Trọng Sinh Hạnh Phúc Thời Mạt Thế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hạnh Phúc Thời Mạt Thế
Chương 44: 44: Trở Lại Thôn Đạp Sơn


Lúc sau, Vương Phượng Cầm bị cảnh sát mang đi, về sau không thấy bà ta tới nữa, nhưng ba chồng của chị hai Khúc bắt đầu gọi điện thoại cho ba Khúc, nói lòng vòng nửa ngày mới nói đến chủ đề, nói gì mà mọi người đều là thân thích, có một số việc làm quá mức không tốt.

Đối với Khúc văn cũng không tốt.Ba Khúc nghe xong cũng sinh khí, đây là có ý gì, lấy Khúc văn ra uy h**p nhà cô sao, vì vậy liền nói:- Cái gì là thân thích? Lúc cần thì thân, không cần sẽ bắt đầu dở trò, cái đó gọi là thân sao?.

Cái gì gọi là qua? Các người có thể tìm mấy tên côn đồ đi nhà con gái tôi cướp bóc, đã nói lên nhà họ Vương các người không tốt.

Khúc văn nhà chúng ta bị mù mới gả tới nhà các người, nhà các người nếu có cái gì thì cứ việc nói thẳng, đừng chậm trễ con gái tôi.

Hừ, nếu không phải con gái tôi thấy Vương Húc cũng không tệ lắm, ông cho rằng chỉ bằng chuyện đó nhà các người làm ra, chúng tôi còn có thể để người lại sao?Ở lúc vương lão nhân cùng Khúc lão nhân đấu võ mồm, thời gian chậm rãi tới lúc xuất phát.Cứ như vậy, vào buổi sáng ngày mùng 1 tháng 8, mặc kệ những người hàng xóm đó nghĩ như thế nào, cũng mặc kệ Lý Ngọc Kiều có kết quả gì, cả nhà Khúc Nghệ cùng bốn lão nhân, ba đứa nhỏ, mênh mông cuồn cuộn xuất phát.Lúc này trên đường không có nhiều thời gian dừng lại, bọn họ vẫn luôn đi trên cao tốc, cho nên, buổi sáng trời còn chưa sáng liền xuất phát, tới buổi tối liền đến thôn Đạp Sơn.Ở trên đường, ba Khúc liền nói, về sau có cơ hội nhất định phải đổi chiếc xe, đi đường dài mà ngồi xe hơi nhỏ quá thì thật chịu tội.

Cả nhà chúng ta ngồi một chiếc xe việt dã hoặc xe thương vụ thì vừa đủ.Cô đưa ra ý kiến phản đối, xe lớn quá tốn dầu, cũng không đủ tiền mua.

Ba Khúc liền phân tích cho cô, xe lớn phí dầu lớn nhưng cũng không thể so với hai chiếc xe này đi.

Cô cẩn thận nghĩ lại, ba Khúc nói cũng đúng, chính là ba Khúc yêu cầu quá cao, còn thương vụ xe việt dã, kia xài hết bao nhiêu tiền a, có tiền dư thừa mua những cái đó, thì cô thích mua nhiều mua vật tư hơn a.

Bất quá chủ ý của ông lại không tồi, chúng ta có thể hạ tiêu chuẩn thấp chút, mua cái Minibus thì sao, hì hì.Tới thôn Đạp Sơn rồi, mọi người đi tới nhà dì nhỏ trước.

Con gái của dì nhỏ, Lữ Phương cũng nghỉ ở nhà, thấy mọi người đã đến thì tỏ vẻ nhiệt liệt hoan nghênh.Lữ Phương diện mạo cùng tính cách đều rất giống dì nhỏ, điển hình của cô gái vùng Đông Bắc, hiện tại đang học đại học E ở phương nam, mỗi lần nghỉ đông và nghỉ hè mới trở về.

Năm nay cô ấy học năm tư, học phần tương đối ít.

Cô ấy ở phương nam 4 năm, không có nhiễm dối trá, phù hoa của người thành thị, làm người vẫn là rất tốt, làm việc cũng linh hoạt.Cả nhà ở chỗ dì nhỏ ăn một thức ăn phong phú, sau đó trở về nhà mình.

Vốn dĩ dì nhỏ muốn cả nhà đêm nay liền ở nhà bà ấy, nhưng là bọn họ có quá nhiều người, ở nhà dì nhỏ gia thật sự không đủ, cho nên cơm nước xong, cả nhà vẫn là trở về nhà mình.Nhà ở thì dì nhỏ cùng Lữ Phương đã quét tước một lần, cả nhà chỉ cần đem đệm chăn mang đến cùng bức màn treo lên, trong phòng lập tức liền có rất nhiều nhân khí.

Buổi tối ngày đầu tiên liền đối phó qua như vậy.Ngày hôm sau, cả nhà liền bắt đầu bận việc, nhìn xem trong nhà thiếu cái gì, bắt đầu đặt mua.Trong nhà còn không có nồi chén gáo bồn đâu, cô cùng Khương Trí muốn lái xe đi trong huyện mua, mấy đứa nhỏ nghe nói hai người phải đi tới trong huyện mà lúc đến bọn nó có đi ngang qua, để mua đồ vật, thì đều một hai phải đi theo, hai người đành phải mang mấy đứa con chồng này đi.Ở trong huyện, đi tới một cửa hàng ngũ kim, mua toàn đồ dùng phòng bếp, hẹn giao hàng, hai người liền nhẹ tay lợi chân tiếp tục đi dạo trong huyện thành.Bọn nhỏ nhìn cái gì cũng đều thấy mới mẻ, nhìn thấy bán ghế, ba đứa nhỏ cũng muốn mỗi người mua một cái, lớn nhỏ bất đồng, ba cái ghế đặt cùng nhau, tựa như cùng hướng về phía trước thang lầu, một cái so một cái thì cao hơn.Gặp được người bán sọt tre, cũng mua mỗi người một cái.Lương Thần chọn một cái rổ khá lớn, hắn nói sức hắn lớn, lúc lên núi có thể một lần mang rất nhiều đồ vật, cô cũng cảm thấy lớn như vậy rất thực dụng, cũng mua mấy cái.Vương Thiến là con gái, chọn một cái giỏ tre tinh xảo màu phấn trắng có nắp đậy, nói là lên núi có thể dùng để hái nấm, cũng có thể là giỏ mang cơm dã ngoại, cô cũng cảm thấy rất tinh xảo, thực đáng yêu, liền đi theo mua mấy cái.Con trai cô chọn một cái giỏ tre đeo hai vai nhỏ, hắn nói mình sức nhỏ, cô cảm thấy rất đặc biệt, trong không gian của cô còn chưa có loại giỏ tre này đâu, liền lại mua mấy cái.Khương Trí nói cô, sao giống như trẻ con, nhìn đến cái gì tốt là đều muốn.

Cô liền nói, là anh quá già rồi, không hiểu được thế nào là phụ nữ đẹp, tính trẻ con.Trong chợ, cô nhìn đến có bán gà con, mấy đứa nhỏ liền đi không nổi.

Ngồi xổm trước sọt tre lớn đựng gà con, nhìn thấy rất nhiều gà con lông xù xù bên trong, đủ màu sắc có đen, vàng, trắng…… Chúng nó ở trong sọt kêu chíp chíp, đặc biệt đáng yêu.Hàm Hàm quay đầu lại nhìn Khúc Nghệ, hỏi:- Mẹ, con có thể mua mấy con về nuôi sao?Lương Thần cùng Vương Thiến cũng quay đầu, dùng ánh mắt khát vọng nhìn cô, cô cảm thấy nếu cô không đáp ứng, có lẽ cô liền trở thành mẹ kế của cô bé lọ lem, không có biện pháp cự tuyệt, cô chỉ có thể gật đầu.Bọn nhỏ nhìn cô gật đầu, hoan hô một tiếng liền quay người lại bắt đầu chọn lựa.

Nhìn xem cái này đáng yêu, nhìn xem cái kia đáng thương, chỉ cần cầm lên liền không bỏ xuống được.

Cuối cùng hai người liền quyết định mua hết nguyên ổ.

Chừng hơn 20 con.Cô thấy lão nhân bán gà con sắp cho bọn nhỏ xem vịt con, liền chạy nhanh trả tiền xong liền kéo bọn nhỏ lui lại.Ban đầu bọn nhỏ còn không muốn đi, cô chỉ có thể dỗ bọn họ nói muốn đi mua đồ đừng thức ăn cho đám gà con, bọn nhỏ mới không tình nguyện đi cùng cô.

Khúc Nghệ trộm lau mồ hôi một chút, này nếu tiếp tục nữa, bọn nhỏ là có thể muốn cô mua hết những động vật nhỏ của lão nhân kia hay không a.Cuối cùng lúc mấy người trở về, còn mua rất nhiều đồ vô dụng.Mỗi đứa nhỏ đều cầm đồ mà mình mới mua đi tìm bà ngoại, bà nội khoe khoang.

Hai người lão nhân nhìn thấy mấy thứ này cũng thực tâm động, đều oán trách hai người không mua nhiều thêm mấy cái, hai người cũng muốn.

Này đều là lão ngoan đồng a.Bọn nhỏ về nhà xong, liền đem đám gà con ta ngoài nhà mới, Khúc Nghệ cùng trương trí ở trong sân làm việc linh tinh.

Lại lấy ra cái đĩa gỗ mới, một cái thả một ít gạo kê bên trong, một cái thả chút rau cải trắng, lại cầm cái chén, để một ít nước.Chuẩn bị sẵn sàng xong, liền ngồi xổm thành một loạt, đôi mắt trừng lớn nhìn chằm chằm gà con.Khả năng là mấy con gà con có chút không thích ứng hoàn cảnh nhà mới, cũng có thể là mấy con gà con này bị mấy ánh mắt của đứa nhỏ dọa rồi, chúng nó đều trốn vào trong một góc, con nọ nhìn con kia, không con nào dám đi về phía trước ăn.Bọn nhỏ thấy gà con đều trốn ở góc run bần bật, liền lo lắng, hỏi Khúc Nghệ, bọn chúng nên làm cái gì bây giờ.Cô làm sao mà biết a, cô cũng chưa từng nuôi gà.Nhìn xem, thế nào cũng phải mua nhiều như vậy, giờ phải nuôi như thế nào a.

Cuối cùng cô cũng không có biện pháp, liền bắt một con gà mái già từ trong không gian ra làm mẹ cho chúng nó.Còn đừng nói, phương pháp này có thể là dùng đúng rồi.

Gà con vừa thấy đến gà mái già liền bắt đầu vây quanh nó, mà con gà mái già này cũng phi thường có đạo đức nghiệp vụ, mang theo đám gà con đi bộ quanh sân viện, tìm thức ăn, tìm nước uống.

Liền một hồi công phu, những con gà con đó liền mở rộng hoạt động ở trong sân, cũng ở trong sân bày ra một đống “Địa lôi”.Cô hạ mệnh lệnh cho bọn nhóc, nếu muốn nuôi gà, thì phải thu thập sạch sẽ “Địa lôi” .Cuối cùng, bọn nhỏ quyết định áp dụng chế độ trực nhật, mỗi tuần mỗi người phụ trách chiếu cố đám gà con này hai ngày, Lương Thần lớn nhất, chủ động nói có thể làm ba ngày.

Cứ như vậy đám gà con chính thức an cư lạc nghiệp ở nhà cô, chúng nó mang đến vô vàn lạc thú trong cuộc sống cho bọn nhỏ..
 
Hạnh Phúc Thời Mạt Thế
Chương 45: 45: Cuộc Sống Vui Vẻ Trong Núi


Cả nhà họ ở thôn Đạp Sơn chính thức dàn xếp xong.

Đốt nửa nấu bữa cơm đầu tiên còn mời đem thôn trưởng tới, lão nhân trong nhà cùng thôn trưởng trò chuyện với nhau thật vui.

Từ trong miệng thôn trưởng, hai người biết thôn Đạp Sơn cũng chịu ảnh hưởng của hạn hán, năm nay lúa nước cảu người dân trong thôn không tốt, đều héo rũ gục xuống đất.

Phỏng chừng sẽ giảm sản lượng 20 đến 30.Nóng liên tục không ngừng, mực nước của sống nhỏ bên cạnh thôn đã giảm xuống.

Còn may là người trong thôn mỗi nhà đều có giếng, sinh hoạt trên cơ bản sẽ không bị ảnh hưởng.

Người một nhà đã trải qua hơn 10 ngày thiếu nước sinh hoạt, hiện tại lại một lần được dùng nước ấm tắm giặt.Trong nhà tổng cộng có 4 phòng, ba mẹ Khương ở gian ngoài bên phải, hai người Khương Trí cùng Hàm Hàm ở gian trong bên phải, ba mẹ Khúc gian ngoài bên trái, lương thần cùng vương thiến ở phòng trong bên trái.Hàm Hàm thấy phân phối như vậy thì rất có ý kiến, buổi tối hắn còn muốn cùng anh trai chị gái ở chung.

Là cô vừa lừa lại gạt vừa lôi kéo, bởi vì buổi tối hai người còn muốn mang Hàm Hàm tiến không gian cùng tu luyện.Trải qua chuyện cướp vào nhà lần trước, hai người quyết định phải đốc xúc Hàm Hàm cùng tu luyện, mỗi người cũng phải tìm một môn mà bản thân cảm thấy hứng thú để học tập bản lĩnh có thể tự bảo vệ mình.Bọn nhỏ ở chỗ này thích ứng rất nhanh.

Mỗi ngày rời giường thật sớm, tranh nhau cướp cướp việc chăn gà mái già cùng gà con lông xù xù.

Bữa sáng, canh đạm bạc trên bàn cơm cũng ăn ra mùi ngon.Mỗi ngày đều tự mình động thủ múc nước rửa mặt ở giếng, con trai cô còn nhỏ, lương thần thay hắn hoàn thành công tác.

Suy nghĩ của bọn nhỏ về nước, từ nhỏ đã có ý niệm chính là “Lấy không hết, dùng không cạn”, chưa từng ý thức được nước cũng rất quý.Lúc bọn họ ở D thị bị thiếu nước, tuy rằng không tới mấy ngày liền đến thôn Đạp Sơn, nhưng đối với những đứa trẻ chưa bao giờ biết tài nguyên nước trân quý như bọn nhóc, đã là một quá trình giáo dục rất tốt.Lúc cả nhà đi vào thôn Đạp Sơn, vào buổi sáng, mỗi ngày cả nhà đều vất vả múc nước từ giếng lên, cho nên hiện tại cũng phải sử dụng tài nguyên hợp lý.

Trước kia nước rửa mặt đều đổ đi, hiện tại có rất nhiều chỗ có thể dùng, bọn họ có thể đem nước đó cho gà gà, tưới hoa.Bọn họ mỗi ngày sinh hoạt đều rất phong phú.

Từ lúc hai người dẫn bọn hắn đi tới phía sau núi một lần, bọn hắn liền mỗi ngày đều chạy lên trên núi.Mỗi ngày, vào buổi tối Hàm Hàm đều tiến không gian tu luyện công pháp của hai người khoảng 10 ngày, ban ngày liền tương đương với nghỉ ngơi.

Hắn liền cùng anh trai chị gái điên cùng chạy nhảy khắp nơi trong núi.Khúc Nghệ nghĩ dù sao trên núi cũng không có gì nguy hiểm, hơn nữa khả năng đây cũng là một mùa hè cuối cùng mà bọn nhóc có thể vô ưu vô lự vui sướng chơi đùa như vậy, cũng mở một con mắt nhắm một con mắt để mặc bọn nó mỗi ngày đi sớm về trễ.Cho nên buổi sáng mỗi ngày bọn nhỏ đều nhanh nhẹn tự mình thu thập, sau đó mang theo bình nước ấm nhỏ, tay xách theo giỏ tre nhỏ của mình liền xuất phát.

Mỗi ngày đều mang về cho đám gà con đào một rổ rau dại, rồi mới đi chơi.Bọn nhóc mỗi ngày trừ bỏ mang rau dại về, có lúc còn mang về một ít đồ vật, có đôi khi là một đóa hoa, đôi khi là một cây cỏ.

Kỳ thật này đó ở trên núi có rất nhiều, nhưng bọn nhỏ mang về, giống như cầm bảo bối vậy.Sau này cô có nhìn qua đống đồ mà mấy đứa nhóc mang về, đều là đồ vô dụng, rau dại cũng đã gần một giỏ lớn, mấy con gà con căn bản ăn không hết, phần lớn đều để héo, sau đó bị phơi thành rau dại khô.

Cô cảm thấy để mặc ba đứa nhỏ chơi đùa vô tổ chức vô kỷ luật như vậy có chút lãng phí tài nguyên, kỳ thật không thể xem thường bọn nhỏ, bọn nó cũng rất có khả năng.Cho nên cô liền giao nhiệm vụ cho bọn chúng, mỗi ngày mỗi đứa phải nộp lên mười cân củi.

Tuy rằng cả nhà đến, chú nhỏ liền kéo tới một xe đầu gỗ cho nhà cô, nhưng thứ này là đồ tiêu hao, càng nhiều càng tốt.

Mấy đứa nhỏ nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, có thể hỗ trợ cũng muốn hỗ trợ.Bọn nhỏ vui vẻ tiếp nhận nhiệm vụ tổ chức giao phó, hơn nữa mỗi ngày đều hoàn thành bảo chất bảo lượng.

Không đến mấy ngày, trong viện nhà cô đã có một đống củi, bọn nhóc mỗi ngày trở về đều hoàn thành vượt mức chỉ tiêu.Ban đầu, bà ngoại Hàm Hàm đau lòng kéo Hàm Hàm qua, nói:- Con là mẹ ruột sao? Hàm Hàm mới 5 tuổi, con để cho hắn mỗi ngày mang nhiều đồ như vậy.

Hàm Hàm, ngày mai không làm, nếu mẹ con muốn củi, vậy để nó t lên núi đi nhặt đi.Dì nhỏ cũng nói:- Tiểu nghệ a, củi chú nhỏ cháu kéo tới không đủ sao, nếu là không đủ, cháu cứ nói để chú nhỏ cháu kéo tới a, làm sao lại sai đứa nhỏ đi vào trong núi nhặt nhánh cây a?Hàm Hàm trước mở miệng nói:- Bà ngoại, bà cô, sức cháu lớn, có thể mang nhiều, ngài xem a.Nói xong liền tiến lên đem giỏ của mình cùng anh trai xách lên, khoe khoang trước mặt hai lão nhân đang tình yêu tràn lan.Chọc cho hai bà khen hắn một trận.Cô thừa dịp hai bà đang vui vẻ, vội giải thích nói:- Dì nhỏ, củi mà chú nhỏ kéo tới cũng đủ cho trong nhà đun mấy ngày.

Chỉ là cháu cảm thấy mấy đứa nhỏ mỗi ngày ngoài chơi cũng là chơi, còn không bằng giao cho chúng chút nhiệm vụ.

Vừa được chơi mà còn có có thể làm chút chuyện trong nhà, đây cũng là một loại giáo dục với đứa nhỏ.

Lại nói, cháu cảm thấy thời tiết này quá không bình thường, người ta không phải nói là ở sau đại hạn tất nhiên có đại hàn sao? Cháu chuẩn bị thêm chút củi cũng là muốn lo trước khỏi hoạ, dì nhỏ, dì cũng chuẩn bị nhiều chút a.Mẹ Khúc ở bên cạnh chê cười cô không văn hóa, nói là sau đại hàn tất có đại thử, sau đại hạn tất có đại úng.Nhưng cũng không quản mình nói đúng không, chỉ là muốn mượn cơ hội này, nhắc nhở dì nhỏ một chút, có lẽ những lời lần trước hai người nói bà ấy không để trong lòng đi.Đợi cô trấn an mẹ Khúc cùng dì nhỏ xong, Hàm Hàm trộm nói cho cô, hắn còn trộm giấu một ít ở trong nhẫn.

Cô nghe xong sau, thật cao hứng, chút lòng dạ hẹp hòi này của con trai là giống cô a, càng ngày càng giống hamster nhỏ, cô thích.Bốn vị lão nhân, lúc bọn họ rảnh rỗi, chuyện thứ nhất làm chính là đến mảnh đất của nhà cô nghiên cứu một chút xem thử hiện tại còn có thể trồng cái gì, tóm lại chính là không thể lãng phí.Bọn họ cùng chú nhỏ thương lượng, quyết định trồng cải trắng, hiện tại đúng là lúc thích hợp, cải trắng chịu nhiệt tốt, thời kì sinh trưởng ngắn, cho nên bọn họ tựa như những thôn dân chân chính, mỗi ngày mặt trời còn chưa lên đã vác cuốc xuống ruộng, chờ mặt trời lên cao liền về nhà.Buổi tối, trở về ăn cơm chiều sau, thời tiết cũng không còn quá nóng, bọn họ liền cầm băng ghế nhỏ đến cửa thôn cùng những thôn dân nhà ở phía đông phía tây nói chuyện phiếm, rất nhanh liền dung nhập với cùng nông thôn này.

Cuộc sống ngày thường miễn bàn có bao nhiêu dễ chịu.Mỗi ngày ở trên bàn cơm đều đàm luận ai, nhà ai lại như thế nào, Khương Trí cũng Khúc Nghệ dựa vào những câu chuyện đó mà càng thêm hiểu biết về thôn dân ở thôn Đạp Sơn.Mấy ngày này hai người cho già già, trẻ trẻ uống nước suối nhỏ, cùng sữa dê sữa bò trong không gian, thể chất cũng chậm rãi tăng cường, hiện tại ở trong núi bước đi như bay.Nhìn đến mấy vị lão nhân cùng mấy đứa nhỏ hiện tại có thể vui vẻ như vậy, cô phi thường cao hứng, căn nhà này mua cũng có giá trị a..
 
Back
Top Bottom