Ngôn Tình Hạnh Phúc Nơi Đâu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 20: Chương CHAP 10.1


Mi nói ai công tử bột? Mún chết hả? Mà pọn fan của tôi nghĩ gì thì mặc xác họ chứ liên wan gì đến tôi mà nói? Vớ vẩn! Lo chuyện bao đồng!- Huy phán
- Sax! Làm gì mà phản ứng zữ zội zậy? Ta nói mi công tử họ bột chứ kêu mi là công tử bột bao giờ? Là mi tự biên tự diễn đó chớ!- Nó bật lại
- Cô... cô...- Huy lắp bắp
- Ai là cô của mi? Người ta còn trẻ đẹp như thế này mà gọi cô hả? Mà nếu được thì mi cũng không có phước làm cháu ta đâu. Đừng có mà nằm mơ bắt con tưởng bở!- Nó kích đểu

- Bây giờ trời còn sáng mà tôi lại đang đi trên đường nhìu xe thế này thì nằm mơ bằng niềm tin và hi vọng à? Mắt cô có pị sao không đấy?- Huy nhân cơ hội mà trả thù nó
- Không. Mắt ta vẫn 10/10 mờ- Nó ngây thơ trả lời làm Huy tức chết
- Thui! Đến trường rùi kìa!- Huy đánh trống lảng

- Nhanh nhỉ?! Mọi hôm ta phải mất gần 10 mới đến trường cơ!- Nó nói như vậy khiến khóe môi Huy giật giật" Nhỏ này ngây thơ thật! Riêng thời gian than trời trách đất của nhỏ cũng đã mất gần 5(@@) ùi mà lại còn thời gian móc họng mình nữa. Không hết 10 chuyện lạ"- Tất nhiên đây chỉ là suy nghĩ của Huy chứ dại gì mà nói ra. Nếu nó biết thì không chừng cậu lại bị nó tra tấn lỗ tai cũng nên .
- Ê này! Không vào đi còn đứng đây làm gì hả tên kia? Nè! LƯƠNG GIA HUY!- Gọi mãi không được nên nó ghé sát miệng vào tai Huy mà hét( chị này ác wa! Nhỡ ảnh điếc lun thì sao?)
- Á!- Huy giật mình hét lên, quay sang định quát nó thì...
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 21: Chương CHAP 10.2


Chụt!
- Aaaaaaaaaaaaaaaaa!- Mấy học sinh đang nhìn nó chằm chằm thấy cái kiss giữa sân trường của nó và Huy thì hét lên. Đừng hỏi tại sao mọi người lại nhìn nó chằm chằm. Sở dĩ là vì cái giọng thét oanh vàng vừa nãy của nó công thêm độ hot của Huy thôi.
- Ôi! Anh HUy vừa kiss Trang kìa!- Một cô bé lớp 10 lên tiếng. Trong trường này nó cũng nổi không kém bộ ba hotboy đâu vì trong bất cứ 1 kì thi nào nó cũng đứng đầu khối và đứng trong top 5 học sinh xuất sắc của trường. Ai nói phải giàu mới có thể học giỏi chứ? Hầu hết những thiên tài đều xuất thân từ những gia đình khó khăn, hay khá hơn là khá giả mà. Bây giờ có rất nhiều( không có nghĩa là tất cả đâu nha! Và nói nhiều thì cũng hơi wa vì thể loại đó chỉ chiếm khoảng 10% số công tử tiểu thư nhà giàu thui) những người nhà giàu không quan tâm nhiều đến việc học cho lắm vì họ nghĩ có tiền là được, không cần phải học làm gì cho nhọc công( lũ lười). Nó được nhiều thầy cô trong trường quý mến vì không những ngoan, lễ phép( chưa chắc nha) mà còn học giỏi và hòa đồng, vui tính(Ax! Lạc đề rùi!). Và bây giờ nó đang trong tình trạng đơ. Ôi! Nụ hôn đầu tiên của mình! Trời ơi! Tên b**n th**!

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA- Nó nghĩ vậy mới tỉnh lại mà hét( ==" chị này có vẻ thích được kiss thì phải. Có thời gian nghĩ mà không hét mà đẩy người ta ra luôn đi lại còn đứng đó) và đưa tay đẩy cái tên vẫn còn đang ngẩn ngơ đứng như trời trồng kia ra.
- Bụp!- Tiếng va chạm vang lên.

- Au! Cô làm cái gì zậy hả?- Huy ôm cái chân đau nhảy tưng tưng
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 22: Chương CHAP 10.3


Còn nói nữa. Đồ dê cụ! Huhu! My first kiss!!!!!- Nó bù lu bù loa
- Nè! Tui có cố ý đâu! Ai bảo cô ghé sát tui như zậy mà hét xong lần 1 mún hét típ lần 2 hay sao mà mặt vẫn còn sát tui như zậy hả?- Huy biện minh
- Không cố ý chỉ cố tình thui. Đúng không?- Nó móc
- Người ta là vô tình chứ không phải cố ý, cố tình gì hết nhá! Cứ thích đổ oan cho người khác. Làm như mình tui có tội hông bằng- Huy bĩu môi
- Chứ chẳng lẽ ta cũng có tội? Ta là người pị hại nha! Đó là first kiss của ta đó. Hix!- Nó nói

- Hứ! Chứ cô tưởng đó không phải first kiss của tui hả? Đồ con heo!- Huy
- Mi nói ai là đồ con heo? Hết mún sống rùi hả?- Nó điên tiết
- Tui đâu có nhắc đến tên cô đâu- Huy cười đểu
- Mi... Đồ dê cụ, tên háo sắc!- Nó đuối lí nên quay sang mắng Huy
- Cô là đồ con heo- Huy cũng đâu chịu lép vế

- Mi là đồ dê cụ- Nó
- Đồ con heo
- Đồ dê cụ
-...
Nó và Huy cứ đứng đó cãi nhau mà không thèm để ý tới ánh nhìn của mọi người xung quanh và cũng không biết tới ánh mắt của 1 chàng trai nào đó đang dõi theo những hành độn của 2 người từ lúc vừa bước vào sân trường. Nhìn cái cảnh"lips touch lips" của nó và Huy, cảm giác khó chịu lại dâng lên trong lòng. Và cũng chẳng ai biết lúc chạm vào môi nó, tim HUy đã đập mạnh như thế nào. Nếu như nó không đẩy ra chắc cậu còn duy trì trạng thái đó dài dài( Ax! b**n th**!). Còn riêng nó thì" Hix! Huhuhu! Mình định để dành nụ hôn đầu của mình cho ngừi mình iu mà tên này dám cướp nó đi 1 cách trắng trợn ngay trước mặt bao nhiu người thế này thì mình còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa đây?!! Huhuhu... Pama mà pít chắc chết lun wa! Tên Huy chết bầm! Cái gì mà hội phó đẹp trai chứ? Có mà tên d* x*m, dê cụ, piến thái, blo bla... thì có! Hix! Huhu. Chắc về mình phải đập đầu vô gấu bông tự tử wa(@@)!"- Nó khóc thầm nhân thể chửi Huy vài câu( Ôi mẹ ơi! Vài câu?).
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 23: Chương Chap 11:


Cạnh tranh công bằng!
Hôm đó cả nó, Huy và người con trai mà ai cũng biết là ai kia đều không thu được cái gì vào đâu. Một người thì ngồi khóc thầm rồi chửi rủa người khác( nó chứ ai), 1 người lại ngồi cười như tự kỉ( Huy đó), người còn lại thì ngồi trầm ngâm suy nghĩ, tâm hồn bay tít lên tận 9 tầng mây. Mãi đến khi trống báo ra chơi vang lên cả 3 người mới thôi suy nghĩ( tự kỉ đúng hơn) nhờ sự tác động của 2 người còn lại- Lan và Bảo.
- Chồng à! Em thấy hôm nay Trang nó pị làm sao í! Cả 2 tiết nó không học mà cứ ngồi nhăn mặt mà lẩm bẩm cái gì đó như con tự kỉ á!- Lan nói nhỏ với Bảo

- Ơ! Thằng Huy zới thằng Khánh cũng thế. Không pít mấy người này làm sao ta- Bảo ra vẻ bác học, tay xoa xoa cái cằm không có 1 cọng râu trông không khác gì ông cụ non =))
- Nè! Hai người thì thầm cái gì zậy? Nói xấu tui phải hông?- Nó lên tiếng khi thấy Lan và Bảo cứ thì thầm với nhau mà không cho nó biết( chị này có máu pà 8 cao lắm)

- Hả? À! Đâu có gì đâu! Chồng nhỉ?- Lan bối rối xua tay
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 24: Chương Chap 11.1


Đúng ùi! Tụi tôi có nói xấu gì cô đâu- Bảo cũng hùa theo
- Uầy! Hiểu ý nhau nhỉ? Lại còn vợ chồng nữa chứ! Nhanh ghê nhỉ?- Nó nhướn mày
-...- Lan với Bảo đỏ mặt
- Cô không cần phải suốt ngày chọc 2 đứa đó chứ!- Huy lên tiếng giải vây
- Ê! Ta chọc họ chứ không phải chọc mi nhá đồ hóng hớt! Đừng có mà xía vào- Nó bật lại mà quên luôn vụ hồi sáng
- Tui cứ thích hóng đó, cô làm gì được?- Huy vênh mặt thách thức
- Xem ra 2 người không cãi nhau không chịu được thì phải? Mà kiểu đó được mọi người là oan gia thì phải?! Đã là oan gia thì phải ghét nhau lắm nên 2 người này nhất định sẽ theo kiểu ghét của nào trời trao của đấy. Chồng nhỉ?- Lan đứng bên cạnh Bảo bình luận
- Vợ nói đúng nhất- Bảo gật gù

- Yaaaa! 2 vợ chồng mày mún chết hả thằng/ con kia?! Ta mà thèm nhỏ pà chằn/ tên hóng hớt này hả? Có tặng thêm khuyến mại đây cũng đếch thèm nhá!- Huy và nó đồng thanh
- Ai i/ cô nói theo ta/ tôi?- Đồng thanh tập 2
- Ta/ tôi mà thèm nói theo mi/ cô hả? Xem lại đê- Tập 3( :3)
Cứ vậy mà 2 đứa đứng cãi nhau cho đến khi...
- Ồn ào wa! Hai người có im đi không thì pảo? Không thấy mọi người đang nhìn hả? Mấy người xuống đây để ăn hay là để cãi nhau? 1 ngày không cãi nhau thì 2 người không chịu được à? Hay sợ người khác không pít 2 người ghét nhau? Mấy người không nói cũng chẳng ai pảo mấy người câm đâu! Để dành chữ mà viết văn đi!- Khánh mắng xối xả
- Oa! Bây giờ ta mới pít là Khánh cũng có kĩ thuật chửi mắng cao zậy nha!- Nó trầm trồ
- Khánh nói thật chuẩn! Nghe 2 người này cãi nhau mà mình mún điếc hết cả tai nè!- Lan nhăn mặt

- Làm pạn zới mày lâu ùi mà bây giờ tao mới pít mày giỏi zậy đó Khánh!- Bảo ca tụng
- Ui! Làm gì mà chửi ghê zậy? Tại nhỏ đó cứ thích gây sự zới tui đó chứ!- Huy lí sự
- Còn nói nữa hả? Ăn thì ở lại còn không thì lượn đi cho người khác ăn- Khánh tiếp tục mắng
Cả canteen yên lặng từ hồi nãy cho đến bây giờ thì...
- Oa! Anh Khánh vừa nói trên 2 câu đấy!- Hs 1
- Ui! Cách anh ấy mắng người khác cũng không giống người nữa. Trông man chết đi được- Hs 2( ôi mẹ ơi! Người ta đi chửi người mà cũng khen được sao trời?)
- Hôm nay hội trưởng nói nhìu wa tụi mày ơi- Hs 3
-...- Mọi người cứ thế bàn luận mà không để ý tới vẻ mặt sát thủ của Khánh
- IM- Tiếng hét " trời long đất lở" được Khánh thốt lên làm lũ bà 8 kia ngậm luôn miệng lại. Mọi người nhìn cái vẻ mặt ma vương tái sinh của Khánh mà lạnh người
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 25: Chương Chap 11.3


Oa! Ma vương tái sinh kìa! Lần đầu tiên mình được nhìn thấy ma vương nha! Không ngờ ngài ấy đẹp trai đến zậy!- Nó chắp tay trước ngực, mắt long lanh nhìn " ngài Ma Vương" đang bốc lửa ngùn ngụt mà thốt ra cái câu nói mang đầy vẻ ngưỡng mộ ra làm tất cả học sinh đang ở trong canteen đồng loạt té ghế, có đứa bị bệnh lại ngất luôn tại chỗ còn Khánh thì bỏ luôn cái bộ mặt ma vương mà trơ mắt ếch ra nhìn nó." Trời đất ơi! Con nhỏ này pị cái gì mà cái vẻ mặt tức giận của mình lại thành hình tượng idol của nó zậy nè trừi?! Có khi nào mình hết đáng sợ ùi không ta? Nhưng mọi người trong canteen nhìn zẫn sợ mà? Nhỏ này đúng là quái vật mà!"- Suy nghĩ của Khánh
Thấy mọi người đang ngồi mà lại tự nhiên té ghế thì nó thắc mắc hỏi:
- Mọi người làm sao thế? Sao đang ngồi mà lại ngã hết thế kia? Hay là ghế bị hỏng?( Chị này nai tơ wa!)
Huy nghe thấy vậy mới thoát khỏi cú sốc vừa nãy mà bật lại:
- Cô còn hỏi nữa hả? Cô có phải con gái không thế? Cái bộ dạng tức giận đó của Khánh ngay cả con trai còn sợ chớ nói gì đến con gái pọn cô mà cô còn ra vẻ sùng bái, ngưỡng mộ như zậy mọi người chưa ngất hết là may lắm ùi đó.
- Ơ! Thế hả? Ta thấy nó rờn rợn nhưng hay mờ!- Nó chớp mắt ngây thơ nói làm Huy tức đến nỗi suýt ngất
- Tùng... tùng... tùng...- Tiếng trống báo vào lớp vang lên thì đám người kia mới giật mình mà lồm cồm bò dậy. Đứa nào cũng liếc nhìn nó 1 cái rồi mới bỏ lên lớp. Thế là chẳng ăn được gì. Haizzzzzzz!
Trên đường về lớp Khánh ghé lại gần Huy nói nhỏ:
- Ra về đợi tao đi cùng nhá! Đuổi thằng Bảo về trước đi! Tao có việc mún nói zới mày. Ok?
- Ok!- Huy đưa tay lên ra hiệu

Giờ về:
Vì Lan có hẹn với Bảo nên bây giờ nó lại phải đi 1 mình còn Huy và Khánh tan học đã đi đâu đó( t/g pít và bây giờ cùng mọi người đi rình xem 2 người đó đi đâu nè)
* Quán "Mưa":
- Có chuyện gì thế?- Huy lên tiếng trước
- Tôi mún hỏi cậu chuyện này- Khánh ngập ngừng
- Thì cứ nói đi! Hôm nay cậu dài dòng ghê á!- Huy phán
- Cậu thích Trang?- Khánh trở lại với vẻ lạnh lùng
- À... Hả...- Huy lúng túng
- Cậu thích Trang?- Khánh lặp lại câu hỏi
- Tôi cũng không pít. Mà hình như cậu nói đúng- Huy trầm tư

- Cậu nói rõ xem nào!- Khánh nhíu mày
- Thì tôi thích ở cạnh, thích thấy nhỏ cười và trêu chọc nhỏ đó í! Không thấy nhỏ 1 ngày là tôi nhớ lắm lun á! Cứ thấy nhỏ thân zới tên con trai nào là tôi mún đánh tên đó 1 trận à( t/g:bá đạo wa anh ơi! Huy: Sao không?*bẻ tay răng rắc* t/g: Dạ, không*chạy mất dép*)- Huy đỏ mặt nói- Mà sao lại hỏi chuyện đó? Hay là cậu cũng...- Huy lấp lửng
-*Gật đầu*- Khánh đâu có ngu mà không hiểu Huy muốn nói gì
Huy giật mình:
- Làm sao bây giờ? Cả tôi và câu đều thích cô ấy! Chúng ta không thể vì 1 người con gái mà phá hủy tình pạn đã mất hơn 10 năm xây đắp. Cậu hỉu chứ?
- Vì vậy chúng ta sẽ cạnh tranh công bằng!- Khánh mỉm cười nói. Cậu cũng đâu có muốn phá vỡ tình bạn giữa mình với Huy
- Cạnh tranh công bằng?- Huy hỏi lại
- Ừm- Khánh gật đầu
- Ừ! Hãy cạnh tranh 1 cách công bằng! Dù người Trang thích là ai thì cũng không ghét hay thù hằn nhau!- Huy đồng ý
- Uk- Khánh cũng tán thành
Mọi chuyện bây giờ đã được nhấn nút bắt đầu khi 2 người con trai kia đã quyết tâm. Liệu 2 người có thể kiên trì theo đuổi nó khi nó vẫn luôn nhớ đến quá khứ đau buồn? Sóng gió có khiến 2 người nản lòng? Và liệu lòng tin và sự hiểu biết của 2 người có đủ để nó hạnh phúc? Mọi người cùng đón đọc những chap sau nhé!( Cái này em theo phong trào thui à :3)
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 26: Chương CHAP 12:


Có nên " tỉnh tò"?
Sáng hôm sau nó không phải mất công sang nhà Lan rủ nhỏ đi chơi vì chỉ mới bước qua cửa nhà thì nó đã gặp 1 đám khỉ nhí nhố và Lan cũng có trong đó ==".
- Mấy người làm gì mà sáng sớm đã kéo nhau qua nhà tui ăn vạ zậy hả?- Nó 2 tay chống hông mà lên giọng
- Lỗi không phải tại ta nha! Tại mấy người kia kìa! Mới sớm bảnh mắt, người ta còn đang ngủ đã sang quấy rầy ùi! Thật là tức chết mà!- Lan bức xúc
- Tất cả là tại 2 tên điên kia kìa! Tui còn chưa ngủ đủ mà 2 tên đó đã sang phá đám, bắt tui đưa qua nhà vợ ùi! Đúng là 2 tên điên!- Bảo càu nhàu

- Nói ai điên zậy em zai?- Huy trừng mắt nhìn Bảo
- Cũng chẳng pít nữa! Tui nói phong long mà! Ông cần gì phải nóng thế?!- Bảo giở cái điệu cười bỡn cợt ra làm Huy hận không thể lao tới b*p ch*t tên đó ngay bây giờ
- Lắm chuyện- Khánh phán 1 câu làm 2 con người kia im luôn nhưng mắt vẫn còn trao nhau vài tia lửa điện như muốn nướng chín đối phương- Giờ có đi chơi không?- Khánh hỏi
- Tất nhiên là phải đi- 4 người kia đồng thanh
- Zậy thì... lên đường- Khánh nói

- Hay là pọn mình ra cánh đồng bồ công anh hôm trước đi! Đi khu vui chơi hoài chán lắm- Nó đưa ra ý kiến
- Đúng đó! Cánh đồng đó đẹp dã man, không khí lại mát mẻ, trong lành. Ra ngoài đó chơi là hợp nhất!- Lan tán thành
- Vợ đã đi thì chồng cũng theo lun- Bảo nói
- Tui thấy ở đó cũng được- Huy ngầm đồng ý
Còn Khánh thì im lặng coi như đồng ý
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 27: Chương CHAP 12.1


Cả bọn thống nhất là sẽ đi xe đạp để... rèn luyện sức khỏe và bảo về môi trường =)). Sau hơn 15 đạp xe thì cả lũ cũng tới nơi cần tới. Trông cánh đồng vào buổi sáng còn đẹp hơn buổi tối gấp nhiều lần( tất nhiên ùi, buổi tối có nhìn thấy gì đâu mà pít đẹp zs chả xấu). Nó và Lan thấy vậy thì vội quẳng luôn xe ở ngoài ấy tên con trai giữ rồi phóng vèo vào giữa cánh đồng hoa. Nó và Lan chẳng thèm để tâm đến mấy bộ mặt xám xịt vì bị cho ăn bơ của 3 tên con trai mà cứ thế cười đùa vui vẻ. Sau gần 30 bị bơ đẹp thì Huy nóng máu dẫn đầu 3 tên đi ra hùng hổ quát mắng 2 đứa nó:
- Nè! Rủ nhau đi chơi mà lại thành ra thế này hả? Con gái gì mà zô ý zô tứ, chưa đến nơi đã quẳng xe mà đi chơi hả? Nhỡ xe nó hỏng thì làm sao mà zề? Cô mún cuốc bộ hả? Làm gì cũng phải nghĩ kĩ rùi mới làm chớ!

- Ê! Anh làm gì mà phải cằn nhằn như pà già khó tính zậy hử? Tui zô ý zô tứ từ nhỏ ùi mà bây giờ anh mới pít à? Hơi mụn đó! Mà xe tui hỏng cũng chẳng sao, mang đi sửa là ok! Chuyện tui đi bằng cái gì á hả? Cần gì phải lo! Xe của anh zới tên kia( chỉ Khánh ) đâu phải dùng để làm cảnh đâu, tui đi nhờ là được í mờ! Mà tui cũng làm gì có thời gian để suy nghĩ mấy chuyện zớ zẩn hông đâu, cảnh đẹp trước mắt thì phải pít hưởng thụ chớ- Nó nói 1 tràng dài
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 28: Chương CHAP 12.2


Sao cứ ở gần nhau là 2 ngừi cãi nhau thế? Sợ 2 ngừi hông cãi nhau 1 ngày thì chiến tranh thế giới sẽ xảy ra hử? Nhớ câu "ghét của nào trời trao của nấy" đó! Khéo 2 ngừi lại thành 1 cặp cũng nên- Bảo châm chọc
- Cho nói lại!- Nó đe dọa
- Á! Tui có nói gì đâu!- Bảo toát mồ hôi hột khi nghe xong câu nói của nó
- Cho chết! Ai nói chồng đi chọc giận nó! Nó ghét nhất là đị gán ghép zới con trai đấy- Lan không những không an ủi Bảo mà còn nói 1 câu làm tên đó muốn khóc mà không thể khóc
- Zời ơi là zời! Ông xuống đây mà xem nè! Vợ con nó hông binh con mà đi binh người ngoài nè!- Bảo than

- Thế chồng mún pị binh lắm à?- Lan nheo mắt hỏi
- Mà trời cao zậy không nghe được đâu! Gọi đất cho nó gần- Nó chen vào
- Chừa tội ngu nghe con! Đang có chiến tranh móc họng nhau mà mi lại nhảy vào chen ngang, chưa chết là may ùi đóa!- Huy không an ủi thằng bạn mà còn hùa theo 2 đứa kia mà chọc Bảo
- Bây giờ có chơi không thì bảo 1 câu! Tui hông có rảnh mà đứng đây nghe mấy ngừi móc nhau nha- Khánh bây giờ mới lên tiếng giải nguy làm Bảo cảm kích gần chết
- Mày đúng là pạn tốt của tao Khánh ạ- Bảo mắt long lanh như cún con nhìn Khánh làm tên đó nổi da gà

- Mày thôi ngay cái kiểu đó đi! NHìn như thằng BD í- Huy nói
- Mày không nói không ai bảo mày câm đâu thằng kia- Bảo thay đổi thái độ 180*, quay sang lườm Huy
- Giờ có chơi không thì bảo- Nó gằn giọng
- À! Có chứ- Cả bọn đồng loạt lạnh sống lưng
- Tốt! Bây giờ đi chuẩn pị đồ đã- Nó hài lòng với thành quả của mình
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 29: Chương CHAP 12.3


Cả bọn rủ nhau tới siêu thị gần đó mua bánh kẹo rồi trở lại cánh đồng. Lấy 1 tấm thảm trải ra, cả 5 đứa lấy bánh kẹo ra sắp xếp gọn gàng. Bỗng nó nảy ra 1 ý ưởng:
- Hay bây giờ chúng ta cùng chơi 1 trò chơi đi?!!- Nó nói
- Nhưng chơi gì bây giờ?- Lan hỏi
- Hay là chơi... đuổi nhau đi!- Nó nêu ý kiến
- Con hâm kia! Mày nghĩ tao là con nít hay sao mà pảo tao chơi trò đó?!- Lan tức khí
- Không chơi thì thui! Có cần phải lên cơn zậy không mày?- Nó nhăn mặt
- Hay là chơi trốn tìm đi! Dù trời chưa tối nhưng mà ở đây có nhìu bụi rậm lắm! Không sợ không có chỗ trốn- Bảo đưa ra ý kiến của của mình và được cả bọn nhiệt liệt hưởng ứng
- Bây giờ thì oẳn tù tì nào!- Nó hô
- Thui! Tôi hông chơi cái trò trẻ con đó đâu! Tui nhận trách nhiệm làm người đi tìm lun- Huy nhăn mặt phản bác
- Ngươi đã thích thì ta đây sẽ chiều! Ta nổi tiếng rộng lượng a~- Nó tự sướng

- Thôi đi cô! Khéo vướng vô cột điện ùi giật chết bây giờ- Huy liếc mắt khinh kỉnh
- Mi có ý gì hả- Nó trừng mắt, nghiến răng ken két nhìn Huy
- Ta có ý gì thì mọi người đều pít, chỉ có người não phẳng mới không hỉu thui!- Huy vừa huýt sáo, vừa nói móc nó
- Ồ! Mi thật thông minh...- Nó nói
- Cảm ơn vì lời khen- Huy cắt ngang
- ...i như con milu nhà ta- Nó tiếp
Huy đen mặt
- TRẦN QUỲNH TRANG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!- HUy hét lên
- Hở?- Nó
- Sao mi dám so sánh ta zới con cún hả??????- Huy tức giận

- Ta nói đúng mờ! Con cún nhà ta thông minh lắm đó!- Nó ra vẻ ngây thơ vô(số) tội
- Hai người có im đi không hả?- Khánh bực mình gắt( đúng hơn là anh ấy đang ghen ==")
- Đi trốn đi! Còn mi( nhìn Huy), úp mặt vào gốc cây đi!- Lan ra lệnh. Thật là bực mình mà! Đi chơi mà cũng cãi nhau là sao?!!
Huy đếm từ 1-> 10 rồi mới quay ra tìm mấy đứa kia. Chậc! Học sinh trong trường mà biết coldboy Minh Khánh của Star School đi chơi trốn tìm chắc đâm đầu vô tường để xác minh sự thực wa =="!
Huy đi tìm 1 lúc lâu mà vẫn chưa tìm được đứa nào. Biết sao được khi mà cánh đồng này quá rộng bụi rậm lại nhiều thế kia cơ mà!
Bỗng...
- Soạt...soạt... Chết tiệt! Nhìn cứ tưởng ở đây sạch lắm hóa ra... chậc chậc! Tránh xa ta ra! Đồ ruồi muỗi chết tiệt!
Huy nhếch môi. Xem ra người bị bắt đầu tiên là con nhỏ rắc rối đó rồi!
Nhẹ nhàng bước đến lùm cây đó để không phát ra tiếng động nhưng những tiếng loạt soạt nhỏ vẫn vang lên mà nó không hay biết gì( mải tát muỗi xua ruồi wa mà ==").
- Bắt được người đầu tiên rùi! Hahaha... Chị Trang thân mến! Chị thật vinh hạnh khi là người pị pắt đầu tiên à nha!- Huy đắc ý
Nó nghe thấy tiếng của Huy thì giật mình ngước mặt lên nhìn và thấy ngay cái bản mặt đáng ghét của Huy
- Á! Sao mi lại tìm được ta? Ta trốn kĩ lắm mà?! Hay là mi ăn gian?- Nó từ vẻ mặt hoảng hốt lại chuyển thành bộ mặt nghi vấn. Có khi suy tư thêm chút nữa thì nó lại thành Conan luôn ý chớ!
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 30: Chương CHAP 13:


Ăn gian cái đầu mi í! Ta đây là chơi sạch nhất trong những người chơi sạch à nha!- Huy cốc đầu nó
- Á! Mi mún chết hả?- Nó trừng mắt, giơ nắm đấm trước mặt mà dọa
- Ta zẫn iu đời lắm!- Huy nhởn nhơ
- Nhưng ta thấy mi đang mún ăn đấm kìa- Nó móc

- Chắc cô pị lé rùi!- Huy phán 1 câu làm nó tức điên
- Mi nói cái gì hả?- Bạn Trang thân yêu đang ở chế độ bốc hỏa 1
- Tui nhớ là tui nói rõ ràng lắm mờ?! Chẳng lẽ có người điếc mà không nghe thấy?- Huy nói bâng quơ mà mắt cứ liếc nhìn nó

- Nói lại coi!- Thăng cấp lên chế độ bốc hỏa 2
- Mún hả? Zậy thì chìu! Có 1 pạn nữ tên là Trần Quỳnh Trang vừa được tui phát hiện là mắt pị lé và tai đang pị điếc. Chậc chậc! Tiếc thật!- Huy không sợ chết mà chọc luôn vào ổ kiến lửa. Và... xin chúc mừng anh Huy khi đã thành công trong việc khơi dậy con ác quỷ trong người chị Trang nhà ta!
- Mi tới số rùi Lương Gia Huy- Nó gằn giọng rồi nhảy vào đám đá Huy túi bụi. Bỗng nó quay mặt nhìn xuống đất để kiếm cái gì đó xử HUy cho thật đau thì...
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 31: Chương CHAP 13.1


Á á á á á......... Rắn.....- Nó hét lên rồi nhảy lên ôm cổ Huy( chị này căn bản trời không sợ đất không sợ chỉ sợ mỗi con rắn ==")
Một lúc sau, khi con rắn đáng ghét( theo suy nghĩ của nó) đã trườn đi thì nó mới nhận ra được hiện trạng và vội vàng buông tay mình ra khỏi cổ Huy, ngượng ngùng quay mặt ra nhìn chỗ khác.

Huy nhìn khuôn mặt đỏ lựng của nó mà buồn cười. Gì đây? Vừa nãy thì tự nhiên như con điên vừa mới làm tiên ở nơi trái với thiên đàng( vần quá =="!) thế mà bây giờ mặt lại đỏ gay là sao? Nhưng quả thực là nhìn nó rất "dễ xương" a~

Bỗng trong đầu Huy nảy ra 1 ý nghĩ: " Hay là mình nhân cơ hội này mà tỉnh tò nhỉ? Nhưng lỡ nhỏ không thích thì sao? Nhưng tại sao lại đỏ mặt chứ? Hay là nhỏ cũng có tình cảm zới mình nhỉ? Không đúng! Lúc ôm Khánh nhỏ cũng đỏ mặt mà! Chắc là phản xạ bình thường của con gái thui! Mà nhỡ nhỏ không thích mình thì có khi cơ hội gần nhỏ cũng không có. Nhưng lỡ Khánh lại tỏ tình trước rồi nhỏ đồng ý thì sao? Con nên làm gì đây hả trời?!!"
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 32: Chương CHAP 14:


Ôn thi
Mấy ngày nay, ai cũng bận tối mắt tối mũi vì kì thi học kì I sắp tới và bọn nó cũng vậy. Mấy ngày nay nó, Lan, Bảo, Huy và Khánh bận tối tăm mặt mũi vì mấy cái đề cương ôn tập dài ngoằn dài ngoèo. Nhưng khổ nhất vẫn là 3 hotboy. Ai bảo làm trong hội học sinh là sướng? Lúc nào cũng phải lo bao nhiêu là việc mà lại toàn việc khó nữa chứ! Hôm nay, nhân lúc xuống canteen, Lan lên tiếng phát biểu:
- Ê! Hay là bọn mình học nhóm đi! Như zậy có khi học đỡ áp lực hơn mà lại làm bài nhanh hơn cũng nên.
- Vợ nói đúng đó! Như zậy đỡ nhớ vợ chứ không thì khi thi xong chồng chết vì nhớ zợ mất! Hix!- Bảo nói
Khánh đang uống nước nghe xong thì sặc lên sặc xuống, ho sù sụ. Huy thì suýt té ghế. Còn nó đang ăn dở cái bánh thì nghẹn luôn ở cổ họng nhưng may là Huy đưa nước kịp.
- Hai người mún ám sát tụi này hả? Nghe sến chết đi được. Sắp thi ùi mà còn vợ zới chả chồng. Lo mà học đi kìa!- Nó gắt lên sau khi đã ho xong
- Tui có làm gì đâu! Tại lão kia (Bảo) chớ!- Lan gân cổ lên cãi

- Vợ à! Đừng phũ phàng zậy chứ?!!- Bảo mếu máo
- Lắm chuyện wa! Mún học nhóm cũng được nhưng mà... học ở đâu?- Huy cắt ngang
- Điên à? Học nhóm để làm gì? Đằng nào tuần sau chả thi rùi! Còn có mấy ngày nữa thì ở nhà học bài 1 mình cho đỡ mất tập chung- Nó nhăn mặt
- Mi làm như học nhóm mất nhìu thời gian lắm ý! Có 1 buổi thôi mà! Mà còn tới 4 ngày nữa mới thi chứ có phải thi ngay vào ngày mai đâu mà sợ!- Lan phản bác ý kiến của nó
- Nhưng ta quen ôn thi độc lập ùi!- Nó mếu máo
- Thì bây giờ làm quen với cách học nhóm đi! Mọi người tới nhà tui mà học- Khánh lên tiếng

- Ok! Sáng và chiều mai vẫn phải đi học nên pọn mình sẽ học từ 7h30 tối, ok?- Huy tán thành
Lan nhìn nó chờ đợi làm nó đành phải đồng ý:
- Ừ!
- Trang đã đồng ý thì tui cũng không có ý kiến gì khác!- Lan nói
- Vợ đi thì chồng tất nhiên phải có mặt! Hehehe!- Bảo cười
- Giờ thì ăn đi rồi lên lớp mà học tiếp kìa!- Khánh nhắc
Cả bọn lại tập chung vào công việc cao cả của mình: Lấp đầy cái bao tử!
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 33: Chương 15


(Tiếp)
Sau khi đã hoàn thành chương trình học buổi chiều trên lớp thì nó và Lan cùng nhau ra lấy xe đi về.Trên đường đi 2 đứa vẫn cứ tập chung vào việc thảo luận bài tập nhưng vẫn không quên tuân thủ luật giao thông( ngoan wa!). Gì chứ nó ghét nhất những người không biết chấp hành luật giao thông và tất nhiên là Lan cũng nhiễm luôn cái tính cách tốt đẹp đó của cô bạn mình.
Về đến nhà, nó lên phòng cất cặp sách và ngồi nghỉ 1 chút rồi cũng vào tắm để chuẩn bị tới nhà Khánh học nhóm.
- Trang ơi!- Đang ngồi trên giường sấy tóc thì nó nghe thấy tiếng Lan dưới nhà vọng lên
- Chờ chút! Tui xuống liền đây- Vơ lấy cái túi đã sắp sẵn sách vở ở trong, nó nói mà quẳng luôn cái máy sấy lên giường( con ngoan trò giỏi mà như zậy đấy =="!).
- Đi thôi!- Nó chạy xuống nhà kéo tay Lan ra lấy xe nhưng Lan ngăn lại, nói:

- Không phải lấy xe đâu! Anh Bảo tới đón kìa!- Lan chỉ tay về phía chiếc ô tô đen bóng đang đậu trước cửa nhà nó.
- Ukm! Vậy đi thui!- Nó gật đầu rồi kéo Lan vào xe. Đẩy Lan vào hàng ghế thứ 2 ngồi cùng Bảo còn mình thì đi lên ngồi cạnh lái xe nhưng vừa nhìn thấy người lái xe thì...
- Á! Sao anh lại lái xe hả? Anh pít lái hả? Mà anh đã đủ tuổi lái xe đâu? Đi thế này là vi phạm luật giao thông đó!- Nó tuôn một tràng.
- Khổ wa! Tui không gây tai nạn đâu mà lo! Mà đố ai dám bắt tui đó- Huy kiêu ngạo nói
- Tự cao ít thui không tự kỉ bây giờ! Mà sắp muộn ùi kìa!- Nó liếc cái đồng hồ trên tay nói

Huy nghe vậy thì cũng không nói thêm gì nữa mà tập chung lái xe.
Không lâu sau, cả 4 người đã đến nhà Khánh. Nhìn ngôi biệt thự trước mắt thì nó cũng chẳng lấy làm gì là ngạc nhiên vì nó vốn đã biết gia đình Khánh là gia tộc lớn thứ 2 Việt Nam nên có ngôi biệt thự lớn như vậy cũng chẳng có gì là lạ.
Huy lái xe vào trong gara cất xong thì cả bọn mới cùng nhau đi vào. Bước vào nhà thì cảm giác đầu tiên của bọn nó là lạnh lẽo. Bây giờ thì nó và Lan mới hiểu cái tính cách tảng băng của Khánh là từ đâu ra. Cả căn nhà lớn như vậy mà chỉ có giúp việc, quản gia và Khánh ở thì tránh sao được việc Khánh trở nên khép kín như vậy!
******
Xin lỗi mọi người vì đăng bài muộn! Mình đang ốm nên chỉ đăng được zậy thui! Mà bây giờ mk lại phải đi học ùi nên sẽ k đăng đc nhìu như trước, mọi người thứ lỗi nha!* cúi người*
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 34: Chương 16


Thấy 4 đứa đến mà cứ đứng đực ra đó, Khánh liền kéo cả bọn lên phòng mình đã chuẩn bị sẵn.
- Bọn mình sẽ học ở đây- Khánh chỉ vào căn phòng có 2 cái tủ sách lớn ơi là lớn và ở giữa phòng có kê 1 chiếc bàn dài cùng mấy chiếc ghế.
- Ờ- Mấy đứa kia đồng thanh
- Lấy sách vở ra học!- Nó ra lệnh
Nghe vậy mấy đứa kia cũng không nói thêm gì nữa mà chỉ im lặng lấy sách vở ra làm bài.
- Ê! Bài này làm thế nào đây?- Lan chỉ vào 1 bài toán nâng cao ghi trong tờ đề cương mà cô giáo phát
- Nghĩ thử đi bà!- Nó nhăn mặt
- Tao có nghĩ rùi chứ nhưng mà... hông ra- Lan méo mặt
- Đưa chồng xem nào vợ!_ Bảo ngó qua

- Đây- Lan chìa đề bài ra
- Ukm! Bài này phải giải thích chứ không phải tính. Ví dụ như bla... bla...- Bảo huyên thuyên giải thích
-À! Ra vậy!- Lan gật gù
Cứ vậy, cả bọn trao đổi bài cho đến khi nó và Lan kêu đói.
- Ukm! Cũng 7h30 rùi! Đi nấu cái gì ăn đi!- Khánh nói
- Nhưng mà... ai nấu? Tôi thấy giúp việc nhà Khánh đi đâu hết òi còn đâu- Huy hỏi
- Em không pít đâu nhá!- Lan giơ 2 tay lên
- Á! Em nhớ ra rùi!- Lan bỗng hét lên
- Nhớ gì?- Khánh nhíu mày

- Trang! Cái Trang pít nấu ăn đó! Em nghe mẹ nó nói vậy mà chưa được thử qua món ăn nó nấu. Tiện thể hôm nay thử lun- Lan liếc nó
- Hả? Con nhỏ bạo lực này pít nấu ăn á hả? Tin được hông zị?- Huy tròn mắt
- CON NHỎ BẠO LỰC?- Nó gằn giọng
- Á! K...không phải! Tôi nhầm- Huy lắp bắp nói khi thấy ánh mắt kh*ng b* của nó
- Nè! Cả pọn có mình cô pít nấu ăn thì... chịu thiệt chút đi ha!- Khánh nói
- Ờ- Nó chán nản gật đầu
Sau 1 hồi "vật lộn" với đông thức ăn thì cuối cùng nó cũng hoàn thành xong công việc cung cấp cơm cho cả lũ.
- Mấy người kia! Không vào đây phụ tôi dọn cơm mà còn ngồi đó hả?- Nó nổi khùng lên khi thấy mình phải vất vả nấu ăn thì 4 con người kia lại nhàn nhã ngồi nói chuyện, xem phim
- Á( sao mấy anh chị này thích á zậy @@?)! Tôi vào đây- 4 đứa kia vội chạy vào nhà ăn
- Món gì đây? Ăn được hông zị?- Huy chỉ vào mấy món ăn trên bàn hỏi
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 35: Chương 17


Tất nhiên là có. Hỏi ngu! Không ăn thì lượn cho tôi ăn!- Nó cáu
- Ặc! Sao nóng zạ? Tui nói đùa thui mà!- Huy nhăn mặt
- Im lặng và ăn đi! Nói nhiều!- Khánh lườm
- Vợ ơi! Chồng thấy 3 đứa này nó pị làm sao í! Hồi này ngồi học mà chồng cứ tưởng 2 thằng kia nó tán gái!- Bảo thì thầm với Lan
- Vợ cũng thấy vậy. Dạo này 2 tên kia lạ lắm! Lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau Trang thôi!- Lan tán thành
- Hay là chúng nó định cưa cô bạn thân của vợ?- Bảo nghi ngờ
- Rất có khả năng đó! Nhưng mà em chỉ lo 2 người đó thất vọng thôi! Lan nó ghét con trai lắm! Với lại nó cũng có việc khác nữa! Nó không thể vướng vào tình yêu!- Lan khẳng định

- Sao vậy?- Bảo tò mò
- Chuyện này vợ không thể nói và cũng không muốn nhắc lại. Xin lỗi chồng nha!- Lan buồn bã nói
- Không sao đâu! Ăn cơm đi vợ!- Bảo
***********
- Oa! Món này ngon wa! Tôi chưa ăn bao giờ đó!- Bảo thốt lên
- Ukm! Ngon thật! Pà học nấu mấy món này ở đâu zạ?- Lan thắc mắc
- Mẹ tôi dạy đó!- Nó nói

- Ồ!- Cả bọn ồ lên
- Cô nấu ngon thật đó! Hôm nào không có bố mẹ ở nhà tôi sang nhà cô ăn cơm ké!- Huy mặt dày nói
- Đồ mặt dày! Không pít xấu hổ hả mày?- Bảo bĩu môi
- Sao không c*?- Huy hỏi lại
- c* cái đầu mày í! Thằng dở hơi!- Bảo bực mình
- Mấy người lắm chuyện wa, ăn nhanh để còn học tiếp( chăm nhỉ?)- Khánh quát
- Tuân lệnh đại ca- Huy và Bảo
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 36: Chương 18


Suy nghĩ

Cả bọn học đến hơn 9h thì mới chia tay nhau để ra về. Vừa về đến nhà, nó chào bố mẹ đang ngồi xem phim ở phòng khách rồi mới đi lên phòng. Thấy vẫn còn sớm, nó liền lấy sách vở ra học tiếp( chăm zậy hẳn nào học giỏi thế =="!). Nhưng vừa làm được mấy bài toán thì nó lại ngẩn ra suy nghĩ về chuyện... tình cảm. Thực ra nó đã nhận ra tình cảm của Huy và Khánh từ khi họ còn chưa tuyên bố sẽ cạnh tranh công bằng với nhau kia. Nhưng nó vẫn cứ giả ngơ. Nó không được phép và cũng không muốn dính vào tình yêu nữa. Đau 1 lần đã là quá đủ với nó. Tính cách hiện giờ của nó cũng vì chuyện đó mà hình thành. Nó trở thành một con người sống khép kín chính là vì không muốn mình bị tổn thương một lần nữa. Lí do này cũng chỉ có Lan, bố mẹ nó, bà ngoại và người đó biết . Nhưng... đó mới chỉ là 1 phần bí mật. Lí do còn lại cũng chỉ có mình nó và bà ngoại biết và ngoại cũng đã hứa sẽ không nói cho ai biết mà để cho nó tự nói. Bà tôn trọng quyết định của nó- đứa cháu ngoại đáng thương của mình. Khi biết được bí mật đó của nó bà đã vô cùng đau lòng, bà hận ông trời vì sao lại tàn nhẫn với nó đến vậy. Nó đã từng ước mình sẽ có một cuộc sống thật yên bình và hạnh phúc nhưng những điều ấy xa vời quá! Nhiều lần nó đã ước rằng mình có thể chết đi cho rồi nhưng lại nghĩ mình vẫn chưa trả ơn chăm nuôi, dạy dỗ của bố mẹ và nghĩ tới những người mình yêu quý sẽ ra sao khi không có mình thì nó lại có dũng khí để tiếp tục sống. Vả lại, nó không biết mình còn có thể yêu thương và bảo vệ những người mà mình yêu quý được bao lâu nữa nên nó không muốn mình phải tốn thời gian để suy nghĩ những chuyện vớ vẩn như vậy. Còn về chuyện tình cảm nam nữ kia thì nó không dám thử thêm một lần nữa đâu. Nó sợ đau lắm!
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 37: Chương 19


Nghĩ đến đó, nó cũng chẳng còn tâm trạng để học nữa nên liền cất sách vở đi rồi nhảy lên giường ngủ.
**************************************
Cuối cùng những ngày ôn tập cũng đã qua đi. Hôm nay trường nó chính thức bước vào kì thi học kì I. Nhìn khuôn mặt căng thẳng của học sinh trong trường mà nó cũng bị lây luôn. Lan đi bên cạnh cũng không khỏi lo lắng
- Liêu có làm được bài không pà! Tôi nghe nói đề thi năm nay khó lắm!- Lan kéo áo nó mà hỏi
- Pà có biết đây là lần thứ bao nhiu pà hỏi câu này rồi không hả?- Nó hỏi
- Hình như là lần thứ 12 á! Tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa!- Lan ngây thơ trả lời
- Ax! Pà biến ngay!- Nó nghe Lan nói vậy thì nổi khùng lên, quát

- Thôi! Vợ đừng hỏi nữa! Vợ nhất định sẽ làm được bài mà!- Bảo chen vào vào an ủi Cô người yêu bé nhỏ của mình
- Cảm ơn chồng! Hihi...- Lan cười toe toét
- Nè! Nếu cô làm đúng hết bài trong đề thi toán thì tôi sẽ khao cô một chầu kem. Chịu không?- Huy quay ra nó hỏi
- Thật hả?- Mắt nó sáng lên
- Thật!- Huy khẳng định 1 câu chắc nịch
- Nhớ đó!- Nó
- Ờ!- Huy

- Ok! Vào lớp để chuẩn bị thi thôi Lan!- Nó quay sang Lan nói
- Ừ!- Lan đáp
- Thi tốt nhé!- Khánh nói thầm với nó khi nó đi ngang qua mình
- Ukm! Cảm ơn!- Nó đáp lại rồi đi vào lớp.
Bọn nó vào lớp được 1 lúc thì tiếng trống cũng vang lên. Nhanh chóng đọc lại bài một lần nữa nó mới mang sách vở để lên bục giảng( điều kiện bắt buộc trong thi cử trường mình). Khi đi qua bàn Lan, nó cầm tay nhỏ lôi theo mình luôn( tinh thần đồng đội là đây :v).
Vài phút sau, giáo viên dạy Văn của lớp cầm theo tập đề thi của môn Toán vào lớp và bảo lớp trưởng với lớp phó học tập phát cho các bạn trong lớp. Lớp học thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng bàn luận, trao đổi bài còn nó thì vẫn cắm cúi viết bài nên mới hết gần 80( thời gian thi là 90) đã úp bài xuống và ngồi chơi( giống t/g wa! chuyên gia làm xong bài trước giờ thu cơ mà ít khi đúng hết =="). Nó hoàn thành bài thi của mình nhanh vậy không phải là không kiểm tra lại mà ngược lại, nó đã kiểm tra mòn cả con mắt rồi mới úp bài xuống. Nó ngáp ngắn ngáp dài rồi úp mặt xuống bàn ngủ nhưng tội là bàn quá cứng, không ngủ được =))." Không làm được cái này thì làm cái khác". Nghĩ vậy nên nó ngó nghiêng hết bên này sang bên nọ để kiếm người tám chuyện cùng nhưng... lại thất vọng mà gục mặt xuống bàn. Chậc! Người ta đang bận làm bài với hỏi bài thế kia mà bắt nói chuyện với mình thì nó chém chết. Với cả cô mà phát hiện là đi đời. Thôi! Ngồi im cho lành.
Nghĩ vậy nên nó ngồi im mà vò đầu bứt tóc cho đến khi tiếng trống ra chơi vang lên. Không có tâm trạng để xuống canteen ăn vặt, nó với Lan ngồi lại trên lớp học bài.
Cứ vậy, tuần thi trôi qua trong sự mệt mỏi của học sinh trong trường.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 38: Chương 20


Oa! Thi xong rồi! Sướng wa!- Nó hét lên khi 5 đứa đang tụ tập ở nhà Khánh, tay vứt luôn cuốn vở đề cương vào xó(==").
- Ax! Pà làm gì mà như kiểu vừa thoát nạn chiến tranh thế giới thứ ba zậy? Thi xong thui mờ!- Lan nhăn mặt.
- Ầy! Pà không pít tui phải vất vả thế nào đâu! Mama đại nhân bắt tui phải có số điểm thi cao nhất lớp cơ!- Nó nói bằng giọng điệu nghiêm trọng
- Chậc! Khổ thân pà wa!- Lan nhìn nó
- Ê! Mẹ nhỏ đanh đá dữ zậy cơ á?- Giọng điệu này chỉ có thể là của Huy
- Ai là nhỏ đanh đá zậy em zai?- Nó tối mặt
- Ơ, dạ?! Á! Em nhầm! Chị Trang đại nhân đại lượng, tha em! Á!- Huy kêu lên
- Cho mi chết nè! Này thì con nhỏ nè! Này thì đanh đá nè! Ta i pít thế nào là đanh đá nè! Chết đi...- Hóa ra là nó đang cầm cuốn sách ai để gần đó mà phang liên tiếp vào đầu Huy( Ác wa! Nhỡ ảnh động kinh thì sao? . ).
- Ôi trời! Hai đứa này...- Bảo kêu lên
- Trời ạ! Đập nữa nó động kinh bây giờ! Dừng tay nhanh!- Khánh kêu( @@ Khánh???????)
Nói mãi không được nên Khánh đành đành dùng lực mà lôi nó ra.
- Cô ăn gì mà khỏe dữ zậy hả? Đang chú tâm chửi người khác mà vẫn có sức giãy- Khánh nhăn mặt.
- Đừng có coi thường nó nha! Hồi lớp bốn nó đang đánh nhau mà 10 đứa con gái còn chẳng lôi ra được đã. Anh có 1 mình mà vẫn lôi được nó ra là tốt rồi!- Lan thở dài nói

- Ax! Vợ đùa à? 10 người không lôi được? Nhỏ đó là heo hả?- Bảo tròn mắt
- AI thèm đùa! Lúc đó nó đang hăng máu mà!- Lan khẳng định lại lần nữa cái sự kiện khủng khiếp kia làm Huy toát mồ hôi, nhìn Khánh cảm kích. "Nhỡ nó mà hăng máu thì nó đánh mình tới tả wa! Hix!"- Suy nghĩ của Huy
- Dừng đê! Thầy hiệu trưởng nói là sau khi có kết quả thi học kì thì bọn mình sẽ được nghỉ tết đó! Có kế hoạch gì không?- Khánh báo cáo qua 1 lượt cho cả bọn rồi hỏi
- Mùng 1 ở nhà đọc truyện, mùng 2 đi thăm ông bà, cô dì chú bác họ nội, mùng 3 về quê ngoại. Còn mấy ngày kia tính sau.- Nó nói trước
- Tui thì: mùng 1 ở nhà tán gẫu với chồng, mùng 2,3 đi chúc tết ông bà, cô, dì, chú bác họ nội, ngoại. Còn mấy ngày kia chắc rủ nhỏ kia đi chơi cho đỡ chán- Lan tiếp
- Như vợ- Bảo
- Không nói- Huy
- Còn cậu?- Cả bọn nhìn Khánh
- Như năm trước- Khánh nói
- Hử? NHư năm trước? Là sao?- Nó với Lan tò mò hỏi
- Bỏ đi. Không cần nói nữa đâu- Huy lên tiếng trước khi Khánh trả lời câu hỏi của 2 đứa nó
- Trang ơi! Hồi tui nghe mẹ pà nói là bác ấy ở quê đúng hông?- Lan đột nhiên quay sang hỏi nó

- Ờ- Nó hờ hững đáp
- Tốt! Mùng sáu bọn mình đều rảnh mà. Hay là xuống quê chơi cho đỡ chán? Tui nghe nói ở đó thích lắm- Mắt Lan sáng lên
- Zậy hả? Tôi chưa đi bao giờ. Xuống đó cho biết- HUy nói
- Tôi cũng thế- Bảo và Khánh đồng thanh
- Ok! Hôm đó tui sẽ xin phép bố mẹ- Nó gật đầu
- Chỉ có bọn mình đi thôi! Pà xin phép bố mẹ cho xuống quê chơi vài ngày cùng bạn thì có sao đâu?- Lan nói
- Nhưng mà tui với bố mẹ xuống đó vào mùng 3 rùi mà?!- Nó
- Kệ. Nói thích là được- Bảo lí sự
- Thôi được- Nó thở dài chịu thua
- Yeah!- Lan đập tay với Bảo.
- Chậc! Hai vợ chồng nhà này...- HUy nhìn 2 người đó lắc đầu
- Anh ghen hử?- Nó móc
- Sao tui phải ghen?- HUy bật lại
[email protected]#$^%^%$%&...- Huy với nó lại bắt đầu màn đấu võ mồm độc nhất vô nhị của mình
- Lại đến giờ, haizzzzzzzzzz!- Mấy đứa kia thở dài.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 39: Chương 21


Chỉ còn chưa đầy 2 tuần nữa là đến Tết Nguyên Đán nên mọi người vô cùng phấn khởi. Ai cũng đã lên kế hoạch cho kì nghỉ tết lần này của mình. Các thầy cô thì bận rộn hoàn thành nốt công việc trong năm để có thể dành trọn vẹn cả kì nghỉ đi chơi cngf gia đình.
Nhìn cô bạn thân đang cười nói cùng mấy cô bạn trong lớp mà nó nản. Lí do thì ta nên quay lại xem buổi sinh tuần trước của lớp. Chả là khi cô giáo thông báo là sẽ được nghỉ tới 11 ngày thì nhỏ Lan lại đòi nó cho ở lại nhà ngoại nó chơi thêm vài ngày nữa nhưng nó không chịu. Và thế là cách mạng đòi quyền xảy ra. Lan biết nói vậy thì nó sẽ không nghe nên giở chiêu nhõng nhẽo của mình ra và nhờ vào sự giúp đỡ của 3 người cộng sự là Huy, Khánh và Bảo thì cuối cùng nó cũng phải gật đầu đồng ý. Gì chứ nó chưa muốn bị điếc ở cái tuổi này đâu. Mà không muốn bị điếc thì phải mau chóng đồng ý chứ không thì cứ ở đó mà nghe là kì kèo của Lan và 3 người kia đi là vừa. Mọi khi chỉ có mình nhỏ là nó đã không chịu nổi rồi mà bây giờ lại có thêm 3 người kia nữa thì chắc chắn là nó sẽ toi nếu không đồng ý với yêu cầu nhỏ nhoi của mấy người đó. Chỉ riêng mình Khánh cũng đủ khiến nó chết vì chỉ cần nghe cái giọng lành lạnh của tên đó thôi là tinh thần nó đã như bị kh*ng b* rồi thì thử hỏi nếu 4 người họ mà hợp sức lại thì nó sẽ ra sao?
****************
- Yeah! Ngày mai là bắt đầu nghỉ tết rồi! Sướng wa đi! Hahaha...- Lan hét lên như 1 đứa trốn trại(==")
- Giời ạ! Pà làm gì mà cứ như bị động kinh không bằng zậy?- Không cần nó lên tiếng thì Giang- cô bạn ngồi cùng bàn với Lan đã nói
-Thế pà không sướng chắc?- Lan lườm Giang mà hỏi
- Tui sướng nhưng cũng đâu có khùng như pà- Giang bĩu môi
- Ầy! Tui thấy trong giờ hai pà hay tám chuyện lắm mờ? Sao giờ cãi nhau?- Hoàng- Tên ngồi bàn trên nó nói chen vào
- Liên wan tới mi hở tên kia?- Giang liếc mắt

- Thôi đi! Lan! Chồng pà đợi kìa- Thu Anh- bạn ngồi cùng bàn với nó cắt ngang trận chiến tranh chuẩn bị bùng nổ của cặp đôi Giang- Hoàng
- Ủa! Sao pà pít chồng tui zạ?- Lan thắc mắc( Ngu wa! Chưa đánh đã khai kìa)
- Giời! 2 ông pà cứ chồng mới vợ suốt. Trường mình ai mà hông pít!- Giang đang lườm Hoàng cũng quay qua hóng
- Với cả pà vừa nhận ùi kìa!- Thu Anh nói
- Nè! Mấy pà dám cho tôi ăn bơ hả?- Nó tức tối lên tiếng vì bị tụi kia bơ đẹp nãy giờ
- Ầy! Đại ca... Chết! Nhầm! Đại tỉ bình bĩnh! Tụi em có bơ tỉ đâu?!! Hihi...- Thu Anh
Hừ!- Nó khoanh tay trước ngực lườm mấy đứa kia làm bọn nó sợ toát mồ hôi hột. Nhưng đầu nó lại bùng lên 1 trận đau dữ dội.
- Này! Cậu sao vậy? Sao tự nhiên sắc mặt lại tệ thế kia?- Giang lo lắng hỏi

- Không c...- Chưa nói hết câu nó đã ngã xuống ngất nhưng cũng may là Huy đã đỡ được.
- Cậu sao zậy? TRang! Đừng làm tớ sợ mà!- Lan thấy nó ngất thì hoảng hốt nói
- Có gì nói sau. Đưa Trang vào viện đã- Hoàng lên tiếng
- Đúng đó. Để tôi gọi xe- Bảo cũng nói
- Nhanh lên- Khánh giục
Nó nhanh chóng được đưa đến bệnh viện trong sự lo lắng của mọi người
******************************
- Trang có sao không bác sĩ?- Lan lên tiếng hỏi trước tiên khi bác sĩ vừa khám cho nó xong
- Chút nữa bệnh nhân tỉnh lại tôi sẽ nói. Bây giờ các cháu có thể vào thăm- Bác sĩ lên tiếng rồi rời đi
 
Back
Top Bottom