Ngôn Tình Hạnh Phúc Nơi Đâu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,383,927
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
hanh-phuc-noi-dau.jpg

Hạnh Phúc Nơi Đâu
Tác giả: Đan Mộc
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Hạnh Phúc Nơi Đâu của tác giả Đan Mộc. Thế giới bao la như vậy, thật sự có thể tìm được hạnh phúc cho chính mình ư?

Tôi không rõ.

Tôi chỉ biết, khi tôi gặp được em, tôi biết tôi đã may mắn tìm được rồi.

Tôi gặp em quả thật rất muộn. Muộn đến mức tôi đau đến buốt cả tim khi biết được những chuyện mà em đã gánh chịu trong những năm qua. Tôi đau đến mức hận chính mình không quyết định đi đến nơi này sớm hơn để gặp em được sớm hơn.

Nếu tôi xuất hiện trước, tôi sẽ hùng hồn đứng trước mặt em mà nói rằng:

"Tôi chính là hạnh phúc của em".​
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 1: Chương CHAP 1:


Chạm mặt
Đang đạp xe thong thả trên đường nó bỗng nghe thấy tiếng động lớn phát ra từ một con hẻm nhỏ. Vốn tính tò mò, nó liền gạt chân chống để chạy xuống xem.
- Giời ạ! Tưởng cái gì hóa ra là đang đánh nhau. Chán chết!- Nó bĩu môi cảm thán khi nhìn thấy một lũ người đang lao vào đánh nhau như những con trâu điên- Mà tên kia trông vậy mà cũng tài ghê! Một mình đánh cả 8,9 đưa to con như thế kia mà cũng đánh được! Ước gì mình cũng được như vậy.- Nó ngồi xem và bình luận rồi lại chắp tay mơ ước cứ như con tự kỉ làm bọn kia đang đánh nhau cũng phải dừng lại để nhìn.
Đang mơ màng tự nhiên thấy yên ắng nên nó quay lên nhìn thì thấy lũ đó quay lại nhìn mình thì ngơ ngác:
- Nhìn cái gì thế ? Ta biết ta xinh rồi nhưng không cần phải chăm chú thế chứ?- Nó lên tiếng hỏi tiện thể tự sướng.
- Này! Điên thì ra chỗ khác mà thể hiện. Không dưng vào đây ngồi tự kỉ là sao? Làm hỏng hết việc của người khác- Gia Huy quay ra nói.
- Mi bị hâm đơ à? Ta ngồi im như thế này ảnh hưởng gì đến mi không? Đồ dỗi hơi!- Nó tức.
- Mi nói ai hâm đơ? Chán sống hả?- Tên kia cũng gầm lên làm lũ người bặm trợn kia tỉnh ra. Nhân lúc Gia Huy không để ý, chúng xông vào đánh len cậu nhưng may là nó đã kịp thời phát hiện và hét lên:

- Cẩn thận!- Gia Huy quay lại và kịp thời chặn được đòn chí mạng của tên có ý định đánh lén mình.
- Nè! Là đàn ông con trai đi đánh lén mà không biết xấu hổ hả?- Nó quay sang tên vừa đánh lén Huy hỏi.
- Không phải việc của mày. Biến!- Tên cầm đầu lớn tiếng.
- Không phải việc của ta nhưng ta cứ thích xen vào đấy( cái này người ta gọi là hóng hớt). Rồi sao? Mi làm gì được ta?- Nó bắt đầu lôi cái giọng ngang như cua của mình ra đấu.
- Đó là do mày nói đấy, đừng có kêu tao không biết thương hoa tiếc ngọc mà đi đánh một đứa con gái.- Tên đó tiếp tục nói.
- Lắm mồm quá! Làm gì thì làm đi! Chị không có rảnh để đứng đây chơi cùng mấy em đâu- Nó bắt đầu mất kiên nhẫn.
- Con nhỏ kia! Mi điên hả mà đòi đánh nhau với bọn đó? Muốn ra oai thì cũng phải lựa chỗ mà thể hiện chứ! Việc này không phải thứ mà mi có thể đùa đâu!- Gia Huy quát.
- Việc của ta không cần mi bận tâm. Đánh thì ở lại mà không đánh thì lượn đi chỗ khác.- Nó cãi lại.
- Ta mà thèm bận tâm về mi hả? Chẳng qua vừa nãy mi cứu ta một lần nên ta tốt bụng nhắc nhở mi mà mi không nghe thì thôi. Bị thương cấm kêu- Gia Huy.
- Cãi xong chưa?- Tên đại ca hỏi.
- Rồi! Đánh thì đánh đi còn phải hỏi. Điên!- nó quay qua chửi tên đó.
- Mày... Chúng mày lên đánh chết hai đứa nó cho tao- Tên đó tức không nói được gì nên quay sang quát bọn đàn em.
Tên đó vừa nói xong thì cả lũ cũng lao vào đánh nhau. Bằng những đòn karate, teakwondo mạnh mẽ, nó nhanh chóng đánh gục mấy tên xung quanh mình. Gia Huy cũng chẳng kém cạnh, chỉ trong khoảng thời gian ngắn đã đánh cho những tên đầu gấu kia không thể đứng dậy nổi.
Tên đại ca thấy vậy thì tim đập chân run,lắp bắp nói:

- S...sao có... thể..?
- Tại sao không?- Nó hỏi vặn lại.
- Mi có phải con gái không đó? Sao mà đánh bọn chúng thê thảm vậy? - Gia Huy nhìn những tên bị nó đánh mà trong lòng thầm sợ.=="
- Con gái 100% đó!- Nó nói.Tên đại ca kia bị lơ không nhưng không bực tức mà còn vui sướng vì nghĩ mình có thể nhân cơ hội đó mà chạy. Nhưng mới đi được hai bước thì đã bị nó tóm lại.
- Định đi đâu vậy c*?- Nó nói, giọng mang đầy sát khí 1 chút gian tà khiến cho Gia Huy và hai người đang nấp gần đó cũng phải nổi da gà.
- Dạ! Xin chị tha cho em! Lần sau em không dám đi bắt nạt người khác nữa đâu!- Tên đó run lập cập mà vẫn cố gắng van xin.
- OK. Chị sẽ tha cho em nhưng...- Nó kéo dài giọng làm tên kia nửa mừng nửa lo còn Gia Huy và hai người kia thì cố căng tai ra nghe vì tò mò.
- Nhưng không thể tha cho cái thân em được!- Dứt lời nói " tặng" luôn cho tên đó hai cái tát vài cú đấm và thụi vài phát vào bụng hắn làm cho tên đó đau không đứng dậy nổi, máu mũi chảy tùm lum. Nhìn tên đó mà a người kia không khỏi sợ mà có chung một suy nghĩ: " Nhỏ này nhìn vậy mà sao ác quá vậy trời?! Lần sau gặp lại mình phải cẩn thận mới được." " Nhỏ này cũng khá thú vị đó chứ"- suy nghĩ của hai người nào đó.
- Chị nhẹ tay cho c* rồi nhá! Lần sau còn để chị bắt gặp c* đi bắt nạt người khác là không xong với chị đâu! Chị có việc phải đi rồi. Bye- Nói xong nó ra lấy xe đạp rồi phóng đi luôn.
Khi bóng nó vừa khuất thì có hai người con trai từ bức tường gần đó đi ra.

- Nhỏ đó ghê thật! Đúng chất sư tử hà đông luôn! May là mình không đụng phải nhỏ đó!- Quốc Bảo lên tiếng đầu tiên.
- Cậu nói chuẩn. Nhỏ đó nhìn vậy mà đanh đá gớm.- Gia huy hùa theo.
- Nhưng mà cũng khá thú vị đó chứ!- Quốc Bảo lại lên tiếng nhận xét.
- Ax! Thú vị con khỉ! Khéo động vào nhỏ đó cho cạp đất luôn í chứ! Nhìn tên kia mà noi rút kinh nghiệm kìa!- Gia Huy cảm thán, tay chỉ vào tên đại ca đang nằm gần đó.
- Ghê quá! Nhỏ này mạnh tay thật!- Quốc Bảo thấy vậy mà run người.- Mà cậu thấy sao, Minh Khánh?
- Chẳng có gì. Mấy cậu có đi không hay muốn đứng đây tán phét- Người con trai tên Minh Khánh lạnh lùng nói rồi bước đi luôn chẳng cần đợi hai người kia trả lời.
-À! Đi chứ!- Gia Huy và Quốc Bảo đồng thanh rồi chạy theo Minh Khánh.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 2: Chương CHAP 2:


Oan gia ngõ hẹp
Đi trên đường Đinh Tiên Hoàng bây giờ người ta có thể thấy một cô học sinh cấp 3 đang phóng xe đạp vù vù mặc dù đã được nhắc nhở. Và cô học sinh ấy không ai khác ngoài bạn Quỳnh Trang thân mến của chúng ta.
Vì mải đánh nhau mà nó suýt nữa quên mất mình có hẹn với cô bạn thân đi ăn kem vào lúc 3 giờ chiều. Cũng may vì nó quyết định đi sớm 30 để có thể tha hồ ngắm cảnh nên nó còn những 2 để đi đến nhà Ngọc Lan.
Vừa đến nơi nó đã bị Lan giáo huấn:
- Mi làm gì mà bây giờ mới dẫn xác đến hả? Sao không ở nhà luôn đi? Đến làm gì nữa? Mi có biết ta phải đứng đợi bao lâu rồi không hả?Blo bla...
- Stop! Mi im coi! Đạp xe mệt chết đi được đến nơi lại còn phải nghe tụng kinh nữa chứ! Để ta thở chút có chết ai đâu?!- Nó vội lên tiếng cắt ngang màn tra hỏi của Lan.

- Ok! Mi cứ thoải mái! Chút kể ta nghe lí do đến muộn- Thấy nó tội tội nên lan tha cho.
Sau 1 hồi nghỉ lấy hơi thì nó cũng đã hoàn sức. Thấy vậy, Lan nói:
- Bây giờ khai cái lí do đến muộn đi.
- Là thế này: Blo... Bla.... Vậy đó!- Nó kể từ đầu đến cuối cho Lan nghe. Vừa nghe xong thì Lan liền phá ra cười:
- Mi như vậy thì bố ta cũng bảo mi khùng với tự kỉ chứ nói chi đến mấy tên đó. Mà mi cũng ra tay ác quá cơ! Tên đó đã xin tha rồi mà còn đánh nó bầm dập trong khi có tên con trai khác ở đó. Chẳng biết giữ hình tượng chút nào! Có khi tên may mắn được mi cứu sợ mi rồi cũng nên. Hahaha....
- Có vậy mà sao cười như đười ươi vậy mày? Có đi ăn kem không thì bảo?- Nó thẹn quá hóa giận, quát lên.

- Có. Đi chứ!- Lan cố gắng nhịn cười khi thấy vẻ mặt phụng phịu đáng yêu của nó.
- Vậy thì lên xe đi! Ta chở.- Nó nói.
- Ok!-Lan
Xong xuôi, hai đứa cùng nhau tới quán kem Hạnh Phúc mà 2 đứa thường đến ăn.
Đợi cho nó cất xe xong thì cả 2 đứa cùng nhau bước vào quán nhưng vừa bước tới cửa thì...
- Rầm...
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 3: Chương CHAP 2.1


Au ui!- Nó vừa lấy tay xoa trán vừa kêu. Chẳng biết hôm nay nó bước chân nào ra khỏi cửa trước để ngày hôm nay xui dữ vậy.
Còn người kia thì tuy đau nhưng vẫn nhất định tuân theo chủ nghĩa: " Im lặng là vàng".
Thấy người kia va vào mình mà không nói gì, nó tức tối hét lên:
- Nè! Bộ cậu có có mắt để làm cảnh hả? Mà sao đâm vào người ta mà không biết xin lỗi vậy?- Nó tuôn một tràng dài.
- Người có lỗi là cô chứ không phải Khánh nha! Tại cô mải tám mà không nhìn đường sao lại đổ lỗi cho người ta?- Gia Huy lên tiếng bênh vực bạn.
- Đây không phải việc của anh. Đồ hóng hớt!- Nó quay sang lườm cậu nhưng khi thấy khuôn mặt đó thì lại thấy quen quen. Không muốn suy nghĩ chi cho đau đầu, nó lên tiếng hỏi:
- Nè! Tôi và cậu gặp nhau lần nào chưa vậy?
Gia HUy bây giờ mới để ý tới nó. Quay sang nhìn nó rồi bất ngờ nói:

- Là cô?!
- Tôi sao?- Nó thắc mắc( sao ngu zữ zậy chị)
- Cô là con nhỏ tôi vừa gặp ở con hẻm gần đường Đinh Tiên Hoàng lúc đang đánh nhau với lũ đầu gấu, nhớ chưa?- Gia Huy giải đáp thắc mắc cho nó.
- À! Thì ra anh là cái tên hâm đơ đấy- Nó gật gù khi nhớ lại việc đó.
- Cô nói ai hâm đơ hả? Muốn chết không?- Gia Huy nổi khùng.
- Không! Tôi vẫn còn yêu đời lắm! Anh muốn chết thì chết một mình đi- Nó bật lại bằng thái độ tỉnh bơ khiến 2 người kia( Minh Khánh và Quốc Bảo) thầm khâm phục nó vì từ trước tới nay chưa ai có thể thắng được Gia Huy về vụ này.
- Nè, Trang, mày có định đi ăn kem không thì bảo?! Định đứng đây cãi với mấy tên hâm này đến hết buổi à?- Lan cắt ngang cuộc cãi vã của 2 đứa.

- Cô nói ai hâm hả?- Bây giờ Quốc Bảo mới lên tiếng.
- Ơ! Tôi nói phong long à! Trúng ai thì trúng- Lan cũng ngang nhiên đáp lại.
- Cô...-Bảo cứng họng.
- Đừng gọi tôi là cô. Mau già lắm! Với cả tôi cũng không có đứa cháu thiểu năng như anh đâu, hotboy Quốc Bảo ạ!- Lan tiếp tục chọc. Thì ra vì từ lâu Lan đã ghét ba hotboy của trường là Gia Huy, Minh Khánh và Quốc Bảo nên bây giờ có cơ hội tốt việc gì phải im lặng.
- Sao cô biết tên tôi?- Bảo thắc mắc.
- Anh không cần biết- Nói với Bảo- Mình đi vào ăn kem thôi Trang- Quay sang nó.
Nói xong cả hai đứa cùng bước đi mặc kệ 2 cái đầu đang bốc khói của Gia Huy, Quốc Bảo và nụ cười nhếch mép đầy thú vị nhưng kín đáo của Minh Khánh.
Mấy người kia sau một hồi tức giận thì cuối cùng cũng bình tĩnh lại và rủ nhau đi về vì không muốn thấy mặt 2 đứa nó. Trong đầu của Gia Huy và Quốc Bảo Có chung 1 suy nghĩ:" Cô đợi đó, con nhỏ đanh đá/ đáng ghét! Tôi thề là phải trả thù cô cho bằng được". Còn riêng Minh Khánh lại nghĩ:" Hai cô gái này tài thật, nhất là cô- Trần Quỳnh Trang! Để xem 2 người sẽ ra sao khi gặp lại."
Còn 2 đứa nó thì sau khi trêu tức được 2 người kia thì tâm trạng cực kì vui vẻ nên đứa nào cũng vừa ăn vừa cười thật tươi( như đười ươi) làm mấy vị khách trong quán cứ tưởng là 2 đứa điên vừa trốn viện (==") nhưng cả 2 cũng chẳng thèm để ý. Sau khi ăn xong, cả 2 cùng nhau ra công viên chơi thêm một lúc nữa rồi nó chở Lan về nhà. Hai đứa tạm biệt nhau rồi nó nhanh chóng đạp xe về nhà.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 4: Chương CHAP 3:


Sáng hôm sau:
Như bao ngày khác, hôm nay nó thức dậy từ lúc 6 giờ. Sau khi Vệ sinh cá nhân xong, nó chạy lên tầng 3 tập thể dục khoảng 15 thì nó xuống lấy đồng phục của trường mặc vào rồi đi xuống nhà.
- Chúc bố mẹ có 1 buổi sáng tốt lành!- Nó nói khi nhìn thấy bố mẹ mình đang ngồi chờ nó ở bàn ăn.
- Ừm! Con xuống ăn sáng rồi đi học- Mẹ nó đáp.
- Vâng! Chúc bố mẹ ăn ngon miệng!- Nó lãnh đạm nói.
Sau khi ăn xong, nó đem bát đũa đi rửa và chào bố mẹ rồi lên xe đạp đi rủ Lan. Cả 2 cùng nhau tới trường. Đi trên đường cả 2 nói chuyện với nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện vui mà 2 đứa vô tình được nghe hay được đọc ở đâu đó. Quãng đường tới trường cũng vì vậy mà trở nên ngắn hơn.

Tới cổng trường, cả 2 xuống xe và dắt bộ vào trong nhà xe của trường. Cất xe xong, nó và Lan lại tiếp tục công cuộc 888 của mình khi đang trên đường đi lên lớp. Đang nói chuyện vui vẻ thì bỗng có tiếng nói cắt ngang câu chuyện của 2 nàng:
- Chào! Đi học sớm thế?- Gia Huy lên tiếng. Đang định lên lớp thì thấy nó và Lan đi tới. Cậu cũng không ngạc nhiên lắm khi biết nó học trường này. Tại mấy lần trước có nhìn thấy nó và Lan rồi nhưng vì chẳng có ấn tượng gì nên Huy, Khánh và Bảo nhanh chóng quên đi nhưng nhưng sau cuộc chạm mặt hôm qua mà cậu thề là không bao giờ quên kẻ đã làm cậu mất mặt trước bao nhiêu người.
Nó và Lan cùng quay ra nhìn xem kẻ nào vô duyên mà lại đi xen vào chỗ người ta đang nói chuyện. Đập vào mắt 2 đứa là bản mặt đáng ghét của 3 hotboy: Gia Huy, Minh Khánh và Quốc Bảo. Lí do khiến bọn nó nhớ rõ cái tên của họ là vì mấy đứa con gái trong lớp hôm nào cũng bàn tán về 3 người này. Hai đứa thật chẳng thể nào hiểu nổi họ có gì tốt mà bọn con gái trong trường say bọn hắn như điếu đổ. Và hơn cả là vì hôm qua nó đã gặp 1 trong ba tên đó đến 2 lần và nó thấy chọc bọn đó cũng khá vui nên nhớ rõ.
- Vô duyên! Không thấy người ta đang nói chuyện à mà xen vào?- Nó bực mình vì bị người khác cắt ngang cuộc nói chuyện. Gì chứ nó thì rất ghét việc bị người khác xen vào việc nó đang làm dở mà người cát ngang là con trai thì nó càng ghét hơn.
- Uầy! Là đàn em mà sao lại nói đàn anh như vậy? Mà tôi cũng đâu có mù mà không thấy 2 người đang nói chuyện. Chỉ là chào hỏi 1 chút thôi mà!- Gia Huy nói.
- Quen biết đâu mà chào? Hâm à?- Nó.

- Thì đúng òi, vừa quen hôm qua mà- Quốc Bảo chen vào.
- Anh có biết viết từ " lịch sự" thế nào không vậy? Sao cứ thích chen vào chuyện của người khác thế?- Lần này thì Lan nhanh miệng hơn, lên tiếng chửi xéo Quốc Bảo.
- Tất nhiên là biết rồi. Từ đó trẻ con lớp 1 cũng viết được mà! Bé không biết thì để anh dạy cho- Nhưng Bảo cũng đâu có vừa mà vặn lại.
- Thôi khỏi! Tôi tưởng anh không biết viết mà chỉ biết đọc nên hỏi. Không ngờ anh viết được mà làm không có được. Đúng là con trai, nói được, viết được mà thực hiện không được. Chậc chậc!- Lan nói 1 tăng làm Bảo không nói thêm được gì.
- Đâu phải ai cũng vậy đâu. Đừng có vơ đũa cả nắm thế chứ!- Minh Khánh bất ngờ lên tiếng lại còn cười nhẹ làm nó, Lan, Bảo, Huy đang mải lườm nguýt nhau cũng phải ngạc nhiên mà quay lại nhìn.
Coldboy của trường vừa nói cười!!!!
OMG!
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 5: Chương CHAP 3.1


Tỏ tình
- Làm gì mà nhìn tôi ghê vậy?- Thấy mọi người nhìn mình như sinh vật lạ, Khánh lên tiếng hỏi.
- Cậu... cậu vừa cười?- Gia Huy lắp bắp hỏi lại.
- Ờ! Có sao đâu- Khánh thản nhiên nói.
- Sao không? Cậu không biết vừa hạ độc bao nhiêu người không hả? Nhìn lại đi?- Quốc Bảo nhanh miệng nói, tay chỉ vào mấy nữ sinh ở gần đấy.
Bây giờ bọn nó mới để ý tới xung quanh. Hoá ra là do mải cãi nhau nên mấy đứa không để ý tới việc khác nên việc mọi người trong trường đang nhìn mình cũng bị cả cả lũ quăng vô xó, không thèm quan tâm. Giờ nhìn lại thấy mấy bạn nữ gần đấy đang đơ như cây cơ trước gió, có người còn máu mũi chảy ròng ròng sau khi được chiêm ngưỡng nụ cười của coldboy Minh Khánh.
- Đúng là lũ hám trai!- Nó lên tiếng mỉa- Mà cái bệnh này phát tác không đúng chỗ rồi! Bọn này xấu như ma mà cũng mê!Bọn này đui tập thể òi- tiện thể chửi xéo 3 tên kia.
- Cô nói ai xấu hả con nhỏ kia?- Vẫn đang lơ lửng trên mây mà nghe nó nói vậy HUy rơi bụp cái xuống đất, quay sang nó quát.
- Chẳng biết ai nữa! Tôi nói phong long mà ai kia có tật giật mình nên mới phát hỏa như vậy thôi- Nó ban cho Huy thêm vài câu.

- Cô... cô...- Huy lắp bắp không nói được gì.
- Cô sao con? Cô đẹp lắm hả? Mà sao nói không nên lời thế? Xúc động trước vẻ đẹp của cô đến vậy à?- Nó tự sướng.
- Ờ! Cô đẹp lắm! Đẹp đến nỗi ma phải chê, quỷ phải chạy cơ. Cô đẹp quá!- Huy nhanh chóng hồi phục tinh thần mà quay ra kích đểu nó.
- Ôi! Có người khen ta đẹp kìa Lan! Hạnh phúc quá! Nhưng nó khen nhiều mà ở đây lại đông người làm ta ngại quá! Thôi, bọn mình lên lớp đi! Ở đây nữa ta ngại lắm!- Nói xong, nó quay sang kéo tay Lan đang đứng đấu mắt với Bảo đi lên lớp. Đúng lúc đấy, trống vào lớp vang lên, mọi người tản ra để về lớp. Ba người kia cũng nhanh chóng đi lên lớp nhưng mỗi người mang 1 tâm trạng khác nhau. Huy thì tức giận vì không làm gì được nó, Khánh cảm thấy nó khá thú vị, trong lòng thầm nghĩ: " Em thú vị thật đó cô bé" và Bảo thì lại đang nghĩ về Lan, cậu chẳng biết tại sao mình lại thích cãi nhau với cô nữa.
* Giờ ra chơi:
Trống vừa báo hết tiết 2 thì cả 1 lũ học sinh từ trong lớp ùa ra, trong đó có cả nó và Lan. Hai đứa rủ nhau xuống canteen kiếm cái gì đó để bỏ bụng. Gì chứ bọn này thì ăn không biết chán là gì, nhất là đối với những loại đồ ăn vặt( giống tác giả wa ).
Sau 1 hồi chen chúc thì cả 2 cũng mua được đồ ăn yêu thích của mình. Bọn nó mang đồ ăn ra 1 chiếc bàn còn trống gần đó ngồi ăn. Nhưng đang ăn thì 3 bỗng:
- Tôi ngồi đây được không?- giọng nói của 1 cậu con trai vang lên.
- Cứ tự nhiên. Bàn này là của chung mà!- Lan trả lời mà vẫn cắm cúi ăn, không thèm để ý đến người kia còn nó thì vẫn đang mải chiến đấu với đống đồ ăn nên cũng chẳng thèm quan tâm.
Thấy 2 đứa nó chẳng đoái hoài gì đến mình, Bảo tức:
- Nè, 2 cô là heo hay sao mà ham ăn dữ vậy? Nói chuyện với người khác ít ra cũng phải ngẩng mặt lên mà nói chứ!
" Giọng của đứa nào mà nghe quen quen vậy ta?"- Suy nghĩ của 2 đứa. Nghĩ vậy, tụi nó cùng ngẩng đầu lên nhìn và suýt nữa hét lên khi thấy bộ mặt đáng ghét của 3 hotboy.
- Mấy anh là ma hả? Sao ám tụi tôi hoài vậy?- Nó nói.
- Đâu! Tôi là người bình thường mà, lại còn rất đẹp trai nữa đó!- Huy bật lại tiện thể tự sướng.
- Anh thì đẹp trai nỗi gì. Đập chai đúng hơn đó!- Nó đâu kém cạnh.

Thế là mấy đứa cứ cãi nhau làm ồn cả một góc canteen. Từ khi gặp 2 đứa nó, hình như Khánh cũng bớt đi phần nào lạnh lùng thì phải. Bằng chứng là anh cũng có tham gia dù chỉ chỉ một chút vào những cuộc cãi vã của cả 2 bên.
Những ngày tháng ồn ào đó cứ tiếp diễn cho đến 1 ngày...
- Em có thể làm bạn gái anh được không?- Người con trai nói với cô gái đang đứng đối diện mình.
- Nè! Anh đùa cũng phải có mức độ chứ! Chuyện này mà cũng mang ra đùa được sao?- Cô gái đó nói.
- Anh không đùa. Anh đang nói thật đó!- Chàng trai tiếp tục nói.
- Anh bị ấm đầu hả Quốc Bảo? Không dưng yêu cầu tôi làm bạn gái là sao? Tôi với anh trước nay có ưa gì nhau đâu?- Cô gái đó thấy lạ liền hỏi, có chút đau lòng nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản.
- Ai nói anh không ưa em?- Quốc Bảo.
- Thì tôi với anh suốt ngày cãi nhau đó thôi!- Người con gái đó tiếp tục lên tiếng.
- Cái đó không phải vì anh ghét em mà vì anh muốn em chú ý đến anh thôi mà! Từ lần đầu gặp em anh đã thích em vì sự tự tin, hồn nhiên của em. Nhưng sau lần đó anh cũng không được gặp lại nữa cho đến lần đụng mặt ở quán kem đó- Quốc Bảo giải thích.
- À! Ra vậy!- Cô gái gật gù ra vẻ đã hiểu.

- Vậy em có đồng ý làm bạn gái anh không, Ngọc Lan?- Quốc Bảo hồi hộp hỏi.
Ra là trong khi bọn kia kéo nhau xuống canteen mua đồ ăn thì đã Quốc Bảo cầm tay Lan Mà kéo ra sân sau của trường.
- Tôi... tôi...- Lan ấp úng, mặt đang dần đỏ lên. Cô không biết cảm giác của mình với Quốc Bảo là gì nhưng khi thấy anh quan tâm, thân mật với một người khác thì cô cảm thấy khó chịu và buồn. Có lẽ, cô đã thích Bảo...
- Cho tôi thời gian suy nghĩ được không?- Sau 1 hồi im lặng, cuối cùng cô cũng lên tiếng. Bảo nghe cô nói vậy tuy có chút buồn nhưng nghĩ lại, cô nói vậy có nghĩa là cô cũng đã có cảm giác với mình, tuy không được chắc chắn lắm. Cậu cố gượng cười mà nói:
- Ừm, anh sẽ đợi câu trả lời của em.
- Tôi vào lớp trước, sắp trống vào học rồi- Lan lên tiếng rồi nhanh chóng rời đi.
Bảo đứng nhìn cho tới khi bóng cô khuất hẳn sau dãy nhà B thì mới tiến lại chiếc ghế đá gần đó ngồi xuống. Bây giờ cậu chẳng có tâm trạng để học. Lấy điện thoại ra nhắn với Gia Huy:" Tôi hơi mệt, cậu xin phép thầy cho tôi nghỉ buổi sáng nay nhé!". Xong, Cậu cất điện thoại rồi ngả mình xuống chiếc ghế đá. Nhắm mắt lại, cậu nghĩ về những lời Lan nói khi nãy, liệu cô có đồng ý với câu không?
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 6: Chương CHAP 3.2


Thấy Lan cứ trầm tư suy nghĩ sau lúc biến mất cùng Quốc Bảo vào giờ ra chơi nên nó rất tò mò nhưng vì đang trong giờ học nên nó quyết định sẽ hỏi Lan việc đó khi tan học.
Còn Lan thì không thể nào tập chung được vào tiết học mà cứ ngồi suy nghĩ về lời đề nghị của bảo. Cô cảm thấy có chút cảm giác vui vẻ khi nghe Bảo nói vậy. Cô cứ nghĩ mình đang mơ nhưng không, tất cả đều là sự thật khi cô đã thử bấm thật mạnh vào tay mình để kiểm tra. Cô không hiểu vì sao mình lại vậy nữa! Phải chăng cô đã thích Bảo? Nghĩ mãi không được nên Ngọc Lan quyết định ra về sẽ nhờ nó tư vấn giúp.
* Tan học:
Lan nhanh chóng thu dọn sách vở trên bàn rồi chạy nhanh lại chỗ nó:
- Mi có rảnh không?- Lan hỏi.
- Ta lúc nào chả rảnh. Hỏi thừa!- Nó đáp.
- Vậy mi ra đây với ta chút. Ta có việc cần mi trả lời giúp!- Lan vui mừng nói, không để ý đến câu nói xoáy của nó.
- Ok!- Nó.
Xong, Lan nhanh chóng cất sách vở vào trong cặp rồi 2 đứa cùng nhau ra khỏi lớp. Lan dẫn nó tới quán kem " Hạnh Phúc" mà cả 2 hay đến.

Sau khi gọi kem xong, nó quay qua nói với Lan:
- Có gì nói đi. Ta thấy mi hôm nay lạ lắm, ngồi học mà tâm trí cứ như treo ngược cành cây í.
- Trang này!- Lan không thèm trả lời câu hỏi của nó mà nói.
-Sao?- Nó thắc mắc.
- Mi trả lời giúp ta câu này với! Đừng cười ta nhá! Cười ta cắt lưỡi đấy!- Lan nhờ vả nó mà không quên đe dọa.
- Có gì nói đi. Vòng vo hoài à!- Nó không chịu nổi tò mò mà lên tiếng giục.
- Cảm giác vui khi được ở bên 1 người, buồn khi thấy người ta quan tâm, lo lắng cho 1 người khác, hồi hộp khi tiếp xúc với người ta, tim đập mạnh khi thấy người đó cười là cảm giác gì vậy?- Lan hỏi.
Nó khá bất ngờ khi nghe Lan hỏi câu đó. Nhưng vốn là người giỏi che giấu cảm xúc nên nó dễ dàng che giấu được sự ngạc nhiên của mình, nó nói:
- Ta cũng không rõ nữa! Nhưng theo ta thấy thì có vẻ cảm giác đó chứng tỏ người đó đã có tình cảm đặc biệt với người kia, đã thích hoặc yêu người kia rồi!
- Vậy sao?- Lan hỏi lại nhưng nó chưa kịp trả lời thì tiếng người phục vụ vang lên cắt ngang câu chuyện:
- Kem của quý khách đây ạ!
- Cảm ơn chị!- 2 đứa đồng thanh rồi cầm lấy li kem của mình: nó kem bạc hà còn Lan kem socola.
Sau khi chị phục vụ đã rời đi thì 2 đứa lại tiếp tục câu chuyện đang dở của mình.
- Sao mi lại hỏi vậy?- NÓ lên tiếng trước.

- À! Không ... không có gì đâu!- Lan ấp úng nói.
- Thật không? Sao trông mi có vẻ ấp úng quá vậy? Khai mau! Có chuyện gì rồi phải không?- Với đôi mắt tinh tường của mình, nó nhanh chóng nhận ra sự bối rối của cô bạn thân. Nó rất hiểu Lan. Dù gì cả 2 cũng chơi với nhau hơn 10 năm rồi mà!
Biết mình không thể giấu được nó nên Lan thành thật khia báo:
- Thật ra... lúc sáng nay , Quốc Bảo có đề nghị ta làm bạn gái của anh ấy( sax! Đổi cách xưng hô lun hả?). Nhưng ta không biết có thích anh ấy không nên mới hỏi mi nè!
- Ra vậy!- Nó gật gù ra chiều đã hiểu nhưng nghĩ lại thì:
- WHATTTTTTTTT? MI VỪA NÓI CÁI GÌ CƠ? BẠN GÁI ? QUỐC BẢO?- Nó hét lên làm mội người trong quán quay ra nhìn mình bằng ánh mắt khó chịu.
Lan bịt tai lại nói:
- Mi có cần phản ứng dữ vậy không?
Nhận thấy mình có phần phản ứng hơi quá nên nó ngượng nghịu quay sang xin lỗi khách trong quán rồi ngồi xuống. Rút kinh nghiệm lần trước,lần này nó đợi bình tĩnh lại rồi mới hỏi:
- Mi nói thật hả?

-Ừ!- Lan khẳng định 1 câu chắc nịch.
- Vậy vừa nãy là mi hỏi ta về cảm giác của mi với tên đó hả?- Nó tiếp tục tra khảo.
- Ừ!- Lan không phủ nhận.
- Oa! Vậy thì ngày mai nhớ phải gặp hắn mà đồng ý nha! Không nhanh người khác giật mất rồi lúc đó lại khóc lóc với ta nha!- Nó trêu Lan.
- Ăn đi! Nói nhiều quá!- Lan ngượng quá hóa giận quát.
- OK! OK!- Nó giơ tay đầu hàng.
Ăn kem xong, Lan lấy tiền ra trả cho cả 2 đứa với lí do: Ta khao mi coi như cảm ơn về câu trả lời( Oa! Chị Lan hào phóng zữ! Có z mà cx khao). Cả 2 chia tay nhau rồi ai về nhà nấy.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 7: Chương CHAP 4:


Hiểu lầm
Hôm nay cũng như mọi ngày, cả 2 đứa cùng nhau đi học. Chờ bọn nó trên trường vẫn là những cuộc cãi nhau nảy lửa giữa 2 bên: bọn nó và 3 hotboy. Nhưng lạ 1 điều là cuộc cãi nhau hôm nay không có sự tham gia của Quốc Bảo và Ngọc Lan. Nó thấy vậy thì cũng tủm tỉm cười( như đười ươi xổng chuồng) làm 2 tên còn lại chẳng hiểu gì.
Lại nói về Minh Khánh. Từ lúc gặp bọn nó( chính xác là nó) thì Khánh thay đổi hẳn. Từ một Coldboy lạnh lùng, khó gần, bây giờ lại trở thành 1 tên tí tởn chuyên đi trêu chọc nó cùng với Huy và lần nào cũng bị nó chọc cho te tua(t/g: chậc, 2 tên con trai mà đấu hk lại 1 đứa con gái*bĩu môi*Nó: haha, ta mà! Mấy tên đó mà cãi đk ta hả? Đợi kiếp sau chắc cũng chưa có phước*tự sướng* Hai tên kia tức k làm j` được).
- Này! Cô bị điên hả? Sao cười hoài zậy? Ánh mắt lại còn nhìn 2 đứa kia gian gian nữa chứ! Có gì nói tụi tôi nghe coi- Tên Huy lanh chanh lại gần nó hỏi nhỏ, đủ cho nó, Khánh và mình nghe( t/g cx nghe đk nè).
- Sao tôi phải nói zới anh? Mơ tưởng!- Nó đáp lại 2 câu ngắn gọn nhưng cũng đủ khiến Huy đứng họng.
- Không nói zới nó thì zới tôi cũng được. Nói nghe coi- Khánh chen vào( trời ơi! Còn đâu hình tượng hoàng tử lạnh lùng nữa hả zời?!).
- Never- nó nói xong cũng là lúc tiếng trống vào học vang lên.Nó kéo Lan vào lớp khi cô và Bảo trong tình trạng đơ như cây cơ trước gió.
Hai tiết Văn trôi qua 1 cách chậm chạp với Lan và trong cơn buồn ngủ của nó.
* Giờ ra chơi:

Lan nói với nó là có việc bận cần giải quyết sau đó đi luôn mà không để cho nó ú ớ được câu nào. Sau 1 hồi nghĩ ngợi thì nó cũng đoán ra là Lan bận việc gì. Trong đầu nó bắt đầu nảy ra 1 việc làm hay ho: đi theo rình trộm Lan( zời, hay wa!) .
Huy với Khánh đang đi ở ngoài sân trường thoáng thấy bóng nó đang thập thò, lén lút theo sau Lan thì nghĩ có trò gì đó hay ho nên cùng nhau đi tới. Nó đang mải theo dõi Lan nên không để ý j` đến xung quanh. Bỗng có người vỗ "bộp" 1 phát vào vai làm nó giật mình quay lại thì nhìn thấy 2 tên đáng ghét kia đang ở đằng sau: 1 tên cười nhăn nhở còn tên kia thì đứng đút tay vào túi quần 1 cách nhàn nhã.
- Làm gì mà lén lút thế? Khánh lên tiếng hỏi trước.
Thấy Khánh và Huy thì nó suýt chút nữa là hét lên nhưng may bình tĩnh lại rồi nói:
- Liên wan đến mi hả? Zô ziên!
- Ờ! Không liên wan đến tôi nhưng có người muốn biết đấy!- Khánh nói bâng quơ, đánh mắt nhìn Lan đang đi phía trước.
Thấy vậy nó liền hiểu và nói:
- Được òi! Muốn biết thì ta chiều! Chuyện là thế này: bla bla...- nó kể lại toàn bộ việc hôm qua Lan nói với mình cho 2 tên đó nghe. Nghe xong Huy lên tiếng:
- Oa! Không ngờ tên Bảo zậy mà ghê! Đi rình thử xem 2 đứa đó định làm gì nào!
- Thì ta đang định làm zậy thì có 2 tên điên nhảy vào chen ngang nè!- Nó móc.
- Cô nói ai điên hả? Nói lại nghe coi!- Huy điên tiết.
- Ta nói phong long à, trúng ai thì trúng- Nó liếc nhìn xung quanh nói 1 câu bâng quơ làm cả 2 tên không cãi được gì.
- Được rồi! Bây giờ có đi không thì bảo. Lan sắp đi mất rồi kìa!- Khánh lên tiếng can ngăn.
- Tất nhiên! Phải đi chứ!- Nó nói.
Nó nói xong thì cả 3 đứa cùng im lặng và đi theo Lan đến cửa lớp 12A- lớp của 3 hotboy nhà ta.
Đang đi mà tự nhiên thấy Lan dừng lại thì 3 người đằng sau cứ tưởng mình bị phát hiện nên liền nấp vào bức tường gần đó nhưng có vẻ không phải vậy. Ba đứa thấy Lan cứ nhìn trân trân vào cảnh trước mặt. Tò mò, ba người cũng ló đầu ra xem thì cảnh Quốc Bảo đang ôm 1 người con gái lạ đập luôn vào mắt. Nó vốn nóng tính và rất yêu quý cô bạn thân nên thấy vậy thì tức giận thay cho cô bạn luôn. Gì chứ nó thì cực ghét con trai mà con trai lăng nhăng thì càng không bao giờ có được thiện cảm của nó. Và bây giờ trong mắt nó thì Bảo đúng chất 1 tên lăng nhăng, nói thích người này ôm người khác. Thấy nó sát khí ngùn ngụt thì 2 tên kia rùng mình nhưng vẫn kịp phát hiện ra ý định của nó và giữ nó lại.

- Cô bình tĩnh đi! Việc đó là chuyện riêng tư của họ, họ sẽ tự giải quyết- Khánh vừa giữ chặt nó trong vòng tay, vừa nhẹ nhàng nói ( lạ nha! Nhẹ nhàng cơ đấy).
Thấy Khánh ôm nó chẳng hiểu sao Huy lại thấy khó chịu. Vội quay mặt đi chỗ khác để không phải nhìn cảnh đó, Huy giả vờ ho nhẹ:
- E hèm!
Nó và Khánh ngượng ngùng không dám nhìn mặt nhau.
- Theo dõi tiếp thôi!- Khánh lên tiếng nhằm làm cho không khí trở nên tự nhiên hơn.
Và thế là chẳng ai nói với ai câu nào, cả lũ lại quay sang tiếp tục theo dõi sự việc.
Sau 1 hồi đứng đơ người nhìn cảnh tượng trước mắt, LAn nhếch môi tự giễu mình ngu ngốc vì tin lời của Bảo rồi cũng rời đi mà không nói 1 lời. Nó thấy vậy thì cũng đi theo nhỏ. Bây giờ chỉ còn lại Huy, Khánh, Bảo và cô gái kia. Bảo buông cô ta ra và nói:
- Xin lỗi vì không thể yêu em. Hãy đi tìm 1 người khác và hạnh phúc nhé!
- Cảm ơn anh đã cho em được ôm anh trước khi từ bỏ- Nói xong cô gái ấy cũng bước đi luôn.
Khánh và Huy bước lại chỗ Bảo và nói:
- Cậu vừa làm cái gì vậy hả? Nói thích Lan sao lại đi ôm cô gái đó?- Huy nóng nảy hỏi.

- Hả? Sao mấy cậu biết?- Bảo giật mình.
- Vì sao tôi biết không quan trọng. Việc quan trọng là Lan và Trang đã nhìn thấy cậu ôm cô gái khác- Khánh nói câu đó chẳng khác nào sét đánh ngang tai Bảo.
- Cậu nói gì cơ? Lan nhìn thấy?- Bảo bàng hoàng hỏi lại.
- Sao? Cậu dám làm mà không muốn cho người khác biết hả?- Huy mỉa mai.
- Không phải đau. Cô bé đó theo đuổi tôi nhưng tôi từ chối và cô ấy muốn ôm tôi lần cuối thôi mà!- Bảo giải thích.
- Cái đó thì cậu tự đi mà nói với Lan nhưng tôi nói trước là cậu sẽ gặp khó khăn với Trang đấy! Cô ấy rất giận vì nghĩ cậu lừa bạn thân của mình đấy! Cẩn thận ha!- Huy cảnh báo.
Một lúc sau tiếng trống vào học vang lên. Tất cả học sinh cùng vào lớp học tiết tiếp theo.
Trong khi mọi người đang say sưa nghe giảng thì có 5 người lại mải mê suy nghĩ về việc khác. Cứ như vậy, buổi học trôi qua trong im lặng cho tới khi ra về.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 8: Chương CHAP 5:


Suy nghĩ
Đêm hôm đó:
Hiện tại đã là 12h đêm nhưng nó vẫn cứ lăn qua lăn lại trên giường do không thể nào ngủ được vì mải nghĩ đến chuyện xảy ra hồi sáng. Nó tự hỏi không biết Lan sẽ giải quyết việc này như thế nào rồi lại nghĩ: hạnh phúc khó kiếm đến vậy sao? Nólại suy nghĩ về bản thân. Nó không biết nên vui hay buồn khi mà mẹ nó lúc nào cũng yêu cầu nó quá cao như vậy. Mẹ luôn bắt nó phải học thật giỏi, muốn nó phải giỏi tuyệt đối nhưng có khi nào mẹ cho nó thời gian học tập? Có khi nào mẹ cho nó được 1 ngày rảnh rỗi chưa? Nó cười nhạt. Ngay cả 1 thứ hạnh phúc gần gũi tưởng chừng như ai cũng có như vậy mà nó còn không biết mình có thể sở hữu hay không thì làm sao có thể giúp đỡ người khác? Mọi người luôn nghĩ nó là 1 con người không biết khóc, lúc nào cũng hồn nhiên, vui vẻ và rất mạnh mẽ nhưng nào có biết đó chỉ là vỏ bọc mà nó dựng lên để che mắt mọi người. Không 1 ai hiểu nó cả. Không 1 ai có thể biết nó nghĩ gì, cần gì và cảm thấy thế nào. Ngay cả bản thân nó còn chẳng hiểu được chính mình thì thử hỏi ai có thể hiểu nó? Nó luôn trở nên yếu đuối khi đêm về, khi nó chỉ có 1 mình. Nó luôn khóc trong thầm lặng, không 1 ai biết. Tính cách thất thường của nó chỉ biểu lộ với người ngoài. Khi ở nhà, nó lại trở thành 1 con người trầm lặng và có chút gì đó lạnh lùng, vô cảm. Nó luôn tìm kiếm ình 1 hạnh phúc thật sự nhưng nó phải tìm ở đâu? Nơi nào chứa những thứ thật sự mang lại hạnh phúc cho nó? Bỗng nó nghĩ lại cái ôm hồi sáng của mình với Khánh. Nó không biết vì sao mình lại đỏ mặt nữa. Nó nghĩ chắc là vì có người khác nhìn thấy và lần đầu tiên 1 tên con trai ôm nó nên mới vậy thôi. Cứ vậy, nó nằm suy nghĩ cho tới 4h sáng mới có thể chợp mắt.

Trong khoảng thời gian đó Huy cũng đang nằm suy nghĩ về việc đó. Cậu cũng không biết vì sao mình lại cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy Khánh ôm nó nữa. Có phải cậu đã có tình cảm với nó? Cậu cứ quay qua quay lại mà nghĩ ngợi, trằn trọc cho đến 3 h sáng mới ngủ được.
Khánh cũng không khác gì 2 người kia. Anh cũng chẳng biết mình nghĩ gì mà lại đi ôm nó nữa. Phải chăng anh đã thích nó rồi không nhỉ? Anh cũng chẳng biết(==). Anh chỉ biết khi bên nó anh không thể thờ ơ, lạnh lùng được. Anh luôn muốn đem lại niềm vui cho nó. Nhớ lại cái ôm ban sáng anh lại đỏ mặt. Và đó chính là điều mà Khánh đang phải cố gắng suy nghĩ để tìm lí do. Cuối cùng, do quá mệt mỏi vì những việc xảy ra ngày hôm nay và những suy nghĩ rắc rối kia mà anh ngủ quên lúc nào không hay.

Không chỉ 3 người đó mà đêm nay cũng có 2 con người phải trằn trọc suy nghĩ về chuyện xảy ra trong ngày hôm nay. Vâng! 2 người đó không ai khác chính là Lan và Bảo. Lan đang suy nghĩ vì sao mình lại có cảm giác hạnh phúc khi Bảo nói thích mình. Phải chăng cô đã thích Bảo như lời của nó. Nhưng việc đó thì có ích gì khi mà đó cũng chỉ là lời nói đùa của BẢo? Cô thấy hạnh phúc trong tình yêu sao mà khó quá. Đến khi nào thì cô mới có thể tìm được hạnh phúc của mình đây? Mọi người luôn nói yêu là khổ nhưng tại sao không ai từ chối nó? Cô tự hỏi: hạnh phúc trong tình yêu khó kiếm đến vậy sao? Tại sao ông trời luôn gây sóng gió trong tình yêu của con người chứ? Làm như vậy vui lắm sao? Tại sao mọi người luôn cho rằng tình yêu phải có sóng gió thì mới vững bền? Quan hệ đó có thể được bồi đắp qua thời gian mà! Cớ gì phải gây trắc trở cho nhau chứ? v...v...
Đêm đó, cả 5 người ai cũng phải trằn trọc cho đến gần sáng mới ngủ được. Liệu hạnh phúc, niềm vui và may mắn có mỉm cười với họ? 5 người sẽ làm gì với những sóng gió sắp tới? Hãy đón chờ những chap sau nhé!
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 9: Chương CHAP 6:


Theo đuổi
Sáng hôm sau cả 2 đứa vẫn cùng nhau tới trường như bình thường.
Sau 1 hồi trầm ngâm nó lên tiếng hỏi:
- Mi định giải quyết việc đó như thế nào?
- Cái gì cơ? Mi nói rõ ra xem. Đừng có bắt ta phải vắt óc nghĩ chứ! Hại não lắm!-Lan nói.
- Việc của mi với Quốc Bảo- Nó trả lời.
- Chuyện đó ta nói với mi rồi mà?- Mặc dù hiểu nó muốn nói gì nhưng Lan vẫn cố trốn tránh.

- Đừng giả ngốc nữa! Mi hiểu việc ta muốn nói là chuyện của ngày hôm qua mà!- Nó hiểu rất rõ và cũng rất quý Lan. Chính vì vậy, Lan cũng rất thương nó và coi nó như 1 người chị gái của mình.
- Sao mi biết chuyện đó?- Lan hỏi.
- Tại sao ta biết không quan trọng. Quan trọng là mi định giải quyết việc đó như thế nào! Đừng cố trốn tránh nữa! Mi phải đối diện với nó chứ!- Nó vẫn bình tĩnh nói.
- Ừm! Ta... ta... Có lẽ ta sẽ coi như việc Bảo yêu cầu ta làm bạn gái chưa từng xảy ra. Mọi việc sẽ trở lại như trước thôi!- Lan nói.
- Ừm!- Nó đáp lại cho có lệ và cố nén tiếng thở dài của mình.
Nó ở trên trường với nó mọi khi có rất nhiều điểm khác. Trong nó như tồn tại hai con người vậy! Mặc dù chơi với nó từ hồi lớp 1 nhưng những gì Lan hiểu về nó cũng chỉ là 1 phần nhỏ nhoi trong con người nó. Có thể nói là nó già trước tuổi về phần tính cách, cách cư xử, suy nghĩ.

Cả 2 tiếp tục chìm vào im lặng. Nó và Lan đều theo đuổi những ý nghĩ riêng của mình.
Vài phút sau 2 đứa đã có mặt ở trường. Vừa cất xe xong thì Lan đã bị 1 người kéo tay lại. Thì ra là Bảo! Nó thấy vậy thì nhanh tay kéo Lan lại rồi lạnh lùng lên tiếng:
- Bỏ tay Lan ra . Nhanh!
Bảo bất ngờ vì tính cách hiện tại của nó." Sao Trang lại lạnh lùng vậy nhỉ? Thường ngày thì dễ thương lắm mà?"- Suy nghĩ của Bảo. Không chỉ Bảo mà Huy và Khánh cũng bất ngờ không kém. Cô bé tinh nghịch, hay cười của thường ngày đâu rồi? Tại sao cô ấy( nó ) lại lạnh lùng vậy?
Nhân lúc Bảo đang đơ vì bất ngờ thì nó dùng sức kéo Lan về phía mình rồi lôi đi luôn không để ấy người kia kịp ú ớ thêm điều gì.
**************************
Tạm thời e chỉ post được nhiu đó thui! Nếu có thể thì mai e sẽ viết típ! Mong m.n ủng hộ!
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 10: Chương CHAP 6.1


Sau khi rời khỏi chỗ Bảo, nó và Lan cùng nhau về lớp nhưng vừa vào đến cửa thì chạm ngay ánh mắt tò mò của mấy bạn trong lớp nên 2 đứa lại kéo nhau ra sân sau để dễ nói chuyện ==.
- Bây giờ tính sao? Mi không thể coi như không có chuyện gì được đâu- Nó lên tiếng trước.
- Ta cũng không pít nữa- Lan mệt mỏi nói.
- Đúng là rắc rối mà! Ta nhất quyết không vướng vào mấy cái tình cảm vớ vẩn này đâu!- nó cảm thán.
- Không phải cái gì cũng theo ý mình đâu! Nói như như mi thì làm gì có ai phải khổ vì tình!- Mặc dù đang rất mệt mỏi nhưng Lan vẫn có tâm trạng tỏ vẻ ta đây hiểu biết với nó(==)
Thế là cả 2 đứa ngồi 8 cho đến khi tiếng trống vào lớp vang lên thì mới kéo nhau về lớp. Buổi học hôm nay nó và Lan cực kì tập chung vì cả 2 đứa đã quyết định vứt việc kia vào 1 xó nào đó, không thèm để ý tới nữa. Nhưng có lẽ ông trời không muốn vậy khi mà Bảo lại tiếp tục làm phiền Lan vào giờ ra chơi. Vừa có trống báo hết tiết 2 thì nó với Lan đã thu dọn sách vở để xuống canteen nhưng khi vừa ra đến cửa thì khuôn mặt của Bảo, Huy, Khánh đập ngay vào mắt 2 đứa.
- Lại xuống đây làm gì?- Nó khó chịu nói.
- Nè! Mi im coi! Dù gì ta cũng phải nói rõ với hắn 1 lần chứ!- Lan nói nhỏ với nó rồi quay sang Bảo nói_ Tôi có việc muốn nói zới anh.

- Ừm! Anh cũng có chuyện cần nói với em- Bảo vui mừng nói_ Mình ra sân sau nói chuyện đi!- Dứt lời Bảo cầm tay Lan kéo đi luôn.
- Nè! Ai i đi zậy hả?- Nó nói( t/g xin thề là hình tượng lạnh lùng ban sáng của nó bay biến hết trơn lun òi).
- Cô để bọn họ nói chuyện 1 chút thì ảnh hưởng đến hòa bình thế giới hả?- Bây giờ Huy mới lên tiếng.
- Ờ! Không ảnh hưởng đến hòa bình thế giới nhưng ảnh hưởng đến pạn ta. Còn thế giới có hòa bình hay không thì liên wan j` đến ta? Cùng lắm là đi bán muối chứ sao- Nó cãi lại.
- Sao cô ngang zậy? Hòa bình thế giới wan trọng zậy mà cô nói hông bằng bạn cô hả?- Huy sửng cồ.
- Ờ đấy! Ùi sao? Anh làm j` tôi?- Nó vênh mặt.
- Cô... cô...- Huy lắp bắp.

- Tui sao? Đẹp wa hả? Mà tôi làm j` có họ hàng j` với mà cô cháu. Nhận vơ!- Nó bĩu môi.
- Không thèm nói với cô nữa!- Huy quay mặt đi giận dỗi.
- Làm như tôi muốn nói với anh lắm zậy!- Nó móc.
- Cô... Trời ơi! Tức wa!- Huy tức đến nỗi không biết nói gì thêm.
- Trời trên cao nên không nghe được đâu. Gọi đất đi!- Nó vẫn không tha.
- Thôi! Hai người định cãi nhau đến bao giờ nữa? Có đi ăn không thì nói để tôi còn biết mà lần- Khánh lên tiếng giải cứu cho Huy.
- Có chứ! Tất nhiên là phải ăn! Có thực mới vực được đạo mà!- Nhắc đến ăn là mắt nó sáng lên.
- Vậy thì đi- Khánh giục.
Xong. Cả 3 người cùng nhau đi xuống canteen.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 11: Chương CHAP 6.2


Sân sau trường:
Bảo và Lan cố gắng đi thật nhanh để kịp cho giờ vào lớp vì trường chỉ cho ra chơi nửa tiếng( e chưa học cấp 3 nên chém đại).
- Có gì thì nói đi- Lan lên tiếng trước.
- À... ừm... Anh...- Bảo ấp úng.
-...-Lan không nói gì mà chỉ đưa mắt nhìn Bảo, chờ anh nói tiếp.

- Anh không có ý trêu đùa em đâu chỉ là...
- Chỉ là anh định cho tôi bị người ta khinh ghét. Đúng chứ?- Bảo chưa nói xong thì Lan đã nhảy vào cắt.
- Không phải vậy đâu. Điều anh nói với em là thật mà!- Bảo luống cuống giải thích.
- Thật? Thật mà anh đi ôm đứa con gái khác trước mặt bao nhiu người. Anh thành thật wa ùi đó!-Lan nói giọng mỉa mai.
- Không phải như em nghĩ đâu. Anh ôm cô bé đó là vì bla bla...- Bảo nhắc lại lí do hôm trước đã nói với Huy và Khánh.

- Ha! Anh cao quý wa nhỉ? Anh nhân từ, tốt bụng wa ha?!- Nghe xong, Lan không thèm tin mà còn nói khích Bảo.
- Tin anh đi mà! Anh không hề lừa dối em!- Bảo cố gắng giải thích.
- Sao tôi phải tin anh chứ? Mà tại sao anh phải giải thích zới tôi? Tôi đâu là gì của anh đâu?- Lan ra 1 lượt câu hỏi nhưng có vẻ mấy câu đó không cần câu trả lời cho lắm, nhỉ?
Bảo tự cười chính mình. Mình có là gì của cô ấy đâu! Cô ấy đâu có thích mình. Vậy thì tại sao phải sợ cô hiểu lầm? Là vì anh yêu cô và anh sẽ không ngừng theo đuổi cô! Bảo quyết tâm:
- Đúng!Anh không là gì của em nhưng bắt đầu từ bây giờ, anh sẽ THEO ĐUỔI EM!
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 12: Chương CHAP 7:


Đồng ý?
Từ ngày hôm đó, cứ chỗ nào có Lan là chỗ đó có Bảo. Cậu bám theo cô mọi lúc có thể. Tuy khó chịu nhưng nó cũng chẳng nói gì nhưng sức chịu đựng của con người có hạn mà nó lại là người nóng tính nên cuối cùng Bảo lại được nghe nó mắng:
-Nè! Mi không có việc gì làm hay sao mà cứ bám bạn ta hoài zậy? Mi không thấy phiền nhưng cũng phải nghĩ xem người khác cảm thấy thế nào chứ!
- Tôi bám thì kệ tôi, đâu liên quan đến cô. Rảnh zậy?- Bảo không chịu lép vế mà bật lại
- Ai nói là không liên quan? Hôm nào tụi ta cũng đến trường cùng nhau, ra chơi cũng đi cùng nhau, về cũng cùng nhau mà mi thì bám Lan suốt thì ta cũng bị làm phiền đó. Động não chút- Nó tức tối.
- Thì… thì…- Bảo hết đường cãi.
- Sao? Không cãi được hả? Đồ lí sự cùn! Plè- Nó lè lưỡi trêu tức Bảo.
- Cô… cô…- Bảo tức.
- Cô sao? Mà nói i biết nhá! Ta đây còn trẻ nên chưa muốn nhận cháu đâu mà có nhận thì ta cũng không them đứa cháu mắc bệnh nói lắp như mi. Nhớn ùi mà còn “bập bẹ” như trẻ em mẫu giáo. Đồ thiểu năng!- Nó ột tràng dài làm Bảo sầm mặt.
- Yaaaa!!!!!!!!!!!!! Tức wa’!- Bảo.
- 2 người còn cãi nữa là tôi cho lên phòng uống trà zới giám thị đó!- Khánh nói bằng giọng đe dọa làm 2 con người đang cãi nhau phải im bặt. Nó im do nó là học sinh gương mẫu( t/g: chị thì gương mẫu nỗi gì?* bĩu môi* Trang: *Lườm* T/g:* Im bặt*), nếu bị bắt lên phòng giám thị thì chuẩn bị về nhà nghe bài ca không tên của mama đại nhân đi là vừa. Còn Bảo là vì sợ mất thể diện( ặc ) bởi tuy là hội phó hội học sinh nhưng người vừa lên tiếng cảnh cáo kia lại là hội trưởng mà hội phó không có quyền bằng hội trưởng nên trái lệnh của hội trưởng thì chuẩn bị tinh thần mà diện kiến giám thị đại nhân đi .
Lan im lặng nãy giờ cũng lên tiếng:

- Mặc xác hắn đi! Bọn mình xuống canteen thui.
- Ok! Đi thui!- Nó đồng tình
Nói xong, 2 đứa léo nhau xuống canteen để mặc 3 chàng hotboy vẫn còn đứng đó.
- Mi cứ bơ hắn thế này suốt hả? Nhỡ hắn không chịu bỏ cuộc mà cứ bám mi suốt ngày thì ta cũng pji ảnh hưởng đó! Cứ như zậy thì ta phát điên sớm wa!- Nó lên tiếng khi cả 2 đang ngồi ăn tại 1 chiếc bàn trong canteen.
- Ta cũng không pít nữa. Ta không tin hắn có kiên nhẫn để bám ta hết 1 tháng đâu! Nhỡ hắn cứng đầu bám lâu như zậy thì lúc đó tính sau- Lan nói.
- Mi đúng là... Bỏ ngay cái thói nước đến chân mới nhảy đó đi! Cứ kiểu đó có ngày gặp rắc rối mà không pít ứng phó đó! Học cách lo xa 1 chút xem nào!- Nó lên giọng giảng đạo.
- Ta không bỏ đó! Làm gì được nhau?- Lan ngang ngược_ Mà mi bỏ cái tính lo xa của mi đi! Mới 17 mà cứ như pà cụ non hông bằng!- Lan bĩu môi.
- Kệ ta!- Nó cứng đầu.
- Ờ! Kệ mi- Lan.
Cả 2 đứa lại chìm vào im lặng. Nó thì chăm chú vào việc ăn và trong đầu thì suy nghĩ cách giải bài toán nâng à cô giáo mới cho( Chăm zữ!). Còn Lan thì vừa ăn vừa nghĩ vẩn vơ về ... Bảo(==").
Đang ăn ngoan lành thì bỗng Bảo ở đâu ra nói:
- Chút nữa em đợi về cùng anh nha! Anh có chuyện muốn nói zới em.
- Ok!- Lan không từ chối.
Nhận được câu trả lời như ý từ Lan, Bảo vui vẻ nói:
- Thôi! Anh đi đây! Chúc ngon miệng!
* Giờ ra về:
- Mi về trước đi! Ta ra đây có việc chút- Lan nói khi cả 2 tiếng trống kết thúc buổi học vang lên.
- Ừ- Nó trả lời.
- Zậy ta đi đây- Lan vẫy tay tạm biệt nó rồi chạy luôn ra cổng trường đứng chờ Bảo.

- Ừ, Bye- Nó cũng vẫy tay chào lại.
Khi Thấy bóng Lan đã khuất, nó bỗng thở dài:" Mình có nên giúp 2 người này thành đôi không nhỉ? Mà không được! Nhỡ tên Bảo đó lại đùa giỡn zới Lan nữa thì sao? Ai pít được tên đó nghĩ gì chứ?! NHưng mà cứ thế này thì Lan nó vẫn còn vất vả dài dài! Phải làm thế nào đây? Aishiiiiiiiii! Đau đầu wa! Cóc thèm nghĩ nữa!"
Bực bội thoát khỏi dòng suy nghĩ, nó nhanh chóng ra lấy xe để về nhà.
hôm nay nó mới có dịp nhìn kĩ lại con đường về nhà mình. Vì là giờ cao điểm nên người xe đi lại tấp nâp, không khí khá ngột ngạt. Hai hàng cây bên đường khẽ lay động trong gió. Mặt trời bị những đám mây che lấp nên không thể chiếu những tia nắng ấm áp xuống trần gian. Vì vậy mọi thứ như ảm đạm hơn, Mọi thứ thật lạnh lẽo trong khung cảnh của mùa đông Hà Nội. Ấy vậy mà nó lại thích mùa đông! Nó yêu cái sự lạnh lẽo, ảm đạm và có phần tĩnh mịch trong mỗi đêm đông, yêu cảm giác được những cơn gió lạnh vờn quanh mình. Những lúc như vậy mọi nỗi buồn phiền của nó như được thổi bay đi hết. Nó yêu cái màu trắng tinh khôi nhưng lạnh lẽo và cái màu xanh da trời dịu nhẹ chứ không phải là cái màu hồng mộng mơ như sở thích của các bạn gái cùng trang lứa.
Cứ vậy, nó thơ thẩn ngắm cảnh cho đến khi về tới nhà.
* Tại quán nước gần trường:
Nơi Bảo dẫn Lan đến chẳng ở đâu xa mà chỉ ở ngay gần trường. Vừa ngồi vào bàn, Lan nói ngay:
- Có gì thì anh nói đi!
- Em ghét ở gần anh zậy sao?- Bảo buồn buồn nói.
- Ơ... À... Khô... không phải đâu!- Lan quơ tay loạn xạ, bối rối nói.
Thấy bộ dạng đó của Lan, Bảo phì cười:
- Trời ạ! Anh đùa thôi mà!
Nghe Bảo nói vậy thì Lan tức giận lườm anh 1 cái sắc lẻm làm Bảo toát mồ hôi rồi nói:
- Không đùa nữa! Có gì thì anh nói đi!

- Ừm! Anh muốn em làm bạn gái của anh, được không?- Bảo cũng trở lên nghiêm túc rồi nói.
- Ơ... Tôi...- Lan đang khó xử thì vừa đúng lúc đó, anh phục vụ bê ra 2 li nước và nói:
- Nước của quý khách đây ạ!
- Cảm ơn anh!- Lan và Bảo cùng nói.
Sau khi anh phục vụ đi khỏi thì Bảo nói:
- Em có thể đồng ý không?
- Tôi... không thể!- Lan nói bằng giọng bình thản mà trong lòng đau như cắt.
- Tại sao? Tại sao lại không thể chứ? Em nói đi!- Bảo đau đớn.
- Không tại sao cả! Chỉ vì tôi không thích thôi. Tôi đi đây!- Lan nói rồi nhanh chân bước đi không để cho Bảo kịp nhìn thấy cô đang khóc.
Vì hôm nay cô đi xe cùng nó mà nó đã về trước rồi nên hiển nhiên là cô phải đi bộ. Vừa chạy ra khỏi quán được 1 lúc thì trời đổ mưa. Phải chăng ông trời đang khóc thay cho anh và cô?
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 13: Chương CHAP 8:


Quỳnh Trang ra tay!
Mấy hôm nay nó vô cùng bức xúc vì cái bản mặt bánh bao thiu của cô bạn thân của mình. Chẳng biết co bị làm sao mà từ hôm gặp Bảo về thì cái mặt lúc nào cũng chảy dài thườn thượt, người khác nhìn vào cũng thấy nản mà nó hỏi Lan cũng không chịu nói. Mà nó cũng thấy lạ vì từ hôm đó tới giờ tên Bảo không bám theo cô bạn thận của mình nữa.
Tình hình của Bảo cũng chẳng khác Lan là mấy. Từ hôm đó tới giờ hắn ta cứ như người mất hồn, lúc nào cũng trưng ra cái bản mặt nhìn buồn ơi là buồn làm 2 thằng bạn nhìn mà chán. Mà hôm đi gặp Lan về Bảo cũng bị ốm 1 trận ra trò vì tội dầm mưa lâu mà lại vào mùa đông mới chết. May là chưa đi gặp tổ tiên. Huy và Khánh gặng hỏi mãi bằng mọi biện pháp thì Bảo mới nói cho cái lí do độc 2 chữ “ thất tình” làm 2 tên kia suýt điên.
Và kết quả là cuộc gặp mặt của nó, Huy và Khánh ra đời để bàn việc " đại sự" của 2 người kia.
Nó lên tiếng trước:
- Có việc gì mà 2 người hẹn tôi ra đây nói chuyện zậy?
- Thế cô không thắc mắc vì sao bạn cô zới thằng Bảo lại thành ra như bây giờ hả?- Huy nóng tính.
- Tất nhiên là có nhưng mà hỏi Lan nó có nói đâu- Nó biện minh.
- Tụi tôi pít lí do đó!- Khánh lên tiếng.
- Sao? Kể đi!- Nó nghe vậy thì vội giục.
- Từ từ xem nào! Là như zậy nè! Hôm 2 đứa tôi hỏi nó thì nó bảo thất tình nên chắc là hôm hẹn Lan ra nói chuyện thì nó "tỉnh tò" thêm lần nữa mà pị từ chối nên mới thành ra thế này! Hiểu chưa?- Khánh nói 1 tràng rồi hỏi.
- Anh làm như tôi ngu lắm ấy- Nó bĩu môi.

- Mà như zậy thì tại sao bạn cô ta( chỉ nó) lại suốt ngày ỉu xìu là thế nào?- Huy thắc mắc.
- Ngu! Hồi tôi kể zới 2 người về vụ tên Bảo nói thích Lan ở sân sau trường đó, nhớ không? Lần đó Lan nó có nói là nó thích tên Bảo nhưng vì vụ tên đó ôm cô bè khác nên nó giận mà Lan nó cực kì cố chấp và cứng đầu nên mới từ chối đó!- Nó giải thích.
- Đúng ha! Mà sao cô nói tôi ngu? Tôi mà như thế thì cô thành thiểu năng nhá!- Huy gật gù rồi bỗng nhớ ra điều gì đó và bật lại nó.
- Anh thiểu năng thì có, đồ thần kinh!- Nó.
- Cô thần kinh kinh í, đồ vô lễ (@@)!- Huy.
- Anh á!- Nó.
- Cô á!- Huy.
- Anh
- Cô
- Anh
- Cô

....
- IM!- Khánh hét làm Huy im bặt còn nó thì giật mình rồi lại ngồi khóc tu tu:
- Oa... huhuhuhu... Mi dám bắt nạt ta! Đồ độc ác( @@ có hả?)! Huhuhuhu...
Mọi người trong quán quay lại nhìn 3 người làm Khánh với Huy luống cuống không biết làm gì.
- Tôi xin lỗi! Nín đi mà! Tôi hứa không hét lên zới cô nữa đâu! Nín đi ùi tôi cho kẹo nè!- Khánh dỗ nó như 1 đứa con nít í.
- Tôi hông thèm kẹo! Mua kem cơ- Nó đòi hỏi.
- Được rồi! Nín đi ùi tôi zới Huy mua cho cô thật nhìu!- Khánh đồng ý.
- Thật hông đó?- Nó ngờ vực.
- Thật mà!- Huy vội khẳng định.
- Zậy mua đi!- Ngay lập tức nó cười tươi rói luôn.
- Ax! Mình pị lừa rùi!- Thấy nó như vậy thì Huy và Khánh mới biết nó giả vờ khóc để lừa 2 người.
- Đành chịu thui! Cô ăn kem gì thì gọi đi, tụi tôi trả tiền- Khánh nói.
- Không hối hận nhé!- Nó.
- Gọi thì gọi đi. Lắm chuyện!- Huy bực.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 14: Chương CHAP 8.1


Sao anh lại ở đây?- Lan kinh ngạc hỏi khi Bảo vừa kết thúc bản nhạc.
- Chút nữa em sẽ rõ!- Bảo ra vẻ bí mật.
Thấy Bảo yên lặng quá Lan sợ tên đó cũng biệt tăm như nó nên lên tiếng:

- Nè! Anh còn ở đó không zậy?
Không có tiếng trả lời.
- Nè!- Lan tiếp tục gọi đồng thời quay mặt ra đằng sau tìm Bảo.

Bỗng...
-" Phụt"
Những ngọn nến không biết được đặt ở giữa cánh đồng từ lúc nào sáng lên. Đặc biệt, những ngọn nến đó xếp thành hình 2 trái tim lồng vào nhau trông rất đẹp. Gần đó, những chiếc bong bóng xà phòng đang bay lơ lửng trên không. Trông chúng đẹp 1 cách lạ thường vì ánh nến. Tán cây Lan đang đứng còn treo những chùm bóng bay đủ màu. Lan nhìn những thứ xung quanh mình mà vô cùng ngạc nhiên. Nhỏ cảm thấy có cái gì đó không bình thường ở đây( Quá bất thường đó chị). Bỗng Lan thấy 1 tờ giấy nhỏ màu xanh da trời được treo trên 1 cành cây khá thấp gần chỗ mình đứng. Linh cảm tờ giấy đó có liên quan đến mình nên Lan đi tới gỡ nó xuống. Mở ra đọc thì đúng là trong đó có viết người nhận là nhỏ. Tờ giấy có ghi là:" Hãy đi tới hình trái tim đó rồi bạn sẽ có hạnh phúc!"( Thứ lỗi! T/g ngu văn lắm!). Do tính tình tò mò có sẵn mà người gửi bức thư này lại muốn nhỏ đến đó thì tất nhiên là nhỏ không làm người ta thất vọng rồi =)). Nhanh chân đi tới giữa cánh đồng, lại 1 lần nữa Lan phải kinh ngạc mà đứng bất động 1 chỗ." Kia không phải là Bảo sao? Sao tên đó lại ở đây? Mấy người này hôm nay sao zậy nhỉ? Sao cứ thích chơi trò biến mất rùi lại làm người ta ngạc nhiên zữ zậy nè?!"- Lan nghĩ.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 15: Chương CHAP 8.2


Đang chìm trong dòng suy nghĩ của mình thì Lan lại ngơ ra khi nghe thấy tiếng hát của Bảo. Anh đang ngồi cạnh chiếc đàn piano màu trắng được đặt gần những cây nến đang được thắp sáng thành hình trái tim kia. Giai điệu của bài " Yêu em" được Bảo cất lên với giọng hát ngọt ngào, sâu lắng của mình khiến Lan vô cùng ngạc nhiên. Nhỏ không ngờ Bảo lại hát hay như vậy. Nhưng nhỏ bỗng khựng lại. Tại sao hôm nay lại có nhiều điều kì lại xảy ra như vậy? Mới đầu là nó hẹn nhỏ đi chơi mà còn bắt nhỏ phải mặc váy, xõa tóc, đeo trang sức, lại còn tỏ vẻ bí mật rồi lại biến mất. Tiếp đó lại là sự xuất hiện của Bảo, những đồ vật được trang trí 1 cách tỉ mỉ, đẹp đẽ rồi bây giờ lại là cái bài hát mang tính chất "tỉnh tò" kia... Dòng suy nghĩ của nhỏ lại bị cắt đứt bởi tiếng nói của Bảo. Bây giờ nhỏ mới biết là Bảo đã kết thúc bản nhạc và bước tới chỗ mình đang đứng. Bảo nói bằng giọng ấm áp:
- Cảm ơn em đã đến đây! Anh muốn hỏi lại em việc lần trước( yêu cầu làm bạn gái í). Nếu lần này em không đồng ý thì anh sẽ không làm phiền em nữa đâu.
Lan nghe vậy thì chần chừ. Nhỏ không biết nên làm gì nữa. Bỗng Lan nhớ đến những lần Bảo với mình đấu võ mồm, lúc Bảo nói thích Lan và muốn Lan làm bạn gái. Nhỏ nhớ lại những lần Bảo tỏ tình với mình. Nhỏ nghĩ nếu Bảo không thực sự thích mình thì có lẽ cũng đã bỏ cuộc từ lúc mình từ chối lần đầu tiên rồi. Nếu không thì Bảo cũng sẽ dùng cách nào đó để ép Lan đồng ý chỉ vì muốn có Lan bởi tính cách của 1 tên con trai độc tài, bá đạo =)). Cuối cùng, nhỏ nhớ lại câu mà nó đã nói với nhỏ lúc 2 đứa chat cùng nhau vào buổi tối hôm trước. Nó đã nói rằng: " Hạnh phúc chỉ mỉm cười với khi ta biết đón nhận và trân trọng nó". Lúc đầu thì Lan không hiểu lắm nhưng có lẽ bây giờ Lan đã hiểu ra tất cả. Thấy Lan cứ trầm tư suy nghĩ, Bảo tưởng Lan vẫn không đồng ý nên buồn bã nói:
- Nếu em không thích thì Quên chuyện này đi nhé! Xin lỗi vì đã làm phiền em.
Nghe thấy tiếng Bảo thì Lan mới dứt khỏi dòng suy nghĩ của mình. Thấy Bảo chuẩn bị rời đi, Lan vội vã nói:
- Chờ chút!

Bảo khựng lại.
- Tôi... còn chưa trả lời mà!- Lan nói.
- Ừm! Zậy em nói đi!- Bảo.
- Tôi... đồng ý_ Lan ngượng ngùng nói.
- Hả?- Bảo không tin vào tai mình.
- Tôi nói là tôi đồng ý làm pạn gái của anh- Lan lặp lại.

- Thật?- Bảo vui mừng.
- (...)- Lan không nói gì mà chỉ gật đầu.
- Yeahhhh!!!!!!! Cảm ơn! Cảm ơn em!- Bảo vui mừng chạy lại chỗ Lan mà ôm chầm lấy nhỏ xoay vòng vòng.
Tại bụi cây gần đó có 3 con người đang lén lút xem trộm hành động của 2 con người kia. Thấy họ ôm nhau thì 1 trong 3 người đó nói nhỏ với 2 người còn lại:
- Bắt đầu đi!
- Ok!- 2 tên kia giơ tay lên ra hiệu và rồi...
- Viu... Bùm... Viuuu... Bùm- Tiếng nổ của pháo hoa vang lên làm 2 con người đang tình tứ kia giật mình.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 16: Chương CHAP 8.3


3 người từ trong bụi cây đi ra. Vừa đi vừa vỗ tay mà nói:
- 2 người tình tứ wa ha! Hạnh phúc wa ha! Thấy 2 người zậy nên tui cho thêm vài phát pháo hoa cho đẹp ha!- Nó nói.
- Nè! Cô đừng có mà phá hoại người khác chớ! Người ta đang zui zẻ mờ!- Huy giả vờ mắng nó để nói xéo Lan và Bảo.
- Đúng òi! Có người đang sướng phát điên mà quên công của tụi mình ùi còn đâu!- Khánh tiếp lời.
- Cái đồ có bạn gái quên bạn bè!- Nó, Huy, Khánh đồng thanh.
- Nè! Mấy người không phải nói xấu tui zậy chứ? Tui quên mấy người hùi nào zợ?- Bảo lên tiếng.
- Thì đó! Có người có người iu òi nên có nhớ gì đến công của tụi này đâu!- Nó mỉa mai.
- Chậc! Có tí công mà cũng kể!- Bảo nói.

- Tí công hả? Thế công sức tui nảy ra ý tưởng nè, trang trí nè, hẹn nhỏ này( chỉ Lan) tới đây nè, bắt nó mặc váy nè, thổi bong bóng nè, khuyên nhủ nè,... là tí hử?- Nó trừng mắt.
- Ơ. Tụi tui cũng có công mừ! Sao nói mỗi mình cô zậy?- Huy và Khánh nói.
- Ờ ha! Quên. Hihi...- Nó gãi đầu cười làm tim của 2 người nào đó chệch nhịp .
- Rùi! Lắm chuyện wa! Bao 1 chầu kem là được chứ gì? Đi thui!- Bảo nói.
- Ơ này! Việc này là mấy người sắp xếp hử? Sao hông nói cho ta pít zậy?- Lan giận dỗi.
- Nói i pít thì mi chịu đến đây mới lạ đó- Nó trả lời.
- Đi ăn kem thui- Huy giục.

- Ok! Đi nào mọi người- Khánh nói.
- Tới quán hạnh phúc nhá!- Nó đề nghị.
- Ok- All
Xong, cả bọn chạy ra lấy xe.
Nhưng lại gặp vấn đề. Nó thì đi xe đạp trong khi 3 tên con trai thì lại đi xe máy. Lan thì không lo vì đã có Bảo chở. Nhưng còn nó với chiếc xe đạp của mình? Đang không biết làm sao thì...
- Để tui đi xe đạp cho- Huy và Khánh cùng nói.
- Ơ- Nó bất ngờ.
- Thôi khỏi! Để tui đạp xe đi! Tui đến sau cũng được. Mọi người không phải lo đâu. Tui đi trước đây- Nói xong, không để ọi người kịp phản ứng thì nó đã nhảy lên xe và phóng vù đi.
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 17: Chương CHAP 8.4


Cùng ăn kem nào!
* Quán kem " Hạnh phúc":
Lan, Bảo, Huy và Khánh đã đến quán kem và hiện tại đang đứng ngoài cửa để chờ nó.
Khoảng 3 sau:
- Hế nhô!- Nó đạp xe đến.
- Nhô cái đầu mi í!- Lan nói.
- Đầu ta vẫn bình thường mà!- Nó vặn lại.
- Thui! Vào trong đi!- Khánh ngăn.
Rồi cả 5 người cùng nhau bước vào trong quán. Chọn 1 bàn gần cửa sổ, cả bọn cùng ngồi xuống đó.
- Nè! Đừng có mà hối hận nha!- Nó nói.
- Hối hận cái gì ?- Bảo hỏi.

- Việc bao ta ăn kem í- Nó nói.
- Sao phải zậy?- Bảo bĩu môi.
- Haha... Cậu không pít nhỏ đó(nó) ăn nhìu thế nào đâu!- Huy cười.
- Ai pảo mắc ơn nhỏ làm chi! Hô hô!- Khánh.
- Khổ thân anh wa!- Lan.
- Trời đất! Mấy người làm như tui là heo hông bằng!- Nó bĩu môi.
- Heo nó còn phải bái cô làm sư phụ ý chứ!- Huy móc nó.
- Anh mún chết hử?- Nó trừng mắt.
- Thui! Gọi kem đi kìa! 8h35 ùi! Ăn nhanh còn zề!- Lan cắt ngang cuộc tranh cãi của nó với Huy.
- Ok- Nó đáp rồi gọi phục vụ.

- Quý khách dùng gì ạ?- Anh phục vụ hỏi.
- À! Cho em 2 li kem vani, 2 li kem bạc hà, 1 kem dâu, 2 kem socola, 1 kem ký, 3 li kem xôi, 2 kem ốc quế, 2 kem dừa- Nó liệt kê ra bao nhiêu loại kem làm anh phục vụ ghi muốn gãy tay( chém hơi wa ). Còn Bảo thì suýt chút nữa rớt quai hàm vì tài ăn kem của nó. Huy và Khánh tuy đã biết nó ăn kem giỏi nhưng mà vẫn phải ngạc nhiên vì sức ăn của nó quá khủng =)). Chỉ có Lan là bình thản nhất. Lan nhắc nhở:
- Mấy anh không phải ngạc nhiên thế đâu! Nó thích ăn kem từ nhỏ ùi.
Nó gọi kem xong quay sang nhìn và thấy 3 tên kia đang đơ như cây cơ thì nói:
- Nè! Không gọi kem hả?
- À ừ!- Bảo, Huy, Khánh bây giờ mới trở lại mặt đất.
- Cho em li kem dừa- Bảo
- Em 1 li kem vani- Huy
- 1 li kem bạc hà- Khánh quay trở lại với vẻ lạnh lùng.
- Cho em 1 li kem xôi nha!- Lan
Một lúc sau thì kem được mang ra. Mấy vị khách trong quán thì tròn mắt vì số lượng kem mà nó gị nhưng nó vẫn thản nhiên mà ngồi ăn như không có gì. Chỉ 15 sau nó đã xử lí hết đống kem của mình.
Cả bọn tạm biệt nhau rồi đi về. Nó tiện đường nên chở Lan về luôn. Bảo đi 1 mình. Còn Huy và Khánh thì đi chung 1 xe. Buổi tối thứ 6 qua đi trong niềm vui của mỗi người nhưng có vẻ đêm nay lại là 1 đêm mệt mỏi với những suy nghĩ của 2 chàng trai đây!
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 18: Chương CHAP 9:


Trằn trọc
Một lần nữa, trong buổi đêm hôm nay lại có 2 người con trai phải thức khuya để suy nghĩ về những việc liên quan tới nó. Chắc mọi người cũng đoán được 2 người đó là ai mà? Right?
Vâng! Họ chính là Huy và Khánh.

Huy không thể nào chợp mắt được mà lại nghĩ về những chuyện trước đây. Nhớ lại lần Khánh ôm nó ở trên trường, dỗ nó ở tiệm kem và muốn giúp nó khi cả bạn quyết định đi ăn kem. Từ trước đến nay Khánh rất lạnh lùng nên những việc đó là không thể xảy ra, đặc biệt là với con gái. Vậy mà từ khi gặp nó, cậu ấy lại cười nói nhiều hơn, biết quan tâm người khác(T/g: Có mỗi chị Trang chứ còn ai nữa?* bĩu môi*),có thể biểu hiện cảm xúc 1 cách tự nhiên hơn trước và cũng không trầm mặc, buồn bã như trước. Quả thực, Khánh thay đổi theo chiều hướng đó là điều tốt nhưng Huy lại có cảm giác lo sợ." Không phải Khánh đã có tình cảm với nó rồi chứ? Nhưng việc đó thì liên quan gì đến mình? Chẳng lẽ mình... thích nhỏ đó? Không thể nào!!!! Sao mình lại thích nhỏ đó nhanh như zậy được chớ? Vừa gặp hơn 2 tháng thui mờ? Zời ơi! Điên mất thui!"- Huy vò đầu bứt tóc( T/g: Rụng hết tóc anh ơi! Huy: IM).
Còn Khánh thì sao? Thử ghé qua xem nhé!

Hiện tại đã là 11h đêm nhưng Khánh vẫn chưa thể nào ngủ được vì bận suy nghĩ chuyện lúc tối. Khánh có thể khẳng định rằng Huy cũng đã thích nó. Khánh không phủ nhận rằng mình đã thích nó từ lúc nó và Huy chạm mặt ở con hẻm kia. Bạn đầu thì Khánh chỉ nghĩ Huy đối với nó chỉ là cảm xúc nhất thời và có khi chỉ là hiểu lầm nhưng đến bây giờ thì có thể khẳng định là Huy thích nó. Khánh sợ cả 2 sẽ phải đối đầu và tình cảm bạn bè suốt mười mấy năm qua của 2 người sẽ tan vỡ. Nhưng... Khánh sẽ không để việc đó xảy ra. Nhất định là vậy!
 
Hạnh Phúc Nơi Đâu
Chương 19: Chương CHAP 10:


My first kiss!!!!!!!
Sáng hôm nay nó lại phải đi học 1 mình vì lan đã báo trước với nó là hôm nay sẽ đi học cùng Bảo.
- Haizzz! Chán wa đi! Giúp nó làm gì để bây giờ nó có người iu rùi thì pỏ mặc pạn pè thế này đây. Huhu! Khổ thân tui wa trừi!- Nó than.
- Than nhìu! Tưởng mỗi mình cô pị pỏ rơi chắc- Huy đột nhiên lên tiếng càu nhàu.
- Á! Ma!- Nó giật mình hét lên, nhắm tịt mắt lại.
- Ma cái đầu cô ấy! Mở mắt ra không đâm vô cột điện giờ- Huy chọc.
- Ax! Anh chui ở đâu ra zậy?- Nó nói đểu.

- Chui cái đầu cô í! Tui tất nhiên là phải đi từ nhà đến- Huy.
- Mà cái tên kia đâu?- Nó hỏi.
- Tên nào?- Huy.
- Khánh- Trả lời cộc lốc.
- À! Nó có việc phải lên trường sớm- Huy
" Quái! Sao tên này đi chậm zậy nhỉ? Mình tưởng đi xe máy phải nhanh lắm mờ?" - Nó thắc mắc. Đừng hỏi tại sao nó lại nghĩ vậy vì từ nãy đến giờ dù đang nói chuyện với Huy nhưng mắt nó cũng chẳng liếc sang nhìn Huy lấy 1 cái( bất lịch sự wa!). Bây giờ nó mới chịu đưa mắt nhìn Huy và...

- AAAAA!- Nó kêu lên
- Cái gì đấy?- Huy hỏi
- M... mi... đi xe... đạp?- Nó nói.
- Không thấy sao mà hỏi?- Huy hỏi lại.
- Ax! Mi mà đi xe đạp thì chắc sắp có mưa bão gì ùi!- Nó trêu.
- Nè! Đừng có khinh người zậy chớ! Sao ta không được đi xe đạp?- Huy cáu
- Công tử họ bột như mi mà cũng chịu đi xe đạp cơ đấy! Chút nữa lên trường pạn fan nữ của mi sẽ phản ứng thế nào nhỉ?- Nó ra vẻ trầm ngâm
 
Back
Top Bottom