Ngôn Tình Hạnh Phúc Nơi Đâu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 40: Chương 22


Ừ...ưm- Nó bỗng kêu lên 1 cách nhẹ nhàng nhưng trong trạng thái cực yên lặng của căn phòng này thì cũng đủ cho những người trong phòng nghe thấy
- A! Trang tỉnh rồi kìa!- Hoàng reo lên
- Để tôi đi nói với bác sĩ- Bảo nói
- Cậu khỏi nói thì tui cũng pít! Hứ!- Giang trả treo
- Sao cậu cứ thích móc tui zạ? Tui gây thù chốc oán gì zới cậu hử?- Hoàng bất mãn nói
- Mệt quá! Muốn cãi nhau thì biến ra ngoài kia mà cãi! Nhức cả óc!- Thu Anh mắng
- Á! Xin lỗi chị! Em không dám nữa- Hai đứa đồng thanh
Đang muốn cãi nhau tiếp thì 2 người nhận được cái lườm sắc bén của Thu ANh nên không dám nói gì nữa mà quay sang lườm nhau.
- Cậu sao rồi?- Thu Anh quay sang nó hỏi nhẹ
- Mình chỉ hơi mệt chút thôi- Nó trả lời

- Pà cứ nghỉ đi. Mai tôi sẽ xin phép cô cho pà nghỉ học vài ngày- Lan nói
- Chỉ cần 1 ngày thôi. Tôi không muốn nằm 1 chỗ lâu như zậy đâu!- Nó nhăn mặt
- Ừ- Lan gật đầu
- Mà sao tự nhiên cô lại ngất thế?- Huy hỏi
- Tôi...- Nó ngập ngừng
- Làm sao?- Hoàng hỏi dồn
- À! Chắc là do học quá sức thôi- Nó cười gượng, nói
- Pà đó! Học gì mà lắm thế không pít! Bớt học đi! Phải pít lo cho bản thân nữa chứ!- Lan mắng yêu
- Ừ- Nó gãi đầu

Đúng lúc đó thì Bảo quay lại với vị bác sĩ vừa nãy
- Mọi người ra ngoài một chút để tôi khám lại cho bệnh nhân đã- Bác sĩ nói
- Vâng- Mọi người đáp lại rồi cùng nhau ra ngoài và đóng cửa lại.
Sau khi khám xong, vị bác sĩ nói:
- Cháu bị ung thư máu lâu rồi mà không biết sao?
- Dạ! Cháu...biết và cháu cũng từng chữa rồi. Nhưng có lẽ là bây giờ lại tái phát thôi. Hai năm trước cháu đã đi kiểm tra lại và...kết quả là vẫn chưa trị hết được tế bào ung thư- Nó ngập ngừng nói
- Cái gì? Vậy tại sao cháu lại không tiến hành điều trị ngay hả? Cháu có biết để lâu như vậy thì nó sẽ nguy hiểm thế nào không?- Ông bác sĩ tức giận nói
- Cháu biết chứ! Nhưng để chữa được hết bệnh này là rất khó nên có lẽ qua tết cháu...sẽ sang Anh điều trị- Nó nói
- Ừ! Ở đó có thiết bị chữa bệnh tiên tiến hơn nước ta mà- Bác sĩ nói
- Bác đừng nói chuyện này với bạn bè cháu. Còn về gia đình thì cháu sẽ sớm nói ọi người biết- Nó nói bằng giọng như sắp khóc
- Được rồi! Cháu nghỉ đi- Vị bác sĩ thở dài
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 41: Chương 23


Bạn các cháu chỉ do hoạt động quá sức nên mới bị ngất chứ không sao đâu. Bây giờ bệnh nhân cần phải nghỉ ngơi nên ngày mai các cháu hãy đến thăm nhé!- Ông nói
- Vâng! Cảm ơn bác sĩ!- Lan cúi người nói
- Không có gì. Đây là trách nhiệm của ta mà- Bác sĩ nói xong rồi bước đi
- Giải tán đê! Mai vào thăm tiếp- Huy nói
- Khỏi nhắc. Tao về ngủ đây! 9h3459" rồi chứ sớm sủa gì đâu!- Bảo vừa nhìn đồng hồ nói, vừa che miệng ngáp
- What? Hội phó đây sao?- Thu Anh, Giang và Hoàng tròn mắt nhìn Bảo
- Thì là nó chứ còn ai vào đây?!!- Khánh lên tiếng
- Mất hình tượng wa! Có khi em ước được giống như anh Bảo rồi á! Nhưng giờ phải xem xét lại. Chậc chậc!- Hoàng nói
- Im! Đây là bệnh viện.Mún tự kỉ thì ra đường hay về nhà mà tự kỉ- Giang nói
- Mấy người lắm chuyện quá đấy! Đi về! NHanh! Nói thêm lời nào nữa là tui cắt lưỡi!- Lan trừng mắt nói rồi đi trước
- Nhanh lên! Còn đứng đó mà lườm nhau hả hai đứa kia? Bộ mún chết sớm à?- Thu Anh thấy 2 đứa kia vẫn lườm nhau thì nói nhỏ

- Ờ! Đi đây! Đứng đây nữa tao chết vì cái tên âm binh này wa!- Giang lườm Hoàng
Biết Hoàng chuẩn bị cãi lại nên Thu Anh chặn họng trước:
- Còn nói nữa tui đấm chết! Đi nhanh!- Thu Anh dọa( bạo lực wa!)
Hai đứa kia nghe xong thì lượn luôn trước khi Thu Anh nổi điên( chắc 2 đứa này là đồ đệ ruột của nó với Huy wa! Trăm phần trăm lun )
*******************
*Trưa hôm sau:
- Hế nhô! Xem em mua gì cho đại tỉ nè!- Thu Anh nhí nhố nói
- Đại tỉ cái đầu nhà mi á!- Đang mải mê đọc truyện thì nghe Thu Anh hét, nó giật mình mắng(nó có 1 tính cách chẳng giống ai là hay giật mình vì những việc không đâu còn những thứ làm người khác giật mình thì nó lại...bình tĩnh như không ==")- Mà mua cái gì đấy?- Nó tò mò nhìn cái bọc Thu Anh đang cầm(Pó tay)
- Ôi! Tao xỉu đây- Lan nhìn nó cảm thán
- Sao thế?- Nó ngây thơ hỏi

- Ax! Con điên kia! Mày...- Lan tức nghẹn họng
- Tao làm sao?- Nó
- Mày đi chết đi!- Lan giận
- Ê! Nhỏ đó sao thế?- Nó quay qua hỏi mấy người kia
- Chịu!- Cả bọn lắc đầu
- Thôi! Ă cháo đi! Tao mua ày ít cháo nè!- Thu Anh nói
- Á! Tao không ăn đâu! Ăn cháo chán lắm!- Nó hét lên
- Ngoan! Tui mua socola cho pà nè!- Giang giơ mấy thỏi socola cho nó xem
- Còn có kem nữa nè!- Bảo bỏ mấy túi kem ra
- Ăn cháo đi rồi tụi tui cho- Huy dụ
- Nhớ nhá!- Nó nói
Cả bọn gật đầu cái rụp
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 42: Chương 24


- YEAH! Được ra viện rồi! Sướng wa đi!- Nó sung sướng nhảy tưng tưng trên giường bệnh làm những người đi ngang qua nhìn vào với ánh mắt kì lạ. Thậm chí còn có người nghĩ:" Sao lại có bệnh nhân tâm thần ở đây nhỉ?"
- Nè! Ngồi im đi! NGười ta đang nhìn kìa! Mất mặt wa!- Khánh nhăn mặt
- Đúng chuẩn phong cách hội trưởng luôn nè tụi bay- Bảo đùa
- Giời ạ! Có mỗi việc xuất viện thôi mà cứ làm như phạm nhân mới ra tù không bằng- Huy giễu
- Gì? Mi vừa nói gì cơ? Cái gì ra tù? Ta đâu trong sạch, chính trực thế này mà mi dám nói zậy hả?- Nó bốc hỏa
- Cô hay nhỉ? Tôi Nói là như mới ra tù chứ có nói là ra tù thật đâu mà cô nổi khùng lên zậy? Có tật giật mình hử?- Huy xoa cằm mặc dù mình không có cọng râu nào
- Ủa? Tật giật mình? Là sao?- Nó giả ngu
- Ngu! Tật giật mình có nghĩa là...là...- Huy ấp úng
- Là gì?- Nó tiếp tục giả đò và cố nín cười

- Là... Tôi quên mất rồi!- Huy nói nhỏ
- Hahaha...- Nó bật cười- Ngu thì nhận đi! Bày đặt quên với chả nhớ làm gì ệt thân!- Nó bĩu môi chế giễu
- Đã nói là tôi quên mà! Tôi đâu có ngu như ai kia!- Huy bực
- Ai kia là ai?- Nó hỏi lại 1 cách ngây thơ vô(số) tội
- Chịu! Có người ngu nên không hiểu thì tôi cũng bó tay!- Huy giả vờ lắc đầu mà trong bụng tức anh ách =))
- 2 người này! Một người vừa xuất viện xong mà cũng cãi nhau cho được! Rảnh thì đi kí giấy xuất viện đi kìa!- Lan chen vào cắt ngang cuộc chiến ngầm của nó với Huy
- Ủa! Tui tưởng chồng pà đi làm thủ tục xuất viện ùi mờ?- Nó hỏi
- À, ờ nhỉ!- Lan gật gù

- Làm thủ tục xong nãy giờ rùi mấy má!- Bảo lên tiếng
- Sao Khánh nó im vậy?- Huy hỏi
- Câm coi! Không thấy nó đang nói chuyện điện thoại hả?- Bảo gắt nhẹ
- Sao thế?- Huy hỏi khi thấy sắc mặt lạnh lùng bất thường của Khánh lúc vừa nghe điện thoại xong
- Không có gì. Tôi có việc phải đi gấp nên đi trước đây. Bye!- Khánh vẫy tay chào 1 cái rồi phóng đi luôn.
- Có chuyện gì vậy?- Bảo hỏi Huy
- Muốn biết thông tin chi tiết thì đi tìm chúa mà hỏi- Huy lắc đầu nhún vai
- Thôi! Đưa Trang về rồi mọi người cũng giải tán luôn đi! Mai còn đi học nữa- Lan lên tiếng
Nghe vậy thì cũng chẳng ai buồn lên tiếng nữa mà yên lặng lôi nhau ra xe rồi về nhà.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 43: Chương 25


Tâm sự của Khánh(chap này mình sẽ kể theo lời của Khánh nhé)

Lúc ở bệnh viện, nhìn thấy cuộc điện thoại của mẹ hiển thị trên màn hình, tôi đã nhận thấy trong lòng mình bùng lên một cảm giác vui vẻ nhưng rồi tâm trạng đó cũng bay theo gió mà để lại trong tôi cảm giác thất vọng. Họ bắt sau khi tốt nghiệp, tôi phải vào công ti của họ làm và việc quan trọng hơn là tôi phải kết hôn với 1 cô tiểu thư nào đó mà họ đã chọn. Nhưng tại sao tôi phải đồng ý? Họ sinh tôi ra rồi lại để đó cho người khác chăm sóc. Họ nghĩ tiền bạc có thể đem lại hạnh phúc cho con cái ư? Điều đó chẳng đúng với thực tế chút nào! Hai con người đó bỏ mặc tôi trong một căn nhà rộng lớn nhưng chẳng có 1 chút hơi ấm nào. Quản gia và giúp việc thì lúc nào cũng 1 cậu chủ, 2 cũng cậu chủ, tôi nghe mà muốn phát ngán rồi. Còn việc họ bắt tôi kết hôn với người họ chọn thì có chết tôi cũng không đồng ý. Và với ý nghĩ đó thì tất nhiên là tôi và bố mình đã có một trận cãi nhau lớn. Người tôi yêu là Trang và không ai có thể thay đổi được điều đó. Tôi không thể nói là mình thích cô ấy vì từ “thích” đó, nó chẳng nói lên điều gì. Những lúc nhìn Trang với Huy cãi nhau tôi cũng khó chịu lắm chứ! Người đời luôn có câu: “Ghét của nào trời trao của ấy”;tôi không muốn trường hợp đó xảy ra với hai người họ. Dù rằng có chút ích kỉ nhưng trong tình yêu, ích kỉ chẳng phải chuyện thường tình sao? Nhưng tôi vẫn lo sợ điều đó. Ánh mắt của Trang khi nhìn Huy không còn như trước nữa. Nó đã đổi thay nhưng chính tôi cũng không biết rằng nó khác ở chỗ nào. Phải chăng đó là do tôi quá lo lắng? Hôm ở trên trường, khi thấy cô ấy ngất tôi cũng lo lắm chứ! Nhưng bản tính lạnh lùng, điềm tĩnh đã giúp tôi bình tĩnh lại vì hốt hoảng cũng chỉ làm mọi chuyện thêm rối. Chỉ cần nhìn bộ dạng lo lắng của Huy, tôi cũng có thể nhìn thấy tình cảm của cậu ấy đối với Trang. Tôi biết cậu ấy không chỉ đơn giản là thích cô ấy nữa mà có lẽ cũng giống như tôi, đã yêu Trang mất rồi; chỉ khác là cậu ấy chưa nhận ra thôi. Có lẽ cậu ấy sẽ sớm biết được điều đó. Vẫn biết đó là điều đương nhiên nhưng sao tôi lại sợ thời khắc đó đến vậy chứ? Tôi vẫn luôn băn khoăn một điều rằng: mình có nên nói cho cô ấy biết hết tình cảm của bản thân hay không? Nhưng tôi lại không thể tìm thấy câu trả lời thích đáng vì một mặt là sợ Huy sẽ tỏ tình trước và Trang sẽ đồng ý, lúc đó tôi sẽ không có cơ hội nữa. Mặt khác, tôi sợ là cô ấy sẽ giật mình khi tôi đột ngột nói yêu và sẽ từ chối. Tôi ước mình có thể được như Bảo. Có được dũng khí và sự tự tin của cậu ta hay chỉ là một chút thôi cũng được. Tôi cũng ước mình có thể cư xử 1 cách dịu dàng như bao người con trai khác với những người con gái mình yêu nhưng tôi không biết mình phải làm gì nữa. Tôi hoàn toàn không biết gì về việc yêu đương vì tôi luôn sống và hành động như 1 cỗ máy và không biết đến 2 chữ “yêu thương” và hoàn toàn không quan tâm đến nó. Nhưng bây giờ bản thân lại trở nên phiền muộn chỉ vì một cô gái.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 44: Chương 26


Đồng quê à, ta đến đây!
Rốt cuộc thì ngày bọn nó xuống quê chơi cũng đến. Chỉ cần biết Lan đã mất ngủ cả đêm qua thì khỏi nói cũng biết nhỏ đã háo hức thế nào.
Còn nó thì dạo này hay bị đau đầu và cơn đau còn tăng dần nữa. Đã có lúc nó cảm tưởng như đầu của mình đau đến nỗi có thể nổ tung ngay được. Bà ngoại cũng đã nói mọi chuyện cho bố mẹ và anh nó biết. Nó phải cầu xin hết lời thậm chí là đe dọa thì bố mẹ, anh hai và chị dâu nó mới chịu cho nó đi chơi cùng bạn bè nhưng chỉ được đi trong 2 ngày. Qua hai ngày, nó sẽ phải về lại thành phố rồi sang Anh cùng anh chị mình. Dù sao thì anh chị nó cũng đang sống ở Anh mà.

********************
- Lái xe nhanh lên coi! Sao chạy chậm như rùa bò zậy cha nội?- Lan háo hức quá, kêu lên
- Có giỏi thì cô tự lên mà lái nè! Đây chưa đủ tuổi lái xe đã lái đã phạm luật rồi giờ phóng nhanh tăm phần trăm là bị bắt mà pama tôi mà pít là tôi khỏi ra ngoài đó. Pít điều thì ngồi im đê- Huy bực mình lên tiếng

- Hihi... Sorry! Ta háo hức wa! Hihi...- Lan gãi đầu cười hihi để hạ hỏa
- Hừ- Huy liếc mắt lườm Lan nhưng vô tình lại thấy nó đang ngáy khò khò thì buồn cười"Con nhỏ này đúng là heo mà! Đã ham ăn lại còn ham ngủ nữa!"- HUy lắc đầu nghĩ rồi lại chú tâm vào việc lái xe của mình.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 45: Chương 27


Nửa tiếng sau bọn nó cũng đến được nhà bà ngoại nó nhờ sự chỉ dẫn của bạn heo tên Quỳnh Trang. Trong thời gian đó thì bạn HUy cũng khá khổ sở vì những câu hỏi của Lan và cuối cùng chốt hạ 1 câu:"Tôi cấm cô nói thêm câu nào nữa! Hé miệng lần nữa thì ở nhà!". Nghe vậy Lan câm tịt luôn.
- Oa! Thoải mái wa! Ngồi trong xe ngột ngạt chết đi được- Lan nhăn mặt kêu.
- Kêu ít thui! Bọn mình sẽ ở nhà bà ngoại tôi. Con trai ngủ 1 phòng, con gái ngủ 1 phòng nhá!- Nó nói như ra lệnh làm mấy đứa kia cũng chẳng nói thêm gì nữa.
- Xách đồ vào đi! Còn đứng đơ ra đó làm gì nữa?- Khánh hỏi khi thấy 2 vợ chồng Lan Bảo đứng ngơ ra
- Ầy! Đúng là quê đẹp thật. Không khí lại còn thoáng đãng trong lành nữa chứ! Mai tao nhất định phải ra cái chỗ kia chơi mới được- Bảo chỉ ra phía cánh đồng ở trước cửa nhà
- Chồng nói chuẩn. Mai tôi phải ra đó chơi đến tối lun- Lan quyết tâm

- Chơi ở đây 2 ngày thui nhá! Nhà tui còn có việc bận- Nó nói
- Chán nhỉ? Mới được xuống đây chơi lần đầu hà!- Huy vuốt cằm mặc dù mình chẳng có 1 cọng râu nào sất(==")
- Thì lần sau xuống chơi típ. Xời! Đơn giản zậy mà hông nghĩ ra. Đần thế?- Nó nói nhưng trong lòng lại lo rằng mình sẽ không còn cơ hội dắt cả bọn xuống đây chơi nữa.
- Chưa chơi đã kêu. Sắp tối ùi kìa. Ở đây cẩn thận ma nó ra nó lôi đi đấy- Bảo dọa
- Ma á? Tôi thèm vào sợ cái thứ vớ vẩn ấy nhá! Nói cướp cắt cổ người ở mấy vụ cướp tiệm vàng mới sợ thui- Nó bĩu môi khinh thường
- Ma á? Đâu? Đừng có dọa vợ mà chồng!- Lan run lên sợ hãi

- Lôi thôi wa! Người ta ra đuổi hết đi bây giờ. Gọi bà cô đi- Khánh quay qua nó nói
- Rồi- Nó đáp rồi sẵng giọng để chuẩn bị hét- Bà ơi! Bà!- Nó hét lên
- Ai đấy?- Bà hỏi
- Cháu Trang đây mà bà!_ Nó hét
- À! Chờ bà chút- Bà chạy ra mở cổng- Mấy đứa vào đi
- Chúng cháu chào bà ạ!- mấy đứa đứng chào bà nó(y hệt phong cách của trẻ em mẫu giáo nhỉ?)
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 46: Chương 28


Chào xong cả bọn đi theo bà và nhà. Nhà bà chỉ là 1 căn nhà 1 tầng nhưng diện tích lại không hề nhỏ chút nào. Nhìn căn nhà chính to khủng của nhà bà nó là biết nhà đất nhà bà rộng thế nào rồi.
- Đi nhanh chân lên! Chậm chạp wa! Có zậy mà cũng ngạc nhiên. Ngậm hết mồm lại không rồi bay vào làm tổ giờ- Nó chọc
- Nhà bà ngoại mi đẹp thật! Bây giờ ta mới biết có nơi đẹp thế này đấy. Còn đẹp hơn cả trong tưởng tượng nữa- Lan chẳng thèm để ý đến mấy câu của nó mà chỉ nhìn cái vườn cây nhà bà nó trầm trồ khen.
- Oa! Nhìn cây hoa đào kia đẹp quá kìa! Có cả cái cây gì lạ lạ nữa kìa! Đẹp quá!- Bảo tiếp lời, tay chỉ vào mấy cây hoa và cây ăn quả trong vườn.
- Bà tôi thì cái gì mà chẳng trồng- Nó bĩu môi
- Ô! Tôi thấy cái cây kia lạ lạ à nha! Cây gì thế?- Huy tò mò chỉ vào cây khế trong vườn
- Người ta gọi đó là cây khế đó cha. Chưa ăn bao giờ hả?- Nó lên giọng ta đây hiểu biết

- Thế còn cây kia?- Khánh chỉ vào cây roi ở giữa vườn
- Á! Anh lại khơi dậy nỗi đau của tôi rồi! Hồi tôi trèo lên cây đó bị sâu đốt ngứa mất mấy ngày đây nè!- Nó kêu lên
- Kệ chứ! Nó là cây gì đấy?- Khánh hỏi
- Cây roi chứ cây gì? Ăn rồi mà cũng không biết cái cây nó như thế nào à?- Nó bực mình
- Chịu thôi! Có phải tự trồng rồi hái ăn đâu mà pít!- Khánh nhún vai
- Mấy đứa có vào ăn cơm không đây? Ông bà chờ lâu lắm rồi đấy! Đồ ăn sắp nguội hết ùi nè!- Ông nó chen vào cắt ngang cuộc cãi nhau của tụi nó
- Dạ! Bọn cháu vào ngay đây- Nó đáp lời

- Vào ăn cơm rồi còn nghỉ ngơi nữa! Có đến 2 ngày để chơi mà! Lo gì. Đứa nào không ăn thì nhịn đói nhá!- Nó quay qua mấy đứa kia mà buông câu đe dọa
- Lắm mồm wa! Có cô nói nhìu chứ có ai nói gì đâu? Bọn nó chuẩn bị vào nhà hết ùi kia!- Huy càu nhàu
- Á! Sao không đợi tui?- Nó hét lên khi thấy bọn kia đang đi vào nhà
- Ai kêu bà cứ đứng đó tự kỉ mà kêu ca gì nữa- Lan chối tội
- Nhắc lại lần cuối. Đứa nào không ăn thì nhịn. Ông với bà ăn trước đây- Bà nó nói
- Sax! Bà đợi bọn cháu chút!- Nó kêu
- Nhanh lên! Cháu rùa wa đó!- Bà nó mắng yêu
- Rùa vẫn là cháu của bà mờ. Cháu là rùa chắc bà cũng thế- Nó móc( Con này láo)
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 47: Chương 29


Cứ vậy, bữa cơm diễn ra trong sự ồn ào của tụi nó với ông bà. Lan, Huy, Khánh và Bảo lúc đầu còn ý tứ nhưng nghe nó với 2 ông bà nói chuyện vui quá nên cũng vào nói góp vui luôn. Hiện giờ thì mặt ai nhìn cũng tươi như hoa nhưng không biết trong lòng nó và ông bà có vui như ngoài mặt không...
- Ê! Mấy đứa chưa có tắm nha! Nhớ tắm mới được đi ngủ đấy!- Bà nó bỗng nhớ ra và nhắc
- Tụi con biết ùi. Ông bà đi nghỉ đi. bát đũa để tụi con dọn- Lan lễ phép nói với ông bà
- Ê! Bà có pít rửa bát không mà trông khí thế zậy?- Nó quay sang Lan hỏi nhỏ
- Tui có pít đâu!Ở nhà toàn do người giúp việc làm không à. Tui nói zậy cho oai thui. Bà cố gắng chịu khổ ha- Lan nhăn răng cười nói khi thấy ông bà nó đã ra phòng khách xem phim
Nhìn ba tên con trai đang đứng đằng sau nhỏ bạn bạn thân gãi đầu gãi tai thì khỏi cần nói nó cũng biết là không thể nhờ vở gì được 3 ông tướng đó.

- Trời ạ! Mấy người lượn đi cho tui nhờ! Sáng mai biết tay tui- Nó kêu lên tiện thể hăm dọa
- Tôi chờ!- 4 người kia đồng thanh chọc tức nó
- Hừ! Đã không giúp được người ta thì thôi lại còn hùa nhau ăn h**p ta. Đã thế thì không bạn bè gì nữa hết!_ Nó khoanh tay ra vẻ tức giận
- Bớt giận! Đại tỷ bớt giận không cháy nhà giờ!- Lan cười toe toét mà đổ thêm dầu vào lửa
- Đồ phản bạn bạn! Biến ra chỗ khác ngayyyyyyyyyyyyyy!!!!!!!- Nó bực mình đẩy luôn lũ kia ra khỏi bếp

- Chút nữa ta ra mà chưa tắm thì chết với ta! Hừ!- Nó hừ lạnh một tiếng rồi quay vào dọn dẹp
*30 sau:
- Ồ! Đã rửa xong rồi hả? Cháu gái bà có tiến bộ nhìu ha!- Bà nó trêu
- Hix! Bà còn trêu cháu nữa! Cháu đi tắm đây!- Nó giả vờ giận dỗi
- Hà hà! Con bé này... - Ông nó cười hà hà
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 48: Chương 30


- Được rồi! Trang vào tắm đi! Mấy cháu cũng đi nghỉ sớm đi. Chắc là các cháu cũng mệt rồi! Ông bà đi nghỉ trước- Bà nó đã lên tiếng trước khi có 1 trận đấu khẩu của 2 ông cháu diễn ra
- Dạ! Vậy bọn cháu đi trước- Lan tự nhiên như ruồi, nói
Xong cả bọn lại lục đục kéo nhau vào phòng còn nó cũng đi lấy quần áo để tắm. Nhưng...
- Ơ! Bà ơi! Bọn con ngủ ở đâu ạ?- Huy bỗng hỏi

- Ừ nhỉ! Bà quên mất! Già rồi trí nhớ kém- Bà nó ra vẻ nhớ ra điều gì đó rồi cười nói- Ba cháu chịu khó ngủ 1 phòng nha- Bà nó nhìn Huy, Khánh và Bảo nói rồi quay sang Lan nói- Còn cháu, cháu ngủ cùng phòng với Trang, được chứ?
- Dạ!- Cả bốn đứa nói
- Vậy mấy đứa đứng đây đợi Trang tắm xong rồi nó sẽ dẫn mấy đứa về phòng. Ông bà đi nghỉ đây- Bà nó nói xong thì cũng cùng ông ngoại nó đi luôn về phòng ngủ của hai vợ chồng mình
Lan, Huy, Khánh và Bảo nghe vậy cũng không có ý kiến gì nên chỉ nói:

- Vâng ạ! Chúc ông bà ngủ ngon
Nói xong thì cả lũ cũng thấy ông bà vào phòng rồi. Thấy chẳng có việc gì làm, 4 người lại ngồi xem phim và lên kế hoạch đi chơi cho 2 ngày tới
Khoảng hơn 15 sau nó mới tắm xong. Ra đến nơi thì thấy mấy người bạn đang chăm chú bàn bạc xem mai sẽ làm những gì, nó âm thầm nở 1 nụ cười buồn. Sau khi kết thúc chuyến đi chơi này, không biết nó còn có cơ hội gặp lại những người bạn của mình không nữa?! Nó biết trong 2 năm, căn bệnh của mình đã phát triển nhanh như thế nào và nó cũng rõ, tình trạng sức khỏe hiện tại của mình. Nó biết lần chữa bệnh này, tỉ lệ thành công là rất thấp. Vì bệnh của nó, ít nhất, chắc chắn cũng đã đến giai đoạn 3 hoặc giai đoạn cuối rồi!
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 49: Chương 31


Sau 1 lúc thì 4 người kia mới nhận ra nó đang ở sau mình. Thấy nó đã tắm xong mà vẫn đứng yên đó suy nghĩ, Lan liền lên tiếng gọi nó rồi hỏi:
- Sao pà cứ đứng đó thế? Lại đây đi!
- Ừ! Tôi tới đây- Nó giật mình đáp lại
- Bọn tôi tính là mai sẽ đi ra cái chỗ mà người ta dùng để trồng rau á, tui không biết người ta gọi nó là cái gì nữa nhưng mà trông nó đẹp ghê á- Lan phát biểu 1 cách rất chi là ngây thơ
- Người ta gọi đó là đồng đó thưa má- Nó cũng suýt phì cười vì cách nói của nhỏ bạn thân
- Đó! Ra đó chơi đi!- Lan reo lên

- Mọi người muốn ra đó chơi thật hả? Bùn đất bẩn thì ráng chịu nhá!- Nó hỏi lại 1 lần nữa cho chắc
- Yên tâm. Đi chơi thì phải chơi cho đã chớ!- 4 người kia đồng thanh
- Được rồi! Vào đi ngủ thôi!- Nó thấy Lan, Huy, Khánh và Bảo quyết tâm nên cũng chẳng nói gì nữa mà chỉ giục mọi người vào ngủ
- Thì chỉ phòng cho người ta thì mới ngủ được chứ! Chả lẽ cô bắt bọn này ngủ đất à?- Huy phàn nàn
- Ừ nhỉ! Quên mất! Hì hì...- Nó cười chữa ngượng- Để tui chỉ cho. Theo tui

Nó nói xong rồi đi trước để mấy người kia lủi thủi theo sau.
Khoảng 2 sau thì nó cũng về được phòng mà mình đã ở khi về quê chơi tết
- Oa! Phòng cậu đẹp wa Trang ơi! Giờ tớ mới biết có căn phòng đẹp zậy nha!- Lan mắt long lanh khi nhìn thấy căn phòng của nó. Sao không thích được khi mà phòng của nó đẹp đến vậy. Chiếc giường và tủ quần áo nhỏ được sơn màu nâu bóng với 2 ô cửa sổ nhỏ được lắp kính kèm theo rèm vải màu trắng. Căn phòng được sơn màu xanh da trời nhạt- màu nhỏ thích. Ngoài ra chiếc bàn học gắn với tủ sách màu xanh da trời có hình của Sakura(trong hoạt hình thủ lĩnh thẻ bài ý. thần tượng của tác giả đấy).
- Thôi ngủ đi. Cũng khá muộn rồi đấy! Mai tớ sẽ dẫn mọi người đi chơi. Còn khen thì để sau đi- Nó nói
- Ừ
Lan nói xong thì nhảy lên giường ngủ luôn. Nó nhìn nhỏ mà cũng lắc đầu chịu thua. Cô bạn này nhí nhảnh quá!
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 50: Chương 32


Chơi đã quá!
Sáng hôm sau có thức dậy từ lúc 6 giờ. Theo thói quen, nó lấy tay che miệng ngáp 1 hồi dài rồi mới ngồi dậy. Thấy tiết trời hôm nay cũng khá đẹp nên tính lười của nó cũng bay theo gió luôn. Nhìn Lan đang ngủ ở bên cạnh, nó thở dài 1 cái rồi nhẹ nhàng bỏ chăn ra rồi đứng dậy. Nó định sẽ ra lấy chổi quét nhà và quét sân nhưng mà... nhìn lại thì tính lười của nó lại bắt đầu trỗi dậy. Rộng thế này thì quét thế nào hả trời?
- Chẳng biết bình thường bà quét sân 3 lần 1 ngày thì mệt thế nào nữa?! Sân rộng thế này cơ mà!- Nó tự hỏi
- Bà đâu có lười như cháu!- Không biết từ đâu, giọng bà nó vọng ra
Nó ngó quanh quất:

- Ủa! Bà ở đâu zậy nhỉ? Sao lại có tiếng bà ở đây nhỉ?
- Bà ở đây này! Cháu nhớ là phải mau chóng qua Anh đó! Bà thấy hối hận khi đã hứa với cháu là sẽ giấu mọi người chuyện đó suốt 2 năm qua đó! Nếu biết mọi chuyện sẽ thành ra như thế này thì bà sẽ quyết không giấu mọi người đâu- Giọng bà rầu rầu
- Bà đừng nói zậy. Cháu sẽ khỏe mạnh trở về mà!- Nó cũng buồn đâu kém- Mà bao giờ cậu, mợ với 2 em về hả bà? Gia đình cậu năm nay máu thật! Cho cả nhà đi cơ đấy! Nhưng mà cháu tưởng hôm qua là cậu mợ phải về rồi chứ bà?- Nó đánh trống lảng
- À! Có 1 vài việc đột suất với cả gia đình cậu cháu muốn đi chơi ở chỗ khác nữa nên hôm nay mới về. Chắc là sắp về tới nhà rồi đó- Bà nó biết cháu gái mình không muốn nhắc về chuyện kia nữa nên cũng hùa theo

- Bà ơi! Ra mở cổng cho cháu!- Đúng lúc nó đang loay hoay tập thể dục thì có tiếng gọi từ ngoài cổng
- Để cháu ra mở cho. Chắc cậu mợ về rồi đấy!- Nó lanh chanh
Nói xong nó cầm chìa khóa cổng phóng ra mở cửa.
- Á! Chị Tranggggggggggggggg- 1 thằng bé khoảng 9 tuổi nhảy lên ôm cổ làm nó suýt ngã gãy cổ(tác giả chém gió chút)
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 51: Chương 33


- Á! Ax...Ax...Buô...Buông chị ra!- Nó khó khăn nói.
- Hông chịu đâu! Bỏ ra để chị đi nữa hả?- Thằng bé bướng bỉnh nói, tay vẫn bám chặt trên cổ nó.
- Chị không đi nữa mà. Bỏ ra đi! Chị sắp chết ngạt rồi đây nè!- Nó khổ sở nói thiếu điều quỳ xuống cầu xin thằng quỷ nhỏ này =)).
- Xuống đi, thằng quỷ kia! Chị iu của tao mà chết là tao ày đi theo lun ó- Cô bé đứng đằng sau kêu lên(nhìn hiền lành thế mà sao cũng làm sư tử Hà Đông sao trời?!).
- Mấy đứa vào nhà nhanh đi. Mạnh xuống ngay và luôn! Chị họ con sắp ngạt thở chết rồi kia kìa- Người phụ nữ đang đứng gần 2 đứa trẻ kia nói, bên cạnh còn có 1 người đàn ông đang xách đồ đạc lỉnh kỉnh trên tay.
- Cậu, mợ- Nó chào
2 người không nói gì mà chỉ gật đầu rồi quay sang 2 đứa kia.
- Vào nhà nhanh đi! Lớn rồi mà cư xử như trẻ con không bằng- Cậu nó mắng yêu( nói nhỏ chút:cậu nó rất hiền nhưng mỗi tội là mợ nó lại rất nghiêm nhưng cũng có lúc rất vui tính =)).

- Ô! Ai đây?- Đúng lúc đấy Lan lại ngáp ngắn ngáp dài đi ra. Nhỏ này dậy từ nãy rồi nhưng lại phải vệ sinh cá nhân nữa nên giờ mới ra.
- À! Tôi giới thiệu chút. Đây là cậu mợ và 2 đứa em họ tớ. Đứa con trai tên là Mạnh, năm nay học lớp 5 còn đứa kia tên là Xen, năm nay 15 tuổi, học lớp 10- Nó chỉ từng người giới thiệu rồi lại quay sang cậu mợ nó nói- Giới thiệu với mọi người đây là Lan, bạn thân của con, con đã từng kể ọi người nghe rồi đấy!
Huy, Bảo và Khánh cũng ra đúng lúc đó nên chạy ra chào cậu mợ nó luôn.
- Tụi con chào cậu và mợ- Ba người đồng thanh
Cậu mợ nó và hai đứa kia lại đưa ánh nhìn tò mò gửi nó. Thấy vậy thì nó nói luôn:
- Đây là 3 người bạn con mới quen. Người đứng bên trái tên là Huy, người ở giữa là Khánh và người còn lại tên là Bảo- bạn trai của Lan. Cả 3 đều 18 tuổi ạ. Mấy người này học chung lớp. Họ là hội trưởng và hội phó hội học sinh của trường cháu và cũng cũng là hot...hot... gì ấy nhỉ?
- Hotboy đó chị- Thằng Mạnh chen vào

- Chuẩn! Là hotboy trường cháu ạ!- Nó kết thúc phần giới thiệu của mình
- Ủa? Mợ tưởng cháu ghét con trai lắm mà? Sao giờ lại có tới 3 tên con trai là bạn cháu zậy nè?- Mợ nó tròn mắt nhìn 3 bạn nam rồi lại quay qua nhìn nó và hỏi
- Sông có khúc người có lúc mà mợ- Nó gãi đầu nói
Đang nói chuyện thì ông nó ra nói:
- Mấy đứa định đứng đó tám đến trưa hả? Vào nhà nhanh đi. Bộ vợ chồng nhà kia đi chơi về không mệt hay sao mà còn đứng đó tám nữa? Mau vào tắm rửa, thay quần áo nhanh. Lan lấy xe đi mua đồ ăn sáng đi. Còn Lan, Huy, Khánh, Bảo, mấy cháu là khách nên vào trong chơi đi.
- Vâng. Con/Cháu biết rồi ạ!- Tất cả đồng thanh
Cậu mợ nó nhanh chóng đi vào trong nhà để đi tắm còn hai đứa em họ nghịch ngợm của nó vẫn còn nán lại ngoài sân.
- Anh chị muốn đi chơi không để chút nữa em dẫn đi cho?- Thằng Mạnh lanh chanh hệt nó
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 52: Chương 34


- Thật hả? Hay wa!- Lan nhìn thằng nhỏ bằng ánh mắt long lanh làm chàng Bảo nhà ta nổi máu ghen
- Em không cần phải đưa ánh mắt cún con nhìn nó chứ!- Bảo bực bội
- Có vấn đề gì hông?- Lan quay qua lườm Bảo
Đúng lúc đó thì nó dắt xe đạp ra.
- Ủa? Tớ thấy có xe đạp điện mà sao cậu hông lấy mà đi?- Lan ngó nó rôi nhìn chiếc xe đạp điện đang dựng ở dưới giàn gấc.
- À ờ! Đi xe đạp cho khỏe ý mờ! Hì hì...- Nó cười.

- Có mà chị không dám đi thì có!- Nhỏ Xen bĩu môi.
- Ủa? Sao zậy?- Lan tò mò hỏi.
- Chị không pít hả? Hồi hè lớp 7 chị ấy xuống đây chơi mà thấy cái xe đạp điện hay hay nên lấy đi thử ai dè đang đi bình thường mà tự nhiên phóng vèo 1 phát thế là đâm luôn vào tường. May mà hông sao hết- Nhỏ kể lại tiểu sử huy hoàng làm nó ngượng chín mặt.
- Hả?- Lan, Huy, Khánh, Bảo tròn mắt nhìn nó và...
- HAHAHAHAHA...- Cả bọn lăn ra đất cười ha hả
- C...cậu... haha... mà cũng có ngày....haha... đâm xe vào tường... haha... hả?- Lan vừa ôm bụng cười vừa hỏi.

- Nè bà chằn! Sao... cô không... haha... gãy luôn hai cái răng cửa đi nhỉ? Haha...- Huy cũng góp ý.
Khánh cũng không nhịn được cười:
- Sax sax... Không biết vẻ mặt của Trang lúc đó thế nào nhỉ?
- Chắc là nhăn nhó như khỉ phải gió á! Há há(@@ điệu cười j` đây trời?)- Bảo cười rồi tiếp lời Khánh.
- G rừ! Mấy người thử nói nữa coi!- Nó điên tiết lên, mặt hiện giờ đã đỏ bừng lên.
Mấy người kia giờ mới chú ý tới nó và liền giật mình ngay lập tức khi nhìn thấy khuôn mặt nó hiện tại: mặt đỏ thiếu điều muốn cháy luôn, mắt mở to ra nhìn mấy đứa kia trừng trừng, tai cảm tưởng như là đang có khói phun ra... Nói tóm lại, nó hiện giờ chẳng khác quỷ là bao =))
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 53: Chương 35


- Bìn... bình tĩnh! Tỷ tỷ bình tĩnh!- Nhỏ Xen giờ mới nhớ là nó đang còn đứng đó nên ấp úng nói.
- Hihi... Ta có làm gì đâu mà mọi người im zậy?- Nó cười, nói.
Mấy người kia thở phào và thầm cảm ơn trời. Nó mà nổi khùng thì... chậc chậc... hậu quả khó lường =)).
- Vậy cậu đi mua đồ ăn sáng đi! Tớ đi ngắm cảnh đây- Lan nói
- Ừ! Nhưng mà, chút nữa, mấy cậu... nhịn ăn sáng ha- Nó nói với giọng thật nhẹ nhàng nhưng đối với Lan, Huy, Khánh, Bảo, Xen và thằng Mạnh thì chẳng khác nào tiếng nổ của 1 trái bom nguyên tử. Vậy mới biết chọc nó sẽ có kết cục thê thảm đến thế nào.
- Chị Trang xinh đẹp, "dễ xương" ơi!! Em biết chị quân tử không chấp kẻ tiểu nhân mà! Mua đồ ăn cho em với! Em yêu chị Trang nhứt!- Bé Mạnh nịnh nọt, tâng bốc nó lên tận chín tầng mây.
Chắc là ai kia đang sướng phổng mũi đây =)).
- Mua cho tớ nữa nha! Tớ chết đói thì cậu sẽ buồn lắm đóa!- Lan cũng nhảy vào nói tiện thể tự sướng chút.

- Tôi mà chết thì cô cũng phải tự tìm cách về lại nhà đó nha!- Huy đe dọa.
- Xời! Anh hai tui để ở nhà đâu phải là để làm cảnh!- Nó bĩu môi khinh thường.
- Bà chằn nè! Cô mà không mua cho tôi thì cô là cái đồ con nít, thù vặt, ngốc nghếch- Thấy đe dọa không được nên Huy chuyển qua khích tướng.
- Đừng chơi chiêu khích tướng với ta, không tác dụng đâu. Nhưng mà thôi. Vì nể mặt pà ngoại đã nhờ đi mua nên ta sẽ tha ấy pé lần này.Ta rất ngoan ngoãn mà! Hehe...- Nó giở giọng tự sướng.
Mặt ai cũng chảy dài 3 vạch đen và nụ cười cũng trở nên gượng gạo nhưng chắc là vì vẫn còn mải tự sướng nên nó cũng biết điều đó nên nhảy lên xe phóng đi luôn.
******************
Sau khi đã lấp đầy khoảng trống trong bao tử thì cả lũ bao gồm nó, Huy, Khánh, Lan, Bảo và Mạnh liền dắt nhau đi chơi còn nhỏ Xen thì dù muốn đi cùng lắm nhưng vì phải đi học thêm nên đành phải ngậm ngùi mà chuẩn bị sách vở để đi học.

Như kế hoạch mà tụi nó đã bàn hôm qua thì cả lũ sẽ ra đồng chơi trước còn mấy nơi khác để ngày mai tính sau.
Vừa đi, Lan, Bảo, Huy và Khánh vừa hỏi về những vật mà họ cho là mới lạ. Lần này thì Lan lại hỏi:
- Cái cây kia tên là gì thế?- Nhỏ chỉ vào một cái cây được trồng ở ven đường. Nó nhìn theo hướng chỉ của Lan nhưng cũng chịu chẳng biết nó là cây gì.
- Cây đấy là cây trứng cá đó chị- Mạnh giải đáp thắc mắc cho cả lũ.
- Trứng cá á?- Bảo hỏi.
- Vâng
- Sao tên gì mà lạ vậy?- Huy hiếu kì
- Nó ăn được đấy! Anh chị muốn thử không?- Thằng nhỏ không trả lời mà chỉ nói
Nó vừa dứt lời thì cả lũ bọn nó đều gật đầu cái rụp. Nhìn mặt đứa nào cũng thấy nét tò mò hiện rõ.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 54: Chương 36


Sau 1 hồi vận động với cái cây mang tên trứng cá thì cả bọn cũng quay lại với hành trình thám hiểm, nhầm... khám phá vùng đất nông thôn. vừa đi, Lan vừa nhìn nó bằng ánh mắt ngưỡng mộ:
- Tớ nể cậu tới nỗi sắp chết ùi nha! Ngoài nấu ăn, trèo cây(==") cậu còn biết cái gì nữa vậy?(Hóa ra lí do là đây).
- Hề hề! Tớ cũng chịu- Nó gãi đầu cười.
- Chậc! Không biết cô có phải con gái không mà không những bạo lực về bên ngoài mà tính cách bên trong cũng quái đản vậy?- Huy vẫn còn hơi sốc vì vụ trèo cây của nó hồi nãy.
- Công nhận về đây phát hiện nhiều điều lí thú thật!- Bảo cảm thán.

- Tôi sốc gần chết rồi đây! Con gái gì mà quậy zữ zậy trời!- Đầu Khánh quay vòng vòng =))).
- Zời! Mấy anh chị còn chưa biết hết tài năng của chị Trang đâu! Biết 1 mà đã thế này thì biết hết chắc xỉu hết lượt- Thằng Mạnh bĩu môi, hếch mặt rồi quay sang nó nói- Em nói đúng hông hả chị Trang iu Quý, dễ xương?!!- Thằng nhỏ giở giọng ngọt ngào làm cả bọn nghe xong mà hình như da gà, da vịt nổi hết lên.
Bỗng Bảo lại hỏi khi nhìn thấy 1 con vật đang gặm cỏ ở gần 1 chiếc ao gần đó:
- Kia là con gì thế?
- Xời! Mấy anh chị ngốc quá! Em hỏi 1 câu nhé! Các anh, chị nghe câu "Con trâu là bạn của nhà nông" bao giờ chưa?- Thằng nhỏ lại tiếp tục lên giọng.

- Hình như là nghe rồi. Mà chẳng lẽ, nó... là con trâu hả?- Lan là người hiếu kì nhất trong cả bọn.
- Chính xác!!!!- Bạn Mạnh nhà ta búng tay 1 cái nghe giòn tan.
- Hể? Thế nó có cưỡi được như trong truyện không?- Huy tò mò chen vào hỏi.
- Nếu anh muốn thì em sẽ mượn chị Trà ấy anh chị mượn cưỡi thử.
- Thật hả? Nhưng liệu nó có húc mình không thế? Cái sừng nó to thế kia nhỡ húc vào người mình thì còn gì là thân thể nữa?!- Bảo nhăn mặt nói.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 55: Chương 37


- Anh khỏi lo! Nó hiền lắm! Mà anh là con trai sao nhát thế?- Thằng Mạnh lại ra giọng chế giễu Bảo.
- Ai bảo anh nhát? Nhìn anh cưỡi nó đây!- Máu tự ti nổi lên, bạn Bảo đẹp zai đã bị bé Mạnh lôi vào tròng mà chẳng hay biết.
- Tự nhiên đi anh trai- Thằng Mạnh cầm cái cành cây vừa bẻ được phe phẩy như mấy tên công tử cầm quạt ở trong phim cổ trang Trung Quốc(thực tình thì ta chẳng ưa gì mấy thể loại phim đó).

Thế là Bảo khí thế hừng hực lại gần con trâu đó như kiểu muốn giết nó làm thịt làm người đần ông đứng gần đó hét lên:
- Thằng kia! Mày tính giết trâu ông hả? Ông ày giết này! Quân chết tiệt!

Vừa nói, ông ta vừa cầm mấy cục đất ở dưới chân mà ném Bảo liên tục. Bị vậy nên Bảo vừa chạy vừa né. Bọn nó đứng xem thì ôm bụng cười rồi bỗng có 1 con chó từ đâu chạy ra gầm gừ làm cả bọn sợ nên cũng phóng vèo đi luôn.
Một lúc sau thì cả bọn mới chịu dừng lại và ngó trước ngó sau để xem con chó có đuổi nữa không. Thấy không có cái gì ở đằng sau thì cả lũ mới thở phào 1 hơi. Bỗng...
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 56: Chương 38


- Hahahahahaha....- Nó và thằng Mạnh phá lên cười như mấy đứa trốn trại.
- Hai chị em nhà này làm sao ý nhỉ? Hay là sợ quá nên hóa điên rồi? Không được! Gọi cho bệnh viện tâm thần nhanh đi!- Lan nhìn 2 chị em nó rồi nói.
- Có cậu điên ý! Ai tưởng tượng được cái cảnh mấy công tử tiểu thư các cậu phải chạy thục mạng vì vì chó đuổi! Buồn cười wa! Hahahahaha...- Nó lại tiếp tục lăn ra cười.
Nghe nó nói vậy thì Lan, Huy, Khánh, Bảo mới đồng loạt hiểu ra vấn đề rồi lại quay sang nhìn nhau và than:
- Trời đất! Mẹ mình mà biết chắc chết quá! Huhuhu...- Lan nói.

Còn Huy thì tuy chán nhưng mà...
- Cơ mà nhìn mấy người vừa nãy mà tôi muốn cười lắm cơ nhưng mỗi tội là đang mải chạy nên không cười được. Há há...- Điệu cười khả ố của bạn Huy vang lên.
Bảo nhìn hắn như nhìn người ngoài hành tinh rồi quay sang Khánh nói:
- Nè! Tao không biết là thằng Huy nó bị điên đấy mày mày ạ! Chơi với nó lâu như zậy mà bây giờ tao mới mới nhận ra là nó bị nặng như vậy! Bọn mình vô tâm wa!
- Đúng thật!- Khánh hùa theo.

Có vẻ như từ khi chơi với nó và Lan thì Khánh nói nhiều hơn và hình như trình độ chọc điên người khác cũng tăng lên đáng kể thì phải =))).
Huy tức muốn điên người mà không thể làm gì được bọn nó. Bỗng Mạnh lên tiếng:
- Ê! Mấy anh mấy chị có muốn thử làm ruộng không? Vất vả mà zui lém đó!- Thằng nhỏ dụ dỗ.
- Thật? Chơi luôn chứ sao phải xoắn!- Lan đặt câu hỏi nghi vấn nhưng chưa đợi thằng nhỏ trả lời mà đã quyết định luôn. Mấy người kia cũng không có ý kiến gì vì ai cũng muốn trải nghiệm cảm giác mới và nó cũng không ngoại lệ. Nói là quê mẹ nó ở nông thôn nhưng mà nó chưa bao giờ phải ra đồng làm nên giờ mới hùa theo lũ bạn.
- Hờ hờ! Đã vậy thì đang làm thì đừng có kêu đó!- Thằng Mạnh cười man rợ làm cho cả bọn cảm thấy hình như mình vừa mắc bẫy của thằng bé nhưng mà vì tính tò mò thì hi sinh công sức chút cũng chẳng chết ai(chết vì tò mò là vậy).
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 57: Chương 39


Sau 1 buổi chiều làm việc vất vả, cả lũ cũng về tới nhà. Vừa bước chân vào tới phòng khách thì mấy đứa đã lăn ra sàn mà chẳng có 1 chút kiêng nể gì(mệt wa mà).
- Hix! Mệt quá à! Công nhận làm ruộng vất thật!- Lan kêu lên.
Mấy đứa kia cũng chỉ biết gật đầu mà chẳng nói gì hơn. Bỗng cái Xen chạy từ trong phòng ra và hỏi:

- Mấy anh chị làm gì mà mồ hôi hễ nhại thế? Cả mày nữa?- Xen hỏi mấy đứa nó trước rồi mới quay sang hỏi thằng em trai nghịch ngợm của mình.
- Hehe... Em chỉ cho chị trang với bạn chị ấy trải nghiệm cảm giác làm đồng 1 chút thôi ý mờ- Thằng nhỏ cười tươi đáp lại.
- Im coi! Ngồi nghỉ 1 chút rồi vào tắm để còn đi chơi tiếp chứ!- Nó lên tiếng cắt ngang cuộc đối thoại giữa 2 đứa em họ.

Mấy đứa còn lại nghe vậy thì mắt sáng lên và thi nhau gật đầu lia lịa.
Cả bọn háo hức chờ đến tối. Nhưng trong khi chờ đợi, thấy chán quá nên cả lũ lại lôi bộ tú lơ khơ ra chơi. Mới đầu thì có mỗi hai chị em nhà cái Xen và nó biết chơi nhưng mà sau khi được hướng dẫn và chỉ bảo thì cả mấy người còn lại cũng hào hứng nhảy vô chơi. Vì bài không đủ nên bọn nó chơi loại. Ai là người về cuối cùng thì sẽ phải ra ngoài để người khác vào chơi. Cứ vậy, bọn nó tấn nhau cho đến khi trời tối( hóa ra là chơi tấn).
Tuy mải chơi nhưng bọn nó vẫn vô cùng để ý tới sắc trời nên khi trời đã tối hẳn, cả bọn liền giục nhau chơi nốt vấn bài thật nhanh rồi lôi nhau ra ngoài sau khi đã xin phép ông bà và cậu mợ.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 58: Chương 40


Cả bọn lại lôi nhau ra đồng chơi trốn tìm. Những mỗi tội là lần này mấy đứa nó lại lên chiếc cầu đang xây dở để chơi.
Nhưng mới xuống đến nơi thì nó đã bị Khánh lôi đi mất tiêu. Lan, Huy, Bảo và 2 đứa nhỏ đã chạy đi tìm 1 lúc mà cũng chẳng thấy đâu. Trong khi đó, tại 1 nơi cách cây cầu khá xa, Nó và Khánh vừa đứng lại.
- Sao lại lôi tôi ra đây?- Nó trưng ra cái bộ mặt tò mò.
- Tôi có chuyện muốn nói- Khánh trả lời.
- Gì?
- À ừm...- Khánh hơi lúng túng 1 chút rồi ngập ngừng nói- Tôi...tôi thích cô!

Nghe Khánh nói thì nó cũng chẳng tỏ ra 1 chút ngạc nhiên nào mà chỉ nói:
- Tôi biết!
Khánh ngạc nhiên nhìn nó. Nhưng sau đó lại khôi phục lại trạng thái bình thường và hỏi:
- Vậy... em đồng ý làm bạn gái tôi nhé(đổi cách xưng hô luôn rồi kìa!)?!
Nó cúi gằm mặt xuống. Không nói gì.
Thấy vậy thì Khánh liền biết ngay câu trả lời. Nở 1 nụ cười đau khổ, anh nói:

- Người em thích, là Huy... đúng không?
Nó bất ngờ ngẩng đầu lên nhìn Khánh:
- Có lẽ là vậy!
Hai người cứ đứng trò chuyện như vậy mà không hề biết có 1 người đã thấy hết tất cả hành động của cả hai nhưng lại không thể nghe thấy nó và Khánh nói gì với nhau.
******************
Một lúc sau thì 2 người lại cùng nhau trở lại cầu nhưng không khí giữa cả hai thật ngột ngạt. Nó thì thấy mình có lỗi với Khánh. Nhưng nó không thể bắt bản thân mình yêu Khánh trong khi tim nó đã hiện diện hình bóng của 1 người con trai khác, không phải Khánh.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 59: Chương 41


Khánh thì vẫn giữ im lặng từ lúc hai người quyết định là sẽ trở lại chỗ hẹn của cả bọn. Dường như cậu vẫn chưa muốn chấp nhận 1 sự thật rằng: nó không yêu cậu. Mặc dù đã đoán được điều ấy trước khi bày tỏ nhưng cậu vẫn thấy buồn vô cùng.
Cả 2 cứ giữ nguyên không khí đó cho đến khi quay lại cây cầu.
Thấy nó và Khánh quay lại thì cả bọn xúm vào hỏi tới tấp mà không để cho nó hay Khánh kịp trả lời câu nào. Duy chỉ có Huy là đứng yên lặng 1 mình. Nó nhìn mà cũng thấy lạ. "Mọi hôm tên này hay chọc mình lắm mà ta? Sao hôm nay tự dưng im đột xuất thế?"- Nó hỏi nhỏ đủ ột mình mình nghe(nhưng mà tác giả vẫn nghe được :v)

Đang mải nhìn Huy và suy nghĩ thì bỗng nhiên Huy ngẩng đầu lên và quay sang nhìn nó làm nó giật mình lúng túng. Tay chân quơ loạn xạ lên.
Nhưng điều đáng ngạc nhiên là Huy không nói gì mà chỉ kéo nó đi thẳng làm bọn kia chỉ biết há hốc mồm, mắt to như sắp muốn lồi ra ngoài mà nhìn theo.

Khánh thì chỉ biết thở dài khi thấy 2 người đó dần khuất trong bóng tối. Nhưng không chỉ có mình anh, một người nữa cũng đang nhìn theo 2 đứa nó với ánh mắt đầy ẩn ý nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra vẻ ngạc nhiên tột cùng giống những người kia.
 
Back
Top Bottom