nhàng, kế tiếp lại điên cuồng bóp loạn, cái bóp chứa đầy cơn giận dữ, cảm giác như muốn xé nát người cô ra vậy.

Không lâu sau, thân thể mỏng manh của cô bị ghìm chặt lên tường, n*m v* bị bạo hành tới mức tím tái, thân thể bị cắn in dấu chân răng, mọi thứ cứ như cơn bão ập lên người cô, khiến cô không khỏi run rẩy vì lạnh lẽo.

Giây phút ấy khiến Tô Uyển Ân nhất thời nhận ra, là cô sai rồi, cô không nên chọc phải ác ma, vì ác ma còn tàn nhẫn hơn cả quỷ ăn thịt người, anh luôn có cách khiến người khác không thể chết, cũng chẳng thể sống, như thể biến cái thể xác xụi lơ đứng chông chênh giữa hai tầng địa ngục và quỷ dữ.
Đôi chân cô mềm nhũn, khoảnh khắc suýt ngã ập xuống sàn, thì bất ngờ bị anh dùng sức kéo lại, ôm chầm vào trong lòng, bàn tay nhẹ v**t v* nơi gò má tím tái của cô, giọng nói êm dịu như tiếng nước chảy.

“Có phải chúng ta nên xuống dùng bữa tối rồi không?”
Giây phút ấy khiến cô cảm thấy ghê tởm, người đàn ông đó dù đóng vai ác ma hay thiên sứ cũng đều rất giỏi, thậm chí còn diễn đạt tới mức không ai có thể nhìn ra sơ hở.

Lòng cô chợt thoáng qua ý nghĩ: nhân tài như anh mà không gia nhập vào giới showbit thì quá phí phạm tài năng trời ban..
 
Hạnh Phúc Trong Đau Thương
Chương 24


Thân xác Tô Uyển Ân hoàn toàn xụi lơ, bất động trong vòng tay anh, từng bước chân cô nặng trĩu như cõng cả đỉnh núi Thái Sơn trên lưng, linh hồn hoàn toàn bị cơn đau làm cho tiêu tán.

Trong mắt đám người hầu, cô là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian, bởi vì, Lạc thiếu gia của bọn họ chưa từng ân cần với một ai như thế.

Nhưng, họ đâu có biết rằng, đằng sau sự dịu dàng kia, là cả một thế giới kinh sợ, kinh sợ hơn cả nơi ở của ác quỷ nghìn năm.
“Đúng là chỉ có thiếu gia mới có cách dỗ thiếu phu nhân thôi!” Một người trong số đám người hầu lên tiếng khen ngợi.
“Thiếu phu nhân, cô thật có phúc.” Tiểu Thanh cũng hùa theo đám kia thốt lên.
Khoé miệng Lạc Hạo Đình nhếch lên nụ cười thoả mãn, cánh tay vững vàng siết chặt Tô Uyển Ân hơn, một giây kế tiếp, anh liền thô bạo lôi cô vào ngực mình.
Những cặp mắt xung quanh sáng quắt lên vì ghen tỵ với sự ngọt ngào của đôi vợ chồng trẻ, nhưng đâu ai biết, thể xác cô đau tới mức nào, thậm chí tim gan cô cũng đang bị mổ xẻ ra thành từng mảnh vụn.
“Đừng có chưng mãi bộ mặt như đưa đám thế! Cười lên cái đi.”

Hơi thở nam tính mang đầy ý niệm doạ dẫm bao quanh lấy người cô, trong lòng cô loé lên tia khổ sở, khoé miệng đau đớn hé lên nụ cười, nụ cười đắng buốt tận tâm can.

Cô thừa biết, nếu như mình không nghe lời, thì anh cũng sẽ có cách để cô phải phục mệnh.

Người đàn ông đó luôn nắm giữ được yếu điểm của cô, vì thế luôn tìm đủ mọi đường để chèn ép cô, buộc cô phải tuân theo quy tắc trò chơi mà anh đặt ra, tựa hồ cô như là con cờ trên một bàn cờ, mà anh lại là người chơi cờ, đánh như thế nào là quyền của người chơi cờ, hiển nhiên con cờ không có quyền được lựa chọn số mệnh của bản thân.
Cẩn trọng đỡ cô ngồi vào bàn ăn, trước khi rời đi, anh còn nặn thêm nụ hôn bên gò má ửng hồng của cô, khiến cô nhất thời bị lạc lối, vô thần thức cô bị chìm trong sự dịu dàng của anh.

Kể từ khi gả cho anh, anh chưa từng hôn cô nhẹ nhàng đến thế.

Nụ hôn này khiến cô cảm giác được yêu chiều, được nâng niu, trong lòng cô có chút tham niệm về sự dịu dàng này.
Là anh chưa từng yêu cô, còn cô đã rất sâu đậm với anh từ trước khi kết hôn.

Cho tới bây giờ, mặc dù đã phải chịu đựng bao khổ sở, nhưng cô vẫn không thể ngừng yêu anh, thậm chí có những phút giây thâm tâm cô thầm khao khát, sẽ có một ngày mình được anh cưng chiều giống như trước kia.
Nhưng khi ngước nhìn sang ánh mắt lấp lánh như sao đêm của anh, khiến cô hoàn toàn mất hết hi vọng, giờ đây trong mắt anh chỉ chứa đầy hận thù, đừng nói là tình yêu, mà ngay cả chút thương hại của anh, cô cũng vĩnh viễn không bao giờ có được.
“Sao vợ nhìn anh như thế? Trên mặt anh dính thứ gì à?”
Thanh âm ngọt lịm như mật ong đặc quánh, dường như bao nhiêu sự thống hận trong mắt anh đều bị sự dịu dàng che khuất, trước mặt người ngoài anh diễn thực sự rất tròn vai, chưa từng có một ai phát hiện ra là anh đang diễn.

Nhưng, giây phút ấy khiến lòng cô loé lên tia khinh thường, người đó thực không đáng mặt làm đàn ông, càng không xứng đáng có được tình yêu của phụ nữ, bởi vì anh ta quá đáng sợ, quá thô bỉ.

Để trả thù cô, mà anh ta không từ bất cứ thủ đoạn nào, thậm chí còn ngọt ngào được với kẻ thù tới vậy cơ mà!

“Không… không có.

Anh mau dùng bữa đi.” Bị ánh mắt anh khống chế, Tô Uyển Ân vô thức lắc đầu, yếu giọng đáp lời.
“Vợ yêu, em ăn nhiều một chút, dạo này em gầy tới mức anh suýt không nhận ra luôn rồi đó.” Liên tục gắp thức ăn cho vào chén cô, từng cử chỉ ân cần, chu đáo chăm sóc cô vợ nhỏ.
Nói thực lòng, giây phút nhận thấy thể xác Tô Uyển Ân dần héo mòn, khiến lòng anh nhói lên từng cơn đau đớn, cảm giác chết tiệt đó càng lúc càng mãnh liệt, khiến tầm mắt anh không thể nào rời khỏi cô.
Cô giống như đoá hoa đầy độc dược, khiến anh ngày càng trầm mê vào đó.
Tô Uyển Ân cảm nhận được ánh mắt chắc nịch đang nhìn mình, chẳng dám ngẩng đầu, chỉ biết cúi cằm ăn đáo ăn để, cô muốn dùng thức ăn để chặn lại những xúc cảm rối ren trào lên cổ họng, để bản thân không bị chìm sâu trong sự nhu tình giả tạo của anh.

Bởi vì cô biết hi vọng càng nhiều, thất vọng sẽ càng lớn, đau khổ cũng càng sâu, chi bằng ngay từ ban đầu cứ bắt ép bản thân buộc phải tỉnh táo.
Giờ đây, cô chỉ cầu mong bữa ăn này mau chóng kết thúc, để lòng cô được nhẹ nhõm và thảnh thơi hơn một chút.
Mỗi khoảnh khắc ở cạnh anh, khiến cô cảm giác thời gian kéo dài vô biên, một phút qua đi cứ ngỡ đã là một thế kỉ mới, dường như cuộc sống của cô hoàn toàn đổi thay sau chuỗi ngày gặp và yêu anh, đến bây giờ cô vẫn chưa kịp tiêu hoá hết mọi thứ.
Chuông điện thoại đột nhiên reo vang khuấy đảo không khí tĩnh lặng, nhất thời khiến Tô Uyển Ân giật bắn người, giờ này còn ai gọi tới?
Phản ứng đầu tiên của cô không phải là lục tìm điện thoại mà là nhìn lên sắc mặt anh, sự âm trầm và điềm tĩnh của anh khiến cô có chút kinh hãi, trong đáy mắt đen huyền của cô loé lên tia thăm dò.
Lạc Hạo Đình buông đũa xuống, đan hai bàn tay vào nhau, đặt thong dong trên bàn, ánh mắt nhìn cô với vẻ uỷ khuất, sâu xa khiến người ta không tài nào đoán được ý niệm trong anh.

“Mau nhấc máy đi.”
Run rẩy cầm di động lên, Tô Uyển Ân thở phào khi thấy người gọi tới là Tôn Nguyệt Di, hít một hơi thật sâu, lấy lại sự tĩnh tâm, rồi cô cũng nhấc máy.
“Ân Ân, ngày mai ra ngoài đi mua sắm với tớ được không?” Đầu giây bên kia vang lại tiếng nói thảnh thót như hoạ mi, như luồng nước ấm chảy vào tim Tô Uyển Ân, giúp cô khơi dậy được chút khí sắc.
Vẫn là ánh mắt thăm dò, Tô Uyển Ân ngước nhìn sang phía Lạc Hạo Đình, khi được anh gật đầu cô mới đáp lại Tôn Nguyệt Di.

“Được, mai tớ sẽ đi cùng cậu.”
“Sao cậu lại có vẻ do dự như thế? Không phải vì bị chồng làm khó đó chứ!” Mi tâm Tôn Nguyệt Di nhăn lại, giọng nói chứa đầy vẻ hậm hực, có chút căm phẫn khi cô luôn chần chừ, nói thực lòng là Nguyệt Di không quen, trước kia cô ấy chưa từng thấy Uyển Ân trong dáng vẻ như hiện tại.

Lẽ nào hôn nhân của cô có vấn đề?
“Đâu có! Chỉ là tớ thấy hơi ngạc nhiên thôi! Tự nhiên hôm nay cậu lại hẹn tớ đi mua sắm!” Hơi thở của Tô Uyển Ân lay lắt, trước nay cô vốn không giỏi nói dối, vì thế lòng cô cảm giác thẹn thùng, lời nói cũng bị bóp méo, thốt ra cửa miệng đầy rẫy khó khăn.
“Nếu tớ không hẹn thì gặp được cậu chắc.

Cậu xem lại mình đi, tớ về nước bao lâu rồi, gặp được cậu mấy lần chứ!” Tôn Nguyệt Di có chút hờn dỗi trách móc, cũng có chút xót xa thương cảm.
“Cậu cũng biết hiện tại mình đã không còn là người độc thân nữa rồi mà.” Tô Uyển Ân cắn răng cắn lợi, ghì bao cảm xúc xuống, để nói ra mấy lời trái với lòng.
“Ò… Biết làm sao được.

Nhưng mà ngày mai cậu nhất định phải thuộc về tớ.” Lông mày Tôn Nguyện Di nhướng lên, ý chí kiên định hiện rõ trên gương mặt thánh thiện, làn môi mềm hé lên nụ cười ngọt ngào.

“Được, mai gặp nhé! Tớ cúp đây.”
“Tạm biệt!”
Lần nào cũng thế, chưa nói được mấy câu Tô Uyển Ân đã vội cúp máy, điều đó khiến Tôn Nguyệt Di có chút hụt hẫng và khó hiểu..
 
Hạnh Phúc Trong Đau Thương
Chương 25


Chiếc xe hơi hạng sang vun vút lao tới, rồi thắng phanh gấp, dừng lại ngay trước cửa trung tâm thương mại.

Lạc Hạo Đình lịch lãm bước xuống xe, vòng qua phía đối diện, ga lăng mở cửa, rồi nhẹ nhàng đỡ Tô Uyển Ân xuống.
“Ở đây không có ai, thôi cái nét diễn cũ rích của anh đi.”
Tô Uyển Ân ra sức vùng vẫy hòng thoát ra khỏi vòng tay ác ma, trong đáy mắt cô chứa đựng sự khinh bỉ vô biên, tựa hồ người đàn ông ấy càng nhẹ nhàng bao nhiêu càng kinh sợ bấy nhiêu.
Thế nhưng, phụ nữ sinh ra là phái yếu, cho dù cô có dùng hết toàn phần sức lực, cũng không thể nào đấu lại nổi sự mạnh bạo của đàn ông.

Hiển nhiên, Tô Uyển Ân bị anh kéo chặt vào lòng, cái ôm khiến cô muốn nghẹt thở.

“Dù không có ai thì khi ra ngoài cô vẫn là Lạc thiếu phu nhân.

Thân làm chồng, tôi vẫn phải chăm sóc cô chu đáo.”
Thanh âm lạnh như băng, không chứa một chút hơi ấm nào, ánh mắt anh sắc lẹm, nhìn cô không lối thoát, tựa hồ như muốn nuốt chửng cô, xâu xé cô ra thành vạn mảnh.
Tô Uyển Ân cụp mắt xuống, phòng bị nhìn Lạc Hạo Đình, lảo đảo bước chân đi theo sự bức ép của anh, lòng loé lên tia thần sầu khủng khiếp.

Cô thực sự không muốn để Tôn Nguyệt Di nhìn thấy cảnh tượng này một chút nào, lại càng không muốn nói dối cô ấy thêm nữa.
Nhưng cô có thể làm được gì, Lạc Hạo Đình luôn biết yếu điểm của cô, dùng nó để khống chế cô, hiển nhiên cô giống như một con ngốc trong tay anh, mặc anh điều khiển.
“Ân Ân, bên này…” Tôn Nguyệt Di đã đến từ sớm, cô ấy đứng chờ sẵn ở khu vực chính của trung tâm thương mại, khi thấy vợ chồng Tô Uyển Ân xuất hiện, liền xua tay lên cao vẫy vẫy.
“Nguyệt Di, để cậu đợi lâu rồi.” Tô Uyển Ân cố cất dấu sự khó chịu trong lòng, gắng gượng lên nụ cười không vui, ánh mắt nhanh chóng lấy được chút thần sắc.
“Lạc thiếu gia, tôi đâu có bắt cóc vợ anh, sao anh cũng đi theo thế?” Mi tâm nhiu lại, ánh mắt Tôn Nguyệt Di chững lại phía Lạc Hạo Đình.
“Để vợ ra ngoài một mình tôi không yên tâm.” Lạc Hạo Đình tỏ ý hào sảng đáp lời.
Lạc Hạo Đình đã nói vậy rồi thì Tôn Nguyệt Di có đến mười cái miệng cũng cãi không lại, chỉ đành ấm ức dẫn người đàn ông thô kệch đó theo, lòng cô ấy thực không thoải mái một chút nào.

Tô Uyển Ân là lấy chồng chứ đâu phải đi trại giam, mà bất cứ lúc nào cũng phải chịu sự giám sát, cuộc sống như thế khác gì cái nhà tù cơ chứ!
Theo như Nguyệt Di quan sát được, Lạc Hạo Đình chưa từng rời mắt khỏi Tô Uyển Ân, nếu nói là ánh mắt thâm tình thì cũng không hẳn, bởi vì cô ấy cảm nhận được Ân Ân rất sợ hãi mỗi khi bắt gặp cái nhìn đó, rõ ràng không phải đơn thuần chỉ là giám sát bình thường, mà quan hệ giữa anh và cô cũng tuyệt nhiên không tốt đẹp như trên báo vẫn thường ca tụng.
Rốt cuộc Ân Ân vì sao lại kết hôn với anh ta? Dẫu không được thoải mái nhưng vẫn phải cố chấp nhận đến vậy?
Nhân cơ hội Lạc Hạo Đình né sang chỗ vắng người để nhận điện thoại, Tôn Nguyệt Di ào ào xấn tới, túm lấy cổ tay Tô Uyển Ân kéo đi, nhưng vô tình cô ấy lại chạm phải vết thương cũ, khiến cô đau đến nhăn mặt, vô thức bước chân cũng bị chững lại.

“Ân Ân, sao thế?” Tôn Nguyệt Di dừng bước, lo âu hỏi.
“Không… không sao!” Đôi mày của Tô Uyển Ân gần như sắp chồng lên nhau, chỉ cô mới biết vết thương thốn tới mức nào.
Sắc mặt tím tái của Tô Uyển Ân nói cho Tôn Nguyệt Di biết là cô đang nói dối, nhưng tại sao lại nói dối? Rõ ràng trước kia cô chúa ghét những kẻ chuyên nói dối cơ mà? Sao giờ đây cô lại tự biến bản thân thành kiểu người mình ghét nhất?
Cổ tay truyền tới cảm giác ướt ướt, đang dần thấm vào lớp áo trắng tinh của cô, là máu, từng giọt máu đỏ lòm in rõ trên phông nền trắng xoá, dần dần nhỏ xuống dưới sàn nhà cẩm thạch, đọng lại những dấu vết kinh hãi khiến Tôn Nguyệt Di chói mắt.
Theo bản năng Tôn Nguyệt Di lao tới, cẩn thận xắn tay áo của Tô Uyển Ân lên, dấu vết bên trên đó khiến cô ấy giật mình, hai mắt xoe tròn như gặp phải quỷ dữ, dấu rạch dài này vốn dĩ đã rất sâu, còn chưa lành hẳn, đoán chắc là chỉ mới xảy ra chưa bao lâu, hơn nữa, cô ấy còn suy ra được là vết thương ấy từ đâu mà có.
Vội rút chiếc khăn tay từ trong túi xách ra, quấn chặt vết thương lại, nhằm cầm máu trước, tiếp theo đó, Tôn Nguyệt Di âm thầm vén tà áo nơi cổ Tô Uyển Ân rộng ra, bên trên đó hiện lên những dấu vết thô bạo không kém.

Thì ra, những điều cô ấy suy đoán không phải là không có căn cứ, mà đều là thật.

Rõ ràng Lạc Hạo Đình đâu yêu thương gì cô, tất cả những hình ảnh ân ái trên mạng đều là giả tạo.
“Sao cậu lại thành ra bộ dạng thế này?” Ánh mắt Tôn Nguyệt Di sắc như dao, nửa tức giận, nửa trách móc, trong đầu cứ không ngừng hiện lên vết thương trên người Tô Uyển Ân, khiến lòng cô ấy đau như cắt.

“Tớ phải tìm anh ta tính sổ mới được.”
“Đừng…” Cố nén cơn đau, Tô Uyển Ân nắm tay Tôn Nguyệt Di kéo lại, đáy mắt lưng tròng, rõ ràng là vừa đau đớn vừa khổ sở nhưng vẫn không thể nói ra lòng mình, điều mà cô không muốn nhất cuối cùng vẫn xảy ra.

“Nếu cậu thực sự thương tớ thì xin hãy giữ bí mật giúp tớ, có được không?”
“Tô Uyển Ân, có phải não cậu úng nước không vậy hả? Rõ ràng anh ta khiến cậu thành ra như thế kia, cậu còn không cho tớ nói rõ là sao?”
Tôn Nguyệt Di cầm hai vai cô, nghiêm nghị chất vấn, trong mắt cô biểu hiện rất rõ ràng, cô đang rất thống khổ.

Vậy tại sao phải chịu đựng? Rốt cuộc Tô Uyển Ân bị làm sao vậy? Cô bây giờ hoàn toàn khác xa so với trước kia.
“Nguyệt Di à, con đường này là do tớ lựa chọn, không còn cơ hội quay đầu nữa rồi.

Nhà họ Tô cần vốn của Lạc Thị để tiếp tục tồn tại, tớ thực sự không nhẫn tâm nhìn Tô Thế bị sụp đổ trước mắt mình được.”
Lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa, Tô Uyển Ân hoàn toàn rớt xuống đáy vực sâu, như ma men phiêu lạc, không còn rõ lối đi về, chỉ có thể lênh đênh trong màn sương mờ ảo.
Tôn Nguyệt Di trầm mặc, ánh mắt rơi vào trên gương mặt u ám của Tô Uyển Ân, sợ hãi trong mắt cô khiến tim cô ấy nhói lên từng cơn, mối hận trong lòng càng thêm nồng đậm.

Ngay bây giờ, Tôn Nguyệt Di rất muốn đá bay Lạc Hạo Đình để thoả cơn hận, nhưng khi nghĩ tới lời van xin khổ sở của Tô Uyển Ân thì cô ấy lại không nỡ, bởi vì cô ấy biết rõ, con người cô trước giờ vẫn luôn trọng tình cảm, thà khiến bản thân bị thương tới bầm dập chảy máu chứ nhất định không nỡ nhìn người thân chịu khổ đau.
“Nguyệt Di, cậu hứa với tớ sẽ không nói chuyện này với bất cứ ai, được không?”
Vẫn là dáng vẻ sợ sệt ấy, lời van xin của Tô Uyển Ân như vết dao cắt đứt cõi lòng Tôn Nguyệt Di.

“Được, tớ đồng ý với cậu.”.
 
Hạnh Phúc Trong Đau Thương
Chương 26


Bất chợt một bàn tay hung hăng bóp chặt nơi cổ tay cô, khiến vết thương đau tới tận xương tủy, thân ảnh to lớn dập dềnh ngay trước mắt khiến cô kinh hãi, sắc mặt tái nhợt dần đi.
“Tôi mới rời đi được một lúc, có phải cô đã làm càn gì rồi không?”
Trong mắt Lạc Hạo Đình ngưng tụ một mảng tối tăm, âm trầm nhìn Tô Uyển Ân với vẻ thấu hận, anh mặc nhiên chẳng hề quan tâm tới vết thương trên cổ tay cô, cũng chẳng để ý xem cô đã đau tới mức nào, điều mà anh muốn biết là có phải cô đã than thở gì với bạn thân rồi hay không?
“Buông cô ấy ra, tay cô ấy đang bị thương đó.”
Tôn Nguyệt Di run rẩy cất lời, trong lời nói chứa đựng sự xót xa, ánh mắt đau đớn cụp xuống nơi cổ tay đang nhuốm đầy máu đỏ của Tô Uyển Ân, trái tim như thắt lại.
Lúc ấy, Lạc Hạo Đình mới cúi xuống nhìn, khi thấy chiếc khăn tay của Tôn Nguyệt Di được buộc kín trên vết thương, anh lại càng chắc chắn cho suy đoán của mình, người phụ nữ này thật đáng chết, lại dám phá hỏng kế hoạch của anh.

Cơn giận khiến anh mất đi lí trí, cứ mạnh bạo mà bóp xén nơi cổ tay cô.

Toàn thân Tô Uyển Ân run lẩy bẩy, đáy mắt cô dập dềnh không rõ, cái chớp mắt yếu ớt hẳn đi, dần dần như người không xương ngã xuống, ngất lịm đi.

Cũng may Lạc Hạo Đình nhanh tay đỡ kịp, khiến cô vùi đầu trong bờ ngực êm ái, nhưng, thần trí của cô đã hoàn toàn bị lu mờ, đi vào tiềm thức mộng mị.
“Ân Ân, cậu thấy sao rồi…?”
Lạc Hạo Đình xót ruột bế Tô Uyển Ân lên chạy thẳng tới bệnh viện, kì thực, khoảnh khắc nhìn thấy sự xanh xao trên gương mặt cô, khiến lòng anh trồi lên sự thương xót và âu lo.
Khi tới bệnh viện, đúng lúc Lục Cảnh Viêm đi ngang qua, vừa nhìn anh ta liền nhận ra người ấy là Tô Uyển Ân, nhưng vì sao cô lại ngất?
Lòng như lửa đốt chạy theo, Lạc Hạo Đình vừa đặt Tô Uyển Ân nằm xuống giường bệnh, đang định gọi điện thoại, thì vừa hay Lục Cảnh Viêm kịp tới, anh ta như thiêu thân lao về phía cô, cẩn thận mở chiếc khăn tay ra, kinh ngạc khi nhìn thấy vết thương trên cổ tay cô, người bình thường còn biết vết thương ấy từ đâu mà ra, huống hồ là một bác sĩ chuyên khoa như anh.
Lục Cảnh Viêm đang định rửa sạch vết máu trên cổ tay Tô Uyển Ân, liền bị một vật cản lại, là bàn tay Lạc Hạo Đình, anh nỡ trơ mắt nhìn cô chết mòn sao? Chờ bác sĩ của anh tới chắc cô đã sớm xuống chầu Diêm Vương luôn rồi.
Vết thương trên cổ tay Tô Uyển Ân vừa sâu lại rất nguy hiểm, vết cắt đúng vào dây động mạch chủ, vì thế máu chảy ra rất nhiều, nếu như không kịp thời cầm máu, thì xem như tính mạng của cô không thể cứu vớt được nữa.
Hung bạo dứt bàn tay Lạc Hạo Đình ra, ánh mắt Lục Cảnh Viêm như chứa lửa, chỉ thấu hận không thể lập tức thiêu chết người đàn ông kia.

Anh ta đã làm gì để cô thành ra bộ dạng này, vậy mà còn dám lớn tiếng khoe với báo chí là bản thân yêu chiều vợ.
“Đủ rồi.

Có muốn cứu Ân Ân nữa không? Bác sĩ Lục mau cầm máu giúp cô ấy đi.” Tôn Nguyệt Di gào lớn, ánh mắt thấu hận nhìn Lạc Hạo Đình, chính giọng nói ấy đã thức tỉnh anh, khiến anh buông tay ra khỏi Lục Cảnh Viêm, thực sự Tô Uyển Ân không thể chờ thêm được nữa, vì hiện tại cô đã rất yếu, mà máu nơi cổ tay vẫn không ngừng chảy ra.
Lục Cảnh Viêm lập tức cầm máu và băng bó vết thương lại, khoé mi anh không kìm được mà rưng rưng lệ, anh thừa nhận, bản thân không thể dấu nổi sự đau lòng khi nhìn thấy khuôn mặt xanh xao của cô, người phụ nữ này rốt cuộc đã trải qua những chuyện khủng khiếp gì, mà lại xụi lơ tới thế?

Khi tất cả mọi thứ đã xong, thì hai người đàn ông khác mới tất tưởi từ ngoài chạy vào, một người mặc chiếc áo blue trắng nhã nhặn, người còn lại ăn vận bộ âu phục lịch thiệp, trông sắc mặt có vẻ rất lo lắng.
“Hạo Đình, chị dâu thế nào rồi?” Châu Giản Trạch nói trong nhịp thở hổn hển, cũng ngửi thấy mùi thuốc súng nằng nặc.
“Cậu còn hỏi tôi! Thân là bác sĩ mà giờ mới tới nơi, cậu nghĩ bệnh nhân có thể nhịn chết mà chờ cậu được chắc? Vô trách nhiệm.”
Thanh âm lạnh lẽo, như muốn nhấn chìm Châu Giản Trạch xuống hầm băng, trong đôi con ngươi đen nháy của Lạc Hạo Đình, chứa đựng cả một bầu trời tối tăm, tựa hồ bên trong đó là một cơn cuồng phong giữ dội, chỉ cần ai chọc phải đều bị gió cát cuốn trôi.
Anh dường như không kìm được cảm xúc, có chút tức giận khi nhìn người khác thương xót vợ mình, cùng là đàn ông đương nhiên anh có thể dễ dàng nhìn ra, người ấy đối với cô hiển nhiên không phải quan hệ bác sĩ với bệnh nhân bình thường, mà trong đối mắt anh ta chứa đựng cả một bầu trời quảng đại, có ấm áp yêu thương, và có cả gần gũi quen thuộc.
Rốt cuộc anh ta là ai? Có quan hệ gì với cô?
“Yên tâm đi, bác sĩ Lục là bác sĩ chuyên khoa.

Có anh ấy thì chị dâu sẽ không sao đâu!”
Châu Giản Trạch cố gắng xua đi bầu không khí trĩu nặng, ai ngờ lại chọc phải ổ kiến lửa, kiến vỡ tổ ồ ạt chạy về phía anh ta, châm chích từng mồi lên da thịt, khiến anh ta sởn hết da gà.

“Tôi nghĩ mình cũng không cần bác sĩ riêng nữa.

Có việc gì cứ tới bệnh viện cho xong.”
Vốn dĩ, thu nhập của Châu Giản Trạch qua việc làm bác sĩ riêng cho Lạc Hạo Đình rất ổn định, thậm chí còn cao hơn mức lương ở bệnh viện, nếu cứ thế mà bị cắt đi mối làm ăn tốt này, anh ta thực sự không nỡ, cũng không can tâm.

“Đừng, đừng, do tôi làm việc tắc trách, có gì thì anh cứ trách móc tôi đi, tuyệt đối đừng cắt đứt hợp đồng.”

Ôn Dụ Thiên nãy giờ phải trầm tính, cảm giác ngá miệng không chịu nổi nữa, bèn bước lên trước một bước, ung dung đứng trước mặt Lạc Hạo Đình.

“Tôi biết anh lo cho chị dâu, nhưng giờ chị ấy đã không sao rồi, anh cũng đâu thể cắt miếng cơm của người khác được.

Thực ra, ban nãy khi Giản Trạch nghe nói chị dâu nhập viện đã tức tốc chạy tới ngay, chỉ là tới muộn hơn vị bác sĩ kia một chút thôi!”
Hai mắt Châu Giản Trạch sáng loé, gật gật đầu hù theo: “Phải, phải, hơn nữa bác sĩ Lục…”
Đáy mắt Ôn Dụ Thiên hiện rõ sự bất lực, anh lao như bay tới bịt miệng Châu Giản Trạch lại, anh ta mà còn một bác sĩ Lục, hai bác sĩ Lục thì không chỉ mất việc thôi đâu, mà ngay cả tính mạng cũng không thể giữ nổi.

“Im đi, sau này hạn chế nhắc tên bác sĩ Lục đó trước mặt Hạo Đình.”
“Sao thế?” Châu Giản Trạch mơ màng hỏi lại.
“Cậu không thấy tên bác sĩ kia có tình ý với chị dâu sao? Không thì tại sao anh mình lại mất bình tĩnh tới thế chứ?” Cố hạ thấp giọng xuống mức trầm nhất, Ôn Dụ Thiên nói trong mức âm lượng đủ để hai người nghe thấy.
Phụ nữ qua tay Ôn Dụ Thiên không ít, chừng đó kinh nghiệm đủ để anh ta hiểu rõ tâm tư người đối diện, chị dâu mỏng manh như cành đào trước gió như thế kia, ai ai mà chẳng muốn bảo vệ cơ chứ! Huống hồ tên bác sĩ Lục kia, luôn nhìn Tô Uyển Ân bằng ánh mắt chiếm hữu, làm sao mà Lạc Hạo Đình lại không ghen cho được..
 
Hạnh Phúc Trong Đau Thương
Chương 27


Cổ tay truyền tới cơn đau đớn, trước mắt hơi mơ hồ, cô muốn nhìn rõ, thiên đường rốt cuộc trông như thế nào, ban nãy trước lúc cô chìm vào hôn mê sâu, chữ cuối cùng mà cô nghe được là từ “chết”, toàn cảnh trắng tinh của không gian khiến cô càng thêm chắc chắn hơn về suy đoán của mình.
Mệt mỏi quay nhìn xung quanh, ánh mắt Tô Uyển Ân dừng lại ở bên ghế sô pha, là Lạc Hạo Đình, anh đang ngủ thiếp đi, nếu cô thực sự chết thì sao vẫn còn trông thấy anh, xem ra ngoài việc chết đi thì cô không cách gì thoát ra khỏi móng vuốt của anh cả.
“Em tỉnh rồi sao?”
Bên cạnh đột nhiên vang lên giọng nói nam tính trầm ổn, khiến Tô Uyển Ân thoáng giật mình, nhưng cũng nhanh chóng đánh thức thần trí của cô.
“Tôi… chưa chết sao? Anh là ai?”
Người đàn ông kia ngồi thẳng dậy, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, làn môi hé lên nụ cười ngọt ngào, hình ảnh đó khiến cô nhớ tới bóng dáng Lạc Hạo Đình trong những tháng ngày nồng nhiệt theo đuổi cô, phải chăng đàn ông trên đời này đều giống nhau, khi khát khao có được thường phơi diễn ra sự nhu tình, khiến biết bao cô gái phải hôn mê chìm vào trong đó.

Nhưng khi có được thì sao? Chẳng phải vẫn không chút thương xót mà đày đoạ, mà chiếm đoạt bỉ ổi hay sao?
“Có anh đây, sao em có thể chết được.” Trong lòng Lục Cảnh Viêm loé lên tia đau lòng, Tô Uyển Ân thật sự đã không còn nhớ anh, dường như kí ức về cậu bé năm ấy đã mờ nhạt trong cô từ lâu.

“Anh là bác sĩ ở bệnh viện này, hơn nữa, lần trước chúng ta có cùng nhau tấu một bản nhạc ở quán cà phê đó.”
“À phải rồi, chả trách tôi lại thấy anh quen mắt tới thế.” Tô Uyển Ân khẽ mỉm cười, giống như đang giữ phép lịch sự tối thiểu, thế nhưng cô lại không hề hay biết là nụ cười ấy vô tình đã lọt vào mắt Lạc Hạo Đình.
“Vợ à! Chồng em còn ở đây đó, em không định trực tiếp cắm sừng lên đầu anh chứ!”
Lời Lạc Hạo Đình mang đầy ý niệm khiêu khích, ánh mắt chắc nịch của anh liếc xén Lục Cảnh Viêm, sự chiếm hữu mãnh liệt trong đáy mắt anh ngày một dữ dội, khiến người đối diện phải rét run.
“Anh nói gì nặng lời thế, dù sao người ta cũng là ân nhân cứu mạng em mà.”
Cố giữ bình tĩnh nhất có thể, Tô Uyển Ân thường xuyên tìm cách né tránh ánh mắt như vũ bão của Lạc Hạo Đình, cô thừa nhận, nếu chạm phải đáy mắt âm trầm của anh, ngay lập tức chút lí trí hèn mọn trong cô đều tiêu biến, không còn khả năng phản kháng lại.
“Cứu người là trách nhiệm của một bác sĩ nên làm, vậy mà cô còn xem anh ta là ân nhân sao? Có phải tiếp theo để trả ơn, cô sẽ trèo lên giường với người ta luôn không?”
Tô Uyển Ân thừa nhận Lạc Hạo Đình có tính sát thương rất lớn, đôi lúc anh im lặng được xem như là một loại bình yên, hễ anh mở miệng thì lập tức khiến người đối diện muốn tẩu trốn, để không bị găm dao vào ngực.

Người đàn ông đó không chỉ biết cách khiến người ta thống khổ bằng vũ lực, mà ngay cả lời nói cũng nham hiểm khó lường.
“Anh đừng làm quá! Tại sao anh có thể nói vợ mình như thế?”
Lục Cảnh Viêm cuối cùng cũng không nhẫn nại được thêm nữa, thời điểm hiện tại anh rất khao khát muốn kéo cô về phía mình, vốn dĩ, sau khi nghe tin cô kết hôn thì anh đã có ý định chôn giấu tình cảm của bản thân mãi mãi, nhưng xem ra cuộc sống hôn nhân của cô không hề hạnh phúc, cho dù phải đập chậu cướp hoa, anh cũng hạ quyết tâm mang cô bước ra khỏi đầm lầy đáng sợ kia.
“Tôi làm quá…! Thế thì đã sao? Anh có tư cách gì chen vào chuyện gia đình tôi.”

Khoé môi Lạc Hạo Đình nâng lên chút ý cười, ánh mắt lợi hại nhìn thẳng Lục Cảnh Viêm, một giây kế tiếp, anh liền xấn tới cưỡng hôn Tô Uyển Ân, nụ hôn mang theo nguồn lực khổng lồ, ghim chặt thân thể người phụ nữ nằm trên giường, hơi thở nam tính lạnh lùng bủa vây khắp người cô, khiến cô không cách gì chống chế lại.
Hành động của Lạc Hạo Đình mang chút khiêu khích, Lục Cảnh Viêm sao có thể không nhìn ra?
Nhưng khi nhìn cảnh ân ái trước mặt, tim Lục Cảnh Viêm không khỏi đau đớn.

Nhìn Tô Uyển Ân, anh ta phát hiện ánh mắt cô đang hoảng hốt tránh né, trong lòng loé lên tia bất đắc dĩ.

Vẫn là bộ dạng như hồi bé, gặp phải chuyện gì sợ sệt đều sẽ phản ứng như vậy.

Chỉ đáng tiếc là cô chẳng hề nhớ anh ta!
Nụ hôn kết thúc trong nhịp thở gấp gáp của Tô Uyển Ân, cô nhìn sang phía Lục Cảnh Viêm bằng sự đau thương, giọng nói âm trầm hơn hẳn.

“Bác sĩ, anh cứ về làm việc trước đi.”
Chỉ khi nhìn thấy bóng lưng Lục Cảnh Viêm xa khuất, lòng Tô Uyển Ân mới thoáng chút sự yên tâm, cũng may ban nãy cô đã kịp để Tôn Nguyệt Di về trước, nếu mà để cô ấy chứng kiến thảm cảnh này thì chắc chắn sẽ không nhẫn được, thể nào cũng xảy ra thảm kịch đổ máu.
Thời điểm gần trưa, một vị bác sĩ khác tới thăm khám giúp Tô Uyển Ân, nhìn thấy anh ta quen mắt nên cô tiện miệng hỏi: “Anh có phải là người lần trước tới nhà băng bó giúp tôi không?”
Châu Giản Trạch ôn nhu mỉm cười, gật đầu đáp: “Phải.”
“Khám xong rồi thì mau ra ngoài đi.”

Với bản tính chiếm hữu lớn, làm sao Lạc Hạo Đình có thể giương mắt nhìn Tô Uyển Ân trò chuyện ngọt ngào với người đàn ông khác, nhìn điệu bộ hóng hớt lại háo hức của cô khiến anh không thể nào chịu đựng được.
Có điều, đề phòng với cả anh em của mình thì anh cũng hơi quá! Chẳng lẽ chơi với nhau nhiều năm như vậy rồi mà anh còn không hiểu rõ tính cách của Châu Giản Trạch hay sao?
Đối với phụ nữ anh ta hết sức dịu dàng, đối với công việc anh ta vô cùng nhiệt huyết, tuyệt nhiên Tô Uyển Ân vừa là phụ nữ vừa là công việc, điều quan trọng hơn hết cô chính là chị dâu của anh ta, xét về tình về lý anh ta đều phải hết mình mới phải!
Có điều, Lạc Hạo Đình bảo vệ vợ kĩ như thế, Châu Giản Trạch thực sự không dám chọc phải hang ổ của cọp một chút nào, vì anh ta biết rõ, chọc giận cọp không khác gì tự chui vào đường chết, thậm tệ hơn nữa là chết không được toàn thây.

Sau khi bóng lưng Châu Giản Trạch khuất hẳn, Tô Uyển Ân yếu ớt chống tay ngồi thẳng dậy, nhịp thở lay lắt của cô dường như bị khí hàn toả ra từ người anh đóng băng lại.

“Anh chưa từng yêu em, chưa từng quan tâm em, tại sao cứ phải bảo vệ em như thể báu vật thế! Anh biết mình làm như vậy rất dễ khiến người khác ảo tưởng không?”
“Ảo tưởng càng lớn, cuộc chơi càng vui.” Khoé miệng Lạc Hạo Đình nhếch lên nụ cười man rợ, sâu trong đáy mắt anh lại dập dìu sự thống hận, mà đến tận bây giờ, Tô Uyển Ân vẫn không cách nào biết được là anh đang hận cô vì điều gì.
Anh không quan tâm cô hoặc là anh cho tới bây giờ vẫn chưa từng quan tâm! Điều anh muốn thật rõ ràng, đau đớn của cô chính là vui vẻ của anh.

Đã vậy cô còn trông mong điều gì?.
 
Hạnh Phúc Trong Đau Thương
Chương 28


Trong suốt thời gian Tô Uyển Ân nằm trong bệnh viện, Lạc Hạo Đình chưa từng rời khỏi phòng cô nửa bước, cảm giác giống như cai quản tù nhân vậy, chỉ sợ xổng ra một lát là cô sẽ biến mất không một dấu vết.
Vẫn như thường lệ, Châu Giản Trạch sẽ đưa cơm trưa cho hai vợ chồng anh, sau đó mới tiếp tục công việc trực ban.

Phải nói là, trừ lúc anh đi vệ sinh ra, thì không một giây một phút nào anh rời mắt khỏi cô.
Châu Giản Trạch vừa rời đi chưa lâu, cánh cửa phòng bệnh lại mở ra thêm lần nữa, người tới mang theo nụ cười ngọt ngào, tựa hồ rất thu hút mắt nhìn của Tô Uyển Ân.

Tại thời khắc ấy, cô cảm giác như người đàn ông mới tới kia mang theo một chút ánh nắng thu ấm áp, xua tan đi sự lạnh lẽo trong không gian tối mịt của căn phòng, tựa hồ trên người anh ta như có một luồng sinh khí đặc biệt, khiến bất cứ người phụ nữ nào không cẩn liền bị hôn mê vào trong.

“Anh mang cho em món cháo đậu đỏ mà em thích này.

Có muốn ăn luôn không?”
Thanh âm nhẹ nhàng như luồng nước ấm chảy vào tim Tô Uyển Ân, đọng lại trong cô chút sự bình yên ít ỏi, sự giảo hoạt phảng phất nơi đáy mắt Lục Cảnh Viêm, nhất thời khiến cô mơ màng chìm đắm.
Từ cằm truyền tới một lực bóp hênh hoang, khiến cô đau đến tái mặt, liếc mắt sang nhìn người đàn ông bên cạnh, trông sắc mặt anh vô cùng đáng sợ, nhiều phần giận giữ, nhiều phần thống hận, cô lại dám ở trước mặt anh liếc mắt đưa tình với người đàn ông khác sao?
Tuy nhiên, ánh mắt Lạc Hạo Đình lại man rợ liếc nhìn sang phía Lục Cảnh Viêm, dập dìu nơi đáy mắt anh chứa đầy lửa hận, cảm giác muốn thiêu đốt người đối diện, một giây kế tiếp, anh liền mạnh bạo giật lấy túi cháo trên tay anh ta, rồi nhếch lên nụ cười khiêu khích.

“Bác sĩ Lục đã có lòng, thì chúng tôi xin nhận.”
Hung hăng hất cằm Tô Uyển Ân ra, Lạc Hạo Đình tập trung mở nắp hộp, dùng muỗng múc một ít cháo cho vào miệng, sau một thoáng, liền quay đầu chèn ép bờ môi cô, cưỡng ép cô phải há miệng, rồi trớ thức ăn qua.

Cho tới khi cô chịu nuốt hết chỗ cháo kia mới khiến anh thoả mãn mà dừng lại.
Thời gian như dừng lại ngay trước mắt Tô Uyển Ân, toàn thân cô cứng đờ như pho tượng, cô đã không còn cảm nhận được hương thơm của vị cháo đậu đỏ, cả người tựa hồ đều bị hơi thở bá đạo của Lạc Hạo Đình vây hãm.
Ánh mắt đau khổ của cô liên tục né tránh cái nhìn thương cảm của Lục Cảnh Viêm, nếu bây giờ có cái lỗ thì chắc cô cũng không ngần ngại mà nhảy xuống dưới, để trốn chạy khỏi sự thật tàn nhẫn này.
Hành động âu yếm của Lạc Hạo Đình khiến trái tim Lục Cảnh Viêm như chết lặng.

Trong đáy mắt anh ta chứa đầy nỗi uỷ khuất, bóng tối đen kịt đã bao quanh lấy nhãn mác anh ta, khiến anh ta vô hồn lạc lối trong sự chênh vênh vô vọng.

Rất muốn tới để giải vây giúp cô, nhưng anh ta lấy tư cách gì đây?
“Bác sĩ Lục vẫn còn muốn xem chúng tôi làm chuyện vợ chồng nữa sao?”
Lời của Lạc Hạo Đình như mũi tên xuyên thấu trái tim Lục Cảnh Viêm, khiến anh ta không thể nào nhẫn nại nổi nữa, ngay lập tức như cuồng phong xông tới, vung ngay một cú đấm lên mặt anh, rất nhanh chóng, trên gương mặt anh tú kia đã in lên vết thâm tím, bên mép miệng rơm rớm vết máu đỏ tươi.

“Tôi không cho phép anh làm nhục cô ấy.”
Ngẩng mặt lên, Lạc Hạo Đình quệt đi vết máu trên vành môi, giương ánh mắt căm phẫn nhìn Lục Cảnh Viêm, sự điềm tĩnh đáng sợ của anh khiến người đối diện phải có nhiều phần kinh hãi.

“Không tới lượt anh cho phép hay không?”
Không nói nhiều, Lạc Hạo Đình lập tức đè Tô Uyển Ân xuống giường, xoay người ép chặt lên thân thể cô, điên cuồng hôn lên môi cô, thi thoảng lại nổi hứng c*n m*t trên da thịt trắng nõn.

Điều đó như mũi dao găm vào tim cô, khiến thâm tâm cô rơi xuống hố sâu tuyệt vọng, cảm giác đau đớn một nhưng ê chề mười.
Cảnh tượng hung bạo ấy của anh khiến mối hận trong lòng Lục Cảnh Viêm càng thêm nồng sâu, anh ta hậm hực lao tới, túm lấy cổ áo Lạc Hạo Đình, hai bên giằng co khiến người khổ sở hơn cả vẫn là Tô Uyển Ân.
Hai hàng nước mắt giàn dụa, lòng đau như bị cắt thành nhiều mảnh, Tô Uyển Ân cắn chặt môi bó cảm xúc lại, cố gắng thốt nên mấy chữ đầy khó khăn.

“Bác sĩ Lục, anh mau ra ngoài đi… mau lên… cầu xin anh đó.”
Nhìn ánh mắt khổ sở van xin của Tô Uyển Ân, khiến thân thể Lục Cảnh Viêm rã rời, vô thần thức đôi tay anh ta tự buông lơi, đau lòng xoay gót chân, rời bước ra khỏi căn phòng ấy.

Giây phút đó, trái tim anh ta như chứa hàng vạn con dao găm, đang từng chút một bào mòn đi từng lớp da thịt mỏng manh bên trong đó, khiến dòng máu trong người anh ta ngưng tụ lại, tạo nên một x*c th*t khô khốc.
Rốt cuộc Tô Uyển Ân vì điều gì? Tại sao cứ phải chịu đựng khổ sở như thế?
Bên trong căn phòng tĩnh mịch, vang lên tiếng van xin khàn khàn, thế nhưng, trước cơn hận mãnh liệt, Lạc Hạo Đình không chịu buông tha, anh điên cuồng lưu lại dấu ấn trên người cô, thô bạo mà xâm chiếm cô, không quan tâm rằng cô đang đau đớn như thế nào, cũng chẳng thèm để ý đây là đâu, anh mặc nhiên như ở nhà, không chút kiêm dè nể mặt.
Cái đâm thọc sâu vào người cô mang tới cảm giác đau điếng, trước mặt cô là hổ dữ đói khát, đang điên cuồng xâu xé con mồi, càng lúc càng mạnh bạo, nhưng cho dù thế nào vẫn không thoả mãn cơn đói khát.

Thân ảnh cao lớn đè nặng lên người cô, khiến cô không thể thở nổi, cũng không cách gì cựa quậy được, chỉ có thể nhắm mắt chịu đựng từng cơn đau dữ dội bộc phát, cảm giác như phần xương sườn của cô bị vỡ thành nhiều mảnh vụn.
Giờ đây, trên khắp thân thể cô đã không còn chỗ nào lành lặn, nếu không phải tím tái bầm dập, thì cũng là xương khớp sứt mẻ gãy vụn, dường như những vết thương ấy còn đau đớn hơn cả vết cắt nơi cổ tay cô, khiến linh hồn cô hoàn toàn tiêu tán.
Đau đớn hơn là khi, vị bác sĩ Lục kia đã chứng kiến khung cảnh thảm hại nhất của cô, rồi anh ta sẽ nghĩ như thế nào?
Cười khổ trong lòng, hai hàng nước mắt trên gương mặt cô đã bị đóng băng tự bao giờ, số phận bi thương trong cuộc đời cô đến khi nào mới kết thúc? Chẳng lẽ suốt một đời này cô cứ phải chìm trong thảm cảnh sống dở chết dở như thế này sao? Cô tự hỏi rốt cuộc kiếp trước bản thân đã tạo ra nghiệp gì để kiếp này phải trả lãi nặng nề như thế?
Người cô yêu chưa từng yêu cô, tình yêu mà cô trân trọng lại trở thành vật phẩm cho trò chơi của anh, cuộc hôn nhân mà cô từng ao ước đã trở thành nhiên liệu để cuộc chơi vui thêm, bản thân cô thì chẳng khác gì quả bóng nằm dưới chân anh, bị đá lăn đi lăn lại tới mức tim cũng chảy máu.
Cái gì mà số mệnh? Cái gì mà nhân duyên? Lẽ nào ông trời không có mắt tới vậy sao? Đẩy một người không bao giờ dám làm điều gì ác như cô vào hang cọp, còn người hung tàn hiểm độc lại được thảnh thơi bên ngoài kia..
 
Back
Top Bottom