Ngôn Tình Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,274,190
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
hanh-phuc-la-khi-gap-duoc-em.jpg

Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)

Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn Tình

Giới thiệu:

Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)

Nữ chính: Diệp Khả Như (20 tuổi)

Anh và cô gặp nhau khi cả hai vẫn chỉ là những đứa trẻ.

Lần đầu gặp nhau là khi anh nhìn thấy cô ngồi thẫn thờ với đôi mắt đỏ hoe bên ngoài cửa hàng tạp hóa. Trong lòng anh lúc ấy bỗng dưng lên cảm xúc muốn bảo vệ và che chở.

Khẽ tiến lại gần cô gái nhỏ. Tiểu Thừa Nam mỉm cười tươi rối rồi cất tiếng:

- Nhóc con, em có chuyện gì buồn hả?

Cô bé với mái tóc đen bù xù ngang vai thút thít vài tiếng sau đó lấy bàn tay bé nhỏ dính đầy bụi bẩn chạm lên khuôn mặt rồi từ từ trả lời:

- E...em đói.... em nhớ mẹ...

Càng nói về sau giọng nói càng nhỏ đi kèm theo tiếng nức nở vang vọng.

Tiểu Thừa Nam không biết làm gì, tay chân luống cuống ngồi xuống trước mặt cô bé rồi đưa tay giúp cô lau nước mắt.

- Ngoan, đừng khóc nữa! Anh nói mẹ mua đồ ăn cho em nha!

- Th...thật không ạ?

Cô bé ngây ngô nhìn người trước mặt, ánh mắt mang vẻ mong chờ và kỳ vọng.

- Thật mà! À phải rồi, em tên là gì vậy?

- Em...em tên là Khả Như!​
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 1: 1: Gặp Gỡ


Anh và cô là thanh mai trúc mã với nhau.

Cả hai người gặp nhau khi chỉ mới là những đứa trẻ.
Duyên phận này bắt đầu cũng là từ cái ngày định mệnh ấy..
.............
Lần đầu gặp nhau là khi cậu nhìn thấy cô ngồi thẫn thờ với đôi mắt đỏ hoe bên ngoài cửa hàng tạp hóa.

Trong lòng cậu khi ấy không hiểu sao bỗng dưng lên cảm giác muốn bảo vệ và che chở.
Khẽ tiến lại gần cô gái nhỏ.

Tiểu Thừa Nam mỉm cười tươi rối rồi cất tiếng:
- Nhóc con, em có chuyện gì buồn hả?
Cô bé với mái tóc đen bù xù ngang vai thút thít vài tiếng sau đó lấy bàn tay bé nhỏ dính đầy bụi bẩn chạm lên khuôn mặt rồi từ từ trả lời:
- E...em....đói bụng...
Cô bé ngẩng mặt, đôi mắt vẫn còn ướt đẫm nhìn về phía cậu bé.
Tiểu Thừa Nam không biết làm gì, tay chân luống cuống ngồi xuống trước mặt cô bé rồi đưa tay giúp cô lau nước mắt.
- Ngoan, đừng khóc nữa! Anh nói mẹ mua đồ ăn cho em nha!
- Th...thật không ạ?
Cô bé ngây ngô nhìn người trước mặt, ánh mắt mang vẻ mong chờ và kỳ vọng.

- Thật mà! À phải rồi, em tên là gì vậy?
- Em...em tên là Khả Như!
- Khả Như sao? Tên em thật đẹp nha! Anh là Dương Thừa Nam, rất vui được biết em!
Tiểu Thừa Nam chìa tay ra ngỏ ý muốn nắm tay cô bé.
Khả Như hơi ngạc nhiên với hành động của cậu, định đưa tay ra nhưng rồi cô bé nhận thấy tay chân mình quá bẩn sợ sẽ làm dơ áo của anh trai trước mặt.
Như hiểu được sự khó xử của cô, cậu mỉm cười không nói gì, một tay xoa lấy mái tóc bù xù, một tay nắm lấy cái tay nhỏ đang run rẩy dưới đất.
- Làm bạn nha!
- Anh...anh chịu làm bạn với em hả?
Cô bé ngơ ngác, ánh mắt to tròn toát lên sự nghi hoặc.
Đó giờ không ai chịu làm bạn với cô cả.

Mọi người đều nói bản thân cô bẩn thỉu không xứng đáng với họ.

Lần đầu tiên trong đời có một người chịu làm bạn với cô, điều này khiến Khả Như không khỏi bất ngờ và có chút lo lắng.
- Thật mà! Khả Như dễ thương như vậy ai lại không muốn làm bạn, phải không?
Tiểu Thừa Nam mỉm cười, ánh mắt toát lên sự dịu dàng cưng chiều tựa người anh trai dành cho đứa em nhỏ.
Tách...
- Hể? Mưa rồi!
- Tiểu Nam, con có biết nghịch mưa sẽ bị cảm không hả?
Một người phụ nữ vừa cất tiếng vừa cầm chiếc ô chạy lại trước mặt hai đứa trẻ.
Người phụ nữ thoáng chừng chỉ ngoài ba mươi, đường nét trên khuôn mặt cô ấy vô cùng hài hòa.

Nhất là đôi mắt sáng lấp lánh, nó ẩn chứa sự dịu dàng săn sóc khiến cho người khác bị mê đắm.

Và ánh mắt đó cũng được duy truyền cho con trai của cô ấy - Dương Thừa Nam.
Ngoài khuôn mặt thu hút người khác, ở người phụ nữ toát ra sự dịu dàng quý phái, bộ đồ mặc trên người và túi xách người ấy đeo cũng có thể dễ dàng nhận là đồ hiệu đắt tiền.
Nghe được tiếng gọi, Tiểu Thừa Nam vui vẻ hào hứng.
- Mẹ!
- Con thật là, có biết như vậy sẽ cảm lạnh không? Hai cha con sao lại giống nhau như vậy, lúc nào cũng không biết quan tâm sức khỏe của bản thân.
Người ấy lo lắng trách cứ, tay không ngừng lau vết nước mưa trên người con trai mình.
- Con....con chào cô ạ!
Bất chợt một giọng nói trong trẻo vang lên thu hút sự chú ý của hai mẹ con.
- À phải rồi, mẹ ơi đây là Khả Như, em ấy dễ thương lắm phải không? Chúng ta dẫn em ấy đi ăn chung đi mẹ!
Thấy mẹ mình nhìn chầm vào Khả Như, tiểu Thừa Nam có chút lo lắng sợ bà sẽ không thích cô..
- Cô bé à, gia đình con đâu?

Nghe con trai lên tiếng, người phụ nữ không đáp mà hỏi ngược lại cô bé đang cúi đầu nhìn xuống đất.
- Con...con không có...không có gia đình...
Giọng nói đứt quãng như kìm nén tiếng khóc khiến người nghe không khỏi đau lòng.
- Mẹ ơi, chúng ta dẫn em ấy đi chung được không?
Nhận thấy ánh mắt mong chờ của con trai nhỏ cùng với vẻ ngoài đáng thuơng của đứa bé khiến bà không khỏi mềm lòng.
- Bé con, con có muốn đi chung với hai chúng ta không?
- Có...có thể ạ?
- Đương nhiên rồi! Bây giờ ba chúng ta cùng đi ăn thôi!
Cô mỉm cười, một tay bao lấy bàn tay của tiểu Thừa Nam, tay còn lại hướng về phía Khả Như bé nhỏ.
Cả ba sau đó cùng nhau đi đến một quán ăn sang trọng.

Nhìn thấy sự xuất hiện của một quý danh giá khiến những người trong quán không khỏi liếc mắt nhìn một chút, sau đó là đánh giá hai đứa nhỏ ở đằng sau.

Và dĩ nhiên, Khả Như liền trở thành chủ đề bàn tán của những kẻ rãnh rỗi.
- Không cần quan tâm bọn họ, cô bé con muốn ăn gì?
- Con...được chọn sao ạ?
- Phải! Con thích gì thì cứ việc chọn!
Nhìn người trước mắt mỉm cười hiền hậu, trái tim Khả Như liền run lên, cảm giác này...có phải như là khi có mẹ bên cạnh không?
Nghĩ đến đó, hốc mắt lại không nhịn được mà ửng đỏ.
Thấy cô bé đang cố gắng kiềm nén nước mắt, mẹ của tiểu Thừa Nam cũng cảm thấy chạnh lòng, cô không quan tâm thân phận hay quần áo đắt tiền của bản thân mà nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu cô bé như một người mẹ đang an ủi con gái nhỏ.
- Con...có muốn sống cùng cô và tiểu Nam không?
Tiểu Thừa Nam nghe mẹ nói vậy cũng không tránh khỏi bất ngờ nhưng nó cũng đúng ý cậu bé nên tiểu Thừa Nam chỉ im lặng mà quan sát.
- Có...có thể sao ạ?
- Ừm! Cô sẽ là mẹ của con, được không?
- V...Vậy là con sẽ có mẹ?

- Đúng vậy! Cô là Trịnh Tú Thi, từ giờ sẽ là mẹ của con, con chấp nhận cô không?
Trịnh Tú Thi mỉm cười, ánh mắt mong chờ câu trả lời của con gái nhỏ.
- M...Mẹ...mẹ!
Không kìm được xúc động, Khả Như bổ nhào vào lòng của Trịnh Tú Thi, nước mắt cuối cũng cũng không ngăn được mà rơi xuống.
- Ngoan! Từ giờ chúng ta sẽ là một gia đình!
- Cảm...cảm ơn...mẹ..
- Đừng khóc nữa, anh hai sẽ yêu thương Khả Như mà!
Tiểu Thừa Nam từ nãy đến giờ im lặng liền lên tiếng.

Cả ba nhìn nhau cùng mỉm cười, sau đó thì bắt đầu dùng bữa.
Mưa ngoài trời cũng đã bắt đầu tạnh, cầu vồng sáng chói cũng rực rỡ trên bầu trời xanh.

Một cuộc gặp gỡ tình cờ.

Một tình yêu bắt đầu chớm nở từ sự quan tâm săn sóc.
Hai đứa trẻ có lẽ đến sau này mới nhận ra, khắc gặp gỡ ấy là do duyên trời đã tác hợp, dây tơ hồng vốn đã buộc chặt cả hai vào nhau.
...........
# Khi còn nhỏ thì mình sẽ dùng từ cậu cho nam chính, khi lớn thì dùng từ anh..
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 2: 2: Không Chấp Nhận


Thi Thi, chút nữa mẹ sẽ ghé qua đây.

Em nh....đứa trẻ đó là ai vậy?
Người đàn ông trung niên đặt tách trà xuống bàn, bàn tay thô ráp có vài nếp nhăn gõ nhẹ lên chiếc bàn vài tiếng.

Nhìn cách ăn mặt có lẽ ngưòi này đã gần bốn mươi nhưng bất kể là dáng vóc hay khuôn mặt thì chỉ như những thanh niên trẻ tuổi.
Hắn là Dương Thừa Hiên - cha của tiểu Thừa Nam - chủ tịch của tập đoàn Dương Thị - Dương tổng.
Dương Thừa Hiên nheo đôi mắt sắc của mình lại, ánh mắt dò hỏi hướng về phía ba người trước mặt.
Hôm nay sở dĩ ông ở nhà là vì mẹ hắn - Hoàng Kỷ Hạ sẽ đến dùng bữa.

Đối với chuyện mẹ chồng nàng dâu dĩ nhiên gia đình nào cũng sẽ có chút khuất mắt huống chi là danh môn vọng tộc.
Nhưng trớ trêu thay vợ hắn tuy hợp tất cả các yêu cầu của mẹ hắn đưa ra nhưng chỉ có tính tình quá mức lương thiện và hay can thiệp giúp đỡ người khác là khiến mẹ hắn không ưng ý.

Do đó mối quan hệ của cả hai không tính là xấu nhưng cũng chẳng thể gọi là thân.
Bây giờ lại nhìn đến đứa trẻ sau lưng vợ mình, trong lòng hắn không khỏi dâng lên một chút bất an.
- Đây là Khả Như, em muốn nhận con bé làm con nuôi.

Thấy góc áo như đang bị ai đó vò nát, Trịnh Tú Thi khẽ đưa mắt nhìn đứa nhỏ sau lưng mình.

Quả nhiên bé con này đã bị chồng bà dọa sợ.
- Nhận nuội? Thi Thi, em cũng biết tính cách của mẹ, chuyện này bà ấy chắc chắn sẽ không đồng ý!
Dương Thừa Hiên cau mày nhìn vợ mình.

Tuy biết cô xuất phát từ lòng tốt nhưng chắc chắn mẹ của hắn sẽ tìm cớ gây khó dễ.

Đến khi đó mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu nhất định sẽ càng khó giải quyết.
- Anh không cần lo lắng, chuyện đó...em sẽ nói với mẹ sau! Bà ấy cũng là phụ nữ có lẽ...sẽ hiểu được và thông cảm...
- Nhưng...
- Trịnh tiểu thư dường như vẫn chưa nhận thức được bản thân đang làm dâu nhà họ Dương!
Bất chợt không gian rơi vào tĩnh lặng, người phụ nữ lớn tuổi tiến vào cùng với vẻ mặt nhăn nhó.
- Mẹ!
- Bà nội!
- Tiểu Nam ngoan!
Hoàng Kỷ Hạ hơi cong mắt rồi khẽ nở nụ cười với đứa cháu nhỏ sau đó hướng mắt về phía Khả Như đang cúi đầu.
- Trịnh tiểu thư nên nhớ một điều đây là Dương gia chứ không phải nhà trẻ.

Cô muốn làm từ thiện tích đức cũng không cần phải mang về đây để làm.
Hoàng Kỷ Hạ từ tốn nói, sau đó chậm rãi ngồi xuống ghế mà nhìn những người có mặt.
- Con không dám có suy nghĩ đó! Chỉ là...đứa bé này thật sự rất đáng thương...cho nên con mới muốn...
- Vậy bất kể đứa trẻ nào đáng thương cô cũng sẽ nhận nó làm con của mình? Trịnh tiểu thư quả là tài nữ có thiện ý!
Hoàng Kỷ Hạ cắt lời, giọng nói chế giễu nhắm thẳng vào Trịnh Tú Thi.

- Thi Thi cũng là có ý tốt, mẹ không cần làm khó cô ấy!
Dương Thừa Hiên biết mẹ mình đang cố ý gây khó dễ nên đành lên tiếng giải vây.

Chỉ là lời hắn nói ra càng khiến người kia tức giận.

- Làm khó nó? Nó chưa làm khó bà già này là may phước lắm rồi! A Hiên, con thương vợ mình là điều tốt nhưng không phải vì thương mà chấp nhận mọi thứ nó gây ra!
- Bà...bà nội ơi, mẹ cũng chỉ là có ý tốt! Vả lại Khả Như em ấy....
- Tiểu Nam!
Hoàng Kỷ Hạ nhăn mày, vẻ mặt không hài lòng với sự xen ngang của cháu trai.
Tiểu Thừa Nam thấy thái độ của bà nội mình như vậy, liền biết rằng dù có nói gì thêm nữa cũng sẽ không vừa ý nên đành im lặng mà khẽ siết chặt bàn tay nhỏ của Khả Như đang được mình bao bọc.
Khả Như nhìn mọi người đang lớn tiếng với nhau liền nhận ra tất cả là do mình, cô bé cúi đầu, ánh mắt liền đỏ ửng có chút rưng rưng, giọng nói như mèo kêu cùng chút đứt quãng vang lên.
- Con....con....xin lỗi! Bà...bà đừng mắng m....mắng dì ấy nữa...dì ấy...dì ấy không làm gì sai cả...
Khả Như định gọi mẹ nhưng cũng biết nếu gọi sẽ gây phiền phức như thế nào cho mẹ nuôi, do đó cô chỉ đành ngậm ngùi gọi Trịnh Tú Thi một tiếng dì.
- Nó không sai vậy ý ngươi là bà lão này sai sao?
- C...con không có...không có ý đó!
Cô bé hốt hoảng vội vã lắc đầu.

Cô thật sự...thật sự không có nghĩ như vậy...
Hoàng Kỷ Hạ nhìn khuôn mặt lo lắng kia trong lòng bỗng dưng lên chút gì đó nhưng rồi lại nhanh chóng biến mất.

Bà nheo mắt không quan tâm đứa nhỏ mà chỉ nhìn chầm vào Trịnh Tú Thi.
- Tôi đã nói rất rõ, cô muốn làm gì, ở đâu thì tôi không ngăn cản, nhưng nên nhớ đây là Dương gia! Tôi còn sống nên mọi quyết định đều phải thông qua tôi! Nếu cô muốn nhận nuôi con bé đó thì đợi khi bà lão này qua đời rồi hãy tính tới!
Không đợi mọi người phản ứng, Hoàng Kỷ Hạ đứng dậy sau đó bước lên cầu thang đi đến phòng của mình đã được chuẩn bị.
Dương Thừa Hiên thở dài, ánh mắt có chút buồn lòng, mẹ của hắn quả thật nhiều lúc rất khó tính, hay để tâm những chuyện vặt vãnh nhưng dù sao bà cũng là đấng sinh thành, chưa kể đến ngày trước bà còn một mình nuôi hắn khôn lớn khi cha hắn qua đời do bạo bệnh.

Vì thế khi có chuyện giữa mẹ và vợ mình, hắn luôn đứng về phía trung lập rồi tìm cách khuyên nhủ cả hai.

Có lẽ mọi người sẽ không ngờ được một chủ tịch làm mưa làm gió trên thương trường bao nhiêu năm trời lại là một người đàn ông chu đáo và biết cách thấu hiểu người khác.
Khẽ đưa mắt nhìn vợ mình, hắn lắc đầu, chậm rãi lên tiếng an ủi.
- Em cũng biết tính mẹ đó là giờ là như vậy, chuyện của đứa bé này...em nên nghĩ cách khác!
Nói xong hắn đưa mắt nhìn đứa nhỏ hai mắt đã đỏ hoe những vẫn cố ngăn nước mắt rơi.

Trong lòng hắn dù có sắt đá thế nào cũng có chút động lòng nhưng hắn biết nếu hắn xen vào mọi chuyện sẽ càng rắc rối.

Chưa kể đến nếu mẹ hắn nổi giận mà làm khó thì đứa trẻ này và vợ hắn chắc chắn sẽ không yên ổn.
Khẽ thở dài, hắn cũng xoay lưng rời đi, nhìn vẻ mặt thất vọng của Thi Thi, cô ấy hiện tại chắc chắn cần an tĩnh để suy nghĩ, rồi sau đó tìm cách lo lắng sắp xếp chu toàn cho đứa nhỏ.
Nếu vợ hắn cần giúp gì dù cho không nói ra hắn cũng sẽ hết lòng hỗ trợ.
Còn bây giờ có lẽ hắn nên để vợ mình tự giải quyết bởi vì hắn tin chắc vợ của mình là một người sáng suốt và biết cách làm cho mọi thứ vẹn toàn.
Chỉ là không biết đến bao giờ mối quan hệ của hai mẹ con mới có thể cãi thiện.

Thật là khiến người khác lo lắng.....
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 3: 3: Lời Hứa


Tối hôm ấy...
- Khả Như, anh có đem bánh cho em nè!
Tiểu Thừa Nam một tay cầm hộp bánh socola, một tay mở cửa ló cái đầu nhỏ vào phòng của cô bé lên tiếng.
- A.....anh ha...anh Thừa Nam...
Khả Như đang ngồi trên giường cúi đầu nhìn bàn chân nhỏ bé của mình thì bất chợt bị tiếng gọi của cậu làm cho giật mình.
Cô bé dụi mắt, cố gắng lấy mái tóc vừa ngắn che đi khuôn mặt mình.
- Em...khóc sao?
Nhìn hai mắt cô ươn ướt, cái mũi lại đo đỏ thì cậu liền biết chuyện gì xảy ra.
Khẽ nhón chân trèo lên giường, tiểu Thừa Nam mỉm cười ôm Khả Như vào lòng xoa dịu.
- Khả Như ngoan, anh biết em rất buồn nhưng mà khóc nhiều sẽ không tốt cho mắt đâu!
Nói xong cậu lấy tay nhẹ nhàng lau những giọt nước còn vương trên khuôn mặt non nớt ấy.

Sau đó thì không nhịn được mà nhéo cái má phúng phính kia.

Nhìn Khả Như ốm như vậy không ngờ cái má lại chẳng khác gì bánh bao nha!
- Đ...đau...
- A! Anh xin lỗi!
Tiểu Thừa Nam vội vã buông tay rồi cười hì hì, tiếp đó liền đưa hộp bánh cho Khả Như.
- Anh mang đến cho em nè! Bánh này ngon lắm đó!
- Em...em cảm ơn!
Khả Như nhìn hộp bánh liền không nhịn được nuốt nước bọt.

Dẫu khi nãy đã được ăn no nhưng dù sao đây cũng là lần đầu cô được ăn mấy món ngon như vậy vì thế không tránh khỏi cảm giác tham lam muốn ăn tiếp.
Cô cầm lấy hộp bánh sau đó mở ra rồi cắn một miếng lớn.
- Ngon quá!!
Hai mắt cô như phát sáng, miệng thì không ngừng cắn lấy cái bánh khiến cho socola dính đầy miệng.
- Haha!
Tiểu Thừa Nam một bên thấy cô như vậy cũng không nhịn được mà bật cười.

Dáng vẻ ăn uống của Khả Như đúng là giống y như heo con, thật là đáng yêu mà!
Nghe thấy tiếng cười của ai đó, cô bé năm tuổi bỗng chốc ngượng ngùng, tuy vậy miệng cô vẫn ngặm lấy miếng bánh đang cắn dở.
- Để anh lau cho!
Thấy Khả Như định lấy tay áo lau miệng, tiểu Thừa Nam nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, rồi dịu dàng dùng khắn giấy lau giúp cô.
Khả Như cũng không nói gì mà chỉ im lặng để cậu lau miệng cho mình.

Nhưng trong ánh mắt cô đều hiện lên tia hạnh phúc và vui sướng.

"Có người quan tâm thật thích..."
Tiếp đó cả hai cùng nhau dựa vào giường trò chuyện, hai đứa trẻ cách nhau năm tuổi như người quen từ lâu không ngừng vui vẻ mà trò chuyện với người bên cạnh.
Nhưng rồi bất chợt không khí đọng lại khi Khả Như nói:
- Anh tiểu Nam....Khả Như thật sự muốn ở bên cạnh anh và dì...
Cô bé nói xong liền im lặng, ánh mắt có chút buồn rầu mất mát mà nhìn tiểu Thừa Nam.
- Anh cũng vậy....anh cũng muốn ở chung với Khả Như...muốn chơi cùng với Khả Như, ăn uống cùng với Khả Như...và mãi bảo vệ cho Khả Như...
Giọng nói trẻ con có chút bất lực vang lên, tiểu Thừa Nam từ trước đến giờ luôn mong có một cô em gái để mình chăm sóc vậy mà bây giờ khi em gái đáng yêu xuất hiện thì họ lại sắp bị chia cắt...trong lòng cậu thật sự vô cùng buồn bã...
- Nếu....nếu em không ở đây nữa thì...thì anh có còn quan tâm em không?
Suy nghĩ của trẻ con luôn đơn giản như vậy, đối với Khả Như thì nếu như cô bé rời đi thì có lẽ tiểu Thừa Nam sẽ tìm được một người em gái khác có thể cùng cậu chơi đùa, trò chuyện, lúc đó cậu chắc hẳn sẽ không còn quan tâm cô như bây giờ.
Điều đó khiến trong lòng cô gái nhỏ nhóm lên một chút sầu não và....ganh tỵ.
- Em...thật ngốc! Đối với anh dù em có ở đâu thì em vẫn sẽ có một vị trí ở chỗ này!
Cậu xoa đầu cô rồi chỉ vào vị trí trái tim mình.
- Em mãi là là em gái siêu siêu siêu cấp đáng yêu của anh!!
- Thật...thật sao?
Khả Như bị lời nói của cậu làm cho xém tí nữa là rơi nước mắt, cô chăm chú nhìn cậu rồi hỏi để khẳng định những gì người kia nói là thật.
- Thật mà! Em không tin anh sao? Vậy chúng ta ngoéo tay đi!

Nhìn vẻ mặt mơ hồ của cô bé, tiểu Thừa Nam có chút rầu rĩ.

Cậu là nói thật mà!
Nhưng không sao! Chỉ cần móc ngoéo thì chắc chắn Khả Như sẽ tin.
Khả Như thấy cậu giơ ngót út của mình ra, ánh mắt mong chờ mà nhìn cô.
Cô hơi mím môi, sau đó cũng khẽ áp ngón út mình vào ngón tay cậu.

Sau đó một lời hứa của hai đứa trẻ đã được thành lập.
- Sau này dù có ra sao Dường Thừa Nam cũng sẽ mãi mãi bảo vệ Khả Như! Xem Khả Như là công chúa mà cưng chiều!
Hai đứa trẻ ngây ngô mỉm cười, ánh trăng bên ngoài của sổ bỗng sáng lên như minh chứng cho lời hứa của cả hai.
Một tia sáng xẹt qua trên bầu trời đêm tĩnh lặng, một điều ước từ cô gái nhỏ nhẹ nhàng xuất hiện.
"Em ước có thể mãi mãi bên cạnh anh, Thừa Nam!".
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 4: 4: Không Khí Trầm Lặng


Sáng hôm sau....
- Tiểu Na....
- Thẳng bé đâu rồi?
Trịnh Tú Thi bước vào phòng con trai nhỏ nhưng không thấy cậu đâu liền thắc mắc.

Nhưng ngẫm nghĩ một lát thì cô liền có thể đoán ra rằng cậu đang ở đâu.
Khẽ bước đến căn phòng đối diện, tâm trạng của cô có chút lo lắng, chút nữa, cô phải nói gì với Khả Như? Chỉ cần nghĩ đến khuôn mặt đẫm nước mắt cùng với giọng nói nghẹn ngào của cô gái nhỏ thì trong lòng cô liền đau đớn.
Hít một hơi thật sâu, cô không thể khiến hai đứa trẻ lo lắng.

Cố gắng nở một nụ cười thật tươi, cô nhẹ nhàng mở cánh cửa ra thì thấy hai đứa nhóc đang ôm nhau nằm ngủ.

Mà nói đúng hơn thì con trai cô đang ôm lấy Khả Như, còn cô bé thì rúc đầu vào trong người của tiểu Nam.
- Tiểu Nam, Khả Như mau dậy thôi!
Cô bước lại gần giường nhẹ nhàng lây người của hai đứa.
Tiểu Thừa Nam thì hơi nhíu mày, đôi mắt cũng từ từ hé mở, còn Khả Như thì đã động đậy nhưng hai mắt vẫn cứ nhắm nghiền.

- Mẹ...
Tiểu Thừa Nam ngáp một cái rồi dụi mắt, hai mắt cậu mơ mơ màng màng mà nhìn mẹ mình, sau đó liền xoay qua bên cạnh mà gọi Khả Như.
- Anh...tiểu Nam...
Khả Như vẫn còn chưa ngủ đủ nên nắm lấy cánh tay của tiểu Thừa Nam mà xem như gối ôm, cô bé cười cười rồi lẩm bẩm gì đó nhưng đôi mắt vẫn không chịu mở.
Tiểu Thừa Nam tuy vẫn còn chưa tỉnh ngủ nhưng bị cái má phúng phính của Khả Như cạ tới cạ lui cũng không nhịn được mà cười.

Thây cô bé ngủ ngon như vậy cậu cũng không nhẫn tâm đánh thức nên đành nói với mẹ mình:
- Có lẽ lâu rồi em ấy không được ngủ ngon như vậy, mẹ ơi chút nữa con với em ấy sẽ xuống sau được không ạ?
Trịnh Tú Thi biết con mình quan tâm Khả Như trong lòng cũng cảm thấy vui vẻ, nhìn hai đứa trẻ ngây ngô như thế cảm giác lo lắng muộn phiền gì cũng đều tan biến.

Cô gật đầu gương mặt hiền hậu mỉm cười dịu dàng đáp:
- Ừm, dẫu sao hôm nay cũng là ngày nghỉ, nếu con muốn ngủ thêm chút nữa thì cũng không sao, mẹ xuống dưới trước, nếu cần gì thì có thể gọi mẹ hoặc người hầu giúp đỡ.

Nói xong cô lặng lẽ đưa mắt về phía Khả Như, thấy cô bé tuy ngủ nhưng miệng vẫn treo nụ cười trong lòng cô cũng an tâm hơn một chút.

Khẽ nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại.

Chỉ là vừa mới đi ra đã gặp Hoàng Kỷ Hạ.
- Mẹ...
Hoàng Kỷ Hạ một mặt lạnh nhạt không nói gì chỉ nhìn chầm chầm vào cửa phòng, sau đó lẳng lặng quay lưng rời đi.
Nhìn bóng dáng của mẹ chồng xa dần, Trịnh Tú Thi chỉ biết cười khổ.
Rốt cuộc dù có làm gì thì mẹ chồng cũng chưa bao giờ xem bà là con dâu....
........
Xuống dươi phòng ăn, nhìn thấy Hoàng Kỷ Hạ và Dương Thừa Hiên đã vào chỗ, Trịnh Tú Thi không nói gì chỉ im lặng rồi cũng nhanh chóng ngồi vào chỗ của mình.
Nhìn thấy một mình cô, Dương Thừa Hiên không khỏi thắc mắc lên tiếng:
- Hai đứa nhỏ đâu rồi?
- Tụi nhỏ vẫn còn muốn ngủ thêm một lát.
Hai người mỗi bên một câu xong cũng im lặng bắt đầu dùng bữa.

Những người hầu trong nhà thấy không khí vô cùng im lặng liền không khỏi rùng mình.

Mỗi lần lão phu nhân đến đây thì thi y như rằng không khí đều bị đóng băng.
Xem ra phu nhân của bọn họ sẽ còn chịu khổ dài dài.
Họ nhìn nhau rồi đưa mắt nhìn về phía Tịnh Tú Thi mà không khỏi lo lắng, phu nhân thật là khổ mà....
Cứ nghĩ bầu không khí sẽ mãi yên tĩnh như vậy thì bỗng Hoàng Kỷ Hạ lên tiếng:
- Chuyện của đứa bé đó, cô tính như thế nào?.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 5: 5: Gia Đình Nhà Họ Diệp


Chuyện của cô bé đó, cô tính như thế nào?
- Chuyện đó! con vẫn chưa quyết định!
Trịnh Tú Thi đặt chén cơm xuống bàn, gương mặt hơi buồn bã khi nhắc đến chuyện này.

Dương Thừa Hiên thấy vợ khổ sở liền đặt tay lên vai cô an ủi.

Hoàng Kỷ Hạ không để tâm đ ến hành động hay vẻ mặt của hai người mà chỉ gắp một miếng thức ăn vào chén mình rồi nói tiếp:
- Không phải gia đình nhà họ Diệp đang cần nhận nuôi một đứa con sao?
Nghe đến đây hai vợ chồng khẽ giật mình rồi đưa mắt nhìn về phía Hoàng Kỷ Hạ.

- Nhìn tôi làm gì? Ăn cơm đi!
Khẽ nhíu mày, Hoàng Kỷ Hạ lên tiếng nhắc nhở, bà ta không thích nhất là bị người khác nhìn chầm chầm.

Dù có là con trai hay là cháu nội thì bà ta cũng không thích điều đó.

Dương Thừa Hiên và Trịnh Tú Thi nghe vậy liền thu hồi tầm mắt sau đó nhìn nhau khẽ gật đầu.

Xem ra, họ đã có quyết định!.

! !.

.

- Anh Tiểu Nam! mấy giờ rồi?
Khả Như chớp mắt mơ màng ngồi dậy, khi thấy tiểu Thừa Nam đang nhìn chầm vào mình cô không khỏi thắc mắc mà hỏi:
- Mặt em dính gì hả?
- Đúng rồi, dính mỡ!
Tiểu Thừa Nam mỉm cười, sau đó chạy lon ton vào phòng tắm để đánh răng rửa mặt.

Còn lại một mình Khả Như ngồi trên giường, hai cái má cô đỏ lên y như trái cà chua.

- Anh Tiểu Nam là đồ đáng ghét!!
! ! ! !.

.

- Thôi mà Khả Như, em còn giận anh hả?
Nhìn Khả Như mặt mày nhăn nhó không thèm liếc mắt về phía mình khiến tiểu Thừa Nam có chút khổ sở.

Chỉ là giỡn một chút thôi mà, em ấy sẽ không để bụng lâu đâu ha!
- Khả Như! Khả Như! Khả Như!
Thấy người bên cạnh không ngừng làm phiền khiến cô bé nhịn không được mà trừng mắt người đó.

Cái người này sao lại trẻ con còn hơn cô nữa vậy? Anh ấy hơn cô tới năm tuổi lận đó! Anh ấy mười tuổi rồi, đã lớn rồi mà lại không thấy cô đang đánh răng hay sao? Hừ!!
Nhìn thấy ánh mắt hung dữ của cô bé.

Tiểu Thừa Nam bĩu môi bày ra vẻ mặt ủy khuất.

- Khả Như không thương anh! Uổng công hôm qua anh đem bánh cho em!
Thấy người nào đó rầu rĩ Khả Như đành thở dài, sau đó lấy cái khăn hôm qua dì đã mua cho mình rồi nhanh chóng lau mặt, tiếp đó là tiến lại gần cái người cao hơn mình một cái đầu kia mà an ủi.

- Khả Như thương anh tiểu Nam nhất nhất luôn!
Sau đó hôn nhẹ lên má người đó rồi cười hì hì.

- Anh biết mà, Khả Như của anh là đáng yêu nhất!
Mỉm cười vui vẻ, tiểu Thừa Nam xoa lấy mái tóc bồng bềnh của cô gái nhỏ, sau đó cả hai cùng nhau nắm tay đi xuống lầu.

Chỉ là trong lúc bước xuống, trong lòng Khả Như có chút lo lắng, bà nội của anh tiểu Nam không thích cô, liệu rằng thấy hai người đi chung, bà ấy có mắng anh tiểu Nam hay không?
Mãi mê suy nghĩ mà cô bé không để ý rằng ở dưới đại sảnh còn có bóng dáng của hai người khác.

Thấy hai đứa trẻ đã xuống, Trịnh Tú Thi liền vui vẻ lên tiếng:
- Hai đứa mau xuống đây chào cô chú đi!
Nhìn thấy người thân quen, tiểu Thừa Nam vui vẻ chạy lại ôm chầm người phụ nữ trung niên với vẻ ngoài xinh đẹp rồi mừng rỡ nói.

- Cô Như Ngọc, cháu nhớ cô quá đi!
- Nè nè tiểu Nam, cháu như vậy chú sẽ buồn lắm nha!
Một người đàn ông với vẻ ngoài bảnh bao đang trò chuyện với Dương Thừa Hiên thì thấy biểu hiện của đứa nhỏ nên liền lên tiếng trêu chọc.

- Cháu cũng rất nhớ chú Quý Bình đó nha!
Tiểu Thừa Nam miệng nở nụ cười thật tươi nhìn người đàn ông kia, sau đó như nhớ ra gì đó liền buông người phụ nữ tên Như Ngọc kia ra rồi chạy về phía Khả Như tiếp đến là nắm lấy tay cô bé vui vẻ lên tiếng.

- Đây là Khả Như, em ấy là người đáng yêu nhất trên đời này!
Hai người lớn nghe thấy lời này của tiểu Thừa Nam cũng không nói gì mà chỉ mỉm cười nhìn về phía cô bé bên cạnh cậu.

Gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn, đôi mắt to tròn vô cùng có hồn, chỉ có điều hình như cô bé hơi gầy thì phải?
Người phụ nữ nhìn chầm Khả Như một hồi liền đứng lên bước lại gần cô bé rồi mỉm cười.

- Cô là Liễu Như Ngọc, rất vui được gặp con!.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 6: 6: Đi Chơi


Cô là Liễu Như Ngoc, rất vui được gặp con!
- Còn chú là Diệp Quý Bình!
- Con...con là Khả Như, xin chào...xin chào hai người!
Khả Như vẻ mặt ngượng ngùng mà cúi đầu xuống chào hai người kia.
Thấy cô bé ngoan ngoan lại lễ phép như vậy cả hai nhìn nhau gật đầu mỉm cười.
Liễu Như Ngọc nhẹ nhàng đặt tay lên đầu của cô bé rồi dịu dàng lên tiếng:
- Khả Như thật là ngoan nha! Con có muốn đi công viên giải trí không?
Nghe thấy hai chữ "công viên", đôi mắt của Khả Như liền sáng lên, sau đó vui vẻ hỏi:
- Thật...thật không ạ? Con...được đi công viên ạ?
- Đương nhiên là được rồi!
Liễu Như Ngọc mỉm cười vui vẻ.

Ánh mắt cô nhìn Khả Như hiền dịu như cái nhìn của một người mẹ.
Thấy hai người như vậy, ba người kia cũng cảm thấy an tâm.

Trịnh Tú Thi mỉm cười, sau đó đi đến chỗ của hai đứa trẻ và Liễu Như Ngọc rồi nói:
- Được rồi, Khả Như và tiểu Nam chúng ta mau đi thay đồ thôi!
Nghe mẹ mình nói vậy, tiểu Nam liền lập tức vui vẻ.

Cậu khẽ đưa mắt nhìn cha mình như muốn hỏi rằng ông ấy có đi hay không, thấy ánh mắt của con trai, Dương Thừa Hiên bỏ đi vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày mà từ tốn gật đầu.
Nhận được câu trả lời của ba mình, trong lòng tiểu Thừa Nam liền ngập tràn vui vẻ.
Thật tốt quá! Ba cậu hôm nay có thể đi chơi cùng mọi người rồi!
Nhìn thấy sự vui vẻ đó của con trai, Dương Thừa Hiên có chút đau lòng.

Do công việc lúc nào cũng bận rộn mà hắn với tiểu Nam chưa từng có nhiều khoảnh khắc vui vẻ.

Mỗi khi có thời gian để đến trường đóa thằng bé tan học hắn đều thấy được vẻ mặt mong ước của nó khi nhìn chầm vào gia đình của những đứa trẻ khác.

Người làm cha như hắn, xem ra đúng là có chút thất bại.
Thấy vẻ mặt buồn bã của bạn mình, Diệp Quý Bình một bên mỉm cười nhìn bóng dáng của ba người hai trẻ một lớn rời đi rồi chậm rãi lên tiếng.
- Nào anh bạn, cảm thấy ganh tỵ hả?
- Cậu câm đi!
- Xấu hổ rồi! Haha, các nhân viên của cậu mà thấy được vẻ mặt này không biết sẽ hả dạ biết bao!
- Như Ngọc, cô có thể khóa miệng của cái tên điên này lại không?
Dương Thừa Hiên lạnh lùng nhìn vẻ mặt ngả ngớn của người kia nói.

Cái tên này dù có bao nhiêu tuổi thì cái tính khó ưa vẫn không bao giờ đổi.
Thấy chồng mình vui vẻ như vậy, Liễu Như Ngọc cũng chỉ mỉm cười.
Quý Bình đúng là...lúc nào cũng thích chọc phá anh Dương...hai người này....sao có thể làm bạn hay vậy chứ? Đúng là trẻ con!
........

- Ở đây thật đẹp nha!
Khả Như nhìn công viên to lớn ở trước mắt mình không khỏi kinh ngạc.

Cô bé thường nghe thấy những đứa trẻ khác nhắc đến công viên giải trí nhưng chưa bao giờ được tận mắt nhìn thấy.

Cô cứ ngỡ cả đời cũng sẽ không có cơ hội...vậy mà không ngờ...
- Khả Như không cần ngại, con muốn chơi trò gì thì cứ nói với cô hoặc Thi Thi là được!
Liễu Như Ngọc khom người nói với cô bé, nhận được cái gật đầu cùng ánh mắt sáng rực lấp lánh tựa mặt trời kia, trong lòng liền không nhịn được muốn ôm lấy cô gái nhỏ này.

Thật là đáng yêu!
Sau khi mua vé, hai người phụ nữ cùng với hai đứa trẻ cùng nhau khám phá các trò chơi, còn hai người đàn ông thì chẳng khác nào vệ sĩ mà chỉ từng bước theo sau bốn người phía trước.
Các bà mẹ hay các thiếu nữ xung quanh nhìn thấy họ liền không khỏi trố mắt khen ngợi.
- Ai da, chồng nhà người ta thật tốt biết bao không bù cho cái ông nhà mình.
- Anh thấy chưa, đây mới gọi là đàn ông lý tưởng, thấy ánh mắt người ta không? Mau học hỏi đi!
Những người đàn ông và những thanh niên xung quanh chỉ đành bất lực mà nghe tiếng càm ràm của người bên cạnh.
Nhìn là biết họ đều là người giàu có, sao có thể đi so sánh như vậy chứ? Thật bất công!
Tuy trong lòng thầm than vãn nhưng họ cũng không tránh khỏi khâm phục và ghen tỵ với hai người đàn ông xuất chúng đó.
Nhìn họ quả thật rất đẹp nha, không khác gì các thanh niên trẻ tuổi, nếu không nhìn thấy dáng vẻ chửng chạc cùng với ánh mắt nghiêm nghị và cả hai đứa bé phía trước thì họ còn tưởng hai người đó là hai thanh niên chỉ mới hai mươi mấy tuổi.

Chưa kể đến hai người phụ nữ kia cũng vô cùng xuất sắc nha, ăn mặc tuy không quá phô trương nhưng lại tỏa ra khí chất hơn người, gương mặt lại trắng trẻo không có tì vết, nhìn chẳng khác nào thiếu nữ đôi mươi.

||||| Truyện đề cử: Bác Sĩ Lục! Em Đừng Hòng Chạy |||||
Còn về hai đứa trẻ phía trước thì khỏi phải nói rồi.

Đáng yêu y như công chúa và hoàng tử vậy.

Nhìn cái đầm xanh mà cô bé đó đang mặc kìa, thật là đáng yêu chết đi được! Còn cậu bé đó tuy còn nhỏ nhưng vẻ mặt đã sáng sủa bảnh bao.

Chắc chắn sau này hai đứa nhóc này sẽ là soái ca và mỹ nữ.
Sáu người đi đến đâu đều thu hút ánh mắt của người khác khiến hai ông bố không khỏi thở dài nhưng chỉ cần nhìn thấy gia đình mình vui vẻ liền mỉm cười xem như không có chuyện gì.

Đối với họ, gia đình là quan trọng nhất, bất kể có chuyện gì xảy ra chỉ cần không tổn hại đến những người thân yêu của họ thì mọi thứ đều không đáng để nhắc đến!.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 7: 7: Trò Chuyện


Anh tiểu Nam mau cùng em chơi trò này đi!
Khả Như mặt mày tràn đầy sức sống nắm lấy cánh tay của tiểu Thừa Nam kéo đến khu vòng đu quay.
- Được rồi, em đi từ từ thôi!
Tiểu Thừa Nam thở dài, có chút bất lực nhìn cô gái nhỏ.

Đúng là con nít mà....
- Hai dì cũng lại đây chơi với tụi con đi!
Khả Như thấy Trịnh Tú Thi và Liễu Như Ngọc đứng mỉm cười liền vẫy tay gọi.

Chơi trò chơi phải chơi cùng mọi người thì mới vui!
- Được rồi! Nghe theo công chúa nhỏ hết!
Hai người lớn mỉm cười, sau đó cũng chạy đến chỗ hai đứa trẻ.

Xung quanh họ ngập tràn tiếng cười, khiến ai nghe thấy cũng đều vui lây.
Dương Thừa Hiên và Diệp Quý Bình ngồi ở ghế đá ngước mắt nhìn bốn người.

Hai người đàn ông mỉm cười, ánh mắt ngập tràn sủng nịnh dành cho vợ và con mình.
- Nè Thừa Hiên, người đàn bà kia vẫn còn nhắm đến gia đình cậu sao?
Diệp Quý Bình không muốn phá hỏng không khí gia đình nên đã im lặng không nhắc đến chuyện này.

Nhưng bây giờ chỉ còn lại hai người đàn ông nên cũng muốn làm rõ chuyện mình đang giữ trong lòng.
- Ừ, nhưng dù sao những chiêu trò đó chả có gì mới lạ! Bà ta tưởng chỉ dựa vào danh tiếng của chồng mình thì liền có thể hạ bệ chúng tôi sao? Đúng là nực cười!
Dương Thừa Hiên nhếch mép, vẻ mặt hiện lên nét sắc lạnh.

Chỉ cần nghĩ đến những chuyện người đàn bà vô liêm sĩ đó gây ra thì hắn chỉ muốn bóp ch3t và khiến bà ta cả đời sống trong dằn vặt, đau đớn.
- Tôi cũng biết đối với những trò ngu ngốc đó sẽ không làm khó cậu.

Nhưng cậu cũng phải cảnh giác, dẫu sao bà ta cũng từng làm loạn một lần rồi! Chậc, càng nghĩ càng cảm thấy bà ta không biết xấu hổ!
Diệp Quý Bình ánh mắt tỏ vẻ khinh bỉ, không chỉ mình Dương Thừa Hiên cảm thấy tức giận đối với người đó, mà còn cả y cũng không ngoại lệ.

Một kẻ độc ác như bà ta, có chuyện gì mà không dám làm.

Nếu không có bà ta thì cuộc sống của hai gia đình đã vô cùng hạnh phúc.

Vả lại nếu không có những thủ đoạn đáng khinh đó thì vợ của y cũng chẳng phải chịu khổ suốt cả một thời gian dài...
Chỉ cần nghĩ đến những cảnh tượng đã từng xảy ra, ánh mắt của y liền không tránh được mà nổi lên sát khí.
- Tôi biết cậu cũng rất hận bà ta, nhưng dẫu sao cũng là tôi liên lụy gia đình cậu.

Dù muốn trả thù thì cũng đừng để bản thân gặp nguy hiểm.

Cậu mà có chuyện gì thì cả nhà cậu sẽ rất lo lắng, nhất là vợ của cậu chắc chắn sẽ rất thương tâm.
Là bạn bè từ thuở còn nhỏ, làm sao Dương Thừa Hiên không hiểu tính bạn mình.

Diệp Quý Bình luôn là người cười cười, nói nói, có thể sẽ khiến mọi người cảm thấy rất dễ gần nhưng thực chất đó chỉ là một lớp mặt nạ mà Diệp Quý Bình đeo vào.

Còn con người thật thì lại nhẫn tâm máu lạnh đến mức không ngờ được.

Chỉ duy nhất ở cạnh gia đình hoặc bạn bè thân thiết thì mới có thể buông lõng cảnh giác và sống thật với chính mình.
- Ây da, cậu không cần nói thì tôi cũng biết! Dẫu sao Như Ngọc đã chịu quá nhiều thương tổn rồi, người làm chồng này sao có thể khiến cô ấy gặp thêm khổ sở!
Diệp Quý Bình ngã người dựa vào ghế đá, ánh mắt vẫn luôn hướng về vợ mình.

Nụ cười của Như Ngọc rất đẹp, cả đời này y cũng luôn muốn giữ nó rực rỡ như vậy...
- Khả Như tựa như một thiên thần vậy.

Nhờ có con bé mà nụ cười của Như Ngọc càng thêm rực rỡ...

Dương Thừa Hiên cũng gật đầu thừa nhận.

Quả thật cô bé Khả Như này vô cùng đáng yêu và xinh xắn, cả vợ hắn, con trai hắn và cả chính hắn cũng đặc biệt yêu thích con bé dù chỉ là mới gặp.
Nhưng dẫu vậy...mẹ của hắn lại không chấp nhận Khả Như cho nên chỉ có thể giao con bé cho Quý Bình và Như Ngọc.

Hắn chắc chắn hai người này sẽ yêu thương con bé như con ruột của mình.

Như vậy thì đã là cách giải quyết tốt đẹp nhất.
- Hai chú mau đến đây chơi đi cùng với mọi người đi!
Khả Như vẫy tay, dưới ánh nắng mặt trời, gương mặt cô bé càng thêm tươi tắn.

Khẽ liếc nhìn nhau, hai người đàn ông đứng dậy sau đó từng chút tiến về phía bốn người trước mặt.
Không gian yên bình này là điều tốt đẹp nhất trên thế giới!.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 8: 8: Chấp Nhận Hay Từ Chối


Hôm nay thật là vui quá đi!
Khả Như nhảy cẩn lên, ánh mắt lấp lánh như những vì sao sáng.

Quả thật đây là lần đầu tiên trong đời mà cô bé được vui chơi thoải mái đến vậy.

Cứ nghĩ đến liền không kìm nỗi được nụ cười.
Ây da có thể tối nay cô bé sẽ lại bị mất ngủ cả đêm vì niềm vui quá lớn.
- Được rồi, Khả Như chúng ta mau đi rửa tay thôi.

Mọi người đang đợi cơm đó!
Tiểu Thừa Nam nhìn thấy Khả Như vui vẻ trong lòng cũng ngập tràn cảm giác hạnh phúc.

Cậu nắm lấy bàn tay nhỏ của cô bé, sau đó cả hai cùng vào nhà tắm để vệ sinh chân tay.

Tiếp đến là cùng dắt tay nhau đi đến bàn ăn.

Chỉ là khi đến nơi, Hoàng Kỷ Hạ đã đợi sẵn.
- Bà nội!
- Cháu...cháu chào bà!
Khả Như nhìn thấy người trước mặt trong lòng liền bắt đầu lo lắng.

Cô bé biết bà nội của anh tiểu Nam không thích mình, nếu bây giờ cô ăn chung với mọi người thì dì chắc chắn sẽ bị bà mắng...
- Suy nghĩ cái gì, mau vào đây ngồi, ta không thích ăn đồ ăn nguội!
Thấy biểu cảm né tránh kia, Hoàng Kỷ Hạ cũng liền biết cô nhóc này vẫn còn sợ hãi mình.

Nhưng dẫu vậy bà cũng chẳng phải dạng người thuộc kiểu ngon ngọt, do đó thái độ đối với cô bé vẫn chỉ không mặn cũng chẳng nhạt.
- Vâng...vâng ạ!
Hai đứa trẻ cùng nhau ngồi vào bàn ăn, những người lớn biết tính tình của Hoàng Kỷ Hạ cũng không tránh khỏi thở dài.

Khẽ đưa mắt nhìn về phía Khả Như, họ chỉ biết lắc đầu, lão phu nhân trước giờ luôn là khó ở như vậy.

Dù là con cháu ruột thịt cũng không có ngoại lệ huống chi Khả Như còn là một người ngoài.
Hai vợ chồng nhà họ Dương nhìn nhau, sau đó lại nhìn hai vợ chồng nhà họ Diệp.

Bây giờ có lẽ là lúc thích hợp nhất để nói về chuyện nhận nuôi con bé.
Trịnh Tú Thi nở một nụ cười tươi, sau đó gắp một cái đùi gà cho Khả Như rồi lên tiếng:
- Món gà này rất ngon, con ăn nhiều vào nhé!
- Cảm...cảm ơn dì!
- Phải rồi Khả Như...về chuyện nhận nuôi của con...
Nghe đến đây, ánh mắt của cô bé thoáng trầm xuống nhưng vì đang cúi đầu nên tóc đã che đi nửa khuôn mặt khiến mọi người không để ý chỉ duy nhất hai người chú ý là Hoàng Kỷ Hạ và tiểu Thừa Nam ngồi bên cạnh cô bé.

- Vâng...mọi người quyết định sao ạ?
Giọng nói không to cũng chẳng nhỏ nhưng dễ dàng nghe ra sự mất mát.

Dù có chút không đành lòng nhưng Trịnh Tú Thi cũng biết đây là cách lựa chọn tốt nhất bây giờ cho nên cô chỉ có thể thẳng thắng nói rõ ràng cho cô hé hiểu.
- Về chuyện đó, cô Như Ngọc và chú Quý Bình rất yêu thích con! Vì thế họ muốn nhận con làm con nuôi, Khả Như con cảm thấy thế nào?
Ngje được hai cái tên ấy Khả Như không khỏi chớp mắt ngạc nhiên.

Vậy là người nhận nuôi cô bé là hai cô chú đáng yêu này sao?
Khẽ đưa mắt nhìn hai người lớn nhà họ Diệp thấy họ cũng đang mỉm cười nhìn mình, Khả Như có chút ngượng ngùng, trong lòng không tránh khỏi sự vui sướng.
Nếu là hai cô chú ấy thì sau này cô vẫn sẽ được gặp lại mọi người phải không?
Sau này cô vẫn có thể chơi đùa cùng anh tiểu Nam...nếu như vậy thì thật quá là tốt!
- Khả Như...con cảm thấy như thế nào?
Vì suy nghĩ cho cảm thụ của cô bé nên Trịnh Tú Thi khá cẩn trọng mà đặt câu hỏi.

Nhưng rồi khi nhìn thấy ánh mắt phát sáng của Khả Như thì cô liền có thể thở phào nhẹ nhõm.
- Vâng...nếu được như vậy thì thật tốt!
- Nhưng...nhưng mà...
Khả Như có chút ấp úng không biết phải nói sao.

Thấy sự lắp bắp của cô bé, Trịnh Tú Thi mỉm cười hiền dịu hỏi:
- Có chuyện gì sao Khả Như?
- Sau...sau này, con có thể đến đây nữa được không ạ? Con...có thể cùng vui chơi với anh tiểu Nam nữa không?
Nghe thấy lời này của cô bé, bầu không khí bỗng rơi vào khó xử.

Quả thật nếu con bé là con của gia đình nhà họ Diệp thì chuyện qua lại dĩ nhiên không có vấn đề.

Nhưng điều quan trọng ở đây là quyết định của lão phu nhân...liệu bà ấy có chấp nhận cho con bé quay lại không?
- Muốn đến đây thì cứ việc đến, dẫu sao thì thằng nhóc này cũng rất thích ngươi!
Hoàng Kỷ Hạ cũng cảm nhận được sự im lặng trên bàn ăn nên lên tiếng phá giải.

Dẫu sao bà ta cũng không phải người không biết lý lẽ.

Con bé Khả Như này ngoan nhoãn như vậy...làm khó con bé cũng chẳng hay ho gì.
- Bà nội à!
Tiểu Thừa Nam nghe bà mình nói như vậy liền không tránh khỏi có chút đỏ mặt, cậu bé ngượng ngùng vùi đầu vào chén ăn cơm.
Những người còn lại thì liền đồng loạt thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Có câu này của lão phu nhân thì mọi thứ liền có thể giải quyết rồi!.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 9: 9: Em Gái


Tối hôm đó...
- Nè..anh tiểu Nam, anh ngủ chưa?
Khả Như hơi cự quậy, cô bé ngước đôi mắt to tròn nhìn cậu bé nằm bên cạnh mình.
- Suỵt, em mau ngủ đi!
Tiểu Thừa Nam có chút cau mày, cô bé ngốc này sao vẫn chưa chịu ngủ?
Như cảm giác được ánh mắt đó của cậu, Khả Như nhỏ giọng bên cạnh thì thầm:
- Em ngủ không được, với lại ngày mai là em dọn đi rồi...
Khả Như có chút rầu rĩ lên tiếng, không phải là cô không muốn ngủ nha, mà tại hai con mắt của cô cứ không chịu nhắm lại...
- Em mà không ngủ sớm thì sẽ biến thành mụ phù thủy già nua!
Tiểu Thừa Nam cố tình gặng giọng tỏ vẻ uy h**p nhưng mà hình như nó không có tác dụng với Khả Như cho lắm.
Cô bé bĩu môi, giọng nói không khác gì mèo con đang giương nanh múa vuốt:
- Anh lại bịa chuyện chọc ghẹo em, tối hôm qua anh cũng nói ăn nhiều đồ ngọt sẽ biến thành mụ phù thủy.

Em mới không ngu ngốc bị anh lừa gạt!
- Được rồi, được rồi, Khả Như rất thông minh, không ai có thể lừa gạt em!
Tiểu Thừa Nam thở dài bất lực, cô nhóc này đúng là vô cùng đáng yêu nhưng mà miệng lưỡi cũng không kém cạnh gì đâu.

Hửm trong giống một bà cụ non.
Bất chợt trong đầu tiểu Thừa Nam nghĩ đến hình ảnh Khả Như biến thành một cụ già tóc trắng suốt ngày cằn nhắn liền không nhịn được mà phát ra tiếng cười.
- Anh cười gì vậy?
- Không...không có gì! Được rồi! Em mau ngủ đi!
- Nhưng mà em không buồn ngủ...
- Em đúng là rắc rối, hừm...hay anh kể chuyện cho em nghe nhé!
Tiểu Thừa Nam suy tư một hồi rồi lên tiếng.
- Anh....có biết kể không?
Giọng nói Khả Như có chút nghi hoặc.
- Cái con nhóc này, dám coi thường anh hả, mau chóng nhắm mắt lại mà nghe anh đây kể chuyện!
- Vâng..vâng, em biết rồi!
Khả Như bật cười sau đó vội vàng nhắm mắt theo lời của tiểu Thừa Nam.
- Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng nọ...
.....................
- Khả Như...Khả Như...KHẢ NHƯ!!!
- Á...
Cô gái trên giường bật dậy hoảng hốt.
"Cái gì vậy chứ cô đang ngủ mà!!"
- Mau vệ sinh sạch sẽ rồi xuống ăn sáng!
Giọng nói trầm ấm dịu dàng vang lên khiến cô gái vô thức ngẩng mặt nhìn.
Hừm...phải nói sao nhỉ? Người con trai trước mắt cô vô cùng tuấn tú, đôi mắt của anh ấy như viên ngọc trai to tròn lấp lánh, sóng mũi thì lại cao thẳng tấp, đôi môi thì mỏng tựa như miếng đào người ta cắt ra...!
Trên người anh ấy chỉ vận một bộ quần áo bình thường nhưng lại không thể che đi sức hút vốn có.

Dáng người cao gầy, đôi chân dài chuẩn khuôn mẫu, nước da thì hơi trăng trắng cộng với mái tóc nâu gọn gàng quả thật là tuyệt mỹ! Chưa kể đến những thớ cơ bắp cuồn cuồn kia nữa, oa thật là khiến người ta muốn phạm tội mà!
- Em nhìn đủ chưa? Lúc nào mới sáng sớm em cũng nhìn anh như sinh vật lạ vậy!
Chàng trai thở dài bất lực, anh không biết vì lý do gì mà cô nhóc này luôn nhìn anh như người ngoài hành tinh.
- Thì tại anh đẹp mà! Hì hì, em đi rửa mặt đánh răng đây!

Cô gái mỉm cười tinh nghịch làm hai cái lúm đồng tiền bên má hiện rõ, sau đó liền một cái vèo chạy vào nhà tắm để chuẩn bị.
Chàng trai nhìn hành động đó không nói gì chỉ lắc đầu cam chịu.

Nói sao đây, cô nhóc này lúc nào cũng như trẻ con...
- Anh xuống dưới trước đó!
- Ừm...em xuống liền!
.................
- Xong rồi!
Cô gái nhìn bản thân trong gương rồi tự giơ ngón cái lên như khen thưởng cho chính mình.
- Tươm tất, sạch sẽ!
- Hừm...không biết hôm nay anh tiểu Nam sẽ chuẩn bị món gì?
Không suy nghĩ nhiều, cô gái bắt đầu đi xuống phòng ăn.
"Hình như dì và chú vẫn chưa về..."
- Khả Như, em đừng có chậm chạp như vậy!
Dương Thừa Nam đã ngồi vào bàn ăn chờ đợi, nghe thấy tiếng bước chân anh ngẩng mặt ngước nhìn cô gái vừa đi vừa suy nghĩ kia.
Cái con bé Khả Như này, ngoài tuổi tác và ngoại hình của em trưởng thành ra thì những thứ còn lại vẫn chỉ mãi là trẻ con.
Nhưng mà...nói gì thì nói..
Khả Như quả nhiên càng lớn càng xinh đẹp..
Gương mặt con bé tuy không phải nhỏ nhắn nhưng cũng không đến mức to tròn, ngoài ra điểm nhấn khiến anh cảm thấy đáng yêu trên khuôn mặt ấy phải kể đến hai cái má phúng phính như bánh bao và cộng thêm cả hai lúm đồng tiền tươi tắn.

Mỗi lần nhìn thấy là chỉ muốn cắn và véo cho thỏa thích!
Đôi mắt của em ấy càng lớn càng to tròn và long lanh hơn, bất kể ai cũng dễ dàng bị cuốn hút vào nó.

Có thể nói đôi mắt của con bé như những vì sao trên bầu trời đêm vậy nhưng cũng có đôi lúc lại thăng trầm và tươi mát tựa sóng biển dạt dào của đại dương sâu thẳm.

Chưa kể đến sóng mũi của em ấy cũng khá cao, đôi môi thì chẳng khác gì trái dâu tây tươi ngon mọng nước, nó hồng hồng, xinh xinh, nhìn một cái là muốn nếm thử vị ngọt...
Ể khoan đã...anh đang suy nghĩ gì vậy?
Có phải là bị bệnh rồi không? Sao có thể suy nghĩ như vậy? Không được! Không được!
Không được có suy nghĩ bi3n thái đó! Khả Như là em gái bé bỏng của anh!
Đúng vậy! Không thể suy nghĩ sai lệch như vậy!
Con bé cũng như những thiếu nữ bình thường khác thôi!
Nhưng...tại sao mỗi khi nhìn vào đôi mắt to tròn ấy và nụ cười rạng rỡ kia thì anh lại...
Có phải cảm xúc của anh dành cho Khả Như....nó không đơn thuần như anh nghĩ?
Ái lại nghĩ đến nó nữa!! Chết tiệt!
- Anh bị gì vậy, sốt hả?.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 10: 10: Uất Ức


Anh bị gì vậy, sốt hả?
Nhìn thấy gương mặt đỏ như cà chua của Dương Thừa Nam, Khả Như trộm cười thầm trong lòng, sau đó nhích đến gần, áp trán của mình lên trán anh.
- Kh....Khả...Khả Như...em..em làm cái trò gì vậy hả?
Dương Thừa Nam kinh ngạc sau đó liền vội vàng đứng dạy né tránh.

Chết tiệt, sao tim của anh lại đập nhanh như vậy?
- Làm gì chứ? Em đang xem anh có sốt không mà? Không phải tụi mình lúc nhỏ vẫn luôn vậy sao?
Khả Như bĩu môi, cố tình tiến thêm một bước nhưng chưa tới gần được Dương Thừa Nam thì anh đã quay lưng bỏ đi.
- Anh đi làm! Em...em kêu tài xế chở mình đi học đi! Còn nữa...chúng ta đã lớn rồi, em nên tiết chế hành dộng của mình lại!
Nhìn bóng lưng của người con trai trước mặt, trái tim Khả Như có chút đau nhói, cô mím chặt môi, cảm giác buồn bã cứ thế dâng lên trong lòng.
"Chuyện chúng ta không còn là trẻ con, em đương nhiên biết....những hành động này...không phải là em cố tình muốn anh hiểu sao? Nhưng tại sao...em đã thể hiện như vậy mà anh vẫn không nhận ra?"
...........
- Khả Như!
Mang tâm trạng buồn bã đến trường, Khả Như cứ nghĩ bản thân hôm nay sẽ như một người máy không sức sống.

Nhưng mà cô lại quên mất một người.

Nếu có người này thì cho dù là ngày mưa sầu não chắc hẳn cũng sẽ biến thành ngày nắng rộn ràng.
- Nè Khả Như tiểu thư, cậu bị sao vậy? Sao mặt mày cứ như con chó mặt xệ vậy?
Nam thiếu niên đưa tay quơ quơ trước mặt Khả Như.

Sau đó định vỗ một cái vào lưng cô nhưng chưa kịp đã bị chặn tay lại.
- Dương Thần! Cậu đừng có chọc tớ!
Khả Như làu bàu, cả người cứ như xác sống mà di chuyển.
"Hôm nay cậu ấy bị gì vậy chứ? Hửm....không lẽ.."
- Nè, lại là anh Thừa Nam phải không? Cậu cũng biết anh....ơi nè nè sao lại khóc thế hả?
Đang nói giữa chừng thì cảm nhận tay mình có chút ướt, Dương Thần bất ngờ rồi chuyển sang trạng thái hoảng loạn khi thấy cô bạn yêu quý của mình rơi nước mắt.
Năm phút sau....
- Đó....cậu nói xem...mỗi khi...mỗi khi...tớ muốn thân mật với anh ấy thì đều bị phản ứng như vậy? Bộ....bộ tớ là quái vật hay sao? Còn....còn nữa mấy người con gái khác thì được ở gần anh ấy, cô tiểu thư nhà họ Hà kia đó, lúc nào cũng kè kè anh ấy, còn anh ấy thì sao, ngu ngốc...ngốc đến nỗi không biết người ta thích mình! Tớ tự hỏi anh ấy làm giám độc kiểu gì vậy chứ? Cô chú mà biết anh ấy như vậy chắc chắn....chắc chắn sẽ hối hận khi giao công ty cho anh ấy....

Khả Như vừa khịt mũi vừa buông ra hết những lời mình giữ trong lòng.

Mấy bữa trước cô tiểu thư kia diện cớ tới tìm anh tiểu Nam cô đã nhẫn nhịn rồi vậy mà hôm nay anh ấy lại đối xử với cô như người ngoài hành tinh...đúng là tức chết mà!!!
- Được rồi, cậu ghen chứ gì?
Dương Thần mỉm cười rồi nghiêng đầu sang một bên nhìn Khả Như.

Nụ cười của Dương Thần cũng như con người của cậu ấy vậy rực rỡ và ấm áp, nhìn thấy nụ cười "tâm đắc" này của bạn mình trong lòng Khả Như cũng có chút nhẹ nhõm.
Nhưng mà những uất ức trong lòng cô vẫn chưa hết đâu! Dương Thừa Nam chết tiệt, cầu trời cho anh bị ắt xì đến cảm luôn!!
Ở một nơi nào đó...
- Ắt xì...ắt xì....
- Giám....Giám độc, từ nãy giờ cậu đã ắt xì lâu lắm rồi đó! Có phải là bệnh rồi không?
Trợ lý thân cận ngồi kế bên thấy anh không ngừng nhảy mũi liền lo lắng cất tiếng hỏi.
- Không sao! Chắc là thời tiết có chút lạnh! Mau đem hồ sơ của Hà thị đến đây cho tôi!
Dương Thừa Nam lấy khăn lau nước mũi rồi phất tay bảo trợ lý đi làm việc.
"Ắt xì như vậy...không phải là em ấy đang nguyền rủa mình chứ? Con bé này....không bao giờ chịu lớn!"
"Nhưng mà ban nãy...dường như em ấy rất buồn...cả ánh mắt cũng toàn là mất mát...."
..........
#Dương Thần không phải nam phụ chung tình trong truyền thuyết đâu nha mọi người!.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 11: 11: Tỏ Tình


Thôi nào, cả ngày hôm nay cậu than chưa đủ sao? Mà sao cậu không tỏ tình thẳng đi, biết đâu sẽ có cơ hội!
Dương Thần vừa gậm ổ bánh mì vừa liếc mắt qua bên cạnh mình nói.

Tuy tâm trạng của Khả Như đã đỡ hơn ban sáng nhưng mà vẻ mặt cũng chẳng có gì gọi là thoải mái.

- Tớ mà tỏ tình với anh ấy có khi anh ấy tống cổ tớ về nhà không chừng!
Khả Như thở dài chán nản, tỏ tình hả? Cô đương nhiên có nghĩ đến rồi! Nhưng mà! với tính cách của tiểu Nam và sự hiểu biết của cô đối với anh thì chắc chắn khi cô tỏ tình xong bản thân sẽ bị từ chối một cách thê thảm.

Nghĩ đến đó cô lại cảm thấy bất lực và bực bội, đáng ghét! Ai cần anh ấy coi là em gái chứ?
- Gì chứ? Cậu không thử thì làm sao biết, nghe tớ đi, thử bày tỏ tình cảm với anh ấy xem sao!
Dương Thần không đồng ý với cách nói của Khả Như, tuy cậu không hiểu rõ anh Thừa Nam bằng Khả Như nhưng cậu có thể cảm nhận được, anh ấy đối với Khả Như có một chút tình cảm đặc biệt, nhưng mà! dường như anh ấy cũng không nhận ra, hai con người này! thật là hết nói!
- Tớ!.

tớ sẽ thử suy nghĩ!
- Hmm cũng được, cậu cứ cho bản thân và anh ấy thêm chút thời gian, lúc đó chắc!.

- Cậu chủ!
Bất chợt một giọng nói trầm thấp cắt ngang lời của Dương Thần.

Đó là một chàng trai độ chừng hai mươi mấy tuổi, dáng người cao lớn, vận một bộ đồ vest lịch sự cùng với thái độ thận trọng cúi đầu.

- Anh tiểu Nghi!!
Dương Thần vừa nhìn thấy người con trai ấy liền lập tức vui vẻ mà chạy đến bên cạnh anh ta.

Nhìn hành động của bạn mình, Khả Như bĩu môi, trong lòng thầm khinh bỉ cái người có sắc quên bạn kia.

.

- Khả Như, tớ về trước nha, tạm biệt!
- Tạm biệt!
"Haiz!.

A Thần cũng bỏ mình rồi, thật chán quá đi! mà không biết anh ấy đang làm gì nhỉ?"
"Không được! Không được! Không được nghĩ đến con người xấu xa ấy! Không được!"
Khả Như liên tục lắc đầu như muốn hình ảnh của người con trai đáng ghét kia rời khỏi tâm trí mình.

Điều đó khiến cho những người xung quanh không khỏi thì thầm bàn tán.

- Nè, cậu ấy bị sao vậy?
- Sao tớ biết được? Chắc là! sốc tâm lý chăng?
- Nghe cũng có vẻ đúng! chắc cậu ấy áp lực quá chăng? Dù gì cũng là học sinh xuất sắc của trường mà!
- Xí cậu ta chỉ được cái ra vẻ, làm như vậy không chừng là muốn gây sự chú ý cho người khác!
Những lời bàn tán không ngừng vang lên, còn người đang là chủ đề của tất cả thì vẫn ngây ngô chưa biết gì mà chỉ tập trung loại bỏ hình ảnh của ai đó.

- Khả!.

Khả Như.

.

Vừa mới đi vài bước chân bỗng Khả Như đã bị một cậu trai cản lại.

Cậu này! hình như học lớp kế bên thì phải?
Mặt mày đỏ như vậy, còn có! bức thư? Chẳng lẽ!
- Tớ! tớ thích cậu! Khả Như cậu!.

cậu có thể làm bạn gái tớ không? Không cần trả lời bây giờ! Bức thư này! bức thư này cậu đem về rồi hẵng đọc, sau đó!.

sau đó hãy trả lời tớ!
Nói xong liền dúi bức thư vào tay cô rồi quay lưng một mạch chạy đi.

Khả Như có chút bất lực nhìn lá thư trên tay! cái này có phải người ta thường gọi là "theo tình tình chạy mà chạy tình tình theo không"?
Chắc chắn ngày mốt phải nói rõ với cậu ấy! như vậy sẽ không gây tổn thương dài lâu!

- Anh tiểu Nghi, ngày mai em được nghỉ chúng ta đi xem phim đi!
Dương Thần ngồi ở ghế sau không ngừng ríu rít nói, mỗi khi ở cạnh anh tiểu Nghi cậu đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc!
- Cậu chủ, tôi còn có việc phải làm!
Người kia vẫn tập trung lái xe không quan tâm sắc mặt thất vọng của cậu.

- Vậy! vậy sao! Tiếc thật ha!
Cậu cố nở nụ cười miễn cưỡng, anh ấy! lúc nào cũng bận như vậy!
- Cậu chủ, cậu nên nhớ những gì ông bà chủ căn dặn!
Người kia khẽ đưa mắt lên gương chiếu hậu liền thấy vẻ mặt trùng xuống của Dương Thần, nhưng anh ta vẫn bình tĩnh lái xe không tỏ thái độ gì cứ như là chẳng thấy gì cả.

- Em!.

em biết rồi!
Dương Thần nắm chặt tay, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, tâm trạng cậu như có ngọn sóng cứ cuộn trào từng lớp!.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 12: 12: Nấu Ăn


Phù! Thật chán mà!
Khả Như vừa về đến nhà liền nằm lì lên ghế sofa, cô nhắm hờ mắt, sau đó đặt một tay lên trán.
Những câu nói của Dương Thần cứ thế ùa về khiến cô vừa vui lại vừa buồn.
Vui vì những lời nói ấy như một lời động viên dành cho cô, tuy là cô cũng không nghĩ sẽ làm theo lời của Dương Thần...dù gì cô vẫn không đủ can đảm để đối mắt với việc bị từ chối...
Còn buồn thì đương nhiên là vì người đó rồi! Cô thật sự không hiểu, chẳng lẽ từ trước đến nay, anh ấy chỉ xem cô là em gái hay sao? Chẳng lẽ cả một chút rung động anh ấy cũng chưa từng có?
Càng nghĩ thì lại càng bực bội.

Sao số cô lại khổ thế không biết? Tại sao lại đi có tình cảm với cái tên chẳng khác gì người máy không thấu hiểu về chuyện tình yêu đó chứ?
Càng nghĩ lại càng chán nản...
Thôi vậy! Ngủ một giấc rồi tính tiếp!
Rồi cứ thế cô chợp mắt và chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay...

.......
Cạch!
"Khả Như?"
Dương Thừa Nam vừa trở về nhà liền thấy Khả Như nằm ngủ trên sofa, anh nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng, sau đó chậm rãi tiếng về phía cô.
Bước đến gần, anh khẽ ngồi xuống sau đó nhẹ nhàng đưa tay xoa lên mái tóc bồng bênh của cô.
"Tóc của em ấy thật mượt..."
Nhìn cô gái đã chìm vào giấc ngủ nhưng miệng cứ lẩm bẩm cái gì đó khiến anh không khỏi có chút buồn cười, tuy không hiểu em ấy mơ thấy gì nhưng nhìn biểu cảm của gương mặt chắc hẳn là mơ thấy điều gì đó vui vẻ, cô bé này đúng là rất trẻ con!
Khẽ đưa mắt nhìn về phía nhà bếp.

Xem ra chút nữa anh nên làm món yêu thích của Khả Như cho em ấy ăn, con bé chuyên tâm trong việc học như vậy chắc hẳn là sẽ sinh ra mỏi mệt.
Vả lại dạo này em ấy cũng thường hay có những hành động lạ, có lẽ là tuổi nổi loạn chăng?
Mỉm cười nhìn cô gái trên ghế, anh đắp lên cho cô chiếc áo khoác của mình, sau đó xắn tay đi vào nhà bếp.
Mấy ngày nay là thời gian giúp việc trong nhà được nghĩ.

Cả bác quản gia cũng đã về với gia đình vài ba hôm, do đó việc ăn uống của cả hai đều do anh chuẩn bị nhưng cũng có lúc là sẽ mua đồ ăn bên ngoài vì anh có việc gấp cần giải quyết.
Bây giờ anh phải bắt đầu nấu ăn sau đó đi tắm rồi còn xem xét về các vấn đề lớn nhỏ trong công ty.

Như vậy có lẽ sẽ kịp với thời gian nghỉ ngơi, nếu không Khả Như sẽ lại cằn nhắn anh mãi.
Nhưng nghĩ đến dáng vẻ của cô anh lại không che giấu được nụ cười, những hành động của cô luôn khiến anh cảm thấy đáng yêu một cách không thể giải đáp.

Và điều đó khiến anh rất thích ở bên cạnh cô.

Dương Thừa Nam cứ ngỡ tình cảm ấy chỉ đơn giản là tình anh em nhưng thật chất hạt mầm tình yêu đã sinh sôi nảy nở, duyên phận của hai người đã nối chặt với nhau, dù có ra sao, hay làm gì thì cũng không thể gỡ bỏ....
........
- Ưm...mấy giờ rồi?
Khả Như dịu dịu mắt, hinh như cô ngủ khá lâu rồi thì phải?
Khẽ mở màn hình điện thoại lên xem thì thời gian đã điểm 8 giờ tối, cô khẽ vươn vai, bỗng phát hiện có thứ gì đó trượt khỏi người mình
- Hở?
"Chiếc áo khoác này...không phải là mình tặng anh ấy sao?"
Khả Như cầm chiếc áo trên tay khẽ vân vê.

Hình như....nó có mùi hương của anh ấy...
"A! Sao mình lại bi3n thái như vậy chứ?"
Cố gắng ngăn cản sự mê muội của bản thân, Khả Như dứt khoác đứng dậy, từng bước hướng về nhà tắm với ý muốn rửa mặt giúp bản thân tỉnh táo.
Chỉ là vừa đi mấy bước liền nghe thấy giọng nói thân thuộc:

- Em dậy rồi sao? Chút tắm sau cũng được, em đi rửa mặt rồi ra ăn cơm!
Dương Thừa Nam đặt món canh cải lên bàn sau đó ngước mắt nhìn cô khiến Khả Như có chút thẫn thờ.
Dáng vẻ nấu ăn của anh ấy...thật là soái quá đi!
Sao con người này làm cái gì cũng tỏ ra sức hút vậy chứ?
Nhìn cái tạp dề màu xám kia xem thật quá là hợp với anh ấy, còn cả cơ bắp của cánh tay nữa...thật là muốn sờ quá mà!
- Có chuyện gì sao?
Nhìn thấy vẻ mặt si mê của ai đó, Dương Thừa Nam tỏ vẻ không quan tâm mà quay lưng chuẩn bị chén đũa rồi từ tốn lên tiếng để giảm bớt không khí có chút....kỳ lạ...
- Kh...không có gì! Em đi rửa mặt!
Nói xong Khả Như liền phóng nhanh vào phòng tắm để lại một mình Dương Thừa Nam với tâm tình phức tạp.
........
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 13: 13: Hóa Ra Là Do Cô Lầm Tưởng


"Cánh gà cay?"
Vừa mới tắm xong nên tinh thần Khả Như vô cùng thoải mái.

Tuy vậy, khi đối mặt với Dương Thừa Nam cô vẫn có chút xấu hổ.

Dù sao sáng hôm nay anh ấy cũng thẳng thừng cự tuyệt hành động thân mật của cô, bây giờ cả hai lại đối diện cùng nhau ăn cơm, không khí chắc chắn sẽ không tránh khỏi có chút ngượng ngùng.
Nhưng mà...hình như chỉ có một mình cô nghĩ như vậy...
- Sao vậy, không phải đây là món em thich sao?
Thấy Khả Như cứ cầm đũa chọc chọc vào chén cơm suy tư gì đó khiến Dương Thừa Nam khó hiểu cau mày.

Không phải những lúc anh nấu món này Khả Như sẽ vô cùng vui vẻ mà thưởng thức sao?
Chẳng lẽ....!là vì chuyện hồi sáng?
Nghĩ đến khả năng này, trong lòng anh cũng bắt đầu dậy sóng.

Quả thật sáng nay anh nói vậy với cô cũng có chút không đúng, dù gì Khả Như trước giờ luôn chỉ dựa dẫm vào một mình anh, bây giờ lại bị anh "vô tình" tránh né chắc chắn trong lòng sẽ sinh ra buồn bã.

Vả lạ dù sao lúc sáng...anh cũng từng có suy nghĩ không đứng đắn...
- Chuyện hồi sáng....anh xin lỗi! Nhưng dù sao chúng ta cũng đã trưởng thành, anh không mong...chúng ta vượt quá giới hạn...em cũng biết, em là người em gái mà anh yêu thương nhất!
Dương Thừa Nam tưởng rằng nói rõ ràng sẽ khiến mọi chuyện được giải tỏa cũng như những cảm xúc không đứng đắn anh đang dành cho Khả Như sẽ ngừng lại nhưng khi nói ra anh lại không tài nào ngăn được sự bứt rứt trong lòng chính mình.
- Anh biết....mọi thứ rồi?
Khả Như đặt chén xơm xuống bàn, đầu cúi thấp xuống che đi ánh mắt phức tạp của mình.
Anh ấy nói vậy....là đã biết tình cảm của cô dành cho anh...và...cô đang bị từ chối sao?
- Em không hiểu...chúng ta rõ ràng, chẳng cùng huyết thống, không phải sao?
Đây là câu hỏi cô luôn giữ trong lòng, rõ ràng cả cô và anh đều không có bất kỳ quan hệ máu mủ nào nhưng tại sao anh ấy lại từ chối cô?
- Khả Như, tình cảm của em chỉ là nhất thời mà thôi, vì anh bao bọc che chở em quá nhiều nên mới khiến em lầm tưởng rằng đó là tình cảm trai gái!
Lầm tưởng?
Tình cảm mà cô dành hết cả trái tim vào lại bị gọi là lầm tưởng?
- Tại sao....lại không cho em cơ hội?
Cô nắm chặt hai tay, ngước đôi mắt đau lòng của mình nhìn thẳng vào anh.
- Chuyện này...
Dương Thừa Nam ngập ngừng, cố gắng né tránh ánh mắt của cô đang nhìn thẳng vào mình.

Chết tiệt! Cảm giác khó chịu này lại xuất hiện!
- Em hỏi anh là tại sao??
- Bởi vì anh không có tình cảm với em!
Câu nói ấy vừa thốt ra, không gian cũng chìm vào tĩnh lặng, Khả Như thẫn thờ, ánh mắt mông lung nhìn về phái trước..
Không có tình cảm?
Thật sự là không có tình cảm sao?
Cảm giác trong lồ ng ngực bây giờ là đau? Là thất vọng? Hay là cảm giác gì đó mà cô không thể thốt nên lời?
- Khả Như...anh xin lỗi! Nhưng...tình cảm không thể cưỡng ép được!
Phải rồi...tình cảm làm sao có thể cưỡng ép?
Cô yêu anh nhưng....cô lấy tư cách và cái quyền gì để bắt anh phải đáp lại tình cảm đó?
Cô...đã tự đánh giá bản thân quá cao?
Hay là vì...cô đã quá chìm sâu vào tình cảm đơn phương của chính mình?
Thật đáng cười làm sao! Người cô yêu hóa ra từ trước đến giờ chưa từng có giây phút nào rung động vì cô...mọi thứ chỉ đơn giản là do cô lầm tưởng...
- Em hiểu rồi!
Đáng lẽ ra...không nên quá chấp niệm vì một ai đó...đến cuối cùng...chính cô lại là người tự tổn thương chính mình....
- Chúng ta...vẫn là gia đình của nhau...
Dương Thừa Nam có chút ngập ngừng, ánh mắt khẽ liếc về phía cô, anh không muốn...mối quan hệ của cả hai sẽ có rạn nứt...
- Ừm...chúng ta...luôn là gia đình của nhau...
Nhưng em mãi mãi không thể ở bên anh săn sóc với tư cách là một người vợ.....
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 14: 14: Hoa Lưu Ly


"Tại sao lại không ngủ được chứ?"
Dương thừa Nam cứ hết xoay trái rồi lại xoay phải nhưng không tài nào có thể chìm vào giấc ngủ.
Những cảm xúc hỗn loạn, những suy nghĩ về chuyện bữa cơm lúc nãy cứ không ngừng quấy nhiễu anh.
Hình ảnh đau lòng của Khả Như, ánh mắt thương tâm mất mát của Khả Như và cả giọng nói chứa đầy sự bất lực của em ấy...
Dương Thừa Nam bật dậy, lấy một tay xoa trán mong rằng có thể giảm bớt những suy nghĩ ấy nhưng càng làm thế cảm xúc khó chịu trong anh càng dâng lên.
Bây giờ...anh muốn nhìn thấy Khả Như...
Nhưng...Khả Như có muốn nhìn thấy anh hay không?
Anh đã thẳng thừng từ chối tình cảm của em ấy, liệu...mối quan hệ của cả hai thật sự sẽ không rạn nứt sao?
Chết tiệt! Tại sao mọi thứ lại hỗn loạn như vậy chứ?
Anh bây giờ...cũng chẳng biết bản thân có thể làm gì để mọi thứ trở nên yên ổn...
Vù...
Một cơn gió lạnh bất chợt lướt qua thu hút sự chú ý của anh cũng như giúp anh bình tĩnh lại...
Dương Thừa Nam thở dài, cả chuyện đóng cửa sổ mà anh cũng quên mất.
Chậm rãi đứng dậy rồi đi lại cửa sổ, khẽ đưa tay đóng lại cánh cửa rồi định trở về giường nhưng không may cánh tay anh lại đẩy chúng đồ vật trên chiếc bàn bên cạnh khiến nó rơi xuống đất.

Nghe thấy tiếng vỡ, Dương Thừa Nam liền biết thứ rơi xuống là khung hình lúc nhỏ của anh.

Thở một hơi bất lực, hôm nay anh dường như làm gì cũng thất bại...
Nhanh chóng bất công tắc của đèn, anh cúi xuống cẩn thận nhặt lấy những mảnh vỡ.
Nhưng rồi ánh mắt lại chạm đến hình ảnh của hai người trong khung hình, trái tim anh lại một lần nữa rối loạn.
"Lúc nhỏ....không phải mọi chuyện đã rất tốt rồi sao?"
Giơ ngón tay thon dài chạm nhẹ vào cô bé trong bức hình với một đóa hoa hồng cài trên mái tóc, những cảm xúc của quá khứ cứ thế dâng trào cuồn cuồn.

Nhẹ nhàng đặt tấm hình vào trong ngăn bàn, sau đó đem các mảnh vỡ đi vứt, anh tắt đèn, cố gắng khiến mình thư giãn để có thể chìm vào giấc ngủ.
Ngày mai...mong rằng mọi thứ vẫn sẽ ổn...
........
- *Anh tiểu Nam, hôm nay em được cô giáo và ba mẹ khen vì làm bài tập tốt đó, anh thấy em giỏi chưa?
- Ái chà, Khả Như của anh thật giỏi nha, hừm vậy hôm nay anh tiểu Nam của em sẽ dẫn em đi chơi được không?
- Đi chơi hả? Tuyệt quá!! Nhưng mà chúng ta sẽ đi đâu?

- Để anh suy nghĩ thử.....A có một chỗ này rất đẹp, anh chắc chắn em sẽ thích!
.........
- Sao có đẹp không?
- Oa! Anh kiếm chỗ này ở đâu vậy? Xem kìa những đóa hoa ấy đẹp quá đi!
- Haha, anh biết ngay mà, sau này đây sẽ là chỗ vui chơi bí mật của chúng ta!
Hai đứa trẻ cứ thế chơi đùa với nhau một cách vui vẻ, đứa bé trai ngắt một đóa hồng tươi thắm rồi nhẹ nhàng cài lên đầu của cô bé nhỏ hơn, cả hai nhìn nhau rồi mỉm cười rực rỡ, nụ cười thuở ấy chân thật và lấp lánh làm sao...
Vậy mà....khi càng lớn lên, những suy nghĩ bắt đầu thay đổi.

Tình cảm dành cho một người cũng hình thành nảy nở.
Cô bé cài đóa hồng lên mái tóc năm nào bây giờ chỉ muốn tặng cho người con trai minh yêu một đóa lưu ly để chứng minh với người ấy về tình cảm của mình.

Nhưng cô ấy đã đợi rất lâu cũng chẳng có cơ hội...vì vỡ lẽ chàng trai cô ấy đem lòng thương mến lại nghĩ họ chỉ nên dừng ở mối quan hệ anh em.
Dương Thừa Nam có lẽ không biết, khi anh và Khả Như đến nơi bí mật này vào thời cấp 3 của cô, Khả Như đã âm thầm vun trồng những hạt mầm của những đóa lưu ly để khi nó nở rộ cô có thể tặng nó cho anh.

Nhưng...hoa vẫn còn chưa tặng thì tình cảm này lại phải che giấu...bởi lẽ anh vẫn luôn nghĩ rằng..tình cảm của cả hai vốn chỉ là tình anh em...
..........
#Chữ nghiêng là chuyện ở quá khứ*..
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 15: 15: Tậm Trạng Xấu


Ngày hôm sau...
Cạch!
Dương Thừa Nam cả đêm hôm qua khômg chợp mắt được bao nhiêu nên bây giờ cả người có chút uể oải.
Anh đưa mắt nhìn về phía phòng của Khả Như, hơi chần chừ một lát rồi cũng chậm rãi bước đến mở cửa ra.
Nhưng bất ngờ thay, Khả Như em ấy lại chẳng thấy đâu.

Dương Thừa Nam cau mày sau đó bước vào phòng và nhìn về phía nhà tắm nhưng cũng chẳng thấy gì.

Tiếp đó anh nhìn thấy một mảnh giấy nhỏ đặt trên bàn, nội cung chỉ vỏn vẹn hai dòng:
Hôm nay em đi chơi chung với Dương Thần, anh không cần lo lắng!
Không cần lo lắng?
Anh làm sao có thể không lo lắng đây?
Trước giờ mỗi khi Khả Như rời khỏi nhà để làm bất cứ việc gì đều trực tiếp nói cho anh nghe, vậy mà hôm nay...

Phải chăng là vì chuyện hôm qua....
Thở ra một hơi nặng nề, anh cầm điện thoại lên trầm tư một lúc rồi bắt đầu soạn tin nhắn cho Khả Như:
Đi chơi cẩn thận...
Nhưng chưa ghi xong thì anh lại bắt đầu xóa.
Em có về sớm hay không...
Hết xóa rồi lại soạn nhưng không cái nào khiến anh vừa ý.

Có lẽ Khả Như bây giờ cần thời gian suy nghĩ thấu đáo.
Anh.....không nên làm phiền em ấy...
........
Công ty Dương Trịnh...
- Nè, hôm nay dường như tâm trạng của tổng giám đốc rất tệ thì phải?
Một nhân viên nữ vừa soạn thảo trên mây tính vừa nói với người kế bên.
- Còn phải nói nữa sao? Nhìn mặt của ngài ấy là đủ hiểu rồi! Mau làm xong công việc đi, chút nữa còn có cuộc họp đó!
Người kế bên trả lời xong liền nhanh nhẹn gom mấy tờ giấy tài liệu lại với nhau.
Hôm nay ai trong công ty cũng dễ dàng nhận ra biểu cảm khác lạ của tổng giám đốc.
Do đó không ai dám chậm trễ việc của mình thậm chí là dù có một chút sai sót cũng không muốn.
Bởi lẽ dù cho tổng giám đốc có vẻ ngoài thánh thiện và đẹp đến mức tưởng chừng như vô hại thì ngài ấy vẫn vô cùng nghiêm khắc trong việc kinh doanh.

Do đó hôm nay khi nhìn thấy biểu cảm đáng sợ đó, làm sao họ có thể mất tập trung để kiếm chuyện cho bản thân bị mắng chứ?
Họ còn nhớ rõ tuần đầu tiên tổng giám đốc đến công ty đã "dẹp loạn" những kẻ không ra gì như thế nào sau đó ai cũng biết ngài ấy tuy trẻ tuổi nhưng đã bộc lộ được tài năng và năng lực của mình.
Khi ấy còn có vài người ở đằng sau thì tầm bàn tán nói ngài ấy chỉ biết dựa hơi cha mình là chủ tịch mà ra oai nhưng sau khi chứng kiến thực lực của ngài ấy thì những kẻ trước đó đều ngoan ngoãn ngậm miệng không dám hé nở lời.
Bởi vì cách làm việc đó y như cha của ngài ấy.

Thậm chí còn nghiêm khắc và tuyệt tình hơn nhiều so với cha mình.

Trong mắt của tổng giám đốc Dương Thừa Nam chỉ có những người có tài giúp ích được cho công ty, còn những người chỉ biết gây phiền toái dù cho có là cổ đông lớn hay ai đi chăng nữa chỉ cần gây hại cho công ty đều sẽ bị "diệt trừ".

Thử hỏi xem họ chỉ là những nhân viên nhỏ bé, làm sao dám đắc tội với ngài ấy?
- Mấy ngưòi xong hết chưa, giám đốc gọi vào họp rồi kìa!
Một người nhìn tin nhắn điện thoại của mình xong liền hô lên.
- Cái gì...tôi còn chưa xem kỹ lại mấy cái này nữa!!
- Khoan đã cho tôi hai phút! Hai phút thôi!!
........
Trong phòng họp...
"......."
Một bầu không khí tĩnh lặng lạ thường khiến những người có mặt không khỏi nuốt nước bọt.
Cái cảm giác rờn rợn này là như thế nào vậy?
Họ khẽ đồng loạt đưa mắt về phía thư ký thân cận của tổng giám đốc nhưng chỉ nhận lại một cái lắc đầu.
- Báo cáo!
Giọng nói nghiêm nghị không mấy phần cảm xúc vang lên.
Ánh mắt nghiêm khắc của Dương Thừa Nam liếc nhìn một lượt những người có mặt.

Tập trung vào cuộc họp thì anh sẽ không phải suy nghĩ về những chuyện trước đó.
Nhưng mà có lẽ anh đã nhầm, tuy đã cố gắng ngồi tập trung lắng nghe những ý kiến được đưa ra nhưng tâm trí của anh lại chẳng hề hiện hữu nơi đây mà nó cứ suy nghĩ về người con gái kia khiến tâm tình anh càng thêm bực bội.
Những nhân viên thấy vẻ mặt của Dương Thừa Nam càng lúc càng đen cũng bắt đầu lo sợ.
Không xong rồi! Với vẻ mặt này của tổng giám đốc chắc chắn là không ưng ý với mấy bài báo cáo!
Bọn họ nên chuẩn bị tinh thần để chịu trận là vừa!!
Cứ ngỡ sau khi người cuối cùng báo cáo xong họ sẽ bị "trị tội".
Nhưng mà...!cái khiến họ kinh ngạc là sau khi người đó báo cáo xong thì tổng giám đóc lại chẳng hề biểu hiện gì chỉ nói ngắn gọn:
- Ba người về xem kỹ lại các thông tin một lần nữa rồi mai báo cáo lại cho tôi, còn những người khác tiếp tục hoàn thiện yêu cầu tôi đặt ra! Được rồi, tan họp!
Nói xong liền đứng dậy rời đi khiến những người ấy đều trợn tròn mắt nhìn theo.
Tổng giám đốc không "bạo phát" với họ! Nhưng vẻ mặt ấy không phải là muốn "xử tử" người khác sao?
- Mau đi làm việc đi!
Trợ lý Thiên - hay còn biết đến là trợ lý thân cận của tổng giám đốc nhìn mọi người khẽ nói xong cũng nhanh chóng rời đi..
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 16: 16: Bất Công


Thiên Kỳ, cậu đã chuẩn bị tài liệu cho buổi gặp Hà tổng xong chưa?
Dường Thừa Nam xoa xoa thái dương rồi uống một ngụm cà phê.

Có điều sao hôm nay nó lại đắng hơn ngày thường vậy chứ?
- Đã xong rồi ạ! Hà tổng cũng nhắn tin với tôi rằng ngài ấy đã đặt sẵn bàn ở nhà hàng Thượng Hoa!
- Ừm, được rồi! Cậu đi làm việc trước đi! À khoan đã...
- Ngài còn cần gì sao?
Thiên Kỳ vừa định quay lưng rời đi thì đã bị Dương Thừa Nam ngăn lại.
- Sau này nhớ bỏ thêm đường vào cafe! Không còn gì nữa, cậu có thể rời đi!
- Hả?
- Cậu còn gì muốn nói sao?
Thấy vẻ mặt ngu ngơ của người đối diện, Dương Thừa Nam cau mày khiến Thiên Kỳ vội vàng lắc đầu rồi nhanh chóng mở cửa rời đi.
"Thêm đường sao? Ngài ấy thích uống ngọt từ bao giờ vậy chứ?"
..............
"Không biết bây giờ em ấy đang làm gì?"

Dương Thừa Nam xoay ghế hướng về phía cửa sổ.

Nơi đây có thể ngắm nhìn khung cảnh trọn vẹn của thành phố, anh nhớ là Khả Như đã từng nói em ấy rất thích khung cảnh trên cao của thành phố.

Chỉ là trước đó cả cô và anh đều bận rộn nên lời nói đó cũng dần bị quên lãng.

Giờ nhìn thấy cảnh phố phường rộng lớn, trong lòng anh liền không khỏi mong muốn có Khả Như bên cạnh.
Ngắm nhìn cảnh sắc một hồi cuối cùng tâm trạng cũng được xem là có chút thư giãn.

Dường Thừa Nam khẽ xoay người, rồi tiếp tục làm công việc thuộc về mình.

Nhưng chưa đến năm phút thì anh lại liếc nhìn chiếc điện thoại trên bàn sau đó không biết suy nghĩ gì mà cầm điện thoại lên rồi soạn một tin nhắn.
Hôm nay anh sẽ về trễ, khi nào em về có thể nhắn cho anh, anh bảo cậu Thiên đem đồ ăn về cho em!"
Ting!
Không cần phiền phức như vậy, em đi ăn với A Thần là được.
Nhìn thấy dòng chữ ngắn gọn, trong cổ anh như nghẹn một cái gì đó.

Nhưng rồi anh chỉ gửi vỏn vẹn lại một chữ Được.

Anh là người tổn thương Khả Như, bây giờ anh lại tỏ ra quan tâm em ấy...liệu có khiến cho Khả Như tưởng rằng là anh đang giả vờ hay không?
...................
- Sao vậy? Anh Thừa Nam trả lời rồi kìa!
Dương Thần ngồi trên ghế sofa một tay cầm lon nước một tay cầm remote chuyển kênh của ti vi rồi khẽ liếc nhìn Khả Như nhẹ nhàng lên tiếng.

- Không cần quan tâm! Phải rồi, chút nữa cậu có muốn đi đâu ăn không?
Khả Như không muốn nhắc đến chuyện đau lòng liền nhanh chóng đánh trống lãng.

Cô bây giờ không muốn nghĩ đến người đàn ông đó nữa!
- Cũng được....Vậy cậu muốn đi đâu ăn?
Dương Thần hiểu tâm trạng của bạn mình nên cũng không nhiều lời.
Ngày hôm qua lúc Khả Như gọi cho cậu giọng cô ấy đã khàn đến mức xem tí nữa là cậu không nhận ra.

Sáng gặp mặt thì thấy mắt cậu ấy bị sưng lại còn vô cùng đỏ khiến cậu lo lắng gần chết.
Cậu thật sự không hiểu.

Anh Thừa Nam rõ ràng vô cùng thông minh và nhanh trí trong mọi chuyện nhưng tại sao đến cả tình cảm của chính mình cũng không nhận ra? Cậu thật sự muốn biết chỉ số EQ của anh ấy là bao nhiêu.

Có phải là thấp đến mức báo động hay không....
- Để tớ xem....đi nhà hàng Thượng Hoa đi!
- Nhà hàng Thượng Hoa sao?
Dương Thần lẩm bẩm, đôi mắt có chút buồn bã...
- Sao vậy, nhà hàng đó có chuyện gì sao?
Khả Như nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt của Dương Thần liền vội vàng hỏi.

Là bạn lâu năm của Dương Thần, rất ít khi cô thấy cậu ấy biểu hiện ra vẻ mặt này trừ khi có gì đó liên quan đến gia đình, liên quan đến cô và...liên quan đến người đó..
- Nè A Thần....!có phải là....

- Hả, gì? Thôi đi, để tớ đi đặt bàn trước đã!
Nhìn cái thái độ đó của Dương Thần, Khả Như liền biết là cậu đang muốn trốn tránh.
Cô cắn môi, trong lòng có chút không cam.

Tại sao bọn người kia lại đáng ghét như vậy? Đã không yêu thì còn gieo hy vọng làm gì? Có biết như vậy....sẽ khiến cho người ta hiểu lầm và không thể thoát ra tình cảm đơn phương ấy hay không? Cô đã như vậy mà cả A Thần cũng giống y hệt, thật quá là bất công!
- Cậu định tự hành hạ môi mình đến khi chảy máu hả?
Nhìn thấy cái môi xinh xắn của bạn mình bị cắn đến sắp chảy máu khiến Dương Thần không khỏi lo lắng.

Cô ngốc này, không biết quan tâm bản thân gì hết? Cậu vừa mới đi có một lát mà đã như vậy rồi...đúng là...
- Tớ đâu có ngốc như vậy! Chỉ là kiềm không được cảm xúc thôi!
Khả Như uống một ngụm nước, sau đó tiếp tục quan sát màn hình ti vi.
Dương Thần thấy cô tính tình như trẻ con cũng rất muốn phì cười nhưng vì sợ cô sẽ thẹn quá hóa giận nên đành cố nhịn cười mà ngồi xuống bên cạnh cô.
Cả hai im lặng xem ti vi một lát thì bỗng Khả Như lên tiếng:
- Không phải....cậu nói hôm nay sẽ đi chơi với người đó sao?.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 17: 17: Che Giấu


Không phải....cậu nói hôm nay sẽ đi chơi với người đó sao?
"......"
- A Thần...
- Hửm? Thì tớ nghĩ lại, không muốn đi nữa thôi!
Dương Thần cười cười, ánh mắt tiếp tục hướng về màn hình ti vi.
- Cậu cũng biết....sẽ không thể giấu tớ mà...
Khả Như trầm mặc, cô biết A Thần muốn trốn tránh nhưng giữ trong lòng thì có gì tốt? Mỗi khi cô buồn bã hay phiền lòng cậu ấy đều sẽ ở bên cạnh, quan tâm, lo lắng cho cô, vậy tại sao không thể ngược lại để cô ở bên quan tâm cậu ấy?
- Chúng ta là bạn bè...không phải sao? Cậu có chuyện buồn lòng, tớ cũng không cảm thấy vui vẻ...
"....."
Bầu không khí có chút nặng nề nhưng rồi tiếng nói của Dương Thần vang lên lập tức nhẹ nhàng xóa tan đi cái không khí ấy.
- Được rồi! Haiz...không giấu được cậu mà!

Dương Thần ngả lưng ra sau dựa vào ghế, cầm lon nước uống một ngụm rồi bắt đầu nói.
- Anh ấy hôm nay có việc bận.....Trách sao được đây, cậu cũng biết anh tiểu Nghi là vệ sĩ giỏi nhất của nhà tớ mà, ba mẹ tớ cũng rất tin tưởng anh ấy!
- Cậu...không cần tỏ ra vui vẻ trước mặt tớ! Cảm giác đó tớ cũng có thể phần nào hiểu được...
Khả Như đặt tay lên vai bạn mình, cô thật sự muốn làm chỗ dựa cho A Thần.

Mọi lúc đều là cậu ấy quan tâm cô, cho cô mượn bờ vai để tâm sự, vì thế bây giờ cô cũng muốn mình chia sẻ phiền lòng cùng cậu ấy!
- Đâu có! Tớ là vui vẻ thật tâm mà! Khả Như à, tớ không ngốc như cậu đâu! Được rồi, tớ đi tắm trước đây, quần áo cậu có đem qua mà đúng không?
Khả Như thấy Dương Thần vẫn cố gắng làm như không có chuyện gì xảy ra cũng đành tâm hết cách.

Người bạn này của cô sao lại cứng đầu như vậy? Và....sao lại ngu ngốc đến đáng thương như thế?
Bước vào nhà tắm, Dương Thần thở dài, cậu nhìn vào tấm gương phản chiếu cảm thấy nụ cười trên mặt sao thật gượng gạo và tinh thần...sao thật mệt mỏi....
"Khả Như, chuyện của cậu hiện tại vẫn còn chưa thông, tớ không muốn vì chuyện của tớ mà gây thêm phiền phức cho cậu...vả lại....!chuyện tớ phiền lòng ngoài anh tiểu Nghi ra còn có...thêm cả một chuyện khác nữa...."
........
- Tớ còn tưởng là mình vừa trải qua một ngày thám hiểm rừng sâu không đấy!
Khả Như vừa bước đi vừa than phiền với người bên cạnh.
- Cậu còn nói nữa hả? Nếu cậu nhanh một chút thì đã không kẹt xe đến mức này rồi!
Dương Thần một bên nghe người kia lẩm bẩm thì chỉ muốn tặng cho bạn mình một cái cốc vô đầu.

Người nên than là cậu mới đúng này!!
- Sao lại trách tớ? Cậu đã nói lâu một chút cũng chẳng sao mà? Chưa kể phòng tắm cậu nhiều dầu gội như vậy, tớ cũng phải kiếm loại thích hợp với mình chứ? Mà này, cậu mua nhiều dầu gội vậy để làm gì? Định lấy dầu gội để trang điểm à?
- Bỏ cái suy nghĩ điên khùng đó của cậu ra khỏi đầu đi!! Da đầu của tớ dễ bị dị ứng, xài một loại xà bông chừng một tuần là sẽ bắt đầu ngứa và nổi mẩn!

Dương Thần thở dài, cái bệnh dị ứng chết tiệt đó hại cậu muốn chết đi sống lại không biết đã bao nhiêu lần rồi!
- Có loại dị ứng đó nữa sao? Lạ thật!!
Khả Như nghe vậy cũng không khỏi kinh ngạc.

Bệnh dị ứng lạ thường như vậy mà cũng có sao? Nhưng mà nhắc đến chuyện này thì cô mới để ý, có vài lần cô "vô tình" ngửi thấy nhiều mùi dầu gội trên tóc của A Thần.

Lúc thì là hương thơm của hoa hồng, có khi lại là mùi hương tươi mát của chanh.

Thì ra lý do là như vậy a!
- Được rồi, mau đi nhanh thôi, tớ đói sắp chết rồi đây!
- Đến đó cũng phải đợi đồ ăn đem lên thôi, cậu cứ từ từ đã!
Khả Như thấy dáng vẻ gấp gáp của bạn mình liền không nhịn được cười.

Không biết ai mới là trẻ con đây!
Mà nhắc đến hai chữ "trẻ con", cô lại nghĩ đến anh tiểu Nam...

Ái chết tiệt! Sao làm cái gì cũng nghĩ đến anh ấy vậy chứ? Tức quá đi được!!
- Nè nè cậu định làm trò gì nữa vậy hả? Tớ đói lắm rồi đó!
Nhìn thầy người kia vò đầu bứt tóc, Dương Thần có chút ngu ngơ không hiểu.

Cậu ấy bị gì vậy chứ?
- Không có gì! Tớ ngứa đầu nên gãi thôi! Chúng ta....
- Khả Như sao vậy?
Đang nói giữa chừng bỗng nhiên Khả Như dừng lại, ánh mắt có chút thâm trầm hướng về phía trước.
Nhìn thấy tấm mắt của bạn mình, Dương Thần đưa mắt nhìn theo thì không khỏi giật mình hoảng hốt.
Anh Thừa Nam tại sao lại xuất hiện ở đây?? Mà điều quan trọng hơn hết.....!cô gái đang đứng bên cạnh anh ấy......!là ai vậy chứ???.
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 18: 18: Kẻ Rắc Rối


Khả....Khả Như...
Dương Thần ấp úng, muốn đứng che khuất tầm mắt của Khả Như nhưng cậu biết dù có làm vậy cũng sẽ chẳng có lợi ích gì.

Hình ảnh anh Thừa Nam và người kia...có lẽ bây giờ đã khắc sâu vào trong tâm trí của Khả Như...
- Cậu sao vậy chứ?
Dương Thần đang không biết làm gì thì bỗng nghe được người bên cạnh lên tiếng.
Cậu có chút thâm trầm nhìn Khả Như nhưng cô chỉ mỉm cười rồi quay lưng nói:
- Hmmm vẫn chưa tới giờ mà đúng không? Tớ muốn di dạo một lát!
Khả Như nói xong không đợi Dương Thần đáp mà liền vẫy tay rời đi.
Hiện tại...có lẽ cô nên ở một mình để có thời gian suy ngẫm....
Nhìn thấy dáng vẻ như không có chuyện gì của Khả Như khiến Dương Thần càng lo lắng.

Tuy ngày thường Khả Như rất tinh nghịch, tính tình lại không khác gì trẻ con nhưng thực chất cậu ấy là một người sống vô cùng tình cảm.

Cậu còn nhớ, có một lần con mèo Khả Như nhặt được không may bị tai nạn qua đời, gần cả một tuần sau ngày đó cậu ấy vẫn cứ tự nhốt mình ở nhà, ai bảo gì cũng không chịu nghe.

Lúc nào cậu ấy cũng tự trách vì không thể đảm bảo an toàn cho mèo nhỏ.

Lúc đó...người duy nhất giúp được cậu ấy hồi phục lại bình thường....không ai khác chính là anh Thừa Nam...
Từ trước đến giờ dù là có chuyện gì xảy ra, người ở bên quan tâm lo lắng cho cậu ấy nhiều nhất cũng chỉ có thể là anh Thừa Nam....
Thử hỏi xem đối với một cô gái sống tình cảm như Khả Như liệu có thể không rung động sao? Huống hồ những hành động quan tâm của anh Thừa Nam thật sự.....rất dễ khiến người khác hiểu lầm....
- Muốn đi dạo thì chúng ta đi chung! Dù gì tớ cũng chưa đói lắm!
Dương Thần hít sâu một hơi sau đó chạy lại vỗ vai bạn mình cười nói.
- Không phải nãy giờ cậu than đói sao? Thức ăn sẽ hết đó.
Khả Như mắt vẫn nhìn phía trước, giọng nói đều đều không nghe ra vui buồn.
- Ừ thì...nói chung đồ ăn ở nhà hàng đó cung cấp rất nhanh chắc chắn sẽ không hết đâu! Còn bây giờ thì....đi dạo quanh công viên gần đây đi! Tớ nghe nói người ta có xây đài phun nước ở đó!
Dương Thần hào hứng giới thiệu sau đó liền nắm tay Khả Như chạy đi.
"Khả Như, tớ là bạn của cậu, nếu cậu muốn chia sẻ với tớ thì tớ sẽ im lặng lắng nghe.

Còn nếu cậu muốn giả vờ như không có gì xảy ra thì tớ cũng sẽ giả vờ giống như cậu! Cậu là bạn thân nhất của tớ, là một trong những người quan trọng nhất của cuộc đời tớ! Do đó, tớ thật sự muốn rằng cậu có thể sống thật hạnh phúc và thật vui vẻ!"

.............!
- Cậu Dương, cậu sao vậy?
Hà Niên nhận thấy vẻ mặt khó chịu của Dương Thừa Nam liền lên tiếng tỏ vẻ quan tâm thăm hỏi.
- Hà tổng, tôi nhớ đã từng nói đây là một dự án quan trọng, không cần sự xuất hiện của những người dư thừa.
Dương Thừa Nam bỏ một miếng thịt vào miệng, nhàn nhạt đưa mắt về phía người đối diện.
- Tôi cũng biết là như vậy, nhưng haiz...đứa con gái bé bỏng của tôi lại rất yêu thích cậu, nó nói muốn hiểu thêm về cậu, người làm cha này sao có thể thấy nó đau khổ.
Hà Niên thở dài, ánh mắt mang ý cười nhìn về phía Dương Thừa Nam.
Anh không quan tâm cái nhìn đó cũng chẳng thèm liếc mắt về phía ông ta mà chỉ chậm rãi cầm ly rượu của mình lên uống một ngụm sau đó đặt cái ly xuống bàn tạo ra một tiếng động nhỏ đủ để người đối diện nghe thấy.
- Hà tổng hiểu rõ cách làm việc của tôi, tôi không mong chuyện hợp tác của hai công ty sẽ bị phá hủy bởi những kẻ rắc rối.
- Cậu...
- Anh Thừa Nam, em xin lỗi nha! Bây giờ em phải đi họp lớp với bạn mình không thể ăn tối với anh được!
Một cô gái xinh đẹp vận một chiếc đầm đen cúp ngực khoe làn da trắng mịn cùng đường cong gợi cảm bước ra từ nhà vệ sinh.

Cô ta không thèm để ý xung quanh mà nhanh chóng đi thẳng lại chỗ của Dương Thừa Nam, sau đó nhẹ giọng lên tiếng cứ như sợ sẽ bị anh trách phạt.

- Hà tiểu thư không cần xin lỗi tôi! Vốn dĩ bữa cơm này là ba của cô mời.
Dương Thừa Nam không thèm để tâm đ ến người con gái kia mà chỉ chăm chăm vào thức ăn trên bàn của mình khiến cô Hà tiểu thư kia có chút xấu hổ.
- Em...em....anh Thừa Nam có phải là em chọc giận anh rồi không?
Cô ta lúng túng không hiểu mình đã làm sai chuyện gì, định tiến lên nắm lấy vai anh thì đã bị Hà Niên ngăn cản.
- A Kỳ, ba và cậu Dương còn phải bàn chuyện với nhau.

Con cứ việc đi chơi với bạn trước đi!
Nghe thấy ba mình nói vậy, Hà A Kỳ có chút bất mãn nhưng nhìn thấy cái cau mày của ông cũng như thái độ lạnh nhạt của Dương Thừa Nam thì cô ta chỉ đành ngậm miệng.
Cô ta bực tức, cầm túi xách rời đi, trong lòng lại không nhịn được mà nghĩ đến lý do Dương Thừa Nam từ chối mình.
"Diệp Khả Như, loại thấp kém như cô mà cũng muốn vớ tới anh Thừa Nam của tôi sao? Cứ chờ đó, anh Thừa Nam mãi mãi chỉ thuộc về một mình tôi!".
 
Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
Chương 19: 19: Trốn Tránh


Cạch!
Dương Thừa Nam mở cửa bước vào thấy đèn trong nhà vẫn chưa được bật liền cau mày.
Chẳng lẽ Khả Như vẫn chưa về?
Dương Thừa Nam ngó một vòng xung quanh, quả nhiên....em ấy vẫn chưa về!
Anh cau mày, khẽ ngồi xuống ghế sofa rồi mở điện thoại bấm vào một dãy số.
- Alo, em vẫn chưa về sao?
Khi đầu dây bên kia bắt máy, anh không kìm được sự bực bội cùng lo lắng của bản thân nên thanh âm có chút cao hơn bình thường.
- Cái gì? Sao em không nói với anh?
"......"
- Được rồi....ngày mai anh gọi cho em sau!
Tút!
Điện thoại vừa cắt kết nối, sắc mặt của Dương Thừa Nam càng thêm phần âm trầm.
Anh ngã người dựa vào ghế sofa, tay trái đưa lên trán xoa nhẹ.
Khả Như...có phải là đang trốn tránh anh?
Dương Thừa Nam cảm thấy trong người như có một ngọn lửa vô hình đang bùng cháy dữ dội.

Điều đó khiến tâm trí anh không thể suy nghĩ mọi thứ một cách hoàn hảo.
Từ sáng đến giờ, anh vẫn chưa được nói chuyện trực tiếp với Khả Như....nếu khi nãy, anh tới gặp em ấy có phải sẽ có thể nói rõ ràng không?

Nhưng nói rõ ràng chuyện gì?
Không phải anh đã từ chối em ấy rồi sao?
Dương Thửa Nam thở dài, hai mắt nhắm lại đầy mệt mỏi.

Khi nãy...lúc cùng Hà Niên đến nhà hàng Thượng Hoa, anh đã nhìn thấy Khả Như....
.........
"Khả Như, em ấy đi ăn ở đây sao?"
Dương Thừa Nam nhìn thấy cô gái khiến tâm trí mình rối loạn sáng giờ môi vô thức cong lên một nụ cười nhẹ.
Định đi đến nói chuyện với cô ấy thì bất chợt cánh tay bị một ai đó kéo lại.
- Anh Thừa Nam!
Hà A Kỳ hào hứng không để ý sắc mặt của Dương Thừa Nam mà ôm chầm lấy cánh tay anh, sau đó lại ép sát bản thân vào anh tựa như hai người vô cùng thân thiết.
Dương Thừa Nam cau mày, ánh mắt tỏ rõ vẻ ghét bỏ.

Cô gái này sao lại phiền phức như vậy?
- Hà tiểu thư, nên giữ phép tắc!
Anh lạnh lùng gạt tay cô ta ra nhưng Hà A Kỳ lại cứ như gấu túi dính người mặc kệ anh có cố gắng ra sao.
- Hà tiểu thư, đừng để tôi khiến cô nhục mặt!
Anh gằng giọng, ánh mắt lộ rõ sự uy h**p.

Nhìn thấy thế, Hà A Kỳ có chút hốt hoảng vội vàng buông cánh tay anh ra sau đó liền cất giọng đáng thương:
- Em chỉ muốn nắm tay anh một chút thôi mà! Không phải Khả Như cũng hay vậy sao...
Nhìn biểu cảm ủy khuất đó của cô ta, chắc hẳn ai cũng sẽ động lòng thương cảm nhưng đối với Dương Thừa Nam thì đó chỉ là sự giả tạo.

Bởi lẽ...!đây chẳng phải lần đầu tiên cô ta bày ra cái trò mình là người vô tội này.

Anh không thèm để ý đến cô ta, ánh mắt khẽ đưa về hướng lúc nãy của Khả Như.

Nhưng tiếc thay...em ấy và người bên cạnh đã đi đâu mất, điều này khiến đôi mắt anh dâng lên một sự mất mát khó tả.
Hà A Kỳ một bên nhìn thấy anh cứ nhìn về một hướng, trong đầu cô ta không biết đang suy nghĩ gì chỉ thấy cô ta nhếch nhẹ môi rồi lên tiếng:
- Anh đang kiếm ai sao? Có phải là Khả Như không?
- Hà tiểu thư để tâm đ ến Khả Như?
Anh nhướng mày, ánh mắt nghi hoặc nhìn người kia.
- Thì...dù gì chúng em cũng bằng tuổi, vả lại em cũng rất thích cùng Khả Như nói chuyện..

Hà A Kỳ khẽ vén một lọn tóc qua sau tai, giọng nói dịu dàng mang chút ý cười như đang nói về người bạn thân của mình.
Dương Thừa Nam không tiếp lời, chỉ lẳng lặng nhìn về hướng kia một lần nữa sau đó mới bước vào nhà hàng.
Cũng vì thế, mà anh không để ý tới ánh mắt đắc ý cùng nụ cười nhếch mếp của người đằng sau....
..........!

- Hôm nay cậu định ngủ lại đây thật à?
Dương Thần đem cái gối ôm cùng cái mền màu xanh ngọc của mình trải xuống dưới sàn khẽ hỏi.
- Ừm...đổi gió một chút....
Khả Như liếc mắt nhìn điện thoại một hồi, ngón tay khẽ chuyển động như muốn bấm vào thứ gì đó nhưng rồi cô chỉ thở dài sau đó đặt điện thoại xuống chiếc bàn bên cạnh.
- Cậu đó, tớ là chủ nhà, vậy mà phải ở dưới sàn, bất công!
Dương Thần đắp chăn lên người không ngừng ai oán người nào đó chiếm giường của mình.

- Ai kêu chỗ này chỉ có một phòng! Mà...không phải cậu cũng là thiếu gia giàu có sao? Sao lại không mua một căn nhà lớn hơn cho thoải mái?
Khả Như đưa mắt nhìn xung quanh sau đó khẽ hỏi.
Dựa vào cấu trúc của cả căn nhà và căn phòng này thì cũng được xem là thoáng mát và khá rộng nhưng mà nó chỉ thích hợp cho một người ở, xem ra A Thần không nghĩ đến việc sẽ có bạn ở lại qua đêm.
- Thì chỉ có mình tớ, ở nhà rộng làm gì? Không nói nữa, mai tớ còn phải chuẩn bị cho bài thuyết trình, ngủ ngon!
Dương Thần có chút trốn tránh câu hỏi.

Cậu trả lời qua loa rồi nằm nghiêng qua một bên khẽ nhắm mắt lại.
...........
- A Thần...cậu ngủ chưa?
Khả Như nằm trên giường vẫn không chợp mắt được chậm rãi lên tiếng hỏi.
- Bị cậu làm phiền đương nhiên là ngủ không được!
Dương Thần nằm dưới sàn nói vọng lên.
- Sao không nói là cậu có tâm sự đi!
Khả Như khẽ cười.

Sau đó giọng nói có chút lạc lõng.
- Tớ....phải làm sao đây.....
 
Back
Top Bottom