Ngôn Tình Hạnh Phúc Nơi Đâu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 60: Chương 42


Sự ra đi của Trang
Huy cứ cầm tay nó kéo đi mãi cho đến khi nó kêu lên vì đau tay thì hắn mới chịu buông tay nó ra( cái cảnh này sao giống như hai người yêu nhau đang hiểu lầm nhau zậy nhỉ @@?). Nó nhìn Huy rồi mở miệng nói:
- Định lôi tôi đi đâu thế hả? Mà muốn bảo người ta đi cùng thì nói ra bằng miệng chứ đừng có kéo người ta kiểu đó!
Huy chỉ biết im lặng, im lặng và im lặng.
- Ê! Lôi tôi ra đây để ngắm anh đứng câm như hến kiểu đó hả? Có gì thì nói lẹ đi!- Nó bực mình khi thấy Huy cứ đứng yên trong khi chính hắn đã lôi nó ra đây.
- Tôi...- Cuối cùng thì Huy cũng lên tiếng.

- Làm gì mà ấp úng như gái sắp về nhà chồng thế? Nói nhanh coi!- Nó giục.
- Tôi... Nếu tôi nói là tôi thích, à không, yêu cô thì cô có tin không?- Huy ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt nó mà nói. Ban nãy hắn đã phải đấu tranh tư tưởng dữ dội lắm thì mới đưa ra quyết định là sẽ tỏ tình với nó ngay tối nay.
- Hả?- Mặt nó ngệt ra rồi đỏ lên dần dần. Cũng như Khánh, nó đã biết Huy thích nó từ trước nhưng bây giờ, khi Huy đang đứng trước mặt nó, nói yêu nó thì mặt nó cũng không ngừng đỏ lên. Tim nó cứ đập thình thịch như kiểu vừa chạy marathon về. Nhưng sau đó nó lại khôi phục tinh thần và nói:
- Tôi không thích đùa kiểu này! Nếu lôi tôi ra đây chỉ để nói cái này thì tôi đi trước đây.
Nói xong, nó định chạy đi nhưng đã bị Huy cầm tay mà kéo lại.
- Tôi không có đùa! Tôi đang nói nghiêm túc đấy! Tôi yêu em- Trần Quỳnh Trang!- Huy nói với bộ mặt vô cùng nghiêm túc. Và đây cũng là lần đầu tiên cậu gọi cả họ tên của nó 1 cách tình cảm đến vậy.

- Vậy tôi hỏi anh 1 câu nhé! Nếu biết tôi bị bệnh hiểm nghèo và sắp chết thì anh có yêu tôi không?- Nó cũng không có ý định chạy đi nữa mà quay lại nhìn thẳng vào mắt Huy, hỏi cậu bằng thái độ nghiêm túc mà từ trước tới nay, mọi người rất khó để nhìn thấy thái độ đó, xuất phát từ nó.
Huy bỗng khựng lại rồi suy nghĩ về những điều nó nói.
Thấy vậy, nó cười chua chát nói:
- Không thể, đúng chứ?! Vậy thì đừng có làm phiền tôi nữa!
Nói xong nó liền chạy đi nhưng 1 lần nữa, Huy lại kéo nó lại.
- Tôi sẽ không để em chết! và sẽ không có chuyện tôi từ bỏ tình yêu của mình đâu!- Cậu nói giọng chắc nịch. Nó bất ngờ.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 61: Chương 43


- Ngay cả việc tôi sẽ rời khỏi đây vào 2 ngày nữa?- Nó lại tiếp tục đặt câu hỏi.
- Sao?- Huy sững sờ. Có lẽ cậu không thể ngờ được là nó sẽ rời khỏi nơi này.
- Đâu phải tự nhiên mà tôi hỏi anh về việc tôi bị bệnh, đúng chứ? Và hiện giờ là tôi đang bị ung thư não giai đoạn cuối đấy!- Nó cười nhạt và nói với giọng thản nhiên như kiểu đó chẳng phải chuyện của mình mà là vấn đề của 1 con người xa lạ nào đó.
- Cô...cô nói gì cơ?- Huy kinh ngạc và có vẻ là cậu không thể nào tin nổi điều này thì phải.

- Tôi không thích nhắc lại!- Nó lạnh lùng. Một lần nữa, Huy phải kinh ngạc về con người nó. Tại sao 1 người con gái 17 tuổi lại có thể thay đổi trạng thái tình cảm của mình 1 cách dễ dàng trong nháy mắt cơ chứ? Rốt cuộc, nó còn có bao nhiêu bí mật mà cậu chưa khám phá ra nữa đây?
Nghĩ vậy, Huy chợt buồn. Những điều cậu biết về nó không nhiều nhưng cậu lại mạnh miệng cho rằng mình yêu nó. Điều đó không phải quá buồn cười sao?
- Sao cô ích kỉ vậy? Cô chỉ nghĩ cho cảm xúc của mình thôi sao? Sao cô không nghĩ ọi người vậy? Những người quan tâm cô đâu có tội!- Huy sau một hồi ngẩn ngơ thì cũng chấn tĩnh lại nhưng rồi lại kích động hét lên. Cậu không thể chịu đựng được cái vẻ mặt bàng quan như không có chuyện gì của nó nữa. Và cậu càng không thể kiềm chế nổi cảm xúc của mình nữa rồi. Huy chạy đi, để lại nó đứng 1 mình ở đó.
Từ một bụi cây gần đó, 2 bóng đen nhẹ nhàng di chuyển tới gần nó( gần tới Halloween nên cho nó rợn chút ).

- Tại sao lại giấu bọn tớ?- Một trong hai cái bóng đó lên tiếng. Đây rõ ràng là giọng con gái nha! Nghe quen quen nữa chứ.
Nó giật mình quay lại. Là Lan và... Xen.
- Cậu bệnh nặng như vậy mà còn giấu tớ suốt hai năm qua! Cậu có xem tớ là bạn không vậy hả?
 
Back
Top Bottom